Tôi cầu mong sự giúp đỡ: chị ơi giúp em đỡ chiếc xe. Nhưng thay vì giúp tôi thì cô ấy tỏ ra lạnh lùng đến bất ngờ. Lúc đó mọi người hỏi cô ấy sao không phụ đỡ tôi, thì đều ngỡ ngàng khi cô ấy trả lời: bầu bì vậy ai dám đụng vô.
Tôi viết lên những suy nghĩ của mình để mọi người cùng chia sẻ và hy vọng sẽ không còn những trái tim vô cảm. Lúc tôi có thai được 7-8 tháng, vì công việc phải sống xa gia đình nên mọi thứ sinh hoạt tôi phải tự mình mua sắm. Trong một lần đi làm về, tôi đi xe máy có mua một ít đồ để sử dụng trong công việc, đồ đạc treo trên xe, khi tôi từ một cửa hàng mua đồ trở ra, dựng xe tính leo lên thì vì có thai cũng nặng nề, phần có ít đồ nên chiếc xe bị nghiêng.
Với phản xạ tự nhiên tôi chỉ biết cầu cứu từ người đối diện, trưa nên đường cũng vắng nhưng may mắn thay lúc đó có một cô gái đi bộ đối diện với tôi. Tôi cầu mong sự giúp đỡ: chị ơi giúp em đỡ chiếc xe. Nhưng thay vì giúp tôi thì cô ấy tỏ ra lạnh lùng đến bất ngờ, thậm chí khi tôi ngã lăn ra đường cùng chiếc xe, may mắn không có chiếc xe tải nào đến lúc đó, thì mọi người từ mọi hướng chạy đến giúp tôi.
Người đỡ tôi cũng là một phụ nữ. Lúc đó mọi người nói cô gái ấy rằng sao không phụ đỡ, thì đều ngỡ ngàng khi cô ấy trả lời: bầu bì vậy ai dám đụng vô. Ai cũng lo lắng vì thấy tôi bụng to mà bị té vậy nên bảo tôi nên đi khám nhưng trời phật thương tình nên mẹ con tôi không sao, chỉ bị trầy xước thôi.
Tôi viết lên suy nghĩ của mình không phải để trách cô gái đó nhưng sống chung một cộng đồng sao mình không giúp một người khi họ trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn vậy, trong khi điều đó ta có thể làm được. Dắt xe chạy về mà trong lòng đầy tủi thân, nước mắt rơi lã chã, sao tình người đâu mất.
Tôi nhờ bố mẹ đẻ cắm nhà vay hộ bà gần 2 tỷ đồng. Sau đó bố mẹ chồng bán tài sản được gần 20 tỷ đồng nhưng giấu tôi, trả cho người khác mà không hề trả cho bố mẹ đẻ tôi đồng nào.
Tôi là độc giả trung thành của mục Tâm sự trong suốt 3 năm qua, tôi đã viết vài bài nhưng rồi lại xóa đi không gửi. Từ khi lấy chồng, bi kịch nối tiếp bi kịch khiến tôi không còn bình thường nữa, từ cô gái hiền lành tôi trở nên cáu gắt và sắn sàng đập đầu chết bất cứ lúc nào. Tôi sợ chính bản thân mình. Mong các anh chị em hãy giúp tôi tìm đường đi cho cuộc đời mình.
Tôi 33 tuổi, có con trai 6 tuổi, tôi là giáo viên còn chồng là kỹ sư xây dựng. Chúng tôi đến với nhau tự nguyện từ sự cảm mến và ngưỡng mộ nhau. Tôi là con nhà gia giáo, xinh đẹp, nề nếp. Anh đẹp trai, lịch sự, con trai thành phố nhưng không ăn chơi mà rất giản dị.
Yêu anh, tôi cảm nhận được sự quan tâm chăm sóc chu đáo, với tôi như thế là đủ. Chúng tôi hạnh phúc sau một năm cưới nhau. Sau khi tôi sinh con đầu lòng một tháng thì chồng bắt đầu đổ đốn và bắt đầu chuỗi bi kịch của đời tôi. Anh lăng nhăng với cô đồng nghiệp khi vợ đang ở cữ, tôi phát hiện đưa đơn ly dị và anh hứa sẽ chừa. Tôi tạm tin tưởng và tha thứ vì con.
Anh không chỉ dừng ở đấy mà cả ngày bia rượu triền miên, về nhà say xỉn tìm cớ để hành hạ đánh đập vợ mặc dù tôi không có tội tình gì. Tôi là người phụ nữ truyền thống, luôn được mọi người khen ngợi, tôi luôn lo toan chu đáo việc nhà và rất mực lễ phép, tôn trọng nhà chồng. Đây cũng là tiền đề cho bi kịch tiếp theo của tôi.
Bố mẹ chồng làm kinh doanh buôn bán, khi kinh tế khó khăn, bà đã cầu khẩn tôi giúp bà vay tiền để thoát khỏi khó khăn. Nghĩ thương mẹ chồng, tôi đã đi vay bạn bè và nhờ cả bố mẹ đẻ của tôi cắm nhà vay hộ cho bà với số tiền lên đến 2 tỷ đồng. Bố mẹ chồng luôn đối xử tốt với tôi và bà hứa sống chết dù có phá sản thì bà sẽ trả nhà tôi đầu tiên, tôi tin bà như tin mẹ đẻ mình.
Bố mẹ chồng bán các kho hàng và tài sản cố định được gần 20 tỷ đồng nhưng giấu giếm tôi, trả cho người khác mà không hề trả cho bố mẹ đẻ tôi đồng nào. Tất nhiên bà vẫn nợ và có thể phải đối diện với đơn từ kiện cáo của người khác. Vợ chồng tôi lang thang đi thuê nhà với 2 bàn tay trắng, vì tôi có bao nhiêu tiền cũng thật thà bị bà khéo léo lấy sạch.
Tôi không thấy khổ vì lam lũ từ bé quen rồi, tôi có thể ăn cơm muối trắng cả tháng cũng không sao, chỉ thương con quá nhỏ. Có thể lòng tốt của tôi đặt nhầm chỗ, có thể tôi bị lợi dụng. Tôi chỉ ân hận và đau đớn khi nghĩ đến cảnh bố mẹ đẻ ở quê phải gồng gánh nợ nần khi tuổi cao sức yếu, đến cái nhà tổ tiên cũng không giữ được. Lòng tin của tôi đặt nhầm chỗ đã phải trả giá quá đắt.
Tôi suy sụp một thời gian, bây giờ đã bình tĩnh lại, tự an ủi mình để có sức khỏe làm việc và trả nợ. Điều tôi buồn nhất là chồng không bao giờ san sẻ với tôi bất cứ việc gì từ khi lấy anh. Anh được nuông chiều theo kiểu công tử bột nên quen rồi, vợ phải là ô sin, làm tất cả, có lúc tôi đã ngất đi vì quá mệt mỏi, tôi gầy đi trông thấy.
Cuộc sống khó khăn nhưng anh vẫn giữ lối sống sung sướng trước đây khiến tôi khổ sở vô cùng, nói thì anh thẳng tay không thương tiếc. Tất cả mọi chi phí trong nhà tôi đều lo, còn anh có đồng nào thì đổ vào quán nhậu, mặc cho vợ nhai cơm nguội đi làm còn anh thì phải ăn phở, ăn đồ ngon. Anh như một đứa trẻ không bao giờ chịu lớn, liên tục rượu về là hành hạ tôi, sáng ra lại xin lỗi. Điệp khúc ấy lặp đi lặp lại suốt 4 năm nay.
Tôi mệt mỏi, chán nản, không đủ sức chịu đựng những cơn cuồng ngộ của chồng nữa, anh sẵn sàng đánh, lôi tôi ra khỏi nhà một cách vô lý, bịa đặt để chửi tôi. Tôi tha thiết xin mọi người hãy giúp tôi. Xin chân thành cảm ơn.
Anh gửi tin nhắn cho cô ấy, rất tình cảm và mùi mẫn, thứ mà anh chưa bao giờ dành cho tôi. Từ lúc gặp cô ấy, anh trở nên buồn và đa cảm hơn. Anh vẫn là anh của trước kia, nhưng tâm hồn không còn thuộc về tôi nữa.
Tôi và anh lấy nhau được hơn 15 năm, trải qua không ít sóng gió, khó khăn. Cả hai đều lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, anh dãi nắng dầm mưa làm hết việc này đến việc khác, lo lắng cho gia đình được no đủ. Còn tôi do sức khỏe yếu nên chỉ có thể làm tạp vụ tại một công ty nhỏ, chắt chiu dành dụm cùng anh lo cho 2 đứa con: một trai một gái xinh đẹp và ngoan ngoãn. Gia đình không sung túc nhưng trong mắt nhiều người, có thể nói là đầm ấm, hạnh phúc.
Tôi rất kính nể chồng, bởi anh là người chồng, người cha rất có trách nhiệm và thương con. Trên hết, tôi tin tưởng anh sẽ không bao giờ phản bội, bởi tính anh xưa nay không hề để ý đến phụ nữ. Anh không có mối quan tâm nào khác ngoài gia đình và các con. Anh lại không quan tâm gì đến vẻ ngoài của mình, không trau chuốt, không màu mè, ngược lại, anh đối với mọi người bằng cả tấm chân tình của mình mặc cho mọi người có thể coi thường anh bởi vẻ bề ngoài thô kệch, xấu xí. Tôi yêu anh bởi tâm hồn đáng quý, không xa hoa kiểu cách. Cuộc sống tình dục giữa chúng tôi cũng khá hòa hợp.
Cách đây 3 năm, tôi mắc bệnh sỏi thận khá nặng. Kể từ đó, mỗi lần quan hệ vợ chồng thì tôi rất đau, anh cũng biết thế nên chưa bao giờ bắt hoặc ép buộc tôi phải chiều anh. Thương chồng, tôi vẫn làm bộ ham muốn để có thể chiều anh được phần nào, nhưng thời gian cũng không được lâu. Thời gian gần đây, bệnh tôi nặng hơn, nên hoàn toàn tôi không có khả năng làm chuyện đó được nữa. Anh biết thế, anh nói có thể điều chỉnh ham muốn được, nên tôi cũng không lo lắng chuyện anh ngoại tình. Sự thật là như vậy.
Mọi việc đến với tôi khá bất ngờ. Tôi biết chuyện anh ngoại tình, lừa dối tôi đã hơn một năm. Cô gái đó trẻ, xinh đẹp, có học thức và công việc ổn định. Có thể nói cô ấy đủ điều kiện để gặp một người đàn ông trẻ, có điều kiện kinh tế và vị trí xã hội xứng tầm. Nhưng sao cô ấy lại chọn chồng tôi? Mà không, là chồng tôi chọn cô ấy mới đúng.
Anh không thuộc tuýp người dễ dàng săn đón phụ nữ, kể cả phụ nữ đẹp, trừ khi cô ấy đặc biệt với anh. Tôi biết được chuyện này bởi vô tình đọc được tin nhắn anh gửi cho cô ấy, rất tình cảm và mùi mẫn, thứ mà anh chưa bao giờ dành cho tôi. Hai người đó vẫn gặp nhau hàng ngày, đưa nhau đi chơi, vui vẻ hạnh phúc như bao cặp đang yêu khác. Tôi thấy ở anh sự giận hờn, buồn bã. Tôi tận mắt thấy anh ngồi lặng lẽ ở quán café hàng giờ, hoặc đi lang thang đâu đó bất định. Từ lúc gặp cô ấy, anh trở nên buồn và đa cảm hơn. Anh vẫn là anh của trước kia, nhưng tâm hồn không còn thuộc về tôi nữa.
Gia đình tôi không thuộc loại sang giàu gì để có thể nói cô ấy đến với anh vì tiền. Tiền bạc đều do tôi nắm giữ, anh vẫn đều đặn đưa lương tháng cho tôi, chỉ giữ lại một ít để café và đổ xăng. Anh tuyệt nhiên không bao giờ qua đêm ở ngoài, vẫn về ăn tối, dạy bài cho các con, đưa vợ con đi ăn, đủ biết trong anh gia đình vẫn còn quan trọng nhường nào.
Anh sẽ không bao giờ từ bỏ gia đình để đến với cô ấy, nhưng tôi phải làm gì lúc này đây? Tôi sợ mình nói ra, ắt hẳn gia đình tôi sẽ không còn như xưa nữa. Tôi muốn các con vẫn tôn trọng bố, bởi chúng thần tượng anh. Nhưng đến cả chuyện gối chăn tôi cũng không làm được, tôi có quyền gì để cản anh đến với cô ấy? Hay tôi cứ tiếp tục im lặng, để anh có thể thỏa mãn với cô ấy, nhưng vẫn là người của gia đình? Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên trong lúc này.
Năm nào cũng vậy, sau ngày giỗ ba là má tổ chức một chuyến trở về nhà cũ, nơi cả gia đình từng sống hơn 20 năm trời. Má nói, trước thăm bà con lối xóm, sau là nhắc nhở con cái nhớ lại những năm tháng gia đình đầm ấm để thương nhau nhiều hơn.
Còn một điều má giấu trong lòng, nhứt định không chịu nói ra, mà con cháu thì biết hết ráo, đó là má muốn hình dung lại bóng dáng của ba qua từng gốc cột, mái hiên, giếng nước, cây ổi, cây mít, cây mãng cầu…
Sáng nay, khi mọi người chuẩn bị lên xe thì Út chạy tới báo tin: “Đêm qua ba chồng con bị khó thở phải nhập viện. Giờ chỉ con với hai đứa nhỏ đi thôi. Chồng con về quê từ hồi khuya rồi”.
Má chưng hửng, lớn giọng, hỏi mà không cần nghe trả lời: “Sao con không đi về quê với chồng? Bậy, bậy, con làm vậy là bậy lắm… Rồi má biết ăn nói làm sao với anh chị ở bển”.
Út gân cổ cãi: “Tại ảnh biểu, nói một mình ảnh về được rồi, bệnh ba chồng con là bệnh già mà. Con đi sẵn dịp cho hai đứa nhỏ tắm biển luôn”.
Má không nói gì, ngẫm nghĩ một lúc rồi quyết định: “Tất cả lên xe, theo má thăm anh sui”. Trên đường đi, má phân bua, “chuyện về thăm nhà cũ hay ghé biển cho mấy đứa nhỏ chơi khi này không được thì khi khác, thiếu gì dịp. Còn sức khỏe của ông sui thì không biết ngày mai ra sao. Thời khắc này con cần có mặt bên cạnh chồng, để cùng sớt chia nặng nhẹ với nhau”.
Út xưa nay vốn cứng đầu, bực mình vì không được đi biển, lầm bầm trách má lo xa, người ta không nghĩ như mình đâu, mọi thứ đơn giản lắm, mắc công chuyện thì không về, đông người càng thêm rối… Giọng má nhẹ bâng: “Ờ, nhưng mà cuộc đời đâu đơn giản như mình nghĩ. Tao mà như tụi bây…”.
Má bỏ lửng câu nói. Cả nhà biết má muốn nói đến chuyện hồi xưa. Lúc đó đã có anh Hai, ba làm công chức, má làm thợ may. Đùng một cái, ba bị chuyển nhiệm sở về một vùng biển heo hút. Ba đi tháng trước, tháng sau má tém dẹp tiệm may, ôm con ra theo. Nhà tập thể chật chội, trống trước trống sau, lại không có nước ngọt, mùa nắng mua được đôi nước cũng trần ai khoai củ. Bà ngoại lặn lội đi thăm, thấy cảnh sống của con cháu rớt nước mắt biểu, mày không thương thân mày thì cũng phải thương con, bắt nó ở đây thiếu thốn trăm bề. Má cương quyết: “Người ta sống được, mình sống được”.
Ít tháng sau, má mở tiệm vừa bán tạp hóa vừa may vá quần áo. Thu nhập tất nhiên không nhiều nhưng biết sống căn cơ cũng đủ ăn. Ba yên tâm, làm việc tốt, được thăng chức, lên lương. Rồi ba má mua đất cất nhà, sắm sửa xe cộ, nuôi con cái ăn học tới nơi tới chốn. Bởi vậy, hồi nghe anh Hai báo tin đang làm thủ tục ra nước ngoài học lấy bằng tiến sĩ, để chị Hai và cu Bin ở lại, má đâu chịu. Anh Hai nói, vợ chồng đã bàn tính kỹ rồi, sự nghiệp của chị đang phát triển, thu nhập lại cao ngất ngưởng, đi theo chồng có nghĩa là mất hết, mai mốt phải làm lại từ đầu, cực lắm. Phần anh thì dứt khoát không thể bỏ lỡ cơ hội này. Anh còn ghẹo má lo xa quá mau già, da nhăn hết trơn, tới đâu hay tới đó cho khỏe. Vậy rồi anh đi, năm đầu về thăm nhà, thấy vợ hơi khang khác, năm thứ hai về, vợ chìa tờ đơn ly hôn với lý do không còn tình cảm, anh bị stress, phải dở dang việc học để trị bệnh. Giờ thì chị Hai đã đưa con sang Úc sống với ông chồng mới, thằng con thỉnh thoảng gọi điện thoại về thăm ba, thăm nội, chỉ nói vỏn vẹn được vài câu chào hỏi rồi thôi.
Chuyện của Út chưa đến nỗi như anh Hai, nhưng rõ ràng là nguy cơ ngày càng lớn… Nguyên nhân bắt đầu từ chuyện Út quyết định xin nghỉ việc ở xí nghiệp chế biến xuất khẩu, rời quê chồng, đưa hai đứa con lên thành phố lập nghiệp với nghề buôn bán thủy hải sản. Chồng Út không chịu vì còn cha mẹ già phải phụng dưỡng. Út nói, cứ làm công ăn lương thì lâu giàu lắm, con cái không có tương lai. Vậy là gia đình nhỏ chia hai. May là bây giờ đường sá dễ dàng, vài ba bữa, nhớ vợ con, chồng Út lại phóng xe cái vèo lên thăm, mất chừng hơn hai giờ là tới. Nói nghe dễ ợt chớ đêm nằm không có vợ con chắc là chồng Út buồn lắm. Chừng một năm trở lại đây, dòm tướng mất phong độ hẳn, ốm nhom, già sọm, hỏi Út, con nhỏ xì một cái: “Nhậu quá mà”. Nhưng hỏi biết tại sao chồng nhậu sa đà vậy không, Út nín thinh.
Tất nhiên má đâu có tha cho Út. Cứ mỗi lần Út tạt qua nhà, má tụng cho một bài… Má nói, đũa mà tách ra mỗi chiếc một nơi thì làm nên trò trống gì. Trừ những trường hợp bất khả kháng, như trong thời chiến, còn thì theo má cứ chồng đâu vợ đó, dẫu nghèo dẫu khổ mà chia hai cũng đỡ nhọc nhằn hơn. Chuyến này hình như má đang quyết liệt bắt Út quay về quê chồng. Kinh nghiệm cho thấy, má bao giờ cũng có lý.
Bạn bè thường bảo anh nhát như cáy, “miếng ngon” tới miệng cũng không dám ăn, anh chỉ cười trừ cho qua chuyện: “Có lẽ tớ có vấn đề thật rồi”. Là đàn ông ai không ham của lạ, nhưng anh chả dại lao vào thứ đam mê nhất thời để có thể đánh mất tất cả.
Anh chả dại lao vào thứ đam mê nhất thời để có thể đánh mất tất cả.
Lớp bồi dưỡng nghiệp vụ khóa dự án có 14 người: tám nam; sáu nữ; phần lớn đều đã có gia đình. Sau một thời gian dài công tác, bỗng dưng được cử đi học, ai cũng coi đây như một dịp để xả hơi và “tận hưởng”. Ngoài giờ lên lớp, mọi người rủ nhau đi chơi rất vui vẻ. Đàn ông xa vợ, phụ nữ xa chồng, lại gần gũi nhau ở một thành phố xa lạ, tự nhiên không ai bảo ai, mọi người đều… dễ dãi hẳn ra. Đã có mấy cặp thường xuyên đi chơi riêng với nhau. Buổi tối về, mấy anh bạn cứ rúc rích kể chuyện. Anh loáng thoáng nghe, nào là “hấp dẫn lắm”, nào là “khác bà xã mình nhiều”, “chắc tối nay sẽ lại nữa đây”… Hình như họ không băn khoăn chút nào, vì anh chỉ thấy toàn những gương mặt hí hửng đầy phấn khích mà thôi.
Trong nhóm học dự án, anh xem ra là người phong độ nhất (nghe mấy cô khen vậy). Có lẽ vì thế mà anh được để ý. Mấy anh bạn cùng lớp bảo: “Châu nó có vẻ kết cậu đấy, sao không vui vẻ tí”. Vui vẻ tí ư? Ừ thì có ai biết đâu nhỉ? Cô ấy cũng có gia đình, đâu dễ vì mình mà phá bỏ tất cả. Như tối qua, khi đi hát về, cô ấy cứ nhất mực đòi ngồi sau xe anh. Lại còn gợi ý là trời nóng, muốn đi hóng mát một chút. Nếu bảo anh nhất mực đòi về ngay thì anh là người nói dối. Báo cáo với em là anh có lưỡng lự. Nhìn kỹ thì cô ấy đúng là hấp dẫn thật. Con mắt lại lúng liếng đa tình nữa chứ. Đàn ông bình thường còn chết, huống chi đàn ông xa vợ lâu ngày. Nhưng trong phút giây thấy lòng mình “nghiêng ngả” ấy, anh bỗng nghĩ về em. Có lẽ giờ này em đã bày cho bé lớn tập viết xong. Thằng nhỏ chắc cũng ngủ khì từ lâu. Anh biết, mỗi lần nói chuyện với mấy chị đồng nghiệp, em đều kể với vẻ tự hào: “Ông xã em ấy à, ổng đang đi học lớp dự án của tỉnh tận trong Sài Gòn cơ!… Dạ!… Không có đâu chị, ổng nghiêm túc lắm!…”. Thà em cứ nghi ngờ, cứ thường xuyên dò xét. Đằng này, em như thế làm sao anh đành lòng? Vậy là anh quay xe về trước sự ngẩn ngơ của cô ấy.
Với anh, em thực sự là một người vợ hoàn hảo. Ở vào thời đại mà buổi sáng không thiếu những người vợ “xua” chồng con đi ăn sáng ngoài tiệm thì em lại cặm cụi dậy từ bốn năm giờ chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Anh là người khó tính trong ăn uống. Tuy bận rộn thế nhưng em lại có cách riêng để chăm sóc bản thân. Đồ em mặc không đắt tiền, nhưng em biết chọn màu, chọn kiểu phù hợp nên lúc nào nhìn cũng hấp dẫn. Hai con rồi mà sao anh nhìn em mãi không thấy chán.
Chắc em không thể ngờ, đôi khi những điều nhỏ nhặt như thế lại có thể giúp anh vượt qua được phút yếu lòng. Thế nên, dẫu bạn bè có chê là nhát như cáy, anh cũng chỉ cười trừ: “Ừ, có lẽ tớ có vấn đề thật rồi”…
Năm nay em 22 tuổi, em đã quen ban trai được gần 1 năm, em và anh ấy rất vui vẻ, rất hạnh phúc cho dù nghèo khổ cả hai đều sống vui vẻ có gì ăn nấy, không đi chơi đâu hết. Chỉ gặp mặt nhau ngồi bên nhau cười nói vui vẻ.
Tình yêu và tiền – Ảnh minh họa
Rồi một hôm anh ấy đi làm cho một công ty nhỏ với đồng lương không được bao nhiêu hết, em cảm thấy anh ấy rất buồn và tuyệt vọng vì không có tiền, dần dần anh ấy không còn gặp em thường xuyên như trước nữa.
Em có hỏi lý do tại sao như vậy, thì anh ấy nói “Anh không có tiền, không lo cho em được cuộc sống an nhàn, tiền đổ xăng anh còn không có nữa thì làm sao anh gặp em, chở em đi chơi, đưa em đi ăn uống như mọi người được chứ”.
Và đến giờ phút này anh ấy đã đưa ra quyết định “Chia tay” với em chỉ vì lý do anh ấy không có tiền, anh ấy muốn em có cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp hơn, không phải sống một cuộc sống nghèo khổ cùng anh ấy.
Bây giờ e không biết làm sao hết, em rất đau khổ, em không biết làm gì bây giờ.
Thấy mình run như cầy sấy trong góc phòng, bác quay sang mắng Huy một trận thậm tệ: “Con bé sợ thế này mà mày còn cố tình ép. Sớm muộn gì nó chẳng là của mày mà phải vội vàng. Đồ đàn ông “tinh trùng lên não””.
Đàn ông ” tinh trùng lên não”
Mọi người vào chúc mừng mình đi. Mình sắp lấy chồng rồi, tuần sau là sẽ đám hỏi và 1 tháng nữa sẽ cưới. Mình 24 tuổi, còn anh ấy 27. Như thế có còn trẻ quá để đeo gông vào cổ phải không mọi người?
Nhưng mà Huy – chồng chưa cưới của mình thì cứ sôi sùng sục lên ấy. Chị em biết lí do là gì không? Chỉ vì mình không cho anh quan hệ trước hôn nhân nên anh phải cưới ngay để được hoàn toàn thuộc về nhau. Hình như anh không chịu được mọi người ạ.
Mỗi lần gặp mình, Huy lèo nhèo suốt cả ngày về chuyện ấy. Nào là yêu nhau thì phải hết mình, nào là em đừng có cổ hủ lạc hậu dở hơi, anh không thích. Vài lần mình và Huy cãi cọ suýt chia tay chỉ vì chuyện này.
Sau cùng, cả hai quyết định đàm phán, mỗi đứa nhịn đi một ít. Mình đồng ý cho lão sờ soạn thêm được 1 ít ngoài “ôm, hôn” nhưng nhất quyết không được “lấy mất zin” của mình. Nhưng con “sói” của mình không chịu yên như vậy. Anh tìm đủ mọi cách để “dụ khị” mình.
Mọi người có biết chiêu bài thường xuyên của mấy chàng để lôi kéo cánh phụ nữ vào nhà nghỉ không? Đó là chiêu giả vờ đau bụng, đau đầu đấy. Huy của mình cũng một lần áp dụng kế đó.
Hôm ấy, hai đứa đi ăn ốc luộc ở quán quen về. Đang đi đường thì lão dở chứng, la toáng lên: “Em ơi anh đau bụng quá, nhịn không nổi. Chắc ăn ốc bị Tào Tháo đuổi rồi. Mình vào kia đợi anh giải quyết chút nha”. Thế rồi, lão phi như bay vào nhà nghỉ bên đường.
Vào đến phòng một cái là con “sói” giả vờ vào nhà vệ sinh ngồi mươi phút rồi ra ôm chặt lấy mình. Mình để cho lão ôm, hôn, đụng chạm đủ cả. Đến lúc quan trọng nhất, “sói” già động vào cạp quần của mình định kéo ra thì mình đạp lão một phát lăn xuống đất, rồi la toáng lên “Anh ơi, em đau bụng!”.
Rồi mình phi vào nhà vệ sinh với tốc độ ánh sáng. Vào trong đó, mình vừa giả vờ kêu la vừa bấm bụng nhịn cười. Được 15 phút, mình lê xác ra nằm bẹp trên giường. Lúc sau thì “sói” già lại ngọ nguậy. Mình lại chơi bài cũ, cứ lúc lão gần đến bước cuối thì mình lại đạp ra và rúc vào nhà vệ sinh.
Hôm ấy, cả tiếng đồng hồ mình cứ vờn lão như vậy. Chắc lão cũng biết thừa, tức mà không làm được gì. Tối đó, mình về nhắn tin: “Anh ơi, từ sau đừng ăn ở hàng ốc ấy nữa. Hai đứa mình cùng đau bụng khổ ghê. Giờ về em vẫn còn đau này”. Lão hiểu ý ngay và chả bao giờ dám giở bài “đau bụng” ra với mình nữa.
Lần nữa, khi Huy đòi ráo riết quá, mình vờ đồng ý. Sau đó, mình nũng nịu nói đòi anh phải làm như là đêm tân hôn thật sự. Tức là phải làm chuyện ấy tại phòng ngủ tương lai của bọn mình (phòng ngủ hiện tại của anh bây giờ) và phải thật lãng mạn.
“Sói” ngốc của mình sướng rơn, đi mua chăn đệm mới, rồi hoa hồng, nến thơm để chuẩn bị. “Sói” còn căn giờ hoàng đạo 9h30 trưa, lúc ấy bố mẹ anh đều đi làm, em anh đi học không có nhà.
Còn mình, mình lặng lẽ đặt hàng tặng mẹ anh lọ kem sâm dưỡng da mà bác lùng sục mấy tháng trời. Mình cũng dặn dò người giao hàng phải gửi đến nhà Huy vào đúng 10 giờ sáng hôm ấy.
Hôm đó, bọn mình đang cuồng nhiệt thì mẹ Huy về để lấy hàng. Đó cũng là lúc quan trọng Huy định tiến tới. Mình vừa khóc, vừa la toáng cả nhà: “Anh ơi, em sợ lắm. Anh tha cho em đến ngày mình cưới đi anh!”.
Y như mình dự đoán, bác gái xông vào phòng Huy. Thấy mình run như cầy sấy trong góc phòng, bác chạy lại trùm chăn cho mình, ôm mình. Bác quay sang mắng Huy một trận thậm tệ.“Thằng khốn nạn! Con bé sợ thế này mà mày còn cố tình bắt ép. Sớm muộn gì nó chẳng là của mày mà phải vội vàng. Đồ đàn ông “tinh trùng lên não””.
Huy bị mắng thì ngơ ngác. Còn mình thì cuộn tròn vào lòng mẹ chồng tương lai khóc nức nở, trong bụng cười thầm vì kế hoạch thành công ngoài mong đợi.
Còn vài độc chiêu nữa mình dùng để từ chối “sói” ngốc của mình. Nhưng kể ra thì chắc phải hết cả ngày mất. Hồi tháng 9, kỉ niệm 1 năm yêu nhau của bọn mình, anh lại đòi hỏi.
Mình khóc lóc “Anh ơi, em đang trong kì nguy hiểm, lỡ đâu có bầu”. Huy bảo “Đừng lo, có gì anh sẽ cưới em”. Mình nói “Vậy thì cưới nhau luôn đi rồi em sẽ chiều. Chứ quan hệ thế này, em sợ có thai rồi bụng lùm lùm mặc áo cưới dân tình cười cho thối mặt”.
Cưới để được làm chồng
Huy gườm gườm bảo “Em nhớ lời này đó”. Rồi ngày hôm sau, anh bất ngờ đến cơ quan mình cầu hôn trước toàn thể bàn dân thiên hạ. Mình cảm động vừa đồng ý vừa rơi nước mắt.
Huy đứng dậy ôm mình, thì thầm bên tai: “Anh thèm quá không nhịn được nữa nên phải chạy tới đây xin lấy em về đấy”. Đúng là “sói” ngốc của mình, giây phút lãng mạn thế mà cũng nổi máu “dê già” được!
Mới 5 giờ sáng dưới nhà đã loảng xoảng tiếng nồi niêu xoong chậu va vào nhau. Đấy là cách mẹ chồng chị Phượng tỏ thái độ khi thấy con dâu “dậy muộn”.
Ăn bám – Ảnh minh họa
Bà nói vọng lên như chỉ cốt để con dâu nghe thấy: “Không dậy đi còn nằm ườn ra đấy. Dậy mà làm đi cứ phơi thây ra đấy thì thóc đâu mà đổ vào mồm. Ai hầu mãi được”. Dù trời mùa thu hãy còn se lạnh, chưa sáng hẳn, dù biết dậy giờ này cũng chẳng làm gì, Phượng vẫn uể oải ngồi dậy.
Tất cả bắt đầu từ lúc chị mất việc nghỉ ở nhà. Chị làm công nhân một công ty may mặc. Khủng hoảng kinh tế chung, nhiều công ty phải đóng cửa. Chị nằm trong số hơn 600 công nhân bị cắt giảm ở công ty.
Xưa nay, lương 2 vợ chồng chỉ đủ trả tiền thuê nhà trên thành phố và chi tiêu tằn tiện cho sinh hoạt hàng ngày. Tuy chưa đến nỗi thiếu thốn nhưng cũng chẳng dư ra đồng nào để tích cóp. Giờ chị mất việc, chồng chị may mắn chưa phải nghỉ ở nhà nhưng công ty ít việc nên phải thay ca luôn phiên. Tiền lương cũng vì thế mà giảm đi gần một nửa.
Chi phí sinh hoạt ngày càng đắt đỏ, lương tháng của chồng không đủ trang trải sinh hoạt, lại thêm 2 đứa con, đứa lớn bắt đầu vào lớp 1, đứa nhỏ chưa cai sữa. Chồng chị không những không lấy thế để lo lắng mà còn bắt đầu đi muộn về sớm. Do thời gian rảnh rỗi nhiều nên hay tụ tập với bạn bè. Cuộc sống trở nên khó khăn và ngột ngạt. Những cuộc cãi vã đã thường xuyên hơn…
Thương con gái, bố mẹ chị nhờ mối quen biết chạy cho chị một chân lao công trong Công ty môi trường của thành phố. Công việc quét dọn và thu gom rác đường phố tuy hơi vất vả nhưng lại có biên chế và lương cũng tạm ổn.
Chị chưa kịp vui mừng thì đã nhận một gáo nước lạnh từ thái độ của bố mẹ chồng. Bố mẹ chồng ở quê làm ruộng nhưng lại có tính sĩ diện cao. Họ đưa lý do “không muốn thằng Tuấn mất mặt khi bạn bè biết vợ nó làm lao công quét rác” để bắt chị về quê làm ruộng. Mẹ chồng bảo “thà làm nông dân cấy lúa mà ăn còn hơn đi thu rác ngoài đường” . Bà tuyên bố coi như không có con cháu trong nhà nếu chị làm công việc “xấu mặt nhà chồng” ấy.
Dù đã cố gắng giải thích với mẹ chồng về công việc và hoàn cảnh hiện tại nhưng vô ích, Phượng quay sang cầu cứu chồng, mong anh đứng ra khuyên nhủ mẹ. Đáp lại chị là thái độ dửng dưng. Chính anh cũng không muốn “mất mặt”.
Cực chẳng đã chị đành khăn gói đưa con về quê chồng. Dự định tá túc một thời gian đợi việc.
Đã hơn 2 tháng kể từ ngày về ở quê, chị hứng chịu thái độ kinh rẻ của mẹ chồng. Người già không ngủ muộn được nên thường dậy sớm. Mẹ chồng chị thường thức dậy lúc 5 giờ và bắt con dâu dậy theo dù chẳng có việc gì làm.
Từ ngày chị chuyển về quê, mọi việc trong nhà đều đến tay chị. Dù không biết làm ruộng chị cũng theo mọi người trong nhà ra đồng, ai bảo gì làm nấy. Chị chăm lo nhà cửa gọn gàng, nhặt rau, nấu cơm, chăn lợn… Nhưng chẳng bao giờ mẹ chồng hài lòng với chị. Chồng làm xa, mình chị với 2 đứa con nhỏ đối diện với thái độ khinh miệt của bố mẹ chồng. Buồn nhất là đứa em chồng cũng bắt chước mẹ mà hạch sách, bắt bẻ chị là ăn bám trong nhà. Nhiều đêm chị nằm ôm con khóc.
Đêm qua bé út lên cơn sốt, cứ khóc ngằn ngặt làm chị thức trắng để dỗ. Mãi gần sáng chị mới chợp mắt được thì đã phải dậy bởi thái độ khó chịu của mẹ chồng.
Bố chị gọi điện về, nói đã thuê giúp chị vỉa hè của một công ty để bán trà đá và ốc luộc buổi tối. Chị vừa mừng vừa lo. Mừng vì chí ít cũng có việc để kiếm thêm tiền nuôi con, nhưng lại lo, vì biết đâu ông bà nội không cho đi làm, biết đâu bán nước vỉa hè cũng làm ông bà mất mặt.
Hai bàn tay với những ngón dài rám nắng đặt trên đầu gối, cặp mắt không chớp treo lơ lửng ánh nhìn vô định, từ khóe mi bên trái một giọt lệ lớn rơi xuống, lóng lánh như kim cương. Tôi cá là cậu ấy đang chìm đắm trong một thế giới khác, bởi lẽ cậu ấy hoàn toàn không phát hiện ra cái con bé tọc mạch – là tôi, đang chống xe đạp ngay phía bên trái mà nhìn chằm chặp vào cậu ấy.
Tình đầu – Ảnh minh họa
Tôi không biết mối tình đầu của mọi người đến như thế nào nhưng tôi biết chắc mối tình đầu của tôi đến ra sao. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, dưới bầu trời đang dần sẫm màu, trước khi tôi kịp nhận ra, thứ hương vị vừa chua vừa chát của tình yêu đầu đời đã vội vã ập đến, vươn từng nhánh từng nhánh li ti rậm rạp trong bộ rễ ô rô, len vào mỗi ngóc ngách, bấu chặt lấy trái tim nhỏ bé của tôi.
Tôi không biết cậu ấy là ai và cũng không đủ can đảm để đến làm quen. Dù có ngu ngốc đến mấy tôi cũng hiểu rằng lúc này cậu ấy chẳng cần bất kì ai – đặc biệt là cái con nhóc xa lạ với thứ tình cảm chớm nảy mầm vụng về ngây dại lân la phiền hà. Và tôi đi. Phóng thật nhanh như thể bản thân phạm phải lỗi lầm gì đó thật khủng khiếp.
Một tháng. Hai tháng. Rồi nửa năm. Tôi không gặp lại cậu ấy nữa. Dù cố tình đạp xe ngang nhà thờ hàng trăm lần. Dù thầm cầu nguyện hàng ngàn lần. Có lẽ cậu ấy chỉ là một giấc mơ. Hoặc là cơn gió đã vụt qua thì không cách chi quay trở lại được nữa.
Tháng 12. Đất trời khô cong như mẩu bánh đa. Da mặt tôi bỏng rát trước những cơn gió bấc đầy sương muối. Nhưng vẫn không có cách gì dập tắt nỗi háo hức khi Giáng sinh đang ngày một gần. Tôi thường trát kem ẩm đầy mặt, quấn lên cổ chiếc khăn len to sụ và bám càng anh hai la cà khắp phố xá. Thành phố khoác lên mình bộ xiêm y rực rỡ, là lượt và ấm sực. Anh hai đổ đầy hai tay tôi những hạt dẻ lớn thơm phức, canh giữ tôi hệt canh giữ một con sóc ngốc nghếch. Anh chỉ lo lạc tôi giữa dòng người đông đúc tuôn ra từ mọi ngõ hẻm ngược xuôi to nhỏ. Tôi yêu Giáng sinh. Với tôi, đó luôn là mùa nhiều phúc lành và niềm vui nhất trong năm.
Đêm 24. Tôi nằng nặc đòi anh hai đưa đến nhà thờ, phớt lờ mọi lời cảnh báo kinh hoàng về nguy cơ bị đè bẹp bởi đám đông khủng khiếp. Đêm còn lạnh hơn tôi hình dung. Anh hai chụp lên đầu tôi cái nón đỏ rực và liên mồm nhắc nhở rằng phải theo sát anh. Tôi vâng vâng dạ dạ, ngoan ngoãn bám chặt vào ống tay áo màu xám bạc của anh.
Sự thật đã chứng minh lời của anh hai là hoàn toàn đáng tin cậy. Giữa đám đông nhốn nháo đầy kinh khiếp, tôi có cảm tưởng bản thân đã biến thành một nhúm bột mỏng, bị cán qua cán lại, hết đập dẹt rồi lại cuộn tròn, cuối cùng thì bị thả vào chảo dầu đang sôi sùng sục, chiên đi chiên lại, chiên đến nỗi lục phủ ngũ tạng đều rách bươm. Anh hai vừa cố gắng chen lên vừa chốc chốc kiểm tra xem tôi đã thiếu dưỡng khí mà ngất đi chưa.
Tôi núp sau lưng anh, vừa khổ sở vừa háo hức, chỉ cầu mong có phép dịch chuyển tức thời, phắt một cái là vào bên trong nhà thờ. Rồi không biết bằng cách nào, trong cái khoảng hỗn độn nhòe nhoẹt ấy, bằng sức mạnh bí ẩn không thể giải thích, tôi nhìn thấy cậu ấy. Vẫn cái dáng cao cao, vẫn mái tóc dày mềm mại.
Cậu ấy quàng chiếc khăn len xanh thẫm, khuôn mặt lấp loáng ánh đèn, đang bị cuốn trôi đi trong dòng người ồn ã như cơn lũ dữ. Khoảnh khắc đó cả thế giới xung quanh đều tiêu biến, chỉ còn lại mình cậu ấy, yếu ớt và cô độc, rơi vào trong đáy mắt tôi. Khi tỉnh lại từ cơn mê man choáng ngợp, tôi chỉ kịp nhận ra mình đã thả tay anh hai, cố gắng chạy về phía cậu ấy tự lúc nào. Bên tai ù đi, phảng phất như có tiếng ai gọi, phảng phất lại an tĩnh tuyệt đối. Tôi bám chặt vào hình bóng của dải khăn tựa lạch biển mềm mại, cứ thế kiên nhẫn bước tới, từng chút một.
Cậu ấy muốn thoát khỏi đám đông bao quanh nhà thờ. Tôi nhìn bóng lưng càng lúc càng xa kia, gấp đến độ bật khóc. Chẳng kịp nghĩ ngợi, tôi lột phăng chiếc mũ len đỏ chói, nhắm hướng cậu ấy quăng tới. Túm len đỏ rực lao đi, tạo thành một vòng cung duyên dáng rồi đậu xuống dải khăn xanh thẫm. Cậu ấy túm lấy nó, ngẩng lên, chần chừ đôi chút rồi nhìn về phía tôi. Khoảng cách không gần nhưng tôi vẫn thấy được đôi con ngươi đen bóng ánh lên nét ngỡ ngàng, phản chiếu vô số ánh đèn màu lấp lánh.
Tôi thở hổn hển, cố gạt bỏ nỗi xấu hổ đang lan nhanh như cỏ dại, dùng hết sức lực lảo đảo chen về phía cậu ấy. Cậu ấy không nhúc nhích, chiếc nón len đỏ để ngang ngực, hình như đang chờ tôi. Túm lấy dải khăn phía trước của cậu ấy, tôi ngẩng đầu hổn hển đứt quãng:
– Giúp tôi… được không? Tôi… không chịu nổi cái đám đông… kinh khiếp này nữa!
Cậu ấy hơi do dự nhưng vẫn gật đầu. Nắm chặt khuỷu tay tôi, cậu ấy lôi tôi ra khỏi dòng người hỗn độn. Cách mấy lượt áo dày và chiếc găng tay nâu sẫm, tôi vẫn như nhìn thấy những ngón tay dài rám rắng im lìm trong bóng hoàng hôn trước kia.
Bằng cách nào đó, thông qua những con đường bí mật có lẽ chỉ mình cậu ấy biết, cậu ấy đưa tôi tránh vào khu vườn phía sau nhà thờ. Hít đầy lồng ngực làn không khí thoáng đãng trong lành, cả hai chúng tôi bất giác im lặng thật lâu. Khu vườn được thắp sáng bằng những ly nến nhỏ, cành lá đen thẫm mảnh mai tựa những nét vẽ thủy mặc. Phía trên chúng tôi là bức tượng Chúa cứu thế trầm mặc nghiêm nghị, vừa lạnh lùng vừa tò mò dò xét. Tôi vuốt ngực, chỉ nghe thấy trái tim đập cuồng loạn. Tôi cúi mặt không dám nhìn cậu ấy, hai vành tai nóng đến bốc cháy.
– Cậu… có sao không?
Âm thanh xa lạ vang lên trong màn đêm tĩnh mịch mang theo sự quyến rũ khó cưỡng. Tim tôi dường như muốn đập cửa xông ra. Tôi lắc đầu, cảm giác cổ họng cũng đã bốc cháy. Vươn tay chỉ vào chiếc nón len đỏ thẫm, tôi rụt rè thanh minh:
– Tôi… không cố ý… Tại… có người đụng tôi!
– Không sao – Cậu ấy nói, thuận tay đưa cho tôi cái mũ.
– Cám ơn! – Tôi lí nhí.
Điện thoại trong túi hơi rung lên. Tôi thò tay vào, lén lút tắt máy rồi cười, tìm đề tài thăm dò.
– Cậu có vẻ rành đường đi lối lại trong nhà thờ ha?
– Thỉnh thoảng tôi có đến thăm người quen ở đây nên cũng biết được chút ít.
– Vậy sao? Sao tôi không thấy cậu bao giờ nhỉ? – Tôi thắc mắc, nhìn vẻ mặt cậu ấy lại vội vàng bổ sung -Tôi cũng hay tới đây lắm!
– À, tôi chỉ loanh quanh ở khu đằng sau nên hiếm khi thấy ai hết.
Tôi gật đầu ra vẻ đã hiểu, bộ dạng thản nhiên nhưng bên trong lại đang gào thét vui sướng, rốt cục tôi đã ‘tóm” được cậu ấy rôi! Tôi chìa tay, trưng ra vẻ mặt cởi mở tự nhiên nhất:
– Tôi là Bách. Cũng rất vui được làm quen với cậu!
Tối hôm đó tôi tự mình về nhà, hoàn toàn quên béng chuyện anh hai có lẽ đang tìm tôi điên cuồng. Khi mẹ gọi điện thông báo cho con trai rằng chú thỏ đi lạc đã trở về an toàn thì tôi vẫn bê nguyên bộ dạng lơ ngơ lên giường, cuộn tròn trong chiếc chăn ấm áp, nhắm tịt mắt và… mơ thấy Bách. Tôi đã thất bại khi cố gắng hỏi xin số điện thoại của cậu ấy. Bách phân trần rằng điện thoại vừa bị móc mất trên xe bus, hiện tại cậu ấy chưa có tiền sắm cái mới. Tôi biết Bách nói dối. Nhưng không sao hết, tôi không buồn lâu, con bé si tình bướng bỉnh đã có kế hoạch “vĩ đại” cho “nửa kia” của trái tim.
Tôi thật sự nghi ngờ khả năng tồn tại cái phần trăm Bách không nghĩ tôi là một đứa mặt dày. Chính bản thân tôi còn tự cảm thấy lớp biểu bì phía trên cổ của mình là “vô địch thiên hạ” cơ mà! Sau đêm Noel, cứ cách hai ngày tôi lại mò tới nhà thờ một lần. Tôi học thuộc lòng Kinh Thánh, làm thân với các cha đạo, chỉ thiếu điều chưa dập đầu trước Chúa mà thôi! Nhưng chính nhờ vậy mà tôi biết thêm khá nhiều về Bách. Cậu ấy bằng tuổi tôi. Không theo Đạo.
Tới đây vào ngày cuối tuần để giúp các Cha lau dọn. Nửa năm trở lại đây chỉ đi một mình nhưng trước kia luôn đồng hành cùng một cô bạn gái xinh đẹp. “Bạn gái cũ!” tôi đoán. Có sao đâu, chỉ là bạn gái “cũ”, quan trọng là giờ đây cậu ấy đang cô đơn và tôi thì có cơ hội, phải không?
Tôi cũng bắt đầu phụ giúp dọn dẹp trong nhà thờ vào ngày cuối tuần. Hiển nhiên chỉ có hai đứa là cùng độ tuổi nên tôi và Bách sẽ nói chuyện. Bách không lạnh lùng như tôi thoạt đầu lầm tưởng. Bằng chứng là mặc dù biết chắc tôi có “lòng hươu dạ vượn” nhưng cậu ấy luôn cư xử với tôi rất lịch thiệp. Chúng tôi dần thân nhau. Bách rốt cục đã cho tôi số liên lạc. Sau đó, thỉnh thoảng hai đứa sẽ hẹn nhau cùng đi ăn, xem phim, chọn sách, chọc ghẹo và cười đùa. Như những người bạn thân. Thế thôi!
Kết quả này chưa hẳn làm tôi mãn nguyện. Tôi đã dũng cảm và nhiệt tình hết mức với tình cảm đầu đời của mình. Tôi mong mỏi một cái kết hoàn mỹ. Nhưng luôn có cái gì đó trong ánh mắt của Bách khi nhìn tôi khiến tôi biết rằng mình chỉ nên đi đến đây thôi, bởi lẽ nếu tôi cố gắng tiến thêm một bước nữa có thể tất cả những gì tôi kỳ công xây dựng từ trước đến giờ sẽ tan biến như bong bóng xà phòng.
Hôm ấy là một ngày mưa bụi. Bách gọi tới giữa lúc tôi đang dằn vặt giữa một bên là đống bài tập đại số khó nhằn và một bên là chiếc chăn bông ấm áp.
– Đi ăn bánh bao rán nhé! Tớ mời!
– OK! – Tôi nhảy cẫng lên như một chú kanguru, bắt đầu cuộn chăn lại với tốc độ ánh sáng – Cậu tới đón tớ?
– Yes!!! 20 phút nữa nhé tiểu thư!
Bóng chiều nhập nhoạng như nuốt chửng Bách khi cậu ấy xuyên qua làn mưa lạnh buốt tới chỗ tôi. Bách đưa cho tôi cái ô to, cười cười:
– Tụi mình đi xe đạp cho ấm nhé!
Tôi gật đầu như giã tỏi, nhảy phốc lên xe, một tay cầm ô, một tay níu chặt thắt lưng Bách. Ngả đầu vào lưng cậu ấy để chắn gió tôi cười tới không khép miệng lại được, bỗng dưng cảm thấy cơn mưa mùa đông cũng thật đáng yêu.
Hai đứa chọn một quán nhỏ trong ngõ hẻm. Bách gọi thêm trà nóng cho tôi. Hai đứa vừa ăn vừa chuyện phiếm. Hôm nay Bách ăn rất nhiều cũng cười rất nhiều. Tôi cũng vậy. Nhưng rồi tôi biết có gì đó không ổn ở đây. Có lẽ là trong nụ cười của Bách. Có lẽ là ở cách cậu ấy cúi đầu, tỉ mỉ lau sạch đôi đũa của hai đứa. Hoặc có lẽ là ở đôi mắt của Bách, cứ thẫm lại, mênh mang như màn mưa mùa đông. Tôi biết Bách sẽ không nói cho tôi nghe gì cả. Cậu ấy chỉ cần một ai đó ở bên vào lúc này và ngẫu nhiên người được chọn là tôi. Không hơn! Đây là may mắn hay sự mỉa mai dành cho tôi? Lần đầu tiên tôi thấy bản thân đang nổi đóa với Bách. Tôi không muốn thế này! Tôi ghét cái cảm giác thấy được trái tim Bách mà không cách chi lại gần được. Rõ ràng gần bên mà cũng xa thật xa! Đặt đũa xuống, tôi nhìn thẳng vào Bách, đề nghị:
– Chơi trò chơi không?
– Trò gì?
– Oản tù tì, hỏi thẳng đáp thật.
– Nghĩa là sao? – Bách hơi khựng lại, có phần cảnh giác.
Tôi nhe răng cười:
– Vui thôi mà anh chàng chết nhát!
Tôi nghĩ rằng ở một mức độ nào đó vẻ mặt vô tư của tôi đã lừa được Bách nên rốt cục cậu ấy cũng đã đồng ý tham gia trò chơi…
– Oản tù tì kéo búa bao! A tớ thắng!… Xem nào… chuyện xấu hổ nhất cậu từng va phải là gì?
– Cậu xấu tính! – Tôi la lên.
– Cậu mới là người đặt ra luật lệ! – Bách cười hì hì.
– Chuyện xấu hổ nhất…a…a…a…thôi được! Tớ từng “vồ ếch” trước toàn trường khi lên bục lãnh phần thưởng!… Đừng cười nữa… tớ cảnh cáo nếu cậu còn dám cười … tiếp…tiếp…tiếp…tớ phải phục thù!
– Oản tù tì kéo búa bao! Tớ lại thắng nhé!
– …
– Oản tù tì kéo búa bao!…
Bách thắng tôi liên tiếp mấy trận. Nhìn vẻ mặt trẻ con tràn đầy đắc chí của cậu ấy, tôi bên ngoài thì làm bộ đau khổ nhưng bên trong lại cười thầm. Trò “oản tù tì” này đích thân anh hai dạy cho tôi, đã luyện tới mức “xuất quỷ nhập thần” rồi, tuyệt không thua trong tay kẻ nghiệp dư là Bách. Thả cho Bách vài trận chỉ là kế tung hỏa mù, nhằm giảm sự cảnh giác của cậu ấy tới mức thấp nhất mà thôi. Giờ mới là lúc ra tay. Tôi hít sâu, bàn tay không thuận giấu trong túi áo bất giác co chặt lại.
– Oản tù tì kéo búa bao!… Á á á tớ thắng nhé…tớ thắng nhé!
– Xem ra cuối cùng cũng đến phiên cậu nở mày nở mặt a! – Bách cười.
– Cấm chạy làng nha! – Tôi nói.
– Yên tâm! – Bách bày ra vẻ mặt tử sĩ, khoát tay – Mời!
– Ừ – Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Bách – Cậu từng có bạn gái, đúng không?
Im lặng. Trong khoảnh khắc tôi cứ ngỡ Bách sẽ bật dậy, rời khỏi cái quán nhỏ này ngay tức khắc. Nhưng không. Cậu ấy thậm chí cũng không tránh né ánh mắt của tôi. Cậu ấy không cười. Tôi cũng không cười. Cả hai chúng tôi đều hiểu rằng đây không còn là chuyện chơi cho vui nữa. Có những thứ không thể giả vờ không biết, không thể giả vờ không hay mãi mãi. Chẳng biết qua bao lâu, dễ tới cả thế kỷ, cuối cùng Bách mới chớp mắt, cười khẽ:
– Quân thật sự muốn biết?
– Ừ!
– Ừ!
– Cậu “ừ” cái gì?
– “Ừ” cho câu hỏi của cậu chứ gì nữa! – Bách nâng côc trà nóng lên miệng uống một ngụm lớn rồi nói tiếp – Cậu còn gì muốn hỏi thì hỏi đi?
– Không cần “oản tù tì…” nữa sao?
– Không cần thiết! Cậu hỏi đi, bao nhiêu cũng được, tớ sẽ trả lời hết!
Tai nóng lên vì xấu hổ, tôi nâng cốc lên bắt chước Bách uống một ngụm. Nước trà ấm, vị trà chan chát ngòn ngọt quẩn quanh đầu lưỡi không tan.
– Tớ muốn biết hết! Cả chuyện trước kia lẫn chuyện bây giờ! Tại sao cậu thường đến nhà thờ? Tại sao hôm nay cậu lại tới tìm tớ?
Bách cười.
– Cậu đúng là một kho câu hỏi! Tớ hiểu rồi, tớ sẽ kể cho cậu nghe hết. Chuyện của tớ ấy à, không biết nên bắt đầu từ đâu nhỉ?…
… Phương là bạn từ nhỏ của Bách. Hai nhà là hàng xóm từ lúc hai đứa còn chưa sinh ra. Phương hơn Bách một tuổi. Cô là điển hình của con gái theo đạo, dịu dàng nhưng luôn có niềm tin mãnh liệt vào Đấng bề trên, vào bản thân, vào định mệnh. Bách chưa bao giờ gọi Phương một tiếng “chị”, càng chưa nghĩ sẽ coi Phương là chị. Cậu thích Phương. Nhiều đến mức đôi khi ngay bản thân cậu cũng bất ngờ rằng một cậu choai ở cái tuổi đầy bất ổn đó lại có được một tình cảm như thế. Cậu thổ lộ với Phương. Cậu theo Phương tới nhà thờ hàng tuần làm công việc dọn dẹp một cách tình nguyện và vui vẻ. Phương nói với Bách hãy cho cô thời gian suy nghĩ. Cô vẫn để cậu ở bên như từ trước tới nay. Cô không thích ai khác nhưng cũng không đến với cậu. Phương như gần, như xa. Còn Bách, cậu chẳng biết làm gì ngoài chờ đợi. Cho tới hơn nửa năm trước, Phương đột ngột chìa ra trước mặt Bách tờ giấy gọi nhập học của một trường đại học quốc tế danh tiếng, thông báo cô sắp đi xa…
– Tớ thậm chí đã cầu xin cô ấy – Bách kể – Xin cô ấy đừng đi! Hay ít nhất hãy chờ tớ, 1 năm thôi, tớ nhất định sẽ không để cô ấy thất vọng. Nhưng cô ấy chỉ lắc đầu.
– Và… – Tôi hỏi
– Cô ấy nói tất cả đều là ý Chúa. Chúa nhất định có lý do khi sắp xếp mọi chuyện như thế. Tớ hỏi cô ấy có bao giờ thích tớ không, dù chỉ một chút. Cô ấy chỉ cười. Rồi cô ấy lẳng lặng rời đi, đến câu chào tạm biệt cũng luyến tiếc. Hồi ấy tớ như kẻ mất hồn ý! Buồn cười lắm! Nhưng trên hết là giận. Giận cô ấy vô tình! Giận bản thân ngu ngốc! Cô ấy đi rồi, dứt khoát như thế, quyết tuyệt như thế, vậy mà tớ vẫn không buông được, vẫn đến nhà thờ hàng tuần, vẫn đêm đêm canh giữ yahoo và facebook, vẫn ngóng chờ trong vô vọng!
Bách nhắm mắt, một vết hằn hiện rõ trên vầng trán cao của cậu ấy. Tôi cũng nhắm mắt, nước mắt ngấp nghé đầu mi. Tình cảm của Bách là vô vọng, và có lẽ của tôi cũng thế. Tôi biết rằng chẳng thể nào có chỗ cho tôi, cho thứ tình cảm non nớt ngây ngô đầu đời trong trái tim sâu sắc mãnh liệt sớm già dặn của cậu ấy. Mưa ngoài phố vẫn giăng mắc không thôi. Quán nhỏ yên tĩnh đến lạ lùng Chỉ có nỗi buồn rầu của hai đứa chúng tôi là vẫn ngân nga như một giai điệu buồn thương bất tận không dứt.
Tôi không đến nhà thờ nữa. Nhưng như thế không có nghĩa là tôi và Bách cắt đứt liên lạc. Tôi vẫn đều đặn nhắn tin cho Bách, có khi là mấy câu hỏi thăm vu vơ, có khi là mấy mẩu truyện cười nhạt thếch. Sau buổi tối đó, dù muốn dù không giữa tôi và Bách đã có thêm một thứ vô hình chen vào, khiến hai đứa không thể tự nhiên như trước. Tôi vùi đầu vào sách vở, tự biến mình thành một con nhóc trầm lặng chăm chỉ. Đôi lúc ngẩng lên, buông bút sách, bỗng thấy xa lạ với chính bản thân. Bao nhiêu nhiệt thành bao nhiêu dũng khí dường như đã theo cơn mưa mùa đông trôi sạch thì phải? Có tối tôi nằm mơ thấy Bách như lần đầu tôi nhìn thấy cậu ấy, mái tóc dày, những ngón tay rám nắng tĩnh lặng, và cả giọt nước lấp lánh nơi khóe mi. Cuộn tròn trong chiếc chăn lớn ấm áp, tôi khóc, bỏng rát cả hai gò má nứt nẻ. Điện thoại rung lên. Tin nhắn của Bách.
– “Cậu ổn chứ?”
Tôi trả lời:
– “Cậu vẫn luôn thích cô ấy đúng không?”
Không có hồi đáp. Tôi không để ý, nhắn tiếp.
“Tớ thích cậu. Không nhiều như cậu thích Phương nhưng cũng là thích. Thật lòng tớ mong cậu sẽ quên Phương và ở bên tớ. Nhưng trên hết, tớ mong cậu luôn vui vẻ và hạnh phúc. Cậu vui thì tớ cũng sẽ vui. Nhưng tớ chẳng biết nên làm sao? Bách à, nói cho tớ biết, phải làm thế nào thì cậu mới vui?”
“Tớ không tin vào Chúa. Tớ tin rằng vận mệnh do mỗi chúng ta tự mình nắm bắt. Hãy dũng cảm lên! Nếu chỉ có ở bên cô ấy cậu mới vui thì hãy đến bên cô ấy! Đừng sợ hãi cũng đừng buồn rầu!”
“Bách à, cậu còn nợ tớ một câu hỏi nhớ không? Rằng sao hôm đó cậu lại tới tìm tớ?”
Lần này Bách trả lời tôi.
“Tớ tới tìm cậu vì lúc ấy người đầu tiên tớ nghĩ tới là cậu. Tớ quý mến cậu rất nhiều, dù đó có lẽ không phải là thứ tình cảm cậu mong muốn. Quân, cậu biết không, hôm đó tớ đã nhận được giấy gọi từ trường mà cô ấy theo học. Nhưng tớ không vui, tớ chỉ thấy sợ, sợ rằng cố gắng là thế nhưng biết đâu đổi lại vẫn chỉ là thất vọng. Tớ chẳng biết tớ nên làm thế nào?”
“Đừng làm gì khiến bản thân cậu phải hối tiếc” – Tôi gửi đi tin nhắn cuối cùng rồi tắt máy.
… Hôm Bách đi là một ngày nắng đẹp. Chúng tôi nắm tay nhau tới tận lúc sân bay gọi loa thúc giục hành khách vào làm thủ tục. Bách buông tay tôi, cúi xuống thầm thì:
– Cậu là cô gái dũng cảm tuyệt vời nhất mà tớ từng được gặp!
Rồi cậu ấy hôn tôi. Nụ hôn ngắn ngủi nhẹ như hơi thở. Môi Bách mềm, ấm và có vị của nước mắt. Khi cậu ấy ngẩng lên, đôi con ngươi đen bóng khô ráo nhìn tôi chăm chú.
– Cậu là món quà Giáng sinh tuyệt vời nhất tớ từng nhận được. Tớ không tin Chúa trời nhưng tớ cám ơn ông ấy vì đã đưa cậu đến cho tớ. Đã muộn nhưng tớ vẫn muốn tặng cậu món quà Giáng sinh này – Bách đặt vào tay tôi chiếc hộp nhỏ – Cám ơn… và tạm biệt Quân!
Tôi đã tự nhủ bản thân rằng không được khóc. Nhưng khi nhìn những dòng chữ nghiêng nghiêng mảnh dẻ Bách chép tặng tôi trên tấm thiệp thì nước mắt vẫn rơi xuống, lặng lẽ, thanh thản:
“Thật kỳ lạ tình đầu
Như cây khô khát nắng
Tưởng rằng sẽ nói nhiều
Mà suốt đời im lặng” (Thơ Exenin)
Vậy là chúng ta có 4 năm vợ chồng rồi em nhỉ. Thời gian ấy chưa đủ dài nhưng đã đúc kết được nhiều yêu thương và kết quả là “siêu nhân” của chúng ta ra đời trong sự háo hức chờ đợi của vợ chồng mình và gia đình nội ngoại.
Cuộc sống hôn nhân
Đến thời điểm này là tròn 13 năm kể từ ngày anh chính thức làm quen với em, tính ra cũng dài nhỉ. Người ta nói khi yêu nhau thì thời gian trôi qua mau, với anh cũng vậy, bấy nhiêu đó thời gian anh có cảm tưởng như mới ngày hôm qua. Khi nghĩ về em, anh rất vui, hạnh phúc.
Tình yêu của chúng ta cũng trải qua bao thăng trầm, giông tố, những giận hờn vu vơ, nhưng có lẽ ông trời còn thương anh, thương em nên để cho chúng ta có cơ hội được làm lại, qua đó chúng ta cảm nhận được mình cần nhau đến nhường nào, yêu thương đến nhường nào.
Giờ này ngồi nhớ lại anh vẫn còn thấy rõ bó hoa hồng tiểu muội tặng em một đêm mưa nhưng em không nhận ở nhà thờ Gia Định, những “bó hoa hội nghị” theo kiểu của anh, những lần cùng nhau ăn hủ tiếu gõ mà hai đứa vẫn vui vẻ. Anh và em chưa một lần vào nhà hàng sang trọng, thời sinh viên làm gì có tiền, món quà “giá trị” nhất anh tặng em có lẽ là chiếc áo khoác jeans. Thế mà em nhận như đón nhận tình yêu của anh vậy, anh thật sự rất vui. Và còn nữa, cái nắm tay đầu tiên của hai đứa thật thô lỗ, chẳng lãng mạn mà cũng chẳng giống trong phim chút nào!
Biết bao kỷ niệm của chúng mình anh vẫn luôn cất giữ trong tim, để mỗi khi bộn bề công việc, chỉ cần nghĩ về em, về con, và về những gì đã qua, trong lòng anh lại hạnh phúc.
Nhân kỷ niệm ngày cưới của chúng mình, gửi đến em và “siêu nhân” của chúng ta tất cả niềm yêu thương, trìu mến. Thương em và con nhiều!
Hoàng Huân
– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống