Category Archives: Truyện ngắn

Ba lời khuyên và 20 năm tiền lương – Bạn chọn cái nào?

Một cặp vợ chồng mới kết hôn rất nghèo và sống trong một nông trại nhỏ. Một ngày, người chồng nói với vợ:


“Em yêu, anh sẽ rời ngôi nhà này… Anh sẽ phải đi rất xa, rất xa, tìm một công việc, rồi làm thật chăm chỉ để có thể trở về và cho em một cuộc sống đầy đủ mà em luôn xứng đáng. Anh không biết đôi ta sẽ biệt ly bao lâu, vì vậy anh chỉ đòi hỏi em một điều này thôi: Hãy đợi anh. Khi anh không còn ở đây, em hãy giữ tấm lòng son, hãy bảo toàn sự thủy chung, bởi anh cũng sẽ như vậy với em.”

Đi kiếm việc làm cho tương lai
Đi kiếm việc làm cho tương lai

Sau đó, người chồng rời đi. Ngày lại ngày trôi qua, anh đã đi một quãng đường rất rất xa, cho đến khi gặp một lão nông bên đường. Ông lão cũng đang cần tìm người phò tá mình. Chàng trai trẻ bước đến và tỏ ý muốn trở thành người hầu cận giúp đỡ ông mỗi ngày. Ông lão chấp nhận, sau đó, họ cùng thảo luận với nhau. Anh nói:
“Hãy để tôi làm việc chừng nào tôi còn có thể, và khi tôi nhận thấy đã đến lúc phải trở về cố hương, xin hãy để tôi đi. Tôi không muốn nhận một đồng lương nào trong lúc này – ngài vui lòng giữ lại giúp tôi cho đến ngày tôi rời đi. Vào ngày ấy, xin hãy đưa lại cho tôi toàn bộ số tiền ấy”.

Họ cùng đồng ý với thỏa thuận này. Và thế là người chồng làm việc trong nông trại của ông lão trong suốt 20 năm – không có ngày lễ, và cũng không có ngày nghỉ ngơi. Thấm thoắt 20 năm đã trôi qua, anh đến gặp ông chủ của mình và nói:
“Thưa ngài, đã đến lúc tôi cần phải trở về nhà, xin ngài hãy gửi lại tôi số tiền lương trong những năm qua”.
Ông chủ của anh trả lời:
“Tốt lắm! Sau cùng, ta đã có thỏa thuận với anh và ta sẽ giữ lời. Tuy nhiên, trước khi anh đi, ta muốn anh hãy cân nhắc điều này: Hoặc là ta sẽ trả lại anh tất cả số tiền và để anh đi; hoặc ta sẽ cho anh 3 lời khuyên và để anh đi. Nếu anh chọn túi tiền, ta sẽ không cho anh 3 lời khuyên ấy; và ngược lại, nếu anh chọn lời khuyên, ta cũng sẽ không đưa tiền cho anh. Bây giờ, chàng trai, hãy trở về phòng và suy nghĩ trước khi cho ta biết quyết định của mình”.
Sau hai ngày suy nghĩ, anh quay lại và nói với ông chủ:
“Thưa ngài, tôi muốn nhận 3 lời khuyên của ngài”.
“Đừng quên rằng, nếu ta cho anh 3 lời khuyên này, ta sẽ không đưa tiền cho anh. Anh còn băn khoăn điều gì không?”
“Thưa ngài, tôi muốn nhận 3 lời khuyên…”
Sau đó, ông chủ nói với anh:
“Một là: Đừng bao giờ lựa chọn đường tắt trong cuộc đời. Những con đường nóng vội có thể tiềm ẩn mối hiểm họa khôn lường!
“Hai là: Đừng bao giờ quá hiếu kỳ, bởi cái giá cho hiếu kỳ có thể là quá đắt…
“Ba là: Đừng bao giờ quyết định trong cơn nóng giận hay trong lúc tuyệt vọng, bởi những quyết định mù quáng sẽ khiến anh phải hối hận muộn màng.”
Tiếp đó, ông chủ đưa cho anh ba chiếc bánh mỳ và nói:
“Đây là 3 chiếc bánh mỳ dành cho anh: Hai chiếc trên đường, còn chiếc cuối cùng để anh thưởng thức cùng vợ mình khi trở về nhà”.
Tạm biệt ông lão, người đàn ông lên đường trở về. Con đường 20 năm cách trở trải dài ra trước mắt. Anh hồi hộp mong chờ đến giây phút đoàn tụ với người vợ ở quê nhà.

Sau ngày đầu tiên, anh gặp một hành khách trên đường. Người lạ mặt nói:

“Chàng trai, anh đang đi đâu thế?”

“Đến một nơi rất xa, cách đây 20 ngày đường nếu tôi tiếp tục đi về hướng này”.

Người lạ mặt lại nói:

“Ồ, anh bạn trẻ, đường sẽ rất dài và xa xôi! Tôi biết có một ngã rẽ khác giúp anh sớm trở về nhà”.

Anh hăm hở bước theo con đường mới này. Nhưng rồi sau đó, chợt nhớ lại lời khuyên đầu tiên của ông lão, anh bèn quay trở lại con đường cũ lúc đầu. Nhiều ngày sau đó, anh vô tình biết rằng đoạn đường tắt hôm trước có rất nhiều đạo tặc mai phục.

Nhiều ngày nữa lại trôi qua, anh may mắn tìm thấy một nhà nghỉ ven đường. Anh dừng chân dùng bữa tối rồi ngủ một giấc dài…

Đến nửa đêm, anh chợt tỉnh giấc vì nghe thấy tiếng la hét thất kinh bên ngoài phòng trọ. Anh bước ra khỏi chăn và toan mở cửa xem điều gì đang diễn ra. Bất giác, anh nhớ lại lời khuyên thứ hai nên nén nỗi tò mò và quay trở lại giường.

Sáng hôm sau, khi dùng điểm tâm, người chủ nhà trọ hỏi rằng, liệu anh có nghe thấy tiếng la hét thất thanh đêm qua không. Anh đáp lại là có. Ông bèn hỏi tiếp:

“Anh không tò mò xem chuyện gì đang xảy ra sao?”
“Không, không hề!”

“Thật may mắn, anh là vị khách đầu tiên có thể sống sót mà rời khỏi đây. Trong làng chúng tôi có một con quỷ. Ban đêm, nó thường la hét để gây sự chú ý. Bất kỳ ai nghe thấy tiếng hét mà chạy tới đều sẽ rơi vào nanh vuốt con quỷ này…”

Anh lại tiếp tục cuộc hành trình của mình. Càng gần tới cố hương, anh lại càng hồi hộp và vui sướng. Ngày lại ngày, đêm lại đêm, đôi chân anh đã mệt mỏi rã rời. Cuối cùng anh cũng thấy thấp thoáng ánh lửa bập bùng trong túp lều thân quen.

Bầu trời đã tối lắm rồi, mà mái nhà của anh vẫn còn một quãng dài phía trước. Qua khung cửa sổ, anh thấy bóng dáng người vợ hiền mà anh luôn yêu tha thiết. Nhưng kìa, nàng không ở đó một mình mà còn xuất hiện một gã đàn ông nào đó… Nàng vuốt tóc hắn ta, có vẻ hai người rất tình cảm bên nhau.

Hình ảnh trước mắt khiến trái tim anh tan vỡ và cay đắng. Trong lòng anh sục sôi một nỗi tức giận và tủi nhục. Anh chỉ muốn chạy ngay đến để trút nỗi giận này. Nhưng rồi anh hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại khi nhớ đến lời khuyên thứ ba.

Anh dừng chân và quyết định ngủ lại bên ngoài. Nằm trên bãi cỏ giữa núi đồi và ngắm nhìn sao trời, anh tự nhủ sẽ chờ đến sáng mai.

Khi ánh bình minh ló rạng cũng là lúc anh lấy lại hoàn toàn bình tĩnh.

Anh nói với chính mình:

“Ta sẽ không làm hại vợ ta và người tình của nàng. Ta sẽ trở lại bên ông chủ và yêu cầu ông chấp nhận ta làm việc thêm lần nữa. Nhưng trước khi lên đường, ta muốn gặp nàng để nói rằng ta vẫn luôn thủy chung với nàng…”

Anh ngập ngừng gõ cửa… Khi vợ anh mở cửa, cô đã òa lên hạnh phúc và ôm chầm lấy anh. Anh chỉ nhỏ nhẹ:
“Anh luôn một lòng một dạ với em, nhưng tại sao em lại phản bội niềm tin ấy?”
Lời kết tội như làm trái tim thắt lại, cô nói:
“Làm sao em có thể phản bội anh? Em không bao giờ làm điều gì trái với lương tâm mình. Em đã kiên nhẫn đợi chờ anh suốt 20 năm qua…”
“Vậy còn người đàn ông bên cạnh em đêm qua? Anh ta là ai chứ!”
Đến lúc này, cô mới mỉm cười:
“Đó là con trai chúng ta! Khi anh rời đi, em mới phát hiện rằng mình mang thai. Đến nay, con chúng ta đã 20 tuổi rồi”.
Những lời nói ấy như dòng suối mát lành cuốn trôi nỗi buồn lo trong lòng anh. Anh cầu xin cô tha thứ, rồi bước vào phòng gặp người con trai anh chưa từng biết mặt. Sau đó, cả gia đình đoàn tụ trong bữa sáng mà vợ anh mới chuẩn bị. Anh lấy ra chiếc bánh mỳ cuối cùng và đặt lên bàn.
Khi cắt bánh mỳ làm ba phần đều nhau, anh bất ngờ khi nhìn thấy toàn bộ số tiền lương của 20 năm qua được giữ kín trong đó. Số tiền không chỉ là 20 năm mà còn vượt xa gấp nhiều lần.
Đức Chúa trời cũng giống như ông chủ trong câu chuyện kể trên. Khi yêu cầu chúng ta cống hiến, ngài còn dành tặng chúng ta nhiều hơn những gì ta đã làm. Ngài muốn những đứa con của ngài có được trí huệ sáng suốt, và có cả những phúc lành xứng đáng…

Đại Kỷ Nguyên

Nhân quả

NHÂN QUẢ…

Một hôm, một người đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị “pan”(hỏng) đậu bên đường. Tuy trời đã sẩm tối, anh vẫn có thể thấy bà đang cần giúp đỡ. Vì thế anh lái xe tấp vào lề, đậu phía trước chiếc xe Mercedes của bà rồi bước xuống xe. Chiếc xe Pontiac cũ kỹ của anh vẫn nổ máy khi anh tiến đến trước mặt bà. Dù anh tươi cười nhưng bà lão vẫn tỏ vẻ lo ngại. Trước đó khoảng một tiếng đồng hồ, không một ai dừng xe lại để giúp bà. Người đàn ông này liệu có thể hãm hại bà không? Trông ông không an toàn cho bà vì ông nhìn có vẻ nghèo và đói.

Nhân quả
Nhân quả – Gieo nhân nào nhận quả nấy

Người đàn ông đã có thể nhận ra nỗi sợ hãi của bà cụ đang đứng bên ngoài chiếc xe giữa trời lạnh. Anh biết cảm giác lo sợ của bà như thế nào rồi. Cái run đó, nỗi lo sợ trong lòng đó mới là lý do tự nó thành hình trong ta…Anh nói: “Tôi đến đây là để giúp bà thôi. Bà nên vào trong xe ngồi chờ cho ấm áp? Luôn tiện, tôi tự giới thiệu tôi tên là Bryan Anderson.”.Thật ra thì xe của bà chỉ có mỗi vấn đề là một bánh bị xẹp thôi nhưng đối với một bà già thì nó cũng đủ gây phiền não rồi. Bryan bò xuống phía dưới gầm xe tìm một chỗ để con đội vào và lại bị trầy da chỗ khuỷu tay cũng như lòng bàn tay một hai lần gì đó.

Chẳng bao lâu anh đã thay được bánh xe. Nhưng anh bị dơ bẩn và hai bàn tay bị đau rát.Trong khi anh đang siết chặt mấy con ốc bánh xe, bà cụ xuống cửa kiếng và bắt đầu nói chuyện với anh. Bà cho anh biết bà từ St. Louis đến và chỉ mới đi được một đoạn đường. Bà không thể cám ơn đầy đủ về việc anh đến giúp đỡ cho bà. Bryan chỉ mỉm cười trong lúc anh đóng nắp thùng xe của bà lại. Bà cụ hỏi bà phải trả cho anh bao nhiêu tiền. Bryan chưa hề nghĩ đến điều là sẽ được trả tiền, đây không phải là nghề của anh. Anh chỉ giúp người đang cần được giúp đỡ vì Chúa, Phật hay chính bản thân anh cũng biết rằng đã có rất nhiều người trong quá khứ ra tay giúp anh. Anh đã sống cả đời mình như thế đó, và chưa bao giờ anh nghĩ sẽ làm chuyện ngược lại.

Anh nói với bà cụ nếu bà thật sự muốn trả ơn cho anh thì lần khác khi bà biết ai cần được giúp đỡ, bà có thể sẵn sàng cho người ấy sự giúp đỡ của bà, và Bryan nói thêm: “Và hãy nghĩ đến tôi”.Anh chờ cho bà cụ nổ máy và lái xe đi thì anh mới bắt đầu lên xe của mình đi về.

Hôm ấy là một ngày ảm đạm và lạnh lẽo nhưng anh lại cảm thấy thoải mái khi lái xe về nhà.

Chạy được vài dặm trên con lộ, bà cụ trông thấy một tiệm ăn nhỏ.. Bà ghé lại, tìm cái gì để ăn và để đỡ lạnh phần nào, trước khi bà đi đoạn đường chót về nhà. Đó là một nhà hàng ăn trông có vẻ không được thanh lịch. Bên ngoài là hai bơm xăng cũ kỹ. Cảnh vật rất xa lạ với bà..

Chị hầu bàn bước qua chỗ bà ngồi, mang theo một khăn sạch để bà lau tóc ướt. Chị mỉm cười vui vẻ với bà dù đã phải đứng suốt ngày nay để tiếp khách. Bà cụ để ý thấy chị hầu bàn này đang mang thai khoảng tám tháng gì đó nhưng dưới cái nhìn của bà, bà thấy chị không bao giờ lộ ra sự căng thẳng hay đau nhức mà làm chị thay đổi thái độ.Rồi tự nhiên bà lại chợt nhớ đến anh chàng tên Bryan hồi nãy. Và bà cụ vẫn còn thắc mắc, không hiểu tại sao một người có ít, đến độ thiếu thốn mà lại sẵn lòng cho một người lạ mặt rất nhiều..
.
Sau khi ăn xong, bà trả bằng tờ giấy bạc một trăm đô-la. Chị hầu bàn mau mắn đi lấy tiền để thối lại tờ bạc một trăm của bà cụ.. nhưng bà cụ đã cố ý nhanh chân bước ra khỏi cửa mất rồi. Lúc chị hầu bàn quay trở lại thì bà cụ đã đi khuất . Chị hầu bàn thắc mắc, không biết bà cụ kia có thể đi đâu. Khi dọn dẹp, chị để ý trên bàn thấy có dòng chữ viết lên chiếc khăn giấy lau miệng…Nước mắt vòng quanh khi chị đọc dòng chữ mà bà cụ viết: “Cô sẽ không nợ gì tôi cả. Tôi cũng đã từng ở vào tình cảnh thiếu thốn giống như cô hiện nay. Có ai đó đã một lần giúp tôi, giống như bây giờ tôi đang giúp cô. Nếu cô thực sự nghĩ rằng muốn trả ơn lại cho tôi thì đây là điều cô nên làm: Đừng để cho chuỗi tình thương này kết thúc ở nơi cô.”.Bên dưới tấm khăn giấy lau miệng, bà cụ còn lót tặng thêm bốn tờ giấy bạc 100 đô-la nữa.

Thật ra, còn có những bàn ăn cần lau dọn, những hũ đường cần đổ đầy và những khách hàng để phục vụ… Và chị hầu bàn đã hoàn tất những việc ấy để sửa soạn cho qua ngày mai.

Tối hôm đó, dù khi đi làm về và leo lên giường nằm, chị vẫn còn nghĩ về số tiền và những gì bà cụ đã viết cho. Làm thế nào mà bà cụ đã biết chị và chồng của chị hiện đang cần số tiền ấy? Với sự sanh nở đứa bé vào tháng tới, điều ấy sẽ là khó khăn… Chị biết chồng chị lo lắng đến mức nào, và trong lúc anh ta nằm ngủ cạnh chị, chị cho anh một cái hôn nhẹ và thì thào bên tai anh, “Mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả. Em thương anh, Bryan, ạ.” (chị đâu có biết anh Bryan đã thay bánh xe cho bà già tội nghiệp trước đó).

Có một cổ ngữ “NHÂN NÀO QUẢ NẤY”. Hôm nay tôi gửi bạn câu chuyện này, và tôi mong bạn chuyển tiếp nó. Hãy để cho ngọn đèn này chiếu sáng. Đừng xóa nó, đừng gửi nó trở lại. Chỉ việc chuyển câu chuyện này đến một người bạn. Những người bạn tốt, giống như những vì sao. Bạn không luôn luôn trông thấy họ, bạn biết họ luôn luôn có mặt ở đó….

(ST)

Nghề nghiệp

Câu chuyện NGHỀ NGHIỆP: Có một bạn trẻ tìm đến một công ty phần mềm máy tính xin một chân dọn dẹp vệ sinh.

Sau khi qua phỏng vấn và thử việc (như lau dọn khu vệ sinh…), người quản lý nhân sự đồng ý nhận anh vào làm, đồng thời yêu cầu anh để lại địa chỉ email để tiện liên lạc.

Email với chủ doanh nghiệp
Email với chủ doanh nghiệp

Anh nói: “Tôi không có máy tính”.

Người quản lý nói với anh rằng đối với công ty phần mềm, một người không có email đồng nghĩa với sự không tồn tại. Vì thế, ông ta lấy làm tiếc là không thể nhận anh được.

Anh thất vọng rời khỏi công ty, trong túi chỉ còn 10 USD. Đi ngang một cửa hàng thực phẩm, anh chợt nghĩ ra việc mua 10kg khoai tây, lê la đến từng hộ gia đình bán lại. Hai giờ sau anh đã bán hết và có lời.

Anh lại làm như vậy mấy lần nữa, số tiền vốn ban đầu đã tăng lên đáng kể. Anh phát hiện làm công việc này có thể nuôi sống bản thân.

Từ đó anh chăm chỉ làm việc. Nỗ lực cộng với một chút may mắn, công việc của anh ngày càng thành công.

Trong năm năm anh lập được một công ty lớn chuyên giao hàng tận nhà. Mọi người chỉ cần đứng ở cửa nhà mình cũng có thể mua được các loại thực phẩm tươi sống.

Đến một hôm anh chợt nghĩ đến tương lai, đến gia đình và quyết định đi mua bảo hiểm.

Lúc ký hợp đồng, nhân viên bảo hiểm hỏi địa chỉ email của anh.

Anh lại nói: “Tôi không có máy vi tính!”.

Người nhân viên ngạc nhiên: “Ngài có một công ty lớn như thế nhưng lại không có máy vi tính và địa chỉ email sao?

Ngài thử nghĩ xem nếu ngài có máy tính, ngài đã có thể làm được bao nhiêu thứ nữa!”.

Anh nói: “Khi đó tôi sẽ trở thành nhân viên vệ sinh của công ty phần mềm máy tính”.

Đôi khi, chính sự thiếu sót hoặc không may mắn của bạn lại chính là một nhân tố giúp bạn có được một cơ hội khác tuyệt vời hơn. Vì vậy đừng vội nản lòng khi gặp thất bại bạn nhé.

Những mùa hạ cũ

Mùa hạ đang bước khẽ khàng, thả những tia nắng đủ trong đủ vàng lên con đường dài ngun ngút. Cơn gió Lào mang hình hài quen thuộc, quét bỏng rát xào xạc trên những tàng cây.

 

Mùa hạ
Mùa hạ – Ảnh minh hoạ

 

Có lẽ, mình là người luôn hoài niệm, khi quay về nhìn lại tháng năm thấy cái gì đã thành xưa cũ cũng đẹp đẽ và đáng nhớ, nên cứ thao thức nhắc hoài nhắc mãi đến cả trong mơ. Và những mùa hạ, bao giờ cũng là một miền ký ức riêng tư, đủ làm trái tim rung lên mỗi lúc nhớ về.

Là mùa hạ năm mình mười tuổi, những trưa nắng gắt thường trốn ngủ, mình và cậu em trai ra đường nhặt đá chơi ô ăn quan, chơi hoài chơi mãi đến hết những trưa mùa hạ mà không chán. Sau này, lớn lên một chút, chị em thường dấm dẳng với nhau mỗi khi tranh luận về vấn đề nào đó. Mẹ hay bảo chắc bởi tình tính khác nhau, một đứa thực tế, một đứa mơ mộng lấy đâu ra điểm chung mà tâm đầu ý hợp. Đến khi em đi học xa, niềm thương nỗi nhớ trở nên ngượng ngập, mình chỉ biết bâng quơ nhắc em giữ gìn sức khỏe nơi đất khách quê người…

Có một mùa hạ theo chân dì ra đồng, xách ấm nước chè đá mát rượi đứng trên bờ ruộng nhìn xuống, thấy bóng của cậu, bóng những người nông còm cõi nhỏ nhoi cúi lưng phơi mình dưới nắng. Mồ hôi thi nhau chảy, mình ngỡ giọt vừa chạm đất đã nghe sôi sùng sục vì nắng nóng quá chừng. Những bàn tay thô ráp, nứt nẻ, vàng khè đỡ lấy ly nước rồi uống thật nhanh cho tan đi cơn nóng khắc nghiệt của miền Trung. Nghĩ, làm nông, chẳng bao giờ được gọi là sung sướng, vậy mà năm nào mùa về, lúa đầy sân đã thấy dì cười, dì bảo chỉ cần thế thôi là đủ.

Có mùa hạ cũ cùng tình yêu đã cũ, khi lòng chộn rộn trong những buổi cùng người ấy đạp xe ngang qua bao con đường phượng bay. Tiếng ve râm ran tạo thêm thanh âm cho khoảnh khắc hai đứa ngại ngùng. Ngẫm lại đã mười năm mà cái cảm xúc ấy như chỉ mới thổn thức đâu từ hôm qua. Những ngập ngừng, e thẹn ngày ấy dễ thương, hồn nhiên quá đỗi khiến mình nhiều khi ao ước được chạm lại vào giây phút ấy dẫu chỉ một lần.

Những mùa hạ còn đi học luôn gấp gáp lo toan trong bao mùa thi. Cùng hẹn nhau thức khuya, hẹn nhau dậy sớm ôn bài. Đứa nào cũng mang trong mình những mơ ước thật lớn để bây giờ vẫn đang miệt mài góp nhặt và xây đắp dần dần. Dẫu sao, ta cũng chỉ vừa đi vài bước trong đời, chỉ vừa tới đâu đó ở một phần ba của đời người còn dài dai dẳng nên hãy cố gắng đến cùng.

Có điều, mùa hạ nào đứng trên quê mình cũng mênh mông vị ngai ngái của lúa trổ đòng, của gió Lào khen khét thổi nghiêng những hàng cây. Mùi mồ hôi phả ra từ người ba sau những trưa muộn về nhà, mệt quá chẳng thể nào nuốt nổi miếng cơm mà uống tù tì mấy ly nước. Mùa hạ có khách lỡ đường dừng chân, bưng ly nước chè uống một hơi rồi tha thiết cảm ơn mẹ. Những ngày hè oi ả, cả nhà bưng chiếc giường tre ra giữa sân nằm nói chuyện, nghe cô em nhỏ hát bi bô vui cười. Và những chiều, chị em chạy te tái về nhà bởi cơn mưa giông hù dọa.

Phía trước vẫn còn nhiều lắm những mùa hạ rộn ràng. Mùa hạ này rồi cũng sẽ cũ, cũng thành một phần ký ức để xếp theo lớp năm tháng đã đi qua đời mình. Mưa nắng nào cũng đến hồi phai nhạt đổi quanh, để mình gấp gáp mà thành kỷ niệm, chẳng hay đến lúc đó còn nhớ, còn ghi như bây giờ…

Diệu Ái

Tô mì

Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách rất đặc biệt, một người cha và một người con. Nói đặc biệt là bởi vì người cha bị mù. Người con trai đi bên cạnh cẩn mẫn dìu người cha. Cậu con trai trạc mười tám mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là học sinh..

Tô mì bò
Tô mì bò – Ảnh minh họa

Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi: “Cho hai bát mì bò!”, cậu nói to. Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta nhoẻn miệng cười biết lỗi, rồi chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, bảo tôi rằng chỉ làm 1 bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi hoảng, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, thực ra thì tiền không đủ, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười với cậu ta tỏ vẻ hiểu ý.

Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, ân cần chăm sóc: “Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!”. Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. “An đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội.” Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lại sáng lên nụ cười ấm áp. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên đó là, cái cậu con trai đó không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, mà cứ im như thóc đón nhận miếng thịt từ bát của cha, rồi lại lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. “Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt.” Ông lão cảm động nói. Kẻ đứng ngay bên cạnh là tôi, chợt toát hết cả mồ hôi, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: “Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này. ” “Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò thực ra cũng có chất lắm đấy.”

Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai cha con họ. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò vừa thái, bà chủ dẩu dẩu môi ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: “Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thịt bò.” Bà chủ mỉm cười bước lại chỗ họ: “Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng. ” Cậu con trai cười cười, không hỏi gì thêm.

Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa. Chúng tôi cứ im lặng chờ cho hai cha con ăn xong, rồi lại dõi mắt tiễn hai cha con ra khỏ quán. Mãi khi cậu Trương đi thu bát đĩa, đột nhiên kêu lên khe khẽ. Hoá ra, đáy bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò, được viết trên bảng giá của cửa hàng. Cùng lúc, Tôi, bà chủ, và cả cậu Trương chẳng ai nói lên lời, chỉ lặng lẽ thở dài, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng.”

(ST)

Ngọn nến không cháy

Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ , tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi.

Ngọn nến
Ngọn nến

Một hôm, ngưòi cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gấi bé bỏng của mình.

Ông tiến lại gần và hỏi con rằng: ” Tại sao nến của con lại không cháy?”. Bé gái đã đáp rằng: ” Con đã cố lắm nhưng không được cha à! Mỗi lần con thắp lên ngọn nến thì những gịot nước mắt của cha lại dập tắt hết ngọn nến của con”.

Đến đó thì người cha choàng tỉnh. Từ đó, ông lấy lại thăng bằng, lại sống vui vẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh bởi ông không muốn những giọt nước mắt của ông lại dập tắt ngọn nến hi vọng của con ông.

Nước mắt chỉ có thể xoa dịu phần nào chứ không thể làm tan biến hoàn toàn nỗi mất mát lớn lao. Hãy cứ khóc khi bạn cần, nhưng hãy đứng lên vững vàng bạn nhé! Bởi ngoài kia, đâu đó, ở một nơi nào đó, người thân của bạn đang nhìn bạn mỉm cười.
(ST)

Con có còn dư đồng nào không?

Truyện ngắn dành cho các bạn đọc để nhớ Ngày của Cha

Xe đạp cũ kỹ hay hư của ba
Xe đạp cũ kỹ hay hư của ba

Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước.

Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi.

Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km.

Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba…

Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi:”Có dư đồng nào không con?”.

Tôi đáp:”Còn dư bốn ngàn ba ạ”.

Ba nói tiếp:”Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa”.

Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng…

(ST)

Duyên nợ trong tình duyên

Người yêu bỏ đi lấy chồng, chàng trai đau khổ, tìm lên chùa và hỏi 1 vị sư thầy:

“Tại sao Con yêu cô ấy nhiều như thế mà cô ấy vẫn đi lấy người khác?”

Sư thầy mỉm cười và cho anh chàng xem 1 chiếc gương.

Trong đó có hình ảnh 1 cô gái đẹp khỏa thân nằm chết bên đường.

Mọi người đi qua đều bỏ đi…

Chỉ có 1 anh chàng dừng lại nhưng cũng chỉ đắp cho cô gái ấy 1 cái áo rồi cũng bỏ đi.

Mãi sau có 1 chàng trai khác đến và đem xác cô gái đi chôn.

Sư thầy nhìn anh chàng và nói:

“Kiếp trước anh mới chỉ là người đắp áo cho cô ấy thôi.

Còn người chồng cô ấy lấy bây giờ chính là người kiếp trước đã chôn cô ấy, đó chính là chữ NỢ, anh chỉ có DUYÊN với người Con gái ấy!”

Phật nói rằng, kiếp sống con người chỉ là một giai đoạn trong dòng chảy luân hồi. Kiếp này nối tiếp kiếp khác, thừa hưởng và kế thừa lẫn nhau. Con người gặp nhau là bởi chữ DUYÊN, sống và yêu nhau là bởi chữ NỢ.

 

Tình duyên theo quan niệm của Phật
Tình duyên theo quan niệm của Phật – Ảnh minh họa

 

Nhiều cặp Vợ chồng, đôi lứa đang sống với nhau mà một trong hai người bỗng có tình cảm với người khác, dẫn đến chuyện chia tay. Những người dung tục sẽ nói người kia là trăng hoa, đểu cáng… nhưng thật ra đó chỉ là người ta đã trả xong nợ và đã đến lúc phải rời đi.

Cuộc đời – Tình cảm – Duyên – Nợ – Nghiệp – Vay –

Trả là đến và đi / Gieo và gặt.

Cái thòng lọng

Nhà kia mua về được con chó thau tháu gần chục cân, nói là để trông nhà. Ông chồng bảo vợ, trước nó có cái tên Tây lắm, nghe như tên một cầu thủ ngoại hạng từng được giải chiếc giày vàng. Bà vợ gạt đi, vẽ chuyện, gọi tên ta thôi. Nó vằn vện thế kia, cứ gọi nó là con Vện. Ừ thì Vện

Truyện ngắn chó Vện - Thớt - Cái thòng lọng
Truyện ngắn chó Vện – Thớt – Cái thòng lọng – Minh họa: Lê TIến Vượng.

Thằng con trai gần ba mươi tuổi nhạo báng: “Nuôi chó trông nhà thì phải nuôi từ lúc nó bé tí, giờ thịt được rồi mới đem về thì sớm muộn chỉ giềng mẻ chứ trông nom gì”. Ông bố bực mình, thuận thì mua, tốt thì nuôi, léng phéng thì dao thớt ngay chứ có gì mà tiếc. Thằng con bảo, thì cứ gọi nó là con Thớt, chứ văn veo thế mà gọi Vện có ngày trộm nó gọi đúng tên, rủ ra ngõ câu mất. Ừ cũng có lý. Thế thì gọi là Thớt, coi như là cái tên nội bộ thôi.

Vừa được bà chủ âu yếm gọi Vện Vện, giờ ông chủ lại xoen xoét Thớt Thớt, con chó cứ tưởng họ xui gì, mắt ngây ra không hiểu. Mà con Thớt khôn đến lạ, từ khi thoát khỏi sợi dây xích, nó sinh ra cảnh giác cao độ. Trước tiên là không ăn cơm ngay trước mặt chủ, dù đã đói ngẫu. Nó cũng không tỏ ra thân thiện dù bà chủ mơn trớn, vuốt ve. Cũng không cần cái ổ bằng vải vụn sặc sỡ. Nó cứ lẳng lặng quan sát tất cả từ xa, từ một khoảng cách an toàn tuyệt đối. Trong vòng mấy ngày nó đã qua tay mấy chủ, tin sao được mà chả cảnh giác.

Chủ đầu tiên của nó là dân lô đề. Hôm nào chủ vào cầu, nó gặm xương mỏi răng. Hôm nào chủ đen đủi thì liệu đường mà lỉnh đi chỗ khác, không cẩn thận là vẹo xương sườn ngay vì cú sút từ cự li gần. Hôm ấy, thấy chủ hớn hở chỉ ra đường, nó hí hửng ngỡ được bát phố như mọi khi nên ngoan ngoãn đâm đầu vào thòng lọng. Ai ngờ chủ dẫn nó thẳng đến quán bún thịt chó, buộc dây xích vào gốc cây trứng cá, lạnh lùng đếm tiền rồi dửng dưng về.

Một ông khách mặt tái đi vì rượu nhìn nó bảo: “Con này mỡ lắm”. Bà chủ mới của nó, tức là chủ quán, vặc lại: “Tôi cá là nạc, có mắt ông mỡ thì có”. Một chú choai choai góp lời: “Con này non, mềm không phải nhá”. Ông chủ quán phản hồi tức khắc: “Non gì nữa, nướng là vừa”. Một bác trung tuổi tỏ ra tinh đời chứ không tỏ ra sành ăn: “Con này khôn, thịt thì phí, để trông nhà”. Bà chủ hởi lòng hởi dạ, như thể dù chỉ để làm thịt thì thịt con chó khôn cũng sướng hơn là thịt con chó ngu. Đúng lúc ấy thì ông chủ thứ ba của nó bước ra, ngắm nó một hồi rồi hất hàm hỏi: “Nhiêu? Tôi mua về trông nhà”. Thấy ông khách ăn thịt chó trung thành hỏi mua chó về trông nhà, bà chủ quán phì cười:

– Em vừa quạ của nó bảy trăm đấy chứ có cân kẹo gì đâu, anh trả em nhiêu thì trả.

Ông khách hào phóng móc ví lấy hai tờ đẹp nhất để xuống bàn cười khẩy:

– Cái chậu thiên tuế ra hoa nhà anh bao nhiêu tiền cô biết chứ, trộm khiêng mẹ nó rồi.

Bà chủ quán vừa vơ tiền bỏ túi, vừa sốt sắng:

– Mất bao giờ hả anh?

Ông khách vằn mắt lên như vừa vớ được thằng trộm:

– Tối qua, mẹ kiếp, tao hạn cho một tuần không đem trả, tao thui cả nhà chứ không thèm lột da đâu.

Con chó lẽo đẽo theo chân chủ mới. Thoát được cái hạn dao thớt trong gang tấc, nó không dám nhìn lại cái chỗ sặc mùi sát sinh ấy nữa. Đi được một đoạn, nó dừng lại đánh dấu đường theo thói quen. Ông chủ bực mình kéo mạnh sợi xích. Người qua đường nhìn thấy, mười mươi đoán ông kia dắt chó đi bán.

Nó bị cột vào cái song cửa bếp và giao việc rõ ràng: “Mày trông nhà cho tử tế, đứa nào bén mảng cạnh mấy chậu cảnh, xé xác nó ra”. Vợ nhà kia vốn nông nổi, vừa nhìn thấy con chó xích ở thềm đã rên rỉ: “Trời ơi, có khổ không, suốt ngày ra quán chưa đã hay sao mà còn rước cả con về thịt”. Nhà kia thấy thế chọc thêm vào: “Ngon thế không thịt thì phí của”. Bà vợ giậm chân bành bạch: “Ăn sao hết con chó hả, nóng nực thế này”. Nhà kia nhấm nhả: “Ai bảo không ăn hết, tôi gọi chiến hữu về giải quyết gọn gàng một chầu thôi, bà khỏi lo”. Bà vợ tiếc tiền, róng riết: “Thóc đâu mà đãi gà rừng? Ông chỉ khôn nhà dại chợ thôi. Đấy, anh em đấy, nó xi nhan thằng khác bê bạc trăm của ông đi, ông chưa ngộ ra hay sao?”. Đợi mụ vợ tính hỏa leo lên tận đỉnh, điên tiết lão chồng mới lạnh lùng hạ bà xuống: “Ai mua chó về thịt? Nó trông nhà cho bà đấy, chưa gì đã nhặng lên”. Bà vợ dịu giọng: “Tôi tưởng… Thế tên nó là gì nhỉ?”.

Được bốn hôm xích ấm cổ, đêm thứ năm vợ chồng nhà kia có việc phải đi vắng cả đôi, bèn thả con Thớt ra để xử lí thằng nào dám to gan rình mò. Con Thớt sướng quá nhưng lại không nghĩ đến việc trốn về với ông chủ cờ bạc. Chó không chê chủ nghèo, nhưng lại biết giận chủ bội bạc. Tự do một đêm, nó muốn tự do mãi. Nhà kia chưa có cách nào để xích nó vào cả. Thằng con trai ba mươi tuổi nhà ấy ném thòng lọng vào nó cả chục lần vẫn trượt nên hậm hực kết án nó. Ông bố bỏ ngoài tai mọi tham kiến bất lợi của vợ con: “Tôi nghe bà thả nó ra, bây giờ mẹ con bà nói gì cũng không tin được”.

Con Thớt chuẩn chỉ việc canh gác, rảnh rỗi vẫn nô đùa với ong bướm. Đặc biệt không cắn gà, không vờn chim trong lồng, không dồn mèo, không cậy nồi ăn vụng. Nó tránh xa mọi cạm bẫy, mọi rắc rối. Khách quen thì sủa ba tiếng, khách lạ sủa đến khi chủ nhà quát thôi mới thôi. Đêm hôm thì khỏi phải nói. Cái bọn câu trộm chó chuyên nghiệp dùng đủ mọi trò đều bị nó lật tẩy, như thể nó biết cục thịt ấy có bả, cái tiếng rên ư ử ấy không phải của một con chó cái đến kì mà của một thằng người. Kích điện cũng không chạm được vào người nó vì nó không chạy ra đường… Côn, que, gậy gộc càng chẳng ăn thua.

Làng đồn nhà ấy có con chó khôn, khôn đến nỗi chủ cũng không lừa nổi nó để xích vào. Từ chuyện chó lại ra chuyện người. Chó thì khôn thế mà người thì…

Con trai nhà ấy học ngành xây dựng, nay đã ba mươi, nghe nói yêu kĩ yêu càng một cô giáo viên tiểu học, nhưng khi chuẩn bị cưới thì vỡ lở, cô dâu chẳng phải là cô giáo, mà là con gái sếp cơ quan mới của anh này. Tính từ cái đêm chung chạ đầu tiên đến lúc cô ấy sinh đứa con gái nặng gần bốn cân thì chưa đến bảy tháng trời. Thế mà sếp bảo của anh, anh cũng cắn răng mà chịu.

Cô ấy trẻ đã đành, đằng này du học bên Tây năm năm thì yêu ba anh ngoại quốc, tan hoang hết cả rồi, lại hơn chồng hai tuổi. Mang về nước một con bé tóc trắng như cước, đứa mới đẻ thì tóc hoe hoe vàng. Thế mà mang họ Phạm nhà kia cả mới tài chứ. Mỗi lần anh con trai bàn mổ con Thớt thì nhà kia lại mắng át con: “Mày tham ăn, tham uống hơn nó nên mày mới chết, mày mà là nó thì mày phải bả lâu rồi”.

Mà cũng lạ, cái chị con dâu kia về làm dâu cả năm rồi mà con Thớt vẫn không quen, cứ sủa rát cả tai khiến bố chồng, mẹ chồng cứ phải ra tận ngõ đuổi chó và đón chị ta vào nhà mỗi lần về như thể thượng khách. Mỗi lần bà quát: “Mày mù à?”, ông lại bênh nó: “Đến tôi còn chả nhận ra nữa là con Thớt”. Thực tình, chị con dâu mỗi ngày một mốt. Lúc thì quần áo, phụ kiện chất đầy người như cái móc quần áo di động, lúc lại tơ hơ như chẳng mặc gì. Tóc thì có năm bộ tóc giả, bộ úp vào bờm xờm như cái tổ quạ, bộ thì như búi rơm, bộ thì tua rua như cái chổi. Bộ mượt mà nhất, dài nhất, nữ tính nhất thì lại không hợp với cái khuôn mặt trát đầy phấn. Tóc thật thì dường như cả năm chả dài ra phân nào, trông xơ xác tang thương. Đẹp đã chả phải kì công, tốn kém trang trí thế. Mà đẹp rồi còn làm thế thì mười phần đẹp cũng xấu đi chín phần. Vợ chồng nhà kia cứ thở dài ngao ngán. Đã thế con bé tóc trắng cứ bi bô: “Ông nội ơi, bà nội ơi” mới ức chứ. Ông bảo nó gọi ông là được rồi, nó lí lẽ: “Sao ông không êu êu thôi mà lại êu Thớt là thế nào”. Trẻ con vô tội, ông bà không giận, nhưng thằng bố con mẹ nó thì nguôi thế nào được.

Một bận nhà kia vặn vẹo con:

– Tôi hỏi anh, tiền anh không túng thiếu, công việc không làm chỗ này thì chỗ khác, tại sao anh đâm đầu vào đấy, bôi tro vào mặt bố mẹ anh tiếng tham tiền tham bạc.

Anh kia trải lòng:

– Say rồi thì biết đằng nào. Chết là tại cái clip. Lúc ấy năm tháng rồi, bác sĩ ăn tiền bảo hai con chả còn cách nào.

Nhà kia hỏi con:

– Clip là cái gì mà để đứa đàn bà nó uy hiếp?

Anh con chẳng muốn dài dòng:

– Nó là cái thòng lọng.

Nhà kia gầm lên:

– Thấy chưa, mày không bằng con Thớt. Ăn cơm vào bát mà ngu hơn con chó…

– Ông thôi đi, đừng chửi con nữa – Bà nói – Để tôi rình xem cái clip nó cất đâu tôi đốt.

Thằng con chua chát:

– Nó đưa cho Hạnh rồi?

– Hả? Đưa cho Hạnh càng tốt chứ sao? Để tôi đi lấy, lẽ ra nó đã là con dâu nhà mình rồi.

– Mẹ buồn cười thật, ích gì chứ, Hạnh sắp lấy chồng rồi.

– Thế rốt cuộc cái thòng lọng ấy nom thế nào mà anh lại bị tròng vào.

– Nó là đoạn phim quay cảnh con ngủ với cô ấy.

Nhà kia hiểu ra câu chuyện. Bây giờ chuyện chồng vợ lại phức tạp đến thế nữa cơ đấy. Từ đó họ bớt chửi con, nhưng đầu môi khóe mắt lại hướng về phía nàng dâu bất đắc dĩ.

Cô này thì phớt lờ mọi chuyện, ra điều không thèm chấp. Các người tưởng ta cần các người hay sao? Con các người cũng chỉ là vật thí thân thôi. Cô ta là cao thủ trong chuyện hóa giải mọi hận thù, ân oán. Ngay như chuyện con Thớt chuyên gia nhầm cô với kẻ trộm cô cũng xí xóa bỏ qua, tiệc tùng bên nhà bố mẹ đẻ còn thừa thức gì ngon cô cũng gói đem về cho nó. Bà mẹ chồng khi ngập đầu trong quà cáp, quần áo đắt tiền thì cũng tự ngộ ra những lời chanh chua, tục tĩu không hợp với bà thông gia của ông giám đốc. Ông bố chồng thì ngây ngất trong vườn cây cảnh bạc tỉ với những loài cây lạ mà cổ tới kim ông chưa thấy bao giờ do con dâu ông bằng những giao dịch đặc biệt đã mua được về.

Ngay cả những người thân trong họ nhà ấy cũng gục ngã trước hàng đống quà cáp có giá trị. Chỉ riêng con Thớt vẫn giữ quan điểm bất thân bất sơ và tuyệt đối cảnh giác. Có lẽ cái quán bún thịt chó và những lời bình phẩm sành sỏi của thực khách còn ám ảnh nó. Chỉ sơ sểnh đưa đầu vào tròng là mất mạng.

Vài năm qua đi, chẳng ai còn thừa hơi nói chuyện nhà kia nữa. Chỉ biết, một ngày cuối năm, con Thớt sủa khàn hơi bên trong cánh cửa sắt khóa im ỉm. Bên ngoài, người đứng kẻ ngồi, kẻ thở dài than vắn, kẻ hùng hổ vung dao dọa nạt. Anh tân giám đốc đích thân ra mở cửa trong tình trạng nửa say nửa tỉnh. Vợ anh và ông bố vợ đáng kính đã ôm toàn bộ tiền của công ty bỏ ra nước ngoài rồi, để lại cho anh một món nợ kếch xù. Và tội hơn, bà con họ hàng, của chìm của nổi có bao nhiêu cũng rót hết vào túi của đứa cháu dâu ngọt ngào rồi, bây giờ biết tìm ai?

Chỉ trong vòng một tuần, của nả nhà kia bị siết nợ sạch, còn mỗi cái xác nhà đang chờ ngân hàng xử lí. Một bà phát hiện ra con Thớt béo tốt gằm ghè đứng cổng, bèn bảo nhà kia xích vào cho để đem về, trừ được đồng nào tốt đồng ấy. Nhà kia biết không thể nào bắt được con chó đã thả rông cả bốn năm nên lắc đầu bảo không đồng ý. Bà kia về gọi hai thằng con giai mang cả gậy và bao tải đến. Kết quả của trận ẩu đả là cả hai thằng đều phải đi tiêm phòng và con Thớt thì bị què cẳng chạy đâu mất.

Vợ chồng nhà kia biết tin con trai lĩnh án tù thì gục xuống kiệt quệ trong cảnh không nhà không cửa, không thân tình. Đài báo cứ đưa tin hết chặp này đến chặp kia, hụi sau lại lớn hơn hụi trước, nghe mãi mà cũng không thấy tin hụi con dâu nhà kia bị bắt. Trong một lần đi gom phế liệu, ông bà nghe tiếng chó sủa quen thuộc. Ông thảng thốt bật lên: “Êu Thớt êu!”. Một cái bóng xam xám lao thẳng đến, chồm lên tận ngực ông già. Con Thớt, đúng là con Thớt thật rồi, từ quê xuống đây, cả trăm cây số sao nó biết đường mà tìm. Nó gầy đến lạ, chỉ chục cân như ngày ông hào phóng mua về. Con Thớt cứ quẩn quanh bên chủ cũ sau một năm trời thất lạc. Đêm dưới gầm cầu tối đen, thi thoảng tiếng con Thớt lại sủa lên khe khẽ đuổi bọn chuột.

Một hôm ông đem về sợi dây thừng còn chắc giấu trong đống phế liệu. Bà nhìn thấy, trong lòng buồn buồn, tính toán. Nó gầy thế thì bán được bao nhiêu? Nhưng ít ra cũng được một số tiền đủ để vào thăm con. Kể từ bữa ấy, bà ăn ít hẳn, lấy lí do mệt mỏi không nuốt nổi để nhường cơm cho con Thớt. Cả ông cũng thế. Chẳng bao lâu con Thớt béo lên trông thấy. Nhiều lúc ngượng mồm bà không dám hỏi ông, nên cứ nghĩ một mình. Con Thớt khôn thế có cách nào thòng cổ nó vào mà dắt đi bán. Hay là đánh bả nó? Nó chết rồi thì bán sao được. Bán nó lúc này cũng chẳng khác nào lão Hạc bán con Vàng. Nghĩ mãi chẳng ra cách, bà định bụng sẽ lợi dụng lúc ve vuốt nó rồi đè nghiến ra, ông sẽ đưa dây thừng vào cổ nó, thít lại là xong. Ngày trước nó còn khỏe, chứ giờ yếu rồi, sức đâu mà kháng cự.

Con Thớt chẳng mảy may nghi ngờ gì cả, cứ lăng xăng chạy trước chạy sau, việc của nó bây giờ là trông nom đống phế liệu của ông bà những hôm chưa đi bán được. Hình như nó có vẻ sung sướng hơn cái thời sống đủ đầy thì phải. Đêm, ông bà bàn nhau đi thăm con. Bà xa xôi nói việc để con Thớt chạy rông thì người ta đập mất, hoài của, nó dạo này béo mẫm ra rồi. Ông lơ đi. Để nó lại bầu bạn. Thế chẳng nhẽ cho nó lên xe theo, chắc gì nhà xe đã nghe. Ông cười buồn. Bà bực mình lật tẩy cái tâm địa của ông bằng cách lôi cuộn dây thừng ra. Ông tái mặt một lúc rồi thú nhận: “Tôi định bán nó thật nhưng ngại bà đang nâng niu chăm bẵm nó nên không nói”. Bà đấm vào lưng ông: “Tôi mà lại nhịn ăn vì con Thớt à? Vì con trai tôi thôi, nó gầy thế ai mua. Tôi tưởng ông khôn, mà khôn thì đâu đã lại đứng ra trung gian môi giới cho cái con đĩ Đông Dương ấy nó lừa cả họ để đến nỗi này”. “Bà thôi cái giọng xúc xiểm đi”. Bà khóc. Ông cầm sợi dây thừng thắt thành cái thòng lọng, để ngay cạnh chỗ ngủ. Mắt con Thớt sáng lên như hai đốm lân tinh theo dõi thật sát từng cử chỉ của ông. Bà lẩm bẩm: “Nó khôn thật đấy”. Ông thủ thỉ: “Khôn mấy thì cũng là con chó, tôi đã có cách, bà cứ ngủ đi, lúc nào được tôi gọi”.

Bà mơ mơ ngủ sau một ngày nhọc nhằn bới móc bẩn thỉu. Đội quân thu nhặt rác đông nườm nượp, mà không ra đây bà không biết. Họ là dân mất đất, là dân vùng lũ lụt thiên tai, là người già yếu không còn khả năng làm việc nặng, là kẻ nông nhàn tranh thủ kiếm tiền, là người bám thành phố lấy tiền nuôi con ăn học… Hằng trăm số phận, cảnh đời éo le, nhưng gặp nạn vì con dâu đến nỗi mất nhà mất cửa như ông bà thì chưa gặp ai đồng cảnh ngộ cả. Tất cả là vì cái thòng lọng mà thằng con trai bà bất cẩn đã để lại hậu quả như vậy. Cũng chả riêng nó, ngay như ông bà và bao người họ hàng cũng ăn phải cái bả quà cáp ngọt ngào của con quỷ ấy, để rồi tự rúc đầu vào tròng. Tất cả là do lòng tham mà ra. Bây giờ lại tính toán để hại một con chó kể cũng hèn. Bà cứ trằn trọc mãi rồi cũng thiếp đi.

Ông chờ bà ngủ say thì đem sợi dây thừng ra, gọi con Thớt lại vuốt vuốt tai nó. Con Thớt ư ử rên lên cảm động. Tình nghèo dễ làm cái giống vật này cảm động. Ông khẽ buông nó, đứng dậy đi lên cầu. Con Thớt lẽo đẽo theo sau. Ông cẩn thận buộc sợi dây thừng vào lan can và thả đầu kia xuống. Con Thớt chạy trước ông, hí hửng tưởng ông đặt bẫy con gì. Ông dò dẫm từng bước đi xuống, khi đầu ông chạm vào cái thòng lọng, ông dướn cổ lên định đưa đầu vào thì con Thớt bất thình lình sủa váng lên. Tiếng sủa gay gắt của con chó giống như một câu chửi, một lời thức tỉnh. Từ trong cái đầu u mê, mệt mỏi của ông lóe lên một ý nghĩ: “Phải sống, chết là hèn hạ”. Ông cúi xuống vuốt ve đầu con Thớt. Nước mắt ông ứa ra. Đầu nó đẫm sương, mắt nó như cũng ướt.

Bà nghe tiếng chó sủa thì chắc mẩm, bèn lật đật chạy lên để hỗ trợ ông. Qua ánh sáng lờ mờ của đèn cầu lọt xuống, bà nhìn thấy cái thòng lọng đang đu đưa trong gió. Chân bà muốn khuỵu xuống, miệng không thốt nên lời. Thế mà ông nói… Con Thớt đứng giữa hai người, cứ ngước nhìn sợi dây thừng mà sủa, tiếng sủa nghèn nghẹn âu lo. Ông chậm rãi leo lên, gỡ sợi dây ra, cuộn lại rồi ném xuống sông. Nghe tiếng ũm một cái, đuôi con Thớt ngoáy tít. Mắt bà nhòe nước, tay bà cứ đấm vào lưng ông thùm thụp: “Ông ơi là ông!”

Tác giả: Tống Ngọc Hân

Chuyện tình vợ chồng lợn

Ban đêm, lợn đực lúc nào cũng thức để trông cho lợn cái. Nó sợ, thừa lúc chúng ngủ say, người ta sẽ đến bắt lợn cái đem đi thịt.
Ngày lại ngày, lợn cái càng béo trắng nõn nà, lợn đực càng gầy đi trông thấy.
… Đến một ngày, lợn đực tình cờ nghe được ông chủ nói chuyện với tay đồ tể.
Ông ta muốn thịt lợn cái đang béo tốt.
Lợn đực nghe vậy mà lòng đau khổ khôn cùng.

Thế là từ lúc đó, tính tình lợn đực thay đổi hẳn. Mỗi lần ông chủ mang đồ ăn đến là lợn đực ta giành ăn bằng sạch, ăn xong nó lại nằm ườn ra ngủ như chết.
Nó còn nói với lợn cái, từ giờ ban đêm phải canh gác thay cho nó. Nếu phát hiện ra không chịu canh thì nó sẽ không bao giờ quan tâm đến lợn cái nữa.

Chuyện tình nhà heo
Chuyện tình nhà heo – Ảnh minh họa

Thời gian qua đi, lợn cái cảm thấy lợn đực càng ngày càng không để ý gì đến mình nữa. Lợn cái buồn bã, thất vọng vô cùng. Còn lợn đực hàng ngày vẫn vô tư, vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra.
Ngoảnh đi ngoảnh lại một tháng qua đi, ông chủ dẫn tay đồ tể đến chuồng lợn.
Ông ta thấy lợn cái trước đây đẫy đà, nõn nường là thế giờ chẳng còn lại được bao nhiêu thịt. Còn lợn đực lại trở nên béo trắng hẳn ra. Lúc này, lợn đực ta liền chạy thục mạng xung quanh chuồng, nó muốn thu hút sự chú ý của ông chủ, chứng tỏ nó là con lợn béo tốt, khỏe mạnh.
Cuối cùng thì tay đồ tể cũng bắt lợn đực đi.
Khoảnh khắc bị lôi ra khỏi chuồng, lợn đực vẫn cười và nói với lại với lợn cái:
“Sau này em nhớ đừng ăn nhiều nhé!” Lợn cái đau xót cùng cực, định xông ra theo chồng, nhưng cửa chuồng đã đóng sầm trước mặt nó. Qua hàng rào tre lợn cái vẫn nhìn thấy ánh mắt chớp chớp của lợn đực.
Tối hôm đó, lợn cái nhìn nhà chủ vui vẻ, quây quần bên nhau ăn thịt lợn, nó buồn bã thả mình nằm xuống nơi trước đây lợn đực vẫn nằm. Đột nhiên nó phát hiện thấy trên tường có dòng chữ: “Nếu tình yêu không thể diễn đạt được bằng lời, anh nguyện dùng sinh mạng để chứng minh” .

Lợn cái đọc xong dòng chữ mà lòng đau quặn thắt, âu sầu, vì nhớ và thương chồng lợn, lợn vợ bỏ ăn rồi qua đời…

Sưu tầm