Mẹ già

Cô con dâu : “Nấu nhạt tý thì bà chê nhạt nhẽo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?”

Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp thức ăn bỏ vào miệng nhai. Cô ta hằn hộc nhìn chồng. Anh gắp thử một miếng ăn, nhả ra ngay tức thì.

Con trai nói : “Anh không phải đã dặn em rồi sao, mẹ bị bệnh không thể ăn quá mặn !”

Mẹ già
Mẹ già

“OK ! Mẹ là của anh, sau này do anh nấu nhé !” Con dâu giận dỗi đi thẳng vào phòng. Con trai chỉ còn cách thở dài, và quay sang nói với mẹ : “Mẹ, đừng ăn nữa, con đi nấu mì cho mẹ ăn.”

Mẹ nói : “Không phải con có chuyện muốn nói với mẹ sao, có thì giờ hẵn nói, đừng để trong lòng !”

Con trai nói : “Mẹ à, tháng sau con được thăng chức, con sẽ rất là bận … còn phần vợ con, cô ta nói muốn ra ngoài kiếm việc làm, cho nên ……”

Ngay lập tức mẹ hiểu ý con trai muốn nói gì : “Con trai ơi, đừng gửi mẹ vào viện dưỡng lão nhé con !” Giọng nói nức nghẹn như khẩn cầu van xin .

Con trai trầm tư nghĩ ngợi một hồi lâu, trong đầu anh ta như đang cố tìm một lý do tốt hơn để thuyết phục mẹ : “Mẹ à, thật ra viện dưỡng lão không phải là một nơi không tốt, mẹ biết rồi đấy, khi vợ con kiếm được công việc, nhất định sẽ không còn thời gian chăm sóc mẹ chu đáo nữa đâu. Trong viện dưỡng lão vừa có cái ăn, vừa có chỗ ở, lại có người chăm sóc, không phải tốt hơn nhiều so với ở nhà hay sao ?”

Tắm xong, ăn tạm một tô mì gói, con trai bèn đi vào phòng sách. Anh thờ người đứng trước cửa sổ, có vẻ do dự. Ngày ấy mẹ còn trẻ đã ở góa, ngặm đắng nuốt cay nuôi anh khôn lớn nên người, và còn gửi anh ra nước ngoài du học. Nhưng, bà chưa bao giờ dùng tuổi thanh xuân của mình đã một đời hy sinh vì anh đem ra uy hiếp mặc cả về sự hiếu thảo của anh, ngược lại là vợ đã đem hôn nhân ra uy hiếp anh ! Không lẽ phải cho mẹ vào viện dưỡng lão thật sao ? Anh tự hỏi bản thân, anh ta có chút không nhẫn tâm.

“Có thể cùng cậu đi hết cuộc đời là vợ cậu, không nhẽ là mẹ cậu sao ?” Con trai của bác Tài thường hay nhắc khẽ anh như thế.

“Mẹ cậu đã lớn tuổi như thế, tốt số thì có thể sống thêm vài năm, Tại sao không tranh thủ thời gian đó sống thật hiếu thảo với bà cơ chứ ? Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn phụng dưỡng mà người còn đâu!” Bà con họ hàng thường hay khuyên nhủ anh như vậy.

Con trai không muốn suy nghĩ thêm nữa, sợ mình sẽ vì thế mà thay đổi quyết định. Ánh mặt trời tắt dần những tia nắng chói chang và khuất dần sau ngọn đồi, trả lại bầu trời một màn đêm u tịch. Một ngôi nhà quý tộc dành cho người già được xây dựng ở vùng ngoại ô trên đồi núi.
Đúng thật, tiền càng chi ra nhiều, con trai càng cảm thấy an lòng. Khi con trai dắt mẹ bước vào đại sảnh, một chiếc ti vi 42 inch mới tinh đang chiếu một bộ phim hài, nhưng người xem nơi ấy không hề nở một nụ cười.

Những người già mặc cùng một kiểu áo, tóc tai đều na ná nhau đang ngồi cô quạnh trên chiếc ghế sofa, thần sắc đờ đẫn đến u buồn. Có người thì đang ngồi lẩm bẩm một mình, có người thì đang chầm chậm cúi người xuống muốn nhặt lấy một mẫu bánh vụn đang nằm trên sàn nhà.

Con trai biết mẹ thích nơi tươi sáng, vì thế đã chọn cho bà một căn phòng đầy đủ ánh sáng. Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, dưới bóng râm là một vườn cỏ thơm ngát. Mấy cô y tá đang đẩy những người già ngồi trên xe lăn, cùng họ tản bộ dưới ánh hoàng hôn, bốn bề tĩnh lặng khiến cho người cảm thấy xót lòng. Dù hoàng hôn có đẹp bao nhiêu, ánh chiều tà rồi cũng dần buông xuống, anh ngậm ngùi tiếc nuối.

“Mẹ ơi, con … con phải đi rồi !” Mẹ chỉ biết gật đầu.

Khi anh đi khỏi, đôi tay gầy guộc của mẹ giơ lên vẫy chào anh, miệng không còn một chiếc răng, đôi môi khô tái nhợt muốn lên tiếng gọi với anh, nhưng gọi không thành tiếng, lộ ra một ánh mắt ngập ngừng đậm vẻ u sầu.

Lúc này con trai chợt nhận ra mái tóc của mẹ đã bạc dần, đôi mắt sâu thẳm và khuôn mặt xuất hiện nhiều vết chân chim. Mẹ quả thật đã già đi rồi !

Anh chợt hồi tưởng lại một số chuyện ngày xưa. Năm đó anh mới 6 tuổi, mẹ có công chuyện phải về quê, không tiện dắt anh theo, nên đành phải gửi tạm nhà bác Tài vài hôm. Lúc mẹ sắp rời khỏi, anh sợ hãi ôm chặt lấy chân mẹ không chịu buông, khóc thật thê lương và kêu gào trong nước mắt : “Mẹ, mẹ ơi, đừng bỏ con mà đi ! Mẹ đừng có đi mẹ ơi !” Cuối cùng mẹ cũng không bỏ lại anh một mình ……

Anh vội rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa phòng lại, không dám ngoáy đầu nhìn lại, anh sợ, sợ cái ký ức ấy hiện về như bóng ma cứ lờn vờn bám lấy anh.

Anh về đến nhà, nhìn thấy vợ và mẹ vợ đang hăng tiết vứt bỏ tất cả những vật dụng trong phòng của mẹ với khuôn mặt khoái chí vui mừng.

Một chiếc huy chương —– đó là chiến lợi phẩm đoạt giải nhất trong cuộc thi viết văn hồi tiểu học của anh với chủ đề “MẸ CỦA TÔI” ; Một quyển từ điển Anh – Việt —– đó là món quà đầu tiên mẹ đã dành dụm tiền chi tiêu cả tháng trời để mua tặng anh ! Và còn nữa, chai dầu gió mẹ phải xoa trước khi đi ngủ, không có anh xoa dầu cho bà, gửi bà đến viện dưỡng lão thì còn ý nghĩa gì nữa kia chứ ?

“Đủ rồi, đừng vứt nữa !” Con trai tức giận.

“Rác nhiều như thế, không đem vứt đi, thì sao có thể chứa được đồ của tôi.” Mẹ vợ thở hổn hển nói.
“Thì đúng rồi đấy ! Anh mau mau đem cái giường cũ nát của mẹ anh khiêng ra ngoài đi, ngày mai tôi sẽ mua cho mẹ tôi một chiếc giường mới !”

Một đống ảnh lúc ấu thơ chợt hiện ra trong mắt anh, đó là những tấm ảnh mẹ đã dẫn anh đi sở thú chụp lưu niệm.

“Tất cả đều là tài sản của mẹ tôi, một thứ cũng không được bỏ !”

“Anh tỏ thái độ gì vậy hả ? Dám lớn tiếng với mẹ tôi ư, tôi bắt anh phải xin lỗi mẹ tôi ngay lập tức !”

“Tôi cưới cô là có nghĩa vụ yêu thương mẹ cô? tại sao? Cô lấy tôi thì không thể yêu thương mẹ tôi được sao ?”

Cơn mưa sau đêm tối mang một chút hơi lạnh lẽo, đường phố vắng lặng đìu hiu, xe cộ và người đi trên đường thưa thớt dần. Một chiếc xe hơi đang chạy vượt đèn đỏ và phóng qua những biển cấm nguy hiểm, không ngừng tăng tốc phóng nhanh trên đường. Chiếc xe hơi ấy chạy thẳng đến viện dưỡng lão được nằm trên lưng chừng đồi núi, anh ngừng xe và phóng nhanh lên lầu, mở cửa phòng ngủ của mẹ. Anh đứng nhìn bất động, mẹ đang lấy tay xoa đôi chân phong thấp của mình âm thầm khóc trong đêm.

Bà nhìn thấy con trai đang cầm trên tay chai dầu gió, cảm thấy an ủi và nói : “Mẹ quên lấy đi, cũng may con mang đến cho mẹ !”

Anh bước vội đến bên mẹ và quỳ xuống.

“Tối rồi, tự mình mẹ có thể xoa được mà, ngày mai con còn phải đi làm, hãy về nhà đi !”

Anh ngập ngừng một hồi lâu, nhưng cuối cùng không nhịn được khóc và nói : “Mẹ ơi, con xin lỗi, xin………. lỗi……..”

Sưu tầm Internet

Ngày đó em đã yêu anh…

Ông xã nửa đùa, nửa thật: “Anh thấy Dũng nhìn em lạ lắm nghen. Hình như vẫn còn yêu, còn say đấy. Không sợ anh ghen à?”. Em cười. Bất giác ước ao: Giá mà người đàn ông của đời em biết ghen và giá mà người bạn cũ nhìn em say đắm thật sự…

Ngày xưa, chỉ có em yêu anh thôi. Yêu đơn phương và giấu kín tình yêu trong lòng. Đã vậy, em còn gán ghép anh với người khác. Em nhớ có lần anh bảo: “Này nhóc, có biết câu tục ngữ “Muốn ăn gắp bỏ cho người” không?”. Em chột dạ.
Từ đó, em không dám nhìn anh, không dám đi sóng đôi với anh khi vô tình gặp nhau ngoài cổng trường, không dám nhờ anh chỉ bài tập dù biết rằng chắc chắn mình sẽ nhận điểm zero… Câu hỏi của anh khiến em tự ái và nghĩ rằng bị xem thường. Em đâu biết anh chỉ nói đùa và trong thâm tâm, anh mong điều đó xảy ra.
Em đã yêu anh
Em đã yêu anh

Sau này, có lần tình cờ gặp lại khi chúng ta đã có gia đình, anh bảo em rất thông minh, chỉ trừ môn toán và môn “tình yêu học” là dở ẹc. Anh bảo ngày đó thấy em vô tư quá nên anh không dám mở lời. Cho đến lúc chúng mình xa nhau…

Bây giờ thì chúng ta sẽ không còn xa nhau nữa khi ông trời xui khiến anh lại trở thành sếp của em. Bây giờ thì mỗi sáng, trưa, chiều, em lại có thể trông thấy anh ra vào công ty, có thể gặp anh trong những cuộc họp có đông đủ mọi người và cũng có thể ngồi riêng với anh trong phòng giám đốc để bàn bạc một chuyện gì đó không liên quan đến 2 người…

Ba năm, thời gian đủ để em tin rằng giữa chúng ta giờ đây chỉ là sự quý trọng nhau của những người bạn hiểu biết và chân thành. Em cũng biết chắc sẽ không bao giờ có chuyện “tình cũ không rủ cũng tới” bởi chúng mình chưa bao giờ là tình cũ của nhau. Điều quan trọng nhất là những rung động ngày nào, em đã trao hết cho người đàn ông của đời mình nên bây giờ sẽ chẳng còn gì để trao cho người khác…

Huyền Thư

Đúng là đồ khùng!

Nhìn vẻ mặt hớn hở của Khang sau khi nhận điện thoại của cô bồ cũ rồi hấp tấp xin phép đi ngay, tôi sôi gan. Đúng là đồ khùng!

Chẳng hiểu tại sao trên đời này lại có một gã si tình như vậy. Đã hai lần bị bồ “đá” để chạy theo thằng khác, vậy mà khi cô ta quay lại, anh vẫn hồ hỡi, phấn khởi y như thể mới được người ta nhận lời yêu.

Ngọc Hân, người yêu của Khang làm việc cho một công ty quảng cáo. Cô rất đẹp. Có lần Khang đưa người yêu đến công ty chơi, ai cũng trầm trồ khen anh chàng “lù đù vác cái lu mà chạy”. Khỏi phải nói, lúc đó mặt Khang vênh váo cỡ nào…

Được chừng 2 tháng thì một bữa nọ, Khang cáo bệnh xin nghỉ. Anh em đến thăm về bảo tôi: “Hắn bị bồ đá, bệnh thất tình”. Cái bệnh ấy coi vậy mà rất nguy hiểm. Khang nghỉ làm ở nhà, sau đó đi nhậu, tự té xe gãy tay, phải nghỉ thêm 1 tháng. Tôi đến thăm, anh ta bảo: “Xin lỗi chị… Tôi có thể đem công việc về nhà làm. Cũng may là bị gãy tay trái”.

Khang kể với tôi là Ngọc Hân yêu một anh chàng người mẫu làm chung công ty. Cô nói, hai người làm chung nghề, dễ cảm thông hơn. “Nói vậy thôi chớ tôi biết Ngọc Hân yêu tên kia vì hắn là con ông giám đốc một hãng phim”- Khang nói mà không nhìn tôi. “Thôi, ráng tĩnh dưỡng cho khỏe. Đàn bà con gái thiếu gì, hơi đâu bận tâm vì người không thương mình”- tôi an ủi Khang.

Lành bệnh, Khang đi làm trở lại. Khoảng 3 tháng sau, anh ta đột ngột hỏi tôi: “Nếu chị là tôi thì khi Ngọc Hân quay lại, chị sẽ đối xử như thế nào?”. Tôi tròn mắt: “Có chuyện đó nữa sao?”. Khang kể, Ngọc Hân quay lại, khóc lóc xin tha lỗi. “Cô ấy nói không hợp với tên kia nên đã chia tay và muốn quay lại với tôi. Mấy hôm trước, tôi có sang giúp Ngọc Hân sơn lại nhà. Cô ấy chăm sóc tôi từng li, từng tí…”.
Đồ khùng tình yêu
Đồ khùng tình yêu

Nghe Khang kể, tôi rất bực mình. Vậy là anh chàng đã xiêu lòng, còn hỏi tôi làm gì? “Tôi nghĩ chị là sếp, chị có kiến thức, có kinh nghiệm… những lời góp ý của chị thường đúng…”. Nhìn vẻ mặt tươi rói của Khang, tôi sẵn giọng: “Nè, lần sau mấy chuyện như vầy, tự quyết định và đừng có nói cho tôi biết nghen. Nếu là tôi, tôi không bao giờ yêu một gã đàn ông không biết tự ái, không có lòng tự trọng như anh. Cái thứ đàn ông như anh, có cho tôi cũng không thèm… Cả công ty đều nói anh khùng…”.

Nói xong, tôi chợt nhận ra hình như trong giọng nói của mình có điều gì đó giống như là sự hờn ghen. “Thì đàn ông vốn yếu đuối, khùng điên mà chị. Có anh hùng nào qua nổi ải mỹ nhân đâu?”- Khang chống chế bằng nụ cười thật hiền.

Lại còn thế nữa. Thôi, mặc xác anh ta đi.

Cái phòng thiết kế sáng tạo của tôi có 12 nhân viên, tôi rất quý mọi người vì anh em làm việc hết lòng, lại đùm bọc thương yêu nhau. Trong đó, không hiểu sao tôi đặc biệt chú ý tới Khang. Có lẽ vì anh ta là người rất giỏi chuyên môn nhưng lại “khờ ệch” chuyện đàn bà, con gái… Làm việc với nhau đã lâu, tôi chứng kiến cuộc tình của Khang từ đầu đến cuối.

Họ quay lại với nhau được khoảng 6 tháng thì Khang lại nhậu xỉn và té xe. Nhưng lần này chỉ bị trầy trụa sơ sơ chớ không gãy tay, gãy chân như trước. Anh em đến thăm về bảo: “Cô Ngọc Hân lại nói lời chia tay anh ấy nữa rồi”. Tôi ngồi thừ người, nghĩ ngợi: Không hiểu nổi cô gái kia và cũng không hiểu nỗi gã khùng này…

“Nè, mấy người yêu đương kiểu gì vậy? Hoặc là yêu, hoặc là không chớ sáng nắng, chiều mưa như vậy là sao? Bộ mấy người… khùng hết rồi hả?”- tôi nói với Khang khi đến thăm anh ta. Khang rót nước mời tôi và lại cười hì hì: “Ai mà biết được lại có thằng đẹp trai hơn, giàu có hơn… Chị là sếp, chị có kiến thức, có kinh nghiệm thì chị phải biết rõ, con người ta sống ở đời luôn vươn tới những điều tốt đẹp mà. Nếu cô ấy muốn kiếm một người đàn ông có thể bảo bọc cho mình thì điều đó cũng chính đáng chớ sao!”.

Tôi thấy miệng Khang cười mà ánh mắt buồn rười rượi nên không nỡ la rầy.

Thú thật, làm việc với Khang lâu năm, tôi quý con người này vô cùng và thèm được ở vào vị trí của Ngọc Hân. Thế nhưng, trong mắt Khang, tôi đơn thuần chỉ là sếp trưởng phòng, là một người “có kiến thức, có kinh nghiệm” nhờ đi học ở nước ngoài về và là em ruột của giám đốc công ty! Trong mắt Khang, tôi như một người chị dù tôi nhỏ hơn anh ta 4 tuổi…

Lần thứ 3 tôi thấy Khang “hồ hỡi, phấn khởi” trở lại là cái hôm mẹ Ngọc Hân bệnh. Cô nàng gọi điện cho anh. Khang bỏ mọi thứ chạy tới đưa mẹ Ngọc Hân vào bệnh viện, chăm sóc tận tình; ngày nào cũng xin về sớm để lo cơm cháo cho cả người bệnh lẫn người không bệnh. Thế là họ lại vui vẻ bên nhau. Tôi bó tay với Khang rồi. Trên đời này sao lại có kẻ yêu mê muội, mù quáng đến như vậy?

Ăn mày tình yêu
Ăn mày tình yêu

 

Bẳng đi một thời gian, tôi chợt thấy Khang rất lạ. Anh ít nói, ít cười; không vừa làm vừa huýt sáo và ca hát vang mỗi khi có ý tưởng mới như trước. Các nhân viên trong phòng cũng nhận ra điều này. Họ thậm thụt bảo tôi: “Chắc là bị cô Ngọc Hân cho ăn đá nữa rồi!”. Tôi cũng nghĩ vậy và lặng lẽ quan sát cũng như chờ xem khi nào thì Khang lại tự té xe!

Rồi sự chờ đợi của tôi cũng đến. Sáng thứ bảy tuần trước, Khang gọi điện: “Xin phép chị hôm nay tôi không tới công ty. Hôm qua tới giờ tôi sốt cao và nhức đầu quá”. Giọng Khang đúng là của người đang bệnh. Chẳng hiểu sao, tôi bỗng thấy lo lo. Khang ở nhà trọ một mình, đau bệnh gì cũng phải tự lo. Hồi nào tới giờ, có nóng sốt, nhức đầu thì Khang cũng mò tới công ty để anh em chăm sóc, còn lần này… Tôi nghi ngờ: “Anh lại nhậu xỉn và té xe nữa phải không?”. Khang bảo: “Tôi bệnh thiệt mà”.

Tôi buông điện thoại, nghĩ thầm, chắc lần này bệnh thiệt.

Buổi chiều, tôi về sớm, tự tay nấu cháo và xách tới. Vừa thấy tôi mở gà mên cháo ra, Khang hít hít mũi rồi phì cười: “Cháo hành…”. Tôi lườm anh: “Ăn đi, đừng có lộn xộn”. Khang nhìn tôi không nói thêm gì mà chậm rãi múc từng muỗng cháo nhấm nháp y như thể một thực khách thanh tao đang thưởng thức cao lương mĩ vị chớ không phải một người bệnh đang ăn cháo giải cảm!

Tôi không bỏ qua một cử chỉ nào của Khang từ cái nhíu mày đến động tác liếm môi… Đã mấy lần anh định nói gì đó nhưng lại thôi. Chờ Khang ăn xong, tôi lấy thuốc cho anh uống rồi bảo: “Nằm nghỉ đi, tôi rửa chén xong sẽ về cho anh nghỉ ngơi”.

Tôi gom chén muỗng ly tách trên bàn đi xuống bếp. Nói là bếp cho sang chứ thật ra chỉ có cái bếp gas mini, 1 cái nồi và mấy cái chén, 2 cái muỗng, 2 đôi đũa… Đàn ông độc thân là vầy sao? Bất giác tôi thấy chạnh lòng, giá mà người đàn ông này không thuộc về người khác thì tôi có thể yêu anh và mang đến cho anh nhiều thứ hơn là một cái bếp lạnh lẽo như vầy…

Tôi mở nước trong lavabo và vì không tìm thấy miếng rửa chén nên tôi cứ lấy tay kỳ cọ mãi mọi thứ bám trên ly tách. Tôi đứng bên vòi nước đủ lâu để có người sốt ruột mò xuống. Khang đứng sau lưng tôi nhưng không nói gì. Tôi chột dạ, có cảm giác cơn sốt của Khang đã truyền sang mình. Người tôi nóng ran. Tôi không dám quay lại cho đến khi có người lên tiếng: “Tháng này tiền nước nhà anh tăng gấp đôi là vì em đấy”.

Tôi tưởng mình nghe nhầm. Khang gọi tôi là “em” và xưng “anh”, điều mà từ trước đến nay, chưa bao giờ anh dám. Tôi run bắn người, không dám quay lại. Khang thò tay tắt nước rồi bất ngờ cầm lấy tay tôi xiết nhè nhẹ: “Cám ơn em vì tất cả… Em biết không, hôm trước Ngọc Hân cũng đã đứng chỗ này và khóc khi nghe anh nói rằng, giờ đây khi nghĩ về cô ấy, anh không còn thấy trái tim mình đau nhói hay đập rộn ràng như trước. Lâu rồi, trong những giấc mơ của anh không còn hình bóng cô ấy… Lần đầu tiên kể từ khi yêu nhau, anh thấy mình kiên quyết, mạnh mẽ như thế trước Ngọc Hân… Thế nhưng anh cũng thấy, để từ bỏ một tình yêu thật không dễ dàng…”.

Tôi nghe không sót một lời nào của Khang nhưng tôi không hiểu hết những gì chứa đựng trong đó. Tôi gỡ tay anh ra và ngạc nhiên khi thấy mắt mình nhòe đi. Tôi không biết nói gì với anh bởi tôi không muốn là kẻ đi ăn mày tình yêu. Tôi yêu anh, điều đó là chắc chắn nhưng tôi cũng có đủ niềm kiêu hãnh để từ chối nếu anh chỉ dành cho tôi một nửa trái tim.

Tôi đã nhắn cho anh như vậy sau khi về đến nhà. Và từ hôm đó đến nay, đã 1 tuần lễ trôi qua mà anh vẫn chưa hết sốt, nhức đầu; vẫn nằm lì ở nhà và “xin phép làm việc qua mạng”. Anh em đến thăm về bảo tôi: “Anh Khang nói chừng nào chị tới thăm anh ấy mới khỏi bệnh”.

Mọi người đâu biết là tôi nóng lòng muốn gặp anh đến thế nào. Nhưng tôi nhất quyết không đi đâu cả bởi tôi không muốn là kẻ thay thế trong trái tim anh… Lần này không phải anh mà chính tôi mới là đồ khùng…

Thùy Mai / NLD

 

 

Anh rũ bỏ trách nhiệm khi tôi bầu 2 tháng

Đây là lần đầu tiên tôi có thai, giọt máu của anh, vậy mà anh nhất định bắt tôi bỏ. Anh lấy đủ lý do, nói mọi khó khăn, kêu than mệt mỏi, áp lực, các lý lẽ, cuối cùng chỉ là bắt tôi bỏ thai.

Tôi với anh yêu nhau từ năm 2005, sống chung phòng trọ. Gia đình anh biết, không hề cấm cản. Bố mẹ anh cũng quý mến tôi, thường xuyên lên chơi, thăm nom, chăm sóc chúng tôi. Hai bác gửi cả em trai anh lên thi đại học, trọ học cùng. Chúng tôi sống vui vẻ, hòa thuận, tình cảm. Tôi về nhà anh chơi nhiều lần, được gia đình anh đưa cả về bên nội, bên ngoại, cô dì chú bác nhà anh đều biết và hay hỏi thăm tôi.

Có bầu
Có bầu

Bố mẹ anh đã coi tôi như con cái trong nhà, thi thoảng cũng giục 2 đứa chuyện cưới hỏi. Ngày ấy anh còn nợ môn, chưa ra trường, chưa đi làm. Với lại, tôi nghĩ trước sau gì cũng làm đám cưới vì được cả hai bên gia đình ủng hộ. Khi hai đứa đi làm được một thời gian, chúng tôi bắt đầu có những mâu thuẫn, thường xuyên cãi vã vì những chuyện không đâu. Anh đề nghị chia tay khi tôi vẫn còn yêu, yêu rất nhiều. Mẹ anh lặn lội từ quê lên tìm gặp tôi, nói giúp cho quan điểm của anh ấy. Bác khuyên tôi nên đi lấy chồng vì không còn trẻ nữa. Anh hứa hẹn, dù có chia tay sẽ không bao giờ quên được tôi. Khi nào em cần anh, anh sẽ đến.

Chúng tôi không còn là người yêu của nhau từ năm 2010. Anh yêu hết người này đến người khác rồi lại chia tay. Tôi không đến với ai cả, suốt 3 năm trời chúng tôi vẫn gặp nhau, có khi là mỗi tuần 1 lần, có khi 1 vài lần/tháng hoặc có thể là mỗi tháng lại gặp nhau. Khi tôi buồn, ngẫu hứng, 2 đứa gọi nhau ngồi cà phê, nửa đêm tôi thấy cô quạnh, hoặc có khi tôi gọi điện bảo anh đến với mình. Những khi ấy anh vẫn đến, vẫn tình cảm, vẫn yêu. Gần đây anh yêu một người mới, trẻ và xinh xắn. Thi thoảng anh vẫn đến, 8.3 đưa người yêu đi chơi, tối muộn lại về phòng tôi. Chuyện gì đến đã đến.

Khi biết mình có bầu, thai nhi đã được hơn 4 tuần, tôi báo cho anh, anh không tỏ thái độ gì. Cuối tuần đó anh đưa tôi đi khám, dặn dò tôi ăn uống nghỉ ngơi, khuyên tôi bỏ thai. Tôi năm nay 30 tuổi, anh 32, yêu và chung thủy với anh từ năm 2005 đến giờ. Đây là lần đầu tiên tôi có thai, giọt máu của anh, vậy mà anh nhất định bắt tôi bỏ. Anh lấy mọi lý do, nói mọi khó khăn, kêu than mệt mỏi, áp lực, mọi lý lẽ, cuối cùng chỉ là bắt tôi bỏ thai.

Tôi nói nhất định sẽ không bỏ con, chờ đợi một đám cưới. Anh không cưới tôi cũng không bao giờ bỏ con của anh, sẽ làm bà mẹ đơn thân. Giờ thai được hơn 8 tuần, anh vẫn nhất định bắt tôi bỏ, không hề hỏi han, thăm nom hay quan tâm chút nào. Trừ những lúc tôi nhắn tin, gọi điện, anh chưa một lần chủ động liên lạc với tôi. Tôi hỏi anh quả quyết sẽ không cưới, muốn tôi bỏ con; tôi không bỏ thì tùy, “em muốn làm gì thì làm”.

Cùng quẫn, tôi đã nói cho người yêu mới của anh biết hết mọi chuyện, cả chuyện chúng tôi đã gặp gỡ nhau như thế nào, chuyện có thai với anh đã gần 2 tháng, cô ấy dường như không quan tâm, vẫn chấp nhận anh. Tôi đã tâm sự, nói thật mọi chuyện với mẹ. Mẹ đau đớn, khóc nhiều, mắng tôi dại dột. Mẹ bảo thiếu gì người để lấy mà phải tự làm khổ mình như vậy, vì tôi cao ráo, ưa nhìn, học hành tử tế, có công việc đàng hoàng, ổn định ở Hà Nội.

Tôi nói với mẹ chỉ muốn lấy mình anh, ngoài ra sẽ không lấy ai cả. Biết tôi độc lập từ bé, đã nói là làm nên mẹ đành chịu nhục theo tôi. Mẹ tìm gặp anh, gọi điện từ ngọt nhẹ khuyên nhủ, van nài đến cứng rắn yêu cầu anh cần có trách nhiệm với cái thai, với tuổi trẻ gần 10 năm yêu anh.

Anh không cãi mẹ tôi, không nói láo, cương quyết giữ quan điểm sẽ không cưới để ép tôi bỏ cái thai này. Mẹ anh biết chuyện, bác tuyệt nhiên không có ý kiến gì. Bác không nói trực tiếp với tôi, nhưng nói với bạn thân tôi: Làm con gái không biết giữ thì thiệt. Tôi biết thế cũng không dám gọi điện cho gia đình anh, không dám than vãn hay cầu xin sự thông cảm vì mỗi gia đình có những lối sống khác nhau, gia đình anh buôn bán, gia đình tôi trung nông.

Giờ tôi thật sự bế tắc, tha thiết mong đứa con này. Nó là con anh, dù những gì anh đã làm, đã đối xử, tôi vẫn rất yêu anh. Tôi muốn có con, lại không đủ dũng cảm, bản lĩnh, sự tự tin để có thể sinh con mà chưa có chồng. Còn gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, tôi không biết phải đối diện với mọi thứ ra sao. Gia đình tôi tuy không giàu có nhưng nền nếp, gia giáo, nghiêm khắc. Tôi vẫn mong, vẫn hy vọng anh sẽ nghĩ lại, sẽ vì những tình cảm đã có để quay lại. Anh vẫn nhất định không muốn gặp, ép tôi phải bỏ con.

Khuyên

Bối rối khi chồng vô sinh mà vợ có thai

Mình tự đi khám và biết không có khả năng sinh con. Thế rồi chiều qua, cô ấy đi làm về, lôi mình vào phòng và thông báo tin sốc: vợ có thai, được 6 tuần tuổi.

Mình là người rất yêu vợ. Vợ chồng mình lấy nhau được 4 năm mà chưa  có con, cô ấy buồn rầu và đi khắp nơi chạy chữa, cúng bái. Mình nói với cô ấy rằng chuyện con cái không còn quan trọng, miễn là cả hai sống hạnh phúc và yêu nhau. Có lẽ điều ấy với cô ấy là không đủ. Nhìn gương mặt của cô ấy lúc nào cũng buồn bã và nhìn những đứa trẻ hàng xóm bằng ánh mắt thèm muốn, mình thương vô cùng.

Mình đã đi khám và biết rằng không có khả năng sinh con. Mình day dứt không biết nói với cô ấy thế nào. Mình chỉ sợ nói ra cô ấy sẽ bỏ mình mà đi. Thế mà hôm qua, cô ấy vừa thông báo cho mình tin sốc: có thai được 6 tuần tuổi. Mình không biết nên làm gì trong hoàn cảnh này. (Minh)

Vợ báo tin có con trong khi chồng vô sinh
Vợ báo tin có con trong khi chồng vô sinh

Trả lời

Chào anh,

Cuộc sống luôn đặt con người vào những thử thách. Trong mỗi hoàn cảnh ta lại tìm thấy một lối thoát. Tôi nghĩ rằng với tình yêu thương của anh dành cho vợ và sự bình tĩnh, anh sẽ biết được mình cần làm gì.

Anh là người muốn có hạnh phúc và muốn giữ cô ấy lại. Cô ấy cũng vậy! Tuy nhiên, với mong muốn được làm mẹ, cô ấy đã “vượt rào” để tìm kiếm cho mình một đứa con, tôi nghĩ mong muốn của cô ấy là mong muốn chính đáng nhưng cách mà cô ấy làm đã khiến anh tổn thương.

Có lẽ chúng ta cũng cần có sự thông cảm bởi với nhiều người, đã kết hôn thì việc có con là niềm mong muốn và là nỗi khát khao day dứt. Việc anh giấu cô ấy về việc không sinh được con cũng không phải là điều nên làm, thay vì cùng tự giải quyết thì mỗi người lại tự làm theo cách của mình nên dẫn tới nguy cơ ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình.

Trong hoàn cảnh này, anh cần cân nhắc đến việc nói chuyện lại với cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu anh im lặng thêm một lần nữa thì anh sẽ phải đứng trước sự lựa chọn: đó là cảm giác đau khổ vì bị phản bội, thậm chí anh cũng không thể biết rằng mình có thể im lặng cả cuộc đời mà không có bất cứ hành động nào vượt quá sự kiểm soát hay không. Nếu nói chuyện với nhau, việc chia sẻ ý nghĩ và vấn đề của mình sẽ giúp cả hai nói ra điều mà mỗi người đang suy nghĩ.

Hai vợ chồng quyết định về tương lai như thế nào sẽ phụ thuộc vào tình yêu của cả hai dành cho nhau, sự chấp nhận của anh và cả những suy nghĩ của cô ấy nữa.

Hy vọng rằng với tình yêu thương, sự bình tĩnh của anh, anh sẽ vượt qua được mọi chuyện

Vũ Ánh Tuyết
Trung tâm tư vấn tình cảm Linh Tâm

Chồng thay đổi từ khi thất nghiệp

Ngày xưa anh yêu và quan tâm tôi biết bao, giờ không còn nữa. Anh không còn quan tâm tôi vui hay buồn, áp lực cuộc sống tôi không biết chia sẻ cùng ai. Lúc tâm trạng buồn bực, anh dồn hết lên đầu 2 con.

Gà đá - Ảnh minh họa
Gà đá – Ảnh minh họa

Tôi năm nay 31 tuổi, đang sống và làm việc tại Bình Dương, chồng 37 tuổi. Chúng tôi kết hôn được 8 năm, giờ có 2 con trai dễ thương và ngoan. Sau khi tìm hiểu nhau 3 năm mới cưới, biết bao sóng gió khổ đau mới đến được với nhau vì gia đình tôi cấm cản, sợ tôi phải khổ khi thấy gia cảnh anh nghèo mà lại có 8 anh em. Gia đình anh làm nông, gia đình tôi khá giả, ba mẹ thương yêu tôi hết mực vì là gái một trong gia đình. Từ bé đến lớn tôi chỉ biết ăn, học và tốt nghiệp xong đi kế toán trong doanh nghiệp nước ngoài với mức thu nhập khá, anh làm trưởng phòng marketing công ty nước ngoài.

Tôi và anh đã thuyết phục được ba mẹ, ngày hạnh phúc nhất đời cuối cùng cũng đến. Anh luôn thể hiện là người cầu tiến, yêu thương tôi hết lòng, cưới nhau xong tôi và anh phải thuê nhà để sống vì tính anh sĩ diện, không thích nhờ vả bên vợ, gia đình anh ở quê. Bao nhọc nhằn tôi và chồng đã trải qua trong cuộc sống chung, rồi 2 đứa con lần lượt ra đời. Những nỗi lo toan vất vả thường nhật, những đồng tiền mồ hôi nước mắt, lo toan bên nội bên ngoại, tất cả chúng tôi đều trải qua và chắt chiu dành dụm cho cuộc sống. Giờ chúng tôi đã có nhà riêng.

Những tưởng vợ chồng đã trải qua bao niềm vui nỗi buồn sẽ gắn bó, yêu thương nhau suốt đời, nào ngờ giờ tính tình anh đã thay đổi, tôi đau khổ và thất vọng vô cùng. Ngày xưa anh yêu và quan tâm tôi biết bao, giờ không còn nữa. Anh không còn quan tâm tôi vui hay buồn, áp lực cuộc sống tôi không biết chia sẻ cùng ai. Lúc tâm trạng buồn bực, anh dồn hết lên đầu 2 con. Bọn trẻ lại phải sống trong không khí gia đình ảm đạm với sự lạnh lùng của chồng. Tôi đâu làm gì sai mà anh lại đối xử với tôi như thế? Tôi là người phụ nữ đam đang, rất hòa đồng, biết điều, sống bên gia đình chồng, chưa bao giờ phải mất lòng ai. Ba mẹ, mấy đứa em chồng yêu thương và nể trọng tôi lắm.

Tính anh thay đổi cũng từ khi bị mất việc 2 năm nay vì công ty phá sản, giờ kinh doanh ở nhà nên thời gian rất rảnh, có đơn hàng thì giao, không anh ngồi lướt web, nuôi gà cảnh. Tôi phải vệ sinh nhà nhiều, lau chùi và dùng chổi lùa chúng ra. Anh vô tình thấy, nghĩ tôi đang đánh chúng nên nổi điên với tôi. Tôi có giải thích anh cũng không nghe. Chúng tôi cãi nhau mấy câu, anh ra tay đánh tôi. Tính anh gia trưởng và nóng, luôn cho mình đúng, không nghe lời khuyên của ai. Vì mấy con gà mà anh hành động như vậy tôi thật sự rất buồn. Chúng tôi không thể nói chuyện quá 5 câu với nhau, tình yêu tôi dành cho anh đã hết, từ lâu giờ chỉ sống vì con.

Tôi cũng điều tra có phải anh đang ngoại tình nhưng không tìm được bằng chứng gì cả. Giờ tôi phải làm sao, ly hôn hay tiếp tục chịu đựng vì con? Liệu con tôi có phát triển tâm lý bình thường như bao đứa trẻ khác không khi phải sống trong hoàn cảnh này? Hãy cho tôi lời khuyên chân thành, xin cảm ơn các bạn.

Hòa

Chồng ngoại tình với em dâu

Em trai bắt gặp tin nhắn yêu đương của chồng tôi gửi cho vợ cậu ấy nên nói chuyện để tôi biết. Trong 100 tin ở máy điện thoại em dâu, có đến 70 tin là của chồng tôi nhắn.

Nhà tôi có 3 chị em đều có vợ có chồng. Em gái lấy chồng xa, tôi lấy chồng cách nhà ngoại 5 km, em trai lấy vợ ở chung với bố mẹ tôi. Em trai lấy vợ năm 2007, gần một năm sau đi Đài Loan, cuối năm 2012 đã về. Nhà ở mặt đường, bố mẹ lại không làm ăn buôn bán gì nên hết sức tạo điều kiện cho chồng tôi mượn để buôn bán đồ nội thất. Vợ chồng tôi nhờ bố mẹ được 3 năm. Không ngờ trong khoảng thời gian chồng tôi lên đấy làm việc, cách đây hơn 1 năm, đã có quan hệ yêu đương với em dâu.

Chồng ngoại tình với em dâu
Chồng ngoại tình với em dâu

Tôi không biết gì, bố mẹ trên đấy cũng không biết. Nhiều lúc tôi lên đấy chơi thấy mẹ cũng nói “Hình như cái Dư (em dâu tôi), không biết có trai gái gì không mà dạo này thấy nó làm dáng rồi ăn mặc đẹp lắm. Có hôm trời mưa to mà nó mặc quần trắng bốp, xách cái túi bé tí đi làm”. Tôi còn át đi “Mẹ toàn để ý cái linh tinh vớ vẩn, nó ăn mặc đẹp đi làm thì làm sao”.

Mẹ tôi với em dâu không hợp nhau, hay cãi vã, tôi nghĩ mẹ không ưa thì hay để ý vậy thôi. Chồng tôi có cách nhìn nhận và thái độ quay 180 độ với em dâu. Lúc đầu mới làm trên đó hay nói em láo, toàn cãi mẹ chồng, rất bênh mẹ tôi. Một năm trở lại, anh chỉ lên đấy bán hàng chứ không phải vừa bán vừa làm như trước, thì lại hay bênh, thỉnh thoảng đi giao hàng còn về cho cháu tôi (con em trai tôi) tiền.
Thấy vậy tôi lại mừng vì biết tính chồng rất căn cơ, chắc chắn, thế mà lại cho cháu tiền, sống thoáng hơn. Tôi nghĩ chắc do chồng ở trên đấy ai cũng quý, nhất là mẹ, nên anh “biết đều” hơn là lẽ đương nhiên. Tôi không nghi ngờ gì cho đến khi gần sinh con thứ 2.

Hôm đó cầm điện thoại của chồng vì anh mới mua điện thoại, chứ bình thường tôi chẳng bao giờ sờ đến. Tôi đã đọc được tin nhắn của em dâu nhắn cho anh, nhưng nội dung cũng chỉ là tâm sự bình thường thôi. Lúc đó tôi chỉ hỏi “Sao cái Dư lại nhắn tin cho anh thế này, anh đừng có mà vớ vẩn đấy”. Chồng tôi bảo không có gì. Nói xong lúc đó là tôi thôi chứ không nghĩ gì cả.

Có lần tôi và chồng cãi nhau vì chuyện nhắn tin, tôi vừa nói chuyện điện thoại với em dâu xong, một lúc sau máy của chồng có tin nhắn. Tự dưng tôi thấy lạ vì chồng không bao giờ nhắn tin chỉ gọi thôi. Tôi hỏi chồng ai nhắn thì chồng tôi bảo không có gì, tôi bảo đưa máy xem, anh nhất định không đưa. Tôi bảo “Có phải cái Dư không?” Chồng tôi không nói gì, cầm máy đi xuống dưới nhà.

Tôi và chồng ngủ mỗi người một giường, vì có bầu nên phải làm thêm một phòng nữa cho đỡ chật, 2 phòng đối diện nhau ở trên tầng. Tối đó chồng biết tôi giận nên lúc ngủ đã sang phòng tôi làm lành. Anh có nhận là Dư nhắn tin để hỏi số điện thoại của chồng nó (lúc đó em trai tôi chưa về) và bảo với anh đừng nói cho tôi biết. Tôi bảo số của chồng nó vẫn số cũ mà không biết thì ai biết mà hỏi, nếu mất số thì hỏi tôi cũng được sao phải giấu.

Lúc đó tôi nghĩ, chắc vợ chồng nó lại giận nhau, dù ở xa đứa cũng không hòa hợp được, hay giận dỗi, tức giận chắc lại xóa số của chồng, giờ xin lại. Tôi hỏi chồng tin nhắn đâu, anh nói xóa rồi. Tôi tức nhưng cũng cho qua dù có cảm giác không bình thường. Đến ngày đầy cữ con, không vào ngày nghỉ, anh bảo em dâu nghỉ để lên nhà tôi làm cơm, bảo tôi gọi điện nói em dâu nữa, tôi cũng gọi.

Hôm đó em dâu nghỉ làm, chồng tôi rất vui vẻ. Tôi ở trong phòng, lúc mọi người ăn uống gần xong, Dư có lên phòng tôi khoe “Ở dưới kia anh Minh (tên chồng tôi) cứ bắt đi pha nước nên kệ, đi lên đây chơi” với thái độ rất gần gũi. Tôi hơi ngạc nhiên vì dù ở nhà, anh cũng không dễ dàng sai ai như thế, nếu có sai cũng chỉ là cô em gái, thế mà lại sai em dâu.

Tôi nghĩ vậy, chỉ cười, không nói gì rồi tự trấn an chắc anh em thân thiết thôi, không có chuyện gì được. Còn một vài chuyện nữa làm tôi nghi ngờ, không bao giờ có thể nghĩ chuyện đó xảy ra. Tôi tin chồng hoàn toàn vì tính anh rất khô khan, thực tế, suy nghĩ rất chín chắn nên chuyện đó không thể nào có được. Hết tháng 1 âm năm nay, chồng đi Lào làm vì cửa hàng phải trả cho em trai.

Tôi chuẩn bị hết các thứ cho chồng đi, động viên anh sang đó chịu khó làm còn nuôi 2 con. Từ trước tới giờ chuyện làm ăn của anh tôi không hỏi đến, tiền nong anh giữ két, tôi không biết chồng làm được nhiều không, có bao nhiêu tiền. Mặt khác tính anh rất chi ly, tôi đi làm công ty một tháng có mấy triệu, cứ tiêu hết tôi bảo anh đưa thêm. Tôi không liên quan đến công việc của chồng, mỗi khi đưa tiền cho tôi mà anh còn kêu tiêu ít tiêu nhiều.

Tính anh chắc chắn thế, tôi nghĩ để anh giữ tiền còn chắc hơn. Với lại, vợ con còn tính toán thế thì làm gì có chuyện vớ vẩn kia. Giờ tôi mới biết hoàn toàn không thể tin được khi em trai tôi lên nhà nói chuyện. Nó nói đã biết lâu rồi, đã tha thứ cho vợ 1, 2 lần khi bắt gặp tin nhắn chồng tôi gửi cho. Em trai tôi đã hỏi, nói chuyện trực tiếp với chồng tôi, anh không nhận, nói là nhắn tin nhầm.

Em trai bắt gặp tin nhắn yêu đương của chồng tôi gửi cho vợ cậu ấy nên đã nói chuyện để tôi biết. Từ hôm em trai tôi nhận được tin nhắn đó đã giữ điện thoại của vợ, nhưng không thiếu gì cách liên lạc. Trong điện thoại của em dâu còn xem được nhật ký liên lạc, trong 100 tin nhắn thì có đến 70 tin là của chồng tôi nhắn. Em dâu giải thích chỉ là anh em tâm sự, còn cái tin nhắn em trai tôi đọc được là do nhờ chồng tôi nhắn như thể để thử xem em trai tôi còn yêu vợ không. Rồi cứ chối quanh, có lúc lại nói “anh Minh thích em thì thích chứ em không thích, em vẫn yêu anh”. Vậy là trong lời nói đã thấy mâu thuẫn rồi nhưng em dâu tôi vẫn nhất định không nhận.

Chồng làm ăn nhờ trên nhà tôi mấy năm, khi đi sang Lào cũng chưa 1 lần gọi về hỏi thăm bố mẹ tôi thế nào. Em dâu tôi đều biết chuyện, lưu cả 2 số điện thoại Việt Nam và số nước Lào của anh. Toàn bộ tin nhắn và các cuộc gọi đều trong giờ làm việc của em dâu. Chắc các bạn nghĩ tôi ngu ngốc lắm đúng không? Tôi ân hận vì mình quá ngu ngốc và dễ dãi. Tôi đã gọi điện, nhắn tin cho chồng về nhưng anh không về, nói dối tôi phải còn xin hộ chiếu mới về được, thực chất là để có thời gian liên lạc với em dâu đối phó, quyết chối chứ không nhận.

Tôi nhắn tin cho chồng là “Tôi không ngờ anh lại là người như thế. Giờ tôi không biết nói thế nào với anh nữa. Tôi nói vậy chắc anh biết. Anh về đi rồi giải quyết”. Tôi không nói rõ chuyện gì, nếu thực sự chồng không có gì thì phải gọi ngay để hỏi chứ không thể lặng im không hỏi cũng không nhắn lại gì cả. Tôi gọi điện đến lần thứ 5 mới nghe. Nếu tôi nói từng chi tiết để chắc chắn rằng 2 người đó có quan hệ thì rất dài, nói vậy chắc mọi người đều biết như thế nào rồi.

Giờ tôi lo lắng nhất là khi cả 3 gia đình biết chuyện sẽ đón nhận thế nào, bố mẹ tôi sẽ ra sao. Tôi khổ tâm, thương 2 đứa con nhỏ của mình nữa vì chắc chắn tôi sẽ ly hôn rồi. Tôi thực sự đau đớn và mệt mỏi, dù trước mặt mọi người vẫn phải tươi cười.

Hường

Ước gì tôi chưa từng được sinh ra

Là một người học cao, thành đạt, tôi được gì khi không hề cảm thấy hạnh phúc với những điều mình đang có. Sống một cuộc sống giả dối với gia đình, người thân và ngay cả với chính mình, tôi đau khổ vô cùng.

Đồng tính - Ảnh minh họa của Maika
Đồng tính – Ảnh minh họa của Maika

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình mà từ lúc mới lọt lòng đã nhiều chuyện xảy ra. Tôi hận những người đàn bà đã toan phá vỡ hạnh phúc gia đình mình. Lớn lên, dù có những lúc tôi thấy thích một số bạn gái nhưng lại không hề có ham muốn với họ. Có lẽ tôi sinh ra đã khác người thường và hoàn cảnh gia đình đã đẩy tôi đi xa hơn. Từ nhỏ, tôi không thích đá banh, cũng không thích các môn thể thao đòi hỏi sức khỏe. Thay vào đó, tôi lại thích nhảy dây, banh đũa, mọi người đều trêu tôi “pê đê” mặc dù không biết cái chữ ấy ảnh hưởng tới mình như thế nào.

Đến tuổi trưởng thành, cơ thể tôi thay đổi, cường tráng, mạnh mẽ hơn. Chính sự mềm yếu trong tính cách và sự quan tâm chân thành tới mọi người, lại nhiều lần nữa tôi bị gọi là “gay”, chữ ấy cứ ám ảnh tôi mãi. Tôi từng thương một người con gái, cũng không chắc đó có phải là tình yêu không vì tôi hoàn toàn không có ham muốn thể xác. Đó chỉ là sự ngưỡng mộ chăng, hay sự ngộ nhận nhằm che đậy sự thật trong con người của tôi?

Tôi cứ nghĩ mình không phải gay vì cũng thương con gái, dù đó chỉ là tình yêu đơn phương. Tôi đã lầm, khi gặp người con trai ấy, tôi mới nhận ra con người thật của mình. Ở tuổi gần 30, tôi biết mình là ai, mình muốn gì. Nhưng thật không may, tình cảm ấy vẫn mãi là tình yêu đơn phương. Tôi buồn và cô đơn không thể tả. Nhiều lúc ước mình chưa bao giờ tồn tại trên thế giới này, chỉ muốn chết đi cho xong.

Cuộc sống không cho phép tôi ích kỷ như vậy. Tôi có thể đối mặt với xã hội, nhưng làm sao đối mặt với gia đình, người thân khi là con trai duy nhất trong gia đình. Tôi muốn sống thật với con người mình, muốn có được tình yêu chân thành. Nhiều lúc thấy các cặp đôi yêu nhau, dù là đồng tính hay dị tính, tôi đều cảm thấy thật ganh tỵ và ngưỡng mộ. Tôi luôn giúp đỡ người khác không vụ lợi, làm từ thiện rất nhiều với tất cả tấm lòng. Sao tôi không thể có được hạnh phúc hằng ao ước?

Ước gì tôi có thể quên người ấy. Là một người học cao, thành đạt, tôi được gì khi không hề cảm thấy hạnh phúc với những điều mình đang có. Sống một cuộc sống giả dối với gia đình, người thân và ngay cả với chính mình, tôi đau khổ vô cùng. Nhiều lúc tôi chỉ muốn bỏ đi thật xa để sống cho mình, có thể không khi tôi vẫn chưa gặp một người thương tôi thật lòng?

Đối với tôi, tình dục trước tình yêu là điều không thể xảy ra, tôi coi thường những người sống như vậy. Có lẽ vì thế mà tôi luôn cô đơn. Biết rằng mình cổ hủ nhưng tôi không thể đánh mất giá trị con người cũng như không thể chấp nhận sống chung với một người đã đánh mất nó. Tôi không biết một nửa của mình giờ đang ở đâu, không biết người ấy có thật sự tồn tại hay không. Giờ đây tôi chỉ biết cầu nguyện và mong cho cuộc đời của mình trôi qua thật mau nếu tôi không thể kiếm được người tôi yêu và yêu tôi thật lòng.

Jack

Chồng thực dụng

Lúc mới quen, cô rất nể phục anh vì tính chịu khó, siêng năng và tinh thần cầu tiến, ham học hỏi dù anh đã có một cơ ngơi đáng kể.

Vốn sinh ra trong một gia đình nghèo khó, đông anh em nên anh luôn muốn thoát khỏi cái nghèo bằng mọi cách. Trong nhà anh, chỉ có anh thành đạt nên anh nghiễm nhiên là trụ cột kinh tế và là niềm tự hào của cả gia đình.
Chồng thực dụng
Chồng thực dụng

 

Lẽ ra cô phải hạnh phúc khi có được một người chồng như thế nhưng mặt trái của những ưu điểm đó đã bộc lộ khi hai người thành vợ chồng. Thành đạt từ lúc còn khá trẻ nên anh rất tự mãn, coi thường người khác nếu họ thua kém anh. Anh luôn xem tiền là thước đo của mọi giá trị, lúc nào cũng nghĩ đến việc làm sao để có thật nhiều tiền, bất chấp mọi điều, kể cả lòng tự trọng và sĩ diện. Cô không cho rằng sự gian khó thuở ấu thơ đã ám ảnh anh đến mức tôn thờ đồng tiền đến vậy, bởi nhiều người cũng nghèo, thậm chí còn nghèo hơn anh mà người ta có nô lệ đồng tiền đến vậy đâu? Người quen đến nhà chơi với bộ dạng không được tươm tất thì y như rằng anh cho là họ muốn nhờ vả gì đó, tỏ thái độ khinh khỉnh ra mặt, khiến họ chẳng muốn lui tới thêm lần nào nữa.

Ngược lại, anh luôn ân cần, niềm nở với những người thành đạt, khá giả. Người thân ở quê gặp khó khăn, hỏi vay tiền, anh tính lãi sòng phẳng. Em trai cô bị hư xe, mượn xe cô đi làm đỡ một bữa. Lúc trả xe, anh cứ nhăn nhó khi thấy cậu em đi hết xăng mà quên đổ. Anh với một đồng nghiệp kèn cựa nhau vì một khoản huê hồng nào đó ăn chia không đều, cô khuyên anh bỏ qua vì số tiền không đáng nhưng anh không chịu. Vụ việc lùm xùm thế nào tới tai sếp, kết quả là cả hai cùng bị kỷ luật! Anh ra làm ăn riêng nhưng cũng chẳng ai hợp tác với anh được lâu vì không chịu nổi tính “cò kè bớt một thêm hai”, “xem đồng tiền to như bánh xe bò” của anh.

Cô khuyên anh rất nhiều, rằng cuộc sống không chỉ cần có tiền nhưng anh bảo cô sống giữa thời buổi này mà cứ như người trên mây, không thực tế. Mâu thuẫn giữa họ trở nên trầm trọng khi cả hai ngày càng tiến về hai thái cực đối nghịch nhau: cô sống thiên về tinh thần, tình cảm; còn anh quá nặng về vật chất. Cứ mở miệng ra là họ cãi nhau. Cô thấy lo sợ vì đây là khởi điểm dẫn đến sự tan vỡ của nhiều cặp vợ chồng. Dần dần, cô có thói quen câm lặng, nín nhịn mọi thứ cho nhà cửa đỡ ồn ào, con cái đỡ bị tổn thương nhưng cứ như vậy hoài xem ra cũng không ổn.

Kể lại với tôi, cô kết thúc bằng câu hỏi: với người chồng chỉ biết có tiền, thậm chí xem tiền quan trọng hơn cả vợ con, cô phải sống vì lẽ gì: vì tình, vì nghĩa hay vì con?

Theo Giao Lê
PNO

 

 

Chỉ cần trong lòng có nhau

Tôi vừa trải qua một khoảnh khắc hạnh phúc bên chồng. Theo lẽ thường, tôi sẽ đi ngủ, nhưng hôm nay tôi lại muốn trở dậy và viết một cái gì đó. Nguyên cớ là vì khi nãy, tôi nói với chồng đại khái thế này: “Em nhớ hồi yêu nhau, có một lần chúng ta hạnh phúc theo cách rất đặc biệt và đến giờ vẫn chưa lặp lại. Anh còn nhớ không?”.

Chồng tôi nhắm tịt mắt và ậm ừ cho qua chuyện. Tôi lại bảo: “Em vẫn còn nhớ hôm ấy chúng ta mặc áo màu gì đấy”. Và khi tôi xoay người lại gối đầu lên tay chồng, anh ấy đã ôm tôi thật chặt từ phía sau. Tôi biết là anh ấy chẳng nhớ gì cả nhưng rõ ràng anh hạnh phúc khi nghe tôi nói thế.

Sẽ có bao nhiêu người đàn ông hạnh phúc khi người đàn bà của họ nhớ rõ mọi thứ đã qua giữa họ, hệt như mọi chuyện chỉ mới xảy ra ngày hôm qua? Rất nhiều. Sẽ có bao nhiêu người đàn bà tủi thân khi người đàn ông của họ, gần như không nhớ gì về những điều diễn ra giữa họ, dù (theo họ) tất cả mọi chuyện chỉ mới vừa trôi qua thôi? Câu trả lời là rất rất nhiều. Tạo hóa thật trớ trêu khi cho đàn bà, vốn nhạy cảm và hay suy diễn, lại có trí nhớ và khả năng quan sát tốt – tạm gọi là TIỂU TIẾT. Còn đàn ông, vốn bình thản và suy nghĩ đơn giản, lại hời hợt và mau quên – tạm gọi là VÔ TÌNH. Nên cái vòng mâu thuẫn lẩn quẩn giữa đàn ông và đàn bà cũng chỉ do một bên tiểu tiết, một bên vô tình mà ra.

Tôi vẫn còn nhớ ngày xưa tôi chọn chồng mình không phải vì anh đẹp, không phải vì anh giàu và cũng không phải vì anh giỏi. Tôi chọn anh vì khi cùng đi trên một con đường, anh luôn đi vòng phía ngoài để nhường tôi đi bên trong. Tôi chọn anh vì anh yêu trẻ con và thích chơi với trẻ con. Tôi chọn anh vì khi chúng tôi đi xem phim, anh chọn mua bắp rang và nước suối của một bà bầu thay vì những người khác. Tóm lại, tôi chọn anh vì những tiểu tiết cho thấy rằng anh yêu thương tôi thật lòng, anh sẽ là người cha tốt và anh là một người lương thiện. Tôi vốn dĩ vẫn tin rằng những gì hoa mỹ thì có thể dễ dàng thực hiện vì nó có đầy trong phim ảnh, tiểu thuyết… nhưng chỉ có tiểu tiết mới phản ánh đúng bản chất hoặc tình yêu thương của một ai đó, bởi vì nếu không yêu hoặc không là chính mình, họ sẽ không thể nào nghĩ ra để làm được.

Trong lòng có nhau
Trong lòng có nhau

Tiểu tiết đưa tôi đến với anh, nhưng cũng chính tiểu tiết khiến hôn nhân của chúng tôi không ít lần sóng gió. Có đến trăm ngàn chuyện khiến tôi thất vọng về anh: quên nhường ghế cho vợ khi xếp hàng chờ khám bệnh cho con, trước mặt đông người cứ bảo vợ thôi đừng ăn nhiều nữa, hẹn chuyện A chuyện B nhưng chẳng bao giờ đúng hẹn, vợ bệnh nằm nhà mà vẫn thản nhiên đi chơi… Chồng tôi không hiểu vì sao tôi nhỏ nhặt đến thế, còn tôi thì chẳng hiểu vì sao người mình chọn lại trở nên “đổ đốn” thế này.

Nhưng chồng tôi cũng là một người như lúc này đây: sẵn lòng xuống bếp nấu mì gói cho vợ ăn và mang lên tận phòng, thấy vợ mở máy tính liền hỏi em làm gì nhưng khi vợ trả lời qua loa: “Làm này tí” thì không hỏi nữa và đi kiếm cục sạc cho vợ (phải là tôi thì tôi sẽ hỏi đến khi nào biết làm gì mới thôi), thấy vợ với tay lấy mền thì tự động chỉnh nhiệt độ của máy điều hòa mà không cần vợ phải nói… Tôi thừa nhận chính sự tiểu tiết làm tôi cảm động vì những hành động của chồng, nhưng tôi dám chắc rằng anh không hề biết tôi đang cảm động thế nào. Anh làm mọi chuyện như lẽ tự nhiên vậy thôi, bởi vì nó là từ tình yêu và sự quan tâm thật lòng, nên anh chẳng hề để ý mà cũng chẳng hề thắc mắc vì sao mình thế này hay vì sao mình thế khác.

Cô em gái của tôi từng bảo: “Quan trọng là trong lòng họ có mình”, bởi vì khi đó, dù vô tình đến mấy, họ cũng sẽ không bao giờ quên rằng họ yêu bạn và họ sẵn lòng chăm sóc bạn. Như anh chồng hời hợt của tôi, bây giờ mà hỏi anh tỏ tình với em thế nào thì chắc sẽ sững người ra không trả lời được, nhưng lại nhớ vợ không thích ăn mì gói với thức ăn mặn dành cho ăn cơm. Như anh người yêu cũ của tôi, chẳng thể nào nhớ được hơn 10 năm trước chúng tôi hẹn hò nhau như thế nào, nhưng vô tình dọn nhà thấy món quà nhỏ xíu cũng của hơn 10 năm trước thì vẫn nhớ đó là của tôi và chụp hình đưa lên Facebook. Chỉ cần trong lòng có nhau, dẫu vô tình đến mấy cũng sẽ thành hữu tình.

Vậy nên, nếu trong lòng có nhau, dù tiểu tiết đến mấy, hãy bao dung cho nhau!

Và tôi đang tự hỏi không biết có nên in bài này ra, dán đầu giường để mỗi khi tiểu tiết và thất vọng, tôi sẽ đọc lại để nhớ ra chồng đã và đang yêu mình như thế nào. Bạn có tin không, đôi khi chúng ta đang được ai đó yêu thương rất nhiều mà chúng ta lại quên mất đấy!

CAO BẢO VY

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống