Đừng cố bắn súng vào quá khứ

Phút chốc tất cả trong tay chị tan biến như bọt xà phòng, lẽ ra, lẽ ra… đừng cố bắn súng vào quá khứ!

Quá khứ nên cho nó ngủ yên
Quá khứ nên cho nó ngủ yên

Ngọc xinh xắn nhất trong đợt tuyển công nhân vào nhà máy dịp ấy, nom chị như bông hoa đang kỳ nở rộ, nên đã lọt vào mắt xanh của anh quản đốc phân xưởng hơn Ngọc cả chục tuổi mà chỉ biết đến công việc chẳng màng chuyện vợ con.

Được anh tạo điều kiện nhiều nên trong lòng Ngọc luôn hàm ơn và đến với anh cũng vì cảm cái sự nhiệt tình, chân thật ấy. Anh kéo Ngọc lên văn phòng chuyên việc sổ sách, theo dõi công nhân làm việc, thế rồi cặp đôi trai tài gái sắc ấy cưới nhau, có một cậu con kháu khỉnh sau đó.

Nhưng anh ngày càng tự tạo cho mình áp lực phải mang đến cho vợ con cuộc sống đầy đủ, tiện nghi. Vào đúng những năm đất nước đang vào thời kỳ đổi mới, anh làm việc ngày đêm, cống hiến cho nhà máy những nhiệt huyết trai trẻ. Khiến cho người vợ tuổi đôi mươi nhiều mơ mộng bị hụt hẫng, đêm xuống thiếu vòng tay của chồng cảm thấy rất cô đơn, Ngọc mang nỗi niềm khó nói ấy ôm trong lòng rồi buông ra tiếng thở dài thườn thượt.

Một anh chàng vốn là lái xe nhà máy thuê chở hàng, thường làm việc cùng do Ngọc phụ trách điều động xe pháo, đã tỏ vẻ cảm thông và hiểu cho nỗi buồn mênh mang trong đôi mắt sâu thẳm ấy. Lời nói ngon ngọt của người từng trải khiến lòng chị như nhẹ vơi đi, mang đến cảm giác phơi phới thật lạ kỳ, Ngọc tươi cười đáp lại và đôi mắt thì lúng liếng… Bắt sóng được tín hiệu của nhau, họ bắt đầu lén lút hò hẹn, Ngọc như được trở lại thời kỳ yêu đương, lãng mạn, đắm say và vụng trộm.

Ngọc run rẩy muốn ngã khi cô nhân viên y tế thông báo đã có thai, mặt chị tái dại lo lắng, trong khi chồng thì mừng rỡ. Ngọc đã giữ lại cái thai vì vẫn nuôi vài phần trăm hi vọng rằng nó là con của chồng. Nhưng rồi con bé chào đời với nhiều nét giống người tình khiến tơ lòng trong chị với anh ta không thể dứt được, dường như vẫn còn lưu lại tình cảm với con người đầy cuồng nhiệt đó, vậy là cùng lúc Ngọc sống trong tâm trạng day dứt, khổ tâm vì lừa dối chồng. Giờ người tình tránh mặt, không liên lạc, cũng vì Ngọc không thể bỏ chồng, để đứa con đầu phải khổ, hai nữa chẳng đời nào người tình chịu bỏ vợ con.

Đứa bé lớn lên, đã có vài lời bàn ra tán vào, chẹp miệng của người đời nhưng Ngọc vẫn cố bơ đi mà sống, vì thấy chồng chẳng có vẻ gì ghét bỏ con gái.

Tất cả sẽ là quá khứ, tất cả sẽ được chôn vùi xuống ba tấc đất và tất cả những phán đoán của mọi người sẽ chỉ ở mức bán tín bán nghi, nếu như không có việc con gái Ngọc lập gia đình. Chị khi ấy đã gần năm mươi tuổi đầu mà còn bồng bột, thiếu suy xét, Ngọc gọi điện cho người tình năm xưa để thông báo, rồi hỏi có đến dự được và cho con cái gì không.

Cuộc trò chuyệnấy có lẽ chỉ hai người biết với nhau, song vì tức cái thái độ lạnh lùng của người ta, hình như hắn tắt máy không thèm tiếp chuyện, nên Ngọc mất bình tĩnh, nhắn lại một tin: “Mày có phải là bố nó không hả, đồ chó!”.

Cái kim hơn hai mươi năm trời lòi ra khi vợ người tình đọc được, cú vì bị mọi người công kích bao năm chuyện chồng lang chạ, có con ngoài giá thú, nên giờ chị chàng quyết định làm cho bung bét. Hai người đàn bà chửi nhau trong đêm chưa hả, sáng hôm sau gọi từ sớm chửi tiếp để mọi người cùng hóng, chẳng mấy chốc chuyện lan ra, ai nấy sững sờ.

Nỗi đau nhục bị “cắm sừng”, nuôi “con tu hú” bao năm anh ôm chặt trong lòng, giờ thiên hạ đều thấu để cười chê, khiến anh không tài nào ngẩng mặt lên, liền lặng lẽ lên tàu về quê mãi mạn ngược, dù chỉ tuần sau là cưới con gái, chuyện đó không còn quan trọng nữa vì cô dâu xấu hổ cũng đã bỏ nhà đi đâu không ai biết. Cậu con trai thì khinh giận mẹ không thèm nói câu nào.

Phút chốc tất cả trong tay chị tan biến như bọt xà phòng, lẽ ra, lẽ ra… đừng cố bắn súng vào quá khứ!

Theo Dân Trí

Lấy chồng, “lấy” luôn cả bố chồng

Chị Ngoan không ngờ khi lấy chồng, chị phải “lấy” luôn cả ông bố của chồng.

Bố chồng nhiều yêu sách
Trước khi quyết định kết hôn với anh Thu, chị Ngoan đã đắn đo rất nhiều. Chị đắn đo không phải vì ít yêu anh mà đơn giản chị rất sợ bố anh.
Mẹ anh mất sớm. Bố anh chấp nhận cảnh gà trống nuôi con. Thấy bố hy sinh cho mình quá nhiều, anh rất có hiếu và luôn nghe lời bố.
Mọi chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu bố anh là người dễ tính. Đằng này, ông khó tính tới mức hiếm có. Ông luôn nhìn chị với ánh mắt soi mói. Vậy là chị rất sợ khi sống cùng một mái nhà với ông.
Biết tâm sự của người yêu, anh khẳng định anh sẽ cố gắng không để bố “bắt nạt” chị.
Vì yêu nên chị lờ đi nỗi sợ hãi bố chồng. Chị gật đầu đồng ý làm vợ anh.
Tới khi về làm dâu, chị mới phát hiện ra, bố chồng chị không phải khó tính mà kỳ dị. Sống với bố con anh, chị nghĩ, chị có tới hai người chồng.
Bố chồng chị không yêu cầu chị phải thức khuya dậy sớm. Nhưng ông thường nhắc chị phải chuẩn bị sẵn quần áo, đồ đạc cho ông mỗi khi ông ra ngoài.
Ông thậm chí còn điệu hơn cả chồng chị. Hàng ngày, mỗi khi cất đồ, ông bắt chị phải ủi quần áo cho ông thật cẩn thận rồi treo lên mắc.
Ông có thói quen uống sữa hàng đêm. Từ khi chị về làm dâu, ông muốn chị làm việc này cho ông vì “con lấy thằng Thu là lấy cả gia đình này. Bố không đòi hỏi nhiều ở con mà chỉ muốn con chăm sóc những người thân thật tốt”.
Chị đi làm cũng không yên thân. Ông gợi ý chị nên thường xuyên gọi điện cho ông để xem tình hình nhà cửa thế nào vì “nhỡ bố chết ra ở nhà thì sao?”.
Chị than thở: “Bố chồng luôn muốn tôi làm những việc mà chỉ vợ mới làm cho chồng thôi. Tất nhiên, các việc ông đề nghị đều không có gì nhạy cảm nhưng tôi vẫn thấy khó chịu vô cùng”.
Trong khi đó, chị Nhã cũng đau đầu vì phải chịu cảm giác lấy chồng, “lấy” luôn cả bố chồng. 
Chị kể: “Mẹ chồng tôi rất vụng về, chỉ thích họp hành ở phường, không bao giờ lo lắng việc nhà nên mọi thứ đổ hết lên đầu tôi. Với bố chồng, dường như mẹ chồng không tồn tại. Ông muốn tôi chăm sóc ông nhiều như chăm sóc chồng tôi. Sinh nhật ông, tôi quên mua quà, ông dỗi ngay. Ông còn cáu giận nếu tôi mua mấy cái quần sịp cho chồng mà ông không có phần. Rồi mùa đông lạnh, muốn nhắc chồng mặc quần áo ấm, tôi phải nhắc ông trước”.
Gia đình hạnh phúc - Ảnh minh họa
Gia đình hạnh phúc – Ảnh minh họa
Nhọc nhằn lấy lại tự do
Cả chị Ngoan và chị Nhã đều khẳng định bố chồng mình có nhiều yêu sách vượt quá giới hạn như vậy nhưng chắc chắn không có chuyện bố chồng muốn “tòm tem” với nàng dâu.
Chị Ngoan phân trần: “Bố chồng tôi có những yêu sách thái quá như vậy chủ yếu là do lâu lắm rồi ông thiếu bàn tay chăm sóc của phụ nữ. Và ông luôn nghĩ, phụ nữ khi lấy chồng là lấy luôn cả gia đình nhà chồng nên ông tin rằng chăm sóc bố chồng là bổn phận của nàng dâu”.
Con dâu có nghĩa vụ chăm sóc bố chồng là đúng rồi. Nhưng chăm sóc theo kiểu mà chị đang phải làm thì hình như hơi quá.
Chính vì vậy, chị Ngoan nói thẳng thắn với chồng rằng chị không muốn lo lắng cho ông quá kĩ lưỡng, tỉ mỉ như vậy nữa. Với chị, chỉ có chồng mới được nhận sự yêu thương đặc biệt này.
Nhưng vì thương bố, anh Thu không dám nói suy nghĩ của vợ. Thế là chị Ngoan tự mình hành động. Chị sẵn sàng từ chối một số yêu cầu hơi thái quá của bố chồng.
Thấy con dâu bỗng dưng lờ mình đi, ông giận lắm, mắng nhiếc con trai thậm tệ. Ông tự ái tới mức đuổi hai vợ chồng chị ra khỏi nhà.
Trong khi đó, chị Nhã lại có cách xử lý khéo léo hơn nhiều. Biết chồng không dám lên tiếng, chị âm thầm thực hiện kế hoạch một mình.
Mỗi lần mua sắm đồ đạc cho chồng, chị lại tìm mọi cách ép mẹ chồng đi cùng. Rồi chị ép luôn bà mua đồ cho ông.
Muốn nhắc chồng mặc áo ấm khi trời lạnh, chị lại giục bà mang áo cho ông trước. Bằng sự khéo léo và nỗ lực của mình, chị đã “đào tạo” được mẹ chồng biết cách chăm chồng con hơn. Và quan trọng nhất, bố chồng không “làm phiền” tới chị nữa.
Bây giờ tình hình trong gia đình chị đã khác hẳn trước kia. Hai ông bà thường rủ rỉ với nhau thay vì mỗi người ngồi một góc. Chị thở phào nhẹ nhõm và có cảm giác hạnh phúc thật sự đang đến rất gần.
Theo TTVN

Hy sinh sự trong trắng để cứu vãn tình yêu

Sau 2 năm yêu nhau, tình cảm của anh nguội lạnh dần. Những tin nhắn, cuộc điện thoại ngày càng ít. Rồi chuyện gì đến cũng đến, em quyết định cứu vãn mối quan hệ bằng cách trao cho người ấy đời con gái của mình.

Em đang là sinh viên một trường đại học danh tiếng tại TP HCM, em và bạn trai quen nhau đã hơn 3 năm. Thời gian đầu mới quen, em còn là một nữ sinh 12 và được bạn trai hết lòng thương yêu, quan tâm. Tình cảm của tụi em vẫn thắm thiết trong suốt 2 năm, cả khi 2 đứa đi đại học ở 2 nơi khác nhau, em ở Sài Gòn còn bạn đó học ở Buôn Ma Thuột, nhưng bạn ấy vẫn đều đặn qua thăm em.

Trong 2 năm đó, nhiều lần bạn trai đòi quan hệ nhưng vì em phản đối nên bạn trai dừng lại bởi tôn trọng em. Nhưng sau 2 năm, tình cảm của bạn trai em bắt đầu “nguội lạnh” dần, những tin nhắn, cuộc điện thoại ngày càng ít và có khi những tin nhắn hay cuộc gọi của em còn bị cho là lắm chuyện, rắc rối. Rồi chuyện gì đến cũng đến, em quyết định cứu vãn mối quan hệ bằng cách trao cho người ấy đời con gái của mình.

Continue reading Hy sinh sự trong trắng để cứu vãn tình yêu

Bạn trai đi ăn chỉ trả tiền phần của mình

Đợi đến lúc mẹ Linh đứng lên đi vào nhà vệ sinh, Đức nhẹ nhàng đưa tiền rồi nói với cô: “Anh chưa thanh toán đâu nhưng nhìn hóa đơn rồi, đây là phần của anh, lát em ra thanh toán phần của em và mẹ nhé”.

Bạn trai 50-50

 Đức và Linh làm cùng công ty, khi Linh vào công ty thực tập thì Đức đã là phó phòng, thu nhập hàng tháng có khi lên đến vài chục triệu. Bạn Linh ai cũng khen Linh may mắn vì có người yêu Hà Nội bảnh bao, lịch sự, lại thành công khi còn trẻ. Thế nhưng có không ít lần Linh đã phải bẽ bàng vì tính keo kiệt của người yêu.

Chị dâu xin một đứa con

Chỉ vì mong sớm có con nên chị dâu đã đề nghị cháu làm “chuyện ấy” với chị.

Cháu xin giới thiệu một chút về gia đình cháu. Bố mẹ cháu đều làm nông nghiệp. Nhà cháu có hai anh em trai. Anh cháu học hết lớp 12 thì đi làm công nhân. Năm 21 tuổi anh lấy vợ, một cô gái cùng làng kém anh 3 tuổi. Bố mẹ cháu rất vui vì đã “lo xong việc lớn” cho đứa con đầu tiên và tràn trề hy vọng sẽ sớm có cháu bế. Khi anh cháu cưới vợ thì cháu đang học năm thứ nhất. Cháu biết rõ vợ của anh vì cái làng của cháu không lớn. Một cô gái chỉ học hết cấp 2 (rất bình thường ở quê cháu), suy nghĩ đơn giản, nhưng khá xinh đẹp, chịu thương chịu khó, biết chăm sóc chồng và gia đình nhà chồng.

Continue reading Chị dâu xin một đứa con

Vì gia đình, kiếp này em đành phụ tình anh

Quen anh thì em là người con bất hiếu, chia tay anh thì em là người bội tình. Thôi thì để mình em đau khổ vậy, dù người ta nói em tàn nhẫn, em thực dụng em cũng đành chấp nhận, vì có lẽ đó là khi em nỡ vứt bỏ đi trái tim yêu em chân thành.

Mình quen nhau, yêu nhau như một định mệnh. Trong một chuyến công tác về miền Nam nắng gió, mình được phân công đi cùng nhau, mình đến với nhau nhẹ nhàng như đã chờ nhau từ lâu, đã là của nhau từ lâu rồi vậy. Nhiều lúc em tự hỏi sao em có thể chấp nhận quen anh một cách nhanh như vậy, em của ngày xưa đâu có vậy, đến lúc phát hiện ra thì trái tim em đã tràn ngập hình bóng anh rồi.

Continue reading Vì gia đình, kiếp này em đành phụ tình anh

Cuộc sống đen tối khi bị hai người đàn ông hại đời

Khi no xôi chán chè, sếp xem tôi như một món đồ chơi; khi cần dùng đến, không cần đá đi. Trong công việc sếp luôn tạo áp lực với tôi, thậm chí chuyển tôi sang vị trí khác và tuyển người mới vào. Sếp còn không nhận giọt máu đang mang trong người tôi.

Khi viết những dòng tâm sự này cũng là lúc tôi nói lên hết tất cả nỗi lòng của mình, nỗi lòng không thể bày tỏ cùng ai. Tôi hy vọng mọi người đừng ném đá, đừng chỉ trích vì những điều đó tôi đã trải qua và chịu đựng rất nhiều rồi. Tôi hy vọng mọi người dùng một tấm lòng để chia sẻ cùng tôi.

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo khó, khi được một tuổi mẹ tôi bị tai biến nằm một chỗ, ba tôi đau yếu liên miên, mọi gánh nặng đổ lên hai người anh tôi, khi đó mới 11, 12 tuổi phải nghỉ học để đi làm thuê kiếm tiền nuôi cả nhà. 7 tuổi tôi đã biết bón từng thìa cháo cho mẹ. Cuộc sống khốn khổ theo tôi đến lớn, vừa đi học vừa chăm sóc cha đau mẹ yếu nên chưa bao giờ tôi cảm nhận được vòng tay thương yêu dạy dỗ của gia đình, vì mặc cảm bản thân nên tôi hay tự ti nhút nhát.

Continue reading Cuộc sống đen tối khi bị hai người đàn ông hại đời

Sai một li…

Anh là bạn anh họ tôi, vì tin tưởng tôi đã chủ quan thiếu suy xét nên lấy anh sau bốn tháng quen biết. Để rồi từ đó kéo theo một loạt các quyết định sai lầm mà tôi chỉ có thể cắm đầu bước tiếp, không sửa hay làm lại được.

 

Sai một li
Ảnh mang tính minh họa

Cưới xong nhiều người khuyên nên chuyển về gần chồng, ở căn hộ tập thể trong đơn vị. Tôi đã bỏ việc theo anh lên thành phố, đi nộp hồ sơ xin việc khắp nơi mà không được vì có bầu.

 

Tôi xoay sang bán hàng quần áo ở chợ, để dành tiền sinh con. Một tháng chồng được bảy triệu nhưng anh chỉ đưa tôi một triệu để mua thức ăn, đồ dùng sinh hoạt. Nghĩ anh biết giữ tiền nên tôi không giành cầm lương làm gì. Khi tôi sinh con, anh đưa ba triệu một tháng và nghĩ thế là hào phóng lắm rồi.

Continue reading Sai một li…

Em đã hết yêu chồng?

Lấy nhau về em mới hay mình là vợ hai, anh và bạn gái cũ đã sống chung hai năm. Do nhà cô ấy xa, lại không hợp tuổi nên hai người không đến với nhau.

 

Bố mẹ anh chê cô ấy “cá rô đực”, sống bao lâu thế mà chả có chửa để ông bà nhượng bộ cưới về. Mãi đến khi cưới em, đi khám mới biết là do anh bị tinh trùng yếu A: 0%.

 

Hình như em không hiểu nhiều về chồng mình, cũng vì mới quen nhau đã đặt mối quan hệ sâu sắc. Thi thoảng có cãi cọ rốt cuộc nhận thấy chẳng đi đến đâu nên em coi thường cho qua, không cố tìm ra nguyên nhân để giải quyết, thành ra nhiều lúc động đến lại vẫn là chuyện cũ nên thấy mệt mỏi.

 

Sống cùng gia đình chồng nhiều cái bực bội, nên những thứ vặt vãnh với chồng em đặt nó sang một bên, lo lấy lòng bố mẹ, cố gắng vẹn toàn bổn phận. Vậy là cưới được một năm mà với em chồng vẫn như người bạn bình thường, chồng cũng chẳng có vẻ gì là mặn mà.

 

Lần mới đây nhất vợ chồng lại cãi nhau, nói thật cũng là do sống chung với bố mẹ chồng. Ông bà rất hay so bì em với những cô con dâu khác, thậm chí còn thân thiết với đứa em không ưa, mà nó cũng chẳng ưa gì em. Lại thêm cô em dâu khiến em lúc nào cũng căng ra để cố sống.

 

Lùng mua đất để ra ở riêng mà khó quá, được mảnh ưng, đẹp thì chả có tiền, bố mẹ chồng còn đang phải còng lưng trả nợ cho chú em chồng phá phách. Rồi lương chồng cũng không thấy đâu, có người nửa đùa nửa thật trêu, hay mang nuôi con hết rồi. Em chẳng muốn bận tâm!

 

Em đang muốn thay đổi, muốn làm chủ cuộc đời mình, và đơn giản em muốn sống cho cảm giác thật của mình, yêu là yêu, ghét là ghét, không muốn cố tỏ ra là người vợ ngoan hiền, nhẫn nhịn mọi xúc cảm, hy sinh bản thân cho người mình không còn rung động.

Có thể không cần đến ly hôn, nhưng sự tôn trọng dành cho chồng với em không còn, tưởng đã ngủ quên song giờ chuyện cũ lại quay về. Em đã tưởng mình vị tha, cao thượng, nhưng đã quá nhiều chuyện vặt vãnh xảy ra, tích lũy lại, rồi liên quan, bấu nối với nhau khiến em chán, không muốn cố, không còn muốn quan tâm đến cảm giác của chồng nữa.

 

Thêm việc khó khăn đường con cái khiến em phiền muộn, giờ đây khi tình cảm chẳng còn đầy như ngày mới cưới, em bỗng nghĩ rằng phải chăng trong cái rủi có cái may, nhờ thế mà mình có thể dứt áo ra đi mà không vướng bận gì.

 

Thế giới rất rộng lớn và thật lãng phí nếu như không biết tận hưởng nó, em sẽ sống cho bản thân. Cuộc sống của mình sẽ tốt hơn nếu không phải chịu ảnh hưởng bởi sự buồn vui của người khác. Em sẽ quên đi tư tưởng phải hết lòng với chồng, vì sự thực nó chẳng giúp ích gì cho cả hai.

 

Em tìm đến mẹ, mẹ thương mà chẳng biết khuyên sao, nào ai muốn con mình đi lấy chồng rồi lại phải chia tay, nhưng sống trong tình cảnh nhà chồng vướng nợ, chồng thì khó có con, mình tuổi mỗi ngày một cao, mẹ nói em dùng lý trí mãi rồi, giờ chưa vướng bận gì nhiều, hãy làm theo con tim mách bảo. Và em quyết định sẽ nói hết với anh những suy nghĩ này và muốn hỏi xem, liệu anh có còn muốn tiếp tục?

P.Nhung

 

Tôi có con với sếp

Tôi đang hoang mang, sợ bị chồng phát hiện không phải con của anh ấy, bởi sếp tôi tóc xoăn mà tôi nghĩ con gái sẽ di truyền tính trội này. Một tháng nữa là con chào đời, tôi không biết có thể lừa dối được bao lâu? (Ngọc)

 

Tôi kết hôn được 3 năm thì gặp anh. Anh là sếp mới của tôi, anh cũng có gia đình, vợ anh bằng tuổi tôi, cả tôi và anh đều chưa có con. Chúng tôi đến với nhau vì công việc va chạm và tiếp xúc hàng ngày. Anh dành cho tôi những ưu ái trong công việc, ngược lại tôi cũng biết cách chăm sóc, quan tâm anh.

Khi ấy cả tôi và anh đều xác định giới hạn mối quan hệ này, bởi anh không thể bỏ gia đình và tôi cũng chẳng có lý do gì rời xa chồng. Nhưng cái gì đến rồi cũng đến, càng có mâu thuẫn trong công việc thì tình cảm chúng tôi càng khăng khít hơn. Tôi có thai với anh. Chúng tôi vừa mừng vừa lo, bởi khi sống cùng chồng tôi không hề có con dù không kế hoạch. Anh cũng vậy, vợ anh đã một lần sẩy thai và hơn một năm chưa thấy tin vui.

Anh yêu thương tôi nhiều hơn, lo lắng và sắm sửa bất cứ những gì tôi cần. Tôi sống trong đầy đủ vật chất từ anh cùng sự áy náy lương tâm với chồng. Nhưng vì con, tôi và anh vẫn lén lút gặp nhau, yêu thương và chăm sóc cho nhau như vợ chồng.

Rồi vợ anh cũng có thai, khi ấy tôi nghe tim mình loạn nhịp. Tôi biết anh vui nhiều lắm nhưng lòng tôi tan nát. Trong thâm tâm tôi biết mình mang tội với vợ anh, mang tội với chồng tôi, nhưng tôi đã để tình cảm của mình đi quá xa. Tôi khao khát một đứa con và anh cũng vậy.

Anh vẫn rất yêu thương tôi, thậm chí hứa mua nhà riêng cho mẹ con tôi được sống đầy đủ. Nhưng từng ánh mắt, cử chỉ, hành động của anh tôi nhận thấy một điều anh đã thay đổi. Tôi thấy gánh nặng và trách nhiệm với gia đình khiến anh đang dần rời xa mẹ con tôi.

Cách anh lo cho tôi từng món đồ giá trị, lo cho con từng cái quần, cái áo một cách vội vã như thể anh sắp không đến được bên tôi, làm tôi thấy hụt hẫng vô cùng. Tôi rất đau buồn. Còn một tháng nữa là con gái tôi chào đời, tôi không biết liệu có thể lừa dối chồng mình được bao lâu.

Tôi hoang mang vô cùng, nếu chồng phát hiện không phải con anh ấy thì con tôi khai sinh sẽ không có tên cha, bởi sếp tôi tóc xoăn, tôi nghĩ con gái sẽ di truyền tính trội này. Và nếu tôi không đủ can đảm nuôi con một mình, thì cuộc sống phía trước của mẹ con tôi sẽ thế nào. Tôi đã nói lời kết thúc, trả anh về với người vợ danh chính ngôn thuận.

Hiện tôi đã nghỉ việc 2 tháng để ở nhà dưỡng thai, nếu kết thúc với sếp, tôi không thể nhận tiền trợ cấp của anh mỗi tháng. Lòng tự trọng của tôi bị tổn thương, tôi đã rất yêu anh, rất hạnh phúc khi biết mình có con với anh, nhưng tôi cũng muốn rời bỏ để anh toàn tâm toàn ý lo cho vợ con. Tôi phải làm sao bây giờ? Xin mọi người chia sẻ và tư vấn giúp tôi. Chân thành cảm ơn.

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống