Danh ngôn sống đẹp

Con gái! Hãy tìm cho con một người đàn ông trung thực làm chồng, và hãy giúp anh ta mãi trung thực. Anh ta giàu hay không không quan trọng, miễn là anh ta độc lập. Hãy coi trọng niềm kiêu hãnh và sự đức hạnh của anh ta hơn bất cứ điều gì khác. Đừng nghĩ về bất cứ sự ưu việt nào ngoài sự ưu việt của linh hồn, và bất cứ sự giàu có có nào ngoài sự giàu có của con tim. Một người trung thực, biết xét đoán và nhân đức, vượt lên trên những điều nhỏ mọn của thói hão huyền và sự ngông cuồng của trí tưởng tượng, coi trọng việc làm điều tốt đẹp hơn sự giàu sang, trở nên hữu ích hơn là khoe mẽ, sống đơn giản khiêm tốn trong khả năng của mình và không mắc nợ nần, đó là người đáng kính nhất trong xã hội. Hãy làm anh ta và tất cả những gì về anh ta trở thàn người hạnh phúc nhất.

Daughter! Get you an honest man for a husband, and keep him honest. No matter whether he is rich, provided he be independent. Regard the honor and moral character of the man more than all other circumstances. Think of no other greatness but that of the soul, no other riches but those of the heart. An honest, sensible, humane man, above all the littleness of vanity and extravagances of imagination, laboring to do good rather than be rich, to be useful rather than make a show, living in modest simplicity clearly within his means and free from debts and obligations, is really the most respectable man in society, makes himself and all about him most happy.

John Adams

   3

Em có còn đọc được không………

Hôm nay là một ngày rất may mắn với anh, vì vừa có một cô gái đến bảo em nhắn với anh rằng “em rất nhớ anh, nhớ anh nhiều lắm, một ngày không gặp anh em chẳng làm được gì cả” Woa…anh thật là hạnh phúc quá đi, cô ấy tốt với anh quá nhỉ????

 

Thư dành cho em
Thư dành cho em – ảnh minh họa

 

Anh biết không??? Cô ấy nói với em rằng

– Cả ngày hôm qua không gặp anh mà cô ấy ko làm được gì cả đấy….

– Cô ấy nói rằng trái tim anh đang tổn thương nên cô ấy đang cố gắng làm lành nó, không để anh quên người kia nhưng chỉ ở cạnh để anh biết rằng Anh Không Cô Đơn….

– Cô ấy nói với em rằng anh được rất nhiều cô gái để tâm nên cô ấy chỉ dám ở cạnh anh, nhưng nếu có cô nào có ý định làm gì anh thì cô ấy sẽ…. năn nỉ cô gái kia hoặc…. hù doạ cô gái kia rằng ” nè, tôi sẽ nhốt cô vào cái phòng không có cái gương nào đấy…”

– Anh biết không??? Cô ấy nói với em rằng tối qua cô ấy chờ tin nhắn của anh vì anh bảo rằng khi nào lên tới anh sẽ nhắn tin cho cô ấy, đến tối cô ấy điện thoại cho anh để biết rằng anh đang ngủ – Bình An – cô ấy đã nói dối anh rằng cô ko chờ anh mà đang ngủ giật mình dậy…. Giận đấy biết không ngốc…..

– Anh biết không??? Kể cả khi cô ấy không yêu anh, tự bảo bản thân không yêu anh, và cô ấy cũng biết anh Không yêu cô ấy, nhưng cô ấy vẫn ghen khi người ngồi sau xe anh không phải cô ấy…..

– Anh biết không??? Khi 2 người quá lý trí ở cạnh nhau thực sự không có gì đáng lo hay bận tâm nhưng đôi lúc cũng là một thiệt thòi anh nhỉ…..

Khi anh đọc những dòng này, đừng suy nghĩ 2 câu “cảm ơn” và “xin lỗi” nhé…. anh chỉ cần mỉm cười thôi, cô ấy sẽ cảm nhận được hết, cô ấy chỉ cần có thế, cô ấy muốn làm được điều đó…….

Và đừng nghĩ rằng em đang vắt óc ra viết những dòng này vì anh đấy, chỉ vì em rảnh quá, dở dở hâm hâm nên viết xằng viết bậy thôi…..

Hiihihi, anh biết không cô ấy là người đang cọc cạch lên ngồi đánh máy những dòng chữ vớ vẩn này để làm anh vui đấy…. Đoán được ai không???

Biết sao em thích ngồi sau lưng anh không??? Vì khi đó em và anh đều nhìn về một hướng, em sẽ biết anh làm gì, không cần đoán anh nghĩ gì, nhẹ nhàng ôm anh, ngửi mùi cơ thể của anh, vùi đầu vào lưng anh, hoặc có khóc…. anh cũng chẳng biết đựơc…. Em không muốn anh lo cho em, cuộc sống quá nhiều thứ cần anh lo rồi, em chỉ muốn là chỗ dựa yên bình cho anh thôi…. À, mà tính ra em lợi quá còn gì, ngồi sau lưng em làm được hàng tá việc

Chở em đi ăn kem tối nay nhé. Hạnh phúc của em là đựoc ngồi sau lưng anh và cạp cạp cạp, măm măm măm

P/s: à, anh có quyền đọc, có quyền ko đọc, có quyền reply, cũng có quyền không reply, nhưng khi reply hãy lưu ý từng mục nhỏ như Chủ đề, bởi ko phải người nào cũng thờ ơ với cái mail mình nhận được, ko phải người nào cũng vô tâm khi mở mail và cho vào mục đã đọc và chẳng quan tâm, có những người coi trọng từng thứ nhỏ nhặt nhẩt dù chi là dấu chấm hay phẩy, có lẽ em cũng chỉ là 1 người đang lướt qua cuộc đời và làm nó sinh động, có nghĩa, sau đó em cũng được đưa vào mục Bị Quên Lãng, thì dù là vậy anh cũng hãy trân trọng nó, dù sao này nó chỉ là 1 miền kí ức, nhưng em hứa với anh rằng, em chưa bao giờ mang đến kí ức tồi tệ cho anh.

Có thể em là 1 người bình thường với anh, nhưng anh là 1 người đặc biệt với em, vì thế đừng đối xử với em như 1 người tầm thường….. hạnh phúc đến với em ko phải từ những điều lớn lao như anh yêu em, anh nhớ em, nó nhỏ nhoi lắm nên đôi lúc người ta ko nhận ra hoặc đang quên đi mất…. 1 cái mail anh reply thể hiện anh quan tâm cái mail đó, 1 tin nhắn anh trả lời thể hiện anh cần người đó, hay đơn giản nhường đối phương cúp máy trước thể hiện anh ko muốn họ phải nghe tiếng tút tút khô khan, một lời nói có sức mạnh vực dậy một người và giết chết một người…. anh ko phải là người khô khan, anh rất đa cảm nên đừng nói với em rằng anh ko quan tâm mà chỉ là anh quên thôi

Em đó, dở dở hâm hâm nhưng không biết sao anh cứ không quên em được. Còn nhớ anh không, người đi ngang đời em? Em hạnh phúc không? Em có lạnh lắm không ở nơi đó? Anh vẫn giữ lời hứa chờ em ở nơi ấy hàng năm nhưng giờ chỉ còn mình anh chờ đợi. Em đi rồi, em nhẫn tâm rời bỏ anh. Anh vô tâm, anh đợi mất em rồi anh mới biết. Ngày ấy có em, anh không giữ. Giờ đây mất em, anh tiếc nuối. Anh không giỏi viết như em, chỉ có thể đọc lại những lá thư em viết cho anh. Ở nơi ấy, em bình an nhé. Rồi sẽ có ngày anh tìm đến bên em.

Mọi thứ xảy đến quá vội vàng khiến anh và em chưa kịp nói lời tạm biệt đã phải xa nhau mãi mãi. Chúng ta đều đã bỏ phí quá nhiều thời gian để có thể ở bên cạnh nhau. Anh cứ nghĩ em sẽ mãi bên anh nên chẳng hề chăm sóc em chu đáo. Giờ đây anh hối hận lắm em ạ. Nếu có thể quay lại anh chỉ muốn được bên cạnh em, nghe em nói cười. Với anh đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất. Em yên nghỉ nhé, enh sẽ mãi nhớ về em, ngốc ạ!

Đừng yêu em anh nhé

Một ngày không nắng, không mưa, hâm hâm dở dở em viết cho anh đọc đỡ buồn

 

Yêu trong vòng tay
Yêu trong vòng tay – ảnh minh họa

 

Chúng ta biết nhau được bao lâu rồi anh nhỉ? chắc cũng không cần phải xòe hết bàn tay ra mà đếm số tháng, số năm đâu đúng không?

Trong quãng thời gian ngắn không ngắn, dài không dài này em đã làm được gì cho anh rồi ta?

Em đã kể cho anh nghe biết bao nhiêu là chuyện vui buồn thậm chí những suy nghĩ và cảm giác bí mật của em về một ai đó, một vấn đề nào đó…dù không trọn vẹn nhưng anh là người duy nhất biết em rõ cuộc sống của em nhất…

Em sẽ trở thành cái Recyclebin của riêng anh, anh có thể tâm sự, nói chuyện hàng giờ mà chẳng sợ em bùn ngủ, mà nếu em có bùn ngủ thật thì anh thừa biết em vẫn sẽ lắng nghe anh nói…

Em sẽ thành bà già càm ràm nhắc anh ăn cơm, nhậu ít thôi, nhắc anh đi xe cẩn thận mỗi khi anh đi xa

Em sẽ trở thành bạn nhậu trung thành nhất của anh

Em cho anh đặc quyền đón em những buổi chiều cuối tuần, chở em đi ăn sáng, ăn tối cà phê hay chỉ loanh quanh đâu đó trong thành phố…..

Em còn nấu cho anh những món ngon ơi là ngon dù một năm không vào bếp quá 10 lần…^^

…Còn thiếu gì nữa không ta??? mà nếu thiếu thì anh tự bổ sung vào nha…vì em cũng chẳng nhớ hết những chuyện vĩ đại em đã làm cho anh….em đã hy sinh vì anh nhiều chừng ấy …em mắc nợ anh à???

Bây giờ em chỉ mong ở anh 1 điều thôi…

Anh có thể làm điều này cho em không?

Anh đừng yêu em nhé!

Anh có thể là một người bạn thân, quá thân, rất thân….cực kì thân….thân đến mức em có thể kể anh nghe hôm nay em vừa đi với 1 trai mới quen hay ai đó mà em đang cảm nắng, thậm chí em yêu đến bấn lọan như bạn trai cũ của em, và cả mấy tên bồ nhí của em….nhưng anh đừng ghen vì trong mối quan hệ của anh với em không thể xuất hiện từ đó.

Anh có thể ngoan ngoãn làm theo những gì em muốn mà không hề so đo, không tính toán, anh có thể chấp nhận em là một đứa không cần ai giúp gì nhưng chỉ cho mình anh có cơ hội giúp,

Anh có thể gọi em bằng bạn, bằng chị, bằng nhỏ, bằng con, bằng vợ…nhưng đừng bao giờ gọi em là người yêu.

Anh có thể chở em đi bất cứ đâu nhưng hãy chở cô gái khác về nhà ra mắt ba mẹ anh.

Anh có thể cho em bất kì món quà nào từ rẻ tiền đến quý giá nhưng đừng bao giờ tặng em trái tim của anh.

Anh có thể kể em nghe bất kì chuyện người con gái nào yêu anh và anh không tiếp tục tiến tới….nhưng đừng bao giờ lấy em ra làm lý do nhé vì em không đáng giá cao như vậy…

Anh có thể nghĩ em là người thật đặc biệt và cũng có thể nghĩ anh là người thật đặc biệt đối với em…nhưng anh phải biết hai từ đặc biệt và tình yêu khác nhau về nghĩa lẫn cách phát âm.

Anh có thể nghĩ em không yêu ai nữa nhưng anh cũng phải nghĩ đến lúc em sẽ nói với anh…em có bạn trai/chồng/cha của con em.

Anh có thể chịu bất kì đau khổ hay thất vọng trong cuộc sống và lúc nào em cũng sẽ ở bên cạnh anh, nhưng đừng bao giờ để những điều đó xảy ra là vì em, lúc đó em sẽ không thể ở bên cạnh anh được nữa.

Anh có thể cười đến vỡ bụng, lăn ra đất khi đọc những dòng này và gào lên ” ơ, con này hâm dở lắm rồi, tau iu mày khi nào? =))! ” nhưng hãy biết rằng em đã bất chấp ‘nhục nhã’ để viết lên những thứ kinh khủng như vầy thì chỉ có 1 nguyên nhân : hôm nay trời không mưa, em rảnh đến mức không có chuyện làm.

 

Bảo Châu

Viết cho con – đứa trẻ chẳng bao giờ chào đời

Con yêu, mẹ không phải là một người mẹ tốt khi đan tâm giết con khi con chưa chào đời, nhưng con hãy hiểu cho mẹ nếu mẹ để con chào đời không biết chừng số con còn khổ hơn.

 

Thiên thần nhỏ của mẹ
Thiên thần nhỏ của mẹ – Ảnh minh họa

 

Mẹ yêu con, thật lòng mẹ không hề muốn xa con, giá như, mẹ chỉ có thể nói giá như…. con đến chậm một thời gian thì có lẽ mẹ đã có thể giữ con lại. Người cha của con ấy mà, không xứng đáng làm cha con đâu con ạ. Hắn ta là một kẻ khốn nạn vô cùng. Ngày đó khi quen mẹ, hắn tìm mọi cách để có được mẹ. Mẹ cảm động vì hắn hy sinh và giúp đỡ mẹ nhiều lắm. Mẹ còn nghĩ rằng có lẽ cả đời mình sẽ chỉ ở bên hắn, hắn sẽ là người đàn ông duy nhất của mẹ.

Nhưng mẹ nào có ngờ, hắn không chỉ đối xử với mình mẹ như vậy. Bên cạnh hắn còn nhiều người phụ nữ khác mà đến bây giờ khi bắt gặp tại trận mẹ mới biết. Hắn cũng chỉ xem mẹ như họ, những người phụ nữ mua vui cho cuộc đời hắn. Thậm chí đến bây giờ mẹ mới biết hắn còn tuyên bố với bạn bè hắn sẽ không bao giờ cưới mẹ làm vợ.

Nếu con đến chậm vài năm, con không làm con hắn, mẹ đã đi làm ổn định kinh tế, mẹ sẽ giữ con lại. Nhưng con biết không, mẹ không thể làm gì khác hơn khi mẹ vẫn là một cô sinh viên ngày ngày mài đũng đít quần trên ghế nhà trường, mọi chi phí đều phụ thuộc vào ngoai con. Mà số ngoại con đã khổ khi một mình nuôi mẹ thế này. Giờ biết tin này không biết ngoại con đau lòng đến độ nào.

Nếu có duyên mẹ vẫn muốn con một lần nữa đến bên mẹ, làm con của mẹ, mẹ nhất định, nhất định sẽ yêu thương đến suốt cuộc đời. Nếu sinh con ra ngoài chuyện con khổ vì thiếu thốn vật chất, con lại còn mang tiếng con hoang đến suốt cuộc đời. Mẹ không thể chịu đựng điều đó. Có thể con trách mẹ ích kỉ, rằng những lời nói này của mẹ đây chỉ là sự biện minh cho sự hèn hạ của mẹ. Thậm chí nếu con lăng mạ hơn thế mẹ cũng chấp nhận, nhưng nhìn những người thân yêu phải khổ sở vì lỗi lầm của mẹ gây ra, thật sự mẹ không còn muốn sống nữa con à!

Một ngày nào đó mẹ và con sẽ gặp nhau, không phải trong hoàn cảnh này, không phải ở thế giới này. Khi đó, con hãy hành hạ lại mẹ con nhé. Mẹ có thể cùng con đi đến thế giới bên kia, nhưng bỏ lại ngoại một mình, mẹ không đành đoạn…. Con yêu, mẹ biết mẹ còn không có tư cách gọi con như thế, nhưng con hãy chờ mẹ, khi mẹ trả hiếu xong cho ngoại và lo lắng mọi chuyện chu toàn, mẹ nhất định sẽ đến bên con.

Ngày mai, con sẽ chẳng còn ở bên trong cơ thể mẹ nữa, người ta sẽ đưa con ra ngoài, đến một nơi lạnh lẽo chẳng có mẹ bên cạnh. Nghĩ đến việc con chưa từng được mẹ ôm trên tay, chưa có sự chăm sóc ấm áp của mẹ mà đã phải chịu chung số phận với hàng ngày đứa trẻ khác nơi lạnh lẽo đó, mẹ đau lắm con à. Mẹ không dám xin con tha thứ, vì mẹ là một kẻ không ra gì, nhưng xin con, nếu có thể, hãy đến bên mẹ vào một thời điểm khác con nhé!

Mẹ sẽ luôn nhớ đến con, đứa con bé bỏng đáng thương của mẹ, chưa ra đời mà đã chịu sự ghẻ lạnh của cha. Ngày mẹ báo với hắn mẹ có con trong tâm trạng rối bời, hắn chỉ cầm tiền dúi vào tay mẹ và lạnh lùng bảo mẹ tự xử lý đi. Lúc đó tai mẹ như lùng bùng hẳn đi, chẳng còn nghe thấy gì. Tim mẹ quặn thắt lại tưởng chừng không thở nổi. Mẹ chẳng còn kịp nhận định sự việc thế nào thì hắn đã bỏ đi. Ngày hôm sau mẹ thấy hắn chở một cô gái khác, hai người vui vẻ ngồi cạnh nhau trên xe mà đến con kiến bò ngang còn phải ngạt thở. Thấy mẹ hắn ngại ngùng giả vờ chẳng quen. Mẹ cũng chẳng buồn buông lời cay đắng vì đến con hắn, ruột rà máu mủ mà hắn còn nói giết chả mảy may thương tình thì mẹ có là gì đâu.

Ngày mai con đi rồi, mẹ sẽ nhớ con lắm, và cũng sẽ dằn vặt cả đời. Mẹ viết những dòng này trong lúc tâm trạng vô cùng bối rối, chỉ mong cô gái ấy không có kết cục như mẹ và không có những sinh linh đáng thương như con – đứa con đáng thương của mẹ!

Tâm sự của một phụ nữ Việt kiều đau khổ…

Vợ chồng tôi định cư ở Mỹ vừa đúng 30 năm. Chúng tôi rất ít về Việt nam vì bà con chẳng còn mấy người. Nhưng đột nhiên khoảng hơn 2 năm trở lại đây, chồng tôi bỗng thường xuyên đi về VN đầy khó hiểu, lần gần nhất đã ở lại hơn 2 tháng.
Tâm sự phụ nữ khổ đau
Tâm sự phụ nữ khổ đau – Ảnh minh họa

Hỏi thì ông ấy bảo, về để tìm cơ hội làm ăn mà chẳng nói làm ăn cái gì, nhưng lần nào đi cũng mang nhiều tiền theo mà khi về thì hết sạch. Thời gian ở nhà, ông thường lên mạng ngồi chat rất khuya và có nhiều cuộc điện thoại rất lâu, ông thường lén ra vườn ngồi nghe một mình làm tôi hết sức nghi ngờ. Sự nghi ngờ càng tăng khi ông nhạt hẳn chuyện gối chăn cùng vợ, cái nhạt nhẽo này rất khác thường so với trước, vì chúng tôi mới hơn 60 tuổi.

Tôi điện thoại về VN dò hỏi nhiều người quen thì được biết, ông cặp bồ với một phụ nữ không còn trẻ nhưng đẹp.

Tôi vội vã lấy vé bay về VN thì cũng là lúc chồng tôi trên đường về Mỹ.

Tôi ở lại VN gần một tháng lân la dò hỏi thì được biết người phụ nữ kia ở trong “Nhóm câu Sài gòn”, tức là câu người trên mạng. Tôi đã mất rất nhiều công sức và tiền bạc mới biết được nhóm này có khoảng 10 người, chuyên lên mạng sưu tầm các hình ảnh độc đáo, và những thông tin nóng mà nhiều người nước ngoài quan tâm rồi post lên mạng và các diễn đàn. Từ đó nhóm này có vô số người quen khắp nơi thế giới. Mỗi người trong nhóm luôn có hàng ngàn địa chỉ để giao lưu quan hệ.

Tôi giấu không cho biết tôi từ Mỹ về, thật may mắn, tôi được giới thiệu và kết thân với 1 người trong nhóm. Lân la mãi, tôi được cô này cho xem cả xấp hình, trong đó có hình chồng tôi đi câu cá ở Bình Chánh, rồi tắm biển Nha Trang chung với cả nhóm. Nhờ thế, tôi biết rõ mặt người phụ nữ kia khi đang ôm chồng tôi. Cố dằn lòng, tôi vẫn tỉnh bơ như không quen biết ai trong những tấm hình trước mắt.

Khi hết sức thân, cô gái kia mới dốc bầu tâm sự. Đại khái cô cho biết, chúng em là những người tử tế, có ăn học và có nhà cửa đàng hoàng, chỉ tội nghèo.

Cô rất tự hào về chuyện “câu” của mình.

Cao hứng cô bóc trần mọi thứ:

“Chị tưởng ai cũng có thời gian suốt ngày trên Net ư?..”

…Chị tưởng ai cũng đủ trình độ để sưu tầm những hình ảnh độc đáo và các tin tức nóng hay sao?…”

Những email em gởi là các mồi câu. Cả ngàn Mail gởi đi, bèo nhất cũng có vài chục phản hồi, bao nhiêu năm như thế chúng em có vô số bạn hữu, từ thân ít đến thân nhiều và rất thân.

Trong đó em sẽ lựa ra, con nào hám của lạ (nhiều lắm) đủ mọi thành phần. Và em thường dành ưu tiên cho cá nước ngoài (vì dễ dãi bạc tiền) luôn đặc biệt quan tâm đến loại vợ chết và nhất là loại cá già, cá càng già càng tốt và càng dễ câu. Nhưng thú vị nhất là loại vợ chết.

Đầu tiên là chat, kế tiếp là điện thoại và sau đó là hẹn gặp tại VN, em luôn thòng rằng: “Xin làm hướng dẫn viên miễn phí, mọi nơi mọi lúc”. Ít khi em chủ động gọi điện thoại lắm, vì tốn tiền, chỉ cần nhá máy, “cá” sẽ gọi lại ngay.

Em siêng chat lắm, có lần cùng một lúc phải chat với 4 – 5 cá, nhưng vẫn khỏe re.

Cô hào hứng huỵch toẹt:

“Em đang là em tinh thần, là em kết nghĩa, là cháu dễ thương…” của rất nhiều cá nước ngoài. Cả là “người thương yêu dấu” hoặc là “cục cưng rất nhớ” của nhiều con cá lờ đờ đó chị ạ. Mỗi kỳ lễ, Tết hoặc Sinh nhật em đều có quà của cá từ các nơi, cá luôn hào phóng và rộng tay với bọn em.

Cá về, em đón. Cá đi em tiễn. Nhưng ngại nhất là vào tháng Tết này, nhiều cá về lắm, em rất lúng túng khi xếp lịch vì sợ cá đụng đầu, do đó, mỗi đứa bọn em luôn có ít nhất là 4 hoặc 5 số điện thoại. Sợ cá ghen khi thấy máy bận.

Bọn em có đứa đã mua được nhà, đã mua được xe xịn, còn đi du lịch đó đây thì là chuyện vặt.

Chợt giọng cô chùng xuống:

Bọn em đứa lớn nhất cũng trên 50 rồi, trong đó mấy đứa đã vướng HIV vì cá nước ngoài chẳng ai chịu dùng bao cao su (cô chỉ ngay người phụ nữ trong hình đã cặp bồ với chồng tôi 2 năm nay). Mấy đứa này vừa đang uống thuốc vừa đang “trả thù đời”, chúng ngủ với bất cứ ai muốn chúng và nhất định không cho dùng bao.

“Nhóm câu SG” là tên kín đáo bọn em tự gọi cho vui, ít người biết lắm.

Vậy làm sao tránh được? Tôi hỏi.

Cô bảo: Không tránh được đâu, khó biết lắm. Vì bọn em là người đàng hoàng, có ăn học tử tế, có đứa còn là Phật từ thuần thành siêng lễ bái lắm chị ơi.

Tôi tối xầm cả mặt, ù hết cả tai khi nghĩ đến chồng tôi, không còn hơi sức đâu nghe tiếp phải lảo đảo đứng lên ra về.

Tôi trở lại Mỹ mà lòng tan nát. Ba ngày không nói với chồng một câu. Cuối cùng, chẳng thể mãi thinh lặng, tôi kể hết với ông những chuyện tôi biết về “Nhóm câu SG” và yêu cầu ông đi xét nghiệm máu. Mới đầu ông nổi giận ghê gớm và quát nạt kinh khủng. Quá chán nản, tôi chẳng nói lại nửa lời. Sau đó, tôi lẳng lặng thu xếp áo quần về ở với con trai lớn hơn 1 tháng trời. Trong thời gian này, ở nhà ông ấy đi xét nghiệm máu: Kết quả DƯƠNG TÍNH HIV. Dù đã đoán trước nhưng tôi vẫn bàng hoàng đổ sụp và nghĩ đến bản thân mình.

Ba tháng sau mới lấy lại được thăng bằng, tôi đi xét nghiệm, kết quả cũng như chồng tôi DƯƠNG TÍNH HIV.

Tôi có 2 trai và 2 gái đều trưởng thành. Tôi không biết vi tính, không có nickname, phải nhờ con gái viết lại chuyện buồn của mình gởi các diễn đàn, chỉ với mong ước các diễn đàn tiếp tục phổ biến, đến càng nhiều càng tốt, sao cho mọi người cảnh tỉnh, đừng để ai vướng phải bất hạnh như gia đình tôi.

Đó là tâm nguyện của tôi, xin các diễn đàn giúp tôi hoàn thành tâm nguyện cuối đời của mình.

Người phụ nữ bất hạnh.

 

Theo Huyền Nguyễn (viet-studies)

Đóa hoa không tàn

Anh – chàng trai Quảng Bình 22 tuổi – được phân công làm việc tại một trạm điện ở Bình Định thuộc mạng lưới điện cao thế miền Trung. Em – con gái của cô chủ một quán nước nhỏ người gần chỗ anh thực tập.

 

Hoa tình yêu
Hoa tình yêu – Ảnh minh họa

 

Lần đầu đặt chân đến mảnh đất võ, cũng là lần đầu ghé lại quán nước nhà em, không biết thế nào khi anh ra về lại vẫy tay chào em và vô tình em cũng đáp lại bằng nụ cười tươi rói mặc dù cả hai chưa nói chuyện với nhau câu nào. Em đã không biết rằng khoảnh khắc ấy lại trở thành một thời khắc đặc biệt đối với cả hai sau này.

Lúc đó em mới là cô gái tuổi trăng tròn chẳng biết thế nào là yêu đương. Anh lại dành tình cảm cho em chính vì sự ngây thơ đó. Anh tìm đủ cách để được em chú ý nhưng chẳng có tác dụng gì. Em né tránh anh bằng mọi cách. Gần ba tháng sau, vào ngày sinh nhật em, anh đã nhờ bạn em đưa cho em một bó hoa hồng cùng tấm thiệp với những lời tỏ tình mà theo em lúc đó là “sến súa” không thể tả. Đáp lại, hôm sau khi anh vừa xuống nhà em thì em đã trả bó hoa lại cho anh và bảo nếu yêu em thì làm 999 bông hồng giấy tặng em đi, em sẽ suy nghĩ lại. Em chỉ nói đùa chơi, thế mà anh làm thiệt.

Một năm trôi qua nhanh chóng. Những bông hoa giấy anh làm được cắm trong cái bình thuỷ tinh khá to đặt ở quầy tiếp tân. Mỗi ngày trôi qua bình hoa một “xôm” hơn, đủ thứ màu sắc xanh, đỏ, tím vàng. Nhiều lần có mấy anh khách hỏi mua để tặng bạn gái hay chỉ là mua chơi em cũng không thắc mắc mà bán ngay. Em còn nhớ em đã bán với giá 2000 đồng mỗi bông và bỏ ống heo. Anh giận em vì điều đó thì phải? Em đã nghĩ bụng như thế và thầm xỏ xiên anh “Thế mà kêu là yêu, chưa gì đã nản, chả có chút kiên trì”. Suốt một tháng sau đó anh không liên lạc gì với em nữa, không xuống nhà em ngồi hàng giờ, không tặng hoa cho em mỗi ngày.

Mọi thứ sẽ trôi vào lãng quên nếu không có ngày bạn cùng công ty anh đem đến cho em một bó hoa hồng giấy cùng lời nhắn tạm biệt. Anh ấy bảo em: “Mẹ nó nghe chuyện nó mê một con nhỏ Bình Định nên bắt nó về quê làm việc, lấy vợ Quảng Bình. Cái thằng nhìn cứng rắn thế mà luỵ tình quá, mấy ngày liền như mất số gạo làm anh phát chán, nó đã khóc vì em đấy”. Lặng người đi, em không suy nghĩ được gì, chỉ ậm ừ và lí nhí cảm ơn anh ấy.

Năm năm trôi qua chưa lần gặp lại. Thỉnh thoảng nhìn bó hoa cũ kỹ anh gửi lại một cảm xúc khó tả cứ dâng trào, nghèn nghẹn nơi cuống họng. Em cũng không biết mình có tình cảm với anh hay không nhưng em vẫn cảm ơn anh khoảng thời gian đẹp của một thời vụng dại.

TRẦN THỊ THANH HOÀI

“Nhật ký” của bác sĩ 5 năm chữa trầm cảm cho một thiếu nữ

Tôi và em có một sợi dây vô hình kết nối với nhau hơn 5 năm điều trị. Tôi không chỉ dùng thuốc mà còn dùng tình cảm của một người thầy thuốc để hóa giải dần chứng bệnh trầm cảm của em.

 

Cô đơn trầm cảm
Cô đơn trầm cảm

 

Cái duyên lần gặp đầu tiên

Tôi gặp em trong lần chuyển viện từ tuyến huyện lên tỉnh. Cô bé chừng 15 tuổi có mái tóc đen dài và trên tay là một cuốn sách giáo khoa. Hỏi thăm hồ sơ bệnh thì bác sĩ tuyến huyện cũng lắc đầu.

Từ trước đến nay có thể nói đây là trường hợp đầu tiên mọi người chứng kiến cảnh một cô bé nhỏ nhắn, xinh gái nhưng lúc cười nói hoạt bát, lúc lại ủ rũ đọc sách và khóc một mình. Vào khoảng thời gian cách đây 5-6 năm về trước, bệnh viện tuyến huyện không có điều kiện phát hiện về chứng trầm cảm, thần kinh. Mọi cố gắng của bác sĩ dành cho em cũng chỉ là dịch truyền, thuốc ngủ tạm thời cho đến khi em được tôi tiếp nhận.

Khi em được chuyển vào bệnh viện chúng tôi, trên tay là một cuốn sách giáo khoa nhàu nát thì nhiều câu nghi vấn đã được đặt ra và giải đáp: “Có lẽ cháu nó học nhiều quá nên thế này”.

Tất cả bệnh nhân đến với bệnh viện này gần như họ gặp một cú sốc về tâm lý rất nặng, tình trạng khi vui khi buồn, lúc mê lúc tỉnh là khó tránh khỏi. Đã quen với những tình huống như vậy, tôi không lấy làm lạ cho lắm về trường hợp của em. Qua hai ngày điều trị thuốc an thần, tình trạng của em cũng không khả quan là mấy. Cuối cùng, tôi chẩn đoán em mắc chứng trầm cảm.

Theo tìm hiểu và tôi được biết, em là một học trò ngoan và học giỏi trong lớp. Biểu hiện em ôm khư khư cuốn sách cho tôi biết chắc điều đó.

Nhiều ngày sau khi điều trị theo phác đồ bệnh trầm cảm, phần tỉnh táo trong em nhiều hơn phần mê man, cuồng dại. Em hay trò chuyện với tôi về những ngày đi học vui tươi. Tôi đặt vấn đề với phụ huynh của em về việc cho em thôi học và nhập viện, như vậy sẽ mang lại hiệu quả điều trị cao nhất cho em.

Một lần nữa em đau

Bên cạnh giường bệnh là ba mẹ em và tôi, cùng trao đổi với em về tình trạng bệnh của em. Những cú sốc tinh thần của em gần như đẩy đến đỉnh điểm khi ba mẹ và em nói chuyện với nhau vài vấn đề ngay tại đó. Lúc này sự thật về nguyên nhân căn bệnh của em mới được sáng tỏ.

Cãi vã và ly dị
Cãi vã và ly dị – Ảnh minh họa

Em đau đớn vì ba mẹ em sắp ra tòa ly dị sau nhiều năm ly thân, với một cô bé 15 tuổi thì đó có thể là một mất mát lớn. Ở chứng bệnh trầm cảm, suy nghĩ tiêu cực là cách hủy hoại con người và bệnh tật sẽ càng tấn công mạnh mẽ hơn nữa qua những cú sốc tinh thần.

Câu chuyện gia đình đầy thương cảm của em đã kéo dài suốt nhiều năm, quyết định không chung sống với nhau của ba mẹ em như một sự giải thoát đối với hai người nhưng đối với em đó là một vết thương, vết thương lớn trong tâm thức của em.

Cô bé thút thít với tôi: “Em không muốn ba mẹ chia tay nhau. Em muốn đi học, em muốn có một gia đình như bao gia đình khác, ba mẹ em mỗi người một nơi em sẽ thế nào đây…”. Những lời nói của em cứa vào tim tôi đau xót. Thương và nhớ nhất đối với tôi là hình ảnh em còn quá trẻ phải đối diện với những trúc trắc của người lớn, mà nặng nề nhất là căn bệnh em đang mang.

 

Sáu tháng đầu em nằm viện là 6 tháng trời ba mẹ thay nhau chăm sóc em, việc ra tòa tạm thời hoãn lại nhưng chuyện đã rồi thì làm sao có thể thay đổi được nói chi đây là chuyện tình cảm. Cuối cùng thì họ cũng chọn giải pháp dứt khoát, mỗi người đi mỗi hướng.

 

Đã nhiều lần em vào nhập viện, tìm đến cái chết chỉ vì những phút không tỉnh táo. Một lần xuất viện, em chào tôi, nụ cười em tươi như hoa hướng dương, thế mà hai tuần sau tôi gặp em trong tình trạng hết sức nguy kịch với một cánh tay băng chặt. Hỏi ra thì chỉ vì nghĩ quẩn và dại dột trước bế tắc của ba mẹ, em tự tử cắt động mạch tay.

 

Tình thương, thời gian liều thuốc vô hình

 

Phác đồ điều trị của em do tôi quản lý, thắm thoát đã 5 năm nay, em được dùng thuốc để điều trị trầm cảm. Quá trình điều trị là một khoảng thời gian cay nghiệt, nó có thể giết chết con người một lần nữa nếu không kiên nhẫn, không được hỗ trợ tinh thần tốt, đặc biệt đối với căn bệnh trầm cảm.

 

Cha mẹ em, sau khi ly dị, họ đã lập gia đình mới, để em một mình trong căn nhà trống trải với người giúp việc. Họ thường xuyên đến thăm em, chu cấp rất đầy đủ tiền bạc rồi lại vội vã ra đi.

 

Họ cuối cùng dường như quá mệt mỏi và sợ hãi với căn bệnh của em. Họ không thể đối mặt và mang em vào cuộc đời mới của họ. Và họ để em lại…

 

Em cứ vật vã ra vào bệnh viện và vật vã cùng bác sĩ tìm lối thoát cho mình. Tôi, ngoài việc là bác sĩ của em, còn được em xem như một người bạn tinh thần. Mỗi niềm vui, nỗi buồn của em, tôi là người được biết đầu tiên.

 

Em và những bệnh nhân khác của tôi, mỗi người một hoàn cảnh, mỗi người một nỗi đau riêng nhưng tôi biết nỗi đau chung chính là những tình cảm của em, của bệnh nhân khác bị tổn thương bởi những người họ yêu thương nhất.

 

Trải qua nhiều cuộc đấu tranh tinh thần, đấu tranh với bệnh tật, hiện tại em đã là một thiếu nữ xinh xắn, hòa nhập cuộc sống với công việc hàng ngày là làm những chiếc hoa giấy. Một công việc nhẹ nhàng, thư giãn và tinh thần thoải mái đã cho em một cuộc đời mới. Tôi chúc em sớm vượt qua mặc cảm tinh thần do bố mẹ vô tình gây nên và sớm có một gia đình êm ấm cho bản thân.

 

Theo Phương Trang

Theo lời kể của BS. Trần Quỳnh Thy – BV Tâm thần Trung ương 2

Một thế giới

Chồng ơi, đừng cá độ!

Tối hôm qua, anh Huân gọi điện nhưng chồng không có ở đó, vợ bắt máy trả lời. Không gặp được chồng, Huân cứ ấp úng không trả lời được lý do muốn gặp chồng làm vợ càng bực bội. Càng khó chịu hơn khi thấy thái độ của chồng cũng không khác gì anh ta khi vợ thắc mắc chồng liên hệ với Huân làm gì.

Cá độ bóng đá
Cá độ bóng đá – Ảnh minh họa

Huân chuyên thầu cá độ bóng đá. Tám năm trước (cũng đúng mùa World Cup), cũng vì thân thiết với anh ta mà chồng dính vô vụ cá độ, cả nhà mình một phen điêu đứng vì chuyện nợ nần của chồng, tưởng đâu cả nhà phải ra đường ở nếu không được ông bà nội giúp đỡ. Vợ vẫn chưa quên cái đêm chồng về nhà trong bộ dạng thiểu não chưa từng có, chồng van xin vợ tha thứ khi vợ còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra với chồng. Chồng thú thật vừa thua độ khá lớn mà nếu không chung độ chồng sẽ bị bọn xã hội đen “xử” ngay.

Vợ nghe như sét đánh bên tai, gom góp hết tiền bạc gửi tiết kiệm được hơn trăm triệu lẫn mấy món nữ trang cưới vẫn không đủ trả nợ, vợ ốm một trận cả tuần liền. Biết chuyện, bố mẹ chồng đã mắng chồng một trận ra trò. Ông bà giúp cho phần còn lại kèm theo cảnh cáo đây là lần đầu cũng như lần cuối, nếu chồng còn “tái phạm” ông bà sẽ từ mặt chồng luôn. Chồng hứa sẽ từ bỏ thói cờ bạc và đã giữ đúng lời hứa cho tới nay.

 

Thực ra trước kia chồng chẳng mê cờ bạc đỏ đen. Chỉ sau lần cá độ chơi cho vui cùng đám bạn cũng mê bóng đá và may mắn trúng đậm, chồng bỗng tin mình có “số may mắn” rồi đâm ghiền lúc nào không hay. Biết vợ không ủng hộ, chồng tự cắt xén khoản cà phê thuốc lá và “ém luôn” khoản tiền hoa hồng mỗi khi bán được hợp đồng nào đó để nướng vào vụ banh bóng. Vợ phát hiện, khuyên răn thì chồng viện đủ cớ, lúc thì kiếm ít tiền đổi cái xe tốt hơn, lúc lại bảo chỉ là cá độ vài chầu nhậu hoặc cà phê cà pháo cho “có không khí” thôi chứ có bõ bèn gì. Vậy mà rốt cục chồng “lậm” lúc nào không hay.

Chồng thấy có ai giàu lên vì cá độ không hay chỉ góp phần làm giàu cho mấy nhà cái? Nhà mình cũng đâu dư dả gì, mua trả góp xong căn nhà chung cư là hai vợ chồng muốn đứt hơi rồi. Giờ mà có dư được chút nào cũng phải dành dụm phòng khi hữu sự chứ? Hơn nữa, bây giờ con mình còn nhỏ, sau này con lớn mà chồng cứ mải mê banh bóng kiểu này thì sao làm gương cho con? Bài học từ hai mùa World Cup trước chắc chồng vẫn chưa quên. Vợ cũng mong chồng nghĩ đến vợ con, đến bố mẹ chồng mà không “ngựa quen đường cũ”.

Cũng may, bốn năm mới có một kỳ World Cup chứ nếu năm nào cũng có hay mỗi kỳ Wold Cup dài hơn một tháng chắc vợ xẹp như trái bóng hết hơi! Đừng để tim em phập phồng theo những đường bóng lăn, để mùa vui của các ông không trở thành nỗi ám ảnh, lo sợ của các bà vợ như em, chồng nhé!

Vân Đỗ

Hãy để con được lớn lên trên đôi chân của mìn

Bản thân mình là một người mẹ dĩ nhiên mình mong muốn con mình có những điều tốt nhất, nhưng mình thấy hiện nay cho thấy rất nhiều phụ huynh cứ để con phải lệ thuộc. Bản thân mình không hướng ngoại lắm nhưng vẫn cảm thấy phương Tây và nước Nhật có cách giáo dục rất hay.

Bé yêu - Baby cute
Bé yêu – Baby cute – Ảnh minh họa
Có một người bạn ở Nhật của mình kể rằng khi con chị ấy đến tuổi gửi đi học thì chị ấy cũng cho đi học để có thời gian đi làm. Hai tuần đầu bé chỉ học nửa buổi, trong tuần đầu tiên chị ấy đi rước bé thấy cô giáo đang lo cho các bé kia ngủ, con chị ấy ngồi riêng một mình với bát cơm còn nguyên. Bù lại về nhà bé ăn khá ngoan chẳng hề mè nheo như trước. Chị ấy còn cho mình xem một clip đưa con đến trường sau đó con tự xách giỏ đi vào lớp, trước khi vào lớp còn biết để dép lên kệ và bye bye kêu mẹ về đi. Sau khi đi học chính thức như các bạn thì bé về nhà còn biết tự xếp đồ, đi ngủ sớm, có lẽ do ban ngày vận động nhiều quá, cơm tối tự giác ăn không còn bắt mẹ đút như trước. Quả thật chị ấy cũng rất bất ngờ về điều này luôn.
Mình vẫn cảm thấy nguyên nhân trẻ biếng ăn ở nước mình nhiều như vậy là do các mẹ, các bà vì quá thương cháu và xót nhau mà cái điệp khúc lười ăn, ép ăn, sợ ăn, biếng ăn cứ xoay vòng vòng. Kể cả khi thấy cái thực đơn của viện dinh dưỡng đưa ra mình cũng choáng luôn.
Mình có chị bạn có con biếng ăn nên cả nhà quyết định bù sữa, dù đổi hàng loạt sữa từ đắt tiền đến rẻ tiền nhưng con cũng chả tăng cân, thức ăn thì mua toàn đồ bổ nhưng có vẻ con chẳng hấp thu đươc bao nhiêu. Rồi lại bắt đầu cho uống thuốc bổ, cũng mua đủ loại nhưng còi vẫn còi. Bây giờ đi học bé có phần khá hơn, mình nghĩ do vào lớp có nhiều bạn nên bé cũng học được cách tự giác ăn và ăn chung với các bạn vui vẻ.
Bản thân mình có con cũng nhiều lúc biếng ăn nhưng thường vào những giai đoạn đó mình lại mặc nó. Nhiều lúc nấu xong lại đổ đi, xót con kinh khủng nhưng cứ nghĩ như người lớn mình lắm lúc cũng chả thèm ăn vẫn sống được. Qua được giai đoạn đó bé lại ăn ngoan. Nhiều lúc mình cũng bị stress với các bà lắm nhưng cứ suy nghĩ đến viễn cảnh ngồi năn nỉ, doạ nạt đến cả tiếng đồng hồ chỉ để đút được bát cơm hay ly sữa, trưa nắng chang chang mà phải dắt bé đi khắp xóm để ăn là mình sợ. Không phải lười hay không kiên nhẫn nhưng mình muốn con mình biết đói và biết quý trọng đồ ăn. Bạn cứ nghĩ bao tử bé bé tý mà cứ 2 tiếng đút ăn một lần nếu là bạn bạn có chịu nổi không? Thay vào đó mình nghĩ nên cho bé vận động, mệt thì tự khắc đói, cần gì phải làm khổ nhau?
Bây giờ cuộc sống đầy đủ nên ba mẹ cứ sợ con đói chứ cái thời cha mẹ mình và cả mình cũng vậy. Lúc mẹ còn nhỏ nhà đông anh em, gia đình lại nghèo mỗi bữa cơm tranh nhau mà ăn chứ làm gì có chuyện biếng ăn. Ăn xong tự chơi với nhau mệt thì lại lăn ra ngủ. Mẹ bảo lúc mình còn nhỏ mẹ mải lo làm đến lúc nhớ ra tìm mình cho ăn thì thấy mình ngoài sân đeo theo con dê bú ngon lành. Mẹ bảo lúc đó có đồ ăn là tốt rồi có khi ba mẹ quần quật lo làm bỏ đói nhăn răng, bò lại tủ thờ bốc trái cây ăn là chuyện bình thường. Thời giờ ba mẹ bỏ mặc con cho Ipad, Iphone, chứ thời mình được xem ké cái băng thiếu nhi bên hàng xóm là mừng rơn rồi. Mọi thứ bây giờ đều sẵn nên đa phần các trẻ lười suy nghĩ, lười vận động rồi lại suy nghĩ tiêu cực
Mình cũng chứng kiến nhiều bạn của mình đến nhăm tuổi đầu vẫn phải bắt ba mẹ lo cái ăn cái mặc mà mình sợ, chính xác là sợ luôn ấy. Bản thân mình 18 tuổi tốt nghiệp cấp ba đã phải xin đi làm thêm, muốn có thêm cái áo cái quần thì nai lưng ra cày, ba mẹ chỉ cho tiền học dù nhà cũng chẳng thiếu thốn như lúc bé nữa. Lắm lúc muốn hư hỏng cũng chả có tiền mà đua đòi.
Nạn bạo hành trẻ con ngày càng nhiều, lắm lúc mình nghĩ lỗi không hoàn toàn ở giáo viên đâu. Một mình mình với con thôi mà lắm lúc nó biếng ăn mình còn muốn điên đầu huống gì cô giáo lần giữ chục đứa. Mình thiết nghĩ nếu tư tưởng muốn con to khoẻ của phụ huynh được cải thiện thì việc giáo dục ở trường sẽ giúp bé tự lập có phải tốt hơn không?
Bé sẽ tự học cách tự ăn và muốn ăn hay thích ăn món gì chứ không phải bị ép buộc.
Bé sẽ học cách chăm sóc bản thân nữa nè.
Học cách có trách nhiệm nè.
Sẽ tự tin hơn khi không bị so sánh.
Thương yêu bé là tốt nhưng bảo bọc con quá thì hình như không ổn. Con cái cũng cần được lớn lên theo thời gian. Hiện trạng tội phạm phần lớn là trẻ vị thành niên cũng bắt đầu từ game, suy nghĩ lệch lạc, quen được chu cấp nên sinh ra lười biếng, được bảo bọc kĩ nên ra đời bị lừa gạt rất phổ biến, thậm chí mình biết những gia đình càng khó thì trẻ có thai trước khi kết hôn có tỷ lệ cao nữa là khác.
Mình cũng tập đầu có con, có thể suy nghĩ có phần chưa được chu đáo lắm nhưng mình nhớ lúc còn đi học cũng từng được dạy một câu rất nổi tiếng của Bác Hồ “tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tuỳ theo sức của mình”.  Không ước ao gì nhiều, chỉ mong sau này lớn dạy con được tính tự lập. Mong cho con trở thành người quyết đoán và không lệ thuộc ai. Không cần phải học thật giỏi, kiếm thật nhiều tiền nhưng phải biết làm chủ bản thân.
Mình có tham quá không nhỉ?
Hằng Lê

Khổ sở vì không vừa ý mẹ chồng

Tôi kết hôn đã được hơn 5 năm. Cuộc sống gia đình chồng tôi ở Sài Gòn nên khi chuẩn bị kết hôn, dù đã được mọi người tham vấn kỹ vấn đề mẹ chồng, nàng dâu nhưng quả thực tôi không quan tâm lắm. Vì tôi nghĩ họ sống nơi đô thành thì tư tưởng phải thoáng. Nhưng không ngờ mọi thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi.

 

Mẹ chồng với nàng dâu
Mẹ chồng với nàng dâu – Ảnh minh họa

 

Má chồng tôi là người khó tính nhưng không quá khắt khe, cưới về chúng tôi được sống riêng chỉ cần họp mặt với nhau mỗi cuối tuần mà có khi hai, ba tuần một lần nên chuyện gì tôi cũng không để tâm lắm vì thật sự cũng có ở cùng nhau đâu, thôi thì cứ gật đầu vâng dạ cho bà vui lòng mà êm chuyện.

Áp lực đến với tôi kể từ khi chúng tôi có con. Nhà ngoại ở xa nên nội hay qua thăm nom giúp vì lo cho cháu chứ nói thật cũng chẳng hề lo cho tôi. Vừa sinh được hơn 3 tháng là tôi đã phải làm đủ công chuyện nhà nào là quét nhà, rửa chén, nấu cơm, giặt giũ. Những việc ấy lúc trước khi còn sống riêng thì vợ chồng đều chia ra nhưng giờ có mẹ chồng thì chồng tôi ngại giúp vì sợ bà nói ra nói vào tôi này nọ. Rồi vừa làm chuyện nhà có khi không xong con khóc lại quẳng đấy dỗ con. Mọi việc nó cứ quấn lấy tôi như một vòng xiềng xích không lối thoát.

Mang tiếng sang phụ con dâu nhưng bà chỉ giúp tôi trông cháu, còn tất cả công việc nhà đều do tôi làm. Còn cho con bú nhưng công việc nó cứ quấn lấy không có thời gian ăn nhiều khi đến cử sữa mà ngực tôi xẹp lép, tội nghiệp thằng bé láu bú nhưng chẳng đủ no. Mâu thuẫn bắt đầu nhiều hơn khi con tôi ngày một lớn. Có một đợt mêt mỏi quá nên tôi xin về quê mẹ đẻ ở ít hôm. Trông bà có vẻ không vừa ý lắm nhưng tôi đành chịu vì tôi chẳng làm gì vừa ý bà và có lẽ vì một phần sẽ không ai nấu cơm cho con trai bà ăn.

Tôi mua cho con bộ đồ thì thể nào bà cũng chê nó nóng, nó ngắn, nó rộng nhưng chỉ cần là do cô của bé mua thì bà khen và đem khoe khắp xóm dù số lần đếm trên đầu ngón tay. Cũng cùng môt việc nhưng nếu do tôi làm thì ngay sau đó bà sẽ giáo huấn tôi một tràng rằng con nên làm thế này, thế kia nhưng nếu do con gái làm thì bà chỉ cười xoà. Dù biết trước con dâu và con gái mãi mãi cũng chẳng giống nhau nhưng sao cái cách thiên vị của bà làm tôi bức xúc lắm.

Con tôi do tôi sinh ra cực khổ nhưng lại chẳng có quyền quyết định điều gì. Bà ngoại thương cháu hay mua gửi đồ ăn lên nhưng nếu không phải là thứ đó không tốt, thứ kia không bổ thì cũng là nó không ngon. Nhưng nếu do con gái bà mua thì dù chỉ hộp đồ ăn đóng hộp đầy chất bảo quản và đã sản xuất hơn năm thì bà vẫn khen vì đó là hàng nhập.

Thực sự tôi cảm thấy mệt mỏi lắm, cứ như chỉ có con bà là giỏi, là hay. Còn tôi chỉ là dạng đỉa đeo chân hạt, được về làm dâu nhà bà là phước đức mấy đời. Tôi biết mình không là người hoàn hảo nhưng đối xử như thế quả thật tôi chẳng muốn làm gì theo ý bà.

Quả thật lòng tôi không hề muốn nói xấu mẹ chồng nhưng giá như bà hiểu một điều, muốn được đối xử như mẹ đẻ thì hãy xem con dâu là con ruột, bởi con dâu nhưng vẫn được mẹ sinh ra, nuôi lớn. Bản thân mình muốn nó làm dâu nhà mình cũng phải nhờ hai họ mang trầu cau mang đón về mà lúc nào cũng tư tưởng coi thường con dâu khiến tôi mệt mỏi và chuyển sang cáu gắt với chồng và chẳng muốn ai đụng đến con tôi luôn. Lắm lúc nghĩ quẩn tôi lại muốn ly dị để có cuộc sống riêng với con. Dù thật tâm còn yêu chồng nhưng cứ nghĩ đến việc mỗi ngày lại tiếp tục chịu đựng những điều đó làm tôi chùn hẳn.

Phương Linh

 

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống