Khi người yêu đòi ‘khám phá’

“Anh là người hiền lành nên tôi nghĩ hai đứa ngủ chung sẽ chẳng có gì xảy ra. Mới đầu mỗi đứa một góc giường, nhưng tình cảm dành cho nhau rất tha thiết nên chúng tôi hôn nhau và cứ thế đi xa hơn”, Nhung (19 tuổi) chia sẻ.

Tâm sự tình yêu, Nhung cho biết đang hạnh phúc trong mối tình đầu với chàng trai lớn hơn một tuổi. Cả hai đã quen biết nhau chừng nửa năm, chính thức ngỏ lời yêu được gần hai tháng. Vì cả hai đều yêu lần đầu nên mọi thứ diễn ra đều rất mới mẻ, trong sáng và nhẹ nhàng.

Một hôm người yêu đến nhà Nhung chơi nhân dịp kỷ niệm mối tình đầu tròn một tháng. “Lúc sắp ra về, nghĩ phải hai tuần nữa mới gặp nên cả hai cứ lưu luyến mãi không thể chia tay. Anh ấy ngỏ ý muốn ngủ lại để tâm sự và tôi cũng không có lý do gì để từ chối. Anh là người hiền lành nên tôi nghĩ hai đứa ngủ chung sẽ chẳng có gì xảy ra”, cô gái kể.

Đêm ấy, không gian yên tĩnh và do lần đầu tiên biết thế nào là hôn, cả hai cứ quấn chặt lấy nhau, cùng với đó là những đụng chạm cơ thể. Nhung thở dài: “Ban đầu em còn ngăn cản nhưng về sau đã để anh ấy vuốt ve khắp cơ thể của mình”.

Cô gái cho biết, cả hai vẫn “kiểm soát được tình hình” và đã không để “chuyện đó” xảy ra. Nhung cũng không muốn thân mật quá mức với người yêu vì sợ anh sẽ nghĩ không tốt về mình. Song cô cũng thừa nhận: “Dù lý trí bảo thế nhưng cảm xúc lại rất mãnh liệt. Tôi đã nói anh ấy không thể thực hiện tương tự nữa, song về sau mỗi lần gặp mặt chuyện đụng chạm thân mật lại tiếp diễn”.

Nhung băn khoăn “không biết đúng hay sai” khi yêu có “sờ soạng thể xác”. “Yêu và sờ soạng thân mật có phải là chuyện bình thường không? Liệu có phải ngăn anh ấy lại vì thấy rằng ranh giới giữa thân mật và sex thật quá mong manh?”, tay chống cằm, cô gái chia sẻ.

Trò chuyện về tình cảnh của Nhung, Thạc sĩ tâm lý Phạm Văn Sỹ, chuyên viên tư vấn trung tâm Nhịp Cầu Hạnh Phúc nhìn nhận, tình yêu thuở ban đầu thường trong sáng và đem lại những cảm xúc rất mới mẻ, êm ái, nhẹ nhàng. Đó là giai đoạn hai người nhìn nhau mà cảm thấy ngượng ngùng, cầm tay nhau mà thấy lòng rạo rực, một vòng tay ấm, một nụ hôn nhẹ nhàng đủ khiến những người yêu nhau cảm thấy “điêu đứng” và ngây ngất men say của tình yêu.

Không phải ai khi yêu cũng tuần tự trải qua các giai đoạn như trong sách giáo khoa. Có người khi yêu luôn biết tôn trọng và giữ gìn cho nhau; có người lại tình nguyện dâng hiến cho nhau; có người lại muốn chiếm đoạt và sở hữu nhau khi yêu… “Điều quan trọng ở mỗi người là nhận thấy được đâu là giới hạn cho phép và đâu là điểm dừng của bản thân khi yêu để cả hai hiểu nhau, tôn trọng nhau và không làm tổn thương lẫn nhau”, ông Sỹ gợi ý.

Chuyên viên tâm lý cũng cho rằng khoảng cách giữa những hành động mơn trớn, vuốt ve đến quan hệ tình dục là rất ngắn, rất mong manh. Khi thường xuyên tạo cơ hội và không gian riêng tư thân mật thì thật khó để Nhung có thể “ngăn” được những cảm xúc của bản thân cũng như những hành động của “nhà thám hiểm” này.

“Nếu thực sự muốn giữ gìn cho bản thân, muốn nâng niu, trân trọng những cảm xúc của tình yêu đầu, em nên trao đổi thẳng thắn với người yêu. Bản thân cần phải thực sự quyết tâm. Liệu rằng khi mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá dễ dãi như vậy thì tình yêu có còn được trong sáng, có được bền lâu?”, ông Sỹ nói.

Xét về khía cạnh tâm lý, ông Sỹ cho rằng, bản tính của phái nam là ưa thích sự tìm tòi, khám phá. Khi họ đã biết những thứ cần biết, đã có được những thứ khao khát muốn có và có được một cách dễ dàng thì họ sẽ chán. “Nhưng liệu khi ấy tình cảm dành cho nhau có còn nồng nàn, da diết và mãnh liệt. Liệu rằng khi ấy có còn dành sự tôn trọng cho nhau như lúc đầu hay sẽ bắt đầu “nghĩ khác” về em?”, đó là vấn đề mà Nhung cần phải suy nghĩ thật thấu đáo.

Tình yêu ở lứa tuổi mười chín đôi mươi thường rất đẹp và lãng mạn, kèm theo đó cũng là rất nhiều những đam mê cháy bỏng và táo bạo của tuổi muốn chứng tỏ, muốn tìm tòi và khám phá. Vì thế chuyên gia tâm lý khuyên, nếu muốn xây dựng cho mình một tình yêu đẹp và bền vững thì cần suy nghĩ nghiêm túc và cẩn trọng trước khi đưa ra câu trả lời. Điều quan trọng là biết chịu trách nhiệm về những quyết định của bản thân.

“Khi mới yêu, nên dành thời gian tìm hiểu kỹ về nhân cách, tính tình, sở thích cũng như hoàn cảnh gia đình của người yêu để tránh những rủi ro cũng như ảo tưởng về sau”, ông Sỹ nhắc nhở.

Thiên Ân / Vnexpress

Dửng dưng trước tổ ấm nhà mình

Sáng nay, cô bạn thân tìm tới cơ quan và kéo tôi ra ngoài uống cà phê. Mặt nó tỏ ra vô cùng nghiêm trọng.

Chỉ kịp đợi tôi uống hết ngụm đầu tiên, nó đã xổ ra cả tràng: “Này, hình như lão chồng mày có bồ. Đã 3 lần tao bắt gặp lão ý đi với một em chân dài rồi. Mấy lần trước, tao cứ nghĩ mình nhìn lầm. Nhưng, lần này thì chắc chắn đúng. Vậy nên, tao phải đến báo tin ngay cho mày”.

 

“Thật đúng là…” – cô bạn bỏ dở câu nói bằng cái thở dài héo hắt. Tôi bình tĩnh đặt ly cà phê xuống bàn, hỏi lại: “Thế hả? Ok. Cảm ơn mày. Thôi, tao phải lên làm việc đây”. Nghe vậy, cô bạn nhảy chồm ra khỏi ghế, nhìn tôi bằng đôi mắt in hình hai dấu hỏi to đùng: “Này, mày có làm sao không? Lão ấy là chồng mày. Lão ấy đang đi với một người phụ nữ khác. Ấy vậy mà mày cứ dửng dưng như thể đây là chuyện nhà hàng xóm vậy.

 

Nghe bạn nói, tôi bỗng ngẩn tò te và rồi chất vấn lại bản thân mình. Ừ, thì chuyện nhà tôi mà. Tôi cũng muốn cáu lắm, muốn nổi giận lắm nhưng sao người cứ lạnh băng, chẳng có tí cảm xúc nào. Có lẽ, nhìn cái vẻ mặt thản nhiên vô hồn của tôi, cô bạn không chịu nổi đã đùng đùng xách túi về trước. Lẽ thường, nghe một tin sốt dẻo như vậy, tôi sẽ phải mặt đỏ tía tai và chất vấn bạn hàng chục câu liền: Nào là có thật không? Mày gặp lão ấy lúc nào, ở đâu? Con bé đó trông ra sao, xinh hay xấu? Họ có biểu hiện tình cảm không?

 

Vậy mà tôi tuyệt nhiên chẳng thốt lên được câu nào. Ngay cả gọi bạn quay lại cũng không.

 

Hôm đó, nghi án chồng có bồ mà cô bạn thân cung cấp cứ ám ảnh tôi suốt. Gọi là không nghĩ gì thì không phải, nhưng, điều làm tôi đau đớn lại không phải về việc chồng ngoại tình (có hoặc không) mà là cảm xúc của mình. Tôi tự hỏi mình làm sao vậy? Người đó là chồng tôi, sao tôi lại dửng dưng thế? Hay là tình yêu của chúng tôi đã chết rất lâu, trước cả khi tôi nhận ra nó không còn tồn tại?

 

Tôi và anh ấy lấy nhau đến nay đã được 15 năm. Chúng tôi có với nhau hai mặt con. Nếu so với lời tuyên bố của một chị cùng cơ quan: Đời sống vợ chồng chỉ kéo dài 5 năm là cùng thì hôn nhân của chúng tôi đã “thọ” lắm. Một lần, công đoàn cơ quan tôi mời một chuyên gia tư vấn tâm lý đến nói chuyện tình yêu – hôn nhân cho cán bộ nhân dịp ngày phụ nữ VN 20/10. Trong buổi đó, chuyên gia hỏi chúng tôi: “Các bạn cảm thấy hôn nhân của mình thế nào? Các bạn thấy mình hạnh phúc hay bất hạnh? Hàng loạt cánh tay đưa lên. Người thì bảo tôi hài lòng về những gì mình đang có. Người thì thở hắt bảo: “Hôn nhân của tôi chán chẳng buồn chết”. Đến lượt mình, tôi nói: “Tôi thì chẳng buồn cũng chẳng vui”. Có một điều tôi muốn nhưng không dám nói ra là kỳ thực, tôi còn không nhớ mình có cuộc sống vợ chồng nữa kia. Kết thúc buổi nói chuyện hôm đó, trước khi ra về, vị chuyên gia tâm lý có gặp tôi và nói rằng: “Em cẩn thận với cuộc sống gia đình của mình nhé. Em vui cũng được, buồn cũng được nhưng ít ra là còn cảm xúc chứ sống với nhau mà vô cảm hoàn toàn thì thật đáng lo ngại”.

 

Sau đó, theo lời gợi ý của chuyên gia, tôi bắt đầu để mắt hơn đến gia đình của mình. Tôi kiểm tra xem trong một ngày đời sống vợ chồng của chúng tôi ra sao. Sáng, tôi trở dậy xách làn đi chợ, mua thức ăn. Khi tôi về thì chồng cũng đã dậy.

 

Chúng tôi thường chạm mặt nhau trong phòng khách, nhưng chồng tôi sẽ lánh về bên phải để nhường đường cho tôi đi vào bếp. Tôi chẳng cảm ơn chồng một câu, còn chồng thì cũng chẳng hỏi em đi chợ về rồi đấy à, em mua gì cho bố con anh ăn đấy. Như điều tất yếu, tôi mua gì thì cả nhà ăn vậy. Chẳng ai thắc mắc là sao không ăn món này, món kia. 7h30, chúng tôi bắt đầu ra khỏi nhà. Sống cùng phòng nhưng chúng tôi có 2 tủ quần áo riêng. Vì thế, ai thích mặc gì thì tự ra tủ mình chọn lấy một bộ. Bàn là đã có, thích thì là, không thích thì tự biên tự diễn. Rồi cặp ai người đó xách, ai xong trước ra trước, ai xong sau ra sau. Con cái lớn tự lo được nên chẳng ai phải đèo bòng đứa nào.

 

Tôi ra đến cửa là lao xuống cầu thang, trong đầu lởn vởn đủ thứ, nào là công việc hôm nay không biết có thuận buồm xuôi gió không? Tiền tháng này còn nhiều hay ít? Tôi chẳng biết chồng mình mặc áo gì, quần gì. Vì thế có dạo, cô bạn thân gọi cho tôi hỏi hôm nay chồng mày mặc bộ gì đi làm (chắc đó là lần đầu tiên nó bắt gặp chồng tôi đi với em nào đó), tôi đã thành thật trả lời: “Xin lỗi, tao không biết”. “Vậy, mày thử gọi đến cơ quan xem lão ấy có ở đó không đi, việc gấp lắm”. Tôi lại cười: “Số cơ quan lão ấy tao cũng không biết nốt vì đã bao giờ gọi đâu”. Thế cơ quan lão ấy ở đâu, cô bạn sốt ruột. Nào đã lên bao giờ đâu, chỉ biết nó nằm trong cái tòa nhà cao tầng ở chỗ tháp nước ấy. Cô bạn hét lên một tiếng “chịu mày” rồi cụp máy.

 

Quả là thế thật, ngoài việc cùng sống chung dưới một mái nhà, tôi chẳng có thêm thông tin gì về chồng cả. Thậm chí, nói không ai tin, người ngoài có khi còn hiểu chồng tôi hơn tôi. Họ còn biết anh ý đang làm gì, biết địa chỉ email, nick chat của anh ấy. Còn tôi, trừ mỗi tối gặp nhau, còn lại suốt cả ngày, chẳng bao giờ bấm máy gọi điện, nhắn tin cho chồng. Nhà cửa đó, chồng thích về lúc nào thì về. Đến giờ chưa về thì mẹ con tôi sẽ ăn cơm trước.

 

Riêng khoản đi ăn trưa, xem phim cùng nhau thì… với tôi đó là thứ vô cùng xa xỉ, hơn cả là hái sao trên trời.

 

Tuy vậy, tối đó, sau khi gặp bạn, tôi cũng cố tỏ ra quan tâm đến chồng hơn. Trong bữa ăn, tôi không còn quay ra chỉ nhăm nhăm gắp thức ăn cho con như trước mà nhìn lên… ngắm chồng. Tôi chợt nhận ra, lâu lắm rồi, tôi chưa từng nhìn thẳng vào mặt chồng như vậy. Nụ hôn, cái ôm ấp yêu thương càng không. Chồng tôi không nhận ra sự thay đổi đó ở tôi, vẫn cắm mặt vào ti vi, mồm nhai cơm như một cái máy. Anh ăn xong trước nhất. Đặt đũa xuống bàn, chồng tôi bước ra phòng khách, lại bật ti vi lên xem. Còn tôi, con ăn xong bắt đầu quắn lên rửa một đống bát đĩa. Chẳng ai nói với ai câu nào.

 

Các con thì bận học, chồng bận xem ti vi, còn tôi bận dọn dẹp. Khi vãn việc, chúng tôi trở vào phòng riêng. Mỗi người lại cắm mặt vào một thứ. Tôi dùng máy tính, check mail, chat chit còn chồng thì lướt web, chơi điện tử trên Ipad. Từ màn hình bên này, cô bạn thân nhảy vào, liên tục hỏi: “Mày đã nói chuyện với chồng chưa? Lão ý đúng là có bồ không? Mày có thấy lão ý khác lạ không?” Tôi vội vàng đánh máy trả lời: “Chưa nói. Mà cũng chẳng biết nói gì. Lão ý vẫn thế. Và tóm lại, tao chẳng muốn biết làm gì”.

 

Hết cô bạn thân, lại có thêm mấy đồng nghiệp ở cơ quan nhảy vào bắt chuyện. Từ chuyện vui chuyện buồn, đến cả tán láo toét để giết thời gian… tôi cũng chơi hết. Nhưng, tôi chợt nhận ra, mình có thể trò chuyện với bất kỳ ai, trừ chồng. Tôi chát với cả thế giới này, nhưng chưa một lần trong bao năm qua, nói chuyện với chồng có đầu có đuôi quá mươi phút.

Tắt máy vi tính, tôi quay sang thử bắt chuyện với anh. Cô bạn khuyên tôi hãy thử tâm sự với chồng chuyện ở cơ quan, chuyện bạn bè và hỏi ý kiến lão ý. Ngụ ý của bạn tôi là hãy cải thiện quan hệ “nhạt toẹt” để kéo lão ý về với mình. Và tôi làm theo. “Hôm nay, con Hoài đến chỗ em đấy. Nó rủ em mua chung cư. Nó có suất, anh thấy thế nào?”. Tôi bịa ra chuyện Hoài – cô bạn thân rủ mua chung cư – hy vọng sẽ khiến anh thu hút. “Thể hả. Nó giàu nhỉ”. Chồng tôi đáp. “Chuyện, chồng nó vừa mới được thăng chức lên làm tổng giám đốc rồi. Nó không giàu mới lạ”. “Ừ”, chồng tôi đáp và vẫn cắm cúi vào Ipad. “Thế anh thấy mình có nên mua nhà chung cư không?” Tôi tiếp tục tấn công. “Tùy em. Đủ tiền thì mua, không đủ thì thôi”. Và câu chuyện giữa chúng tôi kết thúc không đầu không cuối như vậy. Giả sử bây giờ chồng tôi có nói tiếp thì tôi cũng sẽ chào thua. Bởi, tôi thấy mình chẳng có tí hứng thú gì nói chuyện với chồng cả. Tôi lấy cuốn truyện ra đọc, lát sau quay sang thì chồng đã ngủ từ lúc nào. Tôi tắt đèn, bò vào chăn, và xoay lưng vào anh. Thế là xong một… buổi tối vợ chồng.

 

Đến bây giờ, câu hỏi chồng có ngoại tình không với tôi vẫn là ẩn số. Mà đúng hơn là ẩn số mà tôi cũng chẳng buồn tìm hiểu. Chúng tôi vẫn sống dưới một mái nhà, nhưng cứ nhàn nhạt như vậy. Chồng tôi chẳng đánh mắng tôi, cũng chẳng cãi vã với tôi. Hết giờ anh ấy vẫn về nhà. Lương tháng vẫn nộp đều đều. Chỉ có điều, chúng tôi không có gì đột phá cả. Thi thoảng, cô bạn thân vẫn đến nhà tôi chơi. Để thăm dò chồng tôi, cô bạn trêu: “Anh ơi, vợ anh nó có bồ đấy. Ở cơ quan nó, có một anh chàng sếp trẻ đẹp trai, mê nó cực kỳ”.

 

Chồng tôi chỉ cười bảo: “Làm gì có chuyện đó”, rồi anh cũng nhanh chóng quên luôn. Tôi chờ mãi mà chẳng thấy anh chất vấn, ghen tuông cho dù sâu thẳm, tôi lại mong anh làm điều đó. Thi thoảng, tôi mua váy mới, làm lại tóc, uốn lại lông mi, chồng tôi cũng chẳng nhận ra. Bởi có bao giờ anh sờ vào tủ quần áo của tôi đâu mà biết tôi có những bộ nào. Cũng như vậy, tôi cũng kệ, anh có bồ cũng được mà không cũng được. Nhiều lúc tôi nghĩ, nếu anh có bồ thật thì sao nhỉ? Thì ly hôn. Đó là câu trả lời mà tôi nhanh chóng vẽ ra. Rồi tôi lại tự hỏi: Sao mình có thể nói ra hai từ ly hôn nhẹ nhàng đến thế, thoải mái đến thế.

 

Trời ơi, hôn nhân của chúng tôi, có ai định nghĩa giúp là đang ở “thể” nào không?

 

Theo Bình Yên / Đời sống Gia Đìnd

Chồng tôi ‘dại chợ’

Anh đặt cọc tiền và cầm về tờ giấy viết tay với mấy nét chữ nghệch ngoạc. Kẻ viết giấy nhận tiền cọc của anh là tên trọ thuê mới dọn đến từ chiều hôm trước, tên cò đất cũng biến mất tăm. Anh lầm lũi dắt xe ra về, mất toi số tiền gần trăm triệu.

Quen nhau từ thời đại học, ra trường rồi kết hôn, hai chúng tôi chưa chẩn bị được gì nhiều cho cuộc sống, nhưng tình yêu đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả, dù cả hai biết rằng sẽ không có cảnh nhà tranh, hai trái tim vàng. Chúng tôi xác định với nhau là cùng làm, cùng dành dụm.

Tôi may mắn hơn là tìm được công việc phù hợp, lại được người quen giới thiệu chỗ làm thêm nên thu nhập cũng tạm. Anh thì chật vật hơn, mãi mới tìm được việc và mức lương thì cũng không cao bởi anh chưa có kinh nghiệm. Tôi vui mừng vì cả hai đều có công việc và bằng lòng với điều đó dù nó chưa viên mãn. Tôi tự nhủ mọi chuyện phải bắt đầu từ con số nhỏ, tích góp dần nó sẽ lớn hơn, hai người làm mà chưa có con cái, chẳng mấy chốc sẽ mua được nhà, ngôi nhà nhỏ xinh mà cả chồng tôi hay mơ ước.

Thế nhưng mơ ước đó có lẽ sẽ chỉ là ước mơ vì chồng tôi dại quá, anh “dại chợ”. Tháng lương đầu tiên tôi để anh quyết định, tôi không quá ky bo đến mức không cho chồng đi nhậu với đám đồng nghiệp, như là tục nhập môn. Anh háo hức đi và hứa chỉ đi tí thôi rồi về dẫn tôi đi mua một món quà tặng mẹ anh, đó là gợi ý của tôi khi anh hỏi nên làm gì với tháng lương đầu tiên.

Tôi ghé qua siêu thị mua vài thứ để dành trong tủ lạnh rồi ghé ra cafe với mấy đứa cùng phòng. Anh cũng về khi mà chân đã đi đường zích zắc. Tôi hỏi thế có đi mua quà tặng mẹ không, anh mới tỉnh ra, anh bảo quên mất, anh cho thằng đồng nghiệp mượn gần hết tháng lương rồi vì vợ nó đẻ. Tôi té ngửa, vợ nó đẻ chứ có phải vợ anh đâu, mới vào làm gì mà đã mượn tiền. Anh nói trong cơn say, vài hôm nó trả, mình mua quà sau, đừng cằn nhằn để cho anh ngủ.

Hôm sau anh đi làm về, mặt mày ủ rũ, người mượn tiền anh hôm qua chuồn rồi, nó ôm luôn cái laptop của anh phó phòng. Tháng lương thứ 2 anh cầm về đủ số, nhưng chưa kịp cầm ấm tay anh lại alô, thằng bạn thời phổ thông sắp cưới vợ, nó hỏi mượn ít tháng sau trả lại và anh hứa với nó rồi. Tôi cứng họng, dù tức giận nhưng cũng cho qua bởi trong nhà anh là người chu đáo, quan tâm và chịu khó, anh nói giúp người sau này để đức cho con. Anh cũng hứa là lần sau không vậy nữa, làm gì sẽ hỏi qua ý kiến của tôi.

Dành dụm mấy năm, số tiền cũng tạm đủ để nghĩ đến việc mua nhà. Lần này tôi có nằm mơ cũng không nghĩ được cái dại của chồng mình. Anh được nghỉ thứ bảy và nhờ người quen đi xem đất, anh cầm theo vài chục triệu nói là nếu gặp nhà ưng ý sẽ đặt cọc. Tôi không đồng ý, nói anh cứ đi xem, khi nào cả hai đồng ý thì mới đặt cọc, nói rồi tôi đi làm.

Anh ở nhà rồi đi sau, dù vậy vẫn không quên đem theo tiền lận lưng. Người nọ mà anh bảo là quen biết làm bên địa chính mà sau này mới biết ra là cò, dẫn anh đến xem một căn nhà nằm giáp ranh quận I, một trệt một lầu, nhìn cũng ngăn nắp lại có mảnh vườn nhỏ nhỏ xinh xinh trồng toàn hoa, anh háo hức. Tôi hẹn chiều về sẽ ghé coi, nhưng than ôi, lần thứ 3 này tôi không nhịn được anh nữa. Anh đặt cọc tiền và cầm về tờ giấy viết tay với mấy nét chữ nghệch ngoạc.

Tôi giận sôi người, bắt anh chở ngay tới ngôi nhà đó, các bạn biết điều gì xảy ra không? Đúng là cũng có cái sân nhỏ, đúng diện tích nhà như anh miêu tả, có điều kẻ viết giấy nhận tiền cọc của anh là tên trọ thuê mới dọn đến từ chiều hôm trước, tên cò đất cũng biến mất tăm, tìm ai bây giờ? Anh lầm lũi dắt xe ra về, mất toi số tiền gần trăm triệu, báo công an thì không thể vì có biết ai đâu mà báo, sổ đỏ nhà cũng chưa được coi. Tôi chỉ biết trách mình sao lại có ông chồng dại chợ thế?

Vân Anh / Theo Dân Trí

Nhục nhã sau khi hiến dâng

Tôi đâu biết rằng đó là cái bẫy mà anh đặt sẵn để dụ tôi vào trong. Tôi tin tưởng anh tuyệt đối, tôi còn khuyên anh rằng tôi rất yêu anh nhưng không muốn gia đình anh đổ vỡ vì tôi, không muốn các con anh hận tôi.

Ngày trước khi nghe lũ bạn nói về chuyện tình yêu của những đứa con gái đối với người đàn ông đã có vợ, tôi đã bình luận rất sôi nổi. Tôi luôn luôn tôn thờ quan niệm là không thể thích người đã có người yêu chứ đừng nói là người đã có gia đình. Nhưng đó là ngày trước, ngày tôi còn là 1 con nhóc chưa biết đến thứ gọi là tình yêu.

Rồi tôi cũng tìm được chút niềm vui từ ngày gặp anh – sếp tôi. Anh là một người vui vẻ và chân thành (nhận xét ban đầu của tôi). Anh đã nói chuyện với tôi rất nhiều. Anh kể về công ty cho tôi nghe, về những người tôi làm việc chung, về gia đình anh, nơi có một người vợ xinh đẹp và 2 đứa con ngoan. Tôi lắng nghe rất chăm chú và cảm thấy vui vô cùng khi anh nói nhiều chuyện như vậy. Tôi đã nghĩ rằng đó là 1 sự tin tưởng và tôi cũng đã bắt đầu cởi mở hơn, tâm sự với anh rất nhiều. Từ đó tôi cảm thấy thích đi làm rất nhiều, mong được gặp anh, được trò chuyện tâm sự với anh.

Một ngày anh nói với tôi rằng anh có chuyện buồn. Tôi lắng nghe và như hòa chung vào cảm xúc của anh. Tôi cũng cảm thấy buồn và không muốn thấy anh như vậy chút nào. Tôi xót xa và dần cảm nhận được tôi cũng đã có cảm tình gì đó rất rất nhiều. Nhưng tôi có thể khẳng định đó không phải là tình đồng nghiệp anh em, tôi không dám nói với anh vì sợ anh biết sẽ xa lánh. Tôi cố gắng chôn giấu tình cảm và âm thầm lo lắng cho anh như một người yêu.

Hình như anh cũng cảm nhận được ánh mắt khác lạ, những lo lắng hơn bình thường của tôi dành cho anh. Anh đúng là người từng trải, anh khẽ nhẹ nhàng nắm tay tôi nhưng tôi không rút ra và anh đã hỏi nó: “Em thương anh rồi hả?”. Tôi hơi bất ngờ nhưng cũng lấy hết cam đảm để nhìn thẳng vào mắt anh và nhẹ nhàng gật đầu. Anh ác lắm, anh biết tôi chưa bao giờ yêu ai vậy mà khi đó anh đã không đẩy tôi ra mà lại kéo tôi, ôm tôi vào lòng thì thầm yêu thương.

Ngày 20-10 anh dẫn tôi đi chơi và thuê khách sạn ngủ. Tôi vô cùng lo lắng khi bước theo sau anh vào khách sạn. Tôi không biết rồi chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi rất sợ sẽ mất đi cái quý giá nhất của người con gái. Nhưng hôm đó anh và tôi không có gì quá lố ngoài những nụ hôn say đắm và ôm nhau ngủ tới sáng. Tôi thở phào nhẹ nhõm và ngày càng tin yêu anh hơn vì nghĩ rằng anh không lợi dụng tôi mà yêu thương tôi thật lòng.

Sau ngày đó tôi và anh có đi khách sạn thêm 5 hay 6 lần gì nữa. Những lần đó anh với tôi đã đi quá giới hạn lần đầu một chút là tôi và anh không mặc gì trên người. Nhưng anh và tôi cũng đã có những cử chỉ của cái mà người ta gọi là chuyện người lớn song tôi vẫn giữ được cái ngàn vàng.

Ngày ngày anh vẫn sẻ chia vẫn lo lắng cho tôi, anh nói rằng anh cũng yêu tôi mất rồi anh sợ anh sẽ bỏ vợ con mà theo tôi mất. Tôi đâu biết rằng đó là cái bẫy mà anh đặt sẵn để dụ tôi vào trong. Tôi tin tưởng anh tuyệt đối, tôi còn khuyên anh rằng tôi rất yêu anh nhưng không muốn gia đình anh đổ vỡ vì tôi, không muốn các con anh hận tôi. Tôi còn nói sẽ yêu anh âm thầm lặng lẽ và không làm gì để ảnh hưởng tới hạn phúc gia đình anh.

Và tôi đã có 1 quyết định hết sức sai lầm. Tôi nói sẽ có con với anh, sau đó sẽ đi đến 1 nơi nào đó thật xa, không ai biết tôi là ai để sống và nuôi con 1 mình. Tôi nói với anh thì anh bảo như vậy tôi sẽ khổ lắm, tôi khổ sao anh chịu nổi (lại những lời nói dối rất tuyệt vời của anh). Đêm đó tôi đã trao cái ngàn vàng cho anh và nhận được 1 lời nói “Anh xin lỗi” của anh kèm theo câu “Mình dừng lại đi em” cùng sự lạnh nhạt của anh ngay ngày hôm sau.

Tôi phải làm gì, sẽ làm ầm lên cho vợ con anh biết, cho đồng nghiệp trong công ty biết sao? Nếu tôi làm vậy thì ai sẽ xấu mặt chứ, là tôi chứ không phải ai khác. Người ta sẽ nói tôi ngu, là con gái mà không biết giữ thân, là đứa con gái độc ác xấu xa lăng loàn mồi chài chồng người khác mà thôi.

Giờ tôi ân hận. Tôi nghĩ tới cha mẹ tôi ở quê. Tôi thấy có lỗi với cha mẹ rất nhiều, những người đã yêu thương hết mực, trao cho tôi cuộc sống quý giá này, đã đặt rất nhiều sự tin tưởng vào tôi. Nếu cha mẹ tôi biết sự thật này thì chỉ có thể sốc đến độ đứng tim mà chết thôi vì tôi vốn dĩ là 1 đứa con ngoan học giỏi trong mắt ba mẹ bạn bè mà, ngay cả những người trong công ty cũng luôn khen tôi dễ thương tốt bụng mà.

Tôi sẽ phải làm sao đây, tôi đã nghĩ đến cái chết nhưng lúc đó tôi lại nghĩ tới cha mẹ nhiều hơn. Tôi chưa làm gì để báo hiếu cha mẹ tôi mà giờ đây còn muốn tìm cái chết để kết thúc tội lỗi sao?

Con gái hư vì con trai … quá ngoan

”Không yêu anh vì giàu mà yêu anh vì anh giỏi nên giàu”, quan niệm này không sai và cô gái thực sự nghĩ như thế không phải là một cô gái ”thiếu nếp nhăn” của não. Nhưng khi bạn chưa giỏi mà lại giàu, rất có thể bạn chỉ đang là một đồng xu.

Con gái hư vì con trai ... quá ngoan
Con gái hư vì con trai … quá ngoan

Chuyện của một đồng xu   

Tôi đang buồn, rất rất buồn. Tôi là thằng con trai đang bị một cô gái làm tổn thương. Tôi nghĩ mình đã bị lợi dụng cả tình cảm lẫn tiền bạc. Hai năm trước cô gái của tôi như một thiên thần, nhưng bây giờ tôi ghê sợ và chỉ muốn tránh xa cô ấy.

Chúng tôi học cùng trường cấp 3. Tôi thích cô ấy ngay lần đầu tiên nhìn thấy. Cô ấy xinh, mịn màng, cao ráo, nổi bật trong đám bạn đi cùng. Chẳng riêng gì tôi, lũ con trai trong trường ngả rạp dưới chân cô nàng. Vẻ xa cách của cô ấy càng khiến tôi phát điên lên tìm kế chinh phục. Sẵn tài lẻ, tôi hăm hở vẽ graffiti rồi làm một clip chúc mừng sinh nhật cô ấy. Thế là chúng tôi có cuộc trò chuyện đầu tiên.

Tôi chiều chuộng người yêu đủ thứ. Nào thì mua túi mua giày, chăm sóc sắc đẹp, sửa xe, sửa nhà, đóng học phí… Giúp được càng nhiều, tôi càng tự hào. Tôi chưa phải là giỏi, vì tiền giúp người yêu là tiền của bố mẹ cho, nhưng ít ra trong mắt cô ấy tôi là một người bạn trai rất ga-lăng. Chỉ ý nghĩ đấy thôi cũng khiến tôi sung sướng cả ngày.
Tôi là một thành viên của Hội nghệ sĩ thích chém gió, gồm toàn lũ con trai có chút tài lẻ nghệ thuật, gia đình khá giả. Cô ấy rất hào hứng mỗi khi gặp những người bạn của tôi. Tôi thì không có lí do gì để khó chịu. Trái lại vô cùng tự hào vì cô bạn gái xinh đẹp.

Nhưng càng về sau, những cuộc gặp của chúng tôi càng khó khăn hơn. Cô ấy bày ra đủ lí do, nào là bận, nào là ốm. Đỉnh điểm là việc cô ấy giao hẹn, cứ mỗi lần gặp nhau, tôi phải đưa cho cô ấy 100 nghìn thì mới được gặp. Tôi cứ nghĩ đó là lời nói đùa. Nhưng khi thấy vẻ cứng rắn của cô ấy, tôi sốc. Chúng tôi giận nhau một tuần.

Sau đó, vì quá nhớ, tôi đã chấp nhận lời đề nghị có một không hai của bạn gái. Bạn bè biết thì khuyên tôi tránh xa cô ấy, họ cho rằng tôi yêu nhầm cô “họ Đào”. Nhưng tôi không nghe, còn giận họ. Người yêu tôi giải thích cho điều luật lạ lùng kia rằng nhà cô ấy chỉ có mỗi hai mẹ con, bố đã bỏ đi khi cô ấy còn rất nhỏ, cô ấy cần tiền cho chuyến du học Mỹ sắp tới, để mong sau này đổi đời cả hai mẹ con…

Tôi tin cô ấy, tha thiết muốn giúp cô ấy toại nguyện. Khi bạn 17 tuổi, bạn luôn muốn tin vào những điều tốt đẹp, phải không? Trước khi đi du học đúng một ngày, cô ấy thú nhận với tôi là đã yêu thằng bạn trong Hội của tôi, và nó cũng cùng đi du học với cô ấy.

Đó là lời chia tay lạnh lùng cô ấy dành cho tôi. Để “anh không phải lo lắng thêm về em nữa”. Nghĩa là cô ấy đã tìm được người có thể lo lắng cho cô ấy tốt hơn tôi rồi. Tốt thôi, chúc hai người họ hạnh phúc. Miệng cười méo xệch, tôi đã đấm vỡ mặt đồng hồ chiếc xe máy.

Ba tháng sau khi chia tay, tôi nhận được một cú điện thoại của cô ấy từ Mỹ. Cô ấy muốn nối lại quan hệ với tôi, cô ấy đã nhận ra ai là người mà mình thực sự có tình cảm. Cô ấy đã chia tay bạn trai kia.

Tôi chưa hết dư vị đắng của cuộc chia tay thảm khốc lần trước nhưng không hề phủ nhận, mình có dao động. Thế rồi cô ấy liên tục gọi điện về. Xen giữa những lời tình cảm chứa chan, cô ấy có nói về hoàn cảnh khó khăn thực tại, phải đi làm bồi bàn kiếm thêm tiền…  Cuối cùng, hình như quá sốt ruột trước sự chậm hiểu của tôi, cô ấy thỏ thẻ hỏi vay tôi ít tiền. Tôi hơi thất vọng, vì nhận ra thực chất của việc nàng sốt sắng hàn gắn nhưng đó là đề nghị tôi không thể từ chối.

Tôi đi họp lớp cấp 3, gặp lại mấy thằng bạn cũ, nghe chúng rỉ tai nhau về “Chi100”. Hóa ra, cùng thời gian hẹn hò với tôi, người yêu bé nhỏ của tôi cũng có mối quan hệ thân mật với không ít những thằng bạn của tôi. Còn biệt danh kia thì khỏi cần chúng giải thích thêm nữa…

Tôi không thể ngờ, người đẹp của tôi thực chất là một nàng đào mỏ chính hiệu. Sao tôi có thể yêu mù quáng đến như thế được? Lên mạng, tôi đọc được dòng tin nhắn nóng sốt cô ấy vừa gửi, có nói chuyện vừa bị tai nạn ở chân, phải nằm nhà, sếp buộc cho thôi việc.

Và dù rất ngại… cô ấy hỏi vay tôi thêm ít tiền nữa để vượt qua giai đoạn khó khăn này. Tôi quyết định gạt cô ấy ra khỏi danh sách bạn, chặn mọi tin nhắn hay điện thoại của cô ấy. Cô ấy sẽ bước ra khỏi cuộc đời tôi, ý nghĩ của tôi, mãi mãi.

Cô gái xinh đẹp, thiên thần lộng lẫy, giấc mơ thời cấp 3 của tôi, giờ hiện nguyên hình là một cô ả xấu xa, tham lam, một chiếc phễu hút những đồng xu rơi vào đáy của nó một cách vô cảm. Tôi đã làm chiếc đồng xu chạy vòng vòng đó quá lâu, tôi không muốn rơi tòm xuống đáy phễu đen kịt nữa.

 

Con trai đâu phải cột ATM   

Khoan lên án việc con gái đào mỏ, lợi dụng, con trai hãy thử nghĩ xem, tại sao con gái lại “ATM hóa” con trai như vậy, lỗi tại ai trước đây? Rõ ràng, lỗi tại con trai đã làm hư con gái. Tâm lý chung, con trai thường bị thu hút bởi những cô nàng xinh lung linh.
Và khi đã đánh cắp được trái tim của nàng, con trai sẽ sướng như điên mà quên mất lí trí trong ngăn kéo. Tình cảm nửa yêu nửa ngưỡng mộ này nguy hiểm ở chỗ: Vì là yêu, con trai sẽ làm mọi thứ để làm vừa lòng con gái; vì ngưỡng mộ, nên dù con gái có hành xử xấu xí, con trai cũng cứ tặc lưỡi cho qua.

Chiều chuộng quá đâm ra làm hư con gái. Các nàng sẵn tính ỷ lại hay thích sống bám cứ gọi là tha hồ tận dụng. Con trai sẽ chạy theo bở hơi tai với những ý muốn trên trời dưới biển trong hàng quần áo, ngoài hàng ăn vặt của con gái. Kết cục: Con gái sẽ ra đi khi tìm được chiếc ví dày hơn, bỏ lại con trai ở lại trong ngơ ngác.

Còn nếu bạn giữ phong độ ga lăng như thủơ đầu, bạn có chắc sẽ vui vẻ bao một cô bạn gái chẳng chịu nhúc nhích tí gì suốt đời mà không chán ngấy lên không? Dù theo chiều hướng nào thì người bị tổn thương cũng sẽ là con trai. Chưa kể, xài tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ để giải quyết khâu oai với người yêu thì thật là… dân chơi quê mùa.

Không thể quá tính toán với người mình yêu thì cũng cực kì không nên vung tay quá trán, kiễng chân làm cái ví di động của nàng. Chắc chắn đại gia chẳng phải mà bạn chính xác đang tự biến mình thành “dại gia”.

S T

Đưa tay đây, anh chỉ cho em hạnh phúc

Xung quanh em mọi người đều hạnh phúc, vậy em thì sao?

 

Em!

 

Đã bao giờ, em tự hỏi trong những hạnh phúc em đang đi tìm đâu mới là hạnh phúc em cần chưa?

 

Em đã bao giờ, thử một lần suy nghĩ về những điều em đang cố gắng, cho thứ hạnh phúc em gọi là hạnh phúc mong chờ chưa?

 

Đã bao giờ em nghĩ những gì mình làm là đúng hay sai, là sai lầm hay đúng đắn chưa?

 

Tôi biết, em đã từng đi qua những tháng ngày đau thương không đáng có, vì em đã yêu bằng một trái tim quá nhiều mộng tưởng.

 

Em cứ như nàng công chúa, mãi sống trong thế giới cổ tích của mình mà không chịu bước ra cùng hiện thực.

 

Em đã mơ những giấc mơ đẹp quá, em đã tin những niềm tin lung linh quá, và em đã yêu một tình yêu mà em luôn hy vọng sẽ đẹp như những giấc mơ kia… Đấy chỉ là mộng tưởng thôi em…

 

Tôi biết em đã khóc cho những nỗi đau rỉ máu trong tim từng ngày, từng ngày qua.

 

Những nỗi đau chẳng ai làm chủ, những nỗi đau chỉ của riêng em và cũng chỉ mình em hiểu..

 

Em đã khóc như thể em đang trút đi nước mắt, em có biết tiếc không em những giọt yêu thương, em có biết tiếc những niềm vui bị chìm trong nước mắt?

 

Đưa tay đón hạnh phúc
Đưa tay đón hạnh phúc

Em có tiếc không em những ngày em nhìn đời qua đôi mắt khóc?

 

Tôi hiểu, em luôn muốn tìm cho mình một chỗ dựa, một cái ôm, một bàn tay, tôi cũng hiểu em cần một ai đó nhiều hơn những gì em thể hiện, em yếu đuối gấp ngàn lần cái vẻ ngoài mạnh mẽ của em…

 

Nhưng sao cứ phải gồng mình lên như thế hả em?

 

Em đang cố làm chỗ dựa cho bao nhiêu người, nhưng chính em lại không có nỗi cho mình một điểm tựa, thì em sẽ ngã thôi em à…

 

Ngã vì gánh lên mình quá nhiều đau thương của đời…

 

Em đã bao bao giờ nhận ra mình mù quáng khi luôn tặng đi những yêu thương vẹn nguyên để rồi nhận về những mảnh vỡ nát tươm…

 

Em có biết em thật ngốc bởi sau mỗi lần đau, em lại yêu nhiều hơn và niềm tin cũng vì thế mà nhân lên…

 

Có thể em thích sống với những suy tư của mình, em muốn sống trong cuộc sống nội tâm của em mà chỉ mình em hiểu…

 

Em luôn muốn mọi người chia sẻ với em những vần đề của họ, em luôn muốn những người quanh em coi em là một ai đó họ cần khi tâm sự, nhưng những suy nghĩ của em, em chưa từng dám chia đi cho bất kỳ ai…

 

Em chỉ dám giữ nó cho riêng mình… Em biết thế là ích kỷ không em?

 

Sao em cứ cố chấp giữ những mảnh vỡ yêu thương kia cơ chứ, chẳng phải tim em đang rách ra vì những vết cứa kia ư? Sao em không dám cho đi để về cùng thanh thản? Sao em lại sợ chính yêu thương em mong đợi?

 

Em đã bao giờ nhận ra suốt những ngày qua em đi tìm một thứ chỉ nằm trong giấc mơ, trong khung tranh mông tưởng chưa?

 

Em có nhận ra, cuộc đời em với những tháng ngày đã qua luôn là những cái ngoái đầu để nhớ và những cái nhìn với theo…

 

Em luôn vô tình ngoái đầu lại phía sau, để rồi gặp một ai đó, một cái nhìn mà em luôn mải miết đi tìm những ngày sau đó, những cái chỉ đến duy nhất một lần. Và cũng là em luôn thích đứng nhìn ai đó từ phía sau lặng lẽ

 

Em luôn ở đâu đó phía sau nhưng lại chẳng bao giờ đủ can đảm để có thể ở bên ai đó, một cách song song, để một ngày giữa dòng người bon chen, bóng hình đó vút xa khỏi tầm mắt em, và em lại tiếp tục đi tìm hình dáng em vô tình để lạc…

 

Em cứ mãi nhìn với theo khoảng không trống vắng trước mắt em, em cứ mãi tìm cho dù là không thấy…

 

Đã bao giờ thử một lần tập quên những cái nhìn: một lần rồi nhớ mãi kia chưa?

 

Đã bao giờ em thử tiến lên để đứng cạnh ai đó em yêu thương chưa?

 

Đừng mãi làm cái bóng đi sau ai đó mãi thế em, thử bước lên đứng trước hạnh phúc của mình một lần đi em!

 

Em sẽ thấy cuộc đời em không chỉ mãi là những cái nhìn ngoái lại và những lần với theo thế nữa.

 

Sao em lại yêu những cảm xúc của mình nhiều như thế?

 

Sao em lại yêu những giấc mơ kia đến thế?

 

Sao em cứ để những thứ chỉ thoáng qua kia in hằn mãi trong trí nhớ?

 

Đó chỉ là một cái nhìn, một cảm xúc đã qua, một giấc mơ chẳng thể thành hiện thực thôi em à!

 

Tạm cất chúng đi ngay cả khi chúng là những kỷ niệm rất nhiều và rất đẹp… Gói gọn chúng vào miền quá khứ đi em…

 

Đưa – tay – đây, tôi kéo em về cùng hiện tại…

Đưa – tay – đây, tôi chỉ em lối đến yêu thương…

 

Đã muốn “để dành” thì phải cất kỹ…

Năm nay cháu 21 tuổi. 4 năm trước, khi 17 tuổi, cháu quen và nhận lời yêu một người. Sau đó anh ấy đi lao động ở nước ngoài và mới trở về. Tình cảm của chúng cháu vẫn không thay đổi, chúng cháu đã tính chuyện nghiêm túc với nhau và gia đình hai bên cũng đã gặp gỡ bàn chuyện cưới xin vào cuối năm nay.

Chúng cháu hứa sẽ giữ gìn cho đến ngày cưới nhưng sao thấy khó quá. Khi gặp nhau, anh ấy hay ôm hôn cháu, có khi nằm hẳn lên người nhau… Mỗi lần như vậy, cháu thấy trong người rất khó chịu, thậm chí không còn muốn giữ gìn nữa… Có lần thấy anh ấy tội nghiệp quá, cháu định… cho luôn nhưng rồi kịp kềm lòng. Cháu có nên suy nghĩ về chuyện trinh tiết một cách cứng nhắc như vậy không?

thuthuy…@gmail.com

Cháu gái thân mến,

Nếu có thể thì cháu cứ giữ nguyên suy nghĩ cứng nhắc thế đi vì cái gì chưa có được thì người ta càng khao khát, thèm muốn và thấy nó rất đẹp. Hơn nữa, theo quan niệm của nhiều người Việt Nam mình, trinh tiết vẫn là một điều hết sức quan trọng trong hôn nhân.

Cháu có thuận lợi là người yêu cũng thống nhất “để dành” đến ngày cưới nên mới có chuyện “mỡ dâng tận miệng mà mèo không dám ăn”. Nhưng sức chịu đựng của đàn ông có giới hạn cháu à, đừng chủ quan như thế.

Khi hai người yêu nhau gần gũi, có sự va chạm về thể xác dẫn đến kích thích, ham muốn là bình thường. Người ta gọi đó là hưng phấn tình dục. Cái niềm hưng phấn ấy rất mạnh mẽ và khó cưỡng lại lắm. Đối với nhiều bạn trẻ, từ việc tiếp xúc bên ngoài đến đi sâu vào bên trong chỉ là chuyện thời gian, mà là thời gian rất ngắn và đường đi cũng ngắn.

Cháu đã muốn giữ gìn thì phải nhớ điều này: một khi mình có tài sản quý giá muốn để dành thì phải cất kín chứ đừng đem ra khoe như thế. Cháu đọc báo hằng ngày cũng thấy rồi. Kẻ cướp nhìn thấy người mang nhiều vòng vàng, của cải thì hay “sinh động tà tâm”.

Trong chuyện… cướp bóc “cái ngàn vàng” hoặc là tự nguyện dâng hiến cũng vậy. Tốt nhất là các cháu hạn chế ở riêng một mình với nhau. Hẹn hò hay đi cà phê, cà pháo thì cũng nên lựa nơi sáng sủa; đừng tìm vô những chỗ tối tăm, vắng vẻ vì “bóng tối là đồng lõa với tội ác” mà.

Một lần nữa, khuyên cháu cố gắng hết mình, đóng cửa rào giậu cẩn thận bởi một khi “kẻ trộm” đã lẻn được vào một lần thì sẽ còn lần tiếp theo, có khi gia chủ mất sạch tài sản cháu à.

Theo Chuyên gia tư vấn Vũ Kim Khôi (NLĐO)

 

Giảm “ham muốn” vì áp lực công việc

Một nghiên cứu tại Nhật cho thấy đàn ông có áp lực cao trong công việc thì giảm ham muốn tình dục và dễ trầm cảm, theo The Sun.

 

Công việc căng thẳng có thể ảnh hưởng đến chuyện “phòng the” - Ảnh: Shutterstock
Công việc căng thẳng có thể ảnh hưởng đến chuyện “phòng the” – Ảnh: Shutterstock
Các nhà nghiên cứu tại Trường đại học Osaka và Okayama (Nhật) tìm hiểu sự liên hệ giữa công việc nhiều áp lực và tình trạng giảm ham muốn tình dục ở nam giới.
Đối tượng nghiên cứu là 183 người đàn ông tại Nhật, tuổi từ 34 đến 67.

Qua việc kiểm tra nồng độ testosteron từ mẫu máu của các đối tượng nghiên cứu, các nhà khoa học nhận thấy những người đàn ông làm việc với nhiều áp lực thì ham muốn tình dục càng thấp.

Theo đó, họ dễ gặp phải tình trạng mãn dục nam với những triệu chứng tương tự như mãn kinh ở phụ nữ.

Người đàn ông sẽ cảm thấy thiếu năng lượng, trầm cảm, giảm ham muốn và khó vực dậy niềm đam mê “chăn gối”.

Nghiên cứu cho thấy đặc trưng về mặt tâm lý – xã hội của nghề nghiệp có liên quan đến tình trạng mãn dục ở nam giới trung niên tại Nhật.
Những triệu chứng mệt mỏi khi mãn dục ở nam giới có thể là do sự thay đổi hormone và tình trạng căng thẳng.

Nghiên cứu đăng tải trên chuyên san Maturitas.

Theo Đức Trí (TNO)

 

8 sự thật bạn chưa biết về chuyện ngoại tình

Không phải ai cũng ngoại tình, nhưng khó có thể phủ nhận có một lượng không nhỏ cả nam giới lẫn phụ nữ ít nhất một lần “chán cơm thèm phở”. Dưới đây là những sự thật mà rất có thể bạn chưa biết về chuyện “yêu ngoài luồng”.

 

Hormone ảnh hưởng tới lòng chung thủy

Những phụ nữ với hàm lượng hormone sinh dục nữ oestradiol cao dễ có khả năng ngoại tình – theo các chuyên gia tâm lý học đến từ đại học Texas. Lượng oestradiol nhiều hơn mức bình thường khiến phụ tữ cảm thấy mình hấp dẫn hơn và dễ bị cuốn hút vào những hành động lả lơi tán tỉnh, ôm hôn, hay quan hệ với một người mới. Hormone trên còn khiến phụ nữ có cảm giác chán chuyện “yêu” với người cũ và thích tìm đến bạn tình có khả năng mang tới cho họ hưng phấn cao hơn.

Không phải chỉ có quan hệ tình dục với người ngoài mới là ngoại tình

Theo chuyên gia tâm lý Scott Haltzman từ đại học Brown, chuyện ngoại tình đôi khi chỉ là mối quan hệ tình cảm thuần túy mà không dính líu gì tới tình dục. Có những người đã lập gia đình, được đáp ứng đầy đủ về mặt sinh lý nhưng vẫn cảm thấy cô đơn. Họ mong muốn được yêu và bù đắp thiếu hụt trong tâm hồn. Đây cũng là một kiểu ngoại tình phổ biến.

Ngoại tình không có nghĩa là đã hết yêu

Không thể phủ nhận rằng một số cuộc tình ngoài luồng bắt nguồn từ việc người trong cuộc không còn tình cảm với vợ/chồng mình nữa, tuy nhiên, sự thật là ngoại tình không có nghĩa là đã hết yêu. “Đơn giản là họ gặp trục trặc trong hôn nhân và muốn giải tỏa” – theo tiến sĩ tâm lý Haltzman – “Lý do một người ngoại tình có khi chỉ do họ muốn được quan tâm, chú ý nhiều hơn so với lúc ở nhà”.

Không phải kẻ thứ ba nào cũng trẻ hơn, đẹp hơn

Rất nhiều bà vợ hết sức bất ngờ khi người tình của chồng mình không hề đẹp, thậm chí có phần già xấu hơn họ. Sự thật là khi ngoại tình, chúng ta tìm đến tình nhân có những phẩm chất mà vợ/chồng mình không có. Người thứ ba có thể không phải một phụ nữ có ngoại hình bốc lửa, nhưng lại rất biết quan tâm, săn sóc, chiều chuộng.

Ngoại tình chưa hẳn là dấu chấm hết cho hôn nhân

Chuyện lăng nhăng ngoài luồng không hẳn là bất lợi hoàn toàn cho hôn nhân. Nó có thể là hồi chuông cảnh báo về những trục trặc có thể sửa chữa được. Nếu nhìn vào mặt tốt, việc bị phát hiện một (vài) lần “yêu” bên ngoài khiến hai người có cơ hội nói với nhau về những điều “bằng mặt không bằng lòng” và mở ra mốc mới để làm lại tất cả từ đầu.

Hoàn toàn khác nhau giữa tình một đêm và tình nhân lâu dài

Rất đơn giản: tình một đêm là ngoại tình chủ yếu về mặt quan hệ xác thịt, trong khi việc có một nhân tình khiến người chồng/vợ xao nhãng không nhỏ về mặt tình cảm. Một vài lần quan hệ tình dục ngoài luồng dù sao vẫn ít ảnh hưởng tới hôn nhân hơn việc có nhân ngãi.

Chuyện ngoại tình thường diễn ra ở tuổi trung niên

Điều này là không phải là không có căn cứ. Bước vào tuổi trung niên, sự nhàm chán trong mối quan hệ, áp lực công việc, con cái, cộng thêm hầu bao có phần rủng rỉnh hơn lúc trẻ… khiến người ta có xu hướng tìm đến sự mới lạ để giải tỏa đầu óc. Không ít đàn ông bắt đầu có nhân tình khi bước sang tuổi trung tuần. Một số khác lại giải tỏa bằng đồ uống kích thích, trở nên trầm cảm và thích bù đắp bằng thú vui thể xác.

Có những kẻ ngoại tình mong… bị vợ/chồng bắt gặp

Có những người thực sự dính líu vào chuyện ngoại tình với hi vọng bị bạn đời phát hiện. Một vết son nơi cổ áo, những tin nhắn nóng bỏng, hòm thư điện tử lộ liễu,… họ để những dấu hiệu rành rành trước mắt. Trong những trường hợp này, thường thì người trong cuộc đã cảm thấy hoàn toàn bất lực trước hôn nhân nhưng không biết làm cách nào khác để kết thúc. Họ lợi dụng việc ngoại tình như một lý do “chính đáng”.

Theo Trang Lê (VTC News/Yourtango)

Viết cho anh…chàng chiến sỹ công an trẻ !

Nhớ có lần anh nói ” Vì tình mang ba lô phía trước….Vì nước mang ba lô phía sau” Nghe xong em phì cười, ai nghĩ người như anh lại nói được câu như thế.

Chiến sĩ công an trẻ - Ảnh mang tính minh họa

Nhưng mà, khi về nhà suy nghĩ, rồi nghe anh nói…em mới biết rằng, đó không hẳn là một câu nói đùa… ừ, em biết, cái ba lô mang phía trước ấy là mang cả trái tim anh, mang cả niềm tin yêu anh dành cho ai đó…Còn trên lưng anh, đeo một chiếc ba lô nhiệm vụ, ba lô mang nặng ân tình đất nước, gánh cả trách nhiệm và nỗi niềm anh gửi gắm lí tưởng và tương lai của mình. Và vì thế….em lại thêm phần khâm phục anh, chàng chiến sỹ công an trẻ ạ!

Gặp anh lần đầu trong một buổi chiều thu ảm đạm, nhưng dường như nụ cười của anh đã cuốn hết cái ảm đạm đó, mà mang tới nắng thu đong đầy ấm áp. Em bị chinh phục bởi nụ cười của anh, rất đỗi gần gũi dễ gần, nụ cười không kiêu sa oai hùng, mà sao nó khiến em lạc nhịp đến vậy?  Cái cánh nói chuyện chân thành, thật thà, còn pha chút ngây ngô dễ thương…Ấn tượng với anh là như thế đó! Chắc chẳng bao giờ em nghĩ rằng sẽ chỉ với một nụ cười, mà lại khiến em vương vấn mà ấn tượng, bất kể chưa hiểu gì về họ như anh….Để rồi sau buổi chiều hôm ấy, nụ cười như tỏa nắng mùa thu ấy theo em vào cả những giấc mơ. Sau một khoảng thời gian với những nỗi đau, mất mát, hết tin vào cả cái gọi là tình người…Nhẹ nhàng em lại bị một nụ cười làm cho mong, cho nhớ…Chỉ vì anh đó, chàng chiến sỹ công an trẻ …

Vẫn biết, dẫu rằng đó chỉ là sự ấn tượng, cái cảm mến của lần đầu gặp mặt, nhưng trong em vẫn loay hoay trăm ngàn câu hỏi. Có chăng không chỉ duy nhất lần gặp ấy thôi, chỉ duy nhất một lần đó thôi, em được ngắm nụ cười ấy…Bởi vì, một người như anh, vừa điển trai, lại là một chiến sỹ công an nữa. Biết sao lại có thể kết bạn với một đứa sinh viên bình thường mà chẳng có chút gì nổi bật như em…Chắc chưa bao giờ việc quen một người lại khiến em suy nghĩ nhiều đến thế….Hay chăng, đôi lúc, dặn lòng em thầm hứa….cái tự tin, ngạo mạn trong em không cho phép mình phải hạ mình để có thể có thêm một người bạn như anh…Nhưng sâu thẳm, rất thích cách anh nói chuyện, rất vui khi nghe những câu nói khù khờ của anh, vẫn rất muốn thêm một lần nữa…được thấy nụ cười của anh…

Rồi dần dần, những câu hỏi trong em được trả lời bằng những tin nhắn của anh, những tin nhắn mang một niềm thương nhớ của một chàng trai xa quê, đau đáu nỗi nhớ mà chẳng biết tỏ cùng ai…Những đêm dài, bất chợt chuông tin nhắn rung trong đêm, em biết, đó là lúc anh phải gác….Chàng chiến sỹ công an như anh, lại có những phút nhớ nhà, những lúc niềm yêu thương anh dành cho mẹ cồn cào đến thế…Và em thêm niềm khâm phục anh, khâm phục nhiệm vụ mà anh đang làm, khâm phục lí tưởng sống và cả tình yêu thương gia đình của anh. Niềm vui của em chỉ cần thế, đôi lúc, em thấy sao mình khờ…Sao cứ mãi để một phần niềm vui của mình  để một người mang đến mà chẳng phải tự mình tìm kiếm. Nhưng biết sao được, giữa cái xô bồ, cái bon chen trong cuôc đời, em lại được cảm nhận những tình cảm rất thật từ một người con trai ngỡ như khô khan, qui tắc trong bao nhiêu điều lệnh, công văn, qui định cơ chứ!!!

Để rồi, bắt đầu sau những quan tâm, em lại thầm hỏi, tại sao lại là em mà không là một ai khác.Tại sao người như anh lại có thể nói được tất thảy những suy nghĩ cho em.Tại sao em lại cứ đi lo lắng cho một ai đó khi phải gác trong đêm, khó nghĩ khi lỡ nói đùa đụng vào sâu thẳm nỗi buồn trái tim anh. Tại sao cứ lo lắng bồn chồn khi nghe anh bị ốm, tại sao, vì sao em chẳng rõ…Tại sao không thể nhắn tin cho anh như những người em quen bình thường khác, một sự tôn trọng em giành cho anh, chẳng dám nhắn tin vì sợ anh đang bận làm nhiệm vụ.Những nỗi niềm em chẳng thể gọi thành tên, nhưng rất thật….Vẫn hằng ngày đi học, đi làm, rồi về nhà….Nhưng giữa những cái ồn ào, lo lắng đó…vẫn sâu trong em một niềm vui nho nhỏ, khi nghĩ rằng…vẫn có một người để mình tâm sự, và trút hết nỗi lòng trong cái thành phố hàng trăm con người nhưng không có tình người này.

Cho dù ở đâu, nghe tới hai tiếng đồng hương ai ai cũng cảm thấy nhẹ nhàng mà rất đỗi thân quen.Vì thế cho nên với em, anh đến nhẹ nhàng như vậy đó, chẳng cuốn em theo quá nhiều thứ tình cảm đơn thuần, cũng không quá hững hờ khi coi đó là những mối quan hệ xã giao.Biết không anh, em hiểu thêm cuộc sống nội tâm ẩn sâu bên trong màu áo xanh đẹp đẽ đó, em biết nhiều hơn về cuộc sống của anh, về những con người hằng ngày sống và chiến đấu làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ Quốc.Cái mà trước giờ em chỉ nghĩ mơ hồ đó cũng là  một cái nghề, em còn chẳng thể phân biệt được công an, bộ đội là khác nhau…

Vậy mà sau khi gặp anh em hiểu, em biết, em còn thích nghe anh kể chuyện nữa cơ…Chuyện gác đêm, chuyện ăn cơm, chuyện sinh hoạt hằng đêm, chuyện duyệt binh, chuyện tăng gia sản xuất…cơ man nào là chuyện, anh kể trong sự say sưa của em….Để rồi khi đang bị cuốn hút bởi những điều thú vị đó, em lại được anh phán cho một câu xanh rờn, hết giờ…đi ngủ, tóm lại là em chẳng biết một cái gì tất. Đó, thế đó, cứ làm em hứng thú, rồi xì ngay cái hứng thú trong cơn cao trào của em, cái mặt em bí xị mỗi lần như thế, và bên kia em biết có người đang đứng gác trong đêm với nụ cười nham nhở, đắc thắng… Ấy vậy, mà em vui, em thấy chẳng có gì phải ngại ngùng hết…Chỉ là, đôi lúc thẫn thờ tự hỏi, liệu rằng tình bạn này có được lâu dài…?

Và cũng vì thế em tin tưởng nó, chân thành mà chẳng nghĩ tới một điều gì quá xa xôi….Để rồi, anh bảo anh thích em, muốn em là bạn gái. Cái giây phút nhận được tin nhắn đó…vẫn mãi in trong lòng, ngổn ngang trong em là bao suy nghĩ, bao câu hỏi em đặt ra mà chẳng có câu trả lời….Tình cảm anh dành cho em là như thế nào? thích…hay đơn giản chỉ là sự ấn tượng, cũng có thể chỉ là cái cảm mến đơn thuần khi anh muốn có người san sẻ bớt nỗi buồn…Em đặt mình vào trăm ngàn suy nghĩ, trốn tránh anh, trốn cả những câu trả lời….Em biết, tình cảm mình đã dần chai sạn từ lâu, vết thương trong quá khứ vẫn ngày ngày rỉ máu, cái vô tâm, hờ hững với mọi thứ xung quanh đã ăn sâu vào thói quen…Đơn giản, em thích anh nhưng cái xa hơn cái đó, em chẳng bao giờ nghĩ tới…Em thuộc về cô đơn, và anh…lại là người khiến cho cái cô đơn đó của em…bị lung lay…

Vẫn nhắn tin thường xuyên, vẫn là những lời hỏi thăm nhẹ nhàng ân cần, em nhận được sự quan tâm từ anh, để rồi nhận lời như một cách vô thức…Và chỉ sau một ngày em nhận ra mình đã sai, chẳng chuẩn bị tâm lí khi nhận lời, chẳng nghĩ được trước sau khi đáp lại tình cảm của anh là một chữ “ừ” hững hờ….Và thế, em trách em vô tâm, em chỉ biết nghĩ cho mình mà không biết tới tình cảm của anh. Rồi bao câu hỏi trong em, anh cứ ở trong đó cả tuần, thời gian nào anh giành cho em? Anh sẽ mãi bận bịu với nhiệm vụ, thời gian nào anh nhớ tới em chăng? Anh sẽ phải học lên tiếp, xa em, xa thành phố này…

Em có giữ nổi bước chân anh không? Sau này, anh sẽ vẫn mãi bên em  như bây giờ…hay lại xa em, đến một phương trời khác. Với em, anh cứ như cơn gió, em sợ, mây kéo gió đi, gió vi vu khắp chốn, còn em là cây…chỉ ở một chỗ, đuổi sao cho kịp bước chân anh? Để những hoài nghi, những câu nói vẫn mang theo cuối là dấu chấm hỏi….Vẫn chưa đủ tin tưởng vào tình cảm mà anh bảo là duy nhất ấy….Đôi ba lần em thấy nỗi nhớ người cũ vẫn phảng phất trong anh, vậy…có bao giờ, cô gái khác cũng có tâm trạng như em bây giờ, khi anh nhắc tới người cũ….và đó, là em…..!!!Cho dù bây giờ, em chưa thể biết được, cái anh giành cho em đích thực là tình yêu hay chưa? hay chỉ là thứ mà mọi người vẫn thường bảo là cái na ná … Vậy đó, nên em sợ, em chưa đủ tự tin….em chẳng dám thêm một lần chạm vào hạnh phúc…để rồi cái nhận lại chỉ là những nỗi đau dài, cấu xé, quay quắt hằng đêm….Anh, chàng công an có nụ cười tỏa nắng….anh có biết được những suy nghĩ trong lòng em không?

 

Để bây giờ, với em, nhắn tin với anh đã là một chuyện khó, em nhận ra trong sự im lặng đến rợn người đó là cả một nỗi tổn thương vô cùng lớn mà em chính là thủ phạm gây ra cho anh, em mất ngủ và trách mình sao quá vô tâm,  giá mà em vẫn có thể bình thường với anh như trước, giá mà em không để những hoài nghi lấn át hết cả suy nghĩ của mình, giá mà em dũng cảm bước qua nỗi đau ngày trước,giá em có thể vui vẻ với anh như chưa từng có việc gì xảy ra. Mang tình cảm ấy ra đùa giỡn, để rồi bây giờ em tự giam mình trong nỗi ân hận, nỗi giày vò hằng đêm chất chứa….Ngoài trời đang mưa, anh có phải gác đêm nay không? Anh nhớ mặc ấm vào nhé…kẻo lại cảm, lại ốm, lại chẳng ai chăm sóc cho anh được….Em nhớ anh, nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt ân cần…cái mà em đã vô tâm, vô tình…để tuột mất….

Xin cho một lần duy nhất em gọi em xưng anh với anh, cho dù chưa bao giờ mình nói chuyện với nhau theo cách này cả, với em bây giờ vẫn là câu hỏi ấy…vẫn nỗi niềm ấy…Biết ở nơi đó anh có thấu hay không?…Nếu thời gian quay trở lại, em sẽ chẳng mở cánh cửa ấy, rồi đóng sầm lại một cách tàn nhẫn như thế nữa đâu….Vì em biết, chàng trai ấy, chàng lính trẻ ấy….cần em, và điều quan trọng hơn…là em cần anh, duy nhất anh trong cái thành phố đông đúc này…..!!!

Theo  Truyện Ngắn Hay

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống