Từ khi anh tha thứ, tôi gặp khoảng 5 người nữa. Tôi không muốn chỉ gặp một người, vì họ không thỏa mãn đủ, nhiều khi vừa hẹn người này xong tôi lại hẹn gặp người khác ngay lập tức.
Tôi 32 tuổi, có chồng và một bé gái 5 tuổi, ngoài nhìn vào ai cũng thấy gia đình tôi thật hạnh phúc. Thật ra không như mọi người nghĩ, tôi và chồng suýt nữa ly dị, nguyên nhân do tôi. Anh là người đàn ông tốt, biết thương yêu vợ con, thành đạt trong sự nghiệp, ngược lại anh bị bệnh yếu sinh lý, còn tôi rất mạnh mẽ trong chuyện ấy, anh không thỏa mãn được cho tôi.
Anh đi làm từ sáng đến tối mới về, không muốn cho tôi đi làm, chỉ ở nhà chăm lo cho con, vì thế tôi có nhiều thời gian rảnh rỗi. Tôi lên mạng chat cho vui, giết thời gian. Tôi chat với nhiều người, trẻ có già có, đề tài nói với nhau cũng xung quanh vấn đề tình dục, trao đổi webcam để cùng thỏa mãn. Trong số đó có người đàn ông lớn tuổi ở Mỹ, đang có gia đình, vợ ông ta chắc nhiều tuổi nên không còn muốn chuyện vơ chồng. Hai tháng sau ông ta nói sắp về Việt Nam chơi, đi cùng gia đình, ông hỏi tôi có muốn gặp không để sắp xếp cho thuận tiện. Tôi không cần suy nghĩ, trả lời đồng ý gặp.
Chồng hoàn toàn tin tưởng vào tôi, anh không bao giờ kiểm soát giờ giấc, vì thế tôi và ông ta gặp nhau quá dễ dàng. Trong thời gian ông ở Việt Nam, chúng tôi gặp nhau 3 lần, tôi có những cảm giác mà chồng chưa bao giờ đem lại, ông ta cũng tỏ ra rất say mê tôi. Khi gặp ông rồi tôi không muốn gần gũi với chồng nữa dù biết vẫn yêu chồng. Sau đó chúng tôi thường xuyên chat trên mạng.
Đúng là làm chuyện xấu sớm muộn gì cũng bị phát hiện, một lần chồng mượn laptop để lên mạng, tôi sơ ý quên tắt email, bao nhiêu chuyện của tôi, chồng đều biết hết. Anh không tỏ ra giận dữ, chửi bới gì hết, chỉ ngồi im lặng, không nói lời nào. Sáng hôm sau, anh nói nên ly dị vì không thể chấp nhận người vợ như vậy. Anh đã tin tưởng tôi tuyệt đối, trong khi tôi lại làm ra chuyện anh không bao giờ nghĩ đến.
Tôi khóc lóc, van xin anh tha thứ vì còn yêu anh lắm, chưa bao giờ nghĩ sẽ rời xa anh, nói đủ thứ lý do làm cho anh xiêu lòng. Sau đó, anh đồng ý tha thứ, nói nếu xảy ra lần nữa sẽ ly dị ngay, mãi mãi không gặp lại tôi nữa. Anh dành nhiều thời gian ở nhà với vợ hơn, không nhắc gì chuyện tôi ngoại tình nữa, chuyện chăn gối vẫn như vậy, không có gì thay đổi.
Không hiểu sao tôi lên mạng chat lại. Quen biết nhiều người, nói chuyện một thời gian lại hẹn gặp nhau ở ngoài. Từ lúc đó đến giờ tôi gặp khoảng 5 người nữa, họ đều có gia đình như tôi, không hiểu sao tôi lại có nhiều đòi hỏi như vậy. Tôi không muốn chỉ gặp một người, vì họ cũng không thỏa mãn được, nhiều khi vừa hẹn người này xong tôi lại hẹn gặp một người khác ngay lập tức. Lúc đó tôi không còn nghĩ gì đến chồng và hậu quả nữa.
Tôi biết mọi người đọc xong sẽ chửi rủa, nhưng tôi không muốn như vậy, chỉ vì cơ thể tôi quá đòi hỏi chuyện đó, chồng lại không đáp ứng được. Đến giờ chồng vẫn chưa biết chuyện tôi lại ngoại tình, sau những cuộc vui đó, đêm về nằm bên chồng tôi lại cảm thấy hối hận, sợ anh biết. Ở bên anh tôi hạnh phúc vì có người chồng biết chăm lo, thương yêu vợ con, nhưng anh lại không làm cho tôi thỏa mãn.
Tôi có ý nghĩ hay ly dị để anh tìm người phù hợp và xứng đáng với anh? Tôi biết mình là người vợ không ra gì, không xứng đáng với tình yêu anh dành cho. Còn tôi cũng có thể tự do đi tìm những gì anh không có. Các bạn hãy cho tôi lời khuyên, chân thành cảm ơn.
“Chị làm ơn bày cách cho em làm sao để ly dị mà không phải chia tài sản cho anh ấy bởi thật ra mọi thứ trong nhà đều một tay em sắm sửa chứ ảnh có bao nhiêu, không cho anh em thì cũng tiêu hết cho bạn bè…”. Vợ anh đã gọi điện thoại cho em, vừa khóc, vừa nói như vậy.
Nhiều năm trước em cũng giống cô ấy bây giờ. Nhưng em không bận tâm về việc phải chia chác tài sản như thế nào. Lúc đó chúng mình còn ở nhà thuê, công việc bấp bênh. Hồi đó, thỉnh thoảng em vẫn phải chạy về nhà mẹ xin mấy lon gạo, chai nước mắm, ít bột ngọt…
Rồi con bệnh, phải vay đầu nọ, hỏi đầu kia để chạy chữa. Nợ nần phát sinh từ đó. Vợ chồng bắt đầu cắng đắng nhau từ đó. Thế nhưng nếu cho rằng chỉ vì nghèo mà đổ vỡ thì cũng không đúng. Em nhớ khi anh có việc làm ổn định ở một công ty nước ngoài, có lần được thưởng một khoản tiền lớn, anh hí hửng khoe: “Để anh cho thằng út mua chiếc xe máy để chở ba đi khám bệnh”.
Chia tài sản vì chông chỉ chăm lo cho anh em gia đình mình mà quên cả vợ con – Ảnh minh họa
Em thấy có lý nên cũng chấp nhận dù tiền nợ chữa bệnh cho con vẫn chưa trả được. Những lần sau cũng vậy. Hết thằng út tới anh hai, chị tư… Em nhiều lần tự hỏi: Dường như trong mắt anh không có vợ con… Dường như anh chưa bao giờ nhận ra vợ mình đã mặc chiếc áo ấy 2 năm, con mình thấp còi vì không đủ dinh dưỡng…
Những câu hỏi ấy cứ ngày càng nhiều thêm và trở thành một nhát cắt vô hình khoét sâu vào tình cảm vợ chồng. Khi em ra đi, anh chỉ đơn giản nghĩ rằng, em quá ích kỷ, quá đòi hỏi… Thế nhưng một người vợ đòi hỏi được yêu thương, quan tâm, chăm sóc chẳng phải là chính đáng hay sao?
Và bây giờ, anh lại đi vào con đường cũ. Em nghĩ người phụ nữ hiện tại của anh cũng đã chán ngán khi phải sống với một người đàn ông quá đỗi vô tình. Chắc chắn cũng như em, khi ra tòa, cô ấy sẽ không thể nào nói ra cái lý do tưởng rất buồn cười ấy để chia tay…
Em à, Anh đã trải qua được “tình nếu”, “tình vì”, và hình như anh đang bước những bước vào “ tình mặc dù”. Anh biết anh đang yêu vì anh đã nhận ra những dấu hiệu của tình yêu, anh đã từng bước lớn lên. Nhưng vẫn chưa đủ để làm chỗ dựa vững chắc cho em. Đã xác định nếu em không muốn quay về bên anh, nếu có một người thực sự làm em hạnh phúc lâu dài. Anh sẽ chúc phúc cho em. Nhưng sao thấy em nói chuyện thân mật với người cũ, bỏ qua những dòng tin nhắn, cmt của anh, lòng anh lại thấy nhói đau hả em ???
Nhưng mà “ Yêu không dễ dàng vì phải đau khổ”. “Chỉ có người yêu tôi nhìn thấy vẻ đặc biệt của tôi, chỉ có người yêu tôi nhìn thấy nét đẹp của tôi mà không một ai thấy được.”
Khi yêu thực sự, người ta sẽ giúp nhau vượt qua những khó khăn. Khi yêu thực sự, người ta sẽ giúp nhau trưởng thành. Khi yêu thực sự, người ta sẽ cầu mong người mình yêu hạnh phúc. Khi yêu thực sự, anh không còn là anh, em không còn là em, khi đó, anh là em, và em là anh. “Anh ngược đường, ngược nắng để yêu em. Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi. Ngược lòng mình tìm về nông nổi. Lãng du vô định cánh chim trời.”
Lòng luôn mong rằng, người cũ sẽ quay lại và mang lại hạnh phúc cho em hơn nữa. Trước kia em chia tay vì khoảng cách, nay khoảng cách đã không còn nữa. Em và người ấy sẽ lại được hạnh phúc.
Sao nói ra mà lòng như thắt lại.
Ước muốn thật lòng hay câu nói đầu môi.
Những tưởng mình đã làm được điều đó, tưởng mình đã quen với cuộc sống thiếu vắng em. Nhưng không ngờ một cơn mưa đã lật tẩy tan tất cả những cảm xúc anh đang cố chôn giấu trong lòng. Trước đây khi còn yêu nhau, lúc trời mưa cũng là lúc anh nhớ em nhiều nhất. Bây giờ, mưa là lúc anh thấy cô đơn nhất, là lúc anh thấy lạnh nhất, là lúc anh nhớ em nhất. Muốn có ai sưởi ấm cho mình, nhưng sao không thể có. Anh vẫn nuôi một hi vọng điên rồ, một ngày mưa, em sẽ đến và ôm lấy anh…
Rất muốn khóc nhưng sao không thể khóc. Đã dặn lòng không thể yếu đuối mãi. Phải cứng rắn để đương đầu với mọi chuyện. Anh vẫn rất yêu em nhưng….
“Mày lạy người ta coi được hay để má lạy người ta?”. Câu nói của má như một mệnh lệnh mà tôi phải chấp hành. Khi đó má bệnh nặng, ai cũng nghĩ là sẽ không qua khỏi. Vậy là tôi nghe lời má, cưới Út Hương, con bác Năm Thuận, bạn làm ăn buôn bán với má mấy chục năm qua.
Tôi đã cầm dao cứa vào trái tim em…
Cứ tưởng chỉ là chuyện nói đùa, không ngờ má tôi lại coi đó là một lời hứa nghiêm túc. Sau này tôi còn biết thêm, lúc má tôi khó khăn, bác Năm Thuận đã cho mượn một số tiền lớn. Tiền thì đã trả rồi nhưng tình nghĩa thì vẫn còn đó. Nghĩ mình không qua khỏi, hai năm trước, má tôi muốn thực hiện lời hứa trước lúc đi xa. Tôi vì thương má mà phải chấp nhận cưới một cô gái mà mình chỉ thoáng gặp vài lần.
Đau đớn nhất cho tôi là khi cưới Út Hương, tôi phải chia tay tình yêu của mình. Tôi và Huyền Trang yêu nhau đã 3 năm. Khi biết chuyện, Huyền Trang khóc ngất. Tôi dỗ dành và nói rằng tôi cưới vợ vì chữ hiếu, khi nào má tôi mất, tôi sẽ ly dị để cưới em. Mấy ngày sau, Huyền Trang gọi cho tôi: “Em sẽ chờ anh…”.
Khi đó tôi 28 tuổi, Huyền Trang 26, còn Út Hương chỉ mới 21 tuổi. Tôi tự nhủ cô nhóc hỉ mũi chưa sạch kia sẽ phải trả giá vì đã đem món nợ ân tình ra mặc cả với ba má tôi. Tôi sẽ có cách để cô ta chán nản mà bỏ tôi.
Hôm đám cưới, tôi uống hơi nhiều. Dù vậy tôi vẫn chưa say. Thế nhưng vì không muốn động phòng nên tôi vờ say như chết. Tôi thấy Út Hương ngồi bó gối ở góc giường rất lâu. Còn tôi thì sau đó đã ngủ khò. Sáng sớm khi tôi tỉnh giấc thì chẳng thấy ai bên cạnh. Vợ tôi đã dậy sớm nấu nước, pha trà, dọn dẹp nhà cửa. Tôi nhìn cái dáng lom khom của Út Hương ngoài sân, bụng nghĩ thầm: “Cứ làm đi em gái. Chuyện của em ở nhà này chỉ có vậy”.
Đêm sau, tôi xem tivi đến khuya rồi mới vào phòng. Vợ tôi nằm trong mùng, quay mặt vào tường. Tôi không biết em còn ngủ hay thức nên chui vào và trùm mền ngủ luôn. Sáng dậy, tôi vào thăm má thì bà bảo: “Con coi sửa soạn đưa vợ con về dưới nhà thăm anh chị sui”. Tôi nhăn mặt: “Con bận công việc ở công ty rồi má ơi. Nó đi một mình cũng được mà”. Tôi vẫn có thói quen gọi Hường bằng “nó”như vậy bởi trong suy nghĩ của tôi, Hương không chỉ nhỏ hơn nhiều tuổi mà còn thấp kém hơn tôi về mọi thứ. Tôi không nói cho ai biết là tôi cố tình không xin nghỉ phép dài ngày để khỏi đi hưởng tuần trăng mật sau ngày cưới.
Đúng lúc tôi đang trả lời má thì Hương vào. Cô nói mà không dám nhìn thẳng mặt tôi: “Dạ thôi, anh bận công chuyện thì em đi một mình cũng được”. Tôi thấy hơi mủi lòng nhưng cũng không muốn dây dưa làm gì…
Buổi tối đầu tiên khi vợ tôi trở lại, lúc hai vợ chồng vào phòng riêng, tôi nói với Hương: “Anh muốn em biết điều này… Thật sự là anh đã có người yêu. Tụi anh yêu nhau đã 3 năm. Nếu không có chuyện má bệnh và ép anh lấy em thì anh và cô ấy đã thành vợ thành chồng…”.
Tôi ngừng một chút để quan sát nét mặt Hương. Em thoáng nhìn tôi rồi cúi mặt. Tôi nắm lấy tay em: “Anh thành thật xin lỗi em nhưng thời buổi này mà con cái còn phải chấp nhận để mẹ cha sắp đặt chuyện hôn nhân thì thật buồn cười. Vì vậy anh đã quyết định như vầy, xem như đây là thỏa thuận riêng của chúng ta, mong em tôn trọng anh, tôn trọng thỏa thuận…”.
Khi tôi nói ra quyết định của mình, tôi thấy mắt Hương mở to. Có lẽ một cô gái 21 tuổi ở tỉnh lẻ không thể nào hình dung được những phức tạp ở đời. Em cũng chỉ nghe theo sự sắp đặt của người lớn mà lấy tôi chứ có yêu thương gì đâu? Vậy thì tại sao chúng tôi không “tương kế tựu kế” để thực hiện nguyện vọng của riêng mình? Chúng tôi cứ vờ làm vợ chồng, khi nào má tôi mất thì sẽ ly hôn.
Sau lần nói chuyện thẳng thắn đó, tôi ôm mền xuống đất ngủ. Một mình Hương ngủ trên giường. Lúc đầu tôi nghe tiếng em trở mình qua lại, nhưng sau đó tôi ngủ ngon lành, chẳng biết em thức đến khi nào…
Tôi vẫn qua lại với Huyền Trang. Chúng tôi vẫn nuôi hi vọng về một ngày tái hợp khi má tôi không còn trên cõi đời này. Út Hương biết điều đó. Tôi đọc được nỗi buồn trong mắt em, đôi lúc cũng thấy chạnh lòng nhưng biết làm sao được vì em đến với tôi hoàn toàn không phải vì tình yêu. Cả hai chúng tôi đều biết mình đang hi sinh quãng đời đẹp nhất vì chữ hiếu đối với các đấng sinh thành.
Tuy nhiên, ở đời có những điều mà ta không thể ngờ tới. Chẳng biết vì má tôi vui hay vì sự chăm sóc tận tình của Út Hương mà sức khỏe của má ngày một khá lên. Hậu quả của lần tai biến gần nhất khiến má liệt nửa người đã được cải thiện rõ rệt. Má tôi có thể vịn xe công cụ để đi, thỉnh thoảng lại bỏ xe để con dâu dìu từng bước. Giấc ngủ của má tôi đã ngon hơn. Bữa cơm má ăn biết ngon miệng. Cả nhà tôi cũng vui vì điều đó nên mọi người càng thêm quý Hương và khen tôi may mắn. Những lúc như vậy, tôi để ý thấy Hương hay kiếm chuyện gì đó để chạy ra sau nhà. Hình như em khóc.
Cho đến lần tôi bị bệnh. Tôi nhớ lần đó là vào khoảng 8 tháng sau ngày cưới. Nửa đêm tôi bị sốt cao, run bần bật. Hương thức giấc, nghe tôi rên vội dìu tôi lên giường, chuồm khăn mát cho tôi rồi thức cả đêm để canh chừng. Tôi bị sốt rét, hậu quả của thời gian đi công tác trên Bình Phước. Cũng nhờ có Hương chăm sóc mà chỉ mấy ngày sau tôi đã khỏi. “Em lên giường ngủ đi, để anh xuống ngủ ở dưới”- tôi bảo Hương. Nhưng em nhất quyết không chịu: “Nằm dưới này lạnh, anh lại mới khỏi bệnh…”. Tôi kéo tay Hương: “Vậy thì em cứ nằm trong, anh nằm phía ngoài”.
Nói mãi rồi Hương cũng chịu. Vậy là từ hôm đó chúng tôi ngủ chung giường. Đêm đầu tôi nghe Hương còn trằn trọc, nhưng những đêm sau em ngủ ngon lành. Có khi nửa đêm thức giấc, tôi nhìn em trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn ngủ, một sự thèm khát bất chợt bùng lên.
Tôi cố gắng kềm chế bằng cách nằm lùi ra sát mép mùng. Nhưng rồi chỉ được một lúc, tôi lại bò vào cạnh em. Tôi ngửi thấy một mùi hương thật lạ từ em tỏa ra khiến đầu tôi váng vất. Mấy ngày sau tôi để ý mới biết đó là mùi lá chanh em vẫn gội đầu. Trời ạ, thời buổi mà con người ta đã đi tới Sao Hỏa, tới Mặt Trăng mà vợ tôi (bây giờ tôi thích nghĩ như vậy) vẫn gội đầu bằng lá chanh thì đúng là… bó tay. Nhưng chính điều đó khiến tôi bị cuốn hút lạ lùng. Rồi như vô thức, có lần tôi ghé chợ An Đông mua cho em thật nhiều lá chanh. Tôi thấy mắt em sáng lên. Đến lúc đó tôi mới nhìn kỹ em giữa thanh thiên bạch nhật: Em rất đẹp; nhất là tôi mắt to, tròn, đen láy.
Giờ thì tôi không thích la cà quán xá mỗi chiều cuối tuần, không thích hẹn hò với Huyền Trang những ngày chủ nhật rảnh rỗi… Thay vào đó, tôi về nhà quẩn quanh bên má, hết xoa bóp tay chân lại kể chuyện tiếu lâm cho má cười. Hình như Út Hương cũng vui vì điều đó. Tôi ít khi bắt gặp mắt em sưng đỏ như trước đây…
Và tôi bắt đầu gặp rắc rối từ phía Huyền Trang. Em chờ tôi ngay cổng công ty để chất vấn: “Anh sao vậy ? Sao lúc nào cũng bận ? Điện thoại để đâu mà em gọi không bắt máy ?…”. Tôi nói dối là má không khỏe nên phải tập trung lo cho má. Nghe vậy, mặt Huyền Trang dãn ra: “Vậy mà em cứ tưởng…”.
Tôi nghĩ, có lẽ Huyền Trang “tưởng” không sai nhưng tôi không biết phải nói với em thế nào về một sự thật đang làm đảo lộn cuộc sống của tôi. Không biết từ bao giờ tôi đã quý mến, nể phục rồi đem lòng yêu thương người con gái danh chính ngôn thuận là vợ tôi nhưng chưa một lần được làm vợ. Mà cũng rất lạ. Từ khi thấy lòng mình thay đổi, tôi đâm sợ Út Hương. Tôi không dám đùa giỡn, không dám sai bảo em làm chuyện này chuyện kia, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt em… Duy nhất một lần, khi má tôi hỏi: “Sao hai đứa chậm có con quá vậy? Con coi đưa vợ con đi bệnh viện khám xem sao?”. Tôi thoáng nhìn Út Hương rồi quay mặt đi. Lát sau em mới nói: “Dạ, con thấy trong người bình thường, chắc không có gì đâu má”. Má tôi muốn ẵm cháu nội, điều đó hoàn toàn chính đáng.
Và tôi đã làm một chuyện mà giờ đây, mỗi khi nghĩ tới, tôi xấu hổ đến nỗi chỉ muốn… độn thổ. Tối đó, khi đã có chút rượu, tôi quên mất chỗ nằm của mình. Tôi bò vào nằm gần Hương, chạm cả vào người em. Rồi tôi vòng tay ôm chầm lấy người con gái mà tôi nhớ rõ, kể từ khi bước qua cửa nhà tôi tới lúc ấy đã được 625 ngày. Tôi hôn em ngấu nghiến. Em cũng ôm chặt lấy tôi. Cứ tưởng điều kỳ diệu sắp xảy ra, không ngờ Hương bỗng xô tôi ra, ngồi bật dậy: “Đừng anh… “. “Sao vậy em ?”- tôi bối rối. Em bảo là em không muốn làm tôi khó xử sau này. Nếu chẳng may có chuyện gì, ý em là trong trường hợp chúng tôi có con, tôi sẽ bị ràng buộc và không thể đến với Huyền Trang. “Em biết em chỉ được ở gần anh khi nào còn má, vì vậy, em không muốn làm khó anh. Thôi, để em xuống đất ngủ”. Nói rồi em không đợi tôi trả lời, đã ôm mền gối xuống đất.
Cả đêm đó dường như tôi không ngủ được. Và mấy đêm nay tôi cũng không ngủ được khi không có em nằm bên cạnh. Tôi tự trách mình sao trước đây lại nói với em về chuyện Huyền Trang làm gì. Tôi đã cầm dao cứa vào trái tim em và có lẽ vết thương ấy vẫn chưa lành. Bây giờ tôi không biết làm sao để sửa sai; không biết nói sao với em, cũng không biết nói sao với người yêu cũ… Tôi gọi người yêu cũ vì giờ đây, tôi biết tình yêu của mình dành cho cô ấy không còn như trước. Nó đã dần chuyển sang người con gái đang từng ngày, từng giờ chia sẻ với tôi gánh nặng gia đình; người con gái đã phải gánh chịu thiệt thòi ngay từ ngày đầu đặt chân về nhà tôi…
“Thôi con à, nó vậy rồi, mẹ cũng không biết phải làm sao. Con nghĩ cho mẹ thì đừng để tâm làm chi nữa. Mẹ nghe riết rồi cũng muốn tăng-xông…”. Có lần, mẹ chồng tôi vừa vuốt vai tôi, vừa nói như vậy.
So với nhiều người, tôi thật có phúc vì được mẹ chồng thương yêu hết lòng. Thậm chí có lần mẹ bệnh, tôi nuôi mẹ ở bệnh viện, mọi người cứ lầm tưởng tôi là con ruột, còn Tuấn là con rể vì thỉnh thoảng anh mới vô thăm mẹ, vô ngồi một chút lại về “vì không chịu nổi mùi của bệnh viện”.
Chồng tôi là con út trong gia đình có đến 5 chị em gái. Chỉ điều đó thôi cũng khiến anh trở thành vàng ngọc không chỉ của ba mẹ mà còn của các chị. Từ bé, Tuấn đã quen được cưng thương, chiều chuộng hết mực dù khi đó nhà chồng tôi cũng không khá giả gì. Trong nhà có thứ gì ngon ngọt, đẹp đẽ, mọi người đều nhường phần cho út. Cứ thế chồng tôi lớn lên như một ông trời con trong sự bảo bọc của ba mẹ và các chị.
Khi chúng tôi mới quen nhau, anh có đề cập chuyện đó nhưng tôi không để ý lắm. Bởi tôi cũng được cưng thương, chiều chuộng nhưng ba mẹ tôi cũng dạy dỗ đàng hoàng, chuyện gì cũng tập làm cho quen chứ không được ngồi chỉ tay 5 ngón, sai người này, khiến người kia. Tôi nghĩ Tuấn cũng thế. Hơn nữa, anh là con trai một, chắc chắn phải được nuôi dạy để sau này thành trụ cột trong gia đình.
Tôi đâu biết đến năm cuối đại học, mẹ và chị vẫn phải bưng đồ ăn sáng vào tận phòng, quần áo thì có người giặt ủi sẵn; thậm chí Tuấn đi xe hết xăng cũng có người đổ cho, xe dơ có người mang đi rửa, thay nhớt; giày dép cởi ra có người lấy xếp lên kệ; ăn cơm xong có người rót nước để ngay trước mặt, tối ngủ có người mắc mùng…
Đáng nói hơn là việc ăn uống trong nhà tất cả đều phụ thuộc vào khẩu vị, sở thích của “cậu út”. Út thích ăn gì thì cả nhà phải ăn thứ đó; có khi cả tuần lễ út chỉ thích ăn thịt bò xào, thế là ba mẹ và các chị cũng chỉ được ăn duy nhất món ấy trong 7 ngày!
Tâm sự của người vợ lấy phải chồng được cưng chiều từ nhỏ đến lớn
Những chuyện như vậy, khi mới quen Tuấn, nghe mấy chị kể, tôi không tin, cứ nghĩ mấy chị cường điệu để thử lòng tôi. Chỉ đến khi về ở chung với anh, khi đó mấy chị đã đi lấy chồng, chỉ còn ba mẹ và tôi; đến lúc đó tôi mới té ngửa: Đó chỉ mới là một phần trong những gì mà “cậu út” biểu hiện. Lần đầu tiên thấy Tuấn ngồi lì trong phòng không chịu xuống ăn sáng, tôi chạy lên kêu thì mẹ chồng tôi bảo: “Con cứ ăn đi, để mẹ mang lên cho nó”. Tất nhiên tôi không thể nào để mẹ làm chuyện đó. Tôi bưng lên cho anh và nói: “Anh xuống ăn với ba mẹ và em cho vui chứ, nhà có mấy người mà mạnh ai nấy ăn thì coi sao được?”. Nghe vậy, chồng tôi cười: “Từ từ rồi em sẽ quen thôi mà”.
Nhưng tôi không thể nào quen được. Một tuần lễ, một tháng, một năm rồi ba năm… Sáng sớm tôi thức dậy thì mẹ chồng đã làm đồ ăn sáng với lý do: “Con cứ ngủ cho khỏe, mẹ nấu nướng quen khẩu vị cha con nó rồi”. Tôi không chịu nhưng không có cách gì giành lấy công việc yêu thích này của mẹ chồng. Bữa trưa thì tôi ăn cơm ở công ty, anh về nhà ăn với ba mẹ nhưng thường là ăn một mình vì mẹ nấu riêng cho anh một mâm. Buổi tối, tôi về sớm nhưng cũng chỉ được là chân phụ bếp vì mẹ lại giành phần cơm nước vì “có gì đâu mà mệt? Mẹ làm lặt vặt trong nhà thì cũng coi như tập thể dục thôi mà”. Tôi bất lực nhìn mẹ chồng: “Mẹ ơi, cứ như vầy, mai mốt không có mẹ, tụi con biết làm sao?”. Mẹ chồng tôi cười thật hiền: “Mẹ phải sống một trăm tuổi để ẳm cháu nội chớ không chết sớm đâu mà con lo”.
Tôi cũng cầu như vậy nhưng ông trời không chiều lòng người. Mẹ chồng tôi bị tai biến, sau đó không qua khỏi. Tôi thật sự bị sốc sau biến cố này. Khi đó tôi vừa có thai cháu đầu lòng được 4 tháng. Đối với tôi, mẹ tuy không phải là mẹ ruột, tôi cũng không được sống với mẹ lâu nhưng tình cảm mẹ để lại trong tôi thật khó phai nhòa.
Hơn nữa, mẹ còn là người lo lắng, chia sẻ với tôi mọi gánh nặng trong gia đình. Không có mẹ, tôi phải làm tất cả, trong đó có việc “hầu hạ ông vua con” là chồng tôi. “Anh à, anh để giày lên kệ dùm em đi”- tôi nhẹ nhàng nhắc khi chồng tôi cởi giày vứt mỗi nơi một chiếc. Anh lấy chân đá cho 2 chiếc giày xích lại gần nhau rồi bỏ vào nhà. “Anh dọn cơm cho ba dùm để em cho con ăn…”- tôi kéo anh khỏi trận bóng đá trên tivi. Anh lấy remode bật tivi to hết cỡ để “dưới bếp cũng nghe được”. Tôi nhờ anh ghé tiệm tạp hóa cạnh nhà mua dùm tuýp kem đánh răng, anh bảo bà chủ tiệm mang qua nhà chứ không chịu cầm về. Có lần tôi bệnh nằm liệt giường, anh xách cặp lồng ra quán mua cơm cho tôi và ba, còn anh thì đi ăn phở. Tôi nhờ anh đưa rước con đi nhà trẻ mấy hôm mình bị bệnh thì anh mang nó qua gởi nhà chị hai…
“Nè anh, để em sắm cho anh cái ngai vàng rồi anh leo lên đó ngồi làm vua luôn nghen!”. Có lần bực mình quá, tôi nói với anh như vậy. Anh nhăn mặt: “Sao càng ngày em càng lắm lời như vậy? Hồi mới yêu nhau, em đâu có thế?”. “Nhưng chuyện nhà cửa là chuyện của hai người chớ đâu phải chuyện của riêng em? Em cũng phải đi làm mà?”- tôi bực mình. “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm; phân công rồi, cứ vậy mà làm”- anh đứng dậy bỏ đi.
Trời ơi, tôi bó tay thật rồi. Anh cho rằng cái nhà chúng tôi đang ở là của cha mẹ để lại cho anh, vậy là anh đã hoàn thành nhiệm vụ “xây nhà” rồi; mọi thứ còn lại tôi phải làm, phải lo. Nếu cứ như vầy, tôi sẽ tức mà chết! Tôi hết chịu nổi nên cầu cứu các chị. Ngay lập tức mấy chị chạy qua. Nhưng thay vì rầy la em trai mình, họ lại… xuống nước năn nỉ tôi. Nào là “cậu út quen được cưng chiều từ nhỏ”, nào là “nhà chỉ có một mình nó con trai, mấy chị quen nhường nhịn nó rồi…”, nào là “em thương ba, thương mấy chị thì ráng chịu khó một chút”, nào là “em cần gì, mấy chị sẽ làm cho em chớ đừng bắt cậu út làm, tội nghiệp nó, đàn ông con trai mà…”…
Tôi bó thay thật rồi. Tưởng cầu cứu mấy chị sẽ được việc, ai ngờ mấy chị cũng xót em trai nên chỉ nói giúp vào, còn tôi thì ngày ngày vẫn ngập đầu với một núi công việc có tên và không tên. Thật lòng, nếu không có ba chồng tôi thì có lẽ tôi đã bỏ về nhà ba mẹ tôi mà ở cho sướng tấm thân.
Không còn cách nào khác, tôi đành phải “tự cứu” bằng cách “cấm vận” với lý do mệt mỏi, không có hứng thú. Phải công nhận là chồng tôi chuyện gì cũng tệ, chỉ có mỗi chuyện vợ chồng là giỏi giang. Chính vì vậy, khi bị cấm vận, anh bứt rứt, khó chịu; xuống nước năn nỉ ỉ ôi. Nhưng tôi nhất quyết không cho.
Ba hôm trước, tôi ra tối hậu thư: Hoặc là làm chuyện nhà giúp tôi, hoặc là “nghỉ chơi” luôn! Anh xấu hổ đỏ mặt: “Quá đáng! Làm như người ta cần lắm vậy. Cứ thử đi rồi biết ai thiệt thòi. Mai mốt người ta làm gì bên ngoài thì đừng có trách”. Nói rồi anh ngoe nguẩy ôm mền gối xuống đất ngủ.
Tôi nhìn anh nằm chèo queo dưới đất, vừa thấy tội nghiệp, vừa thấy tức cười. Gã đàn ông hay mè nheo, nhỏng nhẽo, lười nhác của tôi năm nay đã 33 tuổi. Thế mà anh vẫn như một đứa con nít. Không lẽ tôi phải sống suốt đời, suốt kiếp với một đứa trẻ lên 3 như vậy sao? Không lẽ chẳng có cách gì để “cải tạo” đứa bé ấy trở thành một người đàn ông thực sự hay sao?
Cứ lúc vợ chồng chuẩn bị ngủ, bà bảo anh dịch vào để bà nằm. Không hiểu bà ghen tuông hay không biết ý mà cư xử thế trước mặt con dâu.
Tôi 25 tuổi, lập gia đình được một năm, đang mang bầu 9 tháng. Tôi sắc sảo, ham kiếm tiền, cuộc sống gia đình vốn khó khăn từ nhỏ, bố đi bước nữa với mẹ khi đã có hai con riêng. Thời thơ ấu theo trí nhớ của tôi là những cuộc cãi vã, tranh giành tài sản, nhà cửa, đánh đập đe dọa của bố với mẹ, có lẽ ít nhiều bản tính tôi cũng bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh sống.
Học xong cấp 3, tôi lấy bằng cao đẳng và đi làm thêm để trang trải học phí, đỡ đần mẹ chi tiêu trong gia đình. Tôi không là đứa con gái ngoan, trước khi lấy chồng cũng yêu thương sâu sắc với 2 người nhưng đều không thể đi đến hôn nhân. Rồi gặp anh, chồng tôi hiện giờ, anh bằng tuổi, là nhân viên bán điện thoại giống tôi. Ban đầu 2 đứa chỉ là bạn bè, đôi lúc chia sẻ về những cuộc tình, những vấn đề trong cuộc sống. Một năm sau yêu nhau và 6 tháng sau đám cưới diễn ra nhanh chóng vì tôi lỡ có bầu. Không may cái thai được 8 tuần bị chết lưu, vợ chồng động viên nhau còn trẻ, không nên quá đau buồn.
Nhà chồng mặt đường, cho thuê 12 triệu đồng một tháng tầng một, cả gia đình 3 người: mẹ chồng, chồng, em chồng sinh hoạt 15 m2 tầng 2. Trước lúc cưới mẹ bảo anh nói với tôi rằng mẹ không cho của hồi môn, tiền phải dồn vào để làm đám cưới. Thú thật là gái Hà Nội, lại xinh xắn, ưa nhìn, tháo vát, bạn bè thấy ai đi lấy chồng cũng được mẹ chồng trao quà, tôi cũng không khỏi tủi thân. Chồng tương lai bảo đi vay tiền để mua kiềng, tôi thương lắm, lại nghĩ về rồi bán, tôi bảo anh không cần. Ngày cưới diễn ra suôn sẻ hạnh phúc, mẹ đẻ trao của hồi môn cho tôi và tặng cho con rể một chiếc nhẫn.
Sau ngày cưới, mẹ chồng bảo đẹp nhất là một trai một gái, không thì hai giai chứ hai gái vứt đi. Vài ngày bà lại hỏi không chửa đi à? Đi khám xem có sao không? Trong khi tôi vừa bỏ đứa con bị chết lưu được 2 tháng, bác sĩ dặn nên 6 tháng sau mới có lại. Công ty cắt giảm nhân sự, tôi thất nghiệp, hai tháng ở nhà ăn bám chồng, bị mẹ chồng đi ra đi vào tra hỏi. Vậy là chấp nhận lương thấp, tôi lại đi bán điện thoại cho một cửa hàng mới mở với mức lương 2 đến 3 triệu đồng.
Là con dâu mới về, tôi giặt giũ, lau dọn nhà cửa vì bà góa chồng, ở vậy 7 năm nay, nhà cửa bừa bộn, quần áo cũ mới lẫn lộn không bao giờ thèm để ý. Cứ lúc vợ chồng chuẩn bị nằm ngủ, bà bảo anh nằm dịch vào bà nằm. Tôi không hiểu bà ghen tuông hay không biết ý mà lại cư xử như vậy trước mặt con dâu. Con trai bà đã có vợ, đâu còn bé bỏng để bà tự nhiên đến mức thô như thế.
Rồi nhà xây xong, chúng tôi có phòng riêng, một tháng sau tôi có tin vui. Chồng yêu vợ nhưng nông nổi, trẻ con vô cùng, một lần tôi không muốn anh đi chùa Hương với bạn mà anh đánh tôi thủng màng nhĩ. Chửa 3 tháng tôi cầm điện thoại đọc tin nhắn của anh, anh cầm điều khiển đánh vào mặt tôi, chửi thô tục, đuổi tôi về nhà ngoại không biết bao lần.
Hôm nay, tôi đếm từng ngày để lên bàn đẻ mà vẫn không khỏi tủi hờn. Mua đồ cho con trai trong bụng tôi phải xin mẹ đẻ, đi làm xét nghiệm cũng vậy. Còn 6 triệu để dành đi đẻ, tôi nói chồng hỏi vay bà nội vài triệu nhỡ phải mổ, anh hét vào mặt tôi: “Tiền đâu mà đưa cho mày, mày rút tiết kiệm về mà đẻ rồi nuôi”. Tôi ê chề tự nói chuyện với mẹ chồng, bà bảo làm gì có, khó khăn lắm rồi bảo tôi đẻ xong về mẹ đẻ 3 tháng, khi nào cứng cáp lại về.
Tôi nhiều lần nhìn lại bản thân, không khéo ăn khéo nói nhưng công việc nhà nội đều có trách nhiệm đầy đủ. Tuy không quý, nhưng tôi không bao giờ dám láo hay vô lễ với bất kể ai bên họ nhà chồng, sợ họ lên mặt nói mẹ tôi không biết dạy con. Mong các anh chị từng trải trong hôn nhân cho tôi những lời khuyên chân thành nhất để gỡ được khúc mắc trong lòng!
Khi còn độc thân, nghe những lời có cánh của ông đôi lúc cũng bối rối, tuy vậy vẫn đủ tỉnh táo nói “không”. Thời gian gần đây, ông tỏ ra quan tâm, nói bóng gió và đỉnh điểm rủ tôi vào khách sạn theo kiểu “tình một đêm”.
Tôi 42 tuổi, nhan sắc bình thường, có điều như một số người quen nhận xét, tôi giỏi giang trong công việc và có duyên. Sếp xấp xỉ 60, nhiều người phụ nữ đã đi qua cuộc đời, ông đa tình, nói chuyện siêu dẻo.
Tôi vào làm việc cho ông gần 20 năm, trước đây ông cũng có thời gian đeo đuổi tôi. Lúc ấy, khi còn độc thân, nghe những lời có cánh của ông đôi lúc cũng bối rối, chao đảo. Tuy vậy, tôi vẫn đủ tỉnh táo để nói “không”, cuối cùng sóng yên gió lặng.
Giờ tôi đã có gia đình, ông vẫn không từ bỏ hẳn ý định năm xưa. Thời gian gần đây, ông tỏ ra quan tâm, nói bóng nói gió và đỉnh điểm rủ tôi vào khách sạn theo kiểu “tình một đêm”.
Tôi thuộc tuýp phụ nữ truyền thống, không chú trọng tiền bạc, địa vị, từ chối lời đề nghị khiếm nhã của ông đối với tôi không quá khó, chỉ băn khoăn một điều từ chối thế nào để không mất tình cảm đồng nghiệp, dù sao tôi cũng làm ở công ty này gần 20 năm. Tôi đã nghĩ đến việc mắng cho ông ta một trận rồi nghỉ luôn, có nên không? Xin hãy cho tôi một lời khuyên, chân thành cảm ơn.
Cũng là con gái sao chị không hiểu cho em, chẳng lẽ chị muốn em giống chị phải chịu đau khổ khi tình đầu cũng bị người thứ ba làm tan rẽ, chẳng lẽ chị muốn em đến nói thẳng với chị hãy buông tha cho chúng tôi, không, em sẽ không làm thế vì em là người có học và vì em hiểu ảnh, em không muốn làm những gì ảnh không vui.
Chị- một cô gái gần nơi anh ở, em – một cô gái xứ xa mới tới, tuy hai chúng ta chưa từng gặp mặt nhưng giữa hai người có chung một điểm tựa đó là tình cảm dành cho anh.
Người ta nói đúng nhất cự li nhì tốc độ và chuyện tình tay ba giữa chúng ta cũng thế. Em với anh ấy quen nhau gần 4 năm trời, tình cảm chúng em có với nhau chắc chị cũng biết nó như thế nào phải không, tình yêu ấy em dành trọn nơi anh, để rồi hôm nay em tự hỏi mình lòng chung thủy em dành cho anh ấy là sai hay sao mà hai chúng em xảy ra vấn đề người thứ ba.
Chị và anh ấy gặp nhau trong một đám giỗ gần xóm. Em thoáng xót xa khi biết trong bóng tối hai người nhìn thấy nhau, òa tới như cơn sóng vồ vập, từ đó mối tình tay ba giữa chúng ta kéo dài suốt hai tháng cho tới một ngày em phát hiện ra tin nhắn anh ấy chưa xóa trong điện thoại.
Em xin lỗi khi đã vô tình phát hiện ra điều này để tình cảm lén lút của hai người nhanh chóng tiêu tan. Nhưng chị à, chẳng có tình tay ba nào là kết thúc đẹp hết ngoại trừ chuyện chị chịu đựng được cảnh chung chồng cùng em.
Em thừa nhận khi phát hiện tình yêu chúng em tồn tại thêm một bóng hồng lúc đó lòng ghen tuông trong em trỗi dậy mãnh liệt, em gọi ngay cho chị để xác minh và em cũng không ngờ sự thật đến với em ngoài sức tưởng tượng. Chị cũng không phải là người hiền lành như những mối tình thoáng qua của anh trước đây, chị đặt điều cho em là mắng chị, nhưng chắc chị không ngờ được rằng khi chị vu oan cho em là lúc chính ảnh đang ngồi cùng em.
Dù chị là người vu oan cho em rất nhiều nhưng em không mắng chị đâu vì em biết chẳng có người tình nào mà nói tốt cho người vợ của bồ mình.
Em và chị thừa biết khuyết điểm lớn nhất của người đàn ông là dễ cảm động trước những gì người con gái làm cho mình dĩ nhiên anh ấy cũng không ngoại lệ. Những gì chị làm cho anh em không biết cụ thể nhưng em cảm nhận được nó xuất phát từ tấm lòng chân thật của chị, dù là miếng rau câu nhỏ nhoi chính tay chị đổ hay những tin nhắn chúc buổi sáng và tối ngủ ngon của chị cũng làm anh ấy siêu lòng. Em thì lại khác em đến với anh ấy bằng cả tấm lòng yêu thương vô bờ, vì ảnh em chấp nhận bỏ phía sau cả sự nghiệp tươi sáng, vì ảnh em cũng hy sinh chịu đựng không ít, đôi khi em cũng phục chính mình tại sao em có thể chịu đựng và tha thứ cho anh rất nhiều mối tình thoáng qua như thế.
Có lẽ không phải em lụy tình mà vì em thương ảnh thật cho nên em chấp nhận cả mặt xấu của ảnh, em tự biện minh cho ảnh rằng đó chỉ là vui chơi qua đường nhưng lần này với chị thì có lẽ khác.
Em giận chị lắm vì hai người mới quen nhau được hai tháng mà nghe chị nói vì ảnh chị cắt đi mái tóc mình yêu nhất, bẻ sim chị xài mấy năm trời, chị tính lao đầu vào xe tải tự vẫn điều này có đáng không? Em biết chị rất thương anh ấy và em cũng tự hỏi giữa hai người có xảy ra chuyện đó chưa mà chị lại như thế, hàng loạt những hình ảnh những nghi ngờ trong em trỗi dậy, chị đã từng có mối tình đầu chắc chị thừa hiểu thời gian sống trong sự nghi ngờ và sự phản bội nó đau tới dường nào phải không. Giờ đây em không biết phải làm sao trách chị thì không nỡ vì tình yêu không có tội, còn đồng cảm với chị thì có lẽ không, em không hận cũng không giận chị mà em chỉ trách chính em có lẽ vì quá thương ảnh mà em không dứt khoát để anh cứ lần này tới lần khác chêu hoa ghẹo nguyệt.
Đã đến lúc tình tay ba nên kết thúc thì phải, ảnh đã chọn em, điều này chị thừa biết, vì hai tháng không lẽ anh vì chị mà bỏ đi em- một người vợ tương lai mang trong mình đầy đủ đức tính ngoan hiền giỏi giang mà ảnh đặt ra ngay từ đầu, và điều quan trọng là nhà ảnh thương em.
Giờ đây đã kết thúc tất cả nhưng tại sao chị lại không chấp nhận sự thật mà vẫn lao vào níu kéo ảnh, nhắn tin nhớ thương với ảnh, hỏi làm sao em chịu nổi cơ chứ, em luôn lo lắng một ngày nào đó vì những tin nhắn tán tỉnh này mà hai người lại lén lút với nhau.
Cũng là con gái sao chị không hiểu cho em, chẳng lẽ chị muốn em giống chị phải chịu đau khổ khi tình đầu cũng bị người thứ ba làm tan rẽ, chẳng lẽ chị muốn em đến nói thẳng với chị hãy buông tha cho chúng tôi, không, em sẽ không làm thế vì em là người có học và vì em hiểu ảnh, em không muốn làm những gì ảnh không vui.
Hôm nay hoặc một ngày nào đó em hy vọng chị tình cờ đọc được bài này chị sẽ hiểu ra một điều không phải em sợ chị mà vì em tôn trọng ảnh, em không muốn ba chúng ta đều xấu hổ trước mọi người,có lẽ chị cũng vậy chị nhỉ? Một điều cuối em muốn gửi tới chị là hãy dứt khoát khi có thể vì càng dây dưa người khổ nhất vẫn là chị, chị vẫn còn trẻ vẫn có thể tìm được một ai đó thương chị thật lòng cho dù chị lỡ xảy ra chuyện đó với người yêu em. nếu là con người em tin chị sẽ hiểu những điều em nói, mong chị luôn vững tin vào cuộc sống và đừng bao giờ làm kẻ thứ ba nữa nhé, luật nhân quả ở đời chị phá hạnh phúc của em cũng sẽ có một người khác phá chị mà thôi.
Một hai tháng anh lại xuất hiện, mình gặp nhau, hỏi han vài câu, đi ăn uống rồi lại lao vào nhau, cứ thế cũng 5-6 lần trong cả năm. Nhiều lần em tự nhủ không nghe máy anh nữa, nhưng mỗi lần anh gọi, em lại cuống cả lên.
Mình yêu nhau vì tình yêu hay tình dục, em mệt mỏi với suy nghĩ đó. Em có nên tiếp tục mối quan hệ này? Anh là người đàn ông em thực sự khao khát từ trước tới nay, một người trông phong lưu, chút bụi bặm, từng trải, anh là người Bắc. Vô tình mình gặp nhau trên đường, em đi học, anh không rành đường lên thành phố, rồi mình quen nhau. Tuy nhiên, người ta bảo cái gì dễ đến dễ đi, chúng mình đều chưa sẵn sàng cho một điều gì hết. Anh còn quá nhiều công việc, em chẳng tự tin để được cái gì đó, chưa công việc, ngoại hình không xinh.
Em kém anh 14 tuổi, ra đường là gọi chú rồi. Mình gặp nhau tình cờ, em vui vì điều đó nhưng cũng sợ. Nếu tan vỡ em sẽ như đứa trẻ lang thang, không biết mình đang đứng ở đâu. Em hiểu được con người mình, không yêu thì thôi, đã yêu thì như điếu đổ. Trước giờ em luôn tạo một bức tường vô hình, dự định sẽ không yêu ai cho tới khi mình sẵn sàng, cứng cáp một chút để có thể lấy chồng, sẽ tìm một người yêu và cưới trong thời gian ngắn, cưới rồi yêu.
Em tin tình yêu sét đánh, vì khi cưới nhau rồi người ta không thể suốt ngày đòi chia tay. Đó là cách em giữ người mình yêu. Bởi em không tự tin việc chăm sóc, quan tâm, nói chuyện, dành thật nhiều thời gian cho nhau như những đôi đang yêu bây giờ. Em khô khan, thấy mệt mỏi, không muốn suốt ngày kè kè bên nhau, chẳng thoải mái. Em muốn việc ai nấy lo, em quan tâm nhưng ngại hành động.
Em không hỏi han, không có nghĩa là không lo lắng. Em không muốn mình là người phiền phức. Rồi những việc em làm ít chia sẻ, bởi thấy nó chẳng đáng gì, em không muốn ai đó nghĩ mình là người yếu đuối. Thế đấy, ở tuổi 23, em suy nghĩ tiêu cực như bà cô 29, tức là ế tới nơi. Định mệnh của em là ế chồng, cười thôi, biết sao được. Em còn là người bảo thủ nữa.
Đối với em việc giữ anh thật khó, anh như con ngựa bất kham nên em sẽ để anh tự do. Anh bảo công việc chưa ổn định, mới về nước gần 2 năm, công ty đang nhiều thứ cần lo. Anh đã qua một đời vợ Tây, không hợp. Rồi anh liên lạc với em một số điện thoại mà chỉ khi nào gặp em anh mới dùng, gặp xong anh cũng mất hút. Em tức giận, anh kêu còn một số để làm ăn, không muốn cho, em cũng chẳng muốn hỏi.
Một hai tháng anh lại xuất hiện, mình gặp nhau, hỏi han vài câu, đi ăn uống rồi lại lao vào nhau, cứ thế cũng 5-6 lần trong cả năm. Nhiều lần em tự nhủ không nghe máy anh nữa, nhưng mỗi lần anh gọi, em lại cuống cả lên, không xác định được yêu anh hay yêu tình dục nữa.
Em không biết sao nữa, anh bảo công việc đang nhiều, không thể để ảnh hưởng, đáng lẽ anh chưa nên quen một ai, nhưng lỡ quen em rồi nên em chờ thêm một thời gian nữa. Em hiểu, bởi ngồi bên em một lát thôi cũng có bao nhiêu cuộc điện thoại công việc. Rồi giờ em nên thế nào đây? Hay là mình cứ yêu như một người điên.
Tôi thầm nghĩ là đồng nghiệp với nhau có gì không đúng thì nói thẳng với nhau cũng là giúp nhau sửa đổi ấy thế mà lại đi than thở sau lưng tôi, thì lúc nào người mới cũng nhiều sơ xuất và không có kinh nghiệm phải không.
Tâm trạng tôi lúc này có thể nói không còn từ nào diễn tả trọn nỗi buồn trong tôi. Tôi một cô gái khá may mắn khi được một cô giáo giỏi nổi tiếng nhận làm học trò. Tôi thấy vui lắm nhưng cũng cảm thấy trách nhiệm nặng nề đặt trên vai mình, lỡ làm không tốt sẽ làm phụ lòng cô, lỡ mà mình sơ sót sẽ khiến cô buồn, nói chung tôi chỉ biết cố gắng và cố gắng.
Nhưng niềm vui, niềm động lực trong tôi đã dập tắt ngay khi mới ngày đầu tôi đi làm về, tối đó tôi nghe nhỏ bạn cùng phòng, cũng là em gái họ của bạn trai tôi đang thực tập ở đó về kể cho tôi nghe hình như mấy chị trong công ty không ai thích tôi hết, hôm nay lúc ăn trưa nghe mấy chị bàn tán nói chung không tốt về tôi, tôi nghe thấy mà lòng nặng trĩu, tôi có cảm giác mình bị tổn thương.
Có lẽ với các bạn đó là một chuyện bình thường hết đỗi bình thường nhưng với tôi nó là điều tồi tệ nhất, tính tự ái trong tôi trỗi dậy tôi thấy xấu hổ khi đối diện với nhỏ vì nhỏ cũng đi thực tập mà lại được yêu mến hơn tôi trong khi tôi đi làm hết sức bình thường mới có một ngày mà bị nói than mệt này nọ.
Tôi thầm nghĩ là đồng nghiệp với nhau có gì không đúng thì nói thẳng với nhau cũng là giúp nhau sửa đổi ấy thế mà lại đi than thở sau lưng tôi, thì lúc nào người mới cũng nhiều sơ xuất và không có kinh nghiệm phải không, tôi gần như muốn khóc thật sự là muốn khóc khi nghe những lời đó. Tôi đã gửi mail cho cô xin nghỉ vì tôi thấy trong cùng một chỗ làm mà không hài lòng về nhau như thế sẽ không có động lực để mình tiếp tục đâu.
Nhưng mà cô đã nói tôi rằng công ty không bao giờ có chuyện đó xảy ra, vì nội quy công ty là thế, tôi tin cô nhưng tôi cũng vẫn buồn không lẽ nhỏ nói sạo tôi. Cô gọi tôi tới để hỏi nhỏ cho rõ nhưng tôi biết khi tôi đến đồng nghĩa với việc nhỏ sẽ bị ảnh hưởng sau này, tôi không muốn vì tôi mà làm ảnh hưởng tới nhỏ, nhất là khi nhỏ có quan hệ anh em với bạn trai tôi.
Tôi thấy buồn lắm khi nhỏ giận hờn tôi trách tôi đã nói ra, nhỏ mắng tôi không chơi với tôi nữa, tôi thấy có khi mình đã sai rất nhiều, nhỏ nói đúng tôi chỉ nghĩ cho bản thân tôi thôi chỉ biết tự ái của bản thân mà không nghĩ tới ảnh hưởng của nhỏ. Nhỏ hằng ngày phải tới công ty, nhỏ không muốn mới đi thực tập mà gây định kiến với người ta, nhưng có lẽ trong lúc đó tôi hơi mất bình tĩnh mà đã nói cho cô biết, tôi thấy tôi ngốc lắm tôi không biết bình tĩnh sẽ hỏng hết mọi chuyện, có lẽ trong tôi luôn thiếu đi từ “ nhẫn”, một từ tôi cần phải cố gắng sửa đổi để có được nó.
Tôi biết giờ tôi có xin lỗi nhỏ cũng không tha lỗi cho tôi đâu, vì tôi đã làm nhỏ bị ảnh hưởng, tôi thật sự thấy mình đúng là kẻ chuyên gia gây rắc rối, là một kẻ chị suốt ngày sợ người này nghĩ sai về mình người kia nghĩ không đúng về mình. Nếu cuộc sống cứ sợ thế này thế kia thì sao tôi thành công được phải không.
Sau lần này tôi biết tôi đã học được một bài học vun đắp cho từ nhân nhưng đánh đổi cho nó là một tình bạn tôi đã có hơn ba năm qua, nhưng thật sự nhỏ đã không hiểu tôi.
Theo tâm sự của Thi Vũ
– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống