Thư tình thời số hóa

Nhà tôi nằm cạnh một ngôi trường cấp 2 nên hầu như giờ chào cờ nào cũng nghe rõ mồn một giọng cô hiệu trưởng nhắc nhở các em học sinh: tan trường thì về thẳng nhà, không được la cà ở các tiệm net. Sáng ra, đi tập thể dục, lại nghe các cô xì xầm với nhau “bọn trẻ bây giờ biết yêu sớm quá. Có nhiều đứa chỉ mới 12, 13 tuổi mà đã chát chít trên mạng với bạn gái, bạn trai. Loạn cả lên”.

Chị Lan Hương năm nay 38 tuổi, đang là  nhân viên văn phòng tại một công ty cung ứng lao động cho biết, con trai chị mới học lớp 9 đã bắt đầu biết yêu. Thằng bé cũng tập tành giống người lớn nhưng thời đại của tụi nó hiện đại hơn nhiều. Nếu như cha mẹ không tinh ý thì không thể nào phát hiện được. Phải mất công lắm, chị mới “điều tra” được thiên tình sử của thằng con trai. Thời đại “số” nên tụi nhỏ cũng “tỉnh tò” theo kiểu “số”, không hề có một lá thư viết tay nào mà chỉ toàn trao đổi qua email, chat, thậm chí còn lấy điện thoại di động của chồng chị để nhắn tin. Cũng vì những tin nhắn “chưa kịp xoá” trong máy của chồng mà gia đình chị “xém” xảy ra cảnh tan đàn xẻ nghé. Lần đó chị giận quá nên bắt thằng bé phải mở email của nó cho chị kiểm tra. Tụi nó chỉ mới “yêu nhau” được 2 tháng. Vậy mà trong hộp mail đã có đến 30 cái, mà cái nào cũng dài thườn thượt với những lời lẽ y như phim Hàn Quốc. Trong mail, bọn trẻ quy ước “khi nào em gọi cho anh bằng máy bàn thì khi đó em đang giữ điện thoại của ba em, lúc đó anh hãy nhắn tin nhe”. Đọc đến đây, chị Hương thấy xung quanh quay cuồng và không còn thốt lên được câu nào. Tối hôm đó, hai vợ chồng hết nhìn lên trần nhà lại quay sang nhìn nhau mà không biết phải làm gì với chuyện tình của thằng con trai 14 tuổi.

Trường hợp yêu sớm như con chị Hương không phải là hiếm vì chị Thanh Hằng  cũng đang sốt ruột bởi đứa con gái 12 tuổi của mình. Chỉ mới học lớp 7, con bé đã rất rành về net. Hầu như, tối nào nó cũng trốn ra đầu hẻm để… online. Vì bận rộn với cửa hiệu uốn tóc nên chị ít có thời gian để mắt đến con gái. Thêm nữa, chị nghĩ đơn giản rằng, nó mới 12 tuổi thì chắc chỉ biết  ăn với học,thêm lắm nữa chắc cũng chỉ sưu tầm hình ảnh của diễn viên điện ảnh hay ca sĩ như những cô bé, cậu bé cùng tuổi. Vì thế,  hầu như chị không bao giờ quan tâm tới bạn bè của con bé. Một bữa nọ, chị tình cờ nghe được cuộc đối thoại qua điện thoại thì mới vỡ lẽ, con gái chị “đang yêu”. Chị cứ ngồi thẫn thờ nhìn con mà không biết phải làm sao?

Không phải bất cứ bậc cha mẹ nào cũng biết cách xử lý trước những tình huống dở khóc dở cười như thế. Chị Hằng cho biết, khi chồng chị biết tin, anh đã cho con bé một trận đòn nhừ tử và hạ lệnh, nếu còn hẹn hò chát chít nữa, anh sẽ cạo đầu và cho nghỉ học luôn. Thế nhưng, không phải lúc nào biện pháp mạnh cũng mang lại kết quả. Thậm chí, điều đó vô tình làm “người trong cuộc” nhầm tưởng “tình yêu” của mình đang gặp sóng gió, thử thách và càng tìm đủ mọi cách để được yêu nhau.

Anh Tuấn Khôi đã từng có kinh nghiệm trong việc giải quyết chuyện yêu đương của đứa con trai 13 tuổi mà không hề để lại “dấu ấn” gì giữa hai cha con. Anh kể, vì muốn con trai tiếp cận với công nghệ thông tin nên anh đã hướng dẫn cho thằng bé sử dụng internet từ khi mới vào lớp 6. Những khi anh không có ở nhà, thằng bé thường lên mạng vào các forum rồi cũng tập tành làm quen với đủ thứ người. Một thời gian sau, anh vô tình phát hiện, con trai anh đang “yêu” một cô bé lớn hơn 2 lớp và cả hai thường hay hẹn nhau chat vào lúc ba mẹ đều đi làm. Ban đầu, anh vô cùng tức giận nhưng vì nghĩ đến “tâm lý của một thằng con trai 13 tuổi” nên anh đã không đánh nó roi nào. Đầu tiên, anh cắt mạng và đăng ký cho nó một lớp học năng khiếu. Thế là, thằng bé không còn thời gian rảnh rỗi để la cà trên mạng. Tiếp theo, anh treo giải thưởng “nếu đạt danh hiệu học sinh xuất sắc, sẽ được một chuyến du lịch Trung Quốc”. Thỉnh thoảng, anh dành thời gian chơi điện tử với con và  tặng thằng bé những quyển sách mang tính giáo dục. Anh cũng âm thầm kiểm tra con trai có còn liên lạc với bạn gái nữa không. Và đúng nghĩa, “tình yêu học trò”, thằng bé không còn dấu hiệu gì là “ yêu” nữa.

Các nhà tâm lý cho rằng, việc phát sinh tình cảm của những em ở độ tuổi cấp 2, 3 là hoàn toàn bình thường. Hãy bình tĩnh trước những bức thư tình thời số và biết đưa ra cách xử sự đúng thì mọi việc đều êm xuôi theo hướng tích cực.

NGUYÊN PHONG

Tình dục trước hôn nhân: Đèn xanh hay đèn đỏ?

90% các cô gái trẻ chấp nhận quan hệ tình dục với bạn trai trước hôn nhân chỉ cần… yêu nhau!

51,6 % bạn nam cho rằng người yêu và bạn đời là hai người khác nhau!

Sống trẻ xin được “khai trương” diễn đàn trao đổi về vấn đề tình dục trước hôn nhân, mong được sự tham gia hàng tuần của đông đảo bạn đọc để cùng trao đổi về vấn đề tế nhị và không kém thú vị này.

Ngoài việc được “nói… xả láng”, đảm bảo bạn còn có nhuận bút của toà soạn!

Sống trẻ chờ thư!

Khi mắt trao mắt, tay trao tay, môi trao môi và… lửa tình rần rật cháy khắp mình, thôi thúc bạn bước vào mê lộ của cảm xúc, của thăng hoa tình yêu, sự hiến dâng. Cứ coi như  bạn đang đứng trước một ngã tư có cột đèn xanh đèn đỏ. Và chọn lựa của bạn lúc bấy giờ là gì, bật đèn xanh cho những ham muốn hỏi đòi và “trao nhau”  hay bật đèn đỏ bởi vì sợ… tai nạn, nguy hiểm?

Văn hoá phương Đông coi trọng chữ trinh. Chữ trinh đáng giá ngàn vàng. Cáisự ngàn vàng ấy gắn với phẩm tiết, đức hạnh và vẹn toàn của người phụ nữ (Về khoản này, đàn ông được tạo hoá nương tay hơn, vì nếu không tự khai thì ít ai biết đến). Trong quan niệm đạo đức truyền thống, chữ trinh là một biểu hiện cho những giá trị tâm hồn trong trắng của cô gái khi về nhà chồng.

Đó là chuyện của ngày hôm qua. Thời đại internet, phim ảnh và văn hoá Tây phương đầy “thoáng mát” du nhập, tác động lên quan niệm, xu thế của người trẻ hiện đại. Nhiều rạn nứt trong quan niệm, đặc biệt là quan niệm về giới tính, lối sống và ứng xử tình dục của người trẻ hôm nay đang thực sự  là vấn đề nóng và thu hút sự quan tâm nhiều người, nhiều thế hệ. Thế hệ trước nhìn con cháu họ hôm nay và bảo, tụi nhỏ hư hỏng và dễ dãi quá trong chuyện yêu đương, cho và nhận. Người trẻ không ít người cho rằng yêu nhau, trao thân cho nhau là chuyện bình thường khi gặp đúng đối tượng có thể chia sẻ, hoà hợp được, tình yêu phải gắn với tình dục. Tình dục trước hôn nhân là chuyện cần thiết bởi trinh tiết không nằm ở đó mà ở… tâm hồn, nên sống thử với nhau trước khi đi đến kết hôn để có thể thích nghi, hoà hợp và họ tự mở đèn xanh cho mình, cho sự đòi hỏi của người yêu… Rồi cũng có những người trẻ không dám bứt khỏi quan niệm cũ, nói cách khác, họ dùng dằng, dè dặt khi nghĩ đến tương lai, đến hậu quả phải chịu và quyết định chọn… đèn đỏ dù có khi phải chấp nhận “chiến đấu tới cùng”, có khi… “mất bồ”  vì không chịu bước vào cuộc phiêu lưu đầy mê say mang tên tình dục!

Vẫn phải thừa nhận rằng, chuyện “cho hay giữ” là một trăn trở lớn trong tình yêu thời hiện đại khi quan niệm cũ còn gây ảnh hưởng nhiều và quan niệm mới, lối sống mới chỉ manh nha thể hiện. Những mâu thuẫn trong chính bản thân bạn là có thật, những mâu thuẫn giữa người này với người kia, giữa người yêu với người yêu về “chuyện ấy” ngày càng quyết liệt và sôi nổi trên những diễn đàn, website… chứng tỏ sự băn khoăn chọn lựa “đèn xanh hay đèn đỏ” đang được xới lên…

SỐNG TRẺ

Tình yêu sau thời sinh viên: Khi những “đoạn kết” không có hậu!

Lẽ ra không nên phân biệt tình yêu sinh viên với những tình yêu khác. Song, vì tính “hên xui” của nó được biểu hiện khá rõ, nên người viết mạnh dạn kể ra một số chuyện trong vô số chuyện bất thành phía sau giảng đường mà mình từng chứng kiến…

Khoảng cách từ mộng…

Liêm kể với tôi về chuyện “ngày xưa” của mình nghe như cổ tích: suốt bốn năm ở đại học Đà Lạt, Liêm vẫn đèo Đào trên chiếc Chaly đến giảng đường với một cuộc tình đầy hứa hẹn. Những dịp nghỉ, tết, họ tranh thủ dẫn nhau vềnhà ra mắt gia đình họ hàng hai bên. Chỉ cần ra trường là cưới nhau. Nhưng ngày Liêm ra trường là ngày Đào chán nản tuyệt vọng vì nợ một học phần, phải ở lại thi. Liêm xuống Sài  Gòn đi làm thêm, theo đuổi giấc mơ vào cao học. Xa mặt cách lòng. “Nói thật, mình nối dài cũng chỉ để dằn vặt những ngày tụi mình sống với nhau thời sinh viên. Nhưng càng ngày mình càng nhận ra: tụi mình không thể tiến xa hơn”. Một năm sau, ngày Đào được chứng nhận ra trường cũng là ngày mình chủ động chia tay nhau… Cả hai cùng lao đao một thời gian dài mới ổn định được.

Châu và Bình chung lớp với nhau từ thời phổ thông, họ rủ nhau thi vào cùng ngành ngữ văn và học cùng lớp. Khi chân ướt chân ráo vào đại học, họ đã tìmđến nhau để chia sẻ những tháng ngày thiếu thốn vật chất lẫn tình cảm. “Thật tình – Châu cho biết – tụi mình cần nhau nhiều lắm. Những lần nằm trên giường bệnh, không có gia đình, chỉ cần một sự chăm sóc ân cần của Bình, mình thấyđỡ tủi thân. Những chuyện nho nhỏ thời sinh viên như thế làm tụi mình yêu nhau tự khi nào không biết…”. Ra trường, Châu được phân công về dạy một trường vùng sâu còn Bình thì nghe lời cha mẹ về quê làm việc cho một văn phòng cấp sở. Thư qua tin lại một thời gian, vài tháng trời mới gặp nhau một lần. Cả hai phải mòn mỏi đợi chờ cho đến khi cuộc tình họ như ngọn nến một thời đã cháy cạn.

Thời sinh viên, với cuộc sống xa nhà, thiếu thốn vật chất lẫn tinh thần, có không ít bạn trẻ lao vào yêu đương để lấp những khoảng trống hoặc cũng có thể bị choáng ngợp và sống theo sự điều khiển của… cảm tính. Họ sẵn sàng sống cho những lý tưởng bay bổng về tương lai. Câu nói “học xong rồi cưới” trở thành một… mục đích trước mắt. Mục đích ấy cũng quyết định lối sống vàứng xử của họ với tình yêu. Có những nữ sinh viên suốt bốn năm đại học đã nuôi cái khát vọng “học xong sẽ cưới” với… vài ba người bạn trai. Và mỗi một cuộc tình, nàng đều là người tình nguyện chuyển đồ đạc sang “góp gạo thổi cơm chung” với chàng như cách sống thử trước hôn nhân. Cái khẩu hiệu “trái tim nóng và cái đầu lạnh” được không ít người cho là sến.

Chuyện tình yêu ở giảng đường bây giờ “thoáng đãng” hơn xưa. M – một nữsinh viên năm 3, khoa ngữ văn Đại học Khoa học xã hội và nhân văn cho biết: “Chẳng có lý gì phải tránh né khi tôi và anh ấy yêu nhau và sẽ cưới nhau trong nay mai. Chúng tôi tin vào tình yêu của mình…”. Khi hỏi về những dự định việc làm và đời sống vật chất chuẩn bị cho tương lai, cô bạn lắc đầu: “Chúng tôi là dân nhập cư. Sau khi cưới nhau cùng lắm là thuê nhà trọ, làm có tiền sẽdành dụm mua nhà sau”. Nhưng khi hỏi về công việc tương lai thì cô bạn không giấu nổi sự mơ màng vì: “Ra trường rồi tính…”.

… Đến thực

Có ngàn lẻ một nguyên nhân dẫn đến việc lý tưởng tình yêu thời giảngđường bị sụp đổ. Trong đó, không thể không kể đến tác động của môi trường công việc, sự xa mặt cách lòng, những va chạm vật chất đầu tiên gây thất vọng về nhau, cũng có thể do áp lực từ phía gia đình… Quả thật, khi ra trường, sinh viên phải lao vào làm việc, kiếm tiền, tìm một công việc ổn định. Thời gian lo đầu tư vào công việc mưu sinh, kiếm tiền làm cho họ thực tế hơnđể có thể lo sợ trước những giấc mơ ngày hôm qua. Họ nhận ra hôn nhân không đơn giản như mình tưởng.

Còn đi học, những nhu cầu vật chất là không đáng kể, thậm chí có người làm thêm cũng chỉ là ngẫu hứng, còn thì gia đình trợ cấp thường xuyên. Có khi kẹt lắm thì”dìu nhau đi dưới bóng nợ nần” cũng chẳng sao, càng thêm thơmộng. Bây giờ, phải tự “bơi” là chính, những nhu cầu và sự chuẩn bị tương lai cuộc sống càng dữ dội và khắc nghiệt khiến họ hẫng hụt và quay cuồng. Vàđiều kiện để có thể chung vai sát cánh bên nhau như ngày xưa không phải làđơn giản.

Trường hợp của Lan và Tuấn là một ví dụ. Sau khi họ tốt nghiệp khoa tin trường đại học Đà Lạt, cả hai chuyển xuống Sài Gòn lê la tìm việc mấy tháng trời, kể cả xin phụ việc cho những quán cà phê, nhưng mãi không tìm được việc ổn định. Một lần vào thăm con gái, mẹ của Lan đã “lôi đầu” con về quê và lo cho một việc làm ổn định ở xã. “Con đường hơn 400 cây số cộng với những khó khăn, sự nghi ngờ, thiếu cảm thông, khiến bọn mình chia tay… Đau khổ lắm, vì bọn mình vẫn còn yêu nhau!” .

Trường hợp của Đoan thì khác. Đoan kể: “Cả hai may mắn ra trường là có chỗ làm, cách nhau cũng không xa. Thời gian đầu, ảnh còn đến thăm mỗi tuần một lần. Sau thấy thưa vắng. Hỏi ra mới biết ảnh có quen bạn gái cùng ngành. Mình đã chủ động chia tay. Và khủng hoảng một thời gian. Còn ảnh thì không thấy nói năng gì…”. Đoan kể về thời sinh viên của mình như những ngày tháng đẹp và buồn.

“Thực tế không như mình tưởng!” đó là điều đọng lại sau mỗi cái kết không có hậu của tình yêu phía sau giảng đường. Cái khoảng cách từ mộng đến thực quá xa. Có những cặp đã sống trọn vẹn cho tình yêu ấy mà không nghĩđến những khó khăn về sau. Để rồi phía sau đó, đối với bản thân những người bạn gái, khi đứng trước thực tế của những con đường mới phải chọn lựa, họ có nhiều mối dằn vặt khổ tâm riêng. Đã có người không muốn lập giađình nữa, vì mặc cảm trong quá khứ, thời sinh viên, đã sống hết mình với người yêu mà không ngờ đến đoạn kết không có hậu.

Họ đã cùng nhau đi trên một con đường tươi đẹp. Họ nhắc về chuyện hôm qua như kể về một giấc mơ không sao lý giải nổi. Một giấc mơ ngắn ngủi trong thời thanh xuân, để sau đó, mỗi người quay lưng tìm cho mình một conđường khác. Một con đường mà họ không có quyền mơ mộng để bước hẫng một lần nữa sau những kinh nghiệm chua xót và kể cả trả giá… như conđường ngỡ thơ mộng mà họ đã đi qua.

Tình yêu thời “hậu sinh viên”, còn nhiều điều để nói!

NGUYỄN YÊN DU

8 điều làm nên hạnh phúc gia đình

1. Sau ngày cưới, hai người nên có được những thoả thuận cần thiết trong cuộc sống gia đình. Về tâm lý, đây chính là thời điểm thuận lợi nhất để bàn bạc vì khi mới lấy nhau, cả hai người còn có nhiều sự quan tâm đến nhau, thông cảm và tha thứ cho nhau.

2. Khi bước vào tuổi trưởng thành thì tính cách của con người đã bền vững và khó thay đổi, trong cuộc sống mỗi người đều có ưu, nhược điểm, cho nên bạn muốn sửa ngay thì thật là sai lầm. Ðôi khi bạn cần phải biết dung hoà, tế nhị, mềm dẻo để uốn nắn những khuyết điểm của người bạn đời, đừng nên nóng vội, muốn “thiết quân luật” ngay. Muốn thế, bạn phải bớt “yêu mình đi” một chút để nghĩ đến gia đình, con cái. Khi lấy nhau thì tình yêu của tuổi trẻ biến thành tình nghĩa vợ chồng, cho nên cần có sự quan tâm, trách nhiệm yêu thương lẫn nhau.

3. Sự hấp dẫn về bề ngoài lẫn tâm hồn là rất cần
thiết để giữ gìn hạnh phúc. Việc kiếm tiền là quan trọng song nó không phải là tất cả. Khi có đồng tiền, nhiều khi chúng ta cũng không thể mua được những gì chúng ta cần. Tiền chỉ là phương tiện để phục vụ cuộc sống. Vì thế bạn đừng vì nó mà đánh mất đi những khoảng thời gian dành cho việc xây đắp “tình yêu vợ chồng”. Với người phụ nữ, việc nâng cao trình độ hiểu biết để không tụt hậu so với chồng là cần thiết.

4. Hôn nhân không thể không
có tình dục (dù người châu Á chúng ta sẽ hơi khó chịu khi đề cập vấn đề này), vì thế không nên xem nhẹ nó trong đời sống vợ chồng. Quan hệ tình dục ở con người không chỉ là vấn đề sinh lý đơn thuần mà là một vấn đề gần gũi yêu thương đặc trưng của loài người. Trong quan hệ cần có sự thống nhất và chia sẻ, nên có chuyện hoà hợp, người này biết chiều chuộng, đáp ứng người kia. Vì vậy cả hai đừng để một phe rơi vào tình trạng bị… ăn chay. Người chồng cũng không nên có cách hành xử thô bạo sẽ khiến để lại ấn tượng không thoải mái cho người vợ, ngoài ra còn ảnh hưởng về mặt tâm lý trong quan hệ sau này. Khi gặp những “khó khăn trong quan hệ”, đừng nên ngại mà hãy hỏi những người có chuyên môn.

5. Phải biết quên những quá khứ không hay để tìm hạnh
phúc hiện tại và tương lai, vì thế đôi bạn đừng bao giờ nhắc lại những quá khứ đó cũng như lấy nó để so sánh với hiện tại. Hãy biết xem xét cuộc sống hiện tại của mình để có thể xây đắp cho tương lai.

6. Biết quan tâm, không chỉ trong cuộc sống hàng ngày mà cả những công việc của nhau. Vui cùng sự thành công và chia sẻ nỗi buồn trong những lúc thất bại là việc nên làm. Ðây là động lực thúc đẩy hai người hiểu nhau hơn. Trong lúc thất bại, vất vả mà có lời động viên của chồng sẽ làm tan biến mọi sự mệt mỏi của người vợ; còn với người vợ, một lời nói ngọt ngào đúng lúc có thể giúp người chồng làm được việc gì khó nhất.

7. Khi ăn cơm là lúc nghỉ ngơithưởng thức. Vì thế nên nói những câu chuyện vui. Ðừng bao giờ đem những sự bực dọc tức giận ra để nói, hãy để lúc khác.

8. Trong mọi công việc, kiềmchế được bản thân luôn mang lại thắng lợi. Trước thiếu sót của người bạn đời mà mình không kiềm chế được thì chẳng khác gì “đổ dầu vào lửa”… Sự ghen tuông quá mức cũng không tốt. Nó không đem lại cái gì mà còn gây hại cho mình, dễ đánh mất sự trân trọng mà người bạn đời dành cho mình. Sự khéo léo tế nhị là cần có song nếu quá mức cũng không tốt. Trong gia đình nên chân tình, cởi mở và nhiều khi phải nhẹ nhàng nhắc yêu sự vô tâm của nhau, điều đó mới là cách cư xử tốt.

MINH MINH (từ Internet)

Những người đàn ông keo

Chuyện quản lý chi tiêu trong gia đình lâu nay thường vẫn do các bà vợ làm chủ. Nhưng một thực tế cho thấy có rất nhiều người đàn ông bị buộc phải quản lý hầu bao của gia đình chỉ vì một lý do nào đó. Liệu có công bằng khi nhiều người xếp họ vào dạng “keo”?

Nắm nửa hầu bao

Cả hai vợ chồng anh Khánh đều làm việc cho các công ty nước ngoài nên thu nhập hàng tháng không dưới 10 triệu đồng. Hai vợ chồng anh thoả hiệp: mỗi tháng anh lo các khoản tiền điện, nước, điện thoại và tiền học cho con cái, còn chị lo ăn uống, quần áo và các vật dụng khác trong gia đình. Cách chi tiêu ấy xem ra có hiệu quả, gần 6 năm qua chưa bao giờ vợ chồng anh phải lời qua tiếng lại về tiền bạc.

Còn vợ của anh Khuê tuy không phải là người giỏi tính toán, tiền tháng nào là gần như vừa đủ hay chỉ dư chút đỉnh nhưng vẫn có thể chu toàn cho cuộc sống gia đình. Nhưng đó chỉ là chuyện trước đây, còn bây giờ để được bằng chị bằng em nên vợ anh rất chịu chơi trong việc chi tiêu, mua sắm quần áo, mỹ phẩm… Góp ý bao nhiêu lần vợ mình vẫn “chứng nào tật ấy”, cuối cùng anh đành chọn giải pháp: lương của vợ dùng để lo cái ăn cái mặc, anh lo khoản học hành cho con, mua sắm các vật dụng có giá trị kha khá. Vậy mà từ ngày phân chia rạch ròi như thế, không những vợ chồng bớt gây gổ nhau về chuyện tiền nong mà anh còn có thể gửi tiết kiệm mỗi tháng một ít.

Ðến quản lý 100%

Nhiều người chê anh Trọng Nghĩa là đàn ông gì mà lúc nào cũng tính toán chi li. Chuyện tiền bạc, chi tiêu trong gia đình phải do người vợ quản lý. Nhưng làm sao họ hiểu được nỗi khổ của một người có vợ lúc nào cũng chi xài không hề tính toán. Nếu như kinh tế gia đình thoải mái một chút thì có thể chấp nhận được, đằng này thu nhập hàng tháng của hai vợ chồng chỉ khoảng 3 triệu đồng cho tất cả các khoản chi tiêu và tiết kiệm. Anh tâm sự: “Lúc mới cưới, bao nhiêu tiền lương đều đưa cho cô ấy, tôi chẳng quan tâm gì nhiều về vấn đề tiền bạc vì nghĩ phụ nữ tính toán và chi tiêu dè sẻn hơn. Ðến khi con trai bị bệnh, phải nhập viện để mổ thì tôi mới biết số tiền dành dụm mấy năm nay chỉ còn một ít. Như biết lỗi, cô ấy hứa sẽ thay đổi, nhưng chỉ được thời gian đầu, sau đó mọi việc như cũ. Vì vậy, tôi thà chịu tiếng keo để quản lý “hầu bao” cho có “trật tự”.

Cùng hoàn cảnh, anh Minh Quốc cũng phải chịu tiếng “Bùi Kiệm”. Vợ anh có cái “tội” là chạy theo mốt với các lý do nghe ra cũng khá thuyết phục: làm đẹp cho chồng mở mày mở mặt với bạn bè, còn trẻ đẹp không diện thì sau này già rồi muốn diện cũng không được… Không còn cách nào khác, anh đành phải quản lý để hạn chế bớt sở thích tốn kém đó. Anh chẳng vui sướng gì với việc giữ tiền và sẵn sàng bàn giao cho vợ nhưng “khi nào cô ấy có thể biết tính toán chi tiêu”.

Khi hết tiền thì ký sổ nợ, ăn chịu hàng quen, thích trò đỏ đen, chơi hụi… là chuyện thường ngày của vợ anh Bảo. Vì thế bao nhiêu tiền lương, tiền thưởng, tiền làm thêm đều không cánh mà bay mặc dù những khoản có được ấy không phải ít nếu biết tính toán chi tiêu. Anh Bảo cho biết cũng đã nhiều lần góp ý nhưng chẳng ăn thua gì, vì thế anh quyết định “nắm cái hầu bao”. Kể từ ngày bị soán ngôi, đi đâu, gặp ai chị cũng đều kêu ca vì ông chồng nhỏ mọn, tính toán chi ly với vợ con. Anh than: “Chỉ mong cô ấy thay đổi tính tình, không lẽ vì chuyện tiền bạc mà gia đình tan đàn xẻ nghé nên tôi chịu thiệt để bảo vệ mái ấm gia đình”.

Trước khi kết hôn anh là người tiêu xài lãng phí, gia đình hy vọng sau khi anh cưới vợ rồi thì sẽ có người quản lý tiền bạc giùm. Nhưng anh lại phải gặp một tình huống dở khóc dở cười, vợ anh xài tiền còn hơn cả chồng. Nhà chỉ có hai vợ chồng, lương tháng khoảng 4 – 5 triệu đồng vậy mà chỉ nửa tháng là hết tiền, những ngày còn lại sống nhờ bên nội vài ngày, bên ngoại ít hôm. Từ một người không biết tính toán, anh đành phải làm người đàn ông “đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành”. Nhưng theo anh: “Chẳng thấy vợ tôi có chút buồn phiền hay khó chịu. Gánh nặng này chắc tôi đành phải mang dài dài”.

Anh Phương Nam lại là người chồng rất hiểu và thông cảm cho việc mua sắm hoang phí của vợ. Anh thường hay bông đùa, đôi lúc trong cái hoang phí của phụ nữ lại có cả tình người và tấm lòng nhân hậu. Vợ anh đi chợ mua quá số tiền ngoài dự kiến cũng chỉ vì: hôm nay cô bán rau ế quá nên em mua giùm, mấy em sinh viên ở tỉnh lên đi bán hàng tận nhà giữa trời nắng không mua cũng thấy tội nghiệp. Kết quả là bữa ăn nhà anh lúc nào cũng đầy ắp thức ăn, nhiều lúc ăn không hết phải bỏ. Giải pháp cuối cùng mà anh chọn là hạn chế đưa tiền cho vợ để dành một khoản riêng để lúc cần không phải vay mượn ai.

Các bà vợ nghĩ gì?

Là người chưa bao giờ phải nắm giữ một số tiền lớn, chị Thanh Mai cho biết: “Tôi rất vụng về trong việc chi tiêu vì vậy mà chồng tôi phải nhận lấy trọng trách ấy. Ðã là vợ chồng thì không nên tính toán thiệt hơn, ai giữ tiền không quan trọng mà chủ yếu là phải biết sống hoà hợp và chi tiêu đúng mực. Tôi chẳng bao giờ thấy mặc cảm hay xấu hổ vì mình có phần lép vế để chồng quyết định mọi thứ”.

Không phải thuộc loại người phụ nữ như chị Thanh Mai, chị Anh Thư (nhân viên văn phòng của công ty nước ngoài ) cho rằng đàn ông giữ hầu bao gia đình thì khỏi phải bàn tới nữa. Nếu gặp một người chồng như vậy chắc có lẽ chị không thể chịu đựng được lâu. Ðàn ông mà như vậy thì phải thuộc loại người kỹ tính và khó chịu. Cùng quan điểm với chị Thư, chị Thảo, cho biết khi đàn ông giữ tiền thì đa số các phụ nữ thường rất dễ gặp tình huống bị áp đặt trong việc chi tiêu hoặc mỗi lần mua sắm thứ gì đều phải xin tiền chồng, khó chịu lắm.

Tùy vào hoàn cảnh của mỗi gia đình mà người nắm ngân quỹ gia đình có thể là vợ hay chồng, nhưng theo các ông chồng – “Người phụ nữ quán xuyến chi tiêu là tốt nhất vì họ giỏi tính toán, chu đáo và tiết kiệm hơn. Chứ đàn ông mà giữ tiền vừa nặng gánh vừa bị mang tiếng là ky bo, khổ lắm”.

QUỲNH NHƯ

 

Cơm gia đình: mỗi nhà một kiểu

Bữa cơm gia đình với đầy đủ các thành viên luôn được xem là biểu tượng của một gia đình đầm ấm, hạnh phúc. Nhưng hiện nay, càng ngày, những bữa cơm gia đình càng có vẻ như hiếm đi dưới áp lực của công việc và sự vắng mặt của ai đó trong gia đình…

Cơm gia đình và suy nghĩ của trẻ con

Quang Minh, học sinh lớp 4 trường tiểu học Lê Hoàn, Gò Vấp cho biết hiếm khi nào gia đình em có bữa cơm chung vì buổi tối hai chị em của Minh phải học bài nên được ăn cơm sớm. Mẹ của Minh bữa thì phải đi học thêm, bữa làm ngoài giờ, ba thì hay đi chơi với mấy chú cùng cơ quan hay bàn việc làm ăn nên ít khi nào về nhà trước 9 giờ tối. Bởi các thành viên trong gia đình đều “bận rộn” như thế nên hiếm hoi lắm gia đình Minh mới có bữa cơm chung. Minh cũng rất muốn có ba mẹ ngồi ăn cơm chung như nhiều bạn học cùng lớp nhưng “nếu có ăn chung thì ba mẹ lại hay bàn chuyện làm ăn, chuyện cơ quan chứ ít khi nói chuyện với tụi em”. Minh kể mỗi khi em thắc mắc hay muốn kể chuyện gì đó, ba mẹ lại thường gạt đi “con ăn cơm lẹ đi rồi còn đi học, để ba mẹ bàn chuyện làm ăn”.

Ngọc Bảo, học sinh lớp 4 cho biết mẹ em buôn bán ngoài chợ, nhưng chỉ làm buổi sáng, còn ba chạy tắc xi ban ngày nên cả gia đình cũng thường hay ăn tối cùng nhau “nhưng cả nhà vừa ăn vừa xem ti vi, không thì chuyển sang coi phim hay đọc truyện, xem báo…”. Những câu chuyện trong bữa ăn của gia đình Bảo thường chỉ là bàn về nội dung hay chi tiết của các nhân vật trong bộ phim đang theo dõi hay các vấn đề thời sự đăng tải trên báo. Cũng có khi cả mấy anh em dắt nhau ra ngõ chơi, khi nào đói bụng mới về ăn tối, mẹ Bảo cũng không la mắng. Với gia đình Bảo, bữa cơm tối chỉ là dịp tình cờ “rảnh thì ngồi ăn chung” chứ không mấy quan trọng.

Còn Mai Khanh, cựu sinh viên khoa tài chính doanh nghiệp Ðại học Kinh tế cho biết với gia đình cô bữa cơm tối cuối tuần mới có mặt đầy đủ mọi người, còn những ngày khác thì thường chỉ có ba mẹ Khanh ngồi ăn với nhau. “Không riêng gì tôi mà các anh chị em trong nhà đều cảm thấy mất tự nhiên, không thoải mái khi phải ngồi ăn chung với… ba. Nói ra thì kỳ nhưng do ba tôi khó tính quá, không một bữa ăn nào là ông không càu nhàu hay chê bai chuyện này, chuyện kia nên dần dà ai cũng ngán ngẩm”. Khi chị em cô còn nhỏ, ba của Khanh thường sử dụng thời gian của bữa cơm gia đình với nhiều mục đích khác nhau: khi thì thuyết giảng hết chuyện này đến chuyện kia, từ chuyện ăn mặc, đi đứng đến chuyện chọn bạn để chơi, tiêu xài… mà chỉ toàn “độc thoại”, khi thì lại so sánh chị em Khanh với con của ông A., bà B. nào đó… nên càng ngày Khanh càng dị ứng và ngán ngẩm với bữa cơm đình. Lớn lên, lấy cớ là bận học, bận làm… chị em Khanh thường hay thoái thác các bữa ăn có ba mẹ “bữa nào tránh được thì tránh, còn không thì ăn thật nhanh rồi đứng lên đi, ngay cả ăn cũng bị ép buộc, có cảm giác không thoải mái thì khổ lắm”.

Người lớn: bữa cơm chung vẫn quan trọng

Chị Mỹ Hạnh đặt vấn đề: Tại sao cứ phải có bữa cơm gia đình, có nhất thiết mọi người cùng ngồi ăn chung không trong khi ai cũng có thời khoá biểu riêng, sở thích riêng, theo tôi mạnh ai nấy ăn là tốt nhất. Nhà chị có 5 người – hai vợ chồng và hai con trai, một đang học lớp 9, một lớp 5 và chị giúp việc. Chồng chị là thầu xây dựng nên thời gian làm việc không theo giờ giấc nhất định, chị hùn hạp với bạn bè mở shop bán quần áo sáng đi tối về, cậu con trai sáng đến lớp, chiều học thêm các môn cơ bản, tối rèn Anh văn. Ðể tiện phục vụ cho người nào việc nấy nên chị giúp việc cứ đến bữa thì nấu, ai về giờ nào ăn giờ đó, hiếm khi gia đình chị có bữa cơm chung. Chị lập luận: “Lúc đầu gia đình tôi cũng có bữa cơm chung nhưng hễ cứ đến giờ cơm là ông xã tôi đem chuyện thằng con lớn học “không bằng ai” ra la, tôi can thì ổng kêu bênh con làm nó hư. Riết rồi thôi luôn. Ðến giờ tôi đành chấp nhận mạnh ai nấy ăn để mọi người được vui vẻ còn hơn tụ họp lại rồi chì chiết, gây gổ nhau thêm mất tình cảm”. Tuy là nói như vậy nhưng chị vẫn mong muốn có một bữa cơm gia đình theo đúng nghĩa của nó.

Khác với chị Hạnh, anh Minh Tiến, hiện đang là kỹ sư tại một công ty xây dựng ở quận 10 cho biết, do tính chất công việc nên anh thường hay đi sớm, về muộn. Thế nhưng nếu không đi công tác xa, mỗi tuần gia đình anh phải có ít nhất hai bữa cơm chung. Thời gian không ấn định vào ngày nào, giờ nào – có thể là bữa ăn sáng, cũng có thể là bữa tối cuối tuần. Anh Tiến quan niệm bữa cơm gia đình rất quan trọng vì nó làm cho các thành viên trong nhà gần gũi và hiểu về nhau hơn. “Tôi học được điều này từ ba má tôi. Ngày còn nhỏ, đi đâu thì thôi chứ nếu có mặt ở nhà là tất cả các anh em chúng tôi đều không ai được phép vắng mặt hay bê trễ giờ cơm. Trong bữa ăn, ba má tôi thường hỏi han con cái về chuyện bạn bè, trường lớp hay học hành… Nói chung là những chuyện nhẹ nhàng và không gây nhức đầu, chán nản”.

Chị Thu Thảo, nhân viên phòng xuất nhập khẩu của một công ty tại Thủ Ðức cho biết chị cũng rất coi trọng bữa ăn gia đình, dù cả hai vợ chồng đều bận rộn với hết công việc ở cơ quan đến việc làm ăn riêng với bạn bè. “Nhưng dù gì thì mỗi tuần cũng phải về nhà ăn cơm với con vài ba bữa, để chúng biết được ba mẹ có quan tâm đến chúng. Hơn nữa đó là thời gian mình tranh thủ để tìm hiểu con cái xem chúng đang nghĩ gì, làm gì để có cách giải quyết thích hợp”. Gia đình chị Thảo cũng có một nguyên tắc là “không bàn chuyện làm ăn, không la mắng con cái vì bữa ăn là thời gian chung của cả gia đình”.

Ðể duy trì được một bữa cơm gia đình vui vẻ, ông Minh chủ nhà của một đại gia đình đông đúc (tính cả con cháu, dâu rể đến 15 người) đưa ra quy luật: đúng 7 giờ mỗi buổi chiều, mọi người phải tề tựu bên bàn ăn, trong giờ cơm không được nói đến công việc, học hành, những sai phạm của lũ nhỏ – những việc này nếu có là phải sau bữa ăn. Vì thế trong giờ cơm mọi người có thể kể những câu chuyện vui mà họ nghe được, thấy được trong cơ quan hay lớp học… Ông Minh thú nhận: “Tôi phải mất nhiều năm mới gầy dựng được bửa cơm gia đình như thế”.

Tuy mỗi gia đình có cách tổ chức bữa cơm gia đình khác nhau nhưng đều thống nhất rằng: bữa cơm gia đình là quan trọng, nó không chỉ là chất keo kết dính mọi người với nhau mà còn ảnh hưởng đến cách cư xử, nề nếp sống của các thành viên trong gia đình sau này.

Thục Quyên

Gánh nặng của người vừa làm chồng vừa làm vợ

Thế là một lần nữa người ta thấy anh chị cùng nhau ra tòa. Và không ai – kể cả người “trong cuộc” và các vị thẩm phán- nhớ được đây là lần thứ bao nhiêu. Cứ mỗi lần đến phút cuối cùng chuẩn bị đặt bút ký cho chia ly, sự tự do hay gì gì… đó nữa theo cách cảm nhận của mỗi người là anh lại nằn nì xin chị nghĩ lại, quay trở về.

Họ hàng bên nội bên ngoại cũng vào cuộc và lý do ai cũng đưa ra để thuyết phục chị xé bỏ đơn ly hôn là “Nam (chồng chị ) có lỗi gì? Thời buổi này có được người chồng như nó là phúc lắm rồi, tứ đổ tường không dính vào cái nào hết. Người ta được ông chồng như vậy đã là mãn nguyện lắm, con còn đòi hỏi gì nữa?”. Ngay cả ba má của chị cũng hiểu nỗi khổ tâm của con lắm, thương con nhưng vẫn khuyên chị “chín bỏ làm mười, ở đời chẳng có cái gì trọn vẹn hết”. Khuyên không được, hai cụ lại đâm ra giận chị. Thế là chị không còn một ai có thể cảm thông, đã cô đơn rồi lại càng cảm thấy cô đơn hơn.

Anh tốt nghiệp đại học và từ ngày ra trường yên vị với cái chức nhân viên phòng kế toán. Còn chị thì mới học xong cao đẳng sư phạm. Ước mơ được làm cô giáo đã có từ tuổi ấu thơ nhưng sau đám cưới và một đứa con ra đời: chưa có chỗ ở, con ốm đau, đồng lương ít ỏi không đủ sống một tuần… đã khiến chị phải bỏ nghề, bươn chải thử tìm đủ việc để mong vực được cuộc sống gia đình. Ngày tháng trôi đi, chồng chị cứ sáng xách ô đi chiều xách ô về, ở cơ quan làm đúng một việc từ ngày ra trường, không học thêm, không phấn đấu. Ở nhà anh chưa bao giờ nhìn thấy một việc gì trong nhà đang cần có đôi tay của anh, chưa bao giờ anh giúp chị điều gì: từ sửa lại cái bóng đèn đến nấu nướng, giặt giũ… bởi vì theo anh “cô ấy đảm đang lắm, mọi việc đâu vào đó”. Lương tháng anh giữ để tiêu vặt và thỉnh thoảng bù khú với bạn bè vì nghĩ cũng chẳng cần đưa cho chị bởi “cô ấy còn kiếm được nhiều tiền hơn tôi nhiều, mọi việc trong nhà đã có cô ấy lo”. Cứ thế, chị thì tất bật, bươn chải và kiệt sức vì mệt nhọc, cố gắng vun vén cho cái gia đình chung, lo lắng cho hai con được học hành. Anh bao giờ cũng ung dung nhàn nhã, xem ti vi, đọc báo chờ bữa cơm chị dọn ra. Anh tồn tại như “một ông chồng không có thói xấu nhưng cũng không có trách nhiệm với vợ con”, mặc nhiên đón nhận mọi sự quan tâm chăm sóc của vợ con.

Anh đã quen với việc đi làm về đã thấy chị có mặt ở nhà và chuẩn bị những bữa ăn hợp khẩu vị, không biết rằng khi đã xong việc nhà chị lại phải thức khuya làm nốt phần việc ở công ty, khi anh đã ngủ, chẳng bao giờ nhìn thấy những giọt mồ hôi nhọc nhằn của chị, không bao giờ chia sẻ nỗi lo lắng khi thiếu hụt tiền nong, không nhìn thấy vẻ cô đơn còm cõi của chị. Anh chỉ biết mọi người vẫn bảo là chị giỏi giang, tháo vát và có bản lĩnh, chị có thể làm tốt mọi việc một cách hoàn hảo. Bề ngoài đã đánh lừa mọi người. Chị là phụ nữ và cũng có những phút giây mềm yếu, những lúc muốn được chở che, được tựa vào vai một người đàn ông. Vậy mà mười mấy năm qua chị vẫn cố làm ra vẻ cứng rắn bởi vì nếu chị gục ngã thì cả gia đình cũng đổ sụp theo. Vô tình chị vừa là người đàn ông vừa là người đàn bà của gia đình.

Bạn bè bảo vì chị cứ ôm hết việc vào người nên Nam mới ỷ lại, cứ để đấy thì anh ấy khắc phải lo. Chị đã có lúc mặc kệ buông xuôi, đã có lúc bàn bạc việc nhà cùng anh, đã có lúc nói về sự cô đơn và chán chường của mình nhưng anh vẫn cho rằng chẳng có gì quan trọng, đàn bà mưa nắng thất thường, hôm nay cô ấy nói vậy nhưng ngày mai vẫn lo lắng việc nhà chu đáo. Anh vô tư sống cuộc sống nhàn hạ, không lo toan, vui vẻ cùng bạn bè. Còn chị vì không chịu được cảnh hai đứa con phải ăn uống thiếu thốn, ngôi nhà chật chội nên lại lao đi kiếm tiền. Chị cũng chẳng cần chồng mình phải làm ông nọ bà kia, cũng chẳng cần anh ấy phải mang về nhiều tiền như ai nhưng chị muốn được chồng mình hiểu và chia sẻ những nỗi lo toan trong cuộc sống gia đình, mà nỗi lo thì nhiều lắm. Nếu anh không thể bươn chải trong cuộc sống thì anh hãy là một điểm tựa tinh thần cho chị, chia sẻ những lo lắng của chị, cảm thông với nỗi vất vả của chị, chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ, một lời nói thôi, bấy nhiếu thôi cũng là đủ để chị đứng vững và làm việc cật lực.

Chị ước ao được như vợ chồng nhà người đàn bà bán hàng rong bên kia, mỗi chiều khi vợ quẩy gánh hàng về thì người chồng thương binh cụt một chân ra đỡ lấy và đưa cho vợ ly nước mát. Còn chị nếu có nhỡ đi làm về muộn, nhà cửa cơm nước không tươm tất thì anh đã vội cằn nhằn khó chịu như là chị vừa phạm một lỗi lầm ghê gớm.

Chị quá mệt mỏi và cô đơn vì cứ phải lầm lũi một mình gánh vác gia đình. Và cả những suy nghĩ, niềm khao khát từ lâu không được chồng chia sẻ đã làm tình yêu của chị dành cho anh không còn nữa. Và chị muốn chạy trốn, không phải giáp mặt với sự vô tâm đến mức ích kỷ của anh.

Nhưng những lời khuyên của người thân, sự im lặng cam chịu của hai đứa con một lần nữa khiến chị lại chùng tay.

Lam Hà

Yêu nàng mù bếp núc

Nhiều người bảo “biết nấu ăn ngon cũng giống như có thêm một lá bùa để giữ chồng”. Ngặt thay, ngày nay, không ít nàng coi thường tấm bùa hộ mạng này.

Đã yêu nhau rồi thì “mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội”, vì thế mà chuyện phụ nữ tề gia, nội trợ ngày nay có lẽ được xem chỉ là… chuyện nhỏ. Đến ra mắt gia đình chàng, nhiều cô nàng đã phải đóng phim buồn, giọt ngắn, giọt dài, thậm chí phải chào thua vì gia đình người yêu quá xem trọng bữa cơm gia đình.

Chuyện nhỏ đắm tàu

Bảo Trân, nhân viên một công ty dược trên đường Trường Sơn, Q.10 tâm sự: ba mẹ bạn trai cô hơi khó tính nên ngày anh đưa cô về ra mắt gia đình, cô luôn chú ý từng cử chỉ của mình để ba mẹ anh vừa lòng. Nhưng Trân đâu ngờ ba mẹ anh muốn thử tài nấu nướng của cô. Mẹ anh rủ cô đi chợ, mặt cô cười tươi mà lòng thì đánh lô tô. Không hiểu cô lóng nga lóng ngóng thế nào mà lúc về nhà chặt thịt, nó cứ bay tứ tung. Đến phần nấu canh chua thì canh vừa mặn vừa chua, còn món thịt bò xào cứ dai nhách. Khi ăn, ba mẹ anh khen khéo làm cô ngượng đến mức muốn độn thổ. Thì ra cô cắt thịt bò sai thớ và xào quá lâu, canh chua thì quên cho đường. Sau lần đó, anh động viên cô học nấu ăn vì gia đình anh rất coi trọng chuyện nội trợ. Nhưng cô cũng tự bào chữa mình… không có thời gian. Sau vài tháng, cô về chơi nhà anh, thấy chuyện nấu ăn của cô vẫn như cũ, mẹ anh nói khéo để cô hiểu. Cuối cùng, không thắng nổi “chuyện nhỏ”, cô và anh nói lời chia tay. Cô chỉ còn biết trách chính mình kém chuyện bếp núc.

Không đến mức gặp gia đình bạn trai hơi khó tính, nhưng chị Bích Thuỷ, nhà ở chung cư Thanh Đa, Q.Bình Thạnh phải dở khóc, dở cười với người chồng kén ăn của mình. Cưới nhau về gần một năm mà vợ chồng chị cơm không lành, canh không ngọt cũng hết nửa năm vì mỗi chuyện cơm nước. Chị than, lúc yêu nhau cả hai thường xuyên ăn ngoài có nghe anh nói gì đâu? Nhưng lấy nhau chỉ một thời gian anh thấy ngán ngẩm vì cảnh thường xuyên phải dắt xe đèo vợ đi ăn, nay bún bò mai cháo, phở. Chị ấm ức, “nấu mệt anh ăn khen ngon còn thấy mát ruột mát gan, đằng này anh toàn chê là chê”. Tuy nói vậy nhưng chị cũng thấy lo lo, “chắc cũng phải nhờ bạn bè chỉ bí quyết nấu ăn để giữ chồng thôi, chứ không có ngày anh chán phở thèm cơm của người khác thì nguy lắm”, chị nói.

Tầm sư học nấu ăn

Anh Nhật Huy, nhà ở hẻm 575 Cách Mạng Tháng Tám, Q.10 cho biết cô người yêu của anh cái gì cũng được, riêng nấu ăn thì miễn bàn luận, nghĩa là cô không hề biết món gì khác ngoài mấy món sở trường: trứng luộc, rau luộc và trứng chiên. Trái lại, bố mẹ Nhật Huy là chủ quán ăn nên tài nấu nướng của anh cũng có tay nghề. Vì thế Huy tìm mọi cách để Thu Giang chịu học và tập nấu ăn, dù chỉ là các món ăn cơ bản trong bữa cơm gia đình. Lúc đầu cô nước mắt ngắn dài một phần vì tự ái, một phần vì quan niệm thời buổi bây giờ kiếm tiền mới quan trọng. Cô nghĩ: có tiền mướn người làm giúp, đi ăn ngoài cho khoẻ tội gì cả ngày cứ chúi mũi vào mấy chuyện nhỏ nhặt đó. Hai người suýt chút nữa thì chia tay. Khi mới bắt đầu học, cô nấu mà anh cứ chỉ tay 5 ngón, bảo phải làm cái này, cái nọ làm cô thêm bực. Lâu ngày Giang quen dần và thấy thú vị hơn vì nấu được món ăn ngon và còn được người yêu động viên khuyến khích.

Nếu như Thu Giang may mắn có người yêu biết nấu ăn để dạy cho mình thì Hải Duyên (hẻm 322 Lạc Long Quân, Q.Tân Bình) sau giờ đi làm về phải tất tả chạy đến Nhà văn hoá Phụ nữ học nấu ăn theo yêu cầu mà cũng là điều kiện của người yêu và gia đình. Duyên nói: phải chi hồi bé được bố mẹ kèm cặp chuyện nấu ăn cũng đỡ, lúc còn bé ở quê đã có mẹ lo hết. Vào thành phố học đại học, mẹ thương cô, giúp cô có cả người lo chuyện cơm nước, dọn dẹp nhà cửa. Giờ đây chuẩn bị lập gia đình, nấu ăn với cô là cả một vấn đề… không nhỏ. Vậy là  phải chịu khó học để trở thành dâu thảo, vợ hiền trong mắt anh và bố mẹ chồng.

Không nội trợ… vẫn hạnh phúc

Nghe chuyện những người bị điêu đứng chuyện tình duyên vì không thạo bếp núc, chị Hồng Nga tự hào khoe: “Con gái không biết nội trợ không có gì phải sợ ế. Nga không hề nấu ăn nhưng đã lập gia đình hơn 5 năm, sống chung với bố mẹ chồng mà vẫn hạnh phúc”. Chị là người rất sành ăn, có thể nhận xét món ăn này thiếu gia vị gì, thêm gì cho ngon nhưng lại là người không bao giờ chịu vào bếp cho dù chỉ để nấu một vài món ăn đơn giản. Lúc mới về gia đình chồng, ba mẹ chồng chị cũng lời nặng, tiếng nhẹ nhưng chị đã có bí quyết riêng để gia đình hạnh phúc. Bù cho những “yếu kém” đó, chị luôn quan tâm đến mọi người trong nhà và luôn sống vui vẻ. Không nấu ăn được nên chị thường mua những món ngon cho bữa cơm. Chị  thủ thỉ với mẹ chồng giúp để chị có thời gian kiếm tiền và lo cho con cái hơn.

Trường hợp như chị Hồng Nga, có lẽ không phải là hiếm trong cuộc sống ngày nay nhưng để được chồng và bố mẹ chồng thông cảm, san sẻ công việc gia đình thì còn tuỳ thuộc vào mỗi gia đình, mỗi người. Khi cuộc sống ngày càng phát triển, người phụ nữ dành nhiều thời gian cho công việc hơn. Các bạn gái trẻ nếu biết thêm công việc bếp núc, chợ búa và chăm sóc gia đình thì vẫn không bao giờ thừa vì nó luôn là thiên chức của người vợ và người mẹ.

QUỲNH NHƯ

Con đầu lòng, con giữa và con út

Ðứa con đầu lòng bao giờ cũng đem lại cho đôi vợ chồng trẻ niềm hạnh phúc to lớn. Nếu cưới nhau đã lâu, hai vợ chồng đã lớn tuổi, mới sinh được con muộn thì đứa con đó lại càng quý.

Con đầu lòng

Người xưa hay chúc tụng vợ chồng đó bằng câu “lão bạng sinh châu” (con trai đã già mà còn sinh được ngọc). Trong một đại gia đình, nhiều anh em, người nào có con đầu lòng đầu tiên thì đứa con đó sẽ được các chú, bác yêu chuộng gấp bội. Nhiều gia đình cho rằng có đứa con sẽ làm cho tình cảm gia đình bền chặt, thắm thiết hơn. Trong các gia đình Á Ðông, phong tục trọng nam khinh nữ còn nặng, đứa con đầu lòng là con trai thường được quý hơn con gái. Có con đầu lòng là con trai coi như dòng họ đã có người nối dõi tông đường. Trong một xã hội mà gia đình chỉ có một con như xã hội Trung Quốc, việc sinh con trai đầu lòng lại càng quan trọng.

Con đầu lòng cũng là nạn nhân của sự thiếu kinh nghiệm của cha mẹ, do mới sinh lần đầu. Do vị trí đặc biệt trong gia đình, con đầu lòng vừa là niềm hy vọng vừa là chỗ dựa của cha mẹ. Cha mẹ thường giao cho nó trách nhiệm coi sóc và làm gương cho các em. Giúp đỡ cha mẹ, làm “anh hai” (hay “chị hai”) của các em, là điều tự nhiên và hợp lẽ nhất trong các gia đình lao động nghèo và neo đơn. Nhưng các nhà giáo dục và tâm ý học khuyên các bậc cha mẹ không nên quên rằng các cháu đầu lòng dẫu sao cũng là những đứa trẻ như những đứa trẻ khác, nếu có điều kiện hãy để cho nó được sống tuổi thơ ngây của nó. Tuổi thơ ngây, đời người chỉ có một lần, thật đáng tiếc là trong hoàn cảnh hiện nay của nước ta, các cháu bắt buộc phải già trước tuổi, và nếu có thể thì cha mẹ không nên làm cho chúng già thêm.

Con giữa

Ðứa (hoặc những đứa) con giữa – tức là giữa anh cả và em út – có vị trí bình thường hơn, ít đặc biệt hơn. Nó có thuận lợi là có thể “liên minh” hoặc với anh cả hoặc với em út, tuỳ theo trường hợp. Nhưng các nhà tâm lý lại cho rằng chính đứa con (hoặc những đứa con) ở giữa là những đứa mà cha mẹ thường ít quan tâm hơn. Cháu không có đặc quyền của con đầu lòng cũng như của con út. Nếu cha mẹ không chú ý thì nó sẽ cảm thấy ít được yêu thương và không quan trọng bằng những đứa khác. Nó sẽ tự co mình lại, dồn nén tình cảm hoặc tìm cách để thu hút sự chú ý của cha mẹ. Nhưng mặt khác, cũng có khía cạnh tích cực trong vị trí này: ít được cha mẹ chú ý có nghĩa là sẽ ít chịu áp lực hơn. Nó dễ có nhiều quan hệ tốt với mọi người, có thể đóng vai trò người hoà giải và xoa dịu những bất đồng hàng ngày trong anh em.

Con út

Cha mẹ thường có xu hướng cho nó là “bé” ngay đến lúc nó không còn bé nữa, coi nó là “thằng nhỏ” còn những đứa khác là “thằng lớn”. Ðặc biệt là khi cha mẹ đã quyết định thôi sinh đẻ thì thằng út dù lớn đến đâu cũng được coi là đứa bé nhất. Sự nuông chiều đặc biệt của cha mẹ và các anh chị lớn thường là nguyên nhân hư hỏng của nhiều con út. Nhưng nhiều khi ngược lại, có không ít phân bì ganh tỵ từ phía anh chị lớn. Thương yêu con thì cha mẹ phải đòi hỏi ở con như những đứa khác và giao cho nó những trách nhiệm tuỳ theo lứa tuổi, tạo điều kiện phát triển bình thường như các anh chị nó.

Con sinh đôi

Ðối với những đứa con sinh đôi (hay sinh ba), người ta khuyên cha mẹ nên coi các cháu như anh em, chị em bình thường không hơn, không kém. Ðiều đó có nghĩa là mỗi cháu sẽ trưởng thành bình thường, phát triển nhân cách riêng của mình mà không lệ thuộc người anh em song sinh. Nếu các cháu muốn sống chung, chơi chung với nhau thì cha mẹ không nên bắt buộc các cháu phải tách ra, nhưng nên khuyến khích các cháu sống tự lập, mỗi đứa tìm lấy con đường phát triển riêng của mình và có các bạn riêng. Không nên nhấn mạnh sự giống nhau giữa các cháu. Phải gọi chúng bằng tên riêng của mỗi đứa. Phải chú ý đến đặc điểm của từng đứa. Thí dụ: “Con biết rõ hoa lá, con hái cho mẹ một bông hoa…”, còn “con thích bơi cuối tuần sẽ về nhà dì ba để bơi…”. Tuyệt đối không nên cho hai đứa hai cái áo, một cái bánh như nhau, cùng một lúc. Trái lại, phải chú ý đến tính tình của từng đứa, như thế các cháu sẽ thấy cha mẹ yêu mình hơn.

Anh Tuấn

Lấy nhau rồi mới biết…

Ngày cưới, bạn bè mừng vì anh lấy được người con gái xinh đẹp, dịu dàng. Ba mẹ anh vốn khó tính nhưng cũng hài lòng với con dâu. Nào ngờ, cưới nhau chưa đầy ba tháng, vợ chồng anh đã ra tòa ly hôn. Cả hai thuận tình ly hôn, lý do đưa ra là “không hợp nhau”.

Nhưng, nguyên nhân thực sự là do họ thất vọng về nhau ngay từ những ngày đầu chung sống. Cũng vì khi yêu, ai cũng cố tạo cho mình vẻ ngoài thật hoàn hảo…
Vợ làm biếng
Lấy nhau rồi mới biết vợ làm biếng – Ảnh minh họa
Lấy nhau rồi anh mới biết, vợ mình lười nhác và thích đùn đẩy việc cho người khác. Ngày trước, khi còn yêu, nhà anh có việc gì cô đều về phụ giúp nhiệt tình, thể hiện mình là người đảm đang, khéo léo. Anh tự hào về vợ và cảm thấy mình may mắn. Nhưng, sau ngày cưới, những ngày giỗ chạp, vợ anh luôn tìm cách trốn việc, kiếm cớ để khỏi tham gia hoặc đến thật trễ, khi cỗ bàn đã xong xuôi. Áo quần bẩn của hai vợ chồng, cô dồn thành từng đống, anh thấy chướng tai gai mắt thì tự đi mà giặt. Nhà cửa bừa bộn cô cũng không thèm dọn dẹp, chỉ thích ngủ khi rảnh rỗi. Những bữa cơm gia đình trở nên nặng nề khi vợ nấu những món không thể nuốt nổi, anh kêu ca thì bị dội ngay gáo nước lạnh “tháng đưa có nhiêu tiền mà đòi hỏi này nọ”…
Còn vợ anh, ngày mới quen, nghe anh giới thiệu đang làm tại dự án X, cô đã nhẩm tính ngay tiền lương hàng tháng của anh và rất hài lòng. Lúc đó, có anh chàng đang làm hải quan ngấp nghé nhưng cô không thèm để ý. Vì vậy, khi nhận tháng lương đầu tiên từ tay chồng, cô suýt xỉu vì vỏn vẹn chưa đầy bốn triệu. Hình ảnh người đàn ông tháo vát, giỏi kiếm tiền của chồng sụp đổ thê thảm. Trái tim cô lại nghĩ về anh chàng nọ và hối tiếc vì sự lựa chọn của mình.

Chỉ chừng ấy thôi đã khiến vợ chồng anh thất vọng về nhau, không ngừng tung hê những cái xấu của nhau ra ngoài. Vợ anh công khai nhắn tin hò hẹn với người tình cũ, anh tìm đến rượu để giải sầu. Tổ ấm nhỏ vừa xây hoang tàn lạnh lẽo…

Giá như hai người chịu tìm hiểu kỹ trước khi cưới thì đâu đến nỗi phải “vỡ mộng” nhanh đến vậy…
Theo PNO

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống