Ai sợ vợ nhất?

Sư cụ ngồi đàm đạo với mấy người khách, có người hỏi:
– Trong đám ta đây, ai là người sợ vợ nhất nào?
Chưa ai đáp thì sư cụ đã nhận ngay.
– Kể sợ thì tôi đây sợ nhất.
Mọi người lấy làm lạ hỏi:
– Sư cụ có vợ đâu mà sợ?
– Tôi sợ đến nỗi không dám lấy vợ nữa!

Nghĩa tình tấm mẳn

Trên đường về quê, chồng sắp cưới của tôi dặn dò: “Ông bà ngoại của anh theo đạo “hồi”… đó. Em nghe có chán thì kiếm cớ lảng ra, ví như là xin phép đi ra đồng chẳng hạn. Nhớ đừng hỏi ông bà ngoại điều gì thêm nha”.

Tình già

Biết anh dọa cho vui, nhưng cũng thấy lo, vì đây là lần đầu tiên tôi ra mắt ông bà của chồng sắp cưới. Nhưng, khi thấy ông bà ra đón chúng tôi tận cổng, nỗi lo ấy đã nhanh chóng biến mất. Ông cười móm mém: “Sắp nhỏ đi ngoài đường thấy tụi mày xuống xe, chạy u về cho ngoại hay”. Gỡ điếu thuốc rê trên môi xuống, ông tiếp: “Vô nhà nghỉ ngơi rồi ăn cháo vịt. Mấy con vịt xiêm này hồi mới đem về bằng nắm tay, bà ngoại mày nuôi sao có mấy tháng mà nó lên ba, bốn ký”.

Anh bấm tay tôi, nháy nhó: “Sắp rồi, sắp rồi…”. Y như rằng, bà ngoại tiếp: “Thì cũng nhờ ông, hồi tụi nó mới mặc áo lá, ông lo thuốc men, nên mới khỏe vầy…”.

Cứ vậy, ông ngoại một câu, bà ngoại tiếp một câu. Thấy khuôn viên nhà ngoại rộng mênh mông, trồng toàn cây ăn trái, hoa kiểng, tôi thắc mắc: “Trời, rộng vầy sao ông bà ngoại chăm sóc nổi?”. Ông ngoại đầy vẻ tự hào: “Nhằm nhò gì, hồi ông bà ngoại mới về đây, chỗ con đứng là ruộng. Rồi ông đào ao, bà bưng đất đổ, cả năm trời mới thành cái nền này”. Chỉ bộ ván gõ dày cả tấc, ông kể, có được là do hồi bà ngoại đi mua bán gạo ngoài chợ để dành tiền sắm. Bà nói, ngoại mang tiếng vậy thôi chớ hồi đó gánh gồng, khuân vác gạo đều do một tay ông ngoại bây. Cảm động nhất là khi nói về từng người con cháu qua những tấm hình được lộng kiếng nơi cái bàn gỗ dài để giữa nhà, ông bà nhớ rõ từng chi tiết như: “Hồi sanh con Hai, ổng ẵm ngoại chạy băng băng qua mấy cánh đồng”; “Hồi bả sanh thằng Tư, ông bị bệnh gan nằm liệt cả tháng trời, vậy mà hổng hiểu sao bả vừa chăm ông, vừa chăm con được ráo”. Rồi chỉ lên bàn thờ, có hình ông bà cố, giọng ông ngoại đầy phấn khích: “Hồi còn sống, ông bà cố cưng bả lắm nghen. Đi đâu cũng khoe con dâu tui”…

Mỗi lần ông nói, bà nghiêng nghiêng đầu lắng nghe rồi cười, mắt nheo nheo, lấp lánh nhìn ông. Gần 60 năm chung sống, có biết bao nhiêu kỷ niệm vui buồn, nhưng với ông bà ngoại hình như những điều buồn phiền không hề đọng lại một chút gì, hoặc nếu có thì lập tức được biến sang sự sẻ chia, nương tựa, như khi nói về chuyện người con gái đã chết vì tai nạn giao thông, bà chỉ tay sang ông: “Hồi đó không có ông ngoại bây an ủi sớm tối, chắc tao chết theo dì Út bây rồi”.

Càng lúc, tôi càng bị hút vào câu chuyện của ông bà ngoại, khâm phục từng chút trân trọng ông bà dành cho nhau. Có lẽ chính từ sự trân trọng đó mà ông bà được cả xóm đem ra làm gương cho con cháu. Riêng tôi, những chương hồi trong cuộc đời ông bà là bài học lớn, dạy tôi biết trân quý tất cả những gì người khác mang đến cho mình, mà gần nhất là với người sẽ cùng tôi đi đến hết cuộc đời sắp tới.

NGỌC QUÝ

Tình dục là món chính hay gia vị?

Tình dục là yếu tố không thể thiếu giữa mối quan hệ vợ chồng. Vậy, trong đời sống hôn nhân, phụ nữ có cảm hứng và sáng tạo với tình dục không? Nói về tình dục, có người nói tình dục là món chính nhưng có người nói chỉ là gia vị. Bạn nghĩ sao?

 Tình yêu

Mở đầu cho cuộc trao đổi thú vị này, PNO xin giới thiệu bài viết của tác giả Phạm Thị Thúy

Tình dục là món ăn chính, quyết định số phận mỗi gia đình

Vì sao chúng ta cần kết hôn? Để thỏa mãn nhu cầu sinh lý, để thỏa mãn nhu cầu duy trì nòi giống, nhu cầu tình cảm, được chăm sóc, được yêu thương… Trong số những nhu cầu đó thì nhu cầu sinh lý là nhu cầu hàng ngày, nhu cầu thiết yếu nhất trong quan hệ vợ chồng. Nếu nhu cầu đó không được đáp ứng trong nhà, từ người trong cuộc, vợ hoặc chồng sớm muộn cũng sẽ tìm cách thỏa mãn ngoài xã hội. Hiện tượng ngoại tình ngày càng nhiều cho thấy tình dục trong gia đình đang có vấn đề. Trục trặc giữa vợ và chồng trong quan hệ giường chiếu chính là nguyên nhân lớn nhất gây nên nạn ngoại tình, dẫn đến ly hôn.
Những câu chuyện “đồng sàng dị mộng”, gặp nhau mà không “sướng” , hay lời than vãn vợ/chồng tôi không biết chiều tôi, không hiểu tôi… ngày càng tăng. Các cặp vợ chồng hiện đại tự do yêu, tự do kết hôn và cũng tự do ly hôn ngày càng nhiều cũng vì lẽ đó. Chuyện ban đêm không vui thì chuyện ban ngày sẽ càng dễ phát sinh mâu thuẫn. Tình dục tỷ lệ thuận với tình cảm vợ chồng. Tình dục thỏa mãn thì tình vợ chồng càng thắm. Tình dục càng nhạt thì tình vợ chồng càng xa.

Vì đâu nên nỗi? Tại sao lúc mới cưới nồng nàn là vậy mà nay nằm bên nhau không cảm được nhau nữa? Cái tôi của mỗi người là một trong các nguyên nhân gây ra căn bệnh “thiếu hòa hợp”. Ai cũng muốn mình được quan tâm, được nâng niu, được chiều mà không để ý là người kia cũng muốn thế, biết nhu cầu của bạn đời đấy nhưng không “cho” trước được, cứ đòi nhận trước đã. Anh ấy có thèm âu yếm em đâu? Cô ấy cứ như khúc gỗ, bảo tôi chịu sao được? Ai cũng thấy mình bị thiệt thòi, bị xử tệ mà không biết chỉ cần mình chủ động làm một cái gì đó là bên kia “hứng khởi” liền.

Hôn nhân

Đôi khi cái tôi trong cuộc sống hàng ngày cũng dẫn đến tình trạng “hai người hai giường”. Một lời cáu gắt, một chút lạnh nhạt, một mâu thuẫn nhỏ, một câu nói thiếu tôn trọng… trong sinh hoạt hàng ngày cũng đủ để họ không thèm nhìn nhau. Có chị vợ vì giận chồng đi nhậu về muộn mà cấm vận suốt tuần. Có anh chồng tức vợ nấu ăn không đúng món mình thích, kết tội vợ không quan tâm, là không thèm thực hiện nghĩa vụ chăn gối…

Các đôi vợ chồng thường nói nhiều đến từ “mất hứng” để nói về lý do không đáp ứng nhu cầu tình dục của người kia. Lý do mất hứng lại thường do cái tôi quá cao. Quan hệ trong tình dục có lẽ là mối quan hệ đòi hỏi sự tôn trọng lẫn nhau và vì nhau nhất trong tất cả các mối quan hệ. Khi một bên chỉ biết nghĩ đến mình, chấp nhặt những lỗi của bạn đời thì dễ tự làm mất hứng cho mình và làm tổn thương đối tác.
Đôi khi có người nghĩ cấm vận để chồng/vợ biết mặt, để họ phải xuống nước… nhưng rất tiếc đó là một trong những suy nghĩ sai lầm nhất, dễ đẩy mâu thuẫn vợ chồng lên cao, dễ gây ra tình trạng chiến tranh lạnh dài ngày, thậm chí dẫn đến sai lầm chết người “vì giận vợ, thiếu vợ” mà chồng đi tìm cách thỏa mãn bên ngoài. Nhiều chị em dùng cách cấm vận chồng đã phải gặt “quả đắng”.

Ngoài nguyên nhân “đề cao cái tôi” thì những nguyên nhân khác cũng rất đáng được kể đến.
Thứ nhất là sức khỏe. Vợ hay chồng yếu, mệt, ốm… không thể đáp ứng được người kia. Bản thân người không khỏe cũng không có cảm hứng với chuyện chăn gối.
Thứ nhì là chuyện nhà chật. Nhiều chuyện dở khóc dở cười với những căn hộ vài mét vuông, vợ chồng không thể có không gian riêng tư để làm chuyện ấy. Thậm chí có cặp phải tranh thủ hết sức lúc con đi học, ông bà đi chợ… hay ra nhà nghỉ.
Thứ ba là con nhỏ. Con khóc, con đòi ngủ chung, con ngủ muộn… là những lý do khiến vợ chồng khó gần nhau được. Lúc thích thì con quấy, con ngủ rồi thì vợ/chồng mệt quá không đợi được.

Tình dục

Thứ tư là vợ mang thai. Nhiều chị kiêng quá nên có bầu là cấm vận chồng luôn, tình trạng mỡ treo mèo nhịn cũng làm các anh chồng bức bối… đi ra ngoài hóng gió!
Thứ năm là đi công tác. Vợ hay chồng đi công tác lâu ngày cũng làm gián đoạn chuyện hài hòa chăn gối. Xa một chút thì lửa thêm nồng, nhưng xa nhiều thì lại là nguy cơ lớn.
Thứ sáu là nhà nhiều phòng. Giận nhau là ai về phòng người ấy, không còn cơ hội đụng chạm để làm lành như ông bà ta xưa, nhà nghèo có mỗi cái giường, giận mấy thì giận đêm về cũng nằm chung, sáng mai hết giận.
Thứ n…là còn rất nhiều nhiều nguyên nhân, mỗi nhà mỗi nguyên nhân khác nhau. Chung quy, nguyên nhân nào cũng dẫn đến tình trạng tình dục không được thỏa mãn. Từ đó sinh ra ấm ức, bức bối, cãi vã, giận dỗi…

Có người sẽ nói nếu đề cao tình dục như vậy là không đúng vì nhiều người vẫn sống với nhau mà không có tình dục đấy thôi. Cứ không thỏa mãn là ai đó có quyền đi ra ngoài sao? Người có đạo đức không thể vì nhu cầu tình dục mà làm chuyện ngoài chồng ngoài vợ được. Lập luận này cũng có lý. Nhưng thế nào là sống? Sống để giữ bề ngoài yên ấm cho xã hội nể trọng mình hay sống vì niềm vui của chính mình và những người thương của mình. Thỏa mãn tình dục đâu phải là chuyện chỉ cho riêng một người. Sự thỏa mãn mang lại hạnh phúc cho cả hai vợ chồng, từ đó mang lại hạnh phúc cho các con. Tình dục là món ăn chính quyết định hạnh phúc gia đình, nếu thiếu nó gia đình không thể là tổ ấm, mà là tổ lạnh, có nguy cơ tan vỡ bất cứ lúc nào.

Hòa hợp tình dục

Nếu cứ sống với cái vỏ hạnh phúc giả tạo thì đạo đức giữ được trong bao lâu? Sớm hay muộn cũng sẽ có người ăn vụng, ít nhất là ăn vụng trong tư tưởng, hoặc sẽ có người phá rào đi tìm hạnh phúc mới.
Tôi cho rằng điều con cái cần nhất ở cha mẹ là cha mẹ yêu thương nhau! Cha mẹ yêu thương nhau thì con cái mới có được một gia đình yên ấm, bền lâu, có cái nôi nuôi dưỡng con cái lớn lên, con cái tìm về… Mọi lý lẽ cố giữ cái vỏ gia đình cho con cái chỉ là ngụy biện. Những đứa trẻ sinh ra và lớn lên trong những tổ lạnh sẽ phải chịu đựng rất nhiều tổn thương tâm lý, ám ảnh suốt cuộc đời, ảnh hưởng đến cả quan niệm hôn nhân của con. Sợ kết hôn, yêu người đồng giới… là một trong các hệ quả có thể con chúng ta sẽ gặp phải.

Hãy làm cho đời sống tình dục của bạn được thỏa mãn là một trong các nhiệm vụ trọng yếu của vai trò làm chồng làm vợ, làm cha làm mẹ. Chỉ cần bỏ bớt cái tôi, biết yêu nhau, biết vì nhau và vì hạnh phúc chung của gia đình, bạn sẽ bớt được rất nhiều lần “mất hứng”, thêm được rất nhiều lần “thỏa mãn cùng nhau”. “Nghiên cứu kỹ cách hòa hợp trong lúc ái ân” cũng là một trong bảy bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình mà Dale Carnegie đề cập trong cuốn Đắc nhân tâm (bản dịch Nguyễn Hiến Lê).

Ths PHẠM THỊ THÚY

* Chỉ cần bạn muốn hạnh phúc trong đời sống chăn gối, bạn sẽ sáng tạo được nhiều cách khác nhau để hòa hợp. Hãy chia sẻ những khó khăn, cũng như những kinh nghiệm của bạn về vấn đề này? Và theo bạn, tình dục là món chính hay chỉ là gia vị trong bữa tiệc hạnh phúc? Bạn có thể gởi ý kiến trong phần bình luận,

 

Nước mắt dòng sông

Ngày bé, lúc lên sáu tuổi, lần đầu tiên tôi cùng gia đình đón một cơn lũ bất ngờ ập đến giữa đêm. Mẹ đi trước soi đường. Chị cả dắt tay chị Hai chạy, cha cõng tôi đi sau cùng. Cả nhà rồng rắn lội qua dòng nước xiết đi lên phía gò cao. Tại trụ sở ủy ban xã, gia đình tôi cùng nhiều gia đình khác trú tạm.

Dòng sông
Dòng sông

Hồi đó tôi chẳng biết sợ là gì, thấy nước nhiều là thích, chỉ muốn đưa chân xuống té nước cho vui. Sáng hôm sau, mưa tạnh, trời quang, mọi người kéo nhau về nhà. Nước đã rút hết, để lại bao nhiêu rác cùng đồ đạc của những nhà khác trôi về. Nhà tôi đi tong cái chum và mấy con gà. Nghe nói có nhà bị trôi hẳn con lợn. Tôi hỏi mẹ: “Vì sao lại có lũ lụt?”. Mẹ bảo: “Đấy là nước mắt của những dòng sông”… Tôi lại hỏi: “Mà sao sông lại chảy nước mắt?”. Mẹ ân cần giảng giải: “Cũng như đôi mắt con người, sông cần những cái cây để làm bờ mi che chắn, bảo vệ. “Bờ mi cây” đó bị chặt phá thì sông đau mà khóc thôi con”… Câu trả lời của mẹ cùng trận lũ năm đó trở thành ký ức đáng nhớ của tuổi thơ tôi.

Thế rồi, khi tôi tròn 18 tuổi, một trận lũ lại ào về. Kể từ lúc ấy cho đến bây giờ, hơn bốn năm trôi qua, không mùa mưa nào quê nhà không bị chìm trong bể nước. Hằng ngày nghe tin tức thời sự về những cơn lũ ở miền Trung, lòng tôi không khỏi se sắt về sự khắc nghiệt của thời tiết… Sau cơn lũ, tôi trở về thăm nhà, trước mắt là một bức tranh ảm đạm vô cùng. Những mảnh vườn xác xơ, ruộng đồng ngập úng. Cha mẹ tôi cực nhọc dọn dẹp đống đổ nát, mốc meo trong nhà. Cô dì chú bác hối hả vớt vát những hạt lúa còn sót lại trên các thửa ruộng.

Trước đây, khi mùa lũ về, nghe mẹ giải thích, tôi chỉ biết đến nỗi đau của những con sông, bây giờ tôi biết thêm nỗi đau của những người xung quanh… Chợt nhớ câu trả lời của mẹ ngày xưa và nhận ra rằng: khi gặp thiên tai, con người thường đổ lỗi cho tự nhiên, nhưng chính con người mới là kẻ đem tai họa cho bản thân mình. Những dòng sông đau, bạn bè, gia đình, hàng xóm của tôi cũng đau, chỉ vì ở đâu đó vẫn còn nhiều người chưa biết giữ lấy những “bờ mi cây”…

Bích Yên / Theo phunuonline.vn

Lầm lỡ và lầm lỗi

Năm 1993, anh Quân và chị Huyền cưới nhau. Khi đó, chị là thợ nấu đám tiệc ở vùng ven Thủ Đức, anh sửa máy vi tính tại nhà. Hai con ngoan và học giỏi. Họ có 14 năm dài hạnh phúc.

Bỗng một ngày, chị Huyền phát hiện anh Quân có bồ, là cô công nhân thuê phòng trọ gần nhà. Họ đã qua lại với nhau trong những lần chị đi nấu đám tiệc ở xa. Chị gầy tọp hẳn đi. Suốt cả tháng chị mất ngủ, bỏ ăn, lúc nào cũng như một kẻ mất hồn. Hai đứa con, đứa 13, đứa 12 khóc lóc, giận không nói chuyện với ba. Anh chạnh lòng vì thương con, xót cho vợ, nghĩ lại 14 năm chung sống, quyết định sẽ sửa sai, chấm dứt cuộc tình tội lỗi.

 

Tâm sự tình yêu hôn nhân - Lầm lỡ - Lỡ lầm
Tâm sự tình yêu hôn nhân – Lầm lỡ – Lỡ lầm

Cô công nhân tìm đến tận nhà, khóc lóc, năn nỉ và cả đe dọa. Chị Huyền nói chuyện với cô ta bằng thái độ nhã nhặn nhưng cứng rắn, chỉ cho cô ấy hiểu, những phút giây mà cô tưởng đắm đuối, nồng nàn chỉ là cơn say nắng của chồng chị. Biết mình thất bại, cô ta bỏ về sau khi “kê khai” hết những gì từng nhận được từ anh, cùng những lời anh nói xấu chị để lấy lòng cô ta, thuở hai người mặn nồng.

Từ đó, anh Quân tự giác giúp vợ tất cả những việc có thể: rửa chén bát, đưa đón, dạy con học. Tưởng anh “tu tâm dưỡng tánh” thì vợ chồng có thể hạnh phúc ấm êm nhưng chị Huyền lại không thể nào quên những lời cô tình nhân đâm thọc. Đã vậy, khi nghe cô ta nói, anh chỉ ngồi im lặng, chứng tỏ anh có nói, có chê bai, xúc phạm chị đủ điều: nào là chị vô duyên, chị không hấp dẫn, chị “dụ” anh vào tròng chứ anh không hề yêu và muốn cưới chị. Càng nhớ, càng đau, càng hận, chị Huyền lên kế hoạch trả thù chồng.

Chị chăm chút nhan sắc. Cuối tuần tụm năm tụm bảy đi hát với nhau, học khiêu vũ. Rồi chị cũng đạt được mục đích: có bồ! Anh chàng này nhỏ hơn chị tới bảy tuổi, lại đẹp trai. Cả hai chìm đắm trong mối quan hệ bất chính cho đến ngày vợ anh ta bắt quả tang. Người vợ ấy mang hình ảnh tình tứ của chị và chồng mình gởi hết mọi người thân thuộc của gia đình Huyền; còn tìm đến tận nhà la hét, chửi rủa cho hàng xóm nghe; mắng tạt vào mặt hai con của chị: “Mẹ cháu cướp chồng cô, hủy hoại gia đình của cô”. Tuổi 16, con trai chị không chịu nổi cú sốc này, lên tiếng “từ” mẹ. Tuổi 15, con gái chị bị hụt hẫng, bỏ về quê với ông bà. Hai đứa con đều nghỉ học từ đó.

Cũng rơi vào bi kịch bị chồng lừa dối như chị Huyền, nhưng chị Khánh, vợ anh Bình, nhà ở huyện Hóc Môn lại chọn cách trả thù khác. Chị không để cho anh có được một bữa cơm ngon miệng, cứ đến giờ ăn là chị lại mang lỗi lầm của chồng ra nhiếc móc. Chị lý luận: “Anh từng ăn vụng và thấy ngon, giờ trở đi, tôi sẽ cho bữa ăn chính của anh chẳng còn ra gì nữa”.

Ban đầu, nghĩ mình có lỗi, anh Bình nín nhịn. Anh càng nhịn, chị Khánh càng làm tới, hễ có chút chuyện gì chưa hài lòng chồng con, là chị lôi chuyện cũ ra chì chiết. Anh Bình tìm rượu để quên. Trong cơn say, có lần anh không kiềm chế được, đã “tặng” vợ cái bạt tai. Chị Khánh thưa ngay ra xã, đề nghị lập biên bản xử phạt chồng. Có biên bản, chị mang photocopy liền mấy bản. Một bản chị dán ngay cửa phòng ngủ, một chị gửi đến cơ quan anh, những bản khác, chị gửi cho ba mẹ và các cô em chồng…

Hết chịu nổi, anh Bình viết đơn xin ly dị. Anh nói: “Chỉ ly dị, tôi mới có thể sống yên”. Chị Khánh lại nổi khùng: “Tôi không ly dị, anh làm gì được tôi?”. Chị nói với mọi người, anh Bình đã gây chuyện, còn ly hôn là không thể chấp nhận được. Chị gửi đơn cầu cứu khắp nơi và dằn mặt: sẽ cho anh biết thế nào là sống kiếp tù đày! Suốt hai năm qua, chị và anh vẫn ra vào chung một mái nhà nhưng anh cứ sáng say, chiều xỉn. Hai đứa con thấy vậy cũng coi thường bố, lâu lâu lại cùng mẹ mắng chửi cha. Hàng xóm nhìn vào, ai cũng lắc đầu. Từ thương cảm cho hoàn cảnh của chị Khánh, bênh vực chị, giờ mọi người ai cũng đâm sợ chị.

Một lần phát hiện con gái bị toàn điểm kém ở kỳ thi cuối năm, chị Khánh mắng con, đứa con cũng gân cổ cãi lại. Trong cơn giận chị đánh chửi cháu liên tục, cháu vừa chạy ra đường cầu cứu xóm giềng, vừa hét lại: “Chính mẹ tạo ra cái địa ngục ở nhà này, sống trong đó còn ai có tâm trí đâu mà học hành, làm việc được!”. Nghe con gái nói, chị Khánh buông cây roi khóc nức nở…

Kiểu trả thù nào cũng thật đáng thương. Các chị đã quên cuộc đời còn sự lựa chọn tốt đẹp hơn, là sống bao dung! Từ nuôi dưỡng hận thù dẫn đến hành động trả thù sự lầm lỡ của chồng, các chị đã tự biến mình thành những người đàn bà lầm lỗi…

Nghi Anh /  PhuNuonline

Khoảnh khắc

Cô tự nhủ đây là lần cuối cùng mình khóc cho quá khứ, sống trong quá khứ.

Đêm nay là 15 âm, trăng sáng, sáng vô cùng, sáng đến mức tưởng như soi rọi mọi ngóc ngách tâm hồn Hạ Vân. Thời gian trôi đi nhanh quá! Đã rất lâu rồi, cô cũng không nhớ rõ, có lẽ là kể từ ngày ấy… cô đã không ngồi ngắm trăng. Khi lấy chồng rồi công việc gia đình, công việc riêng bận rộn, cô cứ đặt mình là ngủ, chẳng nghĩ ngợi được gì nhiều. Cứ tưởng cuộc đời sẽ lặng lẽ trôi đi như vậy.

Cứ ngỡ quá khứ đã ngủ yên. Vậy mà trong khoảnh khắc này, đối diện với ánh trăng, cô như đang chìm vào một cõi khác. Giọt nước mắt lăn trên má, “Mình khóc ư?”, cô giật mình lau vội. Chiếc điện thoại trên tay run bắn, tin nhắn cứ xóa rồi lại viết, rồi lại xóa… Cuối cùng nó cũng được gửi đi mà không có một từ nào. Tin nhắn trống nhưng lòng cô không trống. Có những điều lời nói chẳng bao giờ san sẻ được.

Nếu không gặp lại Lâm – người bạn từ thuở sinh viên, có lẽ cô cũng sẽ không trải qua những phút giây như thế này. Trong câu chuyện về một thời để nhớ, Lâm đã gợi nhắc đến một cái tên: “Anh Thanh Sơn mới về nước đấy”. Vân đỏ mặt, tròn xoe mắt. Lâm lại tiếp tục: “Anh ấy trông già đi nhiều lắm nhưng vẫn rất đẹp trai, mày nhìn xem số điện thoại của anh ấy, chứng tỏ vẫn không quên được mày đâu”.

09… 151. Vân lặng người. Ba con số cuối cùng như nhảy nhót trước mắt. Trái tim cô loạn nhịp bồi hồi. Con số của quá khứ. Con số của kỷ niệm. Con số trọng đại. Chính vào ngày của những con số ấy, Thanh Sơn đã vượt qua biết bao anh chàng con nhà giàu bước vào trái tim Vân. Số điện thoại này chỉ nhìn một lần là Vân đã nhớ, đã không thể loại nó ra khỏi đầu nữa.

Đêm nay ánh trăng sáng quá! Sáng như ánh trăng của ngày ấy. Bởi vậy Vân đã không thể cầm lòng. Sau khi nhắn tin xong, cô vội tắt máy. Cô thấy sợ. Cô lên giường nhắm mắt. Cô không ngủ được. Cô dạy bật ti vi rồi lại tắt. Cô lại bật điện thoại và chạy ra ngoài. “Em!”- Tin nhắn đến chỉ thế thôi cũng đủ để trái tim cô tan chảy.

Đã một tuần trôi qua, Vân luôn sống trong đau khổ pha lẫn hạnh phúc. Thanh Sơn vẫn còn yêu, thậm chí yêu mãnh liệt. Vân có lẽ cũng vậy. Nhưng cô lại đang sống trong dằn vặt ghê gớm. Cô nghĩ bấy lâu nay mình chưa sống thật với chính mình. Cô nghi ngờ tình cảm mình dành cho chồng. Cô mong anh đi công tác lâu hơn nữa để cô không phải chia tay với giấc mơ ngọt ngào này. Chồng cô không đẹp trai, không lãng mạn, không ngọt ngào… không phải là mẫu người đàn ông như Thanh Sơn nhưng anh chân thành, yêu cô thật sự – một tình yêu giản đơn có phần chất phác.

Trong suốt hai năm xa Thanh Sơn, nếu không có anh, cô có lẽ sẽ không vượt qua nổi những khó khăn chồng chất. Hai năm đó không thể đếm hết số lần cô đã khóc. Những lần đó, anh luôn đến bên cô và lần nào cũng vậy, lặng lẽ đưa khăn giấy cho cô lau nước mắt. Lâu dần, cô đặt biệt danh cho anh là “anh khăn giấy”. Cô luôn nghĩ anh chàng ngốc đó chỉ biết yêu thôi mà chẳng biết làm gì khác để thể hiện tình yêu, để chinh phục trái tim cô. Vậy mà Thanh Sơn hai năm không liên lạc, cô nhận lời lấy anh. Vì sao ư? Cho đến tận bây giờ cô cũng chẳng hiểu được. Và nếu không có những khoảnh khắc tâm lý bị dồn nén như lúc này, cô cũng sẽ chẳng bận tâm cắt nghĩa mà mặc nhiên nhận lấy tất cả.

Hôm nay anh sẽ về, Vân đứng ngồi không yên. Cô sợ phải đối mặt với anh. 2h đêm, anh đã ngủ say mà Vân không thể chợp mắt. Thấy có tin nhắn, cô vội vã ra ngoài: “Em! Anh muốn gặp em. Ngày mai tại khách sạn… vào lúc 8h… anh đợi em”. Mắt cô nhòa đi. Cô lóng ngóng đánh rơi điện thoại khi giật mình nghe tiếng chồng bên tai:
– Vân! Không ngủ được à? Em khóc à? Trán em nóng lắm, em ốm à?
Vân bất thần gục vào anh như hàng trăm lần trước đây từng như vậy, líu ríu:
– Em xin lỗi, em ốm, ốm thật rồi.

Hôm sau, Vân xin nghỉ ở nhà. Anh ở bên chăm sóc cô cả ngày nhưng đến tối lại có việc phải đi gấp, chắc phải mấy ngày nữa mới về. 7h30, cô chạy vào tủ tìm bộ quần áo đẹp nhất rồi ngồi vào bàn trang điểm. Nhìn mình trong gương, cô tự hỏi mình đang làm gì thế này? Nếu mình đi, mình sẽ đi để được ôm anh, cái ôm mà mình khao khát bấy lâu. Nếu mình đi, anh ấy sẽ thế nào? Hai năm vợ chồng… Khoảnh khắc này thật quá áp lực với cô.

12h đêm… thị xã đã đi ngủ. Hôm nay trời không trăng nhưng có rất nhiều sao, cô vẫn ngồi bất động nhìn lên bầu trời, nước mắt tuôn rơi. Cô tự nhủ đây là lần cuối cùng mình khóc cho quá khứ, sống trong quá khứ. Còn ngày mai, sẽ khác…

12h đêm, tại một khách sạn cách đó không xa, một người đàn ông cũng ngồi bất động nhìn lên bầu trời đầy sao. Anh đã ngồi như thế từ lúc 8h. Rồi bỗng nhiên, anh ứa lệ. Anh lau vội bằng chiếc khăn giấy trên tay, chiếc khăn giấy đã nhiều lần anh lau nước mắt cho vợ nhưng đây là lần đầu lau cho mình. Anh cười hạnh phúc: “Vợ ơi! Cảm ơn em, cảm ơn em đã không đến!”…

Hiểu Mai / (Truyện ngắn của tôi)

Cưới chồng khi đang mang thai con của người tình

Em biết chắc là con của Khoa. Khoa vui nhưng cũng buồn nhiều vì không thể ở cạnh chăm sóc em lúc này, em sắp lấy chồng rồi. Chồng sắp cưới là người vui hơn, anh lo lắng cho em từng miếng ăn giấc ngủ, viên thuốc dưỡng thai.

Em và chồng quen nhau hơn 8 năm. Anh là một người gia trưởng, anh không biết sự lãng mạn và rất cố chấp nữa. Nhưng không hiểu sao thời gian 4 năm trước, em yêu anh rất nhiều, suy nghĩ của em khi làm một chuyện gì đó cũng nghĩ về anh trước tiên. Em cũng biết rằng tình yêu của anh chỉ dành riêng cho mình em thôi, anh không bao giờ lăn tăn hay gợn sóng với bất cứ một cô gái nào, mặc dù anh hay trêu chọc em là “không có em thì anh còn thiếu gì người yêu”.

Em không vui, hay em giận dỗi thì anh tránh mặt vì không muốn cãi nhau với em, nhưng rồi anh cũng là người làm lành với em trước. Em trách anh sao không tặng hoa cho em vào những dịp lễ thì anh nói “mua hoa phí lắm, anh dắt em đi ăn hoặc mua quần mua áo cho em thì thiết thực hơn” nhưng rồi ngày lễ em cũng nhận được một bó hoa hồng đỏ ở góc bếp.

Em từng yêu anh rất nhiều, em biết anh sẽ là người chồng, người cha tốt, em chưa từng nghĩ sẽ có ngày phản bội anh, phản bội tình yêu của em. Vì vậy em đã dâng hiến hết tất cả từ tình yêu và thể xác của em cho anh. Chúng em yêu và sống với nhau hơn 8 năm. Anh không chán em, nhưng em lại thấy chán anh, em cảm giác mình thật sự không được thỏa mãn chính cái nhu cầu mà mọi người gọi là “cái đỉnh trong tình dục”, chưa bao giờ em cảm thấy thăng hoa thực sự.

Những cuộc yêu của anh và em trong 8 năm qua chỉ gói gọn trong một bài truyền thống, và không bao giờ có cái gọi là “khúc dạo đầu”, mỗi cuộc yêu cứ lặp đi lặp lại trong 5 phút. Lúc mới “yêu”, em cảm giác lạ nhưng rồi thì nhàm chán, và em cứ thế mà chịu đựng trong 8 năm qua. Em là người có kiến thức, một năm học trong ngành y cho em nhiều sự hiểu biết lắm, đôi lần góp ý với anh, nhưng rồi vẫn đâu vào đó.

Em dường như có một sự đam mê về tình dục, em khao khát nhiều lắm, em cảm thấy nhu cầu của mình cao. Đôi lúc em âu yếm anh, em tính cho anh khúc dạo đầu để anh có thể làm vậy với em, nhưng anh lại đẩy em ra và nói “anh không thích em làm vậy đâu, giống đóng phim con heo lắm”. Anh không hiểu em chút nào, lúc nào anh cũng là người đúng và em là người sai, có những chuyện anh sai rành rành nhưng anh cũng phải cãi cho thành đúng. Em hiểu tính anh là vậy, thôi thì nhún nhường nhau cho qua chuyện.

3 năm trước, em gặp Khoa, một đứa con trai thua em 3 tuổi, học sau em 3 khóa, khi em tốt nghiệp và học thạc sĩ thì Khoa chỉ mới năm 3 mà thôi. Em gặp Khoa cũng tình cờ thôi, học cùng khoa, cùng đam mê một môn thể thao là bóng chuyền, cùng chơi cho đội tuyển của khoa. Có lẽ chính vì lẽ đó mà em và Khoa thường xuyên gặp nhau. Khi lần đầu tiên Khoa nhắn tin cho em, em đã xác nhận là em đã có người yêu rồi, nhưng Khoa nói chỉ muốn làm bạn với em thôi.

Em biết đó chỉ là cái lý do vớ vẩn, nhưng sao em vẫn thấy thích. Khoa ngọt ngào, biết quan tâm người khác hơn anh. Từ cách xưng hô chị em, chuyển thành tên gọi, rồi anh em lúc nào em cũng không hay. Từ những cuộc vui chơi cùng nhóm thể thao, rồi những lần đi chơi riêng rồi về nhà trọ Khoa, khi đó chuyện gì đến cũng đến.

Em phản bội anh, em lên giường với Khoa bằng một sự khao khát mãnh liệt, Khoa cho em được cảm giác “đỉnh” là như thế nào, mặc dù đó là lần đầu của Khoa, em biết vì em từng có kinh nghiệm với anh rồi. Lần đầu đó khiến em không thể quên cái cảm giác dạo đầu. Em tự nhủ sẽ không làm vậy nữa, sẽ trở về và sửa sai với anh. Nhưng em không làm được, cứ mỗi lần gần anh, em lại cảm thấy bức bối, khó chịu.

Em và Khoa quen nhau, mối quan hệ trong bóng tối, Khoa chấp nhận, rồi nói với em “Khoa sẽ là người đứng bên lề tình yêu của em, không xen vào, khi nào em muốn đến thì đến, Khoa sẽ dang rộng vòng tay đón em”. Em biết tình yêu của Khoa đối với em là thực, không phải vì thể xác hay đồng tiền, Khoa làm cho em tất cả những điều em muốn, làm em vui thực sự với những niềm vui nho nhỏ.

Khoa cho em biết thế nào là đồng ruộng, con sông nơi quê hương, những điều mà một đứa con gái thành phố như em không bao giờ biết. Giờ đây khi nhìn một cái cây em có thể tự tin chỉ vào nó và nói cây đó là cây gì. Gia đình Khoa yêu quý em, 3 năm, thật sự có quá nhiều kỷ niệm với Khoa mà em không thể nào quên, niềm vui, nỗi buồn trong thể thao cũng được chia sẻ cùng nhau.

Có thể nói, 3 năm qua, tình yêu của em đã thay đổi. Trong chuyện chăn gối lúc nào Khoa cũng có cách để làm mới những cuộc yêu. Ở bên Khoa, em được sống trong niềm yêu mãnh liệt nhất, em được thể hiện hết mình trong mỗi cuộc yêu. Mỗi lần hẹn nhau với Khoa là một niềm khao khát với em. Đó là sự thật.

Khoa yêu chiều em hơn anh, luôn nhún nhường em, không bao giờ làm em buồn, mỗi lần giận dỗi vô cớ thì Khoa luôn làm hòa bằng những cành hoa hay những món quà tự tay làm lấy. Ví dụ như cây chổi nhỏ bằng bông cỏ lấy trong sân bóng, hay quả trứng gà vẽ hình mặt cười, hay bó hoa thắt bằng ống hút, mà em chưa từng nhận được từ anh.

Đôi lần muốn chia tay với anh để đến với Khoa, đã đôi lần chia tay rồi nhưng không hiểu vì sao lại tái hợp lại. Những lần đó, anh là người vui, Khoa là người buồn, em lại phải sống trong những ngày tháng không thanh thản. Đôi lần muốn đưa Khoa ra ánh sáng nhưng em không thể, ai cũng hiểu em có bạn trai rồi, và ai cũng biết mối quan hệ giữa em và Khoa. Mọi người khuyên nhưng Khoa bỏ qua tất cả và vẫn ở bên em, chỉ mong muốn một ngày nào đó em chính thức bên Khoa.

Năm nay em tốt nghiệp thạc sĩ, gia đình 2 bên tính chuyện đám cưới cho 2 đứa. Em không mong đám cưới, em từng thú nhận với mẹ đã yêu Khoa, nhưng khi biết gia cảnh Khoa thua em rất nhiều, nhà chỉ có 5 công ruộng và phải nuôi 2 đứa con trai đi học thì mẹ em đã giãy nảy lên, khóc lóc, đòi sống đòi chết nếu em tiếp tục quen Khoa và từ bỏ cuộc hôn nhân “mỹ mãn” này.

Khoa biết ngay từ ngày đầu tiên quen em, biết sự chênh lệch nhau giữa em và Khoa quá lớn nhưng vẫn chấp nhận. Ngày cưới đến gần, nỗi lòng em càng rối bời. Sau đám hỏi, anh nói muốn có con trước, em đồng ý, nhưng thâm tâm em lại không chắc anh có khả năng để có con. Anh nghiện thuốc lá nặng trong nhiều năm, đôi lúc những cuộc yêu dừng lại khi anh không thể “lên đỉnh” được. Và cũng đôi lần em đã thử “thả rông” nhưng vẫn không thấy tín hiệu gì.

Lúc này có lẽ tình yêu của em đối với Khoa là tất cả, em nói mong muốn có đứa con với Khoa, Khoa không đồng ý vì sợ em khổ, nhưng tự nhiên em lại có ý tưởng là có đứa con với Khoa để trong tương lai em có thể quay về. Em tâm sự, thuyết phục Khoa rất nhiều và đã nhận được sự đồng ý. Và em có thai thật. Em biết chắc đó là con của Khoa. Giờ cái thai đã được 10 tuần, Khoa vui nhưng cũng buồn nhiều lắm vì không thể ở bên cạnh chăm sóc em lúc này, em sắp lấy chồng mà.

Anh là người càng vui hơn, anh lo lắng cho em từng miếng ăn, giấc ngủ, viên thuốc dưỡng thai, ly sữa. Mỗi ngày anh thường nhắn tin “2 mẹ con khỏe không? Thức chưa? Ba nhớ 2 mẹ con quá”. Những dòng tin nhắn mà trước đây em mong muốn nhận được nhưng anh lại cho nhắn tin là phí thời gian.

Giờ đọc những dòng này, em thấy day dứt trong lòng lắm, cắm sừng và để anh nuôi con người khác, chắc anh sẽ đau đớn lắm. Em biết làm gì bây giờ? Thật sự em cũng bế tắc lúc này rồi. Em 27 tuổi, mới ra trường, chưa việc làm, giờ lại có thai, mà cái thai không phải của chồng em nữa. Mai này khi sinh ra thì mọi việc sẽ đổ bể ra mà thôi. Em không lo sợ cho bản thân mình bị khinh miệt, em chỉ sợ cho anh, một nỗi đau quá lớn.

Em từng suy nghĩ, sau đám cưới, cái đám cưới em không mong muốn, sau khi sinh con xong, em sẽ thú nhận với anh tất cả, và mình chia tay. Nhưng em không biết mọi chuyện có dễ dàng như mình nghĩ hay không? Em xin lỗi vì đã phản bội lòng tin của anh, lời xin lỗi muộn màng.

Kim / Vnexpress

Nếu giận anh, hãy mở quà

Anh hay nhường nhịn và tôi cũng thường im lặng tự vấn lại mình, thành ra hai đứa hiếm khi cãi nhau. Anh cũng như tôi luôn sợ sự cáu giận để lâu gom lại, một ngày nổ bung ra thì nguy to. Hai đứa cứ mãi lo xa như thế.

Nhân ngày “không sinh nhật”, anh ôm tặng tôi một hộp quà ghi tên “Trút giận” to cỡ màn vi tính 17 inch, dài bằng cái bàn phím, gói kỹ càng đặt trong chiếc túi với lời nhắn: “Giận anh, hãy mở quà”. Tôi rất háo hức song lại không mong chờ ngày ấy. Thành ra cứ thấp thỏm, mở hay không.

Nếu giận anh, hãy mở quà
Nếu giận anh, hãy mở quà
Tôi gần như quên nó cho đến một ngày, anh khiến tôi cáu nên hằm hằm bỏ về trước. Anh không kịp đuổi theo… Về đến nhà, tôi điên tiết tắt máy, nằm gác tay lên trán, mặt nóng bừng bừng. Đúng lúc ấy hộp quà treo trên tường đập vào mắt. Tôi liền hạ nó xuống, lấy dao dọc mở thật cẩn thận.

Một hộp nhỏ hơn nằm lọt bên trong hộp to ấy, phía trên dán tờ giấy: “Em giận anh thế cơ à? Sao không gặp thẳng anh nói chuyện, mở quà ra làm chi? Dù có thế nào anh cũng muốn nói với em: Hãy bình tĩnh người yêu dấu, anh luôn yêu em, vì em là lẽ sống của đời anh”.

Tôi bất ngờ, tự dưng thấy nguôi nguôi khi nghĩ lại nguyên nhân khiến mình đùng đùng bỏ về cũng thật vô lý. Đang định dẹp tất cả sang một bên, lao đi tìm anh và làm hoà nhưng rồi tôi lại tò mò bóc tiếp, vì thấy tựa như búp bê Matrioshka của Nga, khi phía trong lại là hộp quà nhỏ hơn, trên mặt là một icon cười nhăn nhở, giơ tấm biển mang dòng chữ “Xin lỗi mà” ngộ nghĩnh, đáng yêu không thể tả. Kẹp phía trong có bức hình chúng tôi đang cười hạnh phúc bên nhau, và vẫn kèm theo hộp quà gói giấy màu bé hơn, trên là tấm hình có lẽ anh copy trên Internet. Một cậu bé mặt buồn thiu, đang cõng nặng trĩu trên lưng còng gập, dòng chữ “Hối hận” bằng tiếng Anh. Miệng “I’m sorry” nom thật tội nghiệp.

Tôi bật cười, không nén nổi háo hức, liền hăm hở mở. Bên trong là chiếc hộp nhỏ xinh bằng thuỷ tinh chứa năm mươi đồng xu hai trăm đồng kêu leng keng vui tai tượng trưng cho tổng số tuổi của hai đứa. Đến lúc này thì tôi không còn giận anh một chút nào nữa. Giờ có mở thì cũng chỉ vì tò mò cố đi đến tận cùng của “câu chuyện” thôi chứ không phải trút giận gì ai.

Sau lời cầu hôn, anh ra đi mãi mãi

Tôi chẳng thể nào quên hình bóng anh và chín năm trôi qua, năm nào tôi cũng trở lại nơi anh cầu hôn mình để tìm lại chút hơi ấm ở trong lòng.

Chúng tôi quen nhau trong đêm hội diễn văn nghệ. Anh là cây văn nghệ của sinh viên khoa hóa, còn tôi dẫn chương trình. Trước phong thái lịch lãm, chững chạc cùng giọng hát trầm ấm lắng đọng của anh, một trái tim vốn chưa một lần cảm xúc, một cô gái khó tính như các bạn trong lớp thường nói về tôi đã thay đổi, nói một cách trần trụi thì tôi đã bị anh hút hồn.

Càng tiếp xúc, tôi càng khâm phục trước những kiến thức phong phú của anh. Quê anh ở Quảng Bình, là anh cả trong gia đình có 4 anh em. Anh vừa đi học vừa dạy thêm, lịch dạy kín mít để có đủ tiền trang trải việc học và gửi về quê phụ mẹ nuôi các em. Còn tôi là con gái rượu trong nhà, từ nhỏ đến lớn được bố mẹ và anh trai cưng chiều. Trong nhà luôn có từ 2 đến 3 người giúp việc nên tôi chẳng biết nấu nổi một bữa cơm, suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào học và khi rảnh thì cùng bố mẹ đi du lịch. Anh ngại trước sự giàu có của gia đình tôi, và rất tự trọng khi tôi có nhã ý muốn giúp đỡ anh một chút gì đó, nhưng không bao giờ được anh chấp nhận, anh nói:

– Anh yêu em, yêu tính cách và bản chất thánh thiện của em. Mong em đừng bắt anh bỏ đi lòng tự trọng của người đàn ông. Công việc của anh rất bận rộn, những ngày lễ anh đã không có mặt bên em đúng lúc, thế mà em không giận hờn, trách móc. Em đã biết và cảm thông cho anh như thế, anh thật sự hạnh phúc nhất rồi!

Thấy tôi rảnh rỗi trong những ngày hè, anh rủ tôi đi dạy thêm. Lần đầu nhận được tiền chính công sức mình bỏ ra, tôi rất vui, tôi mời anh đi ăn. Lần đầu tiên anh cho tôi trả tiền, chứ những lần đi ăn uống trước mỗi khi thấy tôi móc ví, anh nghiêm nét mặt không hài lòng nói:

– Chẳng lẽ anh không đủ tiền mời người mình yêu đi ăn sao?

Người phụ nữ không biết nấu ăn là người phụ nữ chưa thật sự hoàn hảo, anh nói vậy và dẫn tôi ra chợ, chỉ cho tôi cách chọn những mớ rau ngon, hướng dẫn cho tôi cách kho cá. Sau một tuần tôi đã biết nấu những món đơn giản nhờ sự trợ giúp của anh và chị giúp việc ở nhà. Anh nói về các lớp tình thương, các em tật nguyền mồ côi bố mẹ, anh nói tôi lúc nào rảnh, hãy đến dạy cho các em, khi đó sẽ thấy giá trị của cuộc sống lớn đến mức nào. Bên anh tôi cảm thấy yên bình và thật ấm áp.

Cầu hôn
Cầu hôn

Rồi một ngày khi tôi chạy băng qua đường để đến lớp học, chiếc xe ngược chiều đã đâm sầm vào tôi, tỉnh dậy thấy chân mình đã bị băng bó do chấn thương cột sống. Sau khi tôi nghe lén được bác sĩ nói nhỏ với bố mẹ tôi là trường hợp tôi rất nặng, nguy cơ bị liệt hoàn toàn rất cao, tôi khóc rất nhiều. Anh bỏ dạy để túc trực bên tôi, an ủi tôi, còn tôi thì mặc cảm mình là người bệnh tật, tôi cáu gắt với anh, đuổi anh về. Tôi nói tôi không hề yêu anh, chỉ xem anh như một trò đùa trong tình yêu, tôi nói nhiều và rất nhiều nhưng anh đều bỏ ngoài tai, vẫn dịu dàng đến bên tôi, chăm cho tôi từng muỗng cháo.

Nghĩ mình là người tàn phế không muốn làm khổ anh, chỉ có một cách duy nhất để anh rời xa tôi là đánh vào lòng tự trọng của anh, tôi lựa lúc có mặt đầy đủ bố mẹ mình vờ cáu gắt anh, nói anh đến với tôi chỉ vì sự giàu có của gia đình. Khuôn mặt anh từ chịu đựng chuyển sang tái mét, anh bóc hết quả cam đang bóc dỡ rồi lẳng lặng bước đi.

Ba ngày trôi qua, anh không đến bệnh viện thăm. Tôi vừa đau vừa ngẩn ngơ vì nhớ, hối hận vì những lời nói của mình, nhưng rồi tự an ủi, mình làm thế sẽ tốt cho anh, sự tật nguyền sẽ làm cho những người thân yêu đau khổ. Bảy ngày trôi qua, tôi đếm từng khoảnh khắc và nhìn ra hành lang, trông chờ hình bóng anh xuất hiện. Một sự mâu thuẫn nội tâm rất lớn, tôi chẳng buồn ăn uống, chẳng nói một lời.

Đến ngày thứ 12, khi tôi không còn sức để ngóng chờ nữa thì anh lại đến, râu ria anh mọc dài, bộ dạng tiều tụy chẳng kém gì tôi. Đi bên anh còn có thêm 5 em học sinh nữa, em thì sứt môi, em thì bị quẹo tay, hai em bị ngọng, và một em đi tập tễnh. Anh cầm tay tôi áp sát vào má anh, những dòng nước mắt anh nóng hổi, lần đầu tiên tôi thấy anh khóc, nước mắt tôi cũng chảy dài. Lau nước mắt cho tôi, anh đưa tay vào túi quần lấy ra chiếc hộp nhỏ, mở ra là một chiếc nhẫn khắc tên hai đứa. Anh lồng vào ngón tay áp út của tôi và nói trong xúc động:

– Hãy để anh được chăm sóc cho em! Anh yêu tâm hồn của em, yêu sự nhân hậu và tính cách của em chứ không phải bề ngoài hiện tại. Anh không thể thiếu em. Đừng lảng tránh anh! Em cứ làm thế sẽ gây thêm khổ cho cả hai mà thôi. Hãy làm người phụ nữ của anh, em nhé!

Tôi òa khóc, bố mẹ tôi cũng khóc khi nghe anh nói và thấy em học sinh bước những bước nặng nhọc đưa bó hoa đến bên tôi, vẻ nũng nịu dỗ dành:

– Cô ơi, cô chấp nhận làm vợ của thầy em nghe cô! Mấy ngày nay thầy buồn lắm, cũng chẳng thiết ăn uống gì .Chúng em cùng thầy sẽ chăm sóc cho cô.

Lời cầu hôn của anh như liều thuốc làm tôi phục hồi nhanh chóng, được sự trị liệu của các bác sĩ giỏi và sự chăm sóc của anh, sau một năm tôi đã gần như bình phục hoàn toàn. Giai đoạn tôi hạnh phúc nhất là khi sắp được làm cô dâu, sắp được làm người phụ nữ của anh thì anh lại rời xa tôi mãi mãi trong một vụ tai nạn xe ở đường hầm, anh đã không cho tôi được chăm sóc anh, dù chỉ là một giờ.

Chín năm trôi qua, tôi không thể nào quên được hình bóng anh trong trái tim và cứ mỗi lần đến đúng giờ, ngày, tháng của ngày anh cầu hôn năm nào, tôi lại đến bệnh viện, nơi căn phòng bốc mùi hóa chất khử trùng, nơi của sự lạnh lẽo, cô đơn. Ngày ấy anh đã đem luồng sinh khí sưởi ấm cho cả căn phòng. Không nến, quần áo lụa là, không mặt mày trau chuốt, anh đã cầu hôn bằng tất cả tấm lòng thành, giản dị mà lấy đi rất nhiều nước mắt của tôi và những người lớn.

“Anh ạ! Em sẽ thay anh chăm sóc cho mẹ và các em anh!”.

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống