Kỷ niệm đau đớn trong mùa Noel

Trong một phút không làm chủ được mình, trong ánh đèn chập choạng, và trong hơi rượu, mình đã chủ động bày tỏ tình cảm và ôm hôn cậu ấy. Chuyện gì đến cũng phải đến, chúng mình hấp tấp dẫn nhau qua căn phòng bên cạnh…

Chuyện xảy ra vào mùa Noel trước, lúc ấy, mình đang là sinh viên năm 1 và là một cô lớp trưởng dễ thương, chưa có người yêu, khá gương mẫu trong học tập cũng như trong sinh hoạt.

 

Kỷ niệm đớn đau đêm Noen
Kỷ niệm đớn đau đêm Noen

Ngày 22/12/2011, vừa thi học kì xong, nhóm mình rủ nhau lên Đà Lạt đón Giáng sinh. Ban đầu mình cũng phân vân, vì không quen với những chuyến đi xa như thế. Thế nhưng, nghe tin trong nhóm đi lần này có anh chàng mà mình để ý đã từ lâu nên mình gật đầu đồng ý.

 

Đêm ở Đà Lạt, trời rất lạnh, nhóm mình thuê 2 phòng khách sạn và tổ chức tiệc Giáng sinh tại phòng các bạn nam. Các bạn trong nhóm, như đã chuẩn bị sẵn, lôi từ trong ba lô ra nào là rượu ngoại, nào là thịt nguội, giò chả… Anh chàng “của mình” chỉ ngồi trầm ngâm bên lò sưởi, không nói lời nào.

 

Khỏi phải nói cũng biết buổi tiệc vui vẻ biết chừng nào. Ỷ lại vào “tửu lượng” của mình và cũng vui vẻ với bạn bè, mình đã không ngần ngại “tu” hết li này đến li rượu kia vào miệng. Rồi chúng mình kể chuyện vui cho nhau nghe, ôm nhau nhảy trên nền nhạc bài Holy Night được phát ra từ chiếc máy tính xách tay. Mình may mắn (!) được nhảy chung với cậu bạn ấy.

 

Trong một phút không làm chủ được mình, trong ánh đèn chập choạng, và trong hơi rượu, mình đã chủ động bày tỏ tình cảm và ôm hôn cậu ấy. Chuyện gì đến cũng phải đến, chúng mình hấp tấp dẫn nhau qua căn phòng bên cạnh…

 

Mình chỉ như bừng tỉnh khi cảm nhận được một cảm giác đau thấu trời xanh và rồi ngất đi!

 

Sáng hôm sau, trên đường về thành phố, cậu bạn kia có vẻ trầm ngâm và ít nói hơn thường lệ. Mình cũng vậy, một phần vì cảm giác mệt mỏi rã rời, một phần vì quá hoang mang…

 

Ngay trong đêm Giáng sinh, cậu ấy viết cho mình một bức thư, xin lỗi vì những chuyện xảy ra và hứa sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm. Trong thư, tuyệt nhiên không có một “dấu hiệu” của tình yêu hay sự trìu mến.

 

Còn mình, trớ trêu thay, ngay trong lúc ấy, lại chẳng cảm thấy “rung động” với cậu ấy như trước đó đã lầm tưởng. Mình hồi âm cho cậu ấy, bằng một câu vỏn vẹn: “Tr. không cần chịu trách nhiệm gì đâu, Tr. không hề có lỗi. Tụi mình hãy xem như đó là một kỉ niệm đau đớn!”.

 

Trăng xanh (Đại học N., TP.HCM)

Theo Mực Tím

Lấy chồng bộ đội

“Thôi mày ơi! Lấy chồng bộ đội khổ lắm! Đêm về cũng nằm chỏng queo” – cô Lan kêu lên khi hay tôi quen một anh chàng lục quân trên phố.

À, mà cũng được. Bộ đội cũng có cái hay”, rồi cô lại chống chế.

Chồng bộ đội

Chả là thế này. Chồng cô là sỹ quan đóng quân tận miền nam, 3-4 tháng, thậm chí nửa năm mới tranh thủ về thăm gia đình. Công việc to nhỏ, lớn bé, đối nội, ứng ngoại, chăm lo con cái, chú giao hết cho cô.

 

Lúc mang bầu cu lớn, bụng cô chửa nước phình to như cái thúng, di chuyển khệ nệ, khó khăn, nên mỗi lần đến viện khám thai, mẹ tôi phải đỡ. Có hôm mẹ bận, cô phải tự thuê xe ôm đi một mình. Nhiều người ở khoa sản tò mò nhìn cô đầy ái ngại. Những lúc như thế, cô sượng sùng hé lộ “em vợ bộ đội!” rồi chợt nghe vài tiếng “à” tỏ vẻ thấu hiểu loáng thoáng phía sau.

 

Cô Lan từng làm kế toán huyện. Nhưng sau khi sinh, không biết cậy nhờ ai trông giúp, cô đành xin nghỉ, ở nhà mở cửa hàng tạp hóa buôn bán cho thêm đồng ra đồng vào.

 

Còn nhớ, có lần lon ton chạy sang chơi, thấy cô hì hụi đóng đóng, đập đập chiếc chuồng gà, mồ hôi nhễ nhãi, tôi nhanh trí tót vào trong tìm quạt nan phe phẩy. Đang đong đưa nhịp nhịp thì nghe tiếng cô thở dài đánh thượt: “Tao mới vào bà chặt mấy cây tre về đóng cái chuồng to hơn. Chứ gà bắt đầu phổng phao rồi, chen chúc nhau tội quá. Tết năm nay chú mày về kiểu gì cũng có nhiều gà ăn. Ôi chao! Nhắc đến mới nhớ. Có chú mày ở nhà lúc này thì tốt biết mấy!”.

 

Ừ, mà quả thật, nếu chú tôi ở nhà, chắc cô cũng rảnh rang chút ít. Không phải lo vã mồ hôi hột khi con đột ngột sốt cao nhập viện. Không phải một mình vật lộn rửa bể nước mưa bám đầy rong rêu, bọ gậy giữa trưa nắng gắt. Cũng không phải táy máy ngồi sửa đường dây điện do chuột cắn, và còn nhiều thứ không phải khác nữa… làm sao kể hết. Chú vốn nổi tiếng khéo tay, lại chịu thương chịu khó, làm gì cũng nhanh cũng đẹp, thế nên nếu có chú ở nhà, thì cái chuồng gà này thấm tháp vào đâu, nhoằng cái đảm bảo xong ngon lành.

 

Năm nào cũng vậy, chú đều được nghỉ nguyên một tháng dành trọn vẹn bên vợ bên con. Khoảng thời gian ấy, đối với cô Lan lý tưởng như sống trên thiên đường. Sáng sáng nhiệm vụ duy nhất chú giao cho cô là đi chợ mua đủ số nguyên vật liệu theo đúng yêu cầu, kiểu gì trưa chiều cả nhà cũng được thưởng thức những món lạ độc đáo do chính tay chú xào xáo. Ngay cả chuyện đưa đón con đi học, chú cũng dành phần hết. Tối tối, sau bữa cơm đầm ấm có đủ 4 người, hai cô chú lại rủ nhau dạo quanh thôn xóm vòng vòng tập thể dục, hoặc tíu tít chở 2 con đi mua sắm, đến khu vui chơi, ăn ốc, ăn kem, chuyện trò rôm rả, bù đắp lại cho những ngày thiếu vắng.

 

Thằng bé thứ hai rất quấn bố. Chỉ cần thấy thấp thoáng dáng bố, nó đã chạy lại ôm hôn, la hét sung sướng. Nó khoái nghe bố kể chuyện doanh trại, thích bố chỉ cho cách vẽ biển đảo, vẽ những con sò ốc, san hô, những ngọn hải đăng, tàu thuyền neo đậu và cả hình chú hải quân giương cao ngọn súng đứng gác dưới ánh trăng trắng sáng rồi cười tít mắt khẽ bảo “con vẽ bố đấy”. Biết bố dặn kĩ “ở nhà phải ngoan” nên nó hoàn toàn vâng lời mẹ bởi trong cái đầu non nớt 5 tuổi ấy, nó luôn suy nghĩ “có ngoan bố mới chịu về chơi”.

 

 

 

Thằng lớn thì khác. Không phải nó cách xa hay ghét bỏ bố mà nó hoàn toàn “sáp” mẹ. Có lẽ do những năm đầu đời, quãng thời gian rất cần sự quan tâm, dưỡng dục của bố, thì chú lại thường xuyên vắng nhà, nên thành ra cu cậu “quấn hơi hướng” mẹ. Thế nhưng, mỗi dịp lễ tết, nếu bố không về, nó sẽ chủ động gọi điện hỏi thăm. Và ngay cả ngày 22/12, nó cũng chưa bao giờ quên gửi quà chúc mừng bố và chú bác cùng doanh trại.

 

Còn với cô Lan, khi chú trở về đơn vị, cô rất ít đi chơi, thường chỉ quanh quẩn vui đùa cùng hai con hoặc đưa thằng bé qua nhà tôi trò chuyện, để thằng lớn thư thả, yên tĩnh học bài.

C.Nguyễn

Bố dạy con trai trước khi lấy vợ

Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con. Hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

 

Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai vợ chồng hiểu, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu khi con cứ giữ trong lòng.

Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều, chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng ngay cả trong khi nóng giận nhất.

Bố bảo dù ở ngoài xã hội, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng con hãy làm việc đó, trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.

Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng: Người bồ hiện tại yêu con mười phần, người vợ hiện tại cũng từng yêu con mười phần như thế. Nhưng khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm.

Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con.

Và một lý do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không?

Bố bảo thời kỳ mang thai là khó khăn nhất đối với phụ nữ, là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm.

Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở, giống như bệnh tiền mãn kinh vậy. Thế nên con hãy là sợi dây kết nối họ, hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời. Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính.

Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.

Bố bảo “Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”, nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con. Bố bảo “quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống”. Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến vì đồng ý lấy vợ là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời, một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.

Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày.

Trần Đồng

Mùa Giáng sinh thứ ba

Mình học chung ở trung tâm sinh ngữ buổi tối được hai tháng thì Giáng sinh đến. Ánh mắt lặng thầm và những trao đổi vu vơ của hai học viên cố tình đi sớm để được giữ chỗ ngồi cạnh nhau không cho phép em mơ điều gì lãng mạn hơn, ngoài bài hát Last Christmas anh tặng cả lớp và cánh thiệp cùng một loại mà anh ân cần gửi đến từng người.

Thế mà đúng 12g đêm Giáng sinh năm đó, anh lại gọi cho em khi em đang chơi vơi trong phòng trọ. Chỉ một câu chúc của anh cũng đủ cho em dệt nên một giấc mơ tuyệt đẹp trong đêm thánh vô cùng.
Mùa gíang sinh thứ 3

Mình có nhau đến Giáng sinh sau, và Giáng sinh sau nữa. Thành phố se lạnh cho em hây hây đôi má, nép bên anh nghe tiếng chuông nhà thờ vang ngân, để em luôn ngây thơ tin bàn tay anh đủ ấm cho cả hai người… Mùa Giáng sinh thứ ba, anh đến muộn. Nụ hôn anh vội vã mang hơi gió áp vào má em, dấy lên những nghi ngờ bất chợt. Khi cầm máy ảnh của anh để chụp kỷ niệm anh đứng bên hang đá như mọi năm, em tần ngần bấm trả lại để xem những tấm trước đó và bàng hoàng trông thấy một cô gái đang cười hạnh phúc bên anh, đúng cái nơi mà em vừa đứng cho anh chụp ảnh…

Từ đó, mỗi độ Giáng sinh về, em lại thả mình theo dòng người đi lễ, nghe tim run rẩy theo từng tiếng chuông nhà thờ. Đôi lần nước mắt lặng lẽ rơi, khi giữa khuya mênh mông bất chợt nhận một cuộc gọi vô tình. Đôi lần khóc cười như đứa trẻ, ngả nghiêng trong vòng tay bè bạn ở buổi tiệc nửa đêm. Đôi lần nghe hồn mình mở cửa, rồi rụt rè khép lại khi chuyện xưa cứ ám ảnh quặn lòng…

Theo Đỗ An
PNCN

Bị chồng bạn lừa cả tình lẫn tiền

Tôi mong anh trả lại dù chỉ một phần nhỏ số tiền ấy để dưỡng thai và nuôi con nhưng những gì tôi nhận được: “Ai bảo mày ngu, không có giấy tờ thì bằng chứng đâu tao nợ mày. Đừng làm phiền tao, mày làm phiền tao nữa thì coi chừng cái thai của mày với tao”.

Bị chồng bạn lừa cả tình lẫn tiền
Bị chồng bạn lừa cả tình lẫn tiền

Tôi đã đọc tâm sự của nhiều người từ các trang báo khác nhau, từng chia sẻ chuyện của mình nhưng khi nhận những lời khuyên đáp lại, tôi chỉ biết khóc. Hôm nay tôi muốn tâm sự chuyện đời mình một lần nữa, mong nhận được sự chia sẻ của mọi người và hơn hết tôi không muốn có ai nữa sẽ giống mình.

21 tuổi, tôi trở về nhà sau tan vỡ của mối tình đầu. Vì buồn và chưa biết phải làm sao, tôi đã du lịch thăm bạn bè. Trong những chuyến đi đó, tôi gặp anh, chồng của một người bạn thời cấp 3. Mới đầu đến nhà chơi, chúng tôi chỉ hỏi thăm nhau bình thường. Nhưng khi biết anh và tôi chung chuyên môn thì cả hai có nhiều điều để trao đổi hơn. Rồi anh hỏi thăm về cuộc sống và chuyện tình cảm của tôi, anh đồng cảm với những gì tôi đã trải qua, đó là chuyện bạn trai tôi có con với người khác nên chúng tôi phải chia tay.

Tôi thường xuyên ra vào Sài Gòn để đi làm, chồng của bạn tôi cũng đi theo với lý do anh đi mua hàng và nhờ tôi chỉ đường. Tôi nhận lời nhưng cũng không quên giữ khoảng cách vì anh đã có gia đình và vợ anh lại là bạn tôi. Một tuần anh vào Sài Gòn hai lần vì công việc nhưng mãi sau này tôi mới hiểu là để thăm tôi.

Vì là hướng dẫn viên bất đắc dĩ cho anh nên tôi và anh có thời gian bên nhau nhiều hơn. Tôi là người có ngoại hình tốt theo nhận xét của mọi người nên người theo tôi cũng không ít. Dù vậy, trong đầu tôi chỉ mang hình ảnh của người yêu đầu nên chẳng còn để ý đến tình cảm của ai, ngay cả khi bên anh, tôi chỉ nghĩ đơn giản với anh, tôi như em gái.

Cái gì đến cũng phải đến, một buổi tối anh nói yêu tôi. Tôi nhìn anh mắt tròn xoe không câu trả lời cũng không phản ứng gì. Trong giây phút ngỡ ngàng ấy, anh ôm tôi vào lòng và hôn. Cảm giác đau đớn, thiếu vắng và bị ruồng bỏ bấy lâu như được xua đi khi tôi cảm nhận được sự ấm áp và yêu thương nơi anh. Nhưng vài giây sau đó, tôi chợt bừng tỉnh và dứt khỏi anh khi nhớ về thực tại anh đã có gia đình.

Tôi về nhà và im lặng vì những gì đã xảy ra. Thời gian ấy tôi bỗng nhớ anh tha thiết, muốn được thấy anh, muốn được nghe anh nói, tôi nhận ra mình đã yêu anh. Tin nhắn điện thoại cứ reo, tôi đọc nhưng không trả lời. Rồi không hiểu vì sao tôi lại đến bên anh, nằm trong vòng tay anh và theo anh trên những nẻo đường dài hàng trăm cây số. Những đêm cùng anh ra vào Sài Gòn bóng đêm tràn ngập, gió thổi hun hút chỉ có tôi và anh, nhìn sao băng bay qua, anh nói: “Ước gì anh được chăm sóc cho em cả đời”. Dù biết câu nói ấy chỉ là bộc phát nhưng tôi vẫn thấy ấm lòng.

Tình yêu tôi dành cho anh cứ lớn dần và đến lúc tôi muốn giành giật hạnh phúc, tôi đã bắt anh lựa chọn. Sau nhiều lần tranh cãi, anh đã chọn gia đình, tôi buồn nhưng không thể xa anh. Tôi chấp nhận làm người tình của anh trong bóng tối. Mỗi khi về thăm nhà, tôi nhìn anh chở vợ đi chơi còn tôi chỉ có một mình. Những ngày lễ, anh mua quà tặng vợ còn tôi chẳng có gì ngoài sự cô đơn và trống trải, một câu hỏi thăm cũng không.

Một ngày, tôi phát hiện mình có thai. Tôi đã lo lắng rất nhiều. Anh có gia đình nhưng chưa có con, liệu anh có dám từ bỏ tất cả để đến với tôi? Sau nhiều lần đắn đo, suy nghĩ, tôi quyết định đi tìm câu trả lời. Hơn nữa, anh là cha, anh đáng được biết tin này. Tôi nhắn tin cho anh và tin nhắn tôi nhận được có lẽ cả đời này tôi cũng không thể quên: “Chắc gì là con của tôi, đừng làm phiền và làm ảnh hưởng gia đình tôi. Vợ tôi đang mang bầu, mà là con trai đấy nhé”.

Trong lúc tôi chưa biết phải làm sao thì gia đình và mọi người phát hiện chuyện. Điện thoại của gia đình anh gọi cho tôi dồn dập. Mãi sau này tôi mới biết anh có rất nhiều bồ, tôi gần như ngã quỵ. Nhưng tôi hiểu rằng anh không cần đứa con trong bụng tôi. Hơn nữa, tôi nghĩ đến đứa bé bạn tôi đang mang và quyết định đi đến bác sĩ một mình.

Những ngày sau đó, tôi sống như người vô hồn. Nhìn anh chở vợ mang bầu đi ăn uống và dạo phố, trong lòng tôi dấy lên hận thù: Tại sao anh ruồng bỏ mẹ con tôi? Thế gian này biết bao người yêu thương, sẵn sàng chiều chuộng tôi, tại sao tôi lại yêu một người đã có vợ? Hơn nữa vợ anh là bạn tôi, tại sao anh đối xử với tôi không ra sao mà tôi vẫn không xa anh được? Tôi chỉ biết khóc, tất cả chỉ vì tôi quá yêu anh.

Gần một tháng sau, anh điện thoại tìm tôi, dùng lời ngon ngọt muốn tôi quay về bên anh. Dù biết anh không tử tế gì nhưng tôi yêu anh đến mù quáng, đến mất đi lý trí, tôi lại về bên anh ngoan ngoãn làm người tình. Tôi phải giấu tất cả mọi người vì khi có ai đó phát hiện thì người thiệt thòi luôn là tôi. Tôi đến với anh vì tình yêu nhưng với anh, tôi cảm giác anh xem tôi như một người sẵn sàng phục vụ anh.

Cuộc sống cứ thế trôi qua mệt mỏi, không lối thoát và tương lai. Tôi quyết định lập gia đình với người mình không yêu cũng không cần để ý. Tất cả những gì tôi nghĩ lúc ấy, anh không lấy tôi sẽ có người khác lấy tôi. Tôi muốn trả thù anh. Tôi thông báo cho anh ngày đám cưới, anh chỉ biết khóc vì đã mất tôi. Ngày tôi đẹp nhất cuộc đời, nhìn vào gương, tôi ứa nước mắt.

Ước gì anh có thể thấy tôi làm cô dâu đẹp đến nhường nào. Lúc đãi tiệc, tôi cứ mãi tìm bóng anh. Đêm tân hôn, tôi khóc với những gì đã xảy ra và đau đớn hơn, tôi lên giường với người mình không yêu. Mãi sau này cũng vậy, mỗi lần quan hệ là mỗi lần tôi khóc. Chồng tôi không biết vì khi ấy đã tắt điện.

Thời gian sau đó, tôi và anh vẫn giữ liên lạc. Anh thường tâm sự với tôi chuyện làm ăn không suôn sẻ và khó khăn trong công việc. Anh ngỏ lời mượn tiền, tôi giúp đỡ anh mà không hề suy nghĩ. Mỗi khi anh có việc cần tiền, tôi lại giúp. Cho đến một lúc tôi cảm nhận có gì đó không ổn và thống kê lại thì số tiền đó quá nhiều, vượt khỏi sức tưởng tượng của tôi mà chưa một lần anh hoàn trả. Anh cứ né tránh tôi và chỉ gặp khi cần.

Một tối đi dạo, tôi vô tình thấy anh chở bạn gái đi ngoài đường, ôm nhau nói cười vui vẻ. Tôi cảm giác có gì đó đau nhói trong lòng. Về nhà, tôi suy nghĩ rất nhiều và quyết định hỏi thẳng anh. Anh trả lời: “Đó là bạn gái anh, đây là chuyện của anh, em không có quyền xen vào”. Tôi tìm hiểu thêm và được biết anh quen bạn gái này khá lâu rồi. Những gì anh mượn tôi chỉ để cung phụng bạn gái và chơi bời. Đau lòng hơn, anh mua vô số đồ tặng vợ mà không hề tặng tôi dù chỉ một món. Anh đã lừa dối và lợi dụng tôi. Tôi nhận ra với anh, mình như một két sắt nhiều tiền mà không có khóa. Anh đã bỏ tôi theo nhân tình mới.

Cuộc đời không yên ả. Vài tháng sau đó, tôi phát hiện mình có thai với chồng. Tôi rối bời vì sự lung lay kinh tế gia đình, không còn cách nào hơn là cầu xin sự giúp đỡ của anh. Tôi mong anh trả lại dù chỉ một phần nhỏ số tiền ấy để tôi dưỡng thai và nuôi con nhưng những gì tôi nhận được: “Ai bảo mày ngu, không có giấy tờ thì bằng chứng đâu tao nợ mày. Đừng làm phiền tao, mày làm phiền tao nữa thì coi chừng cái thai của mày với tao”.

Tôi cố gắng năn nỉ nhưng anh đã dẫn theo bạn gái xuống nhà và hăm dọa. Tôi hiểu mình không thể làm gì nên đã im lặng và cố gắng sống. 9 tháng mang thai là 9 tháng hàng đêm tôi khóc vì đau khổ, nhớ nhung và hận thù. Nhìn gia đình đi xuống vì lỗi lầm của mình, tôi quyết định vực dậy tất cả những gì đã mất. Tôi nắm lấy tất cả những gì mình đang có và cắm đầu làm. Lúc nào đầu tôi cũng chỉ nghĩ đến tiền và sổ sách.

Ngày tháng trôi đi, con tôi chào đời kháu khỉnh và đáng yêu như thiên thần. Nó đã làm cuộc đời tôi thay đổi. Tôi có sức sống hơn để chăm con và săn sóc gia đình. Hơn ba năm sau, tôi có lại những gì đã mất còn hơn cả ban đầu. Dù công việc bận đến đâu, đầu óc tôi vẫn không thể quên anh, lòng thù hận như tăng lên mỗi khi thấy anh chạy ngang nhà.

Nhưng ông trời thật khéo đùa. Bốn năm sau, anh lại nhắn tin tìm tôi, dùng lời ngon tiếng ngọt rằng bao năm qua anh đã hối hận, anh nhận ra yêu tôi, anh lấy vợ vì trách nhiệm chứ không có tình cảm. Nhưng lòng tôi thừa biết anh đến với tôi vì tiền và tình dục. Tôi quyết định đối mặt với anh lần nữa. Tôi muốn mình thực sự cứng rắn trước mặt anh, dù có gì xảy ra đi nữa tôi cũng có thêm động lực để quên anh.

Tôi bắt đầu xem anh diễn kịch. Đúng như tôi nghĩ, sau một tháng nhắn tin, điện thoại yêu đương, anh đã hỏi mượn tiền tôi. Nhưng tôi chỉ cho anh mượn một số tiền nhỏ đủ để tôi không đau lòng thêm lần nữa. Ngày anh hẹn trả là ngày anh tiếp tục mạt sát tôi lần nữa. Tôi thấy con thú trong anh xuất hiện. Tôi buồn nhưng không còn sốc như ngày xưa. Tôi đã im lặng và yêu cầu anh không liên lạc với tôi nữa.

Buổi chiều lang thang trên đường, nước mắt tôi lại rơi, tôi tự hỏi mình đã được gì khi hy sinh tất cả vì anh? Đứa con của tôi và anh đã không còn, tôi mãi ám ảnh với những gì xảy ra, tôi từng là người thứ ba làm gia đình người khác xáo trộn. Tại sao tôi lại yêu anh, một người đã có vợ mà không phải người khác?

Tình yêu đã khiến tôi hận thù đến mức lấy một người mình không yêu, đem hạnh phúc cuộc đời ra đánh đổi. Chồng tôi không có lỗi gì, anh rất hiền và dù đã cố gắng nhưng vẫn không thể giành được tình yêu của tôi. Tôi cố gắng làm người vợ ngoan và chu toàn nhưng vì sao tôi chỉ thấy buồn, hàng đêm vẫn khóc vì cô đơn.

Giờ đây, tâm trí tôi trống rỗng và tôi hiểu một điều, tôi phải sống vì con đứa con mình đã sinh ra và nuôi dạy nó thành người, có trách nhiệm với gia đình. Thời gian đã giúp tôi rèn luyện sống bằng lý trí không phải bằng trái tim. Có ai không muốn sống thật nhưng tôi nghĩ với tôi tất cả là quá đủ.

Sốc khi vợ mới cưới là một con nghiện

Cảnh tượng cô ấy đắm chìm trong làn khói trắng với vẻ mặt đê mê và thân xác quằn quại đã phá vỡ những gì đẹp đẽ nhất trong suốt thời gian qua mà tôi đã có.

Chúng tôi yêu nhau, đến với nhau bằng cả trái tim và chúng tôi tính đến hôn nhân đúng với sự cần thiết, đó là sự quyết định từ lý trí và nó đã giúp chúng tôi có một đám cưới tuyệt vời. Sau đám cưới là tuần trăng mật lãng mạn.

Trong suốt tuần trăng mật, chúng tôi cùng nhau đắm chìm trong những thời khắc tuyệt đẹp mà hôn nhân mang lại. Tôi tin mình đã lựa chọn đúng người phụ nữ cho cuộc đời mình và tôi tin cô ấy cũng hạnh phúc khi làm vợ tôi.

Nhưng ngày cuối cùng của tuần trăng mật tôi phát hiện ra một sự thật vô cùng tồi tệ, đó là cô ấy, người vợ mà tôi vừa mới cưới là một con nghiện. Cảnh tượng cô ấy đắm chìm trong làn khói trắng với vẻ mặt đê mê và thân xác quằn quại đã phá vỡ những gì đẹp đẽ nhất trong suốt thời gian qua mà tôi đã có.

Sốc khi vợ mới cưới là một con nghiện
Sốc khi vợ mới cưới là một con nghiện

Tôi quá sốc với việc này, tôi không thể nào tin được một người con gái đoan trang, nết na và quan trọng hơn cô ta là một người phụ nữ có học thức, có danh phận lại là một con nghiện. Tình yêu của tôi dành cho người vợ mới cưới của mình cũng tan biến cùng với sự choáng ngợp đó.
Vợ tôi, cô ấy không còn điều gì để giấu: “Em đã là một con nghiện. Em không xứng đáng với anh”. Phải! Cô ấy không xứng đáng với tôi, ngàn lần không xứng đáng – lúc đó tôi chỉ có thể nghĩ như thế.

“Cô nghiện lâu chưa hả?” Tôi hỏi. Cô ấy không nói gì mà chỉ trân trân nhìn tôi với sự ân hận và tuyệt vọng. Cô nói đi? Mấy tháng?Mấy năm? Cô nói đi! Cô nói đi!

Một tháng? – Đôi mắt của vợ tôi vẫn giàn giụa nước mắt

Hai tháng?

Ba tháng?- Cô ấy gật đầu, một cái gật đầu đầy bi thảm.

Ba tháng, cô ấy đã nghiện ba tháng, nghĩa là cô ấy đến với heroin khi chuẩn bị là vợ của tôi. Thật tồi tệ, tôi không hề tưởng tượng được. Lúc bên tôi, cô ấy rất tươi tỉnh như không hề có chuyện gì, cô ấy yêu tôi và tình yêu của cô ấy không hề thay đổi mà còn lớn dần theo thời gian.

Khi chúng tôi trở về nhà, cô ấy dập đầu trước bố mẹ tôi và thú nhận tất cả về tội lỗi của mình, nét mặt của bố mẹ tôi đanh lại trước tiếng khóc của cô con dâu. Ngày hôm sau, cô ấy quyết định về nhà bố mẹ ruột ở tận Đắc Lắc. Trước khi ra đi, cô ấy thảng thốt: “Lẽ ra chúng ta không nên đến với nhau. Em đã lừa dối anh, lừa dối mọi người, em là kẻ hư hỏng. Em sẽ về nhà bố mẹ, em sẽ cai nghiện” vợ tôi ngưng lại và đưa ra một tờ giấy ly hôn đã ký sẵn tên của mình, cô ấy nói tiếp trong tiếng nấc với giọng van nài đầy tuyệt vọng.

“Anh có thể ký nó bất kỳ lúc nào, nhưng em hy vọng anh không ký trước khi em cai nghiện xong”. Bi kịch cuộc đời đã xảy đến với tôi trong những ngày tháng hạnh phúc nhất của đời người đàn ông. Thời gian đã qua đi, tờ giấy ly hôn có sẵn chữ ký của vợ tôi vẫn nằm sâu trong bóng tối của chiếc ngăn kéo tủ, nhưng nó đều đặn được đưa ra ánh sáng mỗi ngày bởi bàn tay run rẩy của tôi

… Lần thứ sáu mươi tôi lôi nó ra và cất vào thì phần dành cho chữ ký của tôi vẫn là khoảng trắng, nó như là một khoảng trắng đè nặng con tim tôi. Phải chăng trong trái tim tôi vẫn còn hình bóng của cô ấy? Có lẽ vậy! Nhưng tôi chắc chắn rằng tình yêu tôi dành cho cô ấy đã không còn như xưa nữa, vậy tại sao tôi lại không thể ký vào tờ đơn ly hôn?

Mỗi ngày tôi đều đặt bút lên mặt phẳng của tờ giấy mà không lê được nét mực nào, thì đó có phải là một cực hình đối với tôi không? Nhưng nếu ký vào đó tôi sẽ hủy hoại những gì đẹp đẽ nhất mà chúng tôi đã có với nhau, trong khi chúng tôi cũng có thể bắt đầu lại từ đầu vì cô ấy đã không còn là một con nghiện nữa.

Mãi không được cưới dù tôi đã có bầu

Khi bụng ngày một lớn hơn, tôi bất ngờ phát hiện một bí mật kinh hoàng, rằng gia đình anh chỉ muốn lợi dụng tôi để quản lý anh giúp họ.

 

Với biết bao thăng trầm của thời sinh viên buồn vui lẫn lộn tôi đã trải qua, bước sang năm cuối đại học tôi gặp và yêu anh, một người miền Trung. Anh đi du học ở Nhật mới về Việt Nam, tình yêu bắt đầu từ hai phía lúc nào không biết. Tôi bỏ qua tất cả những tình cũ trước đó, đến với anh như chưa từng được yêu.

Nhờ anh, tôi vượt qua được năm cuối đại học nhẹ nhàng hơn, rồi những cuộc đi chơi đầy lãng mạn với biết bao kỷ niệm ngọt ngào. Tôi yêu anh vì sự nhẹ nhàng, sự hiểu biết và con người anh. Nhiều người thì nói rằng tôi yêu anh vì tiền tài và ngôi biệt thự của gia đình anh, tôi không thanh minh mà chỉ yêu hết mình.

Yêu nhau được 4 tháng thì cả hai gia đình đều biết chuyện và rất ủng hộ. Cứ mỗi buổi chiều cuối tuần anh lại đón tôi về nhà anh ăn tối cùng bố mẹ anh và các cháu. Nhận được sự yêu thương từ phía gia đình anh, tôi thấy mình hạnh phúc thật nhiều. Đi đâu anh cũng giới thiệu tôi với tất cả người thân và bạn bè của anh, tôi hãnh diện khi đi bên anh.

Chuyện gì đến cũng sẽ đến và tôi đã trao thứ quý giá nhất của người con gái cho anh. Ban đầu tôi luôn lo lắng, sợ anh phụ mình nhưng rồi niềm tin lại được xoa dịu sau lần về nhà anh, bố mẹ anh nói đợi tôi học xong sẽ lo đám cưới cho hai đứa. Được sự yêu thương từ phía gia đình anh, tôi yên tâm tin tưởng và biết anh cũng yêu tôi rất nhiều. Rồi một ngày biết mình đã mang bầu, tôi hồn nhiên báo tin vui ấy với anh: “Bờm ơi! Chúng mình có con rồi anh ạ. Đó là kết quả của tình yêu, em thấy lo lắng nhưng hạnh phúc”. Anh gửi lại một tin nhắn đầy yêu thương: “Cún yêu! Cảm ơn em đã cho anh hạnh phúc. Cảm ơn em cho anh thêm một gia đình nhỏ. Anh sẽ báo tin vui này với bố mẹ”.

Có lẽ đến đây mọi thứ thật sự quá êm đềm cho một tình yêu. Tôi thấy mình may mắn và hạnh phúc hơn bao cô gái khác vì người yêu không phụ mình. Mỗi lúc bên anh tôi lại hỏi:

– Anh nói chuyện với bố mẹ chưa? Bố mẹ có mắng chúng mình không anh?

Anh trả lời rất nhẹ nhàng:

– Em yên tâm về chuyện đó. Làm sao bố mẹ mắng chúng ta được, ông bà phải vui rất nhiều vì có thêm cháu chứ.

Tôi hỏi anh về chuyện lo đám cưới vì lúc này cái thai trong bụng cũng đã được hai tháng, anh bảo bố mẹ nói sẽ thu xếp một vài hôm nữa ra nhà xin phép bố mẹ tôi và hỏi về những thủ tục cưới hỏi ngoài đó xem như thế nào để còn chuẩn bị. Nhưng tôi cứ chờ mãi, chờ mãi đến ngày đó mà chưa thấy bố mẹ anh ra ngoài nhà tôi. Mỗi lần tôi đến nhà anh cũng không thấy ông bà nhắc gì tới chuyện đó. Tôi cảm thấy hoang mang và lo lắng, nhưng anh cứ động viên an ủi khiến tôi cứ mãi tin tưởng anh.

 

Mong muốn một đám cưới thật ấm cúng lúc nào cũng hiện hữu trong đầu tôi. Thời gian cứ trôi đi, bụng tôi mỗi ngày một lớn lên tôi trải qua những lần thai nghén thật vất vả và gian nan. Có những lúc tôi cảm thấy tủi hờn và mất dần niềm tin nơi anh vì anh hứa nhiều mà chưa làm được. Thời gian này anh ít quan tâm tới tôi hơn, anh nói là vì công việc bận rộn quá, có lẽ anh quá nghệ thuật trong tình yêu khiến tôi cứ dễ ràng tin anh mặc dù trong lòng tôi cảm nhận dần thấy sự đau khổ.

Một ngày cuối tuần anh đón tôi tới nhà anh ăn cơm, vì mệt nên tôi lên phòng anh nằm. Đang nằm suy nghĩ miên man tôi nghe tiếng cháu anh đang gọi tôi: “Mợ ơi! Mợ làm giúp cháu bài này với, bài này khó quá!”. Giúp cháu làm bài xong hai mợ cháu ngồi chơi với nhau. Bỗng nhiên cháu khoe:

– Mợ đã mua gì tặng chú chưa? Chỉ còn hai tuần nữa là chú lại quay lại bên Nhật rồi.

Tôi giật mình và thấy đau nhói trong tim vì chưa biết phải trả lời ra sao, tin đó quá bất ngờ mà tôi không hề hay biết. Tôi cố gắng nén những cảm xúc trong lòng để nước mắt không trào ra và trả lời cháu:

– Thế à? Mợ cũng chưa chuẩn bị được gì. Cháu đi học bài tiếp đi nhé, mợ nghỉ một lát.

Tôi vô cùng hoang mang và muốn hỏi anh và mẹ anh luôn lúc đó nhưng rồi lại thôi và thầm nghĩ có lẽ anh định bữa tối sẽ nói chăng? Tôi tò mò bật màn hình máy tính của anh lên, anh vẫn chưa thoát máy, trang blog anh vẫn để đó. Tôi run rẩy đọc những dòng blog của anh. Thì ra anh đã gây tai nạn khi lái xe ô tô bên Nhật và tạm thời anh về Việt Nam để mọi việc bên đó lắng xuống, rồi anh sẽ quay lại. Vì sợ anh về Việt Nam lại có chuyện nên bố mẹ anh đã đồng ý để anh và tôi yêu nhau, mục đích là để tôi giúp anh trong thời gian này do biết anh cũng yêu tôi và chính tôi sẽ là người giúp ông bà quản lý được anh.

Vì sự nghiệp, vì không dám cãi lời bố mẹ, anh đã im lặng giấu tôi điều đó và giờ sắp tới ngày anh quay lại Nhật, anh hoang mang lo lắng vì chưa biết làm như thế nào với tình yêu của tôi và anh. Tôi đau đớn, uất hận và thấy bố mẹ anh thật đáng sợ. Tôi muốn gào lên và òa khóc thật to để lòng được nhẹ bớt nỗi đau bởi không tin được những gì mình đã thấy và tôi còn biết anh đã yêu một cô gái người Nhật bên đó. Tất cả như trong một cơn ác mộng tôi đang chìm vào, mọi thứ trở nên hỗn độn, bỗng nhiên tôi nghe tiếng anh gọi:

– Cún ơi! Xuống chuẩn bị cơm cho anh, anh nấu xong rồi.

Tôi giật mình, cố gắng lau nước mắt, kìm nén lại tất cả bước xuống. Bữa cơm tối diễn ra rất ấm cúng, vui vẻ và bố mẹ anh vẫn nhắc chuyện cưới xin cho hai đứa như bao lần khác. Trong lòng tôi thì thấy rất đáng sợ vì cái vỏ bọc quá hoàn hảo bên ngoài của gia đình anh khiến trái tim tôi càng đau đớn nhiều hơn. Sau bữa tối hôm đó tôi xin phép về sớm, anh nói muốn đưa tôi đi dạo phố và ngửi mùi hoa sữa, tôi đau đớn từ chối tất cả với lý do mệt muốn về nghỉ. Tới nơi, tôi không cho anh vào phòng, anh miễn cưỡng ra về nhưng tôi biết anh cũng đang rất buồn.

Đêm đó, tôi ngập chìm trong đau đớn tuyệt vọng lẫn lo sợ mà không biết phải làm sao. Tại sao anh lại lừa gạt tôi? Tại sao anh không thành thật? Tại sao tôi lại tin anh nhiều như thế để rồi… Thời gian đang trôi và ngày anh đi lại đến gần làm tôi hoang mang, tôi quyết định sẽ hỏi anh chuyện này. Anh thừa nhận tất cả, anh đã khóc và quỳ trước mặt tôi xin tha thứ vì anh thật sự yêu tôi nhưng phải làm sao đây khi ngày đi của anh đã tới gần mà chuyện của chúng tôi lại chưa giải quyết được gì. Cả hai khóc trong đau khổ, anh quyết định bữa tối tôi và anh sẽ về xin bố mẹ anh tổ chức đám cưới sớm cho chúng tôi.

Buổi tối hôm đó anh đã lấy mọi can đảm để nói với bố mẹ anh. Tôi im lặng và nín thở chờ đợi từng câu trả lời từ phía bố mẹ anh. Tai tôi như ù lại khi nghe mẹ anh nói: “Không được! Sự nghiệp của con đang dở dang, cứ lo cho xong sự nghiệp đi rồi cưới xin cũng chưa muộn. Cháu cứ lo chuẩn bị thi tốt nghiệp và về ngoài nhà sinh con đi, sau này khi Tuấn về nước, lúc đó làm đám cưới cũng được. Mẹ đã quyết định rồi không thay đổi được đâu, hai đứa không phải nói thêm gì nữa vô ích”. Tim tôi tan nát đau đớn, tôi oà khóc và chạy trốn anh, chạy trốn khỏi cái gia đình đáng sợ của anh.

Giáng sinh cô đơn

Mùa đông rét mướt, đúng Noel mưa phùn bay bay, hôm đó cũng là ngày lĩnh lương, mấy anh em chơi thân trong công ty tổ chức liên hoan cuối năm. Anh là bạn một anh phòng thiết kế, vô tình gặp nên ghé vào, đương nhiên anh là vị khách quý của nhóm khi luôn thể hiện mình là người hoạt náo, vui tính.

Giáng sinh cô đơn
Giáng sinh cô đơn

Ăn uống xong ra đường thấy đông nghịt người. Con phố này người ta gọi là phố ăn đêm và cũng là phố nhà thờ luôn. Thế là, mới hơn 8h, thay vì đi hát, cả bọn rủ nhau ra nhà thờ cho vui, cô cũng tò mò không biết họ đón giáng sinh ra sao.Có tiếng ai đó hô: “Đề nghị các bạn nắm tay nhau kẻo lạc nhé”, đột nhiên bàn tay ai đó nắm lấy tay, làm cô thốt lên “Ơ” nhìn lên thấy anh nhìn cô rồi vờ ngó lơ đi chỗ khác, giọng thản nhiên: “Cẩn thận vẫn hơn, lạc là bị bắt cóc đấy”. Cô buồn cười, người đâu mà tự nhiên như ruồi, và vẫn để tay mình trong tay người lạ.

Có thằng nhóc cầm chùm bóng trái tim màu hồng chạy qua gạ anh mua, anh cười: “Bọn anh lớn rồi ai còn chơi trò này nữa”, thế mà quay đi quay lại đã thấy anh cầm hai quả bóng đó đưa cô. “Nó đánh rơi, anh nhặt được”. Lát sau gặp cậu bán bóng nọ, cậu ta cười khì: “Hay anh mua hộ em hết cả chùm này tặng chị đi”, anh rối rít đưa tay suỵt suỵt, cô mới phì cười, ra là anh lẻn đi mua của cậu bé, mang lại ngạc nhiên cho mình. Mỗi ngày anh lại mang đến cho cô một niềm vui và bất ngờ khác nhau, khiến cô đắm chìm trong hạnh phúc.

Song, những hiểu nhầm, những khác biệt, những sai lầm trong quá khứ bị phát giác… tất cả gom lại cùng lúc tạo nên mâu thuẫn sâu sắc giữa họ. Cô ngày càng trở nên cố chấp, bịt tai không muốn nghe bất cứ gì từ anh, họ dần xa nhau.

Anh nói, anh vẫn còn yêu nhưng cảm thấy chia tay là việc nên làm. Vì không muốn níu người khác ở lại chịu day dứt, cực khổ với mình, giờ những lời đó khiến cô đau đớn khi nghĩ lại, cô đã khiến anh phải nhọc lòng rồi.

Cô từng thầm ước anh sẽ luôn là người ở bên, thực hiện những ước mơ họ cùng hăng hái vẽ nên. Cô mơ được cùng anh đón thêm sáu mươi cái giáng sinh nữa, và vui vẻ đùa: “Ước mơ ấy có đơn sơ, mộc mạc quá không nhỉ?”. Họ cười, tiếng cười ấy trong như pha lê và tan vào không gian.

Hôm trước cô gặp anh trên phố, anh đi một mình với dáng liêu xiêu, cô muốn khóc òa lao đến với anh, nhưng phố giăng mắc cửi, cô chẳng thể chạy sang, chẳng thể vượt được qua những rào cản nườm nượp ấy, giọng cô lạc đi đứt quãng, hay là lúc đó lòng cô vẫn trăn trở… Anh còn yêu cô không, sao nỡ hờ hững vậy. Tim cô lại run lên khổ sở, cô trở nên dễ vỡ như chiếc ly thủy tinh.

Từ ngày chia tay, cô thường rẽ lối khác mà không dám đi trên con đường ngày nào. Cô đã ngấm nỗi cô đơn, cái lạnh đang muốn choán toàn tâm trí rồi. Anh hiểu không và anh có bị day dứt như cô?

Cô thấy tim mình vẫn còn rung động, vẫn cảm thấy nhói đau khi nghĩ về hành động nông nổi xưa kia, vẫn nhớ thương và yêu anh thật nhiều. Cô chỉ muốn nói với anh rằng, cô đã sai và thực sự muốn thử lại một lần nữa. Nhưng giờ cô chỉ còn biết khóc nấc lên, chịu bất lực, khi mỗi lần nghe tiếng chuông ngân vang, lại nhớ… Mùa Giáng sinh kia ơi, nếu không có anh thì đến làm gì?

TSL

Ngột Ngạt Vì Bị Nhà Chồng Chà Đạp

Tôi và chồng tôi học cùng một lớp đại học. Chúng tôi yêu nhau khi hết năm học thứ 2. Về cơ bản, anh ấy là người hiền lành, chân thật, chu đáo và tình cảm. Nhưng điểm yếu lớn nhất của anh là tính cách nóng nảy và gia trưởng. Khi yêu, anh cũng đã thể hiện cả 2 mặt tính cách đó và cũng bảo tôi để không bị bất ngờ khi kết hôn.
Thực sự, nhiều khi tôi cảm thấy ngột ngạt khi ở bên anh bởi tính áp đặt và gia trưởng của anh. Anh bắt tôi phải thế này, phải thế kia. Ban đầu tôi gượng gạo làm theo, hy vọng anh nhận ra sự gượng gạo đó để không bắt ép tôi nữa. Nhưng anh lại bảo tôi quá nhu mì. Tôi tức nước vỡ bờ và phản kháng bằng cách thấy cái gì hợp với mình thì làm thì phản đối. Anh lại bảo tôi cứng đầu.

Tôi mệt mỏi, khó chịu với sự nổi nóng dễ dàng của anh. Sau mỗi lần giận dữ, quát mắng, hoặc bỏ mặc tôi, anh lại trở nên tình cảm, dịu dàng và xin tôi tha thứ. Tôi đã định chia tay anh không dưới 3 lần, nhưng nghe anh van xin, hứa sẽ thay đổi dần dần và nghĩ đến tình cảm có bấy lâu nên tôi đã tha thứ. Rồi chúng tôi làm đám cưới.

Nhà chúng tôi cách xa nhau hơn 200km nhưng vẫn tiến hành các thủ tục đưa đón dâu như bình thường. Vượt qua hơn 200km về đến nhà chồng, tôi đã rất mệt mỏi vì bị say xe nên sáng không ăn gì. Sau thủ tục hôn lễ, chúng tôi đi chúc rượu họ hàng, anh uống say mềm, bỏ mặc tôi giữa gia đình, họ hàng anh. Tôi đói bụng nhưng không biết ăn gì vì cỗ bàn thì quá ngán, cũng chẳng ai hỏi tôi có mệt không hay đi nghỉ đi.

Tôi thay quần áo và cùng mọi người dọn dẹp. Một đêm tân hôn không mấy vui vẻ vì anh đến với tôi trong trạng thái ngà ngà và chẳng quan tâm đến cảm giác tôi có đau hay không. Dần dần ở với tôi, anh cũng đã thay đổi nhiều, bớt tính nóng nảy hơn, chu đáo hơn. Chúng tôi đã có với nhau 2 cậu con trai xinh xắn như tranh vẽ. Thi thoảng nóng nảy anh cũng dùng lời nhiếc móc tôi thậm tệ. Tôi quá ngạc nhiên và đau khổ vì chồng tôi, một người có vẻ bề ngoài ai cũng bảo hiền lành, đẹp trai, lịch lãm, thân thiện lại học cao mà sẵn sàng dùng lời lẽ thô tục để chửi vợ chỉ vì những việc không đâu.

Mà tôi cũng là người biết lo liệu, vun đắp cho gia đình nhưng đã mấy lần anh giơ tay tát tôi. Tôi đã khóc nhiều, đau khổ nhiều, giận dỗi nhiều. Nhưng cũng như khi còn yêu, anh lại xin lỗi, lại van xin, lại hứa. Mà chồng tôi có một biệt tài trong việc xin lỗi khiến tôi không thể cưỡng lại được, đành tha thứ và hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn.

Chuyện nghiêm trọng mới xảy ra hôm chủ nhật vừa rồi. Tôi có cô bạn thân làm cùng công ty cũ, mong mãi cũng đến ngày bạn cưới. Tôi đã báo lịch cho anh cách đó 1 tuần. Đám cưới ở Bắc Ninh, cách nhà tôi khoảng 60km. Tôi rủ anh đi và gợi ý cho cả 2 con đi để gia đình có một chuyến đi dã ngoại và anh đồng ý. Sáng chủ nhật tôi dậy từ 5h30, lay anh và hỏi “Anh có đi đám cưới không?”. Anh trả lời “có”. Tôi định, nếu anh không đi thì tôi để bố con anh ở nhà và tôi tự đi, nhưng anh đã nói có thì tôi nhanh chóng chuẩn bị quần áo cho 2 con, cho chúng ăn sáng và dự định xuất phát lúc 7h.

Nhưng hơn 6h anh thức dậy, lại dở máy bơm ra sửa, rồi xây hộ hàng xóm cái bậc đẩy xe máy. Mãi hơn 8h chúng tôi mới khởi hành được. Tôi đã hỏi và xem bản đồ đường đi từ cách đó mấy ngày trước và hướng dẫn anh lối đi. Nhưng anh không nghe và tự cho là mình biết đường nên đã đi đường khác. Đi được một lúc, hỏi thăm thì mới biết là đi đường đó xa hơn khoảng 15km, đành quay lại hỏi thăm đi theo đường của tôi đã hỏi trước đó.

 

Tôi có bảo anh là “Em đã hỏi đường trước rồi và xem bản đồ, đi đường này rất gần, thẳng tắp, cứ thế đi rồi sẽ đến, anh nên nghe em”. Anh tỏ ra khó chịu và bảo “Lần sau đi đâu em đừng rủ anh đi nữa, mà tự đi một mình nhé”. Tôi nói thật lòng mình “Vâng, em cũng định sẽ như thế.” Thế là anh nổi khùng lên, dừng xe lại và bảo tôi quay về. Lúc đó đã đi được khoảng 30km rồi. Tôi ngán ngẩm bảo anh và con quay về còn tôi tự đi. Giữa đồng không mông quạnh, chẳng biết làm thế nào, anh miễn cưỡng đi tiếp.

Rồi anh dồn hết áp lực lên tôi và bảo tôi phải hỏi đường, nếu đi nhầm bất kỳ đoạn nào sẽ phải quay về. Hỏi về đến thị trấn quê bạn tôi rất dễ, nhưng đường vào thôn xóm khá ngoắt ngoéo, tôi phải hỏi gần chục lần mới vào đến nhà bạn. Anh thả 3 mẹ con tôi ở cổng và bảo anh sẽ không vào. Lúc đó, tôi cũng ngán lên tận cổ với thái độ vùng vằng suốt dọc đường đi của anh, nhưng tôi vẫn bảo anh một câu “anh vào đi”, rồi dắt con vào trước. Tôi không ngờ, anh quay xe đi và không vào.

Tôi dự đám cưới trong tâm trạng ngổn ngang tơ vò. Tôi gọi điện nhiều lần định bảo anh vào ăn cơm nhưng anh tắt máy không nghe, gọi mãi thì trả lời là anh ăn quán rồi. Đến giờ nhà trai đến đón dâu rồi, tôi định về nhưng phải làm sao đây. Gọi điện lại cho anh nhưng vẫn tắt máy. Tôi tâm sự với người bạn thân là chồng dỗi nên không đến đón, để nhờ bạn hỏi xem xe đưa dâu có đi cùng chiều về không để đi nhờ một đoạn.

Bạn tôi bảo xe không đi cùng chiều và sẽ sắp xếp để đưa 3 mẹ con ra thị trấn rồi tìm anh. Tôi cố gắng gọi lại, anh bắt máy và bảo xe hỏng đang sửa và bảo mẹ con tôi đi nhờ xe ra thị trấn. Tôi nhắn tin van xin anh quay lại đón 3 mẹ con, rồi anh cũng đồng ý quay lại. Khi gặp các bạn tôi, họ chào anh, anh không nói không rằng mà quát tôi “Có về không?”. Tôi xấu hổ, chào bạn, dắt con lên xe. Đi về trong lòng đầy tâm trạng. Tôi không nói một câu gì vì tôi cảm thấy quá chán ngán, tủi thân, trách mình đã rủ anh đi nên thế này, và tôi khóc suốt.

Rồi chúng tôi cũng về nhà lúc 3h chiều. Tôi cho 2 con ngủ, phơi quần áo và dắt xe máy đi. Tôi định đi cắt tóc và làm tóc xoăn cho thay đổi vì tôi dự định từ lâu. Mỗi khi buồn tôi cũng hay thay đổi bản thân một chút để vượt qua cảm giác chán nản mà sống tiếp. Đi loanh quanh tìm mãi đến 5h30 chiều mới tìm được tiệm ưng ý. Tôi nhắn tin cho anh bảo tôi làm tóc đến gần 8h mới xong, anh và con ăn cơm trước. Chiều hôm đó, anh rể của anh đưa con gái lên nhập học và vào nhà tôi. 6h30 anh dùng máy anh rể gọi cho tôi và bảo về, tôi có bảo là tôi chưa xong nên sẽ về sau, rồi tôi tắt máy.

Anh đã gọi cho em họ tôi, mẹ tôi và tìm đến tiệm tôi làm tóc. Mặt anh hằm hằm bảo về nếu không sẽ cắt tóc tôi và bảo đi làm tóc để làm cave à. Mấy người chủ tiệm gàn và giằng kéo từ tay anh. Khi ra cửa tôi dắt xe, anh đã tát tôi 3 cái trời giáng trước sự chứng kiến của mọi người và bảo “Tao cảnh cáo mày”. Hai con tôi cũng ở đó. Tôi ô nhục và bật khóc. Tôi khóc suốt trên đường đi về vì cảm thấy chẳng có lý do gì mà anh hạ nhục tôi thế. Dọc đường đi anh cũng đánh tôi và chửi tôi, 2 con tôi khóc như xé vải.

Tôi đau xót đi về nhà, chào anh rể và cháu rồi lên tầng 2 tắm cho 2 con. Anh lấy kéo lên nhà tắm và định cắt tóc tôi tiếp. Tôi phản kháng, anh tát tôi mấy cái nữa, tôi đau đến ù tai và sái quay hàm. Anh nhiếc móc tôi chỉ chăm lo cho sắc đẹp, không lo cho gia đình. Làm dâu nhà này là phải nghe theo anh…

Đến bữa ăn, tôi không nuốt nổi nên không xuống, anh lại lên định đánh tôi nữa và bảo chết đi để anh lấy vợ khác. Tôi muốn ly dị thì bảo không cần ly dị, cứ biến đi, liệt kê hết những thứ anh nợ tôi, anh sẽ đền và sẽ trả công tôi sinh 2 đứa con. Tôi lấy áo khoác và ít tiền định định đi đâu đó ra khỏi căn nhà đó cho khuây khỏa. Tôi thấy ngột ngạt bởi sự chà đạp của anh. Tôi nghĩ đến việc lên Trúc Lâm Thiền Viện, mặc cho anh chăm con để anh hối hận. Nhưng anh rể gàn và giữ tôi, khuyên tôi nghĩ đến 2 con. Tôi không đi được.

Đêm tôi lại nhịn ăn. Sáng hôm sau gọi điện báo cơ quan là sốt và đau đầu, xin nghỉ, vì tôi không muốn ra đường khi môi sưng vêu và mặt bầm tím. Tôi không ngờ, anh dọn quần áo 2 con và định đưa về ông bà nội, nếu làm vậy tôi sẽ mất hết. Tôi lấy hết sức bình sinh để giằng con với anh. Tôi giằng được 1 đứa, anh đưa đi 1 đứa. Tôi quyết định không tha thứ cho anh.

Nhưng tôi sẽ ở lại căn nhà đó để chăm sóc và nuôi con vì tôi không muốn các con tôi không có mẹ hoặc sống cảnh bơ vơ. Tôi không đủ can đảm để ly dị mặc dù trái tim tôi đã tan nát, lòng tôi đầy căm hờn và ô nhục. Nhưng tôi sợ con tôi sẽ bất hạnh nếu gia đình này tan nát. Tôi không biết phía trước sẽ còn xảy ra những chuyện gì, nhưng tôi sẽ chịu đựng để cho con tôi có 1 gia đình toàn vẹn, chịu đựng đến khi nào có thể. Liệu tôi có làm gì sai không? Quyết định của tôi có phải là quá yếu mềm không?

Nỗi Oan Người Thứ Ba

Tôi quen anh từ khi tôi còn là 1 đứa trẻ con 13 tuổi. Anh là con bạn thân của bố tôi. Hai gia đình thường xuyên có những chuyến đi chơi, nghỉ mát với nhau nên tôi và anh nhanh chóng trở nên thân thiết hơn. Ban đầu tôi bị anh cuốn hút cũng chỉ vì vẻ bề ngoài đẹp trai của anh mà thôi chứ với 1 con bé chưa lớn thì…

Nỗi oan người thứ 3
Nỗi oan người thứ 3

Nhưng dần dần, lớn thêm vài ba tuổi nữa, hiểu biết hơn nhiều vấn đề tôi nhận ra mình đã thực sự thích anh và dường như anh cũng vậy. Anh rất biết quan tâm, chăm sóc đến tôi khác hẳn những cậu bạn trai xung quanh tôi. Tôi luôn coi anh là mối tình đầu của mình. Nhưng mối quan hệ của chúng tôi rất mơ hồ, chẳng ai có thể mở lời nói rõ tình cảm với nhau, tỏ tình với nhau hay là gì gì đấy đại loại thế.

Khoảng cách tuổi tác giữa chúng tôi chính là cái rào cản khiến cả hai e ngại (anh hơn tôi 6 tuổi). 6 tuổi bây giờ là chuyện bình thường nhưng lúc đó… như thể một đứa trẻ con yêu một người lớn vậy. Với mối quan hệ chẳng thể gọi tên đó, chúng tôi cứ ở bên nhau, đi chơi và tâm sự đủ điều vui có buồn có.

 

Thậm chí tôi còn kể hết cho anh về những mối tình học trò với những cậu bạn trạc tuổi tôi cho anh. Anh chỉ cười. Lúc đó tôi cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc khi có một người như anh ở bên cạnh. Trong suy nghĩ của tôi chỉ cần tôi lớn thêm vài tuổi nữa thôi, 2 đứa sẽ chính thức là người yêu của nhau vì đã có lúc anh nói vu vơ với tôi rằng “Anh còn phải chờ mấy năm nữa nhỉ?”.

Nhưng rồi đến năm tôi 15 tuổi, anh đi Nhật du học. Tôi đã buồn và khóc rất nhiều. Lần đầu tiên trong đời tôi hiểu thế nào là cảm giác mất mát. Anh đi, không một lời hứa hẹn hay nói tôi chờ đợi và trong đầu tôi cũng chẳng có ý định là sẽ chờ anh mà thay vào đó là mình phải quên anh, phải coi anh như một người bạn, một người anh trai.

Thời gian trôi đi, anh và tôi vẫn giữ liên lạc qua email, chat chit. Anh vẫn vậy. Vẫn vô cùng quan tâm đến tôi, vẫn là nơi mà tôi có thể chia sẻ mọi điều trong cuộc sống, vẫn thường gửi quà về cho tôi bất cứ ngày lễ nào. Anh quả thực đã trở thành một người chiếm vị trí rất quan trong trong lòng tôi. Sau 7 năm quen nhau, giờ tôi coi anh là người bạn tâm giao duy nhất của mình.

Điều gì đến cũng phải đến. Anh có người yêu và cưới. Chóng vánh đến không ngờ. Yêu nhau hơn nửa năm thì họ cưới. Người con gái anh lấy làm vợ cũng là một du học sinh, bằng tuổi và học cùng lớp với anh. Hai người kết hôn và có ý định định cư ở Nhật luôn. Chị ấy đã mang trong mình dòng máu của anh.

 

Ngày họ về Việt Nam làm đám cưới, tôi cũng đến chúc mừng. Mặc dù khi biết tin tôi vẫn cảm thấy có cái gì đó nhói lòng nhưng khi nhìn thấy 2 người xứng đôi vừa lứa bên nhau, tôi thật lòng chúc phúc cho họ. Hôm đó, tôi cảm nhận được rằng chị ấy không mấy thân thiện lắm với mình nhưng chắc tại đám cưới bận rộn vả lại cũng chưa quen biết lắm nên chị không để ý. Nào ngờ…

3 tháng sau đám cưới, anh xuất hiện trước mắt tôi, nồng nặc mùi rượu. Lần đầu tiên tôi thấy những giọt nước mắt của anh. Qua những lời tâm sự của anh, tôi được biết rằng vợ anh đã sảy thai. Dù anh có cố gắng động viên, an ủi thế nào đi chăng nữa chị ấy vẫn không thể vượt qua cơn sốc đó. Anh cảm thấy bế tắc nên về nước ít bữa để nghỉ ngơi cho thanh thản. Không làm gì được cho anh tôi chỉ biết khuyên nhủ anh nên mạnh mẽ và quay về bên vợ vì với một người phụ nữ không gì đau khổ bằng mất đi đứa con của mình. Không có chồng bên cạnh ngộ nhỡ chị ấy xảy ra chuyện gì…

Nhưng qua bạn anh tôi biết được một sự thật khiến tôi choáng váng. Từ khi còn yêu nhau, người vợ của anh luôn dò hỏi xét nét về mối quan hệ giữa tôi và anh. Có thể nói rằng chị ấy vô cùng ghét cái sự tồn tại của tôi. Từ hồi chị ấy mất đi cái thai, chị như mất luôn lý trí. Luôn cho rằng chồng mình không thương yêu mình như trước nữa, nghi ngờ đủ thứ chuyện rồi tức giận vô cớ với anh. Chị ấy còn lôi cả chuyện về tôi ra mà dằn vặt anh nữa. Thực sự nghe xong chuyện mà tôi cứ đờ đẫn cả ra. Vì tôi? Sự tồn tại của tôi đã “đóng góp” cho sự đau khổ của anh ư?

Vợ của anh sau đó tìm đến tôi. Lần thứ 2 tôi gặp chị và chị đã khiến cho tôi không còn chút cảm giác xót thương nào với chị nữa. Chị chụp mũ cho tôi cái tội phá hoại gia đình chị, lôi kéo chồng chị về nước. Hóa ra mấy ngày nay chị ta đã rình rập chồng mình và nhìn thấy chúng tôi gặp nhau. Tôi đã cố gắng giải thích cho chị hiểu rằng giữa tôi và anh không có gì cả. Anh chỉ là một người bạn đang cần sự giúp đỡ của tôi mà thôi. Nhưng càng nói chị càng cố tình không hiểu và mất bình tĩnh nói nhiều câu bất lịch sự hơn với tôi.

Những ngày sau chị còn liên tục gọi điện, nhắn tin hăm dọa tôi đủ điều. Đọc nhiều tin nhắn cảm tưởng như chị là người mất trí vậy. Chặn số này thì chị lại dùng số khác tiếp tục. Anh cũng đã nghe theo lời khuyên của tôi, cố gắng hòa giải với vợ để chị không làm phiền tôi nữa nhưng vô ích. Với chồng thì chị làm như là mình sẽ nghe theo anh nhưng với tôi, chị cứ vẫn gửi cho tôi những tin nhắn có nội dung chẳng có gì là tốt đẹp và cấm tôi không được có bất cứ mối liên hệ gì với anh nữa.

Không chịu đựng nổi sự vô lý của vợ mình anh tức giận và quyết định ly hôn. Đương nhiên lý do cho việc ly hôn của 2 người chị lại đổ lên đầu tôi. Mấy ngày hôm nay chị liên tục dọa dẫm tôi rằng sẽ đến tận nhà tôi để làm ầm lên cho bố mẹ tôi, cho mọi người xung quanh biết rằng: “1 con ranh con như tôi, tý tuổi đầu mà đã biết cướp chồng người khác”.

Tôi đã thực sự mệt mỏi lắm rồi. Mấy ngày hôm nay tôi không gặp anh nữa dù anh có đến tìm. Không phải vì sợ chị mà vì tôi đã không còn tý sức lực nào mà nói chuyện với anh nữa. Tôi tự hỏi mình hàng trăm lần rằng mình đã làm gì sai mà phải chịu đựng cảnh này. Thà rằng tôi với anh có ý định gì với nhau đi đã đành…

Tại sao mọi chuyện lại thành ra như thế này. Một bên là một người đã từng ở bên cạnh tôi bất cứ khi nào tôi cần, một người đã từng là người quan trọng với tôi biết nhường nào, là người bạn tâm giao duy nhất trên đời này của tôi. Vì sao tôi lại phải cắt đứt quan hệ với anh chứ? Tôi không thể và cũng không muốn như thế. Nhưng một bên là một người phụ nữ đang mất hết lý trí 1 cách đáng sợ, sẽ luôn đeo bám tôi, không để tôi yên nếu như tôi không làm theo lời chị. Tôi phải làm thế nào mới vẹn cả đôi đường đây?

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống