“Bí mật động trời” của bố chồng

Một ngày cả thế giới hoàn hảo trong tôi sụp đổ, khi tôi phát hiện ra một sự thật phũ phàng.

Gia đình chồng tôi là dân Hà Nội gốc với một nếp sống rất Tràng An như cách suy nghĩ của nhiều người về khái niệm điển hình của người Hà Nội. Khi biết tôi và anh yêu nhau, bố mẹ tôi rất yên tâm bởi lý lịch ổn như vậy.

 

Bí mật động trời
Bí mật động trời

Gia đình anh không phải dạng giàu có, nhưng gia phong rất nghiêm khắc. Và các thành viên trong gia đình đều là những người có học nên cách đối đãi với nhau cũng đàng hoàng, không phải hà khắc kiểu phong kiến.

 

Bố chồng tôi uy nghiêm nhưng cũng hết sức tình cảm, mẹ chồng thì giỏi giang nội trợ, tính cách cởi mở, tâm lý. Anh chị em của chồng, đều là những người có công việc ổn định, có chỗ đứng trong xã hội. Cả gia đình đoàn kết, đùm bọc và yêu thương nhau, tôn trọng dâu rể trong nhà.

 

Thời gian gần đây, chồng tôi thường xuyên đi công tác xa, nên mẹ con tôi về bên nhà ông bà nhiều hơn. Sang nhà ông bà nội, tôi có sự trợ giúp của mẹ chồng, bữa cơm trở nên ấm cúng hơn, các cháu có ông bà thì thích và ngược lại, ông bà có các cháu sang ở cùng cũng cảm thấy vui vẻ. Mọi chuyện chẳng có gì đáng nói, nếu một ngày tôi không vô tình phát hiện ra bí mật tày trời.

Hôm đó, bố chồng nhờ tôi lấy số điện thoại của một người bạn trong máy ĐTDĐ của ông. Đang bấm lấy số thì có tin nhắn đến, vì thế tin nhắn bị mở ra ngoài sự kiểm soát của tôi. Tôi hoa mắt vì không tin nổi vào những gì mình nhìn thấy trên màn hình. Đó là một tin nhắn rất mùi mẫn được gửi bởi một người xưng “em” đầy những nhớ nhung. Số điện thoại người gửi tin nhắn đó không được lưu tên trong danh bạ điện thoại nên tôi rất hoang mang. Bởi vì hiện tại bố chồng đang dùng sim điện thoại mà chồng tôi đã từng dùng.

 

Tim tôi bỗng dưng đập loạn xạ, phấp phỏng suy nghĩ. Kiểm tra kĩ lại hộp thư thì hàng loạt tin nhắn “ướt át” khác được gửi từ cùng số điện thoại, nên tôi không còn vin vào suy nghĩ vớt vát rằng đó là tin nhắn gửi nhầm. Tôi hoang mang đến sợ hãi. Chồng tôi hay phải đi công tác nên mặc dù rất tin tưởng chồng nhưng tôi không thể không nghĩ rằng chồng tôi ngoại tình và đó là tin nhắn của người tình gửi đến.

 

Nhưng rồi suy nghĩ đó lại nhanh chóng bị loại bỏ bởi chồng tôi dùng sim này từ rất lâu rồi, còn những tin nhắn thì lại mới. Và thật bất ngờ, khi ở mục gửi đi cũng đầy những tin nhắn hẹn hò được gửi trong quãng thời gian rất gần. Như vậy, chồng tôi không phải là người “dính dáng” gì đến sự khuất tất này.

 

Tôi dẹp hết những suy nghĩ khổ sở nhảy múa trong đầu, coi như không biết gì, để có thời gian xem xét. Sau đó, một loạt các cử chỉ lạ của bố chồng tôi xuất hiện. Ví dụ, bình thường nhận các cuộc gọi điện đến, ông đều nói to trước mặt mọi người, nhưng có một số cuộc gọi, sau khi ông cầm điện thoại lên nhìn số, thì ông đi về phòng, đóng cửa lại và nói rất nhỏ. Và số điện thoại kia dù không ghi tên, nhưng bố chồng tôi lại thuộc lòng. Mắt ông đã kém, nên mỗi khi cần gọi đều nhờ con tôi bấm hộ, và ông cứ thế đọc số cho cháu bấm mà không mảy may “đề phòng”.

 

Bình thường ông không khi nào rời tay khỏi chiếc điện thoại, nhưng một lần lúc ông đi tắm thì điện thoại réo liên hồi. Con trai tôi ngây thơ không biết những gì nên cầm lên nghe, vì tiếng phát ra loa ngoài nên tôi nghe được tiếng từ đầu dây bên kia. Tôi điếng cả người khi nhận ra đó là giọng nói của bà T – chủ nhân của số điện thoại “lạ” kia đồng thời cũng là bạn thân của gia đình chồng tôi.

 

Hóa ra bấy lâu nay, hai người đã lợi dụng vỏ bọc là chỗ bạn bè thân thiết để qua mắt mọi người. Trước mắt gia đình chồng tôi, họ diễn vở kịch bạn bè, tình thân, nhưng rồi họ hẹn hò, lén lút gặp nhau. Có lẽ nằm mơ tôi cũng không thể tưởng tượng nổi đến một ngày bản thân mình phải đối mặt với sự thật khủng khiếp này. Tôi miên man suy nghĩ, tôi cảm thấy bế tắc khi một mình phải gánh bí mật động trời này.

 

Tôi không thể kể cho chồng, dù anh luôn là người có thể tâm tình với tôi tất cả những vui buồn của cuộc sống. Chồng tôi luôn coi bố tôi là thần tượng, từ nghề nghiệp đến cuộc sống riêng tư. Trong mắt anh, bố mẹ đã chung sống với nhau hạnh phúc, êm ấm, biết nhường nhịn nhau trong suốt mấy chục năm qua. Tôi không muốn phá vỡ hình tượng đẹp ấy trong lòng chồng tôi về hình ảnh người cha đáng kính. Và tất nhiên, với bản năng đầy lo âu của một người phụ nữ, tôi cũng không muốn chồng tôi có một tấm gương “xấu” để đi theo vết xe đổ kia. Mẹ chồng tôi thì khỏi nói rồi, bà luôn sùng bái và thần tượng chồng mình.

 

Bà chăm sóc ông như chăm bẵm một đứa trẻ, bà chiều chuộng và phục vụ ông tận tình. Bà coi việc chăm ông là hạnh phúc của đời mình. Bà là người phụ nữ hay lam hay làm, khéo léo và giỏi giang trong khoản nội trợ, chiều chồng, thương con cái hết mực. Đặc biệt, bà luôn coi những điều đó là điều hiển nhiên một người phụ nữ cần phải làm, không bao giờ kể công, hay than vãn. Trong lòng bà, ông cũng là một bức tượng đài vĩ đại, giỏi chuyên môn, biết thương vợ thương con, biết cầm lái gia đình có được ngày hôm nay.

 

Và tôi có chết cũng không bao giờ dám nói với mẹ chồng sự thật phũ phàng và đau đớn này. Bởi vì tôi không thể hình dung nổi hậu quả gì sẽ xảy ra khi bà biết sự thật. Anh em của chồng tôi đều là những người tốt, nhưng tôi cũng không dám nghĩ mình sẽ nói chuyện được. Như tôi đã nói, gia đình chồng tôi luôn yêu thương và bảo vệ lẫn nhau, con cái đều rất kính trọng và ngưỡng mộ ông bà.

 

Tôi không muốn quyết định điều gì xốc nổi, thứ nhất chắc gì mọi người tin tôi? Thứ hai, nếu mọi người đã tin tôi thì sẽ đối mặt với nhau như thế nào trước câu chuyện đáng xấu hổ này? Chắc chắn một khi sự việc vỡ lở ra, gia đình chồng tôi ai cũng sẽ có vết thương lòng, gương vỡ không thể lành lại được, bát nước hắt đi sao còn lấy lại được, khi mà các thành viên đều tự hào, hãnh diện về gia đình mình?

 

Nhưng nếu tôi im lặng giữ lại bí mật này cho mình, để tránh làm tổn thương mọi người, để mẹ tôi có chút thanh thản những năm cuối đời, để nguyên vẹn hình ảnh tốt đẹp của một người cha, người ông đáng kính trong mắt con cháu, tôi có phải đang vô tình tiếp tay cho mối quan hệ bất chính kia? (Bởi vì sự thực bố chồng tôi chưa từng nói một câu nặng lời với mẹ chồng, ngay cả như bây giờ tiền lương hàng tháng ông vẫn đưa hết cho bà, ông vẫn lo lắng cho con cháu từ việc lớn đến việc nhỏ đúng trách nhiệm của một người ông). Nhưng nếu tôi không có những hành động kịp thời, tôi lại lo lắng một ngày nếu chuyện kia bị người ngoài phát hiện thì gia đình tôi sẽ sống ra sao, đối mặt với hàng xóm, với những người bạn của gia đình theo cách nào khi sự việc chẳng tốt đẹp gì?

 

Bố chồng tôi xưa nay luôn đàng hoàng, đĩnh đạc trong mắt bạn bè đồng nghiệp, trong mắt bạn bè của các con… tôi cũng không thể hiểu nổi tại sao ở tuổi xế chiều, ông lại “nảy sinh” ra những khuất tất đáng thất vọng như vậy, trong khi ở tuổi ông đáng lẽ vui vầy bên con cháu, vui thú điền viên, hưởng tuổi già trong thanh bình, yên ổn. Tôi thực sự rất khổ tâm.

 

Theo PL&XH

Quằn quại trong địa ngục sau lần bị làm nhục

Không đủ can đảm tố cáo kẻ cưỡng hiếp mình, tôi còn bị hắn khống chế, tiếp tục hành vi đốn mạt.

Kể từ đó, dù yêu ai hay đến lúc lấy chồng, sinh con, cuộc sống của tôi là một chuỗi những ngày khủng khiếp…
Kẻ cuồng dâm
Tôi sinh ra ở một làng quê nghèo ở miền Trung. Lúc vừa tròn 18 tuổi, tôi đã gặp một chuyện khủng khiếp đầu tiên và đó cũng là khởi đầu của cả một cuộc đời đau khổ đầy nước mắt.
Tôi vốn là một cô bé trắng trẻo, ưa nhìn, được nhiều bạn trai để ý. Trong số đó có một người lớn hơn tôi 5 tuổi, là hàng xóm cũng thích tôi và tôi cũng có cảm tình. Thế rồi, trong một lần cùng nhau ngồi hóng mát ở bờ đê, tôi đã bị anh ta chiếm đoạt. Đau đớn, thất vọng và khinh bỉ, nhưng tôi không thể tố cáo vì anh ta doạ, nếu tôi nói ra anh ta sẽ bảo với mọi người tôi là gái bán hoa.
Kể từ ngày đó, anh ta coi tôi như nô lệ tình dục. Bất cứ khi nào anh ta cần đến tôi, tôi đều phải đáp ứng. Kể cả những lần anh ta có công việc phải ra Hà Nội, tôi cũng phải “theo hầu”. Không chịu được, tôi bỏ quê ra Hà Nội đi làm thuê kiếm sống để thoát khỏi kẻ bệnh hoạn đó.
Rồi tôi gặp được một người đàn ông tốt. Anh ấy yêu thương tôi rất thực lòng và trân trọng tôi, gìn giữ cho tôi. Tôi vô cùng hạnh phúc những cũng rất lo lắng. Thỉnh thoảng, tên khốn kia vẫn ra Hà Nội, tìm gặp và đe doạ tôi, bắt tôi đáp ứng nhu cầu tình dục của hắn.
Tôi sợ hãi và định nói hết cho người yêu, mong anh ấy hiểu, thương và bảo vệ tôi. Nhưng trong những cuộc truyện trò, anh vô tình nói với tôi rằng anh yêu tôi vì tôi là cô thôn nữ trong trắng, ngoan hiền, điều mà anh khó tìm được ở những cô gái người thành phố. Tâm sự này của anh dập tắt ý nghĩ nói thật của tôi. Trong khi đó, gia đình anh cũng rậm rịch chuẩn bị chuyện cưới xin. Đúng lúc này, kẻ khốn nạn đã hại đời tôi cũng vào miền nam làm ăn, tôi thoát khỏi hắn và tưởng rằng từ đây mình sẽ có một cuộc đời mới an lành.
Thế nhưng, bất hạnh thay, vào thời gian chuẩn bị cho lễ ăn hỏi, một hôm, tôi và anh đã không kiềm chế được bản thân nên đã quan hệ. Đó cũng là ngày chấm dứt giấc mơ hạnh phúc của tôi. Phát hiện ra tôi không còn trinh tiết, anh lập tức huỷ bỏ đám cưới, mặc dù ngay lúc đó, tôi đã kể hết cho anh nghe về nỗi đau đớn mà tôi đã phải chịu trong bao nhiêu năm qua.
Anh bảo, anh coi trọng trinh tiết nhưng còn khinh bỉ sự dối trá hơn. “Nếu em thật thà nói với anh ngay từ đầu thì anh đã có thể tha thứ cho em và vẫn yêu em. Nhưng bây giờ thì không thể. Em đã lừa dối tình cảm của anh ” – anh ấy nói với tôi như vậy và không bao giờ còn liên lạc với tôi nữa.
Địa ngục trần gian
Đau đớn và tự trách mình đã không đủ dũng cảm, tôi trở về quê vì giờ đây không còn sợ phải đối mặt với con quỷ râu xanh nữa.
Ở quê nhà, tôi gặp lại người bạn trai từng theo đuổi tôi từ hồi còn đi học. Đó là người đàn ông thật thà, chất phác tuy hơi cục mịch. Sau tất cả những bất hạnh đã trải qua, và với kinh nghiệm từ tình yêu đã mất, tôi không còn dám nghĩ đến chuyện yêu đương hay lấy chồng nên đã quyết tâm từ chối, sau khi kể hết những nỗi đau mà tôi đã phải chịu đựng.
Thật bất ngờ, anh ấy ôm lấy tôi và nói rằng, anh ấy yêu tôi, thương tôi và chấp nhận tất cả. Sau một thời gian, tôi bị anh thuyết phục và tin tưởng trao gửi cả quãng đời còn lại cho người đàn ông này. Một năm đầu, tôi hạnh phúc với người chồng thật thà, cục mịch. Thế nhưng, đang yên lành thì kẻ đốn mạt từng hại đời tôi bỗng quay trở về trong dịp Tết. Hắn lại mon men đòi tôi phải chiều hắn, nhưng tôi cương quyết từ chối.
Thế là, hắn gặp chồng tôi và nói rằng, tôi đã lừa dối cả hắn và chồng tôi, rằng ngày xưa tôi chủ động gạ gẫm hắn, rồi lại bỏ rơi hắn để đi với người khác. Vốn là người thật thà, chồng tôi đã tin hắn và từ đây, một cuộc đời đầy bạo lực và nước mắt bắt đầu.
Cho rằng bị tôi lừa dối, từ một người hiền lành tử tế và yêu vợ, chồng tôi quay sang rượu chè, và mỗi lần say xỉn, anh ta lại mang tôi ra chửi, đánh. Không còn ngôn từ nào anh ta không dùng để mạt sát tôi. Kinh hoàng hơn, anh ta quay sang bạo hành tình dục vợ. Mỗi đêm, anh ta đều cùng các chiêu quái đản để làm tôi phải đau đớn.
Suốt 15 năm qua, không biết bao nhiêu lần tôi phải hét lên lao ra khỏi nhà giữa đêm tối vì bị chồng nhục hình. Đau đớn hơn, anh ta nhồi vào đầu 2 đứa con trai tôi rằng mẹ chúng là loại gái hư hỏng. Chưa hết, mỗi khi say rượu, anh ta bắt hai đứa con đứng giữa nhà chửi mẹ là đồ nọ đồ kia. Cả gia đình tôi (bố mẹ đẻ, các anh chị em tôi) đã ra sức khuyên can nhưng chồng tôi vẫn không thay đổi. Lúc tỉnh táo thì anh ấy cũng khá tử tế, nhưng chỉ cần một chén rượu vào thì chồng tôi lại biến tôi thành tội đồ.
Giờ đây, một điều ân hận nhất đối với tôi, đó là hồi ấy tôi đã không dũng cảm tố cáo kẻ đã làm hại đời tôi, và hơn thế, lại còn để hắn khống chế suốt bao nhiêu năm. Còn chuyện có nên nói thật với người yêu về chuyện đó hay không, đến giờ này tôi cũng vẫn chưa biết nên thế nào cho phải. Nhưng có lẽ, nếu đã không dũng cảm tố cáo thì tốt hơn hết là chôn chặt nỗi đau…
Theo Mỹ Hạnh – (Ghi theo lời kể của chị Nguyễn Thị H.)
VnMedia

Tâm sự của người vợ được đại gia “mua” về

Khi bắt đầu cuộc hôn nhân này, tôi không mong chờ mình sẽ nhận được hạnh phúc. Điều tôi làm đơn giản là trả ơn và trả nợ.

Người ta có thể mong chờ gì từ một cuộc hôn nhân đổi chác? Tôi không mong gì cả và cố hữu giữ ý nghĩ đó trong đầu…
Tôi lấy chồng năm 20 tuổi. Chồng tôi hơn tôi 22 tuổi, là một người giàu, rất giàu. Ông độc thân, vợ mất đã lâu, không có con cái. Năm ấy, mẹ tôi ốm nặng, cần tiền để chạy chữa. Em trai tôi lại vừa đỗ đại học, cần tiền để đi học. Nhà tôi nghèo. Cả nhà 4 người chỉ có mảnh ruộng con con làm kế sinh nhai. Lúc nông nhàn, tôi vẫn phải đi mót khoai ngoài đồng, đi làm thuê cho người ta để có thêm tiền sinh hoạt cho gia đình. Thế nên tôi lấy ông. Câu chuyện về cuộc hôn nhân của tôi chỉ đơn giản thế.
Tôi không biết vì sao mình được chọn, bởi tôi nghĩ, người giàu có như ông, để lấy một cô vợ, có gì là khó? Hơn nữa, trước đó tôi vốn không biết ông. Ông là người trên tỉnh, thi thoảng có về quê chơi để thăm mộ và họ hàng. Chuyện cưới xin của tôi và người đàn ông giàu có đó trở thành chủ đề bàn tán của những người trong làng một thời gian dài. Tôi về làm vợ ông trong nước mắt của bố mẹ và nước mắt của chính tôi.
Những cô gái yêu đồng dao là những cô gái thật đáng để yêu”.
Những cô gái yêu đồng dao là những cô gái thật đáng để yêu”.
Nhà nghèo nhưng tôi cũng được đi học hết cấp 3 nên ít nhiều cũng được đọc các câu chuyện về đại gia, tình, tiền. Tôi nghĩ, cuộc hôn nhân này sẽ chẳng mấy mà tàn, bởi đại gia, có mấy người có được một tình yêu tử tế? Sau đám cưới, ông mở cho tôi một cửa hàng đồ sứ và dạy tôi cách kinh doanh. Mọi doanh thu trong ngày, ông yêu cầu tôi phải ghi chép lại cẩn thận. Hàng tháng, ông trả lương cho tôi, còn hàng ngày, ông cầm tiền hàng cất vào két riêng của mình. Tất nhiên việc làm đó khiến tôi không mấy thoải mái, bởi nó thể hiện rõ sự không tin tưởng của ông đối với tôi.

Nhưng tôi có quyền gì để khó chịu ở đây? Ông đã cứu sống mẹ tôi, chu cấp tiền cho em trai tôi học và giờ thì còn tạo công ăn việc làm cho tôi nữa. Vậy nên, dù ông có coi tôi như một người làm trong hệ thống rất nhiều những người làm của ông, tôi cũng không có quyền tỏ thái độ. Tôi về nhà ông không phải để làm vợ mà để trả nợ.

Khi tôi đã quen với việc quản lý và điều hành cửa hàng gốm, ông đưa cho một chiếc thẻ ngân hàng nói rằng, bao nhiêu tiền lãi của cửa hàng từ trước đến nay ông đều gửi vào đây, và từ giờ, tôi sẽ thay ông làm việc đó. Ông nói thêm, tôi có thể tiêu số tiền trong thẻ tùy ý mà không phải hỏi ý kiến ông. Tôi không hiểu vì sao ông làm như vậy nhưng tôi không động đến một đồng nào trong thẻ. Tôi chỉ tiêu số tiền lương hàng tháng tôi nhận được.

Chúng tôi tiếng là vợ chồng nhưng kì thực không được gần gũi và tình cảm với nhau. Ông ít khi nói chuyện, tôi lại càng không. Ngoài chuyện ở cửa hàng gốm, chúng tôi gần như không có gì để chia sẻ với nhau. Một ngày, chồng tôi đến cửa hàng cùng một nghệ nhân, nói rằng nghệ nhân sẽ dạy tôi làm gốm. Từ đó, ông qua cửa hàng luôn và cùng tôi học. Sự gần gũi bắt đầu đến từ đó. Chúng tôi giao tiếp với nhau qua việc trao đổi ý tưởng, khung màu và tạo thành phẩm. Tuy nhiên, khi đó, trong ý nghĩ của tôi, ông vẫn là ông chủ, không phải là chồng của tôi.

Mỗi lần tôi về thăm nhà, mẹ đều nắm tay tôi khóc ròng nói là mẹ hại tôi, khiến tôi phải làm vợ của một người mà tôi không yêu thương và người đó cũng không yêu thương gì tôi. Mẹ luôn nghĩ bà đã bán tôi để đổi lấy mạng sống của mình. Tôi luôn động viên mẹ rằng tôi sống rất tốt, và thực tế, tôi thấy càng ngày tôi càng thích ứng hơn với cuộc sống hiện tại. Chồng tôi không bồ bịch. Tôi không điều tra ông nhưng những dự cảm của một người phụ nữ nói cho tôi biết điều đó. Ông là người nhiều tiền nhưng sống rất giản dị. Thi thoảng, ông có đưa tôi ra ngoài. Dù đi cùng nhau, không nắm tay nhau, nhưng tôi biết ông luôn có ý đi lên phía trước như để bảo vệ tôi, che chắn tôi khỏi những nguy hiểm không tên.

Kết hôn được 1 năm thì tôi mang thai. Khi nghe tin đó, chồng tôi mừng rỡ, nở nụ cười rạng ngời. Nghe bác sĩ nói, trong những ngày mang thai, tôi cần được ở trong tâm trạng thoải mái nhất, vui vẻ nhất nên ông đón bố mẹ tôi lên ở cùng. Cả cậu em trai cũng chuyển về ở cùng tôi. Tôi mừng lắm vì được sống cùng bố mẹ. Còn bố mẹ tôi quả thật vẫn có những ngượng ngùng. Bố mẹ gọi chồng tôi là ông chủ như một thói quen. Chồng tôi ngượng nghịu nghe những lời gọi khách sáo từ bố mẹ vợ. Phải đến gần 1 tháng sau, bố mẹ tôi mới quen chuyện đại gia giàu có đã lấy con gái họ và là con rể của họ.

Những ngày tôi mang thai, mẹ nấu rất nhiều món. Đa phần là món tôi thích. Chồng tôi giao việc công ty cho phó giám đốc rồi ngày ngày ở nhà học nấu ăn từ mẹ tôi. Mẹ bảo với tôi: “Chồng con hay lắm con ơi! Nó học nấu ăn rồi hỏi chuyện mẹ về con ngày xưa. Mẹ thấy có khi con lấy nó không phải là sai lầm”. Đến khi tôi mang thai tháng thứ 8 thì toàn bộ đồ ăn tôi ăn hàng ngày đều do chồng tôi nấu. Vú già, giúp việc lâu năm trong nhà chồng, nói: “Ông chủ mong có con từ lâu rồi. Giờ sắp được làm bố nên chắc hồi hộp. Lúc trước, bà chủ còn sống, ông còn chưa một lần vào bếp mà giờ thì ngày nào cũng lo nấu món này món kia”. Vú già rất ít khi nhắc tới chuyện cũ. Nghe vú nói, tôi chạnh lòng nghĩ những lo lắng mà chồng dành cho tôi đơn giản chỉ là vì tôi đang mang trong mình máu mủ của ông. Hóa ra, ông lấy tôi về chỉ để tôi sinh con cho ông. Suy nghĩ đó cuốn sạch những ngọt ngào tôi đã có trong mấy tháng vừa qua với niềm hạnh phúc được chồng yêu thương và quan tâm.

Tôi trở dạ, sinh con gái. Điều đầu tiên tôi nghĩ tới là có lẽ, chồng sẽ không vui. Ông cần con trai để nối dõi chứ cần gì đến một cô con gái. Nhưng biểu hiện của ông lại khác. Chồng tôi lóng ngóng đón con, luôn miệng hỏi tôi cảm thấy thế nào. Bất giác, tôi thấy ông vội vã lau nước mắt. Người đàn ông lần đầu tiên được làm cha xúc động đến nhường ấy. Những ngày sau sinh, chồng vẫn lo cơm nước cho tôi. Ông tuyệt đối không để mẹ tôi hay vú già làm. Nửa đêm con khóc, ông lục đục dậy bế rồi khe khẽ hát ru con. Chồng luôn nói: “Em cứ ngủ đi. Cứ ngủ đi. Con để tôi trông. Em vừa sinh. Sức đâu mà đòi thức đêm thức hôm”. Nghe những lời lo lắng của chồng, tôi thấy mình được chồng yêu thương thực sự, chứ không phải ông chỉ yêu thương đứa con của mình. Tôi hỏi chồng, tôi sinh con gái, ông có buồn không. Ông ngạc nhiên, rồi lắc đầu liên tục nói: “Không hề! Không hề”.

Con gái tôi giờ đã được hơn 1 tuổi. Chồng tôi ngừng việc kinh doanh. Hàng ngày, ông chỉ quanh quẩn bên tôi và con gái. 3 chúng tôi cùng ngồi ở tiệm gốm. Chồng tôi bán hàng. Khách nào đến, chồng cũng hớn hở khoe: “Con gái tôi kia đó. Xinh ghê không? Xinh hệt như mẹ của cháu vậy”. Những lúc như vậy, tôi chỉ cười. Tôi hạnh phúc thực sự. Tôi hỏi, vì sao chồng lại chọn tôi để lấy làm vợ vì tôi vốn chưa từng gặp ông cho đến khi ông cho người đến hỏi cưới tôi. Ông cười, nói: “Tôi thấy em rất nhiều lần. Những lúc em ngồi một mình ở cánh đồng, miệng đọc vang những bài đồng dao xưa cũ. Khi ấy, tôi ở bên này cửa bức tường ngăn phần mộ của họ tộc tôi với bên ngoài, còn em ở bên kia. Em không biết tôi ở đó nên em vẫn đọc. Tôi biết em không biết tôi ở đó nên tôi ngồi nghe. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng những cô gái yêu đồng dao là những cô gái thật đáng để yêu”.
Có những tình yêu bắt đầu trong lặng lẽ và rồi ta sẽ nhận ra nó dù sớm dù muộn, để thấy ta được yêu và đó là niềm hạnh phúc chẳng thể nào miêu tả bằng lời.

Trần Vy (Bình Dương)
Theo Đang yêu

Người tình “hiện đại”

Em buông từng từ rành rọt, trước khi bước đi: “Anh đang vi phạm thỏa thuận ban đầu đấy”. Tôi một mình ngồi lại, nhìn lên chiếc tivi đang có cảnh bữa cơm vợ chồng, con cái sum vầy, chợt đắng lòng nghĩ, điều đó với tôi và em là không tưởng mất rồi.

Người yêu hiện đại - Ảnh minh họa
Người yêu hiện đại – Ảnh minh họa

Tôi với em “sống thử” đã vài năm, dù đó không phải là điều tôi mong muốn. Em không thích ràng buộc bởi tờ giấy kết hôn, em chỉ muốn tận hưởng cuộc sống tự do bên người yêu, chẳng ham bị gò bó. Em hiện đại quá với những suy nghĩ mà một người đàn ông thông thường chắc sẽ vô cùng mừng rỡ. Nhưng sau những hồ hởi lúc đầu, tôi lại thấy băn khoăn.

Rạch ròi lắm chứ, khi em thản nhiên cho biết, không thể cùng chung mua căn hộ với tôi, vì sợ sau này phiền phức. Em bảo tôi cứ thoải mái đứng tên một mình, đâu có gì mà ngại. Vậy thì, giữa chúng tôi, dần dà, chẳng có điều gì chung sao? Tôi nhìn cuộc sống tưởng rất ổn mà ẩn chứa nhiều bấp bênh, nhìn năm tháng đi qua vùn vụt, công việc và mọi thứ đều đã ổn định, nhưng tình cảm có vẻ như ngày càng mòn đi, mòn đi đến tội nghiệp.

Sau chừng đó thời gian, tôi muốn cùng em thật sự là một gia đình, nhưng em vẫn luôn từ chối, không chút đắn đo. Tôi có mất gì đâu trong mối quan hệ này, để còn “đòi hỏi” này nọ? Đã có lần em bực bội hỏi thẳng tôi như thế. Tôi rất muốn chia sẻ cùng em ngay lúc đó rằng, vậy đã bao giờ em cân nhắc thiệt hơn được mất cho mình hay chưa?

Em tự tin và kiêu hãnh. Em không thích bị kiểm soát, càng không muốn ai can thiệp vào đời tư của mình. Cái tự do mà chúng ta đang cùng giữ gìn ngày càng đơn điệu và phù phiếm, với những lần đi vắng mà phía bên kia không được quyền hay chẳng buồn hỏi han. Là tiền ai nấy biết, khó khăn gì cũng gắng cắn răng chịu đựng, sợ phía bên kia biết mình cũng có lúc yếu đuối thất bại. Tại sao khi cuộc sống ngày thêm đủ đầy, văn minh hơn, thì sự chân tình lại không còn chút ý nghĩa nào thế này?

Tôi cổ hủ quá chăng khi thấy tình yêu ngày càng lỏng lẻo và tạm bợ, chẳng biết có thể đồng hành cùng em đến khi nào…

Tôi thật lòng không muốn xa em sau bấy lâu gắn bó. Nhưng một mình tôi, liệu có thể chèo chống bao nhiêu khi em chẳng mảy may muốn xây dựng, chỉ gặm mòn dần tình yêu có sẵn. Lấy gì nắm níu nhau đây?

An Nhiên / PhuNuOnline

Ai “bệnh”?

Vợ lầm bầm cố ý để tôi nghe thấy: “Con cái đề huề rồi mà còn giở chứng!”. Nghe cứ như thể hai vợ chồng đang sống ở thời xa xưa, với quan niệm, kết hôn là để sinh con đẻ cái, duy trì nòi giống vậy.

Vợ chồng ai bệnh - Ảnh minh họa
Vợ chồng ai bệnh – Ảnh minh họa

Mà không phải đến tận bây giờ vợ mới dị ứng với cái việc vợ chồng gần gũi nhau đó. Trước kia, vợ cũng luôn im ỉm như trả bài, cố lắm thì mới giả vờ thở dài vài tiếng cho có lệ. Khả năng “diễn” của vợ cũng ở bậc thường, nên tôi thừa biết, vợ chẳng hứng thú gì với những chiêu trò chồng cố sức để vợ được vui lòng. Thậm chí, trước sự lạnh lẽo của vợ và những nhiệt tình đổi mới của chồng, nhiều lúc tôi còn nhận được câu “phán” rằng, anh “bệnh” vừa vừa thôi, chắc lại tòm tem ở đâu về rồi bắt chước thực hành với vợ đây mà. Sao vợ cố tình không chịu hiểu, nếu người đàn ông đã rắp tâm “nộp thuế” ở ngoài, làm gì và lấy đâu ra hứng thú để chiều chuộng vợ nữa?

 

Bây giờ, vợ tuyên bố thẳng, anh cứ “xả rác” ở đâu cũng được, đừng làm phiền vợ, miễn sao không làm ảnh hưởng tới bản thân và gia đình, đừng mang bệnh về nhà là được. Vợ không muốn bị “hành hạ” nữa. Tôi nghe vợ nói mà buồn. Chẳng lẽ vợ coi thường chồng đến thế, nghĩ rằng để “giải quyết vấn đề” thì người đàn ông nào cũng sẵn sàng bóc bánh trả tiền, không chút đắn đo sao? Vợ tôi dường như càng chẳng nhận ra vấn đề, nếu như có sự xuất hiện của người thứ ba nào đó, tâm đầu ý hợp, nồng nhiệt chuyện đó, thì một kẻ “đói khát” thường xuyên như tôi chẳng biết sẽ sa ngã tới mức nào?

Người ta bảo, tình dục là sự gắn kết, là yêu thương, là liều thuốc giảng hòa, là niềm vui, là món quà tuyệt vời… Mọi ý trên đều vô nghĩa, nếu như người phụ nữ nào cũng như vợ tôi, khăng khăng từ chối chồng. Ngoại trừ những trường hợp bất khả kháng, có người đàn ông nào chịu đựng nổi cảnh cám treo heo nhịn đói thế này dài lâu được?

Tôi không biết chia sẻ việc nhà hay chẳng nghĩ tới cảm xúc của vợ ư? Hoàn toàn không phải. Tôi vụng về hoặc “bạo hành” vợ trên giường ư? Cũng chẳng đến nỗi. Vợ tôi có người đàn ông khác hay hết tình cảm với gia đình? Càng sai, khi cô ấy luôn chu toàn, chăm sóc chồng con hết lòng. Tất cả đều nằm ở quan niệm của cô ấy, rằng chuyện đó chỉ vô bổ, tốn thời gian, nếu không muốn nói nặng nề hơn, đó là tội lỗi, bệnh hoạn.

Tôi đã có lúc hoang mang, hay vợ mình les hoặc thuộc về giới tính thứ tư? Nhưng vợ tôi cũng không có biểu hiện gì lạ lùng, ngoài việc chẳng tha thiết gì chuyện “vợ chồng”. Biết có khuyên đưa vợ đi tư vấn tâm sinh lý gì cũng là vô ích, khi vợ khăng khăng bất hợp tác mà cho rằng, mọi thứ vẫn bình thường, chỉ có tôi là muốn “kiếm chuyện” thôi mà.

Hỡi ơi, nỗi lòng biết tỏ cùng ai bây giờ?

 

Hoàng Anh/  PhuNuOnline

Gã xe ôm của đời em

Anh nhắn tin: “Bị điều về tổng công ty làm rồi!”. Em tiện tay nhắn lại: “Về thì về, chứ sao!”. Một lát sau, em chợt nghĩ, vậy là chồng mình lên hay xuống chức? Vội nhắn lại cho anh: “Vậy là lên hay xuống hả anh?”. Anh trả lời ngay: “Lên hay xuống gì thì cũng đưa rước vợ con đi học, đi làm. Suốt đời làm xe ôm mà!”. Em bật cười.

Xe ôm đời em - Ảnh minh họa
Xe ôm đời em – Ảnh minh họa

Kiểm điểm lại, em giật mình nhận ra chúng mình đã 17 năm chồng vợ. 17 năm anh làm xe ôm cho em, rồi cho con, đúng như lời hứa buổi ban đầu. Nhớ hồi mới về công ty, thấy em ngày nào cũng “bị” anh đưa đưa đón đón, mấy chị trong cơ quan cứ trêu: “Buộc chồng chặt như vậy, ai kéo ra cho nổi”. Em cũng mấy lần dùng dằng: “Thôi, cho em đi một mình”. Anh kiên quyết không cho. Không phải em không biết chạy xe, nhưng anh cứ muốn được người ngồi sau “ôm chơi” vậy đó. Thật tình, nói là anh đưa đón nhưng một năm đã hết sáu, bảy tháng chúng mình phải xa nhau vì anh đi công tác, tu nghiệp ở nước ngoài liên tục. Em một mình ở nhà gồng gánh, cũng phải “chạy xe ôm” đến bở hơi tai lo cho hai thằng nhóc. Em biết rõ, anh cố tình đưa đón là để bù đắp cho em những ngày vất vả…

Nhớ ngày hai đứa quen nhau ở giảng đường đại học, là con gái thành phố, em có xe gắn máy đi lại. Anh dân tỉnh lẻ, chỉ đi xe đạp. Mỗi lần tan học, đi chơi, anh luôn bắt em ngồi sau xe đạp để anh đưa đi. Anh hứa: “Em cố ngồi, từ từ anh sẽ sắm cho em chiếc yên êm ái hơn”. 20 tuổi, em tin tuyệt đối lời hứa của gã sinh viên nghèo. Năm em 23 tuổi, chúng mình cưới nhau, yên xe mới là chiếc cúp 78 cũ kỹ mà anh sắm được sau một năm dành dụm. Quả là có êm hơn! Rồi chúng mình tích cóp, đổi xe, những chiếc yên xe mới thật êm ái, dễ chịu. Anh đã thực hiện lời hứa với em một cách cần mẫn, từ từ. Tin yêu anh tuyệt đối, em nhẫn nại đợi chờ. Có hôm chờ đến tận 7, 8 giờ tối mới được xe ôm tới rước vì đường ngập nước, kẹt xe. Có hôm, vợ chồng con cái lụng thụng đội mưa, đạp nước, về đến nhà không kịp nấu cơm, đổ bình thuỷ, chế nước, húp mì ăn liền nhưng cũng ngon quá đỗi…

Xe ôm đời em - Ảnh minh họa 2
Xe ôm đời em – Ảnh minh họa 2

Hôm nay, anh “hứa” lại sẽ làm xe ôm, lại sẽ tiếp tục đưa đón vợ con dù cuộc đời anh “lên” hay “xuống”. Lời hứa đơn giản, bình thường mà sao em nghe ấm áp, tin tưởng quá chừng. Cảm ơn anh, “gã xe ôm của đời em”.

TINH CHÂU

Tìm “đỉnh Vu Sơn”

Có lẽ chị cũng không thể ngờ được mình lại có thể trở thành một người như thế. Chị đã từng đấu tranh, tự xỉ vả mình hết lời, nhưng niềm đam mê trong chị cứ thôi thúc khiến thành trì của lý trí chỉ như bờ đê mỏng manh trước cơn lũ đang tràn về.

Sinh ra trong một gia đình nền nếp, cha mẹ đều là giáo viên, chị lớn lên xinh đẹp, trong sáng. Trong thâm tâm, chị luôn ước ao có được một người chồng vững chãi làm chỗ dựa cho mình. Với chị, chỉ cần được khoác tay người ấy đi dạo trên những con đường đầy lá vàng rơi, được nghe thủ thỉ những lời yêu thương ngọt ngào, thế là hạnh phúc.

 

Hạnh phúc đỉnh Vu Sơn
Hạnh phúc đỉnh Vu Sơn

Và chị đã gặp anh, đúng như mơ ước. Tuy là trưởng phòng kinh doanh của một công ty xuất nhập khẩu nhưng anh lại rất nhẹ nhàng, lãng mạn. Bàn tay ấm áp của anh đã bao lần khiến chị run lên theo từng nhịp đập thổn thức của trái tim. Bên anh, chị thấy mình bình yên, được nâng niu, trân trọng. Anh luôn mang đến những bất ngờ khiến chị đôi khi như tan chảy trong niềm hạnh phúc. Tuy vậy, chị vẫn cảm thấy thiếu thốn một điều gì đó, rất mơ hồ.

Buổi trưa, mấy chị em trong cơ quan thường tám với nhau đủ thứ trên trời dưới biển. Mỗi lần nghe đến chuyện chăn gối chị thường đỏ mặt. Người thì khoe chồng có thể “chiến” đến nửa tiếng, có người lại bảo ông xã thường xuyên lập “cú đúp”… Chị quay đi, giả vờ đọc báo, nhưng những tiếng rả rích ấy cứ len vào trong suy nghĩ.

Rồi một lần công tác tận Phú Quốc, chị đi cùng Hòa, một nhân viên trẻ ở phòng kỹ thuật. Sau những buổi họp triền miên, ngày liên hoan để đoàn công tác trở về, những lời chúc tụng, những lon bia được mở liên tục… chị thấy mình mơ màng, bồng bềnh. Hòa đưa chị về khách sạn. Anh ta thay áo, lau mồ hôi cho chị. Những ngón tay anh ta sao mà điêu luyện quá. Mùi mồ hôi tỏa ra từ cơ thể cường tráng của Hòa khiến chị rạo rực. Và hai người đã quấn lấy nhau trong sự hoan lạc. Tỉnh dậy, chị vô cùng xấu hổ và đã khóc rất nhiều. Chị tự nhủ sẽ chuộc lỗi với chồng bằng cách chăm lo cho anh tận tụy hơn, làm cho anh hạnh phúc hơn.

Nhưng cũng từ đó, chị hay suy nghĩ vẩn vơ. Mỗi lần gần gũi chồng, chị lại càng cảm nhận sự thiếu thốn mà anh không mang lại cho chị được. Anh yêu thương, nâng niu, trân trọng chị nhưng hình như anh hơi… “nhanh”. Cuộc ân ái thường trôi qua chóng vánh khiến chị hụt hẫng. Chị chợt nhận ra rằng suốt mấy năm trời, anh chưa một lần đưa chị lên “đỉnh Vu Sơn”. Và chị lại càng thấy nhớ da diết cái đêm ở Phú Quốc ấy. Hòa không phải là người quá cuốn hút, nhưng cảm giác mà anh ta mang lại cho chị thì chồng chị không thể. Chị xỉ vả mình là người đàn bà hư hỏng, thiếu đạo đức, nhưng con người đam mê trong chị lại thôi thúc chị “gặp” Hòa ngày càng nhiều hơn. Chị vốn coi thường chuyện xác thịt. Từ nhỏ đến lớn, tình yêu và hạnh phúc với chị thường gắn với những đóa hoa, những con đường lá rơi, những lời yêu thương ngọt ngào, đâu phải những điều trần trụi như thế. Chị hoảng loạn và rơi vào trạng thái trầm cảm.

Anh vẫn thế, ân cần, nhẹ nhàng, luôn ở bên chăm sóc chị. Nhìn khuôn mặt đầy lo lắng của anh, chị càng thấy mình xấu xa hơn. Đã có lúc chị nghĩ đến cái chết để tạ lỗi với anh. Nhưng nhìn anh, chị hiểu, chết mới là mang tội. Sau những đêm thức trắng bởi sự giằng xé lương tâm, chị chợt nhận ra một điều hết sức đơn giản: thay vì đi tìm ở người khác, sao chị lại không thẳng thắn với chồng để cùng nhau vượt qua? Lấy hết dũng khí, chị nói ra suy nghĩ của mình. Anh lặng đi. Chị nhắm mắt giả vờ ngủ vì sợ bắt gặp ánh mắt khinh bỉ của chồng. Suốt đêm, anh trằn trọc, chị cũng cựa mình không yên. Rồi chị cũng thiếp đi, tỉnh dậy đã thấy anh ngồi đấy, cầm tay, nhìn thẳng vào mắt chị, nói: “Tha lỗi cho anh vì đã không nghĩ đến cảm giác của em trong suốt thời gian qua. Mình sẽ cùng nhau cố gắng, em nhé”. Chị ôm lấy anh, vỡ òa trong thổn thức.

Cả anh và chị giờ đây đều hiểu rằng hạnh phúc vợ chồng không chỉ là sự đồng cảm về vật chất, tinh thần, mà còn là sự hòa hợp trong đời sống chăn gối. Nếu chị không dũng cảm nói ra, và nếu anh không thẳng thắn lắng nghe suy nghĩ của chị, có lẽ hạnh phúc hai người đã tan vỡ. Sai lầm kia, chị giữ trong lòng như một điều bí mật. Với chị, nó không là “vết xe đổ” để “ngựa quen đường cũ” mà chính là động lực để chị sống vì anh nhiều hơn. Chị sẽ làm mọi cách để không đánh rơi hạnh phúc một lần nữa.

Nhân Trần / Theo Phụ Nữ Online

 

Chồng hiếu, vợ thiếu

Hôm qua, vợ chồng hẹn nhau đi mua xe máy, vì chiếc xe của em đã “có tuổi”, cứ tắt máy giữa chừng. Nhưng đến trưa, chồng gọi thông báo: “Anh Ba gọi điện, nói chị Ba mới nhập viện, mà lúa chưa đến thu hoạch nên mượn tạm vợ chồng mình 15 triệu đồng. Mình giúp em nhé!”. Buông điện thoại, em chỉ biết thở dài, bởi chồng cứ đặt em vào thế đã rồi và không có sự chọn lựa nào hết.

Chồng hiếu vợ thiếu
Chồng hiếu vợ thiếu

Trước khi cưới, em rất tự hào giới thiệu “đặc sản” của chồng với mọi người: “Hiền lành, vui tính, đặc biệt là rất hiếu thuận, yêu thương gia đình”. Đây là “lực hút” của anh đối với em, và nhờ đó anh đã đánh bại ba-bốn vệ tinh khác. Tuy nhiên, khi sống cùng một mái nhà, bắt đầu vun đắp cho tổ ấm thì sự hết lòng vì đại gia đình của chồng làm niềm tự hào trong em teo dần.

Còn nhớ, bộ nữ trang cưới em đeo chưa kịp nóng, anh đã gợi ý cho chị Tư ở quê mượn làm vốn nuôi bò. Anh bảo: “Vàng cất ở nhà sợ bị trộm, mình cho chị Tư mượn một năm, giúp chị ấy làm ăn khấm khá thì có ý nghĩa hơn nhiều”. Em thấy cũng có lý nên ủng hộ chồng ngay. Rồi vợ chồng mình lên kế hoạch sinh con, chúng ta cắt giảm chi phí đi xem phim, uống cà phê, ăn hàng quán như thời yêu nhau để dành dụm nuôi con sau này. Thế nhưng, vợ chồng mới gom được 50 triệu đồng, định gửi tiết kiệm thì ba má than thở sắp gần đất xa trời mà chưa biết Đà Lạt, Nha Trang. Vậy là hai đứa mua tour hơn 10 triệu đồng cho ba má đi nghỉ mát. Vợ chồng lại “cày” để đắp vào, vừa đủ thì anh Hai nhờ vợ chồng mình vay 50 triệu đồng để trả nợ do làm ăn thua lỗ…

Thế đấy, chồng cứ vô tư làm Mạnh Thường Quân, đứa cháu thi đậu đại học, chồng thưởng cho chiếc điện thoại vài triệu; chú út ra trường, chồng sắm cho chiếc xe máy để đi làm; con anh chị ốm đau, chồng lại gửi về một-hai triệu hỗ trợ… Chồng lý luận: “Tiền bạc là vật ngoài thân, tình cảm mới quan trọng, nhất là lúc khó khăn, ba má, anh chị mới cần mình”. Em đồng ý quan điểm này và chẳng bao giờ có ý kiến nếu như mình khá giả. Còn đằng này, chúng ta đang ở nhà thuê và chồng có biết là chồng càng có hiếu thì vợ càng túng thiếu. Em không dám mua cho mình chiếc đầm, túi xách đẹp, hay một lần đi spa (dù trước đây là thói quen) sau những ngày làm việc căng thẳng… vì em sợ thâm hụt ngân sách, lúc trái gió trở trời thì trông cậy vào đâu? Chồng ơi! Bao năm qua, chồng đã là nhà “tài trợ chính” của đại gia đình, chồng hãy để mọi người “tự lớn” vì ai cũng có đất đai, nghề nghiệp… Có thể cuộc sống ở nông thôn eo hẹp hơn mình, nhưng vợ chồng mình còn phải sinh con, lo tương lai cho con cái – chuyện này cũng rất quan trọng phải không anh?

Vân Lam/

Đứa con nuôi và chiếc dép rách

Người ta nói anh và chị là 1 cặp đôi hoàn hảo, đơn giản vì anh tên Hoàn và chị tên Hảo. Chứ ở đâu mà có cái hoàn hảo. Vợ chồng anh chị sống hạnh phúc lắm, họ cất 1 ngôi biệt thự bề thế ở trong 1 khu vườn rất rộng, 3 mặt giáp sông. Cứ coi như họ đang ở trên 1 ốc đảo thần tiên, tận hưởng cuộc sống rất hạnh phúc. Coi như hoàn hảo rồi còn gì?!

Nhưng họ sống với nhau ngót nghét 4 năm rồi, mà không có 1 mụn con. Có con là cái điều mà họ khao khát nhất. Nếu có con thì cuộc sống hạnh phúc của họ trọn vẹn biết mấy. Nhưng cái ngày đi khám, bác sĩ phát hiện ra khối u trong người chị, khối u không ác tính, nhưng làm chị vô sinh. Chị rất đau đớn, anh thì còn đau hơn. Anh đau cho anh và đau cả cho vợ mình.

Họ đấu tranh với nổi đau tinh thần bằng cách tìm ra giải pháp. Phải có 1 giải pháp để họ không cảm thấy vắng lạnh trong ngôi nhà rộng thêng mà chỉ vỏn vẹn 2 vợ chồng. “Hay là mình nhận con nuôi nghen em” “Em cũng nghĩ vậy, chỉ là cảm thấy lo sợ về mặt xã hội, về mặt nhân đạo. Sau này không biết tình cảm đối với con nuôi sẽ thế nào. Rồi còn chuyện kế thừa, nối dõi, chuyện cha mẹ ruột… Em thật thấy lo” “Em đừng nghĩ nhiều, mình nhận nuôi thì dần dần sẽ ổn thỏa tình cảm. Mọi việc khác xuôi theo tự nhiên đi em” “Được rồi anh, vậy mai mình sẽ đến trung tâm bảo trợ xã hội”

Con bé mắt đen lay láy, môi nó mấp máy như muốn nói điều gì với anh chị mà nói không ra. Nhìn nó anh chị thấy rất ưng ý. Không biết tại sao con bé duyên thế kia mà cha mẹ nó lại bỏ rơi nó thế này. Con bé khóc thét lên khi anh chị dẫn nó đi, thể như nó đang hoang mang không biết số phận nó về đâu.

Đời sống giờ có thêm 1 sinh linh bé nhỏ. Ngôi nhà lớn giờ có thêm tiếng trẻ thơ. Thật ấm áp. Anh chị cảm giác rất hạnh phúc. Đôi khi chị nhìn vào đôi mắt tròn xoe xoe của nó mà bật khóc vì sung sướng. Anh chị rất yêu con bé. Họ mua đủ thứ đồ đạc lỉnh kỉnh. Căn phòng họ giờ có thêm thành viên mới, đồ đạc cũng mới, và trở nên chật chội kinh khủng. Với 1 con bé lên 6, thì đồ đạc như thế là quá đầy đủ so với những đứa trẻ khác cùng trang lứa. Nhưng con bé không đoái hoài gì đến mớ đồ hỗn độn anh chị dành cho nó. Từ lúc ở trại trẻ mồ côi về đến giờ, anh chị thấy nó luôn khư khư 1 chiếc dép rách rưới. Nó giữ chiếc dép đó rất kĩ. Họ cũng đoán ra được chiếc dép này là kỉ vật của cha mẹ con bé.

Từ lúc có con bé, anh chị cứ cười hoài. Họ như trở thành trẻ con. Còn con bé thì lại không thấy cười. Không biết ở trại trẻ mồ côi nó có cười không, nhưng giờ thì vắng bóng hẳn. Anh chị nghĩ nụ cười của con bé chắc sẽ đẹp lắm đây. Nhưng nó không cười thì biết sao được.

Đi đâu anh chị cũng dắt nó theo, đôi mắt nó nhìn cái gì cũng xoe tròn. Rồi lại càng tròn hơn khi nó nhìn thấy 1 con bé giống y hệt nó trên đường. Cứ như soi vào tấm gương và thấy mình trong đó. Nhưng không, đang giữa đường làm gì có gương. Rõ ràng nó thấy 1 con bé giống mình. Nhưng ngược đường. Có 1 người đàn ông và 1 phụ nữ dắt con bé kia đi trên vĩa hè bên kia.

Đứa con nuôi và chiếc dép rách - Ảnh minh họa
Đứa con nuôi và chiếc dép rách – Ảnh minh họa

 

Con bé tên Hằng. Cái tên này do mẹ ruột nó đặt chứ không phải anh chị. Anh chị thì thích gọi nó là bé Xíu, tại thấy nó nhỏ xíu khi anh chị ẵm nó lọt thỏm vào lòng. Con bé có vẻ thích cái tên anh chị gọi nó. Nhưng đồ đạc anh chị mua cho nó thì nó vẫn không ngó ngàng tới nhiều như chiếc dép rách. Lí lẽ của trẻ thơ nhiều cái anh chị đâu thể hiểu nổi, chỉ biết vậy thôi.

Giống như chuyện con bé Xíu gặp 1 con bé y ran khuôn đúc đó, nó đâu có kể lại cho anh chị nghe. Trong đầu óc non nớt của nó cũng suy nghĩ mông lung lắm. Nó chỉ mong gặp lại con bé kia để hỏi xem nó là ai.

Vậy mà phải đến chục năm sau nó mới gặp được con bé đó.

Chục năm đủ để con bé Xíu thành thiếu nữ 16 trăng tròn. Bây giờ anh chị không còn gọi nó bằng cái tên thân mật bé Xíu nữa vì nó lớn rồi. Anh chị kêu bằng cái tên cúng cơm của nó – Hằng. Chục năm là 1 chặng dài bao nhiêu buồn vui sướng khổ. Nhưng ở Hằng thiếu 1 niềm vui thực sự. Nụ cười vẫn không xuất hiện trên gương mặt, khiến cho Hằng trở nên lạnh lùng, nội tâm.

Bước vào ngưỡng cửa cấp 3. Học chung với 1 đám bạn mới và lạ. Với người lạ thì Hằng không dòm ngó ai, nhưng bất ngờ thay có 1 người khiến Hằng phải tròn mắt, chính cái người cách đó chục năm cũng từng làm Hằng tròn mắt. Bạn bè và thầy cô cho rằng Hằng và cô bé kia là 2 chị em song sinh. Cô giáo chủ nhiệm sắp chổ 2 đứa ngồi kế nhau. Hằng cứ vo tròn đôi mắt nhìn người bạn mới giống y hệt mình, và cô bé kia cũng vậy chăm chú nhìn Hằng. Cả 2 nhận ra nhau sau chục năm gặp.

Đứa con nuôi và chiếc dép rách - Chị e sinh đôi
Đứa con nuôi và chiếc dép rách – Chị e sinh đôi

Cả 2 đều có linh cảm là 2 chị em song sinh. Nhưng hoàn cảnh côi cút lưu lạc thưở nhỏ khiến cả 2 xét hỏi nhau bao nhiêu thì cũng không rõ đích xác. Không biết ai chị ai em. Mà theo cái tên thì khả năng Hằng là chị.

2 đứa nhanh chóng thân nhau, không cần nói nhau nhiều mà cũng hiểu. Thậm chí có nhiều cái 2 đứa giống nhau y hệt như 1 số sở thích, tính cách… càng làm cho thân hơn. Sau mỗi buổi học, Hằng và Hà rủ nhau ra bãi cát, nhặt những cục sỏi thuồng thuổng như hột vịt, rồi lên 1 cây cầu cao ngút gần đó, ném xuống sông để coi những lượn sóng tròn lan ra, coi ai làm văng nước cao hơn, rồi cười tung tóe. Những nụ cười mà hơn chục năm Hằng chưa từng hoặc quên lãng. Xem ra tình cảm thiêng liêng giữa họ giải tỏa được những u uất trong lòng. 2 đứa kể nhau nghe một số chuyện xảy ra trong hơn chục năm qua. 2 tuổi Hà đã được 2 vợ chồng nhà kia xin về nuôi. Lúc đó nhỏ quá Hà cũng không nhớ hết chuyện, không nhớ là mình có 1 người chị song sinh. Nhưng lớn lên nghe cha mẹ nuôi kể lại. Hà có hỏi “Sao cha mẹ không xin luôn về nuôi” Cha mẹ Hà chỉ thở dài “Lúc đó nhà mình khổ lắm, cha mẹ cũng muốn mà không đủ khả năng”. Cha mẹ Hà nói vậy thì nghe vậy, chớ biết sao giờ.

Hằng rủ Hà “2 đứa mình đi tìm cha mẹ ruột” “Làm sao tìm bây giờ” “Để coi” Từ lúc đó 2 đứa bắt đầu nhen nhóm kế hoạch tìm cha mẹ ruột tụi nó. Sau mỗi buổi học thay vì ra bãi cát như trước thì 2 đứa đi lại những nơi có thể hỏi thăm ra. Hỏi thăm thì cũng được 1 mớ thông tin, nhưng hỏi tới tung tích cha mẹ tụi nó thì ai cũng lắc đầu.

Ngày tháng cứ trôi, 2 đứa nó vẫn tìm mãi miết. Có bất cứ tung tích gì là 2 đứa nháo nhào lên. Nhưng dần dà tin tức càng ít đi, chặng đường đi tìm càng lúc càng mơ hồ. Hà hỏi Hằng “Còn cách nào không, bao nhiêu cách đã thấy không ăn thua” “Còn 1 cách” Rồi Hằng lôi chiếc dép rách ra. Hà trố mắt “Cái gì thế?” “Cái cha mẹ để lại” “Làm gì với cái này?” “Chụp hình đăng báo. Thử coi sao” 2 chị em hý hoáy chụp hình chiếc dép, rồi gửi lên 1 tòa soạn báo có tiếng, đăng tìm cha mẹ. Cái nào lóe tia hy vọng thì cứ thử vậy thôi.

Ngày tháng cứ lạnh lùng trôi tiếp mà chẳng thấy ai liên lạc với 2 chị em nó hết. Bao nhiêu cách đã sử dụng đều không có kết quả gì. Dần dà 2 chị em cũng quên bén việc tìm kiếm cha mẹ. 2 đứa đang chuẩn bị tốt nghiệp và thi đại học. Chưa kịp thi gì thì Hà cho Hằng hay “Em sắp đi” “Đi đâu” “Qua Mỹ” “Theo cha mẹ em hả” Hà gật đầu. Vậy là 2 chị em sắp chia tay, 2 đứa mặt xụi lơ. Xa không biết bao giờ gặp “Khi nào về?” “Em không biết luôn” “Nhưng phải về thăm chị đó nghen” 2 đứa ôm nhau khóc ngon lành.

Vậy là Hà đi. Cái đêm trước ngày đi, Hằng dẫn Hà ra bãi cát, đưa cho Hà chiếc dép rách “Em giữ theo đi. Chị sẽ tìm cha mẹ tiếp” “Không, chị giữ đi. Mà tìm được cho em hay nghen chị” Hà giúi lại chiếc dép vô tay Hằng, 2 đứa lại ôm nhau khóc dài khóc ngắn.

Hằng lo tất bật chuyện thi cử, thi rất nhiều nên tạm gác chuyện tìm cha mẹ. Lên chat với Hà, Hà hay hỏi thăm “Tìm được chưa chị” “Vẫn chưa tìm em à”. Lần nào cũng thế. Hằng có cảm giác đang chán nản việc tìm cha mẹ. Không còn sốt sắng như trước. Cũng không hiểu sao. Có lẽ cái tình với cha mẹ vốn không có từ nhỏ nên Hằng không cảm nhận được thứ tình cảm đó hoặc cảm nhận thì cũng rất mơ hồ. Với Hằng, những cô chú ở trại trẻ mồ côi, và cha mẹ nuôi mới là những người thân thiết, và hiện hữu tình cảm thực sự.

Tưởng chừng quên thì tự nhiên có người đàn ông, khuôn mặt hốc hác tìm Hằng. “Cháu là Hằng, đăng tin trên báo này phải không?” Ông chìa tờ báo cũ, nát nhàu. “Dạ đúng. Chú có tin tức gì hả?” Người đàn ông thở dài nói tiếp “Cháu cho chú mượn chiếc dép đó 1 chút” Hằng lấy chiếc dép rách đưa cho người đàn ông. Ông ta cầm lấy chiếc dép, tay run rẩy, rồi bật khóc ngất. “Chú … chú … là chú ruột của cháu” “Vậy… cha mẹ của cháu… …” Người đàn ông không trả lời, chỉ ra hiệu Hằng đi theo ông. Hằng xách xe chạy theo sau xe người đàn ông, đi mãi, đi mãi rất xa mới đến 1 nơi cây cối um tùm. Người đàn ông bỏ xe, đi bộ, Hằng cũng lo lắng dòm dáo dác, chẳng biết ông ta dẫn Hằng đi đâu. Hằng lại hỏi “Đi đâu vậy chú” “Gặp cha mẹ cháu” “Ở trong này?” Ông ta không nói gì nữa. Dẫn Hằng đến trước 1 nơi cỏ um tùm, ông ta chỉ vào đó, dòm kĩ thì thấy 2 ngôi mộ, dây leo và cỏ phủ ngập như lâu lắm không người dọn. Người đàn ông chợt lao vào lùm cỏ, bứt xé loạn xạ. Rồi khóc. Hằng thì không biết nên làm gì, cứ đứng chết trân mà nhìn. Ông ta quay lại nói với Hằng “Cha mẹ cháu mất sau khi cháu chào đời 1 thời gian” Ông ta đằng hắng kể mọi chuyện “Sức khỏe của mẹ cháu rất yếu, mang song thai, nên nguy cơ cao lắm. Bác sĩ nói nếu sanh có thể mất tính mạng. Bác sĩ khuyên cha cháu nên cứu tính mạng người mẹ. Nhưng mẹ cháu cương quyết đòi sanh… Sau khi mẹ cháu mất, cha cháu buồn sanh tật rượu chè, cứ uống say từ sáng tới tối. Lâu ngày sanh bệnh, bị xuất huyết bao tử mà chết… Lẽ ra lúc đọc tờ báo này, chú đã đến gặp cháu, nhưng chú bị chứng rối loạn thần kinh, lúc nhớ lúc quên, nên mãi đến bây giờ mới…” Hằng đến mộ cha mẹ, đặt chiếc dép rách xuống và khấn…

Tối Hằng lên chat với Hà, vừa chat vừa nghĩ đến những việc mới xảy ra, ứa nước mắt. Hà vẫn hỏi câu quen thuộc “Chị tìm được cha mẹ chưa?” Hằng im lặng 1 chút rồi thở dài “Chưa em à”. Hằng tự hỏi không biết có nên nói với Hà chuyện về cha mẹ hay không. Có thể sẽ có 1 lúc nào đó Hà cũng cần biết, nhưng bây giờ có lẽ không nói tốt hơn?! Nhưng nhất thiết phải kể lại cho cha mẹ nuôi biết cái đã – Hằng nghĩ thế rồi nhìn chiếc dép rách và bật khóc. Không dưng thấy thương cha mẹ nuôi quá chừng, bao nhiêu năm nay Hằng mang bao nhiêu đôi dép lành lặn rồi…

Khổ vì thói trăng hoa của người chồng tuổi trung niên

Anh dùng internet để tán gái, những cô gái chưa chồng, dễ dụ vì những comment ngọt ngào và những bài thơ tình nóng bỏng. Anh đã dụ rất nhiều cô gái trên blog, và đã đưa được 2 cô lên giường từ blog.

Chồng tôi năm nay 53 tuổi, tôi kém anh 8 tuổi. Anh ấy làm việc ở một tòa báo nhỏ, với đồng lương tạm đủ sống qua ngày. Tôi làm thiết kế thời trang từ 20 năm nay. Cuộc sống của chúng tôi không giàu có, nhưng với sự chắt chiu cần kiệm, chịu khó cũng đủ để nuôi 2 con đều đang học đại học, một cháu trai đang học ở Việt Nam, và một cháu gái đang học ở nước ngoài.

Khi cháu thứ 2 bắt đầu vào đại học, tôi thấy rất mãn nguyện và yên tâm vì gia đình mình giờ đây đã bước qua giai đoạn nuôi nấng con cái khó khăn nhất. Những tưởng hạnh phúc bình yên luôn tồn tại trong gia đình tôi, vì giờ đây chồng đã đứng tuổi, có nhiều dấu hiệu lão hóa, thì thói quen tán tỉnh phụ nữ đã hết. Nhưng không, tôi đang rơi vào một sự khủng hoảng tinh thần, chỉ muốn hét lên, gào lên, đập phá hết, nếu không chắc tôi sẽ phát điên.

Cách đây 2 năm, chồng tôi mới biết đến blog trên mạng. Tôi cũng thấy đây là diễn đàn cho mọi người giao lưu văn hóa và biết đến những khả năng của mỗi người nên động viên chồng tham gia, vì anh ấy muốn nổi tiếng về thơ và báo. Thế là anh ấy ngày càng ham thích blog và trở nên nghiện lúc nào không hay. Anh có rất nhiều thời gian rảnh rỗi, vì làm ở cơ quan nhà nước, làm trong văn phòng, mà máy tính lại để trước mặt.

Tôi không ngờ rằng anh dùng internet để tán gái, những cô gái chưa chồng, dễ dụ vì những comment ngọt ngào và những bài thơ tình nóng bỏng. Anh đã dụ rất nhiều cô gái trên blog, và đã đưa được 2 cô gái lên giường từ blog. Tôi đã khốn đốn vì thói ghen ngược của các cô, phải dùng tất cả tình cảm, sự hỗ trợ của bạn bè, và suýt ra tòa ly hôn.

Chồng khăng khăng bảo vệ quyền tham gia blog, không chấm dứt quan hệ với cô ta, lấy làm tự hào vì có nhiều gái theo, và khùng lên ký đơn ly dị. Về sau, tôi phải dùng cách khác, tâm lý chiến do tác động khác thì cô gái kia mới tự động rút lui. Và sau đó anh ấy lại tiếp tục đi tìm các cô gái khác để câu bằng thơ tình mật ngọt.

Giờ đây, có một cô gái 23 tuổi, học đại học, đang mắc vào lưới câu của chồng tôi 5 tháng nay. Mỗi ngày, 2 người đều gửi cho nhau những lời yêu đương nồng thắm, qua blog, qua thơ tình, qua chát, mail. Anh đã tìm mọi cách để đăng thơ lên tờ báo nơi anh làm để lấy điểm với cô ta, và đã gửi đến nhà cô ta những bài thơ tình viết tay (có bài đã tặng nhiều em khác rồi).

Sau nhiều lần ngọt ngào, mưu kế, anh ta đã đạt được mục đích. Cô gái này ngày đêm mong chờ thương nhớ những dòng viết qua mạng, vì chưa có điều kiện gặp nhau, cô ta ở rất xa. Cô ấy nói rằng yêu chồng tôi rất nhiều, muốn sinh con cho chồng tôi, và bất chấp tất cả đạo lý để đến với nhau, coi tình yêu là nhất.

Tôi đã nói chuyện thẳng với chồng “anh muốn tôi sẽ nhường”. Nhưng chồng luôn né tránh mọi câu hỏi của tôi, và ngày càng lún sâu vào mối quan hệ đó. Anh bảo tôi rằng, đừng vào mạng, đừng đọc blog, đừng đọc những gì anh ấy gửi cho người phụ nữ khác thì sẽ không sao cả. Rồi còn ngụy biện rằng đó là giải trí, là tình cảm ảo không bao giờ có thật.

Tôi thấy anh thật hèn nhát. Tôi đã làm hết khả năng của mình nhưng không thay đổi được tình hình. Chúng tôi đã ngủ riêng từ tháng nay, anh cũng không cần gì cả. Anh không quan tâm gì đến con cái, không có trách nhiệm gì với con, với công việc trong gia đình, và hàng ngày đi làm từ sáng đến 8h tối mới về, ở lại phòng làm thơ, comment, chat chit. Về đến nhà ăn cơm xong lại tiếp tục ôm cái máy tính đến khuya. Cuộc sống gia đình tôi lạnh lùng vô cùng.

Các bạn hãy đọc bài này của tôi, tôi rất xấu hổ vì đã lớn tuổi mà vẫn không thể giải quyết việc gia đình của mình. Nhưng vì tôi không thể có một giải pháp nào khác, hãy giúp tôi, để tôi bình tâm sống và làm việc như những ngày thường. Xin chân thành cảm ơn các bạn.

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống