Oan Ức Vì Bị Gia Đình Chồng Vu Khống

Trong thâm tâm tôi, anh là người tốt, có trách nhiệm nhưng mỗi khi nhớ đến chuyện gia đình anh gây ra cho mẹ con tôi, thật sự tôi không sao quên được, nhiều lần tôi cũng tự kiềm chế nhưng sao khó quá. Tôi cũng tự an ủi bản thân rất nhiều chứ đâu dám chia sẻ cùng ai.

Oan Ức Vì Bị Gia Đình Chồng Vu Khống
Oan Ức Vì Bị Gia Đình Chồng Vu Khống

Nhìn bề ngoài ai cũng bảo rằng tôi có phước mới lấy được anh, vừa hiền lành, chiều vợ, thương con. Có lẽ đó là sự bù đắp mà anh dành cho mẹ con tôi. Ngày đó tình cờ vì một tin nhắn thôi mà ông trời xui khiến đưa tôi đến bên anh. Anh biết bao cô gái quây quanh với tài ăn nói, có duyên, đậm nét lãng tử ở đất Sài thành, trong đó có tôi.

Không hiếu sao anh lại chấm tôi làm người yêu, lúc đó tôi nghĩ thôi kệ tìm hiểu thử xem mấy anh chàng hào hoa có máu nghệ sĩ này ra sao? Thời gian đầu anh toàn dẫn tôi đi chơi, thú thật lúc đó tôi vui lắm, chỉ biết trước mắt chứ không nghĩ lâu dài. Trong khoảng thời gian một năm thôi, biết bao biến cố xảy ra không phải từ nơi anh, mà chính gia đình, người thân của anh liên tục vu khống tôi đủ điều.

Tôi thật sự buồn, tại sao họ lại đặt điều để chia cắt chúng tôi? Nói tôi chỉ lợi dụng anh, tiền bạc, tình cảm. Họ vu khống những chuyện không hề có, tôi thật sự bị sốc nhưng nhờ có anh an ủi động viên tôi mới đứng vững bên anh ba năm liền.

Chuyện gì đến cũng đến, vào một buổi sáng tôi phát hiện mình đã mang giọt máu của anh. Tôi hồi hộp vui mừng báo tin cho anh, anh cũng như tôi, vừa hạnh phúc vừa lo sợ vì chuyện tình cảm hai đứa tôi không được người thân chấp nhận.

Lúc đó tôi cũng suy nghĩ lung tung như bao bạn trẻ khác nhưng thiên chức làm mẹ trỗi dậy trong tôi. Tôi vạch kế hoạch cho tương lai của đứa con yêu nhưng niềm vui đó cũng vụt tắt. Tôi thấy anh luôn suy nghĩ, lo lắng không biết nói sao với gia đình. Anh và tôi căng thẳng mấy ngày liền. Anh đưa tôi đi khám thai, mua thức ăn ngon bồi bổ cho tôi, trong thâm tâm tôi biết anh rất yêu mẹ con tôi.

Vày ngày sau đó chúng tôi chuẩn bị tinh thần báo cho gia đình biết tin vui này. Các bạn biết không, người thân của anh phản ứng rất mạnh vì trước kia đã nhiều lần vu khống, xúc phạm tôi, giờ có cơ hội nên hại mẹ con tôi. Họ bao chưa chắc gì cái thai này là của anh. Tôi bị sốc rất nặng và những lời lẽ sau đó các bạn đã biết rồi. Cuộc đời là vậy mà!

Ba mẹ anh không dòm ngó đến dù chỉ một lần. Bù lại ba mẹ tôi rất thương tôi nên khi hay tin liền đứng ra thu xếp cho tôi một đám cưới thật linh đình không có gia đình anh tham dự. Chuỗi ngày chờ đón sinh linh bé bỏng chào đời là quãng thời gian tôi buồn khổ nhớ lại những chuyện cũ. Tôi vừa giận người đã gây ra cho tôi biết bao sóng gió khiến tôi không được gia đình chồng chấp nhận.

Nói thật thời gian đó có anh bên cạnh nên tôi bớt buồn tủi. Anh cũng bị gia đình từ bỏ từ khi làm đám cưới với tôi vì cái tội “áo mặc sao qua khỏi đầu”, nhiều khi tôi cũng bực bội vô cớ, trút lên người anh. Anh cũng cố chịu đựng cho đến khi tôi mang thai tháng thứ năm, bác sĩ báo sức khỏe tôi không tốt, có thể xảy thai bất cứ lúc nào. Tin sét đánh bên tai, tôi tự trách bán thân mình không tốt nên ảnh hưởng đến con. Đầu óc tôi trống rỗng, tôi khóc thật nhiều.

Nghe tin dữ, anh và gia đình động viên, chăm sóc tôi thật chu đáo. Tuy rằng không có sự quan tâm từ gia đình anh nhưng tôi không dám giận, bù lại tôi càng thương anh vì mẹ con tôi mà trở thành đứa con bất hiếu. Có lẽ số phận đã an bài chúng tôi là một gia đình. Mọi sóng gió tôi từng gánh chịu nên được ông trời thương xót giữ đứa con lại bên tôi.

Ngày tôi đi sinh ông bà nội có đến hỏi thăm sức khỏe mẹ con tôi. Đó cũng là điều anh và tôi hằng mơ ước, còn những người khác hại tôi không được chắc tức lắm. Tôi cũng vui tươi trở lại, dành sức khỏe lo cho con cưng. Tôi tự dặn lòng mình phải biết chịu đựng, hy sinh mới có được gia đình như hôm nay. Kết cục của tôi cũng khá êm đẹp nhưng còn sau này thế nào thì cũng chưa nói trước được.

Tôi đã không thể nào thoát khỏi hình ảnh vợ mình ân ái với những gã đàn ông khác

Tôi đã đọc hàng ngàn bài tâm sự của độc giả trên chuyên mục Tâm Sự và rất thông cảm với hoàn cảnh của họ… nhưng tôi lại chưa bao giờ nghĩ rằng, đến một ngày nào đó, mình lại rơi vào hoàn cảnh tréo ngoe này!

 

Trước khi đến với tôi, cô ấy đã có một mối tình rất sâu sắc (Ảnh minh họa)
Trước khi đến với tôi, cô ấy đã có một mối tình rất sâu sắc (Ảnh minh họa)

Có lẽ câu chuyện của tôi cũng không có gì là mới hay ngoại lệ với cuộc sống xã hội hiện nay. Nhưng các bạn ạ! Tôi thật sự không thể thoát khỏi hoàn cảnh oái oăm này…

Tôi quen cô ấy từ hồi còn học đại học. Hai chúng tôi học cùng trường nhưng khác khoa và tôi hơn cô ấy một khóa. Trong một buổi liên hoan tốt nghiệp của anh bạn thân thì chúng tôi đã gặp nhau và bắt đầu quen nhau từ đó.

Sau một thời gian làm quen, cùng chia sẻ với nhau biết bao thăng trầm, khó khăn của cuộc sống, chúng tôi cũng đã tạo dựng được một tình yêu theo đúng nghĩa của nó. Nhưng sau một thời gian tìm hiểu thì tôi mới biết được, trước khi đến với tôi, cô ấy đã có một mối tình rất sâu sắc.

Mặc dù rất buồn khi biết được sự thật đó, tôi vẫn chưa một lần hỏi cô ấy về chuyện quá khứ của mình. Tôi nghĩ rằng, có lẽ mình đã yêu thương cô ấy nhiều đến mức sẵn sàng bỏ qua tất cả mọi chuyện quá khứ đó, dù quá khứ ấy có ê chề đến thế nào đi chăng nữa.

Sau một thời gian yêu đương thì chúng tôi đã quan hệ với nhau. Cô ấy thú nhận điều mà tôi đã biết từ khá lâu: “Trước khi đến với anh, em đã từng yêu một người”. Tôi cười buồn và động viên cô ấy: “Không sao hết. Tất cả chỉ là quá khứ thôi, miễn sao bây giờ em chỉ yêu mình anh là được”.

 

Tình yêu cứ trôi qua trong êm đềm như thế… và đến bây giờ thì chúng tôi đã thành vợ thành chồng và có với nhau một đứa con kháu khỉnh.

Tôi yêu ngôi nhà nhỏ của mình, yêu người vợ hiền và đứa con thơ. Cuộc sống tưởng chừng như sẽ mỉm cười với gia đình tôi mãi vậy nhưng tôi nào đâu ngờ… Cách đây vài tuần, tôi có nói chuyện với một người bạn từ thuở đại học, anh ta biết rất rõ về chuyện của vợ tôi. Và một lần nữa, tôi lại được nghe quá khứ “hoành tráng” của vợ… tôi buồn cho đến hôm nay.

Sau lần nói chuyện với người bạn đó, tôi không thể nào thoát khỏi nỗi ám ảnh cảnh vợ mình đã từng lên giường với những người đàn ông khác. Tôi cố gắng lao vào công việc để không còn một chút khoảng trống nào để nghĩ đến nó… Nhưng những lúc nghỉ ngơi, những hình ảnh xấu xa đó lại hiện về. Tôi thật sự rất buồn và đau khổ… dù biết rằng, đó chỉ là “quá khứ”.

Có những lúc vợ tôi nói trong nước mắt: “Nếu anh cảm thấy em không xứng đáng với anh thì anh hãy đi ngủ với một ai đó đi. Em sẽ không bao giờ oán trách anh đâu”. Câu nói đó của vợ khiến tôi cảm thấy như cô ấy đang cố tình chích vào trái tim đang rỉ máu của tôi vậy.

Có những lúc tôi tự hỏi, phải chăng vợ mình có thể lên giường với bất kỳ ai dù cô ấy không có một chút tình cảm nào?  Còn riêng tôi, tôi không bao giờ có suy nghĩ vớ vẩn đó… vì nếu không có tình cảm với nhau thì tôi sẽ không bao giờ gần gũi được người phụ nữ khác.

Tôi thật sự cảm thấy rất thất vọng vì suy nghĩ quá “thoáng” của vợ. Tôi lo sợ sau này không biết có chuyện gì đến với tôi nữa hay không? Liệu cô ấy có bao giờ tiếp tục nói dối tôi để lên giường với người đàn ông khác?  Và nếu điều đó xảy ra thật thì có lẽ tôi cũng không còn gì để hối tiếc. Tôi sẽ cho cô ấy một lối đi khác và khi đó, tôi sẽ vứt cô ấy ra khỏi suy nghĩ của mình để được thanh thản hơn?

Tôi biết khi nhắc đến chuyện cũ, vợ tôi cũng chẳng sung sướng gì nhưng nó cứ ám ảnh tôi mãi đến tận bây giờ. Nếu người ấy là một ai xa lạ chắc tôi sẽ không đau đớn như thế này… nhưng cô ấy là vợ tôi, là người luôn kề vai sát cánh bên mình thì làm sao tôi có thể quên được những hình ảnh ghê tởm đó?

Có lẽ ai rơi vào hoàn cảnh như tôi mới có thể hiểu được cảm giác của tôi lúc này, cảm giác khi mình không phải là người đầu tiên của vợ. Nhiều khi tôi nghĩ, giá mà vợ tôi cũng không phải là người đầu tiên của mình thì có lẽ, tôi sẽ cân bằng được cảm giác hơn.

Có những lúc tôi lại tự hỏi, phải chăng vợ đến với mình để lấp đầy khoảng trống của mối tình dang dở đẹp đẽ thời trẻ chăng? Tôi đã suy nghĩ và tự tìm ra mọi nguyên nhân khiến cô ấy đến với tôi. Những suy nghĩ xấu xa về vợ cứ ám ảnh lấy tôi khiến tôi không thể nào tiếp tục đặt niềm tin vào cô ấy nữa…

Phải chăng đây là bài toán khó nhất của cuộc đời tôi… mà suốt cả đời này, tôi phải tốn công để tìm được lời giải?

Mẹ chồng ghê gớm ngay sau ngày cưới

Vừa đón dâu về, đang chụp ảnh cùng cô em chồng bà đã ‘mát mẻ’: ‘Bà cô bên chồng đấy!’. Rồi lợi dụng tôi đi thi, bà lấy hết tiền phong bì cưới.

Mẹ Chồng Ghê Gớm Ngay Sau Ngày Cưới
Mẹ Chồng Ghê Gớm Ngay Sau Ngày Cưới

Yêu nhau được hai năm, trải qua nhiều thử thách, tôi và anh cũng đến được với nhau. Ngày yêu tôi cũng đến nhà anh chơi nhiều lần, mẹ anh đều vui vẻ.

Ngày cưới tôi hạnh phúc lắm. Nhưng điều làm tôi thất vọng là khi đón dâu về, đang chụp ảnh cùng cô em chồng thì mẹ chồng tôi đã nói một câu mà tôi không hiểu: “Bà cô bên chồng đấy!”. Bà nói vậy rồi nguây nguẩy bỏ vào nhà. Câu nói đó làm tôi thấy lạnh người.

Hôm sau tôi phải đi thi (vì tôi vẫn đang học tại chức), ở nhà bà lấy hết phong bì ra đếm cùng cô em chồng, tôi không biết gì. Khi tôi về chỉ thấy bà nói với tôi: “Tiền mẹ chi phí hết, không thừa ra đồng nào”. Tôi cũng không nói gì, nhưng trong mắt tôi, tôi cảm thấy khinh người phụ nữ đó.

Số tiền đó tôi cũng không cần vì gia đình tôi có kinh tế khá, vì vậy ngay sau khi lấy chồng, mẹ đẻ tôi đã cho tiền mua máy giặt (vì mẹ tôi sợ tôi đi làm, đi học lại phải giặt quần áo cho cả nhà chồng nữa). Mẹ chồng tôi vui lắm. Bà chỉ muốn vơ vào cho mình, nếu thấy mua cái gì cho nhà chồng bà đều vui vẻ, nhưng nếu mua về cho nhà ngoại là bà hậm hực. Tôi luôn muốn hai nhà đều phải công bằng như nhau.

Mỗi lần tôi về nhà ngoại chơi, mẹ chồng tôi đều hậm hực vì bà nghĩ tôi về cho bố mẹ tiền. Lúc nào bà cũng soi xét tôi có về nhà ngoại không, có cho mẹ đẻ cái gì không… Chồng tôi là người hiền lành, tôi có nói chuyện nhưng chồng luôn im lặng. Tôi biết anh là người sồng tình cảm và rất thương mẹ, nên tôi cũng không muốn giữa tôi và mẹ chồng căng thẳng, để anh không phải suy nghĩ.

Sống với nhau được một năm nhưng tôi cảm thấy chán. Tôi vẫn rất yêu chồng nhưng mẹ anh làm nhiều việc khiến tôi khinh ghét. Tôi không biết liệu mình có thể sống như thế này với anh được bao lâu, cuộc sống thật ngột ngạt.

Vợ sinh con gái, chồng đi ngoại tình

Khi biết em mang thai con gái, chồng thuyết phục em đi phá thai.

Vợ sinh con gái, chồng đi ngoại tình
Vợ sinh con gái, chồng đi ngoại tình

Em lấy chồng khi vừa học xong thạc sĩ và làm việc tại một công ty của Nhật. Còn chồng em hiện cũng đang là trưởng phòng của một công ty xây dựng lớn.

Bố mẹ chồng em là công chức đã về hưu, trên chồng còn một chị gái là bác sĩ, đã lấy chồng. Phải nói rằng nhìn vào gia đình nhà em hết sức cơ bản, đều là những người có trình độ học vấn cao và có vị trí nhất định trong xã hội. Tuy nhiên, ở quê quán, nơi mà chồng em được sinh ra và lớn lên, ý nghĩa của dòng họ, dòng tộc rất quan trọng.

Là trưởng họ, bố mẹ chồng em luôn được mọi người trong dòng tộc kính nể, từ việc lớn đến việc nhỏ của dòng họ đều phải thông qua ý kiến của bố chồng em. Nhưng, bên cạnh đó, phần trách nhiệm trên vai cũng không hề nhỏ. Kế thừa truyền thống của cha ông đi trước, là con là cháu trong dòng họ, phải luôn hiếu thảo và xây dựng dòng họ ngày càng lớn mạnh. Ngoài ra, trưởng họ là người phải lo hương hỏa, chăm sóc cho nhà thờ họ chu đáo. Ngày lễ, ngày tết, ngày giỗ phải chuẩn bị thật là chu đáo.

Ngày yêu chồng em bây giờ, em cũng được nghe anh nói đến những điều này, nhưng khi ấy vì đang say đắm trong tình yêu, em thấy mọi chuyện đều thật đơn giản.

Qua bao nhiêu năm, không ai chê trách được bố mẹ chồng em điều gì. Ngoài ra, ông bà đã hoàn thành “xuất sắc” nhiệm vụ quan trọng nhất đó là sinh được con trai nói dõi– thế hệ tiếp theo lo hương hỏa cho cả dòng họ – và đứa cháu đích tôn ấy chính là chồng em bây giờ.

Xét về vai vế trong dòng họ, chồng em cũng có “chức” cao lắm. Mỗi lần về quê đi đâu cũng có người chào, người hỏi, ăn thì luôn được ngồi mâm trên, bàn bạc thì toàn chuyện to lớn.

Khi chúng em kết hôn, câu chúc nhiều nhất của mọi người có lẽ là sớm sinh con trai nối dõi. Khi ấy em cũng hiểu đó vừa là mong muốn của mọi người, lại cũng vừa là nhiệm vụ mà chồng em bắt buộc phải hoàn thành. Bản thân em khi ấy có hơi lo một chút nhưng vẫn tự tin rằng mình sẽ sinh được con trai.

Khi bầu bí đứa thứ nhất, em được chồng chiều chuộng lắm. Anh giành làm hết mọi việc, không cho em đụng tay vào việc gì. Khi ấy, việc quan trọng nhất mà em phải thực hiện đó là nghỉ ngơi và dưỡng thai thật tốt.

Thời gian dần trôi đi, lúc em bầu được 5 tháng, chồng bắt đầu thúc giục đi siêu âm giới tính. Dù chẳng muốn nhưng em cũng đành phải chiều chồng mà đi đến bệnh viện.

Khi bác sĩ thông báo là một cô công chúa xinh xắn, đáng yêu, mặt anh bỗng xìu ngay xuống, suốt dọc đường đi về nhà anh chẳng cười, chẳng nói lấy một câu.

Thấy anh như vậy em cũng cảm thấy buồn lắm. Dù đã động viên anh con nào thì chẳng là con nhưng anh vẫn cứ như vậy. Thấy vợ buồn, ăn không ngon miệng, ngủ không yên giấc, anh cũng thương. Anh nói với em là: “Thôi con đầu lòng là con gái cũng được, nhưng nhất định đứa thứ hai phải là con trai đấy”. 

Khi con gái tròn 2 tuổi, chồng em gợi ý sinh tiếp bé nữa. Nghĩ thương chồng, em cũng đồng ý luôn. Lần này khác với lần trước. Chúng em lên kế hoạch sinh con rất tỉ mỉ, có nhờ cả bác sĩ chuyên khoa tư vấn. Nào thì thức ăn bổ dưỡng, rồi thời điểm hoặc các tư thế quan hệ đặc biệt để giúp vợ chồng em dễ thụ thai con trai nhất.

Không khí gia đình em trở nên căng thẳng đến đáng sợ (Hình minh họa)
Không khí gia đình em trở nên căng thẳng đến đáng sợ (Hình minh họa)

Vài tháng sau em mang thai, lần này vợ chồng em giấu mọi người, chúng em đi siêu âm sớm hơn nhưng lại vẫn là con gái. Vì thai còn nhỏ nên bác sĩ cũng chưa dám khẳng định chắc chắn hoàn toàn nhưng chồng em buồn bã, chán nản ra mặt. Mấy ngày liền cứ đi làm về là anh bỏ đi uống rượu đến tận 1, 2 giờ sáng.

Một hôm, anh về nhà sớm hơn thường lệ, giúp vợ đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Cứ nghĩ rằng anh đã thay đổi suy nghĩ nhưng thật không ngờ, tối hôm ấy, khi vợ chồng đang ngồi xem phim cùng nhau, anh bỗng đưa ra ý kiến muốn em bỏ cái thai đi. Nghe xong em rất giận, bỏ lên phòng nằm khóc một mình. Còn anh vẫn kiên trì thuyết phục em ngày này qua ngày khác, đủ mọi lý do hợp tình hợp lý được anh đưa ra. Cuối cùng lại một lần nữa em làm theo ý của anh.

Vài tháng sau khi bỏ đứa bé, chúng em bắt đầu lên kế hoạch tiếp tục có thai. Tuy nhiên lần này sức khỏe em hơi kém nên cái thai dọa sảy suốt. Bác sĩ nói rằng, em phải hết sức giữ gìn, tránh hoạt động mạnh bởi nếu lần này thai mà bị hỏng, em sẽ rất khó có con tiếp.

Thấy vậy, em kiên quyết không đi siêu âm giới tính nữa, mặc cho chồng giở mọi ‘thủ đoạn’, từ thuyết phục, năn nỉ đến dọa nạt.

Hơn 9 tháng mang thai trong nơm nớp lo sợ cuối cùng ngày lâm bồn cũng tới. Khi nghe bác sĩ thông báo tin vui rằng mẹ tròn con vuông, con gái em chào đời khỏe mạnh, và tin buồn em vĩnh viễn không thể sinh thêm con được nữa khiến nước mắt em tuôn rơi. Hạnh phúc xen lẫn xót xa. Em mừng vì con khỏe mạnh, nhưng buồn khi không biết tương lai gia đình sẽ đi về đâu.

Nghe mọi người nói lại, sau khi nghe bác sĩ thông báo là con gái, chồng em đã bỏ về nhà luôn mà không thèm vào nhìn con lấy một lần. Em tủi thân vô cùng nhưng vẫn cố gắng giấu đi giọt nước mắt.

Khi em xuất viện về nhà, chồng em thường xuyên vắng nhà và hay cáu gắt với vợ. Bọn trẻ lớn lên trong sự lạnh nhạt của bố. Chỉ cần chúng làm sai hoặc không vừa ý anh điều gì, anh sẽ chì chiết ngay “Một lũ vịt giời vô dụng”.

Nhiều lúc em cũng thương anh lắm vì phải chịu áp lực từ bố mẹ, họ hàng. Đã thế mỗi lần có giỗ chạp, lễ tết hay có việc gì đó cần phải về quê, anh thường bị khích bác, chê bôi: “Không đẻ được con trai thì ngồi mâm dưới”, “Không đẻ được con trai là kém cỏi”, hoặc xúi giục anh đi kiếm một thằng cu bên ngoài.

Đau lòng hơn nữa khi bố mẹ chồng suốt ngày than vãn và mắng vợ chồng em là bất hiếu, không biết đẻ. Ông bà bắt chúng em phải sinh bằng được thằng cháu đích tôn để ông bà nở mày nở mặt, nếu không, ông bà sẽ từ mặt vợ chồng em.

Thời gian vừa qua, vợ chồng em luôn trong tình trạng căng thẳng, bầu không khí u ám bao trùm lên khắp gia đình. Chồng em thường tụ tập bạn bè, uống rượu nhiều hơn, đã thế còn hay đi cả đêm không về.

Ngày hôm qua, lại cũng thật là tình cờ em phát hiện ra một sự thật đau lòng. Lâu nay em chẳng bao giờ để ý đến điện thoại của chồng, bỗng hôm qua anh đi tắm, để máy trên nóc tủ lạnh, em đang nấu nướng trong bếp thấy chuông báo tin nhắn đến kêu liên tục bèn tò mò mở ra xem. Đó là tin nhắn của một cô gái gửi đến với những lời lẽ hết sức tình tứ và âu yếm. Lần mò đọc những tin nhắn gửi đến và đi cũ hơn, em phát hiện ra chồng và cô ta đã qua lại với nhau được một thời gian rồi. Cô ta là sinh viên năm cuối đang thực tập tại công ty anh.

Để điện thoại vào chỗ cũ, em lặng lẽ lên phòng nằm. Anh tắm xong, vợ chồng con cái vẫn ăn cơm bình thường. Dường như anh chẳng nhận ra sự khác lạ của em mà chỉ vừa ăn vừa cắm cúi nhắn tin. Em buồn lắm, chắc có lẽ anh đang bắt đầu công cuộc tìm kiếm “thằng cu chống gậy” bên ngoài. Em phải làm sao đây? Chẳng lẽ lại nhắm mắt làm ngơ mặc cho chồng ngoại tình? Thực sự em cảm thấy bế tắc vô cùng.

*** Thư của độc giả V.T.H (TP Ninh Bình)

Chồng bạn tôi bị nhân viên giăng bẫy tình

Anh chồng bạo dạn lấy đại chìa khóa nào đó ở nhà khách rồi dắt cô lên phòng vì cô ta bảo xỉn và tối quá. Anh đưa tới phòng, mở cửa ra thì cô ta thấy phòng có 2 giường và mời anh ở lại luôn vì cũng đã qua khuya.

Tôi muốn kể cho các bạn nghe câu chuyện một người bạn của tôi đề các chị em đề phòng và răn đe các anh chồng trước khi sập bẫy tình. Một người đàn ông đi công tác xa làm việc trong công ty khoảng 30 người, hầu hết đều đã có gia đình hoặc cũng có người yêu 4-5 năm. Vợ anh rất an tâm vì dù gì cũng tìm hiểu kỹ về môi trường cũng như con người ở nơi đây, nên không hề để ý đến những thay đổi của chồng.

Rồi cái gì đến cũng đến, chị vợ phát hiện anh có gian tình với một nhân viên trong lúc anh mời cô ta đến nhà chơi. Cô ta xin chuyển công tác về nơi anh ở trước đây để tránh dư luận và chị thấy biểu hiện của chồng cứ thích đụng chạm với cô ta dù là cái đụng chạm nhẹ đi ra đi vào toilet. Chị gặng hỏi thì anh bảo chỉ thích, vì thường xuyên tâm sự.

Chị vợ nghe thế thì cũng nghĩ là chưa có gì thôi thì anh đừng tâm sự nữa và em sẽ tha thứ cho anh nếu anh chỉ có tâm sự với cô ấy, để lâu thì sẽ nguy hiểm hơn. Nhưng anh cũng nhiều lần làm chị suy đi nghĩ lại vì nói yêu vợ 60 %, còn vô hình 40 %. Và rồi người chồng thấy cắn rứt lương tâm vì chuyện cũng xảy ra và anh nhận anh là người có lỗi trước và chủ động.

Anh mới kể thật với vợ là đã ngủ với cô ấy trong một lần quá say, không kìm chế được vì xa vợ con. Vợ anh đã chủ động gọi đến cô gái này, lúc đầu cô ấy tưởng anh chỉ mới nói thích thôi nên cô ta đã lên giọng: em không phải là loại người như thế, chị đừng có mà nói em thế nhé. Thế nhưng chị vợ bảo chị sẽ đưa em ra ánh sáng nơi mà em đang làm để người ta biết bộ mặt thật của em.

Đến nước này thì cô ta bắt đầu sợ và quay ra năn nỉ: chị ơi chuyện cá nhân mà chị. Và rồi cô ả kể hết câu chuyện của cô ta và anh ấy. Khi thu thập các tin tức từ chồng và cô ta thì đã có một kết luận rằng: đây là cái bẫy mà cô ả tạo ra rồi cô ta tự tháo gỡ nó. Trong cái tối hôm đó là bữa tiệc liên hoan của cơ quan, nhà ả thì ở nơi đó nhưng ả bảo ả phải ở nhà trọ (chính cô ta kể với chị vợ chứ không biết có đúng hay không).

Nhậu khuya quá mà nhà trọ thì đóng cửa 10h, giờ đã gần 1h sáng, định lên nhà bạn ngủ thì nhà bạn quá xa, anh ấy thì không thể để cho lính của mình mà là con gái đi về đêm hôm nên nói để anh đưa cô về nhà bạn. Cô lại bảo là xa lắm, thôi để em thuê khách sạn nào nghỉ đỡ. Trong khi cô ấy đã có người yêu 4-5 năm gì đó, sao lại không gọi người yêu tới chở về? Tối đó anh ấy gọi mà cô chẳng thèm nghe máy. Và rồi anh chồng này lại không biết đưa cô ta đi khách sạn nào nên đã đưa vào nhá khách nơi anh mới lên đây ở với vợ.

Do quá trễ nên khi vào nhà khách, chỉ thấy chìa khóa trên bàn lễ tân còn mọi người thì đã đi ngủ hết, vì thế anh chồng bạo dạn lấy đại chìa khóa nào rồi dắt cô lên phòng vì cô ta bảo cô ta xỉn và tối quá. Anh đưa tới phòng, mở cửa ra thì cô ta thấy phòng có 2 giường và mời anh ở lại luôn vì cũng đã qua khuya, dù gì có 2 giường mà anh, không sao đâu.

Anh cũng đang mệt lả người, lại được nghe thế thì thấy cũng ok và ở lại. Chuyện gì đến cũng đến, đàn ông xa vợ lâu ngày lại nằm kế bên là cô gái trong lúc xỉn nên đã làm sai với cô ta. Có điều không ngờ là cô ta cũng nhiệt tình đón nhận mặc dù đã có người yêu. Tối đó người yêu cô gọi hoài không thấy bắt máy, sáng hôm sau có tới nhà cô thì nói cả đêm không về. Thay vì cô giấu, nói nhậu khuya nên tìm chỗ ngủ thì có ai biết, nhưng cô cố tình nói trước mặt anh chồng để anh ấy biết là cô vì anh mà bỏ người yêu luôn. Và chàng kia nghe cô ta ngủ với người đàn ông khác là chạy dài, không thèm đau buồn gì cả, mừng ra mặt.

Chắc là lâu nay chàng đã muốn chia tay rồi nhưng mà vẫn còn “dùng được” nên lại thôi, giờ cơ hội này thì quả là tuyệt. Anh chồng sau lần ấy thấy có lỗi với cô ta và đã không làm gì nữa vì vợ anh lên chơi, và anh cũng không làm gì để vợ anh biết. Vợ anh ấy có tham gia dự tiệc sinh nhật của ả kia nhưng ả không hề đả động gì tới chị ấy, không thèm chào hỏi như mấy lần trước nữa.

Sau khi chị vợ về thì bắt đầu cô ta gọi điện thoại kêu anh ấy ra và kể rằng cô ta thấy anh và chị quấn quít bên nhau nên đã tự tử vì quá yêu anh. Anh chồng nghe thế thì lại thấy tội lỗi đầy mình và từ đó đã lừa dối vợ để qua lại với cô ả. Khi bị vợ phát hiện thì anh có kêu vợ khuyên nhủ giùm cô ta vì sợ cô ta lại tự tử, chứ nếu không thì anh thà ở dậy không cưới ai hoặc cho anh có vợ nhỏ, tiền đi làm về thì đưa vợ hết, chỉ có ở bên cô ta để an ủi động viên thôi.

Chị vợ không chịu và đòi ký đơn ly dị. Lúc đầu anh cũng ký nhưng sau đó lại lén xé đi và năn nỉ vợ khuyên nhủ giùm. Chị vợ gọi điện thoại hỏi giờ hai người muốn sao, yêu nhau thì ở với nhau đi, nhưng với điều kiện là cả hai người phải nghỉ làm ở đây, chứ nếu không chị sẽ báo với cơ quan. Anh chồng lúc này đi năn nỉ vợ và mong được tha thứ, không biết là vì lý do sợ mất mặt hay đã đến lúc dừng lại, nhưng bạn tôi đã tha thứ cho anh ấy.

Anh ấy đã thực hiện đúng lời hứa của mình là không liên lạc với ả ta nữa và chấm hết. Nhưng thời điểm quay về gần đây anh ấy có vẻ ít quan tâm đến bạn tôi, trong quan hệ vợ chồng thì anh ấy lại có vẻ không như ngày xưa nữa.

Tôi cũng không biết là tha thứ cho người đàn ông ngoại tình có tốt không, nhưng chị đã gặm nhắm nỗi đau này quá nhiều, suy nghĩ quá nhiều. Vì chị hỏi thì anh nói đã hết với cô ta và không rõ đó là phải là tình yêu không? Mặt khác, chị tin anh phản bội là do cô ta gài và anh trước giờ là người tuy cộc cằn nhưng lại tử tế. Với bạn bè, ai cũng khen anh vì họ không biết được sự thật này.

Các bạn có thể thấy đây là bài học kinh nghiệm cho sự tin tưởng qua mức. Đàn ông không đáng được như thế, niềm tin của phụ nữ chỉ dành cho họ 80 % thôi nhé các bạn. Và cũng nên chú ý một số bạn gái thời nay, họ chỉ muốn vấn đề về quan hệ chứ thực chất tình yêu không phải thế, vì vẻ đẹp trai lịch lãm bề ngoài, vì chức quyền mà đánh đổi tất cả thì cũng không gọi là yêu.

Đàn ông khi đánh mất mình họ không nghĩ tới chuyện gì khác đâu ngoài việc thỏa mãn bản thân, đặc biệt là đàn ông có vợ. Tuy ở bên người tình nhưng miệng lúc nào cũng kêu nhớ vợ con, nhưng những kẻ thứ 3 cứ thích đâm đầu vào.

Ngân

Phát ngán vì chồng chỉ nhắm tịt mắt khi “yêu”

Vợ chồng tôi lấy nhau đã 5 năm. Thời gian chung sống tuy chưa nhiều nhặn gì, nhưng tôi đã bắt đầu thấy ngán ngẩm. Nỗi ngán ngẩm ấy xuất phát từ những bất hòa trong chuyện “chăn gối”. Nói ra thật hổ thẹn, nhưng suốt 5 năm kề môi sát má, tôi chưa 1 lần cảm nhận được đủ đầy và trọn vẹn ý nghĩa của 2 từ “cực khoái”.

Phát ngán vì chồng nhắm tịt mắt khi yêu
Phát ngán vì chồng nhắm tịt mắt khi yêu
Trước khi kết hôn, tôi và anh ấy đã có hơn 2 năm tìm hiểu. Chúng tôi thuộc thế hệ đầu tiên của 8X, nên vẫn rất nâng niu, gìn giữ cái ngàn vàng trước hôn nhân. Hồi ấy, tôi và anh yêu nhau chân thành, mộc mạc và rất đỗi trong sáng. Ngoài những lần tình tứ ôm hôn, “chuyện ấy” chưa từng xảy ra. Tôi cứ nghĩ bo bo giữ gìn là điều đáng quý và đáng tự hào trong quan hệ nam nữ. Giờ nghĩ lại mới thấy mình dại. Giá như cứ thử nếm trải 1 vài lần, có lẽ tôi sẽ sớm phát hiện ra thói xấu ấy của chồng mà chỉnh sửa cho anh hoặc là dứt khoát chia tay cho đỡ khốn khổ như bây giờ.

Ông xã tôi đang giảng dạy môn Vật lý bậc học phổ thông. Có lẽ môi trường công tác đã ảnh hưởng phần nhiều tới tính cách khô khan, nguyên tắc của anh ấy. Sự khô khan không chỉ thể hiện trong cách ứng xử hằng ngày mà còn len lỏi vào tận phòng ngủ.
Ngay đêm tân hôn, tôi đã có cảm giác hụt hẫng mất vui vì cách thể hiện của chồng mình. Anh ấy lóng ngóng, vụng về như kẻ ngốc. Thậm chí, màn dạo đầu chẳng có chút thi vị gì ngoài những nụ hôn. Chính tôi là kẻ phải dẫn dắt chồng từ đầu chí cuối. Dẫu biết rằng, khi “yêu” các cặp đôi có thể mở hoặc nhắm mắt tùy theo ý thích và thói quen của mình, nhưng cứ nhắm tịt mắt như chồng tôi chắc là “hàng hiếm”. Tôi rất muốn trao gửi tình cảm qua ánh mắt với anh, muốn thăm dò để cảm nhận được trạng thái hưng phấn của anh qua đôi mắt, dù chỉ là mở hé. Nhưng mọi hy vọng của tôi chỉ là con số không. Đôi khi, sex với người chỉ nhắm tịt mắt như anh khiến tôi thấy mình thật thảm hại, nói đúng hơn là thấy mình quá nhẫn tâm như đang cưỡng hiếp, bắt nạt chồng.
Suốt từ ấy đến nay, ông xã tôi vẫn không từ bỏ tật xấu của mình. Phải chăng tôi quá lấn át lúc “lên giường” nên vô tình đẩy chồng vào thế bị động. Lâu dần, anh ấy đâm lười nhác, đâm uể oải và có tâm lý nhắm mắt làm cho xong chuyện. Hay là do anh ấy không hứng thú với chuyện này, nên biểu hiện tiêu cực như thế?… Có quá nhiều câu hỏi dằn vặt tôi suốt từng ấy năm trời. Nhưng tôi chưa 1 lần nói chuyện rõ ràng với chồng về điều ấy. Chỉ lúc nào cực bức xúc, tôi mới vặn hỏi vài câu, nhưng đáp lại, anh ấy chỉ trả lời qua chuyện bằng những lý do thật “chuối mắn”, nào là: “Anh thích thế!”, hay: “Mở mắt thao láo thật vô duyên!”…
Cuộc sống chăn gối của chúng tôi dần nhạt nhẽo, vô vị. Có tuần, tôi chả thèm hứng thú với “chuyện ấy”, vác gối sang phòng khác để ngủ. Mẹ chồng lên thăm, thấy cảnh vợ chồng tôi hờ hững như vậy, cụ rất phiền lòng. Nhưng tôi không thể giải thích và không biết giải thích thế nào cho cụ hiểu. Vin vào chuyện ấy, mẹ chồng liền suy diễn ra: “Cái thứ con dâu không ra đàn bà nên tới giờ bụng vẫn lép kẹp”.  Tôi đã quá quen với những lời sỉ vả kiểu ấy, nên không mấy bận lòng. Chỉ có điều sức chịu đựng của con người có hạn, tới lúc không nhẫn nhịn được nữa, tôi sẽ nổ tung cho “ba năm rõ mười”.
Nhưng có 1 sự thực đau lòng mà tôi không lý giải nổi là chồng mình biểu hiện nhạt nhẽo, vô vị lúc “lên giường”, nhưng hễ trông thấy cô gái trẻ trung, xinh đẹp nào ngoài đường là mắt lại sáng tưng, tỏ ý thèm thuồng hèn mạt. Nếu học sinh của anh ta trông thấy cảnh ấy, chắc chẳng thể yêu quý, kính trọng nổi thầy giáo mình.
Đã nhiều lần, tôi đọc được thông tin, rằng cuộc sống vợ chồng sẽ mặn nồng và bền lâu nhờ sự hòa hợp trong chuyện “gối chăn”. Quan niệm ấy thật đúng với hoàn cảnh của tôi khi này. Nếu không tính tới nỗi bức xúc lúc ân ái với chồng, có lẽ tôi vẫn yêu anh nồng nhiệt như thời xưa. Nhưng chỉ cần nghĩ đến cảm giác chán chường ấy, tôi lại muốn buông xuôi mọi chuyện. Thời gian này, tôi sống hờ hững vô cùng – không ham mê công việc, không buồn để tâm tới chồng, không thu vén nhà cửa. Nỗi quạnh hiu vì chưa con cái lẫn cảm giác tủi hổ, bức xúc lúc “lên giường” khiến tôi muốn nói lời chia tay với ông xã mình.

Lời bàn
Nhiều quý ông có tâm lý ham hố cái mới. Dù đã kết hôn và có cuộc sống gia đình khá hạnh phúc, nhưng hễ trông thấy những cô gái xinh đẹp ngoài đường hay bạn gái của người khác là trong họ lại rạo rực 1 cảm giác mới mẻ, muốn chinh phục. Nếu lấy phải những anh chàng “có mới nới cũ” như vậy, tốt nhất người vợ nên tự làm mới hình ảnh của mình 1 cách hợp lý để đem lại cảm giác thú vị, tránh nhàm chán cho đối phương.
Riêng nỗi ấm ức trong chuyện “giường chiếu” cũng không quá nghiêm trọng như bạn vẫn nghĩ. Thói quen nhắm tịt mắt khi “yêu” của ông xã bạn thực ra chỉ là 1 thói quen như anh ta đã bộc bạch. Nếu chưa tin lý do ấy, bạn hãy mạnh dạn trò chuyện với chồng và chia sẻ mọi nỗi bức xúc bấy lâu của mình. Trò chuyện sẽ giúp 2 người hiểu rõ về nhau và cùng tìm ra giải pháp hợp lý để thắp lửa phòng the.
Bạn nên chủ động tìm hiểu thông tin qua sách báo để khai thông tư tưởng cho chồng, dẫn dụ anh ấy vào cuộc “yêu” sao cho thật thoải mái và tự nhiên. Nếu chồng bạn bằng lòng và tự nguyện sửa đổi thói quen ấy, bạn nên hỗ trợ tích cực cho ông xã bằng chính tình cảm chân thành và sự nhiệt tình của mình.
Lấy nhau đã 5 năm chưa có con cũng là 1 vấn đề khá nghiêm trọng, khiến cuộc sống lứa đôi kém lửa. Nhân lúc này, bạn hãy tích cực vận động chồng cùng đi khám sức khỏe tiền sinh sản để tìm ra nguyên nhân. Đương nhiên, chữa trị về sinh lý chỉ là 1 phần, quan trọng nhất, tâm lý của cả 2 phải thực sự thoải mái và hòa hợp. Có vậy, nỗi bức xúc bấy lâu trong bạn sẽ được giải tỏa.

Anh cưới tôi, lại hứa cưới cả người yêu cũ

Khi chuẩn bị cưới tôi anh nói chia tay nhưng người đó đòi tự tử nên anh đã nắm chặt tay người đó và nói rằng hãy tin anh, năm 2014 anh sẽ làm đám cưới với người đó, rồi sau đó họ quan hệ với nhau. Đau đớn nhất là những chuyện như vậy xảy ra khi chưa đoạn tang hài nhi của chúng tôi.

Tôi lập gia đình đã gần một năm, nhìn chung khi đến với chồng tôi cũng là người phụ nữ đã thành đạt dù còn khá trẻ, nhan sắc của tôi cũng thuộc loại khá khi từng là hoa khôi. Chồng tôi là một người đàn ông lịch lãm và có tài. Tôi yêu anh khi đã trải qua nhiều đắng cay trong tình yêu lẫn cuộc sống, vì vậy mà khi gặp anh tôi cứ nghĩ mình đã tìm được một tình yêu nhẹ nhàng, bình yên và nhân văn đúng nghĩa.

Tôi chưa bao giờ biết vào bếp nấu ăn, vậy mà khi đó vào mỗi buổi chiều tôi có thể lặn lội gần mấy chục cây số từ sở làm về nhà hầm vội nồi canh bổ hoặc làm những món bánh bổ dưỡng để mang ngược lại công ty anh cho anh tẩm bổ vì tôi biết anh đi làm xa nhà, ăn toàn cơm đường cháo chợ.

Có thể nói khi đó tôi nâng niu và hãnh diện về tình yêu của mình và anh biết mấy. Anh cũng kể cho tôi nhiều về mối tình cũ đã chia tay trước khi gặp tôi vì nhiều lý do. Tôi tin và càng yêu anh hơn khi biết anh là người sống tình cảm. Rồi tình yêu của chúng tôi mỗi lúc một ngọt ngào hơn, chúng tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện kết hôn.

Thật không may trong một lần đi công tác đến xứ khác vào mùa đông, tôi bị ngã xuống hồ bơi khi nhiệt độ ngoài trời đang xuống âm độ. Khi được đưa vào bệnh viện trong cơn đau khủng khiếp, tôi mới biết mình bị sẩy thai, cái thai vừa được 4 tuần tuổi. Vì không biết mình mang thai nên tôi đã không cẩn thận.

Trở về trong vòng tay anh, đón tôi ở sân bay mà đôi mắt anh toàn nước, anh thương tôi chịu vất vả khi không có anh bên cạnh, thương đứa con của anh chưa kịp ra đời đã chịu cảnh ly tan. Dù đau khổ nhưng được sống trong sự chăm chút và cưng chiều của anh, tôi cũng dần nguôi ngoai. Anh cầu hôn tôi và chúng tôi quyết định ra tết năm đó sẽ chọn ngày lành tháng tốt tổ chức đám cưới.

Mọi việc cứ thuận buồm xuôi gió như thế cho đến khi qua tết, chúng tôi đăng ký kết hôn trước rồi đám cưới sẽ diễn ra sau đó khoảng nửa năm cho đúng ngày tốt. Nhưng sau khi đăng ký, tôi tình cờ khám phá ra được bí mật của anh. Rằng anh và người yêu cũ (người mà anh nói đã chia tay trước khi gặp tôi) vẫn qua lại yêu đương với nhau bình thường trong khi anh yêu tôi.

Tôi lờ mờ nhớ lại những tin nhắn của anh dặn tôi đừng vội ghen khi thấy anh tay trong tay với người khác. Hoặc có lần tôi đã bắt gặp anh chở người khác đi ngoài đường trong khi anh nói đi công tác nhưng sau đó lại giải thích với tôi người đó là em gái họ của anh. Khi chúng tôi chuẩn bị kết hôn, anh lật đật chuyển nhà, rồi đôi lần anh nói chuyện điện thoại đều ra ngoài hoặc dùng tay che lại, bỏ điện thoạt xuống dưới bàn nhắn tin.

Khi tôi nói chuyển nhà về ở gần anh thì anh tỏ ý không được hoan hỷ, thái độ mà lẽ ra phải có ở một người đang yêu nghe người yêu của mình chuyển về ở gần mình, thì ra nhà anh và cô gái đó ở gần nhau. Đầu óc tôi như choáng váng, bởi tôi ngu quá không chịu nhìn nhận và tìm hiểu kỹ càng.

Càng đau đớn hơn khi người phụ nữ đó kể cho tôi nghe họ đã từng lên giường với nhau thế nào, rằng khi chuẩn bị cưới tôi anh nói chia tay nhưng người đó đòi tự tử nên anh đã nắm chặt tay người đó và nói rằng hãy tin anh, năm 2014 anh sẽ làm đám cưới với người đó, rồi sau đó họ quan hệ với nhau. Đau đớn nhất là những chuyện như vậy xảy ra khi chưa đoạn tang hài nhi của chúng tôi.

Rồi tôi biết được gia đình anh từng được anh mời vào để gặp gia đình của cô gái đó khi bị bố cô ấy ép buộc nhưng cuối cùng họ không gặp nhau vì phút cuối cô ấy đổi ý. Tết năm đó, khi chúng tôi chuẩn bị chuyện trăm năm thì trước khi về quê thưa chuyện với gia đình mình chồng tôi vẫn đến nhà cô gái đó thăm và biếu quà tết. Họ vẫn đi ăn trái cây cùng nhau trong khi tôi nằm ở nhà vẫn chưa nguôi đớn đau về thể xác lẫn tinh thần.

Khi tôi biết được những sự thật đó, khi tôi nhìn thấy cô gái đó cố gắng xoáy vào tim tôi và bày cách cho người khác làm hại anh, làm anh mất khả năng tình dục, tài chính, phương tiện đi lại để chúng tôi chia tay. Lòng tôi như chết lặng.

Lúc đó anh đang có dự án ở xa, thay vì trốn tránh tôi chọn phương án đối mặt. Tôi bay ra đó gặp anh và nói chuyện. Tôi tuyệt nhiên không khóc, không nhỏ một giọt nước mắt nào kể từ khi biết sự thật đó. Anh giải thích rất nhiều, cái nào nghe cũng có lý. Nhưng là một người tâm lý tôi hiểu tất cả cũng chỉ là để ngụy biện, che lấp. Tôi nói sẽ sang Mỹ với bố nuôi vài năm để nguôi ngoai rồi sau này còn yêu sẽ tính tiếp chuyện hôn nhân.

Tôi không thể bỏ anh vì khi đó chúng tôi đã đăng ký kết hôn, tôi không muốn mang tiếng một đời chồng. Anh nghe vậy thì đã tự mình rạch nhiều nhát lên tay và nói tôi đi một ngày anh sẽ rạch một nhát bởi vì anh đã làm tôi đau, anh phải tự trừng phạt bản thân mình.

Tôi mềm yếu trước nước mắt của anh, khi anh quỳ xuống chân tôi. Và tôi đau đớn khi nhớ lại những gì người con gái kia nói, anh cũng khóc và quỳ xuống chân cô gái đó như vậy khi hứa hẹn sẽ cưới cô ấy vào năm 2014, mong cô ấy hãy tin anh.

Cô gái đó lên mặt với tôi rằng sự chia tay của họ khiến gia đình anh rất đau khổ, tôi được biết khi chia tay cô ấy gọi điện cho mẹ anh khóc lóc và nói đã quan hệ với nhau ra sao. Mẹ chồng tôi phân trần với tôi rằng vì bà thương người nên mới mủi lòng khóc theo.

Tôi bao dung, tôi viết email cho cô gái kia bằng nỗi đau của sự cao thượng. Tôi muốn giữ thể diện cho anh và tôi muốn cuộc hôn nhân của tôi nếu không phải là tôi hoặc anh tự rời bỏ thì sẽ không có người nào có thể phá hoại được nó cả.

Chuyện đã hơn một năm vậy mà cho đến bây giờ vết thương lòng của tôi vẫn còn đau, đau lắm. Nỗi đau âm ỉ dày vò tôi từng ngày từng đêm. Tôi ám ảnh, không thoát ra được. Tôi phải làm sao đây? Một năm trước đã mạnh mẽ bảo vệ cuộc hôn nhân này chẳng lẽ một năm sau lai yếu đuối buông xuôi?

Ngọc

Xin mẹ hãy đối xử với con dâu bằng chân tình

Con từng nghe câu này “thứ nhất là tu tại gia, thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa”. Vậy thì trước tiên mẹ hãy thực hiện điều thứ nhất. Sống chân thành với chính bản thân, và thực thà với con cháu. Chỉ cần mẹ làm được như thế là đã tích đức cho chúng con rồi mẹ ạ.

Con vẫn nhớ lần đầu gặp mẹ khi con trai mẹ đưa con về ra mắt. Gặp bố mẹ và các chị ai cũng vui vẻ, ân cần. Mẹ còn chỉ vào chị dâu bảo con “Chị được tiếng là đẹp người đẹp nết, có ăn có học, gia đình gia giáo, sau này con cứ theo gương chị mà học tập”. Lúc đó con thấy mình hạnh phúc khôn tả. Thật hiếm có mẹ chồng nào tình cảm và khen ngợi con dâu đến vậy. Con nghĩ mình thật hạnh phúc nếu được làm con dâu mẹ.

Hôm cưới con, vì đường xa quá con say xe đến mật xanh mật vàng. Tối đó sau khi dọn dẹp xong con chỉ mong được nằm nghỉ cho hết cơn chếnh choáng của cảm giác trên xe. Vừa đóng cửa phòng con đã nghe tiếng mẹ gọi “chúng mày chưa được ngủ ngay đâu nhé, con phải sang ngồi chơi với chị đã, bao giờ chị ngủ thì hãy về”. Con nghĩ, vì chị mất chồng nên mẹ sợ chị sẽ tủi thân, buồn chán. Mẹ thật tâm lý.

Thời gian sau, khi chúng con đã ra ngoài chỗ làm ở, thình thoảng mẹ lại nhắc nhở phải gọi điện về cho chị động viên chị. Mẹ còn không quên nhắc nhở “chúng mày phải năng hỏi han nó, kẻo nó quên đi nó đi lấy chồng mất thì sao?”. Lúc đó con đã thấy ngờ ngợ. Chẳng lẽ sự quan tâm mà mẹ dành cho chị hóa ra là vì mục đích này sao? Con bảo chồng “Chị T sẽ chẳng bao giờ quên được anh H đâu, vì ngày nào chẳng có người nhắc, chưa kịp quên đã có người nhắc để nhớ rồi”.

Thế rồi, con nhớ lại thái độ của chị với bố mẹ và mọi người thật là lạnh nhạt. Từ ngày biết chị chưa bao giờ thấy chị sang nhà mẹ chơi, chưa bao giờ thấy chị chủ động chào hỏi vui đùa với mọi người. Phải chăng chị cũng nhận ra ý đồ của mẹ? Có lần mẹ điện ra bảo chị chửi bố ghê lắm sau đó chị không cho phép thằng cháu đích tôn của mẹ, tức là con chị được tiếp xúc nói chuyện với ông bà.

Mẹ bảo chồng con gọi cho chị xin chị thông cảm, đừng chửi bố nữa và cho bà được gặp cháu. Mẹ ơi, vì đâu ra nông nỗi này hả mẹ? Chẳng phải bố mẹ vẫn rất yêu quý chiều chuộng chị sao? Chẳng phải mẹ và mọi người vẫn thường bảo con phải nhìn vào tấm gương của chị mà học tập đấy sao?

Hôm nọ con về, nghe chị và mọi người nói lại thì nguyên nhân của việc cãi vã chửi bới đó là do chị muốn bố mẹ sang tên cho chị căn nhà mà chị đang ở, nhưng bố mẹ chưa đồng ý. Lý do là căn nhà đó xây trên đất của ông cha, tiền xây nhà thì do bố mẹ và chồng chị góp vào tạo dựng lên, nên bố mẹ không muốn sang tên cho chị, sợ là chị sẽ bán đi mà đi lấy chồng thì thằng cháu đích tôn của ông bà sẽ phải ra đường.

Con không đồng ý với suy nghĩ của bố mẹ, con đã nói chuyện với chị và các chị gái về quan điểm của con về việc này. Theo con thì của chồng công vợ, nhà đó dù cho có là của bố mẹ cho tiền xây nên, nhưng đã cho vợ chồng chị rồi thì nó là của vợ chồng chị. Giờ anh mất thì nó là của mẹ con chị thì nên để cho chị đứng tên, vì ông bà già rồi lỡ mà có chuyện không hay xảy ra, nhà cửa vẫn mang tên ông bà đến lúc ấy có xảy ra tranh chấp thì khổ cho mẹ con chị.

Chị là người mẹ đời nào lại để con mình đứng đường. Nếu chị có bán ngôi nhà đó thì chẳng qua cũng vì mâu thuẫn quá làm chị không còn muốn ở đó mà bán đi để mua chỗ khác chứ không đời nào chị bán nhà đi mà đuổi con chị ra đường. Trước mặt chị ấy, các chị nhà mình đều đồng ý với quan điểm của con. Nhưng con thật bất ngờ, khi không có chị ấy các chị đã không ngần ngại chửi vợ chồng con là ngu, không hiểu biết gì.

“Cái nhà đáng 500 mà nó bán 200 thì đầy thằng nhẩy vào mua”. Con nghe mà thấy chua chát. Con thấy chua chát cho chị ấy mẹ ạ. Giá như mọi người đừng tỏ ra quá tốt khi ở trước mặt chị ấy thì chị đã được sống với con người thật của mọi người, để mẹ con chị còn hiểu được mọi người mà đối ứng, đằng này…

Trước đây con từng rất giận mẹ và các chị gái khi mọi người đối xử quá bất công với con. Con từng rất giận chị ấy vì chị đối xử với mẹ con con chẳng ra gì. Nhưng bây giờ thì khác. Con thật sự thấy thương chị ấy và con lại nghĩ đến mình. Chị là người thiệt thòi, vậy mà mọi người còn đối xử bằng 2 bộ mặt với chị như thế, thử hỏi với con thì sao? Những tình cảm, lời nói của mọi người thể hiện trước mặt con có còn là sự thật?

Giờ đây con đang có chồng bên cạnh, con có việc làm, con có thể kiếm được chút tiền để biếu mẹ chi tiêu, giả sử nếu sau này có 1 lúc nào đó kinh tế sa sút, con không còn biếu xén mẹ được như bây giờ thì mẹ có khác với con? Con nhớ lại lời chị dâu lúc nói về mẹ “bà thì chỉ có tiền thôi, bà giả vờ tử tế với con cháu nhưng thực chất chỉ nghĩ đến tiền, bà ra vẻ tốt với tôi chẳng qua cũng chỉ vì muốn chiếm cái nhà này chứ đâu phải thật lòng”. Mẹ ơi! Chị nói đúng không hả mẹ?

Con còn nhớ lúc con mới cưới xong, mẹ bảo “ngày trước mẹ buôn bán cũng dành dụm được ít tiền, nhưng rồi anh (ý nói chồng của chị) lấy vợ mẹ lo làm nhà cho anh ấy, rồi còn ít tiền đưa nốt để nó làm vốn. Ngày trước các cụ vẫn suy nghĩ rằng có bao nhiêu trâu bò điền sản thì phải để cho con trưởng, để sau này về già sống với con trưởng và chết đi thì con trưởng còn cúng giỗ, mẹ cũng nghĩ vậy nên chẳng giữ lại gì. Nhưng giờ không may anh mất rồi, mẹ thì chẳng còn gì cả nên đành nhờ cậy ở các con thôi”.

Con thấy những điều mẹ nói là rất chân thực và con sẵn sàng với trách nhiệm của đứa con dâu út (mà chồng con giờ là chỗ dựa duy nhất của mẹ). Nhưng rồi bây giờ con nghe bố mẹ kể lể rằng đã giúp đỡ vợ chồng con này kia, rồi bố nói với mọi người rằng chẳng nhờ vả gì vợ chồng con cả. Trong khi tiền con vẫn đưa đều, đồ đạc con vẫn sắm, nhà cửa con vẫn sửa sang cho bố mẹ còn vợ chồng con thì vẫn phải thuê nhà ở, con con phải gửi bà ngoại trông hộ còn bố mẹ chồng thì con đã nhờ được gì đâu.

Mẹ vẫn thường đi lễ phật, và mẹ rất tín. Bằng chứng là mẹ đã lập cả điện thờ tại gia để thờ các quan. Con nghĩ mẹ đã quyết tâm tu để được về với Phật. Còn con vẫn còn là 1 cô gái trẻ nên việc lễ bái con chưa tham gia nhiều. Nhưng con cũng biết 1 câu rằng “Phật ở trong tâm”. Con người ta muốn “tu” thì trước tiên tấm lòng phải hướng thiện, và luôn sống thật thà.

Con từng nghe câu này “thứ nhất là tu tại gia, thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa”. Vậy thì trước tiên mẹ hãy thực hiện điều thứ nhất đi đã. Sống chân thành với chính bản thân, và thực thà với con cháu. Chỉ cần mẹ làm được như thế là đã tích đức cho chúng con rồi mẹ ạ.

Ngân

Em bên tôi nhưng trái tim dành cho người khác

Họ hơn em 8 tuổi, rất trưởng thành có công việc ổn định, ngoại hình, khả năng tài chính và những mặt khác đều hơn tôi. Em đã thật sự bị chinh phục bởi chính những điều đó: sự điềm đạm, chín chắn và quan trọng hơn là tình cảm họ dành cho em.

Tôi năm nay 26 tuổi, là một chàng trai từ quê lên Hà Nội học tập và hiện làm việc tại đây. Cùng học tập ở Hà Nội, qua bạn bè, chúng tôi gặp nhau và yêu nhau khi tôi học năm thứ 4, còn khi đó em là sinh viên năm thứ 2, em kém tôi 2 tuổi.

Gia đình em có phản đối, đến bây giờ đã hơn 4 năm cũng không phải quá dài nhưng tình yêu của chúng tôi đã rất sâu đậm và đi quá giới hạn. Em là người con gái thông minh xinh đẹp, có lối sống lành mạnh, ngoan ngoãn, dịu dàng và biết hy sinh, rất đảm đang và khéo léo. Em rất yêu thương và chăm sóc tôi, chính những phẩm chất đó của em cùng với tình yêu của mình dành cho em tôi luôn tự nhủ phải luôn cố gắng để gìn giữ và phát triển mối quan hệ này.

Em cũng luôn giúp đỡ và động viên tôi để tạo dựng một tương lai tốt đẹp sau này. Tôi đã ra trường và đi làm hơn 2 năm nhưng thực sư chưa được ổn định, còn em công tác tại một cơ quan nhà nước đã hơn một năm. Xung quanh em có nhiều người theo đuổi nhưng em chỉ coi họ là những người bạn.

Em không thể giấu nổi cảm xúc của mình khi ở bên tôi rằng em có cảm tình với một người đàn ông khác, em nhận ra tình cảm đó cũng là từ khi em cho người ta biết rằng em đã có người yêu. Họ hơn em 8 tuổi, rất trưởng thành có công việc ổn định, ngoại hình, khả năng tài chính và những mặt khác đều hơn tôi. Em đã thật sự bị chinh phục bởi chính những điều đó: sự điềm đạm, chín chắn và quan trọng hơn là tình cảm của họ dành cho em. Sau này tôi mới biết đã có một thời gian dài em nhắn tin qua lại và có những buổi đi chơi với người đó.

Tôi đã vô cùng đau khổ khi nhận ra sự thật này, phải kìm nén rất nhiều, tôi vẫn bình tĩnh để hành động đúng mực và bảo vệ tình yêu. Rất đau đớn, tôi đã gặp người đó để nói chuyện rõ ràng, thậm chí đi tìm em trong vô vọng để rồi gặp một cái ôm rất chặt của 2 người, nhưng đó cũng lần cuối khi em quyết định chấm dứt với người ta. Tôi rất giận nhưng trong sâu thẳm tôi vẫn rất yêu em và mong muốn lấy em làm vợ.

Tôi thấy mình chưa đủ chín chắn, chưa đủ sự kiên trì, chưa có điều kiện để mang lại cho em một cuộc sống đầy đủ, ngoài ra tôi cũng có một vài nhược điểm trong thói quen làm em thất vọng. Em đã không muốn đặt niềm tin vào tôi, hơn nữa xung quanh em có nhiều sự lựa chọn thử hỏi làm sao em không lung lay được. Tôi cố gắng hoàn thiện bản thân hơn nữa, quan tâm và chăm sóc em nhiều hơn.

Sự việc xảy ra đã 3 tháng, tình cảm của chúng tôi đã bị rạn nứt, nhiều lần em muốn chia tay nhưng không nỡ và không chủ động được. Nhiều lúc tôi cảm thấy mệt mỏi, rất cố gắng nhưng tôi cũng không thể biến mình thành một người lớn hơn 30 tuổi được, tôi cần thêm sự trải nghiệm. Mặc dù ở bên tôi em vẫn có cảm giác bình yên và an toàn nhưng vẫn không thôi suy nghĩ về hình ảnh người kia: điềm đạm, chín chắn, làm cho em nhỏ bé trước họ, một chỗ dựa vững chắc và tương xứng với em.

Em kém tôi 2 tuổi, nhưng trong suy nghĩ khá trưởng thành và thực dụng. Có lần tôi chủ động không liên lạc với em, muốn rời xa để em tìm hạnh phúc cho mình nhưng tôi đã không làm được. Tôi biết, nếu thực sự buông tay tôi sẽ mất em, rất khó để sau này tôi tìm được một người con gái như em. Em vẫn thương và lo cho tôi, nhưng tình cảm dành cho người kia đã lớn lên. Tôi biết em cũng đang rất đau khổ và dằn vặt.

Tôi đã rất phấn đấu cho sự nghiệp nhưng chưa đúng cách và chưa thành, vẫn tự hứa với bản thân sẽ mang lại cuộc sống tốt nhất cho em nhưng giờ tôi chưa có gì trong tay cả. Cho dù có ở bên ai, tôi cũng rất muốn em được hạnh phúc. Tôi sẽ rất đau khổ nếu như phải chủ động rời xa em, rất tiếc vì không thể lấy một người mình yêu, một người con gái có phẩm chất như em. Xin hãy cho tôi lời khuyên.

Tuấn

Chồng say nắng đồng nghiệp

Lúc mình bệnh nằm bệt, con không ai lo, anh vẫn đủ tinh thần và gan dạ để điện thoại tâm sự cùng cô ấy suốt đêm. Và thật đau đớn, ê chề khi chính cô ấy điện thoại nói với mình trước ngày cưới rằng “chị hãy từ bỏ anh, để anh có cuộc sống mới”.

Anh làm nghề xây dựng, vốn một nghề không mấy tiếng được xem là chung thủy với gia đình, nhưng 12 năm yêu và cưới nhau tôi tin và rất tin anh là người đàng hoàng biết lo cho gia đình. Nhưng cuộc sống không ai biết được chữ ngờ, nhất là trong cuộc sống gia đình. Bởi tôi đã quá tin vào anh và quá tự tin nghĩ rằng anh là một người đàn ông chung thủy, để bây giờ đứng trước sự thật phũ phàng này, tôi không biết mình phải làm gì và làm như thế nào.

Anh đã và đang say nắng với người khác, người đó lại là một cô gái làm chung công ty với anh và chuẩn bị có chồng. Trước đây, khi có công việc bận, thỉnh thoảng anh vẫn về muộn nhưng bây giờ thường xuyên về lúc mình đã cho con đi ngủ, và vẫn với bài nói quen thuộc rằng việc công ty nhiều quá. Bữa cơm với gia đình ít dần. Mình đã nghi ngờ theo dõi và sự thật đã rõ, anh đã lừa dối mình để có những cuộc điện thoại sáng, trưa, chiều, tối với cô ấy, cả tháng 30 ngày không sót một ngày.

Anh đã dối mình và trốn tránh trách nhiệm khi con đau bệnh để có những cuộc đi riêng café với cô ấy và còn nhiều nhiều hành động dối lừa nữa. Thậm chí lúc mình bệnh nằm bệt, con không ai lo, anh vẫn đủ tinh thần và gan dạ để điện thoại tâm sự cùng cô ấy suốt đêm. Và thật đau đớn, ê chề khi chính cô ấy điện thoại nói với mình trước ngày cưới rằng “chị hãy từ bỏ anh, để anh có cuộc sống mới”.

Bằng sự bình tĩnh, mình đã gặp cô ấy nói chuyện rất từ tốn và lịch sự, rằng coi em như em gái, hãy thành thật kể lại chuyện giữa em và anh ấy. Mình bảo cô ấy hãy sáng suốt mà cư xử đúng mực, vì em cũng chuẩn bị đám cưới, hành động của em như vậy để mục đích gì. Làm như vậy người thiệt thòi vẫn chính là em, bởi đàn ông thì thường tham lắm, chỉ muốn thêm mà không muốn bớt đâu. Cô ấy nói lại với mình rằng “em và anh ấy quý mến nhau, đã có lúc em rất muốn dừng lại, nhưng em không hiểu sao em lại có những hành động như vậy”.

Chồng mình đã xác nhận có chuyện đó nhưng lại nói rằng không làm gì quá cả, biết được giới hạn và vẫn dừng đúng lúc. Giờ mình như người sống giữa cái chết, mình thật sự cảm thấy xấu hổ, tủi nhục và đau đớn khi biết rằng bấy lâu nay mình vẫn hy sinh tất cả vì anh, mình đã một mực tin tưởng anh và yêu anh hết mực.

Giờ đây, thực sự là mình không thể tin chồng nữa, mình cảm thấy sợ sống trong sự dối trá của anh đã dành cho mình, bởi rõ ràng anh đã sai mà vẫn còn ngụy biện. Không tin chồng và luôn bị dằn vặt bởi những hành động đó, nhưng mình nghĩ đến chia tay thì lại rất thương con, con mình vô tội và sẽ thiệt thòi rất nhiều nếu bố mẹ chúng chia tay. Mình không biết phải làm gì bây giờ?

Minh Hiếu

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống