Sơn cười lên thành tiếng đầy chua chát. Sơn nguyền rủa bản thân ngày trước đã tàn nhẫn với giọt máu của chính mình, để giờ đây mọi thứ trở thành luật nhân quả giáng xuống cuộc đời anh.
Sơn từng là một chàng trai đào hoa và vô trách nhiệm với tình yêu. Ngày còn trẻ, anh tán tỉnh nhiều cô và cũng nhận về mình nhiều sự “hiến dâng”. Nhưng tất cả chỉ như gió thổi mặt hồ. Với Sơn đó chỉ là những cuộc “vui chơi qua đường” chứ không phải là tình yêu. Sơn thường tặc lưỡi: “Mỡ đến miệng mèo, chả dại gì không hưởng”. Vả lại, anh chẳng hứa hẹn điều gì với họ, đấy là họ tự cho rằng có thể ràng buộc Sơn bằng việc đó mà thôi. Hơn một năm trước, Sơn đã từng đưa một đống tiền cho Dung – người con gái yêu anh và trao cho anh tất cả, để yêu cầu cô từ bỏ cái bào thai đang lớn dần trong bụng. Với Sơn việc “ăn bánh” phải “trả tiền” là hết nghĩa vụ.
Rồi Sơn gặp và yêu Nghi. Chưa bao giờ Sơn có cảm giác cần người khác đến như thế. Ngày nào không có Nghi, Sơn như người phát điên, chẳng làm được việc gì. Lần đầu tiên Sơn hiểu thế nào là tình yêu. Những lần trước, dù có chọn một cô nào đó làm bạn gái đi chăng nữa Sơn cũng phải hẹn hò, gặp gỡ thậm chí là “yêu đương” vài cô một lúc. Lần này thì khác hẳn, xung quanh Sơn có rất nhiều cô đeo bám nhưng anh tuyệt nhiên không có ý muốn “bắt cá hai tay”. Lần đầu tiên Sơn cảm thấy lo sợ về cái quá khứ “oanh liệt” của mình sẽ khiến Nghi không chấp nhận anh.
Sơn không còn để ý tới bất kì người con gái nào khác ngoài Nghi. Mọi việc xảy ra trong cuộc sống của cô đều là mối bận tâm của anh. Cô chỉ ho vài cái là tim anh thắt lại, Nghi chỉ ốm vài hôm là Sơn gần như phát điên lên vì lo lắng. Sơn tự nhủ với lòng mình: “Từ giờ trở đi anh sẽ là một người đàn ông tử tế để xứng với em và để được yêu em”.
Sơn không giấu giếm Nghi điều gì, anh khai thật hết tất cả những lỗi lầm của mình. Nghi nói cô cần suy nghĩ. Hơn một tháng sau Nghi mới tìm gặp Sơn, cô nói sẽ chấp nhận anh vì anh của ngày hôm nay đã thay đổi và mọi thứ là quá khứ, khi mà chưa có cô. Sơn hạnh phúc tới chảy nước mắt khi được Nghi tha thứ. Một đám cưới rình rang được diễn ra, Sơn cảm thấy vỡ òa sung sướng vì cuối cùng anh cũng lấy được người con gái anh yêu.
Cuộc sống của hai vợ chồng diễn ra thật ngọt ngào. Quá yêu thương vợ nên lúc nào Sơn cũng làm tốt vai trò của một người chồng. Nghi cũng là người phụ nữ đảm đang, tháo vát. Cả Sơn và Nghi đều hài lòng với cuộc hôn nhân của mình và đang háo hức chờ đợi “quả ngọt” ra đời từ tình yêu của họ.
Nhưng rồi hơn một năm qua đi không có gì thay đổi, trong thâm tâm của cả Sơn và Nghi đều có chút lo lắng. Nhưng cả hai đều sợ tổn thương đối phương nên chẳng ai dám nhắc tới chuyện đó. Năm thứ hai sau đám cưới lại qua đi, nỗi thèm khát có tiếng trẻ bi bô trong nhà càng lớn hơn bao giờ hết. Quyết định giải quyết vấn đề, vợ chồng Sơn đi khám.
Cầm tớ kết quả trên tay, Sơn chẳng thể nào khóc nổi. Nghi không thể có con, đó là kết luận của bác sĩ. Biết chuyện, Nghi gào khóc, cô mắng mình là người đàn bà vô phúc mới không thể sinh con. Nghi yêu cầu Sơn ly dị để anh đi tìm hạnh phúc khác. Sơn ôm vợ vào lòng, cả hai cùng khóc lên nức nở.
Sơn yêu vợ, yêu nhiều lắm, yêu hết tất cả mọi thứ, làm sao anh có thể bỏ mặc người vợ của mình mà đi tìm niềm vui khác. Nhưng khát khao, mong mỏi được có một đứa con sẽ mãi mãi là điều mà người đàn ông nào cũng muốn.
Ngồi một mình trong căn phòng, Sơn cười lên thành tiếng đầy chua chát. Chính anh đã tạo nên nghiệp chướng này khi đã tự mình bỏ đi những giọt máu thiêng liêng, để giờ đây, luật nhân quả buộc anh phải trải qua nỗi đau đớn này. Sơn chỉ biết rằng, sẽ không bao giờ anh bỏ Nghi…
Vừa thưa chuyện, cô Loan đã tát một cái làm hắn nảy đom đóm. Cô giận. Hắn khóc. Đoạn, cô dúi vào tay hắn một xấp tiền mỏng. “Em nghỉ học mấy ngày qua, cả lớp đều biết. Các bạn gom góp mỗi người một chút tặng em đóng học phí…”.
Nhà hắn thuộc dạng “khó ba đời”. Ba hắn xưa là ông giáo làng, thất chí nên bỏ việc, về cày ruộng. Mấy mảnh đất màu trồng rau đậu và vài sào ruộng chỉ đủ nuôi 5 miệng ăn. Gặp khi bão lũ, sâu bệnh thì mùa màng mất trắng. Cả nhà phải bữa đói bữa no, một hạt cơm “cõng” bốn năm lát sắn.
Cô giáo – Ảnh minh họa
Mẹ bệnh liên miên. Mấy anh chị đã có gia đình riêng, đều nghèo kiết xác. Hắn phải phụ ba mọi việc. Ba bảo đừng làm nữa, lo mà học hành. Nghèo thì phải lo học, “không thì cả đời làm kiếp ngựa trâu cày bục mặt như bố mẹ”. Hắn không sợ nghèo, chỉ sợ không có điều kiện học. Mà không có điều kiện thật. Năm hắn chuẩn bị thi tốt nghiệp cuối cấp THCS, trời hạn kinh khủng. Mất mùa, cả làng đói, nhà hắn cũng ăn khoai sắn cầm hơi. Rồi đến lúc không còn khoai sắn mà ăn. Mẹ phải ăn cháo lỏng. Hắn đứng nép sau phên tre, nhìn mẹ ôm bụng nhăn nhó đau mà nước mắt chảy ròng ròng. Giọt nước mắt thằng con trai tuổi đang lớn đong đầy sự tủi thân.
Không tiền đóng học phí, không tiền ăn học, hắn quyết định nghỉ, “đút vở bụi tre”, lên thành phố kiếm cơm.
Trước khi lên thành phố, hắn đến thăm cô Loan dạy Văn. Hắn là đứa học trò cô Loan thương nhất vì nhà nghèo, hiền ngoan, học khá. Vừa thưa chuyện, cô Loan đã tát một cái làm hắn nảy đom đóm. Cô giận. Hắn khóc. Đoạn, cô dúi vào tay hắn một xấp tiền mỏng. “Em nghỉ học mấy ngày qua, cả lớp đều biết. Các bạn gom góp mỗi người một chút tặng em đóng học phí…”.
“Một chút” của các bạn, ấy là mỗi người một rổ khoai, nửa ang lúa, một bó mía, một lọn củi…, trong đó có cả phần của cô Loan. Nhà ai cũng nghèo sát đất như nhà hắn chứ có khá gì hơn. Cô Loan gom lại, chở hết xuống chợ huyện bán, lấy tiền đem về.
Hắn cầm xấp tiền tình nghĩa, thầm nghĩ: Cái sự học cao quý là thế lẽ nào hắn dám bỏ, trong khi cô giáo và bạn bè hết lòng lo cho hắn. Cái tình người, tình bạn trong lúc hàn vi cao cả là thế, nỡ nào hắn “phụ bạc”.
Hắn quyết định phải học. Học thật giỏi.
Mười năm sau, hắn trở về. Nơi thứ hai hắn ghé thăm sau khi về nhà mình là cô Loan. Ấy là dịp 20-11, trên tay hắn là một món quà hết sức đặc biệt, được bỏ trong một chiếc bao tải to.
Trong đó là một rổ khoai, nửa ang lúa, một bó mía, một lọn củi… Món quà tựa ngày xưa. Bạn bè năm cũ không hẹn mà gặp, cùng tụ tập ở nhà cô Loan đông đủ. Cùng nhìn món quà “lạ”, cùng kể về cú tát năm xưa, mọi người phá lên cười sung sướng!
“Lá lành đùm lá rách”, “một miếng khi đói bằng một gói khi no”, “nhân bất học bất tri lý”… Ôi, hiểu và làm được theo những lời răn dạy ấy, tình người, tình đời đẹp biết bao nhiêu…
Khi tôi tỉnh thì đã thấy anh đang ngồi trên giường nhìn tôi với ánh mắt thèm khát. Chiếc váy tôi đang mặc đã bị kéo lên quá ngực, không biết do tôi hay do anh. Thấy tôi mở mắt, anh đưa tay sờ ngực tôi và hỏi: “Sao lại nằm tênh hênh thế này em?”
Tôi đang là sinh viên đại học năm thứ 3 ở Hà Nội. Do chị gái và anh rể có nhà ở gần trường nên hơn 2 năm nay tôi ở cùng anh chị.
Bình thường anh rể và chị gái đi làm, tôi cũng đi học cả ngày, gặp nhau chỉ vào buổi tối. Sau khi ăn cơm và dọn dẹp xong, thường thì anh chị ngồi xem ti vi còn tôi về phòng học bài. Căn nhà hai tầng, tầng một vừa là bếp vừa phòng khách, tầng hai có 2 phòng ngủ cách nhau một nhà vệ sinh.
Thường thì cứ về tới nhà là tôi lại mặc mấy bộ quần áo hơi gợi cảm.
Tôi thường học bài khuya nên việc nghe thấy những tiếng rên rỉ từ phòng anh chị là chuyện bình thường. Thời gian đầu anh chị cũng cố nín nhịn nhưng có vẻ như việc quan hệ trong im lặng làm giảm khoái cảm, nên về sau giữa chúng tôi có một thỏa thuận ngầm là ai làm việc người nấy.
Thú thực tôi cũng có bạn trai từ năm lớp 11 và hiểu chuyện, nên chẳng trách gì việc anh chị quá vô tư. Đôi khi bị kích thích bởi tiếng động từ phòng anh chị, tôi cũng tự thỏa mãn cho mình.
Anh rể là người cởi mở, vui tính. Từ sau khi chia tay bạn trai hồi đầu năm, tôi hay nói chuyện với anh và coi anh như một người bạn tâm giao. Anh cũng thường tâm sự với tôi mỗi khi vợ chồng có khúc mắc. Những lúc đó tôi thường trêu đùa: “lấy vợ bằng tuổi khổ thế đấy em ạ!” rồi xoa đầu anh như một người chị xoa đầu em. Tất nhiên những tâm sự này của hai anh em hoàn toàn diễn ra sau lưng chị gái tôi.
Gần đây tôi để ý thấy quan hệ giữa hai anh em có chút thay đổi. Anh nhìn tôi với ánh mắt lạ hơn. Không phải là cố ý nhưng tôi nghĩ anh chị có thể vô tư chuyện kia đến thế thì tôi ngại gì mà phải ăn mặc kín đáo khi ở nhà. Thế là thường cứ về tới nhà là tôi lại mặc mấy bộ quần áo hơi gợi cảm.
Khi thấy anh cứ lén lút vào mình, tôi cũng mặc kệ. Khi chỉ có tôi với anh ở nhà, anh lại càng nhìn táo tợn hơn. Tôi cốc đầu anh và hỏi: “Khiếp, anh nhìn cái gì mà nhìn ghê thế hả?” Anh tóm tay tôi kéo vào lòng và hôn lên tóc: “Gớm, cô cứ mặc thế này thì đố thằng nào chịu được!” Càng ngày anh càng tỏ ra “thân mật” hơn, nhưng tôi chỉ cho anh ôm hoặc thơm một chút rồi nói: “Anh cứ léng phéng là em méc chị đấy nhé!” Câu nói đó bao giờ cũng hiệu nghiệm, anh buông tay ra tức thì.
Thú thật thì anh rể cũng rất hấp dẫn, vả lại anh em tôi chẳng xa lạ gì nhau.
Cho tới hôm qua, tôi đang ngủ trưa thì anh về. Vì ở nhà một mình nên tôi chỉ khép cửa buồng ngủ. Khi tôi tỉnh thì đã thấy anh đang ngồi trên giường nhìn tôi với ánh mắt thèm khát. Chiếc váy tôi đang mặc đã bị kéo lên quá ngực, không biết do tôi hay do anh. Thấy tôi mở mắt, anh đưa tay sờ ngực tôi và hỏi: “Sao lại nằm tênh hênh thế này em?” Tôi đẩy tay ra: “Kệ em! Sao anh lại về nhà giờ này?” Anh ngồi điềm tĩnh hút thuốc và tâm sự: “Dạo này chị mới có bầu, bác sỹ bảo thai yếu nên anh chị phải kiêng quan hệ. Mà cô biết rồi đấy, bình thường tối nào anh chị cũng phải một hai lần, giờ không có anh không chịu nổi.”
Anh quay sang cầm tay tôi, mỉm cười: “Thôi thì thế này, anh biết em vẫn phải tự thỏa mãn, hay là trong thời gian chị mang bầu anh em mình bí mật thỏa mãn cho nhau, Ok?” – “Anh bị điên à? Ra ngoài cho em ngủ trưa.” Anh đành ngậm ngùi đi ra. Anh rể vẫn thế, táo tợn nhưng chưa bao giờ dám làm trái ý tôi.
Nằm một mình, tôi cứ nghĩ mãi. Thú thật thì anh rể cũng rất hấp dẫn, vả lại anh em tôi chẳng xa lạ gì nhau. Nếu không vướng chị gái thì tôi đã chẳng ngại gì mà không đồng ý. Nhưng…cuộc đời vẫn có chữ nhưng, vạn nhất chị gái tôi biết, hoặc chuyện này lộ ra ngoài, thì tôi biết giấu mặt vào đâu. Hơn nữa, cái chính là tôi không muốn có lỗi với chị gái mình.
Nhưng, lại nhưng, nhìn vẻ mặt thèm thuồng và rầu rĩ của anh lúc đi ra, tôi thấy tội. Giá như tôi không phải là em gái chị tôi, hoặc giá như, vân vân và mây mây… Làm người thật khó!
Vào ngày đầu tiên của năm học, cô giáo đã hướng dẫn học sinh của mình chơi một trò chơi. Giáo viên nói với mỗi đứa trẻ trong lớp hãy mang theo một túi nhựa có chứa một vài củ khoai tây. Mỗi củ khoai tây sẽ được viết tên một người mà các con không thích.Vì vậy, số lượng khoai tây mà mỗi đứa trẻ mang trong túi sẽ phụ thuộc vào số lượng người mà các cô bé, cậu bé không ưa.
Vào ngày kế tiếp, khi những đứa trẻ mang khoai tây đến lớp. Một số em chỉ có 2-3 củ khoai tây, trong khi vài em khác lại đem tới 5 củ. Sau đó, cô giáo đề nghị các em hãy mang bên mình những củ khoai tây này bất cứ lúc nào, kể cả khi đi ngủ hay làm vệ sinh cá nhân trong vòng một tuần.
Ngày lại ngày trôi qua, khi mà những đứa trẻ bắt đầu phàn nàn và thấy khó chịu với mùi của khoai tây bị hỏng. Nhất là những em có đến 5 củ khoai thì luôn cảm thấy mệt nhọc vì chiếc túi rất nặng. Sau một tuần, trò chơi kết thúc và chúng đều cảm thấy thoải mái vô cùng.
Cô giáo hỏi: “Các con cảm thấy thế nào khi mang túi khoai tây bên cạnh mình trong vòng một tuần?” Các học sinh đều đồng ý và cho rằng chúng thực sự khó chịu khi phải xách chiếc túi nặng. Nhưng ghét nhất là mùi khó chịu phát ra từ chiếc túi.
Sau đó, cô giáo đã giải thích cho các học sinh biết về ý nghĩa của trò chơi này. Cô nói: “Đây chính xác là lòng thù hận khi các con không ưa một ai đó. Mùi khó chịu cộng với sức nặng của chúng sẽ làm ảnh hưởng xấu tới trái tim của các con. Và chúng sẽ là bạn đồng hành của các con ở khắp mọi nơi vào bất cứ thời gian nào. Chỉ cần một tuần, các con cũng có thể tượng tưởng những gì không tốt sẽ tác động lên trái tim của mình trong suốt quãng đời còn lại?”.
Đó là bài học đầu tiên mà cô đã dạy cho chúng ta biết về lòng yêu thương con người. Vứt bỏ mọi sự thù hận trong trái tim để chúng ta không phải hối tiếc suốt cả cuộc đời. Hãy thứ tha và mang yêu thương để hàn gắn những trái tim lại với nhau. Tình yêu đích thực là việc yêu thương một người không hoàn hảo bằng cách hoàn hảo nhất.
Tại bệnh viện tâm thần, bác sĩ hỏi bệnh nhân: “Đây là bệnh viện tâm thần, anh làm sao mà xin vào đây?”
– Tôi bị điên.
– Tại sao anh biết mình bị điên?
– Vợ tôi trước khi lấy tôi đã có một đứa con gái riêng, bây giờ đã là một thiếu nữ trưởng thành. Không ngờ bố tôi lại cưới nó về làm vợ, vì vậy, vợ tôi nghiễm nhiên trở thành mẹ vợ của bố chồng mình.
– Đúng, không cùng dòng máu có quyền lấy nhau.
– Và tôi đang là đứa con lại trở thành bố vợ của bố tôi.
– Đúng như vậy.
– Mới đây, con gái của vợ tôi, tức là mẹ kế của tôi, sinh được một đứa con trai. Tất nhiên thằng bé đó là em ruột cùng cha khác mẹ với tôi.
– Đúng vậy.
– Và đương nhiên vợ tôi và tôi đều là ông bà ngoại của nó.
– Đúng vậy.
– Sau đó một thời gian, vợ tôi sinh được một đứa con trai. Vậy là con ghẻ của tôi tức là mẹ kế tôi đồng thời là chị ruột của đứa con tôi, và cũng là bà nội nó. Nói cách khác: con tôi là em tôi và cũng là cậu tôi, vì là em của mẹ kế tôi.
– Có lý.
– Như vậy có nghĩa là vợ tôi trở thành con dâu của mẹ kế tôi, tức là con gái của vợ tôi trở thành dì của mẹ nó. Đương nhiên, đứa con tôi là cháu tôi và tôi là ông nội tôi và là anh của vợ tôi. Bác sĩ coi, chỉ luẩn quẩn trong cách xưng hô ở gia đình mà tôi phát điên lên!
– Nghe anh kể mà tôi cũng muốn phát điên lên đây!
=))
Một tối, chồng tôi dắt một cô gái trẻ đẹp về nhà đòi ngủ chung. Anh mạnh miệng tuyên bố: “Cho cô biết thế nào là sự thèm khát của đàn bà”.
Chồng dắt gái về dạy vợ cách yêu
Phụ nữ không thể hoàn toàn dựa dẫm vào chồng, càng không nên để chồng dắt mũi trong mọi chuyện. Nhưng tôi lại sống vô nghĩa như vậy. Mọi việc tôi làm dù có hoàn hảo cỡ nào, tôi cũng vẫn bị chồng “bới bèo ra bọ”, bởi có một chân lý khó đổi dời, dù bị đối xử tệ bạc thì tôi cũng không thể rời xa anh. Bạn bè khuyên nhủ, tôi đều không nghe, thậm chí có người mách nước: “Sống không vui vẻ thì ly hôn”, tôi cũng bỏ ngoài tai. Tôi luôn phải nghe lời ong tiếng ve về chuyện chồng mình hay lui tới các quán bar nhậu nhẹt, “trêu hoa ghẹo nguyệt” bên ngoài, nhưng vẫn cố nín lòng, chăm lo nội trợ như một kẻ ngốc.
Chồng tôi là tổng giám đốc một doanh nghiệp nhà nước, nên thường xuyên bận rộn. Lâu dần, anh tự cho mình cái quyền độc tôn trong gia đình, không ai dám nói đụng. Thói trăng hoa của anh thậm chí nức tiếng trong giới kinh doanh. Anh đi tới đâu là vương tình tới đó.
Năm ngoái, trong chuyến công tác tại Quảng Châu, anh “lằng nhằng” với một bà chủ quán bar hơn mình cả chục tuổi. Một tháng sau khi trở về, người phụ nữ ấy còn bạo gan gọi điện tới thông báo đã mang trong mình “kết tinh tình yêu” của hai người. Tôi giận sôi lòng, nhưng đáp lại là thái độ thủng thẳng của chồng: “Cô tức nỗi gì, thứ tôi cần cô có đáp ứng được không?”.
Quả thực, trong chuyện chăn gối, tôi là kẻ thất bại. Vài năm trước, khi việc kinh doanh của chồng phát đạt, anh thường xuyên bận rộn bên ngoài. Khi về nhà, anh luôn có trạng thái uể oải, mệt mỏi. Lâu dần, cuộc sống sinh hoạt vợ chồng trở nên nhạt nhẽo, thưa thớt. Tôi trở nên lãnh cảm, không còn hứng thú với chuyện chăn gối.
Khi sự nghiệp đã ổn định, anh về nhà sớm hơn và lại có nhu cầu quan hệ vợ chồng. Nhưng tôi không đáp ứng nổi. Chỉ sau vài lần, lòng tự trọng của anh bị tổn thương. Có thể anh nghĩ tôi đã “vô dụng” nên từ đó không thèm đoái hoài. Có lần, tôi thực sự ham muốn chuyện quan hệ, thì anh lại gạt phăng từ chối. Cứ thế, cuộc sống của chúng tôi trở nên bất hòa.
Có lẽ đó là lý do lớn nhất mà anh thường xuyên tìm kiếm thú vui bên ngoài. Tôi hiểu nguyên nhân đầu tiên bởi tại mình, nên dễ dàng tha thứ cho anh. Một cuốn sách y học mà tôi từng đọc cũng chỉ rõ, sự thỏa mãn trong tình dục sẽ rất có lợi cho sức khỏe nam giới. Vì vậy, tôi không dám can thiệp vào chuyện “ngoài lề” của chồng. Đó cũng là nguyên nhân khiến bạn bè luôn chê tôi là khờ khạo.
Suốt những năm qua, tôi cắn răng chịu đựng, nhưng anh càng lấn tới. Một tối, anh về nhà khi đã rất khuya, theo sau là một cô gái trẻ trạc tuổi 23, trông rất gợi cảm. Thấy khách tới nhà, tôi vội thu dọn đồ đạc. Ai ngờ, chồng oang oang tuyên bố: “Không cần dọn nữa, để cô ấy ngủ trong phòng chúng ta”.
Tôi chết lặng khi nghe những lời sống sượng ấy, chân tay đờ đẫn. Anh lại bồi thêm câu: “Cô nghe rõ chưa? Dọn giường đi, rồi lấy thêm một cái chăn nữa”. Tôi lạc giọng hỏi: “Vậy em ngủ ở đâu?”.
“Ngủ trên giường! Chả nhẽ ngủ dưới đất?”, chồng tôi gằn giọng.
“Cả ba người ngủ chung một giường?”, tôi vặn hỏi.
“Vì tôi muốn cho cô biết thế nào là sự thèm khát của phụ nữ. Cô đúng là loại đàn bà biến thái”, anh ta đáp lời.
“Anh mới là loại biến thái!”, tôi hét lên rồi thẳng tay tát vào mặt chồng.
Không để anh phản ứng lại, tôi bỏ chạy ra ngoài, chạy thục mạng cho tới khi không còn sức. Tôi lặng lẽ ngồi trong vườn hoa, suy ngẫm về cuộc đời. Anh ta không thèm đi tìm vợ. Có lẽ tình cảm của chúng tôi đã cạn kiệt. Lòng tôi nguội ngắt, không còn cảm giác sục sôi như vài phút trước đây. Không thể chịu đựng thêm cảnh sống ê chề này, tôi quyết định ly hôn…
Lời bàn
Ly hôn là lựa chọn đúng đắn của người phụ nữ trong câu chuyện này. Theo nhiều nghiên cứu khoa học, cuộc sống chăn gối chính là sợi dây bền chặt gắn kết vợ chồng. Khi không còn sự hòa hợp trong chuyện này, hai người rất khó tìm được sự đồng cảm về tâm hồn. Chính người vợ trong câu chuyện cũng nhận ra những vấn đề khó cứu chữa trong cuộc sống lứa đôi. Cô phụ thuộc quá nhiều vào chồng, cô tự cho mình là kẻ “vô dụng” và cắn răng chịu đựng lời lăng mạ của người đàn ông suốt nhiều năm qua. Vậy vì sao phải cố níu giữ cuộc sống địa ngục ấy?Về phần nhân vật nam, anh ta xử xự như một người mất hết nhân cách. Chuyện vợ nguội tắt “lửa lòng”, lỗi lớn nhất thuộc về chồng. Thay vì an ủi, động viên và tìm ra biện pháp để chữa trị cho vợ, anh ta quay sang chê trách và tìm cách trả thù. Một người chồng như vậy không đáng để níu giữ.
Một câu chuyện đơn giản của người thu ngân dành cho những ai đang cảm thấy chán nản và muốn từ bỏ. Thành công không dễ có, bởi thành công chỉ đến với những người có tâm.
Bạn nghĩ sao nếu tôi nói những câu chuyện thành công của những người nổi tiếng như Bill Gates, Steve Jobs đang góp phần tạo ra một thế hệ ảo tưởng. Nhiều người trẻ tuổi chỉ nhìn thấy mặt vinh quang của thành công, vội vàng cuống cuồng chạy theo thời đại, muốn nhanh chóng thể hiện mình để trở thành “ông nọ bà kia”.
Chân không tiếp đất, mơ hồ bay lên không trung, ta cứ tưởng trái thành công dễ hái, chỉ vươn tay là tới. Thế nhưng, không thành công nào không phải đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt, bằng sự nỗ lực và kiên trì gấp 10, gấp 100 lần bình thường. Làm việc này chưa xong, ta đã vội vã tìm cho mình cơ hội đổi mới. Đến khi gặp chút trở ngại hoặc thất bại, ta chỉ biết suy sụp, mất lòng tin và bỏ cuộc. Ta oán trách mọi người sao không ai nhận ra tài năng của mình, ta đổ lỗi ông trời sao không cho ta chút may mắn…
Bản thân tôi từng nôn nóng và từng gặp nhiều thất bại. Cũng có lúc tôi đã muốn bỏ cuộc. Một lần, tôi tình cờ đọc được câu chuyện của tác giả Haruhiro Kinoshita in năm 2008, được đăng trên blog One minute impressions và nhanh chóng được cộng đồng mạng tại Nhật yêu thích. Đó là câu chuyện của môt người thu ngân, đơn giản thôi nhưng khiến tôi suy ngĩ nhiều về tình yêu, công việc và sựthành công. Tôi xin chia sẻ lại với bạn câu chuyện ấy.
Chuyện người thu ngân
“Sau khi tốt nghiệp đại học, như bao sinh viên mới ra trường khác, tôi hăm hở lao đi tìm việc làm. Thành tích khá cộng thêm chút may mắn nên tôi nhanh chóng tìm được việc làm đầu tiên tại một công ty chế biến sản xuất.
Tuy nhiên, sau 3 tháng thử việc, tôi cảm thấy không thể nào hòa hợp với vị sếp ở đây. Đơn giản thôi, không thích thì nghỉ. Tôi nhanh chóng chuyển qua làm tại một công ty phân phối sản phẩm, rồi làm nghề nghiên cứu thị trường, kiểm tra thông tin… Không công việc nào phù hợp với tính cách và nguyện vọng của tôi. Biết làm sao được, phải phù hợp mới có thể gắn bó lâu dài chứ?
Cứ thế, phần thông tin kinh nghiệm làm việc trong lý lịch của tôi ngày càng kéo dài, kéo dài. Một tỷ lệ nghịch cũng không mấy ngạc nhiên là càng nhiều “kinh nghiệm làm việc”, tôi càng khó kiếm việc làm. Không còn công ty nào muốn nhận một người nhảy việc nhiều như tôi.
Vậy là tôi đành xin việc làm dạng thời vụ và cộng tác. Tuy nhiên, ngay cả dạng công việc ngắn hạn này cũng không giữ được bước chân tôi. Hễ có rắc rối hay điều gì không vừa ý, dù là nhỏ nhất, tôi cũng nghỉ ngay. Cứ vậy, danh sách công ty thời vụ trong đơn xin việc cũng ngày một dài ra.
Một ngày nọ, tôi nhận được một công việc tạm thời là thu ngân tại một siêu thị nhỏ. Hồi trước, siêu thị không dùng mã vạch như bây giờ nên thu ngân phải tự nhập hàng, nhập giá bằng máy tính. Sau vài ngày được hướng dẫn cách đánh máy tôi bắt đầu ngán đến tận cổ công việc quá sức dễ dàng và nhàm chán này.
Không thể nào, tôi không thể nào làm công việc này được!
Thế nhưng, chán công việc ấy một thì tôi cũng ngao ngán chính mình đến mười. Tôi nhận ra việc gì mình cũng làm kiểu đại khái cho qua. Tôi tự giận chính bản thân sao không đủ kiên nhẫn để theo đuổi một công việc ổn định. Tôi phải thay đổi, tôi phải cố gắng tiếp tục công việc này, bởi có lẽ đây là cơ hội cuối cùng của tôi. Tuy nhiên, thật sự là cho dù có cố gắng đến thế nào đi chẳng nữa, tôi cũng không thể tiếp tục nổi với những con số khô khan, những gương mặt không thân quen lướt qua tôi mỗi ngày. Tôi quyết định sẽ thu dọn đồ đạc và về quê. Đơn nghỉ việc tôi để sẵn trên bàn, chỉ đợi ngày gửi.
Trong khi dọn dẹp, tôi vô tình tìm ra cuốn nhật ký thời thơ ấu đang nằm lặng lẽ trong góc của ngăn bàn. Tôi cứ tưởng đã lạc mất sau nhiều lần di chuyển, nhưng không ngờ nó vẫn còn ở đây.
Tôi bồi hồi giở ra những trang giấy còn ngô nghê nét chữ học trò: “Tôi muốn trở thành nhạc công chơi đàn dương cầm”. Đó là giấc mơ hồi trung học của tôi. Nhớ lúc đó, ngày nào tôi cũng chăm chỉ tập đàn piano. Tuy nhiên, không hiểu vì lý do gì rồi một ngày, tôi cũng bỏ ngang.
Càng nghĩ, tôi càng giận bản thân. Đâu rồi tôi của một thời đầy đam mê và mộng ước. Nhật ký của tôi bây giờ ư? Chỉ là danh sách những công ty tôi từng xin việc và nghỉ việc. Thay vì nuôi dưỡng những giấc mơ, tôi chỉ ghi lại những cố gắng nửa vời và những lần thất bại của mình.
Tôi đóng cuốn sổ nhật ký lại, gọi về nhà mà nước mắt dâng trào. Dẹp tờ đơn xin nghỉ việc sang một bên, tôi quyết định ngày mai sẽ tiếp tục đi làm. Đúng, phải tự tìm lấy cảm hứng làm việc cho dù bắt đầu cùng cái bàn phím chán ngán này.
Tôi nhắm mắt hồi tưởng lại những bài học piano ngày trước, mường tượng từng ngón tay mình đang lướt trên phím đàn. Tập piano rất khó, phải kiên trì luyện tập ngày qua ngày, sai hết lần này đến lần khác, tôi mới có thể nhớ hết các phím đàn cả tay trái lẫn tay phải và cuối cùng có thể đàn mà không cần nhìn đến bàn phím. Thế là… Tôi tự đặt ra mục tiêu: phải thuần thục bàn phím như ngày trước từng thuần thục các phím đàn.
Chuyện của người thu ngân – Ảnh minh họa
Tôi tập nhớ những tổ hợp phím tắt, vị trí từng con chữ, sắp xếp làm sao để có thể đánh máy mà không cần nhìn xuống. Vài ngày sau, tôi đánh máy nhanh hơn hẳn, rồi dần dần tôi có thể hoàn toàn không cần nhìn đến bàn phím. Không cần phải cắm cúi xuống bàn phím, tôi có thời gian để quan sát thêm khách hàng của mình. Đây là quý cô Chỉ-mua-hàng-giảm-giá, kia là quý ngài Chỉ-đến-trước-giờ-đóng cửa. À, còn có cả quý bà Chỉ-mua-hàng-thượng-hạng nữa chứ?
Một lần, quý bà Mua-hàng-trước-khi-sắp-hết-hạn mang đến cho quầy tính tiền một con cá tươi ngon và khá đắt tiền. Tôi ngạc nhiên buột miệng hỏi: “Có dịp lễ đặc biệt gì hả bác?”. Bà trả lời: “Cháu tôi vừa đoạt giải thưởng bơi lội, tôi mua về ăn mừng”.
Tôi cười đáp: “Cháu bác giỏi quá ” và bỗng nhiên, tôi cảm thấy mình cũng vui lây khi nói chuyện cùng khách hàng. Sau một thời gian, tôi bắt đầu ghi nhớ từng gương mặt, tên của khách hàng và giúp họ có thể chọn mua hàng tốt nhất.
“Bà Tanaka ơi, bà có chắc là muốn mua loại chocolate này không? Còn một loại cũng ngon mà rẻ hơn ở dãy 3 đấy ạ”.
Tất cả khách hàng tính tiền ở quầy của tôi đều cảm ơn tôi vì những lời khuyên mua sắm hợp lý. Càng giao tiếp với khách hàng, tôi càng thích thú làm việc và không còn nghĩ đây chỉ là công việc thu ngân nhàm chán.
Một hôm, tôi cảm thấy quầy hàng của mình có vẻ đông hơn bình thường, nhưng bận tập trung vào công việc và trò chuyện với khách hàng nên tôi chẳng quan tâm. Tiếng người quản lý vọng lên trong loa thông báo: “Xin quý vị vui lòng chuyển sang quầy tính tiền còn trống để được phục vụ ngay”.
Lời nhắn ấy được nhắc đi nhắc lại, đến lần thứ ba, tôi mới ngẩng đầu lên nhìn. Cả 5 quầy tính tiền bên cạnh đều còn trống trong khi tất cả khách hàng tập trung chờ tính tiền tại quầy của tôi.
Vị quản lý chạy vội đến và nói với khách hàng: “Làm ơn chuyển sang quầy khác, như vậy các vị sẽ không phải đợi lâu”.
Bà Ito, vị khách chỉ mua sữa trong bình thủy tinh lên tiếng: “Lý do duy nhất tôi đến siêu thị này là để được trò chuyện với cô gái này đây. Tôi không muốn đến quầy thu ngân khác đâu”.
Tôi ngẩn người, ngân ngấn nước mắt vì xúc động.
Bà Ito tiếp lời: “Thật ra siêu thị ở đầu đường giá bán rẻ hơn ở đây, nhưng tôi đến đây để trò chuyện. Cảm ơn anh quan tâm, nhưng tôi sẽ xếp hàng đợi cô ấy ở đây”.
Đến lúc này, không nén nổi cảm xúc, tôi bật khóc. Lần đầu tiên trong được tôi mới hiểu được ý nghĩa công việc là thế nào”.
Thay lời kết
Như bao câu chuyện thành công khác với kết thúc có hậu, không lâu sau đó cô gái được đề bạt lên vị trí quản lý. Với cương vị mới, cô tiếp tục hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình hướng dẫn những thu ngân mới cách tìm niềm vui trông công việc cũng và quan tâm chăm sóc khách hàng.
Câu chuyện kể về một phụ nữ Nhật xa lạ nhưng mặt nào đó cũng rất quen thuộc với chúng ta. Trong thời đại này, ai cũng muốn có được kết quả càng nhanh càng tốt. Thế nên, đôi khi chỉ gặp một vài chướng ngại, chúng ta đã vội nản và bỏ cuộc. Chúng ta chỉ mải đi tìm đáp án ở đâu đó xung quanh, nhưng nào biết câu trả lời đã có ở đó, tận sâu trong chính ta. Khi trao trọn vẹn trái tim cho điều mình làm, chắc chắn chúng ta sẽ tìm được niềm vui và sự thành công ở đó.
5 năm trước hai người họ quen nhau, sau đó anh phải đi Nhật du học. Trước khi anh đi một ngày, hai người họ cùng nhau tản bộ trên đường.
Nhẫn
Góc phố có một cô bé bán nhẫn, cô cứ nhìn về phía đó. Anh bỏ tiền, mua một chiếc nhẫn đeo cho cô. Chiếc nhẫn đó chỉ có giá 8 tệ, nhưng cô cảm thấy chiếc nhẫn thần kỳ không gì so được.
Tháng 3, anh đi rồi. Trước lúc đi anh nói, mùa xuân năm sau sẽ trở lại thăm cô, nếu như cô đồng ý gặp anh, thì ngày 14 tháng 2 đứng đợi anh dưới gốc cây ở đường Tân Kiện. Anh nói, đừng đánh mất chiếc nhẫn đó.
Mùa thu, cô đánh mất chiếc nhẫn anh tặng. Cô từng hứa sẽ đeo nó mãi mãi, nhưng chớp mắt thời gian … cô trở thành một cô gái xinh đẹp, sau khi đánh mất chiếc nhẫn, trái tim cô dù không thay đổi, nhưng ngoài nó ra tất cả đều thay đổi.
Anh quả nhiên trở về. Ngày 14 tháng 2, đã hẹn cô. Đời người quan trọng nhất là lời hứa, nhưng cô không có dũng khi để thực hiện lời hứa đó. Cô không thể chịu đựng hơn được, cô nhờ bạn đi gặp anh. Bạn cô chưa gặp qua anh, sau khi trở về nói, nhìn thấy một người đàn ông mặc áo choàng đứng dưới gốc cấy, trên tay cầm một đoá hoa hồng, đêm hôm đó cô khóc, ướt đẫm cả khăn mùi xoa.
Lễ tình nhân thứ hai, cô vô hồn bước trên đường, không biết làm cách nào lại đi đến đường Tân Kiện.
Dưới gốc cây đó có một chàng trai đang đứng, trái tim cô đập loạn, không thể điều khiển được đôi chân mình, cứ thế đi về phía chàng trai. Chính là anh.
Anh đưa đoá hoa hồng ra trước mặt cô, anh nói: “Anh biết năm nay nhất định có thể đợi được em đến.” cô hỏi : “Nếu như em không đến?” anh cười rồi trả lời “Thì năm sau anh lại đợi”
Cô thuỷ chung không nhận hoa của anh. Lúc cô quay lưng ra đi thì nghe thấy anh hỏi : “Chiếc nhẫn ngày xưa em còn giữ không ?” – “Xin lỗi em đánh mất nó rồi “. Cô không dám quay lại nhìn anh.
Từ đó về sau cô không gặp anh nữa. Chớp mắt đã mấy năm qua đi. Cô nghe tin anh sắp kết hôn.
“Em yêu anh”, câu nói đấy cô đã giữ trong lòng bao năm nay, nhưng cô không có cách nào mở miệng nói cho anh. Có lẽ anh chỉ thỉnh thoảng mới nghĩ về cô, nhưng thực sự cô có nỗi khổ của riêng mình.
Mấy năm trước, trong lúc đi thực tập, cô mất đi không chỉ là chiếc nhẫn anh tặng, còn có cả một bàn tay trái.
Đàn ông có nhiều kiểu khổ vì vợ. Có người khổ vì vợ dữ, có người khổ vì vợ ghen, có người khổ vì vợ xấu. Vợ đẹp quá cũng khổ (vì suốt ngày lo ghen). Nhưng không biết có ông nào khổ cái kiểu kỳ cục giống tôi không: Khổ vì “vợ giả”!
Nghe đến đây, chắc nhiều ông nghĩ: “Chắc bà vợ cha này sống giả tạo lắm?”. Không hề, tính vợ tôi rất thật thà, dễ thương. Tôi nói “vợ giả” nghĩa là trên người vợ tôi, đồ… giả nhiều hơn đồ thật!
Vợ giả – Ảnh minh họa
Cách đây 10 năm, lúc mới lấy nhau, vợ tôi là một phụ nữ bình thường, không đẹp cũng không xấu. Một ngày đẹp trời, chẳng hiểu nghe lời ai xúi dại, cô ấy đi sửa mũi với cái lý do hết sức dễ thương: “Em đẹp thì anh hưởng chứ ai hưởng”. Tôi không chịu thì cô ấy nhăn nhó, giận hờn đủ kiểu. Cuối cùng, tôi cũng phải xuôi.
Ai ngờ, sửa một lần rồi cô ấy đâm ra nghiện luôn. Từ đó, vợ tôi trở thành khách quen của nhiều thẩm mỹ viện trong thành phố. Có cái mũi mà cô ấy sửa đi sửa lại mấy lần. Hết mũi thì tới bơm môi, căng da mặt, độn cằm, hút mỡ bụng… Mà mỗi lần cô ấy sửa đâu có rẻ, bèo bèo cũng mất mười mấy triệu, còn mắc thì phải vài ngàn đô. Nếu giờ mà đếm đồ trên người cô ấy để tính tiền, chắc đủ để hai vợ chồng tôi xây căn nhà mới.
Tốn tiền thật ra cũng không quan trọng lắm, nỗi đau khổ của tôi là càng ngày càng nhìn không ra vợ mình. Cứ chiều chiều đi làm về, tôi nhìn ngơ ngẩn người phụ nữ đang tồn tại trong nhà, đang nấu cơm cho mình ăn mà chẳng biết đấy là ai. Nhiều lúc nửa khuya thức giấc, mở mắt thấy cô ấy ngủ quay mặt vào tôi, tôi giật mình, tưởng mình… ngủ lộn nhà.
Nỗi khổ lớn nhất của tôi là vợ tôi giờ đây như dán lên người một cái nhãn tổ bố: “Hàng dễ vỡ, xin nhẹ tay!”. Vui vui nhéo mũi cô ấy, cô ấy la: “Trời, sụp bây giờ”. Hôn môi, cô ấy đẩy ra: “Đừng anh, em mới bơm”. Tôi nhớ hồi xưa có đọc đâu đó câu chuyện thần thoại, đại khái có ông vua bị thần thánh phạt, đụng tay vô cái gì cũng thành vàng, kể cả đồ ăn thức uống. Tôi giờ cũng vậy, nhìn được mà “ăn”… hổng được.
Còn nữa, tôi nghe nói mấy cái vụ sửa sang như thế dễ xuống cấp lắm. Tôi coi trên mạng, thấy mấy tấm hình chụp các bà dạng “hồi trẻ sửa phà phà, về già bị xuống cấp”, tôi giật mình thon thót. Nghĩ tới cảnh tương lai vợ mình như vậy, tôi lo quá. Không biết có ông chồng nào cùng cảnh khổ giống tôi không?
Theo PNO
– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống