Anh thường đặt sữa và áo quần trẻ con trước cửa phòng trọ, có khi đặt cả xe đẩy và nôi điện tử. Tôi nhận tất cả mọi thứ vì con có quyền được hưởng những quà tặng từ bố nó.
Đàn ông có thể chối bỏ phụ nữ chứ không bao giờ ruồng rẫy con cái. Đó là kết luận của tôi sau một thời gian làm mẹ đơn thân. Người từng phụ bạc tôi cũng chính là người trải thảm rước mẹ con tôi về chung sống.
Tôi là người tỉnh lẻ lại sống ở môi trường nhà trọ phức tạp trong nhiều năm nên không thể chiến thắng được cám dỗ khi yêu đương. Tôi đã lỡ có thai với một người mình chưa thật sự yêu.
Do công việc ở khách sạn bận rộn nên tôi không chú ý đến sự biến mất của kinh nguyệt. Khi chợt nhớ ra thì thai đã bước sang tháng thứ 3, tử cung của tôi lại yếu nên không cách gì phá thai được.
Tôi đã rất hoảng sợ và nghĩ rằng nếu muốn sống chỉ còn cách đeo bám đòi hỏi trách nhiệm ở người yêu. Tất nhiên là anh từ chối. Đàn ông muôn thuở là vậy.
Anh gần 30 tuổi vẫn một mực khăng khăng phải lo tiến thân trong sự nghiệp, chưa tính chuyện gia đình. Trong khi đó anh nào phải cán bộ cốt cán gì. Anh chỉ là một anh nhân viên chuyên về điện lạnh ở công ty tôi làm mà thôi.
Con bụ bẫm dễ thương
Uất ức và phẫn nộ nhưng nhìn xuống bụng bầu ngày một lớn, tôi đành chấp nhận chịu muối mặt về nhà anh ăn vạ. Cả gia đình anh lúc ấy đã xô đẩy và phủ nhận tôi như một con hủi. Lý lẽ của họ là: “Đàn ông có quyền quất ngựa truy phong, còn đàn bà ngu thì ráng chịu”.
Tôi hận họ, tôi muốn cào xé họ nhưng ngẫm đến một mái ấm trọn vẹn cho đứa con sắp chào đời, tôi cố sống cố chết để được họ chấp nhận.
Tôi xin nghỉ sinh sớm rồi hàng ngày cần mẫn đi chợ nấu ăn cho bố mẹ anh. Không những thế, tôi còn mua sắm đồ dùng trong nhà. Người nhà anh hất đổ mâm cơm thì tôi lại nhặt lên. Mẹ anh lấy chổi đánh đuổi thì đợi bà ngủ trưa, tôi âm thầm dọn dẹp. Bố anh chửi đến ba đời nhà tôi, tôi vẫn im lặng cúi đầu giặt quần áo. Em gái anh miệt thị tôi, tôi chỉ cười buồn.
Còn anh, anh luôn nổi điên mỗi khi trông thấy tôi ở nhà. Ban đầu chỉ chửi bới nhưng thấy tôi lỳ lợm, anh bắt đầu đập phá đồ đạc và ném về phía tôi. Đến lúc không còn thứ gì có thể vỡ nữa, anh lao vào đánh. Không một ai đứng ra ngăn cản điều này. Anh nỡ đánh người phụ nữ đang mang thai giọt máu của mình.
Phải chịu quá nhiều tủi nhục và đau đớn cả thể xác lẫn tâm hồn vẫn không được thừa nhận, tôi đành lòng buông xuôi. Tôi đã thật sự cùng đường, chỉ có thể làm mẹ đơn thân. Tôi cũng nung nấu ý định sẽ trả thù. Tôi muốn nuôi dạy con thật tốt để anh và bố mẹ anh phải ân hận khi bỏ rơi 2 mẹ con tôi.
Sau khi sinh con, tôi chuyển đến ở trọ ngay khu nhà anh ở. Tôi muốn họ dù không thừa nhận vẫn phải trông thấy con cháu họ lớn lên từng ngày. Nỗi hận trong lòng tôi lớn đến mức muốn đặt tên con là Thù, là Hận. Song vì nó còn quá nhỏ không đáng để mang những gánh nặng cuộc đời nên tôi đặt là Hoài Bão. Tôi hi vọng con mình lớn lên sẽ thật thành đạt và sống cả phần đời dang dở của tôi.
Gia đình anh rất tức giận khi thấy tôi lảng vảng quanh khu vực nhà anh. Nhưng họ không thể làm gì vì tôi chỉ đang ở nhà mình, không có mối liên hệ gì đến họ nữa.
Hàng xóm thương cảm và hiếu kỳ về hoản cảnh đơn chiếc của mẹ con tôi. Tôi không ngần ngại thừa nhận mọi chuyện và chỉ thẳng ra ai là cha, là ông bà nội của đứa bé. Họ đã rất sốc và giận, nhất là bác tổ trưởng dân phố. Không ai chấp nhận được một khu dân cư văn hóa lại có gia đình sống trái đạo lý đến vậy.
Gia đình anh vì đó mà bị một phen bẽ mặt. Trước sức ép của mọi người, gia đình anh bị đề nghị hợp thức hóa hôn nhân với tôi và nuôi dưỡng con cái. Nhưng tôi một mực từ chối. Mục đích của tôi bây giờ không phải là sống để được thừa nhận nữa mà phải muốn khiến họ phải ân hận vì lỗi lầm của mình.
Cuối tuần không phải đi làm, tôi bế con đi khắp xóm chào hỏi mọi người. Đứa bé ngoan và kháu khỉnh nên ai cũng thương, chào đón chúng tôi. Nhiều lần trông thấy ông bà len lén nhìn đứa bé, tôi mở cờ trong bụng. Tôi biết người Việt mình dù có bạc tình bạc nghĩa đến đâu cũng khó lòng chối bỏ con cháu, nhất là một đứa cháu trai bụ bẫm thế này.
Cả anh cũng cố tình tìm cách gặp gỡ tôi. Anh thường đặt sữa và áo quần trẻ con trước cửa phòng trọ, có khi đặt cả xe đẩy và nôi điện tử. Tôi nhận tất cả những quà tặng này vì con tôi có quyền được hưởng quyền lợi từ bố nó.
Một lần tôi nhờ hàng xóm trông con để đi chợ thì lúc về đã thấy anh bế nó trên tay. Anh ngượng ngập bối rối khi bị tôi bắt gặp nhưng sau đó anh mạnh dạn hỏi han con như thể chúng tôi là vợ chồng. Tôi tuy giữ im lặng nhưng cũng không có thái độ gay gắt nào.
Sau một thời gian có cơ hội gần gũi đứa bé, cả gia đình anh thay đổi thái độ. Họ bớt gai góc, cay nghiệt mà dịu dàng và tỏ vẻ ăn năn. Mới đây, bố mẹ và anh đã sang phòng tôi nói chuyện rất nghiêm túc. Họ xin được tha thứ chuyện cũ và đặt vấn đề hỏi cưới.
Tôi biết người mà họ cần là con trai tôi chứ không phải tôi. Nhưng bản năng muốn được hạnh phúc khiến tôi vô cùng lưỡng lự. Tôi có nên cho họ một cơ hội không các chị em?
Điều không ngờ nhất đã xảy ra, Nhung bị trói hai tay. Chị ú ớ kêu la, Tứ bịt mồm khẽ nói: “Em đừng sợ, một lúc nữa anh sẽ làm em sướng thôi mà”.
Nhung nhớ như in đêm tân hôn của mình. Tối muộn, khi đã tàn cuộc tiếp đãi bạn bè, Tứ, chồng chị đẩy cửa lảo đảo bước vào, chạm những cái hôn sặc mùi rượu lên mặt chị. Chị sợ, rúm ró co người lại. Không nói không rằng, anh bế thốc chị lên và ném phịch xuống giường. Những cánh hoa hồng xếp hình trái tim nát be bét, toi công cả 2 ngày trời chị chuẩn bị phòng cưới.
Nhung cuống cuồng bò dậy, run lẩy bẩy nép mình vào góc giường. Như con sói đói, anh điên cuồng lao đến giật tung và xé tan tành bộ váy ngủ vợ đang mặc. Chị đã trở thành đàn bà như thế với những nốt cào cấu, cắn xé của chồng. “Hành” vợ xong, anh “hồn nhiên” lăn ra ngủ, ngáy vang nhà. Nhìn những mảnh áo lót rách tả tơi, chị khóc tức tưởi cùng sự hoảng loạn, đớn đau.
Nhung lịm dần vào giấc ngủ. Đang mê man trong cơn mộng mị bỗng chị giật mình mở choàng mắt, hốt hoảng nhìn lên đồng hồ đã gần 9 giờ. Anh đứng bên cạnh, ăn mặc lịch sự, nhìn chị cười tươi:
– “Em ngủ thêm đi, còn sớm mà vợ yêu”.
Chị ngạc nhiên nhìn khắp anh một lượt, rồi tự hỏi “Người đàn ông nhơ nhớp đêm qua đâu rồi? Hay mình nằm mơ?”
Vào phòng tắm thay đồ, nhìn những vết thâm tím vẫn loang lổ khắp người nhắc cho chị biết mình không mơ. Chuyện chị bị bạo dâm là có thật.
Sợ chồng yêu – Chồng bạo dâm
Anh chuẩn bị rất nhiều món ngon trên bàn, chu đáo gắp từng thìa thức ăn cưng nựng vợ. Hành động của anh khiến chị cảm động, bao đau đớn, phiền muộn dường như tiêu tan.
Rồi chị mông lung nghĩ về chuyện đêm qua và tự nhủ: “Chắc anh say quá không biết gì chứ một người lịch sự như vậy không thể có những hành động như thế. Mình sai khi trách oan anh!”
Đêm hôm sau, anh lại “yêu” chị. Đang đê mê với nụ hôn anh trao chị nồng cháy, bỗng anh nắm chặt vai chị, cắn vào môi khiến chị bật máu. Rồi anh ngấu nghiến cắn vào tay, cổ rồi vùng kín của vợ. Dồn hết sức, chị đẩy anh ra.
Tứ bị xô mạnh, chẳng nói chẳng rằng, lầm lũi sang phòng bên cạnh, chị tưởng anh dỗi, lồm cồm bò dậy để thở. Chưa đầy 2 phút, anh ta lừ lừ tiến vào phòng với thân hình cuồn cuộn nổi lên từng bắp thịt, tay cầm sợi dây thừng.
Điều không ngờ nhất đã xảy ra, Nhung bị trói hai tay. Chị ú ớ kêu la, Tứ bịt mồm khẽ nói: “Em đừng sợ, một lúc nữa anh sẽ làm em sướng thôi mà”.
Chị để mặc cho bàn tay thô bạo của anh thỏa sức vặn vẹo, cấu véo cơ thể màu mỡ của mình. Đau đớn, tủi nhục, mắt chị hoa lên, không còn cảm giác gì nữa chỉ thấy lùng bùng mấy âm thanh thô bạo văng vẳng bên tai. Chị bị một trận đòn nhừ tử từ chồng, anh điên cuồng vừa “yêu” vừa túm tóc, đánh đập, mắng chửi vợ thậm tệ.
Chị nằm vật vã. Anh nhìn chị lo lắng rồi đập đầu vào tường, ôm chị khóc nức nở và bảo không hiểu sao mình lại như vậy. Anh hứa với chị từ sau tuyệt đối không thế nữa.
Những lúc đó chị nghĩ Tứ không phải là con người, như thể chồng chị là người xa lạ vậy. Nghĩ đến cảnh phải “gần” chồng mà Nhung khiếp sợ.
Phụ nữ rất nhạy cảm, đừng để vợ bị tổn thương mà tìm kiếm những mối quan hệ bên ngoài. Đừng để cô vợ ngoan hiền chung thủy của bạn nằm trong vòng tay gã đàn ông khác. Lúc đói, họ ăn cái gì mà chẳng thấy ngon.
Mỗi cuộc hôn nhân, ngoài yếu tố hòa hợp về tinh thần, về tình cảm, tư tưởng, về nhận thức và văn hóa thì còn một yếu tố rất quan trọng nữa, góp phần làm tròn vẹn hạnh phúc, đó là tình dục. Đàn ông tìm kiếm những mối quan hệ ngoài luồng thông thường vì tình dục là chủ yếu, rồi mới tính đến những vấn đề khác. Phụ nữ thì ngược lại, họ thường ngoại tình để được sẻ chia, được quan tâm chăm sóc về mặt tình cảm và tinh thần trước. Tiếp theo, vì có tình cảm với người đàn ông đó, họ mới quan hệ tình dục cùng anh ta.
Chính vì vậy, không hiếm trường hợp sau khi no xôi chán chè, chàng quất ngựa truy phong, về với gia đình nhỏ, còn nàng cứ mãi nhớ nhung đau khổ, luyến tiếc, tự huyễn hoặc mình rằng “Anh ấy yêu thương mình thật lòng, chỉ vì hoàn cảnh nên mới bắt buộc phải rời xa mình”. Nhiều người đàn bà còn dại dột và ngây thơ đến mức muốn bỏ người chồng hợp pháp của mình để đến chung sống với bồ. Thế là các anh bồ sợ toát mồ hôi hột, nhanh chóng cao chạy xa bay.
Nói như vậy để thấy rằng, tình dục là một yếu tố rất quan trọng trong hôn nhân. Không có cuộc hôn nhân nào vẹn tròn hạnh phúc nếu một trong hai bên không được đáp ứng và thỏa mãn về chuyện tình dục. Mỗi khi lên giường, hai vợ chồng cứ ông chẳng bà chuộc, không hòa hợp với nhau, nằm duỗi thẳng cẳng ngủ đến sáng, hoặc quay lưng vào nhau mà ngủ, thì hôn nhân của bạn đang bước dần đến bờ vực của sự đổ vỡ, chỉ tồn tại theo kiểu duy trì mà thôi.
Gần đây, đọc những bài viết tâm sự của chị em phụ nữ, rằng “bị chồng bỏ đói “, “có khi cả tháng chồng cũng chẳng ngó ngàng”, “chồng thờ ơ”… tôi thấy hết sức thông cảm. Điều đó dẫn đến những hậu quả tiêu cực là đương nhiên. Nhu cầu sinh lý là nhu cầu sống của con người, như khi đói phải ăn, khi khát phải uống. Một người phụ nữ đã có chồng, đã được hưởng niềm hạnh phúc ái ân, rồi sau đó bị bỏ đói, khát khao và thiếu thốn sẽ dẫn người ta đến chỗ sa ngã.
Cô bạn thời phổ thông, cặp với một gã đồng nghiệp, từng nói rất thẳng thắn: “Chẳng nhẽ mình lại tìm trai gọi? Nên giải pháp là cặp bồ. Cũng chẳng yêu thương mặn nồng gì, nhưng gã ta biết cách làm tình, khi nào cần thì cả hai lại rủ nhau đi đâu đó, và thỏa thuận với nhau là không làm ảnh hưởng đến gia đình của 2 bên”. Nhu cầu được đáp ứng chuyện tình dục của phái nữ không chỉ là chuyện thỏa mãn sinh lý, mà còn là quyền lợi của họ. Nếu không, phụ nữ lấy chồng để làm gì? Chỉ sinh con thôi sao?
Nhiều phụ nữ sống quá buông thả, đặt sex lên hàng đầu, quên đi giá trị của bản thân, bỏ qua luân thường đạo lý, bất chấp tất cả chỉ để thỏa mãn nhu cầu xác thịt thì cũng đáng bị lên án và ném đá. Nhưng đàn ông cũng phải nhìn nhận lại vấn đề, bấy lâu nay họ vẫn tự cho mình cái quyền đi ăn “phở” mà bỏ quên “cơm” ở nhà, đi tìm “rau sạch” mà không hề nghĩ rằng vợ mình rồi cũng có thể sẽ trở thành rau sạch của một ai đó.
Tôi không cổ súy ngoại tình, cũng không ủng hộ chủ nghĩa tự do tình dục, lại càng không đồng tình với chuyện đàn ông đàn bà trở thành người thứ 3. Nhưng mỗi cá nhân trong cuộc cũng nên nhìn nhận lại vấn đề, xem mình đã làm đúng và làm đủ trách nhiệm, nghĩa vụ của mình hay chưa.
Nhiều người vợ hồi xuân, tìm mua đủ mọi phương thuốc, làm đủ mọi biện pháp để chồng lấy lại khả năng tình dục, nào là ngâm rượu dâm dương hoắc, rượu ong rừng, thúc giục chồng đi tập thể thao, tẩm bổ thịt chó, hải sản. Vậy các ông chồng may mắn có hiểu thông điệp của việc làm ấy là gì không? Trừ khi bị bệnh tật, trừ những trường hợp bất khả kháng, còn nếu không, nam giới nên chú ý quan tâm yêu chiều vợ. Vừa giữ hạnh phúc gia đình, vừa không góp phần làm băng hoại đạo đức xã hội.
Nếu có trục trặc gì đó về sức khỏe sinh sản, tình dục, hai vợ chồng nên trao đổi thẳng thắn với nhau để cùng tìm ra giải pháp. Lúc bên nhau cũng nên bày tỏ cho vợ/ chồng biết là mình muốn như thế nào, muốn anh ấy/ cô ấy làm ra sao để tạo được cảm xúc thăng hoa cho cả hai, làm gì và làm như thế nào để hòa hợp tối đa trong chuyện ân ái.
Dư luận ném đá những người đàn bà khát sex ngoài hôn nhân không có gì là sai, nhưng một nửa thế giới đàn ông cũng nên nhìn nhận lại quan điểm và trách nhiệm của mình về chuyện tình dục. Họ luôn là người nắm quyền chủ động, nên đừng hành xử với vợ theo kiểu ban ơn, miễn cưỡng.
Phụ nữ rất nhạy cảm, đừng để vợ bị tổn thương mà tìm kiếm những mối quan hệ bên ngoài. Đừng để cô vợ ngoan hiền chung thủy của bạn nằm trong vòng tay gã đàn ông khác. Lúc đói, họ ăn cái gì mà chẳng thấy ngon. Đừng để “cơm nguội” nhà mình thành rau sạch miễn phí của người khác.
Chanh Ngọt
Cô ta luôn tìm hiểu về sex, mua những đồ chơi tình dục qua mạng, và những đồ hỗ trợ để chiều lòng những anh đàn ông lên giường. Chiêu dụ đàn ông có gia đình của cô ta chỉ có một và áp dụng cho tất cả, thử với cả những cậu trai tân lớ ngớ qua quan hệ công việc.
Tôi từng cặp với một người như vợ bạn dù chỉ coi cô ta như gái gọi và cô ta cũng chỉ cần tôi và vài người đàn ông khác (cùng một thời gian) để thỏa mãn nhu cầu sinh lý. Lý do nghe rất lọt tai là hy sinh vì tôi, giúp tôi giải tỏa áp lực gia đình, nhưng dần dà cô ta mới bộc lộ chồng không làm cho cô ta sung sướng vì cấu tạo cơ thể của chồng và vì chồng đi vắng suốt ngày.
Mặc dù vô cùng yêu vợ, vợ tôi là người phụ nữ tuyệt vời và tin tưởng tuyệt đối ở chồng, tôi hạnh phúc với gia đình bé nhỏ của mình nhưng không hiểu sao lại lao đầu vào cô ta. Sau này, mọi chuyện vỡ lở, tôi mới nhận thấy cô ta cũng là kẻ nghiện sex, luôn tìm hiểu về sex, mua những đồ chơi tình dục qua mạng, và những đồ hỗ trợ để chiều lòng những anh đàn ông lên giường với cô ta. Chiêu dụ đàn ông có gia đình của cô ta chỉ có một và áp dụng cho tất cả, cô ta cũng thử với cả những cậu trai tân lớ ngớ qua quan hệ công việc.
Giờ đây tôi đã mất tất cả, vợ con đã ra nước ngoài định cư và không một lời nhắn nhủ hay liên hệ gần 2 năm qua. Tôi cũng bỏ nhà đi biệt xứ và chưa từng một lần gần gũi thêm với một người đàn bà nào khác từ khi vợ đi. Nhưng nỗi hối hận ê chề thì không bao giờ nguôi ngoai được. Có lẽ may mắn cho cô ta là vẫn giữ kín được tội lỗi của mình mà không một ai, kể cả anh chồng kia biết được. Cô ta vẫn vẻ ngoài tươi cười, hạnh phúc bên người chồng thành đạt rồi mỗi ngày lại tìm đến những người đàn ông vạm vỡ khác để giải tỏa nhu cầu của mình.
Một kẻ đê tiện với gia đình như tôi cũng đến lúc phải sợ mỗi khi nghĩ đến loại đàn bà như cô ta và vợ của bạn. Tôi biết mình đáng phải chịu sự khinh bỉ như hiện nay nhưng tôi biết chắc vợ và bạn đều lựa chọn đúng để bảo vệ những đứa con tội nghiệp và có quyền tìm cơ hội với hạnh phúc mới. Vì ngay cả tôi, ở vào hoàn cảnh này cũng không dám nghĩ một ngày nào đấy vợ có thể chung đụng với một người đàn ông nào khác tôi, dẫu cô ấy đã ở rất xa ngoài vòng tay của tôi rồi và cô ấy có quyền như vậy.
Tôi là đứa bụi đời, được ai sinh ra, làm sao mà lớn lên đến thế này, tôi cũng không rõ. Cái tôi biết là hàng ngày đi lượm ve chai về bán cho vựa, xong lấy tiền, mua cái gì đó bỏ bụng, có hôm không lượm được gì là phải đánh nhau, giành giật với tụi “đồng nghiệp” thì mới có cái ăn. Cuộc sống cứ thế, sáng làm, tối về ngủ trên mấy cáp sạp người ta bán hàng trong chợ.
Tôi cũng không biết má tôi là ai, mà cũng chẳng cần phải biết để làm gì, quen biết thêm một người, lại phải chia một miếng cơm. Cuộc sống của những đứa con đường phố, đơn độc là tốt nhất…
Khuất sau một thế giới – Mùa vu lan báo hiếu
Tôi để ý cứ đến tháng 7 hàng năm là cái chùa gần chỗ tôi ngủ, người ta rộn rịp tổ chức tháng Vu Lan, và cứ đến ngày rằm là hàng loạt khách đi chùa ồ ạt, lũ lượt kéo nhau đến cúng bái. Tôi cũng không quan tâm lễ ấy là lễ như thế nào, tôi chỉ mong tới đó để có cơm chùa ăn, đỡ phải lo mấy ngày lượm ve chai vất vả, thế thôi. Năm nay cũng thế, đầu tháng 7 là chùa bắt đầu trang hoàng hoa trái, cờ phướn, nhang đèn, sửa sang để chuẩn bị đón khách thập phương. Ngày rằm, tôi đến chùa sớm, chuẩn bị chờ các thầy dọn bàn đãi cơm cho khách. Đi ngang qua một đám đông, tôi tò mò thấy người ta đứng xếp thành một hàng dài, trên là sư thầy, đang cầm những bông hoa hồng màu đỏ, nhiều màu đỏ lắm, gắn lên áo khách đi chùa, một số người hơi lớn tuổi thì được gắn hoa màu trắng, hết thảy mọi người đều xúc động. Tôi cũng tò mò lẻn vào, đến lượt tôi, sư thầy hỏi:
– “Bé con, mẹ con còn sống hay đã mất?”
– Con không biết, con sống lang thang từ nhỏ.
Tôi thấy mắt thầy hình như cũng ngấn nước, thầy ôm tôi vào lòng, gắn lên ngực tôi một bông hoa màu đỏ và nói:
– Thầy cho con một bông hoa đỏ, khi nào tìm được mẹ thì đến thăm thầy nhé, bé con.
Chuyện đó rồi cũng thoáng qua nhanh, chủ yếu tôi đến ăn cơm chùa mà. Ních căng bụng, tôi còn xin thêm miếng bánh để dành đến chiều. Xong, tôi trở về sạp ngủ một giấc, mệt quá rồi. Đang thiu thiu ngủ thì tôi phát hiện có ai đó giật lấy cái bánh trên ngực, bất giác tội vùng dậy đuổi theo, thì ra là một con bé nhỏ xíu, tới số rồi, giật bánh của tôi. Chẳng khó khăn để tôi nắm áo con bé lại: “À, gan nhỉ, dám trộm đồ của tao”. Con bé sợ hãi tím mặt, khóc lóc, nói không thành câu: “Em xin anh…tha cho em, bánh này em không ăn, em….. đem về cho mẹ” – “Mẹ mày không tự đi mua được sao mà sai mày đi ăn cắp hả con nhóc?” – “Mẹ em mất rồi, hôm qua em mơ thấy mẹ bảo mẹ đói, mà cả ngày hôm nay em không kiếm được gì cúng mẹ cả, anh ơi tha cho em” – “Xạo, chết rồi ăn sao được, mày bịp tao à?”. Con bé nấc lên, tiếng khóc nghe nghèn nghẹn, nó bảo sẽ dắt tôi đến mộ mẹ nó. Nó bảo nếu tôi không cho thì cho nó mượn, cúng mẹ nó xong rồi trả lại. Tôi cũng đồng ý, miễn đừng mất miếng bánh là được. Nó dắt tôi đến khu nghĩa trang gần chùa, xung quanh các ngôi mộ đều được dọn dẹp sạch sẽ, chúng tôi tiến đến cái một nom có vẻ bừa bộn nhất, cả mọc um và đầy rác. Con bé quì xuống, lấy đôi tay nhỏ nhổ nhanh mấy ngọn cỏ cao, cào rạch rác, nó đặt bánh trước mộ, rồi khóc: “Mẹ ơi! Quà của mẹ, con không kiếm được gì cả, mẹ đói thì ăn đi, xong con còn phải trả bánh cho anh nữa”. Tôi nhìn di ảnh, mẹ con bé không phải là rất đẹp, nhưng nhìn bà rất hiền, đuôi mắt nheo lại, chứng tỏ hồi trẻ bà cũng từng lam lũ, cuộc sống cũng chẳng sung sướng gì. Đợi một lát sau, nó vái vái rồi trả tôi cái bánh. Rượt nhau cả buổi, đói meo, cầm cái bánh cắn một phát ngon lành, tôi vẫn thấy con bé nhìn, ánh mắt thèm thuồng, tôi bẻ nó nửa cái, thấy cũng tội nghiệp…
Vy – tên con nhóc, cũng là đứa bụi đời, nhưng nó hơn tôi nhiều thứ, nó có tên, và quan trọng hơn, ngày trước, nó cũng từng có mẹ. Những ngày đi lượm ve chai chung, lúc rảnh, nó hay kể nó tôi nghe về mẹ nó: “Mẹ em đẹp lắm, hồi đó mẹ hay hái bồ kết gội đầu cho em, ôm em vào lòng, mẹ còn hát ru em ngủ, tới giờ em vẫn còn nhớ nhá….Này này bé Vy ngủ ngoan, ầu ơ, ví dầu cầu ván đóng đinh…..” Kể đến đó, nó lại khóc. Tôi lêu lêu chọc nó mít ướt, nó nấc lên trong nước mắt “Anh có mẹ đâu mà biết” – “Ờ thì tao có mẹ đâu, mày làm như có mẹ vui lắm ấy, chả phải mày đang khóc bù lu bù loa thế hả?”. Ừ thì, tôi thấy có mẹ chẳng vui gì cả, mà còn phải khóc nhè….
Rồi một ngày, ở xóm ve chai xuất hiện một người đàn bà. Người gầy gầy, nhưng có gương mặt thật hiền, bà cũng đi nhặt ve chai, tụi con nít không thích có thêm một người đến chia phần, trong đó có cả tôi. Nhưng hình như bà rất thích xem tụi tôi chơi với nhau, cười đùa đủ thứ. Tôi để ý thấy lúc đó, bà cũng lén khóc. Một bữa đói bụng vì cả buổi không lượm được thứ gì, tôi về sạp định đánh một giấc cho quên cái đói, tôi thấy bà đang ăn ổ bánh mì, them quá, tôi cứ nhìn, bà bẻ nửa ổ cho tôi, bảo tôi lại ngồi cạnh. Đang đói, tôi gặm nhanh phần bánh. Nửa ổ bánh hết veo, tôi cũng chưa no, bà cười nhẹ nhàng bảo:
– “Con còn đói à? Đây má cho, con ăn từ từ thôi kẻo nghẹn.”
– Tôi là con bà hồi nào mà bà xưng má hả?
– Nếu con má ngày xưa không thất lạc, chắc cũng trạc tuổi con.
Rồi từ từ, chậm rãi bà kể tôi nghe về người chồng và đứa con thất lạc trong một trận lũ lớn. Giờ bà không biết chồng, con ra sao, còn hay mất. Trôi dạt về vùng quê nghèo này, không làm gì được, bà đành nhặt ve chai sống qua ngày. Bà bảo tôi gọi bà là má, rồi 2 má con rau cháo nuôi nhau mỗi ngày mà sống. Tôi không nghĩ ngợi nhiều, hồi đó giờ tôi chưa có má, nhưng ngày trước nghe con bé Vy kể, thì thấy má nó thật tuyệt, tôi cũng muốn thử xem sao, miễn bà nuôi được tôi trong những ngày đói. Tôi đồng ý….
Hai má con thế là cứ dựa vào nhau mà sống. Bà thường dậy rất sớm, kiếm gì đó cho tôi ăn, rồi đi nhặt ve chai. Tháng 8, tháng 9 mưa suốt, mưa rào cũng có, mưa ngâu cũng có. Đối với những kiếp người lang thang như chúng tôi, những ngày mưa là những ngày cơ cực, chủ vựa ít làm, chúng tôi cũng chẳng nhặt được gì nhiều, là những ngày ăn không khí thay cơm. Ấy thế mà, má tôi vẫn đều đặn đội mưa, đội gió, cần mẫn nhặt từng cái bọc nilon, những hộp sắt vụn,…đổi lấy khi thì ổ bánh, khi thì bát bún, má nhường hết cho tôi, má chỉ ăn thừa những vụn bánh còn lại, hay húp nước bún trừ cơm Giờ thì tôi bắt đầu hiểu lời con bé Vy, có má là không lo đói. Buổi tối, tôi bảo má hát ru tôi ngủ, má ôm tôi vào lòng rồi hát “Gió mùa thu, má ru con ngủ, năm canh canh chày, ầu ơ, năm canh chày, thức đủ vừa năm….” Nằm bên má, tôi thấy ấm hơn những lúc một mình co ro trong manh chiếu rách, đôi khi tôi nắm lấy bàn tay má, nó sần sùi đến kinh khủng, với những vết sẹo do nhặt ve chai bị cắt, rồi những vết chai….Cuộc đời dần theo năm tháng, tôi và má nương tựa nhau mà sống, có khi má còn dạy tôi đọc chữ, má cầm cành cây viết trên nền cát, dạy tôi đọc, đánh vần, rồi còn tính toán nữa, giờ tôi có thể bập bẹ được những cửa hiệu mà tôi đi qua, rồi biết đếm tiền bán ve chai cho vựa. Có má là không có ngu dốt nữa, từ ấy mà cái đầu tôi hết tăm tối….
Tháng 7 lại tới, tôi háo hức chờ đến ngày rằm, không phải chỉ để ăn cơm chùa, mà là thăm sư thầy ngày trước, má cũng vui. Tôi dắt má đến chỗ thầy phát hoa, đến lượt tôi, không cần thầy hỏi, tôi reo lên liến thoắng:
– “Thầy cho con cái hoa màu đỏ đi thầy, con có má, má con đây nè thầy”
Sư thầy mỉm cười vui vẻ, thầy cài cho tôi một cành hoa hồng đỏ: “Bé con, giỏi lắm”. Tôi reo lên với má, tôi thấy má cười vui lắm, vui hơn những lúc nhặt được ve chai nhiều. Má ôm tôi vào lòng rồi nức nở . “Giỏi lắm, giỏi lắm, con là cuộc đời của má”.
Mỗi ngày đi lượm ve chai, má để dành một ít, bảo tới cuối năm má cho mua cho tôi một bộ đồ mới. Ui cha, cả cuộc đời lượm ve chai, tôi không nghĩ một ngày có thể mặc được đồ mới. Tôi hùn với má, mỗi ngày 1000, 2000đ,…Có những hôm đi lượm mắc mưa, về tôi sốt, bao nhiêu tiền dành dụm mua đồ mới, má mang ra tiệm thuốc, tôi xót lắm “Má để dành tiền mua đồ đi, con bệnh vài ngày khỏi à” – “Con khờ quá, phải mau hết bệnh, mặc đồ mới mới đẹp”. Má xoa đầu tôi, má thức trắng canh tôi bệnh, lúc nào má cũng đắp lên trán tôi cái khăn ướt, má ôm tôi vào lòng, lại hát ru tôi đi vào giấc ngủ. Sáng ra, tôi thấy mắt má thâm quầng, tóc lại thêm vài sợi bạc, nhìn những nếp nhăn lại hằn lên thêm trên gương mặt má, tôi thương má lắm. Tôi biết những ngày nằm bệnh, má phải một mình lượm ve chai nhiều hơn trước để lo tiền thuốc, tiền thức ăn ngon cho tôi khỏi bệnh. Gánh nặng trên vai má lại chồng chất, thêm một đứa con, là má phải oằn lung, vậy mà má vẫn thương tôi hết mực. Tôi nghĩ về bé Vy, nếu gặp nó, tôi sẽ cho nó biết má tôi còn tuyệt hơn má nó nhiều nhiều lắm….
Thu qua, đông tới, những cơn gió bấc về, mang cái hơi lạnh phả khắp vào không gian mù sương đẫm nước. Xóm ve chai nghèo lại sắp đón một mùa xuân. Tết đến, tôi lại nhớ tới bộ đồ má hứa, nhưng tiền thuốc cho tôi hết veo tiền để dành của má lâu rồi. Thôi kệ, miễn là má con tôi vui là được, không có áo mới cũng chẳng sao, với tôi, giờ có má là điều sung sướng nhất. Một ngày, chiều về, tôi chờ má mãi vẫn không thấy má mua cơm về, không biết má đi đâu nữa. Gần tối, tôi chạy ra đầu hẻm, thấy người ta xúm xít bu quanh một chiếc xe tải lớn, không biết chuyện gì xảy ra, tôi lách qua đám người đông nghịt…. Trời ơi, hãy nói với tôi rằng không phải là một cơn ác mộng, tôi nhìn rõ, má tôi nằm đó, máu chảy nhiều ở hai bên thái dương, tôi chạy gào lên, tôi chạy xuống ôm má lên, tôi gào lên như thác đổ, sao không ai cứu má tôi hết vậy? Tại sao mọi người có thể hờ hững đến như vậy, hàng đống người đứng xem mà không ai mảy may một lời chua xót, má tôi. Tôi khóc thét: “Má ơi, má ơi, má có sao không má ơi, đừng bỏ con má ơi, đừng má ơi…” Má tôi khóc nói được nữa, tôi chỉ thấy má nhìn tôi, rồi tràn nước mắt. Tôi nắm lấy đôi tay ướt máu, má đang cầm bộ đồ mới mua cho tôi ở tiệm. Vẫn đôi bàn tay, chai sần đến kinh khủng ấy, bây giờ gần như bất động, chỉ có đôi môi mấp máy, và hai hàng nước mắt vẫn lăn dài trên gương mặt má tôi….cuộc đời ơi, ông thật tàn nhẫn, thật tàn nhẫn với những kiếp người khốn khổ….
Sư Thầy nhận chôn cất má tôi ở cạnh chùa, gần ngôi mộ má bé Vy, tôi không còn má nữa…Mỗi ngày lượm ve chai về, trong sự cô đơn kinh khủng, tôi nhớ hình ảnh người đàn bà có khuôn mặt thật hiền, với đôi tay chai sần theo năm tháng, mỗi sang mua đồ ăn cho tôi, dạy tôi đánh vần và tập viết…đôi bàn tay ấy dang rộng ôm tôi trong những ngày mưa bão, chở che cho tôi trong những đêm giá lạnh ghê người. Đôi bàn tay mà ngày ngày phải lượm ve chai, đắp cho tôi từng mảnh khăn khi tôi sốt. Rồi những đêm thức trắng, với những sợi tóc bạc và vết chân chim, quãng đời sau này, tôi tìm đâu ra má nữa….Tận sâu trong tâm hồn, tạo hóa ban cho tôi đến 2 người mẹ, nhưng chỉ có má là cho tôi những tháng ngày hạnh phúc, không sung sướng đủ đầy như thiên hạ, những cũng bao bọc cho tôi trong cái gió mưa khắt nghiệt của cuộc đời. Má không mạnh mẽ, không như những siêu nhân huyền thoại, nhưng má có can đảm, má có tình thương, sự hy sinh cho đứa con bé bỏng, dù không phải má rứt ruột mang nặng đẻ đau mà chỉ vì tình thương cho một kiếp người lang bạt. Tôi nhớ lời má “Con là cuộc đời của má”. Vì tôi mà má đã hy sinh cả cuộc đời còn lại, má đem cả mạng sống để mua cho tôi một niềm vui trong cái số phận hẩm hiu, bụi đời đơn độc. Ôi những đêm lạnh về sau, ai sẽ hát cho tôi nghe những khúc hát ru đến não lòng, làm sao tôi có thể ngủ được trong những tháng ngày không có đôi bàn tay má đỡ nâng, che chở….Bây giờ, tôi mới thấy chua xót cho câu nói ngày xưa của bé Vy “Anh không có má, sao anh biết….” Phải, bây giờ tôi không có má, mãi mãi không bao giờ có má. Sẽ không có lần thứ 2, một vòng tay dang ra chào đón tôi như má đã từng làm. Khuất sau một thế giới, tôi cô độc thật rồi….
Tôi chỉ mong ngày có 24 giờ phải đến công sở, chỉ mong giờ cơm trưa cơm tối là những bữa nhậu, chỉ mong những thời khắc chính đáng bước chân ra khỏi nhà cứ kéo dài mãi. Với tôi, về nhà, là bước về địa ngục…
Nuôi con tu hú – Ảnh minh họa
Ngôi nhà ấy, tôi đã từng yêu thương, nâng niu, trân trọng, chăm chút bằng tất cả tình yêu, tuổi trẻ, trách nhiệm của mình. Đó là nơi tôi đã dành dụm chắt chiu từng giờ từng phút, từng đồng từng hào, từng giọt nước mắt, từng nụ cười cho nó…
Thế mà giờ đây, nó chỉ còn là một khối bê tông trống trải với những bức tường, những đồ đạc vô tri, bếp nguội chăn lạnh. Ở trên mỗi viên gạch, mỗi lá cây đều có hình ảnh của vợ, của con tôi, vừa yêu thương vừa căm hận…
Nếu như những bí mật luôn được người trong cuộc đào sâu chôn chặt, thì cuộc đời tôi đã viên mãn biết bao nhiêu. Gần ba mươi năm nay, tôi đã luôn cảm ơn ông trời đối xử rộng rãi với mình khi không chỉ cho tôi một công việc tốt với những nguồn thu ổn định, vừa cho tôi một gia đình với người vợ hiểu chồng và đứa con gái ngoan như Tấm. Ấy thế mà…
27 tuổi, con gái tôi lần đầu tiên làm mẹ. Bất hạnh, ca sinh nở của cháu không được thuận buồm xuôi gió, con gái tôi băng huyết nặng vì bị nhau cài răng lược, phải cắt bỏ cả tử cung để giữ lấy mạng sống. Lúc ấy đã quá nửa đêm, bệnh viện đột ngột thông báo sắp hết máu dự trữ do con gái tôi phải truyền máu tiên tục, yêu cầu gia đình tôi xét nghiệm xem ai có cùng nhóm máu để truyền gấp.
Con gái tôi mang nhóm máu O. Trước kia tôi luôn nghĩ cháu cùng nhóm máu với mẹ vì tôi mang nhóm máu A, vì thế tôi giục vợ tôi xuống phòng xét nghiệm. Cả ông bà nội, chồng con bé, tất cả người nhà có mặt ở bệnh viện đêm ấy cũng đều đi cùng. Nhưng, lại nhưng, không một ai có cùng nhóm máu O.
Khi cả nhà tôi đang ngồi thẫn thờ trước tờ kết quả thì cô y tá ra hỏi “Có kết quả chưa ạ? Ai cho máu sản phụ nào?”, vợ tôi mếu máo “Tôi là mẹ cháu nhưng không cùng nhóm máu, bác sỹ ơi cứu con tôi với, làm ơn gọi Viện Huyết học gấp cứu con tôi với”… Cô y tá đã gần như gắt lên: “Chúng tôi gọi rồi nhưng người ta còn phải mở kho, rồi vận chuyển, mà có dám chắc 100% là người ta còn không. Bố đâu, gọi bố sản phụ đến Viện nhanh lên, không giống mẹ thì chắc chắn là giống nhóm máu của bố rồi, chị gọi nhanh lên”.
Ôi, đứa con tu hú, chẳng phải con đẻ cũng chẳng phải con nuôi, nó là con người ta…
Cuộc đối thoại giữa vợ tôi và cô y tá khiến vợ tôi khựng lại. Rồi vợ tôi lập cập lôi trong túi ra cái điện thoại, run rẩy mò mẫm dòng danh bạ. Khi tôi phát cáu giật điện thoại của vợ: “Anh đây, bố nó đây chứ đâu, em định gọi đi đâu…” thì vợ tôi bỗng òa khóc nức nở, lẩm bẩm “gọi bố, gọi bố nó…” rồi đứng không vững, cô ấy khuỵu xuống dưới chân tôi.
Vợ tôi bị đưa đến phòng cấp cứu. Con gái tôi may mắn được một bác sỹ ở bệnh viện có cùng nhóm 0 cho máu nên đã đủ kéo dài chờ Viện Huyết học gửi máu sang. Tôi, và cả gia đình, trong cơn hỗn loạn, bối rối trước sự sống cái chết của con đã không nhớ, và cũng chẳng để ý gì đến những bất thường của buổi đêm hôm trước về cái nhóm máu, về những lời vợ tôi nói.
Nhưng cô y tá thì dường như không quên. Sáng hôm sau, khi gặp gia đình tôi yêu cầu đi đóng thêm mấy loại tiền, cô ta buông câu trách móc: “Bố sản phụ đâu mà đêm hôm qua mãi không thấy để cho máu con” khiến tôi giận tím mặt.
Tôi tự dưng giật mình, sao con bé không giống nhóm máu cả tôi, cả mẹ nó? Di truyền nhóm máu có chuyện ấy không? Chả nhẽ nó đột biến? Rồi tôi nghĩ đến vợ tôi, đêm qua, lo lắng cho con quá, cô ấy đã hoảng loạn đến mức không cả nhận ra chồng mình-bố của con mình-đứng bên cạnh.
Tôi tặc lưỡi, gạt lại những suy nghĩ đang bừa bộn, thở hắt ra. Dù sao con gái cũng đã qua cơn nguy hiểm, cháu tôi khỏe mạnh, đang được nuôi ở phòng dưỡng nhi chờ mẹ… nghĩ thế, tôi phăm phăm đi về phía phòng cấp cứu, nơi vợ tôi đang nằm.
Điều tôi hoàn toàn chưa một lần nghi hoặc, chưa một lần nghĩ đến, tôi không thể ngờ lại được vợ tôi tiết lộ trong một hoàn cảnh như thế này. Ngỡ rằng mọi bí mật đã vỡ lỡ sau giây phút thiếu bình tĩnh đêm hôm trước, vừa thấy tôi, vợ tôi đã òa khóc nức nở. Rồi cứ thế, vừa khóc vừa nói, và tôi ngã ngửa khi nghe được rành rành rằng: con bé tôi đã yêu thương 27 năm nay, yêu đến nỗi không nỡ sinh thêm một đứa nữa vì sợ nó bị sẻ chia tình cảm ấy – lại không phải là con đẻ của tôi!
Tôi đã không tin vào tai mình, tôi đã tưởng vợ tôi vẫn còn bấn loạn tâm thần. Nhưng vợ tôi đã rành rọt “thú tội” về cái lần “lỡ” ngã vào tay người đàn ông khác khi đi tu nghiệp ngắn hạn ở nước ngoài 27 năm trước. Rành rọt đến mức, tôi dù muốn gạt đi cũng không gạt đi được cái sự thật phũ phàng ấy.
Tôi phát điên… Tôi lao ra khỏi bệnh viện. Và trong những ngày nối tiếp sau đó, khi mỗi lần đứng nhìn con ở ngoài cửa phòng bệnh, cái sự thật ấy mới dần dần ngấm vào tôi. Không phải nỗi uất hận vì bị vợ “cắm sừng” mà là sự đau đớn khi đi nuôi con tu hú, khi không ăn ốc mà phải đổ vỏ; là cảm giác nhục nhã, ê chề khi lòng tự trọng bị chà đạp.
Tôi suy sụp hoàn toàn. Tôi không vào viện nữa, tôi vùi mình trong rượu. Lúc nào tôi cũng thấy có một cục gì chặn ngang cổ, uống hớp nước cũng cảm giác không nuốt trôi. Khi say, tôi cười, tôi khóc, tôi gào thét, tôi đập phá đồ đạc, xé toang những tấm ảnh in hình vợ, con mình…
Hễ tỉnh lại, tôi lại tưởng tưởng ra hàng triệu những con người bu quanh mình, bàn tán về mình, cười cợt mình, khiến tôi không dám ngẩng mặt lên nhìn ai.
Tôi nhận ra chỉ trong một tích tắc mình đã mất tất cả. Một cuộc đời vun vén, yêu thương, giờ cái tôi còn chỉ là một thân già cô đơn, còn gì đau đớn hơn. Cái thằng đàn ông kia, nó có ở đâu xa xôi, cùng ngay trong cơ quan với vợ tôi, nó biết đứa con gái tôi quý hơn vàng ấy là con nó. Nó mỗi ngày thấy tôi chăm con bé lớn lên, như một thằng mù không nhìn được tí ánh sáng nào của cuộc đời, chắc đều cười khẩy trong bụng.
Vợ tôi đã về nhà xếp quần áo để sang ở với con gái. Tôi thương con, nhớ cháu. Tôi thèm bàn tay chăm sóc của vợ… Nhưng, tôi không thể bỏ được cái ý nghĩ, gần 30 năm nay, tôi làm bù nhìn cho cả thiên hạ, cho cả những kẻ đốn mạt cười vào mặt nó nhục nhã ê chề thế nào. Tôi đã thực sự bị một cú lừa ngoạn mục, tôi viết đơn ly dị để cứu vớt chút sĩ diện cuối cùng của một đời làm thằng đàn ông. Vợ tôi cũng ký ngay, không dám van xin một lời.
Con tôi gửi tin nhắn: “Suốt cuộc đời con chỉ có một người bố, là bố ạ!”. Tôi òa khóc, tôi sống tỉnh táo hơn, nhưng cuộc sống vẫn chẳng còn ý nghĩa gì với tôi nữa; dù nó có nói nó yêu tôi đến bao nhiêu, thì sự thực nó cũng là con của người khác. Tôi muốn có vợ, có con, nhưng người đàn bà đã âm thầm lừa dối tôi mấy chục năm ấy, tôi không thể tha thứ; đứa con gái tôi yêu thương bằng tất cả máu thịt ấy của mình, tôi không đủ can đảm để nhìn nữa… Thử hỏi có thằng đàn ông nào nhục nhã, đau đớn hơn tôi ở trên đời nữa không? Người ta bảo dã tràng xe cát, giờ tôi mới thực hiểu là gì đây…
Cho tới giờ tôi vẫn không thể nào tin nổi đó là sự thật dù cho tôi đã tận mắt chứng kiến chồng mình lên giường với một người đàn bà khác. Nó sẽ là điều dễ tha thứ hơn nếu như người phụ nữ mà anh ta lên giường, người mà khiến anh ta phản bội tôi không phải là…em gái ruột của tôi.
Chồng lên giường với em vợ – Ảnh minh họa
Đọc trên báo tôi cũng thấy đâu đó có những mối tình anh rể và em vợ vụng trộm với nhau. Nhưng có nằm mơ tôi cũng không thể nào tin được rằng nó lại xảy đến với gia đình tôi.
Em gái tôi không phải là một cô gái có ngoại hình ưa nhìn. Mọi người thường nói có bao nhiêu cái khôn ngoan, giỏi giang và xinh đẹp tôi dường như được ưu ái tất cả còn em tôi thiệt thòi hơn. Nó tuy không xinh xắn nhưng bù lại vô cùng ngoan ngoãn và hiểu biết. Nhưng có lẽ vì vẻ ngoài không gây ấn tượng nên dù đã tới tuổi lập gia đình nhưng em ấy vẫn chưa có người đặt vấn đề tìm hiểu.
Khi tôi sinh đứa con đầu lòng, vì công việc quá bận rộn lại không có người đỡ đần nên tôi đã chủ động bảo em gái lên sống cùng. Từ ngày có em gái lên vợ chồng tôi được rảnh rang hơn nhiều vì em ấy rất hoạt bát và đảm đang. Có vẻ như mọi việc bận rộn trong nhà được em ấy giúp đỡ nên chồng tôi cũng bớt mệt mỏi hơn. Tôi thấy chồng có vẻ quý mến em gái mình nên cũng vui vì dẫu sao tình cảm anh chị thân thiết mọi người cũng dễ sống hơn.
Tôi bắt đầu thấy em mình ăn mặc diện dàng hơn.Tôi chẳng nghi ngờ gì điều đó mà ngược lại tôi thấy đó là một dấu hiệu đáng mừng. Trước đây tôi đã từng nhắc nhở em mình nhiều về chuyên ăn mặc nhưng em ấy đều không bận tâm. Nó luôn ăn mặc rất đơn giản và có phần quê mùa. Từ ngày đến sống cùng vợ chồng tôi em ấy có vẻ quan tâm đến ngoại hình nhiều hơn.
Tôi bắt đầu quay trở lại với công việc khi hết kì nghỉ sinh con. Mặc dù vậy, em gái tôi vẫn quyết định ở cùng vợ chồng tôi thêm một thời gian nữa với lí do: “Giúp anh chị thêm chút nữa”. Tôi lấy làm mừng vì có người đỡ đần thêm mình. Nhưng rồi, cái câu chuyện y như những lần tôi đọc được đâu đó đã xảy ra.
Tôi trở về nhà giữa đợt công tác bất thường. Những âm thanh lạ lùng phát ra từ căn phòng của hai vợ chồng tôi khiến tôi giật mình. Linh tính mách bảo tôi điều gì đó chẳng lành nhưng niềm tin trong tôi không cho phép tôi nghĩ về một điều gì đó khó chấp nhận. Tôi rón rén lần mở cánh cửa phòng. Tất cả những gì tôi nhìn thấy là cảnh tượng quần áo vất hỗn độn dưới đất. Trên giường, người đàn ông cuồng nhiệt yêu đương là chồng tôi, còn người phụ nữ cùng anh ta làm “chuyện ấy” không ai khác là em gái tôi.
Chúng tôi ngồi đối diện với nhau trong căn phòng. Tôi chẳng thể khóc nổi. Nếu đó là một người đàn bà khác chắc chắn tôi sẽ lao vào mà cào cấu, chửi bới và nguyền rủa. Nhưng đó lại là em gái tôi. Nỗi đau đó nhiều hơn gấp bội nhưng tôi lại chẳng thể tát nổi em ấy dù chỉ một cái. Chồng tôi ngồi thu lu trên chiếc ghế sofa, anh né tránh cái nhìn của cả tôi và em gái. Tôi hận anh ta đến tận xương tủy. Giá mà anh ta làm cái trò mèo đó với một người đàn bà khác thì tôi còn có thể giải quyết mọi chuyện dứt điểm nhưng ngay cả cái chuyện như vậy cũng là điều tôi phải mong ước.
Tôi đau đớn không biết xử lí vấn đề của gia đình mình ra sao?
Chuyện giữa họ xảy ra trong khoảng thời gian tôi vừa sinh con xong. Họ cuốn vào nhau như kiểu trải nghiệm một điều mới mẻ và thú vị. Em gái tôi nói nó thần tượng anh rể. Nó thấy anh rể thật tuyệt vời, còn chồng tôi im lặng không một lời giải thích cho hành động đốn mạt của mình. Tôi nhắm mắt cho qua mọi chuyện dù tim tôi đau nhói. Nhưng tôi còn có thể làm gì hơn, lẽ nào làm ầm lên mọi chuyện để rồi cả gia đình tôi sẽ phải đối diện với sự khinh bỉ tới nhường nào.
Em tôi về quê sống cùng gia đình. Đó là cách tốt nhất để quên đi mọi chuyện. Tôi nghĩ thời gian rồi sẽ làm cho mọi chuyện rơi vào quên lãng. Nhưng rồi khi tôi nhận được cuộc điện thoại của mẹ tôi gọi lên với giọng thì thụp, tôi chết đứng người. Bà nghi em tôi có bầu vì những biểu hiện của nó như phụ nữ tới thời kì thai nghén. Tôi rơi phịch chiếc điện thoại xuống nền nhà trong trạng thái thất thần.
Tôi vội vã về quê không quên mang theo dụng cụ thử thai để bắt em tôi làm. Và kết quả như một đòn giáng mạnh vào sức chịu đựng của tôi. Em tôi có thai thật. Tất nhiên tôi biết ai là cha của đứa bé. Tôi cười phá lên như bị điên trước nghịch lí đó.
Giờ đây tôi không biết nên làm gì với đứa bé vô tội trong bụng em tôi. Cái thai đã khá lớn và chắc chắn em gái tôi sẽ gặp những nguy hiểm nếu như em ấy cố phá bỏ. Đứa bé cũng không có tội nhưng nếu nó được sinh ra đời, đó thực sự là một trở ngại lớn với cuộc sống của chúng tôi. Gia đình tôi cũng đã đoán được ai là tác giả của bào thai đó. Mọi người bắt tôi bỏ chồng vì anh ta là người không ra gì khi làm thế với em gái tôi. Bố mẹ tôi còn nói nếu tôi không bỏ chồng, sẽ từ mặt tôi.
Tôi nên làm gì lúc này với nỗi đau và bi kịch của gia đình. Mọi thứ cứ chất chồng lên tôi khiến tôi như muốn đổ gục vì kiệt sức.
Tôi làm sao có thể thú nhận tôi phản bội chồng với chính người anh trai của anh ấy.
Chồng tôi biết tôi đã ngoại tình. Anh cho tôi cơ hội được nói thật vì anh sẵn sàng bỏ qua. Nhưng liệu anh sẽ bỏ qua thế nào khi mà anh biết rằng người đàn ông khiến tôi phản bội anh chính là anh trai của anh.
Tôi nguyền rủa chính bản thân mình vì tôi là một người đàn bà đốn mạt. Tôi không chỉ phản bội lại chồng mình mà còn làm chuyện đồi bại ấy với một người mà lẽ ra không bao giờ tôi được phép: Anh trai chồng.
Chồng tôi đi xuất khẩu lao động nước ngoài 5 năm. Đó là khoảng thời gian khó khăn với tôi cả về vật chất lẫn tinh thần. Nhiều đêm dài nằm quay quắt nhớ chồng, nước mắt tôi không ngừng tuôn chảy. Tôi yêu thương chồng nhưng quả thật sự xa cách làm tôi hoảng sợ. Lúc nào tôi cũng mong ngóng chồng về cho khỏa lấp những ngày nhớ mong.
Thời gian đầu khi mới đi anh còn hay điện thoại về hỏi thăm vợ con nhưng lâu dần do bận rộn quá mà anh ít liên lạc với tôi hơn. Những cuộc điện thoại ít ỏi về của vợ chồng tôi không đủ để tôi vơi đi nỗi cô đơn, cô quạnh. Thật may khi chồng tôi đi vắng, gia đình bên chồng tôi luôn quan tâm, giúp đỡ tôi rất nhiều. Trong đó đặc biệt là anh trai cả. Lí do cũng vì anh sống khá tình cảm, hơn nữa nhà lại gần nhà vợ chồng tôi nên tiện giúp đỡ hơn. Mọi việc nặng nhọc, lớn bé trong nhà, hễ có việc cần là anh tới giúp chẳng nề hà. Tôi thực sự quý mến và tôn trọng anh, một tình cảm anh em trong nhà chứ tuyệt nhiên không có chút tà dâm nào ở đó.
Quan hệ bất chính – Người tình là anh chồng
Sự cô đơn đã cuốn tôi và anh chồng vào mối quan hệ bất chính (Ảnh minh họa)
Nhưng rồi đúng như người ta nói, chỉ một phút yếu lòng cũng có thể khiến cả phần đời phía sau trở thành bi kịch. Đêm hôm ấy, dù đã rất khuya, tôi nghe thấy tiếng gọi giật giọng từ phía bên ngoài. Chỉ nghe giọng tôi cũng biết đó là anh chồng của mình. Quả thực trong lòng tôi lo lắng bất an, tôi sợ hàng xóm sẽ nghi ngại vì đêm hôm anh chồng lại gọi cửa em dâu khi mà em trai không có nhà. Cuống quá, tôi vội vã ra mở cửa, phần vì lo không biết có chuyện gì mà đêm hôm anh chồng tới tìm, phần vì ngại hàng xóm nhìn thấy.
Anh bước vào nhà, người thở ra một hơi nồng nặc mùi rượu. Có lẽ anh chồng tôi đã say. Vừa vào tôi nơi, anh bắt đầu câu chuyện bằng ngay một lời chắc nịch: “Con vợ anh nó ngoại tình. Nó cắm sừng lên đầu anh ngay trước mắt mà anh không biết. Giờ nó còn ngang nhiên đi với thằng đó”. Tôi nhìn thấy trong ánh mắt anh chồng mình sự tức giận không kiềm chế nổi. Tôi bình tĩnh rót cho anh ly nước để anh uống cho tỉnh rượu.
Anh tâm sự với tôi gần hết đêm đó. Tôi thực sự ngại ngần nhưng vì trước nỗi đau khổ của anh rể chẳng còn cách nào khác tôi phải tiếp chuyện anh với hi vọng anh vơi đi sự uất hận trong lòng. Đêm càng lúc càng về khuya, không hiểu vì rượu hay vì một lí do nào khác, anh chồng tôi bất ngờ lao vào ôm lấy tôi. Tôi đẩy mạnh anh ra và kháng cự nhưng vô hiệu. Sức mạnh của một người đàn ông khiến tôi không làm sao có thể vùng vẫy được. Vậy là điều gì đến cũng phải đến.
Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy khi mà anh chồng tôi đã đi rồi. Sau đó anh điện thoại để nói lời xin lỗi tôi vì những gì đã qua. Tôi khóc nấc lên. Anh càng ra sức động viên tôi và nói rằng chuyện này sẽ mãi là bí mật nếu không ai trong hai người tôi và anh nói ra. Tôi chỉ còn biết cầu vào vận may rằng nó sẽ không bao giờ bị tiết lộ.
Liệu chồng tôi có thể tha thứ khi biết tôi quan hệ với anh trai anh ấy?
Tôi những tưởng mọi chuyện sẽ dừng lại ở đó. Nhưng rồi anh chồng tôi luôn tìm tới tôi mỗi lúc buồn. Tôi đã nói cả trăm nghìn lần là không được phép tái diễn điều đó thêm một lần nào nữa nhưng dường như sự cô đơn quá lớn trong anh và tôi đã không còn đủ để chúng tôi tỉnh táo. Giống như người ta đã trót một lần nhúng tràm thì những lần sau mọi chuyện chẳng còn gì để nói. Tôi và anh chồng còn lặp lại điều đó thêm vài lần nữa. Tôi cảm thấy được bù đắp sự cô đơn, trống vắng còn anh như khỏa lấp được sự căm hận do người vợ phản bội. Chúng tôi quan hệ với nhau trong sự xỉ vả chính bản thân mình nhưng có một cái gì đó cứ hút chúng tôi vào tội lỗi.
Anh chồng tôi và vợ ly hôn. Chị ta tình cở biết được chuyện của tôi nhưng trước khi ly hôn chị ấy có gặp riêng tôi và nói: “Chị biết em và anh ấy có chuyện. Chị chẳng muốn đánh giá làm gì vì bản thân chị cũng không tốt đẹp nhưng em nên dừng lại. cùng là phụ nữ với nhau chị khuyên em nên dừng lại vì dù sao họ cũng là anh em”.
Nghe những lời chị ấy nói tôi càng khinh bỉ chính mình. Tôi thấy mình là loại đàn bà vô liêm sỉ và nhục nhã. Sau lần đó, tôi và anh chồng quyết định chấm dứt mọi chuyện.
Chồng tôi trở về. Nhìn dáng vẻ và điệu bộ của tôi mỗi lần hai vợ chồng gần gũi anh ấy dường như đoán ra mọi việc. Anh từ tốn tới bên tôi, nói sẽ tha thứ và bỏ qua cho tôi nếu khi xa chồng tôi trót dại làm điều gì đó với người khác. Anh biết tôi cô đơn và thiệt thòi nên sẽ không chấp nhặt, chỉ cần tôi nói thật mà thôi. Trước sự bao dung của chồng, tôi càng thêm đau khổ và nhục nhã.
Giờ trong con người tôi đang có biết bao sự giằng xé nội tâm. Tôi đau khổ vô cùng, liệu tôi có nên nói ra sự thật hay không? Liệu chồng tôi có tha thứ cho tôi và anh chồng hay không? Nhưng nếu không nói, tôi sợ một ngày nào đó, khi người chị dâu của tôi nói ra sự thật, lúc đó chồng tôi còn đau đớn hơn gấp bội. Điều ấy thật quá tàn nhẫn với anh ấy. Tôi nên làm gì lúc này, xin hãy cho tôi một lời khuyên!
Khi vợ bỏ chiếc váy ra rồi tuyên bố: “Em không mặc đâu, quê lắm”, thì anh mới biết mình dại.
“Trời mưa gió, em ngại ra ngoài, ở nhà còn nhiều việc quá, anh ra chợ mua hộ em nửa ký chân giò rút xương” – vợ đề nghị. Anh vùng vằng buông tờ báo, cố tỏ ra vui vẻ khi chạm mặt vợ, rồi mặc áo mưa lao đi. Trời vẫn mưa tầm tã. Anh thoáng nghĩ: “Mưa gió thế này, ăn tạm gì cho xong, hành hạ mình làm gì không biết”.
Vô tâm kiểu đàn bà
Nửa tiếng sau, anh về nhà với thân hình ướt như chuột lột, chưa cởi xong áo mưa, đã nghe vợ ầm ĩ: “Trời ơi là trời, anh mua thịt gì thế này? Mua phải thịt heo nái sề rồi, ăn uống thế nào được?”. Cơn bực bội dồn đến đỉnh điểm, anh buông: “Không ăn được thì vứt sọt rác đi”. Vậy là chẳng ai buồn ăn. Anh hờn, vợ lại bảo chồng tính như trẻ con, không thể chấp nhận được.
Sống với nhau hơn 10 năm, vợ vẫn không hiểu được rằng, người đàn ông đang cầm tờ báo trong tay mà bị sai đi làm việc gì đó là bực bội vô cùng. Đã dằn lòng, đội mưa đi chợ, về còn bị vợ mắng, anh không thể chịu nổi sự quá quắt ấy.
Anh còn nhớ, ba lần anh tặng quà sinh nhật cho vợ, thì ba lần đều bị vợ mắng. Lần đầu, biết vợ thích nước hoa, anh cố gắng dành dụm tiền mua cho vợ lọ nước hoa đắt tiền. Cứ ngỡ vợ sáng rỡ đôi mắt khi mở quà, nhưng vợ lại xụ mặt, bảo: “Anh bị lừa rồi, đã không biết mua thì đừng có mua”. Anh vốn không rành chuyện mua nước hoa, nên cứ tìm ra một cửa hàng chuyên bán nước hoa ở khu trung tâm. Cô bán hàng xinh xẻo, giọng nói ngọt ngào, tư vấn đến đâu, anh ngơ ngác gật đầu đến đó. Một lọ nước hoa giá gần bằng nửa tháng lương “cứng”, anh vẫn bấm bụng mua. Kết quả là bị vợ chê lên bờ xuống ruộng: “Anh mua mùi hoa hồng, quê lắm, giờ chẳng ai xài mùi quê mùa đó. Đã vậy, anh còn gặp phải lọ dỏm, bị pha loãng rồi. Xịt có chút xíu đã bay hết mùi, còn lại toàn mùi cồn. Anh thấy không?”. Anh thấy không ư? Anh chẳng thấy gì hết ngoài một cảm giác phũ phàng.
Có lần anh nghe vợ bảo thích hoa hồng màu cam. Đến sinh nhật, anh nỗ lực thể hiện mình cũng là người đàn ông lãng mạn, tìm ra chợ hoa nổi tiếng thành phố để mua một bó hoa hồng thật to. Trời nhập nhoạng tối, anh mua hoa màu cam, mà về đến nhà thì thấy nó màu phớt hồng. Vợ phán ngay khi cầm bó hoa trên tay: “Thật thua anh luôn, bao nhiêu năm qua, anh vẫn không biết vợ thích hoa màu gì sao?”. “Thì màu cam, anh biết chứ”. “Anh nhìn kỹ coi, đây là màu cam sao?”. Anh nóng bừng cả mặt, nghĩ: “Nếu mình được ai đó tặng hoa, hoa gì cũng được, miễn được tặng là vui rồi, sao còn chê ỏng chê eo?”. Vì là sinh nhật vợ, sợ mất vui, anh quay mặt, giấu vẻ bực bội.
Lần thứ ba, anh mua váy tặng vợ. Cho đến khi vợ bỏ chiếc váy ra rồi tuyên bố: “Em không mặc đâu, quê lắm”, thì anh mới biết mình dại. Mua quà lần nào bị chê lần đó mà vẫn hăng hái đi mua. Những lúc đó, anh thực sự cảm thấy ghét vợ, và tự hứa với mình, những lần sinh nhật sau, thà chịu tiếng “không quan tâm đến vợ” chứ không bao giờ mua quà tặng vợ nữa. Anh có lòng mới bỏ thời gian, công sức đi mua quà, để mong em nhoẻn một nụ cười vui sướng, mà khó đến thế sao? Anh biết em là người kỹ tính, thậm chí khó tính. Nhưng sao lại khó tính với những hành động xuất phát từ tình cảm của chồng? Em cứ hay bảo anh vô tâm, anh đồng ý. Nhưng quả thực, em ứng xử với anh như thế, chẳng phải quá vô tâm (thậm chí là vô cảm) hay sao?
Cả tuần anh đi làm, chủ nhật lại về quê. Mỗi lần anh đến chỗ em chỉ để ăn với ngủ.
Em gặp anh khi em học cấp 3. Hồi đó, em nhút nhát với mái tóc dài tết hai bên nên chắc đã để lại ấn tượng trong anh. Anh là bạn thân học cùng cao đẳng với chú của em. Năm em học lớp 11 anh đã hỏi em: “Cháu học lớp mấy?” (do chú em bảo em cũng phải gọi bạn chú bằng cô chú). Em ngây ngô trả lời: “Cháu học lớp 11”. Anh cười hiền bảo: “Sao trông cháu như học sinh lớp 8 thế?”. Từ đó em ghét anh.
Mọi người nói ghét của nào trời trao của ấy chẳng sai. Cuối năm nhất, anh liên lạc với em. Hồi đó, em chẳng thích anh chút nào, thậm chí khó chịu vì bị làm phiền nhưng em vẫn cho anh cơ hội vì anh hiền, anh quan tâm, chiều em. Lúc đó, em đã nghĩ mình là người hạnh phúc nhất thế gian.
Từ khi biết nhận thức, em đã biết gia đình mình không hạnh phúc. Chính vì vậy, em luôn tạo cho mình vỏ bọc của một người ít nói, mặt mũi lúc nào cũng buồn thiu. Em yêu nhau đã được hơn hai năm rồi. Gia đình hai bên đã biết, chỉ còn chờ em học xong. Vậy mà giờ đây anh thay đổi rất nhiều khiến em buồn quá.
Em từng bảo anh rằng anh yêu em sẽ khổ lắm đấy vì tính em sáng nắng chiều mưa, buổi trưa có bão. Em thật sự sợ sẽ đi theo vết xe đổ của mẹ em ngày trước. Từ khi đi làm, anh không còn những tin nhắn yêu thương, những cái ôm mỗi khi em khóc. Anh bảo em không hiểu anh nhưng thực sự, điều duy nhất em không hiểu là tại sao anh đổi thanh nhanh như thế?
Bạn trai vô tâm
Trước đây, em khóc, anh khóc cùng em và nói: “Anh chỉ muốn cưới em để em đỡ khổ”. Nghe câu nói đó, em hạnh phúc lắm. Vậy mà giờ đây anh bảo em không được khóc, em làm anh mệt mỏi. Trước kia, anh chiều em lắm, lên thăm em, anh lại giúp em mọi việc. Còn giờ đây, anh ra chỗ em cũng chỉ để ăn cơm và ngủ. Cả tuần anh đi làm, chủ nhật về quê, vậy là chẳng còn thời gian nào cho em. Anh đến với em chỉ vì một nhu cầu thôi sao?
Em vì anh cũng thay đổi rất nhiều, đâu còn làm nũng anh, nhờ anh giặt giũ nữa. Em học cách tự lập khi không có anh ở bên. Vậy mà, với anh, em chỉ toàn có khuyết điểm. Người ta nói yêu nhau lâu không tốt, tình cảm sẽ nhạt nhòa dần mà giờ em mới biết. Em làm gì, nói gì không hợp ý anh là anh bỏ về, không nghe điện thoại.
Em sống nội tâm nên chẳng tâm sự với ai ngoài anh. Nhưng anh lại bảo: “Em là người chẳng ra gì, em xem lại xem em như thế nào mà để bạn anh nói thế”. Anh chỉ sợ làm người khác phật lòng, còn em thì mặc kệ. Em biết ngoại hình em không bằng anh nhưng em có nét duyên mà người ta thường khen con gái Bắc Ninh. Chính vì vậy cũng nhiều người có tình cảm với em nhưng em chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với anh. Giờ anh đã thay đổi thật rồi. Nhìn anh quát em và khó chiụ mỗi khi em không làm theo ý anh mà em thấy lòng đau quá.
Bạn bè đều khuyên em nên dứt khoát với anh vì anh vô tâm. Anh không còn yêu chiều em như ngày nào nữa. Nhưng em không biết phải làm sao bây giờ? Chia tay hay tiếp tục? Dù thế nào, em cũng vẫn mong anh như cây chờ nước. Em không biết anh còn yêu em không? Nếu còn yêu thì hy vọng anh quay về vì em yêu anh nhiều hơn chính bản thân mình.
Chu Thị
– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống