Anh quất ngựa truy phong khi biết em có thai

Em nói với anh ta là “chỉ cần anh giúp em nuôi con, em sẽ chấp nhận mọi điều kiện của anh, em không bắt anh phải cưới gì cả”. Nhưng em chỉ nhận được những lời nói vô cảm “em đi khám bác sĩ rồi bỏ đi, nếu chấp nhận, anh chấp nhận lâu rồi”. (Huế)

 

Em năm nay 20 tuổi, hiện là sinh viên một trường công lập danh tiếng. Em từng yêu một người đàn ông hơn mình 13 tuổi, anh ta có sự nghiệp tốt và rất thành đạt. Tuy tuổi tác có chênh nhau nhiều nhưng anh ấy trong công việc là một người quyết đoán và giỏi giang, còn khi ở nhà thì đúng là thanh niên chưa vợ, trẻ trung và sôi nổi, đó là điểm khiến em có cảm tình với anh ấy.

Hơn thế nữa, gia đình anh rất hạnh phúc, có nề nếp gia phong. Nhà có 3 anh em trai nhưng rất yêu thương và hòa thuận. Chính nền tảng gia đình của anh lại càng làm em tin tưởng và yêu anh nhiều hơn. Bởi em nghĩ rằng, cuộc đời mình lúc nhỏ đã không có một gia đình trọn vẹn thì sau này lấy chồng phải tìm được một gia đình tốt để nương thân.

Continue reading Anh quất ngựa truy phong khi biết em có thai

Hạnh phúc mùa Xuân

( “Em muốn sinh con”, Khương ngái ngủ: “Bao giờ?”.
Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bcs”. Khương giật mình, tỉnh cả ngủ…)

* * *

Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi “đối tượng” là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng anh và gọi cô là em.

Hân quen Khương trên một trang web hò hẹn online. Tất cả khởi đầu từ một đoạn giới thiệu mang đầy tính khiêu khích: “Trần Lê Ngọc Hân, viết lách tự do, sinh năm 1974, tuổi Dần. Ai không sợ bị thịt thì cứ nhào vô”.

Từ em vợ…đến “tập 2” của anh rể

Chẳng biết tự lúc nào, tôi mong điện thoại reo chuông. Ở đầu dây anh rể kể chuyện về gia đình, đặc biệt là chuyện của hai cháu.

 

Anh cưới chị cả khi tôi còn là đứa trẻ chăn trâu, tóc vàng hoe và khét mùi nắng. Chú rể chững chạc trong bộ đồ bộ đội màu xanh lá rừng mới tinh, đẹp đôi cùng cô dâu quần phíp, áo bà ba nâu non, cổ trái tim trong ngày cưới. Đám cưới chị tôi được cho là to và vui nhất làng và còn lưu dấu chuyện đống rơm bén lửa do pháo cưới văng vào. Tôi cùng các bé đồng lứa trong dòng họ chạy nhảy tung tăng với bộ cánh đẹp nhất.

Continue reading Từ em vợ…đến “tập 2” của anh rể

Đòi hỏi, rồi nghi ngờ…mình không phải người “đầu tiên”

Tôi thấy thật bẽ bàng. Giá như tôi không một lần sống thoáng.

 

Tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện tôi và anh tiến xa hơn trước khi chúng tôi cưới. Anh luôn tiêm vào đầu tôi những câu đại loại như: “sống thoáng lên, chuyện đó có gì đâu”, “chuyện quan hệ trong yêu đương là bình thường, đâu cứ cần phải cưới rồi mới được”, “anh yêu em đâu chỉ vì chuyện đấy”… Tôi đã lặng im và giả tuồng như không để ý, quyết tâm “không sống thoáng dù chỉ một lần”.

 

Tôi đang là sinh viên năm thứ 3 của một trường đại học ở Hà Nội. Tình yêu đến với tôi khi tôi vừa lạ lẫm đặt chân vào cánh cổng trường. Từ tỉnh lẻ lên thành phố học, tôi chưa từng yêu ai và anh là người đầu tiên cho tôi biết thế nào là tình yêu. Tôi yêu anh nhưng luôn sống với quan niệm giữ mình, giữ lại điều cao quý của người con gái cho chồng tương lai.

Yêu nhau 3 năm, không ít lần anh nói với tôi rằng: “Chúng mình quan hệ đi em, anh muốn tiến xa hơn nữa, yêu nhau bây giờ chuyện đó là bình thường”. Tôi đã lặng im, nhiều lần không thể chấp nhận được tôi đã hét lên và đuổi anh ra về. Tôi thương anh lắm vì tôi hiểu đó cũng chỉ là nhu cầu sinh lý, anh quá tốt với tôi và nhất là xã hội bây giờ “tình yêu luôn đi kèm với tình dục” nhưng tôi không muốn mình sẽ hòa tan như bao người trong xã hội. Tôi giữ cũng là giữ cho anh, chỉ còn 1 năm nữa thôi ra trường tôi và anh sẽ làm đám cưới, lúc đấy anh muốn gì ở tôi chẳng được.

Tôi yêu anh và cũng rất sợ cái cảm giác khi nhìn anh phải sống trước tác động của quan niệm sống thoáng đang ngày ngày phô diễn trước mắt và nhất là bạn bè anh, họ cũng thường xuyên hỏi anh rằng: “đã làm chưa? Yêu mà không có thì vứt bỏ”. Anh yêu tôi và một phần cũng hiểu những “cảm giác” của tôi mỗi lần anh nhắc đến chuyện đó. Anh đã quên hay chỉ giả bộ quên để tình yêu của chúng tôi không còn sóng gió?

Ngày kỷ niệm 3 năm yêu nhau, chúng tôi đã đi du lịch xa, đây là lần đầu tiên chúng tôi cùng nhau đi xa đến vậy mà lại đi 2 ngày 1 đêm. Đến nơi, theo quyết định tôi thỏa thuận trước hai người sẽ ở hai phòng khác nhau nhưng khi chúng tôi đi hỏi thì nhà nghỉ nào cũng chỉ còn 1 phòng duy nhất mà các nhà nghỉ lại cách khá xa nhau. Không còn cách nào khác chúng tôi đã ở chung.

Một ngày rất vui vẻ với nhiều nụ cười nhưng mọi thứ chỉ thực sự bắt đầu khi tối đến. Anh xin lỗi tôi vì để chúng tôi phải chung phòng, giọng anh có chút gì khác, mắt anh mang đậm vẻ buồn buồn. Sợ anh suy nghĩ quá, tôi cười và đưa cánh tay ra ôm chặt anh vào lòng. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc và ấm áp khi anh ở bên tôi nhưng bất chợt một tiếng nói thầm gần tai: “Mình quan hệ em nhé!”, anh nói và không đợi câu trả lời từ tôi, mọi thứ bắt đầu. Một phần vì đây là trường hợp tôi không ngờ tới, một phần vì quá thương sự chịu đựng anh đã trải qua, tôi buông mình để anh làm chuyện ấy.

Tôi không thể tin sau khi tôi đã trao anh tất cả, anh lại nói với tôi rằng: “Có lẽ anh không phải là người đầu tiên thì phải, con gái bây giờ ai chẳng như ai”. Tôi chẳng biết nói gì với anh nữa, tôi thấy ghê tởm vì điều đó, chỉ một lần thôi tôi bỗng chốc bị kết luận thành một kẻ sống thoáng. Tôi ghét chính mình vì quá mềm yếu, tôi ghét cái cách sống thoáng đang ngày ngày đang phô diễn. Đó là lần đầu tiên, mà cũng là lần khiến tôi sợ… Giá như tôi chưa một lần sống thoáng!

Nguyễn Kim (anhkim810@…)

 

 

Chồng trả thù tàn ác phút lầm lỡ của tôi

Bao đêm tôi bị chồng đánh máu mắt máu mũi chảy ròng ròng… Bao lần tôi muốn đâm vào ô tô để kết thúc cuộc đời nhưng bóng dáng hai đứa trẻ đang khóc gọi mẹ lại kéo tôi trở về.

Chào tất cả các bạn!

Tôi là một độc giả quen thuộc của trang báo này. Tôi đọc và cũng rút ra được rất nhiều bài học qua những bài viết của mọi người. Hôm nay, tôi cũng muốn gửi tâm sự của cuộc đời mình lên đây mặc dù tôi biết các bạn đọc xong sẽ phản ứng tiêu cực.

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc, bố tôi suốt ngày rượu chè, bồ bịch và đánh đập mẹ con tôi tàn ác. Tôi và mẹ có một bí mật cho tới ngày không còn sống trên cõi đời này. Ngày ấy nhà tôi nghèo lắm, chị em tôi ăn cơm độn sắn, suốt ngày đi móc cua, bán kem, bán mỳ tôm để có tiền đóng học. Nhà vách đất, có ba cái giường ngủ, bố tôi nằm giường ngoài. Tôi và hai em nằm giường trong buồng, mẹ và em út nằm giường gần đó. Tối hôm ấy là mùa hè, tôi đang học lớp 8. Một mình tôi nằm một giường, nửa đêm đang ngủ say tôi cảm giác thấy có ai đó đang ôm mình và cởi áo tôi. Tôi choàng tỉnh, dưới ánh trăng soi vào cửa sổ thì người đang ôm tôi và lần sờ cởi áo tôi là bố tôi.

Chuyện còn “zin” của vợ

Đa phần chị em phụ nữ đều cho rằng không nên thú nhận việc “mất trinh”.

Vì nếu bản thân mình tự thú nhận mất cái ngàn vàng thì chắc chắn tình yêu sẽ tan vỡ hoặc nếu có kết hôn thì cuộc sống trở nên rất tệ hại.
Màng trinh – Người muộn phiền, kẻ hằn học
Trên một diễn đàn, anh chàng có nick name dovhung chia sẻ: “Thực ra, phụ nữ hiểu sai về cái mong muốn ngưòi vợ còn trinh tiết của đàn ông. Thực chất, trinh tiết mà đàn ông quan tâm không phải là cái màng mỏng, nó là cái tiết hạnh của người con gái mình yêu. Một cô gái có lịch sử yêu đương dày đặc (từ 3 mối tình trở lên) đàn ông nghĩ về họ? Tôi (chúng tôi) nghĩ rằng cô ấy đã không kiên nhẫn với tình yêu, tình yêu thì có lúc thăng, lúc trầm và có vẻ như cô gái ấy đã không đủ kiên nhẫn và chín chắn để cùng xây dựng mối tình một cách tử tế. Hơn nữa, có thể cô ấy còn có tư tưởng, bỏ người đàn ông này, ta có gã đàn ông khác”.

Tâm sự của một ông chồng “lỡ ăn vụng”

Việc tôi ngoại tình, bị vợ bắt tại trận mới hai tháng mà tôi có cảm giác đã dài như thế kỷ. Không khí gia đình ngột ngạt.


Tôi đã cố quay về, chuộc lỗi nhưng vợ tôi lại không bỏ qua, cứ nghi ngờ, hạch hỏi, dằn vặt. Bị vợ “khủng bố”, tôi bí đường, chỉ biết chạy sang tình nhân để “tị nạn”.
Ngày bắt gặp tôi và “phở” tại nhà trọ, vợ tôi đùng đùng đi báo công an và gọi nhiều người thân đến làm chứng. Có thể mục đích của vợ là làm cho tôi không chối cãi được nữa nhưng tôi thấy sĩ diện của mình bị tổn thương nghiêm trọng.

Một cái tát của vợ dành cho cô tình nhân chỉ càng làm cho tôi muốn bảo bọc cô ấy nhiều hơn và nghĩ “cô ấy đã vì tôi mà phải chịu nhục”. Từ ngày ấy, trong đầu tôi luôn hiện ra chữ “ly hôn”, dù trong suốt thời gian ngoại tình, tôi vẫn coi trọng gia đình, không hề có ý nghĩ đó.

Tâm sự của người đàn bà ngoại tình

Ai cũng tưởng cuộc sống gia đình tôi thật sự hạnh phúc với hai con, một trai – một gái, kinh tế thuộc hàng khá giả.

Thế nhưng, vợ chồng tôi lại “đồng sàng dị mộng”… Chồng tôi là con một, lấy vợ rồi ở luôn với cha mẹ nên tính độc lập rất ít, thường chỉ nghe lời cha mẹ, không quan tâm bàn bạc việc nhà với tôi. Việc dạy dỗ con cái anh không chủ động mà cũng ngăn cản tôi cái quyền ấy.

Khi có chuyện vui buồn, tôi muốn kể cho anh nghe nhưng cũng chẳng có mấy dịp: hoặc là anh không nghe hoặc là anh nghe với thái độ thờ ơ… Tệ hơn, vì anh làm ra nhiều tiền nên gia đình anh xem tôi như kẻ ăn bám, thường thiếu sự tôn trọng. Tôi đã phải chịu đựng.

Chồng “ăn bánh trả tiền” khi vợ mang thai

Tôi biết những chuyện chồng “ăn bánh trả tiền” khi vợ mang thai là những chuyện rất bình thường trong xã hội ngày nay,nhưng thật sự tôi không bao giờ nghĩ nó lại xảy ra với mình.

 

Tôi và chồng tôi cùng tuổi, cùng học Đại Học và yêu nhau tại đó. Trong thơi gian yêu nhau, chồng tôi nhiều lần phản bội tôi (tình một đêm, cặp một lúc nhiều người…), chúng tôi nhiều lần chia tay, nhưng sau đó anh lại năn nỉ, xin cơ hội và vì yêu anh, tôi đã tha thứ hết.

Sau khi ra trường, chúng tôi làm cùng công ty, và cưới nhau. Tôi đã rất hạnh phúc vì chồng tôi thật sự thay đổi vì tôi, không còn nhậu nhẹt, chơi bời, và cắt đứt với tất cả mối quan hệ trước kia. Ai cũng mừng vì tôi được hạnh phúc, chồng yêu, gia đình chồng tốt bụng và cũng yêu thương tôi. Anh cũng được gia đình tôi yêu thương hết mực. Kết quả của những ngày hạnh phúc là mầm sống 6 tháng đang trong tôi. Chúng tôi đã rất mong ngày chào đời của đứa bé.

Ở trong công ty tôi, một số anh đồng nghiệp khi vợ mang thai đều đi tìm “của lạ” bên ngoài, và hai vợ chồng tôi đều cảm thấy khinh thường họ, tôi cũng nói với chồng tôi “chỉ 1 lần ngoại tình thì anh sẽ mất tất cả”, đọc bài báo nào về sự ngoại tình, tôi đều gửi cho chồng với thông điệp “dù 1 lần với người khác tôi đều không tha thứ”. Chồng tôi biết tôi căm ghét những người ngoại tình như thế nào, dù đó là “tình một đêm” hay “ăn bánh trả tiền”.

Continue reading Chồng “ăn bánh trả tiền” khi vợ mang thai

Đau đớn vì “vá” cái ngàn vàng

Đến khi tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình, Ngân mới hốt hoảng nhìn lại quãng thời gian đã sống quá dễ dãi. Ngân vội vàng cầu cứu đến dịch vụ “vá” cái ngàn vàng.

24 tuổi, vừa tốt nghiệp một trường đại học có tiếng ở Hà Nội, gia đình không giàu có những cũng thuộc hàng khá giả nên Ngân có luôn một công việc ổn định.

Ngân có dáng người dong dỏng cao, gương mặt ưa nhìn nên có rất nhiều chàng trai theo đuổi. Nhưng sau cuộc tình đầu tiên với cậu bạn cùng lớp đổ vỡ đã tạo cho Ngân cú sốc tinh thần rất lớn.

Đớn đau

Ngân yêu nồng nhiệt và hết mình nhưng khi chiếm trọn được cô thì bạn trai mới thành thật: “Anh yêu em đơn giản cũng chỉ là vì lời thách đố. Đến bây giờ, lời thách đố đã được thực hiện thì…”. Câu nói nửa vời ấy khiến Ngân vô cùng đau đớn, cô quyết tâm sẽ trả thù lũ đàn ông.

Cứ thế, Ngân lao vào chinh phục các cuộc tình. Ở cuộc tình nào dẫu nhanh hay lâu thì cô cũng hiến dâng tất cả rồi lại ra đi với suy nghĩ đã tạo được nỗi đau trong lòng họ.

Continue reading Đau đớn vì “vá” cái ngàn vàng

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống