Số khổ

Cậu mợ cưới nhau được 7 năm, cũng có với nhau hai mặt con, một nếp, một tẻ. Tưởng rằng cái gia đình bé nhỏ ấy sẽ trong ấm ngoài êm, ai ngờ…

 Đầu năm 98, cậu mợ dắt díu con cái, thu vén toàn bộ nhà cửa đi khu kinh tế mới, mong sao cuộc sống khấm khá hơn. Cũng có thể mọi chuyện sẽ rẽ sang hướng khác nếu như không có sự vụ đáng buồn về việc cô con gái út bị ngã suối chết đuối hai năm sau đó. Cậu quá buồn rầu sinh ra cáu bẳn, mồm luôn chì chiết vợ đoảng mới gây nên cảnh này. Vợ chê chồng bất tài, mạt hạng nên cả nhà mới phải chui lên chốn rừng hoang núp ở. Cơm không còn lành, canh hết ngọt, hai người chia tay, gia đình tan nát từ đó. 

Số khổ
Số khổ

Mấy năm sau, không chịu được cảnh nhà quê lam lũ, mợ bỏ lên thành phố rồi đi bước nữa, cậu gà trống nuôi con, hàng ngày chạy bắt lợn thuê cho mấy ông bán thịt bỏ mối khắp chợ, dần già cũng làm quen được cô bán thịt đã ngoài 30 “xém ế” gần nhà.

 

Đám cưới diễn ra trong không gian ấm cúng, ai cũng mừng cho cậu “bắt” được “gái chưa chồng” đảm đang, tháo vát lại giỏi buôn khéo bán, sẽ lo toan được cho gia đình.

 

Năm đầu tiên mọi chuyện chưa vỡ lở. Đến năm thứ 2, sau khi mợ hai sinh em bé, ngoài đầu đình thiên hạ xôn xao: Trước khi lấy chồng, mợ có vay bà chị dâu một khoản tiền, để làm gì, không ai biết. Giờ bà chị ấy đòi.

 

Cũng kể từ đó, mợ tỏ thái độ hằn học, cư xử rất thô lỗ, hay đá thúng đụng nia, nhất là khi có mặt thằng con riêng của cậu, cứ như nó là cái gai đáng ghét lắm.

 

Thấy cảnh nhà nheo nhóc, vợ nợ nần, cậu quyết đi xuất khẩu lao động, trả hết nợ và lo cho thằng lớn học hành đến nơi đến chốn. Tuy nhiên, mợ ở nhà vẫn mặt sưng mày sỉa và khoe mẽ “cần gì phải nhờ vả ai”.

 

Làng xóm láng giềng có lỡ mồm khen thằng lớn “đẹp y chang mẹ nó” là mợ móc ngoéo: “Sao mày không đi theo con mẹ mày luôn đi. Mẹ mày thì ham giàu chứ có mẽ gì mà sang!”

 

Khi thằng lớn thi đậu vào cao đẳng, mợ nhất quyết không cho tiền nhập học, vứt hết sách vở vào chuồng gà bắt nó ở nhà làm đồng, trồng khoai. Cậu thấu hiểu suy nghĩ “mẹ ghẻ con chồng” nên âm thầm chuyển tiền vào tài khoản thằng bé để nó yên tâm học.

 

Chuyện chưa dừng tới đó. Mọi người phát hiện mợ dắt trai về nhà ngủ trong lúc vắng chồng. Cậu ngửa đầu lên trời kêu khổ. Tại cái số cậu khổ, hay sướng khổ do mình?

 

C.Nguyễn

“Lấy vợ xem tông”

Thằng Vũ tốt nghiệp đại học đã vài năm, đi làm cứng cáp rồi nhưng xem ra vẫn non tơ dại khờ lắm, hiền quá chắc chẳng biết tán gái. Bố mẹ, ông bà và cả hàng xóm cũng sốt ruột thay, thì đã mấy ai được toàn vẹn như nó đâu, nên ai cũng nóng lòng xem ông Tơ bà Nguyệt có khéo se.

Lấy vợ xem tông
Lấy vợ xem tông

Nghe mọi người chê ngố, nó đỏ mặt tuyên bố “Con cái gì cũng biết rồi đấy nhé” mà mọi người càng cười tợn, cười lăn lộn, chảy cả nước mắt… Nghe cứ như tiếng thằng oắt con thống thiết cố khẳng định mình đã cai sữa thành công vậy. Bảo con em gái nó thì con ranh dám bĩu môi: “Bạn con nó không thích kiểu công tử bột như anh Vũ đâu”. Ai lại chẳng biết uống rượu, không biết pha trò, lúc nào ăn nói cũng nhỏ nhẹ, như con gái.

 

Dầu vậy bố nó vẫn phải giữ thái độ bình thản, quát mấy bà lắm điều: “Làm gì mà cứ sồn sồn thế, có phải muốn lấy vợ là lấy ngay được đâu” nhưng rồi ông cũng ngon ngọt chuyện trò với con rằng tam thập nhi lập, con chậm chân là chỉ uống nước đục thôi, chịu khó mở rộng mối quan hệ, để bố mẹ xem bạn bè thân thích ai có con gái hiền hòa thì để con kết bạn nhé, thằng bé ngoan ngoãn gật gù vâng lời.

 

Sau đó tối hậu thư âm thầm được đưa ra, mọi người trong họ ngay lập tức rà soát lại lũ con gái nhà gần đây tuổi từ 22 đến 26, đã tốt nghiệp đại học, con nhà gia thế… Phải lấy người ở gần để mà biết tông ti họ hàng nhà nó, xem có phù hợp, không phải nhà trâm anh thế phiệt thì ít nhiều cũng phải môn đăng hộ đối.

 

Danh sách được đưa ra nhưng hành trình tìm con dâu xem chừng còn gian nan lắm, vì đứa thì tuổi ấy xung, đứa lại có ông nội từng là mõ làng… không được.

 

Rồi bỗng một cái tên lọt vào khiến mẹ Vũ mắt sáng lên bảo chồng “Này con Hồng nhà bà Hoàn được đấy, tốt nghiệp dân lập thì cũng là đại học, hôm gặp nó ngoài chợ nom xinh xinh là, lại lễ phép, thấy hàng xóm khen chỉn chu lắm, bố mẹ nó lại hiền lành là công chức về hưu”. Rồi bà tếu táo đùa khi gọi điện cho con: “Đến cả đời ông bà nó cũng chưa dẫm vào ruộng nhà ai bao giờ, lý lịch đều trong sạch. Thế ý con thế nào?”. Vũ chỉ ậm ừ, khiến lòng bà càng như lửa đốt.

 

Cái thằng nhát gái này mãi chả chịu về còn ra mắt, trong khi bà cứ phải qua lại dập dìu dấm dứ, giữ chỗ mãi. Nghe bà Hoàn khen con gái mà bà cứ thèm rỏ dãi, con nhà gia giáo được giáo dục kỹ càng phải thế chứ lị, nhà mình mà để tuột mất mối này khéo ôm hận cả đời. Bà lại ra sức thúc giục cậu con cưng mau về còn hò hẹn.

 

Đúng hôm Vũ về, chưa kịp chuẩn bị xống áo thì thấy bà Thoan cạnh nhà bà Hoàn sấp ngửa chạy đến báo tin, “Con Hồng tuần sau nữa ăn hỏi rồi cưới luôn đấy”. Ra là nó đã có thằng người yêu người miền Trung, ông bà Hoàn chê xa nhất quyết cấm cản, lôi con bé về đây và ưng đám thằng Vũ lắm, vậy mà cuối cùng chúng vẫn thậm thụt với nhau, giờ ễnh bụng ra rồi phải cưới gấp, may mà nhà trai nó còn cưới cho vì nghe đâu trước đã ra mặt chê đằng nhà ấy…

 

Bà chưa kịp ngất thì nghe giọng hớn hở của thằng Vũ lại muốn ngất hiệp hai, khi nó khoe mới quen cô bạn trọ gần nhà, quê tận Bắc Giang… “Cô ấy thật thà hiểu lễ nghĩa, con thấy nói chuyện rất hợp gu và đồng cảm”. Bà phều phào: “Đồng cảm cái con khỉ, xa xôi thế ai biết tông giống nhà nó thế nào”.

 

Ông đứng đó gắt khẽ: “Thì chúng nó cũng phải hiểu rồi hợp nhau, sau mới tính tiếp được chứ”.

TSL

Lạc lối

Dương nhận lời làm vợ Dũng với niềm tin rằng, mình sẽ không bao giờ phải chịu đựng bất kỳ nỗi đau nào và có cuộc sống yên ả bên anh chàng hiền lành, hết mực tôn thờ cô.

Kết hôn đã được hơn hai năm nhưng hai vợ chồng Dương vẫn chưa có tin vui dù họ rất mong có thêm thành viên trong gia đình. Dũng suy sụp khi bác sĩ nói anh không có khả năng mang lại niềm hạnh phúc làm mẹ cho vợ. Anh nỗ lực bù đắp cho vợ bằng những món quà vật chất, sự quan tâm, nhưng anh cũng dần mường tượng được sự xa cách ngày càng lớn giữa hai vợ chồng…

 

Nhớ tới hình ảnh chồng quỳ sụp dưới chân cầu xin cô đừng rời bỏ anh, Dương chỉ biết nén tiếng khóc nghẹn ngào. Trong sâu thẳm trái tim cô, khát khao làm mẹ chưa bao giờ nguôi ngoai. Ngắm nhìn những bức ảnh trẻ thơ trên mạng hay bất chờ hay tin cô bạn nào đó có “tin vui”, Dương chỉ biết chúc mừng người ta và âm thầm quệt nước mắt.

 

Người đàn bà đang ở tuổi xuân sắc, lúc nào cũng tràn ngập năng lượng và đam mê như Dương không còn hứng thú với những câu chuyện của chồng. Với cô, trở về nhà sau giờ làm và đối diện với Dũng trở thành một gánh nặng, nhất là khi cô ngày càng gắn bó với anh chàng trưởng phòng độc thân ở cơ quan.

 

Mọi bản năng trong con người cô như được “đánh thức” hoàn toàn khi cô ở trong vòng tay của anh chàng hóm hỉnh và điển trai vốn là mục tiêu săn đuổi của nhiều cô nàng trong công ty ấy. Đó là điều mà cô không bao giờ có thể tìm được khi ở bên chồng. Những lời đàm tiếu trong công ty rồi cũng tới tai Dương nhưng cô mê muội, lờ như không hay biết.

 

Trái với niềm hân hoan và hạnh phúc của Dương, Tùng, chàng trưởng phòng, hoàn toàn vô cảm và hờ hững khi cô thông báo về giọt máu của anh đang lớn dần trong cơ thể cô. Tùng lặng lẽ đệ đơn xin thôi việc, chuyển công ty, cắt đứt liên lạc với mọi người và không để lại cho Dương một lời từ biệt. Cái thai trong bụng của Dương ngày một to khiến cô buộc phải nói thật với chồng. Dương gửi lại Dũng tờ đơn ly dị và bức thư xin lỗi trước khi cô rời khỏi tổ ấm của hai người.

 

Dương thuê một căn phòng trọ chật hẹp để ở. Bụng mang dạ chửa, cô cố gắng lo liệu cho cuộc sống của mình bằng số tiền dành dụm trong vài năm đi làm. Đêm đến, Dương trằn trọc bởi những dòng suy nghĩ chạy dài, cô nghĩ về đứa con trong bụng, về sự chạy trốn của Tùng và tương lai của chính mình, rồi sau đó tự “xoa dịu” bằng cách mường tượng ra hình hài nhỏ xinh của đứa con sắp chào đời.

 

Đối diện với những cơn đau khi trở dạ một thân một mình, Dương chỉ biết gào thét trong đau đớn và cô đơn. Tiếng khóc của đứa con gái mới chào đời đánh thức cô tỉnh giấc sau một giấc ngủ chập chờn nhiều mộng mị. Dương gắng gượng với lấy điện thoại đang đổ chuông inh ỏi đầu giường. Trên đường vào bệnh viện, Dương đã cố nhắn cho Tùng cái tin để thông báo với anh về con gái. Cô hi vọng, đó là cuộc điện thoại của Tùng sau hơn 5 tháng bặt tin. Đầu dây bên kia mẹ cô đang khóc nấc vì đứa con gái dại khờ của bà đang một thân một mình trong bệnh viện. Dương bật khóc nức nở.

 

Trở về ngôi nhà gắn bó với tuổi thơ của mình cùng đứa con gái vài ngày tuổi đỏ hỏn trong tay, Dương thấy bình yên lạ thường. Thật sai lầm, sao cô không tìm về nơi này sớm hơn mà mòn mỏi chờ đợi sự trở về của một người đàn ông không thuộc về mình!

 

Dương Cầm

Vì ‘lương tâm’, chồng tôi không thể bỏ bồ

Hơn 3 tháng bỏ nhà đi, giờ anh quay về nhưng không xin lỗi hay nói gì. Tôi kiên quyết bắt anh lựa chọn thì anh bảo: Làm người phải có lương tâm, anh không thể bỏ cô ta liền ngay lúc này được mà vẫn đi đi về về giữa 2 bên.

Tôi luôn quan tâm đến mục Tâm sự vì mỗi bài viết tôi đều bắt gặp hình ảnh của mình trong đó. Tôi cảm thấy bớt buồn hơn vì mình không phải là người duy nhất bất hạnh. Tôi lấy chồng năm 30 tuổi. Tôi và anh làm chung trong một công ty, lúc đấy anh đã có vợ nhưng chưa đăng ký kết hôn và cũng chia tay được hơn một năm.

Sau 6 tháng quen nhau tôi và anh quyết định đi đến hôn nhân, dù bị sếp và các đồng nghiệp ngăn cản vì cho rằng không hợp nhau. Chúng tôi vẫn quyết định cưới vì tôi không thể trở thành gái ế, còn anh chọn tôi vì tôi có đủ điều kiện về vật chất như anh mong muốn. Không may cho tôi trước ngày cưới một tháng thì bố anh mất, anh là con trai trưởng nên phải thọ tang bố 3 năm theo phong tục của người Bắc.

Đám cưới bị hủy, lúc này tôi đã mang thai 5 tuần. Anh bảo rằng vì không muốn mọi người cười chê nên đưa tôi đến bệnh viện để phá bỏ. Tôi may mắn gặp được bác sĩ có lương tâm đã giúp tôi giữ cái thai. Kể từ đó anh trở nên hằn học với tôi vì cho rằng tôi không giữ sĩ diện cho anh, mà anh không hề cảm thấy tội nghiệp cho tôi khi phải chịu búa rìu dư luận. Tôi chấp nhận tất cả chỉ mong có một ngày nào anh sẽ suy nghĩ lại và yêu tôi hơn.

Thế rồi 8 tháng sau tôi sinh được một bé trai đẹp như thiên thần, tôi thầm cảm ơn vị bác sĩ đã giúp tôi, cảm ơn ông trời đã chiếu cố đến tôi. Còn anh cũng rất tự hào vì con nhưng vẫn không thể yêu vợ.

Những tưởng có con rồi anh sẽ quan tâm và chăm sóc cho vợ con nhưng không ngờ càng sống chung với anh tôi mới phát hiện ra anh là con người vô cùng ích kỷ, chỉ biết sống cho bản thân. Anh không phụ vợ bất cứ việc gì trong gia đình, cũng chẳng hỏi han hay quan tâm xem hôm nay vợ con ở nhà như thế nào.

Lịch trình của anh là sáng ngủ dậy vệ sinh xong, ăn sáng rồi đi làm đến chiều về nhà xem tivi, ăn cơm và đi ngủ. Chủ nhật đi gặp bạn bè từ sáng đến tối, có khi qua đêm ở nhà bạn luôn. Trong khi anh vắng mặt ở nhà thì tôi không được phép điện thoại kêu về cho dù là con bệnh hay nhà có khách. Tiền lương thì anh đưa bao nhiêu lấy bấy nhiêu không được phép hỏi thêm, điện thoại hay bóp của anh, tôi không được đụng tới.

Chuyện vợ chồng anh cũng chẳng ham muốn. Tôi thực sự khủng hoảng khi phải sống với người đàn ông kỳ dị như vậy, tôi quyết định ôm con về quê dù con mới có 3 tháng. Rồi anh cũng về quê để đón mẹ con tôi lên nhưng tình hình không những không cải thiện mà còn tệ hại hơn.

Tôi vừa phải đi làm, vừa phải chăm con, cơm nước cho anh. Tất tần tật từ việc lớn tới việc nhỏ trong gia đình tôi đều phải gánh vác. Tôi dành dụm được ít tiền kêu anh đi mua nhà, anh bảo: “Có bấy nhiêu sao mua được”. Thế là tôi phải vác cái thân cò đi tìm và mua được miếng đất 100 m2. Rồi đến lúc xây nhà anh cũng bảo: “Có bấy nhiêu mà xây với sửa cái gì”. Vậy là tôi cũng phải đứng ra tự thiết kế, tự tìm người xây.

Bất hạnh lớn nhất trong cuộc đời của tôi bắt đầu từ giai đoạn này. Trong khi tôi mải lo kiếm tiền, con cái, xây nhà thì anh lại tìm cho mình người đàn bà khác. Điện thoại và bóp là vật bất ly thân, dù anh có đi ngủ hay đi tắm thì nó cũng luôn bên mình. Và cũng từ rất lâu tôi không muốn đụng đến điện thoại của anh làm gì. Thế nhưng trời xui sao hôm ấy anh đi qua đêm đến sáng về vội vàng đi tắm nên để điện thoại ở ngoài, lúc ấy tôi chuẩn bị đưa con đi học và đi làm.

Cả 5 năm rồi mỗi lần anh đi qua đêm, đều bảo anh đi làm hoặc giải trí với bạn bè nên tôi cũng chẳng hỏi nữa, để làm gì vì có hỏi cũng không có câu trả lời khác. Tôi tò mò với chiếc điện thoại cảm ứng mới mua của anh thì phát hiện ra một tin nhắn đang còn lưu chưa kịp chuyển, bình thường tin nhắn đi và tới sau khi đọc xong là anh xóa hết. Trời ơi! Anh gọi người đàn bà khác là “Vợ”, trong khi đi đâu anh cũng chỉ giới thiệu và gọi tôi là mẹ của con anh.

Tôi khóc lóc, chửi bới, van xin anh đủ kiểu nhưng anh vẫn không hề rung động. Anh nói rằng cần có một cuộc sống cho riêng anh nên đã dọn quần áo ra đi, mặc cho mẹ con tôi vật vã khóc lóc. Chỉ tội nghiệp cho con trai tôi mới 5 tuổi đầu đã chứng kiến cảnh đổ vỡ của ba mẹ nó. Nhưng nó không hề căm ghét hay chối bỏ ba nó mà lúc nào cũng bênh. Tối nào cũng vậy cứ bảo “Mẹ ngủ đi, ba đi làm vài bữa ba về mua sữa cho mẹ con mình”.

Ngày dọn về nhà mới tôi lại điện thoại van xin anh hãy thương lấy con, nó không có tội, hãy vì con mà quay về nhưng anh vẫn không về để cho mẹ con tôi sống bơ vơ tự lo lấy. Vừa sợ ma, vừa tủi lại vừa hận nhưng vì con, tôi đã vượt qua tất cả. Sau hơn 3 tháng anh bỏ nhà đi, hôm qua anh lại quay về nhưng không hề xin lỗi hay hỏi xem tôi đồng ý cho anh ở lại hay không, anh cứ ở. Tôi thương con, thấy ba về nó mừng lắm quấn quýt, hỏi han, quan tâm dù ba chẳng để ý.

Rồi tôi lại đọc được tin nhắn tới của người phụ nữ đó gọi anh là “Chồng yêu”, tôi cay đắng và đau khổ lắm mới nói chuyện dứt khoát với anh rằng: tôi sẽ bỏ qua tất cả khi anh quay về nhưng có một yêu cầu là anh phải chấm dứt ngay với cô ta. Anh bảo: Làm người phải có lương tâm, anh không thể bỏ cô ta liền ngay lúc này được mà vẫn đi đi về về giữa 2 bên.

Tôi không thể hiểu nổi cái chữ lương tâm anh đặt cho cô ta có nghĩa là gì nữa. Nếu có lương tâm anh đã không bỏ mẹ con tôi như vậy, nếu có lương tâm thì vợ anh tài giỏi, hiền lành như vậy, con anh xinh đẹp thông minh thế kia, họ có lỗi gì mà anh xem thường, chối bỏ và hành hạ tinh thần như vậy.

Tôi thật sự bế tắc không biết phải giải quyết như thế nào trước tình huống này. Tôi hoàn toàn không có sự lựa chọn, anh muốn đi thì đi, muốn về thì về, tôi có nói cũng không được mà không nói thì tức. Mình đâu phải phụ nữ không biết gì, sống bám vào chồng đâu mà bị áp đặt như vậy.

5 năm nay mình hy sinh như vậy mà có được đền đáp gì đâu. Tôi muốn ly dị nhưng còn đắn đo, bởi nếu tôi ly dị thì anh ta lại được tự do kết hôn lần nữa mà không vướng bận gì. Còn con anh ta thì anh muốn về tôi không thể cản được bởi vì không lẽ anh vào nhà tôi gọi công an tới bắt hay sao?

Kiều

“Nàng chơi quá, tôi chiều sao nổi?”

Sau lần đầu tiên giữa tôi và nàng, tôi hỏi “có yêu anh không?”. Nàng bảo “có”. Tôi hỏi “anh là người thứ mấy?”. Nàng rất thật thà “thứ 5”.

Tôi là người đàn ông thứ 5 trong cuộc đời nàng, ban đầu tôi cũng gờn gợn. Thế nhưng, đó không phải là lý do khiến tôi không đến với nàng. Tôi không đến với nàng chỉ vì nàng mặc những thứ hàng hiệu quá đắt… Nàng chơi quá, tôi sợ không chiều nổi.
Chiều nàng - Ảnh minh họa
Chiều nàng – Ảnh minh họa
Tôi là một kĩ sư. Công trình mà công ty tôi đảm nhiệm có trên khắp mọi nẻo đường tổ quốc. Trong khi làm một công trình ở miền Trung, tôi quen nàng. Nàng hơn tôi 3 tuổi, nhưng vẫn thật thà yêu tôi. Chúng tôi bắt đầu tình yêu ở một thị trấn nhỏ của một tỉnh miền Trung. Tình yêu tưởng không thể chia cắt ngày ấy nay đã tan thành mây khói…
Ngày yêu nhau, tôi cảm kích vô cùng về nàng. Nhà nàng có điều kiện nhưng ngày tôi dắt nàng về nhà giới thiệu – nhìn nhà tôi nghèo lắm thế nhưng nàng không thở dài, nàng không kênh kiệu. Nàng lao vào bếp nấu cơm với mẹ và ngoan ngoãn nghe tôi sai bảo. Buổi sáng ngủ dậy, nàng tự động thu dọn quần áo của mẹ, tôi và của nàng rồi giặt lấy giặt để… Mẹ tôi tỏ ra rất hài lòng về nàng. Người nghiêm khắc và soi mói con gái nhiều như mẹ, còn bảo: Lấy được con ạ, hơn vài tuổi không sao.

Thế mà tôi lại là thằng đàn ông thất hứa. Vài lần về nhà nàng, thấy nhà nàng to lớn, bố mẹ nàng cao sang…tôi ngại. Tôi chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ trông chờ vào gia đình nhà vợ. Tôi chỉ nghĩ, mình sẽ lấy vợ có hoàn cảnh như mình, không nghèo đến mức mình phải lo toan cho cả nhà họ nhưng cũng không giàu đến mức tôi bị mang tiếng bám váy vợ.

Thế nhưng nàng lại khác. Cho dù nàng hòa hợp rất tốt khi ở nhà tôi nhưng bản tính của một tiểu thư ăn chơi của nàng thì còn nguyên. Nàng rất thích mặc hàng hiệu… Một tháng lương của tôi mua được 3 cái quần bò cho nàng là cùng. Chính vì thế tôi sợ…

Nghĩ cùng hài hước, tình của tôi bị chia cắt cũng chỉ bởi những cái quần bò…Tôi luôn bị ý nghĩ ám ảnh. Tôi về lại thị trấn miền Trung thăm nàng được vài ba lần. Còn nàng ra Hà Nội thăm tôi được mấy bận. Thế rồi, tự tôi cứ giãn dần ra. Tôi không gọi điện, ít nhắn tin, hay cáu gắt…

Nhiều lần nàng chất vấn: Anh không đến với em chỉ vì em không còn là con gái? Em có làm gì sai không? Nàng hỏi rất nhiều. Lòng tự trọng của một người đàn ông không cho phép tôi nói thật.

Đàn ông tưởng là mạnh mẽ… Thế nhưng nói thật là chúng tôi có rất nhiều nỗi sợ hãi. Sợ hãi nhất là mình trở nên hèn kém vì không có tiền để chăm lo cho cuộc sống của người yêu/người vợ của mình. Thế nên tôi nghĩ, lấy vợ cũng như sắm áo (một cái áo chỉ nên sắm một lần) phải lựa cái vừa với mình thì mới ở được, mặc được.

Theo Vietnamnet

Tính… đàn bà

Hồi mới cưới, vợ chồng mình đã thỏa thuận, việc nhà cả hai sẽ cùng làm. Anh phụ trách việc lau nhà, giặt giũ. Tới bữa, em nấu cơm thì anh làm cá, em rửa chén thì anh dọn bàn. Vợ chồng làm gì cũng có nhau, vui vẻ và hạnh phúc biết mấy.

Đàn bà
Đàn bà

Lúc em mang thai, thương em bụng bầu nặng nhọc, anh giành làm hết việc nhà để mẹ con em được an toàn. Em sinh, anh gánh luôn việc chăm con để em được nghỉ ngơi. Đêm đêm, anh thức pha sữa, thay tã cho con. Anh nghĩ mình sức vóc đàn ông, thức đêm mấy bữa sáng ra bước đi còn lơ mơ như người say rượu, người yếu đuối như em chắc không chịu nổi. Vì vậy, con gái quen hơi ba hơn mẹ. Phụ nữ nuôi con nhỏ thì da nhăn má hóp, em vẫn tươi mơn mởn đúng với câu “gái một con trông mòn con mắt”, chỉ tội cho anh mặt mũi cứ bơ phờ.

 

Con gái tới tuổi đi học, đường sá xe cộ đông đúc, anh phải đưa đón con cho an toàn. Mỗi chiều đón con, con bảo cô giáo dặn phải mua giấy vẽ, bút chì màu, khi thì con đòi mua kẹp tóc, băng-đô cho giống bạn, anh phụ trách luôn việc chở con đi mua sắm. Mỗi ngày nghe con kể chuyện trường lớp, bạn bè, anh trở thành nhà tư vấn tâm lý, dạy con phải ứng xử thế này thế kia. Có những chuyện tế nhị, anh bảo em trò chuyện với con, nhưng em luôn thoái thác, cho là chuyện nhỏ, con còn con nít, vội gì. Nhắc em chơi với con thì em bảo chán, đưa con đi mua sắm em nói không có thời gian. Con gái từ nhỏ đã quen việc gì cũng to nhỏ với ba, nhờ ba giải quyết giùm.

 

Thương vợ thương con, anh phải gồng hết sức. Việc cơ quan không xuể thì tranh thủ làm vào buổi trưa hoặc lúc hai mẹ con đã ngủ. Nhiều lúc cũng buồn, thấy mình tụt hậu, cu ky chẳng còn bạn bè gì. Nhưng, nhìn con gái mỗi chiều tan trường chạy đến sà vào lòng ba, toe toét cười hỏi ba chờ có lâu không, có mệt không, anh nghĩ sự hy sinh của anh là xứng đáng.

 

Mỗi năm anh đều được cơ quan thưởng một số tiền kha khá. Ba má cũng có cho anh ít tiền làm vốn. Anh bàn với em nên đầu tư vào cổ phiếu, nhưng em cực lực phản đối. Muốn chiều em cho yên cửa yên nhà, anh giao hết tiền dành dụm cho em giữ. Một bữa, bạn em tới nhà bàn việc hùn nhau mua đất. Em hào hứng cùng bạn lên kế hoạch sẽ góp vốn thế nào, lo giấy tờ, chia lời lãi ra sao.

 

Bạn bảo: “Hay cậu hỏi ý ông xã, đàn ông nhiều lúc sáng suốt hơn tụi mình”. Em buông một câu xanh rờn: “Ổng có tính đàn bà, chỉ giỏi việc nhà, đâu có làm được việc lớn, tớ tự quyết định được rồi”. Nghe em nói mà anh bàng hoàng. Hóa ra những hy sinh của anh đối với em đơn giản chỉ là vì anh… có tính đàn bà.

 

Càng nghĩ anh càng giận, muốn quẳng hết gánh nặng này để thong dong làm… một người đàn ông theo cách nghĩ của em. Nghĩa là, đàn ông thì phải nói chuyện quốc gia đại sự, chiều chiều vô tư đi nhậu, Chủ nhật vác vợt ra sân, chuyện nhà đều tự mình quyết định… Em có bao giờ nghĩ, liệu khi anh buông cái gánh nặng ấy xuống, đường xa gập ghềnh, em có mang nổi trên vai? Và, anh độc đoán như một người đàn ông gia trưởng, liệu em có hài lòng.

 

Ông bà ta hay nói “được đằng chân lân đằng đầu”. Có lẽ, ngay từ đầu anh đã sai khi lúc nào cũng cưng chiều em.

 

Theo PNO

Chị em dâu

Chị về trước, em về sau, nhưng vẫn là chị em một nhà.

Chị về trong cái năm đói quay đói quắt, chiến tranh giặc giã để chị phải xa chồng. Chị về trong cái ngày có rổ khoai lang mời bà con xóm giềng và mặc bộ quần áo nâu sòng đất mẹ. Chị về, trong xót xa của bố mẹ, trong xót xa của anh!

 

Dâu trưởng - Ảnh minh họa
Dâu trưởng – Ảnh minh họa

Em về trong thời bình, bồng bềnh váy trắng, phấn son loẹt lòe giữa ngày hè. Em về trong niềm vui sướng của gia đình, của bản thân và trong niềm hân hoan của chị.

 

Chị về làm dâu, dâu trưởng. Trăm mối lo, nghìn gánh nặng ập lên đôi vai gầy. Chị gầy. Bé. Nhanh thoăn thoắt. Họ hàng bên gia đình chồng không ai chê trách chị nửa câu. Nhưng số ở đời, mẹ chồng, em chồng, nàng dâu, nên chị khổ.

 

Em về làm dâu, dâu út trong nhà, trăm mối lo toan, em không phải động mối nào. Em chậm, béo. Họ hàng bên chồng không ưng, chê bai, so sánh đủ điều với chị. Chị nhẹ nhàng nhắc mọi người không như thế, em mới về nhà chồng.

 

Chị không khỏe mạnh mãi. Ròng rã 25 năm bên nhà chồng, chị yếu hẳn. Anh từ chiến trường về, thương binh hạng nặng, không còn giấy tờ, mất hết ưu tiên, một tay chị chăm, chị cáng đáng gia đình. Bà nội chồng, bố mẹ chồng, em chồng, anh và 4 đứa con thơ, gánh nặng này tưởng như chị gục ngã, nhưng như sức mạnh vô hình, trách nhiệm người con, người vợ, người mẹ còn dở dang, chị vùng lên, tiếp tục sống. Chị không hé răng kêu khổ, dù số chị có khổ.

 

Chị hi sinh vì gia đình, vì mọi người, vì anh em. Chị không vì chị. Vừa đẻ đứa lớn được 5 hôm, chị hùng hục tã lót, làm đồng áng. Mẹ đẻ thương, đón về, nhưng bố mẹ chồng không cho. Chị không dám cãi lời, ở lại. Đẻ đứa út hồi trưa, đang làm ngoài đồng chị trở dạ. Cố lết về đến nhà rồi chị vật vã, chị sinh.

 

Chị chạy vạy đôn đáo bầu bí to đùng, mưa gióp sấm chớp vẫn đi vay lấy vài trăm, bỏ cả vốn anh trai cho vay mua con lợn giống chạy việc cho chú út. Chị kể, ngày xưa có 30 nghìn 1 con lợn giống, 6 nghìn 1 thùng thóc, thế mà chị chạy việc cho chú út phải bán cái ao, vay mượn khắp nơi lấy 6 triệu đồng, lãi hàng tháng chị đóng. Chị không kể ra, nhưng bà con họ hàng ai cũng biết. Suốt cả chặng đường chú út đi có bước chị đỡ. Nhưng giờ, lên đến tá, chú út phụ công chị mất rồi.

 

Em về, bầu bí 3 tháng đầu kiêng khem, tẩm bổ đủ mọi thứ trên đời. Anh chị nghèo, làm trang trại, em không giúp đỡ. Tiền em có gửi tiết kiệm nhưng em không bỏ ra.

 

Chị để 4 đứa con thơ ở nhà, đi làm xa tít tắp. Chị làm ve chai, gánh đá, quán cơm, hầm gà… chưa nghề nào chưa qua tay chị. Chị ngã tím bầm dập, về nhìn 4 đứa con, chị cười xòa: “Mẹ không đau”. Đứa thứ 2 khóc nức nở, nó thương chị thật nhiều. Anh cũng thương chị, nhưng anh đau ốm, mắt kém, đau dạ dày, mảnh đạn vẫn còn ở đầu, không giúp gì được cho chị. Nhiều đêm thương con, thương anh, chị nức nở ướt gối. Anh nén nước mắt, ôm chặt chị vào lòng, xót xa thương chị.

 

Em gần con, 2 đứa bé quấn bác, em không cho. Sợ chúng thương anh chị nhiều hơn thương em. Em bán hàng ngoài chợ. Chỗ che mưa che nắng đàng hoàng, nhưng em vẫn than mình vất vả.

 

Bố mẹ chồng thương em, vì em có con nhỏ, vì em đi chợ hàng ngày có tiền, vì em có lương hàng tháng chồng gửi về, vì em giàu có hơn chị.  Chị không được bố mẹ chồng thương, vì anh đau ốm triền miên, vì chị không có tiền dư giả, vì lo cho bố mẹ chồng là nghĩa vụ của chị, vì chị là dâu cả.

 

Bà nội chồng què quặt, nằm trong buồng không đi lại được. Bà thương chị. Chỉ có chị mới tắm giặt, cơm cháo, hoa quả cho bà. Em không tắm, không chăm bà. Em sợ bẩn.

 

Con chị, đứa lớn đã lấy chồng, sắp có con. Chị sắp thành bà ngoại. Đứa thứ 2 đi học xa nhà, nhớ chị, khóc ròng từng đêm, tự hứa phải phấn đấu. Hai đứa bé ở nhà, chuẩn bị thi hết cấp hai, ba. Học trường chuyên lớp chọn nên chị vui lắm.

 

Con em bé. Học không tốt, chị bảo đưa ra chị cho anh chị dạy. Em không nghe, chị thương cháu, hờn giận em. Em không ra chị nữa, chị buồn.

 

Chị như gương sáng, bao người noi theo chị. Em sống không như chị, nhưng chẳng bao giờ chị so bì. Chị khổ, nhưng chị luôn mong em vui. Nhưng đã là chị em một nhà, cũng nên thương nhau chứ?

 

Gọng Vó

Hám chồng giàu, được mẹ chồng ki

Trong nếp sinh hoạt gia đình, chị Tú Phương (Bắc Linh Đàm, Hà Nội) luôn nhớ nằm lòng mấy nguyên tắc: mở vòi nước để rửa đồ phải nhỏ giọt, nước vo gạo phải giữ lại để rửa rau, nước rửa rau giữ lại để rửa bát, nước rửa bát giữ lại để… kỳ cọ toilet.

Chị Phương mới về làm dâu nhà bà Cầm chưa được một năm, nhưng trong thời gian đó chị đã đủ ngấm về “cái tội ham chồng giàu”. Từ ngày bước chân vào căn biệt thự to đùng của nhà chồng, chị mới thấm nhà chồng rất khá giả nhưng mẹ chồng thì quản lý tiền nong vô cùng chặt tay.

 

Ham chồng giàu gặp mẹ chồng ky bo
Ham chồng giàu gặp mẹ chồng ky bo

Viện lý do có thâm niên trong việc quản tiền, bà bảo hai vợ chồng phải đóng góp 50% tổng thu nhập hàng tháng để phụng dưỡng mẹ và duy trì gia đình.

 

Ban đầu chị cố được nhưng sau chị thấy không thở nổi với sự “kèn kẹt” của bà. Mâm bàn to mà đồ ăn thì gẩy đũa 3 lần là hết sạch.

 

Chị có mua thêm thì bà đay nghiến bảo: “Đúng là nhà quê lên tỉnh, dân Hà Nội có bao giờ ăn thúng ăn chậu như nhà cô”. Thế là chị chỉ còn cách ngậm bồ hòn làm ngọt, có gì ăn nấy. Chị nhìn chồng mà lắc đầu nghĩ thầm: “Bảo sao anh mới bé như hạt mít thế này”.

 

Hàng tối, anh chị lại trốn mẹ đi ăn đêm. “May mà anh cũng tinh ý và chiều vợ chứ không mình chẳng chịu nổi”, chị chia sẻ. Một tháng đầu, chị phát điên với những nguyên tắc của bà. Thi thoảng chị quên vo xong gạo không giữ lại nước, bà lại đứng ngay cạnh lườm nguýt, bóng gió.

 

Chị vừa lau nhà, mẹ chồng lại triết lý “miệng ăn núi lở”, rằng là đàn bà, là vợ thì phải biết chi tiêu, vun vén cho gia đình. Rất nhiều vật dụng nhà anh chỉ có tác dụng trang trí: máy rửa bát, máy giặt, máy hút bụi… bởi cái gì cũng phải làm bằng tay không thì tốn điện, phí nước.

 

Công việc của chị hay phải làm việc trên máy tính, thế nên đêm hôm chị vẫn phải lọ mọ ngồi vào bàn. Trước bà còn nhắc nhở: “Tối muộn, đàn bà con gái chẳng chăm sóc gia đình còn bày đặt công với việc”.

 

Không nhắc đến câu thứ 2, bà cắt luôn cầu dao điện vào 10 giờ tối hàng ngày để “cảnh cáo” con dâu. Chị khó chịu lắm, nói với chồng thì anh cũng bênh mẹ: “Mẹ chỉ muốn tốt cho sức khỏe của vợ chồng mình thôi mà”.

 

Không hiền như chị Phương, chị Thúy Hằng (Ngõ Gạch, Hà Nội) cũng ấm ức không kém về chuyện mẹ chồng ki bo. Nhà chồng chị rất khá giả và đây cũng là một lý do để chị chọn anh xã mình. Nhà mặt phố, bố mẹ chồng cho thuê hàng tháng cũng vài nghìn đô, chẳng ai đi làm cũng không lo chuyện chết đói.

 

Thời gian đầu, chị cũng thấy hài lòng khi thấy bố mẹ chồng thoải mái. Thế nhưng từ ngày sinh em bé xong, chị mới thấy nhà chồng có vấn đề thật. Mẹ chồng nấu được cho con dâu một bát canh chân giò là phải kể lấy kể để với mọi người. Rồi thi thoảng bà lại bóng gió với chị là: “Già như chúng tôi giờ lại phải nuôi vợ chồng anh chị”.

 

Rồi bà khoe với tất thảy mọi người là sắp đi du lịch nước ngoài, vừa móc ví trả hơn 2 ngàn đô để mua vé máy bay thế nhưng bà chẳng bao giờ mua nổi cho cháu được một lọ thuốc nhỏ mũi.

 

Cứ khi nào bố mẹ chị mang đồ ăn, hoa quả dưới quê lên cho con gái là bà cũng “nhảy” ra xem có thứ gì, có ngon không. Đúng lúc mệt mỏi vì vừa trải qua cuộc sinh nở, lại thêm chuyện mẹ chồng “củ chuối”, chị quyết tâm làm cho ra ngô ra khoai. Thấy nhiều lần con dâu “bật tanh tách”, bà thầm nghĩ “phải dạy con bé này mới được”. Thế là mẹ chồng nàng dâu nảy ra cuộc chiến tranh ngầm. Tuy chẳng ưng gì nhau nhưng trước mặt gia đình cả hai vẫn cười nói vui vẻ.

 

Thấy cô con dâu nấu cháo cho cháu hơi mặn, bà ngon ngọt: “Hình như con dâu sợ cháu bị bướu cổ, thiếu i-ốt hay sao ấy nhỉ?”.

 

Nghe thấy thế chị tức lắm, chị nhanh nhảu đáp lại luôn: “Hôm trước bà Bông hàng xóm có rỉ tai bảo ngày nào mẹ cũng sang kể với bà ấy là con nấu ăn không ra gì, nhạt toẹt nên giờ con cải thiện cho cháu ấy mà”. Nghe vậy bà giật mình thon thót.

 

Rồi bà khoe năm sau bạn bà lại rủ đi châu Âu một chuyến. Khi bà đang thao thao bất tuyệt, chị bảo: “Mẹ nhiều tiền nhỉ, suốt ngày đi du lịch mà việc gì với con cháu cũng tính từng hào”.

 

Thế là từ ấy trong nhà cứ lời qua tiếng lại suốt.

 

Theo TTVN

Giọt nước tràn ly

Cầm tờ quyết định ly hôn của tòa án, tôi thở phào nhẹ nhõm. Thú thật, ly hôn là sự giải thoát cho tôi. Tình yêu của tôi dành cho vợ đã bị giết chết từ rất lâu rồi. Tất cả cũng chỉ vì cái tật xấu không thể nào bỏ được của cô ấy: mê đánh bài…

Giọt nước tràn ly vì vợ cờ bạc
Giọt nước tràn ly vì vợ cờ bạc

Hồi yêu nhau, cô ấy cũng chưa mê mẩn bài bạc cho lắm, thỉnh thoảng mới ngồi sòng tứ sắc với mấy bà cùng xóm. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ người yêu giải trí cho vui. Ai ngờ, sau khi cưới nhau, tật đánh bài của cô ấy ngày càng nặng.

 

Tôi đi làm suốt ngày, đến tối mịt mới về, còn vợ tôi thì ở nhà quản việc nội trợ. Hai vợ chồng chưa có con nên vợ khá rảnh rang, thế là “nhàn cư vi bất thiện”, cô ấy rủ vài bà trong xóm lập hội đánh bài. Ban đầu chỉ là chơi cho vui, số tiền thắng thua mỗi buổi cũng chỉ bằng bữa đi chợ. Nhưng rồi, máu cay cú ăn thua nổi lên, thời gian vợ ngồi sòng càng lúc càng nhiều, tiền đặt mỗi ván cũng ngày một tăng.

 

Tôi giật mình phát hiện, vợ ngày càng bê trễ việc nhà. Nhiều khi, 18g tôi về đến nhà mà bếp núc vẫn lạnh tanh. Nhà cửa có khi cả tuần cô ấy mới quét dọn một lần. Rồi tiền tôi đưa cô ấy giữ đồng nào thì hết sạch đồng đó. Tôi nhớ có lần đưa vợ giữ giùm 20 triệu tiền của công ty, hai ngày sau tôi hỏi lại thì không còn đồng nào. Lúc ấy, tôi mới phát hiện cô vợ mình lún quá sâu vào bài bạc. Tôi làm dữ, cô ấy hứa sẽ bỏ, nhưng vẫn lén đi chơi lúc tôi vắng nhà.

 

Một ngày đẹp trời, tự nhiên có ba gã xăm trổ đầy mình vào nhà, vứt cái giấy mượn nợ cả gốc lẫn lãi 50 triệu của vợ tôi lên bàn, tôi mới tá hỏa. Bọn họ tuyên bố, không trả tiền thì “xin tí huyết của vợ ông!”. Thế là chồng phải cuống quýt, lật đật lo tiền trả cho vợ. Xong vụ ấy, nếu không nhờ cha mẹ hai bên đứng ra hòa giải, tôi đã ly hôn rồi.

 

Không ngờ, đấy lại là sai lầm lớn của tôi. Không đầy một tháng sau, có một gã ở Campuchia gọi về, bảo tôi mang tiền lên biên giới chuộc vợ đang thiếu nợ bị nhốt trong sòng bài. Lần này, họ không định “xin tí huyết” mà chỉ nói sẽ “gửi ngón tay về”. Thế là, tôi phải vay mượn nhiều chỗ, vác đủ 10.000 USD lên Mộc Bài đón “thần phá của”.

 

Giọt nước tràn ly. Vì nếu cứ dây dưa mãi, chắc chắn tôi phải đi ăn mày vì vợ…

 

Theo PNO

Ngậm bồ hòn làm ngọt

Hồi nhỏ, người tôi ngưỡng mộ nhứt là dì Sáu của tôi. Ai hỏi lớn lên muốn làm gì là tôi trả lời: làm dì Sáu. Chẳng phải vì dì đẹp hay tài ba lỗi lạc, mà chỉ vì tôi thường nghe ngoại, má, mấy dì, mấy mợ… khen dì có phước, được chồng cưng.

Nặng nợ chồng làm biếng
Nặng nợ chồng làm biếng

Dì Sáu tôi lấy chồng ngoài thị trấn, nghe đâu cũng con nhà nền nếp, gia giáo. Dượng làm công chức, đeo kính nhốp, đầu chải láng o, dáng dấp nho nhã, nói năng mềm mỏng, ăn mặc lịch sự. Với ai dượng cũng xởi lởi thăm hỏi rất chân tình. Bà con họ hàng đều quý mến dượng, nói ông ngoại ăn ở có đức nên con gái được tấm chồng hiền. Riêng bà ngoại thì mừng khấp khởi vì chắc mẩm con mình không chỉ được ăn trắng mặc trơn, không phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời như hầu hết đàn bà ở quê, mà còn tránh khỏi cảnh chồng chúa vợ tôi, sáng say chiều xỉn.

 

Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh mỗi lần dì dượng về thăm nhà bao giờ cũng quần áo thiệt đẹp, thơm tho. Hai người thả bộ trên đường làng, dượng một tay che dù cho dì, một tay xách giỏ, qua cây cầu khỉ bắc ngang con mương trước nhà, dượng nắm tay dì dìu từng bước, luôn miệng: Coi chừng té nha em, chừng, chừng em… y như trong phim, dù dượng thừa biết dì có thể nhắm mắt băng băng đi qua cây cầu dì đã từng qua gần 20 năm.

 

Thấy vậy ai không nghĩ Sáu sướng nhứt trần đời. Cho tới lần dì Sáu về nhà một mình, vô buồng ngồi khóc kể với ngoại chuyện làm dâu cực như người ở, thức từ bốn giờ sáng đến khuya cũng chưa ngơi tay. Chồng không đỡ đần được cho vợ, nhờ chuyện gì cũng nói anh hổng biết, từ nhỏ đến giờ chưa từng làm bao giờ, em sai anh, hư bột hư đường, ráng chịu nghen. Chịu hết xiết, Sáu đòi ra riêng, dượng trách Sáu không thương chồng, không phụ giúp chồng trả hiếu mẹ cha. Vậy là Sáu phải ngậm bồ hòn làm ngọt mấy năm qua. Sáu về, ngồi chưa nóng chỗ, dượng hớt hải chạy vô nhà, lớp năn nỉ ngoại, lớp năn nỉ Sáu… Giọng dượng nói giống như muốn khóc. Ngoại vốn xưa nay thương dượng cho nên thấy chuyện cũng chẳng có gì lớn lao, răn dạy con gái phải vì chồng mà ráng chịu cực, mà tính ra có thấm tháp gì so với người khác. Vậy là Sáu trở lại nhà chồng.

 

Lần thứ hai Sáu về khóc với ngoại có cả dượng. Đó là lần hai người mượn ngoại tiền để trả nợ do dượng dễ tin nên bị bạn lừa, giờ mắc nợ nhiều quá trả tiền lời chịu không thấu. Thương con, ngoại gom góp của cải lâu nay chắt chiu đưa cho Sáu. Dượng sụp lạy ngoại nói ơn này con nhớ suốt đời, hứa sẽ làm lụng để có tiền sớm trả cho má, hứa sẽ không làm cho con gái má phải khổ sở lần nữa vì chuyện tiền nong. Ngoại nghe mát bụng, không la rầy dượng tiếng nào.

 

Bẵng đi chừng mấy năm, ít thấy Sáu về thăm ngoại. Hỏi ra mới biết dì dượng đã dời nhà tới tỉnh khác để… trốn nợ. Dì dượng làm gì để đến nỗi phải mang nợ thì không ai biết, kể cả ngoại. Thương con cháu, ngoại đùm túm những gì có được lặn lội tìm thăm. Chừng về, ngoại thẫn thờ hai ba ngày chưa hết. Ngoại kể, dượng vẫn y như xưa, ông bà sui cũng vồn vã, kêu quán đem hết món này đến món kia đãi đằng ngoại phủ phê như hồi trước, chỉ có Sáu, quay như cái chong chóng, vừa chăm sóc con cái, vừa quán xuyến cái cửa hàng tạp hóa kiếm tiền lo cho cả nhà. Gặp ngoại, dượng cúi đầu chịu tội, nói con xấu hổ, nhục nhã quá, không dám về gặp má. Con làm đàn ông mà không lo được cho vợ con có cuộc sống sung sướng, con không xứng đáng làm rể má… Còn ông bà sui thì khen con dâu nức nở khiến ngoại muốn trách cũng không trách được, bị rào đường chặn ngõ hết ráo rồi.

 

Từ đó, cứ vài ba tháng ngoại lại cụ bị đi thăm Sáu. Đi vài chuyến, ngoại bắt đầu sinh nghi. Ngoại nói “hình như thằng dượng mày nó thất nghiệp. Tao thấy nó muốn ở nhà là ở nhà, muốn đi giờ nào là đi. Ở không ăn xài kiểu đó núi cũng lở, huống chi là…”. Thêm vài chuyến nữa, ngoại dứt khoát không bao giờ tới thăm Sáu, lý do thì chỉ mình ngoại biết. Chỉ một lần, lúc đó tôi đang đấm lưng cho ngoại, ngoại thủ thỉ, dặn dò: “Ráng mà tỉnh táo chọn chồng nghen con”. Tôi cắc cớ ghẹo ngoại: “Ủa, phải mê mới chọn, chớ tỉnh sao chọn được ngoại?”. Ngoại cười buồn hiu, “ờ, ngoại nhắc cho có chừng thôi, chớ ngoại biết khó, khó lắm, như Sáu mày…”.

 

Cũng hơn chục lần Sáu tính ly hôn. Giận, viết đơn, dượng ỉ ôi hứa hẹn, lại xé đơn. Cứ vậy mà làm riết. Dượng không cờ bạc, không rượu chè, không bạo hành vợ. Dượng chỉ làm biếng và nói dóc tổ. Lúc đầu, Sáu bỏ qua, tại thấy cũng không chết ai… Nhưng ngày qua tháng lại, niềm tin cứ lụi dần mà vẫn phải sống chung vì con cái, vì tiếng thơm… Sẵn đà được ngoại tâm sự, tôi thắc mắc: “Vậy tại sao ngoại không đi thăm Sáu nữa?”. Ngoại thở cái khì, “ờ tao thấy buồn, ân hận, lên xe đò ngồi mà tưởng tượng ông bà sui, thằng rể đang cười ngạo mình, già sắp xuống lỗ nghe nói nịnh mà cũng tin”.

 

Theo PNO

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống