Tôi từng có một cuộc hôn nhân mà tôi luôn nghĩ sẽ lâu dài, bởi chúng tôi tự nguyện đến với nhau bằng tình yêu. Thế nhưng…
Sớm ly hôn – Ảnh minh họa
Để vợ ở nhà lo việc nội trợ, mình tôi kiếm tiền cho gia đình. Tôi không bỏ qua bất cứ cơ hội nào có thể kiếm được tiền, vừa làm việc cơ quan, vừa tham gia biên tập cho một công ty sách, soạn chương trình cho các buỗi lễ, tiệc theo đơn đặt hàng, thậm chí kiêm luôn vai trò MC khi được mời.
Nhưng, vợ tôi không chịu nhận ra những nỗ lực của tôi. Nàng luôn so sánh tôi với những người đàn ông thành đạt và tự oán trách mình bạc phước, không lấy được người chồng giỏi giang. Thời gian nhàn rỗi, thay vì lo vén khéo chuyện nhà cửa, vợ tôi thuê một người giúp việc làm thay mình, còn nàng thì bắt đầu những cuộc hẹn hò với bạn bè thời con gái. Ban đầu là cà phê, sau lại đến vũ trường, quán bar. Hôm nào đi làm về tôi cũng chỉ gặp con gái và người giúp việc. Khi nàng về, kim đồng hồ luôn chỉ hơn số 10.
Thoạt đầu, tôi tỏ ý không hài lòng, vợ tôi còn ái ngại thanh minh này nọ nhưng lâu dần, nàng nói thẳng là sống với tôi nàng thấy quá nhàm chán, nếu không có bạn bè thì cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì. Tôi đề nghị nàng tìm một việc gì đó để làm, hoặc buôn bán thì nàng lu loa rằng bạn bè của nàng lấy chồng được cưng chiều, ở không hưởng phước, còn nàng thì vô phúc vớ phải ông chồng muốn vợ phải đi làm. Thế là tôi đành nhẫn nhịn cho qua chuyện.
Rồi đến lúc nàng có nhân tình. Hắn là bạn nhảy cùa nàng, là người hằng đêm thay tôi dìu nàng từ sàn nhảy đến… lên giường. Khi sự thật phơi bày, nàng chủ động đề nghị chấm dứt quan hệ vợ chồng với tôi. Mệt mỏi sau bao nỗ lực hàn gắn đều thất bại, tôi thuận tình ly hôn. Những người mẹ khác thì luôn muốn bắt con, vợ tôi ngược lại, giao con cho tôi nuôi. Nàng bảo, muốn hoàn toàn tự do để làm lại cuộc đời. Không hiểu sao, khi tòa tuyên ly hôn, tôi lại cảm thấy lòng nhẹ tênh chứ không vật vã hay đau khổ như tôi đã tưởng. Hóa ra, tình yêu trong tôi đã chết từ lâu, những cố gắng níu kéo chỉ vì con cái.
Giờ con ở cùng tôi, tôi thừa khả năng nuôi nấng và chăm sóc cháu mà không cần bàn tay mẹ nó. Khi trở lại làm người tự do, tôi chỉ hối tiếc vì mình đã không buông tay sớm hơn. Ly hôn với tôi thực sự là lối thoát….
“Một tuần ông làm nhiệm vụ với vợ mấy lần? Nhìn dây đoán củ, gầy nhẳng thế kia chắc vợ ông buồn lắm!”; “Vòng 3 cái Hoa nhân sự nhìn hấp dẫn phết, mà nó lấy chồng mấy năm vẫn chưa bầu bí gì, hay khoai thằng chồng bị hà?…”
Chém gió về SEX – Ảnh minh họa: istock.com.
Đó chỉ là vài trong vô vàn cách tếu táo của “quý ông” xung quanh vấn đề muôn thuở hấp dẫn họ: chém gió về sex. Không chỉ ngoài trà đá, quán bia mà ngay tại phòng làm việc, mỗi khi có dịp là các đồng nghiệp nam đua nhau hưởng ứng, kèm theo những tiếng cười khoái trá khiến không ít chị em phụ nữ ngượng chín mặt khi vô tình nghe được hay bị lôi vào chủ đề bàn tán.
Ra trường không lâu, Hải (24 tuổi) được tuyển làm hợp đồng ở một cơ quan nhà nước. Vốn tính chín chắn, những ngày đầu cậu vẫn luôn nhắc nhở mình phải kiêng dè trong lời ăn tiếng nói. Thế nhưng, chỉ vào cơ quan được vài ngày Hải đã cảm thấy sốc trước mức độ “tám” chuyện của các đàn anh làm cùng phòng.
“Phòng có 7 người thì 4 anh đã có vợ con, 2 anh còn lại cũng chuẩn bị cưới nên ai cũng nhiều kinh nghiệm ‘chuyện ấy’. Chỉ cần một người khơi ra là lập tức tất cả đều nhao vào hưởng ứng”, Hải cho biết.
Chủ đề các đồng nghiệp của Hải hay nói là thi nhau khoe khả năng “chiến trận”. Ai cũng cho là mình hơn người khác nên không ngượng miệng nói về tần suất, thời gian, khả năng “chăn rau”, bồ bịch công sở.
“Lão Khải phòng bên cạnh còn khuyên mình: ‘Sau này lấy vợ thì kiếm em nào chiều được khoản ấy. Chứ như anh ngày xưa chỉ biết yêu, sau này mới biết cỡ mình phải lấy 3 vợ’. Mà quả thật, suốt ngày thấy ông ấy lên mạng kiếm ‘rau sạch’, giờ nghỉ trưa là mất hút khỏi công ty'”, chàng trai cho biết.
Lúc đầu chưa quen nên cậu còn đỏ mặt tía tai nhưng lâu dần cũng dỏng tai nghe ngóng, cười trừ cho qua chuyện. Anh xem việc này chẳng hại đến ai, còn giảm stress công việc, với lại “biết đâu học hỏi được chút ít kinh nghiệm… làm vốn”.
Theo Minh Tiến – nhân viên một công ty quảng cáo ở Hà Nội, thì mức độ “tám” chuyện sex ở công sở như vậy vẫn còn nhẹ. Ở cơ quan, cậu thường xuyên chứng kiến cảnh mấy ông có vợ đánh giá “hàng họ” của mẫu ảnh và cả đồng nghiệp nữ cơ quan.
“Có hôm đang ngồi làm thì ông anh bàn bên gọi giật đùng đùng: ‘Sang đây mà xem ảnh facebook em Hường mặc bikini này. Suốt ngày thấy em ấy mặc quần bò, sơ mi, giờ mới biết bên trong ngon đáo để. Để gọi cho em ấy cảm ơn vì đã cho anh em rửa mắt'”, Tiến dẫn lại.
Tưởng đồng nghiệp này nói đùa, ai ngờ ông này làm thật, vừa khen ảnh đẹp, các vòng “ngon”. Kết thúc cuộc điện thoại còn nói: “Lần sau em mặc hai mảnh, loại mỏng mỏng chút cho anh còn soi chứ như này mất công tưởng tượng, mệt lắm”, Tiến chậc lưỡi tỏ ra phục về độ trơ của ông đồng nghiệp.
Còn Hiệu (quê Hà Nam), làm cho một công ty máy tính trên đường Láng Hạ, (Hà Nội) tâm sự, anh từ con “gà mù” trở thành một nhà “hùng biện”… khi chuyển từ bộ phận này sang bộ phận khác cùng công ty.
“Trước đó, mình làm bên phần mềm, cả ngày chỉ chúi mũi vào máy tính, rảnh rang là mấy anh em đấu game. Nhưng khi chuyển sang bộ phận phát triển khách hàng thì ôi thôi, mình cũng không ngờ khả năng ‘chém gió, chém bão’ của mình tăng lên thế”, Hiệu nói
Điển hình trong khả năng ăn nói của Hiệu phải kể đến độ bạo dạn khi nói về chuyện giường chiếu. “Có hôm mấy anh em đang ngồi nói chuyện về ‘súng ống’ thì một em thực tập không gõ cửa mà cứ thế đi vào mượn bút xóa. Được thể chúng mình thi nhau mời gọi: ‘Thanh ơi! Ra đây anh cho mượn, bút của anh vừa to vừa lắm mực, viết mãi không hết’. Cô em này ngây thơ tưởng thật lại gần, cả hội phá lên cười. Nhìn mặt em đó ngơ ngơ đến tội”, chàng trai 27 tuổi cười nhăn nhở.
Không chỉ đám nhân viên quèn “rảnh rỗi sinh nông nổi”, mà theo Hiệu mấy sếp lớn của anh cũng không kiêng dè gì chuyện này. Lúc đầu nhân viên còn sợ sếp biết nhưng một lần sếp đột ngột chứng kiến chuyện “tám”, không những không chê trách mà còn hùa theo.
“Thú thật trong vấn đề tế nhị này ai cũng như ai thôi, thằng nào khỏe thằng đó làm ‘sếp’. Có bận sếp bảo máy tính chậm, kêu đi sửa thì mình thấy trong phần lược sử máy sếp toàn web đen. Sếp cho mượn mấy quyển sách kinh doanh về đọc mà trong đó còn kẹp cả ‘áo mưa’ nữa ấy chứ”, anh chàng kể.
Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, 26 tuổi mà Hiệu vẫn chưa mối tình vắt vai. “Cái tiếng nhân viên kinh doanh dẻo miệng thành sạn rồi nên chẳng em nào trẻ trung về phòng này cả, hoặc giả có về thì lại chuyển đi mất. Giờ trong phòng còn toàn thằng độc thân, không ai thèm ‘hốt”, Hiệu thật thà.
Minh Tiến cũng không khá hơn khi đang “tăm” một cô em cùng cơ quan. Nhưng lúc cô này bị chính đồng nghiệp đem ra đo đạc chi li 3 vòng, rồi bình luận cả nốt ruồi đằng sau áo thì cậu thấy khó chịu như đang bình luận về mình.
“Ban đầu anh em còn thân thiết nhưng sau mấy vụ bị các ông đó trêu chọc, có tôi tham gia thì cô ấy tránh tôi như ‘đỉa phải vôi’. Giờ tiếp cận người ta càng như bắc thang lên trời”, Tiến lộ vẻ chua xót.
Một người ở cơ quan Hải thậm chí còn bị sếp “trù” khi biết anh mang “chuyện ấy” ra đùa. “Lão ấy buột miệng trêu một chị cùng cơ quan khi có sếp đang ở đó. Mặt sếp sa sầm, gọi anh này sang phòng riêng nói chuyện. Từ đó thấy anh này chẳng bao giờ bắt chủ đề trước nữa. Mà lão cũng bị cắt thưởng đợt lễ 30/4”, Hải kể.
Theo chuyên gia tâm lý Hồng Hà – Trung tâm tư vấn tình yêu, hôn nhân, gia đình Nhịp cầu hạnh phúc thì cả đàn ông và đàn bà đều nói về chuyện tế nhị, song mức độ đàn ông có vẻ thô tục, bạo dạn hơn. Phụ nữ chỉ xem đó như tâm sự, chia sẻ, còn đàn ông lại thích đánh giá, khoe khoang.
Xét ở một góc độ nào đó, đúng là tếu chuyện chăn gối có thể giảm stress, như một kiểu đùa vui, trong sáng song đôi khi một số người có ý xấu, là quấy rối tình dục. Vì thế chuyên gia khuyên, thứ nhất để giữ thói quen này của đàn ông trong ngưỡng “an toàn” thì chỉ nên nói chuyện chung chung nhưng không ám thị vào một đối tượng cụ thể như kiểu nhận xét 3 vòng của một đồng nghiệp nữ.
Thứ hai, nói chuyện sex cũng cần phù hợp với không gian và đối tượng. “Đàn ông ngoài quán bia, là bạn bè thân thiết thì có thể thoải mái tám chuyện vì đó chỉ như lời nói gió bay. Nhưng trong môi trường công sở, một khi quá tục tĩu sẽ dễ bị đánh giá văn hóa, con người”, chuyên gia nói.
“Chuyện tiếu lâm cũng có những mức độ của nó, thô mà thanh chứ không phải đã thô, lại tục, gợi dục. Nhất là trong môi trường công sở, mọi lời nói, cử chỉ đều bị đánh giá, săm soi từ nhiều phía, nhiều người. Đừng vì để sướng cái miệng mà hại cái thân”, nhà tâm lý khuyên.
Và hậu quả bây giờ là Tính luôn phải “chào thua” vợ trong mọi trận chiến. Trong mắt thiên hạ, anh trở thành người chồng nhu nhược dưới “ách thống trị” của cô vợ ghê gớm.
Chồng nhu nhược – Ảnh minh họa
Còn nhớ, trước khi cưới, không ít lần bố mẹ ra sức ngăn cản Tính đến với Trang. Đơn giản vì tính tình Trang đanh đá, hễ có gì không ưa là làm “loạn” cả nhà.
Chưa cưới nhau mà mỗi lần qua nhà Tính, cô chỉ đạo mọi việc từ A-Z, ngay cả mẹ chồng cũng bị “nạt” dù lúc ấy cô mới là dâu hờ. Điều đó khiến mẹ Tính sống chết bắt Tính phải bỏ Trang. Nhưng nghĩ, Trang chỉ “khẩu xà tâm Phật”, thẳng tính nên dễ mất lòng người khác. Vì vậy, dù bị phản đối, Tính vẫn “rước nàng về dinh”.
Và hậu quả bây giờ là Tính luôn phải “chào thua” vợ trong mọi trận chiến. Trong mắt thiên hạ, anh trở thành người chồng nhu nhược dưới “ách thống trị” của cô vợ ghê gớm.
Hai vợ chồng bàn bạc xây nhà, có vợ giúp thì cũng tốt, nhưng giúp như Trang chắc không có bà vợ thứ 2 nào làm được. Từ mọi việc cơm nước cho thợ, trông coi tiến trình xây dựng đến vay mượn để làm thêm đều do một mình Trang quyết hết.
Chưa dừng ở đó, mặc dù Tính đã thuê người về thiết kế cho ngôi nhà, nhưng Trang vẫn không ưng ý. Cô yêu cầu phải sửa nhà bếp theo ý cô, bể nước phải ở chỗ này. Rồi cô liên tục chê thiết kế dở ngay trước mặt thợ làm Tính nhiều phen mất mặt mà đành im lặng.
Nhà xây xong, đến màu sơn, rèm cửa, kê giường tủ ở đâu… Trang cũng quyết định toàn bộ. Hễ Tính muốn làm chỗ này, Trang lại ngay lập tức chuyển đồ đi chỗ khác với hàng ngàn lí do biện luận hùng hồn. Dù đúng hay sai Tính cũng phải theo ý cô.
Xây nhà là một chuyện, sinh con năm nào, tuổi gì cũng phải do cô lựa chọn khiến Tính vô cùng chán nản.
Để sinh được con trai, Trang nhờ bác sỹ tư vấn nào là canh trứng, canh ngày, canh giờ… Cô bắt Tính nghiêm túc thực hiện mệnh lệnh của mình, thành ra đến lúc “lâm trận” Tính chẳng còn hứng thú gì. Aanh đáp ứng vợ như một cái máy mà trong đầu toàn nghĩ chuyện đâu đâu.
Mỗi lần anh mở miệng định góp ý, giải thích, ngay lập tức Trang đã “chặn họng”: “Em biết anh định nói gì rồi, không bàn nữa, em đã quyết thì cứ thế mà làm” hay “Anh xem, có việc gì anh làm là hợp lý đâu, lần nào em cũng phải sửa”. Sau nhiều lần như vậy, anh ít chia sẻ với vợ hơn.
Cho đến một lần, công ty Tính làm ăn khó khăn, Tính bị cho nghỉ trong đợt giảm biên chế. Trong khi đó, công việc kinh doanh của Trang lên như diều gặp gió. Cô từ nhân viên được tiến cử lên trưởng phòng và đang được đề xuất lên chiếc ghế phó giám đốc còn trống.
Nhân việc này, Trang dứt khoát: “Nhà mình một tay em cũng kiếm đủ nuôi 2 bố con anh. Anh ở nhà chăm sóc cu Bin, chăm lo cơm nước cho em là được rồi”. Nói là làm, hôm sau Trang liệt kê hàng dài danh sách ăn gì, mua ở đâu, chăm con thế nào… và đưa cho Tính lo, còn cô chỉ tập trung lo toan kinh tế.
Tìm việc 2 tháng mà không thấy hy vọng, Tính đành ngậm ngùi ở nhà và mọi việc diễn ra đúng ý sắp đặt của Trang. Tính vốn ít nói giờ lại càng ít nói hơn. Anh chép miệng, thôi thì vợ lo kiếm tiền, mình lo chăm con, âu cũng là lẽ thường tình!
Nhưng cũng từ ngày đó, hễ bực tức ở công ty Trang lại về nhà “đá thúng đụng nia”, liếc xéo rồi chửi khéo Tính khi anh chưa kịp nấu xong bữa cơm, khi con khóc, con quấy, khi mấy cái áo chưa kịp giặt…
Hàng trăm thứ chuyện lặt vặt nhỏ tí cũng khiến Trang tức giận. Vậy mà Tính cũng không nói gì. Nếu Trang có hỏi thì anh chỉ buông vài lời quen thuộc: “Em làm gì cũng được” hay “Mọi việc đều do em quyết”, khiến máu nóng trong người Trang càng được đà sôi lên. Cô giận dữ: “Vậy tôi ly hôn cũng được phải không?” mà Tính vẫn im lặng.
Một hôm, mẹ chồng lên chơi, thấy Tính đang lúi húi lau nhà, xót con bà nạt: “Cái Trang đâu không làm mà lại để thằng Tính làm thế này. Đàn ông con trai lo việc lớn chứ sao lại lúi húi ở nhà như đàn bà thế…”.
Chưa kịp nói hết câu, Trang khó chịu ra mặt: “Tiền nhà này một tay con lo, anh ấy có mỗi việc ở nhà làm mấy việc đó thôi, có gì ghê gớm đâu. Con còn nhiều khách hàng, hợp đồng đang chờ, không rảnh để làm mấy việc đó”.
Mẹ Tính tức sôi máu mà không nói được câu nào. Bà tức giận quay sang trách con trai: “Từ mai đi tìm việc ngay, mày định làm chồng hay làm vợ?” rồi sa sầm mặt mày bỏ về. Trang cũng bỏ vào phòng nhưng vẫn không quên cằn nhằn: “Anh làm nhanh lên, được ngày nghỉ mà cũng không yên thân”.
Tính định nói gì đó, song anh lại thôi. Nếu anh không quá nhu nhược có lẽ vợ anh đã không trở nên ghê gớm đến vậy. Ngay ngày mai, anh sẽ đi tìm việc thôi. “Nhất định là phải đi làm” – Tính nghĩ thầm.
Cảm giác bất lực ùa về, anh thấy mình thật đúng như lời vợ nói: “Anh là người chồng nhu nhược!”.
Tôi lấy chồng không được sự đồng ý của cha mẹ. Cưới nhau, chồng tôi vẫn đang xin việc làm, còn tôi là cô giáo tiểu học ở trường huyện.
Làm vợ anh trong thời điểm đó, tôi tự hào đã yêu anh không tính toán, dù cha mẹ hăm dọa “gạch tên khỏi danh sách thừa kế”.
Chúng tôi ra thị xã thuê phòng trọ để anh dễ có cơ hội xin việc làm. Hàng ngày tôi chạy xe từ thị xã về huyện hơn 20 cây số để dạy học và ngược lại. Mùa khô gió hanh rát mặt, mùa mưa ướt lạnh, nhưng về đến nhà có sẵn cơm canh chồng nấu, thấy đời vui lắm dù nửa cuối tháng, mâm cơm chỉ có món rau xào suông. Thỉnh thoảng em gái tôi đến thăm, trước khi ra về em gái thường hỏi “Anh chị cần tiền không?”. Câu hỏi khiến nung nấu trong lòng tôi ý nghĩ, một ngày nào đó vợ chồng tôi sẽ quay về chào cha mẹ trong tư thế thật xênh xang.
Sau một năm hai đứa sống bằng tiền lương của tôi thì anh xin được việc ở Đắk Nông, một tỉnh mới tách ra từ Đắk Lắk. Nhân sự chưa ổn định, hàng tuần cán bộ công nhân viên chức từ tỉnh Đắk Lắk về Đắk Nông làm việc cho đến cuối tuần thì họ quay về với gia đình, còn anh là nhân viên tép riu mới toanh, có nhiều cuối tuần phải ở lại để kiêm luôn công việc bảo vệ cơ quan.
Tôi trả phòng trọ ở thị xã dọn về huyện cho gần trường. Dù ở một mình nhưng thỉnh thoảng có chồng về nên tôi không thể tiết kiệm bằng cách ở chung với bạn bè mà phải thuê riêng một phòng. Một cảnh hai quê, đi đi lại lại thăm nhau, rồi thì cơm hàng cháo chợ rất tốn kém…
Tôi có thai. Ốm nghén nôn mửa oặt ẹo mà không có chồng bên cạnh, thật buồn. Buồn hơn nữa là những cú điện thoại anh gọi về nói nhớ em bằng giọng lè nhè. Vậy, khi thất nghiệp thì không rượu chè không thuốc lá, có được việc làm thì sinh tật và đổ thừa tại buồn. Khuyên can không được, tôi dọa ly hôn, chồng thách “tùy em”.
Chụp cây bút viết đơn ngay, nhưng… ly hôn là thừa nhận cha mẹ mình đúng khiến tôi sĩ diện với gia đình mà ngừng lại. Lời xin lỗi của chồng không lấp được cái hố tràn ngập chua xót trong tôi.
Tôi vừa mong vừa sợ em gái đến thăm. Mỗi khi em gái đến, tôi nấu nướng linh đình và mua hoa về cắm khắp nơi, mở nhạc tưng bừng… tôi không muốn em chứng kiến tôi cô độc và buồn, không muốn lời em kể về mình là hình ảnh tội nghiệp, muốn ba mẹ hiểu tôi đầy đủ và hạnh phúc, để rồi khi nhìn thấy tia thương hại trong mắt em gái, tôi gồng mình để không òa khóc. Sợ mình khóc thì con sinh ra bị sầu muộn, tôi lại gượng cười đùa…
Tổ ấm – Cho ngày xênh xang
Mấy lần chồng về thăm chứng kiến tôi khóc khóc cười cười như vậy, anh sợ, hứa bỏ rượu và tiết kiệm dành dụm. Sự tình có vẻ tươi sáng hơn một chút thì nhà trường đưa ra quy định chuẩn hóa giáo viên, ai cũng phải có bằng đại học. Tôi khệ nệ bụng bầu chạy xe ra thị xã để ôn thi, bạn bè cười: “Bà xin chuyển làm văn thư là vừa, có thi đậu đi nữa thì ai giữ con cho mà đi học?”.
Bụng tôi được tám tháng thì em gái đến: “Mẹ nói khi sinh chị về nhà để mẹ chăm sóc cho”, tôi chưa kịp vui được mẹ thông cảm thì em gái tiếp: “Nhưng chồng chị không được lui tới”. Tôi gượng cười: “Tụi chị tính rồi, chồng chị xin nghỉ phép và nghỉ không lương thêm tháng nữa. Cũng ổn”.
Nhưng vào thời điểm đó, sếp quan tâm đến chồng tôi và thường yêu cầu anh cùng tiếp khách, vị trí trợ lý là trong tầm tay. Nếu anh nghỉ việc dài ngày sợ tuột mất cơ hội. “Anh coi chức trợ lý hơn em và con à?”, tôi gào lên uất ức rồi xé lá đơn xin nghỉ phép anh viết. Công danh sự nghiệp của anh cũng là của tôi, của con tôi, của cái ngày xênh xang quay về chào ba mẹ để chứng tỏ chọn lựa của mình không mù quáng.
Nuốt tủi cực vào lòng, tôi chuẩn bị tự chăm sóc mình và con, chuẩn bị đối diện với bao điều hay dở có thể tưởng tượng được… Duy nhất một điều tôi không hề nghĩ tới là mẹ chồng có mặt vào ngày con tôi chào đời.
Sự xuất hiện của bà khiến tôi mừng đến chảy nước mắt, là tôi muốn mọi người thấy tôi được nhà chồng quan tâm trân trọng biết bao.
Bà lặng lẽ chăm sóc tôi tận tình và hơn vậy nữa, bà đến chào cha mẹ tôi. Hình dung bà khép nép trước mặt cha mẹ tôi vẻ nhận lỗi vì con trai mình làm buồn lòng người khác, tôi ứa nước mắt muốn nói lời cảm ơn mà không thể thốt thành lời.
Tôi và em bé được ba tháng mười ngày thì mẹ chồng trở về quê. Tôi bận bịu vất vả hơn, nhưng nỗi buồn dịu đi nhiều lắm, vợ chồng tôi đầm ấm hơn dù vẫn một cảnh hai quê. Có lẽ đến lúc đó tôi mới thật sự cảm nhận yêu là như thế nào và người ta có thể làm được gì cho người mình yêu thương.
Con được bốn tháng thì bắt đầu học kỳ đầu tiên của chương trình đại học, lớp học tập trung ở thành phố cách nơi tôi ở 40 cây số, mỗi kỳ học kéo dài hai tháng rưỡi. Chồng tôi hỏi “Em tính sao?”. Nghĩ đến ngày mình cầm tấm bằng đại học trong tay về chào cha mẹ, ồ, đẹp hơn những hình ảnh xênh xang nhất mà tôi có thể tưởng tượng được. Nhưng mà ngay cả khi chồng hy sinh chịu ở nhà bế con thì tôi cũng không muốn cho bé bú sữa ngoài.
Đành vậy, tôi nhìn bạn bè lên đường ra phố học và xếp cất tờ giấy báo thi đậu của mình vào hộc bàn, để làm kỷ niệm thôi. Quyết định vậy nhưng tay tôi cứ bấm phím điện thoại hỏi thăm bạn bè học hành ra sao, mới nhận ra trong lòng mình nôn nao luyến tiếc.
Một lần nữa, chồng tôi lại cầu cứu mẹ. Đến lúc đó tôi mới biết là khi mẹ vào với vợ chồng tôi thì bố chồng ngoài việc nương rẫy còn phải đảm đương thêm việc của vợ ở vườn rau, các em chồng đi học về phải thay nhau nấu nướng và lo cho đàn heo, bầy vịt, vì thêm việc cho nên phải thức rất khuya mới kịp học bài.
Nhập học trễ nên tôi phải học bù rất nhiều, may mà có mẹ chồng giữ con và nấu nướng giặt giũ cho, tôi chỉ làm một việc là cho con bú. Bà chủ nhà trọ nói kiếp trước tôi làm gì mà kiếp này có phước vậy.
Tấm lòng của mẹ chồng khiến tôi uốn nắn được chính mình, tôi không nghĩ tới ngày xênh xang như một cuộc đáp trả nữa. Tôi vẫn mong có ngày đó và cố gắng cho ngày đó, để cha mẹ tôi yên lòng thấy tôi được hạnh phúc, và để nói với con tôi “Mẹ cảm ơn ông bà nội và các cô chú của con nhiều lắm”.
6 năm chúng tôi sống với nhau như vợ chồng, tôi lo lắng, chăm sóc anh đúng nghĩa một người vợ; anh cũng vậy, rất hạnh phúc và vui vẻ. Anh chia tay vì không muốn tôi tiếp tục đau khổ chờ đợi.
Chia tay sau 6 năm sống thử – Ảnh minh họa
Tôi năm nay 28 tuổi, gia đình cũng có ăn có mặc, là cô gái có ngoại hình. Mọi người xung quanh nhìn nhận về tôi và gia đình là tốt, hạnh phúc, đàng hoàng, ai cũng muốn làm sui gia. Tôi được nhiều người thương và hỏi cưới, toàn người tốt và giàu có.
Tôi biết anh 10 năm, yêu nhau 6 năm, thời gian không phải ngắn. Chúng tôi yêu nhau rất vui vẻ, hạnh phúc, cứ tưởng không bao giờ xa nhau. Vậy mà khi về quê nghỉ lễ 30/4 vừa rồi, lúc lên Sài Gòn anh nói chia tay vì không xứng với tình yêu của tôi, không muốn tôi chờ đợi anh để mất tuổi xuân.
Tôi cứ nghĩ anh nói chơi nhưng đó là sự thật. Tôi đau lắm, đau đến tận xương tủy. 6 năm chúng tôi sống với nhau như vợ chồng, tôi lo lắng, chăm sóc anh đúng nghĩa một người vợ; anh cũng vậy, rất hạnh phúc và vui vẻ.
Trong thời gian quen nhau, gia đình tôi ai cũng biết anh, rất yêu thương anh, ai cũng mong chúng tôi đám cưới. Gia đình anh chẳng ai biết tôi, chẳng biết anh có bạn gái, tôi hỏi sao không dẫn tôi về nhà, anh nói mẹ muốn anh lấy vợ ngoài Bắc. Gia đình anh quê ở một tỉnh phía Bắc, muốn anh phải lấy vợ Bắc. Anh rất thương ba mẹ, tôi cũng thương ba mẹ anh vì đã sinh ra anh. Tôi không hiểu con gái Nam thì sao, miễn cưới nhau về sống hạnh phúc, phải đạo làm dâu làm vợ là được rồi.
Anh hứa sẽ cưới tôi, cho anh thời gian để nói chuyện với gia đình. Tôi cho anh thời gian đúng 6 năm, chờ đợi anh để giờ tôi đau. Anh chia tay vì không muốn tôi đau khổ chờ đợi, nhưng anh có biết chính anh làm tôi đau như thế nào. Tôi chưa bao giờ hối hận vì đã chờ đợi, tôi hối hận vì anh không cho tôi về ra mắt gia đình, không cho tôi cơ hội để biết gia đình anh không thích tôi ở chỗ nào. Nếu 2 người thật sự yêu nhau thì cùng cố gắng tìm hạnh phúc của mình chứ sao anh từ bỏ để làm cả 2 đau khổ?
Tôi biết giờ đây anh cũng đau khổ vì hơn ai hết tôi biết anh yêu tôi như thế nào. Chúng tôi chia tay đã 2 tháng rồi, anh tránh tôi, không có cách nào để gặp anh. Từ ngày xa nhau đến giờ tôi bị stress nặng, cố gượng cười vì không muốn người thân lo lắng, nhưng rồi tối nào cũng khóc. Nơi tôi đang ở chỗ nào cũng có hình bóng anh. Thật sự tôi không muốn từ bỏ hạnh phúc của mình đâu.
Cúp máy mẹ vừa mừng vừa lo. Mừng vì nghe con nói có người yêu đã lâu, cứ thấp thỏm chờ đợi giờ mới được gặp mặt, nhưng lại lo nghĩ cách làm sao để đón tiếp con rể tương lai một cách chu đáo.
Cả đêm mẹ trằn trọc, hết xoay mình lại trở người. Bố thấy mẹ cọ quậy cũng thức giấc theo: “Sao không ngủ đi mà còn vắt tay lên trán thế?”. “Đang nghĩ xem ngày mai nấu món gì đây. Bạn nó sống trên đó chắc đã quen với món ngon, mấy món ở quê không biết nó có dùng được không?”. “Gì chứ thịt gà quê luộc và canh cua đồng thì còn gì bằng. Trên thành phố có tiền chắc gì đã mua được những thứ đó” – bố “hiến kế”. Mẹ thấy cũng có lý, đầu nhẹ bẫng đi nhưng vừa chợp mắt được một lúc thì đã nghe tiếng gà gáy.
Mẹ đã khóc – Ảnh minh họa
Mẹ thức dậy, dắt chiếc xe đạp ra sân. Xe non hơi lại phải gọi bố dậy bơm. Trước khi đạp xe ra chợ, mẹ không quên quay lại dặn bố: “Bố nó nhớ quét cửa ngõ cho sạch sẽ rồi hẵng đưa trâu ra đồng thả nhé”. Bố ừ à rồi đùa “đón con rể mà cứ như đón tổng thống” ấy.
Trời nắng nóng 38, 39o, mẹ đi chợ về giữa đường thì xe bị xẹp lốp. Đứng chờ bác thợ sửa xe mà mẹ nôn nóng không yên. Về nhà cũng chẳng kịp thay quần áo, mẹ xắn tay vào bếp. Vừa đặt nồi cơm lên thì mất điện nên phải cho ra xoong gang nấu bếp củi, vừa canh lửa vừa tranh thủ giã cua. Nghĩ cảnh trời nắng con đi đường xa về chắc sẽ khát nên mẹ lại tất tả đi hãm ấm chè vối. Đang xoay vần trong bếp thì nghe tiếng xe máy vào ngõ, mẹ mừng quýnh vuốt mồ hôi chạy ra. “Con rể tương lai” nhìn thấy mẹ tươi cười chào hỏi còn con gái có vẻ không vui. Suốt bữa ăn con gái vẫn giữ nguyên vẻ mặt đó khiến mẹ thấy lo. Rồi mẹ cũng biết được lý do khi nghe con gái càu nhàu: “Con đã dặn mẹ dọn dẹp nhà cửa rồi mà cái thùng nước gạo mẹ vẫn để chềnh ềnh ở trước cổng, đi vào đập ngay vào mắt”. Mẹ lặng người nghe con gái trách móc. Tối qua mẹ đi lấy nước gạo về muộn, cơm nước xong lại phải dọn dẹp nhà cửa để đón bạn con về, sáng lại đi chợ sớm nên chưa kịp cất đó thôi.
Tưởng ngày nghỉ cuối tuần con sẽ ở nhà vài ba hôm, ai dè con bảo chiều sẽ lên thành phố luôn vì mai có việc. Trời chiều nắng vẫn còn chói gắt nhưng mẹ đã phải đội nón ra vườn hái túi chanh tươi để con mang lên dùng trong những ngày nóng, rồi lại hì hụi gói ghém cho con chục trứng gà.
Con gái đi rồi, bố lắc đầu nhìn mẹ: “Không biết là nó bận việc thật hay sợ ở nhà mất điện chịu không được? Có mỗi cái thùng nước gạo thôi mà nó cũng cằn nhằn mẹ, chẳng lẽ nó đã quên nhờ có cái thùng nước gạo mẹ nó nuôi lợn mới có tiền cho nó ăn học hay sao?”. Mẹ lẳng lặng đi vào nhà, lòng gợn buồn.
Linh xếp thêm áo quần của chồng và hai con bỏ vào hành lý. Ngày mai, Hùng – chồng Linh, sẽ đưa bọn trẻ về Quảng Ngãi thăm ông bà nội. Tay Linh chạm phải một chiếc túi nhỏ, mở ra là hai tuýp dầu nóng mà Thu, bạn Linh, gửi về từ Mỹ.
Cô kêu lên: “Anh ơi, sao mang về cho nội tới hai tuýp dầu nóng? Bữa trước em nói một cho nội, một cho ngoại mà”. Hùng từ trong buồng bước ra, mặt hầm hầm giật hai tuýp dầu trên tay vợ, thảy lại vào túi: “Giờ thăm nội trước, tính trước, chưa đến ngày thăm ngoại, tính làm chi? Nhờ soạn giúp mấy bộ đồ mà cũng càm ràm…”.
Linh ngỡ ngàng nhìn chồng. Chuyến này anh về nội, mang theo không ít đồ. Quà cho bên chồng, từ cô dì chú bác, các anh em nhà chồng cho đến ba mẹ chồng, Linh chuẩn bị không thiếu một thứ gì. Đã vậy, nửa tháng nay, ngày nào Hùng cũng kiểm tra, bắt vợ phải lo cho chu toàn. Anh nói quê xa, không về thì thôi, đã về phải cho ba mẹ được nở mày nở mặt.
Hùng là con trai thứ năm trong gia đình có sáu anh em. Khi quen Linh, Hùng đang là sinh viên năm thứ ba khoa xây dựng. Lúc đó, Linh vừa học, vừa làm kế toán cho cửa hàng vật tư y tế của người chị. Thấy gia đình Hùng quá khó khăn, chị Hai của Linh đã ngăn em gái đừng tiến xa hơn. Vì thương Hùng và biết không được ủng hộ, Linh mang cái thai bốn tháng làm sức ép để ba mẹ cho cưới. Thương con, gia đình Linh gom góp mua một lô đất nhỏ ở ngoại thành, cất căn nhà cấp bốn cho Linh. Có nhà, có vợ, Hùng tỏ ra là người có ý chí thật sự. Anh nỗ lực làm việc, dành dụm lo cho gia đình nhỏ của mình. Hùng lên kế hoạch: sẽ để dành tiền lo việc lớn như nhà cửa, xe cộ, tiền của Linh thì để sắm sửa, chi tiêu. Ngoài giờ làm ở công ty chính thức, Hùng còn nhận theo dõi thi công cho một vài công ty. Thấy chồng như vậy, Linh vô cùng tự hào. Sau 5 năm, vợ chồng cất được nhà mới, rộng gấp đôi nhà cũ. Mấy chị em gái của Linh bắt đầu yên tâm về người em rể thì đến lượt Linh lo lắng.
Chồng trọng nhà mình – Khinh nhà vợ – Ảnh minh họa
Có nhà, Hùng bắt đầu lên kế hoạch đón ba mẹ vào chơi. Hùng bắt Linh phải nghỉ phép ở nhà cả 10 ngày để đón tiếp, đưa ba mẹ và các cháu của anh đi thăm chỗ này, chỗ nọ. Linh vui vẻ làm theo ý chồng. Nhưng, đến lượt ba mẹ Linh từ Tiền Giang thu xếp lên mừng nhà mới của hai con, Hùng tỏ thái độ không vui. Nghe vợ nói sẽ xin nghỉ phép ở nhà chơi với ba mẹ, Hùng cằn nhằn: “Sao em rách việc quá, ba mẹ em lên Sài Gòn hoài chứ có phải mới lên lần đầu đâu mà bày đặt nghỉ phép. Phép để đó còn lo cho con lúc ốm đau”. Thấy chồng khó chịu, Linh đành nghe theo. Ba mẹ lên thăm mà cô phải đi làm suốt. Mẹ của Linh có tật ăn trầu, biết con ở thành phố kỹ lưỡng, lúc nào bà cũng kè kè cái ống bơ. Nhưng, mới ở nhà Linh được ngày thứ hai, Hùng đã nói: “Mẹ ăn trầu hôi không chịu được!”. Mặc cho ba mẹ vợ sững sờ, chàng rể bỏ dở bữa cơm đứng dậy lên phòng mình. Ba mẹ Linh thấy con gái khó xử, sáng hôm sau vội vã ra bến xe về quê, kế hoạch dành cả tuần thăm con ở thành phố của ông bà coi như phá sản.
Theo ý Hùng, tiền của anh là để lo “việc lớn”, nên mọi chi tiêu trong gia đình dồn lên vai vợ. Dù nhà có khách hay đang phải nuôi thêm em cháu gì của Hùng, Linh vẫn phải gồng mình lo cơm nước cho đầy đủ, chu toàn. Hai con trai đến tuổi đi học, Hùng cũng phó mặc cho Linh đóng học phí. Linh có cảm giác bất công, nhưng không dám mở miệng hỏi tiền chồng, vì có lần Linh hỏi, Hùng nạt ngang: “Phân công từ đầu, anh lo nhà cửa, em lo cơm nước, sinh hoạt phí, sao không biết thu vén, giờ còn hỏi…”. Linh hiểu, chỉ cần nhìn sơ, Hùng đã biết chị Hai của Linh thường phải tạo điều kiện giúp em. Ngoài mối mang cơ bản, Linh còn được chị giao cho các khách sộp để lấy thêm hoa hồng. Vì thế, không cần tiền của chồng, Linh vẫn có thể tự xoay xở được. Biết vậy nên Hùng để mặc vợ lo liệu toàn bộ trong ngoài, anh nói, anh còn phải gom góp tiền mang về quê cho ba mẹ xây nhà ở, cất nhà thờ họ…
Sáu năm qua, dù bận bịu đến mấy, anh cũng thu xếp hai chuyến về Quảng Ngãi thăm cha mẹ, họ hàng, mỗi lần gần nửa tháng. Lần nào chuẩn bị cho chồng về quê, Linh cũng có cảm giác tủi hờn. Vì thu vén quà cáp cho ba mẹ và họ hàng, Hùng cáu gắt suốt với Linh. Anh bắt Linh phải mất nhiều thời gian để chọn quà cho ba mẹ anh, dù chị đang đợt cao điểm giao hàng cho khách, không rảnh để chợ búa, mua sắm. Có lần Linh trách chồng sao cứ phải về bên nội mà ngoại ở gần, chẳng chịu đi thăm. Hùng buột miệng: “Ba mẹ em còn trẻ, còn khỏe, thăm hỏi làm gì!”…
Đến hôm nay, việc anh giật lại tuýp dầu đã vượt sức chịu đựng của Linh. Không phải cô không thể mua lại tuýp dầu khác cho ba mẹ mình, nhưng nghĩ đến sự nhỏ nhen, ích kỷ và phân biệt đối xử của chồng, Linh hoàn toàn thất vọng.
Linh nhận ra, chỉ gia đình, dòng họ của chồng mới là quan trọng với anh. Cha mẹ, anh chị em của Linh, dù có công hỗ trợ, nâng đỡ cô thế nào cũng chỉ là “gia đình bên vợ” mà thôi… Nhìn đi nhìn lại, khiếm khuyết đó đã khiến Linh luôn phải sống trong bất an. Cô mệt mỏi tự hỏi, liệu mình có đủ sức chịu đựng thêm nữa với người chồng như thế?
Em gọi khóa luyện thi đại học cấp tốc sau khi tốt nghiệp phổ thông là lớp “13”.
Tình yêu lớp luyện thi đại học
Lớp “13” toàn những gương mặt lạ. Thầy cô tranh thủ giảng càng nhiều càng tốt, học sinh cắm cúi ghi chép với tốc độ nhanh nhất có thể. Giờ giải lao chỉ 15 phút, hình như chẳng ai kịp làm quen ai. Đây là giai đoạn chạy nước rút để có thể đoạt một chiếc vé vào đại học.
Giữa lúc “dầu sôi lửa bỏng” như thế, chúng mình lại lơ đãng “nhận ra nhau”. Hôm đó, sau giờ học, em hùn hết tiền trong túi để ăn tiệc mừng sinh nhật nhỏ bạn thân. Khi bạn bè chia tay ra về, vào sân trường lấy xe, lòng em phập phồng lo: “Lỡ xui xẻo bị xì lốp xe thì làm sao về nhà được đây?”. Trời xui đất khiến, nỗi lo hóa thành sự thật. Năm trăm đồng để bơm bánh xe cũng không có, hay “làm mặt” ra góc phố mượn đỡ ống bơm của ông cụ cho khỏi tốn tiền?
Góc sửa xe quen thuộc trống trơn. Ông cụ đã dọn nghỉ sớm. Nghĩ đến đoạn đường về nhà gần mười cây số trong khi phố đã lên đèn, em nhăn nhó sắp khóc. Đúng lúc đó anh xuất hiện, với một chiếc xe đạp cũ bị đứt thắng. Em nhận ra gương mặt quen của người bạn thường ngồi cách mình hai dãy bàn. Không sửa được xe, anh quay ra, chuẩn bị về. Biết nhà gần nhau, anh mang giúp chiếc xe cà tàng của em gửi lại trường. Hai đứa đèo nhau trên chiếc xe không có thắng, mỗi lần đến ngã tư hay vào đoạn đường đông đúc thì thật khổ cho người lái. Đêm trời mát nhưng lưng anh đẫm mồ hôi.
Chúng mình đi học chung từ đó. Lớp “13”, em học hành sốt vó, sợ thi trượt sẽ không còn được gặp anh. Dù vậy, em vẫn có thời gian mộng mơ một chút khi hoa phượng rợp đỏ sân trường. Thỉnh thoảng lén nhìn tấm lưng quen thuộc cách hai dãy bàn, em thường cười một mình, lòng nghe ấm lạ.
Chẳng biết có phải vì tội đi luyện thi cấp tốc lại còn để thời gian mơ mộng yêu đương hay không mà năm đó em chỉ vừa đủ điểm vào trường, trong khi anh đỗ á khoa. Năm thứ hai, anh giành được học bổng du học.
Em cứ tưởng tất cả chỉ còn trong ký ức. Bỗng dưng hôm nay anh xuất hiện với tư cách tân trưởng phòng kinh doanh của công ty. Gặp nhau vội vàng nên chưa kịp nói gì. Anh nhắn tin: “Anh mới về nước. Đây là công việc đầu tiên của anh. Gặp lại em vui quá. Chiều chờ anh về”. Em bước tới phía cửa sổ nhìn xuống đường. Hoa phượng tháng Sáu rực rỡ tô sắc phố. Có một người đang rộn ràng nhớ những ngày cắp sách đến trường học lớp “13”…
Tối tôi đến gặp anh để xin nghỉ việc. Sau khi trò chuyện, anh bảo tôi nên tìm nhà nghỉ mà ngủ vì phòng trọ đã khóa cửa, rồi anh ngỏ ý vào cùng để trò chuyện, và tôi đồng ý. Sau đó “chuyện ấy” đã xảy ra.
Tình công sở – Ảnh minh họa
Tôi và anh cùng làm việc chung với nhau, anh ấy là người hướng dẫn tôi trong công việc. Từ chỗ thường xuyên trao đổi công việc, chúng tôi cũng hay trò chuyện về cuộc sống, quan điểm tình yêu, song cả hai người vẫn giữ khoảng cách đúng mực.
Tôi gặp vấn đề về gia đình và cuộc sống, lại thấy mình không có năng lực tiếp tục làm việc nên gặp anh để xin nghỉ. Tối đó, khoảng 9h30, nghe tôi bày tỏ sự tình, anh hỏi thăm và động viên rồi chúng tôi quay sang nói chuyện về cuộc sống và mọi thứ. Nửa đêm anh hỏi tôi đêm nay ngủ ở đâu, tôi trả lời phòng trọ đóng cửa rồi và nói “anh về nhà đi, để em kiếm chỗ nào ngủ hoặc đi ngắm Sài Gòn đến sáng cũng được”.
Anh ấy khuyên tôi nên vào nhà nghỉ mà ngủ, rồi ngỏ ý muốn vào cùng để trò chuyện. Tôi đồng ý, và chuyện gì đến cũng đến, cả hai đã “vượt rào”. Sau đêm đó, anh ấy không nói gì mà cứ im lặng. Tôi cũng im lặng, cho đến giờ vẫn không biết nên làm gì và giải quyết như thế nào nữa. Có phải tôi đã nảy sinh tình cảm với anh ta không?
Mẹ sức khỏe không được tốt, phải về nghỉ mất sức, thành ra mình bố phải nuôi ba đứa con ăn học, sự vất vả luôn hằn trên đôi mắt trũng sâu của bố, những nhọc nhằn như khắc rõ lên mỗi nếp nhăn trên gương mặt. Bố lúc nào cũng khó tính, chẳng mấy ai dám lại gần.
Đã từ rất lâu bố chẳng ham mê bất cứ gì ngoài công việc, và cũng vì đặc thù công việc nên bố không thể thích thú với những trò giải trí như bia rượu thuốc lá, bố sống hoàn toàn lành mạnh nên sức khỏe cũng tốt, nhờ thế mấy đứa con đứa nào cũng muốn noi theo.
Ngày con đi thi tốt nghiệp cuối cấp, và ngay cả ở những kỳ thi tranh giải ở trường, bố mẹ các bạn đưa đi, thậm chí đứng chờ ở ngoài, còn con toàn tự đi bộ hoặc đạp xe mà đi, vì mẹ không biết đi xe. Ngày thi đại học cũng là anh đưa đi. Hồi đó con đã tủi thân rất nhiều, trách bố chẳng quan tâm.
Trưởng thành hơn một chút, con mới dần hiểu cho nỗi khổ của trụ cột gia đình. Bố nghỉ một ngày nghĩa là một ngày không lương, nghĩa là một ngày ấy bao miệng ăn chẳng có chỗ trông vào. Giờ đây khi cùng chồng gánh vác việc gia đình con mới thực sự thấu hiểu sự vất vả, những buổi đi sớm về khuya và cả những buổi phải đi công tác triền miên của bố, tất cả chỉ để lo cho gia đình lớn nhỏ của mình. Vậy nên bố luôn biết cắt giảm những thú vui của mình để quay về bên vợ con, với bố thời gian đi làm xa gia đình mười tiếng một ngày là quá đủ.
Con biết bố mẹ luôn nghĩ đến các con, luôn tìm cách động viên kịp lúc, để khách quan đưa ra góp ý cho chúng. Con biết bố cũng luôn muốn quan tâm đến đời sống tinh thần của lũ trẻ, song nhiều lúc lực bất tòng tâm. Thi thoảng được bố chở cho lên cơ quan chơi, cho lên tháp nước ngắm toàn thị trấn từ tít trên cao, con vô cùng thích thú và con biết bố cũng rất vui.
Ngày con đi thực tập bố lại nhờ vả, nói khó với khối văn phòng để cho con vào đó học việc cho biết chứ không dám hi vọng được ở lại làm. Chính nhờ những ngày ngắn ngủi ấy lại là tiền đề cho những gì sau này con có được, chỉ một tháng thực tập mà có khi bằng kinh nghiệm hằng năm trời con đi học cố gắng tích lũy. Những điều ấy con vẫn ghi nhớ trong lòng bố ạ.
Vừa rồi, thấy các chú còn vất vả, bố lại quyết định chắt bóp để đứng ra xây căn nhà khang trang cho ông bà nội, cứ thế nên nỗi lo cứ tràn ngập nỗi lo.
Nghĩ về bố con thêm hiểu và thông cảm cho “gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha” con trở nên đồng cảm với những trăn trở của chồng nên luôn tìm cách hỗ trợ anh ấy một tay, nhờ đó mà tình cảm vợ chồng thêm bền chặt.
Chúng con được như hôm nay tất cả nhờ sự chịu thương chịu khó của bố và tài thu vén khéo léo của mẹ. Giờ với chúng con chỗ dựa về tinh thần quan trọng hơn tất cả, con chỉ mơ ước bố mẹ mãi mạnh khỏe để dịp cuối tuần trở về tụ họp, được khoe bố mẹ cái nọ cái kia, chia sẻ những câu chuyện xảy ra với gia đình nhỏ của mình để mong nhận được những lời khuyên bảo.
Bố giờ đã già nhiều rồi, tóc đã sợi đen ít hơn sợi bạc, lâu lắm chẳng thấy ai còn khen bố đẹp trai phong độ, dù bố vẫn thế, vẫn mở mắt ra là lấy uống một ngụm nước muối, vừa ngậm xúc miệng vừa lấy chổi quét từ nhà, đến sân, sau đó là chạy bộ một vòng, rồi quay về rủ mẹ đi dạo bộ … và một ngày ý nghĩa với bố là ngày mà giúp đỡ được vợ con nhiều nhất. Bố à, con tự hào về bố.
TSL
– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống