Tâm sự của một bạn gái khi nhìn thấy cô bạn học thời cao đẳng cực khổ vất vả vì sống thật tốt với chồng và gia đình chồng mà quên đi bản thân đang hi sinh mình và con nhỏ.
Sống trên đời cần có một tấm long – Ảnh minh họa
Tôi có một cô bạn thân hơi kém may mắn vì ngoại hình không được bắt mắt lắm. Cô ấy sống giản dị và rất rất tiết kiệm. Học đại học xa nhà ở tỉnh với giá nhà trọ đã 400.000/ tháng, chia với 2 người bạn nữa mà tính luôn tiền ăn rồi sách vở… Cô ấy gói gọn với 600.000 hàng tháng chị cung cấp (ba mẹ lớn tuổi không có thu nhập). Đó là cuộc sống cách đây 6 năm, thời ấy vật giá chưa cao như bây giờ nhưng không ít hơn bây giờ bao nhiêu.
Cô ấy học không xuất sắc nhưng khá trong lớp. Khi tôi biết với cô ấy, cô ấy còn là một cô gái rất nhút nhát và ngây thơ chỉ biết học. Quãng thời gian ba năm cao đẳng dài không dài ngắn không ngắn nhưng cuối cùng chúng tôi cũng ra trường. Mỗi đứa một lối rẽ công việc. Ba mẹ không cho tôi lên Sài Gòn vì sợ tôi vất vả, chật vật nên tôi đành xin việc ở tỉnh nhà. Vì khi còn đi học tôi vốn rất linh hoạt trong việc đi làm thêm nên kiếm một công việc văn phòng tèn tèn với tôi không có gì khó dù không đúng chuyên ngành. Bạn tôi kém may mắn hơn dù thành tích học tập cao nhưng không có ngoại hình và kinh nghiệm nên khó xin việc hơn.
Định mệnh đẩy đưa thế nào cô gặp được anh – người chồng hiện tại dù không đẹp trai cũng khá lớn tuổi nhưng cô yêu anh nhiều. Cô bắt đầu nghe lời anh sắp xếp mọi thứ. Ngày anh mở quán cà phê với sự giúp sức của gia đình, cô cũng nhiệt tình giúp đỡ anh vì anh vẽ ra đó là tương lai cho anh và cô. Anh hứa trả cô lương tháng gấp rưỡi tôi, tôi cũng mừng thầm cho cô. Nhưng nào ngờ khi quán đi vào hoạt động, anh lấy cớ quán mới mở còn khó khăn mấy tháng liền cô không được lãnh lương. Công việc thì làm từ sáng sớm đến tối khuya dù anh bảo cô là quản lí nhưng cô quản hết từ phục vụ, pha chế, dọn dẹp…
Được một thời gian cô có thai, đám cưới diễn ra để hợp thức hóa cái thai đó. Anh vẫn đi sớm về khuya, cô vẫn thay anh quản lí quán dù doanh thu mẹ anh giữ. Rồi cũng đến ngày cô sinh con. Chưa được ba tháng thì mẹ chồng bảo thương cháu nhớ cháu nên bắt về. Mà nào ai giúp cô khi con còn nhỏ, mà công việc nhà cô làm đều đều, chiều lại bị kêu ra quán. Con khóc thì ông nội không cho dỗ bảo nó sẽ nhỏng nhẽo mà đứa bé mới được ba tháng. Đến tháng ăn dặm lại bắt ăn gạo lức rồi uống nước 5 thứ đậu nấu lên… Nhìn đứa trẻ suy dinh dưỡng đến tội vì có được mẹ chăm sóc tận tình đâu.
Thương cô ở nhà không có thu nhập nên khi biết có chỗ tuyển việc làm tôi gọi cô ngay. Nhưng cô lại bảo để hỏi ý kiến chồng và khi thấy anh không vui thì cô đành từ chối công việc ấy.
Tôi chua xót thay cho cô. Chưa bao giờ tôi thấy cô xấu vì thật sự tâm hồn cô rất đẹp. Cô làm tất cả vì yêu chồng mà lại quên mất cách yêu mình. Cô xem đó là sự hy sinh nhưng người ta lại xem là nghĩa vụ. Mỗi chiều cô tất tả dọn quán và lo cho đứa con ở nhả thì chồng cô thảnh thơi đi chơi với lí do anh phải lo chuyện lớn hơn. Dù nhiều lần khuyên cô nhưng cô chỉ im lặng tôi biết cô một phần vì thương con thương chồng, phần vì nghĩ đến ba mẹ già nhưng cuộc sống là sống cho chính mình. Phụ nữ phải chủ động về kinh tế, phải mạnh mẽ bình đẳng thì đàn ông họ mới coi trọng.
Nhìn đứa bé 19 tháng mà ngồi chưa vững hỏi sao không bồi bổ cho nó cô bảo không thể làm sai ý mẹ chồng. Tôi biết khi có gia đình thì mẹ chồng con dâu là vấn đề nan giải, nhưng thử hỏi khi đó là sức khỏe con mình mà cô cũng im lặng. Những lúc như vậy chồng cô đâu? Sống mà không có quyền quyết định, sống mà lệ thuộc thì đó có phải là sống? Đời người sống chỉ một lần thì hy sinh mà không hạnh phúc có đáng không?
Mười giờ đêm, mọi chuyện trong ngày đã xong. Con gái đã yên giấc trong nôi sau khi bú mẹ. Đồ bẩn trong ngày của con em đã giặt sạch, yên vị trên giá phơi ngoài hiên. Nhà cửa em cũng đã dọn dẹp gọn gàng, sạch sẽ. Tắm rửa xong, cũng là lúc vợ chồng có thể thảnh thơi đặt lưng xuống giường.
Quay lưng ngủ – Ảnh minh họa
Anh kể em nghe vài ba câu chuyện ở cơ quan, xong là anh với tay tắt điện, không quên hôn lên trán chúc vợ ngủ ngon. Rồi anh quay lưng lại, lùi sát ở mép giường bên kia, ôm lấy cái gối ôm quen thuộc. Em cứ tưởng mình có thể ngủ ngay lập tức sau một ngày đánh vật với việc nhà nhưng sao đầu óc em lại tỉnh như sáo. Cái hành động rất bình thường và quen thuộc của anh – quay lưng lại ôm gối ngủ – khiến em thấy nao lòng quá đỗi. Chiếc giường hạnh phúc của vợ chồng mình không biết tự bao giờ đã chia làm hai nửa phân biệt.
Khi em có thai cũng là lúc vợ chồng mình không gần nhau nữa. Em biết có nhiều ông chồng rất bức bối, khó chịu trong thời gian vợ mang thai nhưng anh thì không. Có những quyển sách nói về việc quan hệ an toàn trong thai kỳ, em cố tình để cho anh xem, rồi cùng thảo luận nhưng đáp lại những mong muốn ngấm ngầm của em, anh chỉ nói anh muốn an toàn cho con. Em cảm động, thương anh nhiều vì nghĩ anh phải hy sinh vì con. Chúng mình đã cùng đi qua thời kỳ trông ngóng con gái lớn lên từng ngày trong bụng em thật hạnh phúc.
Rồi cũng đến ngày em sinh con. Anh muốn có mặt lúc con gái chào đời. Một số người quen cảnh báo em, có vài ông chồng bị lãnh cảm sau khi trông thấy cảnh sinh nở của vợ mình. Em chỉ bâng khuâng một thoáng rồi bỏ qua lời cảnh báo đó, bởi em nghĩ mình cần có anh bên cạnh biết bao. Rồi mình đã cùng nhau vượt qua một cách tốt đẹp. Giữa bao đau đớn, mệt nhọc, em vẫn cười an lòng khi thấy anh rạng rỡ lần đầu bế con trên tay.
Nhưng đến nay, con mình đã bốn tháng rồi, anh vẫn không “đụng chạm” đến em. Nào có phải em ham muốn gì cho cam, chăm con và việc nhà hàng ngày đã đủ khiến em mệt nhoài, nhưng em có cảm giác thiếu thiếu cái gì đó thân quen… Những cái ôm ghì của anh, những nụ hôn mãnh liệt của anh, giờ em chỉ còn được gặp lại trong mơ.
Anh vẫn không thay đổi gì, vẫn là một người chồng biết dành thời gian cho gia đình, biết chăm lo vợ con. Anh vẫn quan tâm đến em từ những điều nhỏ nhặt như gắp đồ ăn cho em mỗi bữa cơm, nhắc chừng em uống thuốc, đến những điều lớn lao hơn như dậy sớm đưa con đi tắm nắng để em có thể ngủ thêm chút nữa, xung phong đi siêu thị mua đồ giúp em mỗi cuối tuần… Chỉ duy nhất có một điều là khác với trước kia.
Em không im lặng trước hiện tượng này. Em đã từng nửa đùa nửa thật hỏi xem anh có bị ấn tượng xấu bởi những gì trông thấy trong phòng sinh. Anh chỉ mỉm cười xuề xòa “làm gì có chuyện đó.” Đôi ba lần, em chủ động đề nghị anh “tối nay nhé” nhưng đến giờ hẹn thì lúc anh có việc phải làm trên máy tính, lúc anh lại mãi xem một bộ phim nào đó, mà em thì quá mệt để có thể thức đợi anh xong việc đến quá nửa đêm. Em cũng từng thỏ thẻ gợi mở để anh dốc bầu tâm sự nhưng lúc nào anh cũng trấn an em bằng câu dứt khoát, rằng chẳng có vấn đề gì lớn lao cả, chỉ là anh hơi mệt vì công việc, vì con nhỏ.
Em cũng đồng ý là thì anh mệt vì công việc, vì con nhỏ nhưng thâm tâm em nghĩ chuyện vợ chồng nào phải quá nặng nhọc, quá mệt mỏi đến mức sẽ làm anh kiệt sức, nhất là đã hơn một năm chúng ta không gần nhau. Là phụ nữ, em không muốn mình phải mở lời nhiều như thế nhưng làm sao em có thể làm ngơ trước hiện tượng mà em cho là không bình thường này, hả anh?
Đôi lúc em nghĩ, ừ thì thôi vậy cũng được, mình cũng nào ham muốn gì cho cam. Nhưng, em không vững lòng được lâu. Không phải vì ham muốn thể xác mà em cảm thấy bất an, em nhận ra đó là ham muốn của tâm hồn em. Em cần cảm giác được hòa làm một với anh, cần thấy mình được yêu, cần cảm thấy giữa chúng ta có một sự kết nối vững chắc. Em chắc rằng không có người vợ nào trong hoàn cảnh của em, dù ít dù nhiều, lại không nghi ngờ chồng mình đã có ai khác. Em vẫn phải luôn lắc đầu để ngăn mình không suy nghĩ lung tung, bởi em nghĩ mình hiểu anh, em nghĩ anh không thể như vậy và không có dấu hiệu như vậy. Nhưng, lại có lúc em nhận ra mình đang tự nhiếc móc mình, đừng có cả tin và ngu ngơ như thế và thấy mình như hụt hẫng, chơi vơi.
Nỗi lòng em anh có thấu hiểu? Em không thể một mình mình lấp đầy khoảng trống mênh mông của chiếc giường vợ chồng mình. Hãy nhích về phía em, anh nhé.
Tôi có thai với một người đàn ông phụ bạc tôi, giờ tôi có nên nhắm mắt đưa chân lấy một kẻ thực dụng làm chồng?
Tôi có thai được 3 tháng và tôi hoàn toàn không có ý định sẽ phá bỏ cái thai này. Tôi không muốn đổ trách nhiệm của mình lên đứa trẻ. Và giờ, điều mà tôi băn khoăn chính là tôi có nên chấp nhận lấy anh ta làm chồng hay không khi mà mọi người đều nói anh ta đến với tôi chỉ vì tiền.
Bố mẹ tôi làm ăn buôn bán nên khá giàu có, bản thân tôi cũng là người có công việc đàng hoàng nên thu nhập cũng ổn. Hơn nữa, tôi là là con một, không có anh chị em. Đó là lí do mà nhiều người nói ai lấy được tôi thì vớ bẫm. Tôi không phải là người toan tính trong chuyện tình yêu. Nếu đã yêu ai, tôi sẽ hết lòng, thật tâm và sẵn sàng san sẻ những gì mình có cho người mà tôi gọi là chồng. Nhưng cái tôi cần là người ấy phải yêu thương tôi thật lòng.
Tôi đau khổ vô cùng khi bị gã đàn ông tôi yêu lừa tình nhưng tôi không muốn bỏ cái thai (Ảnh minh họa)
Hiện tại tôi đang có thai, đó là một sai lầm lớn của cuộc đời tôi. Tôi yêu anh ta được hơn 1 năm và đi quá giới hạn. Tôi không thể nào ngờ anh ta lại là người có gia đình rồi. Khi tôi yêu anh ta, bố mẹ tôi cũng rất quý mến, thậm chí còn tính toán sẽ coi anh ta như con trai trong nhà, cho kế nghiệp. Vậy mà đùng một cái anh ta bỏ tôi để quay về với vợ. Khi ấy cả tôi và gia đình đều ngã ngửa người ra vì chuyện đó.
Tôi vẫn chưa nói cho bố mẹ biết chuyện tôi đang mang thai. Tôi muốn giữ đứa bé lại và sẽ nuôi con một mình. Nhưng đúng vào lúc đó, T đã đến bên tôi và nói rằng muốn được làm cha đứa bé. T làm cùng chỗ với tôi, là một người ở quê lên thành phố. Anh ta khá khôn khéo, cơ hội và sống thực dụng. Mọi người trong công ty tôi đều phải giữ chừng mực với anh ta vì biết con người anh ta sống không thật lòng. Anh ta tốt đấy nhưng phải có lợi thì mới tốt. Nhìn chung mọi người đánh giá anh ta quá khôn ngoan, lọc lõi khiến nhiều người thấy sợ.
Trên thực tế, anh ta đã theo đuổi tôi ngay từ khi mới vào công ty. Lúc đó anh ta biết tôi có bạn trai nhưng vẫn tán tỉnh. Mọi người nói tôi nên cẩn thận vì anh ta tìm cách tiếp cận tôi do nhà tôi giàu, có điều kiện mà thôi. Khi ấy tôi không nghĩ ngợi nhiều bởi vì tôi không có tình cảm với anh ta. Anh ta có tiếp cận tôi vì điều gì thì tôi cũng không quan tâm.
Nhưng tôi không thể phủ nhận rằng hơn 1 năm qua, anh ta luôn tôi với tôi dù tôi có hắt hủi, có nói những lời khinh thường anh ta như thế nào đi chăng nữa. Anh ta lúc nào cũng nhã nhặn, quan tâm, lo lắng cho tôi, nhất là lúc tôi bị người yêu phản bội. Chính thời điểm đó anh ta đã đứng ra làm chỗ dựa cho tôi và nói muốn giúp tôi quên đi nỗi buồn. Tôi đã nói thẳng chuyện mình có thai, tôi cứ ngỡ anh ta sẽ quay đi ngay nhưng đổi lại anh ta vẫn chấp nhận và mong muốn được ở bên tôi. Anh ta nói yêu tôi và muốn được ở bên tôi nên sẽ chẳng ngần ngại làm mọi điều vì tôi.
Bây giờ tôi đang rối trí lắm. Nhiều người cứ cho rằng không phải ngẫu nhiên mà anh ta lại tốt với tôi như vậy. Sẽ chẳng có người đàn ông nào sẵn sàng chấp nhận làm kẻ đi “đổ vỏ” trong hạnh phúc như vậy, nhất là với một người nhiều tham vọng và sống thực dụng như anh ta. Chính những lời nhận xét đó của mọi người đã khiến tôi hoang mang vô cùng. Tôi cảm giác anh ta yêu tôi thật lòng, từ cách chăm sóc, đến lời nói đều rất chân thành. Tôi không nghĩ đó lại là giả dối vì anh ta không có lí nào lại theo đuổi tôi lâu đến như vậy.
Tôi thực lòng cũng muốn có một tấm chồng để “hợp thức hóa” cái thai này nhưng tôi lại sợ nếu đúng lòng dạ anh ta toán tính chuyện bạc tiền thì kinh khủng quá. Khi ấy cuộc đời tôi sẽ ra sao? Nhưng nếu không lấy anh ta thì tôi cũng gặp nhiều khó khăn vì không chồng mà chửa, bố mẹ tôi cũng sẽ phải xấu mặt. Tôi có nên chấp nhận cưới rồi sau này tính toán, nếu anh ta không tốt thì bỏ hay không? Mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên. Tôi cảm thấy khó nghĩ vô cùng!
Hôn nhân không phải là chiếc giường phủ đầy hoa hồng không gai. Sự khác biệt trong quan điểm, lối sống, văn hóa khi sống chung dưới một mái nhà có thể là nguyên nhân gây mâu thuẫn giữa các cặp vợ chồng. Điều quan trọng là cần chuẩn bị tâm lý đời sống hôn nhân và nắm giữ vài bí quyết để xây dựng cuộc sống gia đình. Dưới đây là lời khuyên dành cho các cô dâu mới. Ngược lại, các chàng cũng có thể xem đây là bí quyết trong ứng xử với vợ mới cưới của mình.
Cho cô dâu mới
1.Luôn luôn tôn trọng chồng của bạn
Nếu bạn không tôn trọng anh ấy, bạn không thể mong đợi anh ấy tôn trọng bạn. Tôn trọng có nghĩa là lắng nghe chồng, đứng về phía anh ấy, nói về chồng với sự kính trọng. Không bao giờ coi thường anh ấy trước mặt người khác và cố gắng không nói những lời gây tổn thương cho chồng kể cả trong trường hợp có tranh cãi.
2 . Sống chung thủy
Ngoại tình là lỗi tồi tệ nhất trong hôn nhân. Nếu như bạn không chung thủy thì bạn không bao giờ có thể được tha thứ. Niềm tin một khi bị đánh mất rất khó xây dựng lại. Hãy nhớ không bao giờ lừa dối chồng của bạn.
3 . Chia sẻ tất cả mọi thứ với chồng
Đừng đổ tất cả các công việc lên đầu chồng. Phân chia công việc như nhau hoặc hai người có thể cùng làm việc nhà với nhau. Bằng cách này, hai bạn có nhiều thời gian dành cho nhau. Điều này cũng áp dụng cho các vấn đề cá nhân. Thường xuyên chia sẻ những gì bạn đang nghĩ sẽ làm cho anh ấy cảm thấy gần gũi hơn với bạn.
4 . Đặt anh ấy lên hàng ưu tiên
Luôn ưu tiên anh ấy
Ngày hai bạn kết hôn, hai tâm hồn của các bạn đã trở thành một. Do đó, bạn nên luôn luôn đặt anh ấy lên ưu tiên hàng đầu so với bạn bè và những người xung quanh. Khi bạn làm điều đó, bạn sẽ sớm trở thành vũ trụ của anh ấy.
5 . Tạm biệt cái tôi
Sự hiện diện của cái tôi sẽ làm thui chột sự phát triển của mối quan hệ vợ chồng. Theo thời gian, tình yêu và sự quan tâm chăm sóc sẽ thay bằng sự thất vọng và bực bội. Do đó, để ngăn chặn điều này, tốt nhất là giữ cho cái tôi của bạn ở bên ngoài căn nhà nhỏ ngọt ngào của bạn.
6 . Không bao giờ xem nhẹ chồng
Luôn luôn cố gắng giữ lửa tình yêu trong mối quan hệ vợ chồng. Đừng bao giờ đánh mất sự lãng mạn. Thỉnh thoảng hãy dành cho chồng những điều đặc biệt. Bạn có thể tặng quà cho chồng, dành cho anh ấy một sự ngạc nhiên thú vị và không bao giờ quên thể hiện cho anh ấy thấy bạn yêu anh ấy rất nhiều.
7 . Hãy tin chồng
Hãy cho anh ta ấy một không gian riêng tư. Anh ấy kết hôn với bạn không có nghĩa là anh ấy phải cắt bỏ cuộc sống bên ngoài. Hãy để anh ấy làm những gì anh muốn. Tin tưởng lời nói của anh ấy. Nếu bạn tò mò, soi mói, anh ấy có thể bắt đầu cảm thấy ngột ngạt trong mối quan hệ hôn nhân.
8 . Hãy đối xử với người thân của chồng như gia đình mình
Đối xử với cha mẹ chồng như là đối với bố mẹ đẻ. Luôn luôn cho họ thấy rằng con trai họ đã có một quyết định đúng đắn khi kết hôn với bạn. Hành động như nàng dâu hoàn hảo trước cha mẹ chồng. Chồng của bạn sẽ biết ơn bạn vì điều đó. Ngoài ra, bạn cũng cần đối đãi tốt với bạn bè của chồng và chia sẻ với chồng một vài sở thích của anh ấy.
Luôn tươi cười
” Cần chuẩn bị tâm lý đời sống hôn nhân và nắm giữ vài bí quyết để xây dựng cuộc sống gia đình. Dưới đây là lời khuyên dành cho các cô dâu mới. “
9 . Hãy luôn tươi cười
Sự hài hước có thể chiến thắng tất cả. Nếu hai bạn có một trận cãi nhau nhỏ, một cuộc chiến tranh lạnh thì sự hài hước có thể cứu vãn nhanh chóng mọi việc. Hãy luôn cười đùa với nhau. Đây là cách tốt nhất để giữ một cuộc hôn nhân hạnh phúc.
10 . Đừng tranh cãi gay gắt
Tranh cãi là điều hết sức bình thường giữa các cặp vợ chồng. Trong thực tế, đôi khi điều này là cần thiết. Nếu không có bất kỳ cuộc xung đột, mối quan hệ của bạn sẽ trở nên hoàn hảo. Và hoàn hảo có nghĩa là nhàm chán. Do đó, đừng lo lắng nếu có một vài bất đồng, tranh cãi. Chỉ cần nhớ, đừng biến nó thành các cuộc tranh cãi nảy lửa.
Nhà kia mua về được con chó thau tháu gần chục cân, nói là để trông nhà. Ông chồng bảo vợ, trước nó có cái tên Tây lắm, nghe như tên một cầu thủ ngoại hạng từng được giải chiếc giày vàng. Bà vợ gạt đi, vẽ chuyện, gọi tên ta thôi. Nó vằn vện thế kia, cứ gọi nó là con Vện. Ừ thì Vện
Truyện ngắn chó Vện – Thớt – Cái thòng lọng – Minh họa: Lê TIến Vượng.
Thằng con trai gần ba mươi tuổi nhạo báng: “Nuôi chó trông nhà thì phải nuôi từ lúc nó bé tí, giờ thịt được rồi mới đem về thì sớm muộn chỉ giềng mẻ chứ trông nom gì”. Ông bố bực mình, thuận thì mua, tốt thì nuôi, léng phéng thì dao thớt ngay chứ có gì mà tiếc. Thằng con bảo, thì cứ gọi nó là con Thớt, chứ văn veo thế mà gọi Vện có ngày trộm nó gọi đúng tên, rủ ra ngõ câu mất. Ừ cũng có lý. Thế thì gọi là Thớt, coi như là cái tên nội bộ thôi.
Vừa được bà chủ âu yếm gọi Vện Vện, giờ ông chủ lại xoen xoét Thớt Thớt, con chó cứ tưởng họ xui gì, mắt ngây ra không hiểu. Mà con Thớt khôn đến lạ, từ khi thoát khỏi sợi dây xích, nó sinh ra cảnh giác cao độ. Trước tiên là không ăn cơm ngay trước mặt chủ, dù đã đói ngẫu. Nó cũng không tỏ ra thân thiện dù bà chủ mơn trớn, vuốt ve. Cũng không cần cái ổ bằng vải vụn sặc sỡ. Nó cứ lẳng lặng quan sát tất cả từ xa, từ một khoảng cách an toàn tuyệt đối. Trong vòng mấy ngày nó đã qua tay mấy chủ, tin sao được mà chả cảnh giác.
Chủ đầu tiên của nó là dân lô đề. Hôm nào chủ vào cầu, nó gặm xương mỏi răng. Hôm nào chủ đen đủi thì liệu đường mà lỉnh đi chỗ khác, không cẩn thận là vẹo xương sườn ngay vì cú sút từ cự li gần. Hôm ấy, thấy chủ hớn hở chỉ ra đường, nó hí hửng ngỡ được bát phố như mọi khi nên ngoan ngoãn đâm đầu vào thòng lọng. Ai ngờ chủ dẫn nó thẳng đến quán bún thịt chó, buộc dây xích vào gốc cây trứng cá, lạnh lùng đếm tiền rồi dửng dưng về.
Một ông khách mặt tái đi vì rượu nhìn nó bảo: “Con này mỡ lắm”. Bà chủ mới của nó, tức là chủ quán, vặc lại: “Tôi cá là nạc, có mắt ông mỡ thì có”. Một chú choai choai góp lời: “Con này non, mềm không phải nhá”. Ông chủ quán phản hồi tức khắc: “Non gì nữa, nướng là vừa”. Một bác trung tuổi tỏ ra tinh đời chứ không tỏ ra sành ăn: “Con này khôn, thịt thì phí, để trông nhà”. Bà chủ hởi lòng hởi dạ, như thể dù chỉ để làm thịt thì thịt con chó khôn cũng sướng hơn là thịt con chó ngu. Đúng lúc ấy thì ông chủ thứ ba của nó bước ra, ngắm nó một hồi rồi hất hàm hỏi: “Nhiêu? Tôi mua về trông nhà”. Thấy ông khách ăn thịt chó trung thành hỏi mua chó về trông nhà, bà chủ quán phì cười:
– Em vừa quạ của nó bảy trăm đấy chứ có cân kẹo gì đâu, anh trả em nhiêu thì trả.
Ông khách hào phóng móc ví lấy hai tờ đẹp nhất để xuống bàn cười khẩy:
– Cái chậu thiên tuế ra hoa nhà anh bao nhiêu tiền cô biết chứ, trộm khiêng mẹ nó rồi.
Bà chủ quán vừa vơ tiền bỏ túi, vừa sốt sắng:
– Mất bao giờ hả anh?
Ông khách vằn mắt lên như vừa vớ được thằng trộm:
– Tối qua, mẹ kiếp, tao hạn cho một tuần không đem trả, tao thui cả nhà chứ không thèm lột da đâu.
Con chó lẽo đẽo theo chân chủ mới. Thoát được cái hạn dao thớt trong gang tấc, nó không dám nhìn lại cái chỗ sặc mùi sát sinh ấy nữa. Đi được một đoạn, nó dừng lại đánh dấu đường theo thói quen. Ông chủ bực mình kéo mạnh sợi xích. Người qua đường nhìn thấy, mười mươi đoán ông kia dắt chó đi bán.
Nó bị cột vào cái song cửa bếp và giao việc rõ ràng: “Mày trông nhà cho tử tế, đứa nào bén mảng cạnh mấy chậu cảnh, xé xác nó ra”. Vợ nhà kia vốn nông nổi, vừa nhìn thấy con chó xích ở thềm đã rên rỉ: “Trời ơi, có khổ không, suốt ngày ra quán chưa đã hay sao mà còn rước cả con về thịt”. Nhà kia thấy thế chọc thêm vào: “Ngon thế không thịt thì phí của”. Bà vợ giậm chân bành bạch: “Ăn sao hết con chó hả, nóng nực thế này”. Nhà kia nhấm nhả: “Ai bảo không ăn hết, tôi gọi chiến hữu về giải quyết gọn gàng một chầu thôi, bà khỏi lo”. Bà vợ tiếc tiền, róng riết: “Thóc đâu mà đãi gà rừng? Ông chỉ khôn nhà dại chợ thôi. Đấy, anh em đấy, nó xi nhan thằng khác bê bạc trăm của ông đi, ông chưa ngộ ra hay sao?”. Đợi mụ vợ tính hỏa leo lên tận đỉnh, điên tiết lão chồng mới lạnh lùng hạ bà xuống: “Ai mua chó về thịt? Nó trông nhà cho bà đấy, chưa gì đã nhặng lên”. Bà vợ dịu giọng: “Tôi tưởng… Thế tên nó là gì nhỉ?”.
Được bốn hôm xích ấm cổ, đêm thứ năm vợ chồng nhà kia có việc phải đi vắng cả đôi, bèn thả con Thớt ra để xử lí thằng nào dám to gan rình mò. Con Thớt sướng quá nhưng lại không nghĩ đến việc trốn về với ông chủ cờ bạc. Chó không chê chủ nghèo, nhưng lại biết giận chủ bội bạc. Tự do một đêm, nó muốn tự do mãi. Nhà kia chưa có cách nào để xích nó vào cả. Thằng con trai ba mươi tuổi nhà ấy ném thòng lọng vào nó cả chục lần vẫn trượt nên hậm hực kết án nó. Ông bố bỏ ngoài tai mọi tham kiến bất lợi của vợ con: “Tôi nghe bà thả nó ra, bây giờ mẹ con bà nói gì cũng không tin được”.
Con Thớt chuẩn chỉ việc canh gác, rảnh rỗi vẫn nô đùa với ong bướm. Đặc biệt không cắn gà, không vờn chim trong lồng, không dồn mèo, không cậy nồi ăn vụng. Nó tránh xa mọi cạm bẫy, mọi rắc rối. Khách quen thì sủa ba tiếng, khách lạ sủa đến khi chủ nhà quát thôi mới thôi. Đêm hôm thì khỏi phải nói. Cái bọn câu trộm chó chuyên nghiệp dùng đủ mọi trò đều bị nó lật tẩy, như thể nó biết cục thịt ấy có bả, cái tiếng rên ư ử ấy không phải của một con chó cái đến kì mà của một thằng người. Kích điện cũng không chạm được vào người nó vì nó không chạy ra đường… Côn, que, gậy gộc càng chẳng ăn thua.
Làng đồn nhà ấy có con chó khôn, khôn đến nỗi chủ cũng không lừa nổi nó để xích vào. Từ chuyện chó lại ra chuyện người. Chó thì khôn thế mà người thì…
Con trai nhà ấy học ngành xây dựng, nay đã ba mươi, nghe nói yêu kĩ yêu càng một cô giáo viên tiểu học, nhưng khi chuẩn bị cưới thì vỡ lở, cô dâu chẳng phải là cô giáo, mà là con gái sếp cơ quan mới của anh này. Tính từ cái đêm chung chạ đầu tiên đến lúc cô ấy sinh đứa con gái nặng gần bốn cân thì chưa đến bảy tháng trời. Thế mà sếp bảo của anh, anh cũng cắn răng mà chịu.
Cô ấy trẻ đã đành, đằng này du học bên Tây năm năm thì yêu ba anh ngoại quốc, tan hoang hết cả rồi, lại hơn chồng hai tuổi. Mang về nước một con bé tóc trắng như cước, đứa mới đẻ thì tóc hoe hoe vàng. Thế mà mang họ Phạm nhà kia cả mới tài chứ. Mỗi lần anh con trai bàn mổ con Thớt thì nhà kia lại mắng át con: “Mày tham ăn, tham uống hơn nó nên mày mới chết, mày mà là nó thì mày phải bả lâu rồi”.
Mà cũng lạ, cái chị con dâu kia về làm dâu cả năm rồi mà con Thớt vẫn không quen, cứ sủa rát cả tai khiến bố chồng, mẹ chồng cứ phải ra tận ngõ đuổi chó và đón chị ta vào nhà mỗi lần về như thể thượng khách. Mỗi lần bà quát: “Mày mù à?”, ông lại bênh nó: “Đến tôi còn chả nhận ra nữa là con Thớt”. Thực tình, chị con dâu mỗi ngày một mốt. Lúc thì quần áo, phụ kiện chất đầy người như cái móc quần áo di động, lúc lại tơ hơ như chẳng mặc gì. Tóc thì có năm bộ tóc giả, bộ úp vào bờm xờm như cái tổ quạ, bộ thì như búi rơm, bộ thì tua rua như cái chổi. Bộ mượt mà nhất, dài nhất, nữ tính nhất thì lại không hợp với cái khuôn mặt trát đầy phấn. Tóc thật thì dường như cả năm chả dài ra phân nào, trông xơ xác tang thương. Đẹp đã chả phải kì công, tốn kém trang trí thế. Mà đẹp rồi còn làm thế thì mười phần đẹp cũng xấu đi chín phần. Vợ chồng nhà kia cứ thở dài ngao ngán. Đã thế con bé tóc trắng cứ bi bô: “Ông nội ơi, bà nội ơi” mới ức chứ. Ông bảo nó gọi ông là được rồi, nó lí lẽ: “Sao ông không êu êu thôi mà lại êu Thớt là thế nào”. Trẻ con vô tội, ông bà không giận, nhưng thằng bố con mẹ nó thì nguôi thế nào được.
Một bận nhà kia vặn vẹo con:
– Tôi hỏi anh, tiền anh không túng thiếu, công việc không làm chỗ này thì chỗ khác, tại sao anh đâm đầu vào đấy, bôi tro vào mặt bố mẹ anh tiếng tham tiền tham bạc.
Anh kia trải lòng:
– Say rồi thì biết đằng nào. Chết là tại cái clip. Lúc ấy năm tháng rồi, bác sĩ ăn tiền bảo hai con chả còn cách nào.
Nhà kia hỏi con:
– Clip là cái gì mà để đứa đàn bà nó uy hiếp?
Anh con chẳng muốn dài dòng:
– Nó là cái thòng lọng.
Nhà kia gầm lên:
– Thấy chưa, mày không bằng con Thớt. Ăn cơm vào bát mà ngu hơn con chó…
– Ông thôi đi, đừng chửi con nữa – Bà nói – Để tôi rình xem cái clip nó cất đâu tôi đốt.
Thằng con chua chát:
– Nó đưa cho Hạnh rồi?
– Hả? Đưa cho Hạnh càng tốt chứ sao? Để tôi đi lấy, lẽ ra nó đã là con dâu nhà mình rồi.
– Thế rốt cuộc cái thòng lọng ấy nom thế nào mà anh lại bị tròng vào.
– Nó là đoạn phim quay cảnh con ngủ với cô ấy.
Nhà kia hiểu ra câu chuyện. Bây giờ chuyện chồng vợ lại phức tạp đến thế nữa cơ đấy. Từ đó họ bớt chửi con, nhưng đầu môi khóe mắt lại hướng về phía nàng dâu bất đắc dĩ.
Cô này thì phớt lờ mọi chuyện, ra điều không thèm chấp. Các người tưởng ta cần các người hay sao? Con các người cũng chỉ là vật thí thân thôi. Cô ta là cao thủ trong chuyện hóa giải mọi hận thù, ân oán. Ngay như chuyện con Thớt chuyên gia nhầm cô với kẻ trộm cô cũng xí xóa bỏ qua, tiệc tùng bên nhà bố mẹ đẻ còn thừa thức gì ngon cô cũng gói đem về cho nó. Bà mẹ chồng khi ngập đầu trong quà cáp, quần áo đắt tiền thì cũng tự ngộ ra những lời chanh chua, tục tĩu không hợp với bà thông gia của ông giám đốc. Ông bố chồng thì ngây ngất trong vườn cây cảnh bạc tỉ với những loài cây lạ mà cổ tới kim ông chưa thấy bao giờ do con dâu ông bằng những giao dịch đặc biệt đã mua được về.
Ngay cả những người thân trong họ nhà ấy cũng gục ngã trước hàng đống quà cáp có giá trị. Chỉ riêng con Thớt vẫn giữ quan điểm bất thân bất sơ và tuyệt đối cảnh giác. Có lẽ cái quán bún thịt chó và những lời bình phẩm sành sỏi của thực khách còn ám ảnh nó. Chỉ sơ sểnh đưa đầu vào tròng là mất mạng.
Vài năm qua đi, chẳng ai còn thừa hơi nói chuyện nhà kia nữa. Chỉ biết, một ngày cuối năm, con Thớt sủa khàn hơi bên trong cánh cửa sắt khóa im ỉm. Bên ngoài, người đứng kẻ ngồi, kẻ thở dài than vắn, kẻ hùng hổ vung dao dọa nạt. Anh tân giám đốc đích thân ra mở cửa trong tình trạng nửa say nửa tỉnh. Vợ anh và ông bố vợ đáng kính đã ôm toàn bộ tiền của công ty bỏ ra nước ngoài rồi, để lại cho anh một món nợ kếch xù. Và tội hơn, bà con họ hàng, của chìm của nổi có bao nhiêu cũng rót hết vào túi của đứa cháu dâu ngọt ngào rồi, bây giờ biết tìm ai?
Chỉ trong vòng một tuần, của nả nhà kia bị siết nợ sạch, còn mỗi cái xác nhà đang chờ ngân hàng xử lí. Một bà phát hiện ra con Thớt béo tốt gằm ghè đứng cổng, bèn bảo nhà kia xích vào cho để đem về, trừ được đồng nào tốt đồng ấy. Nhà kia biết không thể nào bắt được con chó đã thả rông cả bốn năm nên lắc đầu bảo không đồng ý. Bà kia về gọi hai thằng con giai mang cả gậy và bao tải đến. Kết quả của trận ẩu đả là cả hai thằng đều phải đi tiêm phòng và con Thớt thì bị què cẳng chạy đâu mất.
Vợ chồng nhà kia biết tin con trai lĩnh án tù thì gục xuống kiệt quệ trong cảnh không nhà không cửa, không thân tình. Đài báo cứ đưa tin hết chặp này đến chặp kia, hụi sau lại lớn hơn hụi trước, nghe mãi mà cũng không thấy tin hụi con dâu nhà kia bị bắt. Trong một lần đi gom phế liệu, ông bà nghe tiếng chó sủa quen thuộc. Ông thảng thốt bật lên: “Êu Thớt êu!”. Một cái bóng xam xám lao thẳng đến, chồm lên tận ngực ông già. Con Thớt, đúng là con Thớt thật rồi, từ quê xuống đây, cả trăm cây số sao nó biết đường mà tìm. Nó gầy đến lạ, chỉ chục cân như ngày ông hào phóng mua về. Con Thớt cứ quẩn quanh bên chủ cũ sau một năm trời thất lạc. Đêm dưới gầm cầu tối đen, thi thoảng tiếng con Thớt lại sủa lên khe khẽ đuổi bọn chuột.
Một hôm ông đem về sợi dây thừng còn chắc giấu trong đống phế liệu. Bà nhìn thấy, trong lòng buồn buồn, tính toán. Nó gầy thế thì bán được bao nhiêu? Nhưng ít ra cũng được một số tiền đủ để vào thăm con. Kể từ bữa ấy, bà ăn ít hẳn, lấy lí do mệt mỏi không nuốt nổi để nhường cơm cho con Thớt. Cả ông cũng thế. Chẳng bao lâu con Thớt béo lên trông thấy. Nhiều lúc ngượng mồm bà không dám hỏi ông, nên cứ nghĩ một mình. Con Thớt khôn thế có cách nào thòng cổ nó vào mà dắt đi bán. Hay là đánh bả nó? Nó chết rồi thì bán sao được. Bán nó lúc này cũng chẳng khác nào lão Hạc bán con Vàng. Nghĩ mãi chẳng ra cách, bà định bụng sẽ lợi dụng lúc ve vuốt nó rồi đè nghiến ra, ông sẽ đưa dây thừng vào cổ nó, thít lại là xong. Ngày trước nó còn khỏe, chứ giờ yếu rồi, sức đâu mà kháng cự.
Con Thớt chẳng mảy may nghi ngờ gì cả, cứ lăng xăng chạy trước chạy sau, việc của nó bây giờ là trông nom đống phế liệu của ông bà những hôm chưa đi bán được. Hình như nó có vẻ sung sướng hơn cái thời sống đủ đầy thì phải. Đêm, ông bà bàn nhau đi thăm con. Bà xa xôi nói việc để con Thớt chạy rông thì người ta đập mất, hoài của, nó dạo này béo mẫm ra rồi. Ông lơ đi. Để nó lại bầu bạn. Thế chẳng nhẽ cho nó lên xe theo, chắc gì nhà xe đã nghe. Ông cười buồn. Bà bực mình lật tẩy cái tâm địa của ông bằng cách lôi cuộn dây thừng ra. Ông tái mặt một lúc rồi thú nhận: “Tôi định bán nó thật nhưng ngại bà đang nâng niu chăm bẵm nó nên không nói”. Bà đấm vào lưng ông: “Tôi mà lại nhịn ăn vì con Thớt à? Vì con trai tôi thôi, nó gầy thế ai mua. Tôi tưởng ông khôn, mà khôn thì đâu đã lại đứng ra trung gian môi giới cho cái con đĩ Đông Dương ấy nó lừa cả họ để đến nỗi này”. “Bà thôi cái giọng xúc xiểm đi”. Bà khóc. Ông cầm sợi dây thừng thắt thành cái thòng lọng, để ngay cạnh chỗ ngủ. Mắt con Thớt sáng lên như hai đốm lân tinh theo dõi thật sát từng cử chỉ của ông. Bà lẩm bẩm: “Nó khôn thật đấy”. Ông thủ thỉ: “Khôn mấy thì cũng là con chó, tôi đã có cách, bà cứ ngủ đi, lúc nào được tôi gọi”.
Bà mơ mơ ngủ sau một ngày nhọc nhằn bới móc bẩn thỉu. Đội quân thu nhặt rác đông nườm nượp, mà không ra đây bà không biết. Họ là dân mất đất, là dân vùng lũ lụt thiên tai, là người già yếu không còn khả năng làm việc nặng, là kẻ nông nhàn tranh thủ kiếm tiền, là người bám thành phố lấy tiền nuôi con ăn học… Hằng trăm số phận, cảnh đời éo le, nhưng gặp nạn vì con dâu đến nỗi mất nhà mất cửa như ông bà thì chưa gặp ai đồng cảnh ngộ cả. Tất cả là vì cái thòng lọng mà thằng con trai bà bất cẩn đã để lại hậu quả như vậy. Cũng chả riêng nó, ngay như ông bà và bao người họ hàng cũng ăn phải cái bả quà cáp ngọt ngào của con quỷ ấy, để rồi tự rúc đầu vào tròng. Tất cả là do lòng tham mà ra. Bây giờ lại tính toán để hại một con chó kể cũng hèn. Bà cứ trằn trọc mãi rồi cũng thiếp đi.
Ông chờ bà ngủ say thì đem sợi dây thừng ra, gọi con Thớt lại vuốt vuốt tai nó. Con Thớt ư ử rên lên cảm động. Tình nghèo dễ làm cái giống vật này cảm động. Ông khẽ buông nó, đứng dậy đi lên cầu. Con Thớt lẽo đẽo theo sau. Ông cẩn thận buộc sợi dây thừng vào lan can và thả đầu kia xuống. Con Thớt chạy trước ông, hí hửng tưởng ông đặt bẫy con gì. Ông dò dẫm từng bước đi xuống, khi đầu ông chạm vào cái thòng lọng, ông dướn cổ lên định đưa đầu vào thì con Thớt bất thình lình sủa váng lên. Tiếng sủa gay gắt của con chó giống như một câu chửi, một lời thức tỉnh. Từ trong cái đầu u mê, mệt mỏi của ông lóe lên một ý nghĩ: “Phải sống, chết là hèn hạ”. Ông cúi xuống vuốt ve đầu con Thớt. Nước mắt ông ứa ra. Đầu nó đẫm sương, mắt nó như cũng ướt.
Bà nghe tiếng chó sủa thì chắc mẩm, bèn lật đật chạy lên để hỗ trợ ông. Qua ánh sáng lờ mờ của đèn cầu lọt xuống, bà nhìn thấy cái thòng lọng đang đu đưa trong gió. Chân bà muốn khuỵu xuống, miệng không thốt nên lời. Thế mà ông nói… Con Thớt đứng giữa hai người, cứ ngước nhìn sợi dây thừng mà sủa, tiếng sủa nghèn nghẹn âu lo. Ông chậm rãi leo lên, gỡ sợi dây ra, cuộn lại rồi ném xuống sông. Nghe tiếng ũm một cái, đuôi con Thớt ngoáy tít. Mắt bà nhòe nước, tay bà cứ đấm vào lưng ông thùm thụp: “Ông ơi là ông!”
Đây là thông tin chăm sóc trẻ nhỏ do mình tổng hợp được sau khi chăm sóc bé lùn của mình muốn chia sẻ cho các bạn sắp làm mẹ mà chưa kịp chuẩn bị gì.
Kinh nghiệm chăm sóc trẻ sơ sinh – Ảnh minh họa Baby Kute
– Làm theo chỉ dẫn của bác sĩ
Sau khi được mẹ và bé được đưa về phòng. Y tá sẽ hướng dẫn người nhà làm một vài thủ tục như đóng tiền tiêm ngừa lao và viêm gan B ( cái này cần thiết cho bé sau 24h sau sinh). Bé sẽ được hướng dẫn lấy máu gót chân để sàng lọc sơ sinh, mẹ đừng sợ bé đau nhé vì một giọt máu có thể quyết định cả cuộc đời bé. Một số bệnh di truyền hay bẩm sinh sẽ được phát hiện sớm ở giai đoạn này giúp gia đình chủ động trong việc điều trị hay phòng ngừa. Hiện tại một số bệnh viện có chương trình chích vitamin K mở rộng cho bé sơ sinh luôn. Vitamin K rất ít được chú ý nhưng cực kì quan trọng nhé. Trẻ bú mẹ hoàn toàn thì lượng vitamin K được truyền vào cơ thể ít hơn trẻ bú sữa công thức. Bé gái còn được hướng dẫn đi bấm lỗ tay nữa.
– Tập cho trẻ bú mẹ
Dù bạn sinh thường hay sinh mổ thì vẫn phải tập cho trẻ bú mẹ để kích sữa. Điều đơn giản này ai cũng biết nhưng chưa chắc làm đúng. Vì sao ư? Thứ nhất, sinh lần đầu sữa lâu về lắm và khi trẻ khóc vì đói bà sẽ xót cháu mà cho bú bình ngay. Nhất là với các bạn sinh mổ sữa lại càng lâu về hơn, nhưng kinh nghiệm của mình là phải ép trẻ bú mẹ càng nhiều thì sữa sẽ nhanh về. Ngoài ra khi trẻ bú mẹ sẽ giúp mẹ nhanh tống dịch trong tử cung tránh trường hợp bị ứ dịch rất nguy hiểm. Trường hợp này bạn mình đã bị sinh xong bác sĩ quên hướng dẫn cho trẻ bú lại thấy không có sữa sợ bé đói nên đút bình ngay vào. Kết quả nằm viện gần 20 ngày vì phải nạo sót nhau 2 lần.
Kinh nghiệm của mình để kích sữa là uống thật nhiều nước nóng. Nóng chứ không phải ấm nha. Massage ngực thường xuyên. Lấy khăn sữa của em bé nhúng nước nóng mát xa ngực ngày 3 lần. Trước khi cho bú uống một ly nước nóng. Ngay khi ăn uống được mình không kiêng gì hết, ăn cơm ít nhưng đồ ăn nhiều, ăn nhiều móng giò giúp lợi sữa. Dù sinh mổ nhưng qua ngày thứ 3 sữa về rồi và về nhà mẹ chăm cẩn thận là sữa tràn trề có hôm căng tức ngực luôn ấy.
– Trẻ cần được phơi nắng.
Sau 10 ngày trẻ cần được phơi nắng. Thời gian phơi từ ít đến nhiều thường từ 10 – 20 phút. Sáng trước 9h, chiều sau 16h. Cách phơi nắng đúng là cởi hết quần áo bé ra cho tiếp xúc dưới ánh nắng. Nhớ che mắt em bé lại nhé. Cần tránh gió lùa, những ngày ít nắng thì chỉ cần vén áo sau lưng phơi lưng cho bé thôi.
Ánh nắng có vitamin D giúp bé hấp thu canxi chống còi xương. Nhiều người chỉ cho bé uống canxi mà không biết rằng thiếu vitamin D thì canxi cũng không được hấp thụ mà đào thải hết ra ngoài. Đó là lý do chăm con từng chút mà con vẫn còi. Ngoài ra phơi nắng giúp bé không bị vàng da sinh lý. Trường hợp vàng da bệnh lý cần đi khám để bác sĩ có biện pháp điều trị thích hợp.
– Nên tập trẻ bú bình khi bé được 2 – 4 tuần tuổi.
Bác sĩ khuyên bạn nên cho trẻ bú mẹ hoàn toàn, bạn có thể vắt sữa ra cho bé bú. Đối với một số mẹ phải đi làm sau 6 tháng thì việc tập trẻ bú bình sớm là điều cần thiết.
– Thay bỉm cho bé đúng lúc:
Thế nào là đúng lúc? Thường thì một chiếc bỉm cần được thay sau 3-4 tiếng nhưng nếu ban đêm khi bé ngủ thì có thể để lâu hơn cho bé ngủ say giấc. Nhưng khi ngửi thấy mùi thối thì bạn nên thay bỉm ngay, phân em bé dễ làm cho bé bị nhiễm trùng đường tiết niệu nhất là bé gái.
– Không ủ bé quá ấm hoặc để bé quá lạnh:
Khi thời tiết nóng thì nên lau mồ hôi cho bé thường xuyên. Nếu thấy lưng áo bé bị ướt thì phải thay ngay. Không để gió cho khô mồ hôi bé sẽ bị lạnh dễ bị viêm phổi. Cho bé nằm điều hòa thì phải chú ý nhiệt độ không dưới 28 độ. Không nằm ngay hướng gió lùa. Luôn mang bao tay và vớ chân cho bé. Giữ ấm lòng bàn chân.
– Nên tắt đèn khi bé ngủ vào ban đêm
Khi bé ngủ ban đêm bạn nên tắt đèn giúp bé phân biệt ngày và đêm và có giấc ngủ ngon hơn. Để tránh lích kích vì trong tháng đầu mẹ hay cho bé bú đêm và thay tã thì bố giúp mẹ thiết kế công tắc gần ngay giường ngủ đi nhé. Ngoài ra ban ngày khi bé ngủ không cần qua yên ắng mà nên cho bé làm quen tiếng động. Ban đêm thì nên giữ yên lặng để bé có giấc ngủ sâu hơn.
Ở bài viết chia sẻ kinh nghiệm sinh con và chăm sóc bé sau mình sẽ post thêm một số mẹo giúp mẹ và bé tiết kiệm chi phí khi đi sinh và sau sinh nhé!
Chia sẻ của bà mẹ Thiên Kiểu
*** Đây là tài liệu tham khảo cho các bạn trẻ chưa có kinh nghiệm làm mẹ khi chăm sóc bé tham khảo thêm để có kiến thức
Quen và yêu em sau ba năm. Mãi em mới đồng ý lấy tôi. Tôi vui lắm vì tôi yêu em biết bao. Nhưng hạnh phúc ngắn ngủi lắm như câu nói “hôn nhân là nấm mồ của tình yêu”.
Gia đình tôi không khá như gia đình em. Dù vậy yêu em tôi vẫn chấp nhận ở rể. Nhưng tôi nào đâu biết đó mới chính là sai lầm cả đời mình.
Thời gian đầu sau khi cưới, chúng tôi vẫn thuê phòng trọ ở vì gần nơi làm việc của cả hai. Nhưng đến khi em sinh con thì em về nhà mẹ ở cho tiện chăm sóc.
Tại sao đàn ông chán cơm thèm phở – Ảnh: LEO
Quãng thời gian đó khá là khó khăn cho chúng tôi. Biết em sinh xong vất vả nên bao nhiêu việc tôi không quản ngại làm giúp em nào là giặt đồ, nấu ăn, phụ em chăm con dù mỗi ngày khi đi đi về về cũng mất 20km.
Sáng sớm tôi phải dậy sớm tất tả đi chợ nấu ăn, chiều về dọn dẹp giặt giũ đến tận tối mới được nghỉ. Tôi chưa hề than vãn dù gia đình xem đó là chuyện hiển nhiên.
Nhưng em lại càng ngày càng cộc cằn, khó chịu với tôi. Vì đã xem vài tài liệu qua mạng và sách báo trước đó là sau khi sinh phụ nữ thường dễ bị trầm cảm nên tôi cũng không lấy làm buồn lòng mà còn thương em hơn.
Nhưng do còn công việc, bạn bè đồng nghiệp nên thỉnh thoảng cuối tuần tôi cũng phải giao lưu “lai rai” vài ly. Mỗi lần thế lại thấy gia đình vợ không vui vì dĩ nhiên phần “công việc nhà” của tôi bị đình trệ.
Quá mệt mỏi sau 4 tháng như vậy tôi tìm được sự đồng cảm của cô đồng nghiệp. Tôi biết nói sao cũng là ngụy biện cho lỗi lầm của mình nhưng việc đối mặt nhau là sự nhiếc móc khiến tôi hết sức mệt mỏi. Những lúc như vậy tôi lại muốn bình yên bên cô ấy. Đó không hẳn là tình yêu càng không có sự hiện diện của tình dục nhưng thực sự nó khiến tôi cảm thấy được ấm áp và an ủi nhiều. Nhưng rồi tôi cũng kết thúc sớm vì có lỗi với vợ.
Sau 6 tháng vợ tôi đi làm, cứ nghĩ đi làm rồi thì vợ sẽ khác vì được tiếp xúc nhiều người nào ngờ mọi việc còn tệ hơn. Vì đổi công việc mới nên phải đi tiếp xúc khách hàng thường xuyên và còn vì áp lực doanh số nên tôi chẳng có thời gian mà nghĩ chuyện gái gú.
Vợ tôi không hiểu giúp cho đành lại còn nhiếc móc tôi lớn tiếng trước mặt đồng nghiệp cô ấy khiến tôi hết sức bối rối. Không phải một lần mà là rất nhiều lần như vậy.
Dù ở trọ nhưng mọi việc tôi vẫn giúp cô ấy trong khả năng có thể vì biết cô ấy còn bận chăm con nhỏ. Nhưng sau này tôi mới biết cô ấy nói với mọi người tôi đi làm chỉ biết ăn nhậu, gái gú không lo cho gia đình.
Đỉnh điểm của câu chuyện nhất là khi nhà tôi có đám giỗ nội nhớ cháu nên bảo tôi và cô ấy về chơi ít ngày. Cô ấy tìm đủ mọi lý do không đi chỉ vì nhà tôi không đủ điều kiện vật chất cho cô ấy ở. Đến lúc này thì tình yêu tôi dành cho cô ấy có lẽ đã vỡ vụn.
Dù sống chung với nhau nhưng tôi không còn muốn quan tâm cô ấy như xưa. Điều tôi được nghe nhiều nhất từ cô là sự nhiếc móc và sỉ vả. Càng ngày tôi càng không muốn về nhà. Tôi luôn xung phong đi công tác xa để tránh về nhà gặp mặt cô ấy. Những cuộc vui bạn bè tôi và cô ấy gọi tôi đến, khi có cô ấy tôi sẽ về ngay.
Càng ngày chúng tôi càng có một bức tường vô hình chắn ngang do cô ấy xây nên mà tôi đã mệt mỏi khi cố muốn đập vỡ nó.
Không hẳn là do “thèm phở” nhưng giờ đây tôi thực sự “chán cơm”.
Trước đây tôi đọc một bài báo “làm con thời này khó lắm”. Nhưng thật sự làm mẹ thời này cũng khó lắm.
Vì là con đầu lòng nên tôi không hề có kinh nghiệm gì nhiều. Sau khi từ bệnh viện về mẹ bảo phải nằm than và hơ em bé thì sau này bé mới cứng cáp.
Lần đầu sinh con chưa có kinh nghiệm chăm sóc bé – Ảnh minh họa
Nhưng tôi đâu biết đó lại là nguyên nhân của hàng trăm vấn đề sau…
Được hơn 10 ngày sau khi xuất viện tôi buộc mẹ tôi phải đưa bé đi khám. Quan điểm người xưa là bé còn trong tháng là không được ra khỏi phòng nên khi tôi muốn đưa bé đi khám ba mẹ tôi can ngăn. May mà lần đó không có gì xảy ra. Đến giờ tôi vẫn còn ân hận.
Nhập viện vì viêm phổi, chích kháng sinh được 5 ngày bác sĩ cho thuốc về uống tiếp do số nhập viện mỗi ngày liên tục tăng. Về nhà bé bú ít hẳn. Tiếp theo đó là những tháng ngày bé biếng bú. Tăng cân chậm.
Hai bên nội ngoại mỗi người một ý.
Dù biết là do thương cháu nhưng quả thật làm mẹ đứng giữa như tôi cũng stress lắm.
Bé nhà tôi không thích sữa. Sáu tháng mọc răng bé bỏ luôn vú mẹ.
Công cuộc đút bình cũng là một quá trình gian nan.
Bé không bú bình, dù tôi mua đủ loại núm ti và bình sữa rồi đổi sữa kết quả vẫn không hề khả quan.
Tôi cong lưng đút từng muỗng mà mỗi lần cũng chỉ được 60ml nhiều hơn là bé ọc ngay.
Stress vì bé lên cân quá chậm. Đã vậy má chồng tôi còn không biết ép bé bú bình. Kết quả cứ mỗi lần thấy bình sữa là bé khóc. Cô ba bé còn bày mua núm giả về cho ngậm. Rồi còn bắt mình phải đánh thức bé bú đêm ( bé nhà mình bỏ bú đêm lúc hơn 6 tháng). Mãi khi nội đi du lịch 2 tuần mình mới rèn bé bú lên được 100ml rồi 120ml…
Cho con uống sữa bú bình – Ảnh minh họa
Chưa kể đến khi ăn dặm. Ban đầu mình làm công tác tư tưởng cho nội sẽ cho bé ăn dặm kiểu nhật. Nội đồng ý. Sau đó thấy cháu èo uột lại bắt cho ăn kiểu truyền thống rồi gặp cháu ai đó bụ bẫm lại bảo tập cho bé ăn kiểu Nhật đi.
Nào là xem ti vi bác sĩ bảo cá hồi tốt nên ăn mỗi cá hồi thôi, bí đao không bổ không nên cho bé ăn… Nói chung không sao vừa lòng nội. Cô ba bé mua trái cây Hipp về bé không ăn. Mình mua một loại khác bé ăn thì chê bảo không ngon.
Bên ngoại thì bảo sao không cho uống nước thuốc bang. Uống nước ấy bé mọc răng không sốt, không táo, không tiêu chảy…. Nói chung dạng như không cần đến bác sĩ ấy. “Nó thích ăn thì mày đút nó ăn nhiều vào, sữa uống ít lại” ( lúc này bé mới được 8 tháng)
Chưa kể vợ chồng mình hục hặc mãi vì mình không vừa ý mẹ chàng. Chàng không vừa ý mẹ nàng. Chẳng biết từ bao giờ vợ chồng tôi đã chẳng còn ngồi xuống nói chuyện cùng nhau.
Bé biếng ăn lại hay trớ nên phải nghỉ việc ở nhà chăm bé vì mình không yên tâm giao bé cho ai cả.
Người thì nói mình lười, kẻ thì bảo lạc hậu. Ai muốn suốt ngày ở nhà, ai cũng muốn có nhu cầu đi làm, được tiếp xúc người này người kia. Được tự do thoải mái. Có thu nhập. Nhưng thử hỏi tiến kiếm suốt đời có hết không khi mà ở cái thời buổi đồng tiền xói mòn cái tâm. Bạn sẽ hy sinh 1 vài năm hoặc 1 vài chục triệu hay tính mạng của con bạn??? Sơ sảy một tý là có chuyện mà nào tù tội hay tiền bạc sẽ giải quyết vấn đề sau đó???
Dù thời tiết nóng nhưng tôi rất hạn chế bé vào điều hòa. Vì con người ta ở được thì con mình ở được. Lỡ một vài bữa cúp điện hay đến nhà người khác chơi lại không ở được. Ấy là chưa kể khi đến trường được mấy trường có điều hòa. Điều hòa mang lại lợi ích chưa thấy nhưng tác hại đầy.
Tôi muốn tập bé vào ghế ăn nhưng nội lại bảo sớm vì có đứa mười mấy tháng còn ăn nằm. Ngoại thì bảo chơi sang. Nhưng thực tế chứng minh khi con người ta vẫn nằm ăn hay đi rong thì con tôi ngoan ngoãn ngồi trong ghế.
Hơn 9 tháng thời tiết miền Nam nóng nên tôi tập bé tắm nước lạnh luôn. Thỉnh thoảng còn cho bé làm quen nước vì muốn tập bơi sớm cho bé. Ban đầu ai cũng cản nhưng thực tế chứng minh dù tắm nước lạnh vào sáng và tối bé vẫn bình thường trong khi các bé khác thì sụt sịt ngay.
Tôi rất bối rối lắm lúc lại muốn ly hôn. Muốn mang con đi nơi khác sinh sống nhưng sợ con thiệt thòi, thiếu thốn tình cảm… Nhưng tiếp tục như thế này sợ rằng tôi stress quá mức trước khi chăm cho con trưởng thành….
GocTamSu.com mong những chia sẻ chân tình góp ý nuôi trẻ nhỏ với bạn Thùy Linh
Tôi lấy nhà tôi được 3 năm rồi nhưng chúng tôi không thể có con. Lỗi tại tôi bị tắc ống dẫn trứng.
Vô sinh nên mẹ chồng đòi kiếm vợ khác cho chồng
Sau một năm không thể thụ thai, tôi và chồng đã cùng nhau đi khắp các bệnh viện để tìm cách chữa trị, đông tây y kết hợp đủ cả nhưng may mắn vẫn chưa mỉm cười. Đến năm nay là năm thứ ba, chồng tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, anh ấy dù không nói ra nhưng rõ ràng không còn muốn cùng tôi tới viện nữa.
Cảnh lấy chồng không con rất tủi. Nhiều khi nhìn người ta cưới sau mình mà con đã bi bô nói mà tôi ứa nước mắt. Hàng xóm có người học hành tới nơi tới chốn, họ hiểu và thương cảm cho tôi, nhưng cũng không ít người cổ hủ ít học nói ra nói vào, họ mang nỗi khổ của tôi ra bàn tán, khoét sâu thêm, bảo tôi là “cây độc không trái”. Nếu hôm trước mà tình cờ gặp tôi trong viện sản, y như rằng hôm sau họ “hỏi thăm” mẹ chồng tôi: “Con dâu bà phấn đấu sự nghiệp hay sao mà mãi không thấy chửa?”. Mẹ chồng thấy vợ chồng tôi mãi không có con giờ cũng hết thương tôi. Hôm trước bà bóng gió nói đổng một câu: “Không đẻ được thì thôi cho nó đi “gửi” chỗ khác”. Tôi buồn lắm nhưng chẳng nói được gì. Tính tôi không thích trả treo, cũng vì ít nói, không biết khua mép múa mồm nên tôi không được lòng nhà chồng. Tôi biết cái “chỗ khác” mà mẹ chồng nói là chỗ nào. Cô ấy là người cũ của chồng tôi. Họ chia tay vì cô ấy có người khác. Khi cô ấy quay lại muốn nối với chồng tôi thì anh đã có tôi rồi. Dẫu thế cô ấy vẫn qua lại thăm mẹ chồng tôi và rất được lòng bà.
Hôm trước tôi hỏi chồng “mẹ nói vậy anh tính sao?” mà anh ấy chỉ im lặng không trả lời. Tôi không biết phải đoán ý anh thế nào. Không lẽ tôi đành nhìn chồng mình đi ăn nằm với người khác để “gửi” một đứa con? Nếu tôi đồng ý cho chuyện ấy xảy ra, nếu tôi cho anh ấy được có con với người ta, thì hôn nhân của tôi sẽ thế nào, hạnh phúc hơn hay bất hạnh chồng chất?
Tôi là gái tỉnh lẻ lên thành phố, sống cùng nhà bà con. Gọi là bà con cho sang chứ thực ra chỉ là họ hàng xa, chị con bác chủ nhà sinh em bé nên hai bác nhờ tôi lên ở chung, đỡ đần chị.
Chồng ghen – ảnh minh họa
Hàng tháng hai bác gửi biếu bố mẹ tôi dưới quê ít tiền, tôi biết đấy coi như là tiền công tôi đi giúp việc, nhưng hai bác không nói thế. Tôi cũng biết ơn vì thái độ này. Hai bác có bảo, tôi cứ ở lại nhà với hai bác và anh chị, đến tuổi bác gả chồng cho. Tôi ít chữ, học hành không đến nơi đến chốn, cho nên được như thế cũng là ấm tấm thân, bố mẹ tôi rất yên tâm khi gửi tôi lên thành phố.
Ở đây tuy công việc luôn chân luôn tay, nhà có trẻ sơ sinh nên lắm việc vặt, nhưng vẫn còn sướng hơn ở quê khối. Không nắng gió, không lấm bùn, tôi thay da đổi thịt từng ngày. Có người mới gặp tôi ở nhà bác lần đầu, vài tháng sau đã ngỡ ngàng nói trông tôi rất khác. Tôi cũng cảm nhận là như vậy. 20 tuổi, da tôi trắng, môi tôi hồng, dáng người thanh cao khỏe mạnh.
Có nhà người bạn của hai bác tôi, họ có anh con trai, 40 tuổi rồi nhưng chưa vợ. Anh ấy diện mạo không đến nỗi nào, phải cái chân thọt, đi cà nhắc. Nghe nói anh ấy bị tai nạn giao thông từ cách đây rất lâu nên chân bị tật. Bù lại, anh ấy giỏi giang buôn bán, là người biết kiếm tiền và kiếm được nhiều tiền. Gia đình anh ấy có ý xin tôi về làm dâu. Lúc ấy tôi cũng đã 22, ở với nhà bác họ được mấy năm rồi. Con của chị họ tôi cũng đã lớn, nên hai bác hỏi ý tôi thế nào. Thân gái quê, chưa yêu ai bao giờ, nay lại có mối thành phố để ý muốn cưới nên tôi cũng ưng. Bố mẹ tôi ở quê mừng hết biết.
Thế là tôi đi làm dâu, làm vợ. Tôi không gặp nhiều khó khăn trong việc hòa đồng với cách sinh hoạt của nhà chồng, bởi dù sao tôi cũng quen với thành phố được mấy năm. Gia đình nhà chồng đều làm ăn buôn bán. Cho nên khi tôi về cũng phải đỡ đần họ. Tính tôi nhanh nhẹn, cởi mở, dễ bắt chuyện nên được cho ra trông cửa hàng. Khách ra khách vào cũng vui. Tiền hàng tôi đưa chồng hết, anh là người quản lý. Một năm sau tôi sinh con đầu lòng. Sau ấy hai năm lại sinh đứa nữa. Nhìn ngoài thấy gia đình tôi rất hạnh phúc. Tôi cũng nghĩ số mình thế là sướng rồi. Chỉ mỗi một điều, chồng tôi vì yêu vợ quá nên rất hay ghen.
Hồi mới cưới tôi đã biết anh có tính này nhưng tình cảm vợ chồng lúc mới mẻ, còn ngọt ngào lãng mạn nên cũng dễ bỏ qua. Nhưng dần dà tôi bắt đầu thấy mệt khi cứ phải dỗ dành anh. Tôi không dỗ nữa thì anh càng tin là tôi thay lòng đổi dạ. Anh hay khó chịu, nhắc nhở thái độ tôi với khách. Tôi chỉ hơi cười nói anh đã cho rằng thiếu chính chuyên, nhưng bán hàng mà mặt đâm lê thì ai người ta mua bán với mình. Khổ cho tôi là đã hai con nhưng trông cứ hơ hớ, phây phây. Thực ra tôi cũng ý thức được rằng chồng hơn mình nhiều tuổi, trong khi anh đã xế chiều rồi thì tôi vẫn hừng hực sức xuân. Song vẻ ngoài là như vậy, chứ tôi chưa bao giờ để tâm chuyện chồng héo vợ tươi dù chỉ trong ý nghĩ. Chồng lại hay tự ti vì cái chân bị tật, nên anh cứ so bì, dù không rõ ràng, nhưng anh thường nói xéo, mỉa mai, bóng gió so sánh mình với “thằng khác” rồi kết luận rằng “thế bảo sao mà cô không thích nó”. Càng ngày thói ghen của anh càng leo thang đến độ tôi khó thở. Ở đâu làm gì tôi cũng có cảm giác đang bị anh trông chừng. Đêm đến anh hay dằn vặt, dỗi hờn tôi. Chẳng biết nghe ai nói ra nói vào mà anh nhất định rằng tôi bớt tiền hàng cho trai, siết chặt tôi về tài chính, anh trở nên chặt chẽ trong chuyện chi tiêu đến mức tôi không còn nhận ra anh. Tôi mệt óc đã đành, nhưng sợ nhất là thái độ ghen tuông của anh có thể làm hình ảnh tôi méo mó trong mắt hai đứa con đang mỗi ngày mỗi lớn.
Hôm trước không hiểu anh vô tình hay cố ý nhắc cho tôi nhớ về “gốc gác” của mình. Anh không quên nhấn mạnh rằng nhờ có anh mà tôi được đổi đời, cho nên tôi đừng “ăn cháo đá bát”. Tôi đau lòng lắm. Tôi đâu có quên mình là đứa nhà quê, đúng là khi lấy anh tôi cũng nghĩ nhiều đến chuyện đổi đời, nhưng tình nghĩa vợ chồng bao năm cùng hai đứa con đã ra đời chẳng lẽ không đủ cho chúng tôi gắn bó hơn ngoài lý do vật chất? Anh nói thế là anh coi thường tôi và tình cảm của tôi quá rồi. Chẳng lẽ tôi tỉnh lẻ, lấy chồng thành phố, ước muốn xây dựng một cuộc sống bình thường, hạnh phúc lại là sai?
T. Nhàn
– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống