Bánh đúc thì làm gì có xương

Từ hôm bố dẫn cô Mơ về giới thiệu, tôi vô cùng thất vọng khi biết bố mẹ sẽ không còn cơ hội đoàn tụ trở lại. Ánh mắt tôi nhìn cô hằn học, căm thù khiến cô lặng lẽ ngồi như hóa đá giữa phòng khách. Bao nhiêu năm được bố chăm sóc, dồn hết tình yêu thương giờ đây tôi đang có cảm giác sắp mất bố.

Bố tôi là một cán bộ trong một cơ quan nhà nước cấp tỉnh, có biết bao mối quan hệ với những người phụ nữ trí thức vậy mà không hiểu sao ông lại chọn cô Mơ, một phụ nữ có nhan sắc bình thường, làm công nhân may mặc. So với mẹ tôi, cô Mơ không có điểm gì đáng để so sánh với bà khiến bố phải say mê. Hay bố bị cô ta bỏ bùa? Bao nhiêu suy nghĩ cứ xoáy sâu vào tâm trí khiến tôi không thể lý giải nổi về quyết định của bố khi ông chọn cô Mơ để thay thế mẹ tôi trong ngôi nhà này.

Bố và cô Mơ không tổ chức lễ cưới mà chỉ đăng ký kết hôn, làm một mâm cơm cúng báo cáo gia tiên và vài mâm liên hoan bạn bè thân thiết tại nhà riêng. Bố lặng lẽ gỡ tấm ảnh cưới của bố mẹ cất vào một góc riêng, ngoài bộ chăn ga gối mới, mọi thứ trong phòng đều giữ nguyên. Cô Mơ cũng không có đồ đạc gì nhiều ngoài chiếc va ly nhỏ đựng quần áo và chiếc xe mini mầu xanh đã cũ làm phương tiện đi làm.

Mẹ kế con chồng - Bánh đúc thì làm gì có xương
Mẹ kế con chồng – Bánh đúc thì làm gì có xương

Tôi đã từng làm mẹ kế đau khổ vì những suy nghĩ trẻ con của mình
Đêm đầu tiên cô Mơ về nhà tôi đã phải mất ngủ vì tiếng nhạc chát chúa rung chuyển phát ra từ phòng của tôi. Biết không thể thuyết phục được cô con gái vốn ương ngạnh và bướng bỉnh nên bố lặng lẽ chịu đựng vì ông hiểu được cảm giác hụt hẫng của tôi khi phải chấp nhận một người phụ nữ khác làm mẹ kế của mình.

Để trả thù mẹ kế, tôi nghĩ ra đủ trò tinh quái để hành hạ cô Mơ. Sáng sớm cô Mơ dậy để nấu bữa sáng thì tôi lén bỏ thêm muối vào. Khi bố đang vui vẻ ăn sáng thì ông bỗng dừng lại vì miếng cháo mặn đắng. Cô Mơ vội vàng nhận hết lỗi về mình “Em vô ý quá bỏ muối hai lần, để em nấu mỳ cho anh nhé!”. Trong lòng tôi hả hê vì đã làm cô “mất điểm” trong ngày đầu tiên làm vợ. Thường thì bố và cô đi làm từ sáng đến chiều tối mới về. Hôm nào lưng áo cô cũng ướt đẫm mồ hôi vì phải đạp xe vội vã về đi chợ kịp lo bữa tối cho hai bố con. Có nhiều hôm tôi còn ác ý xịt lốp xe khiến cô phải dắt bộ cả quãng đường dài.

Từ khi có cô Mơ, tôi không bao giờ phải đụng tay vào việc lau dọn nhà cửa, giặt dũ quần áo. Hôm ấy bố bảo cô Mơ chuẩn bị cho bố một bộ comple để sáng mai bố có cuộc họp. Nhân lúc cô Mơ vừa là xong treo quần áo trên móc để xuống bếp làm cơm, tôi lấy ngay chiếc bàn là vặn hết cỡ là cháy một mảng áo của bố. Lần ấy bố đã rất buồn vì không nghĩ cô Mơ lại vô ý đến thế.

Từ hôm biết bố mua cho cô Mơ cái điện thoại để tiện liên lạc, tôi nghĩ ngay ra “kế sách” dùng sim rác nhắn tin tán tỉnh cô Mơ bằng những lời lẽ yêu đương. Tôi vô cùng đắc ý khi một buổi tối bố và cô Mơ to tiếng trong phòng vì chuyện cô lăng nhăng với một gã cùng công ty. Cô hết lời thanh minh nhưng bố vẫn không tin vì sau khi bố mẹ ly hôn, điều làm bố ám ảnh nhất là bị người phụ nữ của mình phản bội, ngoại tình. Ông vốn nặng tình, nặng nghĩa, sống đứng đắn, nghiêm túc nên rất coi trọng sự chung thủy của phụ nữ. Tôi còn lấy trộm tiền trong ví của bố để đổ tội cho cô Mơ vì tôi biết thời gian này mẹ cô đang nằm bệnh viện điều trị. Liên tiếp làm cho mẹ kế điêu đứng, tôi cảm thấy hả lòng, hả dạ. Tôi còn muốn cô biến mất khỏi tầm mắt của tôi nếu không có cái ngày “định mệnh” ấy.

Buổi chiều bố bị tai nạn xe máy trên đường đi từ cơ quan về nhà. Tôi gọi điện cho mẹ thì bà còn bận vui vẻ với người tình không đến bệnh viện. Cô mơ thức trắng đêm bên bố suốt một tuần trông cô gầy rộc hẳn đi. Lúc bố tỉnh lại sợ mình không qua khỏi nên ông đã gọi tôi đến bên cạnh giường và nói cho tôi biết tất cả sự thật. Cái sự thật mà 18 năm qua tôi không hề hay biết. Cô Mơ chính là mối tình đầu của ông. Ngày ấy ông học đại học kinh tế rồi ở lại thành phố công tác, biết ông có tài lại hiền lành nên ông bà ngoại và mẹ đã bày mưu tính kế để ông buộc phải tổ chức đám cưới “hợp lý hóa” cái thai đã hơn ba tháng của mẹ với một gã chủ thầu xây dựng đã vào tù vì làm ăn phi pháp. Bố phải hủy hôn với cô Mơ để cưới mẹ trong khi cô đang mang thai đứa con trai của ông. Vì quá đau khổ, uất hận vì bị phụ bạc và đau lòng trước sự bủa vây của dư luận, cô Mơ sinh con thiếu tháng nên đứa trẻ đã ra đi. Từ đó cô bỏ làng lên thành phố làm công nhân may mặc và sống cô đơn một mình cho đến ngày gặp lại bố. Mười năm trước mẹ gặp người đàn ông thành đạt, giầu có hơn bố nên đã ngoại tình và đòi ly hôn. Dù biết tôi không phải là con đẻ nhưng ông vẫn dành quyền nuôi con và bao nhiêu năm qua đã yêu thương tôi như con ruột của mình. Tôi cảm thấy ân hận vô cùng khi đã nhiều lần trả thù cô Mơ, gây bao nhiêu sóng gió trong gia đình.

Được các bác sĩ tận tình cứu chữa và sự chăm sóc kiên trì của cô Mơ, bố tôi đã dần dần bình phục. Tuy ông không còn tiếp tục công tác được nữa vì ngày ngày phải ngồi trên xe lăn nhưng cô Mơ vẫn một lòng một dạ với bố. Còn người đàn bà lâu nay tôi hết lòng yêu quý, tôn kính, bảo vệ lại là người đã ruồng rẫy, bỏ rơi tôi để chạy theo những cuộc tình ảo. Cầm bàn tay chai sần của cô Mơ đặt lên tay bố, tôi thầm mong hai người sẽ có một cuộc sống hạnh phúc sau những tháng ngày giông bão. Tôi đã có một người mẹ hiền thực sự yêu thương tôi, lần đầu tiên tôi gọi cô Mơ bằng hai tiếng “Mẹ ơi!” trong sự nghẹn ngào xúc động. Cảm xúc vỡ òa trong phút giây thiêng liêng ấy.

Nếu một ngày em biến mất

Chúng ta bên nhau thì những hạnh phúc cũng chẳng thể lấp đầy những khoảng trống trong nhau được. Em và anh mãi vẫn chỉ là người dưng, hờ hững đi qua nhau.

Anh vẫn thường hay nói rằng “nơi đâu anh cũng nhìn thấy em” nhưng đó chỉ là hình ảnh của em, những hình ảnh ấy ngập tràn trên blog, facebook, có thể có trong laptop hay điện thoại của anh, nhưng đó cũng chỉ là hình ảnh chứ đâu phải con người em. Và nếu một ngày em bỗng dưng biến mất, anh vẫn sẽ nhìn thấy những hình ảnh quen thuộc đâu đó hoặc vô tình bất chợt anh nhìn thấy một vóc dáng vụt qua có vẻ giống em lắm. Cuộc đời có hàng ngàn câu có thể như vậy nhưng có những khoảnh khắc, những điều duy nhất mà thôi.

Giây phút này đây hay giây phút đầu anh gặp em của ngày hôm qua, cảm xúc đó chỉ có thể có một. Cuộc sống hàng ngày chúng ta có quá nhiều tâm trạng, cung bậc yêu thương giận hờn nhưng điều đó cũng chỉ xảy ra một lần vào một thời điểm. Vậy nên em hiểu rằng có những khoảnh khắc nếu ta buông tay là vĩnh viễn. Phải chăng em sợ mình hối tiếc? Dường như là vậy, cuộc đời em đến hôm nay chưa phải là lúc kết thúc nhưng em không muốn mình phải nuối tiếc một điều gì, có chăng chỉ là vì đã để nó qua đi.

Em không hối tiếc khi mình đã yêu anh nhưng em không tìm được sự bình yên bên anh. Bao ngày bên nhau là bấy nhiêu ngày em bất an và suy nghĩ miên man, ngày mai sẽ thế nào, đi đến đâu? Cuộc tình này dù ngay từ đầu em chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ xảy ra nhưng em đã bước và sống một cách chân thực nhất, đó là sự lựa chọn của em. Cuộc đời đâu ai biết trước ngày sau thế nào nên đừng suy nghĩ nhiều mà hãy sống trọn vẹn hôm nay trước đã, nhưng với anh và em, hai chữ “trọn vẹn” ta phải sống thế nào đây?

Anh từng nói với em rằng có lúc anh đã muốn sẽ biến mất khỏi cuộc đời em, không bao giờ gặp lại nữa, mặc kệ phải sống đau khổ thế nào nhưng anh không làm được. Em cũng vậy, với những khoảnh khắc tuyệt vọng em chỉ biết giữ lại cho riêng mình. Với những giọt nước mắt rơi hàng đêm, với khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc dù đã cố diễn em vẫn không thể giấu được nỗi buồn qua ánh mắt; cả những điều tổn thương vô tình anh mang đến, đáng lẽ em phải đủ lý trí đủ mạnh mẽ để có thể lìa xa anh. Vì vậy, em chỉ biết trách mình yếu đuối không thể làm được điều đó, em chỉ biết ước rằng em chưa từng gặp anh. Thử hỏi cuộc sống này nếu ta ước gì được nấy thì còn đâu những đau khổ, còn đâu những hạnh phúc vỡ òa, nên giờ em chỉ sống với cuộc sống không ngày mai với cuộc tình này.

Nếu em chỉ có thể nghĩ đến đây thì mọi chuyện sẽ cứ êm đềm trôi, ngày vẫn qua ngày, mặc kệ ra sao ngày sau cũng được. Nhưng em không thể sống được vậy, chúng ta bên nhau thì những hạnh phúc cũng chẳng thể lấp đầy những khoảng trống trong nhau được. Em và anh mãi vẫn chỉ là người dưng, hờ hững đi qua nhau. Chúng ta nếu có đi qua nhau thì chẳng thể hững hờ nữa rồi nên em sẽ phải chọn, chọn một ngày em bỗng dưng biến mất.

Nếu có một ngày như vậy, anh sẽ đau buồn lắm, sẽ xót thương như những người thân và bạn bè quý mến em. Em biết anh sẽ buồn hơn họ nhưng có lẽ sau đó anh sẽ bình yên hơn với cuộc sống của mình. Và một nơi nào đó em cũng có riêng cho mình một cuộc sống mới, hoàn cảnh mới. Phải chăng em và anh vẫn không thể xa nhau chỉ vì chúng ta luôn hiện diện trong cuộc sống của nhau?

Nhưng nếu một ngày em bỗng dưng biến mất, những gì xung quanh anh chỉ còn là những hình ảnh, vóc dáng, kỷ niệm nào đó chứ không phải là con người em và những gì không thật chắc chắn sẽ không tồn tại lâu. Nếu một ngày em bỗng dưng biến mất, anh sẽ chẳng bao giờ gặp lại em thêm một lần nữa dù rằng ký ức và những gì liên quan sẽ chẳng cách nào em xóa bỏ được chúng.

Nếu một ngày em bỗng dưng biến mất, em mong anh hiểu rằng, khi ta nói yêu thương ai hãy đảm bảo sống trọn vẹn với điều đó, vì khi mất đi rồi nó mãi mãi để lại một vết sẹo khắc sâu trong tim. Và nếu một ngày em bỗng dưng biến mất, mong anh hiểu rằng, khi yêu thương một ai em cũng chỉ muốn được bên cạnh, được quan tâm và chia sẻ cuộc sống cùng người đó và việc rời xa là điều hối tiếc mà em phải chọn.

Nina

Chia sẻ những vui buồn, cảm xúc cuộc sống cùng GocTamSu.com

Tình dễ tan trước ngày cưới

“Anh thật thất vọng, yêu nhau bao nhiêu năm mà em không biết anh là con người thế nào. Được, nếu em thấy anh không thể cho em một chỗ dựa thì hãy làm theo ý em: Hủy đám cưới”, Hải (27 tuổi) to tiếng với vợ sắp cưới khi hôn lễ chỉ còn một tháng nữa.

Hải và Hiền yêu nhau từ thời sinh viên. Lúc ra trường, mỗi người một công việc, tuy tính chất có khác nhau nhưng cả hai đều cố gắng dung hòa. Theo đúng dự tính, một đám cưới lãng mạn sẽ diễn ra vào cuối năm nay. Thế nhưng càng gần ngày cưới, Hải càng thấy khó chịu với tính nết “khó như bà đẻ” của Hiền.

“Không hiểu cô ấy nghe mấy cô bạn thủ thỉ gì mà dạo này bắt đầu hạnh họe, kiểm soát, ca thán tôi nhiều hơn. Đầu tiên là cách cô ấy ‘ dạy chồng’: ‘đàn ông khi yêu là thiên thần, lúc cưới là quỹ dữ’, sau này phải đưa hết tiền cho vợ, 7h phải về tới nhà, vợ nấu cơm thì chồng rửa bát… Tôi chỉ cười vì tôi vốn nghĩ lúc nào rãnh sẽ giúp. Vợ là người mình yêu thương sao có thể bắt cô ấy đầu tắt mặt tối, còn mình ngồi chơi được”, Hải chia sẻ.

Để có tiền mua váy cưới cho Hiền, Hải đã phải làm tăng ca cả tháng nay. Hôm qua, anh đi liên hoan kết thúc dự án với mấy anh em ở phòng, dù trước đó đã giải thích với Hiền song cô vẫn liên tục gọi điện, khóc lóc. Thương cảnh vợ sắp cưới ngồi chờ cơm, khi tàn cuộc Hải vẫn vòng xe qua phòng trọ của Hiền.

“Tôi vừa bước vào đã nhận được trận mắng té tát: ‘Anh đi đâu mà giờ mới về. Chắc định xả hơi trước ngày cưới chứ gì. Anh đưa điện thoại đây, đi với con nào mà không chịu bắt máy. Không cưới nữa’. Tôi nghe mà ức trong cổ họng. Từ ngày yêu Hiền, tôi chưa bao giờ tơ tưởng đến người con gái nào khác, thế mà cô ấy…”, Hải than.

Cho rằng bạn gái không tin tưởng mình, anh chàng không còn giữ được bình tĩnh quyết định giải thoát cho đôi bên. Anh không thèm dắt xe, đi bộ trong đêm về phòng. Hiền cũng không tin vào tai mình, khóc vật vã. Người bạn cùng phòng phải thức cả đêm canh chừng đề phòng cô gái làm liều.

Sắp làm cô dâu, nhưng Tiên (23 tuổi, Bắc Giang) cứ ngày một héo hon vì lo lắng. Chẳng ai còn nhận ra cô gái vui tươi thuở nào giờ biến thành bà già cáu bẳn. Ngày cưới đang dần tới mà cô thì liên tục muốn hoãn.

Như thống nhất từ trước, sau khi kết hôn Tiên sẽ về sống cùng gia đình chồng ở Xuân Đỉnh (Hà Nội). Cô dâu trẻ sợ không biết có đảm nhận được vai trò mới vừa làm vợ, làm dâu, vừa phải đi làm, lại phải chăm lo cho gia đình chồng. “Nhà mình có 4 thế hệ, chưa nói phải phục vụ cơm nước hằng ngày, rồi phải ‘đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên’. Nhất là mình sợ quan hệ mẹ chồng – nàng dâu xích mích. Nhà còn có chị dâu, ông bà già, trẻ nhỏ nữa, biết sao để điều hòa cho hết”, Tiên cho biết.

“Dù yêu anh xã vô cùng nhưng cứ nghĩ đến cảnh làm dâu, ở nhà người khác mà thấy khó chịu ghê. 23 năm sống tự do, quen được cưng nựng, giờ đùng một cái sang nhà người lạ ở, bảo sao chịu được. Nói với anh xã thì anh ấy bảo nhà nào chẳng là nhà, có anh bên em rồi còn lo gì nữa. Thương bố mẹ, nghĩ cho thân mình, lại nhớ lời chồng mà phát bực”, Tiên nói.

Tháng 11 này, Ngọc Thảo (24 tuổi, Thanh Hóa) – nhân viên một siêu thị ở Hà Nội sẽ về làm dâu nhà chú rể Quản (Nam Định) nhưng tâm trạng cô khá rối bời. Người vốn đã gầy yếu, vì lo cho đám cưới Thảo càng sụt cân hơn. Chỉ trong 3 tháng, Thảo bị sụt từ 47 kg xuống 42 kg.

“Em và anh đã lên kế hoạch sang tháng sau cưới, đã chụp hình, đặt nhà hàng, mua trang sức. Giấy mời cũng đã đâu vào đấy rồi nhưng không hiểu sao dạo này tính em rất khó. Trong đầu luôn có một nghi hoặc mơ hồ liệu sau cưới có hạnh phúc như bây giờ. Em yêu anh ấy, thậm chí hơn cả bản thân mình nên em sợ lắm”, Thảo nói.

Có lẽ chính vì thế, Thảo hay bắt bẻ, thử thách chồng sắp cưới hơn. Cô cũng đâm ra nghi hoặc, gần như ngày nào cũng soi điện thoại, facebook, mail của Quản. “Hôm qua, em hẹn anh đi gặp mấy đứa bạn thân đưa thiếp mời. Anh đến muộn chừng nửa tiếng. Em thấy mình như phát điên gọi điện ầm ĩ, chất vấn anh đủ điều. Nghĩ lại cũng thấy mình sai. Em thực sự không hiểu mình bị ma xui, quỷ khiến thế nào nữa”, Thảo sầu não.

Tai hại hơn mỗi lần giận dỗi, Thảo đều nghĩ đến chuyện sẽ hủy đám cưới, chia tay. Chỉ trong 3 tháng nay cô đã đòi hủy đám cưới 4 lần. Mỗi lần như vậy chồng sắp cưới của cô tức giận tím cả mặt, còn cô chỉ biết bưng mặt khóc.

“Những lần đòi hủy hôn anh xã toàn vùng vằng bỏ đi. Em thì lại nghĩ anh vô tâm, chỉ mình tha thiết, càng hờn giận hơn. Gần như đêm nào em cũng mơ thấy anh đang ở bên một cô gái, rồi ban ngày suy nghĩ không ăn uống được gì nên em mới sụt cân. Hôm qua bà mẹ chồng còn bảo gầy ngom thế thì đẻ đái gì, càng khiến em bực bội”, Thảo kể.

Theo nhà tâm lý Văn Thanh Sĩ – Tổng đài 1088, ông thường xuyên tư vấn cho các trường hợp cả nam, lẫn nữ muốn hủy đám cưới trước hôn nhân. “Khi yêu, cả hai đều vun vén cho tình yêu nhưng khi đã có một tờ giấy kết hôn hay ngày cưới đã định, nhiều người nhầm tưởng rằng tình yêu của họ cuối cùng có thành quả mà quên mất bồi dưỡng, vun vén. Nếu một trong hai người tỏ ra vô tâm, thờ ơ thì rất có thể sẽ đánh mất hạnh phúc chính trong thời khắc thử thách này”, chuyên gia nói.

Giai đoạn tiền hôn nhân là thời điểm nóng bỏng, quyết định hạnh phúc nhưng không ít người nhầm tưởng đây đã là đích của tình yêu mà thiếu đi sự cố gắng, dẫn đến tình cảm rạn nứt trong đúng giai đoạn này. Ảnh: Google Images.
Giai đoạn tiền hôn nhân là thời điểm nóng bỏng, quyết định hạnh phúc nhưng không ít người nhầm tưởng đây đã là đích của tình yêu mà thiếu đi sự cố gắng, dẫn đến tình cảm rạn nứt trong đúng giai đoạn này. Ảnh: Google Images.

Theo nhà tâm lý, gần bước vào lễ cưới, bao nỗi lo toan sẽ đè nặng lên những đôi trai gái. Đối với họ cuộc sống tự do trước đó và cuộc sống hôn nhân là hai thái cực hoàn toàn khác biệt, vừa háo hức lại vừa lo lắng. Tựu trung lại có 3 vấn đề lớn thường gặp phải trong giai đoạn này là do những bất đồng về tài chính, thời gian và sự nghiệp. Có thể trong giai đoạn yêu nhau, trai gái ít có thời gian cho nhau, hay sự nghiệp công việc của một trong hai không tốt…dù thế tình cảm của họ vẫn mặn nồng. Nhưng khi xác định cưới nhau rồi, ai cũng có chung tâm lý muốn người kia dành nhiều thời gian cho gia đình, liệu với mức lương như hiện tại người ta có thể lo cho hạnh phúc không. Họ dễ mất niềm tin vào nhau hơn.

Để tránh những lo lắng không đáng có này, các cặp đôi nên chuẩn bị sẵn tâm lý, kinh tế trước hôn nhân, dành nhiều thời gian cho nhau, tìm hiểu tâm sự của đối phương nhiều hơn. Hai bên gia đình thường xuyên qua lại, động viên con trẻ.

“Hơn lúc nào hết, hãy quan tâm đến đối phương nhiều hơn trong giai đoạn này. Thêm vào đó cũng phải chuẩn bị đầy đủ tư tưởng, tài chính và cả một kế hoạch trước khi quyết định đi đến kết hôn”, chuyên gia cho biết.

Phan Dương / Theo VnExpress

Đàn ông tốt đi đâu hết cả rồi?

Họ đã “tuyệt chủng”, hay vì phụ nữ yêu bằng tai nên rốt cuộc mới vớ phải toàn “hàng dỏm”…

Tôi có một cô bạn thuộc hàng sắc nước hương trời, lại sành điệu, chịu chơi, gia đình khá giả. Ngày trẻ cô không ít đàn ông theo đuổi, rặt những anh thuộc diện bảnh trai, không phải con nhà chức sắc thì cũng “hotboy” có tiếng trong trường. Họ vây quanh và ve vuốt cái tôi yêu kiều của bạn tôi. Họ không tiếc tay mua quà tặng cô, rót vào tai cô những lời tán dương. Bạn tôi hảo ngọt. Rốt cuộc cô chọn cho mình cái anh chiều cô nhất, rồi ngày lành tháng tốt, bạn tôi lên xe hoa.

 

Tìm kiếm đàn ông tốt
Tìm kiếm đàn ông tốt

Cưới nhau về, tay này vẫn chiều bạn tôi lắm. Nhìn bề ngoài, họ là cặp đôi hạnh phúc. Trai đẹp gái xinh sáng sáng đưa nhau đi cà phê, chồng nhìn vợ ánh mắt đầy đam mê, chẳng lúc nào lơi tay khỏi người vợ. Bạn tôi muốn gì – nước hoa, mỹ phẩm, áo quần, túi xách, chồng cô ấy đáp ứng ngay, cho xứng với bông hoa xinh đẹp trồng trong khu vườn đài các. Nhà anh ta cũng khá giả…

 

Ngặt nỗi, anh chồng của bạn tôi không phải người chỉ biết ga-lăng với mỗi vợ, mà với bất cứ người phụ nữ xinh đẹp nào, anh ta cũng thế! Cô bạn tôi bắt đầu phát hiện chồng hay dòm ngang liếc dọc rất… bí hiểm với những cô gái nổi bật ngoài đường. Lúc ấy dù tay có đang ôm vợ, ánh mắt anh ta vẫn không thể đừng lướt qua vai cô, để ném ánh nhìn sang chỗ khác.

 

Kế đến là bạn tôi phát hiện tờ hóa đơn mua hàng tại một trung tâm hàng hiệu có tiếng nằm trong túi quần của chồng. Mà cái lọ nước hoa ghi trong hóa đơn ấy, không phải đồ anh ta tặng vợ. Nghi ngờ dấy lên.

 

Nghi ngờ nhanh chóng bị dập tắt để chuyển thành… sự thực khi một cô gái xinh đẹp, sành điệu không kém gì bạn tôi (nhưng trẻ hơn) tìm đến tận cửa, yêu cầu được gặp cô bàn chuyện… chung chồng. Nghe đâu sau này còn vài ba cô như thế nữa tiếp cận cô bạn tôi, khóc lóc có, dọa nạt có, ghen ngược cũng có. Người mỏng manh, cành cao như bạn tôi mà chịu được? Cô chọn giải pháp khăn gói ra đi.

 

Rút kinh nghiệm từ cuộc hôn nhân với trai đẹp ga-lăng, lần này bạn tôi lên xe hoa với một doanh nhân đứng tuổi. “Chiều vợ thì vẫn chiều, mà già rồi, chẳng còn sức lăng nhăng” – bạn tôi phân bua thế. Quả thật ông chồng mới của bạn tôi chung tình, hoặc đúng như thiên hạ đồn thổi, doanh nhân thì… yếu, bởi họ hay stress, họ dành hết tâm can sức lực cho việc kiếm tiền rồi. Ngoài cuộc hôn nhân thứ nhất đã đổ vỡ, với bạn tôi là cuộc hôn nhân thứ hai, ông không còn có thêm người đàn bà nào khác.

 

Chỉ mấy tháng sau khi cưới, nhìn bạn tôi trở nên héo hon. Chuyện trò với tôi, cô ấy bảo: “Biết sao bà vợ trước bỏ lão không? Tại vì lão ky quá!”.

 

Ra ông chồng doanh nhân không chỉ giỏi tính toán chuyện kinh doanh, mà tính luôn với vợ. Từ khi lấy chồng, mọi nhu cầu sắm sửa cá nhân cô bạn tôi tự lo. Ông chồng “vừa già vừa giàu” chi cho vợ một khoản xíu xiu mỗi tháng để dành cơm nước. Tay cô đã mọc vài cục chai vì việc gì cũng đến lượt. Ông chồng doanh nhân hôm trước cưới được vợ, hôm sau “đá” ngay bà giúp việc về quê. Lâu lâu một lần cô bạn tôi lại nghe chồng ca bài “thắt chặt chi tiêu”, “thời buổi bây giờ công việc khó khăn lắm”.

 

“Trách sao vợ lão bỏ. Mình ngu mới đâm đầu vào. Đến tầm tuổi này rồi ly hôn thấy ngại. Thôi thì đành chịu chứ xấu chàng hổ ai”.

 

Thế mà vài tháng sau lại nghe tin bạn tôi ly hôn. Nghe đâu anh trai cô đang gặp khó khăn. Cô cầu chồng giúp mà chồng không giúp. Đã vậy khi bố mẹ cô tính nước bán nhà cứu con trai, thì ông con rể đầu hai thứ tóc còn bắt vợ về đòi chia của. Thất vọng, sượng mặt, cô bạn tôi lại phải bỏ chồng.

 

Bữa nay tôi ngồi cà phê với cô, trông cô lại đẹp ra nhiều. Có già dặn hơn nhưng nét mặt thanh thản. Tôi bảo: “Lấy chồng đi, cái tuổi nó đuổi xuân đi đấy”. Cô chỉ đủng đỉnh đáp: “Lấy làm gì. Đời làm gì còn đàn ông tốt”.

 

Câu chuyện của bạn tôi có lẽ chỉ là phiến diện. Thế còn bạn, bạn nghĩ sao? Phải chăng đàn ông tốt trong xã hội chúng ta “tuyệt chủng” hết cả rồi? Hay vì phụ nữ yêu bằng tai nên rốt cuộc mới vớ phải toàn… “hàng dỏm” như thế?

 

H.A

Đôi tai của tâm hồn

Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa.

Cô bé buồn tủi ngồi khóc một mình trong công viên. Cô bé nghĩ: Tại sao mình lại không được hát ? Chẳng lẽ mình hát tồi đến thế sao ? Cô bé nghĩ mãi rồi cô cất giọng hát khe khẽ. Cô bé cứ hát hết bài này đến bài khác cho đến khi mệt lả mới thôi.

“Cháu hát hay quá!”. Một giọng nói vang lên: “Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ, cháu đã cho ta cả một buổi chiều thật vui vẻ”. Cô bé ngẩn người. Người vừa khen cô bé là một ông cụ tóc bạc trắng. Ông cụ nói xong liền đứng dậy và chậm rãi bước đi.

Đôi tai của tâm hồn
Đôi tai của tâm hồn

Hôm sau, khi cô bé tới công viên đã thấy ông già ngồi ở chiếc ghế đá hôm trước, khuôn mặt hiền từ mỉm cười chào cô bé. Cô bé lại hát, cụ già vẫn chăm chú lắng nghe. Ông vỗ tay nói lớn: “Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ của ta, cháu hát hay quá!” Nói xong cụ già lại chậm rãi một mình bước đi.

Cứ như vậy nhiều năm trôi qua, cô bé giờ đây đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Cô gái vẫn không quên cụ già ngồi tựa lưng vào thành ghế đá trong công viên nghe cô hát. Một buổi chiều mùa đông, cô đến công viên tìm cụ nhưng ở đó chỉ còn lại chiếc ghế đá trống không.

“Cụ già ấy đã qua đời rồi. Cụ ấy điếc đã hơn 20 năm nay” – một người trong công viên nói với cô. Cô gái sững người. Một cụ già ngày ngày vẫn chăm chú lắng nghe và khen cô hát lại là một người không có khả năng nghe?

Ám ảnh vì chồng ‘bóc bánh trả tiền’

Mỗi lần đi cùng, thấy anh trêu những người con gái khác, tôi tủi thân và cảm giác như mình không được chồng tôn trọng. Khi gần gũi chồng, tôi lại càng thấy bị ám ảnh vì những chuyện anh đã làm.

Cách đây gần một năm, tôi vô cùng suy sụp và đau khổ khi vô tình đọc được tin nhắn của chồng hẹn hò với người con gái khác. Lúc đó tôi đang mang bầu cậu con trai thứ hai. Chồng đã van xin tôi tha thứ và nói rằng đó chỉ là trong lúc tôi mang bầu, chồng không dám gần gũi vợ vì sợ làm ảnh hưởng đến con trong bụng, nên đã mắc sai lầm bên ngoài. Chồng đã thề thốt rằng đó chỉ là “bóc bánh trả tiền” chứ không hề có chuyện tình cảm.

Lúc đó, tôi đã vô cùng đau khổ, tôi tưởng rằng mình không thể vượt qua nổi, nhưng rồi vẫn quyết định tha thứ cho chồng bởi tình yêu tôi dành cho anh quá lớn, hơn nữa tôi không thể để 2 đứa con của mình không có bố. Từ lúc lấy nhau anh cũng rất quan tâm và trách nhiệm với gia đình, rất yêu thương vợ con. Nếu như không phát hiện ra chuyện đó thì có lẽ tôi đã là người phụ nữ hạnh phúc nhất.

Mặc dù quyết định như vậy, nhưng từ đó đến nay, đã gần một năm trôi qua, giờ con trai thứ hai của tôi đã 6 tháng tuổi, mỗi lần gần anh là tôi lại cảm thấy uất nghẹn khi nghĩ đến cảnh anh ân ái với người khác.

Trước khi lấy tôi, chồng cũng là một người khá đa tình, tôi biết trước tôi anh đã yêu rất nhiều người nhưng cũng không muốn tìm hiểu chuyện cũ. Hơn nữa, chồng lại có tính hay trêu những người con gái khác ngay cả khi có sự có mặt của tôi.

Nhưng trước khi có chuyện kia xảy ra thì mỗi lần đi đâu, khi anh trêu những người con gái khác, mặc dù khó chịu lúc đó nhưng rồi tôi vẫn nghĩ đó là do tính cách của chồng chứ không có gì đặc biệt nên quên ngay. Nhưng từ khi có chuyện tôi phát hiện ra anh đã làm chuyện đó bên ngoài, mỗi lần đi cùng anh, thấy anh trêu những người con gái khác tôi thấy tủi thân và có cảm giác như mình đang không được chồng tôn trọng. Cộng với chuyện cũ làm cho lòng tin của tôi đối với anh càng ngày càng bị lung lay. Khi gần gũi chồng tôi lại càng thấy bị ám ảnh vì những chuyện anh đã làm.

Hay là vì quá yêu chồng nên tôi không thể vượt qua nỗi đau này, tôi thấy đau khổ và mệt mỏi, thường xuyên lên mục Tâm sự để tìm đọc xem có ai có hoàn cảnh như tôi, nhưng càng đọc tôi càng thấy buồn hơn. Tôi sợ rằng kéo dài tình trạng này tôi sẽ trở nên lãnh cảm. Tôi đã rất cố gắng không nghĩ đến những chuyện đau buồn ấy nhưng rồi lại không thể. Tôi luôn bị ám ảnh.

Soha

Nỗi niềm của người đàn ông lấy vợ xấu

Nàng xấu. Gã nhắm mắ nhắm mũi mà lấy nàng. Vì gã trót “gieo” vào nàng giọt máu sau một đêm say.

Mặt gã méo xẹo và chảy ra như bánh đa nhúng nước. Nàng cười. Cái cười của một người đàn bà tự nhận thức được mình không đẹp. Nàng bảo gã không phải lo, nàng sẽ không quàng cho gã bất kỳ trách nhiệm nào cả. Nàng cảm ơn gã vì đã cho nàng đứa con. Vì nàng yêu gã.

Gã thoáng mừng thầm. Nhưng nhìn vẻ mặt vừa hạnh phúc vừa buồn của nàng, gã lại thấy thương thương. Chẳng lẽ người đàn bà xấu lại không được phép có hạnh phúc?! Tình thương của gã và trách nhiệm của một thằng đàn ông không cho phép gã ruồng bỏ nàng và giọt máu của gã. Một đám cưới diễn ra.

Nỗi niềm của người đàn ông lấy vợ xấu
Nỗi niềm của người đàn ông lấy vợ xấu

Gã đàn ông nào lại không mong mình lấy được vợ đẹp? Gã không dám nhẫn tâm tả lại chân dung với từng vẻ “xấu” của nàng, vì như thế thật độc ác với nàng. Dù gã có thương nàng đến mấy thì cũng có lúc gã phải tỉnh táo nhìn bằng lí trí của gã và ngậm ngùi rằng: Nàng không đẹp.

Kể từ ngày lấy nàng làm vợ, gã ít khi muốn nhìn vào nàng. Khi có việc cần nói với nàng, đôi mắt gã như nhìn vào một kẻ thứ ba đang đứng ở trên đầu nàng hay ở cạnh nàng. Gã thường say khướt khi về nhà. Và đôi khi gần gũi vợ, gã phải nghĩ đó là một người phụ nữ đẹp, để khi tỉnh táo gã thấy mình thật tồi, nhưng cứ nhìn vào mặt vợ gã lại tặc lưỡi: Thà như thế còn hơn!

Thà rằng gã cũng cứ xấu xí như vợ gã lại thành một lẽ. Trớ trêu thay gã lại là một kẻ đẹp trai, phong độ. Và nhiều em xinh đẹp lại “cố tình” tạo điều kiện cho gã trở thành chồng hư.

Vợ gã sinh con. Gã ngoại tình, để rồi mỗi khi nhìn thấy vợ, gã lại thấy tội lỗi. Một buổi tối về nhà, gã nhận được đơn ly dị từ vợ: “Em xin lỗi. Không nhan sắc không có tội nhưng nó làm cho em không thể mang lại hạnh phúc cho anh. Cảm ơn anh vì đã cho em một đứa con. Mình nên chia tay thì hơn”.

Gã chới với: “Sao em lại nói thế?”. Hình như vợ gã biết chuyện gã ngoại tình. Gã quỳ xuống trước mặt vợ: “Em, anh xin lỗi. Chuyện đó… chỉ là… Anh biết mình đã có phút ngã lòng. Nhưng anh… anh yêu em. Anh cần con và em. Cho anh một cơ hội em nhé!”.

Lần đầu tiên khi mọi thứ sắp vụt mất, gã mới chợt nhận ra rằng gã yêu vợ gã. Gã cần nàng. Gã nhớ lại. Gã yêu cái giây phút nàng kể chuyện về gã, một người đàn ông, một người cha tốt cho đứa con còn chưa ra đời của gã. Gã yêu cái giây phút vợ gã hát ru con. Gã yêu cái khoảnh khắc vợ gã tận tình chăm sóc mẹ chồng lúc ốm đau trong bệnh viện. Gã yêu hình ảnh vợ gã ngủ gục bên mâm cơm tươm tất chờ gã về… Vợ gã đẹp đấy chứ! Không đẹp lồ lộ mà đẹp bởi sự nhẫn nhịn và dịu dàng. Gã còn định kiếm tìm hạnh phúc ở đâu nữa?!

Gã ôm chặt lấy vợ như sợ nàng sẽ không tha thứ mà bỏ gã đi. Những người đàn bà xấu, khi có chồng, khi yêu chồng thương con, dường như họ đẹp hơn.

Ngã lòng trước em trai chồng sắp cưới

Ánh mắt, lời nói của anh làm tôi cứ run và cái cảm giác có cảm tình bắt đầu len lỏi trong tôi. Tôi nghĩ đến anh nhiều hơn chồng sắp cưới, khát khao yêu đương nguội lạnh ở người yêu ít dần nên tôi như kẻ ngu dại.

Tôi năm nay 25 tuổi, đang công tác tại một ngân hàng lớn. Công việc, thu nhập tương đối ổn định và tôi chuẩn bị kết hôn. Chồng tương lai của tôi hơn 3 tuổi. Anh với tôi quen nhau được 4 năm, và 4 năm ấy tất nhiên cũng như bao đôi tình nhân trẻ khác, yêu thương rồi giận hờn, nhưng tất cả chỉ là vu vơ, chúng tôi chẳng ai giận nhau lâu cả.

Anh là người dễ tính, sống hòa đồng, có lẽ thế mà ai cũng quý mến anh, cho rằng tôi với anh hợp nhau như thế thì cuộc sống hôn nhân sau này sẽ tốt hơn. Nhưng anh hiện tại 28 tuổi, không nghề nghiệp, không tiến thủ, và sở thích là chơi game. Tôi cũng như gia đình khuyên nhủ anh rất nhiều nhưng mọi thứ đâu lại vào đấy, anh bảo tôi cứ chăm chỉ làm kiếm tiền nuôi anh là ổn. Tôi với anh vì thế mà xa cách nhau hơn, ít tâm sự, tình yêu thiếu lửa.

Cứ thế, trong tôi lâu lâu lại nhen nhóm một suy nghĩ sẽ chẳng thể đến với anh. Môi trường làm việc của tôi có rất nhiều người đàn ông tốt, thành đạt và trẻ tuổi như tôi, nhưng tôi không tìm thấy sự đồng cảm và quan trọng là cảm xúc yêu đương trong họ. Tôi yêu anh, thực sự mà nói là như vậy, tôi nghĩ mình chấp nhận được điều như thế. Nhưng mọi thứ ở trên đời này không như tôi nghĩ.

Cũng trong thời gian quen anh, tôi thường xuyên về nhà anh chơi, mối quan hệ với gia đình anh rất tốt, bố mẹ anh rất quý tôi, anh có một chị gái và một người em trai. Tất cả đều hòa hợp, nhưng trớ trêu, người em trai ấy lại có tình cảm với tôi, tôi không hiểu là anh ấy mến tôi vì điểm gì, đó cũng là một người thanh niên trẻ, thành đạt và đã có gia đình. Anh ấy có tất cả, vợ đẹp, con xinh, vật chất đầy đủ, là niềm mơ ước của nhiều người.

Có lẽ vì tôi cũng luôn khát khao người chồng mình cố gắng hoàn thiện bản thân như anh ấy nên đã thần tượng quá thì phải. Ban đầu, tôi tuyệt đối tránh gặp anh, nhưng sau vì nhiều lý do khách quan mà chúng tôi thường chạm mặt nhau. Ánh mắt, lời nói của anh làm tôi cứ run và cái cảm giác có cảm tình bắt đầu len lỏi trong tôi. Tôi nghĩ đến anh nhiều hơn chồng sắp cưới, khát khao yêu đương nguội lạnh ở người yêu ít dần nên tôi như kẻ ngu dại.

Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có tình cảm với người có gia đình, ở đây lại là em trai chồng sắp cưới, thế mà lý trí của tôi đã lu mờ, tôi ngã vào lòng anh ấy một cách tự nguyện nhất. Sau lần ấy, tôi bứt rứt, cảm giác tội lỗi luôn đè lên tâm trí. Đối diện với chồng sắp cưới, đối diện với chính mình mà tôi thấy mình thật đê tiện. Tôi tự sỉ vả mình rất nhiều, nhưng tại sao trong con người tôi cứ hiện hữu hai con người ấy, một người tôi yêu, và một người cho tôi cảm giác được yêu. Mọi thứ cứ như thế diễn ra.

Bây giờ, tôi cũng không sẵn sàng, nhưng gia đình anh muốn chúng tôi kết hôn, sớm ổn định, có gia đình thì anh mới lo tu chí làm ăn. Tôi yêu anh, nhưng tội lỗi cứ đè nặng khiến tôi không biết phải làm sao. Tôi tự hỏi mãi, với những gì mình có, tại sao một phút chốc tôi lại yếu lòng và đánh mất mình như thế .

Các anh chị đi trước hãy thẳng thắn đưa ra lời khuyên giúp tôi nên giải quyết thế nào. Tôi cũng có ý nghĩ không tổ chức đám cưới này và lặng lẽ ra đi, nhưng quyết tâm và sự tiếc nuối còn níu giữ tôi lại. Cảm ơn mọi người đã nghe tâm sự của tôi.

Linh

 

Đêm qua anh đã làm gì?

Nhưng dù không muốn thì tôi cũng phải nghe. Thằng bé đã gần thôi nôi. Má nó vốn là ca sĩ ở quán đờn ca tài tử. Tôi lặng người trước lời thú tội này. Hóa ra anh cũng tầm thường như những người đàn ông đã lén lút ngoại tình, lừa dối vợ con.

“Sao bữa nay về trễ vậy anh?”. Thỉnh thoảng, tôi vẫn hỏi Thắng như thế khi anh về muộn. Chồng tôi cười: “Anh ghé qua nhà má thằng cu”. Biết anh đùa, tôi trêu: “Sao ghé thăm gì mà nhanh vậy?”. Anh lại nói: “Thì ghé thăm thằng cu chớ có thăm má nó đâu mà lâu?”.

Chỉ là chuyện nói đùa nhưng gần đây thấy bạn bè anh nhiều người vướng vào chuyện tình ái lăng nhăng, tôi đâm lo. Có lần, tôi đã nói rất nghiêm túc: “Từ nay đừng giỡn như vậy nữa. Em không thích đâu”. Nghe vậy, anh cau mặt: “Nói đùa thôi, em làm gì dữ vậy?”. “Em sợ cứ nói riết, nó lại hóa ra có thật thì nguy”.

Phụ nữ khóc

Tôi lo lắng là có lý do. Chuyện ba anh có vợ bé làm khổ mẹ anh, cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, bà vẫn không tha thứ với lời trăn trối: “Tụi con để mẹ nằm riêng một mình…”. Tôi sợ “con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh”, nhất là khi tôi chỉ sinh được 2 cô con gái. Biết được điều đó, anh bảo tôi: “Anh đã chứng kiến những đau khổ mà ba gây ra cho mẹ nên không bao giờ lặp lại điều đó với vợ con mình”.

Sau ngày mẹ mất, các em lần lượt đi lấy chồng, ngôi nhà ở quê không ai ở phải thuê người chăm sóc. Trước đây, thỉnh thoảng anh mới về. Cũng có khi, do bận việc làm ăn anh không về được thì tôi lại thay anh về thăm nom, thắp nhang cho ông bà. Mấy năm qua, chuyện vẫn bình thường như vậy.

Thế nhưng khoảng 1 năm trở lại đây, anh bỗng về quê thường xuyên hơn, hầu như tháng nào cũng về. Tôi thấy lạ nên hỏi thì anh nói: “Lớn tuổi rồi, tự dưng muốn quay về quê cho yên tĩnh. Với lại, anh cũng muốn về coi sóc nhà cửa, mồ mả”.

Nghe anh nói cũng có lý nên tôi không dò xét nữa. Cho đến lần gần đây nhất, anh vội vã về quê sau khi nghe một cuộc điện thoại. Tôi thắc mắc: “Anh mới về tuần trước mà? Có chuyện gì vậy?”. “À… ừ… Cái bờ kè bị sụp, anh phải về mướn xáng cạp đổ lại cho đầy…”.

Nhìn điệu bộ luýnh quýnh của anh tôi cảm thấy có điều gì đó không bình thường. Xế trưa hôm đó, tôi bảo con: “Má về nội có chút việc, dì út sẽ qua ngủ với tụi con. Mai má lên”. Con bé ngạc nhiên: “Sao hồi sáng má không đi cùng ba cho vui?”. “Má bận giải quyết mấy việc ở công ty”. Tôi trả lời cho con yên tâm.

Tôi về mà không báo cho anh. Đến nơi, thấy nhà cửa vắng hoe, mới 7 giờ tối mà con Tím, đứa bé chúng tôi thuê trông nhà đã đóng cửa đi ngủ. Thấy tôi, nó nói ngay: “Chú về tới tắm rửa xong là đi liền, không kịp ăn cơm”. “Chú đi đâu con biết không? Cái bờ kè bị sụp chỗ nào mà thím không thấy?”. Con bé trố mắt: “Ai nói cái bờ kè bị sụp? Cái bờ kè nhà mình làm chắc chắn như vậy, sao mà sụp được?”. Rồi không đợi tôi hỏi thêm, con bé nói luôn: “Chắc chú ra cái quán đờn ca tài tử ở ngoài Cầu Lầu. Ở đó có mấy con nhỏ hát hay lắm…”.

Cái quán mà con Tím nói là một quán nhậu. Ra đến nơi, thấy không khí xô bồ, tôi tần ngần không dám vào nên gọi điện cho anh: “Có chuyện này gấp lắm, em muốn hỏi ý kiến anh…”. Giọng Thắng tiếng được, tiếng mất: “Anh đang ở trong quán với mấy thằng bạn, ồn quá nghe không được. Để lát anh gọi lại”. Thắng dập máy. Chờ mãi không thấy anh gọi, tôi gọi lại và nói ngay: “Có một suất đi đào tạo ở Nhật, công ty cử em đi… ”. Giọng Thắng vẫn hụt hửi: “Chờ chút, để anh ra ngoài”.

Tôi cứ ngỡ sắp thấy chồng từ trong quán nhậu bước ra. Nào ngờ, tôi dán mắt mãi vào cửa quán mà chẳng thấy. Thế nhưng anh vẫn nói: “Rồi, anh ra ngoài rồi, em nói đi”. Tôi lặp lại vụ đi Nhật. Vừa nghe vậy, anh đã kêu lên: “Trời, em được chọn đi Nhật đào tạo à? Sướng quá rồi. Tội gì không đi…”.

Điều này hoàn toàn khác với Thắng trước đây. Hồi trước, mỗi khi tôi đi công tác, anh lại rầu rĩ, kêu than; thậm chí gọi điện cho giám đốc công ty đề nghị phân công người khác…

Tối đó, tôi chờ mãi trước cổng cái quán nhậu có đờn ca tài tử cho đến lúc quán đóng cửa mà vẫn không thấy chồng mình. Tôi về đến nhà đã 2 giờ sáng mà Thắng vẫn chưa về. Cả đêm tôi gần như không ngủ. Sáng sớm, tôi gọi điện, nghe giọng anh còn ngái ngủ: “Em gọi làm gì sớm quá vậy? Để anh ngủ chút nữa, tối qua nhậu về khuya…”.

Rồi anh vội vã cúp máy. Tôi không biết phải làm gì. Trong khi con Tím vừa quét sân vừa líu lo: “Mấy lần trước về, chú cũng đâu có ngủ nhà…”.

Tôi không chờ anh mà trở lên Sài Gòn với tâm trạng thật nặng nề. Đêm qua và những đêm trước đây, anh đã đi đâu, làm gì? Tại sao phải nói dối vợ con? Tôi đặt ra nhiều tình huống và thử giải quyết. Thế nhưng tất cả các tình huống đều làm cho tôi thấy bị tổn thương và đau lòng.

Có lẽ anh đã nghe con Tím nói lại chuyện tôi lặn lội về quê nên sau đó đã gọi điện cho tôi: “Anh xin lỗi… Chờ anh lên, anh sẽ nói tất cả rồi tùy em quyết định”. Tôi nghẹn lời: “Em không muốn nghe”.

Nhưng dù không muốn thì tôi cũng phải nghe. Thằng bé đã gần thôi nôi. Má nó vốn là ca sĩ ở quán đờn ca tài tử. Tôi lặng người trước lời thú tội này. Hóa ra anh cũng tầm thường như những người đàn ông đã lén lút ngoại tình, lừa dối vợ con.

Bất giác tôi muốn gào thét, cấu xé để giải tỏa sự đau đớn, tuyệt vọng, chán chường. Nhưng rồi, tôi chẳng làm gì cả, chỉ chua chát thốt lên: “Đồ dối trá!”.

Từ hôm đó đến nay đã gần 3 tháng. Tôi không thấy anh về quê nữa. Tôi tự hỏi, chẳng biết “thằng cu” như thế nào rồi? Nếu nó đúng là con của anh thì mọi chuyện đâu đơn giản chỉ là “nhắm mắt uống một chén rượu cay” như lời anh nói…

Nhưng điều quan trọng nhất là tôi không biết phải làm sao để tiếp tục cuộc hôn nhân của mình một cách bình thường. Trong hai chúng tôi, không ai đòi ly hôn nhưng tôi biết mình sẽ còn đau rất lâu trước sự thật này…

Phương Linh / GocTamSu.com

Chồng đưa tôi đi tân trang vùng kín làm mới cuộc yêu!

Hòa hợp chuyện gối chăn là điều vô cùng quan trọng. Lúc mới cưới, điều này được coi là niềm sung sướng hiển nhiên, chỉ số ít gia đình gặp trục trặc; nhưng sau cả chục năm con ong đã tỏ đường đi lối về, tân trang lại là điều cần thiết…

 

Chồng đưa mình đi tân trang vùng kín, thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn. Ảnh minh họa
Chồng đưa mình đi tân trang vùng kín, thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn. Ảnh minh họa

Có lẽ các cặp vợ chồng trẻ sẽ không thể hiểu được cảm giác của mình, khi mong muốn được yêu mãnh liệt mà không được đáp ứng. Lý do không phải vì sức khỏe, mà vì sự xuống cấp của cơ thể.

Sinh hai đứa con với những vết khâu chằng chịt, có lẽ vì thế mà chồng mình luôn tắt điện mỗi khi hành sự. Mình cũng tự ti về bản thân rất nhiều, để chồng nhìn thấy là mất hết cả tự tin, mất hết cả sĩ diện.

Nhưng bề ngoài đã là một chuyện, nội dung bên trong mới là vấn đề thực sự. Cả đêm vợ chồng gắng sức, mệt nhoài người, mà chả đi đến đâu!

Sau sinh, cổ tử cung của mình mở rộng đến mức khi lâm trận ông xã chưa đi đã vội tới đích, không còn thời gian để khám phá gì hết nữa.

Đang ở cái tuổi mà khao khát trào dâng thế này, chuyện ấy không được đáp ứng khiến vợ chồng mình cảm thấy bức xúc vô cùng.

Vì thế, chồng mình đã chủ động đề nghị vợ đi tân trang lại chỗ ấy, làm mới và thu hẹp tầng sinh môn lại như thời con gái.

 

Chúng mình đã tìm hiểu kĩ về kĩ thuật làm, kinh nghiệm của những bạn bè đã làm và những cơ sở thực hiện uy tín.

Theo lời một bác sĩ phụ trách phẫu thuật thẩm mĩ vốn là bạn của chồng mình thì thực hiện phẫu thuật cho vùng kín là phẫu thuật khá đơn giản nhưng chị em cũng cần lưu ý lựa chọn những cơ sở có điều kiện vô khuẩn tốt, bác sĩ tay nghề cao, nếu không có thể dẫn đến các nguy cơ nhiễm khuẩn, tổn thương trực tràng hay âm đạo. Và đây là vùng nhạy cảm nên có thể tiềm ẩn nhiều nguy cơ đáng tiếc.

Chính vì vậy mà vợ chồng mình tìm đến một trong những nơi mà cơ sở vật chất tốt nhất và bác sĩ có chuyên môn rất cao để thực hiện tiểu phẫu này.

Kết quả ngoài cả mong đợi các mẹ ạ, đúng là thuận vợ thuận chồng tát biển động cũng cạn, trong thời gian hậu phẫu, ông xã kiêng khem đúng lịch và chăm sóc yêu thương vợ nhất mực.

Đêm đầu tiên sau phẫu thuật, vợ chồng mình hồi hộp như đêm tân hôn vậy. Cả hai cùng nóng lòng, cái cảm giác vẹn nguyên như thời con gái ùa về khiến mình hết sức sung sướng, ông xã cùng ôm riết lấy vợ.

Mình thấy báo chí vẫn hay đưa tin tai nạn này tai nạn kia khi tân trang vùng ấy, sự thật không đáng sợ đến thế đâu các mẹ ạ.

Quan trọng là tìm hiểu kĩ và được sự nhất trí của ông xã thôi. Như vợ chồng mình, chuyện yêu đương giờ đây đúng là tuyệt vời như ở thiên đường luôn.

Chúc gia đình các mẹ luôn hạnh phúc nhé!

Thanh Trà (Uông Bí, Quảng Ninh)

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống