Anh “hai mái”

Ba mươi tuổi, dang dở vài mối tình, tôi chán đời, muốn đi tu. Cả nhà xúm lại can ngăn. Mấy đứa em khuyên, hay là xin nghỉ việc đi chơi vài ba tháng, chừng nào thấy hết buồn thì đi tìm việc làm khác. Tôi xách giỏ lên đường về quê ngoại.

 

Anh hai mái - Ảnh minh họa
Anh hai mái – Ảnh minh họa

Tiếng là ở quê, nhưng nhà ngoại buôn bán tạp hóa tại chợ thị trấn, sát mặt đường, người ra kẻ vô tấp nập suốt ngày. Sau một tuần nghỉ ngơi, đi thăm hỏi bà con, tôi bắt đầu phụ ngoại và cậu mợ buôn bán. Công việc không nặng nhọc, không mệt óc, nhưng lắt nhắt từ sáng đến chiều cũng khiến tôi vơi đi nỗi buồn.

 

Một buổi trưa, đang ngồi nghe nhạc trông quán cho cả nhà nghỉ ngơi, thì có một người trạc ba mươi tuổi bước vào, đưa cho tôi một tờ giấy dặn mua đường đậu… nói chung là toàn bộ những thứ để nấu một nồi chè đậu xanh. Thấy tôi cân đong còn lạng quạng, anh ấy tỏ ý phụ giúp rồi thoăn thoắt xúc mỗi loại vào một túi ni lông để tôi cân cho nhanh. Đến bữa cơm chiều, khi nghe tôi kể lại, mấy đứa em họ cùng ồ lên: Anh “hai mái”. Tôi thắc mắc, các em giải thích: “Tại ảnh chẻ tóc hai mái”. Ngoại nói thằng đó hiền lành, dễ thương nhứt xứ. Làm thầy giáo mà trưa nào cũng đi mua đường đậu về cho má nấu chè bán. Mấy đứa em lại hát lên: “Bà Tư bán chè có bốn người con”. Chỉ có vài chi tiết vậy mà sao tôi nhớ dai, hỏi thăm anh mỗi ngày vài câu, lâu dần thành quen biết, chuyện trò cũng rôm rả lắm. Ngoại thấy vậy, đốc vô. Mấy đứa em lại xúi ra. Ngoại kể, ba anh ấy mất sớm, má anh bệnh triền miên, một mình anh vừa lo má vừa chăm ba đứa em ốm o quặt quẹo, nên chuyện bếp núc, chợ búa anh rành rẽ. Chuyện nhà anh khiến tôi tò mò, tôi tìm đến ăn chè và học cách nấu… Sau đó chúng tôi hẹn hò. Lần đầu tiên anh nắm tay, tôi khai thiệt: “Em thiếu nữ tính. Anh có chê thì chê sớm sớm…”. Anh thiệt thà: “Còn anh thì hơi nhiều nữ tính, nên bị mấy cô nghi… mới ở vậy tới giờ”.

 

Tôi quyết định trụ lại ở quê, lấy chồng, làm ăn. Cả nhà phản đối… chàng rể, với lý do duy nhất: mềm yếu quá.

 

Mười lăm năm chung sống, có với nhau hai đứa con trai, hôn nhân chúng tôi không sóng gió gì lớn. Năm đầu cũng có chệch choạc, do tôi vốn vụng về, còn anh lại khéo tay quá… Sau đó thì tất cả đi vào nền nếp, thường thì anh làm bếp chính, tôi làm bếp phụ. Anh đi chợ, nấu cơm, tôi dọn dẹp nhà cửa, rửa chén, tưới cây. Anh chăm sóc bữa ăn, quần áo, bài vở cho con, còn tôi đưa đón chúng. Dạy con thì tôi đóng “vai ác”, anh đóng “vai hiền”. Khi có chuyện gì cần quyết định chung của cả nhà, sau khi “định hướng” kỹ lưỡng, cho tôi chọn lựa, anh thường nói: “Ý em sao, ý anh vậy”. Rồi hai thằng con: “Ý ba má sao, ý tụi con vậy” khiến tôi ngất ngây hạnh phúc.

 

Theo PNO

Hạnh phúc bình dị

“… Thoan về làm dâu nhà người. Đêm đầu tiên cô vừa lo vừa sợ. Thế mà, chẳng thấy anh chồng đâu. Cô co ro nằm đợi trong nỗi hoang mang, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết…”

 

Hạnh phúc bình dị
Hạnh phúc bình dị

 

Thoan cao chưa đầy mét rưỡi, năm nay 28 tuổi, không nhan sắc, chỉ có bằng bổ túc văn hóa. Bố mẹ làm nông. Sống ở quê, con gái mười tám đôi mươi nếu không đi học, cũng là đến tuổi cập kê. Khi Thoan hai mươi, bạn bè cô trong làng đều tíu tít yêu đương hò hẹn. Những đứa có nhan sắc thì tối nào nhà cũng phải mất mấy ấm chè để tiếp trai làng trên xóm dưới. Còn Thoan, cũng thầm thương trộm nhớ người này người kia, nhưng chẳng chủ động cùng ai hò hẹn, lại càng không phải đối tượng để đám trai làng tranh nhau cưa cẩm.

 

Thế rồi một ngày, ai đó dẫn mối, mẹ bảo có gia đình đưa con trai tới hỏi cô làm vợ. Thoan bất ngờ, xen lẫn hoang mang. Con gái ở quê, tính nết nhu mì khép kín, lại không nhan sắc, không trình độ như cô, thường chẳng có mấy chính kiến. Bố mẹ Thoan biết con gái mình kém sắc, lại không nghề, hơn nữa nhà đông con, họ liền phấn khởi đồng ý gả con gái mình cho gia đình bên ấy.

 

Thoan về làm dâu nhà người. Đêm đầu tiên cô vừa lo vừa sợ. Thế mà, chẳng thấy anh chồng đâu. Cô co ro nằm đợi trong nỗi hoang mang, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

 

Sớm hôm sau tỉnh dậy, chiếc giường vẫn chỉ mình cô. Mở cửa buồng bước sang gian nhà bên cạnh, cô thấy anh chồng đang ngủ ngon lành cùng mẹ. Thoan sững sờ, nhưng không hỏi han gì, cũng chẳng tỏ thái độ. Hôm sau, hôm sau nữa cũng thế… Và rồi mãi cũng biết, hóa ra, anh chồng có vấn đề về tâm thần.

 

Cô chết lặng khăn gói về nhà bố mẹ đẻ. Hai ông bà chỉ biết khóc than thương con gái, chẳng biết phải làm sao, vì dù gì cũng tại mình vội vàng đồng ý mà không tìm hiểu kỹ. Từ đó Thoan mang tiếng là gái đã qua một lần đò, không còn ai dẫn mối tới hỏi cô làm vợ.

 

Có thế nào thì vẫn phải sống, Thoan xin bố mẹ đi học may, ra thành phố làm công nhân may kiếm thêm thu nhập, đỡ đần bố mẹ. Thấm thoát cũng được dăm năm.

 

Rồi mẹ cô ốm, các em bận việc học hành, cô bỏ thành phố về nhà đỡ đần cha và chăm sóc mẹ. Vừa lo việc nhà, cô vừa mở một tiệm may nhỏ, phục vụ nhu cầu của xóm làng lân cận.

 

Thời gian cứ thế trôi như mũi kim máy may dậm đều xuống vải. Có đôi lúc, may một bộ quần áo, cô lại tưởng tượng mình được may trang phục cho chồng cho con.

 

Một ngày trời cuối xuân, bố mẹ cô lại bảo có người tới xem mặt. Ông bà không còn hân hoan như lần đầu tiên con gái có người tới hỏi nữa, nhưng vẫn chẳng thể nào giấu được vẻ vui mừng.

 

Lần này, bà mối nói rõ về đối tượng, khôi ngô khỏe mạnh, làm nghề mộc. Chỉ tiếc là, anh bị câm điếc từ nhỏ. Có chút hẫng hụt nhưng ông bà vẫn coi đó là cơ hội cho cô con gái bất hạnh đã lỡ dở một lần.

 

Hai bên gia đình gặp mặt. Thoan bất ngờ vì vẻ tuấn tú mà hiền lành của chàng trai. Nghe đâu anh kém cô hai tuổi, gia đình cũng làm nông, hai anh chị đầu đều tốt nghiệp đại học, chỉ riêng có anh là thiệt thòi, câm điếc bẩm sinh. Anh đã theo bố và họ hàng đi làm cả trên thủ đô lẫn vào miền Nam, và bây giờ cùng bố mở xưởng mộc ở nhà. 5 năm tự lập ở thành phố cùng 2 năm về tự mở cửa hàng ở quê đã cho Thoan được trưởng thành, có chính kiến riêng. Cô đồng ý làm vợ người con trai câm điếc có ánh mắt rất trong và sáng.

 

Đêm tân hôn, anh như cô gái lần đầu tiên về nhà chồng, cười hạnh phúc mà lại thẹn thùng. Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy đã thấy anh đang cho gà ăn thóc. Cô ra giếng rửa mặt, anh vội vàng xua tay chỉ ra phía bể nước, ý bảo cô rửa mặt ở đó.

 

Sau dần Thoan cũng quen, học được cách diễn đạt ngôn ngữ bằng tay của chồng, quen cả tiếng ú ớ kèm theo gương mặt nhăn lại mỗi lần anh không hài lòng hay khó chịu chuyện gì đó.

 

Ở bên anh, càng lúc cô càng bất ngờ. Anh đá bóng cùng thanh niên làng, anh chơi bài cùng lũ trẻ con, anh xây nhà phụ người hàng xóm, anh cạo gió cho cô lúc nhức đầu. Đặc biệt, ở xưởng mộc gia đình, tay nghề của anh đã cao hơn của bố.

 

Có lần anh cầm viên gạch, chậm rãi viết xuống sân chữ “Trường”, nét mặt hân hoan nhìn cô như đứa trẻ, ý bảo cô, anh cũng viết được tên của mình. Thoan lại chạnh lòng thương anh vô kể.

 

Mới vừa tuần trước thôi, hai vợ chồng cô đã đón một bé trai kháu khỉnh và khỏe mạnh. Hai bên gia đình nội ngoại đặt cho bé cái tên “Phạm Trường An”.

 

Đỗ Minh Thoa

Mật ngọt trên lưỡi dao

Cơ thể Thảo như rời ra từng bộ phận, khi nghe chồng gọi điện thông báo: “Anh vừa lấy kết quả ở bệnh viện. Người đầu tiên anh muốn gọi chính là em. Xin lỗi em! Anh đã sai rồi”.

Chị hốt hoảng hỏi lại: “Tại sao phải xin lỗi em? Anh đã sai ở chỗ nào? Sao có bệnh lại không nói với em?”. Giọng Khoa như đứt quãng: “Anh xin lỗi vì đã để lại em và các con bơ vơ giữa cuộc đời …”.

Mật ngọt trên lưỡi dao - Ảnh minh họa
Mật ngọt trên lưỡi dao – Ảnh minh họa

Chị quay xe rồ ga lao như đuổi cướp về phía bệnh viện, gửi xe còn suýt quên lấy vé rồi hốt hoảng chạy đi tìm chồng. Chỉ mình Khoa đang ngồi thẫn thờ trên ghế đá ngoài khuôn viên bệnh viện, trên tay cầm tờ kết quả. Thảo lao đến ôm chầm lấy chồng, tay sờ nắn khắp nơi, miệng hỏi dồn dập: “Anh thấy trong người có chỗ nào không khỏe, sao không nói để em đưa anh đi khám. Anh nói đi, đừng im lặng thế làm em sợ”. Khoa ôm chặt lấy vợ miệng chỉ nói một câu duy nhất: “Xin lỗi em! Xin lỗi em! Anh xin lỗi!”. Chị đọc kết quả trong tờ giấy vô tri kia mà cứ ngỡ mình đang bị ai hù dọa. Chị nghĩ bệnh nhân có tên trong đó chắc chắn không phải chồng mình, vì anh đang khỏe mạnh sao có thể kết luận anh đang bị ung thư gan giai đoạn cuối. Tuy phải thường xuyên tiếp khách nhưng anh là người đàn ông chững chạc, rất có chừng mực.

 

Gần 20 năm vợ chồng, chị chưa bao giờ thấy chồng say xỉn hay có những hành vi không đàng hoàng. Vả lại Khoa cũng đã là người học hàm, học vị đầy đủ, có tiếng tăm trong giới làm khoa học, được đề bạt lên tới chức Viện phó và thường xuyên được các trường mời đến giảng dạy. Ở nhà, anh là một người cha mẫu mực cho 2 “công chúa” soi gương. Cứ nói đàn ông thành đạt không mấy người biết chia sẻ việc gia đình với vợ, nhưng đằng này, ngày nghỉ cuối tuần anh đều tự tay vào bếp. Lúc vợ mệt anh sẵn sàng rửa bát, quét nhà, lau dọn bàn ghế… để 2 con có thời gian học tập. Chị cứ mải mê tận hưởng cái cảm giác ngọt ngào mà không biết trong lòng anh bấy lâu nay luôn canh cánh một gánh nặng mang tên “trưởng tộc”. Thấy anh không bao giờ đề cập đến chuyện con trai con gái, lại chiều chuộng 2 cô con gái hơn bất kì ông bố nào, nên chị cứ tưởng anh không quan tâm tới vấn đề đó. Mặt khác, cả hai anh chị đều là đảng viên lại có chức có quyền, nên cái sĩ diện lớn hơn hẳn người bình thường. Trong hành động anh không dám mạo hiểm bỏ tàu lớn để dong buồm ra khơi “đánh bắt xa bờ”. Nhưng trong suy nghĩ, chưa bao giờ anh từ bỏ ý nghĩ phải có con trai để mỗi lần về quê không phải ngồi ăn cỗ ở “chiếu dưới” với phụ nữ.

 

Hoa hồng đẹp đến mấy cũng phải cần có lá xanh phụ họa. Bao nhiêu năm hôn nhân là bấy nhiêu ngày Thảo ngỡ mình nắm trọn trong tay hạnh phúc, bởi Khoa là người đàn ông quá chuẩn mực. Chị không ngờ sự chuẩn mực của chồng mình đã khiến biết bao sinh viên trẻ đẹp “phách lạc hồn xiêu”, trong số đó có người đã trở thành tình địch chưa lộ diện. Nhìn chồng ngồi trầm ngâm trước bàn ăn, cằm chống trên đũa mắt lơ đãng, Thảo không dằn nổi lòng mình, chị vỗ về: “Bác sĩ nói anh còn lại bao nhiêu thời gian? Anh có điều gì muốn mà chưa kịp làm không?”. Nước mắt đàn ông tuy hiếm hoi nhưng nó đã kịp rơi trước lời khẩn thiết: “Xin lỗi em! Xin lỗi vì đã làm tổn thương em”.

 

Chưa bao giờ Thảo thấy chồng mình lòng vòng quanh quẩn mãi mà vẫn chưa vào được vấn đề. Chị sốt ruột phát cáu: “Bao nhiêu năm nay chỉ một mình em nói, giờ bảo anh nói thì nói!”. Bấy lâu nay Thảo luôn tỏ ra mình là người cứng cỏi, sắc sảo, nhưng thực ra trong lòng rất yếu đuối và dễ bị tổn thương. Nghe chồng vòng quanh một hồi thì trong lòng Thảo đã có linh cảm không tốt. Đến khi anh buột miệng thốt ra: “Anh có con trai rồi! anh mong em hãy đón nhận nó như một món quà ông Trời ban tặng”. “Anh bảo sao, đón nhận con riêng của chồng như một món quà tặng của Trời ư! Việc đó em không làm nổi” – Thảo tê cứng cả họng, thốt mãi mới ra lời.

 

Đứng trước một người đang cầm trong tay bản án tử hình, chị không nỡ từ chối một lời giải thích. Anh ngập ngừng mãi mới dám mở miệng: “Cô ấy là nghiên cứu sinh ở viện anh, tình yêu cô ấy dành cho anh quá lớn nên đã khiến cho anh lỡ bước. Cô ấy thích anh từ khi còn là sinh viên, rồi cao học, và giờ là tiến sĩ. Cô ấy cố theo đuổi việc học hành là vì muốn được gần anh …”. Thảo cắt ngang: “Mấy đứa?”. Khoa ấp úng: “Đứa lớn vào lớp 1, còn đứa bé mới sinh”. Thảo gào lên: “Thì ra anh sắp đặt màn kịch đẫm nước mắt này để ra mắt con hoang vợ lậu. Vì tôi không thể đường hoàng sinh cho anh một quý tử nên anh mượn gió căng buồm. Anh giỏi lắm! Giờ anh định thế nào?”. Khoa cố nài nỉ vợ: “Cho anh nhận 2 đứa làm con nuôi”. Thảo gằn giọng: “Thế còn mẹ chúng?”. Anh nói tránh mũi nhọn của vợ: “Anh sẽ cố bù đắp cho em và các con”. Chị nhắc lại: “Đề nghị anh trả lời thẳng vào câu hỏi! Tôi có biết cô ta không?”. Giờ anh mới nói thật: “Cô ấy là người em rất quý mến, chính vì thế nên cô ấy lại càng cảm thấy có lỗi với em. Cô ấy không dám đòi hỏi gì và tự nguyện sinh con cho anh. Giờ anh đã mua cho mẹ con cô ấy một căn hộ chung cư coi như bù đắp phần nào”. Bấy giờ Thoa mới khóc: “Thế còn tôi, anh định bù đắp thế nào đây. Bấy lâu nay tôi ngỡ mình là sói, nhưng thực tế lại chỉ là một con dê ngu ngốc nhất trong đàn. Còn cô sinh viên hiền lành của anh và đã từng làm bạn tốt của tôi, cứ ngỡ là con dê non ngoan ngoãn, ai dè chỉ mượn áo của dê. Còn anh đúng là loại sói không ra sói mà dê cũng chẳng ra dê”.

 

Trong thoáng chốc Thảo nhận ra giông tố sắp nổi lên và chị không biết phải đối diện như thế nào với hiện thực phũ phàng ấy. Thì ra, chút ngọt ngào trong hôn nhân giống như mật quết trên lưỡi dao.

 

Theo PNVN

Của để dành

– Hồi đó, ba tôi làm phó một xưởng chế biến nông sản đông công nhân nhất huyện. Dịp lễ Tết, nhà tôi tấp nập khách khứa ra vào, đa phần là những công nhân muốn tỏ chút tình quý mến với sếp. Họ ghé vào rồi về ngay, gửi lại những món quà.

Của để dành
Của để dành

Tôi vẫn nhớ như in những món quà ngày đó. Dịp nào thức nấy. Mùa nào món đó. Từ cá mắm cho tới cá khô. Từ bánh in trắng đến kẹo chanh gói trong những miếng giấy bóng kiếng đủ màu. Từ những trái mận, trái bưởi đến mớ rau non mới hái trong vườn. Đối với chị em tôi, những gói giấy, bịch ni lông đó toàn là sơn hào hải vị. Không đói nghèo thiếu thốn, nhưng với chúng tôi, việc mở từng bịch đồ, từng túi quà luôn kèm theo sự háo hức, bất ngờ chờ đón. Rồi chúng tôi săm soi, bình phẩm. Nếu gần lễ Tết mà chưa thấy người ta ra vào là tôi trông ngóng, thắc mắc hỏi mẹ hỏi chị.

Chị lớn hơn tôi gần chục tuổi. Khi tôi còn là một con bé nhảy lò cò, chơi búng thun với lũ trẻ hàng xóm, thì chị đã được mẹ trao “tay hòm chìa khóa“ quán xuyến trong nhà.

Vào những ngày mưa gió bời bời, tôi hay đứng nhìn ra vườn, tiếc mớ khế rụng, cụm chuối đổ, đám mía lau gãy rạp. Khi ấy, thế nào chị cũng “nhờ” tôi và đám trẻ nhỏ trong xóm ra vườn, tìm xem cái gì còn dùng được thì “thu hoạch”. Sau đó, bao giờ chị cũng nói bọn trẻ mang “chiến lợi phẩm“ về nhà chúng. Khỏi phải nói, tôi tiếc của biết chừng nào, thường khư khư giữ lại, không muốn cho. Chị vừa thuyết phục vừa đe tôi, cái con bé trùm sò khư khư giữ của. Ánh mắt mừng rỡ của tụi con nít trong xóm làm chị vui thì phải. Chia bánh trái gì cho em, chị bao giờ cũng đưa phần cho mấy nhóc bạn của tôi, còn dành một ít để tụi nó mang về cho lũ em ở nhà. Đôi khi điều này khiến tôi ấm ức và hoang mang tự hỏi: “Chị thương mình hay thương tụi nó?”.

 

Tôi mãi không quên những lần chị đuổi theo người phụ nữ nào đấy vừa đến biếu quà, cương quyết dúi vào tay họ túi lớn túi nhỏ, thậm chí có vẻ còn nhiều và nặng hơn món họ mang đến nhà tôi. Tôi hậm hực về mách mẹ, thì nhận được một câu giải thích khó hiểu rằng, chị làm không sai đâu, cái gì mình mang cho đi thì chính là của để dành.

Mãi rồi tôi cũng lớn hơn, thấu hiểu lời mẹ và những việc làm của chị. Đó cũng là khi ba tôi, sau một tai nạn bất ngờ, bị mất sức phải nghỉ việc, loanh quanh trong nhà. Thế nhưng, vào những dịp lễ Tết, tôi ngạc nhiên thấy nhà mình vẫn tiếp tục có khách khứa qua lại, với những nhắc nhớ rằng, hồi trước bác gái và “cô Hai” thật dễ thương, tốt bụng…

Chị của tôi giờ nằm đây, giữa thênh thang gió. Căn bệnh bất ngờ đưa chị đi nhanh quá. Vườn nhà vẫn rộng, bọn trẻ con hàng xóm vẫn thường hay ra vô hái rau, hái trái. Mọi thứ dường như chẳng đổi thay gì.

Tôi đứng tần ngần bên rào, nhìn sang con ngõ nhỏ, như vẫn thấy đâu đây dáng chị bước nhanh, cố đuổi theo người khách vừa vào biếu quà, dúi vào tay họ cái này cái nọ “cho sắp nhỏ ở nhà”. Tôi tưởng chừng vẫn nhớ chị khẽ cười rưng rưng khi nói với mẹ: “Tội nghiệp, không chừng ở nhà vợ con không có, vậy mà bấm bụng mang đi biếu xén làm gì…”.

Mẹ bảo, lúc chị bệnh nằm một chỗ, bao người tới thăm, mang theo vô số thứ, y như ngày ba vẫn còn đương chức. Nhiều người cũng nhắc chuyện, hồi đó chị khăng khăng dúi cho họ cái này cái nọ…

Chị đi xa, nhưng “của” chị để dành, tôi được thừa hưởng dài lâu, mãi mãi.

Hạ Yên / Theo PhuNuOnline

Báu vật

– Tin tôi đậu đại học khoa Ngữ văn được lan khắp xóm. Tôi là đứa duy nhất trong xóm cùng khoá thi năm đó đậu đại học ngay năm đầu. Thế nhưng, một vài người trong xóm dè bỉu “học văn chỉ tổ tốn áo tốn quần, sau này lấy gì mà ăn, đủ sống là may lắm rồi, giàu không có”.

 

Valy - Báu vật suốt cuộc đời
Valy – Báu vật suốt cuộc đời

Nghe tin tôi đậu đại học, ba tôi mừng lắm, ba bỏ qua những lời xì xào của hàng xóm. Ba biết năng khiếu của tôi là học văn giỏi từ nhỏ nên ba ủng hộ tôi hết mình. Sáng hôm sau, ba bàn với má, vô chợ mua cho tôi cái vali để chuẩn bị khăn gói vào nhập học.

Ngày tôi đi, má gói ghém cho tôi đủ thứ. Vì là lần đầu tiên xa nhà nên má tôi cố gắng thu dọn hết tất cả vật dụng cần thiết của tôi từ quần áo, sách vở, xấp hình gia đình những lần đi chơi chung, cái quạt giấy của nội… Ba ngồi uống trà trước nhà, vừa uống vừa nhắc chừng má tôi lấy thêm cái này, cái kia bỏ vào vali cho tôi kẻo sót. Ba kêu tôi ra, đưa tôi mấy chai dầu gió, bảo bỏ vào vali để phòng trái gió trở trời, bụng tôi yếu nên phải mang vào mấy chai để phòng hờ, vào đó mua đồ gì cũng mắc. Trưa, ba và tôi đón được chiếc xe dù từ Bắc vào. Hai cha con chen chúc, tôi được ngồi phía ghế trên, ba ngồi ghế xúp. Cái va li to tướng nằm cạnh ba, thỉnh thoảng ba ngủ gật tựa đầu vào nó. Mỗi lần có khách, xe lại dừng, cố nhét người vào hết cả lối đi giữa. Mỗi lần lơ xe đi xuống thu tiền y như rằng họ “đạp trên đầu” những người ngồi hàng giữa như ba tôi để đi. Ngồi phía trên nhìn xuống thấy ba như vậy, tôi thấy thương ba vô cùng, tôi tự nhủ với lòng vào phải ráng học, không phụ lòng ba đã khổ cực vì tôi.

 

Vào đến Sài Gòn mới 3h sáng, chưa kiếm được nhà trọ, ba và tôi đi bộ tới Văn phòng Ban chỉ huy Quân đội quận 3, chỗ cậu tôi làm việc để nhờ tá túc mấy ngày đầu. Cậu ở tít tầng 5, ba phải xách chiếc va li nặng nề bước lên hết cầu thang bộ. Tôi đi sau, nhìn dáng ba khom khom, đội chiếc mũ lưỡi trai lụp xụp, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, mắt sâu hoắm vì 1 đêm thức trắng với chuyến xe lắc lư không có chỗ ngồi. Chiếc vali trở nên nặng nề với ba hơn vì chứa trong đó bao nhiêu sách vở tôi cố nhét vào. Tôi định bụng “vừa học vừa ôn lại để năm sau thi tiếp, để hàng xóm không dè bỉu vì mình học văn chương chỉ giỏi lãng mạn mà không kiếm ra được tiền”. Lúc đó tôi không biết số sách vở mà tôi cố đem theo kia lại làm cho ba tôi thêm phần vất vả. Tôi thấy sống mũi mình cay cay.

Vào ở trọ, chiếc vali là “chiếc hộp bí mật” mà tôi để trong đó tất cả những tài sản quý giá mà mình có vì lúc đó tôi không có tiền mua tủ sắt. Ngăn lớn chiếc vali là dùng để quần áo 1 bên, chồng sách vở 1 bên, ngăn nhỏ tôi để viết, mấy chai dầu gió của ba và một lốc thư viết tay của người yêu thời trung học. Mỗi khi hết học kỳ về nhà tôi lại gói ghém trước tất cả vật dụng vào chiếc vali để sẵn đó, chờ thi xong môn cuối là tức tốc xách vali ra bến xe. Qua năm thứ 2, tôi đi dạy kèm, lần đầu tiên nhận quà ngày 20-11, phụ huynh cho tôi 1 gói bột ngọt, 1 bịch đường và 1 chai dầu ăn to tướng cùng với mấy bịch bánh tôi cũng chất đầy vào chiếc vali, vượt đường xa hơn 600 cây số để về khoe với mẹ.

Rồi những năm tháng sống ở Sài Gòn, mỗi lần chuyển nhà trọ, chiếc vali lại theo tôi hết chỗ ở này đến chỗ ở khác. Lớp vải bao phía ngoài của nó đã bắt đầu ngả màu, mấy chữ viết bằng bút lông ba viết tên tôi phía ngoài sợ lộn với những chiếc vali khác cũng nhạt dần theo. Phía trong chiếc vali, 1 phần vải đã bị rách lộ ra mấy tấm nhựa “xương sống” của nó, 1 bên nút bấm cũng bị hư, khoá dây kéo cũng bắt đầu rỉ sét, không trơn tru như trước. Tôi mang ra cho thợ sửa đồ cũ thay chiếc dây kéo mới dù cháu tôi đã bảo “cháu thấy cái vali này cũ quá rồi, hay dì bỏ đi”. Tôi gạt đi  “nó cũ nhưng vẫn còn xài được, hơn nữa đó là cái vali mà ông ngoại mua cho dì, nên dì không bỏ được”. Chiếc vali gắn bó với tôi theo những năm tháng học đại học, theo chân tôi những ngày đi tình nguyện Mùa hè xanh ở vùng đất Trà Vinh và cùng tá túc ở đền thờ trước chợ An Giang những ngày thực tập. Chiếc vali trở thành người bạn thân thiết mà mỗi bước chân của tôi đi, mỗi nơi tôi đến, tôi ở đều có sự hiện diện của nó.

 

Ra trường, đi làm, rồi tôi gặp được một nửa yêu thương và cũng đến ngày tôi rời nhà trọ để dọn về nhà chồng. Trước ngày cưới, ông xã bảo tôi “cái vali cũ quá, hay em bỏ đi, anh mua cái khác”. Tôi cười bảo “Cái vali này nó đi theo em suốt mười mấy năm rồi, em quý nó như 1 người bạn thân thiết vậy, nó là cái vali mà ba mua cho em hồi em nhập học đó”. Ông xã hiểu ý tôi nên thôi không nói ý định mua cái vali mới nữa. Vậy là, ngày đám cưới, chiếc vali cũ kỹ nghiễm nhiên theo tôi về nhà chồng. Sau bao năm tháng khổ cực, oằn mình với những sách vở, quần áo… giờ đây, chiếc vali của tôi cũng được “nghỉ hưu” trên đầu tủ quần áo trong phòng vợ chồng tôi. Thỉnh thoảng tôi lại lôi nó ra giặt giũ phòng ngừa mấy bác nhà Tý chui vào tá túc.

Vậy đấy, gia tài ba tôi không có gì cao cả, chỉ là một cái “vi-la” di động, đi cùng tôi từ lúc mới bước chân vào Sài Gòn. Cái “vi-la” của ba không lớn nhưng đủ rộng để chở cả niềm ước mơ, hoài bão và cả tình thương ba dành cho tôi. Chiếc vali đã đi theo tôi cùng với những bước ngoặt của cuộc đời.

HUYỀN NGA / PhuNuOnline

Chồng gần không lấy…

Tối nay, chị hàng xóm lại nghêu ngao câu hát “Chồng gần không lấy em lấy chồng xa, giờ đây nhớ mẹ thương cha, còn đâu thong thả để về nhà thăm…”. Câu hát khiến em ứa nước mắt.

 Đêm nay anh lại về muộn. Em nằm nghe từng cơn gió rít trên hàng thông vi vút mà có cảm giác trong lòng mình, từng cơn lạnh đang ùa về. Ngày em theo anh lên vùng núi đồi heo hút này, mẹ đã khóc. Mẹ nói trên đó xa xôi lắm, mẹ nhớ con không biết làm sao mà tìm, con nhớ mẹ không phải muốn về thăm là được. Khi đó em cười: “Bây giờ đường đi thuận tiện rồi, từ Pleiku về Sài Gòn có máy bay. Nhớ mẹ, con sẽ bay vù về thăm”. 

Lấy chồng xa
Lấy chồng xa

Cứ tưởng là vậy mà nào có được đâu. Tám năm theo chồng làm dâu phố núi, em chỉ về thăm mẹ được 3 lần. Và lần nào cũng về rồi đi vội vã vì “chồng con mong”, “vì công việc không cho phép nghỉ lâu” và vì trăm ngàn lý do khác mà một đứa con gái đã lấy chồng phải chấp nhận…

 

Tám năm làm dâu phố núi, em vẫn chưa quen với những đêm gió thổi lạnh lùng, nằm một mình trong căn nhà gỗ, dường như cái lạnh càng lạnh thêm. Đàn ông phố núi hoang dại như chính núi đồi đã sinh ra họ. Em biết anh yêu vợ, thương con; biết anh không có người đàn bà nào khác bên ngoài nhưng vì trong anh có dòng máu phóng khoáng như cơn gió đang lang thang ngoài kia nên “mỗi khi ông mặt trời đi ngủ thì bàn chân anh cũng lang thang đi tìm những đống lửa”.

 

Chính vì vậy mà em rất sợ mỗi khi chiều về. Em có cảm giác mình đang bị bóng tối cầm tù. Ở Sài Gòn, buổi tối cuộc sống sôi nổi biết bao. Con người ta có thể kéo dài đời sống của mình ngay cả khi mặt trời đã đi ngủ từ lâu. Còn ở đây, ngày rất ngắn mà đêm thì quá dài.

 

Có lẽ, đến năm thứ 10 làm dâu phố núi, em sẽ lại ôm con về xuôi với mẹ…

 

Theo NLĐ

Ế chồng vì quyết giữ cái ngàn vàng

Tất cả cuộc tình đều kết thúc chóng vánh, tẻ nhạt trong thời gian ngắn. Lý do các anh chàng đó đến với tôi một thời gian thì ai cũng đòi hỏi chuyên kia, mà tôi không đáp ứng được yêu cầu của họ mặc dù tôi luôn chân thành, nhiệt tình.

Xin chào các bạn, hiện tại tôi đang rất mệt mỏi, bế tắc, tôi quyết định viết những dòng tâm sự của mình, mong các bạn cho tôi lời khuyên, lời an ủi chân thành nhất.

Năm nay tôi 31 tuổi, vậy cũng được coi là ế. Do cuộc sống khó khăn, tôi đã khăn gói từ Bắc vào Sài Gòn lập nghiệp. Sau bao năm cực khổ vừa đi học vừa đi làm, cuối cùng tôi đã kiếm được công việc ổn định, đúng chuyên ngành của mình. Tôi giật mình thấy đã lớn tuổi, cần lập gia đình. Mấy bạn bè trước kia để ý đến tôi thì giờ họ đã vợ con đề huề, nhìn đi nhìn lại không có đối tượng nào hợp với mình. Nghe theo lời người bạn tôi đã mở rộng quan hệ của mình bằng việc hẹn hò trên trang web diễn đàn kết bạn, facebook hay bạn bè giới thiệu.

Tôi không phải là một cô gái xấu, theo bạn bè nhận xét thì có khuôn mặt nét, có duyên, tuy chiều cao hơi khiêm tốn chỉ có 1m52, ăn mặc giản dị. Qua một thời gian vận động, tôi đã có một vài đối tượng làm quen và cũng có vài cuộc tình. Nhưng tất cả các cuộc tình này đều kết thúc một cách chóng vánh, tẻ nhạt trong thời gian ngắn. Lý do các anh chàng đó đến với tôi một thời gian thì ai cũng đòi hỏi chuyên kia, mà tôi thì không đáp ứng được yêu cầu của họ mặc dù tôi luôn chân thành, nhiệt tình.

Tôi biết chữ trinh bây giờ không còn nặng nề nữa, tuy nhiên mỗi người mỗi quan điểm khác nhau. Màng trinh là của tôi, tôi muốn cho ai là quyền của tôi, tôi muốn dành cho người sẽ làm chồng, làm cha của con tôi dù người đó có nghèo, xấu xí đến đâu chăng nữa.

Bước sang 31, cả nhà tôi ai cũng lo, ba mẹ thì như ngồi trên đống lửa. Nào là đi coi bói, đi cắt tiền duyên, làm đủ mọi cách để chống ế cho tôi nhưng vẫn không chống được. Thấy ế quá và không còn tin vào những cuộc hẹn hò với mấy anh chàng độc thân, tôi quyết định chuyển hướng. Đối tượng của tôi là anh chàng hơn 12 tuổi, đã ly dị, có một con trai 13 tuổi. Những tưởng mọi thứ sẽ tốt đẹp, ai ngờ sau 5 tháng quen anh ta lại giống mấy anh chàng trước đề cập đến chuyện kia, biết quan điểm của tôi anh ta dần dần lẩn trốn và mất hút.

Tôi rất buồn và thất vọng về đàn ông, phải chăng giờ chúng tôi ế là phải chịu như vậy? Tuy nhiên vẫn có những anh chàng tốt bụng nhưng có lẽ số tôi không có duyên để gặp họ. Tết này lại sắp bước lên một bậc cao nữa, lại đối mặt với việc về quê, với những lời hỏi thăm của mọi người khi nào lấy chồng đấy”. Nhưng những đối tượng mà tôi gặp là như vậy đó, tôi phải làm sao?

Huệ

Tôi có nên chờ đợi anh không?

Anh nói rằng 5 năm nữa anh mới lấy vợ, nếu tôi chờ được thì cứ chờ. Có nên tin vào tình cảm hời hợt đó của anh hay không? Tôi có nên chờ đợi hay không?

Em chờ được cứ chờ - Dường như đã trở thành một người khác hoàn toàn... (Ảnh minh họa)
Em chờ được cứ chờ – Dường như đã trở thành một người khác hoàn toàn… (Ảnh minh họa)

Tính đến nay mối tình này đã được gần 4 năm. Chúng tôi yêu nhau từ khi còn là sinh viên, khi đó tôi đã rất hạnh phúc, rất sung sướng khi được anh yêu thương, chiều chuộng. Ai cũng bảo chúng tôi đẹp đôi! Tôi đã đặt tất cả niềm tin vào anh, hy vọng sau này sẽ có được gia đình hạnh phúc với anh. Và chúng tôi đã đi đến quyết định sống chung với nhau như vợ chồng.

Rồi anh cũng đưa tôi về quê ra mắt gia đình anh, phải nói là tôi rất may mắn khi ba mẹ anh rất quý mến và yêu thương tôi. Sau rất nhiều lần tôi về nhà anh, cuối cùng ba mẹ anh đã xem tôi như là con dâu và cũng bàn đến chuyện đám cưới của chúng tôi.

Những tưởng đã có được hạnh phúc, nhưng khi anh ra trường về quê làm việc còn tôi vẫn tiếp tục học năm cuối ở đây thì mọi thứ đã thay đổi. Khi xa nhau như vậy, một mình tôi đối mặt với nỗi cô đơn, đi đâu làm gì cũng chỉ toàn hình bóng của anh. Tôi nhớ anh nhiều lắm! Nhưng anh dường như đã trở thành một người khác hoàn toàn. Anh thờ ơ, lạnh nhạt, hời hợt hơn.

Xin nói qua rằng khi yêu nhau tôi đã biết tính anh rất ham chơi, nhưng tôi cứ nghĩ đó chỉ là tạm thời khi còn là sinh viên mà thôi. Vậy mà lúc ra trường, đi làm anh lại càng ham chơi hơn. Rảnh rỗi là anh lại đánh bài, chơi game, nhậu nhẹt… Vì thế đương nhiên thời gian anh dành cho tôi càng ngày càng ít. Chỉ toàn là tôi gọi điện cho anh, nhiều lúc thậm chí anh còn không muốn nghe máy.

Anh hay nói dối tôi, viện lý do này nọ bận bịu để không nói chuyện điện thoại với tôi. Đã có lần vì quá nhớ anh tôi đã gọi cho anh và khóc, cứ tưởng sẽ được anh dỗ dành và an ủi tôi cố gắng, ngờ đâu anh lại quát tôi và nói rằng đó không phải lỗi của anh vì anh còn có gia đình, anh cho rằng tôi quá ích kỷ khi cứ muốn anh lên thăm tôi dù chỉ một lần.

 

Tôi rất đau khổ khi anh thay đổi như vậy, rồi niềm tin trong tôi cũng mất dần, mất dần… Cuối cùng tôi cũng đã quyết định chia tay mặc dù rất đau đớn. Lúc này anh cũng có đôi chút tỏ ra ăn năn hối lỗi và hứa sẽ quan tâm tôi nhiều hơn. Nhưng vì sau thời gian xa nhau anh thờ ơ với tôi, niềm tin và tình yêu trong tôi cũng cạn dần nên tôi vẫn cương quyết chia tay.

Khoảng thời gian sau đó là những chuỗi ngày khó khăn nhất mà tôi không bao giờ muốn nhớ lại. Chưa bao giờ tôi đơn độc như thế! Nỗi nhớ anh da diết, cồn cào. Mặc dù nói chia tay nhưng tôi vẫn rất hy vọng có ngày sẽ quay lại vì khoảng thời gian chúng tôi yêu nhau và chung sống với nhau không phải là ngắn mà có thể dễ dàng quên như vậy. Nhưng đó chỉ là những suy nghĩ của một người con gái như tôi, còn anh thì khác, từ lúc nói lời chia tay đến giờ chỉ mới khoảng 3 tháng mà anh đã dường như quên hết tất cả. Anh đi chơi nhiều hơn, ngày đi làm, tối về đi chơi hát hò, nhậu nhẹt. Anh chẳng có ý chí phấn đấu gì cho tương lai, sự nghiệp cả.

Chúng tôi cũng thỉnh thoảng liên lạc với nhau, anh nói anh vẫn còn thương tôi, bản thân tôi thì vẫn rất yêu anh, không thể nào quên anh được. Rồi ba mẹ anh nói chuyện khuyên tôi nên bỏ qua mà quay lại với anh. Và rồi tôi đã nói với anh về chuyện quay lại với nhau nhưng lúc này anh lại tỏ ra là người lạnh nhạt và không muốn quen tôi nữa.

Anh nói rằng chỉ thương tôi như một người bạn, không còn chút tình cảm yêu thương nào với tôi cả. Bây giờ anh chỉ muốn được rong chơi thoải mái, vô tư không phải suy nghĩ gì. Tôi đau đớn tột cùng khi anh đối xử với tôi như vậy. Cuối cùng tôi cũng quyết tâm gạt bỏ anh ra khỏi tâm trí để mọi thứ chìm vào quên lãng. Nhưng trớ trêu thay khi đó anh lại liên lạc và muốn quay lại với tôi. Tôi đã rất bất ngờ, cảm tưởng như anh đang đùa cợt tôi vậy. Nhưng ba mẹ anh lại khuyên tôi nên bỏ qua tự ái mà quay lại vì biết đâu nếu quay lại chúng tôi sẽ hạnh phúc hơn. Thế là tôi lại mềm lòng và chấp nhận yêu anh một lần nữa.

Nhưng vẫn ngựa quen đường cũ, anh vẫn cứ ham chơi và vẫn hời hợt với tôi. Anh ít liên lạc với tôi và chưa bao giờ tôi nghe anh nói được lời nào tình cảm cả. Anh nói rằng 5 năm nữa anh mới lấy vợ nếu tôi chờ được thì cứ chờ. Biết làm sao đây khi mà tôi đã quá yêu anh, qua thời gian dài chung sống với anh thì tôi không thể nào quên được, tôi vẫn duy trì mối quan hệ này nhưng thật sự tôi rất hoang mang, không biết có nên tiếp tục hay không? Có nên tin vào tình cảm hời hợt đó của anh hay không? Tôi có nên chờ đợi hay không?

Quái vật tình cũ

Những ngón tay của anh bứt tung từng chiếc cúc áo của tôi ra. Thúc vỡ mọi rào cản kiểm soát của tôi.

 

Tình cũ
Tình cũ

Thật ra là trước đó 2 tháng, bạn trai cũ của tôi bất ngờ trở về Việt Nam khi hay tin tôi chuẩn bị cưới. Việc anh ta bay nửa vòng trái đất và bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà tôi đã khiến tôi mềm nhũn lòng, mặc dù khi ấy trái tim tôi đã thuộc về người khác. Lại thêm một nụ hôn cưỡng bức của anh ta khiến tôi đứng hình. Tôi bị bất ngờ. Thậm chí còn suýt bị anh ta cưỡng bức. Anh ta đã lột phăng cả chiếc quần chip của tôi, đã dí sát tôi vào tường, đã suýt làm chuyện ấy. Lúc đó, ngõ nhà tôi vắng tanh. Tôi chỉ xô anh ta ra được vì điện thoại của tôi rung lên. Tin nhắn chúc ngủ ngon của chồng sắp cưới. Tôi đã bỏ chạy vào nhà ngay lập tức mặc anh ta đứng suốt đêm ngoài ngõ cùng với chiếc vali to đùng.

Mọi thứ hẳn sẽ chẳng ảnh hưởng gì đến đám cưới của tôi nếu như sau đêm đó, tôi dừng lại và tránh gặp mặt anh ta. Bởi lúc ấy, người tôi yêu là chồng sắp cưới của tôi chứ không phải anh ta. Tôi đã hết yêu anh ta rồi. Nếu có thì mọi thứ chỉ còn là những ký ức đẹp mà chúng tôi đã từng trải qua với nhau thôi. Vậy mà…

Tôi đồng ý gặp bạn trai cũ của mình lần thứ 2 ngay sau đó một tuần. Tôi giấu chồng sắp cưới của mình cuộc gặp này. Hai đứa đi uống nước với nhau ở chính cái quán mà ngày xưa chúng tôi hay ngồi cùng nhau. Quán cũ ấy chứa đựng bao nhiêu kỷ niệm đẹp đẽ của chúng tôi. Anh ta biết tôi đa cảm và mộng mơ nên cả cuộc nói chuyện, anh ta chỉ nhắc lại những kỷ niệm cũ. Nào là chỗ này tôi đã hôn anh ấy để lừa đẩy những viên thuốc vào miệng anh ấy lần anh ấy ốm. Chỗ này anh ấy và tôi đã khám phá thân thể nhau. Thậm chí còn có cả chiếc bao cao su anh ấy dùng xong nhét vào khe nứt ở một góc quán. Chỉ 2 năm trước chứ đâu xa…

Đây, nền gỗ này, nơi tôi áp tấm lưng trần của mình xuống và rung người theo từng nhịp yêu của anh. Kia, chỗ anh nuốt trọn nhịp đập trái tim tôi dường như vẫn còn hằn vết dấu răng anh. Nhớ đến tức ngực. Nhớ đến muốn mở toang cả mình ra để đón anh ta ùa vào. Vành tai tôi ướt rượt hơi thở gấp của anh. Chiếc váy tôi đang mặc như muốn nổ tung ra vì bức bối. Những ngón tay của anh bứt tung từng chiếc cúc áo của tôi ra. Đến tận cùng tôi. Chạm vào tận cùng tôi. Thúc vỡ mọi rào cản kiểm soát của tôi. Làm tôi tê giật với mùi hương cũ. Chảy xối xả vào trong tôi từng dòng cảm xúc. Lẫn cả vào nhau. Và thỏa thuê. Chuẩn xác là thỏa thuê. Anh ta nằm phủ phục trên người tôi. Còn tôi thì ngay sau khi vừa dứt trận cuồng phong ấy, lòng tôi lạnh ngắt, mắt tôi mờ đi, trái tim tôi chùng xuống và màn đêm buông phủ kín quanh tôi. Cảm giác như thể tôi đang rơi xuống vực thẳm không đáy vậy. Chỉ thiếu đường tôi sẽ tự tát vào tôi một ngàn lẻ tám cái tát. Tôi biết mình sai rồi. Sai rồi! Sai rồi!

 

Tôi đã cắt đứt hoàn toàn liên lạc với anh ta ngay sau buổi hôm ấy. Tôi nói dối chồng sắp cưới của tôi là tôi bị mất sim và đòi mua điện thoại mới. Tôi cũng rủ chồng sắp cưới của mình đi chơi xa cả tuần trời. Anh ta sau hôm đó còn cố liên lạc vài lần rồi cũng đau khổ mà thôi. Anh ta lại xách vali về nước Mỹ. Tôi cố gắng gột bỏ buổi chiều đáng sợ ấy ra khỏi đầu mình một cách khó khăn. Thậm chí trong suốt từ hôm sau đó, tôi với chồng sắp cưới của tôi không làm gì hết cả. Khi chồng sắp cưới của tôi đòi hỏi, tôi chỉ giúp anh ấy giải tỏa bằng cách khác. Tôi lấy lý do là tâm trạng lo lắng quá nên không hào hứng với chuyện ấy. Chồng sắp cưới của tôi cũng không đòi hỏi quá nhiều nên anh ấy cũng thôi. Đó là lý do khiến tôi biết chắc cái thai trong bụng của tôi là của ai. Tôi phát hiện ra điều đó khi vừa cách đám cưới 4 ngày.

4 ngày. Chỉ 4 ngày nữa thôi, tôi sẽ cưới một chuyên gia tâm lý của riêng tôi. Người đàn ông chỉ giỏi giang, tâm lý và còn yêu tôi hết mực. Toàn bộ lương của anh ấy, tài sản của anh ấy lẫn trái tim của anh ấy đều dồn cả cho tôi. Người đàn ông tuyệt vời này lẽ ra đã thuộc về tôi vĩnh viễn. Cái nụ cười mê hồn này của anh lẽ ra sẽ được gắn lên gương mặt của các con tôi. Những cuốn băng anh đã kỳ công ghi âm giọng đọc của anh để chuẩn bị cho con tôi sau này. Kế hoạch cải tạo cả một mảnh đất rộng hơn 3ha của bố mẹ anh tặng vợ chồng tôi thành một thiên đường cho hai vợ chồng và 4 đứa con (cả hai đều quyết định sinh 4 đứa con). Và cả việc anh đã bán hai căn hộ chung cư của riêng anh chỉ để lấy tiền mở một nhà hàng cho tôi quản lý. Anh muốn tôi làm việc bằng đam mê chứ không phải để kiếm tiền.

Rồi đám cưới của tôi 4 ngày nữa sẽ không chỉ là một đám cưới mà sẽ trở thành một bữa tiệc có một không hai với các phân khu theo các chủ điểm Xuân – Hạ – Thu – Đông. Đám cưới tiêu tốn đến nhiều tỉ đồng chỉ vì anh bảo: Chúng ta chỉ cưới có một lần trong suốt cuộc đời mình. Dù anh có bán hết cả gia sản thì anh cũng muốn đó sẽ là một đám cưới tuyệt vời nhất. Tất cả đều tan vỡ như bong bóng xà phòng.

Tôi phải bỏ đi. Tôi không thể đám cưới cùng anh với cái thai trong bụng. Một đứa con không phải là con anh. Bởi tôi yêu anh. Bởi bất cứ một sự tổn thương nào với anh cũng không được. Tôi không cho phép mình làm vậy. Không chỉ vì riêng anh mà còn vì cả gia đình của anh nữa. Một gia đình có ảnh hưởng đến xã hội. Tôi không thể lợi dụng tình yêu này để trục lợi cho bản thân. Tôi phải bỏ đi thôi. Tôi phải trốn chạy thôi. Và tôi đã quyết định trốn chạy ngay sau khi biết mình có thai.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn là một single mom, sống trong hối tiếc nhiều năm qua. Anh ấy – chồng suýt được cưới của tôi đã lấy vợ. Một phụ nữ thua kém tôi nhiều mặt nhưng hơn đứt tôi về liêm sỉ và đạo đức. Tôi nghĩ vậy. Bởi cô ấy không lừa dối anh. Bởi cô ấy trọn vẹn với anh không chỉ bằng tâm hồn mà còn cả bằng thể xác.

(Nguyễn Thanh P, Cà Mau)

“Cái ngàn vàng” là cái chi chi…

Có một điều “rất lạ mà quen” là hễ có ai đó nhắc đến “cái ngàn vàng” thì mọi người lại xôn xao bàn tán. Chuyện “còn, mất, dày, mỏng, méo, tròn…” luôn khiến người ta bận tâm, nhưng người bận tâm nhất dường như không phải chủ nhân của nó mà lại là các đấng mày râu.

Đa số cho rằng, điều quan trọng nhất trong tình yêu, hôn nhân là sự yêu thương, lòng chung thủy, hiểu biết, cảm thông và chia sẻ cùng nhau trên suốt con đường đời chứ không phải là cái màng mỏng manh kia.

 

Cái ngàn vàng
Cái ngàn vàng

Nói thì nói vậy, nhưng trong thực tế, đa số các anh vẫn xem cái ấy là một trong những tiêu chí hàng đầu khi chuẩn bị bước vào hôn nhân. Lý lẽ các anh đưa ra là “nếu không quý, người ta đã chẳng gọi đó là cái ngàn vàng”. Còn ai định giá cái đó “ngàn vàng” thì do tôi ít học nên không biết trước cụ Nguyễn Du, có ai đã từng trả giá cao ngất ngưởng như vậy chưa!

 

Một anh bạn của tôi làm bác sĩ thẩm mỹ đi du học bên Tây về, có lần nói nửa thật, nửa đùa: “Phàm ở đời, cái gì hiếm thì quý. Có khi vài năm nữa, cái ấy không phải ngàn vàng nữa mà là hàng vạn, hàng trăm ngàn mới mua được. Ở chỗ tôi, ngày ít thì vài chục, ngày nhiều thì cả trăm cuộc điện thoại gọi đến hỏi cách làm sao để vá víu, tân trang, thay thế lắp đặt hàng mới…”.

 

Chi mà khổ vậy trời? Tất cả chỉ là do cái quan niệm mà ra. Phương Tây họ không đặt nặng vấn đề này nên họ… khỏe re. Yêu nhau, hợp nhau thì sống chung, không muốn sống chung nữa thì chia tay. Xem phim, đọc báo thấy các đấng mày râu xứ họ chẳng bao giờ bận tâm “trước tôi, cô đã lên giường với thằng nào?”. Còn ở mình, do nghĩ rằng, cái đó đi kèm với “hên, xui, may, rủi” nên người ta mới cất công đi tìm.

 

Chính vì có cung nên mới có cầu. Và người ta bắt đầu nghĩ tới chuyện… làm cái ngàn vàng giả; kéo theo sự ăn nên làm ra của các cơ sở thẩm mỹ; các nhà sản xuất, nhà buôn. Hiện nay, trên thị trường, “cái ngàn vàng… giả” trôi nổi đủ cả Tây, Tàu, Nhật Mỹ… Các cô thì lắp ráp hàng giả, các anh thì xài hàng giả mà vẫn tưởng mình ngon.

 

Có ai dám khẳng định rằng, khi lên giường với cô gái còn trinh thì thấy “ngon” hơn, sung sướng hơn với người đã mất? Có ai nói khi cưới cô gái còn trinh về làm vợ thì “yêu” lần đầu tuyệt vời hơn, còn những lần sau thì tệ hơn? Tất cả những thứ đó đều do “cái đầu”, đúng hơn là cái suy nghĩ mà ra, còn thực thể thì quan hệ lần đầu chẳng bao giờ viên mãn cả.

 

Chúng ta không khuyến khích quan hệ tình dục bừa bãi nhưng “của người ta, người ta có quyền cho ai mà người ta thấy xứng đáng”. Một anh chồng quan hệ với không biết bao nhiêu cô gái nhưng khi lấy vợ vẫn muốn cưới gái trinh. Như thế thì có quá vô lý, quá bất bình không?

 

Tình dục, đó là cảm xúc, là nhu cầu của con người. Khi yêu thương nhau, ai cũng muốn ăn đời ở kiếp, muốn có nhau suốt đời; đâu có ai biết sau này mình không nên vợ nên chồng mà tính toán? Đặc biệt, đối với hầu hết phụ nữ, con đường đi đến tình dục phải qua tình yêu hay chí ít cũng phải có tình cảm nên một khi chị em đã “cho” tức là họ đã có sự lựa chọn chứ không phải “bạ đâu cho đấy”. Họ khác với đàn ông ở điểm này.

 

Chỉ có điều là những người nhận có khi lại chẳng ra gì. Nhận xong thì cho rằng cô gái ấy không biết giữ gìn nên bỏ, nhận xong thì chán nên bỏ, nhận xong thì “đi kiếm cô gái còn cái ngàn vàng để cưới làm vợ”… Nhưng ở đời, gieo nhân nào, gặt quả ấy. Anh bạn bác sĩ thẩm mỹ của tôi nói chắc nịch: “Khi gần con gái người ta, anh nào cũng tươm tướp muốn chiếm lấy, vậy thì còn đâu các cô trinh nữ mà các anh kiếm tìm chi cho mệt? Nếu tìm được thì hẳn là… kiếp trước có tu; còn không thì… vớ phải hàng giả là cái chắc!”.

 

Mới đây, anh bạn tôi đã “vá víu, tân trang” cho một “chân dài bán dâm” ở một tỉnh nọ. Cô bảo: “Tốn bao nhiêu cũng được, miễn sao như thật”. Chồng cô là con nhà danh giá. Vừa rồi thấy đám cưới họ tổ chức linh đình, anh cười mím chi cọp, phán luôn: “Trông mặt anh chồng thấy tội tội sao á…”.

 

Nói gần, nói xa cuối cùng cũng phải tóm lại: Cái gì mình cho là quý thì nó quý, cho là tầm thường thì nó tầm thường. Cũng giống như nước ở sa mạc thì quý, còn kim cương ở đó thì chẳng qua cũng chỉ là một loại đá…

 

“Ngàn vàng là cái chi chi; sao cho có nghĩa, có nghì thì hơn”…

 

Theo NLĐ

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống