Cô em “nho xanh”

Vừa ghé qua phòng kế toán, có đứa con gái đen thùi lùi đang ngồi đó, gã chán nản bỏ về, sai đàn em lên lấy tài liệu hộ, rồi làu bàu than với đám lâu la trong phòng: “Cứ thấy con nào xấu là chỉ muốn nhắm mắt, không buồn nhìn”.

Cô em nho xanh - Ảnh minh họa
Cô em nho xanh – Ảnh minh họa

Gã trêu tay kế toán trưởng: “Ông xem người tiền nhiệm của ông, tuyển nhân viên như người mẫu thế, còn ông “nhặt” được hai đứa thì “cá sấu” cả hai, phải biết tạo cảm hứng cho anh em còn làm việc chứ”. Vừa lúc đó Diệp được dẫn đi làm quen nhà máy, nghe có tiếng sếp mình, liền tò mò đứng lui lại xem ai mà hống hách, rồi tiến vào phòng làm như muốn chào mọi người.

Vốn tính thân thiện nên gặp đồng nghiệp Diệp hay chào hỏi, thấy con bé cứ hay cười với mình, gã đâm tưởng bở, kênh kiệu nghĩ thầm: “Nho còn xanh lắm cô em ạ”, và luôn làm ra vẻ khó gần, mặt lúc nào cũng đăm đăm. Lần Diệp nghe nhầm nên xuống tìm, bị gã quát tháo om xiên “Điếc à, Sang chứ không phải Giang nhé!”

Mọi người chẹp miệng đùa: “Ba mươi tuổi đầu chưa lấy được vợ nên thành ra thế đấy, em thông cảm”. Diệp lại cười và hơn một lần tỏ vẻ ngưỡng mộ, nói với mọi người, anh Giang quả có chí lớn tài cao, bằng ấy mà đã là một quản lý sản xuất đầy tiếng tăm. Tất nhiên lời khen này chẳng mấy chốc bay đến tai, khiến gã sướng âm ỉ.

Rồi cũng có lúc gã phải làm việc trực tiếp với con bé xấu người ấy, song phải thầm công nhận, cái đầu thông minh kia đã chứa những cái nhìn rất mới, giúp cải tiến công việc, góp sức khá nhiều trong việc quản lý, khiến gã khối phen thán phục.

Hôm đang đi Diệp bị vấp ngã, gã nhìn thấy thì cười nhạo rồi tranh thủ chọc: “Đoạn này anh đã đo đạc cẩn thận rồi, đâu cần đến em”, con bé nhăn răng cười còn tươi hơn: “Các anh làm ăn quan liêu, mới đo dài rộng thôi đúng không, em vừa đo cả độ cứng nữa đấy”, gã nhìn theo và tủm tỉm, ứng đối nhanh ra phết, tư duy có vẻ không đến nỗi nào.

Từ đó gã thích sán đến gần trò chuyện, nhiều khi chả có việc gì, cũng kiếm chuyện làm quà, cố thể hiện sự hài hước: “Cái máy chấm công vân tay kia như có ma ấy, rõ ràng nhìn chẳng có ai, thế mà thi thoảng lại thấy nó nói “Xin cảm ơn”. Diệp cười khanh khách: “thế có khi anh phải bố trí một người đứng ở đó, để những lúc ấy còn đáp lại “không có gì”. Gã cười phá lên, công nhận Diệp vui tính, biết pha trò.

Càng ngày gã càng hay để ý đến Diệp, mà sao con bé càng ngày càng xinh ra thế nhỉ, khi “nó” cười, hàm răng trắng muốt cứ ẩn hiện, nổi bật bên làn da màu mật, lại còn cái điệu chun mũi đáng yêu và đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ sáng dạ, tinh nghịch. Duyên quá đi mất!

Gã mất ngủ nhiều hôm, cứ trằn trọc mãi, sắp tới phải tiếp cận thế nào nữa đây. Rồi vạch đủ mọi kế hoạch, rủ đi chơi, đến thăm nhà, hay là nhờ bọn thân tín “bắn tin” hộ nhỉ, đang váng đầu nghĩ cách thì một sáng mùa thu trong xanh, vừa mới nghe loáng thoáng tiếng ai lảnh lót “mùa cưới đến rồi” thì gã bỗng thấy Diệp thẹn thùng tiến đến chìa tấm thiệp màu nhũ vàng lóng lánh “Chúng em yêu nhau lâu rồi, cũng muốn để công việc của em ổn định hơn nhưng bố anh ấy lâm bệnh nặng, khó qua khỏi nên…”.

Tai gã cứ ù đi, miệng cố nặn một nụ cười song trông thật ngu ngốc, sau đó lạng chạng bước chân vào văn phòng xưởng, gã lẩm bẩm như bị hâm: “Nho chín nẫu mất rồi còn đâu”.

 

TSL

Tháo chạy khỏi tình đầu vì anh… đòi hỏi

Có nhiều lý do để từ bỏ, thậm chí tháo chạy khỏi tình đầu. Dưới đây là tâm sự của bạn khongdauhangsophan89@…về nguyên nhân chia tay: Bạn trai đòi hỏi “chuyện ấy” bởi “yêu là phải thực dụng”.

Nhận giấy báo nhập học vào một buổi chiều mưa, tôi hồi hộp khôn kể xiết. Tôi đã ôm ấp ước mơ du học không chỉ để làm rạng rỡ tổ tông mà còn để cha mẹ tôi tự hào về con gái. Ngày nhập học, tôi mang theo những hoài bão và lời mẹ dặn.

Buổi sáng đầu năm ấy, tôi gặp anh trong hoàn cảnh rất đặc biệt. Lúc ấy, tôi chỉ chú ý đến làm sao xin được vào nhà hàng làm thêm, còn mọi thứ khác tôi hoàn toàn không để tâm tới.

Người yêu đòi hỏi - Ảnh minh họa
Người yêu đòi hỏi – Ảnh minh họa

Thay vì sự chân thành ban đầu, anh đòi hỏi “chuyện ấy” và tôi quyết định chia tay dù đó là tình đầu của một cô gái mới lớn.

Anh đã bắt gặp nụ cười giòn tan trong nắng sớm của tôi, thế nhưng tôi hoàn toàn không biết anh là ai. Những cuộc điện thoại, những tin nhắn vẫn đều đặn đến với tôi vào những thời điểm bất kỳ trong ngày.

Tôi cảm nhận từ anh là sự chân thành, vì thế tôi từ một cô bé hồn nhiên, cứng đầu ngày nào lần đầu tiên biết nhớ một người khác giới chưa hề biết mặt. Tôi chỉ biết vài thông tin về anh như anh làm quản lý nhà hàng và tình cờ gặp tôi thế nào.

Tôi chấp nhận anh không phải vì hình thức, bởi vẻ bề ngoài của anh không có gì đặc biệt. mà chỉ vì sự chân thành từ anh đã là chất keo dính kết khoảng cách giữa chúng tôi.

Tình yêu chớm nở trong tôi từ lúc nào. Tôi đã biết trông ngóng và không còn ghét tin nhắn hay những cuộc điện thoại đến từ anh như lúc trước. Song, cảm giác luôn được anh che chở ấy tồn tại chẳng bao lâu thì hình ảnh của anh sụp đổ trong tim tôi vì anh bắt đầu đòi hỏi… “chuyện ấy”.

Khi bị tôi phản đối, anh luôn miệng trách tôi là người cổ hủ, bảo thủ. Lý do duy nhất anh đưa ra là “yêu là phải thực dụng”.

Hoang mang và thấy mình như đang rơi vào hố sâu, vực thẳm, đồng thời vẫn còn khắc ghi những lời dặn của mẹ về việc giữ mình, tôi quyết tâm chủ động chia tay để bảo vệ sự trong trắng, lòng tự trọng.

Với tôi, anh chỉ là cơn ác mộng trong cuộc đời. Cuộc sống của tôi sẽ tốt đẹp hơn nếu không gặp anh. Tôi tự nguyện rời xa anh mãi mãi để tiếp tục theo đuổi hoài bão và hướng đến chân trời mới tươi sáng hơn…

 

(khongdauhangsophan89@…)

 Theo Tuổi Trẻ

Phận dì tôi

Hồi bé, cũng những sáng mùa Thu thế này, khi màn sương mỏng chưa tan hết, mùi đất ẩm còn nồng, tôi lại tha thẩn theo dì ra đường cái quan đón ruổi. Hai bên vệ đường cây cối xay mọc um tùm, những cánh hoa vàng mong manh khẽ rung theo chiều gió…

Dì tôi - Ảnh minh họa
Dì tôi – Ảnh minh họa

Không hiểu sao người ta vẫn gọi những người bán cá là ruổi, chỉ biết từ sáng tinh mơ chưa rõ mặt người họ đã ra bãi ngang đón thuyền về, tiếng í ới gọi nhau, tiếng chành chọe tranh giành ầm ĩ. Có lẽ vì họ rong ruổi khắp từ bãi ngang lên đến phiên chợ xép nên gọi là ruổi, cũng vì “bản năng sinh tồn” trong môi trường như vậy nên bọn họ ai cũng có vài món võ chửi, chanh chua, đanh đá.

Sau khi chất cá đầy quang gánh, họ bắt đầu chạy. Hình như cuộc đời của họ sinh ra là để chạy. Chạy lên mười cây số, chạy về mười cây số, dọc đường ai hỏi mua thì dừng lại, có người hỏi thách không mua thì mấy bà văng vài câu chửi tục xong ghếch chân bên vệ đường tè “xả xui”. Chính cái vẻ ngoa ngoắt quá đáng đó nên mẹ ghét, mỗi lần bà sai đi mua cá là dì phải đi, dì thật thà hỏi bao nhiêu trả tiền bấy nhiêu không hề mặc cả nên mấy bà khoái, sáng bảnh mắt chưa thấy dì là dò hỏi um sùm…

Ngoài việc mua cá ra dì còn muốn tìm một chút gì đó là cảm giác yêu thương của người đi xa qua dáng vẻ tảo tần của những người đàn bà ốm tong teo miền biển. Dì và chú quen nhau khi hai Chi đoàn cùng tham gia làm đập thủy lợi. Dáng vẻ nhanh nhẹn, chắc nịch cùng nụ cười có duyên của chú đã hớp hồn dì ngay từ cái nhìn đầu tiên. Hôm dì đưa chú về nhà, biết chú dân làng chài lại con nhà ruổi mẹ bực lắm, hết dỗ dành lại dọa nạt. Mẹ bảo “lấy chồng miền biển khổ lắm, lúc nào cũng lênh đênh sóng nước, nguy hiểm lúc nào cũng rình rập. Với lại tao thấy thằng này mặt mũi nó có gì bất ổn, giả tạo lắm ”. Mặc! Dì chỉ ậm ừ cho qua rồi đâu lại vào đấy. Ngày chú nhập ngũ dì khóc như mưa, còn mẹ thì hí hửng, khoảng cách là kẻ thù của tình yêu mà lại. Thực ra mẹ thương dì thì đúng hơn, dì là con út nên bà và mẹ nuông chiều từ nhỏ, chỉ sợ dì vất vả…

Dì buồn ít nói và hay cáu gắt nên tôi không dám vòi vĩnh, dì nhìn theo vòi vọi bóng dáng mấy bà bán cá đi khuất, trong đôi mắt dì ẩn chứa những điều khó tả… Mỗi trưa thứ bảy dì lại ra cửa ngóng chú giao liên, hôm nào có thư dì khẽ đưa tay lên môi ra hiệu im lặng, dì lặng lẽ ra gốc chuối sau vườn đọc thư lúc nào đọc xong thư đôi mắt dì cũng đỏ hoe. Một lần vô tình bị tôi bắt gặp, dì lau vội nước mắt cất giọng ngăm nghe “bép xép với ai thì liệu hồn” nói vậy nhưng dì nhát như cáy nên một lúc đã đấu dịu “đừng nói với ai rồi vài hôm đi chợ huyện dì mua bánh trung thu cho”. Dì quái thật! Chỉ có cái bánh trung thu cái thứ thời bấy giờ hiếm như mì chính cánh với vị ngọt, mềm, bùi bùi, ngầy ngậy của miếng thịt mỡ dày cộp, mới nghĩ đến nước miếng đã tứa đầy mồm may ra mới có thể bịt được cái miệng bép xép của tôi. Những lúc dì đi vắng tôi còn tình nguyện nhận thư, giấu thật kỹ trưa mang ra cho dì, không quên nhắc lại điều kiện…

Ngày cưới, dì vui vẻ vì lấy được người mình yêu còn mẹ thì bực lắm nhưng đành chép miệng “đất không chịu trời thì trời đành chịu đất vậy”. Tôi còn bé nên không được đi đưa dâu, một mình ra đường cái quan khóc tấm tức. Con đường đất bụi cuốn lên đỏ quạch, những cụm cối xay khô quắt mỗi lần có cơn gió thổi cất tiếng kêu như tiếng chuông gọi về một cõi xa xăm.

Lâu lắm kể từ ngày lấy chồng dì mới có dịp trở lại, cùng đoàn ruổi quẩy cá lên bán. Dì có vẻ buồn hơn trước, trên gương mặt trắng mịn giờ đã sạm màu gió cát, hơi có vị tanh tanh mặn mòi của biển. Dì lùa vội bát cơm nguội từ tay mẹ rồi tất tưởi chạy cho kịp phiên chợ mai. Mỗi lần về dì lại khe khẽ lau nước mắt, ngoài vẻ lam lũ còn ẩn chứa nét cam chịu.

Lần này dì trở về mà không quẩy gánh cá như mọi lần, vừa vào nhà là sà vào lòng mẹ khóc nấc nở, trên mắt trái hằn một vết bầm tím, con mắt bầm máu đỏ lừ.

“Nó theo con mẹ chủ tàu nên ngược đãi dì phải không? Thôi! Lên đây, chị em rau cháo nuôi nhau”, dì càng khóc to hơn lắc đầu quầy quậy, nói vậy thôi chứ mẹ biết đời nào dì dám bỏ lại đàn con với bà mẹ chồng ngoài bảy mươi tuổi, ai bảo trời sinh ra dì có tấm lòng đức độ.

Buổi chiều tiễn dì về, nắng Thu trải màu vàng nhẹ khiến lòng buồn thăm thẳm. Dì cho tôi cái bánh trung thu nhỏ xíu, vẫn hương vị ngọt ngào nhưng mặn chát, lần đầu tôi thấy bánh không còn ngon nữa, bên vệ đường những quả cối xay khô quắt rung rung như tiếng chuông reo.

 

Đình Dũng

Day dứt

Đêm qua em mơ thấy anh, lần thứ bao nhiêu kể từ ngày ta xa nhau? Em vẫn hay nhớ thương hoài niệm về những cái đã qua, luôn nghĩ về anh để rồi khuya về anh lại hiển hiện, làm em như thấy anh gần ngay đây mà sao cách trở quá.

Day dứt

 

Sáng nay, em cố đi làm sớm để vòng xe qua nhà anh, vẫn quang cảnh ấy, với cánh cổng rộng cùng chiếc sân gạch bên những hàng cây xanh mát, lại gần với ngày kỷ niệm lần đầu mình gặp nhau, nên em bồi hồi xúc động nhớ những vui buồn qua. Mình đã từng rất vui vẻ, chơi đùa rồi cùng nhau nấu bếp, thu dọn cửa nhà. Vậy là giờ em mãi day dứt về nơi mình sẽ chẳng thể thêm một lần bước chân vào, đầu óc em lại có dịp trăn trở vì sao, sao mình không thể nắm tay nhau để tiếp tục yêu thương…

 

Lúc em đến thì em gái anh phóng xe đi làm, em còn thấy cả mấy cô hàng xóm đi thể dục về. Ngắm lại những hình ảnh xưa, những con người cũ khiến em xúc động rưng rưng, bao kỷ niệm, yêu thương một thủa cứ tràn ùa về đầy ắp con tim nhỏ, với nỗi nhức nhối trào dâng và hình như em có đôi chút ân hận, rồi sau đó lại cố gạt bỏ đi. Bởi, phải trở lại những tháng ngày chịu đựng nhiều lời cay nghiệt của “giặc bên Ngô”, sẽ thật tủi cực, đau buốt tâm can, vậy nên em đành từ bỏ ý định quay về phía anh.

 

Có thể em đã vụng về khi quyết định, nhưng thật ra việc này đã làm em căng thẳng một thời gian dài. Vì cảm thấy sự có mặt của mình khiến em gái anh khó chịu, làm mọi người đều phải gượng gạo sống, thế thì ích gì.

 

Em vô tình biết quá nhiều, để rồi cô ấy lo sẽ bị bại lộ một số chuyện xấu xa từng làm như phá thai, toàn cặp bồ với sếp và tật ăn cắp vặt đã thành thói quen. Bố mẹ anh thừa biết nhưng hình như không thể bảo ban nên đã dung túng cho cái xấu, và quay ra dè chừng em. Mặc dù em luôn cho qua, vì đã xác định sống chung một nhà thì việc gì phải làm những chuyện bất lợi cho em chồng mình. Vậy nhưng cô ấy hình như cũng biết xấu hổ, nhìn em thấy bất ổn nên đã cố không để em được yên.

 

Chắc anh cũng biết nhưng đó là em anh mà, khi “người dưng nước lã” gây hiềm khích với người ruột thịt của mình, đương nhiên anh phải đứng về nơi anh cho là lẽ phải rồi. Em tin anh sẽ nghĩ em là kẻ rắc rối, nhiều chuyện, nên sẽ không bận tâm gì đến vấn đề giữa em và cô ấy.

 

Anh thử níu kéo và thuyết phục em nghĩ lại, nhưng em không thể. Có vẻ anh cũng chẳng màng đến việc giữ người quyết ra đi. Lòng em đau buốt khi nghĩ anh đã không yêu em nhiều như anh nói, cảm thấy hẫng hụt khi biết chắc anh không cần em. Anh hời hợt và không đáng tin vậy sao, hay có hiểu nhầm nào khác.

Phải chăng tình yêu chưa đủ lớn anh nhỉ và có khi hạnh phúc chẳng phải là ngồi tiếc nuối những cái đã qua mà nó chính là cái ta đang nắm giữ kia. Chẳng từng có chuyện cổ tích hiện đại cười rằng, sau bao sóng gió, thử thách cuối cùng công chúa hoàng tử không đến được với nhau và thế là họ sống hạnh phúc đến trọn đời.

 

Cuộc tình thành dang dở, song em sẽ vẫn gắng viết nên câu chuyện cổ tích của đời mình, sẽ cố quên đi tất cả, dù anh đang giữ trái tim em, khiến em chẳng thể yêu ai được nữa, tình đầu ạ.

Kim Thoa / Dân Trí

Giả vờ…

Mỗi lần về, em chỉ ở nhà với bố mẹ và các cháu, chẳng đi chơi đâu. Lang thang trên những con đường làm gì, khi mà chắc chắn nó sẽ gợi nhớ những ngày xưa, về những thứ mà em đang muốn cố quên đi, và luôn phải giả vờ là đã quên.

 

Giả vờ quên
Giả vờ quên

Em đã cố cầu mong cho xa cách sẽ làm nhạt nhòa tất cả, cho không còn day dứt, không nhớ thương vơi đầy nữa. Khi có ai vô tình nhắc đến anh sẽ không giật mình thảng thốt như xưa, có thể lặng yên nghe và cười. Em đã nhủ sẽ xem đó chỉ như một kỉ niệm đã qua, không hối tiếc, không níu kéo… Để mỗi lần nghĩ đến lại mỉm cười vì mình đã trải qua hết mọi cung bậc của tình yêu.

 

Rồi còn tự “lòe” mình bằng cách hi vọng rằng chỉ cần gặp tình cảm mới sâu sắc, mạnh mẽ, người yêu mới tuyệt vời, một gia đình hạnh phúc cùng người chồng hơn hẳn người yêu ngày xưa thì sẽ quên bẵng, quên hẳn luôn được, nhưng đến giờ cũng chẳng thể nào nhung nhớ ai ngoài anh, nên vẫn mãi trân trọng, mãi nhớ, mãi tiếc nuối tình cảm đã khiến em rung động, ngu ngơ, khờ dại… đó thôi.

 

Có lần, bất chợt nhìn bức ảnh chụp đứa bạn cũ đang vui đùa trên con phố có hàng cây xanh rì quen thuộc, mà lòng em đã lặng trong giây lát, sẽ sàng nhớ nhung. Cả một bầu trời yêu em vẫn ấp ủ, canh cánh trong lòng hiện về. Và em luôn tự băn khoăn hỏi mình, em vẫn yêu anh, hay chỉ là đang thầm tiếc quá khứ quá đỗi hạnh phúc ấy? Ngày anh ở bên, đâu có ai được hãnh diện và may mắn nhiều bằng em.

 

Anh quyết tâm ra đi vì có lẽ cái tôi trong anh còn lớn hơn cả tình em, khiến cho con bé cứ phải giả vờ mỉm cười mà không hay nước mắt đã đầy ứa con tim. Em cứng cỏi dối lòng rằng xa anh em vẫn ổn, không việc gì phải theo anh đến cái nơi xa lạ, đầy hào nhoáng vô vị ấy. Để rồi lúc không được nghe giọng nói thân thương, em mới hay hóa ra mình quá yếu đuối. Muốn biết tin tức về anh đến cồn cào ruột gan, mà cứ giả vờ như không thèm để ý…

 

Ngày tháng trôi đi, em cứ giả vờ bận rộn, cố làm cho mình thấy đã không nhớ đến ai từ rất lâu rồi. Vẫn giả vờ mạnh mẽ, dẫu vẫn rất yếu lòng nơi góc phố mang tên Kỉ niệm.

 

Em cứ giả vờ lạc quan, em xinh xắn, em yêu đời, em tràn đầy sức sống thế, rồi anh sẽ trở lại, với nồng nàn, mãnh liệt. Nhưng em dần cảm thấy và không hiểu vì sao mình bỗng trở nên dễ tuyệt vọng đến vậy.

 

Em mãi ra vẻ mình đang vô cùng hạnh phúc, quá đầy đủ và rất hài lòng với cuộc sống tự do, tự tại làm mọi điều mình thích. Con bé tội nghiệp cứ giả vờ. Giả vờ mãi… cho đến khi lòng chùng xuống, nhận ra, đâu còn ai muốn quan tâm xem mình đang giả vờ hay không?

Và giờ đây, em vẫn nhớ anh, rất nhiều. “Phương trời xa anh bình yên nhé!”

Theo Bình Yên/ Dân Trí

Mày để cho nó một chút

Xưa, có một anh học trò nghèo rất thông minh, thuê một căn nhà ở trọ trong phố. Đối diện với nhà anh là nhà một bà cụ chuyên nghề quay tơ, có một cô con gái út rất nết na thùy mị, chăm việc bếp núc.

Thiếu nữ áo yếm ngày xưa

Bà cụ thường đe bọn thanh niên hàng xóm: – Có già ở đây, bọn bây đừng hòng léng phéng đến con út.

Một ngày kia. Lúc bà cụ đang quay tơ, cô út nấu ăn dưới bếp, anh học trò cầm một cái chén nhỏ xíu sang nhà bà cụ: – Thưa bác, hôm nay cháu nấu ăn quên mua nước mắm, bác cho cháu xin một muỗng.

Thấy anh học trò ăn nói dễ thương nên bà cụ cũng dễ dãi: – Ừ con cứ xuống bếp nói con út đưa cho.

Anh học trò đi xuống bếp, giấu cái chén tỉnh bơ: – Cô út, bác nói cô cho tôi… nắm tay cô một chút.

Cô út sợ quá la toáng lên: – Má ơi! Anh này ảnh kêu…

– Thì mày để cho nó một chút. Có mất cái gì đâu!

Cô Út đành đứng im cho anh nắm tay. 3 bữa sau, anh học trò lại sang: – Thưa bác, cho con xin một củ hành nhỏ.

– Con cứ xuống bếp nói con Út đưa cho.

Anh ta lại xuống bếp: – Cô Út, bác nói cô cho tui hun cô một cái.

Cô Út la lớn: – Má ơi! Anh này ảnh đòi…

– Thì mày cứ để cho nó một chút…

Cô Út đành để cho anh ta hun. Cứ thế khi thì hạt tiêu, trái ớt, khi thì muỗng muối, hạt đường, cô Út cứ đành phải “cho một chút…”. Một thời gian sau, anh ta đã được ở… rể nhà bà cụ.

Mất danh dự?

Tôi 29 tuổi, lấy chồng được gần 5 năm, đã có một con gái. Sau khi cưới tôi mới biết chồng tôi là người cờ bạc, rượu chè, mỗi lần uống say là sinh sự đánh đập vợ, sau đó, anh lại xin lỗi.

Vì con, tôi đã nhiều lần bỏ qua để giữ cho con có một gia đình trọn vẹn. Năm 2010, sau 10 năm phấn đấu, tôi cũng có được một vị trí trong xã hội, hiện là phó chủ tịch Hội Phụ nữ của thị trấn và là đại biểu hội đồng nhân dân. Công việc của tôi chủ yếu là làm công tác tuyên truyền, trong đó có việc tuyên truyền chống bạo lực gia đình nhưng thật oái oăm, bản thân tôi lại là nạn nhân của nó. Lần gần đây nhất, sau khi đánh đập tôi, chồng tôi đã bỏ đi, thề không bao giờ quay lại. Tôi càng nghĩ càng uất, quyết định viết đơn ly hôn. Khi chồng tôi quay về lấy quần áo, tôi đưa đơn anh ký ngay. Giờ tôi lại đang hoang mang không biết phải tính thế nào. Nếu không ly hôn, cuộc đời tôi chẳng biết rồi sẽ ra sao với người chồng như thế, nhưng nếu ly hôn, tôi còn danh dự, bố mẹ con cái… Mong chị giúp tôi một lối ra…

Hoàng (Vĩnh Long)

Danh dự hôn nhân
Danh dự hôn nhân

Em Hoàng mến,

Là người làm công tác phụ nữ, chắc em cũng đủ hiểu biết và lý luận để xác định mình cần phải làm gì khi gặp phải một người chồng như thế. Hỏi Hạnh Dung, có lẽ chỉ là để em củng cố thêm niềm tin cho quyết định sắp tới của mình. Năm năm chung sống, Hạnh Dung nghĩ chắc em cũng đã có không ít cố gắng để làm thay đổi thói bạo hành của chồng nhưng kết quả cuối cùng, sau bao lần tha thứ, vẫn là lá đơn ly hôn, chứng tỏ sức chịu đựng của em đã cạn và em cũng nhận ra là không thể làm gì khác hơn được với người chồng ấy. Vậy thì, đơn đã ký, hãy can đảm tự giải phóng cho mình. Chắc em hiểu, trong việc này, nếu mình không làm thì chẳng ai có thể làm thay mình, giúp mình biến cải được hoàn cảnh.

Em lo với công việc em đang làm, danh dự sẽ bị ảnh hưởng nhưng thật ra, chấm dứt cuộc hôn nhân bất hạnh, chia tay với người chồng ấy lại là cách tốt nhất để em cứu vãn danh dự, khẳng định sự mạnh mẽ, độc lập của mình. Em đâu phải bao cát để anh ta tập đánh những khi say xỉn! Làm sao em có thể tìm thấy hạnh phúc, sự bình đẳng trong quan hệ vợ chồng nếu còn tiếp tục chung sống? Em thoát khỏi cảnh bạo hành, cha mẹ em chắc phải vui nhiều hơn buồn. Thà chịu đổ vỡ còn hơn là phải chứng kiến cảnh con mình ngày ngày bị chồng đánh đập thô bạo. Còn con gái em, lớn lên trong cảnh cha thường xuyên đánh đập mẹ, cháu sẽ nghĩ thế nào, bị ảnh hưởng ra sao, em có nghĩ đến không? Một mẹ một con mà vui vẻ bên nhau, tự chăm sóc nhau vẫn ngàn lần hơn phải sống trong cảnh bạo lực gia đình.

Em chưa đầy 30 tuổi, con đường phía trước còn dài, đừng phí phạm thêm thời gian và tuổi trẻ cho một người đã không hề biết trân trọng mình.

Hạnh Dung / baophunu.org.vn

Lầm một nước cờ

Em mới sinh cháu thứ hai được sáu tháng, hiện đang bế tắc không biết cách nào nuôi con. Lấy chồng xong mới phát hiện chồng mình có máu đỏ đen.

Sai nước cờ
Sai nước cờ

Em để dành được đồng nào anh ấy năn nỉ mượn, hoặc tự tiện lục tìm lấy. Em tính sinh thêm một đứa con để anh biết lo lắng, trách nhiệm với vợ con, nhưng em nghỉ sinh mới đi làm lại được ba tháng, anh đã nợ gần 50 triệu đồng, bao nhiêu tiền em dành để nuôi con anh nướng sạch vào cá độ bóng đá. Em khóc hết nước mắt, dọa đem con về nhà ngoại ở, anh nói em muốn đi đâu thì đi. Vợ chồng em chỉ có một căn nhà cũ ba mẹ anh mua cho. Ba mẹ em cũng nghèo, lại ở quê, em không trông nhờ được. Thu nhập của em thì quá thấp, không đủ nuôi con, lấy đâu ra tiền thuê nhà. Em còn đang đi học thêm tại chức buổi tối. Tính đường nào cũng bí, em thật sự không biết trông cậy vào đâu…

Hải Bình (TP.HCM)

 

Em Hải Bình mến,

Lúc này, em cần bình tĩnh tìm cách giải quyết từng chuyện một. Kinh nghiệm cho thấy, trong những lúc khó khăn, người đầu tiên mình phải trông cậy là chính mình thôi.

Em đã tính lầm một nước cờ: tưởng sinh thêm con là có thể thay đổi bản chất đỏ đen của chồng. Quá kỳ vọng vào việc này, em không chuẩn bị kỹ việc nuôi con, nên vô tình làm phát sinh thêm cho mình một gánh nặng quá lớn. Giờ, nếu tiếp tục tính vội, tính sai nước nữa, em có thể sẽ đâm đầu vào ngõ cụt.

Trước tiên là chuyện chồng em. Biết anh ta vô trách nhiệm, em phải giữ hết tiền bạc, cả khoản chi hằng ngày, cả tiền dành dụm. Quan trọng nhất là căn nhà, nếu em không giữ kỹ giấy tờ, anh ta mang đi cầm cố, thì mẹ con em sẽ không còn chốn nương thân.

Đối với con, nếu thu nhập của em không đủ nuôi cả hai đứa, lại còn đưa đón học hành, em nên nghĩ cách gửi một cháu cho ông bà nội hay ông bà ngoại nuôi giúp một thời gian. Nhiều người mẹ đã phải chọn cách này. Lúc ngặt nghèo, con cháu ruột rà, ông bà sẽ thương mà gánh đỡ, có phụ được đồng nào thì em phụ giúp ông bà thêm.

Đối với em, học thêm là tốt, nhưng thời điểm này phải xin bảo lưu kết quả học tập, tạm nghỉ học một thời gian, bớt đi một phần gánh nặng. Em phải tìm thêm công việc để tăng thu nhập mà nuôi con. Đừng than vãn oán trách, đừng khóc lóc sầu hận vì tình yêu – những việc đó chẳng giải quyết được gì cho vấn đề em. Hãy nhìn về tương lai mà sống, em ạ.

Hạnh Dung  / baophunu.org.vn)

Người thuê chung nhà

Em lập gia đình gần ba năm, có bé gái một tuổi. Vợ chồng em ở nhà thuê, tới tháng chồng em đưa ít tiền, trả tiền nhà xong thì không đủ tiền mua sữa cho con. Anh nói, còn phải giúp đỡ gia đình.

 Em sống với chồng mà có cảm giác như hai người ở trọ trả chung tiền nhà, ngoài ra không còn chút gì gọi là chia sẻ. Em muốn tâm sự để vợ chồng hiểu nhau, nhưng chỉ mình em nói, anh không trả lời. Nói căng thì anh dắt xe bỏ đi. Khi em có thai, bị động thai, lại bị cao huyết áp thai kỳ, anh không hề quan tâm, lo lắng. Chỉ khi về nhà nội thì anh trở nên khác hẳn: vui vẻ, hào phóng, cho tiền người này người nọ. Tiền lương tháng của anh cũng đem về gửi mẹ. Lúc trước chưa có con, lương mình em cũng đủ sống, giờ có thêm bé, em phải một mình vừa chăm con vừa đi làm. Đã vậy, má chồng còn xét nét đủ thứ, tháng nào lên thăm cháu cũng gom món này món kia đem về, còn nói em ăn xài phung phí. Em chẳng biết mình còn cơ hội để cứu vãn gia đình không, nhiều khi mệt mỏi quá em nghĩ ly hôn cho xong, lấy chồng như vậy cũng chẳng được thêm cái gì ngoài nỗi mệt mỏi chịu đựng.

Thanh Thảo (TP.HCM)

Hôn nhân gia đình người thuê chung nhà - Ảnh minh họa
Hôn nhân gia đình người thuê chung nhà – Ảnh minh họa

Vợ chồng có thể ở nhà thuê, nhưng không thể chỉ là những người thuê chung nhà. Trách nhiệm gia đình không phải ở chỗ trả tiền nhà là xong. Em không nói rõ chồng em giúp đỡ gia đình bên nội như thế nào. Nếu tiền lương hằng tháng đem hết về gửi mẹ, vợ con thiếu hụt anh ta không cần biết đến, khi em cần tiền hỏi cũng không có đồng nào, thì không ổn. Nhưng, nếu chồng em có dự định riêng chưa nói với em, gửi mẹ để dành tiền mua nhà mua đất, thì cũng nên nghĩ lại. Vợ chồng em không thể cứ ở nhà thuê mãi, nên cũng cần tiết kiệm dành dụm. Chỉ có điều, cả hai vợ chồng phải thống nhất với nhau cách chi tiêu, để dành.

Em nên nói chuyện với chồng về khó khăn của mình, lập sổ chi tiêu rõ ràng để chồng thấy em không phung phí. Cứ nhỏ nhẹ bền bỉ mà nói chuyện, không cần phải “căng” làm gì, sử dụng chiến thuật “mưa dầm thấm lâu”. Những lần bà nội lên chơi, em cũng nên tâm sự với bà những chuyện đó, đừng khư khư giữ kín trong lòng. Lấy nhau ba năm, em cần nắm rõ chồng em làm ra mỗi tháng bao nhiêu, đưa tiền cho em xong thì còn lại bao nhiêu, tiêu xài thế nào. Những khoản chi lớn trong nhà: tiền gửi con, tiền mua sữa, em thử “huy động vốn” của chồng xem sao. Đừng căng thẳng hạch hỏi, hãy sử dụng “sức mạnh cá nhân” của mình, em sẽ thấy kết quả không đến nỗi tệ!

Đọc thư em nghe như mọi chuyện đều có “hơi tiền”, Hạnh Dung hiểu em đang bị căng thẳng về tiền bạc. Hãy thử thoải mái một chút, bớt càm ràm chuyện tiền bạc, thay vào đó, hãy tìm hiểu vì sao khi anh về nhà nội lại “vui vẻ, hào phóng”, rồi từ đó tìm cách để anh cũng vui vẻ hào phóng với mẹ con em ở nhà. Ly hôn hay không là do tình yêu của vợ chồng em còn hay hết, chứ đừng vì lý do kinh tế khó khăn. Thời điểm này, em hãy cố gắng làm hết sức mình đã, hãy đặt mục tiêu cải thiện chất lượng sống của gia đình. Chúc em thành công và hạnh phúc.

Thật thà là cha quỷ quái

Có một tên trộm chẳng trộm được gì nhiều. Trong cơn tuyệt vọng, hắn tìm đến một ngôi đền nơi có vị giáo sĩ đang diễn thuyết.

Tên trộm đánh hơi thấy một thương gia giàu có nên định lại gần ăn cắp. Nhưng sau một hồi quan sát người thương gia với khuôn mặt biến sắc liên tục, tên trộm quyết định đứng nghe lỏm câu chuyện trong giây lát.
Vị giáo sĩ đang nói về chủ đề “Thật thà”, và trong tâm trí tên trộm, cuộc nói chuyện này không tệ chút nào, bởi hắn đã hoàn toàn đánh mất cảm giác đích thực về sự trung thực. Khi buổi nói chuyện kết thúc, tất cả mọi người đều đã rời khỏi, chỉ riêng một mình tên trộm còn nán lại chưa chịu rời đi.

Tên trộm đặt ra rất nhiều câu hỏi, mâu thuẫn trong tâm trí hắn. Hắn tự hỏi làm thế nào mà một kẻ trộm lại có thể cảm thấy tự do và thoải mái khi không nói dối. Vị giáo sĩ đã tận tâm đưa cho tên trộm những lời khuyên sâu sắc và rất ý nghĩa bằng việc giảng giải sự thật cũng có thể giúp tạo cho hắn sự nghiệp. Và đức tính thật thà cũng giúp hắn an toàn và chắc chắn cho dù hắn có ở đâu hay hắn có ăn cắp cái gì.

Tên khẳng định chắc chắn sẽ làm theo lời khuyên của vị giáo sĩ, cam kết sẽ chỉ luôn nói sự thật ở mọi nơi kể từ giây phút đó.

Tên trộm ra khỏi ngôi đền cũng vừa lúc gặp đức vua đang cải trang thành dân thường đi thị sát dân chúng. Người đàn ông giả trang hỏi tên trộm là ai? Tên trộm nhớ lại lời hứa với vị giáo sĩ nên trả lời rằng mình là một tên trộm.

Người đàn ông lạ mặt vui vẻ và hào hứng đáp lại rằng mình cũng là một tên trộm. Nhanh chóng, hai tên trộm trở thành bạn của nhau bằng những cái bắt tay và ôm siết chặt. Tên trộm mới quen nảy ra ý định đi trộm những đồ quý báu. Và thế là tên trộm cũ dẫn “tên trộm mới” tới cung điện hoàng gia.

Tên trộm quay sang nói với người bạn mới quen rằng anh ta đã hứa là sẽ luôn nói sự thật. Người bạn mới đáp lại: “Không vấn đề gì! Chúng ta hãy cứ nói thẳng”.

Khi đám thị vệ chặn lại và hỏi hai tên trộm xem họ là ai và họ đang đi đâu thì cả hai cùng trả lời là họ đang vào trong cung điện để lấy cắp kim cương.

Viên thị vệ nghĩ thầm: “Họ là loại người gì thế nhỉ?” rồi để cho họ đi.

Tên trộm mới dẫn tên trộm cũ tới chỗ chiếc giá sách ở trong một căn phòng vẽ to đẹp và bảo tên trộm hãy phá khóa một cách an toàn. Tên trộm mới gợi ý họ chỉ nên lấy 4 viên kim cương – mỗi người hai viên bởi nếu đập viên kim cương thứ 5 kia ra làm đôi thì nó sẽ không còn giá trị nữa. Và thế là cả hai tên trộm ra khỏi căn phòng cùng với 4 viên kim cương, để viên kim cương còn lại ở chỗ an toàn và dễ nhìn thấy nhất.

Cả hai cùng bước đi với hai viên kim cương nắm chặt ở tay. Họ quay trở ra vẫn bằng con đường cũ. Đội thị vệ tiếp tục hỏi lại họ là ai và họ đang cầm trong tay thứ gì. Cả hai cùng trả lời họ là những tên trộm và họ vừa mới lấy cắp kim cương ở trong cung điện. Một lần nữa viên thị vệ lại tự nhủ tại sao cả hai người lại cư xử như vậy?

Ngày hôm sau, khi văn phòng cung điện hoàng gia được mở, người ta phát hiện ra kim cương của hoàng gia đã bị đánh cắp. Khi người thủ quỹ hoàng gia đến kiểm tra, ông ta phát hiện thấy 4 viên kim cương đã bị lấy mất. Trong đầu ông ta chợt lóe lên ý nghĩ hám lợi và đây là cơ hội tuyệt vời. Thế là ông ta cho viên kim cương thứ 5 vào trong túi áo, thông báo với nhà vua rằng cả 5 viên kim cương quý giá đã bị lấy cắp.

Nhà vua ra lệnh cho viên thủ quỹ tra hỏi đám thị vệ canh gác về sự việc này. Viên thị vệ đã kể lại sự việc gặp hai người đàn ông đêm qua. Đám thị vệ cũng bày tỏ quan điểm rằng hai người đó trông chẳng có vẻ gì là trộm cả, bởi làm gì có tên trộm nào lại liều lĩnh thừa nhận mình là trộm đâu?

Nhà vua lệnh cho đám thị vệ tìm bắt tên trộm, mang hắn tới gặp nhà vua. Quan sát cẩn thận từ đầu tới chân, nhà vua hỏi: “Có phải ngươi là kẻ trộm. Vậy ngươi đã ăn cắp thứ gì?”

Tên trộm trả lời : “Tôi không thể nói dối. Như Ngài đã biết tôi đã lấy cắp những kim cương trong cung điện của Ngài cùng với người bạn của tôi”.

“Ngươi đã lấy mấy viên kim cương?” nhà vua tiếp tục hỏi.

“Chúng tôi lấy 4 viên, mỗi người hai viên. Vì chúng tôi không thể đập vỡ viên cuối cùng ra làm đôi được, như thế sẽ không có giá trị gì, nên chúng tôi đã để nó lại nguyên vẹn”.

Nhà vua lại quay sang hỏi viên thủ quỹ : “Thế có bao nhiêu viên kim cương bị lấy cắp?”

“Có tất cả 5, thưa ngài”, viên thủ quỹ trả lời.

Hiểu ra điều gì đang xảy ra, nhà vua ngay lập tức hạ lệnh bắt giam viên thủ quỹ và chỉ định tên trộm vào vị trí thay thế, thành người trông coi kho báu của hoàng gia cho lời hứa luôn luôn thật thà của anh ta.

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống