Ngày mai, bố con đi lấy vợ

Đêm nay, mẹ lại thức giấc giữa chừng, nhìn qua thấy con gái nằm yên ngủ, mẹ thấy lòng mình bình yên đến lạ. Với mẹ, chỉ cần thế này thôi, nhưng với con, mẹ biết, con đang chịu thiệt thòi.

Ngẫm lại, cũng tại mẹ không tránh được những dại khờ bản năng của một người đàn bà, để bây giờ cuộc sống của mẹ con ta chông chênh quá đỗi.
Hai mẹ con
Hai mẹ con

Mẹ gặp bố con sau những đổ vỡ của tình yêu đầu tiên. Mẹ và bố công tác cùng cơ quan, bố hay giúp đỡ, chia sẻ với mẹ nhiều điều. Trong mắt mẹ, bố là người chững chạc và đáng tin tưởng. Ban đầu cũng chỉ là bạn, sau tình yêu đến lúc nào không hay. Hai chín tuổi, mẹ hạnh phúc khi ngỡ đây là bến đỗ của đời mình. Mẹ yêu và sống hết mình với bố con. Ngày biết tin con đã đến trong cuộc đời của mẹ, mẹ mừng vui khôn xiết, háo hức thông báo với bố con. Trái hẳn với sự chờ mong của mẹ, bố con điềm nhiên lạnh lùng. Trách mẹ sao mà vội vàng, giờ chưa đến lúc.

 

Mẹ nhẹ nhàng khuyên nhủ bố, mẹ chẳng cần gì cả, chỉ cần sống với bố và con, ở đâu cũng được, cực khổ mấy cũng được, miễn sao chúng ta được sống cùng nhau. Bố con dẫn mẹ về nhà và thông báo mọi chuyện. Ông bà nội không chấp nhận.

 

Bước chân về căn phòng trọ chật hẹp, mẹ  chưa biết phải đối diện với phía trước như thế nào, niềm hạnh phúc có con còn quá ngắn ngủi mà sao mẹ thấy mọi thứ phía trước tối tăm. Mẹ không biết phải nói sao với ông bà ngoại. Cả gia đình đã xáo xào vì hai mẹ con mình. “Con dại cái mang”, bà ngoại nói mà ứa nước mắt.

 

Rồi cũng qua những đau đớn để đón nhận con đến với cuộc đời. Bố con không điện hỏi một câu, ông bà nội nghe tin con là con gái nên càng xem như không quen biết. Những ngày trong bệnh viện, thấy chồng vợ người ta bên nhau, nhìn lại hai mẹ con mình, chỉ có bà ngoại và các dì lủi thủi vào ra, mẹ chua xót.

 

Ngày đầu tiên trở lại cơ quan, nhìn bố con mà mẹ ứa nước mắt. Rồi bố con cũng hỏi con thế nào, mẹ nén lòng, cố gắng dùng tất cả những khôn khéo, mềm mại của phụ nữ để bảo bố hãy đến thăm con. Mẹ kể con đáng yêu thế nào, ngoan ngoãn ra sao. Mẹ tin nếu gặp con rồi, bố sẽ yêu con. Nhìn cử chỉ ngượng ngập của bố khi bế con, mẹ biết bản năng làm cha của người ấy đang tồn tại. Mẹ khấp khởi vui trong lòng, tự nhủ cứ từ từ, cứ cố gắng, cố gắng để cho con có bố.

 

Vậy mà, bố con bảo đã có người khác, sắp tổ chức đám cưới. Bố xin mẹ đừng nói ra chuyện này với ai ở cơ quan, hãy chôn chặt nó vào dĩ vãng và coi như chưa từng quen nhau. Mẹ bắt đầu suy tính để giành bố cho con, giành chồng cho mẹ.

 

Mẹ chụp ảnh của hai bố con đưa lên Facebook, cốt yếu để cho người đàn bà kia biết. Nghe đâu người ta cũng sốc, rồi hẹn gặp mẹ. Khi mẹ đang nói chuyện với người ta, bố con xuất hiện, bố con sỉ vả mẹ trước mặt người phụ nữ kia và khăng khăng khẳng định con không phải là con của bố, bố và mẹ chỉ là đồng nghiệp. Rằng mẹ là người phụ nữ lăng loàn. Giờ nghĩ lại, không hiểu sao mẹ có thể im lặng ngồi yên nghe bố con sỉ nhục như vậy. Mẹ chấp nhận để bố con không thừa nhận hay sỉ nhục mẹ, nhưng một khi ông ấy không thừa nhận con, chối bỏ con, thì mẹ chẳng còn điều gì để nói.

 

Mẹ từng nghĩ đến lúc phải kiện ra tòa, cùng là cán bộ nhà nước, dẫu gì cũng có chút thanh danh, bố con sẽ phải suy nghĩ lại, hơn nữa, mẹ phải đòi lại những quyền lợi cho con. Nhưng thật may là mẹ chưa làm. Bởi những điều đó rốt cuộc cũng vô nghĩa.

 

Bây giờ, mỗi khi đi làm về, nhìn thấy nụ cười và ánh mắt của con, mẹ biết thế là đủ rồi, dẫu chọn lại, mẹ vẫn không hối hận khi giữ lại con, có chăng là hối hận vì đã không đủ bản lĩnh để chọn cho con một người cha tốt.

 

Diệu Ái

Tôi vướng nợ nần, mẹ chồng yêu cầu ly hôn

Công việc làm ăn của tôi gặp thất bại nên nợ nần nhiều người và họ đến nhà đòi nợ, la lối, nói năng mất lịch sự khiến ba mẹ chồng rất thất vọng. Bà gặp riêng và yêu cầu tôi chia tay chồng sau khi đã yêu cầu chồng tôi trước nhưng anh không đồng ý.

Tôi là một phụ nữ đã 34 tuổi, cuộc sống không được êm đềm như mọi phụ nữ khác. 18 tuổi, qua mai mối tôi lấy chồng hơn mình 16 tuổi vì mong muốn có thể giúp đỡ được gia đình chút ít về kinh tế. Tôi là người chị cả trong gia đình có 4 chị em, hơn nữa gia đinh tôi lúc đó đang vô cùng khó khăn về kinh tế.

Lấy chồng được 2 năm và cũng là thời gian tôi sinh liền 2 bé trai kháu khỉnh. Những tưởng cuộc sống sẽ êm đềm như vậy trôi qua, nhưng qua thời gian chung sống, chồng tôi ghen kinh khủng, ghen cả với bạn gái của tôi và là người vô cùng chi li về tiền bạc. Anh quản lý toàn bộ chi tiêu, ngay cả việc đi chợ anh cũng tự đi.

Không chịu nổi cuộc sống quá phụ thuộc, hơn nữa anh luôn chì chiết tôi về những khoản tiền anh đã giúp đỡ cho gia đình tôi trước đó nên tôi đã đơn phương ly hôn và ra đi với 2 bàn tay trắng. Tôi mang theo 2 đứa con trai một đứa 2 tuổi và một đứa 1 tuổi. Năm đó tôi mới 20, thời gian cứ thế trôi qua, tôi cặm cụi làm việc, nuôi con một mình mà không có sự trợ giúp nào từ phía gia đình chồng.

Tôi tự nhủ sẽ sống như vậy suốt đời để nuôi con khôn lớn. Rồi số phận lại một lần nữa trêu ngươi, để tôi gặp và yêu anh sau 10 năm đơn độc. Anh là người đàn ông tuyệt vời với tôi, là con trai trong một gia đình gia giáo nên mẹ anh không tán thành cho anh yêu tôi. Nhưng chúng tôi quá yêu nhau và bất chấp tất cả, sau một năm tự ý chung sống, chúng tôi có với nhau một bé gái rất dễ thương.

Khi biết chúng tôi có con, mẹ anh đã qua nói chuyện với gia đình tôi về việc cưới hỏi nhưng với điều kiện đám cưới ngoài bố mẹ tôi, sẽ không mời bất kỳ bạn bè hay người quen nào bên nhà gái, vì bà sợ lộ chuyện tôi đã có chồng con trước đây. Vì thế khách mời chỉ có nhà trai và ngay cả con gái của chúng tôi cũng phải nói là con của chị gái anh gửi nuôi vì chị của anh sống ở Mỹ.

Tôi rất biết ơn ba mẹ chồng vì đã chấp nhận tôi về làm dâu. Tôi đã cố gắng sống thật tốt để tỏ rõ sự yêu kính đối với ba mẹ chồng. Thế nhưng mọi việc không như ý, 2 năm vừa qua, công việc làm ăn của tôi gặp thất bại nên nợ nần nhiều người và họ đã đến nhà đòi nợ, la lối, nói năng mất lịch sự khiến ba mẹ chồng rất thất vọng về tôi, vì ông bà nghĩ rằng mọi việc là do tôi gây nên. Rồi bà đã gặp riêng và yêu cầu tôi chia tay với chồng sau khi đã yêu cầu chồng tôi trước nhưng anh không đồng ý.

Hiện tại tôi rất rối trí, gia đình cũng đang sống rất ngột ngạt. Tôi không biết nên xử sự sao cho đúng. Tôi rất yêu chồng nên không muốn chồng khó xử vì anh ấy là một người con rất có hiếu. Hơn nữa mẹ chồng lại có bệnh trong người, nếu buồn bực quá độ sẽ nguy hiểm đến sức khỏe. Mong các bạn hãy giúp tôi một lời khuyên nên làm sao cho đúng.

Tôi xin chân thành cảm ơn chuyên mục Tâm sự đã giúp tôi trút được những day dứt trong lòng và mong nhận được những lời khuyên hữu ích từ phía các bạn, các anh chị. Xin chân thành cảm ơn mọi người.

Hoàng Thùy

Bà xã bắt tôi cưới vợ hai để trả thù

Nàng chủ động hẹn em và cùng tôi đến đình thần làng đốt hương, vọng chuông thề sẽ thương yêu bảo vệ em. Nàng đồng ý cùng em một chồng là tôi, bắt tôi và em phải thề cùng.

Tôi và nàng kết hôn gần 30 năm rồi, từ 2 bàn tay trắng, qua bao thăng trầm của cuộc sống, tôi bươn chải vật lộn, tiền làm được bao nhiêu tôi đều đưa hết cho nàng giữ. Bây giờ với tổng cộng 2 căn nhà, cửa hàng và 1 nhà nghỉ ở thị trấn nên cũng tạm gọi là có chút tiếng tăm, địa vị trong xã hội.

Tôi thú nhận cũng có tính trăng hoa, những khi vợ biết chuyện thì tôi chủ động cắt đứt để giữ mái ấm, gia đình là trên hết. Cho đến năm 2005, tôi quen một cô gái, gia đình cũng nghèo, trong một lần nghe lời bạn rủ đi làm tiếp viên nhà hàng ở Vũng Tàu, sang tháng thứ 2, sau khi lãnh lương xong, em gửi về nhà cho gia đình thì bị chủ quán bắt buộc phải ra ngồi bàn tiếp khách.

Em không chịu, chủ quán nhốt em lại, hoặc phải đền tiền, số tiền trời ơi từ đâu em không biết; hoặc phải tiếp khách thời hạn là 3 ngày. Tứ cố vô thân, điện về nhà thì ở nhà nghèo không có cách gì để lo số tiền đó, em chợt nhớ đến tôi trong một lần uống cafe ở quán em trước đó. Em biết số của tôi và em đã gọi điện cầu cứu. Tôi đã cho người ra tận Vũng Tàu cấp thời, đến quán đó thương lượng cứu em ra và đưa về nhà.

Từ đó em đến với tôi tự nguyện, tôi cho em học nghề tóc, em không chịu sự giúp đỡ của tôi mà tự lực đi học bằng cách vừa giúp việc nhà vừa học nghề. Năm 2008, có việt kiều Mỹ về xin cưới em, tôi đã khuyên em nên quên tôi để cùng chàng Việt kiều Mỹ xây đắp hạnh phúc và lo cho đình em.

Nhưng vợ tôi biết chuyện, nàng chủ động liên lạc với em, những lần điện thoại với nhau dài mấy giờ. Cuối cùng nàng tuyên bố chấp nhận em, khuyên em không nên lấy Việt kiều mà hãy về sống chung cùng vợ chồng tôi. Tôi không đồng ý, nàng chủ động hẹn em và cùng tôi đến đình thần làng đốt hương, vọng chuông thề sẽ thương yêu bảo vệ em, đồng ý cùng nhau một chồng là tôi, bắt tôi và em phải thề cùng.

Thời gian đầu, tôi chủ động xa lánh để em quay về nhà em còn kịp. Nàng đã tổ chức những buổi tiệc nhỏ chỉ có tôi, nàng và em tham dự và chuốc say tôi để tôi gần em. Nàng đã sang tận nhà em hứa hẹn với gia đình em sẽ bảo bọc, chăm lo cuộc đời em. Với tôi, nàng bảo: sau bao năm cùng cực, bây giờ anh hãy an hưởng đi.

Thế là mọi chuyện làm ăn, buôn bán tiền bạc nàng tiếp quản hết, chỉ mỗi ngày nàng cho tôi vài chục để uống cafe. Từ từ nàng bảo làm ăn khó khăn mà em thì cũng làm móng thuê đã có tiền rồi, nàng bảo: thôi anh hãy bảo nó đưa tiền cho anh xài. Tám tháng trời tôi không tiền trong túi, không dám đi uống cafe, chỉ khi nào em thấy tôi không đi, hỏi và biết tôi không tiền thì em đưa tiền cho tôi đi uống.

Tôi cầm thì không đành lòng, không thì nàng giận. Thương em, mới ra mua bán nên không lãi được bao nhiêu, trung bình tôi chỉ dám xài mỗi ngày một bao thuốc 4 nghìn đồng và ly cafe 4 nghìn thôi.

Mọi việc khi tôi có ý kiến gì nàng cũng bảo: bây giờ anh có vợ nhỏ rồi, anh nói con không nghe đâu, hay là anh hãy làm giấy để tài sản lại cho con hết đi, nó mới tin. Kẻo bây giờ nó sợ anh cho vợ nhỏ anh hết. Em cũng bảo tôi như thế: “em thương anh là thương con người anh, chứ em không thương tài sản của anh đâu. Thôi anh hãy làm giấy cho con anh hết đi, em không màng đâu, chỉ được sống gần anh như thế này là đủ cho em rồi”.

Và vợ tôi đưa cho tôi tờ giấy mà nàng đã nhờ người làm sẵn, khi nào tôi chết thì tất cả tài sản đều thuộc về 2 đứa con tôi, và tôi đã ký. Sau khi công chứng một tuần thì nàng bỗng kiếm chuyện, đòi tôi phải ký đơn ly dị. Gia đình om sòm lên nàng chửi, nàng rủa em, không khí căng thẳng vô cùng. Em buồn quá bỏ về gia đình, tất cả tiền bạc em để lại hết, khi đến em như thế nào thì khi đi em như thế đấy.

Tôi cảm thấy vô cùng có lỗi với em, vì vô cùng thương tôi mà em đã đánh mất đời người con gái, thương tôi mà em lỡ chuyến đò cuộc đời. Chàng Việt kiều nọ đã cưới một cô gái khác ở xóm em rồi. Tôi hối hận trong khi vợ cương quyết đòi ly dị, thậm chí nàng còn buông những câu vô cùng xúc phạm: “mày ly dị với tao, tao cho mày ra đường mình không, cho mày chết cũng không có đất chôn”. Vô cùng tức giận tôi đã đâm đơn ra tòa ly dị. Sau những cuộc hòa giải, tôi nhất quyết ly dị, gia đình, họ hàng khuyên giải, nàng đã khóc lóc van xin tôi, hứa sẽ sửa đổi tính tình và tôi đã chấp nhận không ly dị nữa.

Ba tháng sau nàng lại rước em về sống chung, trang bị cho em một sạp bán tạp hóa ở trung tâm thương mại. Em vẫn hàng ngày sáng ra chợ mua bán sạp tạp hóa, chiều về phục dịch tôi và nàng. Nàng và em vẫn vui vẻ hòa thuận, nàng vẫn chở em đi mua sắm, ai thấy cũng khen.

Một hôm nàng bảo: con trai lớn đã có vợ, có con, căn nhà cửa hàng mua bán hàng gỗ nội thất nó đang ở, anh hãy sang tên cho nó, để nó chuyên tâm làm ăn, không chơi bời cờ bạc nữa mà lo cho con nó. Hợp lý quá! Mình tạo dựng được thì cũng vì con, trong lòng tôi cũng tính sẵn như thế nên đặt bút ký luôn, và còn cho thêm vốn liếng để làm ăn.

Còn thằng út mới 14 tuổi, tôi cũng cho luôn cơ ngơi nhà nghỉ đúc sẵn, nền đất luôn rộng gần 1000 m2. Hai tháng sau, khi giấy tờ nhà đất đã chính thức mang tên chủ mới, nàng lần nữa lộ bộ mặt thật ra. Tôi đi uống cafe về cũng bị mang tổ tiên ông bà ra chửi. Nàng lại đòi ly dị, em thấy gia đình căng thẳng thì cứ khuyên tôi hãy nhịn chị đi, và đến phiên em bị những trận đòn vô cớ.

Gia đình em bị những lời mắng chửi không đâu, những đám xã hội đen hành hung cha mẹ em mà điện thoại báo, thưa gửi chẳng ai xử, không đủ chứng cớ. Mặc dù nhà cửa bị phá tan hoang, cha em bị đánh chảy máu, nàng cứ chối trách nhiệm. Một lần nữa em buồn quá nên về nhà cha mẹ sống, ra đi chẳng mang theo gì cả, chỉ xin nàng 300 nghìn đồng làm lộ phí.

Thời gian sau, con lớn muốn làm căn nhà cho bằng mọi người, xin tiền nhưng tiền bạc của cải đã cho hết, chỉ còn một căn cửa hàng nên tôi buộc phải cho ngân hàng mướn 10 năm để lấy tiền cho nó. Số còn lại thì gửi lại ngân hàng lấy lãi. Nhưng khi ký hợp đồng với ngân hàng xong, rút trước một phần để cho con sửa nhà thì vợ tôi đòi phải cho con tôi đứng tên số tiền còn lại. Tôi không chịu, bây giờ tôi chẳng còn gì thì phải đứng tên một phần tiền đó để lấy phần lãi ra xài.

Thế là tôi bị cấm vận, đúng nghĩa cấm vận về mọi mặt, hàng ngày vợ cho tôi 50 nghìn để xài thì nay bị cắt. Tôi đi làm thuê để có tiền xài thì về ăn cơm bị chửi, vừa ăn cơm vừa chan bằng nước mắt, thấy chửi mà tôi vẫn cố lỳ ăn, nàng phán một câu xanh rờn: Bây giờ mày có tiền rồi, tự sinh tự diệt đi. Mày bây giờ không còn nhà nào để ở nữa, tao như mày tao tự tử chết cho rồi”.

Con lớn thì nghe mẹ nó điện bảo vào, không cần biết đầu đuôi ra sau, đau lòng quá, hùa với mẹ nó chửi rồi xông vào đánh tôi. Tôi vẫn lặng im không phản kháng, trong lòng ngao ngán cho thế thái nhân tình. Tôi điện thoại báo công an thị trấn nhờ can thiệp thì vợ lại bao che và chửi tôi.

Đi làm mướn thì bị vợ tôi điện thoại hăm dọa nên bị cho nghỉ, đi uống cafe hay đến nhà ai chơi cùng cho giải khuây đến lần thứ 3 là bị điện thoại dọa nên chẳng ai dám gần. Đến nhà em ruột chơi thì em mình bị điện thoại dọa cả gia đình với nặc mùi xã hội đen. Tôi hoàn toàn bị cách ly với thế giới bên ngoài, chỉ được quyền tiếp xúc với những người ăn tiền nịnh theo vợ tôi mà khuyên tôi nên chết đi bây giờ cho rồi.

Tình cảnh của tôi bây giờ là vậy đó, suốt ngày cô độc, chỉ biết nói chuyện một mình. Với mọi người, nàng rêu rao là rất thương tôi, lo cho tôi từ miếng ăn giấc ngủ. Tôi tự ly thân suốt 8 tháng rồi nhưng về nhà gặp mặt là chửi xiên chửi xéo.

Bây giờ tôi rối lắm, chẳng biết nên làm gì cả, ly dị thì tôi chẳng sợ đói vì mình có bằng lái xe khách và nhiều tài lẻ cũng sống được. Nhưng chỉ có một câu hỏi mà mình tìm mãi mà chưa có câu trả lời: Tại sao vợ mình lại làm thế? Luật sư đã hiến kế cho nàng có nghĩ rằng gia đình này vậy là đã tan nát hết rồi? Vắng mình, nàng có trụ gia đình nổi không hay là sự nghiệp mình bỏ xương máu ra gây dựng cho con bỗng chốc tiêu tan, rồi đây con mình sẽ khổ.

Văn

Dâu tập hai

Sau khi chờ đợi mòn mỏi, hy vọng gần tan biến, thì bà Lê Hoàng Lan ( phường 15, Bình Thạnh) nghe con trai báo tin: “Tui lấy vợ đó nghen”. Bà mừng húm như trúng số. Nhưng niềm vui tắt ngúm khi con trai bà đưa về một cô gái đã có chồng từ lúc 17 tuổi, bây giờ đóng vai vợ “tập hai” với con bà.

Con dâu tập 2
Con dâu tập 2

Cậu con trai lầm lì không nói nhiều, nên mọi sự bà càng khó hiểu. Con trai bà không thuộc loại chơi bời, cũng chẳng quen linh tinh. Hồi nó 22 tuổi, nó có để ý một cô bé hàng xóm, nhưng không dám nói, rồi cổ đi lấy Việt Kiều, nó hơi buồn buồn…Hành trình trái tim của con bà đơn giản vậy đó, còn cô gái này thì khiếp: “Yêu từ lúc 15 tuổi, 17 tuổi có thai, sống thử không đăng ký kết hôn, chồng hờ bỏ đi, nuôi con một mình, quen biết nhiều anh…”. Nói chuyện với bà, cô gái tỏ ra rất hiểu biết, từng trải, có ý chứng tỏ mình chẳng ham lấy chồng làm gì, chẳng qua là gặp được… tình yêu đích thực.

 

Sao con trai bà lại là tình đích thực của cô gái đó, mà không phải là một cậu nào khác? Chắc cô ta quá chán, quá sợ loại đàn ông mồm mép, coi tán gái như trò giải trí…nên rung động trước những anh có trái tim… lành lặn. Thế thì con bà thiệt thòi rồi. Bà mang tâm tư nhỏ nhẹ nói cùng con. Cậu con bảo mẹ đừng lo, yêu là yêu chứ có phải kinh doanh mua bán gì mà sợ lỗ lã, thiệt thòi. Thôi thì bà đành dựa vào số phận, con trai cũng chẳng mất gì lớn, nhưng bà cũng chẳng có gì để khoe với hàng xóm, bà con về nàng dâu tương lai.

Thế nhưng, cô con gái kia ngày càng làm bà yên tâm. Điều làm bà hài lòng nhất là cô ta không hề “ghen tỵ” với bà. Bà cứ mặc sức chăm sóc cho con trai, mua quần áo, thức ăn cho con như hồi con trai bà còn độc thân mà không đá động gì đến con dâu. Hóa ra, làm mẹ trước khi lấy chồng khiến cho cô gái hiểu rõ tình mẫu tử như thế nào, nên không thể cắt đứt theo kiểu: “Sao mẹ cứ theo chiều chuộng chồng con” như các cô con dâu tập một, chưa hề có kinh nghiệm. Cô này cũng lạ, gặp chuyện gì bất trắc đều rất bình tỉnh. Như con trai bà bỗng nhiên bị công ty sa thải. Bà mẹ biết tính con, ăn nói cộc lốc, thẳng thắn, chắc là cự chuyện gì với sếp lớn. Nhưng cô vợ không than phiền chồng, chỉ bảo: “Chẳng sao cả, trong cái rủi có cái may”. Ít lâu sau, công ty chồng cô phá sản, không trả đồng lương nào cho nhân viên, ông chồng mới thấy mình may, vì còn nhận được tiền lương trước khi nghỉ việc. Dần dần bà nhận ra con dâu dù chưa nhiều tuổi, nhưng đã trải qua nhiều “biến cố to lớn” trong cuộc đời, nên bây giờ thấy chuyện gì “lộn xộn, bất thường” cũng là chuyện nhỏ hết.

Dâu tập 2 làm hài lòng mẹ chồng
Dâu tập 2 làm hài lòng mẹ chồng – Ảnh minh họa

Ngày đám cưới con trai, bà Trần Thanh Dung, mời khách hạn chế, không phải vì bà tiết kiệm mà vì con trai bà là “hàng mới chưa đập hộp” trong khi con dâu chẳng những là hàng… “second-hand”, lớn hơn con bà 3 tuổi mà còn khuyến mãi cho nhà chồng hai đứa con riêng. Phân tích ngăn cấm đủ điều không được, bà phải ậm ừ bỏ qua để con trai không ra ngoài mướn nhà trọ. Có người an ủi: “Thôi kệ, con nhỏ đó coi vậy mà dễ bảo, chứ những cô ưu tú coi chừng lại khó thích nghi với nhà chồng”.

Bà cũng hy vọng vậy, và từ từ bà nhận ra con trai bà biết nhìn người. Cô con dâu rất biết điều, biết thân biết phận. Bà mẹ chồng ở nhà nấu cơm, cô lãnh phần rửa chén, dọn dẹp. Ông chồng và hai đứa con của cô phụ trách trồng rau sạch trên sân thượng. Không bao giờ, cô dòm ngó chuyện gia đình chồng, không nhiều chuyện linh tinh. Cuộc hôn nhân đầu tiên tan vỡ dạy cho cô nhiều bài học về cách tổ chức gia đình.

Chẳng những vậy, càng ngày cô con dâu càng chứng tỏ là “người phụ nữ thời đại”. Cô ủng hộ bà mẹ chồng nhiều sở thích mà lâu nay bà cảm thấy ngại ngùng, như làm đẹp, mát xa, du lịch. “Má còn trẻ, mặc cái váy ngắn cho đẹp, má uốn cái tóc lên, nhuộm màu đi…”.

Ngoài mặt thì ít nói chuyện, chứ trong lòng bà thích cô con dâu…thoáng. Chưa hết đâu, chồng bà mất gần 4 năm, cô con dâu rất đồng cảm chuyện bạn bè của mẹ chồng: “Thấy ông nào được là má tiến tới luôn, không thì “nói chuyện cho vui”, khỏi cần kết hôn cho vướng bận”. Sao con dâu bà hiểu được lòng mẹ chồng nhiều đến thế. Có gì đâu, thì hồi sống với chồng trước, cô cứ hy sinh cho gia đình, hầu hạ bố mẹ chồng, cất hết sở thích của bản thân, cuối cùng chồng có bồ, bảo vợ nhạt, không có cá tính. Rồi khi sống một một mình nuôi con, cô ấy nhận ra phụ nữ cũng có quyền vui chơi miễn là lành mạnh, cũng có quyền sống như mình muốn…

Không phải cô nào qua đổ vỡ tan nát cũng rút kinh nghiệm một cách thành công, nhưng những bà mẹ hiểu con trai mình thì sẽ hiểu được vì sao con mình lại bỏ qua những “trăng tròn” để chọn một “vầng trăng khuyết”.

 

PHƯ CHU
(Tuổi Trẻ Cười)

Chồng chỉ gần tôi mỗi khi có ‘nhu cầu’

Mỗi lần đi ra ngoài, anh ta luôn đi trước, cách xa cả mấy chục mét, như thể chạy trốn khỏi tôi, cứ như tôi là con quái vật, không xứng đi cùng anh ta. Chúng tôi ở riêng phòng, chỉ khi có nhu cầu thì anh lên phòng tôi để được đáp ứng, xong lại trở về chốn riêng.

Hai đứa con đáng yêu là động lực duy nhất còn níu giữ tôi ở lại thay vì đi tìm sự bình an thanh thản trong chùa. Lâu nay, mong ước được quy y, nương nhờ cửa Phật thỉnh thoảng cứ ẩn ẩn hiện hiện trong đầu tôi, nhưng rồi, con trai và con gái còn quá bé nhỏ đã đẩy những ước muốn kia đi qua nhanh.

Lấy chồng gần 4 năm, nay tôi không cảm nhận được chồng là chồng, không cảm nhận được một gia đình như tôi hình dung và mong ước. Tôi không mong ước cao sang gì, chỉ là một gia đình hòa thuận và vui vẻ, đầm ấm. Chồng không yêu tôi, nên mặc dù đối xử với tôi không tệ bạc, không vũ phu, nhưng cũng thường cau có, khó chịu. Hơn thế nữa, anh ta khá ích kỷ và không có lòng bao dung độ lượng.

Có những lần anh ta xì mặt ra mà tôi không biết vì lý do gì, và khi giận nhau thường kéo dài vài ba tuần, hoặc hơn một tháng. Mỗi lần đi ra ngoài thì anh ta luôn đi trước, cách xa cả mấy chục mét, như thể chạy trốn khỏi tôi, cứ như tôi là con quái vật, không xứng đi cùng anh ta. Vì vậy tôi tự nhủ sẽ không bao giờ đi chung với anh ta nữa. Phía tôi, tôi có thể yêu thương, chăm sóc chồng nếu anh ta tử tế, nhưng vì không tử tế với tôi, nên tôi cũng cảm thấy chán ghét.

Thực sự bây giờ tôi hối hận vô cùng vì đã lấy anh. Tôi từng muốn ly dị nhưng anh ta không chịu, và khi đó thì làm ra vẻ yêu thương này nọ. Thật mệt mỏi! Tôi tự cho rằng mình bị quả báo khi trước đây đã từ chối một người mà tôi tự thấy rất hợp với mình, lại rất chân thành chỉ vì anh ấy quá thấp, và học vấn cũng không được như tôi mong đợi.

Hiện nay, chúng tôi ở mỗi người một phòng riêng biệt, chỉ khi anh ta có nhu cầu thì lên phòng tôi để được đáp ứng, xong lại trở về chốn riêng. Thực sự thì tôi cũng thấy thoải mái khi ở riêng vì chúng tôi có thời gian biểu sinh hoạt khác nhau, tôi thức khuya còn anh ngủ sớm, nên việc ở riêng trở thành giải pháp hữu hiệu do tôi không còn gây phiền hà cho anh nữa. Tôi không tự tin về việc chung sống lâu dài với chồng hiện giờ, mặc dù hiện tại tôi không yêu ai khác, và tôi cũng đã xác định rõ ràng sau khi lấy chồng thì không còn nghĩ đến người khác. Nhưng thực sự tôi chán nản với chồng mình.

Thực sự tôi rất muốn đi tu, nhưng như vậy thì vô trách nhiệm với con quá.

TH

Gửi chú rể của người ta

Ngày ta yêu, em đã bao lần mơ anh thật đẹp đẽ trong bộ lễ phục tuxedo, khoác ánh nhìn dịu dàng thương yêu lên người phụ nữ với chiếc váy xòe trắng vai bồng giản dị bước bên cạnh, là em.

Mơ rằng, chẳng có nụ cười nào rạng rỡ hơn nụ cười hai ta khi sánh đôi cùng nhau, sau tất cả những ấm ức dồn nén, những tổn thương trong suốt quãng thời gian miệt mài bảo vệ tình yêu của mình. Mơ rằng, bằng sự chân thành và tử tế, em có thể làm gia đình anh đổi ý, rằng mẹ sẽ đón em với nụ cười hiền, như em vẫn hằng tin, còn anh vẫn thường dám chắc như vậy. Những giấc mơ luôn thật đẹp!

Ngày cưới
Ngày cưới

Rồi cũng đến ngày anh khoác lên mình bộ lễ phục ấy, âu yếm nhìn người phụ nữ váy xòe trắng vai trần lộng lẫy kề bên, là một người khác em, rất khác. Anh quả là rất đẹp trai, chú rể của người ta ạ, còn cô ấy thì rực rỡ lắm. Em đọc thấy trong ánh nhìn của anh niềm hạnh phúc, thứ hạnh phúc không gợn chút khiên cưỡng. Em đã thực lòng thấy vui! Cuộc đời lạ lùng quá phải không?

 

Hơn nửa năm trước, cái ngày anh quỳ dưới chân em cho một lời tạ lỗi, anh đã khóc. Anh nói anh không thuyết phục được gia đình, mọi người ép anh phải yêu và cưới người con gái khác. Em lại cho rằng, đúng hơn là anh đã bị gia đình anh thuyết phục; mà cũng có thể anh đã bị cô gái ấy thuyết phục.

 

Em hoang mang nghĩ về tuổi 26 và con đường dài phía trước không anh. Em khóc khi nói với anh mong muốn cuối cùng trước khi ta xa nhau, rằng, xin anh, khi nào cưới, đừng để em biết.

 

Anh đồng ý và anh đã giữ lời. Chẳng phải vì anh là người trọng lời hứa, mà có lẽ bởi giờ này anh không còn đủ thời gian và tâm trí nhớ đến em, nói gì đến việc phá bỏ một lời hứa cỏn con, thứ mà anh thừa thãi và luôn hào phóng tặng cho người khác.

 

Em vô tình biết được tin anh cưới, lặng lẽ xem những tấm hình anh hãnh diện khoe mọi người. Trước đây, cứ nghĩ rằng, hẳn là khoảnh khắc này rất tệ, nhưng lạ lùng sao, em thấy lòng bình yên.

 

Từ độ em vừa khóc vừa gói ghém những ngày cũ vào một ngăn tim và lặng lẽ bước ra khỏi đời sống anh, một mùa nắng đã qua. Nắng hong khô những ngày tháng nhớ anh mắt ướt. Nắng làm cho hoa thơm quả mọng, cho líu lo chim chóc, để em thấy rằng không có anh thì cuộc sống vẫn cứ vàng ươm rực rỡ ngoài kia. Nắng cho em tung tăng váy xòe dưới những vòm xanh mát. Nắng khẽ len vào nơi cõi lòng u tối nhất, gieo mầm những thơm tho.

 

Một mùa mưa cũng đã qua. Từ dạo xa anh, em thôi không còn thiên vị yêu riêng mình nắng. Em bắt đầu làm thân với mưa. Rồi yêu những lúc chờ mưa nhìn trời ôm một bụng nước, yêu cả khoảnh khắc sau mưa đợi nắng háo hức ngước mắt đón cầu vồng. Mưa nhẹ nhàng rửa trôi hết phiền muộn. Một mùa tình thất bát đã qua.

 

Bây giờ đang mùa gió. Em thỉnh thoảng một mình lang thang phố, vui lắm khi bất chợt gặp đôi ba sợi nắng lạc mùa vấn vương tóc ngắn, vui cả những khi gió dắt theo mưa hân hoan như trời hát. Mới thấy, hạnh phúc với em giản dị quá chừng!

 

Hôm nay dù nhìn thấy anh đã có đôi còn em vẫn một mình, thì bình yên trong cõi lòng em chẳng vì thế mà mảy may xao động. Em vẫn nặng lòng với đời sống, tin rằng trên đời này tình yêu là có thật, và vẫn đang chờ chú rể của riêng em.

 

Thành tâm, gửi tới anh một lời chúc phúc!

 

Trần Anh Quân

Đón ngay con riêng của chồng về nhà khi chuyện vỡ lở

“Ngày mai, ông đưa tôi đến gặp ngay con để tôi đón con về gia đình ra mắt họ hàng”. Trước mặt họ hàng bà tuyên bố: Gia đình nhà tôi nay có thêm cậu út, tôi sẽ đứng ra tổ chức đám cưới cho con trai tôi.

 

Tôi xin kể một câu chuyện diễn ra cách đây hơn 10 năm trên quê hương Vĩnh Phúc của tôi: Một vị lãnh đạo sở của tỉnh Vĩnh Phú xưa, gia đình ông có 6 người con gái, không có con trai. Ông cũng là con trưởng của gia đình. Khi ông về hưu, nhân ngày cả gia đình và các con gái về chơi, ông chậm dãi nói với bà: “Tôi có lỗi với bà và các con. Tôi có một thằng con trai với một cô giáo, nay nó đã tốt nghiệp đại học, đang làm việc tại Hà Nội. Nó chuẩn bị lấy vợ.

Bà vợ ngồi im chưa nói gì, các cô con gái, con rể và cháu ngoại đều lên tiếng, người tỏ bất bình, người lại bảo từ từ để xem thế nào. Một lúc sau bà vợ đứng phắt dậy đi ra giữa nhà chỉ tay về phía ông mà nói: Ông làm lãnh đạo nhiều năm mà lại hồ đồ như vậy à? Ông xem lại mình đi, ông để con trai của mình bao nhiêu năm nay sống không có bố chính thức, như vậy mà ông vẫn sống được à?

Mọi người đều im lặng, bà nói tiếp: Ngày mai, ông đưa tôi đến gặp ngay con để tôi đón con về gia đình ra mắt họ hàng. Quả thật ngày hôm sau, nhà ông lại có cỗ, họ hàng đến rất đông, câu chuyện rất rôm rả đa chiều. Trước mặt họ hàng bà tuyên bố: Gia đình nhà tôi nay có thêm cậu út, tôi sẽ đứng ra tổ chức đám cưới cho con trai tôi.

Về sau bà làm như tuyên bố, bà tâm sự với mọi người rằng: Tôi làm như vậy để giữ lấy nếp nhà, mai kia có chết đi còn có người hương khói, có chỗ cho các con gái về tụ họp mỗi khi giỗ cha mẹ chúng. Chứ con gái lấy chồng rồi theo nhà chồng, nó có mang bát hương về nhà chồng được đâu. Ít lâu sau cậu út sinh con, bà bảo với bà hai: Tôi đã chăm sóc cho ông ấy cả đời rồi, bây giờ đến lượt dì đi mà chăm ông ấy. Tôi phải xuống Hà Nội trông cháu nội tôi. Đến nay gia đình họ vẫn hòa thuận hạnh phúc.

Lê Thanh

Tôi đã quan hệ 20 người

Sex với các phi công này rất thú vị ví họ có một sự non nớt, tôi đã “lấy zin” của 1, 2 chàng.

Năm tôi học lớp 9, bạn thân từ bé của tôi tỏ tình với tôi bằng một bản tình ca lãng mạn với cây ghi ta. Tôi cảm động phát khóc và ngay lập tức đồng ý. Mối tình đầu ngây dại đưa chúng tôi đi từ niềm vui này đến niềm vui khác, khám phá này đến khám phá khác. Từ những cái nắm tay thơ ngây, chúng tôi dần tìm được sự vui thích, mới lạ trong những vòng ôm, nụ hôn ướt át. Và cuối cùng, những nụ hôn không thể thỏa mãn ham thích và sự tò mò giới tính của hai chúng tôi. Một buổi chiều mưa, tôi đã trao thân cho người bạn trai đầu tiên, tại căn phòng của cậu ấy, khi hai đứa đang học nhóm.

Tình yêu ấy dù có sự châm ngòi của tình dục nhưng vẫn là tình yêu bọ xít. Nó nhanh chóng kết thúc trong kì nghỉ hè, khi mà hai đứa chúng tôi thi vào hai trường cấp 3 khác nhau và không gặp nhau trong hơn hai tháng trời. Lí do tôi bỏ cậu ta, một phần là không gặp được nhau, một phần là vì tôi đã say nắng với một tình yêu mới. Hè năm ấy, tôi theo mẹ vào Sài Gòn chơi, ở lại tại nhà của một cô bạn thân của mẹ. Cô rất hào phóng cho tôi riêng một phòng của con gái đầu đã đi du học ở lầu 2. Mẹ tôi thì ngủ tại phòng dành cho khách ở lầu 1.

Cạnh phòng tôi là phòng của con trai cô. Anh hơn tôi hai tuổi, đẹp trai, cao ráo và rất lãng tử. Ngay từ lần đầu gặp, tôi và anh đã bị cuốn hút bởi đối phương. Anh thấy tôi là 1 cô bé Hà Nội xinh xắn, nhỏ nhẹ, dễ thương. Còn tôi thì đổ rầm rầm trước chàng trai Sài Gòn hào phóng, hài hước. Một tối, khi anh sang phòng tôi nói chuyện, chúng tôi đã không kìm lòng được và lao vào nhau. Lần quan hệ ấy rất nồng nhiệt, có lẽ bởi vì cả anh lẫn tôi đều là người từng trải qua “chuyện ấy”. Anh không hề thắc mắc chuyện tôi đã mất trinh, chỉ khẽ thì thầm: “Em thật tuyệt!” sau khi cả hai đã đạt đỉnh điểm sung sướng. Suốt mùa hè ấy, chúng tôi quấn quýt lấy nhau. Đêm đêm, khi mà mọi người đã ngủ, anh lén qua phòng tôi và chúng tôi lại cùng nhau cuồng nhiệt. Đó là một mối tình sâu đậm mà tôi không thể nào quên, có lẽ vì tôi và anh khá hòa hợp trong chuyện sex.

Nhưng rồi khi mùa hè kết thúc thì tình yêu mùa hè cũng chết theo. Sau khi tôi về lại Hà Nội 1 tháng, chuyện học hành, trường lớp cuốn lấy tôi. Phần nữa là tôi nhận ra tất cả những gì tôi nhớ về anh chỉ là những lần ân ái mặn nồng. Quá mải mê sex, tôi đã không tìm hiểu gì về con người ấy. Cả hai nhận ra tình cảm thật của mình không hề là tình yêu, chỉ là sự ham muốn thể xác. Mà đã không yêu thì chẳng cần níu giữ, chúng tôi rời xa nhau trong vui vẻ. Đến giờ, anh và tôi vẫn là bạn tốt.

Suốt thời cấp 3, tôi cũng có thêm vài mối tình, một anh học cùng lớp vẽ, một người bạn cạnh lớp, một anh bạn thân của anh trai tôi,… Mỗi năm tôi thay vài người yêu. Cũng chẳng có gì to tát, khi có cảm tình với họ, có sự ham thích đối phương, tôi lao vào tình yêu. Khi chán nhau, hết yêu, tôi chia tay. Mối tình nào của tôi cũng có sex. Đơn giản là vì với tôi, yêu là phải hòa hợp cả trong tâm hồn và thể xác. Ở trường, tôi nổi tiếng là “đứa con gái hư”, thay người yêu như thay áo. Tôi không quan tâm người ta nói gì về mình. Tôi là người sống thật với tình cảm của mình. “Tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề nuối tiếc”. Tôi không cầu tình yêu nhưng nó cứ đến với tôi, tình yêu đến thì tôi hết lòng với nó, nhưng khi tình yêu nguội lạnh, tôi đành phải bỏ nó đi. Đó là phương châm sống của tôi.

Đến năm đại học, lần đầu tiên tôi nếm phải mùi vị thất tình. Đã phát ngấy với các chàng Hà Nội thư sinh, tôi lao vào tình yêu với một chàng trai xứ Nghệ có làn da bánh mật đầy sóng gió. Tôi yêu anh hơn tất cả các mối tình trước của tôi, tôi yêu vẻ nam tính của anh, yêu lồng ngực rộng lớn của anh, yêu vòng tay mạnh mẽ mỗi khi anh ôm tôi. Tình yêu đẹp kéo dài được hơn nửa năm trời mà anh và tôi vẫn chỉ dừng lại ở những nụ hôn. Vốn là người trọng tình dục, tôi rất ngạc nhiên trước sự kiềm chế của bạn trai mình. Dù nhiều lần tôi cố ý quyến rũ anh, anh vẫn đẩy tôi ra, còn luôn miệng nói xin lỗi vì đã làm tổn thương tôi. Tôi mắc cười gần chết trước sự ngây ngô của anh.

Cuối cùng, tôi đã dụ được anh vào tròng. Anh lơ ngơ trong sex, không biết phải làm thế nào. Và tôi đã là người dẫn dắt. Sau khi quan hệ, dù không sung sướng như mọi lần vì anh là lần đầu, tôi vẫn hạnh phúc vì đó là người mình yêu. Thế nhưng anh lại khác, anh có vẻ trầm ngâm. Một lúc sau, anh rụt rè hỏi tôi vì sao lại không ra máu trong lần quan hệ đầu. Có phải do tôi bị bệnh, hay là do tôi bị ngã lúc nhỏ… Tôi thật thà kể hết với anh rằng mình đã mất trinh hồi cấp 2, vui vẻ nói với anh về phong cách “yêu là sex” của mình.

Thấy anh im lặng, tôi lại tưởng anh xấu hổ vì sự thua kém trước tôi, tôi an ủi: “Anh là lần đầu phải không, anh yên tâm, em sẽ huấn luyện anh, rồi sẽ có ngày anh làm tốt hơn, đấy là bản năng của đàn ông mà!”. Bỗng nhiên, anh đùng đùng nổi cáu với tôi: “Không ngờ cô lại hư hỏng đến vậy! Tôi ghê tởm cô!”. Nói xong, anh mặc quần áo ra về bỏ mình tôi ngơ ngác. Đó là nỗi đau lớn nhất của tôi đến giờ, tôi đã nhìn nhầm người, anh ta quá lạc hậu, cổ hủ, quá ngây thơ. Tôi đã dành nhiều tình cảm cho một người không hợp với mình.

Dù yêu anh ta nhiều nhưng tôi, một con người dễ rung động nhanh chóng tìm được nguồn an ủi, nhiều nguồn an ủi là khác. Tình yêu lại chóng vánh đến rồi đi. Lại có nhiều lời đồn sau lưng tôi. Một lũ ghen ăn tức ở, tình yêu của người khác có gì liên quan đến họ mà họ cứ phải đồn ra tán vào, chõ mũi vào chuyện riêng của người khác. Đối với tôi, những câu nói ác ý ấy chẳng có xíu trọng lượng. Tôi yêu và hết mình với tình yêu của mình, không vi phạm pháp luật, cũng chẳng ảnh hưởng xấu gì tới người khác.

Ra trường rồi đi làm, tôi có thêm vài mối tình nữa, có khi tôi bị hút bởi các “phi công trẻ” ngây thơ kém tôi vài tuổi. Sex với các phi công này rất thú vị ví họ có một sự non nớt, tôi đã “lấy zin” của 1, 2 chàng. Đôi khi, tôi lại yêu một vài người đàn ông lớn tuổi, chững chạc và từng trải. Mối tình lâu nhất của tôi là 1 năm, ngắn nhất là 3 tuần. Số người yêu, người tình của tôi giờ chắc lên tới con số 20. Yêu nhiều nhưng tôi khẳng định, mình chưa từng làm ra điều gì tội lỗi, không dính dáng các anh đã có vợ, có người yêu, không bắt cá hai tay. Nếu có cảm tình với người khác, tôi sẽ lập tức bỏ người yêu cũ, vì vậy, tôi chưa tình ngoại tình, kể cả trong tư tưởng.

Gần đây, tôi có một mối tình sâu đậm với một anh đối tác của công ty. Tuy gặp nhau mới 3 tháng nhưng chúng tôi rất hợp nhau, về cả phương diện tính cách, lối sống, và tất nhiên là cả “sex”. Chúng tôi đã tính đến một đám cưới trong tương lai gần. Thế nhưng, hôm qua, chồng chưa cưới của tôi lại nói với tôi là muốn suy nghĩ thêm về đám cưới. Anh nói sau khi suy đi tính lại, anh thấy mạo hiểm khi lấy người như tôi về làm vợ. Tôi quá thoáng, biết đâu một ngày gặp một người mới, tôi lại bỏ anh, bỏ con, bỏ gia đình chạy theo tình yêu. Anh nói tôi cho anh thêm thời gian, anh yêu tôi nhưng để lấy tôi thì…

Tôi ngỡ ngàng, tôi cứ nghĩ chúng tôi hợp nhau chứ, ai dè anh lại như vậy. Sau này hết yêu thì li dị, con thì vẫn là con chung, cả hai đều có trách nhiệm. Tôi cũng rất khó chịu trước kiểu đang yêu mà đã nghĩ đến chuyện bỏ của anh. Thật là quá đáng! Liệu tôi có nên chờ anh ta suy nghĩ về đám cưới không hay là nên bỏ quách cái kẻ không hề tin tưởng tôi như thế, tìm một người khác cuồng nhiệt và sẵn lòng hiến mình cho tình yêu như tôi?

Thường xuyên phá đám chồng cũ

4 năm qua, ấm ức chuyện xưa nên tôi hay tìm đến những người mà cậu ta định kết hôn để tố cáo. 3 cô gái đó biết chuyện đều chia tay với cậu ta.

Tôi là sinh viên ở quê lên TP HCM học, khi vừa tốt nghiệp tôi kết hôn với một người đàn ông hơn 16 tuổi. Do tuổi tác chênh lệch và những hiểu lầm không được giải thích, chồng tôi đã chủ động ly thân. Trong 5 năm đau khổ, tôi thường giận dỗi bỏ xuống nằm dưới nền nhà và hậu quả là tôi bị thổ huyết vì lao phổi. Những ngày trong bệnh viện chồng cũng không vào thăm và nói “nếu anh bị lây bệnh thì ai lo cho con trai”. Tôi buồn và tủi thân vì sự ghẻ lạnh đó của chồng nên đã nộp đơn xin ly hôn. Tòa án đã chấp nhận cho chúng tôi ly hôn và con trai theo mẹ vì cháu còn nhỏ.

Một mình nuôi con và điều hành 2 công ty về truyền thông do tôi làm chủ, tôi cố gắng quên đi đau buồn để làm việc và lo cho con. Thế rồi cuộc sống của tôi một lần nữa lại rơi vào tận cùng sự đau khổ khi đồng ý lấy cậu nhân viên thua mình 4 tuổi. Nhà cậu ta ở Tuyên Quang và cùng quê với tôi. Trước đó 2 năm cậu ta được một người bạn là cổ đông của công ty tôi giới thiệu vào làm việc tại phòng kinh doanh, cậu ta trình độ học vấn 12/12.

Vì ở trong công ty nên cậu ta biết được việc gia đình tôi, cậu ấy luôn ở bên cạnh an ủi và động viên, chăm sóc con trai tôi như một người bố. Tôi một lần nữa lại xiêu lòng và đồng ý lấy người đàn ông này. Nhà cậu ta rất nghèo, được ông bà ngoại cho mảnh đất gần 1000 m2 tại thị xã Tuyên Quang, nhưng nghèo quá không có tiền xây nên vẫn ở ngôi nhà tre vách đất. Bố mẹ chồng tôi ly thân với nhau, tôi thương chồng thì phải thương luôn gia đình chồng nên đã xây cho mẹ chồng căn nhà khang trang trên nền đất cũ.

Mẹ chồng được nhà đẹp mà bố chồng không được gì vì hai cụ ly thân 25 năm rồi nên nhà ai nấy ở, vì thế bố ghét chồng tôi và chửi chồng tôi rằng “trai tân lấy gái nạ dòng, như nước mắm thối chấm lòng lợn thiu. Mỗi lần mày ngủ với nó thì mày gọi chị ơi lên ngủ với em”. Tôi buồn lắm nhưng cũng không bằng những gì chồng đã đối xử với tôi.

6 năm chung sống mà tôi bị cậu ta đánh 43 trận, lần nào tôi cũng đi cấp cứu bệnh viện, vì cậu ta là huấn luyện viên thể hình và thầy dạy võ nên đánh tôi rất dã man. Tôi không dám tố cáo vì sợ cậu ta mất mặt và sẽ đánh tôi nhiều hơn nữa. Lý do tôi bị đánh thì đủ kiểu, tội là tôi kêu cậu ta làm việc, tội là kêu cậu ta đi học nghề để quản lý công ty vì cậu ta nói tôi hỗn dám chỉ đạo chồng. Và lý do đánh để uốn nắn tôi ra đường phải giới thiệu cậu ta là chủ tịch công ty.

6 năm chung sống, cậu ta không chịu làm việc gì hết, cứ ăn rồi đi tập thể hình vì cậu ta lúc nào cũng trau chuốt cho vẻ ngoài của mình thật đẹp. Rồi cậu ta lấy xe hơi đi chơi và tán tỉnh các cô gái trẻ, hết tiền thì lấy búa đập két sắt của tôi. Rảnh rỗi không việc gì làm cậu ta ở công ty bắt đầu giở trò quấy rối tình dục nhân viên tiếp tân.

3 lần tôi ly hôn và kết hôn lại với cậu ta vì tôi thương 2 đứa con gái của mình với cậu ta sẽ ra sao nếu không cha và cuộc đời sẽ rất tội nghiệp khi trưởng thành vì quá khứ của mẹ 2 đời chồng và 3 đứa con. Thế là tôi phải chịu đựng. Tiền của công ty cứ dần thâm hụt vì tôi xây nhà cho mẹ chồng và mở 3 cơ sở làm ăn mới. Tôi lúc đầu mở 3 cơ sở là CLB Bi Da và Cử tạ thể hình để cậu ta quản lý, nhưng cậu ta lại sang nhượng một cơ sở lại cho người bạn để lấy tiền tiêu xài nên tôi không để cậu ta đứng tên nữa mà một mình quản lý.

Vào thời điểm 2006, khủng hoảng kinh tế toàn cầu, các doanh nghiệp cũng gặp khó khăn theo. Công ty tôi cũng gặp khó khăn và chồng tôi đã tính chuyện ly hôn, chiếm tài sản. Một lần trong dịp mở thêm một câu lạc bộ cử tạ thể hình, tôi đã kêu thợ lắp một tivi treo tường và dàn âm thanh tốt hơn cho CLB, thế là cậu ta đã đánh chửi tôi vì tội vượt quyền.

Tôi cãi lại và bị đánh, cậu ta đuổi 3 mẹ con tôi ra khỏi nhà. 3 mẹ con không một đồng trong người rời nhà đi mà phải mượn hàng xóm 6 nghìn đồng để đi xe buýt. Tôi dẫn các con về công ty ở tạm, hôm sau tôi về 3 cơ sở thu tiền như thường lệ thì nhân viên quản lý nói cậu ta dặn là không cho thu. Bất mãn tôi đã nhờ chính quyền can thiệp thì bị cậu ta đánh đập tàn bạo hơn.

Tôi gửi đơn ra tòa thì cậu ta đón đường đánh tôi cùng bố mẹ và chị gái tôi phải đi bệnh viện, bố tôi thì tay chân bê bết máu. Cậu ta bị công an bắt tạm giam. Suy sụp, đau khổ, bất mãn, tôi nộp đơn ly hôn và bỏ hết tài sản không tranh chấp nữa.

Gần 4 năm qua tôi vẫn ấm ức chuyện xưa nên hay tìm đến những người mà cậu ta định kết hôn để tố cáo. 3 cô gái đó biết chuyện đều chia tay với cậu ta. Cậu ta biết sẽ không lấy ai được nếu như ở TP HCM, thế là sang nhượng 3 cơ sở tại TP HCM để ra Hải Phòng. Nghe đâu lần này cậu ta đang quen và muốn cưới một cô gái ở Hải Phòng, cô này hiện đang làm tại một ngân hàng.

Tôi có nên nói cho cô gái ấy biết chuyện này không? Vì tôi có người quen ngoài Hải Phòng sẽ cho tôi số điện thoại của cô gái này. Nếu nói bây giờ mà họ kết hôn rồi thì cô gái đó sẽ đau khổ, tôi phải làm sao, xin hãy cho tôi lời khuyên.

Thủy

Chồng bí mật cưới thêm vợ để có con trai

Chồng tôi đã lén lút cưới một cô gái còn kém cả tuổi con gái lớn của tôi và họ có với nhau 2 con trai, đứa lớn 8 tuổi, đứa nhỏ 2 tuổi. Anh cầu xin tôi chấp nhận 2 con trai riêng của anh cùng người vợ trẻ.

Tôi 53 tuổi, có hai con gái. Con gái lớn đã có chồng con, con gái út đang học đại học. Cả hai vợ chồng đều là công chức nhà nước. Nhìn bề ngoài, ai cũng nói gia đình tôi hạnh phúc. 30 năm qua, vợ chồng tôi đã thương yêu nhau nhất mực, cùng nhau nuôi dạy 2 con khôn lớn trưởng thành. Tôi rất mãn nguyện với cuộc sống hiện tại.

Nhưng chồng tôi, từ trong sâu thẳm, tôi hiểu anh vẫn ao ước có con trai, anh là con trưởng nên muốn có con trai nối dõi tông đường. Có lần anh nói với tôi, nếu anh có con trai riêng thì sao, tôi gạt phắt và tỏ ý cương quyết không chấp nhận.

Thế rồi cách đây 10 ngày, cô bạn thân điện thoại hốt hoảng báo tin gặp chồng tôi đang bế bé trai khoảng 2 tuổi. Cô ấy vô cùng sửng sốt vì trong mắt bạn bè, gia đình tôi luôn là gia đình hạnh phúc. Cô ấy bí mật tìm hiểu mới biết chồng tôi đã lén lút cưới một cô gái còn kém cả tuổi con gái lớn của tôi và họ đã có với nhau 2 con trai, đứa lớn 8 tuổi, đứa nhỏ 2 tuổi.

Đến nước này chồng tôi mới thú nhận, rằng anh rất yêu thương tôi, yêu thương các con, anh luôn coi gia đình tôi là tổ ấm của mình, rằng anh chỉ khao khát con trai nên mới phải bí mật lén lút cưới cô gái kia để có con trai. Anh cầu xin tôi chấp nhận 2 con trai riêng của anh cùng người vợ trẻ và vẫn muốn tồn tại hai gia đình như đã từng tồn tại hơn 8 năm qua.

Tôi thật sự sốc nặng, bao nhiêu năm qua tôi hoàn toàn tin tưởng chồng, đồng cam cộng khổ, hết lòng yêu chồng thương con, chắt chiu nhặt nhạnh từng mẩu vụn của hạnh phúc. Tôi là người đàn bà đáng thương, quá hiền lành và ngu ngốc để bị anh lừa dối suốt 8 năm mà không hề hay biết, giờ đây nghĩ lại tôi mới thấy mình thật quá tin người.

Hơn 10 năm qua, chồng không hề đưa cho tôi một đồng lương nào vì anh nói cơ quan anh đang có khó khăn, lương chỉ được vài triệu để anh chi tiêu riêng do anh có nhiều mối quan hệ, nhiều bạn bè, nhiều việc phải chi. Tôi hoàn toàn tin tưởng, không bao giờ đòi hỏi vì nghĩ đàn ông không làm ra tiền dễ bị tổn thương.

Có lúc, tình cờ tôi nghe được anh điện thoại rất tình cảm và âu yếm hai mẹ con một người phụ nữ. Tôi hỏi thì anh nói là gọi điện cho cô em gái. Tôi cũng tin anh. Có lần tình cờ tôi thấy trong máy điện thoại của anh (anh không bao giờ rời xa chiếc điện thoại) có nhiều cuộc điện thoại đến bác sĩ sản khoa mà cả hai vợ chồng đều biết. Tôi hỏi thì anh trả lời hỏi giúp con một đồng nghiệp chuẩn bị sinh con. Tôi cũng tin.

Không biết trên đời này còn có ai cả tin và ngu ngốc như tôi không? Sao người chồng đầu gối tay ấp trong 30 năm qua có thể gây ra tội ác tày trời? Làm sao chiều chiều anh vẫn về với mẹ con tôi, vẫn tình cảm với vợ con mà lừa dối tôi khủng khiếp như vậy? Bây giờ tôi phải làm gì, mong các bạn hãy giúp tôi những lời khuyên để tôi có thể vượt qua cơn bão tố khủng khiếp này, để có thể sống tiếp quãng đời còn lại. Xin cảm ơn các bạn.

Thảo

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống