Thôi đành ra riêng

Con ơi, cái răng cái tóc là góc con người. Mẹ thấy chỉ mấy đứa không có giáo dục mới đầu xanh, đầu đỏ. Con để tóc đen là đẹp nhất. Chứ nhuộm thế này mẹ trông nó xơ xác chẳng khác gì đống rơm trên đầu”.

 

Mẹ chồng nàng dâu
Mẹ chồng nàng dâu

Nghe mẹ chồng nói mà Hà tức nghẹn cổ, không nuốt trôi miếng cơm vừa và vào miệng.

Đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên bà Nga khiến cho Hà có cảm giác ấy. Trong khi các cô bạn cùng phòng Hà phàn nàn về việc mẹ chồng cứ như người dưng với con dâu thì Hà lại được mẹ chồng quan tâm một cách thái quá. 

Hồi chưa cưới, một lần Hà cùng Hải – chồng Hà bây giờ và bà Nga sang nhà bác của Hải ăn Tết trung thu. Hà vừa đưa miếng bánh lên miệng thì bà đã nhanh nhảu:

 

– Ăn đồ ngọt dễ lên cân lắm con ạ! Con xem giảm cân thế nào chứ cứ ăn nhiều đồ ngọt vào mẹ sợ đến hôm cưới không mặc được váy thì khổ.

 

Nói rồi bà quay sang ông bác tiếp lời: “Cháu nó 56 cân rồi đấy bác. Bác thông cảm, nó phải ăn kiêng”.

 

Câu nói của mẹ chồng làm Hà ngượng chín mặt, chỉ muốn độn thổ ngay lập tức. May mà ông bác chồng nhanh ý:

 

– Cứ ăn đi cháu! Ăn một miếng cũng không tăng cân lên được đâu. Mà cô này hay thật, có bà mẹ chồng nào như thế không?

 

Đến đêm tân hôn, hai vợ chồng đã đóng cửa chuẩn bị đến giây phút quan trọng nhất, bà còn lật đật chạy sang gõ cửa gọi riêng Hà ra ngoài:

 

– Đấy, việc bận rộn quá nên mẹ quên khuấy mất. Hai đứa đã… làm gì chưa? Mẹ là mẹ cứ phải nói thẳng. Hôm nay mẹ thấy thằng Hải nó uống nhiều rượu trông phờ phạc lắm rồi. Con cũng thôi đừng đòi hỏi nó nữa mà nó mệt.

 

Có hôm vừa sắm được cái áo mới, Hà hí hửng mặc đi làm thì vừa lò dò xuống cầu thang, bà đã buông một câu: “Ấy chết! Họ may cái áo sao mà vải mỏng quá. Mỏng thế này thì phơi cả người ra chứ che được cái gì!”. Hôm sau không hiểu bà đi siêu thị với ai mà mang về cho Hà cái áo không thể cổ lỗ sỹ được hơn, kèm theo lời dặn dò: “Mặc thế này cho đứng đắn con ạ”.

 

Nhiều hôm con trai đi công tác, từ mấy ngày trước bà đã dặn đi dặn lại Hà phải chuẩn bị kỹ càng quần áo, kem đánh răng, khăn mặt, đồ ăn vặt cho chồng. Ấy vậy mà, đến tối, hai vợ chồng đang “gần gũi” trong phòng thì bà đập cửa ầm ầm. Chồng tá hỏa chui vào chăn, vợ thì vơ vội cái váy ngủ mặc vào ra mở cửa. Mẹ chồng đầu tóc bù xù đứng trước cửa, vẻ mặt lo lắng: “Mẹ mơ thấy thằng Hải đi quên đồ, không có quần áo thay. Con chuẩn bị kỹ chưa đấy?”

 

Kể chuyện này với mấy đứa bạn mà chúng nó cứ cười như nắc nẻ. Thật ra thì bà Nga cứ hay nói thế nhưng không tỏ ý ghét bỏ, ghen tỵ gì với Hà cả. Chỉ là bà quan tâm thái quá, mà ngày nào cũng như ngày nào nên Hà thấy mệt mỏi.

 

Mua bộ quần áo nào bà cũng không vừa lòng. Mười năm về làm dâu vẫn một kiểu tóc dài, đen, thẳng mượt theo ý thích của bà. Việc gì của vợ chồng Hà, bà cũng làm như hai vợ chồng Hà là những đứa trẻ lên ba không thể làm được nếu không có bà quan tâm.

 

Cứ như thế này mãi thì Hà bức bối không chịu được. Có lẽ cô phải bàn với chồng ra ở riêng.

 

Theo TTVN

Viên ngọc không tròn

Tôi từng sống với một chuỗi biến cố, nhìn lại không nghĩ mình đã trải qua tất cả những thăng trầm ấy. Ai đó nói do hướng nhà, hướng đất, có người lại bảo ông nội tôi sống không có phúc, nên con cháu vất vả, và dù có ba con trai mà cũng không có người nối dõi.

 

Bác cả tôi đẻ được hai trai, một gái. Bác là chức sắc có tiếng, song do chiều con nên cả hai anh đều nghiện và chết. Bác thứ hai, lấy vợ sinh được một chị thì ra tòa ly hôn vì bác có bồ. Ít lâu sau bác cưới vợ mới, sinh đủ một giai một gái. Những tưởng hạnh phúc viên mãn, vậy mà khi anh con bác chuẩn bị lên lớp chín, hè về quê ngoại chơi, đi qua đập tràn, nước lớn, không chống được nên thiệt mạng. Hai bác sống mà như điên dại. 

Ngọc không tròn
Ngọc không tròn

Và người buồn nhất vẫn là ông nội khi bố tôi chỉ có hai đứa con gái. Từ khi anh con bác thứ hai qua đời, bố luôn tỏ ý muốn có con trai.

 

Mẹ thì không thể đẻ được nữa, bố rắp tâm đi kiếm ngoài. Nghe đâu bố đánh mẹ không thương tiếc, để mẹ vì đau, vì nhục mà phải buông, nhưng mẹ kiên quyết giữ cho con mái ấm, để đến lúc bố lừa mẹ, mang bán hết nhà cửa, vườn tược rồi bỏ đi ở với bồ. Chẳng còn nơi trú chân mẹ đành lếch thếch ôm các con về ngoại. Tòa chia chị ở với bố, nhưng chị nhất định đòi về với mẹ và tôi, bố chả cần, vì bố sắp có con trai, bố để mặc hai đứa con tự bơi giữa dòng đời, ê chề và đau khổ.

 

Mẹ đã vô cùng chật vật để có thể dựng nên được căn nhà tạm trên đất ông bà và các cậu mua cho. Chị em tôi đã nắm đôi bàn tay mẹ, hứa sẽ luôn ở bên… Cuộc sống dần khấm khá lên.

 

Sau đó thì cô bồ của bố bị thai chết lưu, bố thành cỗ máy kiếm tiền để nuôi hai đứa con riêng của vợ. Đến khi bố chẳng còn hữu dụng thì họ lạnh nhạt, đẩy cổ bố ra đường.

 

Bố quay về, mẹ vẫn tha thứ vì nhớ đến chữ tình, chữ nghĩa. Con người chẳng tránh được lỗi lầm, mà mấy ai có cuộc hôn nhân không tì vết. Thôi thì tha thứ bỏ qua cho nhẹ lòng mà sống. Hạnh phúc không hẳn là viên ngọc tròn trịa mà có khi nó vẫn chứa góc khuyết, để lúc tìm lại được, sẽ thêm cảm phục và trân trọng bội phần.

 

Chúng tôi nghe mẹ, không nhắc lại những lỗi lầm của ông, cũng bởi hai chị em đều đã đi lấy chồng, suy nghĩ trưởng thành hơn, mẹ chấp nhận bố thì hà cớ gì các con đang tâm chia rẽ.

 

Thế rồi sóng gió ập đến với chính căn nhà nhỏ của tôi, khi chồng công khai nuôi bồ và ít lâu sau thì ly hôn để cưới cô ấy.

 

Sau thời gian cố níu kéo cùng sự hòa giải của tòa không thành, tôi và con gái chấp nhận sự thật, tài sản chia ra giúp mẹ con tôi có thể sống đàng hoàng, tôi chuyển về ở gần bố mẹ đẻ. Có thời gian chú ý chăm chút cho bản thân và con gái, để thể hiện cho tất cả thấy, vắng anh cuộc sống của hai mẹ con vẫn ổn.

 

Dù gia đình nhỏ khuyết mất người cha, song tôi và anh vẫn cư xử đẹp, vì đó là bố của con tôi. Tuần nào hai bố con cũng gặp gỡ, đi chơi cùng nhau. Tôi không hi vọng anh sẽ quay lại như bố tôi đã từng, mà chỉ thực sự mong anh sẽ nâng niu cuộc sống mới của mình.

 

Cũng như sáng sáng bố mẹ tôi thường rủ nhau tập thể dục cùng mấy người trong xóm. Ông tham gia hội cựu chiến binh, bà đảm nhận chức hội trưởng hội phụ nữ phường. Mỗi người mỗi công mỗi việc và luôn nhớ giờ đón cháu từ trường.

 

Khi có thể nhắc lại những chuyện này nghĩa là lòng tôi đã bình an, bớt day dứt về những gì đã qua. Đang chiêm nghiệm và đón chờ những điều sắp tới. Tôi hài lòng với gia đình lớn hiện tại và vui với những sẻ chia mà bàn tay nhỏ xíu ấm áp của con nắm lấy tay tôi mỗi ngày. Tôi vẫn thường nhớ đến lời mẹ “Hạnh phúc không hẳn là viên ngọc tròn trịa…”.

 

Linh Nhi

Ngoại tình và chuyện cặp bồ với… vợ cũ

Tham lam và nông nổi, không ít người đàn ông đã tự nhảy xuống hố sâu do mình tự đào. Còn tôi, tự “bỏ mồi bắt bóng” rồi mới hối tiếc “con cá mất là con cá to”.

Cặp bồ với vợ cũ
Cặp bồ với vợ cũ

Tham bát bỏ mâm

Cách đây 15 năm, tôi gặp tình yêu sét đánh với cô bạn học cùng đại học. Nhưng gia đình tôi chê cô ấy “từ núi tụt xuống”, không xứng với trai phố cổ như tôi. Rồi đám cưới cũng diễn ra suôn sẻ. Gia đình tôi mang tiếng “phố cổ” nhưng chỗ chui ra chui vào chỉ được 30m2, 3 cặp vợ chồng sinh sống. Cô ấy là giáo viên cấp 2, tôi xin vào làm cán bộ phường.

Tuy làm trong ban địa chính của quận nhưng tôi không rành về kinh doanh đất cát. Còn vợ tôi tuy là giáo viên nhưng lại nhanh nhẹn, sắc sảo. Đặc biệt, cô ấy rất “thính” với các mảnh đất đang được giá. Nhờ sự tư vấn, quyết đoán của cô ấy trong việc mua đi bán lại mà gia đình tôi chẳng mấy chốc khấm khá, mua được nhà riêng, ô tô.

Tôi cũng chuyển công tác sang một công ty chuyên về xây dựng. Tiền tài, địa vị, vợ con đều sung túc, yên ấm. Tuy nhiên, sóng gió nổi lên khi tôi gặp một cô sinh viên trẻ về thực tập. Vẻ xinh đẹp, thơ ngây khiến tôi xốn xang. Khác với những cảm xúc êm đềm trong mối tình đầu, lần này, tôi yêu mãnh liệt, cồn cào. Tôi như chợt nhận ra rằng, đây mới thực là tình yêu.

Lần đầu tiên, tôi thấy mình vĩ đại, cần thiết với ai đó. Cô ấy ngưỡng mộ, tán dương, nũng nịu tôi. Những câu chuyện thỏ non từ đôi môi xinh xinh, giọng nói lí lắc khiến tôi càng bị cuốn hút, say mê. Trong khi, cho dù kinh tế gia đình khấm khá, vợ tôi có đầu tư thêm về trang phục, đầu tóc nhưng vẫn thấy cũ kỹ.

Chuyện tình cảm của tôi chẳng mấy chốc bị lộ. Vợ tôi buộc tôi phải lựa chọn giữa gia đình và tình nhân. Sau mấy lần chia tay “đẫm nước mắt”, tôi thấy mình không thể sống thiếu những giây phút “thăng hoa” bên người tình nên dứt áo ra đi trước sự phản đối kịch liệt của bố mẹ. Giấy ly hôn ký chưa ráo mực thì tôi vội vã lên đời “bồ” thành vợ. Hai đứa con vợ nhận nuôi cả, tôi càng rảnh rang vui duyên mới.

Rối như tơ vò

Đám cưới chưa bao lâu thì tôi đã thấy mệt như chạy marathon. Cô vợ trẻ hơn tôi 14 tuổi luôn nhõng nhẽo, đòi hỏi. Đi làm về mệt, tôi chỉ muốn được nằm nghỉ ngơi, thưởng thức bữa cơm nóng sốt do vợ nấu thì vợ lại đòi đi ăn hàng, xem phim, xem ca nhạc. Tôi cũng không quen với những cuộc gặp gỡ sinh nhật, dự tiệc với bạn bè rất ồn ào của vợ tôi.

Để “hòa đồng”, quần áo của tôi cũng màu mè, “body” giống như thời trai tráng 20, khiến tôi xuất hiện ở cơ quan là đồng nghiệp lại cười ré lên trêu chọc. Tôi còn đi tập nhảy, tập hát karaoke nhuần nhuyễn để hòa nhập với bạn vợ. Nếu tôi không đi thì nàng lại khóc lóc, chê chồng “ông già” và giở các chiêu “cấm vận”. Muốn nàng sinh một đứa con cho cuộc sống vợ chồng gắn bó hơn thì nàng cũng từ chối vì “cần thời gian phấn đấu cho công việc”.

Những lúc buồn chán, mệt mỏi, tôi lại về thăm con. Hai đứa trẻ thấy bố về mừng vui hớn hở, thường giữ bố lại ăn cơm. Lâu ngày không được bữa cơm tươm tất, ngửi mùi những món ăn quen thuộc vợ cũ nấu, tôi cũng thòm thèm. Vợ cũ thấy con vui mừng cũng không nỡ “đuổi”. Mâm cơm lại như ngày xưa, có bố, có mẹ, hai đứa con cứ huyên thuyên không dứt.

Hai vợ chồng cũ thi thoảng lại nhìn nhau ngượng nghịu, nói với nhau những câu vu vơ. Vợ cũ tôi từ ngày ly hôn gầy hơn, nhưng ăn mặc tươm tất, có lẽ vì có mặt tôi nên cô ấy còn trang điểm nhẹ, trông càng mặn mà, quyến rũ. Tôi không ít lần nhìn lén vợ cũ, cố giấu một hơi thở dài.

Quen lối cũ, tôi càng ngày càng năng qua thăm con và ở lại ăn cơm. Lần nào cũng chào đón tôi bằng những món tôi thích nhất. Rồi chuyện gì đến cũng đến. Trong một lần vợ mới đi công tác, tôi đến ăn cơm chỗ các con, lại vướng trời mưa to đành xin nghỉ tạm. Khi con cái đi ngủ, vợ cũ mang rượu ra đối ẩm, ôn lại thuở đại học. Chuyện nở như ngô rang, chúng tôi cười vui hết cỡ. Tiếng cười chợt tắt khi ánh mắt chúng tôi gặp nhau, thấy ngọn lửa đam mê cháy bùng.

Sáng ra, chúng tôi nhìn nhau ngượng nghịu vì những cảm xúc bao lâu gặp lại, cũng bởi vì rơi vào tình thế rối như tơ vò. Nhưng một lần nữa, tôi lại chạy theo những cảm xúc mới, lại gọi vợ cũ và rủ cô ấy về nhà. Vợ cũ như mưa rào gặp hạn, quyến rũ tôi hơn bao giờ hết. Chúng tôi lén lút gặp nhau, thậm chí phải giấu cả các con vì không biết giải thích với chúng thế nào. Nhưng sau những lúc mê đắm, vợ cũ chợt thấy chạnh lòng.

Cô ấy dằn vặt tôi vì sao lại để cô ấy rơi vào tình cảnh vụng trộm. Người trước kia là chồng mình nay lại phải “ăn vụng”. Tôi cũng không có đường lui khi vợ hai đã có bầu, lại không thể đối mặt với sự cười chê của họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp. Lại càng ngày càng nhận ra mình không thể mất “vợ cũ”. Tôi thấy ghen với sự rạng rỡ của vợ cũ nên thường xuyên tìm cách kiểm soát, dò hỏi, dằn vặt cô ấy. Còn cô ấy lại ấm ức, khó chịu mỗi khi nghĩ về thiệt thòi của mình.

Tôi có hai người đàn bà, hai nhà để về. Nhưng giờ tôi chẳng muốn về đâu. Suốt ngày, tôi chìm trong men rượu, mệt mỏi, đau khổ. Tôi hận mình đã tự đánh mất hạnh phúc, đẩy mình vào tình trạng dở khóc dở cười này.

Theo ANTĐ

Chồng cũ đòi nuôi con vì muốn tôi tìm hạnh phúc mới

Sau một năm, giờ anh về đòi đứa con mà trước kia anh vứt bỏ. Anh viện lý do con ở với tôi, tôi sẽ khổ, vất vả. Anh nói tôi xinh đẹp, bảo tôi coi như không có con để bắt đầu cuộc sống mới.

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nề nếp, văn hóa và kinh tế thuộc hàng khá giả. Bố mẹ là nhân viên công chức nhà nước, chị gái và tôi được bố mẹ cưng chiều nhưng cũng được bố tôi “huấn luyện” ra trò từ học vấn đến cách ứng xử rồi nội trợ. Mọi người vẫn khen nhà tôi không có con trai nhưng lúc nào cũng đầy tiếng cười.

Từ nhỏ tôi đã là niềm tự hào của gia đình, đi học luôn nằm trong top 3 của lớp, luôn được thầy cô bạn bè khen. Có lẽ mọi thứ sẽ trôi phẳng lặng như thế nếu như ngày đó tôi không gặp anh. Anh hơn tôi 7 tuổi và bắt đầu để ý từ khi tôi vào lớp 10, tôi không biết gì cho đến khi chuẩn bị thi đại học, anh chủ động nhắn tin cho tôi. Chúng tôi bắt đầu gặp nhau, nói chuyện và nhắn tin nhiều hơn.

Tôi lúc đó là một cô gái ngây thơ, không chút toan tính và luôn tin những gì tôi được kể. Anh đã nói với tôi rất nhiều, anh nói tốt nghiệp đại học Bách Khoa với tấm bằng ưu và đang làm ở công ty hóa chất tại Hải Phòng, gia đình anh khá giả này kia nhưng tất cả chỉ là dối trá. Anh nói đã mua đất ở Hải Phòng để sau này chúng tôi lấy nhau sẽ xây nhà ở đấy.

Tôi chưa bao giờ hỏi anh chuyện gì, tất cả đều là anh tự nói, tôi tin anh nên cũng chưa bao giờ nói anh đưa tôi về nhà chơi. Tôi tin anh tuyệt đối, anh biết tôi không ham của cải nhưng sau này anh lại nói vì gia đình tôi cao quá, anh sợ không nói thế tôi sẽ không yêu anh. Thật trớ trêu, hóa ra tình yêu tôi dành cho anh được tính toán như vậy sao.

Gia đình, bạn bè biết tôi yêu anh ra sức ngăn cản, bố mẹ nói tôi đang bị lợi dụng. Tôi không nghe, bạn bè khuyên tôi cũng bỏ ngoài tai, duy nhất chỉ có người bạn thân của tôi nói anh ấy hợp với tôi và nói tốt về anh rất nhiều. Chính những câu nói đó khiến tôi càng tin anh hơn. Nhưng đâu ai ngờ được bạn thân và người yêu tôi lại bắt tay đưa tôi vào tròng. 12 năm đi học tôi không bao giờ được phép đi chơi sau 19h, vì vậy tôi và anh chỉ có thể gặp nhau ban ngày nếu tôi không có giờ học. Trong một lần, anh và bạn thân lại đánh thuốc mê rồi đưa tôi vào nhà nghỉ. Vậy mà tôi vẫn tin anh sẽ chịu trách nhiệm và bao bọc tôi.

Bẵng đi một tháng tôi đi thi đại học, chúng tôi không gặp nhau cho đến ngày nhận được 2 giấy báo nhập trường cũng là lúc tôi biết mình đang có thai. Tôi hoang mang, lo sợ tột cùng, không dám nói với ai, anh biết nhưng không tin vì có một lần làm sao đã có thể. Thế rồi tôi cũng nhập học theo trường mà tôi thích, ngày ngày tôi đi xe bus 10km đến trường học cùng với đứa con ngày một lớn. Tôi giấu cho đến khi đứa bé được 6 tháng mọi chuyện mới vỡ lở, chúng tôi làm đám cưới trong sự tiếc nuối của thầy cô và bạn bè. Lúc này tôi mới biết những gì anh nói là dối trá, nhưng tôi không hề trách, không cảm thấy tủi thân vì tôi thương anh.

Bảo lưu 6 tháng sinh con, tôi tiếp tục học tiếp, vừa học vừa chăm con, lo công việc gia đình tại đất Hà Thành đắt đỏ. Nhưng rồi chuyện gì đến cũng đến, anh mượn chuyện làm ăn thường xuyên cần tiền, tôi lại mượn ông bà ngoại cho anh làm ăn. Lỗ vốn anh về trách mắng đánh đập tôi, mẹ chồng luôn bênh con trai, mọi trách cứ tôi gánh hết, thương con tôi cam chịu.

Tôi ngậm đắng nuốt cay đem con về nhà bố mẹ đẻ vì chúng tôi không thể sống với nhau khi anh có người khác. Không một ai biết, tất cả trách tôi không làm tròn bổn phận. Hàng ngày, dậy từ 5h sáng đi chợ lo ăn sáng cho gia đình, rồi lên lớp học, trưa về lo cho con, cho gia đình, tôi không có một chút thời gian cho bản thân.

Cuối cùng chúng tôi vẫn ly hôn, tôi được quyền nuôi con và không yêu cầu anh trợ cấp. Tôi để con ở nhà tiếp tục lên Hà Nội học và đi làm thêm. Tốt nghiệp bằng giỏi, tôi có một công việc với mức lương khá ổn, mọi thứ bắt đầu cân bằng thì anh xuất hiện với giấy triệu tập của tòa án, anh đòi quyền nuôi con. Đến lúc này tôi mới biết anh lập gia đình và đã có con chỉ trong một năm, giờ anh về đòi đứa con mà trước kia anh vứt bỏ. Anh chuẩn bị rất kỹ lưỡng, anh biết lợi thế thuộc về mình vì anh có gia đình đầy đủ và anh muốn đưa con sang Trung Quốc cùng anh.

Tôi chết lặng, anh đâm tôi chết một lần, giờ anh lại đâm lần nữa. Anh viện lý do con ở với tôi, tôi sẽ khổ vất vả. Anh nói tôi xinh đẹp, đúng là trong mắt bạn bè tôi luôn là bông hoa nở rộ rực rỡ, nhưng ai biết được đằng sau nó là một trái tim luôn rỉ máu vì anh.

Tôi không thể chấp nhận ai vì biết không ai có thể đủ bao dung để tha thứ cho tôi và bao bọc mẹ con tôi. Anh biết điều đó, còn anh lại có gia đình, anh hoàn toàn có thể cho con chúng ta một gia đình hoàn chỉnh, nhưng tôi không cam tâm. Cả đời không gặp lại con tôi sẽ không thể yên tâm được. Anh có cần phải chia cắt mẹ con tôi thế không, tôi nuốt nước mắt bao năm nay vì con, giờ anh lại bảo tôi coi như không có để bắt đầu cuộc sống mới.

Hàng ngày, tôi vẫn đi làm, vẫn rạng rỡ trước mặt mọi người, không ai biết được tôi đang lo lắng tột độ. Tôi từ chối tất cả những người muốn gần, vì tôi luôn tự ti với hoàn cảnh của mình, tôi sợ khi họ biết được sẽ coi thường tôi. Tôi vẫn luôn khao khát được che chở, được yêu thương, được như bao cô gái tuổi 22 khác. Tôi nên làm gì, để con mình ra đi và bắt đầu cuộc sống mới hay gắng đến cùng để giữ con ở lại? Dù biết nếu đi với anh con có lẽ sẽ hạnh phúc hơn. Làm sao để tôi tiếp nhận tình yêu mới và thoát khỏi quá khứ. Xin hãy giúp tôi.

Thanh

 

Truyện cười giáng sinh

Một người đàn ông gọi điện thoại cho con trai tên John trước lễ Giáng sinh:
-Cha không muốn phá hỏng ngày vui của con, nhưng Cha và mẹ con sắp ly dị. 45 năm khổ sở thế là đủ.
Người con hét toáng lên:
-Cha đang nói gì thế ?
-Chúng ta không thể chịu đựng nhau lâu hơn. Con thông báo với em gái con về điều này nhé.
Một lúc sau, John hét lên với em gái trong điện thoại :
– Quy ma tha bắt, họ đang ly dị đấy.
– Em sẽ làm rõ chuyện này.
Cô gái gọi ngay cho bố:
– Bố không được làm chuyện đó. Con và John sẽ về nhà ngay.
Nói xong, cô gái cúp máy ngay.
Người cha quay về phía vợ và nói:
– Chúng đang trở về nhà đón Noel và phải tự trả tiền vé máy bay.

Truyện cười ngày giáng sinh noel, ông già noel

Truyện cười ngày Giáng sinh noel, ông già Noel

Tại sao là “ông già Noel” chứ không phải “anh Noel”?

Xmas - Giáng Sinh - Merry Christmas
Một thiếu nữ tuổi 18 đặt câu hỏi với tạp chí “Xmas”- xuất bản tại châu Âu: “Tại sao cứ phải là phải là một ông già Noel chứ không phải là một anh Noel đẹp trai, xì tin xuất hiện vào đêm giáng sinh?”.
Tạp chí này đã trả lời như sau: Trước đây cũng có “anh Noel”, nhưng càng ngày càng có quá nhiều cô gái tin vào việc sẽ được gặp “anh Noel” đẹp trai, ga lăng trong đêm giáng sinh nên nhiều cô đã cố tình mặc đồ khêu gợi nằm đợi “anh Noel” bên ống khói lò sưởi, chính vì vậy nhiều “anh Noel” khi tụt ống khói xuống, nhìn thấy cảnh đó, bỗng dưng bị… “kẹt”, không lên không xuống được. Rút kinh nghiệm chuyện này, từ đó về sau người ta chỉ cử “ông già Noel” đi mà thôi.

Thậm chí trước khi đi còn có các bác sỹ nam khoa khám thử “phản xạ chức năng” của các ông già, tất nhiên cũng có trường hợp ông Noel “già không đều” lọt lưới nhưng rất hãn hữu.

Dâu ta, dâu Tây

Là bạn học thân nhau từ thủa cấp ba, tưởng đâu chúng mình sẽ là một cặp trời sinh thanh mai trúc mã (như trong nhiều bộ phim Hàn Quốc vẫn chiếu trên TV đó). Nhưng… em đã ở trong tầm tay rồi mà anh dại khờ vẫn để hạnh phúc vuột trôi đi mất…

Chợ Giáng sinh ở Warsaw
Chợ Giáng sinh ở Warsaw

Cùng là con nhà cán bộ công nhân nòng cót, nhưng gia cảnh nhà em khó khăn hơn nhiều vì con đông, ba mẹ đều là con trưởng, gánh gia đình hai bên nội ngoại đều rất nặng vào cái thời bao cấp người khôn nhưng của rất khó đó.

 

Anh sướng hơn vì là con một, là cháu đích tôn nên dù đồng lương cha mẹ cũng eo hẹp, nhưng được cả dòng họ xúm vào chăm sóc với đủ mọi chính sách ưu tiên. Ngay cả vào những ngày tháng khó khăn nhất, dù chạn thức ăn cũng trống trơn như nhà em thì mẹ vẫn vắt óc nghĩ ra được một giải pháp bồi dưỡng riêng cho cậu quý tử. Đó là mỗi khi nấu cơm cho thêm lưng bát nước, cơm sôi chắt ra pha chút đường ép anh uống “lấy sức mà học cho giỏi”…

 

Thi thoảng có khoản bồi dưỡng trực đêm mẹ dúi cho, anh đều bấm bụng… không thèm liếc qua hàng xôi sáng, hàng chè đỗ đen tối, hàng quẩy nóng, bánh bao đêm để dành tiền mua vé mời em đi xem. Nhưng dù nào học nhóm chung, nào cùng em đi vớt bèo nuôi lợn, nuôi gà đỡ mẹ kiếm thêm tiền bỏ ống, đạp xe hàng mấy chục cây số chở em về quê nội quê ngoại…mà mãi tới khi xem bộ phim cuối cùng thời học sinh bên nhau có tựa đề “Tháng nóng nhất”,  anh vẫn chưa dám… cầm tay cô bạn xinh nhất lớp.

Em nhận giấy báo trúng tuyển đi học nước ngoài trước, anh hân hoan được ba mẹ em tín nhiệm giao trọng trách tiễn con gái tới địa điểm tập kết (để từ đó có xe đón đi tiếp tới biên giới, rồi mới đi tàu qua nước bạn). Người đi học, người tiễn đông như kiến cỏ, chỉ kịp nắm vội tay em dặn dò: – Cậu nhớ giữ gìn sức khỏe,  tới nơi viết thư ngay cho tớ.

 

Không muốn nói cho em biết anh đã tình nguyện nhập ngũ vì chưa có gì chắc chắn dù đang tổng động viên. Y như rằng, anh lẻn đi được vài hôm thì cha mẹ biết, tróc nã lôi về cho bằng được để rồi anh cũng rời VN nhưng  là đến một đất nước khác có “mùa tuyết tan” và “đường bạch dương sương trắng nắng tràn”…

 

Từ nơi xa xôi không còn âm vang tiếng bom đạn nữa, anh mới đủ can đảm ngỏ lời với em qua những dòng chữ run rẩy. Thư đi từ lại, cũng hứa hẹn rồi giận dỗi rồi làm lành… chẳng còn nhớ nổi là bao nhiêu lần nữa. Có điều ngày trở về chúng mình lại đôi ngả đôi đường, mà thật ra cũng chẳng ai hiểu rõ sự xa cách bắt đầu từ đâu…

 

Tới dự đám cưới người xưa mà lòng anh tan nát, giận mình, giận em tới mức cũng đã thầm nguyền rủa… Rồi em sẽ phải ân hận vì đã rời bỏ anh. Gia đình tưởng đâu hạnh phúc của em ai dè lại nửa đường đứt gánh, em biến mất tăm âm thầm chịu đựng cảnh một mình  nuôi con. Anh thì cứ hết mối tình trước chưa kịp đậm đà đã tới mối tình sau…vẫn nhạt đều như thế.

 

Rồi anh cũng cưới được một cô nàng xinh đẹp trẻ hơn mình cả chục tuổi và cũng vì cơm áo gạo tiền mà trôi dạt trở lại chốn xưa. Với vốn ngoại ngữ và vốn đường đời đã dày hơn nhiều sau những năm tháng lăn lộn kiếm sống vất vả nơi quê nhà, anh hùng hục như con thiêu thân lao vào thương trường. Cũng từng vài ba lần trắng tay, thậm chí còn suýt tù tội… rồi anh cũng làm được cái gì đó cho tương lai vợ con, để rồi trở lại gặp em với một tư thế hoàn toàn khác.

 

– Nghe danh anh đã lâu, nghe nói đã là một trong những “tướng” hoặc “soái” đi đâu đều có vệ sĩ Tây tiền hô hậu ủng? – Em khum tay vờ làm micro phỏng vấn một trong những đại biểu Việt kiều về nước ăn Tết.

 

– Còn mẹ con em giờ ra sao? Em sống có hạnh phúc không?

 

– Cháu đã lớn và đi du học, em vẫn… phòng không… Cũng có người này người kia, hoặc được giới thiệu, hoặc tự mình gặp gỡ… Nhưng thương mẹ chồng em quá, cụ đã hy sinh tất cả để một mình nuôi con. Con trai mất rồi, chỉ còn con dâu và cháu nội là nơi nương tựa…

 

Vợ anh giờ đang sống cùng con du học bên Mỹ. Cô ấy tự nhận mình là “dâu Tây” chỉ có thể bày tỏ tình cảm với cha mẹ chồng bằng những khoản tiền được gọi là “kiều hối” chuyển về nước mỗi năm. Thi thoảng có bay về ViệtNam dăm bữa nửa tháng lại đi suốt từ sáng đến tối lo chuyện hàng họ, đối tác làm ăn, du lịch. Hiếm khi ăn được với các cụ bữa cơm nói gì tới chuyện trò, lắng nghe tâm tư nguyện vọng của những người mà tiền của đã chẳng còn ý nghĩa.

Khi đã lại lênh đênh trên những tầng mây trắng xốp, anh chợt thấy lòng mình chua xót. Nếu như chồng em không đi trên chuyến máy bay định mệnh rơi ở gần Bangkok ngày nào, anh ấy chắc chắn đã hạnh phúc hơn anh rất rất nhiều… Nhưng hạnh phúc chẳng  phải chỉ như chiếc chăn hẹp đó sao, người này kéo được nhiều hơn thì người kia ắt phải chịu lạnh. Mà em của anh bao giờ chẳng sẵn lòng nhường may mắn hơn cho người khác…

 

Hoàng (từ Warsaw)

Chiều chồng thiệt gì

Lúc nào chị cũng tặc lưỡi “Đàn ông làm bếp núc hèn người đi. Chiều chồng đi đâu mà thiệt”, chị chăm sóc cho anh chu đáo từ bữa ăn giấc ngủ, từ lúc vợ chồng son cho đến khi chị mang bầu.

Chiều chồng ...
Chiều chồng …

Con ra đời thì thân chị còn lo chưa xong, người yếu nhớt, vậy mà chị vẫn thương chồng có khi phải cơm đường cháo chợ, đang mì tôm qua ngày cũng nên, vì anh có vào bếp bao giờ. Vậy là chị nhất quyết không về quê ở cữ, đẩy bà nội vào “bước đường cùng” thương cháu nên lọ mọ gác mọi công việc xuống trông hộ cho một năm rưỡi. Suốt thời gian ấy anh vẫn được những người phụ nữ thân yêu cần mẫn lo cho đến tận răng, nhàn rỗi như không.

Đẻ đứa thứ hai đâu được như đứa đầu, giờ bà nội bận trông con nhà chú em đang ở cùng ông bà. Chị đành cầu cứu bà ngoại ở cách xa hai chục cây số, nhưng bà chỉ trông cho được ba tuần thôi, rồi phải về lo thuốc men vì bố chị đang bị bệnh cần người túc trực. Vậy là sau đó, mình chị xoay sở tối tăm mặt mũi, hai đứa cùng bấu mẹ, không theo bố, có lúc chẳng quanh nổi bữa cơm. Nhà chật, lương lại thấp không thuê nổi người giúp việc.

 

Khi chị đi làm, “bài toán” mới gọi là nhức óc. Không thể để con nhếch nhác chị đành xa chồng để về nhà mẹ đẻ, chấp nhận đi làm xa một chút để có chỗ yên tâm gửi con, còn anh ở lại trông nhà. Vấn đề là anh còn chẳng tự lo nổi cho mình thành ra con bé đầu lại gửi về bà nội, còn cách nào khác khả dĩ hơn đâu.

 

Nghĩ cảnh nhà bốn người phải chia làm ba nơi mà chị ứa nước mắt, lo nghĩ chứ chẳng sung sướng gì khi cứ gọi điện là con bé lớn khóc gào vì nhớ nhà “Mẹ ơi, con ngoan mà, con không trêu em đâu, cho con về với bố mẹ”. Nhất là khi nhìn cảnh anh gầy rộc vì giờ phải tự lo liệu cơm nước, lúc thì ngược lên thăm con gái, khi thì xuôi xuống ngó vợ và con trai.

 

Đêm ngày chị trăn trở trách mình sai, đã quá ôm đồm và chiều chồng khiến anh thành ra như thế, đáng lẽ những việc lặt vặt chị hoàn toàn có thể giao cho chồng để hỗ trợ mình một tay và cũng để biết nấu lấy mà ăn. Giá anh thạo việc thì giờ gia đình nhỏ hoàn toàn có thể đoàn tụ, ông bà được nghỉ ngơi, già cả đau yếu suốt mà vẫn phải hầu cả con lẫn cháu, đành lòng không.

 

Chỉ việc nhà cỏn con mà anh còn lúng túng vụng về, cáu nhặng xị lên thì làm sao cùng chị gánh vác được việc lớn gia đình, dạy dỗ con cái sau này. Chị thở dài, giờ chỉ còn cách nỉ non với chồng, trước tiên là để anh hiểu và thông cảm tự nguyện giúp đỡ vợ con, sau để huấn luyện hai đứa, con trai cũng cần thạo việc nhà, ít nhất phải biết tự phục vụ mình.

TSL

Làm ngơ cho chồng… gái gú

Ừ thì chấp nhận! Nhưng chị thừa biết chồng mình và chân dài không chỉ cặp kè bên bàn rượu. Chẳng có lý do gì mà sau những cuốc rượu say bí tỉ, các ông không kéo vài em vào khách sạn.

Làm ngơ cho chồng gái gú
Làm ngơ cho chồng gái gú

Chấp nhận chân dài vây quanh chồng

 

Làm sếp to của một tập đoàn có tiếng nên anh Luận (Hồ Tây, Hà Nội) thường xuyên đi tiếp khách thâu đêm suốt sáng. Vốn đã quen với việc vắng mặt chồng nên chị Trang cũng chẳng phiền lòng lắm với cảnh năm thì mười họa chồng mới ngồi ăn cơm với mình. Nhưng điều khiến chị mất ăn mất ngủ chính là việc anh có quá nhiều chân dài vây quanh.

 

Anh giải thích rất đơn giản: “Em ghen làm cái gì cho mệt thân. Anh đi với họ chỉ là công việc. Trên bàn rượu, không có gái xinh là không ký được hợp đồng. Em có thấy thì phải lờ đi. Có cằn nhằn thì mọi việc cũng chẳng thay đổi được đâu, lại đâm ra cản trở công việc của anh”.

 

Ừ thì chấp nhận! Nhưng chị thừa biết chồng mình và chân dài không chỉ cặp kè bên bàn rượu. Chẳng có lý do gì mà sau những cuốc rượu say bí tỉ, các ông không kéo vài em vào hotel. Nhưng biết làm sao bây giờ? Công việc làm ăn nó phải thế.

 

Chị tự an ủi mình: “Ông nào làm kinh doanh chẳng gái gú. Không muốn cũng không được vì đối tác yêu cầu mà từ chối là thất bại rồi. Mà xung quanh toàn gái xấu thì ma nó ký hợp đồng cho. Muốn chồng làm sếp thì phải chấp nhận chồng gái gú. Miễn sao ông ấy vẫn yêu vợ, thương con là được”.

 

Tự an ủi mình như vậy nhưng chị vẫn đắng lòng, nhấp nhổm đứng ngồi không yên mỗi khi đồng hồ điểm 12 giờ đêm mà anh Luận vẫn biệt tích. Cứ tưởng tượng ra cảnh chồng và một bầy mỹ nữ, chị lại rưng rưng nước mắt.

 

Tệ hại hơn, gần đây, anh Luận có nhiều tâm tư, gặng hỏi chị được biết đối tác chê chân dài của anh mang tới không có số má. Chị lại làm trong ngành thời trang nên anh cũng có lời nhờ chị kiếm cho một đội ngũ chân dài có tí danh hiệu. Nuốt nước mắt, chị kiếm những cô người mẫu xinh tươi cho chồng tiếp khách và có lẽ tiếp luôn cả… chồng.

 

Cùng làm việc trong một cơ quan mà ở đó chị Hường (Xô Viết Nghệ Tĩnh, Q.Bình Thạnh, TPHCM) là sếp nhỏ, chồng làm sếp to. Đường đi nước bước của chồng thế nào, chị thuộc như lòng bàn tay. Dù không mất công tìm hiểu nhưng chị biết rõ hôm nay chồng và thư ký đi khách sạn nào, hôm khác chồng và trợ lý đi công tác ở đâu… Bất lực trong việc “xử lý” chồng nên chị Hường cố coi đó là điều bình thường. Chị tặc lưỡi: “Đại gia nào mà chẳng có chân dài!”

 

“Quan bà” đắng lòng làm ngơ

 

Giữ chức vụ cao và khối tài sản nghìn tỉ đồng nên dù xấu trai một chút nhưng anh Luận vẫn luôn nằm trong vị trí mục tiêu “chiến lược” của nhiều chân dài. Có cô đến với anh vì muốn anh sắm cho hàng hiệu, xe cộ, nhà cửa. Nhưng cũng có cô táo tợn hơn muốn giành lấy vị trí “quan bà” của chị Trang. Trong đó, Hồng San nổi bật hơn cả vì sự khéo léo và liều lĩnh, cả nét “hoang dã” khác người của mình nữa.

 

Thế rồi San “cài bẫy” và anh đường hoàng có thêm 1 quý tử. Khi biết tin, anh nằng nặc đòi phá thai nhưng đương nhiên San đời nào chịu. Cô nhân danh tình yêu tuyên bố sẽ giữ lại đứa con. Một mặt cô thẳng thừng rằng nếu anh “quất mã truy phong”, cô sẽ làm ầm lên, sẽ khiến anh “mất tất cả”. Một mặt cô truyền tin tới vợ sếp bằng loạt ảnh nóng của mình và anh Luận.

 

Khi biết tin, chị coi đó như là giọt nước tràn ly. Chị thu dọn đồ đạc cùng các con chuyển về nhà bà ngoại sống. Chị ngậm ngùi tâm sự: “Mình cần một bờ vai hơn là cần tiền của anh ấy”.

 

Chị Hường cũng gặp phải rắc rối với các chân dài đầy tham vọng của chồng. Rất nhiều lần, không ít chân dài vác bằng chứng ngoại tình của chồng tới cho chị. Đáp lại, chị Hường bình thản nói: “Tôi dư sức biết chuyện của các người nhưng tôi kệ đó thôi. Chồng tôi là đại gia. Tiền tiêu không thiếu, sơn hào hải vị, du lịch siêu sang quanh đi quẩn lại cũng chỉ đến thế. Chỉ có gái đẹp là đổi món được. Tôi phải chiều chồng chứ. Các cô bám vào, các cô có tiền. Sòng phẳng thế còn gì. Các cô cứ thế này chắc tôi phải trách chồng tôi không biết chọn chân dài kín tiếng”.

 

Nói cứng như vậy nhưng tận sâu đáy lòng, chị Hường cũng vô cùng buồn khổ bởi có ai muốn chia sẻ chồng với người khác đâu.

 

Theo TTVN

Ước chân ngắn lại để đỡ bị gạ tình

Nhiều khi tôi chỉ muốn chân mình ngắn lại để khỏi phải nghe những lời “gạ tình” bất lịch sự đó.

Chân dài ước chân ngắn lại một tí
Chân dài ước chân ngắn lại một tí

Tôi phải nói thẳng, tôi rất ghét mấy anh đại gia ỷ mình lắm tiền, nhiều của rồi thích làm gì thì làm. Tôi là chân dài chính hiệu, nhưng lại không muốn trở thành món hàng mua vui cho mấy anh đại gia “não ngắn” đó.

 

Tôi không giống với các em chân dài thích sống bám. Tôi có công việc ổn định, thu nhập tốt. Tôi có thể tự mua cho mình một chiếc túi hàng hiệu mà không cần phải “xin xỏ” ai nếu muốn. 28 tuổi, tôi đã mua được một căn chung cư tạm ổn và hài lòng với cuộc sống của mình.

 

Nhiều người thấy tôi kiêu với đàn ông lại hay nói xỏ. Nhưng quả thực, với loại đàn ông cứ nghĩ mình có tiền là có thể làm được mọi thứ, tôi xem thường lắm. Với tôi, họ chẳng là cái gì cả. Tôi thích công việc hiện tại của mình và được tiêu tiền do chính mình làm ra là một điều hạnh phúc.

 

Với vẻ ngoài xinh đẹp và đôi chân dài đáng mơ ước, nếu muốn cặp đại gia để sống nhàn rỗi, tôi đã có thể cặp với rất nhiều người. Nhưng tôi lại không thích. Tôi thấy kiểu sống ấy thật đáng khinh. Với tôi, đàn ông chỉ cần thông minh, có chí tiến thủ và yêu thương tôi là đủ. Tiếc rằng cho đến giờ, tôi vẫn chưa gặp được người nào như thế.

Ngược lại, những đại gia lắm tiền, mê sắc lại xếp hàng xung quanh tôi quá nhiều. Hở ra, tôi lại nhận được những tin nhắn kiểu như: “Yêu anh đi, anh sẽ mua nhà cho em”, “Làm tình nhân của anh nhé, anh sẽ cho em con Audi” hay kinh khủng hơn là: “Nếu em ngủ với anh một lần, tài khoản của em sẽ được rót tiền cả đời”…

 

Đa số những đại gia này đều biết tôi trong những lần giao dịch làm ăn và quen qua bạn bè giới thiệu. Khỏi phải nói tôi phải đau đầu thế nào trước những lời “mời chào” lộ liễu như thế. Vì mối quan hệ xã giao, có lúc tôi từ chối lịch sự, nhưng nhiều khi điên quá, tôi đã phải chửi vào mặt họ để “cắt đuôi”.

 

Quả thực, tôi quá khổ sở và thấy mình bị xúc phạm bởi những lời “gạ tình” kiểu ấy. Mới đây thôi, có một anh đại gia mới nổi vừa gặp tôi đã mê tôi mê mệt. Ngày nào anh ta cũng mua quà mang đến công ty tôi làm tôi phát ngại. Bao nhiêu con mắt của đồng nghiệp nhìn tôi dò xét, thậm chí, có người còn bảo tôi đang cặp đại gia.

 

Tôi đã từ chối không biết bao nhiêu lần nhưng anh chàng này vẫn không từ bỏ. Hôm sinh nhật tôi, anh ta mang tặng tôi một chiếc chìa khóa xe hơi sang trọng. Tôi phát hoảng, vội vã cáo từ. Nhưng ngày nào vị đại gia này cũng nhắn tin “khủng bố”. Và sau cùng, tôi cũng biết nguyện vọng lớn nhất đời của anh ta là “được ôm ấp em một lần vì đôi chân của em sexy quá”.

 

Anh ta vẫn bám tôi như đỉa cho đến khi tìm được một em khác có chân dài hơn và cũng dễ dãi hơn. Tôi tưởng mình sẽ thoát, nhưng không ngờ, mình lại lọt vào “tầm ngắm” của sếp mới.

 

Sếp tôi nhanh chóng để mắt đến đôi chân dài miên man của tôi. Ông liên tục mời tôi đi ăn và ngỏ ý, nếu “chiều” ông ấy, tôi sẽ được thăng chức nhanh chóng. Tôi đã rất khó xử và tìm kế hoãn binh nhiều lần. Nhưng sếp lại tấn công quá mạnh.

 

Có lần, ông ta còn lén bỏ thuốc mê vào rượu bắt tôi uống. May mà tôi cảnh giác, giả vờ làm đổ ly rượu rồi tìm cớ trốn về. Sau hôm đó, tôi lập tức nghỉ việc.

Tôi “dị ứng” và quá sợ hãi với những lời “gạ tình” từ các đại gia lắm tiền. Bởi tôi biết, họ chẳng yêu thương gì tôi mà chỉ thèm muốn thân xác tuyệt đẹp của tôi mà thôi. Nói đến đây tôi lại ước, giá như chân tôi ngắn lại, có lẽ tôi đã có một cuộc sống bình yên hơn.

 

Theo Eva

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống