Người tình có thể bù đắp cho tôi những đêm nồng nhiệt

Tôi không tự hào khi khoe khoang tôi có bồ nhí, tôi có người tình này nọ… Nhưng, tôi không thể chối cãi một sự thật là người tình bù đắp được cho tôi những điều tuyệt vời mà vợ không có.

Thế nên tôi tìm đến người tình, người có thể cho tôi những đêm mặn nồng, những phút thăng hoa, những khi tôi say đắm như thời trai trẻ và có cảm giác mình là một người đàn ông thực thụ. Ảnh minh họa
Thế nên tôi tìm đến người tình, người có thể cho tôi những đêm mặn nồng, những phút thăng hoa, những khi tôi say đắm như thời trai trẻ và có cảm giác mình là một người đàn ông thực thụ. Ảnh minh họa

 

Không thể phủ nhận được sự hi sinh và tầm quan trọng của món cơm – hay người vợ trong gia đình, món ăn giúp người ta tồn tại, no lâu, chắc dạ, giúp các ông xã có sức khỏe làm việc suốt cả ngày, giúp đàn ông chúng tôi bước chân về đã có cửa nhà sạch sẽ, quần áo vứt ra đã có máy giặt là phẳng phiu.

 

Nhưng cũng không thể kể hết được sự bất tiện của món cơm, nấu nướng lích kích phải kèm thứ này thứ nọ, không kể là cơm nguội, vừa ăn vừa ngán ngẩm. Muốn ăn cơm, phải vo gạo, phải đong nước, rồi chờ cơm sôi, chờ cơm chín dẻo… Muốn vợ chiều mình, phải đưa lương lậu cho nàng cả, phải đáp ứng hạch sách thế này, thế kia.

Chưa kể đến đoạn cơm ngon mấy thì càng ăn cũng càng thấy chán. Như vợ tôi, càng ngày càng mập lên, mùa hè nhìn vào đã thấy nóng bức. Hơn nữa, cái cảm giác quan hệ bao nhiêu năm vẫn vậy, đều đều nhàm chán, khiến tôi thực sự không mấy hứng thú.

Đôi khi nhìn vào bức ảnh cưới đen trắng ngày xưa, tôi vẫn hỏi các con tôi, ai đứng cạnh bố đây, không có nét gì giống người đàn bà đang cạnh tôi cả!

 

Thế nên tôi tìm đến người tình, người có thể cho tôi những đêm mặn nồng, những phút thăng hoa, những khi tôi say đắm như thời trai trẻ và có cảm giác mình là một người đàn ông thực thụ.

Có trách thì phải trách thời gian, thời gian đã khiến vợ tôi thay đổi quá nhiều. Không còn nhỏ nhắn nằm trong vòng tay tôi, không còn rên rỉ theo nhịp yêu cùng chồng, không còn những đêm tuyệt vời như xưa.

Và cái gì mất đi thì cần phải có người khác bù đắp. Khoảng trống tình cảm trong tôi đã được khỏa lấp…

Thế đấy, tôi biết ranh giới giữa vợ và người tình, vợ là số 1, vợ là điểm dựa tinh thần của tôi. Nhưng mặt khác vợ không còn chiều được tôi nữa, người khác thay chỗ là hợp lí.

Đừng vội nói tôi là người đàn ông đểu cáng, là người sống không trước không sau, nhất là các bạn trẻ. Sau này, khi ở tuổi tôi bạn sẽ hiểu sự nhức nhối của những khao khát, ham muốn. Những nhu cầu không được giải tỏa sẽ chỉ ngày càng trở nên bí bách hơn bao giờ hết.

Và người tình bù đắp trong khoản ấy, chỉ có thể dùng hai chữ, tuyệt vời!

Minh Khang (Tây Hồ, Hà Nội)

Chúc những người tình của anh hạnh phúc

Em không đủ mạnh và quan trọng hơn là anh đã lập trình sẵn: vui chơi qua đường với em và khi muốn vứt bỏ thì anh làm rất dễ dàng. Anh tiếp tục với những món đồ chơi khác hiện có. Với anh thì rất dễ, nhưng rất khó với em.

Anh!

Mình quen nhau được bao lâu rồi anh biết không? Anh không nhớ và cũng không có thời gian để nhớ. Em từng ước rằng “heart ” của anh là một “ngôi nhà”, và em có thể có được một vị trí, dù chỉ một góc nhỏ trong “nhà kho” em cũng bằng lòng. Nhưng em biết, “heart” của anh đã đầy rồi, em không chen chân vô được, anh nhỉ!

Anh có nhớ em từng nói “xin anh đừng lừa dối em” ngay khi mới bắt đầu quen nhau không? Em sợ, rất sợ cảm giác bị lừa dối và bỏ rơi. Em biết từ đầu rằng quen anh thì em như chơi một ván cờ mà em không rành, còn anh là người quá rành rồi, cho nên việc em thua trong ván cờ này là 99%, nhưng em vẫn hy vòng rằng % còn lại có thể mình thắng. Vì em nghĩ “em chân thành thì anh không dối gạt em đâu”.

Và em đã không có được chút may mắn đó, em đã sai ngay từ nước cờ đầu tiên, tin anh tuyệt đối, để rồi sau khi quen anh một khoảng thời gian em lờ mờ nhận ra rằng bên anh không chỉ có mình em. Lúc đó, phải chi em mạnh mẽ và tin vào cảm giác của mình, dứt khoát với anh thì cuộc đời em không như thế này. Chắc anh không biết rằng, rất nhiều lần khi bên cạnh anh, em đã khóc vì biết những cuộc điện thoại hoặc tin nhắn đến máy anh là của nhiều người con gái khác.

Đôi khi em giả vờ nhắm mắt, ngủ hoặc cố tình tỏ vẻ bình thường, nhưng anh không hề biết đó là những lúc em kìm nén những giọt nước mắt của mình. Có đôi khi anh thấy em khóc thì anh nổi cáu và luôn trách móc rằng em đem đến mệt mỏi cho anh. Em im lặng không nói, vì biết có nói ra anh cũng không thừa nhận, anh luôn tìm mọi lý do để che giấu đi sự dối trá của mình. Khi sự thật vô tình em biết được, thì anh cũng chẳng một lời xin lỗi em.

Yêu anh em chỉ mù quáng, không được biết rõ ràng về gia đình và bạn bè của anh. Em biết ở anh có quá nhiều bí mật, đến tận bây giờ em cũng không hiểu tại sao anh lại lừa dối một người như em, hay em đã nợ gì ở anh mà giờ em phải trả giá đắt như vậy? Em cảm nhận được hạnh phúc anh dành cho em chỉ là khoảng thời gian đầu. Lúc đó chắc anh có tình cảm với em, và em là một món đồ chơi mới của anh nên anh tôn trọng và chiều chuộng.

Chưa bao giờ em biết được một câu chúc mừng sinh nhật từ anh dù chỉ là một tin nhắn, anh có biết mỗi lần sinh nhật em là mỗi lần em khóc không? Đến các ngày lễ tết là em chuẩn bị sẵn sàng tâm lý cô đơn, cố gắng không khóc. Em luôn muốn dối gạt bản thân mình rằng anh thật sự bận rộn vì tính chất công việc của anh. Nhưng nếu đối diện với sự thật thì đâu có người con gái nào chưa được người yêu mình đưa đi chơi hoặc đơn giản chỉ chở nhau trên xe máy đi một vòng đâu anh nhỉ?

Khi nào anh cần thì anh sẽ gọi em, còn lễ tết thì em đừng xen vào cuộc sống của anh. Thế nhưng em vẫn khóc, vì biết trong những ngày đó, anh đang bận vui chơi bên người tình khác của anh. Chưa bao giờ em có thể liên lạc với anh vào những ngày đó được, hoặc nếu có thì chỉ một hoặc 2 câu nói vội vã từ anh.

Em tự nhủ lòng mình rằng phải buông tay anh ra, vì bản thân anh đâu hề muốn nắm lấy em. Cho dù em có nắm chặt như thế nào thì vẫn không có được anh, và bây giờ em đã buông tay anh rồi đấy. Sự thật em phải buông tay anh, em biết mình không đứng lên được vì quá đau, nhưng em phải buông vì đây là con đường duy nhất của em.

Khi em hiểu được mọi vấn đề và biết được sự thật thì cũng là lúc em yêu anh quá nhiều rồi. Khi anh đã chán chê em thì cũng là lúc em cảm nhận được con người thật sự của anh, nhưng em vẫn cố gắng hết sức kéo anh về với em. Em không đủ mạnh và quan trọng hơn là anh đã lập trình sẵn: vui chơi qua đường với em và khi muốn vứt bỏ em thì anh làm rất dễ dàng. Anh tiếp tục với những món đồ chơi khác hiện có. Với anh thì rất dễ, nhưng rất khó với em.

Em dành hết hy vọng và niềm tin vào anh, bây giờ anh xô em xuống vực, làm sao em còn sức leo lên nữa anh? Em tự thấy rằng mình không phải là một cô gái xinh đẹp, cũng không biết cách ăn nói ngọt ngào lấy lòng người khác, ở em chỉ là một mức gì đó rất đỗi bình thường, đôi khi tự em thấy mình ngu ngốc, không nổi bật. Còn anh, anh có tất cả: một người đàn ông có địa vị trong xã hội, và anh hiện tại cũng có vài ba người đẹp làm người tình.

Vậy thì cớ gì anh xen vào cuộc sống của em, làm cuộc sống em đảo lộn lên và rồi ra đi trong sự im lặng? Anh bảo rằng em và anh không thể đến được với nhau, anh không hợp với em. Vậy anh vừa quen em vừa quen những người con gái khác là để anh lựa chọn người nào hợp với anh hay sao? Nếu thật sự như vậy có công bằng với em không? Giả sử em cũng làm vậy thì anh nghĩ sao? Chẳng qua chỉ là lời nói nguỵ biện của anh mà thôi. Anh có tiền, anh có quyền chọn lựa đúng không?

Em không biết liệu mình có thể mở cửa “heart” của em ra một lần nữa cho ai đó không? Không phải em xấu hổ vì mình không còn trong trắng mà là em đã vô định, em dám tin ai bây giờ nữa? Em viết lên những lời này, tuyệt nhiên không hề có ý trách anh bất cứ điều gì, không trách vì sao anh lừa dối em, không trách anh không yêu em thật lòng. Vì em biết chỉ mình em nghiêm túc trong mối quan hệ này thôi.

Còn anh, từ đầu có nói rằng anh sẽ yêu em thật lòng đâu, anh không hề hứa hẹn gì với em cả, do em ngu ngốc vẽ ra cho mình một tương lai tươi sáng với anh thôi. Em chỉ muốn xin lỗi chính bản thân mình rằng đã quá ngu ngốc, đã sai quá nhiều khi cứ lao vào anh. Khi yêu người ta không tính toán thiệt hơn, em biết yêu là cho, nhưng khi em cho đi quá nhiều mà đổi lại chỉ là một cái gì đó thật nhợt nhạt từ anh.

20/10 rồi , em chúc những người bạn gái hiện tại của anh hạnh phúc. Cố gắng che giấu sự thật đi anh nhé, nếu một trong những người đó cũng yêu anh thật lòng như em đã yêu anh, khi biết được sự thật người ta sẽ đau lắm, và em nghĩ người ta sẽ không dễ dàng buông tay anh ra như em đâu. Cuối cùng, chúc anh tìm được hạnh phúc của mình. Em không mong trong tương lai sẽ gặp lại anh đâu, vì em không đủ sức dối diện với con người như anh một lần nào nữa. Em sợ đàn ông, thật sự rất sợ rồi anh à.

Bình

Mắng chửi vợ là loại anh hùng…rơm!

Cho đến bây giờ, đầu đã hai thứ tóc tôi vẫn nhớ lời dạy của cha mình: “Gia đình muốn có hạnh phúc thì người đàn ông phải biết chịu đựng!”. Tôi là người từng tận mắt chứng kiến cách đối xử của ông với vợ con nên càng hiểu hơn điều ông muốn nói.

Cha tôi trải qua hai đời vợ nhưng vợ nào cũng yêu thương ông. Người vợ đầu tiên là mẹ tôi, con một lý trưởng. Mẹ tôi “ghê gớm” lắm, ngoại tôi bảo vậy. Bà sẵn sàng nổi đóa với chồng khi có điều gì không vừa ý. Bà bắt chồng phải biết làm tất cả những việc mà người ta quan niệm chỉ dành cho phụ nữ. Mẹ tôi chỉ biết đến công việc. Bà làm việc suốt ngày, vừa làm vừa lẩm bẩm một mình: “Lười làm thì cháo cũng chả có mà ăn”. Với hàng xóm, bà luôn đốp chát kiểu “Cha bố nó chứ cứ thả rông để trâu ăn hết lúa nhà bà”…

 Cha tôi không bao giờ góp ý trực tiếp ngay với vợ mà phải “chịu đựng”, đợi khi nào mẹ tôi vui vẻ ông mới nhẹ nhàng: “Ngày trước trâu nhà mình cũng ăn lúa nhà người ta, người ta đâu có chửi mình, bu nó nên rút kinh nghiệm!”. Dần dần bà cũng nghe ra, ứng xử tế nhị hơn với gia đình và hàng xóm. Mẹ tôi qua đời vì bệnh nan y lúc bà 35 tuổi, tôi chỉ vừa ba tuổi. Sau này, chính ông bà ngoại tôi bảo, bố mày là anh hùng mới ở được với mẹ mày. Tuy ghê gớm vậy nhưng mẹ tôi là người rất sòng phẳng, biết điều với hàng xóm. Ai khó khăn gì là bà giúp đỡ ngay. Bà thường to tiếng nhưng lại là người rất tốt bụng, không nề hà việc giúp đỡ người khác.

Mẹ tôi mất, cha tôi phải lấy vợ kế theo yêu cầu của bà ngoại tôi. Mẹ kế tôi là người làm thuê làm mướn ở làng. Tính bà còn “ghê gớm” hơn cả mẹ tôi. Bà nội tôi bảo, số cha mày phải lấy vợ ghê gớm! Bà không biết chữ, tính lại thực dụng, ích kỷ. Tuy nhiên, bà rất chăm chỉ, kỹ lưỡng. Quét nhà không sạch là bà mắng cho tối mặt. Tôi là người gần gũi bà nhiều nhất. Tôi ăn không no bà cũng quát ầm làm cả xóm nghe thấy. Học mà bị điểm kém bà xé ngay sách vở. Bà thường la lớn như cháy nhà: “Không ăn để người ta lại chửi tao là đồ dì ghẻ hả!”. Tôi sợ mẹ kế lắm nên nghe lời răm rắp. Mẹ kế của tôi cũng thương yêu chồng, con chồng hết mực. Rồi dần dần, tôi thấy mẹ ít nói hơn, ít nóng nảy hơn, hàng xóm đến nhà tôi chơi đông hơn. Bà thay đổi, hàng xóm ai cũng khen cha tôi giỏi dạy vợ. Sau này tôi có vợ con, mỗi khi vợ chồng lục đục, tôi lại nhớ lời cha dặn để đối xử có tình có lý, không bao giờ nghe người ngoài đánh giá là mình sợ vợ mà về mắng chửi vợ. Cha tôi bảo, đó là loại anh hùng rơm!

ẹ kế của tôi, 93 tuổi. Mỗi khi nhắc đến cha tôi, bà lại đau đáu nhớ về người chồng yêu quý
ẹ kế của tôi, 93 tuổi. Mỗi khi nhắc đến cha tôi, bà lại đau đáu nhớ về người chồng yêu quý

Nghe theo cách dạy vợ của cha mà gia đình tôi không bao giờ xảy ra chuyện to tiếng. Vợ tôi bây giờ cũng “ngang cơ” với mấy mẹ chồng, dù cô ấy là một trí thức. Tôi cảm ơn cha mình đã dạy cho con cái biết chịu đựng, chờ thời cơ để khuyên bảo vợ con. Và, một điều lớn lao hơn nữa tôi cũng được cha dạy: nếu vợ góp ý đúng thì chồng phải biết nghe theo!
ĐÀO SỸ QUANG / Theo PhuNuOnline.com.vn

Có lẽ em không biết…

Ít lâu sau mối tình đầu tan vỡ, em nhận lời cầu hôn của anh. Bạn bè xầm xì, bảo anh chỉ là “kẻ thế chỗ”. Niềm vui sướng vì cưới được người con gái xinh xắn, hồn hậu và sâu sắc đã choán hết tâm trí anh, khiến anh nghĩ đơn giản: rồi trái tim em sẽ thuộc về anh, như tất cả những gì anh trao em vậy.

Lời cầu hôn

Những năm vợ chồng son rỗi của chúng mình trôi qua êm ả. Anh cần mẫn làm trụ cột gia đình, cho em yên tâm ngoài giờ lên lớp, thu mình trong phòng riêng mà em đã giao kèo từ trước khi anh xây nhà mới đón em về. Căn phòng đó có biết bao sách, truyện, thơ ca và những trang viết mà em gửi vào tâm tư thầm kín. Em tiếp tục làm thơ, viết văn đăng báo như thời đi học, thỉnh thoảng giao lưu, hội trại, vẫn buông lơi theo những xao xuyến bất chợt của tâm hồn, vẫn tổn thương và tự chữa lành trái tim đa cảm… Rồi con trai mình ra đời, em chu toàn mọi việc nhưng đêm về, em vẫn đắm chìm trong căn phòng đó, nơi mà anh có thể dùng quyền làm chồng để bước vào, nhưng chỉ chạm phải một thế giới riêng đã khép cửa.

Có lẽ em không biết, anh đã đọc nhiều lần quyển sách mà em yêu thích: Những cây cầu ở quận Madison. Cảm nhận nhân vật nữ có nhiều nét tương đồng với em khiến lần nào đọc xong, anh cũng chạnh lòng cho người chồng trong tiểu thuyết. Để rồi mỗi khi thấy em thả ánh nhìn lơ đễnh về phía xa xăm, trong những buổi chiều muộn rảnh tay với bếp núc, lòng anh quặn lên một nỗi niềm khó tả. Anh không biết đến bao giờ, “chàng Robert của em” mới xuất hiện, nhưng anh biết mình luôn sẵn sàng để “nàng Francesca của anh” ra đi, khi gần 10 năm rồi, anh chỉ giữ được phần xác em, chỉ cảm được tình thương em dành cho đứa trẻ mang dáng dấp anh. Anh cay đắng nhớ lại ngày đầu trăng mật, anh đã từng tự hỏi, hai người mà thế giới tâm hồn không có điểm giao nhau, có thể chung sống với nhau suốt đời không? Để rồi song hành bên em gần 10 năm, anh buồn bã nhận ra mình chung sống mà không gắn bó, ngày ngày trao đổi mà không tâm sự, vợ chồng mà không phải bạn đời…

Có lẽ em không biết, anh rất sợ những đêm trở giấc, theo thói quen choàng tay qua phía em nằm, chạm phải mênh mông khiến anh giật mình tỉnh hẳn. Biết chắc em đang sáng đèn ở phòng đọc sách, đang đọc những tác phẩm mà anh không tài nào đồng cảm và thấu hiểu những lãng đãng, thiết tha trong đó, vậy là anh lại chìm vào khoảng tối hoang mang của riêng mình. Có người hiến “kế” cho anh buộc em sinh thêm đứa nữa, như một cách trói chặt tâm hồn bay bổng của em bằng trách nhiệm và nghĩa vụ bình thường của một người vợ, người mẹ. Nhưng, anh không thể…

Và có lẽ em không biết, mệt nhoài vì đứng giữa mong manh “gần và xa”, “có và mất” em, đôi khi anh muốn buông tay…

 

Hữu Thái

Chồng bạo hành bằng cách bỏ đói phòng the

Có lẽ cuộc đời là vậy, đứng núi này thì trông núi nọ. Nhìnhoàn cảnh của chị Minh Thúy mà em ao ước có được người chồng như chị. Chồng em thì dường như lãnh cảm với em vậy!

 

Đúng là dù có trải qua bao nhiêu năm yêu đương và tìm hiểu chúng ta cũng không thể biết được cuộc sống vợ chồng sẽ thế nào, chồng sẽ cư xử và yêu thương vợ ra sao.
Ngay chính bản thân em, đôi khi em muốn sống thế này thì bản năng lại bắt mình làm khác đi. Giá mà chúng ta đổi được hoàn cảnh và số phận cho nhau.

Chị Minh Thúy à, em với chị có một điểm chung đó là ông chồng ngoan hiền, lí tưởng. Và chúng em cũng đã có tới bốn năm trời để tìm hiểu, để thử thách nhau.

Hai đứa học hành tử tế, có công việc và vị trí ổn định trong xã hội mới cưới nhau, vậy mà sao hạnh phúc không mỉm cười với chúng em.

Chồng em là một người đàn ông bình thường, anh không mắc chứng bệnh nào liên quan đến chỗ ấy cả. Thế nhưng, hoàn toàn ngược lại với chồng chị, chồng em như lãnh cảm với vợ vậy.

Đêm tân hôn anh say khướt, em thấy chồng mệt thì để chồng ngủ thôi. Cũng tức và ấm ức vì bị chồng bỏ rơi trong đêm ấy lắm, nhưng vì anh luôn hiền lành nên em cũng chả nỡ giận.

Đêm sau anh hứa trả bài. Nhưng anh chỉ vào cuộc được 5 phút là đã lăn ra ngủ. Em chưng hửng, mình còn chưa kịp khởi động xong thì anh đã xong việc.

 

Nhưng anh chỉ vào cuộc được 5 phút là đã lăn ra ngủ. Em chưng hửng, mình còn chưa kịp khởi động xong thì anh đã xong việc. Ảnh minh họa
Nhưng anh chỉ vào cuộc được 5 phút là đã lăn ra ngủ. Em chưng hửng, mình còn chưa kịp khởi động xong thì anh đã xong việc. Ảnh minh họa

Nói thật, mới lấy chồng nên em cũng ngại đòi hỏi chuyện ấy, vì em sợ anh sẽ đánh giá mình là loại đàn bà này nọ, cũng thấy việc đòi anh thật là khác thường.

Nhưng sau đó, cả tháng nay thái độ và hành động của anh vẫn không thay đổi. Anh chỉ làm điều ấy mỗi khi em gợi ý, cũng chưa bao giờ làm đến nơi đến chốn.

Điều đó khiến em vô cùng đau khổ, em cũng là một người phụ nữ với biết bao mong mỏi mỗi đêm về, muốn được ôm ấp, vuốt ve, muốn yêu anh và muốn được anh yêu.

Giá mà hai ông chồng của chúng mình san sẻ cho nhau một chút chị nhỉ?!

Em cũng đang rối bời nỗi niềm giống chị. Bởi lẽ chúng em mới cưới được hơn hai tháng nay, cuộc sống gia đình bận bịu nhiều lo toan, có lẽ vì thế mà chồng không chăm chút cho em.

Em cũng cứ sợ nói chuyện này anh sẽ đánh giá tư cách của mình nữa. Nên em không biết làm cách này để cải thiện tình hình này.

Mong chị và các độc giả cho em lời khuyên với ạ!

Phạm Ngọc Tuyền (Ý Yên, Nam Định)

Cứ đặt lưng xuống là chồng lại thu thuế

Em đau đầu cả tháng nay, chán nản vô cùng. Nhưng chuyện này em cũng chẳng dám tâm sự cùng ai, có nói thì chắn mọi người sẽ nói có gan làm phải có gan chịu.

Mặc dù được ở cạnh người mình yêu, nhưng nhu cầu quá cao của chồng làm vợ mệt mỏi đến kiệt sức. Ảnh minh họa
Mặc dù được ở cạnh người mình yêu, nhưng nhu cầu quá cao của chồng làm vợ mệt mỏi đến kiệt sức. Ảnh minh họa

Chồng em hiền lành lắm, lại rất thương vợ. Hai chúng em cũng đã trải qua 6 năm yêu nhau. Cứ nghĩ rằng từng ấy thời gian giúp em hiểu rõ chồng, nhưng không. Đến khi ở cùng một nhà mới có nhiều chuyện khiến mình choáng váng.

Chồng là tình yêu đầu của em, bắt đầu từ ngày lớp 11 chúng em thích nhau, đến lớp 12 thì chính thức yêu nhau. Bố mẹ em phản đối ghê lắm, nhưng chúng em vẫn quyết tâm đến với nhau.

Em thi đỗ đại học, trường sư phạm, còn chồng thì học kém hơn, không đủ điểm sàn. Em động viên anh đi học trường trung cấp kĩ thuật của tỉnh. Vậy là suốt mấy năm đại học, chúng em luôn cố gắng học hành vì tương lai hai đứa.

Gia đình em tiếp tục phản đối ghê lắm. Vì chỉ được cái hiền lành thôi, chứ mọi mặt anh đều thua kém em, từ gia đình đến học thức. Còn riêng em, mọi người càng cấm thì mình càng cố thì phải, nhất định phải bên tình yêu của mình.

 

Cuối cùng thì ý chí của em đã vượt lên tất cả. Chúng em cưới nhau, chồng làm bên xây dựng, giám sát công trình, còn em thì ngày ngày làm công việc gõ đầu trẻ, cuộc sống an nhàn.

Ở cạnh nhau, điều làm em đau đầu vô cùng là chuyện chồng em có ham muốn quá cao. Ngày nào cũng vậy, em phải nộp thuế đều như vắt chanh, không kể em muốn hay không.

Ban ngày đi làm không nói, chứ tối về nhà, ăn cơm tắm giặt xong là anh đóng cửa phòng. Ngày mới cưới thì em còn hứng thú, chứ giờ em chỉ muốn làm qua qua cho đúng nghĩa vụ bổn phận làm vợ mà thôi.

Có hôm em bận việc, phải chấm bài cho học trò đến tận khuya, cứ nghĩ chồng đã ngủ say rồi mới rón rén đi vào. Ai dè, đặt lưng xuống là chồng lại thu thuế, em mệt lử!

Cả tháng đầu tiên như vậy, em hết chịu nổi. Em đã nói thẳng với chồng về việc tần suất làm chuyện ấy của vợ chồng quá lớn, là một áp lực đối với em. Nhưng đáp lại, chồng buồn rầu và nghĩ hay là do cách làm của chồng chưa khiến em phấn khích.

Từ đó chồng tìm hiểu mày mò thêm nhiều cách mới, có những cách quái đản vô cùng, em chưa bao giờ nghĩ trong đời mình lại làm những chuyện như vậy!

Cứ tình trạng này chắc em sẽ chết vì kiệt sức mất. Em phải làm sao bây giờ, chả nhẽ lại phải viện cớ đi đâu đó một thời gian để trốn chồng.

Em đau đầu quá, mọi người cho em lời khuyên với ạ!

Phạm Hồng Ngọc (Từ Sơn, Bắc Ninh)

Hư một chút mới… là đàn ông!

Mẹ tôi thường nhắn nhủ, tìm chồng phải chọn người như bố tôi: không hút thuốc, không bia rượu, không trăng hoa, hết việc thì về với vợ con, thi thoảng còn chui vào bếp nhặt rau giúp vợ. 

Từ khi cưới nhau đến lúc có mấy mặt con, ít khi nào bố mẹ cãi nhau. Thường, mẹ tôi là người kết thúc vấn đề nếu phải tranh luận. Con gái nào chẳng thần tượng bố. Và tôi cũng đã đi tìm một nửa bên kia na ná bố. Nhưng…

Ngày ra mắt, bố mẹ tôi quá hài lòng về chàng rể tương lai: anh không biết hút thuốc, rượu bia mới vài ly đã lăn ra ngủ như chết. Anh còn được cái đúng giờ, đi chơi với tôi vui cỡ nào anh cũng phải có mặt ở nhà trước mười giờ đêm. Một lần có lễ hội, hai đứa rủ nhau đi xem pháo bông. Lúc về đường tắc nghẽn, mà đồng hồ thì chỉ hơn mười một giờ rồi, thấy anh quáng quàng lo lắng phải về nhà cho kịp giờ nhà xe chung cư đóng cửa, tôi giả vờ: “Thì anh cứ về hướng của anh cho nhanh. Em đi xe ôm cũng được”. Ai ngờ anh ngừng xe, gọi xe ôm, trả tiền trước và động viên tôi: “Em thông cảm, về giờ này may ra còn kịp, chứ còn không biết ở đâu đêm nay”. Nghe chồng tương lai nói vậy, tôi như trên mây rớt xuống. Thế là tôi giận đến chục hôm, anh cũng nhìn ra vấn đề và xin lỗi rối rít: “Từ nhỏ đến giờ anh đã quen cái nguyên tắc kia rồi, đi chơi về nhà quá mười một giờ thấy mình sa đà thế nào ấy”.

Đàn ông hư một chút
Đàn ông hư một chút – Ảnh minh họa

Có lần tôi giả vờ rủ anh qua đêm ở đâu đó, anh quát lên như gặp phải quái vật: “Em sao thế? Chưa cưới xin mà vậy à!” Ối giời, có khi anh khiến tôi hư thật cũng nên! Đi ra đường, có nhiều cô đẹp đến tôi còn phải quay lại nhìn, nhưng người yêu tôi thì tuyệt đối không với lý do, “đã có người yêu thì không nên nhìn ngó xung quanh”. Có phải anh nói thế để tôi yên lòng? Chứ theo những kiểm chứng từ người thân và bạn bè anh, thì từ thời sinh viên đến giờ, tôi là người yêu đầu tiên và có lẽ cũng là cuối cùng của anh.

Cớ sao có người chồng tương lai hiền, tốt, chung thuỷ như vậy mà tôi lại hoang mang? Tâm sự với mẹ, tôi chỉ nhận được lời mắng của bà: “Không biết giữ, có ngày mất thì hối không kịp. Đào ra đâu một đứa như vậy”. Còn thủ thỉ với lũ bạn thân, tụi nó phản ứng: “Kiểu người như vậy chán thật, phải hư một chút thì nửa kia mới thấy thú vị chứ”. Tôi không thiên về ý kiến bên nào, nhưng quả thật, gần đây tôi cảm thấy hơi nhàm mỗi lần đối diện với anh. Nhất là cái khoản đi ăn chỉ uống nước suối, đúng mười giờ phải về nhà; làm điều gì, về nhà mấy giờ, thậm chí ho lên một tiếng anh cũng nhắn tin cho tôi. Ngày nào cũng từng ấy nội dung thì chán quá còn gì.

Phải chăng tôi đòi hỏi anh quá nhiều, hay anh phải đổi thay một chút, “hư” một chút để còn hấp dẫn được mình?

Dày vò vì quá khứ của người yêu

Một lần cùng bạn vào quán cà phê, tôi gặp cô ấy và có cảm tình. Cô ấy làm công ở quán này, khi nào có 1,5 triệu đồng đưa cho chủ thì cô ấy mới được ra khỏi quán.

Thực chất đây là quán cà phê ôm có bảo kê nhưng cô ấy không biết. Từ quê Phan Thiết vào Sài Gòn xin việc, được mấy ông xe ôm giới thiệu vào quán cà phê này, cô ấy không ngờ mình dính bẫy, trốn ra là bị đánh. “Công việc” của cô ấy là ngồi nói chuyện với khách. Cô ấy biết giữ mình nên không cho ai sàm sỡ.

Tiếp xúc với cô ấy, tôi có cảm giác cô ấy nói thật. Tôi quyết định mang tiền đưa cho ông chủ quán để cứu cô ấy ra. Yêu cô ấy thật lòng. Nhưng có một chuyện khiến tôi luôn băn khoăn, day dứt. Tôi muốn hiểu đúng về cô ấy nhưng vẫn bị những ý nghĩ u tối ám ảnh.

 

Dày vò vì quá khứ của người yêu
Dày vò vì quá khứ của người yêu

Chuyện là, trước khi cứu cô ấy ra khỏi quán, có một lần tôi boa cho cô ấy một trăm ngàn đồng và yêu cầu cô ấy hôn lên miệng tôi. Sau này, khi đã yêu nhau, tôi hỏi: “Tại sao em hôn anh dễ dàng vậy? Có phải em đã từng hôn nhiều người ở đó rồi? Chẳng lẽ người ta kêu em hôn và sẽ cho tiền là em đồng ý sao?”.

Quẩn quanh mãi, cô ấy đã nói thật: “Em làm ở đó một tháng rưỡi. Người ta yêu cầu em hôn thì sẽ cho tiền. Em chỉ muốn có tiền để thoát khỏi nơi đó thật nhanh, nên đã hôn 3 – 4 người, nhưng em không có cảm giác gì”.

Nghe cô ấy nói vậy, mặc dù rất thông cảm nhưng lòng tôi đau nhói. Cứ nghĩ đến việc cô ấy hôn người khác, nói chuyện vui đùa với họ, tôi lại buồn, dù biết cô ấy không phải là loại người lẳng lơ, dễ dãi, tất cả cũng vì hoàn cảnh mà thôi. Cô ấy không đáng trách. Nhưng làm sao để tôi có thể quên tất cả những điều đó khi nó dày vò tôi mỗi ngày, khiến tôi đau khổ?

Theo Hùng Minh (Phụ Nữ TPHCM)

Đau vì đánh mất một tình yêu chân thành

Tôi gặp lại anh trên mạng. Anh chuẩn bị lấy vợ, tôi chúc mừng, cầu mong anh hạnh phúc. Giờ đây tôi ngồi nhớ về tất cả, nhớ về kỷ niệm của tôi và anh mà lòng đau. Tôi đau vì để mất đi một người đã yêu thương mình như vậy.

Tôi năm nay 27 tuổi, đối với người khác thì tuổi Dần lận đận tình duyên lắm nhưng với tôi không phải vậy mà là do tôi. Tôi xin kể về thời thơ ấu một chút. Ngày còn là con bé 4 tuổi thì tôi đã biết giữ em, nấu cơm giúp mẹ, vì nhà nghèo mà lại là con đầu nữa nên tôi không bao giờ biết đến làm nũng là gì. Nhà nghèo nên bữa ăn chỉ là khoai lang, buổi sáng nhịn đói.

Mẹ tôi làm việc nhiều để kiếm tiền nên bà hay chửi bới. Lớn hơn một chút công việc tôi cũng nhiều lên, Tết đến tôi háo hức mặt đồ mới nhưng chỉ được mặc một ngày mùng một thôi, ngày mùng hai là mẹ bắt tôi phải ở nhà chăn bò rồi đến mùng 3,4 là coi như không còn tết mà phải đi làm.

Có lẽ ý thức được cái nghèo của nghề nông nên tôi cố gắng học tập. Thân tôi lại ốm yếu nên càng không thể nghỉ học sớm. Lên cấp 3 tôi đi học 10 cây số nhưng không bao giờ có khái niệm ăn sáng hay có đồng tiền nào trong túi nếu xe hư. Chính vì những điều này mà hình thành trong tôi con bé bướng bỉnh, lúc nào cũng thích giàu và không biết được đâu mới là hạnh phúc.

Năm tôi là sinh viên năm 2 cũng là lúc tôi phải học thêm nhiều thứ. Tôi đi học thêm chuyên viên đồ họa vì nó tốt cho ngành tôi, ở đó tôi đã gặp anh. Nhìn anh trắng trẻo và thư sinh lắm, tôi cứ nghĩ anh con nhà giàu và không thèm để ý tới tôi, một cô bé đen quê thế này, nhưng trong lòng vẫn ước được quen anh. Rồi vô tình tôi và anh học cùng lớp đồ họa. Tôi tìm cách ngồi kề anh, hỏi bài anh và anh cũng đáp lại.

Một ngày anh mượn tập tôi, với tôi nhiêu đó là đủ rồi. Tôi vui sướng khi tới ngày đến lớp nhưng hôm đó không thấy anh đến, lại không mang tập cho tôi. Tôi buồn nhiều lắm, nghĩ là anh gạt tôi. Hôm sau anh đi học lại và trả tập cho tôi, rồi anh nghỉ học. Tôi không hiểu vì sao nên trong lòng rất buồn. Thời gian không làm tôi quên anh nhưng cũng không còn nhớ nhiều. Một hôm đi học về nhìn thấy anh ở cổng trường, anh đợi tôi ở đó, dẫn tôi đi ăn, đi dạo. Anh nói bận đi làm thêm nên không thể đi học thêm đồ họa nữa.

Giờ tôi mới biết là anh cũng để ý tôi. Anh nói mượn tập tôi chỉ là muốn biết tên tôi thôi. Sau đó biết bao nhiêu kỷ niệm anh dành cho tôi, anh đi làm mua sữa cho tôi uống, anh kiểm tra việc học của tôi. Và chúng tôi yêu nhau như thế. Nhưng rồi có những cuộc cãi nhau mà anh tự ái cao, còn tôi nào chịu nhường. Có khi anh theo tôi về đến phòng trọ mà tôi không thèm đếm xỉa tới anh bởi tôi đã quen người khác học giỏi hơn anh nhiều mà anh nào biết.

Rồi chúng tôi ra trường, anh phải về quê vì ba mẹ già; còn tôi thích ở lại thành phố này, tôi ghét về miền Trung nắng gió. Anh về quê, trong này tôi quen người khác, anh điện thoại cho tôi rất nhiều nhưng tôi không thèm trả lời vì tôi đã có người mới giàu hơn anh (đó chỉ là cái vỏ bên ngoài giàu). Rồi cuối cùng tôi cũng chia tay người ta vì không hợp, anh lại về bên tôi, lại nói tôi chờ anh rồi anh sẽ vào, nhưng tôi mong anh đừng vào vì tôi còn mải chạy theo tìm kiếm tiền.

Tôi đổi số điện thoại mà không cho anh biết, rồi một thời gian với bao cuộc tình của mình, tuy tôi quen nhiều người nhưng vẫn giữ thân mình cho chồng tương lai; tôi lại gặp lại anh trên mạng. Anh chuẩn bị lấy vợ, tôi chúc mừng, cầu mong anh hạnh phúc. Giờ đây tôi ngồi nhớ về tất cả, nhớ về kỷ niệm của tôi và anh mà lòng đau. Tôi đau vì để mất đi một người đã yêu thương mình như vậy.

Giá như tôi nhận ra sớm thì giờ chúng tôi đã hạnh phúc bên nhau, tôi không phải lo gì nhiều. Chỉ có tôi mới hiểu được tất cả những gì đã đánh mất. Tôi yêu và nhớ anh vô cùng. Hạnh phúc là bình dị, khi nhận ra giá trị của hạnh phúc thì cũng là lúc không thể nào tìm lại được.

Hạ

Một phút yếu lòng chị phải trả giá bằng sự im lặng đến lạnh lùng của chồng

Chỉ có điều, trở về nhà đã gần nửa năm trời nhưng lúc nào anh cũng chỉ như cái bóng, không nói năng với vợ lời nào. Suốt ngày anh chỉ đi làm rồi trở về nhà. Không chuyện trò, không trách mắng, cũng không chịu ký vào đơn ly hôn, dù chị đã viết sẵn lên bàn.

Chị sinh ra trong một miền quê nghèo ở tỉnh Thanh Hóa. Học hết cấp 3, chị xin làm công nhân cho một doanh nghiệp nhà nước. Gia đình chị không giàu có, nhưng bù lại chị khá xinh đẹp, được nhiều người con trai để ý, yêu thương.

Năm 22 tuổi lấy chồng, chồng chị là một người đàn ông sinh ra trong một gia đình khá giả và thành đạt. Anh yêu chị và chị cũng yêu anh. Sau đám cưới không lâu, chị sinh được một bé trai bụ bẫm, cuộc sống gia đình càng trở nên đầm ấm và hạnh phúc hơn. Chị cũng khá mãn nguyện với những gì mình đang có, và luôn cảm ơn số phận đã đưa anh đến với chị.

Nhưng cuộc sống thật trớ trêu, hạnh phúc tưởng như đã nằm gọn trong tay bỗng dưng lại tuột mất, tất cả cũng chỉ tại chị đã phản bội lại chồng mình.

Hồi đó, khi con chị được 2 tuổi, chồng phải đi công tác nước ngoài hơn 2 năm trời. Là một người phụ nữ đã có chồng, lại khá mãn nguyên với cuộc sống gia đình, nên chị nghĩ mình đủ bản lĩnh để đợi ngày chồng trở về. Thế nhưng, chị đã không làm được điều đó.

Sau 1 năm, lúc ấy con trai chị được hơn 3 tuổi, cơ thể chị đã dần lấy lại được vóc dáng thon gọn như hồi con gái. Lại biết chồng đi công tác xa nhà, vì thế chị được vài người cùng công ty tán tỉnh. Trong đó, có một người hay tỏ thái độ quan tâm “đặc biệt” đối với chị.

Anh ta hay mua tặng những món quà nho nhỏ vào những ngày lễ, ngày sinh nhật của chị. Trong khi đó, chồng đi công tác đã gần 2 năm, nhưng anh cũng chẳng bao giờ gửi tặng cho chị một thứ gì. Thậm chí, điện thoại cũng không nhiều, anh bảo vì anh rất bận.

Nghĩ vậy, chị cũng thấy chạnh lòng. Trong một dịp công ty tổ chức liên hoan, chị đã không giữ nổi mình mà ngã vào lòng người đàn ông đó. Sau khi sự việc xảy ra, chị đã day dứt và ân hận rất nhiều. Nhưng chẳng hiểu sao, chị không vượt qua được chính mình mà vẫn tiếp tục gặp gỡ anh ta ở nhà nghỉ.

Chuyện đến tai gia đình chồng chị. Và chồng chị biết. Anh đã trở về nhà trước thời hạn công tác 2 tháng. Chị chuẩn bị sẵn tinh thần để bước chân ra khỏi ngôi nhà này, vì chị biết anh sẽ không bao giờ tha thứ cho chị.

Chồng lạnh lùng khi vợ ngoại tình - Anh lạnh lùng sống như một cái bóng trong nhà.
Chồng lạnh lùng khi vợ ngoại tình – Anh lạnh lùng sống như một cái bóng trong nhà.

Thế nhưng khi trở về đến nhà, chồng chị lại tỏ thái độ hoàn toàn khác. Anh không mắng mỏ, không đánh đập và đay nghiến chị.

Chỉ có điều, trở về nhà đã gần nửa năm trời nhưng lúc nào anh cũng chỉ như cái bóng, không nói năng với vợ lời nào. Suốt ngày anh chỉ đi làm rồi trở về nhà. Không chuyện trò, không trách mắng, cũng không chịu ký vào đơn ly hôn, dù chị đã viết sẵn lên bàn.

Chị không hiểu nổi anh đang muốn gì. Giá như anh cứ đánh cứ mắng, cứ chửi bới và đuổi chị ra khỏi nhà, có lẽ chị lại thấy nhẹ nhàng hơn. Đằng này, anh cứ im lặng, không nói lời nào…

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống