Việc gì phải giữ chồng !

Phụ nữ chẳng cần phải khư khư giữ chồng làm gì! Phụ nữ chỉ cần sống vui vẻ, độc lập, tự tin và làm tốt vai trò của mình. Lúc ấy, đàn ông sẽ phải chạy theo giữ họ vì lo sợ vợ bị kẻ khác nẫng mất ấy chứ !



Vợ – chồng xét trên phương diện pháp luật là bình đẳng, xét trên phương diện tình cảm là yêu thương và trách nhiệm với nhau từ cả hai phía, có trao đi và có nhận lại. Vậy sao phụ nữ thường cứ phải truyền tay nhau bí kíp giữ chồng nhỉ? Rồi cả ngày chỉ chăm chăm nghĩ cách chiều chồng, giữ chồng, có khi quên hết cả bản thân, đánh mất chính mình mà cuối cùng chồng vẫn đối xử tệ, thậm chí là phản bội.

Phải chăng người phụ nữ khi kết hôn rồi hạ “giá” hơn đàn ông nên họ phải lo giữ đàn ông? Có bao giờ phụ nữ lật ngược lại vấn đề: Sao không phải là chồng lo giữ mình, hoặc ít nhất cũng là 2 người cùng lo giữ nhau? Hay đáo để hơn là mình còn phải học cách giữ mình nữa chứ, vì xung quanh ngoài chồng ra thì còn rất nhiều đàn ông quyến rũ ! (Thiện tai!).

Giữ chồng tức là bạn phải tôn trọng, tìm hiểu và chiều theo những sở thích của chồng. Trong khi bạn thích gì có khi chồng chẳng mảy may biết tới. Giữ chồng là phải luôn kiểm tra công khai hoặc ngấm ngầm điện thoại, facebook, yahoo xem chồng có chát chít, liên lạc với em nào không.

Bạn còn phải luôn lo lắng, gọi điện, nhắn tin liên tục mỗi khi chồng đi nhậu, đi chơi với bạn bè… khiến chồng chán ngán còn bạn thì mệt mỏi. Tất cả những điều đó chỉ để cho chồng bạn thấy là anh ta có một người vợ hết lòng hy sinh, luôn vì anh ta mà làm mọi việc, yêu anh ta hơn tất thảy.

Dần dà, anh ta coi tình cảm của bạn là đương nhiên, chẳng cần anh ta chăm chút, vun đắp nữa. Rồi ngoài kia có cơn gió lạ kiêu kì, đỏng đảnh lại khiến anh ta ngẩn ngơ và mải miết chạy theo. Đàn ông thích chinh phục mà!

Hãy chăm sóc đến vẻ bề ngoài của bạn, để nếu bạn không phải xinh đẹp sắc nước hương trời thì cũng không được để mình xấu xí. Ăn mặc chỉn chu, bạn thỏa mãn cho chính cảm xúc của mình, bạn tự tin và thoải mái khi ra ngoài giao tiếp, và để chồng chẳng có lí do gì để chê mình bù xù, xấu xí hơn mấy em mơn mởn khác.

Phụ nữ chẳng cần phải khư khư giữ chồng làm gì! Phụ nữ chỉ cần sống vui vẻ, độc lập, tự tin và làm tốt vai trò của mình (Ảnh minh họa).

Có khi có sáng bạn đi làm xịt tẹo nước hoa, tô tí môi, kẻ thêm tí mắt này, quần áo điệu đà, chồng chẳng lại lo lắng hỏi khéo: “Anh có làm gì sai em cũng đừng bỏ anh nhé, vì em có bỏ anh thì anh vẫn lấy được vợ khác, chỉ khổ con và em”. Vợ gặng hỏi thì mới khai thật: “Vợ dạo này chưng diện cho giai nào ngắm đấy không sợ anh ghen à?”. Vậy là bạn đã thành công một bước trong việc khiến chồng phải lo giữ mình rồi!

Phụ nữ rất rất nên độc lập, mà trước hết là về kinh tế. Hãy làm việc chăm chỉ và cố gắng phấn đấu trong sự nghiệp. Tiêu đồng tiền bạn bỏ công sức làm ra chẳng phải thích thú hơn rất nhiều tiền của người khác sao, cho dù người ấy là chồng bạn! Sự thật là kinh tế ảnh hưởng đến khá nhiều khía cạnh trong đời sống hôn nhân. Một người phụ nữ giỏi giang, độc lập về kinh tế sẽ đẹp và giá trị cao trong mắt chồng và gia đình nhà chồng.

Ngoài độc lập về kinh tế, hãy độc lập về cảm xúc. Từ “độc lập” ở đây không có nghĩa 2 người là 2 thế giới riêng không có điểm chung, mà có nghĩa bạn không để mọi cảm xúc của mình bị chi phối quá nhiều bởi chồng, để tâm hồn bạn thanh thản mà chồng cũng nảy sinh tâm lý không nắm giữ được vợ, sợ mất vợ có ngày!

Bạn rủ chồng đi uống cà phê, chồng than mệt không đi, nhiều lần như thế, bạn hãy đi cà phê với người bạn khác, có thông báo cho chồng đoàng hoàng. Lần sau bạn rủ đi đảm bảo chồng bạn đi ngay, thậm chí là còn chủ động mời vợ đi vì lúc ấy chồng bạn nhận ra “sẽ có lúc vợ không cần mình thật, đâu phải không có mình thì vợ không sống được”.

Đừng gọi điện cho chồng khi chồng đi gặp bạn. Nếu chồng sai hẹn giờ về thì mới nhắn tin nhẹ nhàng hỏi thăm. Cuối cùng, chồng lại than thở sao vợ mình chả cần mình, không gọi điện giục như vợ người khác và lại chủ động gọi cho vợ chỉ để báo “anh sắp về với em đây” cũng nên!

Hãy tận hưởng cuộc sống với những phút giây riêng tư của mình. Những sở thích, thói quen nào là của riêng bạn, hãy giữ gìn và thực hiện nó. Thỉnh thoảng thông báo với chồng “hôm nay em có hẹn” hoặc “em đi shopping với hội bạn đây”.

Thậm chí, nếu chồng muốn đi đâu cùng vợ mà không hẹn trước cũng cho chồng out luôn để chồng thấy bạn ngoài vai trò người vợ người mẹ thì cũng có những thú vui và sở thích cá nhân riêng chứ không phải “chồng là một, là duy nhất, là tất cả”.

Bạn không cần phải tìm mọi cách giữ chồng nhưng hãy làm tròn vai trò người vợ, người mẹ trong gia đình để chồng không thể chê trách được gì. Hãy thể hiện tình yêu của bạn, sự dịu dàng nữ tính trời ban của người phụ nữ cho chồng thấy!

Khi chồng đi công tác về, hãy lao ra cửa đón chồng với gương mặt hớn hở, ngọt ngào: “Ôi, anh đã về! Em nhớ anh phát điên lên!”. Rồi dắt chồng vào phòng ăn với những món ngon đã sẵn sàng và bình hoa tươi thơm ngát! Đảm bảo, lần sau chồng bạn đi ra ngoài, nghĩ đến tình yêu cuồng nhiệt đang đợi ở nhà sẽ muốn lao về nhà ngay thôi!

Bản chất của mối quan hệ vợ chồng nằm ở việc đạt tới và duy trì một thỏa hiệp dài hạn, trong đó hai bên đều nhận thấy có sự cân bằng giữa những cái trao đi và những cái nhận lại. Trong cuộc sống hôn nhân, mỗi người vừa phát triển bản ngã cá nhân mình, vừa mang lại sự hài lòng, thỏa mãn tương đối cho đối phương thì hôn nhân ấy mới bền vững được.

Việc trăm phương ngàn kế nghĩ cách giữ chồng vô hình chung đã khiến cho phụ nữ tự đặt mình xuống vị thế yếu hơn và “dìm hàng” chính mình.

Vậy thì việc gì phải giữ chồng, để chồng phải nghĩ cách giữ mình mới là thượng sách !

 

ST

Anh sẽ mua tặng em khi anh có đủ tiền

GócTâmSự – Nếu em thích nó anh sẽ mua cho em khi anh có đủ tiền, đó là câu nói và cũng là lời hứa của một chàng sinh viên nghèo hứa với người mình yêu, nhưng đó không phải là lời hứa chỉ để hứa, những gì chàng sinh viên ấy đã làm là cả một sự nể phục của nhiều người có thể có người coi đó là sự ngu ngốc nhưng được thực hiện và giữ lời hứa điều đó còn quan trọng hơn cả.

Anh sẽ mua tặng em ...
Anh sẽ mua tặng em … Ảnh minh họa

 

Một thời sinh viên đáng nhớ, nó đã bắt đầu biết yêu, vốn dĩ nó là trai tỉnh lẻ nhưng được cái nó học khá tốt và thường đứng đầu lớp cũng như đầu khoa và tất nhiên tấm vé học bổng của mỗi học kỳ cũng thuộc về nó, những năm cấp 3 nó cũng chỉ biết chúi đầu vào học chứ đâu biết đến yêu đương là như thế nào. Bắt đầu đến năm thứ 2, khi con tim biết rung động, biết nhớ biết thương một người khác giới và đó chính là cảm giác “yêu” với  một cô gái. Một cô bé với vẻ bề ngoài nhỏ nhắn xinh xắn và là gái Hà Nội gốc, nhưng kết quả học tập thì không được tốt lắm, điểm nhấn của cô gái là sự khéo léo, biết giao tiếp và ứng xử trong mọi trường hợp có lẽ một phần do sự tiếp xúc với xã hội sớm nhờ ở Hà Nội.

Mới ngày đầu yêu nhau, hai người họ đã phải đối đầu với nhiều áp lực từ nhiều phía như gia đình, bạn bè, trường học… tất nhiên sau tình yêu ấy đã có không ít lời ra tiếng vào  về đôi đũa lệch này, bởi người ngoài cuộc thường nhìn thấy sự khập khiễng trong từng phần của cả hai nên những lời nói không tốt có khá nhiều, nhưng dần một tháng, hai tháng rồi 1 năm trôi qua chúng nó yêu nhau bên nhau là thật lòng, tình yêu ấy đã loại bỏ được  những tiếng xì xào cũng ít đi cũng không ai để ý đến chuyện đó nữa. Họ thường hay đi chơi cùng nhau mỗi ngày cuối tuần, khi đang đi chơi tình cờ cô gái nhìn thấy chiếc váy đẹp đến lộng lẫy, bất kỳ người con gái nào cũng thích những trang phục đẹp dành cho mình hơn thế nữa đây cũng lại  là mẫu mới của năm, cô gái nhìn chiếc vay say đắm, đăm chiêu, chiếc váy như có ma lực hút hồn cô gái, không kiềm chế được nên cô gái bảo với nó “Anh ơi! Chiếc váy kia đẹp quá anh mua tặng em đi được không? Em thích chiếc váy này lắm! mẫu mới của năm đấy anh ạ hôm trước em xem trên mạng giờ mới được diện kiến thích quá!”.Chính bản thân nó cũng phải thừa nhận rằng chiếc váy ấy đẹp nếu như người nó yêu mặc chiếc váy ấy chắc chắn sẽ nổi bật, nhưng với một chàng sinh viên tỉnh lẻ phải đi làm gia sư để kiếm tiền phụ giúp bố mẹ mỗi tháng thì có thể lấy đâu ra từng ấy số tiền trong thời gian này để mua tặng món đồ cho người nó yêu mà món đồ đó lại khá đắt sẽ nằm ngoài tầm kiểm soát của nó lúc này. Nó chỉ biết hứa sẽ sớm mua cho người nó yêu chiếc váy ấy cho đến khi nó có đủ tiền, miệng nó nói vậy và lòng nó thì đã mang quyết tâm sẽ mua được cho người con gái nó yêu chiếc váy ấy . Nhưng có lẽ cô gái không hiểu nó đang nghĩ gì, cô gái cũng cho rằng những lời nói của cậu ta chỉ là lời nói sáo rỗng không thực tiễn hoặc hứa qua cho qua mọi việc. Người nó yêu giận nó, bỏ về trước dù nó đã cố níu tay để đi chơi tiếp nhưng không thể với sự quyết tâm của cô gái trong cơn giận giữ.

Khi nó về ký túc xá, nó suy nghĩ lại những lời cô gái ấy nói rằng “từ khi yêu em anh chưa mua tặng em được một món quà nào đắt giá cả…” nó chìm trong suy nghĩ, nó lại càng thêm đem lòng quyết tâm sẽ kiếm đủ tiền để mua tặng người nó yêu chiếc váy đó. Nó bắt đầu lao vào kiếm tiền bằng nghề phát tờ rơi do môt người bạn giới thiệu, nhưng phải mặc trên người bộ đồ của con mèo khá lớn, chùm kín người để đứng phát tờ rơi, nhảy múa cho mọi người vui, trong bộ đồ đó nó rất nóng bức mặt nhăn nheo lại nhưng thật may mắn chẳng ai nhìn thấy mặt nó như thế nào, những ngày đó nó bận rộn với công việc nên thường xuyên thất hứa với cô gái, đến một tháng hai người cũng chưa có dịp đi chơi cùng nhau. Những cuộc điện thoại gọi nó đi chơi của cô gái đều bị nó từ chối, có những ngày nó cũng chót hứa đi chơi cùng nhưng cuối cùng nó lại thất hứa, cứ thế đến khi cô gái cảm giác như nó không yêu cô gái nữa nên lời “chia tay” đã được nói ra và nó đã đồng ý chỉ với câu “ừ”. Nhưng phía sau từ “ừ” ấy được phát ra thì là cả một tâm trạng bộn về chen lẫn với nỗi buồn bao phủ quanh nó bởi nó đã yêu thật lòng, nó buồn nó muốn hét lên thật to nhưng lại lặng im vì nó phải tiếp tục với công việc.

Còn đối với cô gái ấy, sau khi chia tay nó cũng đã hẹn hò với 1 chàng trai khác đã đi làm nên thường yêu chiều hơn, hàng ngày được đưa đón trên chiếc xe SH, được sự quan tâm thường xuyên được đi chơi cùng anh chàng kia. Một ngày tình cờ đi trên phố cổ, công việc của nó cũng kết thúc, nó bắt đầu bước chân ra về, lối sang đường hôm nay thật sự làm nó cảm thấy nóng bức, và điều nó thấy đó là người nó yêu đang đi bên cạnh một người khác, khi cô gái nhìn thấy nó, cô gái càng nắm chặt tay chàng trai kia hơn làm nó thêm buồn, hai người lướt qua nhau như hai người xa lạ.

Ngày hôm sau, khi lĩnh được số tiền nó làm ấy, nó đến địa cửa hàng quần áo lần trước nó và cô gái ấy đi qua, chiếc váy cô gái ấy thích vẫn còn, nó vào mua hàng rồi chạy một mạch đến nhà cô gái trong trời mưa tầm tã, không ô, không mũ. Nó gọi cô gái ra cổng chỉ để giữ lời hứa như nó đã nói, nó tặng cô gái cùng với lời nói “anh đến để thực hiện và giữ lời anh đã hứa, anh đã có tiền và mua tặng em món đồ em thích, chúc em hạnh phúc”.

Trong cơn mưa ấy, nó chẳng nghĩ đến bản thân sẽ bị ốm, nó chạy đi sau câu nói ấy với cô gái, cô gái đứng lặng người nước mắt rơi, chiếc ô trên tay cũng bị rơi xuống đất lúc nào không hay, cô chỉ biết nấc nghẹn cầm món quà của nó và hướng theo bước chân của nó. Nhưng giờ đây cả hai đâu còn là gì của nhau nữa chỉ là những người xa lạ. Nó cũng vậy nó vừa chạy vừa khóc kỷ niệm giữa hai đứa ùa về, nó chưa từng khóc nhưng hôm nay nó đã khóc nước mắt hòa quyện cùng với nước mưa nó buồn, mối tình đầu của nó cũng đã kết thúc nhưng nó hạnh phúc vì có thể thực hiện được lời hứa dù hai đứa không còn là gì của nhau nữa.

Cao Tùng Anh

Hối hận thì đã quá muộn

Góc Tâm Sự Đàn Ông – Tôi là người đàn ông không may mắn trên con đường tình duyên, 43 tuổi đã hai lần đổ vỡ.

Lần thứ nhất, tôi kết hôn do mai mối. Vợ tôi trẻ đẹp, nấu ăn ngon. Tôi lo kinh tế, tạo dựng một cuộc sống đầy đủ về vật chất, vợ tôi chỉ ở nhà nội trợ. Thế nhưng, cô ấy lại sa vào đề đóm, cờ bạc làm hao hụt một số tiền rất lớn. Tôi tuy giận nhưng cũng đã tha thứ. Nợ nần trả hết được vài tuần, cô ấy lại tiếp tục cờ bạc, bị công an bắt quả tang, lập biên bản xử phạt. Lần này, tôi rất giận, quyết tâm ly hôn. May mà chúng tôi chưa có con.

Hối hận thì đã quá muộn
Hối hận thì đã quá muộn – Ảnh minh họa

Hai năm sau, tôi tái hôn với một người tôi thực sự yêu. Cô ấy lớn hơn tôi một tuổi, không chồng nhưng đã có con riêng! Con trai cô ở với bà ngoại. Khi đến với tôi, cô ấy chỉ hai bàn tay trắng. Tôi lo vốn liếng cho cô mở shop thời trang. Vợ sau của tôi thông minh, lanh lợi lại có giang buôn bán nên làm ăn phát triển, kiếm được không ít tiền. Chúng tôi có với nhau hai con một trai, một gái. Thời gian đó, tôi bận đi công tác triền miên nên giao phó hết tiền bạc, nhà cửa, con cái cho vợ quản lý. Rồi tôi nghe phong thanh vợ mình có nhân tình, nhưng hỏi thì cô ấy chối biến. Đến khi tôi “bắt tận tay, day tận trán” cô ấy mới xuống nước xin tha thứ. Chúng tôi chiến tranh lạnh với nhau. Giữa lúc chuyện còn chưa có hồi kết, cô ấy biến mất cùng tất cả tiền bạc, tư trang vợ chồng dành dụm bấy lâu. Cú sốc này với tôi thật kinh khủng. Tôi rơi vào hoàn cảnh “gà trống nuôi con” trong sự uất hận tột cùng. Tôi căm ghét đàn bà từ dạo ấy, quyết sống một mình nuôi dạy các con…

Đến tuổi 52, một lần nữa tôi lại vướng chuyện tình cảm. Lần này là phụ nữ lỡ thì, không xinh đẹp. Tôi thích cô ấy ở sự nhu mì, hiền thục. Thời trẻ, cô ấy đã hy sinh tuổi xuân để lo cho đàn em sáu đứa, khi các em đã yên bề gia thất thì cô cũng trở thành “gái già”. Cô thường lui tới nhà tôi dọn dẹp và chăm sóc các con tôi chu đáo. Hai con tôi cũng rất quý cô. Rút kinh nghiệm hai lần trước, giờ tôi chỉ muốn qua lại với cô như bạn tình chứ không có ý định thành vợ chồng. Cô ấy thì bảo muốn làm vợ hợp pháp của tôi, chỉ cần đăng ký kết hôn chứ cô cũng chẳng cần cưới xin. Tôi không chấp nhận yêu cầu đó, vì tôi từng thề với lòng sẽ không bao giờ có vợ thêm lần nữa. Ba năm thuyết phục tôi không lay chuyển, cuối cùng cô ấy chủ động rời xa tôi.

Tâm sự đàn ông lẽ vợ 2 lần
Tâm sự đàn ông lẽ vợ 2 lần

Cô ấy đi đâu, làm gì tôi không biết nhưng vắng cô trong căn nhà rộng lớn, tôi bỗng thấy tâm hồn mình hoang lạnh vô cùng. Tôi biết mình đã yêu người phụ nữ đó và không thể sống thiếu cô. Nhận ra điều đó, tôi cất công tìm, khi gặp được thì cô đã kết hôn với người đàn ông khác. Tôi hụt hẫng, suy sụp tinh thần đến mức chẳng còn thiết tha gì đến việc làm ăn. Sau đó, tôi ngã bệnh. Nằm một chỗ trên giường bệnh, không có bàn tay phụ nữ chăm sóc, tôi càng cảm nhận rõ hơn nỗi cô đơn và bất hạnh của mình. Chính tôi đã tự đánh mất cơ hội hạnh phúc của mình, hối hận thì đã quá muộn…

TRƯƠNG SANG / PNO

Yêu em nhưng tôi buồn quá

Mình tên là Kim Hòa. Mình đang học đại học năm cuối, 25 tuổi rồi vậy mà hiện tại vẫn đang cô đơn. Tình yêu cũng vày lần đi qua nhưng không hiểu sao đến cuối cùng, thì chỉ còn lại mình tôi. Mối tình gần đây nhất đó là vào tháng 11 năm rồi.

Cô ấy là sinh viên năm nhất, cô ấy nhỏ hơn tôi 5 tuổi, vừa mới lên thành phố học, cô ấy ở chung xóm trọ với tôi.  2 đứa tôi gặp nhau, cùng nhau nói chuyện. Ngay lần gặp đâu tiên, tôi đã biết con tim mình muốn gì, kỳ lạ, tôi đã yêu em ngay từ lần đầu gặp. Chúng tôi nói chuyện rồi đi uống cafe rất vui, những ngày tháng hạnh phúc nhất tôi từng biết, rồi cũng đến ngày noel. Tôi quyết định rủ cô ấy đi xem phim và thổ lộ tình cảm của mình, tôi nghĩ cô ấy sẽ đồng ý vì những lúc 2 đứa trải qua những giây phúc hạnh phúc vui vẻ, tôi tin vào tình cảm đó.

Tâm sự tình yêu - Góc tâm sự
Tâm sự tình yêu – Góc tâm sự

Nhưng cũng chính ngày hôm đó, tôi nhận được câu trả lời: “ xin lỗi, em đã có người yêu rồi, em không muốn người yêu em bắt gặp em đi với anh”.  Mọi thứ như sụp đổ trước mắt tôi, tôi im lặng, tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra, tôi đã làm gì sai sao, em đã có người yêu rồi sao? suốt quãng thời gian đó tôi vẫn tự hỏi tại sao? ở chung xóm trọ nhưng tôi ít gặp em hơn, chắc có lẽ em muốn tránh mặt rồi sao. Những tin nhắn của tôi em vẫn trả lời nhưng mà sao nó ngắn gọn và cay đắng quá. tôi nhớ em nhiều lắm, sau cái ngày đó tôi nhớ em ngày một nhiều hơn. Chỉ 2 tháng tìm hiểu em mà tôi đã khắc ghi hình ảnh em vào tim mình rồi.

Biết em đã yêu 1 ai khác rồi, nhưng tôi không thể quen được, tôi không thể bắt mình quên em được. ngày qua ngày tôi vẫn tim cách quan tâm chăm sóc cho em. Vì em mong manh, yếu đuối lắm. Tôi vẫn 1 mình yêu em, tết, lễ tình nhân, sinh nhật em, không 1 ngày nào tôi quen tặng những món quà tôi tự tay làm, tôi gủi yêu thương vào đó. Nhưng tôi biết tình cảm em vẫn luôn dành cho người đó. Buồn lắm khi đọc những status yêu thương của em dành cho người đó, những tấm hình của 2 người. Tôi đau lắm, tôi buồn lắm, nhưng biết làm sao vì em yêu người ta mà. Có khi tôi muốn quên em, nhưng nổi nhớ thương vẫn không khi nào tha cho tôi. Bao lần tôi quyết quên em đi, đừng cản trở tình yêu của người ta nữa. Nhưng nụ cười ánh mắt của em không khi nào nhạt đi trong tâm trí tôi. 1 tin nhắn, 1 lời chúc ngủ ngon của em vẫn luôn làm tôi thao thức. Tôi quyết tâm vẫn theo đuổi tình yêu của mình.

 

Một ngày kia, khi bước đi một mình trên con phố, đêm nay là 8/3, nhìn những đôi tình nhân tay trong tay đi trên phố, tôi nhớ em lắm, nhớ cái lần đầu tiên tôi nắm tay em, ngượng ngùng lắm. Và tôi đã thấy em tay trong tay cũng người ấy. tôi khụng lại, mọi thứ như đứng yên, có cái gì vừa vụt qua tim, tôi như người mất hồn, tôi muốn quay đầu lại chạy đi như thể em chưa thấy tôi. Nhưng rồi em cùng người ấy bước qua, một nụ cười trên môi em, tôi cũng cười, tôi cười cho cái thành phố này sao bé nhỏ quá, cười cho duyên số của mình.

 

Từ hôm đó lòng tôi tan nát, nó đau hơn rất nhiều những lần tôi biết em đang đi, đang hạnh phúc bên người ấy. Tôi không còn sức lực để làm gì nữa, bài tập càng ngày càng nhiều, nhưng tôi không thể nghĩ được gì nữa. Tôi muốn tìm cách nào đó để quen em ngay lập tức, tim tôi như chết rồi, tôi uống rượu, hút thuốc, đi du lịch, về quê. Nhưng không thể, không thể mang em ra khỏi tim tôi. Yêu em là đau khổ vậy sao, hay là tôi quá khờ dạy khi yêu em thật lòng, hay tôi không biết yêu là phải thế nào. Gần  tháng nay yêu em tôi chỉ nhận về nỗi đau khổ. Tôi phải làm gì đây?, rồi bỏ em ư?

 

Có thể tôi sẽ trốn tránh và chôn giấu tình yêu này mãi mãi. Nhưng trớ trêu thay, 1 lần đi uống nước với bạn bè, tôi chợt phát hiện ra cái người mà em yêu, hắn ngồi ở đằng kia, đang kể về những chiến tích của mình và hắn cũng chỉ muốn đưa em lên giường thôi. Làm sao đây, làm sao bỏ mặt em được đây, khi mà em đã yêu hắn quá nhiều như vậy. Tôi không biết phải làm sao cả ?

Tâm sự đẫm nước mắt từ công ty đa cấp Unicity

Làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn? Hay làm cho cuộc sống đau khổ hơn? Tôi mong các bạn nhận được qua bài viết này, và tìm hiểu thật kỹ trên báo chí. Báo chí, tivi đã đưa hết lên rồi, đừng sai lầm mà bước vào vòng luẩn quẩn này nữa.

Chia sẻ của thành viên Blackyhanoi trên diễn đàn VnEcon
Chia sẻ của thành viên Blackyhanoi trên diễn đàn VnEcon

Xin chào các bạn, mình muốn viết một bài về bản thân và tâm trạng rối ren của mình. Thật sự rất đau khổ khi gặp dự án HLP (Happy Life Project của đa cấp Unicity).

Mình biết dự án HPL của công ty Unicity này cách đây 7 tháng. Ban đầu mình nghe 1 người bạn của mình nói và khuyên mình nên làm vì nó thay đổi được số phận. 1 tháng có thể thu nhập lên đến vài ngàn đô, và chỉ từ 3-5 năm là kết thúc cuộc đời làm kinh tế.

Thực ra mình không tin và không muốn nghe, vì xưa giờ đã cấp đã quá nổi tiếng là lừa đảo.

Những lúc mình nói vậy, bạn mình bảo, nếu nói đa cấp lừa đảo, vậy chúng mình đi. Đó là câu hỏi rất thông minh của unicity khi đào tạo NPP của họ. Ai cũng vậy, vì họ biết chúng ta không thể nói theo cách của chúng ta để chứng minh được.

Và rồi 2 tháng sau, người bạn đó quay lại, mặc đồ vest, mang giày bóng loáng và đưa những tấm hình đi Thái Lan về, chụp hình với những siêu xe Lamboghini. Bạn ấy nói 2 tháng nữa bạn ấy được đi Tây Ban Nha, do công ty tài trợ. Thu nhập của bạn ấy bgio khoảng hơn 18tr/tháng.

Mình quá kinh ngạc, cũng bắt đầu tin vì nhìn bạn ấy bây giờ rất bảnh, ăn nói lưu loát, bề ngoài thì rất bóng loáng. Mình bắt đầu tìm hiểu, lần đầu tiên ở 1 buổi hội thảo tại ks Gold1 , lúc đó bạn ấy cảm thấy chưa đủ thuyết phục với mình. Bạn ấy nói mình thu xếp đi Sài Gòn thì tham dự 1 buổi lớn hơn, quy mô hơn là supper OPP. Mình cũng đi, vì mình nghĩ nếu là cơ hội, mình ko muốn bỏ lỡ nó. mình tiếp tục thấy rung động.

Khi vào hội trường, mình được nghe nào là bác sỹ lên chia sẻ (mà sau này nghe kỹ mới nghĩ họ chỉ nói bác sỹ chứ khống nói ở bệnh viện nào). Rồi đủ thứ hết, mọi người ngồi dưới nghe nói Yes cũng Yes thêm ầm ầm. Mà lúc đó chắc họ cũng chưa thực sự hiểu gì. nhưng mình cảm giác lúc đó mình bị thôi miên theo những gì họ nói, lòng mình rạo rực muốn thăm gia ngay và không còn nghi ngờ gì nữa.

Trên đường về DL, trên xe là buổi nói chuyện, chia sẻ về những gì nhận được. Mình thấy mọi người đa số là đi lần đầu tiên. Họ khóc có, cười có. Họ như một tín đồ của Unicity và coi những người upline dẫn họ đi như là cha mẹ, ông nội… gì gì đó. Họ thấy biết ơn.

Về đến DL, hai hôm sau mình tiếp tục được bạn mình gọi ra quán cafe nói chuyện. Với tâm trạng rất hưng phấn, bạn ấy nói hùng hồn là chắc chắn mình sẽ làm được. Có muốn thành công không?

Đi để tận mắt chứng kiến và về làm sẽ nhanh thành công hơn. mình nghe cũng có lý, và đăng kí đi ngay. mình nhớ lúc ấy mình chẳng biết gì, chỉ nghe bạn ấy nói là đặt cọc tiền vé máy bay và tiến về tham dự UPS ở Thái Lan tổng cộng là 5,5 triệu.

Còn phải chuẩn bị thêm tiền để qua đó lo chi phí ăn ở. mình quyết định làm liều, đi vay mượn được 8tr và đặt cọc ngay. Nửa tháng sau, mình đi Thái.

Qua đó, còn ngạc nhiên hơn nữa với những người lần đầu đi nước ngoài như mình. Hội trường phải đến gần 5.000 người đến từ đủ thứ nước, vì mình thấy rất nhiều là cờ của nhiều nước. Ở phía trước là 2 dãy xe lamborghini và mescedess …

Ngoài ra những âm thanh UNICYTY- UNIPOWER được mọi người Vn mình hét ầm ầm, mình nghĩ, nếu là lừa đảo, không lẽ tất cả mọi người ở đây đều bị lừa, và tất cả họ đều ngu như tôi?

Vậy là tôi tin… và từ đây, bắt đầu những tháng ngày đau khổ của tôi, tôi xin kể để mọi người có thể hiểu.

Về Vn lại 2 ngày, tôi lại nhận được đt của bạn tôi hẹn ra quán cafe. Bạn tôi hỏi sao rồi? Tin chưa? Tôi trả lời rất chắc chắn là tôi rất tin, và mong muốn được làm sớm. Lúc này bạn tôi mới nói, bây giờ bắt đầu, thì có 3 gói để bạn lựa chọn, thứ nhất là gọi 100pv (tương đương 4 triệu). thứ 2 là gói 200pv ( tương đương 8 triệu) va goi VIP 500pv (20 trieu). Và hỏi tôi muốn tham gia gói nào?

Khi tôi hỏi kỹ từng gói, bạn tôi nói, gọi 100pv, và 200 pv chỉ là khách hàng thông minh sử dụng sản phẩm thôi, chứ ko kiếm được tiền, tức là ko có lương. chỉ có gói 500pv thì tôi mới cơ hội nhận được lương mỗi tháng vài ngàn đô. bạn ấy nói tôi hãy chọn đi, trong này ko bắt ép ai hết. …

=> Nói là không bắt ép, nhưng tôi vẫn bị phải vào gói 500pv. Tôi tìm đến Unicity là để làm, chứ đâu phải mua hàng sử dụng?

Trong đầu tôi bắt đầu có 1 sự nghi ngờ, và dường như bạn tôi nhận ra điều đó, nên nói qua chuyện khác, nào là trong này có anh Công chuối. Chỉ là đi chở chuối thôi, khổ lắm. Mà bây giờ thu nhập gần 100 triệu. Không lẽ bỏ ra 20 triệu thôi để thay đổi tương lại cũng không muốn sao??

Rồi nói tới tư duy kém hơn ông xe ôm, xe ôm muốn chạy xe họ phải đầu tư mười mấy triệu để mua xe chạy. Và hàng tháng thu lại được có vài triệu, trong khi mình bỏ ra chừng đó, thu lại gấp bội lần, tại sao không?

Tôi nghe cũng có lý, dường như tôi bị cuốn theo những gì người ấy nói, và không còn là tôi nữatoi không nhận định được nữa.. Nhưng về đến nhà, tôi lại suy nghĩ, sao ban đầu bạn tôi nói để làm dự án này, không cần vốn? ko cần kinh nghiệm, và không có rủi ro? nếu tôi bỏ ra 20tr mà không làm được sẽ thế nào?

Tôi gọi điện thoại ngay cho bạn ấy để hỏi, bạn ấy cười to và nói với tôi: đó không phải là đầu tư!!! Đó là mình bỏ ra để mua sản phẩm về sử dụng cho riêng mình, có buôn bán gì đâu mà đầu tư? Vả lại ai cũng làm được, tại sao nói bản thân mình không làm được, tự tin lên?

Trong lúc tôi vậy, ai cũng bảo tôi coi chừng bị lừa, ba mẹ tôi thì la măng, noi sẽ bị lừa cho mà xem.. Nhưng tôi mặc kệ, tôi cũng đưa ra vài lý luận mà tôi học được ở unicity. Rồi tôi bắt đầu công việc nhanh chóng, tôi hẹn những người mà tôi quen biết ra cafe để nói chuyện, và dĩ nhiên gần 2 tuần cafe, tôi phải tự trả, số tiến cafe đã lên đến tiền triệu mà vẫn không ai đồng ý làm. Vì họ nói lừa đảo, tôi buồn lắm.

Lại liên hệ với upline của mình, bạn tôi nói, từ từ, cái gì cũng ko vội vã được. Tôi chỉ cần tìm 5 người tham gia, vậy là giàu rồi. Nên 100 người tới hẹn, chắc chắn sẽ có 5 người đồng ý.

Tôi nghe lại thấy bùi tai. Những tháng ngày đó tôi rất khổ sở, vì tiền chi phí đã không còn. Nhưng bạn tôi lại nói, phải cố gắng đi, vay mượn 1 ít, rồi từ từ mình trả, mình sắp giầu rồi.

Bạn tôi nói tôi phải đầu tư vào ăn mặc, điện thoại, tóc tai để thật ra dáng. Vì mình làm dự án 4.000$ ma, phải thể hiện cho người ta tin, không lùi xùi được.

Tôi nghe thấy có lý. Vậy là về nhà, tôi lại vay mẹ một ít tiền đi mua sắm ít quần áo. Đổi một chiếc lumia nhìn cho ra dáng.

Tôi cứ quyết tâm làm. Ngày nào cũng hẹn, cũng gặp. Nhưng chỉ vài người tham gia đi opp xong, về họ lại từ bỏ. Tôi bắt đầu thấy lo lắng. Vì số tiền tôi vay để đi Thái, để vào gói 500pv, để cafe hẹn gặp,… đã lên đến con số gần 30 triệu. Tôi biết làm gì để trả nợ đây?

Đang lo lắng thì bạn tôi lại hẹn gặp, nói bây giờ đã qua tháng mới, tháng này chắc chắn sẽ tuyển được người, và sẽ có thu nhập. Nhưng nếu muốn có thu nhập, phải tham gia vào gói duy trì 200pv mỗi tháng, tương đương 8 triệu nữa. Trời ơi, sao bây giờ bạn mới nói cho tôi biết? Tiền đâu ra để tôi tiếp tục đây?

Bạn tôi nói, ráng đi, đây là quy định rồi. Chỉ 1 thời gian ngắn nữa, chỉ cần 3 người tham gia, là tôi sẽ có thu nhập rồi. Và bạn tôi khoe lương tháng này của nó là được 24tr…

Tôi nghĩ bây giờ phóng lao phải theo lao thôi. Ban đêm nằm nghỉ.. có lẽ tôi đã bị lừa, ban đầu nói là ko cần vốn. Sau đó dùng 1 phát thông báo nộp 20t. Nói là chỉ tham gia 1 lần trong đời làm kinh doanh thôi, bgio lại mọc đầu 8 triệu nữa. Tôi biết kiếm ở đâu?..

Tôi trằn trọc, nhưng tự dối lòng là ko đâu, ko bị lừa đâu. Vì mọi người người ta làm được vậy cơ mà.

Mỗi lần đi OPP là mỗi lần về hưng phấn. Sau này tôi mới nghĩ opp hay nói chuyện với upline như là bị thôi miên, là phải làm theo ý họ… Có lẽ là vậy. Bắt buộc phải đi nếu muốn nhanh thành công và có tiền trả nợ.

Một lần nữa tôi bị cuốn theo chiều gió, tôi về tiếp tục vay mượn, thêm 8tr nữa để thu xếp đi Thái lan lớp đào tạo. Mà bạn tôi nói là không phải ai cũng đi được, phải xét, và bạn tôi xin mãi mới được 1 xuất cho tôi đi. Giá vé tham gia là 7 triệu , cộng với tiền máy bay nữa là 10 tr..

Lạy trời, tôi quyết định chai mặt đi vay tiền. Lúc đó gặp các bạn trong nhóm upline, ai cũng nói hồi đó họ cũng khó khăn y như vậy. Có người phải cầm xe, bán hết những gì họ có để tham gia, và bây giờ họ đã có tất cả. Tôi lại tin… Và tiếp tục mắc sai lầm.

Đi thái lan về được 1 nửa tháng, tôi lại bị upline hối thúc hoàn thành gói duy trì 200pv, phải thật nhanh trước ngày 12 của tháng thì mới được học lớp làm thủ lĩnh…

Đối với tôi, thời gian khi tôi tham gia vào unicity quay vòng đến chóng mặt. Lúc này đã có 2 bạn tham gia vào gói 500pv của tôi, tôi mừng lắm, nhưng lại xoay tiền để duy trì, cafe, và những khoản khác. Tôi lại phải cầm cố chiếc xe của mình lấy 10tr.

Lúc này tôi nghĩ tôi đã đánh đổi cả cuộc đời tôi, vì nếu thất bại, gia đình, bạn bè sẽ cười tôi. Và tôi không còn tiền để trả nợ.

Vậy là số tiền tôi đầu tư vào unicity đã lên gần 60 triệu. Tôi ko nghĩ nó nhiều đến vậy, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm ra con số ây.

Rồi một ngày, tôi đến một quán cafe để hẹn một người mới. Trong lúc ngồi chờ đợi, tôi nghe sau lưng một câu chuyện, một câu chuyện làm tôi khóc. Tôi bừng tỉnh, nhưng đã quá trễ.

Một người phụ nữ trông rất sành điệu (theo kiểu cao bồi thôn), tay sục sục một chai nước màu xanh, mà tôi biết đó là diệp lục, là người cùng công ty unicity. Chị ta gọi điện thoại cho một người:

“Chị có muốn thành công không? Có muốn có tiền trả nợ không? Có muốn con chị được đi học Đại học không? Nếu có thì hãy nhanh lên. Thu xếp đưa em 20 triệu để em lấy hàng. Và đăng ký thành viên VIP cho chị. Và chị tuyển được 5 người, là lúc đó thu nhập của chị không dưới 20 triệu đâu.

Tin em đi, không lẽ em mà lại đi lừa chị sao? Không tin em sao? Mình cùng nhau làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn mà chị.”

Bên máy bên kia ầm ừ gì đó, rồi chị này tắt mày cười ha hả lên, nói với 1 chị ngồi bên cạnh: “Em lừa được bà Oanh rồi chị ah, thế là thêm 1 con nhạn đã bị lừa. Thôi thì thông cảm nhé, vì cuộc sống cả thôi, chị ráng mà đi lừa lại người khác để kiếm cơm

Nói xong chị ta lại cười ha hả. Lòng mình bắt đầu nóng rực lên, nước mắt ừng ực rồi ra. Nhắn tin cho con bé hẹn gặp là ko gặp nữa, để ngồi nghe tiếp câu chuyện. Nghe chị ta kể về thành tích mới 6 ngày lên được chức director. Mình nghe quen quen, quay lại nhìn… Thì ra đó là chị Trần Thị Chung, người hôm OPP đã lên chia sẻ thành công.

Nói trong nghẹn ngào, và làm mình khóc một trận… “Không ngờ bây giờ lại trở thành cáo đến vậy”.

Nghe ngóng tiếp câu chuyện, mình nghe chị ta bảo chuẩn bị đi Thái Lan tham gia UPS, nhưng em không tốn đồng nào đâu nhé. Thế chị kia mới hỏi sao đi nước ngoài lại không tốn?

Bà Chung này mới kể: “chị biết không, vé tham dự chỉ tầm 1,7. hay 1,8tr thôi, nhưng e cứ hô lên là 2.5tr thế là chúng nó nộp cho em. Chúng nó có biết mẹ gì về tiền về đầu, chỉ có upline tui e là biết đích thực về bao nhiêu thôi.

Vì qua đây, chỉ phát cho cái thẻ over sea để vào. Chứ có ghi tiền bạc gì đâu. Tthế là upnline chúng em qua đó chỉ cần dắt theo tầm chục đứa là có tiền ăn xài thả ga, ăn sang nhé. Tiền của chúng nó cả, vậy mà đứa nào cũng tấm tắc: upline sài sang thế này chắc lương cao lắm. Em chỉ cười, mà trong bụng cười đến tung cả ruột. lũ ngu!!!”

Trời đất, nghe đến đây, tim tôi như đập muốn tung lồng ngực.. Ngày đó tôi cũng nộp tiền đi thái lan là 2,5tr.. Là tiền tôi đi vay, đi mượn.. Vậy mà người ta nỡ làm vậy.

Tôi bắt đầu ôm mặt khóc. Khóc vì mình ngu, mình đã bị lừa.

Ráng chịu đựng, ngồi nghe tiếp bà Chừng ấy sẽ nói gì nữa. Bà ấy tiếp tục…

“Người này lừa người kia, người đi trước lừa người đi sau. Khi họ đã tham gia là ko dứt ra được, vì phải cố mà đi lừa để có tiền mà trả nợ. Ai vào đây cũng nợ nần thôi, lấy tiền đâu ra?”

Tôi nước mắt ngắn, nước mắt dài ra về. Trời Đà Lạt lại mưa, Tôi mặc kệ cho mưa. Tôi vừa đi vừa khóc, nhận ra một giá trị ở Unicity là “lừa đảo mới tồn tại được”.

Còn nhớ 1 câu mà 1 người upline nói “họ cười tôi, vì tôi không giống họ. Tôi cười họ, vì họ quá giống nhau” … Đúng, tôi đã bị cười là những người như tôi quá ngu, để họ ăn tiền của chúng tôi và còn cười vào mặt chúng tôi. Vì chúng tôi qua ngu giống nhau.

Về đến nhà, một đêm tôi không ngủ được. Tôi suy nghĩ có nên dừng lại hay tiếp tục?

Dừng lại, tiền đâu tôi sẽ trả nợ?

Tiếp tục, thì tôi lại phải đi lừa người khác? Để họ sẽ khốn đốn như tôi bây giờ?

Sau một đêm, tôi quyết định dừng lại. Tôi không thể nhẫn tâm đi lừa những người người tội nghiệp kia được. Họ đều là những người có hoàn cảnh khó khăn. Nếu họ không lừa ai được, thì tiền đâu mà họ trả nợ?

Và liệu tôi lừa được họ vào hệ thống, tôi có ăn ngon, ngủ yên với đồng tiền khốn khó của họ không?

Dừng lại thôi! tôi bắt đầu không tham gia opp, không liên lạc với ai nữa. Rồi xin 1 công việc đi làm, hẹn những người cho tôi vay là tôi sẽ cố gắng làm và trả nợ cho họ. Tôi thú nhận “tôi đã bị lừa”. Hên là mọi người đều là người thân, họ thông cảm và cho tôi khất nợ.

Bây giờ gần Tết rồi, tiền bạc tôi không còn 1 đồng, xe cộ thì cầm cố, hàng tháng phải đóng tiền lời. Tôi đau khổ lắm.

Tôi mong những người chuẩn bị bước vào unicity hay đã bước lỡ rồi, thì hãy suy nghĩ thật kỹ. Người đầu tiên mà unicity hướng dẫn bạn đầu tiên nên tuyển dụng là những người thân quen nhất… Đừng làm vậy với người thân, bạn bè của mình, tàn nhẫn lắm.

Unicity, làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn? hay làm cho cuộc sống đau khổ hơn? Tôi mong các bạn nhận được qua bài viết này, và tìm hiểu thật kỹ trên báo chí. Báo chí, tivi đã đưa hết lên rồi, đừng sai lầm mà bước vào vòng luẩn quẩn này nữa.

Có thể một số bạn làm trong hệ thống Unicity kho đọc bài này sẽ chửi tôi là thất bại nên nói lung tung? Các bạn sẽ hỏi tôi đã sử dụng sản phẩm chưa? Có tin sản phẩm không?

Tôi xin trả lời luôn: Tôi đã sử dụng tất cả.

Đối với bột diệp lục, tôi uống gần 4 tháng rồi. Vẫn không thấy gì thay đổi như quảng cáo. Tới tháng tôi vẫn đau bụng kinh bình thường, mụn vẫn mọc đều đều.

Duy nhất có trà thải độc ruột là như quảng cáo nội thải độc tố ra hết. Tôi ngoài cảm thấy uống vào là đi toilet cả ngày, không biết là có thái độc gì không? Chắc là có, vì chỉ thấy ở toilet liên tục. Tôi rất ốm, uống đã hết 3 hộp lean compllet, vẫn ko thấy mập 1kg nào.

Chị gái tôi rất mập, cho uống hết 3 hộp slim hết 6,6tr, 3 hộp noni mà giảm được có 1,5kg. So với quảng cáo là giảm 5,7cm vùng bụng…

Đạm đậu nành cũng vậy, uống thì dở mà rất đắt. 1 hộp đậu nành gần cả triệu bạc. Uống được nửa tháng là hết rồi, thử hỏi nửa tháng uống đậu nành mà hết gần 1 triệu, vậy người ta uống đậu nành nguyên chất còn to hơn. Tất cả chỉ là giả dối, nói quá sự thật…

Tôi lạy Unicity, tội chúng tôi lắm… Đừng làm cho cuộc sống của chúng tôi khổ hơn nữa.

P.S. Trong khi viết tôi quá nhiều cảm xúc và mệt mỏi, nên viết sai chính tả, không dấu. Mong mọi người bỏ qua.

BLACKYHANOI (VNECON)

_____________________

Chuyện tình yêu bị ngăn cản

Tôi người con gái Quang Nam 22 tuổi, anh 28 tuổi quê ở Nghệ An.

Tôi và anh yêu nhau gần 2 năm, tình yêu của chúng tôi thực sự rất đẹp. Anh là người đàn ông tốt, luôn yêu thương chăm sóc tôi tận tình.

Tôi là sinh viên năm cuối, vần còn phụ thuộc vào gia đinh. Công việc của anh cũng ổn định nhưng lương lậu hơi thấp. Nói đúng hơn chỉ có thể lo đủ cho anh. Còn nếu cưới hỏi xong để lo cho vợ con thì như thế thật sự không đủ.
Gia đình tôi vẫn còn cổ hủ, bảo tôi không được yêu ai từ Huế trờ ra. Ba mẹ tôi đều khẳng định và nói chắc chắn với tôi như thế. Ba mẹ không muốn con lấy chồng xa, và nhất là người cảnh ngoài.
Tôi yêu anh nên bất chấp gia đình, tôi giấu anh với gia đình. Nhưng giấu mãi cũng chẳng dc. Gia đình tôi biết và nói tôi nên tự mình mà lo. Ba má sẽ không chấp nhận.
Tôi thật sự hoang mang không biết phải làm như thế nào. Gia đình tôi rất khó. Trước nay tôi luôn nghe lời bô mẹ, cả việc thi đại học hay bất cứ gì tôi đều nghe theo. Gia đình có 2 con , tôi là con út nên được thương nhiều hơn. Tôi không muốn ba mẹ phiền lòng. Gia đình muốn tôi cưới một người khá giả chút, để sau này đỡ khổ. Nhưng nếu tôi ko yêu người đó liệu tôi có thật sự hạnh phúc không.
Tôi ko biết có nên chia tay a để a sớm tìm được hạnh phúc không. Nếu yêu lâu mà gia đình tôi ko chấp nhận , tôi thấy rất có lỗi với a.
Giờ tôi phải làm sao. Mong mọi người cho tôi lời khuyên
Tâm sự của Tiểu My mời mọi người cùng cho lời khuyên

Tình yêu tuổi học trò Tiếng nói của người trong cuộc

Từ “yêu em cho nó đỡ buồn” đến tình yêu hộ khẩu “made in thành phố”, yêu kiểu “một chân đạp hai xuồng”, một số sinh viên tỉnh léng phéng đi đêm và… đã gặp ma.

Nguyễn Văn Tân (sinh viên năm 2) có một câu thơ về tình yêu rất ấn tượng: Yêu em cho nó đỡ buồn. Ðến khi tốt nghiệp anh chuồn về quê. Tân cho biết, câu thơ trên đã trở thành “phương châm” của nhiều sinh viên tỉnh lên thành phố đi học.

Yêu “sơ cua”

Trước khi khăn gói lên đây dùi mài kinh sử, Tân đã có một mối tình “vắt vai” gần ba năm. Thời gian đầu, tình cảm của hai người hết sức tốt đẹp. Tuần nào, Tân cũng gửi thư về quê hỏi thăm và kể chuyện học hành. Cả hai còn hứa hẹn khi nào Tân tốt nghiệp ra trường sẽ tính tới. Vậy mà chưa đầy một năm, Tân đã bắt đầu chuyển hướng sang một cô bạn khác để “đỡ cô đơn nơi xứ lạ quê người”. Thế là một chân đạp hai xuồng, ở thành phố Tân ung dung thực hiện “ba cùng” (cùng ăn, cùng học, cùng ở) với cô người yêu mới; đến khi về quê lại “ân cần” chăm sóc người xưa. Còn Thanh Thảo (sinh viên năm 2) được mệnh danh là hoa khôi trong trường. Không biết có phải vì “hiểu” được ưu thế của mình hay không mà Thảo luôn “niềm nở” với bất cứ anh chàng nào muốn kết bạn với mình. Khi thì chàng X. với chiếc Spacy láng coóng, khi thì chàng Y. đưa đón tận sáng chiều. Mấy cô bạn học khuyên Thảo đừng chơi trò tay ba tay tư, Thảo đã “hồn nhiên” trả lời: “Mình chỉ giả vờ đưa đẩy vậy thôi chứ người yêu chính hiệu đang học bên Pháp kìa. Khi nào anh ấy về thì coi như kết thúc, còn bây giờ có người nhờ vả thì ngu gì không tận dụng”.

Tú Linh (sinh viên năm 2) đã duy trì mối tình “sơ cua” của mình hai năm qua mà chưa hề xảy ra tình huống “đáng tiếc” nào. Quê Linh ở vùng sông nước miền Tây, một năm Linh chỉ về thăm nhà hai lần vào dịp hè và tết. Trong khi đó, anh người yêu đã “theo” Linh suốt ba năm trời thì tháng nào cũng lặn lội lên thành phố thăm người yêu dù lương công nhân chỉ đủ dẫn Linh vào một quán ăn hạng xoàng. Vậy mà hình như Linh vẫn chưa bằng lòng với tấm chân tình của người yêu cho nên trước mặt bạn bè, Linh “trịnh trọng” giới thiệu “đây là anh họ”. Thế là, như một người hoàn toàn tự do, Linh đường đường chính chính đi lại với một anh chàng cùng trường mà không hề “sợ” đụng độ. Vì mỗi lần người yêu dưới quê lên thăm, Linh lại “nói nhỏ” với anh chàng cùng trường: “Em dẫn ông anh đi đây đi đó cho biết Sài Gòn”.

Yêu “hộ khẩu”

Có lẽ thật buồn cười khi một cô gái mới lớn vô tư phát biểu: “Tiêu chí chọn người yêu của em rất bình thường… chỉ cần ảnh có hộ khẩu thành phố là được”. Ðó là tiêu chuẩn chọn người yêu của Thanh Mai, sinh viên năm cuối. Từ ngày lên thành phố, Mai đã lọt vào mắt xanh của một anh chàng bán báo gần trường. Có mấy người bạn thấy trình độ hai người không tương xứng, khuyên nhưng Mai chỉ cười “cần gì trình độ, chỉ cần ảnh có hộ khẩu thành phố thì sau này khi tốt nghiệp, mình chẳng cần phải lo không có việc làm. Vả lại được trở thành người thành phố thì ai mà hổng thích”.

Luôn được thầy cô và bạn bè tin yêu, Thành Vinh trở thành tấm gương cho những chàng trai nông thôn lên thành phố học. Thế rồi Vinh lại được cô con gái của ông chủ tịch một phường trong quận X. để ý. Ban đầu, Vinh chẳng hề quan tâm vì mục tiêu của anh là tốt nghiệp loại giỏi và trở về quê . Thế nhưng trong một lần nghe mấy đứa bạn chỉ dẫn: “Cưới được nhỏ đó thì cuộc đời mày coi như lên hương vì không những được nhập hộ khẩu mà còn được ông già vợ giới thiệu cho việc làm, sướng cả đời…”. Người ta nói mưa dầm thấm lâu quả không sai vì kể từ đó, Vinh bắt đầu hẹn hò với con ông chủ tịch.

Là con gái lại lần đầu tiên đặt chân lên thành phố nên Quỳnh Chi luôn mong muốn được làm quen với anh chàng nào đó, miễn sao là “dân Sài Gòn”. Mỗi lần lên mạng tìm bạn, hễ thấy cái nick nào mang tên “trai Sài Gòn” là Chi mải mê chat không dứt ra được. Cuối cùng Chi cũng quen được một anh chàng thành phố. Qua những lần hẹn gặp trên mạng, Chi rất hy vọng vào “tình yêu” của mình. Ai cũng tưởng từ đây, Chi vớ được của bở, nào ngờ…chuyện đời không đơn giản như là “đang giỡn”…

Bi kịch

Ði đêm ắt có ngày gặp ma, điều đó không sai vì Tân, người được nhắc đến phía trên, đã thú thật về chuyện “một chân đạp hai xuồng” của mình đã “không hay chút nào”. Thì ra, qua một người quen, cô người yêu ở quê đã biết được chút ít về chuyện Tân thuê phòng ở với người yêu. Ðến nước này thì chẳng còn gì để mất, “nàng 1” tiến thẳng lên lớp “tuyên truyền” về “bộ mặt thật” của Tân không một lời thương tiếc. Không chỉ có “nàng 1” ra tay mà “nàng 2” cũng nhất quyết làm cho ra lẽ. Chuyện thì đã kết thúc từ lâu nhưng “tiếng thơm” còn theo mãi Tân những năm học về sau. Với Thanh Thảo, người có quan niệm “có người nhờ vả ngu gì không tận dụng”, đã phải gánh chịu hậu quả khi cả hai anh chàng cùng đụng độ. Mặc dù Thảo đã cố gắng giải thích nhưng cuối cùng hỗn chiến vẫn xảy ra. Sau lần ấy, tai tiếng về cô nàng hoa khôi Thảo không cần quảng cáo cũng nhanh chóng lan khắp toàn trường.

Không chỉ dừng lại ở chuyện “cảnh cáo”, trường hợp của Tú Linh còn dẫn đến sứt đầu mẻ trán. Chuyện xảy ra khi anh chàng người yêu ở thành phố phát hiện ra người mà Linh luôn miệng “khẳng định” là anh họ lại “thản nhiên ôm hôn” Linh ngay ghế đá khu nhà tập thể. Thế là không cần đắn đo, anh ta đã “tặng” cho ông anh đáng kính một cú đấm như trời giáng. Kết quả Linh mất trắng “cả chì lẫn chài”, đã vậy vì quá xấu hổ, Linh bỏ học về quê trong khi bạn bè đang háo hức bước vào giai đoạn chuyên ngành. Trong phút chốc, công lao cha mẹ nuôi ăn học bỗng tan thành mây khói chỉ vì bản thân quá dễ dãi trong tình yêu.

Thanh Mai – người đã bất chấp sự khác biệt về học thức để yêu một anh chàng bán báo lớn hơn mình gần một con giáp chỉ vì cái hộ khẩu “made in thành phố”, cuối cùng cũng rơi vào bi kịch khi cuộc hôn nhân diễn ra. Những tưởng khi mình lấy chồng thành phố sẽ có được một vị trí “hơn người” nào ngờ về làm vợ chưa được bao lâu, Mai đã phải ra sạp báo phụ chồng thay vì được đi làm ở một công ty nào đó. Không những thế, chỉ được dăm bữa nửa tháng, hai vợ chồng lại cãi một lần mà cốt lõi chỉ vì Mai nói nhiều mà “ổng” chẳng hiểu được bao nhiêu. Mỗi lần gặp lại bạn cũ, Mai chua xót bảo rằng “biết vậy về quê sướng hơn…”.

Còn rất nhiều trường hợp những chuyện tình yêu bắt đầu bằng vụ lợi và hậu quả mà nó để lại không chỉ làm tổn thương người trong cuộc mà còn gây nên nhiều “định kiến” xấu của người chung quanh. Phải chăng, một số người trẻ đã không biết được giá trị đích thực của tình yêu hay chính họ mới là người huỷ hoại cuộc sống của chính mình?

NGUYÊN PHONG

Nỗi niềm của người xa xứ

Về nước lần này, không biết khi nào anh mới trở lại Việt Nam. Trái với sự hồi hộp, náo nức mong trở lại quê hương trong những ngày sắp về Việt Nam sau gần mười năm xa cách, cảm xúc của anh giờ đây chỉ là sự chán nản, mệt mỏi, mỗi khi nghĩ tới chỉ thấy buồn.

Gần mười năm trước, anh lấy vợ rồi theo gia đình vợ xuất cảnh ra nước ngoài. Vợ chồng làm việc đầu tắt mặt tối, không dám ăn xài phung phí nên cũng dành dụm được kha khá. Hầu hết gia đình bên vợ anh đã định cư ở nước ngoài nên cô ấy chẳng phải lo lắng gì nhiều. Còn anh, ngoài những khoản lo cho gia đình riêng của mình, mỗi tháng anh đều dành ra chút ít gửi về lo cho gia đình vốn chẳng khá giả gì của mình (dĩ nhiên là có sự đồng ý của vợ anh). Ngày anh xuất cảnh ra nước ngoài, dưới anh còn 4 đứa em đang đi học, chỉ có anh Hai và chị Ba đi làm, gia đình tuy khó khăn nhưng vẫn đầm ấm, thuận thảo. Nay tất cả anh em đều đã có công ăn việc làm, có gia đình riêng, ai cũng có mối bận tâm riêng của mình. Theo anh biết, mỗi tháng mấy anh chị em của anh đều gửi một số tiền cho cha mẹ để dưỡng già, nhưng tuyệt nhiên không một ai ở gần bên để trông nom, chăm sóc cho hai ông bà ngoài cô bé giúp việc dù cả hai cụ đều đang cận kề cái tuổi “thất thập cổ lai hy”.

Trong một phút chạnh lòng, cảnh tượng ấy khiến anh liên tưởng: nếu như các anh chị em của anh cũng đưa ba mẹ vào một viện dưỡng lão nào đó chắc cũng không khác gì cách sống ở xứ sở của anh hiện tại. Thời gian gần hai tháng lưu lại nhà đã giúp anh hiểu được lý do tại sao ngày anh về tất cả anh chị em cùng con cháu phấn khởi ra sân bay đón nhưng ngày tiễn anh đi chỉ loe ngoe có mấy người. Ở trong căn nhà cũ kỹ, tồi tàn của cha mẹ, nơi anh từng sinh ra và lớn lên, anh không khỏi bùi ngùi, xót xa khi đến thăm “cơ ngơi” của mấy anh chị em mình. Lúc trước, anh cứ ngỡ ai cũng khó khăn, nghèo khổ nên không đủ khả năng rước cha mẹ về lo, giờ tận mắt chứng kiến sự sung túc của mỗi người, ai cũng lo cho cái tổ ấm của mình, anh mới thấm thía hết vị mặn của những giọt nước mắt của mẹ anh trong ngày đón anh trở về. Người thì giải thích là do sợ phiền phức đến bên vợ (hoặc bên chồng), người thì lo ngại một gia đình có hai, ba thế hệ sống chung sẽ không hòa hợp… Nói chung là đủ thứ lý do, cái nào nghe cũng hợp lý, cũng chính đáng. Có điều, anh chẳng hiểu chữ hiếu các anh chị em mình đặt ở đâu, bản thân anh do hoàn cảnh mới phải xa gia đình chứ nếu còn ở đây, hẳn anh đã không để cho ông bà cụ đơn độc, quạnh quẽ lúc tuổi xế chiều như thế.

Trước khi về thăm nhà, anh đã chuẩn bị sẵn một số tiền, dự định để chia làm 6 phần cho anh chị em làm quà ngoài phần dành cho ba mẹ, điều đó cũng được anh báo trước với cả nhà cho mọi người vui nhưng nhìn thấy sự thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần của ba mẹ anh, anh đã thay đổi ý định.

Những hôm đầu anh mới về, anh chị em anh người nào người nấy cũng vui vẻ săn đón, kêu anh về nhà mình ở cho thoải mái, lại còn sai con làm tài xế nhiệt tình đưa rước. Ðiều đó làm anh thấy vô cùng xúc động, ấm áp khi sống giữa tình thân và sự quan tâm của những người ruột thịt trong lần đầu tiên trở về với gia đình. Nhưng điều làm anh thật sự ngỡ ngàng, ngỡ ngàng đến thảng thốt, đó là khi mọi người thấy anh không làm đúng như lời hứa trước lúc về Việt Nam. Cầm số tiền ít ỏi của anh gửi mỗi người “làm quà cho các cháu”, có người cười mỉa mai, có người tỏ ra giận dỗi khi kể lể công lao lo cho ba mẹ, lại có người thẳng thừng trách anh vô ơn vì ngày xưa đã phụ giúp ba mẹ nuôi anh ăn học… Ðứng trước tình cảnh đó, không ăn ớt mà anh vẫn thấy cay, nghe như ai xát muối trong lòng, thật anh không sao tưởng tượng được mọi việc lại diễn ra như vậy. Anh muốn giữ lại một số tiền, một phần để chỉnh trang lại căn nhà của ba mẹ anh đang ở để sau này làm nhà thờ tự luôn, phần là để gửi vô ngân hàng, hàng tháng lấy lãi cho ba mẹ anh chi tiêu, phần vốn để phòng khi ông bà cụ có mệnh hệ gì để khỏi làm phiền đến các anh chị em anh. Không biết có ai nghĩ được như anh vậy không nhưng trước quyết định của anh, rõ ràng là mọi người không tán thành ra mặt.

Gần 10 năm… một khoảng thời gian khá dài để vật đổi sao dời nhưng anh không trách thời gian làm thay đổi con người, chỉ buồn vì lòng người mau thay đổi. Anh chẳng mong nhà mình vẫn nghèo khổ như xưa để các anh em anh còn biết quý trọng chữ hiếu nghĩa, hay có khi sống trong cảnh xa xứ, lạc lõng nơi đất khách quê người như anh, biết đâu họ lại cảm thấy gia đình mới là điều thiêng liêng hơn cả? Bỗng nhiên anh nhớ đến những đứa con của mình, sau này không biết chúng có đối xử với vợ chồng anh như thế không?

TRẦN ÐỨC HÙNG VI

Tình yêu tuổi học trò Tiếng nói của người trong cuộc

Trong khi người lớn luôn lo lắng và tìm đủ mọi cách để “ngăn chặn” tình yêu mới chớm ở tuổi học trò thì “những người trong cuộc” cũng mong muốn được góp một phần “tiếng nói” của mình. Có thể những “chuyện tình” của họ sẽ kết thúc bằng một sự sai lầm hoặc để lại kinh nghiệm “xương máu” nhưng chắc chắn sẽ giúp các bậc cha mẹ hiểu rõ con cái mình hơn.

Càng cấm càng yêu

Có thể nói, trường hợp càng cấm càng yêu khá phổ biến trong các gia đình có con ở độ tuổi bắt đầu yêu. Hồng Phương vừa mới học xong lớp 12 tiết lộ: “Năm ngoái, em có quen với một anh sinh viên trong lần đi xem ca nhạc. Tụi em thường trao đổi với nhau qua e-mail và điện thoại thỉnh thoảng có đi chơi với nhau, em nghĩ chuyện đó là bình thường”. Có lần Phương lén mẹ lên lầu gọi điện thoại cho bạn trai, đang nói chuyện, mẹ Phương đột ngột xuất hiện buộc Phương dừng ngay cuộc gọi, sau đó mẹ đánh Phương một trận. Trận đòn đó không đủ mạnh để Phương chia tay với bạn trai của mình theo như yêu cầu của mẹ mà nó còn khiến Phương oán trách gia đình nhiều hơn. Sau lần đó, thay vì anh bạn kia chủ động gọi điện thoại thì ngược lại Phương sẽ “canh” lúc không có ai ở nhà gọi cho anh ta rồi cả hai tha hồ tán gẫu, hẹn hò. Và thay vì đến lớp học thêm vào các buổi tối, Phương lén lút đi chơi với bạn trai. Phương tâm sự: “Phải chi mẹ hiểu em một chút thì tụi em đâu cần phải bỏ học lén lút hẹn hò như thế này”.

Năm học này, Minh Thành sẽ bước vào kỳ thi đại học nên bất cứ lúc nào Thành cũng bị người nhà thúc ép chuyện học hành, thi cử. Ðể bảo đảm cho cậu con trai an tâm vào chuyện học, chuyện vui chơi giải trí đều bị gạt ra khỏi thời khóa biểu. Trong một lần đi cắm trại với bạn bè (vì do nhà trường tổ chức nên gia đình phải miễn cưỡng cho đi), Thành quen được một cô bạn cùng tuổi học khác trường. Dĩ nhiên chuyện tình này của Minh bị gia đình phản đối và ngăn cấm quyết liệt. Từ đó Thành đâm ra ít nói, em tự nhốt mình trong phòng, không trò chuyện với ai. Nhưng theo Thành: “Em thấy mình không có lỗi gì trong chuyện này, có bạn gái là nhu cầu chính đáng miễn đừng lơ là chuyện học là được. Em muốn được giãi bày, được trao đổi thẳng thắn với gia đình, nhưng ba mẹ không dành cho em cơ hội”.

Bế tắc dẫn đến bỏ nhà, tự tử

Là con gái của một gia đình có tiếng trong giới kinh doanh xuất nhập khẩu, ngay từ nhỏ Hoàng Lan đã được cưng chiều hết mực. Khi Lan lên lớp 11, mẹ em đã “ôm ấp” hy vọng gả con gái mình cho người xứng đáng. Chính vì lẽ đó, Lan không được giao thiệp với những bạn trai cùng lớp mặc dù tình bạn của các em rất vô tư, trong sáng. Cuối năm 11, em kết bạn với Khánh cùng sinh hoạt trong câu lạc bộ ngoại ngữ của trường. Lúc đầu, cả hai chỉ giúp nhau trong học tập, trao đổi kinh nghiệm nhưng vì thấy Khánh thường xuyên gửi quà tặng Lan, nên mẹ em đã có những lời xúc phạm đến bạn ấy. Một phần xấu hổ với Khánh vì cách cư xử của mẹ, một phần cảm động trước sự quan tâm, chịu đựng của “người ấy” nên trong một lần bị mẹ mắng trước mặt mọi người, Lan đã bỏ nhà ra đi. Không quen biết ai ngoài mấy người bạn gái cùng lớp, Lan đã đến tìm Khánh. “May là lúc đó em được mẹ của bạn Khánh đã thông cảm và khuyên nhủ em rất chân tình đồng thời ba má em cũng sẵn sàng bỏ qua hành động nông nổi kịp thời đón em về nhà. Chứ không thì hậu quả khó lường”, Lan hú hồn mỗi khi nhớ lại chuyện cũ.

Cũng là con một trong gia đình khá giả nhưng ba mẹ của Thanh Xuân thường xuyên có những trận cãi nhau. Trong suy nghĩ của Xuân, em phải tìm cho mình một người yêu để bù đắp những trống vắng ấy. Thế rồi, qua một người bạn, Xuân bắt đầu để ý đến một anh “đẹp trai, ga lăng lại giàu có”. Vì ba mẹ Xuân lúc nào cũng mải mê kiếm tiền nên không ai quan tâm đến giờ giấc đi lại bất thường của con gái. Xuân thường đi sớm về muộn, thậm chí có hôm đi cả đêm gia đình cũng không hay biết. Hậu quả là Xuân có mang, bạn trai chối bỏ trách nhiệm, mà cũng không thể đòi hỏi gì hơn bởi cậu ta cũng chỉ mới có 16 tuổi. Cùng đường, Xuân chọn cho mình cái chết, cũng may được phát hiện và cứu chữa kịp thời. Sau cú sốc đó, Xuân sống khép kín, mặc cảm với gia đình bạn bè, “phải chi em được gia đình quan tâm nhiều hơn, thậm chí có thể “o ép” em vào kỷ luật nào đó, có lẽ quãng đời học sinh của em “bằng phẳng” ít chông gai hơn bây giờ”.

Có lẽ, chuyện tình yêu của tuổi học trò nói mãi cũng không bao giờ hết. Chỉ mong rằng, “người trong cuộc” luôn biết mình cần phải làm gì trước những rung động, biến đổi tình cảm của tuổi mới lớn để có cách ứng xử thật sáng suốt. Bên cạnh đó, “người ngoài cuộc” hãy dành thời gian cho con em của mình nhiều hơn nữa để “luôn lắng nghe và chia sẻ”…

NGUYÊN PHONG

Góp tiền chợ

Từ xưa đến nay, việc con cái lớn lên, đi làm, hàng tháng biếu tiền cho cha mẹ chi tiêu hay đóng góp vào quỹ sinh hoạt chung của gia đình đã trở thành thói quen và được coi là một cách thể hiện trách nhiệm của người con trong gia đình… Thế nhưng không phải ai cũng làm như vậy và họ đã có lý do riêng.

Anh Minh, 26 tuổi thu nhập mỗi tháng khoảng 6 triệu đồng. Chừa một khoản xài cho nhu cầu cá nhân, số tiền còn lại anh dồn hết vào một quyển sổ tiết kiệm. Anh lý giải: “Tôi chưa nghĩ đến việc phải đưa tiền phụ giúp gia đình vì theo dự định khoảng hai năm nữa tôi dùng số tiền tiết kiệm đó để đi du học ở nước ngoài”.

Không xài tiền cha mẹ

Hùng Văn, 24 tuổi, hiện là nhân viên công ty kinh doanh máy tính cho rằng, hiếu thảo với cha mẹ có nghĩa là người đó có thể tự làm việc nuôi sống bản thân, tự khẳng định việc qua thăng tiến trong nghề nghiệp, tự chứng minh khả năng cạnh tranh của mình trong xã hội là cách đền đáp cho cha mẹ thiết thực nhất. Theo Văn thì để có thể tồn tại, phát triển và cạnh tranh trong công việc hiện nay, lớp trẻ phải không ngừng đầu tư cho việc trang bị kiến thức. Văn đặt vấn đề: “ Nếu tôi không đủ tiền để học thêm các khoá ngoại ngữ, marketing, vi tính, mua sắm các trang thiết bị cho cá nhân – mục đích cũng chỉ phục vụ cho công việc (như điện thoại di động, máy tính, máy ảnh) – rồi thua sút bạn bè, bị đào thải khỏi “sân chơi” thì cha mẹ có vui không?”. Chính vì thế mà theo Văn, không thể đo trách nhiệm đối với cha mẹ bằng việc đưa tiền phụ giúp gia đình mỗi tháng.

Cho bản thân là trên hết

Mỹ An, 20 tuổi làm nghề trang điểm cô dâu có mức thu nhập bình quân trên 3 triệu đồng/tháng. Nhưng từ lúc đi làm đến nay, An chưa hề đưa về cho mẹ tháng lương nào ngoài món quà tặng là chiếc áo dài lúc An nhận tháng lương đầu tiên. Bản thân An sống rất tiết kiệm và mọi khoản kiếm được cô để dành theo học trang điểm và thiết kế thời trang ở Úc. An nói: “Tôi cảm thấy trách nhiệm của mình là phải làm được điều mình ưa thích mà không phiền đến cha mẹ. Khi bản thân tôi tự đạt được mong ước và trên hết là có thể sống tốt và đi lên với nghề nghiệp của mình thì chắc chắn cha mẹ tôi sẽ thích hơn là mỗi tháng tôi đưa tiền chợ cho mẹ”.

Có nhiều người cho rằng không lấy tiền cha mẹ là tốt lắm rồi, trách nhiệm với gia đình không nhất thiết là phải góp tiền hàng tháng… không chỉ có ở những gia đình khá giả, cha mẹ có của ăn của để, không đặt vấn đề tiền bạc thành gánh nặng. Nhưng thực tế những suy nghĩ này có thể gặp ở cả những gia đình có mức thu nhập khá lẫn sống theo kiểu ăn đong từng bữa. Chẳng hạn như bạn Huỳnh Thanh Tùng, sinh viên năm cuối trường cao đẳng marketing chỉ tính toán đến việc đi làm thêm kiếm tiền để mua sắm đồ dùng học tập, sinh hoạt cá nhân, thậm chí gầy dựng tương lai sau này mà chưa bao giờ có suy nghĩ mình sẽ phải đi làm kiếm tiền phụ giúp cho cha mẹ dù Tùng luôn được người thân đánh giá là ngoan ngoãn và biết suy nghĩ.

Ðúng hay sai?

Bà Ngọc Mỹ luôn than thở với hàng xóm về cậu con vô trách nhiệm. Theo bà, dù con trai làm giám đốc một công ty lớn, đi xe hơi hàng ngày, chăm lo khá tốt đời sống cho gần 300 công nhân nhưng chẳng thèm đưa về cho cha mẹ đồng nào đã làm cho bà thất vọng. Trong khi đó, anh Ngọc Quang, con trai bà lại có suy nghĩ khác: “Ba má tôi nội cái việc cho thuê nhà mặt tiền, ngoài chi dùng hàng ngày, ông bà còn có thể đi du lịch nước ngoài hàng năm, do vậy tôi cảm thấy việc mình thành đạt và được nhiều người yêu mến tin tưởng sẽ có ý nghĩa quan trọng hơn. Theo anh, chính sự thành công của con cái mới là món quà xứng đáng để đền công dưỡng dục sinh thành chứ không phải là một ít tiền hàng tháng. Chính sự khác nhau trong suy nghĩ này đã gây ra những vấn đề nghiêm trọng, có lúc bà Mỹ đã giận không thèm nói chuyện với anh gần một năm. Bà Mỹ luôn cho rằng: con đem tiền bạc về biếu cha mẹ chi tiêu hàng tháng là trách nhiệm, cho dù bà có nhiều tiền đến đâu chăng nữa thì con cái phải thực hiện nghĩa vụ này. Còn tiền của bà dư nhiều thì sau này cũng để lại cho con cái mà thôi.

Bà Sáu, mẹ của Mỹ An cũng vậy, khi con gái đi làm không đưa tiền chi tiêu hàng tháng, bà rất buồn nhưng không nói ra. Bản thân bà cũng biết Mỹ An đang dành dụm để đi du học. Bà nói: “Thấy con tự biết dành dụm để phấn đấu cho tương lai là rất tốt, nhưng đôi lúc tôi vẫn cảm thấy buồn”. Thương con, hiểu ý nghĩa của con làm nhưng bà vẫn muốn gia đình theo thói quen từ xưa đến nay: con lớn đi làm hàng tháng góp tiền cho cha mẹ.

Ngọc Thy, quản lý nhãn hiệu của một công ty khá bề thế luôn coi việc con cái trưởng thành, dù đã lập gia đình ra ở riêng hay còn độc thân sống chung với cha mẹ thì việc góp chi phí là bắt buộc. Bởi theo Ngọc Thy, sống cùng một nhà nếu ai cũng không góp tiền cho sinh hoạt chung không lẽ để cha mẹ già lo mãi. Ðồng tình với quan điểm của Thy, anh Minh Hiếu cho biết: “Cha mẹ thương con có thể hy sinh mà không đòi hỏi con cái phải có trách nhiệm lại với mình nhưng không vì thế mà con cái ỷ lại lơ là trách nhiệm với gia đình. Bởi theo tôi hễ là con người sống là phải có trách nhiệm, trách nhiệm đối với gia đình và đối với xã hội”.

Minh Thành

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống