All posts by admin

Những người thầy/cô đã thay đổi cuộc đời của em.

Năm tôi học lớp 6, không có xe đạp nên đi ké bạn học, giữa đường tôi bị 1 chiếc xe máy quẹt phải, biển số xe đã cắt đứt gần hết phần đầu gối tôi. Nhà nghèo, chưa có tiền nộp bảo hiểm nhà trường, chi phí điều trị khá cao. Rồi một người thầy lúc đó dạy tôi môn sinh học, thầy ở quanh trường, sáng thấy thầy cầm cuôc đi làm rẫy, chiều thầy vào dạy chúng tôi. Thầy đã tìm cách và cuối cùng cũng giúp tôi có được bảo hiểm để điều trị cái chân, nếu không thì chắc sẽ khó có 1 đôi chân lành lặn. Đó là thầy A Quân Trần cùng với các giáo viên khác – Em cám ơn thầy!

Cũng vào lớp 6, một thầy mà trước đó đi lái máy cày, dạy tôi Tiếng Anh. Thầy khó tính nhưng vô cùng có trách nhiệm và thương yêu học trò. Thầy có chất giọng chuẩn của 1 người được Mỹ đào tạo… tôi chả có bằng cấp gì tiếng Anh, cũng chả được thằng Tây nào dạy, chỉ được Thầy dạy, đó chính là thầy Van Long Hung. Sau này thầy còn giúp cho có thu nhập bằng cách dạy lại Toán-Lý-Hóa cho các con Thầy.- Em cám ơn Thầy!. Sau Thầy còn có cô Trang tiếp tục dạy mình tiếng Anh. Em cám ơn Thầy/Cô đã giúp mình có được chất giọng tốt từ nhỏ để làm hành trang vào đời.

20-11 em chúc toàn thể thầy cô có nhiều sức khỏe để tiếp tục sự nghiệp trồng người. Những người thầy/cô đã thay đổi cuộc đời của em.

Phan Thanh Giản

GÀ XÉ PHAY

Chiều về sớm lục đục luộc nửa con gà để xé phay. Vừa làm hắn lại vừa nhớ mẹ. Món gà xé phay thật đơn giản nhưng không phải ai cũng biết thưởng thức. Đi ăn quán nhiều khi gọi món gà xé phay thì họ mang ra một dĩa gỏi đúng nghĩa với rau càng cua, bắp chuối…. Gà xé phay phải là con gà ta thả vườn thịt thơm, ngọt và không mủn mủn như gà công nghiệp. Về khoản này mẹ hắn là số một, nhìn qua cái chân là mẹ biết gà nào là gà ta, gà nào là gà tam hoàng mà lái buôn mua về thả ra vườn vài bữa rồi bán giá gà ta. Sau khi luộc gà chín, để nguội rồi dùng tay xé ra từng miếng vừa ăn, rau răm vò vò cho nó dập dâp, thêm tí muối, tí bột ngọt và hạt tiêu xay nhỏ vào trộn điều cho ngấm gia vị rồi bày ra đĩa là có món gà xé phay cực ngon, nhiều người thường bỏ thêm củ hành tây nhưng không nên vì hành tây sẽ làm cho thịt gà mềm không ngon lắm, mẹ hắn vẫn hay dặn thế.

Gà xé phay
Khi làm món Gà xé phay hắn lại nhớ đến mẹ

Cái thủa nhà chạy ăn từng bữa. Nuôi được con gà nào cũng để dành bán lấy tiền mua mắm muối, thuốc men. Mà đâu phải đơn giản để nuôi được con gà đâu. Nào là những con chồn đèn tinh ranh luôn chờ cơ hội vồ lấy, nào là những kẻ trộm đang di cư vào ồ ạt mà họ gần như là trộm tất cả những thứ có thể cho họ cũng như heo gà lợn vịt của họ ăn được. Nhiều khi đàn gà đang mơn mởn cùng với niềm hy vọng về tấm áo mới của hắn thì bỗng nhiên lăn đùng ra chết hết do bệnh. Ngày đó thì chết do gì không biết những cũng thịt rồi ăn tuốt, đôi khi còn phải chôn bớt vì chúng nó chết đồng loạt, đến giờ nghĩ lại hắn còn nghe tiếng thở dài của mẹ.

Ngày đó mỗi khi nhà có khách là mẹ hắn vừa mừng vừa lo. Mừng vì có người thân ở xa tới thăm vì gia đình ở một nơi xa bà con lắm mà phương tiện thường chỉ có xe đạp hoặc đi bộ. Lo thì lo làm sao có bữa cơm coi cho được, lo vì phải chạy qua hàng xóm mượn vài chục ngàn gửi cho khách đi đường. Nhưng lúc đó hắn thì mừng lắm vì sẽ được ăn ngon hơn mọi ngày dù sau đó có thể ăn cá khô cả tuần. Nếu hôm đó nhà có làm gà thì thế nào hắn cũng được mẹ cho riêng một cái đùi ăn trước, thế mà lên buổi cơm nhìn dĩa thịt gà hắn vẫn còn chảy nước dãi nhưng phải giả lơ vì mẹ hắn luôn bảo “ăn xem nồi, ngồi xem hướng” nhất là khi nhà có khách. Cuộc sống dần cũng khá hơn dù hắn vẫn phải tha phương. Mỗi khi có dịp nghỉ gì đó là hắn chỉ về nhà với mẹ. Để được ăn món gà xé phay hay những món mắm mít. chốt môn, bánh bột lọc hay đơn giản là tô canh lá chua mà ngon lạ thường và không thể tìm ở đâu khác hương vị đó.

Giờ đây mẹ đã không còn nữa, có dịp về nhà là anh em hắn lại làm món gà xé phay đầu tiên. Dù cũng làm theo tất cả lời mẹ đã dạy nhưng vẫn không tìm thấy cảm giác của ngày xưa nữa. Dù cố gắng không đau buồn để dành thời gian nghĩ tới những ký ức về mẹ nhưng trong lòng hắn vẫn thấy trống trãi và thiếu đi rất nhiều, rất nhiều thứ.

Nguyễn Phúc Hưng

CHIA TAY KHÔNG PHẢI CHẤM DỨT, MÀ ĐỂ HAI TA SỐNG CUỘC ĐỜI KHÁC, TỐT ĐẸP HƠN

Bây giờ đã là cuối mùa thu , cũng là hơn một năm chúng ta hò hẹn. Và cũng bằng ấy thời gian, ngoài Vietnam Idol Kids, cái tên Văn Mai Hương gần như vắng lặng trên thị trường âm nhạc – nơi lẽ ra phải thuộc về mình, và mình phải bừng sáng như mình từng mơ ước. Tôi không hề hối tiếc vì hơn 400 ngày qua đã chọn anh chứ không phải âm nhạc, chọn yêu một thanh tra xây dựng chứ không phải một soái ca ngôn tình. Album đã thu xong tôi ngừng ra mắt, MV đã xong concept tôi bỏ lại phía sau, những hợp đồng lưu diễn nước ngoài tôi đành xin lỗi đối tác… Khi yêu thì làm gì nghĩ sâu xa rằng mình sẽ được nhiều hay sẽ mất? Mình chỉ biết mình nhìn thấy người đàn ông này, ấm áp trong vòng tay người này, và người phụ nữ nào rồi thì cũng cần một gia đình ấm áp…🙂

van-mai-huong
Ảnh chụp từ FB ca sĩ Văn Mai Hương

Nhưng rồi, sau ngần ấy ngày tháng, sau rất nhiều biến đổi, cả trong lòng chúng ta cũng đổi thay những suy nghĩ về nhau, tôi chợt nhận ra con người tôi đang có không giống như con người mà anh muốn tôi thuộc về. Âm nhạc là máu đang chảy trong huyết quản tôi, không có chúng , tôi trở thành cô gái ngốc nghếch và tẻ nhạt.
Anh không thích tôi xuất hiện trước đám đông, không thích tôi chạy show tất bật, anh cũng sợ cả những người đàn ông lấp lánh cùng ánh đèn flash có thể kéo cô gái của mình đi mất. Sau mỗi lần đi show về là mỗi lần mình nhìn nhau bằng những ánh mắt không mấy trìu mến , những cuộc cãi vã dai dẳng mà chưa bao giờ giải quyết được vấn đề.
Nhưng, sau hơn hết, khi tôi ngốc nghếch và tẻ nhạt trong gian bếp, chính là hình ảnh mà anh chẳng bao giờ muốn nhìn. Tôi biết làm gì, khi âm nhạc là tất cả những gì có thể làm tôi tươi trở lại, khuôn mặt mới hơn hôm qua, và trái tim cũng rộn ràng không ủ ê sầu não?
Tôi chỉ là một cô gái yếu đuối, tựa vịn vào những bài hát để trưởng thành từng ngày. Khi tôi tách rời khỏi chúng, tôi thấy mình chẳng còn chút năng lượng gì để tiếp tục. Tôi vẫn còn trẻ, tôi còn cả thanh xuân trước mặt, mặc nhiên không thể chôn vùi…
Sai lầm lớn nhất của tôi là xách vali mang theo Coco và Kiwi ra Hà Nội 🙂
Và giờ đây tôi chọn ra đi, ra đi trong im lặng … một cách mà có lẽ chỉ những người vui chơi qua đường họ mới dùng … 🙂
Có thể anh sẽ không bao giờ biết, bữa tôi hát event ở Vincom, má anh đã đến. Má ôm bó hoa lớn, đứng nhìn tôi hát, lặng lẽ khóc. Xa anh có thể tôi không khóc, nhưng nhìn vào tình yêu thương của ba má , anh chị và các cháu anh dành cho tôi, một cô gái vốn từ xa lạ trở thành thân thuộc với gia đình, tôi đã không bình tĩnh được.
Lúc mới biết chuyện má anh có khóc và nói rằng: “Con hãy cho cả 2 một cơ hội , cho nó thêm 1 cơ hội để trưởng thành được ko con. Thực lòng chưa bao giờ má yêu quý và mong muốn ai làm dâu trong gia đình như con!”
Tôi buồn lắm nhưng cũng bình tĩnh nói: “Con nghĩ rằng con xứng đáng, nhưng tình yêu không phải là câu chuyện của sự công bằng, và ai xứng đáng hơn ai. Chúng con đã không còn đủ cảm xúc để nuôi dưỡng một cuộc tình, và con cũng không thể nào bỏ quên âm nhạc được. Nếu như có thể, cho con xin kiếp sau được làm dâu con trong gia đình”.
Và, nếu có nuối tiếc, thì tôi nuối tiếc sự nhã nhặn và nền nếp trong gia đình anh, một gia đình có gia phong đủ tốt để bất cứ ai nhìn thấy cũng muốn được tựa nhờ, mà không mảy may trong lòng gợn lên vẩn đục.
Chúng ta đã chia tay nhau rồi. Tôi lặng lẽ chấp nhận và suy nghĩ nhiều ngày, trong bóng đêm một mình ngồi trên ban công nhìn ra phố đầy hoa sữa, trong căn phòng còn đầy mùi sơn mới mà tôi một mình dọn đến ở Sài Gòn, trên đường phố đầy những gương mặt xa lạ ở Tokyo, và cả những buổi tối náo nhiệt ở Bangkok… Anh biết không, người con gái khi yêu thường không giữ gì cho mình, nên khi đánh mất một cuộc tình, họ cần thời gian để hồi sức, để khâu vá lại những vết xước mà dù muốn dù không thì cuộc chia tay kia cũng cào xé đến tổn thương…
Ai cũng nói, tình yêu đẹp thế, chia tay đủ rồi, giờ nối lại cùng nhau đi. Tôi không phải không có lúc chạnh lòng nghĩ tới. Nhưng tất cả mọi điều, tôi đều đã không làm, tôi phải đi theo tiếng gọi của trái tim tôi thôi, anh à. Nếu có kiếp sau, biết đâu là duyên phận, thì may mắn ta làm lại từ đầu…
Và cũng có những vị nào đó xấu tính đồn thổi tôi bỏ nghề để chuẩn bị cưới , chăm lo cho gia đình nên gọi quản lý nói giờ k ai mời show nó nữa đâu ! Đấy chua chát lắm 😅
Ngày mai, anh sẽ thấy tôi trở lại, trên sân khấu, trong những bài hát mới, chứ không chỉ là những bài hát cũ của tôi anh để trong playlist trên xe hơi.
Ngày mai, anh sẽ thấy tôi vui tươi, dù không còn cánh tay mạnh mẽ của anh đỡ nâng, nhưng tôi đã lựa chọn ca hát, thì tôi phải tận cùng hạnh phúc. Vì đó là con đường mà tôi đã chọn.
Ngày mai, rồi ai trong chúng ta cũng sẽ có một tình yêu mới, thì hãy tin là tôi sẽ luôn dành cho tình yêu ấy của anh một nụ cười. Tôi không giận anh, không hận anh, chỉ là năm tháng thanh xuân còn rất xanh, và tôi đang đi tìm mùa quả chín. Chia tay không phải là chấm dứt, mà để chúng ta bước vào một cuộc đời khác, đẹp đẽ hơn…
Nhớ nhé! Tìm người nào đó để anh có thể tự tin vào công việc của người đó nhé! Đừng như anh đã từng nói với tôi : “ Anh tự hào về con người em chứ ko tự hào về công việc của em !” 😄
Chào anh, người đàn ông mà tôi đã yêu như yêu giấc mơ của chính mình…

Theo FB Ca Sĩ Văn Mai Hương

Kinh nghiệm dạy tiếng Anh cho trẻ con.

Mục đích của việc quyết định dạy tiếng Anh cho con mình, đó là muốn con chủ động tiếp thu kiến thức nhiều hơn thông qua sách vở và internet hầu hết là được làm bằng tiếng Anh sau khi lớn lên thay vì thụ động chờ được dịch sang tiếng Việt.

Dạy tiếng Anh cho trẻ em
Dạy tiếng Anh cho trẻ em

Có những nguyên tắc dạy tiếng Anh cho trẻ đúc kết từ nhiều nguồn và kinh nghiệm cá nhân.

– Nghe – Nói – Đọc – Viết: Phải theo thứ tự này. Trẻ em phải được nghe trước, sau đó chúng sẽ nói lại và tương tác, sau này mới tới phần đọc và viết. Cũng như các loài vật có thể giao tiếp tốt dù bỏ qua giai đoạn Đọc-Viết. Trong khi các trường hiện nay đang cố dạy Đọc – Viết trước

– Phải đủ 3 qua trình: Đầu vào (Nghe tiếng Anh: Youtube, cha mẹ, bạn bè, thầy cô) -> Tương tác (Nghe và nói lại: Cha mẹ, bạn bè, thầy cô) -> Tần suất của (1),(2) đủ nhiều và thường xuyên (> 3 tiếng mỗi ngày. Tốt nhất là 6-8 tiếng)

– Là một quá trình dài cần kiên nhẫn, không được đẩy nhanh tiến độ và ép học, hãy để trẻ chơi và khám phá thế giới, không được so sánh với trẻ em khác vì mỗi đứa trẻ là sản phẩm riêng của tạo hóa.

– Học ở trung tâm/ trường mỗi tuần 3,4 tiếng là chưa đủ vì chỉ mới đạt 1/6 tổng thời gian theo lý thuyết tần suất bên trên.

– Cha mẹ phải học cùng con thông qua sách + youtube. Cha mẹ không lấy cớ phát âm sai để không dạy mà hãy học cùng con từng từ 1, youtube và trung tâm ngoại ngữ sẽ điều chỉnh cho con.

– Trẻ em tiếp thu ngôn ngữ tốt nhất từ 0-6 tuổi. Ở 0-1.5 tuổi trẻ em muốn nói được 1 từ phải nghe khoảng 1000 lần (kể cả tiếng mẹ đẻ), và từ 2-5 tuổi sẽ giảm xuống còn 50 lần. Nên cứ nói với con từ khi chúng mới đẻ hoặc ở trong bụng cũng được.

– Trẻ con có 1 giai đoạn tiếp thu thụ động hay còn gọi là silent period mà lúc đó trẻ chỉ nghe và quan sát chứ không nói gì cả, cha mẹ không quá nóng vội vì tới một lúc nào đó trẻ sẽ phọt ra như dòng suối khi tích lũy đủ.

– Ở thế giới có khoảng 500 triệu người nói tiếng Anh như tiếng mẹ đẻ và tiếng Anh không nằm ở tiểu số của một số nước như Mỹ, Anh nữa mà phân bố rất nhiều nơi với nhiều giọng, vùng miền rất khác nhau nên sẽ không có 1 chuẩn chung tiểu số nhất. Ví dụ một người Mỹ nghe hiểu lưu loát tiếng Mỹ-Mỹ, Mỹ-Anh nhưng sẽ vẫn gặp trở ngại nhất định khi nói với người Scotland hoặc ireland. Như người miền Nam nghe người Nghệ An nói vậy.

– Mục tiêu với con học ngoại ngữ là phải rõ ràng, không cần nhiều từ nhưng mỗi từ phải rõ ràng, rõ và tròn vần.

– Người có điều kiện sẽ cho con vào trường 100% quốc tế thì con sẽ nói như bản ngữ là điều hiển nhiên. Nhưng người không có điều kiện, nếu kiên nhẫn con cái vẫn có thể đủ khả năng để học Anh Văn như một ngôn ngữ thứ 2 lưu loát.

– Đừng sợ con nói tiếng Anh mà quên tiếng mẹ đẻ, khi mà trẻ đang sống ở đất nước mẹ đẻ. Một đứa trẻ có thể tiếp thu 3 ngôn ngữ cùng một lúc mà không gặp trở ngại gì.

– Và cuối cùng hãy để con bạn là ‘Language User’ chứ đừng biến con thành ‘Language Learner’. Vì vậy đừng phó thác hết cho một trường / trung tâm mà hãy học cùng con, bạn sẽ phát hiện ra rằng nói chuyện và chơi với con đó chính là món quà lớn nhất mà con bạn muốn nhận chứ không phải là những thứ đồ chơi mình mua cho.

P/s: Chả biết tương lai nó thế nào, nhưng từ khi có trách nhiệm dạy cho nó mình bớt nhậu nhẹt, xong việc là ưu tiên về nhà🙂.

Phan Thanh Giản

19 thói quen trẻ con nên được dạy trước khi lên 7.

Cha mẹ phải có trách nhiệm truyền thụ các thói quen vào con cái của mình, trẻ con như miếng mút, sẽ thấm tất cả những gì chúng nhìn thấy và nghe thấy. Người lớn phải là hình mẫu tốt chúng noi theo. Chúng ta làm gì chúng sẽ bắt chước y như vậy. Những tuổi đầu đời chính là thời gian tốt nhất để xây dựng các thói quen tốt.

Dạy cho trẻ học
Dạy cho trẻ học

– Nói ‘Vui lòng’ khi yêu cầu ai việc gì đó
– Nói ‘Xin lỗi’ khi định làm phiền ai đó
– Nói ‘Cám ơn’ khi được ai đó làm/giúp cho việc gì
– Luôn hỏi người khác về sự cho phép khi muốn lấy thứ gì đó
– Tôn trọng quyền riêng tư của người khác
– Không được chồm lên bàn để lấy thứ gì đó ở xa
– Không được xả rác và có ý thức bảo vệ môi trường
– Tự dọn dẹp sau khi chơi và sau khi ăn
– Có tin thần thể thao dù có thua hay thắng
– Luôn luôn có những nguyên tắc khi giao tiếp.
– Gõ cửa và chờ hồi âm khi muốn mở cửa
– Vui lòng giữ cửa, hoặc cửa thang máy khi mình đang có điều kiện thuận lợi giúp người khác.
– Khi nói chuyện với ai đó, cố gắng nhìn thẳng vào họ và cố gắng biết thêm tên họ.
– Luôn cởi giầy/dép ra khi vào bất kỳ nhà ai.
– Không được chen ngang khi người khác đang nói chuyện, trừ trường hợp khẩn cấp.
– Thật là bất lịch sự khi nói xấu về tính cách của một ai đó hoặc vẻ bề ngoài của họ
– Luôn biết ơn
– Che miệng khi ho hoặc hắt xì.

15 thói quen trên bàn ăn cần được học trước khi lên 7

Thói quen ăn uống cần được dạy khi trẻ còn nhỏ, vì những thói quen này sẽ rất hữu ích cho cuộc sống chuyên nghiệp theo suốt cuộc đời chúng sau này.

– Rửa mặt và tay trước khi ăn tối
– Cởi nón ra khi ngồi vào bàn ăn
– Đặt khăn ăn lên đùi (nếu có)
– Bắt đầu ăn khi mọi người cũng đã sẵn sàng, đừng ăn trước 1 mình.
– Ngồi ngay ngắn
– Nhai khi ngậm miệng và không nói khi miệng đầy thức ăn
– Nói “vui lòng chuyển giúp …” thay vì chồm lên lấy
– Nói chuyện với mọi người trong bàn ăn
– Đừng làm ồn ào bằng các âm thanh như tiếng húp đồ ăn rột rột
– Đừng làm ồn bằng cách hút ống hút rột rột
– Xin lỗi khi đứng lên trước sau khi ăn xong
– Cám ơn người đã chuẩn bị bữa ăn
– Đề nghị được dọn dẹp bàn sau bữa ăn.

Phan Thanh Giản

Cuộc sống này có 2 người chúng ta không được làm mất lòng.

– Thứ nhất là kẻ tiểu nhân.

– Thứ hai là KHÁCH HÀNG.

✔️ Kẻ tiểu nhận khi gặp phải tốt nhất là nên tránh xa chứ đừng nói là không được làm mất lòng. Vì đã là tiểu nhân thì chúng có thể đảo lộn trắng đen, dùng mưu hèn kế bẩn để hãm hại ta. Mọi người đừng nghĩ “vàng thật không sợ lửa” vì để cho người khác tin mình là vàng thật thì mình cũng đã phải chịu ít nhiều thiệt thòi. Vì vậy đối với kẻ tiểu nhân tốt nhất nên chạy xa 800m, và tuyệt đối không được làm mất lòng chúng.

✔️ KHÁCH HÀNG, câu nói muôn thuở đúng đó là “KHÁCH HÀNG LÀ THƯỢNG ĐẾ”. Đã là làm ăn buôn bán thì phải biết tôn trọng và phục vụ khách 1 cách tốt nhất có thể.

Đối với mình, người buôn bán mà đặt cái tôi của mình lên trên coi khách hàng như những người xin ơn huệ và câu cửa miệng lúc nào cũng “không cần khách” là người ngu ngốc nhất.

Thậm chí ví khách hàng như “Cha, Mẹ” thì vẫn đúng. Bởi vì sao? Cuộc đời này người đầu tiên cho chúng ta tiền là Cha Mẹ và người thứ 2 cho ta tiền chính là KHÁCH HÀNG. Đôi khi chúng ta phải trân trọng yêu thương KHÁCH HÀNG hết mực vì Cha Mẹ không bao giờ bỏ ta nhưng KHÁCH HÀNG thì có thể bỏ ta bất cứ lúc nào.

KHÁCH HÀNG đến với ta, bỏ tiền ra cho ta để họ có được sản phẩm tốt nhất, dịch vụ chu đáo nhất chứ không phải để rước bực tức vào người. Thứ khách mua được của mình thì cũng có thể mua được của những người khác có khi chất lượng còn tốt hơn, thứ giữ chân khách hàng đó chính là dịch vụ và chữ tín.

Mình đã từng bị bom hàng, nhưng chưa từng hằn học chửi bới khách hàng đó. Đối với mình, khi khách hành không lựa chọn sp của mình thì người có vấn đề là mình chứ không phải khách.

Nếu sản phẩm của mình làm cho khách confused khi mua hàng thì đó là thất bại đầu tiên của mình với khách hàng, và khi khách hàng mang tâm lý nghi ngờ dò xét thì khi sử dụng sản phẩm họ cũng sẽ vô cùng khó tính và mang ý “vạch lá tìm sâu” cảm nhận sản phẩm cũng vì đó mà ảnh hưởng ít nhiều. Còn riêng với trường hợp cố tình phá người bán hàng thì thể loại này mất não không bàn tới.

Luôn luôn coi KHÁCH HÀNG là thượng đế thì Bạn mới tồn tại và phát triển được, chúng ta phải luôn chạy theo và làm hài lòng KHÁCH HÀNG 1 cách tốt nhất. Cái tôi hãy thể hiện đúng cách đúng chổ, nếu không nó sẽ giống như thứ trang sức lỗi thời. Đeo vào vừa xấu lại vừa vô duyên.

Đừng hỏi là nếu thượng đế quá đáng thì làm sao? Nhiệm vụ của Bạn là phục vụ thượng đế, còn quyền lợi của Bạn là từ chối phục vụ nếu Các Bạn không muốn. Tuy nhiên từ chối phục vụ khác với úp sọt thượng đế. Hãy từ chối 1 cách nhẹ nhàng và khéo léo.

Đừng nghĩ rằng mất đi 1 KHÁCH HÀNG là chỉ mất đi 1 đơn hàng, chúng ta mất đi 1 khách hàng là mất đi rất nhiều đơn hàng của nhiều khách hàng khác, từ người quen, bạn bè, người thân của khách hàng đó, vì vậy hãy thận trọng trong từng ứng xử với KHÁCH HÀNG.

Suy nghĩ của người chuyên phục vụ THƯỢNG ĐẾ và cũng là người muốn làm THƯỢNG ĐẾ ☺️

Thuy Van

Mẹ đau khổ tìm kẻ cưỡng gian để lấy tuỷ cứu con và câu chuyện đẫm nước mắt…

Tha thứ cho bản thân mình có lẽ là một việc không mấy dễ dàng khi người ta cứ dằn vặt và đau khổ mãi về quá khứ đau thương. Câu chuyện xúc động dưới đây sẽ cho bạn hiểu, ai cũng có thể thay đổi nếu chưa trút hơi thở cuối cùng.

Tìm tuỷ sống cứu con
Tìm tuỷ sống cứu con

 

Vào những ngày cuối năm 2002, trên các trang báo của Ý đã xuất hiện một thông báo tìm người rất đặc biệt:

Ngày 17/5/1992,

Ở bãi đậu xe đường số 5, khu thương nghiệp thành phố Avenue, một người phụ nữ da trắng bị một chàng trai da đen cưỡng hiếp. Không lâu sau, người phụ nữ kia đã sinh ra một bé gái da đen. Hiện tại cô bé bị bệnh máu trắng, cần phải làm phẫu thuật cấy ghép tủy gấp, ba ruột của cô bé chính là niềm hy vọng duy nhất để cứu sống cô, hy vọng người năm xưa sau khi đọc được lời nhắn này, hãy mau chóng liên hệ với bác sĩ Adrew làm việc tại bệnh viện Elizabeth.

Bản tin đã nhanh chóng tạo ra một chấn động trong dư luận.

Đây là một câu chuyện có thật, và nó sẽ có kết cục như thế nào? Đối diện với một kẻ cưỡng bức… Bạn có tha thứ cho anh ta không? Xin hãy xem tiếp…

Cô bé bị bệnh máu trắng liên quan đến một bí mật …

Ở một khu dân cư thuộc thành phố Foyer nước Ý, Marda 35 tuổi là người phụ nữ luôn bị mọi người xì xào bàn tán, bởi cô và chồng cô Peter đều là người da trắng, nhưng trong hai đứa con của họ lại có một đứa là da đen.

Điều này đã khiến cho những người hàng xung quanh không khỏi cảm thấy tò mò, Marda luôn cười nói với họ rằng, do bà nội của mình là người da đen, ông nội là người da trắng, nên đứa con gái Monica mới xuất hiện sự lại giống như vậy.

“Chuyện xảy ra vào tháng 5/1992, lúc đó là 10h tối, trời mưa rất to. Marda vừa tan ca làm. Khi cô đi ngang qua một bãi đậu xe bị bỏ hoang, Marda nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân; cô sợ hãi quay đầu lại nhìn, là một chàng trai da đen đang đứng phía sau cô. Anh ta tay cầm một khúc cây, đánh cô ngất đi, và làm nhục cô. Không lâu sau đó, Marda phát hiện mình đã mang thai. Họ đã vô cùng sợ hãi, lo sợ rằng đứa con này chính là của người da đen kia. Marda muốn phá bỏ cái thai, nhưng Peter đã ngăn cản cô bởi anh vẫn hi vọng đứa bé trong bụng chính là con của họ.

Cứ như vậy, họ đã thấp thỏm chờ đợi…

Tháng 3/1993, Marda hạ sinh một bé gái, là da đen. Họ đã hoàn toàn tuyệt vọng, và quyết định sẽ đem đứa bé cho cô nhi viện, nhưng mỗi lần nghe thấy tiếng khóc của nó thì lại không nhẫn tâm. Và cuối cùng họ quyết định sẽ nuôi nấng cô bé này như con gái….

Mắt Peter bắt đầu nhòe đi, anh tiếp tục nói:

Dù sao thì Marda cũng đã mang thai nó, đứa bé không có tội gì cả. Nó xứng đáng được sống và yêu thương.

Sống mũi bác sĩ Andrew cũng đã cay cay, ông im lặng một lúc rồi cuối cùng mở lời: “Ông bà phải tìm được cha ruột của Monica, nói không chừng tủy xương của anh ta, hoặc tủy xương của con cái anh ta có thể thích hợp với Monica”.

“Nhưng… ông bà có bằng lòng để cho anh ta xuất hiện trong cuộc đời mình lần nữa hay không?”

Marda nói: “Vì Monica, chúng tôi bằng lòng tha thứ cho anh ta, nếu như anh ta chịu bước ra để cứu đứa bé, tôi hứa sẽ không khởi tố”.

Bác sĩ Andrew không khỏi chấn động sâu sắc bởi tấm lòng lòng thương con của người mẹ này.

Marda và Peter suy nghĩ hết lần này đến lần khác, quyết định dùng hình thức giấu tên, để đăng một bản tin tìm người trên báo.

Tháng 11/2002, trên hầu hết các tạp chí thành phố Foyer đều đăng một bản tin tìm người. Nhưng trong biển người mênh mông, huống hồ chuyện đã nhiều năm như vậy, biết đi đâu để tìm tên cưỡng dâm năm xưa?

Tình mẫu tử cảm động lòng người đã tình cờ giúp đỡ nhiều bệnh nhân bất hạnh…..

Câu chuyện này đã làm cảm động rất nhiều người, một làn sóng hiến tủy lan khắp cả nước, không ít người tự nguyện làm xét nghiệm tủy để xem mình có thích hợp hay không. Và điều đó đã cứu được rất nhiều bệnh nhân bị bệnh máu trắng, nhưng Monica lại không nằm trong số những người may mắn.

Bản tin cũng truyền đến tai những tội phạm da đen năm đó. Rất nhiều người đã tự nguyện trình báo để làm xét nghiệm xương tủy, hi vọng có thể hiến tủy cho Monica. Cả những tù nhân da trắng cũng bị cảm động trước tình mẫu tử của Marda, họ bày tỏ sự quan tâm chân thành đến cô và cung cấp nhiều manh mối hỗ trợ cảnh sát và gia đình tìm ra kẻ cưỡng gian năm xưa.

Nhưng đáng tiếc thay, họ vẫn không thể tìm ra cha ruột của Monica. Hơn hai tháng trôi qua, người đàn ông da đen kia vẫn không xuất hiện… Marda và Peter vẫn hồi hộp lo lắng chờ đợi phép màu sẽ đến với con gái của họ.

Người đàn ông bí ẩn…dần lộ diện 

Sau khi bản tin tìm người này xuất hiện trên trang báo ở thành phố Napoli, trong lòng ông chủ của một nhà hàng cao cấp là Achlia bắt đầu dậy sóng.

Ngày 17/5/1992, trong cuộc đời anh đã trải qua một đêm gió bão bùng tựa như ác mộng, anh rất có thể là người được nhắc đến trong câu chuyện trên.

Không ai có thể ngờ được rằng triệu phú Achlia của ngày hôm này từng là một người rửa chén thuê trong một nhà hàng ở thành phố Foyer. Cha mẹ mất sớm, anh phải nghỉ học, lăn lộn kiếm sống ngoài xã hội. Trớ trêu thay, ông chủ của anh lại là một kẻ phân biệt chủng tộc. Dẫu anh có cố gắng làm việc chăm chỉ thế nào thì vẫn luôn phải chịu sự đánh đập chửi mắng từ ông ta.

Đó là sinh nhật lần thứ 20 của Achlia. Anh dự định sẽ nghỉ làm sớm để đón mừng sinh nhật của mình, không ngờ trong lúc loay hoay đã vô tình làm rơi một cái đĩa, ông chủ túm chặt lấy cổ anh bắt anh phải nuốt hết những mảnh vỡ đó. Achlia phẫn nộ cho ông ta một đấm, rồi xông ra khỏi quán.

Anh quyết tâm báo thù người da trắng. Buổi tối hôm đó trời mưa tầm tã, trên đường dường như không có một bóng người đi lại, trên bãi đậu xe anh gặp Marda, căm phẫn dâng trào trong anh về sự phân biệt chủng tộc, lòng căm thù đối với người da trắng đã khiến anh phạm phải tội ác lớn nhất trong cuộc đời mà đến tận bây giờ anh vẫn không thể tha thứ cho chính mình: anh đã cưỡng bức người phụ nữ vô tội đó.

Hối hận vô cùng, anh đã mua vé xe lửa đến thành phố Napoli, rời xa khỏi thành phố này trong đêm hôm đó, hi vọng có thể quên đi cảm giác tội lỗi mà anh đã gây ra.

Về sau, Achlia đã tìm được công việc thuận lợi ở nhà hàng của một người Mỹ, đôi vợ chồng đó rất quý sự cần cù của anh, còn đem cô con gái Lina gả cho anh, về sau còn giao cho anh quản lý toàn bộ công việc kinh doanh của nhà hàng.

Mấy năm trở lại đây, anh đã phát triển nhà hàng thành một nhà hàng cao cấp sang trọng. Anh và Lina cũng có với nhau ba đứa trẻ vô cùng đáng yêu. Đối với mọi người, Achlia thật sự là một ông chủ tốt, người chồng tốt và người cha tốt.

Achlia vẫn không sao quên được tội ác năm xưa. Anh luôn cầu nguyện Thượng Đế, xin Người hãy phù hộ người phụ nữ đã từng bị anh làm hại kia, hy vọng cô có thể bình an vô sự sống một cuộc sống hạnh phúc, và không bị tổn hại bởi tội lỗi anh đã gây nên. Nhưng anh trước giờ chưa từng đem bí mật trong lòng này nói với bất kỳ ai.

Buổi sáng hôm đó, Achlia đã đọc đi đọc lại bản tin đó đến mấy lần, trực giác mách bảo rằng anh chính là kẻ cưỡng gian được tìm trên tờ báo đó. Anh không bao giờ nghĩ rằng, người phụ nữ đáng thương đó đã mang thai và đã nuôi dưỡng đứa con vốn không thuộc về mình.

Cả ngày hôm đó, Achlia đã gọi điện thoại cho bác sĩ Andrew mấy lần, nhưng điện thoại còn chưa quay xong anh liền vội cúp máy. Trong lòng anh đang giãy giụa đau đớn. Nếu như đứng ra thừa nhận tất cả, mọi người sẽ biết được quá khứ xấu xa của anh, những đứa con sẽ không còn yêu thương anh nữa, anh sẽ mất đi gia đình hạnh phúc và người vợ xinh đẹp, cũng sẽ mất đi sự tôn trọng của xã hội đối với mình. Anh đã rất khó khăn để có một cuộc sống như ngày hôm nay, anh không thể để hạnh phúc tuột mất được.

Bữa tối hôm đó, mọi người trong nhà đều bàn luận về những tin tức có liên quan đến Marda trên báo chí như những lần trước. Người vợ Lina nói:

Em thật sự rất khâm phục người phụ nữ này. Nếu như đổi lại là em, em sẽ không đủ can đảm để nuôi dưỡng con gái đã được sinh ra vì bị cưỡng hiếp. Em càng khâm phục chồng của cô ấy, anh ta quả thật là một người đàn ông đáng được tôn trọng, có thể chấp nhận một đứa con như thế”.

Achlia im lặng hồi lâu rồi hỏi: “Vậy em nhìn nhận kẻ cưỡng hiếp đó như thế nào?”

Lina căm phẫn nói: “Em tuyệt đối không thể tha thứ cho hắn ta được. Năm xưa đã làm sai rồi, vào thời khắc then chốt của bây giờ, hắn ta lại rụt cổ trốn tránh. Hắn ta thật đúng là quá đê tiện, quá ích kỷ, thật là quá ghê tởm! Hắn ta là con quỷ hèn nhát!”

Nghe Lina nói vậy, Achlia càng không dám nói ra sự thật với vợ. Anh trằn trọc suốt đêm không sao ngủ được, cảm giác bản thân như bị đày đọa dưới địa ngục, những khung cảnh trong đêm mưa gió tội ác đó không ngừng xuất hiện trước mắt. Anh dằn vặt tự hỏi: “Mình rốt cuộc là người tốt, hay là người xấu?

Mấy ngày sau, Achlia không cách nào im lặng được nữa, tình thương của người cha đã bùng lên từ nơi sâu thẳm trong tâm hồn anh, anh muốn cứu con gái mình. Anh đã phạm sai lầm một lần rồi, bây giờ không thể phạm sai lầm tiếp nữa. Anh gọi cho bác sĩ Andrew bằng điện thoại công cộng.

Cũng trong tối hôm đó, anh lấy hết can đảm để nói với vợ tất cả. Lina bật khóc, cô không thể nào có thể chấp nhận được người chồng rất mực yêu thương cô lại chính là một tên tội phạm. Cô chạy ào ra khỏi cửa, lái xe đi suốt đêm trong vô vọng, cô chưa từng trải qua đêm nào khủng khiếp như vậy trong cuộc đời. Sau một đêm dằn vặt đau khổ, cô đã quyết định trở về. Achlia ra mở cửa, hai mắt đỏ hoe. Lina kiên định nói: “Achlia, anh hãy đến chỗ bác sĩ Andrew! Em sẽ đi cùng với anh!

Trong tuyệt vọng luôn xuất hiện ánh sáng hy vọng….

Ngày 8/2/2003, vợ chồng Achlia đã đến bệnh viện Elizabeth và làm xét nghiệm ADN, kết quả anh thật sự chính là cha ruột của Monica.

Khi biết được người đàn ông da đen từng làm nhục mình cuối cùng đã dũng cảm bước ra, những giọt nước mắt hạnh phúc không ngừng lăn dài trên má Marda. Cô đã căm hận trong suốt 10 năm, nhưng thời khắc này đây cô vô cùng cảm động.

Đây quả thật là một câu chuyện hy hữu chấn động tâm can, xúc động lòng người…

Có lẽ bạn cũng đã từng làm sai, đi lầm đường, nhưng chỉ cần có lòng sửa lỗi thì bạn có thể “bình thản mà đối mặt với tương lai”. Bởi chỉ khi ta thành thật với bản thân mình, dũng cảm chấp nhận con người mình dù là những điều xấu xa nhất, chúng ta mới có thể nhìn thấy ánh sáng của sự tốt đẹp. Trong tận cùng của cái ác chính là bản tính lương thiện bị che giấu. Đừng ngại ngần đối diện với nó mà vươn lên, đó mới là sự tốt đẹp chân chính và vĩnh hằng trong cuộc đời.

Theo Cmoney

Linh An

Đàn bà hơn thua ai thì kệ, chứ hơn thua chồng mình được gì?

Con bạn gọi điện khóc: Tao chia tay chồng rồi mày?

Lâu rồi nó không gọi, gọi lại thông báo chuyện buồn. Mình không hỏi tại sao, nó cũng thút thít kể, cái rấm rức của một người “đàn bà” từng trải.

Anh đừng buông tay em - Tâm sự gia đình
Anh đừng buông tay em – Tâm sự gia đình

– Ổng có bồ mày à! Con bồ đó lại không bằng tao về ngoại hình, trình độ, lẫn công việc. Mày à! nhưng nó hơn tao là có được trái tim của chồng tao.

Nó vẫn cứ khóc, mình chẳng biết nói gì. Ừ thì bằng cấp, trình độ, ngoại hình….hoàn hảo nhưng trái tim người đàn ông nào cũng vài ba vết khuyết, có rồi lại muốn có thêm.

Bạn mình 27 tuổi xuân, lấy chồng 3 năm, con gái nay 1 tuổi. Ngoại hình xinh xắn, bằng cấp đầy mình, lương cũng khá cao. Chỉ là nó phải đi công tác thường xuyên, bếp nhà lúc nào cũng lạnh.

Nó lúc nào cũng tự hào bảo mình: “Mày phải tự do tài chính, có tiền chồng nó mới không khinh mình. Nhà tao tiền chồng chồng tiêu, tiền vợ vợ xài, không ai đụng ai hết. ổng đâu nói gì được tao đâu, mà tao cũng đâu cần vòi vĩnh ổng, thích là mua tự tặng mình à”

Chồng nó hay chọc vui với mình: Vợ anh nấu ăn không giỏi nhưng chọn quán ăn là giỏi nhất. Vợ chồng nhà anh 1 năm chẳng hết nổi bình ga, muốn ăn gì oder về là xong. Em coi có ai sướng như vợ chồng anh không, có con rồi mà như son rỗi đó.

Hồi đó, nghe chồng nó nói vậy mình thấy con bạn mình thật sướng, có ông chồng hiểu, chiều chuộng hết mình. Nhưng mà:

” Đàn ông nông cạn biển khơi
Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu”

Ngày hôm nó phát hiện chồng ngoại tình, nó khóc lên khóc xuống, nó so sánh bồ nhí ông ấy:” Thà yêu ai đẹp hơn tao, giỏi hơn tao thì yêu mà yêu một con không bằng tao về mọi thứ, mày coi chịu được không”…. và nó rồi lại khóc.

Chồng nó gọi cho mình than thở: Anh đâu muốn chia tay, giá mà D đừng đem sự giỏi giang của mình ra nói. Giá mà D có thể làm một người phụ nữ bình thường, giá mà nhà anh như bao nhà khác, anh cực 1 chút cũng được. Anh về có cơm nóng, có vợ, có con, có gia đình cùng nhau quây quần em coi có gì khó không? Anh nói D bao nhiêu lần rồi, mà D vẫn cho rằng tự do tài chính, sự nghiệp thì tốt hơn….

Mình hiểu: lòng tự trọng của nó, tính cao ngạo của nó, sự hiếu thắng của nó với chồng, nhà chồng, xã hội….đã bị bôi đen, thẳng ra là thất bại. Nhiều hơn là tình yêu với chồng, hơn là cách giữ lửa một gia đình.

Chuyện của nó chưa kết thúc….nhưng suy nghĩ của mình lại mở ra….
Đàn bà dễ có mấy tay
Đời xưa mấy mặt đời này mấy gan
Đã đành là thói hồng nhan
Càng cay nghiệt lắm , càng oan trái nhiều

Đàn bà hơn thua ai thì kệ, chứ hơn thua chồng mình được gì? Đàn ông muôn đời vẫn muốn mình làm phái mạnh, được chở che người phụ nữ họ yêu. Phụ nữ trong thời đại nào thì vẫn là người giữ lửa cho bếp gia đình, cho mái ấm không trở thành mái lạnh, dù họ có giỏi giang, thành đạt đến bao nhiêu, cuối cùng gia đình vẫn là quan trọng nhất.

Cũng chẳng thể trách sự độc lập của mỗi cá thể ở xã hội hiện địa này. Cũng ko biện minh cho hành động ngoại tình của chồng là vì hoàn cảnh.

Chỉ là mỗi người bớt 1 chút thời gian của mình, bớt đi cái tôi của mình để trở về sau một ngày dài vất vả. Cùng nhau gây dựng lên một gia đình, thì nhà sẽ mái ấm đúng nghĩa.

p/s: Cho một ngày cuối tuần giông gió…cho D….cho N….Mong 2 bạn được yên bình.

Nguyễn Hương Thùy

Đừng mong chờ điều gì ở bất cứ ai, hãy đứng lên và tìm lấy bát cơm cho chính mình

“Đừng mong chờ điều gì ở bất cứ ai, hãy đứng lên và tìm lấy bát cơm cho chính mình”
Đây là câu nói khắc cốt ghi tâm đối với tôi trong cuộc đối thoại lần đầu tiên giữa 3 đứa con cùng người Cha đáng kính.
20 năm về trước Ông là một người con có hiếu, người anh có trách nhiệm, người chồng hoàn hảo, người Cha mẫu mực. Ông gánh trên đôi vai mình biết bao nhiêu con người, ra đời lập nghiệp với đôi bàn tay trắng và xây dựng lên cơ ngơi của chính ông.
Có thể nói lúc bấy giờ không điều gì là ông không thể đạt được,không thể có được. Thời điểm này chúng tôi gọi đó là thời kỳ “Huy Hoàng” của Ông.

cha


Ông là mẫu người đàn ông mà có lẽ k cần phải thắc mắc tại vì sao Mẹ tôi lại ghen nhiều như thế. Ngoại hình đẹp trai, phong độ, hào hoa, hát hay, đàn giỏi, nấu ăn ngon, làm ra tiền… Phụ nữ theo ông, vây quanh ông rất nhiều… Cv lại cuốn ông đi khiến ông chẳng còn thời gian cho gia đình, cho chúng tôi… Thế nên ông cũng làm Mẹ buồn phần nào. Nhưng Ông lại thuộc tuýp người tình cảm, không thích thể hiện bộc bạch ra bên ngoài.. Vì thế chỉ có Mẹ mới hiểu, chịu đựng đc và chấp nhận Ông trong suốt bao năm.


Tôi thường trách ông sao Ba không cho chúng con thứ gì hết vậy? ( vì lúc tôi 8 tuổi mới nhận đc con búp bê đầu tiên do ông mua sau 3 năm chờ đợi).


Ông gọi 3 đứa vào và bảo với chúng tôi rằng: “Những gì Ba có hôm nay là do đôi tay này làm ra, do đôi chân này bước đi, do bộ não này phán đoán và do con người này kiên trì cố gắng. Hôm nay Ba có tất cả nhưng biết đâu ngày mai Ba không còn nữa những thứ này cũng sẽ không còn nữa, các con đừng mong chờ vào những thứ này. Hãy đón nhận cái Ba dành cho các con đó là sức khoẻ, cuộc sống, tri thức và gia đình. Để dựa vào đó các con có thể kiếm lấy bát cơm cho chính mình, chỉ có của mình các con mới ăn ngon mà không sợ bị người khác cướp mất”…


Quả nhiên Ông nói không sai? 1 time sau đó biến cố lớn xãy ra đối với gia đình chúng tôi. Ông không còn bên cạnh chúng tôi nữa… Nhưng những bài học, những lời nói của ông luôn dõi theo chúng tôi. Cho đến ngày hôm nay tôi thầm cảm ơn ông đã cho tôi những hành trang rất giá trị để bước vào đời, để trưởng thành và để bảo vệ gia đình mình.


Nơi tôi có thể chia sẽ mọi thứ, có thể dựa vào bất cứ lúc nào. Vui buồn gì tôi cũng nghĩ đến đầu tiên. Cùng nhau trải qua sóng gió mà tưởng chừng như chúng tôi không thể gượng dậy được nữa…đó là gia đình tôi. Tất cả nằm trong sự yêu thương, thấu hiểu, lắng nghe, gắn kết, nghị lực mà chúng tôi có được từ Cha. Thầm hứa với lòng, với ông đứa con gái nhỏ bé này sẽ làm hết sức có thể để bảo vệ gìn giữ gia đình luôn tràn ngập tiếng cười, sự yêu thương, hạnh phúc và sẽ chia.
Con yêu Ba!
-Sg 03/03/16-

Trần Mỹ Linh

Ba

 Ba,

Ba mình là một nông dân, đúng chuẩn môt nông dân chân chất. Ba quanh năm suốt tháng gắng liền với ruộng đồng, với bộ quần áo dính đầy đất bụi,
Ba nông dân đến nổi dù có mặc comple hay sơ mi đóng thùng thì vẫn không phủi hết hình ảnh bác nông dân trên người.

Ba mình không biết ngồi quán cafe gặp bạn bè là gì, Ba minhf càng không biết nhà hàng, quán ăn sang trọng. Ngày trước Ba vô Sài Gòn mình dẫn Ba đi, Ba còn la ” mắc quá, mua về là cả nhà 5 người ăn no nê “….Rồi từ đó mình chỉ mua đồ ăn về nhà nấu cho cả nhà.

Ba mình một trí thức lỡ thời, học nông lâm xong ba không được đi làm đúng chuyên ngành vì ” tiền” và ” mối quan hệ” không cho phép. Ba ngậm ngùi dẫn Mẹ lên Tây Nguyên làm kinh tế mới với hai bàn tay trắng.
Ba tuy lam lũ nhưng chưa bao giờ Ba để con Ba lam lũ. Ba luôn động viên mình và em mình học hành đến nơi đến chốn. Ba nói cho học đến khi nào học không nổi nữa thì thôi.

vậy nên ngày bé, thay vì được thưởng quần áo, Ba thường thưởng cho mình những quyển văn học, lịch sử, khoa học…Nhưng Ba hay tặng nhất là sách lịch sử vì Ba nói con người có nguồn, có cội, dân mình phải biết lịch sử nước mình. Mình tuy bây giờ không nhớ gì nhiều về lịch sử ( tạm gọi là trí nhớ cá vàng), và hơn hết là càng biết về sử mình lại càng hoài nghi nó, nhưng Ba đã xây dựng cho mình một nền tảng tốt để mình học tập.

Ba mình một trí thức lỡ thời, nhưng kiến thức thì Ba rất chắc chắn: Ba biết ôn thi cho mấy bé lên cấp 3 trường điểm, Ba biết lướt web, dùng Facebook…đôi khi mình phải khâm phục sự tìm hiểu về công nghệ của Ba.
Nói chung Ba là một người cha tuyệt vời đối với con cái. Và Ba cũng là tấm gương về đạo đức để con cái noi theo.

Ba,

Một ông thôn trưởng, nói như phim hài ngoài Bắc thì là ” ăn cơm nhà – vác tù và hàng tổng”. Ba suốt ngày làm những công việc không công, cho bà con thôn mình, nhất là các dân tộc tiểu số ở thôn.

Ba đấu tranh cho hộ nghèo để mắc lòng mấy bác cán bộ bự, có người coi ba như cái gai trong mắt, muốn ba đừng làm nữa để họ có cơ hội ” chia chác”. Nhưng bà con dân tộc trong thôn vẫn bầu Ba làm. Gia đình mình không thích điều đó, nhăn nhó đủ điều nhưng Ba vẫn làm vì :” mình không làm thì ai dám lên tiếng để bà con có cuộc sống tốt hơn”.

Ba suốt ngày đi giải quyết các công việc xã hội, xin tiền ma chay cho hộ nghèo, xin gạo cho họ ăn tết, xin giống cây, phân bón, con giống…..
Tết này, Ba chỉ ăn tết đúng mùng 1, sau đó lại vác cặp đi xin tiền từng nhà cho một bạn bằng tuổi mình, gia đình nghèo bị tai nạn giao thông….Ba đi khắp, không lo việc trong nhà, không đi chúc tết với mẹ. Mẹ giận khóc, em út giận ba lắm, vì ba chỉ lo chuyện thiên hạ.

Ba làm vậy, nhưng chẳng bao giờ ba được ghi nhận, or có thì cũng chỉ là lúc đó tức thì…dân số có tri thức còn thấp, thì làm sao nhận thức được việc một người ” vác tù và hàng tổng” đang làm.
Ba bị một số người bêu rếu không tốt vì chặn miếng ăn của họ
Ba bị một số khác ganh tị vì dân thương ba
Gia đình lục đục vì ba dành thời gian quá nhiều cho công việc xã hội không tên.

Mình chẳng thấy Ba lợi được bất cứ điều gì khi mãi đấu tranh cho thôn xóm. Mình chỉ thương Ba lúc nào cũng vất vả việc nhà, việc xã hội. Nhưng đó là lựa chọn của Ba. Có thể Ba không được gì, nhưng những hi sinh của Ba cho thôn xóm sẽ giúp được nhiều người vượt qua khó khăn, sẽ là tấm gương cho con cái rằng giúp đỡ mọi người không cần phải được đền đáp, không cần phải lên tiếng, cứ âm thầm mà làm.
Vậy thôi, tự nhiên con gái sắp xa Ba, con gái thương ba quá, viết ra những dòng này cho nhẹ lòng.

Nguyễn Hương Thùy