Chiều sếp, chồng hay phải đến ‘quán đèn mờ’

Nếu việc xây dựng quan hệ với cấp trên chỉ dừng lại ở việc quà cáp biếu xén hay nhậu nhẹt thì có lẽ không có gì đáng nói. Đằng này, như anh tâm sự, sau những cuộc nhậu, anh phải dẫn sếp đi massage hoặc bia ôm, karaoke ôm.

Trường hợp của tôi rất khác với những bài viết thường gặp trên mục Tâm sự. Vợ chồng tôi khá hòa hợp, yêu thương nhau. Vấn đề không nằm ở quan hệ giữa hai vợ chồng mà là ở công việc của anh. Anh là người có chí tiến thủ, có tham vọng trong sự nghiệp.

Làm việc trong cơ quan nhà nước nhưng anh rất có trách nhiệm. Anh cũng đang phấn đấu để được đi học, là cơ sở để phát triển hơn nữa. Tuy nhiên, trong ngành anh công tác, năng lực chưa phải là quyết định, mà các mối quan hệ chiếm vai trò cực kỳ quan trọng. Việc tạo dựng quan hệ với cấp trên là không thể thiếu. Bản thân tôi cũng rất ủng hộ và mong làm chỗ dựa vững vàng để anh yên tâm công tác và phấn đấu.

Nếu việc xây dựng quan hệ với cấp trên chỉ dừng lại ở việc quà cáp biếu xén hay nhậu nhẹt thì có lẽ không có gì đáng nói. Đằng này, như anh tâm sự, sau những cuộc nhậu, thỉnh thoảng anh phải dẫn sếp đi massage hoặc bia ôm, karaoke ôm. Anh nói mong tôi thông cảm, vì chẳng lẽ sếp yêu cầu mà mình từ chối. Anh cũng khẳng định bản thân chẳng thích thú gì, rằng anh không bao giờ làm gì có lỗi với tôi, anh rất trong sáng, biết cách tự bảo vệ mình.

Thực lòng tôi rất tin anh. Nhưng dù tin đến mấy tôi cũng không tưởng tượng nổi đã vào những chỗ như vậy thì còn giữ mình làm sao được. Mình có muốn không làm gì thì những người đi cùng có chấp nhận không? Các em tiếp viên lại thiếu gì cách để lôi kéo, chiều chuộng khách. Vào đó thì biết thế nào là điểm dừng. Ranh giới giữa “trong sáng” và “trong tối” có lẽ quá mong manh.

Chuyện đó lại không phải chỉ diễn ra một hai lần mà có thể còn nhiều lần khác. Anh có giữ mình được mãi không khi cuộc sống vợ chồng có rất nhiều điều không thể nói trước. Khi tình cảm vợ chồng dần trở nên nhàm chán, hay những lúc cơm không lành canh không ngot, những lúc vợ chồng xa nhau lâu ngày?

Thực sự, tôi không biết mình nên cư xử thế nào cho phải, để vừa không ảnh hưởng đến công việc của chồng, vừa không ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình. Khuyên anh bỏ việc là điều không thể, vì ngành của anh là ngành được đào tạo đặc thù. Bảo chồng đừng phấn đấu thì càng không được, vì đàn ông không thể không lo sự nghiệp, mà như đã nói, sự nghiệp của anh được quyết định rất nhiều bởi các mối quan hệ với cấp trên, có lẽ mọi người cũng không lạ.

Khuyên anh đừng đến những nơi như vậy? Chắc cũng không được nốt vì bản thân anh đâu có muốn, với anh, đó là một phần của công việc, một việc phải làm. Tôi cũng không muốn mỗi lần anh về muộn lại tra hỏi, chất vấn chồng. Có lẽ chỉ làm không khí thêm căng thẳng mà thôi.

Nhưng ngược lại, nến tôi chấp nhận “sống chung với lũ”, chấp nhận như đó là điều hiển nhiên thì bản thân tôi thấy không cam tâm, thấy mình quá thiệt thòi, cam chịu. Dù tin những lời anh nói, và biết không phải cứ vào những chỗ như vậy thì phải “làm gì đó” mới được, có thể chỉ đơn giản là thư giãn mà thôi, nhưng chỉ cần tưởng tượng việc chồng vào những nơi đó, ngồi cạnh một người phụ nữ không phải là mình, dù không làm gì thì tôi cũng đã đau thắt ruột gan.

Và cứ mỗi lần anh về muộn hay vắng nhà là tôi lại suy diễn ra đủ mọi viễn cảnh u ám. Sợ rằng nếu tiếp tục thì niềm tin và tình yêu tôi dành cho anh cũng bị tổn thương, sợ rằng tôi không đủ rộng lượng để có thể coi việc đó là bình thường.

Cõ lẽ, trong xã hội hiện nay, các anh coi việc này là bình thường, hiển nhiên, còn các chị thì phải thông cảm và chấp nhận. Tôi nghĩ không ít gia đình rơi vào hoàn cảnh giống mình. Vậy theo mọi người, chấp nhận hay không chấp nhận?

Thu

Mất chồng vì lỡ ngoại tình

Không có gì quan trọng hơn tình yêu của anh với người đó, kể cả gia đình hay con cái. Anh cặp bồ rất công khai, không một chút e dè hay giấu giếm. Thậm chí chửi tôi không tiếc lời trước mặt người đàn bà đó.

Tôi năm nay 33 tuổi, lấy chồng được 10 năm. Tôi từng có một gia đình hạnh phúc, chồng tôi là người tốt, tôi có 2 con trai, các con rất khôi ngô ngoan ngoãn, cuộc sống của tôi cả về vật chất lẫn tinh thần đều ổn. Tôi là người phụ nữ không xấu, cũng không phải quá đẹp nhưng sống hòa đồng, thân thiện, hiền lành và tốt bụng, có nhiều bạn và cũng có rất nhiều người yêu quý. Tôi từng là mẫu người phụ nữ rất chung thủy, mà hiện tại khi chưa có ai biết chuyện của tôi họ vẫn nghĩ tôi là người như vậy.

Nhưng sự thật không phải thế các bạn ạ, tôi đang trong tình trạng đau khổ đến tận cùng bởi chính lỗi lầm đã gây ra. 7 tháng trước, tôi có mối quan hệ với một người đàn ông khác, anh ta là bạn cũ từ rất lâu của tôi, chơi thân với anh ta. Cuộc sống của anh ta trong hạnh phúc hôn nhân gặp rất nhiều ngang trái, trắc trở và buồn, anh ta luôn thổ lộ, tâm sự với tôi. Ban đầu tôi chỉ quý anh ta như một người bạn và luôn chia sẻ, lâu dần cho tới một ngày anh ta nói đã yêu tôi nhiều và từ lâu lắm.

Tôi đã rất nghiêm túc từ chối nhiều lần vì hơn ai hết tôi từng có suy nghĩ không tốt về chuyện ngoại tình, nhất là phụ nữ, nhưng không hiểu vì lý do gì mọi chuyện lại đến với tôi tự nhiên như thế. Tôi đã thích anh ta và đã ngoại tình, gặp nhau rất ít nhưng khi có thời gian chúng tôi thường liên lạc qua hòm thư điện tử.

Vào cái ngày định mệnh ấy trong tháng 3 ấy, tôi cũng không hiểu tại sao chồng biết chuyện. Anh đã rất tức giận và đau khổ, tra hỏi và đưa ra bằng chứng là một tập ảnh chụp lại những dòng chữ trong nội dung trò chuyện trên địa chỉ email của tôi. Tôi rất sợ và yếu đuối nhưng dám làm dám chịu, tôi đã thừa nhận tất cả mọi chuyện với chồng và quỳ lạy van xin sự bao dung của anh. Xưa nay tôi chưa từng nói dối chồng bất kỳ điều gì, nên tôi nghĩ chỉ có sự thành khẩn mới mong giảm nhẹ được tội cho mình.

Kể từ lúc đó tôi bỗng như người tỉnh mộng, tôi nhận ra anh và gia đình quan trọng với tôi đến nhường nào. Tôi đau đớn lắm, hận bản thân mình ghê gớm và cuộc sống của tôi đã hoàn toàn thay đổi, tủi nhục, ê chề lắm. Chẳng phải tôi đau vì bản thân mà vì nhìn người chồng thân yêu đã bao lâu nay hết lòng vì tôi và gia đình giờ đây chịu đau đớn khổ sở vì mình.

Anh từng nói với tôi rất nhiều lần rằng anh không thể tha thứ cho phụ nữ như tôi, sớm muộn gì anh cũng rời xa tôi, sẽ cưới vợ mới. Câu chuyện đau lòng của tôi giờ đây như mới thật sự bắt đầu: Sau một tháng, anh đã chủ động làm quen với những người phụ nữ khác trên mạng. Rất nhanh chóng anh đã tìm được người tâm đầu ý hợp, vì chồng tôi rất đẹp, phong độ, lại thành đạt.

Hàng ngày anh chát, gọi điện, nhắn tin cho cô ấy và không bao lâu sau họ đã là của nhau rất nhanh và còn rất say đắm nữa. Tôi biết rõ mọi chuyện nhưng vì là người gây ra lỗi nên với anh, tôi cũng không dám biểu hiện gì, chỉ biết rằng con tim đang tan nát từng ngày, từng giờ vì những gì đang diễn ra. Tôi đáng phải chịu như vậy, cho dù anh có như thế nào đi nữa tôi cũng không thể ngăn cản hoặc can thiệp được.

Nhưng tôi thật sự rất đau đớn, khi bị chồng phát hiện cũng là khi tôi thật sự nhận ra rằng, người tôi yêu và cần nhất là anh. Tôi đã mù quáng chạy theo những lời nói ngọt ngào, những cử chỉ âu yếm và cái cảm giác thật sự được “yêu” của người đàn ông kia mà ngộ nhận đó là tình yêu. Tôi đã sai, đã quá ngu muội để rồi giờ đây cái hậu quả tôi phải chịu nó ngang trái, đau đớn đến thế này.

Nỗi đau mà với tôi không thể nói ra bằng lời được và tôi cũng chưa từng nghĩ tới. Khi chồng có mối quan hệ với người đàn bà khác, cô này từng bỏ chồng và hiện sống một mình nuôi con, tôi không biết viết làm sao để miêu tả nỗi đau này vì tôi yêu rất yêu chồng. Chưa bao giờ tôi thấy sợ mất anh như bây giờ.

Anh đã nói với tôi, tạm thời hãy chấp nhận sống trên danh nghĩa để nuôi dạy con cái, mọi mối quan hệ của anh tôi không được phép can thiệp hay để ý, kể cả việc nếu anh ấy có con riêng với người đàn bà kia. Tôi biết thân phận mình nên không dám nói hay đòi hỏi gì ở anh, chỉ thấy lo lắng cho anh mà thôi. Tôi sợ lắm khi nhìn anh đau khổ, chán nản hay không vui vì tất cả cảm giác đó như đang xảy ra trực tiếp với tôi vậy.

Đến nay đã 6 tháng trôi qua rồi, mối quan hệ của anh với người đàn bà kia cũng rất sâu đậm. Tôi bây giờ sống mà như đã chết trong từng ấy ngày, tôi chưa một lần được ăn ngon, ngủ yên, phần vì lương tâm cắn rứt bởi lỗi lầm mình gây ra. Nhưng đau hơn cả là vì hàng ngày trước mặt tôi phải chứng kiến việc chia sẻ chồng mình với người đàn bà khác.

Khi về nhà anh nói với tôi “cô hãy tự lo cho bản thân, hãy đi tìm một người để đến với người đó đi. Cuộc sống của tôi với cô không còn tiếp tục hy vọng gì nữa”, đến chết anh cũng không chịu tha thứ cho tôi. Tôi đau lắm, biết chẳng có quyền gì mà ghen tuông hay trách móc anh cả vì tôi đáng tội. Nhưng bản thân anh cũng biết rằng tôi chỉ bị “tai nạn”, tôi ngu muội chứ có thật lòng yêu đương gì người đàn ông kia, và anh cũng biết rõ tôi yêu anh đến nhường nào. Nhưng không một lời quan tâm, chia sẻ, chỉ cho tôi những lời cay nghiệt làm bản thân tôi gục ngã.

Chuyện của tôi ngoài chồng ra vẫn chưa có một ai biết, nhưng mọi chuyện đúng là không thể giấu mãi được, cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra. Gần đây gia đình tôi nói nhiều vì chồng không chịu làm ăn gì cả, chỉ lo chơi bời hết ngày này qua ngày khác. Khi gia đình nói nhiều quá không chịu được, anh ấy nói có nỗi khổ riêng và đã nói ra tất cả mọi chuyện.

Ngày anh nói ra với bố mẹ cũng là ngày tôi quyết định thú nhận tất cả với gia đình, tôi biết chỉ có nói ra lương tâm tôi mới được thanh thản và nhẹ nhõm. Vậy là cả gia đình chồng đã biết, tôi luôn tưởng rằng khi gia đình chồng biết chuyện mọi người sẽ khinh rẻ, coi thường tôi. Nhưng không, giống như tôi đã nghĩ, gia đình có trách móc tôi nhiều nhưng cũng thương tôi không ít vì 10 năm sống cùng, tôi chưa từng có một điều tiếng gì và tôi thầm cảm ơn gia đình mình nhiều lắm.

Hiện tại chồng tôi vẫn sống như thế, không có gì quan trọng hơn tình yêu của anh, kể cả gia đình hay con cái, anh cặp bồ rất công khai, không một chút e dè hay giấu giếm. Bố mẹ chồng và cả gia đình tôi luôn góp ý, khuyên nhủ, thậm chí còn lên án gay gắt quyết liệt chuyện chồng quan hệ với người đàn bà kia, vì gia đình tôi không muốn vợ chồng tôi tan vỡ, vì con cái chồng tôi có thể quay đầu lại. Nhưng tất cả sự quan tâm đó chồng tôi không hề để ý, nó không thể tác động một chút nào đến suy nghĩ của anh.

Nhà tôi cách nhà người đàn bà kia gần 30 km nhưng chồng tôi không quản nắng mưa, thường xuyên đều đặn sang gặp người đàn bà đó. Ngang trái hơn là anh có thể kể mọi chuyện nhỏ nhất từ những lời nói của gia đình tôi, những cử chỉ hành động của tôi cho người đàn bà đó nghe.

Ngay cả việc tôi quỳ lạy van xin bố mẹ chồng và gia đình chồng tha thứ cho tôi như thế nào anh cũng kể tỉ mỉ cho người đó biết. Gần đây, khi bị tác động nhiều đến chuyện quan hệ yêu đương, anh ấy càng tỏ ra khó chịu, khinh ghét, ghẻ lạnh tôi, thậm chí chửi tôi không tiếc lời trước mặt người đàn bà đó. Còn tôi chỉ biết lặng im mà tâm can tan nát.

Không biết bạn đọc có ai từng chịu hoàn cảnh như tôi không, hãy giúp tôi, hãy cho tôi lời khuyên chân thành, tôi không biết mình phải làm gì bây giờ. Ngày nào, đêm nào cũng vậy, tôi chỉ biết oán hận bản thân mình trong sự dằn vặt, đau đớn, tôi suy sụp hoàn toàn, không còn đủ sức để nhìn về tương lai của mình nữa.

Tôi không muốn mất chồng, rất sợ mất anh ấy. Tôi từng nghĩ sẽ cam chịu tất cả ngay cả việc chồng không còn tình cảm gì với mình và bắt buộc mình phải sống chung chồng với người đàn bà khác. Tôi chấp nhận tất cả chỉ để được ở gần anh ấy và quan trọng hơn là các con của tôi không phải chịu cảnh bố mẹ chia lìa. Xin hãy giúp tôi. Cảm ơn các anh chị rất nhiều và mong được nhận những lời khuyên chân thành.

Ngọc

Tạm biệt em, người con gái cuối cùng anh thương

Anh từng có một giấc mơ đẹp cùng em, nhưng dẫu sao giấc mơ nó chỉ mãi là giấc mơ thôi. Có lẽ yêu em cũng chỉ là một giấc mơ mà thôi. Bên cạnh em có biết bao người tốt hơn anh nhiều mà.

Anh đã hứa với bản thân là không bao giờ để một người phụ nữ nào khóc, ít nhất là khóc vì anh. Bây giờ em sẽ không phải buồn, mệt mỏi vì anh nữa. Vậy là cuối cùng chúng mình cũng xa nhau em nhỉ! Giờ anh chỉ biết ở đây viết những dòng tâm sự này chúc em hạnh phúc, mặc dù anh biết sẽ chẳng bao giờ em đọc được những lời tâm sự này của anh.

Em nói: “không muốn làm bất kỳ ai tổn thương và nhất là anh”. Anh thấy mệt mỏi và bị tổn thương nhiều lắm rồi. Em đã hứa sẽ mãi ở bên anh, sẽ luôn ở bên mỗi lúc anh cần, sẽ mãi là người con gái làm cho anh cười. Vậy mà chỉ sau vài tin nhắn em đã quyết định rời xa anh, chỉ trong có mấy phút thôi em nhỉ! Vậy có nhanh quá không em? Có lẽ với em là không, nhưng với anh nó quá đột ngột. Bỗng dưng anh thấy mọi chuyện, cuộc đời thật khó hiểu.

Ngày còn bên nhau mới hứa hẹn đủ điều, em hứa sẽ chờ anh lập nghiệp, em bảo sẽ chờ ngày trăng mật nơi ấy, vậy mà…! Mỗi việc anh buồn vì một vài chuyện đáng buồn thôi mà em. Đời ai có thể tránh được những nỗi buồn xảy đến đâu chứ. Có thể với em là ủy mị, bi quan; nhưng với anh đó là nỗi buồn khi mất đi một người từng cứu sống chính sinh mạng của anh.

Anh cứ tưởng nhìn thấy chính mình trong con người em, anh tưởng anh hiểu em lắm, và anh cũng tưởng em phải hiểu anh lắm chứ. Hóa ra chỉ là anh nghĩ vậy mà thôi. Có lẽ anh sẽ không mất em nếu bố mẹ anh không làm nông, nếu anh bắt đầu sự nghiệp sớm hơn. Giá như, giá như, muôn vàn cái giá như em nhỉ, nhưng muôn vàn thứ ấy nó vẫn chỉ là chính nó, là thứ sinh ra đã thế rồi làm sao còn có cái giá như nữa hả em?

Em quyết định ra đi. Anh tôn trọng em và tôn trọng cả quyết định của em. Nếu như em rõ ràng từ lúc ấy chắc anh bây giờ chẳng thế này. Anh từng có một giấc mơ đẹp cùng em, nhưng dẫu sao giấc mơ nó chỉ mãi là giấc mơ thôi em nhỉ? Có lẽ yêu em cũng chỉ là một giấc mơ mà thôi. Bên cạnh em có biết bao người tốt hơn anh nhiều mà.

Vì yêu em anh sẵn sàng làm tất cả, và giấc mơ của anh, anh dám tin rằng sẽ thực hiện nó. Nếu lúc đó có được một lời động viên khích lệ từ phía em thì giờ chắc không như bây giờ. Có thể anh yêu em nhiều hơn nên em đã cho mình được cái quyền làm như vậy, nói ra đi những lúc em thích, em có biết những lúc đó anh thế nào không? Có bao giờ em đặt em vào hoàn cảnh của anh không, chắc là không phải không em?

Tuổi thơ của anh không hạnh phúc như các bạn, không như những người cùng trang lứa, anh đã phải chứng kiến quá nhiều nỗi đau, quá nhiều nước mắt. Anh đã học được cách để gạt đi nó mà không bao giờ rơi nước mắt, có lẽ cũng vì thế mà từ hồi còn rất nhỏ anh đã không bao giờ khóc.

Em chọn cách ra đi nếu đó là cách để em được hạnh phúc. Anh từng hứa sẽ không để cho bất kỳ ai phải buồn, ít nhất là buồn vì anh. Chỉ còn mấy tháng nữa thôi anh sẽ rời xa nơi này, rời xa nơi đã có quá nhiều điều để anh lưu luyến, rời xa nơi từng đưa anh gặp em. Tạm biệt em người con gái cuối cùng anh yêu thương.

Nhật

Mất hai người đàn ông vì những cô gái trẻ

Cả hai người đàn ông đều nói rằng tôi là người phụ nữ của gia đình và chu đáo. Nhưng họ đều chạy theo những cô gái trẻ hơn tôi, có nước da trắng ngần và cơ thể đẹp. Họ đều cho rằng những cô gái đó dịu dàng hơn tôi.

 

Tôi là vợ cũ của anh LDD trong bài viết “Mất tất cả khi chung sống với bồ”, tôi cho là như vậy vì hoàn cảnh giống hệt hoàn cảnh của gia đình tôi và cái tên cũng là tên viết các chữ cái đầu của anh. Tôi ngạc nhiên là anh cũng vào chuyên mục Tâm sự này đọc và tâm sự, cái điều mà trước đây anh cười khẩy tôi và nói rằng tôi rỗi hơi, đọc bài “lá cải”. Có thể là liên quan đến câu chuyện mà tôi đã nói với anh rằng tôi gặp người đàn ông sau này của tôi cũng từ chuyên mục này.

Khi cuộc hôn nhân tan vỡ, tôi không cho là nguyên nhân hoàn toàn do chồng. Tôi cũng có lỗi khi thường xuyên phải đi công tác dài ngày ở nước ngoài. Tôi không muốn đi ăn nhà hàng quá nhiều lần trong tháng, bởi tôi cho rằng một bữa ăn đó cho khoảng 10 người ăn có thể lên tới hơn chục triệu, và số tiền đó là một khoản tiền không nhỏ trong khi ở quê chồng tôi còn rất nhiều khó khăn.

Chúng tôi muốn xây căn nhà ở quê, gần biển để hàng năm về nghỉ dưỡng. Trước đây những gì đẹp và ngon nhất tôi dành cho chồng con, tôi có thể mua chiếc áo hàng hiệu hơn 200$ cho chồng để chồng đi tiếp khách, đồ của chồng đều do tôi mua và là đồ xịn. Còn với bản thân, mua chiếc váy giá gần một triệu là tôi nâng lên đặt xuống vì cho rằng đặc thù công việc của tôi phải mặc đồng phục và khi đứng lớp thì phải ăn mặc kín đáo.

Tôi chưa từng dám đến spa hay các cơ sở làm đẹp để tự thưởng cho mình vì không có thời gian và tiếc tiền. Trong cách ứng xử tôi rất dứt khoát, tôi yêu cầu chồng không về ăn cơm thì điện thoại cho tôi một lần, hoặc đi qua đêm thì đừng tắt máy. Trong những lần tranh luận, chồng tôi có nói “nhà này chỉ có một ý kiến” và tôi dám cãi rằng “đồng ý có một ý kiến nhưng phải là ý kiến chung cuối cùng và hợp lý chứ không phải chỉ ý kiến của anh”.

Tôi đã không khép nép sợ chồng như người đàn bà sau này của anh. Tôi thẳng thắn chỉ rõ những điều chưa bằng lòng với anh bằng cách nói chuyện ngang hàng chứ không thỏ thẻ và anh cho đó là tôi không sợ và nể anh. Đó cũng là những nguyên nhân làm người đàn ông của tôi chán tôi. Sau này tôi có đọc bài báo, họ cho rằng đàn bà dù có thông minh đến đâu thì cũng nên giả vờ nhỏ bé và ngu hơn chồng một chút. Liệu điều này có đúng, có cần thiết cho xã hội chúng ta hiện nay hay không?

Tôi cũng là người viết bài “Chồng tôi đi karaoke ôm nhưng về nhà tỏ ra mẫu mực”và tôi đã gặp được người đàn ông sau này của tôi qua chuyên mục đó. Nhưng tôi cũng bị phản bội và họ nói dối cho dù tôi đã sống hết lòng với họ. Cả hai người đàn ông đều nói rằng tôi là người phụ nữ của gia đình và chu đáo. Nhưng họ đều chạy theo những cô gái trẻ hơn tôi, có nước da trắng ngần và cơ thể đẹp. Họ đều cho rằng những cô gái đó dịu dàng hơn tôi.

Điều đáng buồn là người đàn ông sau này của tôi lại yêu một người đang có chồng và hiện nay cô ta có bầu nhưng không biết là của chồng hay của bồ. Gia đình cô ta hãnh diện vì cô ấy “phải như thế nào thì mới được cả hai người đàn ông yêu”. Người đàn ông thì cho rằng anh ta yêu cô ta thật và chịu trách nhiệm. Có thể đó là tình yêu thật và tôi lần nữa bị thua.

Tôi đã qua giai đoạn suy sụp và hụt hẫng. Hiện nay tôi tập trung vào công việc và rất may mắn trong lĩnh vực này. Tôi đã xinh đẹp hơn, biết thương bản thân mình hơn. Tôi đã bỏ học bổng toàn phần đi Mỹ du học và chọn một nước Châu Á để có thể về với con bất cứ khi nào và có cảm giác được gần con hơn, hiện nay mẹ chồng cũ đang giúp tôi chăm cháu. Tôi vẫn được cả gia đình chồng thương yêu và coi như con gái trong nhà.

Tôi và chồng cũ vẫn giữ mối quan hệ như những người bạn. Anh vẫn đến nhà dạy con học toán, hết giờ thì về. Đôi khi cuối tuần con yêu cầu, chúng tôi vẫn cùng nhau đưa con đi ăn và chơi ở ngoài, nhưng hoàn toàn không còn cảm xúc. Tôi đã lựa lời giải thích cho con rằng bố mẹ đã chia tay và bố cần chăm sóc em. Con tôi hiểu và chấp nhận điều đó, cháu hiểu và không buồn vì trong cuộc sống của cháu vẫn hiện diện sự chăm sóc của cả hai bố mẹ và chúng tôi không hề nói xấu nhau với cháu.

Ly hôn không hẳn là phải kết thúc mối quan hệ mà chỉ là chuyển từ mối quan hệ này sang mối quan hệ khác, khi chúng ta cư xử với nhau một cách có văn hóa. Chỉ có điều nếu như đứa con sau này của anh không bị tự kỷ, nếu như tình hình bất động sản ăn nên làm ra như những năm trước, tôi cũng không dám tin rằng anh lại cần mẹ con tôi đến vậy.

Hiện nay tôi hài lòng với cuộc sống, có đứa con thông minh, nhanh nhẹn. Tôi có công việc tốt và đồng nghiệp tin cậy, bạn bè luôn bên tôi giúp đỡ. Tôi luôn gặp may mắn, chỉ trừ trong lĩnh vực tình yêu. Tôi không nghĩ rằng cuộc đời của tôi lại được đưa ra trên báo mạng thế này, hoặc hoàn cảnh của tôi là điển hình cho cuộc sống gia đình hiện nay ở Việt Nam? Hy vọng sai lầm của tôi và cuộc sống gia đình tôi có thể giúp ai đó tham khảo cách sống và làm cho cuộc sống hôn nhân tốt hơn.

Lan

Mất tất cả khi chung sống với bồ

Vẻ đẹp bốc lửa của người tình không lấp nổi nỗi cô đơn và mất mát trong tôi. Kể từ khi ly hôn, sự nghiệp của tôi xuống dốc, các mối quan hệ một mình tôi không cáng đáng nổi, điều mà trước đây vợ cũ tôi rất giỏi.

 

Tôi cũng là người đàn ông bị vợ ly hôn vì nhậu nhẹt. Ngày ấy tôi cho rằng đó là công việc cần phải giao tiếp, không có các cuộc nhậu ấy tôi sẽ không ký được hợp đồng. Vợ tôi là người có học, là giảng viên đại học. Cô ấy là một phụ nữ thuần Việt mà tôi nghĩ khó có thể tìm được ở những cô gái trẻ hiện đại thời nay.

Chúng tôi cưới nhau khi tôi hai bàn tay trắng, cô ấy đã bên tôi với lòng tin từ nghèo mà sau này ăn nên làm ra thì tôi biết quý trọng đồng tiền hơn. Tôi đã không phụ lòng tin cô ấy, sau 10 năm cưới nhau, chúng tôi đã có nhà lầu, ôtô và tôi là giám đốc của một công ty có tiếng.

Chúng tôi có đứa con chung rất thông minh mà vợ tôi đã phải hy sinh cả sự nghiệp để cho tôi có được hạnh phúc ấy. Nhưng tôi còn sai lầm nữa là đã có con riêng trong khi vợ đi tu nghiệp ở nước ngoài. Khi ấy tôi đã choáng ngợp bởi sự ngưỡng mộ của cô gái ấy, cô ấy rất dịu dàng và luôn luôn cần sự che chở của tôi, cả về kinh tế và tình cảm.

Tôi thường xuyên tặng hoa và đưa cô ấy đi ăn ở những nơi lãng mạn, cô ấy trẻ và đẹp hơn vợ tôi. Trong khi đó vợ tôi thường nấu ăn tại nhà, nhà tôi có bếp rất đẹp và phòng ăn tinh tế, sang trọng do vợ tôi bày biện. Các bạn bè tôi luôn được chào đón những khi có dịp gặp gỡ hay lễ tết. Nhưng tôi không có được cảm giác thăng hoa và thoải mái khi ra ngoài ăn trong không gian lãng mạn.

Kết thúc là vợ tôi quyết định ly hôn, tôi không đồng ý. Cô ấy nói đã tìm được hạnh phúc khác, là một nhà nghiên cứu trí thức, không nhậu nhẹt như tôi, biết yêu thương cô ấy. Tôi đành buông và chung sống với người tình.

Hậu quả là khi chung sống với người mà tôi có con sau này, tôi mới cảm nhận được sự chu đáo và đằm thắm của vợ cũ. Từ phòng ngủ đến bếp, một sự khác biệt quá lớn, sự dịu dàng cùng với vẻ đẹp bốc lửa của người tình không lấp nổi nỗi cô đơn và mất mát trong tôi. Kể từ khi ly hôn, sự nghiệp của tôi xuống dốc, các mối quan hệ một mình tôi không cáng đáng nổi, điều mà trước đây vợ cũ tôi rất giỏi. Cô ấy rất giỏi chuyên môn, có vị trí xã hội, nhưng cũng có thể đến nấu hơn 10 mâm cỗ cho đối tác của tôi ở quê.

Gần đây tôi biết vợ cũ đã bị người tình bỏ rơi vì vợ tôi phải làm nốt nghiên cứu ở nước ngoài và ở nhà anh ta đã có người khác. Nhìn vợ tôi đau đớn, tiều tụy và lặng lẽ, tôi không thể cầm lòng. Tôi muốn ôm chặt cô ấy vào lòng mà che chở, nhưng cô ấy lảng tránh tôi, có lần nói “tình yêu chết rồi, em không thể sống bên anh được nữa”. Tôi đau như bị đâm vào tim.

Bây giờ tôi thực sự ân hận và rơi nước mắt khi đọc bài “Hối hận sau ly hôn” của anh ĐG. Anh vẫn còn cơ hội vì anh chưa có bồ và con bên ngoài, vợ anh vẫn có thể tha thứ cho anh. Còn tôi, có lẽ tôi phải sống trong ân hận đến hết cuộc đời của mình. Tôi muốn nói với vợ rằng: hãy cho anh cơ hội, hãy vị tha, anh hứa sẽ làm sống lại tình yêu và lòng tin trong anh.

LDD

Nghèo thì phải quyết lấy vợ “đại gia”

Em đâu ngờ rằng, số tiền ấy lại để cho anh dùng làm “tình phí” để đi “chăm sóc” một cô gái con quan chức nổi tiếng ở chốn đô thị. Anh sẽ được công danh, tiền bạc, của cải nếu lấy cô gái con nhà giàu kia.

Lấy vợ giàu - Ảnh minh họa
Lấy vợ giàu – Ảnh minh họa

Con tim em quặn lại, nhói đau khi em nhắm mắt và nghĩ tới anh. Ngày này ba năm trước, em hạnh phúc trong nụ hôn đầu tiên thì hôm nay em cảm thấy đắng cay nhường nào. Em tưởng chừng như đã tìm được bến đỗ hạnh phúc cho cuộc đời mình, nhưng em lại xót xa khi thấy mình đang nhầm tưởng. Và suốt ba năm qua, em vẫn sống và nuôi giấc mơ để có một mái ấm gia đình hạnh phúc với anh. Nhưng, chỉ mới hôm qua thôi, em đã nhận ra một sự thật rằng đối với anh, em chỉ là ác mộng.

“Anh yêu em thật lòng, con bé đó chỉ là ác mộng trong cuộc đời anh”. Giọng anh ngọt ngào, bàn tay anh vuốt ve lên mái tóc người con gái ấy. Tai tôi dường như ù lên, nước mắt trào ra và chỉ biết chạy đi trên đường, để đằng sau nghe tiếng cười của đôi tình nhân. Tôi không thể ngờ rằng, người con trai tôi đã coi như là một người chồng, giờ lại tay trong tay với người con gái khác, và coi tôi như ác mộng. Anh đã từng nói gặp được em như là một giấc mơ đẹp, anh muốn sống trong giấc mơ ấy.

Tôi cũng yêu anh và luôn cố gắng giành những điều tốt đẹp nhất cho anh. Nhưng, điều quan trọng nhất là tôi không có nhiều tiền, không có địa vị. Công việc của tôi không ổn định, thu nhập thấp nhưng tôi luôn tiết kiệm mua những món ăn và quà mà anh thích. Anh cũng rất hạnh phúc vì điều đó. Anh luôn nói rằng, anh sẽ cố gắng học giỏi, kiếm được việc tốt rồi chúng ta sẽ cưới nhau vào năm sau. Vì vậy, em luôn dành dụm tiền để đưa anh đầu tư vào việc học, mong cho anh có công việc thu nhập cao để chúng ta sớm có cuộc sống sung túc vào năm sau.

Nhưng, em có đâu ngờ rằng, số tiền ấy lại để cho anh dùng làm “tình phí” đi “chăm sóc” một cô gái con quan chức nổi tiếng ở chốn đô thị này. Theo anh, nếu lấy em thì anh không có tiền, không có nhà cửa, sự nghiệp. Anh sẽ được công danh, tiền bạc, của cải nếu lấy cô gái con nhà giàu kia. Người em như tê liệt khi nghe anh giải thích.

Có lẽ, từ trước đến giờ, em yêu anh nhiều đến mức mù quáng không thể nhận ra con người thật của anh. Nếu như anh nói cho em biết từ trước thì tôi sẽ là người chủ động hy sinh tình yêu của mình để cho anh được công thành danh toại. Anh lừa dối em, kéo dài thời gian, càng làm cho em khổ đau khi vô tình nhận ra mình bị phản bội.

Tiền và danh vọng rất quan trọng nhưng liệu có đáng không khi anh đánh mất con người tốt đẹp của anh? Anh lấy người ta chỉ vì quyền thế cao sang, nhưng không có tình yêu. Nếu như một ngày nào đó, người ấy nhận ra sự thật thì anh sẽ là một thằng Sở Khanh của thời đại này! Nhưng, dù thế nào đi chăng nữa, từ sâu thẳm con tim, em vẫn chúc anh hạnh phúc.

Nguyễn Hà

Phát ngán vì quy tắc yêu lạ đời của vợ

Cứ đúng 10 giờ, chị Huyền mới cho chồng “nhập cuộc”, hơn thế trước khi anh lên giường, chị đều kiểm tra kỹ càng xem người anh có mùi bẩn không!

“Yêu” phải đúng giờ 

Vợ chồng chị Huyền vẫn được xem là hình mẫu gia đình lý tưởng, trong ấm ngoài êm. Chị là giáo viên dạy cấp ba, tính tình lại hòa nhã, niềm nở với mọi người xung quanh. Anh giảng dạy trong một trường cao đẳng. Hai vợ chồng có một bé trai tinh nghịch đang học lớp 1. Suốt bao nhiêu năm sống cùng khu phố, chưa bao giờ hàng xóm thấy hai vợ chồng to tiếng với nhau. Chỉ riêng “chuyện ấy” là họ không mấy hòa hợp. Nguyên nhân theo anh cũng chỉ vì cái tính nguyên tắc của vợ.

Lịch trình của chị ngày nào cũng đều như vắt chanh. Chị thức dậy đúng lúc tiếng chuông đồng hồ đổ hồi thứ hai, ra khỏi nhà trước 7 giờ khoảng 15 phút, trở về đúng tầm chiều khi tiếng kẻng thu rác leng keng khắp xóm… Và đến “chuyện ấy”, chị cũng đúng giờ.

Quy tắc yêu
Quy tắc yêu

Mỗi tối chị đều phải soạn bài cho giờ lên lớp hôm sau, nên dù thế nào chị cũng không “cho phép” chồng chạm vào người trước 10 giờ. Có hôm thấy vợ bài vở xong sớm, anh chồng lảng vảng sang phòng làm việc định à ơi chị lên giường sớm mà chị xua ngay vì “chưa đến giờ”.

Theo chị thì “chuyện ấy” cũng phải “điều độ mới tốt cho sức khỏe”. Anh lại tẽn tò về phòng chờ đợi. Nhiều hôm buồn ngủ rũ mắt mà “giờ hoàng đạo” vẫn chưa gõ cửa, anh cố bật hết kênh nọ, kênh kia xem cho đỡ buồn ngủ mà cuối cùng đôi mắt vẫn “bội công” anh. Đến lúc vợ vào đập đập nhắc chồng đến giờ “làm việc” thì anh mắt nhắm mắt mở xua tay ngủ tiếp.

Cùng cảnh ngộ với chồng chị Huyền, nhưng anh Tuấn Anh lại bị vợ đặt lịch “chuyện ấy” theo ngày. Hễ cứ hôm nay “yêu” là mai vợ bắt nghỉ, mà hôm nay nghỉ kiểu gì mai vợ cũng nằng nặc đòi. Dạo mới cưới nhau, vài lần trở về nhà trong bộ dạng rượu đã ngà ngà, anh “chồm” lên người vợ âu yếm nhưng vợ nhất quyết đẩy ra. Cứ ngỡ do vợ sợ men rượu, cho đến một hôm đã say khướt, định bụng về nhà sẽ làm một giấc cho đến sáng mà vợ vẫn lôi dậy đòi thuế má, anh mới thắc mắc hỏi. Thì ra, hôm qua anh chưa “trả bài” nên nay đến lượt.

Tưởng vợ đùa nhưng 5 năm qua, “chuyện ấy” vẫn phải tuân thủ đều đặn quy tắc của vợ. Anh đã tập quen với việc mỗi lần lên giường nhẩm nhẩm, nhớ nhớ xem hôm qua “rồi” hay “chưa” để biết đường “bài vở” cho đúng. Ngặt một nỗi thời gian mới cưới, anh hứng thú sau ngày bị “bỏ đói” bao nhiêu thì giờ đây anh lại thực hiện như cái lệ bởi hai vợ chồng cứ “lệch pha” nhau. Hôm anh hào hứng thì vợ nhất quyết không, hôm vợ khăng khăng đòi thì anh lại mệt lử.

Không bẩn, không kêu khi lên giường

Có lần buổi tối, hai vợ chồng Ngân đang nằm trên ghế sofa xem một bộ phim tình cảm Mỹ, đúng đến cảnh ân ái của cặp diễn viên chính, chồng cúi xuống kéo Ngân lại gần, tay không ngừng vuốt ve khắp thân thể khiến chị cũng không kiềm chế được, để mặc cho chồng “tự do”.

Vừa được vài phút, Ngân dùng hết sức lực đẩy phắt chồng ra: “Anh tắm chưa?”. Chồng Ngân ngơ ngác không hiểu vợ có chuyện gì, nghe thế chỉ kịp trả lời: “Anh chưa, vẫn còn sớm mà”. Ngân bực tức ra mặt: “Tắm ngay rồi làm gì thì làm. Thế mà cũng đòi… Tắm đi, em đợi trong phòng”.

Mặc cho chồng năn nỉ, Ngân bỏ vào phòng đóng sập cửa lại. Vốn tính anh rất sạch sẽ chứ chẳng lười tắm gội bao giờ. Chẳng qua hôm ấy trời mát mẻ, lại ngồi nhà cả ngày, một giọt mồ hôi còn không có nên anh không tắm sớm. Thế mà vợ anh vẫn nhất quyết hoãn lại “cuộc yêu” đang lúc cao trào.

Vơ vội chiếc quần, chồng Ngân lẳng lặng vào nhà tắm. Nhưng khốn nỗi, cơ thể thơm tho xong, vợ đã sẵn sàng nhập cuộc thì anh chẳng còn chút “ham hố” nào, bộ phim ướt át cũng vừa kết thúc.

Khác với Ngân, Lê (bạn thân của Ngân) lại đặt ra điều kiện rất oái oăm với chồng đó là phải tuyệt đối giữ im lặng. Số là chồng Lê ăn to nói lớn quen, đến cả khi “hành sự” cũng ồn ào. Nhà thì chật, hai phòng ngăn cách nhau cái vách nhựa mỏng, một bên là vợ chồng Lê, bên kia là cậu em chồng đang học đại học. Ngay từ ngày mới lấy nhau, Lê đã rất e ngại bởi mới 9 giờ tối, chồng đã cất tiếng oang oang: “Vợ ơi, đi ngủ thôi, đến giờ… rồi”. Thấy cậu em trai ở ngoài tủm tỉm cười, Lê nhéo chồng một cái rõ đau. Được vợ nhắc nhở, chồng cũng ý tứ hơn chút ít.

Đã thế anh còn hay nói, “làm” đến đâu anh lại nói đến đó. Hễ “nhập cuộc” mà anh nói to hay phát ra những tiếng kỳ lạ, vội vã, Lê lấy tay bịt miệng chồng lại. Riêng tiếng cót két phát ra từ chiếc giường thì Lê không thể kiểm soát nên đành chấn chỉnh chồng “tuyệt đối không được hết mình”. Đang lúc cao trào, lại liên tục bị vợ nhắc nhở “giữ trật tự”, dần dà anh cũng im lặng hẳn vì… mất hết hứng thú.

Cả Ngân và Lê đều ra những quy định khác nhau đối với “chuyện ấy” của hai vợ chồng nhưng một lần ngồi với nhau cạn hết ly lớn ly bé, chồng Ngân và chồng Lê cùng phải lắc đầu ngao ngán vì những phép tắc lạ đời của hai bà vợ.

(Theo TTVN)

 

Bạn gái có thai với người khác rồi đổ cho tôi

Tôi cũng như bao người đàn ông khác, không thể chấp nhận được việc người phụ nữ mình yêu thương ngoại tình và lừa dối mình. Tôi chưa cưới nhưng còn đau đớn hơn là người yêu của tôi có thai với người kia nhưng lại đổ của tôi.

 

Hoàn cảnh của tôi hiện nay cũng giống hệt hoàn cảnh của anh chị, chỉ có điều người đàn bà phản bội tôi là vợ sắp cưới. Tôi và cô ấy cũng yêu nhau gần 3 năm và cô ấy đã lừa dối tôi gần 2 năm. Tôi tình cờ phát hiện ra và thực sự ở hoàn cảnh đó tôi mới thấy quá sốc. Tôi hiểu cảm giác của chồng chị, đau khổ, cảm thấy cuộc đời nó tăm tối lắm.

Chị biết tại sao chồng lại vướng vào mối quan hệ với người đàn bà đã ly hôn chồng và có một con không? Vì có thể anh nghĩ hoàn cảnh của người kia giống anh, cũng bị chồng phản bội như chị phản bội anh. Tôi là người đàn ông cũng như bao người đàn ông khác, không thể chấp nhận được việc người phụ nữ mình yêu thương ngoại tình và lừa dối mình.

Tôi chưa cưới nhưng còn đau đớn hơn chồng chị ở điểm là người yêu của tôi có thai với người kia nhưng lại đổ cho là thai của tôi. Thực lòng rất khó để tha thứ, nhưng tôi đang cố gắng tha thứ. Tôi không làm giống chồng chị. Thực sự vào hoàn cảnh này mới biết là không biết nên làm thế nào cả.

Tôi khuyên chị cũng như gửi lời cảnh báo tới tất cả các chị em: đang có hạnh phúc thì đừng bao giờ vì chút đam mê dục vọng thấp hèn mà đánh mất hạnh phúc đó. Các chị có thể đánh mất tình yêu nhưng còn gia đình, còn niềm tin của người yêu thương thì các chị nên biết trân trọng. Đừng để sau đó lại ân hận, khóc lóc đau khổ thì cũng không bao giờ làm lại được. Chúc gia đình chị sớm được yên ổn.

Tiến Nguyễn

Hối hận sau ly hôn

Tôi nghĩ mình lo đi làm, hàng tháng đưa tiền về cho vợ là đã đầy đủ bổn phận. Ngay cả số tiền đó thiếu đủ thế nào tôi cũng ít quan tâm. Cho đến lúc này, đối mặt với cơm áo gạo tiền của chính mình, mới chợt ngỡ ngàng.

Trước đây tôi là người đàn ông vô tâm, hết giờ làm là bù khú bên bạn bè, vui vẻ nhậu nhẹt, tôi không quan tâm đến cảm xúc của vợ mình ra sao, dù nhiều lần vợ tôi nhắc nhở hãy dành nhiều thời gian hơn cho gia đình. Nhưng kỳ lạ, vợ tôi càng cấm đoán tôi lại càng muốn thoát ra, muốn chứng tỏ mình với bạn hữu rằng hôn nhân không thể ràng buộc được tôi.

Đôi lúc về khuya thấy vẻ mặt vợ buồn bã tôi cũng thấy xót xa, nhưng hôm sau vui vẻ bên bạn hữu và các em chân dài tôi lại quên hết mọi nỗi buồn phiền của vợ. Cho tới một hôm vợ đưa cho tôi lá đơn ly hôn, tôi rất bất ngờ, không bao giờ nghĩ rằng có ngày vợ lại dám làm như vậy, nhưng vì tự ái tôi ký luôn. Chúng tôi nhanh chóng ra tòa, sau khi ly hôn tôi mới biết tài sản của mình thực chất chẳng có gì, bao năm chung sống tôi đã chẳng lo lắng được gì, một mình vợ phải gánh vác mọi việc trong gia đình chỉ bởi vì người chồng ham chơi, thích nhậu như tôi.

Thời gian đầu sau ly hôn tôi cảm thấy rất thoải mái, tự do, muốn đi đâu thì đi, không bị ai thúc giục, quản lý. Nhưng sau rồi nhậu nhẹt bù khú mãi cũng chán, nhất là ngày lễ tết, bạn bè đều ở nhà với vợ con, chỉ còn một mình đơn độc tôi mới hiểu cảm giác cô đơn trống trải của vợ ngày xưa mỗi khi tôi đi đến đêm khuya mới về, chắc hẳn vợ từng rất buồn và cô đơn. Giờ đây ngồi một mình trong căn nhà trống trải, nhớ về những tháng ngày hạnh phúc, những tiếng cười đùa của vợ con, tôi thấy nuối tiếc vì đã không biết quý trọng gia đình. Tôi thấy thương vợ con mình hơn bao giờ hết.

Những ngày vội vã, hối hả sau ly hôn cũng qua đi. Tôi bắt đầu sống chậm lại, và chính trong những khoảng lặng nhìn lại ấy, tôi đã giật mình. Dường như trước nay mình chưa bao giờ dừng lại, để nhìn ngẫm, để suy xét. Tôi ngỡ ngàng nhận ra mình đã không hiểu nhiều về người phụ nữ bao năm sống bên cạnh. Cô ấy vui gì, buồn gì, bận rộn gì, mơ ước gì, gặp chuyện khó khăn gì… hầu như phải tự mình bươn chải. Mà phụ nữ vốn yếu đuối và đa cảm.

Tôi đã thờ ơ, như bản chất vô tâm cố hữu của mình, không hề nghĩ rằng đời người phụ nữ khi lấy chồng sinh con đã như một bông hoa dâng mật ngọt cho chính chồng con họ hết rồi. Tôi nhận ra, hình như mình chỉ biết nhận mà chẳng hề cho đi, đã tự làm nguội lạnh nơi được gọi là mái ấm.

Không phải tôi không yêu quý gia đình, nhưng hình như tôi đã quá coi nhẹ những va chạm vụn vặt, những thất vọng nhỏ nhặt, những lo toan mà gia đình nào cũng có. Tôi cứ nghĩ, mình lo đi làm, hàng tháng đưa tiền về cho vợ là đã đầy đủ bổn phận, còn gì để kêu ca, phàn nàn, đòi hỏi kia chứ. Ngay cả số tiền đó thiếu đủ thế nào tôi cũng ít quan tâm. Cho đến lúc này, đối mặt với cơm áo gạo tiền của chính mình, mới chợt ngỡ ngàng.

Bây giờ, tôi thường về nhà sớm, ngồi một mình bên cửa sổ, nơi mà trước đây thi thoảng tôi thấy vợ đã ngồi. Tôi thử tự nếm trải cảm giác cô đơn trong chính ngôi nhà mình, cô đơn ngay bên cạnh người thân, và cảm thấy thấm thía thật nhiều. Giá như tôi sớm nhận ra rằng, có những điều nhỏ nhặt nhưng sức tàn phá của nó thật ghê gớm. Giá như tôi biết, sức chịu đựng của mỗi người đều có hạn. Giá như tôi hiểu, sẽ có lúc những người thân yêu chán nản lìa xa nhau, chứ không phải hiển nhiên họ phải ở mãi bên tôi.

Tôi cũng nhận ra rằng, thành công trong sự nghiệp của bất kỳ cá nhân nào cũng không thể sánh bằng thành công của một người vượt qua chính mình trong cuộc sống, góp phần bảo vệ cho những thành viên trong gia đình mà mình đã lựa chọn và cho chính mình có được một mái ấm hạnh phúc, một cái nôi tốt để nuôi dưỡng những đứa con đang hình thành nhân cách.

Thành công đó không đong đếm, phô trương, nhưng luôn luôn kế thừa được cho con cháu dù con cháu có làm bất kỳ ngành nghề gì, sống ở đâu, trong bất kỳ hoàn cảnh khó khăn nào. Phải chăng tất cả những điều đó đã gói gọn thành một chữ “đức” mà ông bà ngày xưa mong muốn để lại cho con cháu đời sau.

Tôi thực sự kêu gọi các đức ông chồng hãy đọc để cảm nhận được tâm sự chân thành này. Mong rằng họ sẽ ý thức hơn để giữ được mái ấm của mình vì suy cho cùng thành công lớn nhất, vĩ đại nhất của một người là có một gia đình hạnh phúc đến cuối đời.

ĐG/ VnExpress

Con mình, chồng người

Có con ở tuổi 35 sao chị thấy nặng nề vất vả đến thế, một thân một mình lo liệu mọi thứ nên càng mệt mỏi hơn.

Cũng có phải xấu gì cho cam mà đến tuổi này chị mới bụng mang dạ chửa. Thời trẻ cũng mấy mối tình, có đám cũng yêu đến 5 năm nhưng chỉ một lý do là chị hơn anh một tuổi nên gia đình anh không đồng ý, lòng tự trọng trong chị cũng cao lắm thế là chị với anh chia tay. Mối tình đầu tan vỡ phải mấy năm sau chị mới yêu người khác. Sao lấp lánh thì nhiều mà chẳng sáng được bao nhiêu, rồi cũng chẳng đi đến đâu, chị nghĩ mình cao số, vô duyên lận đận nên thôi ở vậy.

 

Đợt cơ quan chị tổ chức liên hoan cuối năm, anh là khách được mời đến, nhìn anh chẳng ai nói là đã ngoại tứ tuần, trông trẻ trung lịch lãm, mang dáng dấp của một người đàn ông thành đạt và có gia đình hạnh phúc.

 

Anh đăng ký hát bài “dòng sông quê anh, dòng sông quê em” và yêu cầu một giọng ca của cơ quan, mọi người đề cử giọng ca vàng là chị. Hai người thấy hiểu nhau trong từng câu hát và điệu nhạc. Một vài lần anh mời chị đi uống nước, với cách nói chuyện chân thành của chị, anh tâm sự về gia đình, ở đó anh có những đứa con kháu khỉnh và một người vợ là ân nhân của gia đình nhưng không phải là người anh yêu.

 

Qua những lần tâm sự anh chị hiểu nhau và cảm thấy đây mới chính là một phần còn lại của mình. Nhưng nhiều lúc chị phải cố tỏ ra lạnh lùng, kìm nén tình cảm trước mặt anh vì anh đã có vợ con và chắc chắn sẽ chẳng ai tha thứ cho một người mang tên kẻ thứ ba vào phá đám gia đình người khác. Chị sẽ luôn là người chịu thiệt và bị dè bỉu.

 

Cho con bú - Nhìn con tròn miệng ngậm bầu sữa mẹ, cơn bão lại dịu đi
Cho con bú – Nhìn con tròn miệng ngậm bầu sữa mẹ, cơn bão lại dịu đi

Chị hiểu rõ điều đó. Nhưng với anh, tình yêu của chị mãnh liệt chẳng khác gì cái tuổi đôi mươi. Chị bất chấp để có với anh một đứa con.

Anh thuê cho chị một căn nhà ở riêng với gia đình cho rộng đường dư luận. Không giấy kết hôn, không đình đám bạn bè, không có người “tay têm trầu, đầu đội tráp” đến hỏi, có chết cũng thành con ma lạc, chị hiểu điều đó nên chẳng dám đòi hỏi điều gì kể cả một tuần anh không đến thăm chị.

Cái thai đã đến tháng thứ 7 càng làm chị nặng nề vất vả hơn. Mỗi sáng thức dậy, muốn ra khỏi giường thì chỗ dựa duy nhất của chị là cái bàn bên cạnh, bám vào đó rồi đứng dậy chứ đâu có chồng đỡ dậy rồi mua cho bữa sáng hay chở đi làm.

Mấy hôm nay chị thấy lạ trong người, cuối kỳ thai hai bàn chân đã phù lên ứ máu. Nghĩ dại, lỡ không kịp gọi taxi thì… Vẫn biết phải chấp nhận điều đó từ lâu nhưng cũng không ngăn nổi hai dòng nước mắt cứ trào trên mắt chị.

Đứa con đạp một cái thật mạnh như thúc giục. Chị điện cho chị gái rồi ôm giỏ đồ ra cửa trong cơn mưa tầm tã một mình.

Tiếng khóc oe óe của thằng con trai chị vang cả bệnh viện trong vòng tay của anh, nhìn anh cầm ống sữa nựng cho nó bú, chẳng ai nghĩ một ông bố ngoại tứ tuần còn làm việc này. Giây phút này chị mới cảm nhận được sự ấm áp, hạnh phúc của người làm vợ, làm mẹ, cứ mừng mừng tủi tủi. Chỉ chiều nay thôi, anh sẽ trả con lại cho chị để về với gia đình. Chị biết thế và chỉ mong giây phút này kéo dài thật dài, để nhấm nháp cái cảm giác hạnh phúc được lâu hơn.

Anh ở với mẹ con chị cả ngày, lúc anh về chị không dám nhìn anh, chỉ ôm con bình thản, lặng lẽ cho con bú nhưng thực sự trong lòng đang có bão.

Nhìn con tròn miệng ngậm bầu sữa mẹ, cơn bão lại dịu đi. Lúc này chị chỉ còn nghĩ được một điều, phải bù đắp cho con thật nhiều và cho nó một tương lai thật tốt.

 

P.Anh

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống