Tiếng rao buổi sớm mai

Thời tiết đã dần sang đông, mới se se chứ chưa lạnh hẳn nhưng cũng khiến con người ta như lười biếng thêm, cố rúc mình trong chăn ấm, ước giá được ngủ thêm tí nữa thì tốt.

 

“Ngày tháng mười chưa cười đã tối”, tiết trời các mùa có thể tối muộn hơn hoặc lâu sáng hơn, nhưng tiếng rao buổi sớm ấy thì cứ đều đặn, đều đặn xuất hiện vào lúc năm giờ rưỡi, nếu có chênh chắc cũng chỉ vài phút nhỏ nhoi, ai cũng phải thầm khâm phục sự cần mẫn ấy.

Sớm mai
Sớm mai

Dù văng vẳng xa, cũng có tiếng kẻng của một doanh trại gần đó báo năm giờ, song hình như ít người chú ý đến, mà chỉ thực sự tỉnh ngủ khi nghe tiếng rao bán các loại quà bánh “Ai bánh chưng, bánh rán, bánh mì, giò, dợm, xôi nào…”

 

Cứ sau tiếng rao là tiếng gọi với theo “bánh ơi” và tiếng chân người mở cổng, đổ ra đường, tiếng hỏi nhau loạn xạ, “Con thích ăn cái gì?”, nhộn nhịp như một phiên chợ con.

 

Lẫn trong tiếng ngáp ngủ còn nghe có người hỏi, “Chịu khó thế, dậy từ mấy giờ?”. Cô bé chỉ khoảng hăm mốt hăm hai, trắng trẻo xinh gái từ tốn đáp lại. Ra là cô dậy từ bốn rưỡi sáng để chuẩn bị, sắp xếp xe pháo, hộp xốp… rồi lên đường. Lấy hàng về bán một cái là dong dẻo đến khắp ngõ ngách, cho hàng được nóng, phục vụ tận tay các “thượng đế”.

 

Sáng nào không nghe tiếng rao quen thuộc trên chiếc xe máy cũ, xóm vài người lại đầu rù tóc rối chạy ra hỏi nhau, xem cô bán bánh đi qua chưa ấy nhỉ, chỉ sợ đệm êm ngủ quên không nghe thấy. Cô ấy không bán là lại phải phóng xe ra chợ, phiền quá. Hôm sau mấy bà “kiến nghị” ngay, “mày không đi rao bánh làm cả xóm này chẳng biết thì mà dậy”.

 

Hôm cuối tuần bỗng vô tình gặp cô bé tại quán bún, nhận ra nhau nên cô nhiệt tình chào hỏi và thanh minh, em hết bánh nên ra đây ăn ít bún cho ấm bụng. Rồi cô kể chuyện, em là út nhưng nhà nghèo nên vất từ bé, năm ngoái bố lại phải đi viện nên tốn một khoản không nhỏ, nợ người quen, lâu trả cũng ngại nên em phải tìm cách làm thêm.

 

Cô cứ đi rao hết các phố ngõ lại đến khu vực khu công nghiệp bán cho công nhân ăn sáng. Sau đó thì gửi đồ hàng ở nhà người quen đi vào công ty may làm việc luôn cho kịp giờ. Cần kiệm sớm hôm nên cũng đã dành được một món.

 

Sự tần tảo để phụng sự chữ hiếu càng khiến vẻ đẹp của cô gái thêm tỏa sáng, thật đáng yêu khiến người viết trộm nghĩ, sau nếu có rời nơi này ra đi, có lẽ nỗi nhớ đầu tiên là tiếng rao lanh lảnh ấy.

Đường cong

Tôi vốn là người thẳng tính, không thích màu mè hoa lá, nên mới gặp và yêu ông xã, cũng là một người nổi tiếng “thẳng tưng”. Con trai, con gái sinh ra trong nhà phần nào ảnh hưởng tính cách cha mẹ. Khi các con còn nhỏ, thỉnh thoảng “đường thẳng ba” và “đường thẳng mẹ” cũng va chạm chát chúa. Bây giờ các cháu lớn lên, 15, 17, thêm hai đường thẳng nữa, nên trong nhà bắt đầu thiếu những đường cong.

 

Đường cong - Ảnh minh họa
Đường cong – Ảnh minh họa

Con trai, con gái đều thích K-pop (nhạc nhẹ Hàn Quốc), nên một bữa về nhà, tôi hoảng hồn thấy đầu tóc con trai bỗng nhuộm hung nâu, tỉa tót rất điệu đà. Câu chuyện về cái đầu Hàn Quốc của con trai nổ ra ngay trong bàn ăn tối hôm đó. Ông xã tôi lớn tiếng bài trừ cái đầu của thằng con: “Thứ đàn ông con trai tỉa tót đầu tóc là thứ không ra gì, quan trọng là cái có trong óc chứ không phải là cái mọc ngoài da đầu”. Con trai, con gái bỗng đứng về cùng một phe: “Ba mẹ không hiểu tụi con. Ba mẹ thứ gì cũng ngăn cấm, ba mẹ không có quyền…”. “Để rồi coi tao có quyền không, tao xách đầu mày ra gọt sạch ngay bây giờ!”. Chuyện lan đến cả việc học hành của hai đứa, đến cả đám ảnh thần tượng hai đứa dán đầy tường. Kết quả là nước mắt của con gái, cú đóng cửa phòng đánh sầm của con trai, gương mặt hằm hằm của ba và bản đơn ca buồn của mẹ.

Nhà căng thẳng cả tuần liền. Thằng con trai ra vô là đóng cửa, chắc hẳn nó sợ ba túm lấy nó cạo đầu thật. Con gái cũng đóng chặt cửa phòng, bảo vệ mấy tấm ảnh thần tượng của nó. Tôi dần dần nhận ra mình phải làm… một đường cong. Chỉ có những đường cong mới có khả năng tiếp xúc với nhiều điểm nhất.

Việc đầu tiên là ông con trai đi cùng mẹ ra tiệm để nhuộm lại tóc. Không ngờ việc này khi tôi nói một hai câu nhẹ nhàng, cháu đồng ý ngay: bản thân cháu cũng thấy mình kỳ cục với cái đầu nhuộm hung và bộ đồng phục đi học, khác hẳn các bạn, lại bị thầy giám thị gọi lên làm việc một hai lần. Khi tóc đã về màu nguyên thủy, cậu thợ cắt tóc (có xi nhan trước của mẹ) nịnh cháu vài câu, đề nghị cắt bớt những đuôi tỉa tót kỳ quái để gương mặt được sáng và “men-lỳ” hơn, cháu gật đầu cái rụp. Chiều hôm ấy về nhà, nhìn đầu tóc của con, gương mặt chồng tôi dịu hẳn. Sợ anh lại lỡ miệng nói câu gì khiến con tự ái, tôi giỡn: “Tóc ba muối tiêu rồi kìa, lại dài nữa, thôi đi ra tiệm tút lại luôn rồi về ăn cơm!”.

Bữa cơm tối ấy đã bớt căng thẳng đi nhiều. Anh xã từ tiệm hớt tóc về, tắm rửa sạch sẽ rồi ngồi vô mâm cơm, con gái lấy đôi đũa cho ba, sảng khoái sao đó mà anh khen con gái một câu: “Tóc bé Út giống tóc mẹ hồi xưa, thẳng tưng, bóng mướt!”. Út cười tủm tỉm, vuốt vuốt tóc mẹ: “Hồi đó mẹ có duỗi tóc không mẹ?”. Câu chuyện trở về ngày xưa, tôi thấy mình trong lời kể của chồng: cô nhỏ ngỗ ngược, lông mày rậm rì, tóc dày mượt, ngồi bàn trước túm tóc lên thả một cái rớt đầy vở của thằng con trai ngồi bàn sau, mực dính tèm lem vở, mới mở miệng than một câu, nhỏ trợn mắt làm thêm lần nữa, nổi tiếng trong lớp về sự nghịch ngợm và tính nói thẳng (bụm miệng cười thì thầm: y như một cây thước kẻ vậy đó!).

Cây thước kẻ đã mềm đi nhiều, cả nghĩa đen và nghĩa bóng, qua những lần sinh nở, nuôi con. Tôi biết mình là người đầu tiên phải thay đổi, phải giữ được bình tĩnh để nuôi dạy và uốn nắn con. Ai chẳng muốn mình thẳng tưng cho khỏe, nhưng mình thẳng mà lỡ chồng con phải cong thì… nên tôi chủ động làm một đường cong của gia đình, để kết nối được các thành viên trong tròn vẹn yêu thương…

 

Yên Thảo / Theo PhuNu Online

Đàn ông đích thực

Đã khuya lắm anh vẫn không ngủ được, trằn trọc suy nghĩ câu nói của cô bạn cũ: “Hạnh phúc lớn nhất của người vợ là được ủi từng chiếc áo cho chồng, nấu những món ăn mà anh ấy thích”. Còn vợ anh thì…

Đàn ông đích thực  Xmen
Đàn ông đích thực Xmen

Chiều nay, sau mấy ngày đi công tác xa chưa kịp về, vợ nhắn “xong việc chưa honey, anh tranh thủ về gấp nhé”. Được lời như cởi tấm lòng, anh bỏ luôn cả bữa trưa, chạy xe gần hai trăm cây số, chỉ mong được ăn những món ăn mà mình yêu thích như thường lệ. Hơn ba tiếng phơi mặt ngoài quốc lộ, về nhà đã gần 4 giờ chiều, chưa kịp thay đổi trang phục anh lao vào bếp định “quất” một hơi cho đã, nhưng, nồi cơm lạnh ngắt, đã bốc mùi chua bên cạnh nồi canh cũng đã lên men.

 

Thường ngày gặp “cảnh” đó, anh đã chạy ra phòng khách, mắt long lên, răng nghiến chặt và quát vợ. Nhưng hôm nay, anh chựng lại. Thằng bé đang khóc nhè và bên cạnh, bà ngoại nó đang chuẩn bị mấy viên thuốc uống cho cháu. Giận quá, anh không thèm “đếm xỉa” coi vợ đang làm gì. Không thể chịu nổi cái đói, anh hậm hực đun nước sôi, lôi ra một gói mỳ tôm. Chán nản, mệt mỏi anh lăn ra sofa đánh một giấc, mặc cho thằng bé vẫn đang ho sù sụ…

 

Anh thức giấc, đã gần 12 giờ khuya. Cục tức hồi chiều lại đến, nghĩ đến câu nói của bạn, anh quay vô buồng định bụng sẽ cho vợ một bài học về cái gọi là “bổn phận làm vợ”. Vợ đang ngủ, hình như vẫn còn nguyên bộ quần áo hồi chiều, tóc rối bù. Anh cúi xuống nhìn khuôn mặt “đáng ghét” rồi bỏ ra ngoài chiếc võng cạnh sofa. Ở đó, ngay trên tường, cũng là người phụ nữ mà anh vừa nhìn, đang nắm tay anh, “nàng” quá xinh đẹp. Nhìn kỹ, hình như không phải vợ anh đang nằm trong kia, đó một “bà cụ” hốc hác vừa đen vừa gầy. Mới có một con mà đã như thế, thật là chán. Anh cọt kẹt đưa võng, miên man rồi thiếp đi lúc nào chẳng hay.

 

Thức dậy, ông Trời đã lên cao, anh dắt chiếc xe bụi bặm ra ngoài, phi thẳng đến cơ quan. Dọc đường, Chung nhắn ghé vô nhà nó có chuyện. Hóa ra nó nhờ anh gởi cho Sếp xấp tài liệu cho kịp chuyến đi công tác. “Tối qua lo lên mạng chưa kịp ủi bộ đồ mầy ơi”, nó nhe răng cười, trông hết sức vô duyên. Dù là bạn nối khố nhưng anh chúa ghét thằng này vì nó rất “mất đoàn kết” và hơn hết nó rất “đàn bà”. Liên hoan, tổng kết nó viện cớ “gan nhiễm dầu” để khỏi “trăm phần trăm” với anh em. Ở nhà thì chui rúc vào bếp với ông táo, thậm chí có lần anh còn bắt gặp nó đang “đánh giặc” một chậu đồ của cả nhà. Anh chỉ thấy nó hèn, vậy mà trong cơ quan, tất cả chị em đều lấy nó làm “điển hình tiên tiến” để dạy chồng?

 

Hôm nay Sếp đi công tác nên mọi người có “lý do chính đáng” để ra căn tin. Anh khoe với cả hội về chiếc I-phone cáu cạnh – “hàng khủng” nhưng giá rất “bủn” – mà anh vừa “khiêng” về trong chuyến đi biên giới vừa rồi. Café, chat chít xong cũng đã gần 9 giờ 30. Vào phòng, anh lập tức thay đổi hình nền. Lướt qua các file hình, anh “chạm mặt” vợ. Lại tức. Anh bèn nhắn tin cho vợ theo cách mà anh hay làm mỗi khi có “chiến tranh”.

 

“Chuyện ngày xưa: thấy Lưu Bình ham chơi không lo công danh sự nghiệp, Dương Lễ bèn kêu đến và đưa một tô cơm hẩm và bát cà thiu, ý muốn nói “Phải lo học hành để thi đỗ làm quan”. Còn chuyện ngày nay: Có một ông chồng đi công tác, vợ gọi về gấp rồi cũng đưa ra một nổi cơm thiu và một nồi canh lên men. Vậy ý vợ muốn nói gì?”. Năm phút trôi qua, vẫn không có tin nhắn trả lời, rồi 60 phút, cũng không có. Ba giờ chiều, không ai rủ đi rửa điện thoại, anh uể oải lấy xe về nhà.

 

Chưa kịp vào nhà anh đã nghe tiếng nheo nhéo của bà Tư Lùn, hàng xóm mới chuyển đến, vọng sang. “Thằng nhỏ nhà bây hết ho chưa? Thật tội nghiệp, mấy ngày nay ở kế bên, nghe tiếng thằng nhỏ ho, tao muốn đứt ruột. Làm cha như chú cũng được hén, con đau, bây đi công tác xa cũng tranh thủ về, tối còn thức khuya canh chừng con, ngày đi làm tranh thủ về sớm lo tiếp cơm nước…”. “Dạ…” – anh lí nhí. “Có bây về, vợ bây cũng đỡ cực. Mấy đêm nay nó có ngủ được chút nào đâu, làm mẹ thật là khổ”.

 

Anh bước thật lẹ vào nhà, như sợ bà Tư biết sự thật, tự trách sao mình vô tư quá. Rồi anh lại dắt xe ra, chạy nhanh đến nhà Chung, để hỏi: “Đàn ông Xmen như tui, giờ muốn làm “nội trợ”, trước hết phải làm gì?”

 

Theo PNO

Chạm vào kỷ niệm

GocTamSu.com – Công ty cũ kỷ niệm mười năm ngày thành lập, gửi tặng nhân viên cũ không đến dự được, một chiếc khung ảnh nhựa “cây nhà lá vườn”, do chính các thành viên thiết kế. Để rồi từ đó bao nỗi nhớ lại được dịp ùa về.

 

Chạm vào kỷ niệm công ty cũ
Chạm vào kỷ niệm công ty cũ

Một mùa thu lá vàng rơi xao xác, đưa theo làn gió mùi hương hoa sữa bịn rịn khách qua đường, đó là ngày công ty nhận được giấy phép đầu tư và cũng vào mùa thu, “ai đó” đã rời bỏ nơi khởi nghiệp của mình với bao bâng khuâng, da diết nhớ, bởi một sự lựa chọn mang tính đam mê, cố chinh phục đỉnh cao mới…

 

Thời gian thật hiệu nghiệm giúp nó quên đi mọi giận hờn xích mích, những đố kỵ nhỏ nhen, chỉ nhớ lại những gì tốt đẹp nơi đồng nghiệp cũ. “Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn”, nó luôn dành tình cảm trìu mến thân thương cho nơi đã học được rất nhiều, nơi nó chỉ được chứ chưa mất mát thứ gì. Tất cả đều mang một giá trị nhất định cả về vật chất lẫn tinh thần. Một khi đã dành thời gian dài dốc lòng dốc sức, thì trái tim ta cũng đã trao gửi và gắn bó một phần ở nơi đó với những con người ở đó, từ sếp lớn cho đến công nhân, từ chú bảo vệ cho đến cô nhân viên tạp vụ.

 

Cảm giác hụt hẫng kéo dài đến vài tháng sau đó, mãi nó mới sửa được từ “công ty mình” thành “công ty cũ của mình” dù công việc mới bận rộn cuốn đi, lấp vào, song vẫn có phút giây hồi tưởng lại những ngày vớ được mẩu truyện cười, hay những thứ hay ho, lại chuyền đến cho mọi người để đọc vụng trong giờ, cùng nhau cười khi khí. Chiếc ghế có bánh xe cứ lao vun vút trong nhịp độ công việc lúc nào cũng hối hả, khẩn trương giúp nó học được từ đó nhiều kỹ năng cùng biết bao kinh nghiệm kịp thời tích lũy, để rồi nó dần trưởng thành, đứng vững hơn.

 

Có cả thảy tám chiếc giấy mời của các đồng nghiệp cũ gửi đến tha thiết mời cả chồng con nó đến dự cho vui. Công ty tổ chức tiệc Buffet, nhảy nhót hát hò, tặng quà cho nhân viên và người thân được mời đến tham dự, còn được bốc thăm trúng thưởng… nó nghe mà con tim thổn thức muốn tìm về lắm, mà chỉ tiếc giờ lòng người ngại núi e sông, xa xôi mất rồi. Tuy chẳng thể đến nhưng trong tim vẫn luôn hướng về và lưu giữ những thành ý của mọi người.

 

Những khi ký ức lùng sục quay về nóng bỏng tâm trí, lại ngồi miên man suy nghĩ, nó không hối tiếc mà chỉ thảng hoặc rưng rưng nhớ lại, bao xúc cảm. Mỗi lần nghe, đọc tin về “kỷ niệm cũ” nó lại mỉm cười, mừng vui, tiếp tục nuôi trong lòng tâm niệm sẽ mãi sống thành thật và nhiệt tình để nếu sau này dòng đời có nổi trôi, lại phải ra đi đến một công ty khác, sẽ vẫn được nhớ về nơi cũ với một thái độ trân trọng, tràn đầy tình cảm. Cảm ơn kỷ niệm và chúc mừng sinh nhật công ty cũ!

 

TSL / Dân Trí

Những mùa đông yêu thương

– Mới nghe thu về đó, chưa kịp tận hưởng những phút giây thư thái của cơn gió nhẹ nhẹ, thế mà đông đã về. Đông đến trong cơn gió đổi màu, đổi vị, không tim tím mà xám ngắt, không khe khẽ, nhẹ nhàng mà vồ vập, se sắt từng cơn.

Những mùa đông yêu thương
Những mùa đông yêu thương

Em vốn yêu mùa đông, là cái mùa mà mẹ nhọc nhằn sinh ra em. Giữa cái giá lạnh rét buốt, khó khăn trong kỳ ở cữ, mẹ chăm bẵm để em cứng cáp. Em yêu mùa đông còn bởi cảm giác nôn nao của ngày bé, mỗi lúc đông về, trời chỉ mới se lạnh, đã nghe tiếng ba nhắc nhở “mặc áo ấm vào con gái”. Trong khi mấy đứa hàng xóm còn tung tăng giữa trời gió thổi, em đã xúng xính lớp áo dày cộm. Ba là thế, luôn bảo vệ con gái trước biến thiên của đất trời.

 

Đông về, lòng em lại rộn ràng như thủa nhỏ. Mấy chị em cùng hà hơi vào ô cửa kính, tô tô vẽ vẽ những hình thù vô định. Có khi hứng lên, ra giữa ban công hít hà hơi lạnh và ngóng chờ… tuyết rơi.

 

Mùa đông, nhớ cái ôm ghì của con bạn thân, hai đứa đèo nhau qua quãng đường xa đi học giữa trời rét buốt, mà gắng đạp thật nhanh để vã mồ hôi cho quên cái lạnh khắc nghiệt năm nào.

 

Càng lớn, em nhận ra rằng, giữa trời đông người với người gần nhau hơn, chẳng tiếc gì một cái ôm ấm áp, chẳng băn khoăn, thắc mắc với một tách trà bốc khói, phảng phất câu chuyện bên lề.

 

Những mùa đông sau này, dẫu xa nhà nhưng có anh nên em bớt lạnh hơn nhiều. Đông ấy, ngồi sau xe anh, huyên thuyên đủ chuyện, nghe anh nhắc khéo rằng anh lạnh quá, em vẫn hồn nhiên thỏ thẻ “em cũng lạnh”. Anh kéo tay em về phía trước để vòng qua eo mình, “cứ như thế này thì đâu lạnh nữa”.

 

Anh bảo từ khi yêu em, anh cũng yêu mùa đông, yêu những lúc lòng vòng giữa phố thế này. Có em ngồi sau thật ấm, em là tấm chăn dày nhất, dẫu nhiệt độ xuống âm, anh vẫn không lạnh. Thích nhất là cái khoảnh khắc khi hai đứa thò tay vào túi áo khoác của anh, từng ngón đan nhau, chỉ cần thế thôi, cùng nhau đi mải miết suốt những năm dài.

 

Mùa đông nào em cũng hì hụi đan khăn, đan cho đủ những người em yêu quý. Em khéo tay và học nhanh, cứ thấy kiểu đẹp lại nghĩ ra màu len, cái này đan cho mẹ, cái kia cho ba, cho mấy đứa em, cho đứa bạn, và cả cho anh. Anh cằn nhằn, “mắt mũi đã cận, cái kính dày cộp mà còn cắm cúi, hì hụi suốt ngày, anh có lạnh gì đâu mà khăn áo”. Nói thế, nhưng lúc em đan xong cái khăn vừa dài, vừa to, anh hí hửng khoe với mọi người, là khăn người yêu anh đan, để rồi đi đâu, cũng không quên choàng lên chiếc khăn “vĩ đại” ấy.

 

Cũng những mùa đông, hai đứa rong ruổi suốt mấy con đường, dừng lại ở xe khoai lang nướng, trò chuyện vu vơ với anh bán hàng quen mặt. Rồi mình ghé qua ghế đá sông Hàn, vừa ăn vừa hít hà cái hơi đồng quê thơm phức, ngọt lịm, hứng cái lạnh trân trân da thịt, mà ấm áp bởi những nụ cười giòn tan hạnh phúc.

 

Nhớ có lần, giữa ngày đông hai đứa giận nhau, em đi học về, thấy phòng mình cửa mở, mùi hương bánh xèo tỏa ra thơm phức. Ra là anh được nghỉ làm, nên xuống phòng hì hụi chiên bánh cả buổi để làm ấm cái bụng hay dỗi của em. Còn chu đáo mang sang mấy đứa trong xóm, em chỉ biết phì cười, cái dáng gầy gầy của anh đứng bếp trông thương làm sao!

 

Những ngày lạnh về sau, khi tình yêu hai đứa đủ lớn lao để tính chuyện lâu dài, anh đèo em trên xe máy, chạy gần 200 km ra thăm nhà em. Cả hai chen chúc trong mấy lớp áo mưa, em vùi sau lưng anh, núp kỹ và đánh giấc ngon lành, còn anh thì gồng mình chắn gió, miệng vẫn bảo “có lạnh gì đâu”. Em biết, anh ở trong này, mùa đông chỉ lạnh sơ, có thấm tháp gì so với cái rét ngoài ấy, khi tiết trời qua khỏi con đèo đã khác. Để rồi, ra đó, anh tím tái giữa đường. Mấy ngày gần tết, trời rét cắt da cắt thịt, nhìn anh run rẩy mà vẫn gượng cười vì sợ em lo. Mẹ em mua cho anh đôi tất, ba đưa thêm áo, anh mặc vào, cố cười bình thản: “Dạ, con lạnh chút chút thôi mà”.

 

Anh bảo, sau này, nếu có chia tay, hãy chọn mùa hè, chứ đang mùa đông mà xa nhau thì sẽ lạnh lắm. Dẫu biết rằng nếu xa, ai cũng sẽ tìm cho mình một hơi ấm mới, một bàn tay mới để tạm đan vào cho qua những ngày giá lạnh. Song, cái hơi ấm quen thuộc đâu dễ gì quên được, hơn nữa đã gần gũi như là duyên nợ thế kia.

 

Bao mùa đông đi qua với vô vàn kỷ niệm, nhớ lại thôi cũng khiến em ấm lòng, bởi từng ấy mùa là từng ấy yêu thương đong đầy, trọn vẹn.

 

Diệu Ái / Dân Trí

Hạnh phúc không phụ thuộc vào giỏi hay dở “chuyện ấy”

Cưới nhau được sáu năm, chồng tôi luôn yêu thương vợ hết lòng. Nhiều người xuýt xoa, tôi có bí quyết gì mà khiến chồng mê dữ vậy, có phải do tôi giỏi… “chuyện ấy”?

Hạnh phúc gia đình
Hạnh phúc gia đình

Thực tế, tôi cũng như bao phụ nữ Việt Nam khác, bản tính vốn e ngại, rụt rè nên trong chuyện chăn gối chồng vẫn là người chủ động. Phải khẳng định, tôi chưa bao giờ giỏi chuyện ấy cả, dù cũng chẳng biết thế nào là giỏi – dở.

 

Biết tình dục góp phần làm thăng hoa cảm xúc đời sống lứa đôi nên vợ chồng tôi luôn tạo cảm giác thoải mái, hài lòng cho nhau. Chúng tôi xây dựng một “thời khóa biểu” hợp lý cho chuyện chăn gối dựa trên sức khỏe và thời gian cho phép của cả hai. Và, chúng tôi luôn tôn trọng lẫn nhau.

Có những hôm chồng “muốn” mà vợ mệt thì anh cũng đồng ý “hoãn binh” trong vui vẻ chứ không chèo kéo hoặc ép uổng. Ngược lại, thi thoảng tôi muốn tạo bất ngờ nên chủ động gợi ý và anh tỏ ra vô cùng thích thú. Lại có những hôm vợ chồng hưng phấn quá thế là “phá lịch” để có được lần yêu ra trò. Nhờ thế mà tôi và anh luôn cảm thấy thỏa mãn, hài lòng.

Tuy nhiên, tôi vẫn nghĩ gia đình có hạnh phúc hay không hoàn toàn không phụ thuộc vào việc người vợ giỏi hay dở “chuyện ấy”. Quan trọng nhất là tình yêu thương vợ chồng dành cho nhau. Đó chính là cái cốt lõi để cứu vãn mọi gia đình. Có tình yêu thương, chồng sẽ muốn làm cho vợ vui, vợ cũng muốn chồng được hạnh phúc.

Đồng thời, các ông chồng cũng nên nhớ, giá trị của một người vợ không hề được đo bằng việc cô ấy giỏi hay dở chuyện tình dục. Bởi lẽ, nếu đo như thế thì tôi dám cá, chẳng ai qua được… gái điếm. Một người vợ tốt, trước hết là phải thực sự yêu thương chồng con, biết lo toan cho gia đình. Liệu các ông muốn giữ người vợ đoan chính, đảm đang hay muốn giữ một người chỉ được mỗi “chuyện ấy”?

 

Thừa nhận tình dục là yếu tố quan trọng trong đời sống hôn nhân, là gia vị không thể thiếu trong bữa tiệc hạnh phúc nên tôi nghĩ các bà vợ đừng xem nhẹ nó, mà hãy cải thiện để đời sống tình dục tốt hơn. Nhưng, các ông chồng cũng nên quan tâm đến vợ, đừng lúc nào cũng chỉ mong vợ phải đáp ứng đủ. Hãy yêu thương và chia sẻ chân tình cùng vợ!

NGUYÊN CHI / Theo PhuNuOnline

Mất người yêu, tại mẹ?

Tôi đang rất buồn. Con trai tôi vừa bị một cô gái làm cho tổn thương, bị lợi dụng cả tình cảm lẫn tiền bạc, mà nó vẫn không sáng mắt ra.

Me lo cho tình yêu của con trai bị lợi dụng
Me lo cho tình yêu của con trai bị lợi dụng

Chồng tôi mất sớm, một tay tôi gây dựng nên cơ ngơi hôm nay với biệt thự, xe hơi và một công ty đang ăn nên làm ra. Tôi không quá coi trọng chuyện tiền bạc nhưng tôi không bao giờ chấp nhận một người con dâu mang họ “Đào”.

Con trai tôi mê muội trong tình ái nên đáp ứng mọi đòi hỏi của người yêu từ shopping, chăm sóc sắc đẹp, tiền bạc…, không hiểu rằng tiền nó cống nạp cho người yêu là tiền mồ hôi, nước mắt mẹ cực khổ mới có được. Mọi chuyện tôi vẫn có thể chấp nhận được vì không muốn mất con nhưng nhu cầu của cô người yêu mỗi lúc một cao. Cô này đòi con tôi mua xe, du học… Con trai về xin tiền, tôi nhất quyết không cho. Con tôi giận mẹ, ôm quần áo tới phòng trọ của cô người yêu sống. Cũng từ ngày đó, con trai cắt đứt liên lạc với tôi như một cách trừng phạt mẹ vì đã không đáp ứng những yêu cầu của nó. Dù tôi tìm mọi cách để gặp con nhưng con trai tôi vẫn kiên quyết tránh mặt mẹ.

Tôi nghĩ, thời gian sẽ cho con tôi một bài học. Tôi không phải đợi chờ lâu. Vài tuần sau, con trai tôi khăn gói trở về nhà, trách mẹ: “Vì mẹ nên con mất người con yêu. Cô ấy sẽ cùng đi du học với một thằng bạn của con. Cô ấy bảo con không cần lo lắng cho cô ấy nữa. Đó là lời chia tay lạnh lùng mà cô ấy dành cho con đấy mẹ”. Từ đó, con trai tôi chẳng còn thiết đi đâu nữa, cứ ở miết trong nhà, cũng chẳng để tâm đến mẹ. Càng ngày con trai tôi càng lầm lì, ít nói. …

Tôi không biết trước đây tôi cư xử như vậy là đúng hay sai? Tôi phải làm sao để con trai tôi trở lại như những ngày tháng trước đây?

 

THU HIỀN

Biết là đau khổ, nhưng…

Mọi người giúp mình với. Thật sự chuyện của mình khó nói quá. Mình đang làm việc ở nước ngoài, chưa có gia đình, vậy mà mình lại đang chung sống với một người hơn mình 5 tuổi, đã có chồng con ở Việt Nam.

Mình chia tay - Ảnh minh họa
Mình chia tay – Ảnh minh họa

Mình ở với cô ấy được 3 tháng thì ở nhà có việc, mình phải về Việt Nam gấp. Thực lòng mình cũng muốn về nhà lần này, ở nhà luôn nhưng nghĩ cảnh cô ấy ở bên kia có một mình, nên mình lại muốn sang với cô ấy.

Nhưng rồi mình lại lo sợ, như lời cô ấy hay nói: dấn sâu vào cuộc tình này sẽ làm cả hai phải đau khổ. Mình khó xử quá. Mình càng rối hơn khi biết chồng cô ấy là một người đàn ông rất tốt, hôm về mình đã gặp, nói chuyện với anh ấy. Mình không biết làm thế nào nữa? Cứ ở lại Việt Nam hay sang nước ngoài với cô ấy? Mọi người góp ý cho mình với.

 

HUNG NGUYEN / Theo PhuNuOnline

14 điều phụ nữ tự răn nhau!

1. Kẻ thù lớn nhất của phụ nữ là một phụ nữ hàng xóm mặc quần áo “đụng hàng”.

2. Sự ngại ngùng lớn nhất của phụ nữ là sau 1 tháng không có bộ áo váy nào mới.

3. Sự sỉ nhục lớn nhất của phụ nữ là bị chê… xấu.

4. Thất bại lớn nhất của phụ nữ là để “cây si” mà họ thích cưới cô bạn kém xinh của mình.

5. Sai lầm lớn nhất của phụ nữ là nhờ Osin trẻ chăm chồng khi vắng nhà.

6. Tài sản gây ham muốn và tò mò nhất với phụ nữ là quỹ đen của chồng.

7. Tội lỗi lớn nhất là tội lỗi được các chị em khác gán cho người phụ nữ đẹp nhất công ty.

8. Đáng khâm phục nhất ở phụ nữ là sự yên lặng.

9. Dễ dàng nhất với phụ nữ đó là khóc.

10. Tưởng tượng phong phú nhất của phụ nữ là tưởng tượng trong cơn ghen.

11. Sự kiên nhẫn lớn nhất là ngồi lắng nghe điện thoại giảng về Hạnh phúc gia đình của một phụ nữ.

12. Con mồi lâu nhất của phụ nữ là chàng trai theo đuổi họ từ hồi cấp 3.

13. Khiếm nhã lớn nhất đối với phụ nữ là hỏi họ bao nhiêu tuổi.

14. Địa điểm phụ nữ thích đến nhất là doanh trại bộ đội. Nơi hết thảy đàn ông đều yêu quý phụ nữ trong kỷ luật.

(St)

Vô duyên chúa

Trên xe khách cô gái ngồi cạnh một anh chàng rất đẹp trai nhưng không nói năng câu nào.

Cô bắt chuyện mãi anh ta cũng chẳng mở miệng, bực quá cô ta gắt:

– Anh bị câm à?

– Không, tôi nói chuyện vô duyên lắm nên không muốn nói đấy thôi.

– Tôi thấy anh nói chuyện cũng được mà, anh cứ nói đi!

– Được cái gì, đồ thứ vừa già vừa xấu.
– Đồ vô duyên!

Bà kế bên lên tiếng:

– Cậu ta đã không muốn nói rồi, tại cô ép đấy chứ!

Anh chàng:

– Con quỷ già này nói đúng đấy!

Bà kế bên:

– Đúng là đồ vô duyên!

Lái xe:

– Mấy người này hay nhỉ, ép người ta nói rồi chửi là sao?

Anh chàng:

– Chỉ có anh là hiểu biết, mà anh thì lo lái xe đi kẻo lật xe chết cả đám bây giờ

=))))

Sưu tầm

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống