Biết thế em cưới anh sớm hơn

Từ khi lấy anh, cuộc sống của em đã tốt hơn rất nhiều. Anh luôn là chỗ dựa vững chắc cho em cả về vật chất lẫn tinh thần. Hơn thế nữa, anh cũng luôn yêu quý và lo lắng cho gia đình em.

Người ta nói: Là con gái nếu phải lựa chọn giữa người mình yêu và người yêu mình thì thà lấy người yêu mình chứ đừng lấy người mình yêu. Nhưng dù lấy người nào đi nữa thì niềm vui của ta cũng sẽ không được trọn vẹn, giống như đường tròn bị khuyết mất một nửa. Như vậy, thật hạnh phúc cho những ai lấy được người mình yêu mà cũng là người yêu mình. Và em là một trong những người may mắn đó.

Anh – người em yêu cũng là người chồng thân thương của em. Em nhớ mãi câu nói của anh lúc mới quen: “Sau này khi cưới nhau rồi anh sẽ yêu em nhiều hơn bây giờ”. Lúc đó em nghe vậy thôi chứ cũng không tin lắm, vì nghĩ rằng: khi yêu nhau thì người con trai nào mà chẳng nói lời ngon ngọt để làm vui lòng bạn gái, chứ cưới rồi thì chẳng thể nào còn được như lúc mới yêu. Nhưng giờ đây khi đã là vợ anh rồi, em ngẫm lại thấy anh nói đúng.

Em cảm nhận được tình yêu của anh dành cho em nồng nàn hơn, ấm áp hơn bởi vì em biết anh là người đàn ông có trách nhiệm luôn muốn lo lắng, bao bọc cho cuộc sống của vợ. Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng mình đi chơi xa với nhau không? Đó là dịp Tết nguyên đán năm ngoái, anh đã xin cha mẹ dẫn em đi Đại Nam chơi, vì trong Đại Nam quá lớn, đi cả buổi sáng vẫn chưa hết. Đến trưa, mỏi mệt nên mình tìm chỗ nghỉ ngơi. Người ta thì có chiếu trải lên bãi cỏ nằm nghỉ, người thì có võng mắc lên cây nằm, còn mình thì chẳng có gì do không chuẩn bị trước.

Nhưng lúc đó, cả hai đều mỏi mệt và rất buồn ngủ, chẳng còn cách nào khác anh đã cởi áo khoác ra lót xuống cỏ cho em nằm, còn anh nằm ở ngoài đưa tay ra làm gối cho em tựa vào. Nằm được một lúc thì em cảm nhận được tay anh đang mỏi và đã từ chối không chịu nằm trên tay anh nữa. Em hỏi anh: Có mỏi tay không anh? Nhưng anh trả lời không và nói một câu mà em rất ấn tượng, còn nhớ như in: “Chỉ có chuyện nhỏ này mà anh không làm được cho em thì sau này anh có thể làm được gì cho em chứ?”

Anh bắt em nằm trên tay anh ngủ tiếp. Nhờ vậy mà em ngủ thật ngon, thức dậy cả hai đều khỏe khăn và sẵn sàng cho cuộc vui chơi tiếp theo. Từ việc làm tưởng như rất nhỏ nhoi đó của anh mà em biết rằng mình đã tìm đúng bến đỗ an toàn cho cuộc đời này.
Từ khi quen nhau tới giờ anh luôn mang đến niềm vui cho em, chưa bao giờ để em phải buồn hay giận hờn vì anh điều gì. Cũng chính vì tình yêu quá lớn của anh đã làm thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của em. Trước kia em luôn nghĩ, sau này ra trường mình phải đi làm 4, 5 năm gì đó để giúp đỡ cha mẹ một thời gian, rồi đến khi 28 tuổi trở lên mới có chồng vì thấy cha mẹ nuôi em ăn học vất vả.

Ai cũng bảo em đừng nên có chồng sớm, nếu có chồng rồi sẽ không thể nào lo cho cha mẹ được đâu và em cũng tự nhủ như thế. Nhưng thật không ngờ mình lại kết hôn sớm hơn dự định. Dù biết là con gái mới ra trường chưa kịp lo cha mẹ được gì mà có chồng đã bị nhiều người bàn tán nhưng giờ đây nếu cho em lựa chọn lại em cũng sẽ quyết định như thế.

Từ khi lấy anh, cuộc sống của em đã tốt hơn rất nhiều. Anh luôn là chỗ dựa vững chắc cho em cả về vật chất lẫn tinh thần. Hơn thế nữa, anh cũng luôn yêu quý và lo lắng cho gia đình em và em cảm nhận được rằng anh xem cha mẹ em như cha mẹ ruột của mình luôn muốn cùng em báo đáp công ơn dưỡng dục sinh thành của cha mẹ.

Từ khi anh về làm rể, nhà em vui vẻ hẳn lên, có anh về ngôi nhà thêm rộn rã, xôm tụ. Em luôn tự hào về anh vì anh có khả năng giao tiếp, có kiến thức rộng, anh luôn tự tin khi tiếp xúc với mọi người vì thế dễ chiếm được thiện cảm của những người xung quanh. Em luôn hài lòng về anh và thấy mình thật may mắn khi được làm vợ anh. Nhưng cuộc sống không có gì là hoàn hảo cả. Vì hoàn cảnh công việc mà vợ chồng mình mỗi người một nơi.

Từ khi cưới nhau tới giờ ít khi nào mình được ngủ chung với nhau hơn 2 đêm, bởi anh thì làm ở Sài Gòn còn em sống với bố mẹ và đi làm ở Cần Thơ. Cuối tuần anh được nghỉ chiều thứ bảy và chủ nhật nên tuần nào anh cũng về thăm em. Lúc đầu thì chiều thứ bảy anh về chiều chủ nhật anh lại đi, nhưng dần dần chúng ta thấy thời gian ở bên nhau như vậy là ít quá. Bao nhiêu đó, chẳng đủ để em hết nhớ anh sau một tuần dài đăng đẳng. Vì thế chúng mình đã kéo dài thêm thời gian ở bên nhau bằng cách thay gì chiều thứ bảy anh đi thì mình đổi lại sáng thứ hai anh đi sớm.

Khoảng 3, 4 giờ sáng em thức dậy để đưa anh ra bến ra xe về Sài Gòn, khi về đến Sài Gòn thì cũng vừa đúng giờ anh đi làm luôn. Tuy thức sớm như vậy có hơi cực một chút nhưng đó là cách duy nhất để vợ chồng chúng ta có thêm thời gian ở bên nhau. Cứ như thế đã nửa năm trôi qua, anh vẫn đi đi về về để thăm em. Khoảng cách giữa Cần Thơ và Sài Gòn dường như đã xích lại gần nhau hơn kể từ khi chúng ta cưới.

Nhiều người đã nói với em: em đã quá chủ quan khi dám để anh sống ở Sài Gòn một mình như vậy, đàn ông không có vợ bên cạnh rất dễ bồ bịch, lăng nhăng. Mặc cho ai nói gì em vẫn không quan tâm và luôn khẳng định với mọi người chồng em là người đàn ông rất mẫu mực, không bao giờ có chuyện vợ bé, vợ nhỏ đâu. Nghe xong mọi người đều cười và bảo em thơ ngây quá, trên đời này có rất nhiều chuyện không thể nào ngờ trước được đâu, chủ quan quá coi chừng mất chồng mà không hay.

Kể cả thằng bạn thân em nó cũng nói: tao là con trai nên tao hiểu đàn ông ai mà không ham “của lạ”, mày đừng có tin tưởng chồng quá. Nhưng dù cho có bao nhiêu lời nói ra nói vào đi nữa thì niềm tin của em dành cho anh vẫn nguyên vẹn như ngày đầu, cũng giống như tình yêu của anh dành cho em không hề thay đổi mà ngày càng sâu lắng và nồng nàn hơn theo năm tháng.

Dù chúng ta cưới nhau chưa lâu chỉ mới hơn nửa năm, bao nhiêu đó chẳng là gì so với quãng đời còn dài sau này của chúng ta. Nhưng em tin: Thời gian sẽ không làm phai phôi một tình yêu đẹp mà nó làm cho tình yêu ngày càng đẹp hơn và ngày một lớn dần hơn trong mỗi chúng ta. Đối với em, có được người chồng hiểu và thương vợ như anh đã là “hạnh phúc như mơ” của em rồi.

Vợ yêu

Cám ơn em đã làm vợ anh

Anh cảm thấy rất tự tin đối phó với khó khăn trong công việc làm ăn và cuộc sống khi có em đứng ở phía sau. Anh nhận ra rằng càng ngày càng yêu em nhiều hơn. Anh muốn sống với em thêm ít nhất 5 lần kỷ niệm 10 năm nữa.

Đến hôm nay vợ chồng mình đã cưới nhau được 10 năm rồi đấy. Anh thật không ngờ là mình đã cưới một cô bác sĩ vừa tốt nghiệp thông qua sự giới thiệu của người quen mà thật tâm là lúc đó anh không yêu em sâu đậm. Mặc dù em được đánh giá là một trong số các hoa khôi của khóa và được nhiều anh chàng theo đuổi trong trường đại học, nhưng vì không thích quen bạn gái qua người khác giới thiệu nên lúc quen em, anh hơi miễn cưỡng, thậm chí anh đã chia tay em sau một thời gian ngắn.

Với sự thúc ép từ gia đình và dựa vào lý trí của một thanh niên 31 tuổi, anh quay lại và quyết định cưới em làm vợ. Sau buổi tiệc cưới, anh thật sự lo lắng, không biết cuộc sống của mình với người vợ mới cưới sẽ ra sao: đau khổ hay hạnh phúc?

10 năm qua là thời gian dài và vất vả cho em khi sống với cha con anh cùng với tính luộm thuộm, lề mề, hời hợt của anh. Cũng trong khoảng thời gian đó, em đã không nề hà giúp anh gánh vác những việc không chỉ cho ba cha con anh mà còn cho công việc của gia đình, ba má.

Nhìn lai sau 10 năm chung sống, anh cảm thấy rất tự tin đối phó với khó khăn trong công việc làm ăn và cuộc sống khi có em đứng ở phía sau. Anh đã hoàn thiện hơn trước đây rất nhiều, có một con trai và một con gái, xinh đẹp ngoan ngoãn, học giỏi, nhờ có em dạy dỗ; quan hệ giữa anh và ba, hai em cũng tốt lên rất nhiều. Được như thế là nhờ có phần công sức lớn lao của em đó!

Anh nhận ra rằng càng ngày càng yêu em nhiều hơn. Anh muốn sống với em thêm ít nhất 5 lần kỷ niệm 10 năm nữa mặc dù sức khỏe của em đang có vấn đề. Cho dù có biến cố gì xảy ra đi nữa, hãy hứa với anh là em sẽ giữ sức khỏe của mình để cùng anh và hai con tiếp tục đi đến tận cùng con đường hạnh phúc gia đình mà hai ta đã xây dựng trong 10 năm qua nhé. Anh cũng hứa sẽ cố gắng hơn để những thời khắc kỷ niệm 10 năm của cuộc sống vợ chồng mình trong tương lai sẽ tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.

Để kỷ niệm 10 năm ngày cưới đầu tiên này, anh chỉ có một câu để nói với em: “Cám ơn em đã lấy anh”. Với anh, em đã, đang và sẽ mãi mãi là người vợ tuyệt vời nhất trên thế gian này.

Dũng

Nhớ anh- người đàn ông có nụ cười trẻ thơ

Chỉ cần nhìn thấy ánh mắt anh từ xa là tim em đập thình thịch, tay chân luống cuống chẳng biết phải làm gì. Chưa một giây ngừng nghĩ về anh, ngừng thắc mắc tại sao anh bỗng im lặng lâu đến như vậy.

i miss you
i miss you

Đã 6 tháng kể từ khi em và người ấy cách xa nhau, 6 tháng- một khoảng thời gian đủ dài để em có thể quên và bắt đầu chuyện tình yêu với một người khác, tất nhiên, với điều kiện anh không xuất hiện và bước vào cuộc đời em.

Em nghĩ anh là một người vô cảm, sau những gì anh đã làm với em, anh lại quay lưng và nhìn em như một người xa lạ, anh có thể cho em một lời giải thích chứ? Nếu đối với anh, những điều đó không là gì thì anh đã giết chết trái tim em rồi. Phải chăng anh nghĩ đứa con gái này chỉ đang đùa giỡn với anh?

Anh à, anh có hiểu được em sẽ không bao giờ làm những điều đó với một người mà em không yêu thương? Em biết mình đã mắc một sai lầm lớn khi ở bên anh những ngày tháng đó, chỉ để quên đi chuyện tình yêu trong quá khứ, em không ngờ mình lại ngu ngốc và trẻ con đến thế.

Chợt một ngày tỉnh dậy em thấy mình không còn nhớ người cũ nữa, không còn muốn biết người đó đang làm gì, nghĩ gì, yêu ai… Vài lần đón đưa, rồi những tin nhắn hiếm hoi từ một người vô tâm khiến em vui hơn bao giờ hết, em thấy ấm áp và giữ gìn, trân trọng nó như một phần cuộc sống của mình. Từng dòng suy nghĩ của em cứ từng giờ từng phút chỉ hướng về anh. Em nhớ đến phát điên người đàn ông có nụ cười của một đứa trẻ. Những cảm xúc cứ dần đầy lên mà em không hề hay biết, rồi chợt bối rối em nhận ra rằng: Em đã lại yêu!

Không quá lâu để từ một đứa con gái vô tư, thoải mái đi chơi với anh, trò chuyện với anh, chẳng ngại ngùng khi ngồi sau xe anh, cho đến bây giờ, chỉ cần nhìn thấy ánh mắt anh từ xa là tim đã đập thình thịch, tay chân luống cuống chẳng biết phải làm gì. Chưa một giây ngừng nghĩ về anh, ngừng thắc mắc tại sao anh bỗng im lặng lâu đến như vậy. Trong đầu em lúc nào cũng chỉ có một câu hỏi: Tại sao những ngày tháng đó anh đã ở bên cạnh em, quan tâm em, đối với anh em đã là gì vậy?

Liệu em có đủ dũng cảm để nói hết với anh, rằng em đã yêu, đã đợi, và đã thất vọng? Liệu anh có tin rằng những khi vô tình thấy em khóc, những giọt nước mắt đó không phải vì người ấy, mà là vì anh. Biết rằng tình cảm anh không có, và đến giờ phút này em cũng không muốn thay đổi hiện tại nữa, chỉ mong rằng em có thể mở lòng và anh cũng vậy. Nếu anh ngừng im lặng và nói hết suy nghĩ của anh về chuyện chúng ta ngày trước, em sẽ thấy thanh thản mà tiếp tục sống, em đã đánh mất đi nụ cười quá lâu rồi anh biết không.

Dù anh không phải người đầu tiên em thích, nhưng là người đầu tiên em dành hết yêu thương trọn vẹn, là người đầu tiên em đặt hết niềm tin và hy vọng. Là người đầu tiên em kiên nhẫn chờ đợi, là người đầu tiên khiến em khóc dù chẳng là ai. Người duy nhất gọi em là “cô gái của anh”, yêu và nhớ anh rất nhiều.

Đông

Vợ tôi muốn ăn Tết ở nhà mẹ đẻ

Tuần trước mình nói rằng sắp Tết rồi, vợ chồng và con nên chuyển về nhà ăn Tết đi, nhưng vợ không đồng ý và nói rằng về nhà ăn Tết có mình em và anh thì làm sao chăm sóc được con, ở đây còn nhờ bà ngoại.

Mình tên Thành, ở Hà Nội. Chuyện của mình không biết to hay nhỏ, nhưng vì buồn nên mình muốn được chia sẻ và nhận được lời khuyên. Hai vợ chồng mình sinh được một con, nay cháu gần một tuổi rồi. Khi hết thời hạn nghỉ, vợ mình phải đi làm nên đã chuyển sang bên ngoại ở để nhờ bà ngoại theo dõi, quản lý người giúp việc. Vợ mình bảo vậy vì không thể giao con cho người giúp việc, không thể tin được. Mình biết đặc điểm của bên ngoại nên không thích sang đó ở, nhưng vì vợ muốn như thế nên đành chịu và làm theo.

Tuần trước mình nói rằng sắp Tết rồi, vợ chồng và con nên chuyển về nhà ăn Tết đi, nhưng vợ không đồng ý và nói rằng về nhà ăn Tết có mình em và anh thì làm sao chăm sóc được con, ở đây còn nhờ bà ngoại. Khi nghe nói vậy, mình rất buồn vì các bạn biết đấy, mỗi khi xuân về, ai ai cũng muốn đoàn tụ với gia đình trong một không khí đầm ấm và độc lập.

Vợ chồng mình có nhà riêng, không phải ở chung và phụ thuộc vào ai. Mình có suy nghĩ rằng hai vợ chồng nên độc lập và phải tự chủ trong việc chăm sóc con cái. Trường hợp khó khăn quá hoặc vượt quá khả năng thì mới nhờ vả đến bên nội, bên ngoại. Mình có thể sắp xếp được thời gian (ngoài giờ hành chính) để giúp vợ chăm sóc con.

Mình có thể đi chợ, nấu ăn, giặt quần áo cho gia đình và thực tế mình đã làm những công việc này khi vợ có bầu. Về kinh tế, mình cũng kiếm được tiền để gia đình đủ ăn, đủ tiêu, đủ để thuê người giúp việc. Công việc của vợ không phải đi làm quá nhiều buổi trong tuần, có nhiều thời gian để chăm con, vậy mà vẫn cứ thích ở bên ngoại, thế mới tức chứ.

Mình suy nghĩ vậy thôi chứ không tâm sự được với vợ vì 2 vợ chồng hay khắc khẩu. Mỗi khi mình nói chuyện để thể hiện ý kiến là vợ lại gạt đi, cáu giận và không quan tâm đến ý của chồng như thế nào. Vì vậy, qua mục Tâm sự, mình muốn được sự chia sẻ và nhận được lời khuyên nên thực hiện một cách nào đó để gia đình nhỏ mình được ăn Tết vui. Mong nhận được ý kiến từ các bạn, xin cảm ơn.

Thành

Giả vờ bị tai nạn để hoãn cưới

Trên đường ở đơn vị về nhà để chuẩn bị hôm sau lên nhà tôi, anh bị tai nạn. Em gái anh gọi điện báo tôi, vậy nên gia đình anh không lên được. Nghe vậy gia đình tôi không tin, cho là lý do, bảo tôi đi bỏ luôn đứa bé. Trong 2 ngày tôi gọi cho anh mà điện thoại không liên lạc được.

Tôi là con gái một trong gia đình, từ nhỏ tôi thiếu đi tình thương của người cha, cha tôi làm công nhân và đã xây dựng gia đình với người khác được 2 em gái. Một mình mẹ nuôi tôi ăn học. Học xong cao đẳng tôi đi làm một thời gian, sau đó đi học tiếp đến nay đã học xong liên thông đại học và đang làm tại xã.

Trong suốt thời gian học phổ thông đến cao đẳng, tôi luôn tự nhủ không vướng bận vào yêu đương để học cho tốt. Tôi tự hứa với mình phải khi nào học xong, có công việc ổn định mới tính đến chuyện yêu đương, kết hôn. Bên cạnh đó tôi cũng sợ lấy chồng rồi lại rơi vào tình cảnh như mẹ bị chồng phụ bạc, một thân một mình nuôi con. Vì vậy tôi bỏ qua tất cả sự quan tâm của những người đến với mình.

Cho đến một lần đi đám cưới chị gái con nhà bác, tôi đã gặp anh. Lúc ấy tôi đang học tiếp đại học. Anh là bộ đội chuyên nghiệp, là thủ trưởng của anh rể. Sau nhiều lần nói chuyện, đi chơi, thấy hợp tôi nhận lời yêu anh. Mẹ và gia đình tôi biết phản đối, gia đình anh cũng vậy, bố mẹ anh chuyển anh về công tác gần nhà, nhưng chúng tôi vẫn liên lạc. Anh thường xuyên lên thăm tôi, chúng tôi đã động viên nhau sẽ vượt qua tất cả.

Trong một lần anh lên thăm, bạn tôi về quê, chỉ có tôi và mình anh, chuyện đó đã xảy ra do cả tôi và anh không kiềm chế được bản thân. Thật không may lần đó tôi lại bị dính bầu luôn. Tôi gọi điện nói anh biết, anh bảo sẽ thưa chuyện với gia đình rối bố mẹ anh sẽ lên nói chuyện người lớn. Gia đình tôi biết chuyện, bắt tôi phá bỏ đứa bé hoặc cưới thì phải cưới luôn. Nhưng anh lại bảo năm nay tôi không được tuổi, cứ để vậy đẻ, tới cuối năm cưới, giờ tôi đã 26 tuổi. Anh gọi điện cho mẹ tôi cũng nói vậy. Mẹ tôi không đồng ý.

Trên đường ở đơn vị về nhà để chuẩn bị hôm sau lên nhà tôi, anh bị tai nạn. Em gái anh gọi điện báo tôi, vậy nên gia đình anh không lên được. Nghe vậy gia đình tôi không tin, cho là lý do, bảo tôi đi bỏ luôn đứa bé. Lúc ấy tôi khủng hoảng thật sự không biết nên làm thế nào. Mọi người để cho tôi 2 ngày suy nghĩ, đưa ra quyết định.

Trong 2 ngày tôi gọi cho anh mà điện thoại không liên lạc được. Cuối cùng tôi quyết định bỏ đi đứa con của mình. Tôi thật xấu xa. Thời gian một 2 tháng sau khi xảy ra chuyện với tôi thật nặng nề. Tôi không tin vào bất cứ thứ gì, không tin ai. Ngoài mặt khi đi học, đi làm, tôi vẫn tỏ ra bình thường, nhưng khi một mình tôi chỉ biết khóc. Buồn quá!

Ngày đó hình ảnh những lúc ở bệnh viện cứ ở trong đầu tôi. Dần dần đúng là thời gian sẽ làm nguôi ngoai mọi chuyện nhưng tôi đã không còn cảm thấy hứng thú với mấy chuyện yêu đương. Tôi không tin có tình yêu trên đời, cũng thỉnh thoảng lại nhớ về anh.

Nói về anh, khi biết tôi bỏ đứa con đi anh nói không nên giữ mối quan hệ này vì tôi đã bỏ con của anh. Hơn một tháng trở lại đây, anh lại gọi điện cho tôi. Tôi không bắt máy, anh lại nhắn tin, tôi nói không muốn có bất cứ mối quan hệ nào với anh. Anh xin lỗi, rằng anh đã sai, xin tôi tha thứ, rằng trong thời gian qua đã cố tình không liên lạc để quên tôi nhưng không quên được, mong tôi quay lại.

Tôi giờ không biết có nên tin anh, một người từng bỏ rơi tôi như vậy không nữa. Tôi phải làm như thế nào đây? Mọi người hãy giúp tôi giải quyết vấn đề này.Cảm ơn mọi người rất nhiều.

Linh

1 người

Điên đầu vì bị chồng chơi xỏ

Công nợ tôi vay để vợ chồng kinh doanh anh đổ hết lên đầu tôi và nói tôi tự xoay sở. Anh còn nói vợ chồng mà suôn sẻ thì anh cùng tôi đòi nợ để trang trải, nếu không thì anh mặc kệ. Rồi còn can thiệp để họ chậm trả tiền tôi, vì anh biết tôi chậm thu nợ ngày nào thì phải chịu lãi cao ngày đó.

Khi tôi đang đau khổ vì chia tay mối tình đầu thì anh đến. Anh chăm sóc và chia sẻ buồn vui với tôi. Tôi đồng ý nhận lời yêu anh trong vòng 3 tháng quen nhau. Sau đó một năm, chúng tôi chính thức là vợ chồng. Những tưởng hạnh phúc đã mỉm cười với tôi nhưng ngược lại 8 năm sống bên anh tôi đã phải trải qua những thăng trầm tưởng chừng như không thể vượt qua nổi.

Sau đám cưới một tháng, tôi tình cờ phát hiện ra anh đã có con riêng, đau khổ và thất vọng vô cùng, nhưng vì thương đứa con trong bụng và cũng vì anh đã xin lỗi, cầu xin nên tôi đã nén nỗi đau của mình mà không dám chia sẻ với ai. Tưởng chừng chỉ có vậy nhưng sóng gió bắt đầu nổi lên trong cuộc sống của chúng tôi.

Khi tôi mang thai đến tháng thứ 6, anh bị bắt vì gây rối trật tự nơi công cộng. Bụng mang dạ chửa vượt mặt, tôi lặn lội đi chạy để lo cho anh được tại ngoại. Hai năm sau tôi sinh tiếp bé thứ 2, do đó kinh tế bắt đầu khó khăn, lương tôi không đủ để trang trải. Vì gia đình chồng vốn có nghề kinh doanh, anh làm cho bố chồng tôi, nhưng vốn bố con không hợp nhau, cùng với sự bất đồng trong kinh doanh nên vợ chồng tôi xin phép ra làm riêng. Tôi đã đứng tên vay toàn bộ số tiền để đầu tư kinh doanh, tin tưởng anh sẽ cố gắng vì vợ vì con mà làm ăn, trước đây anh là kẻ ăn chơi trác táng – theo lời của bố mẹ chồng tôi, nhưng tôi đã nhầm.

Anh suốt ngày cắm đầu vào game online mặc kệ tôi với bộn bề công việc. Tôi thân gái nhưng suốt ngày bươn trải, ngày ngày rong ruổi hết tỉnh nọ tỉnh kia mưu sinh nhưng anh vẫn mặc kệ tôi với công việc và vẫn ngày đêm cày game. Anh lấy tiền hàng để mua đồ ảo trong game để thể hiện đẳng cấp của mình. Thị trường ngày càng có sự cạnh tranh, tôi loay hoay xoay sở một mình. Anh làm việc theo cảm hứng, khi nào thích thì anh làm, hoặc chỉ đạo đưa ra ý tưởng và kế hoạch còn người thực hiện là tôi.

Bố mẹ đẻ và anh chị vì thương tôi đã cho mượn sổ đỏ của gia đình để vay ngân hang, để có vốn kinh doanh. Nhưng tình hình kinh tế khó khăn, thị trường cạnh tranh từng tí một. Hàng bán ra không thu được tiền về trong khi đó tiền hàng tôi phải thanh toán với chủ, vì vậy tôi đã phải gánh những khoản lãi vay ngoài tương đối cao. Nhưng anh không vì đó mà quan tâm đến công việc. Anh vẫn vậy, vẫn rút tiền tiêu pha, vẫn tự đi thu tiền của khách hàng giấu tôi để tiêu. Khi tôi đòi họ thì mới té ngửa ra là anh đã lấy và tiêu hết rồi.

Tôi đã nói chuyện và khuyên anh nhiều lần, anh hứa sẽ thay đổi nhưng chỉ được một thời gian, đâu lại vào đấy. Không chỉ có vậy, kinh tế khó khăn, gia đình chồng cũng không tránh khỏi vòng xoáy đó. Bố chồng nhờ tôi vay một khoản tiền, một lần nữa tôi lại mượn sổ đỏ nhà chị gái để vay tiền cho ông. Nhưng sau đó ông lại bắt tôi phải chịu khoản vay đó vì bảo chồng tôi đã lấy tiền của ông tiêu nên bây giờ tôi phải có trách nhiệm trả.

Tôi buồn chán vô cùng, suy nghĩ nhiều quá nên dẫn đến bị rối loạn lo âu trầm cảm, tôi như người sắp chết, mệt mỏi, căng thẳng nhưng vẫn phải gánh gồng công việc. Nhờ gặp thầy gặp thuốc tôi đã đỡ hơn. Tôi không phủ nhận chồng yêu mẹ con tôi, nhưng là yêu bằng lời nói, còn mọi sự chăm sóc con cái đều do tôi đảm nhận. Mẹ đẻ thương tôi nên đã đón con trai lớn của tôi về chăm sóc từ 2 tuổi đến giờ. Có lẽ tôi vẫn tiếp tục chịu đựng nếu không có việc xảy ra là bố mẹ chồng tôi khó khăn trong kinh doanh đã vay 500 triệu và đề nghị vợ chồng tôi đứng tên.

Tôi đã từ chối vì bản thân đang đeo một đống nợ trên đầu. Chồng tôi đứng ở phe trung lập, trước mặt tôi thì tỏ ra phản đối nhưng thực ra không phải vậy. Tôi chán nản vô cùng và sinh ra cáu gắt, vợ chồng thường xuyên cãi nhau. Đến khi tôi bỏ về nhà bố mẹ thì anh rêu rao với mọi người là tôi bỏ anh lúc khó khăn. Công nợ tôi vay để vợ chồng kinh doanh anh đổ hết lên đầu tôi và nói tôi tự xoay sở. Anh còn nói với các nhân viên là vợ chồng mà suôn sẻ thì anh cùng tôi đòi nợ để trang trải, nếu không thì anh mặc kệ mà còn can thiệp để họ chậm trả tiền tôi, vì anh biết tôi chậm thu nợ ngày nào thì mất tiền ngày đấy vì tôi phải vay lãi cao bên ngoài.

Thực sự anh đã giết chết tình yêu của tôi, tôi cảm giác sợ khi nghĩ đến anh. Tôi buồn và suy nghĩ rất nhiều nên bệnh cũ có triệu chứng tái phát. Sau một thời gian suy nghĩ tôi đã nghĩ đến việc ly hôn vì nếu tiếp tục thế này chắc tôi sẽ phát điên, lúc đó con tôi sẽ ra sao. Bố mẹ và anh tôi chấp nhận gánh nợ cùng để tôi thoát khỏi con người vô trách nhiệm. Tôi đang rất rối bời không biết mình phải làm như thế nào vì nghĩ đến 2 con. Các bạn cho tôi một lời khuyên với.

Hằng

Mất chồng vì lỡ ngoại tình

Không có gì quan trọng hơn tình yêu của anh với người đó, kể cả gia đình hay con cái. Anh cặp bồ rất công khai, không một chút e dè hay giấu giếm. Thậm chí chửi tôi không tiếc lời trước mặt người đàn bà đó.

Tôi năm nay 33 tuổi, lấy chồng được 10 năm. Tôi từng có một gia đình hạnh phúc, chồng tôi là người tốt, tôi có 2 con trai, các con rất khôi ngô ngoan ngoãn, cuộc sống của tôi cả về vật chất lẫn tinh thần đều ổn. Tôi là người phụ nữ không xấu, cũng không phải quá đẹp nhưng sống hòa đồng, thân thiện, hiền lành và tốt bụng, có nhiều bạn và cũng có rất nhiều người yêu quý. Tôi từng là mẫu người phụ nữ rất chung thủy, mà hiện tại khi chưa có ai biết chuyện của tôi họ vẫn nghĩ tôi là người như vậy.

Nhưng sự thật không phải thế các bạn ạ, tôi đang trong tình trạng đau khổ đến tận cùng bởi chính lỗi lầm đã gây ra. 7 tháng trước, tôi có mối quan hệ với một người đàn ông khác, anh ta là bạn cũ từ rất lâu của tôi, chơi thân với anh ta. Cuộc sống của anh ta trong hạnh phúc hôn nhân gặp rất nhiều ngang trái, trắc trở và buồn, anh ta luôn thổ lộ, tâm sự với tôi. Ban đầu tôi chỉ quý anh ta như một người bạn và luôn chia sẻ, lâu dần cho tới một ngày anh ta nói đã yêu tôi nhiều và từ lâu lắm.

Tôi đã rất nghiêm túc từ chối nhiều lần vì hơn ai hết tôi từng có suy nghĩ không tốt về chuyện ngoại tình, nhất là phụ nữ, nhưng không hiểu vì lý do gì mọi chuyện lại đến với tôi tự nhiên như thế. Tôi đã thích anh ta và đã ngoại tình, gặp nhau rất ít nhưng khi có thời gian chúng tôi thường liên lạc qua hòm thư điện tử.

Vào cái ngày định mệnh ấy trong tháng 3 ấy, tôi cũng không hiểu tại sao chồng biết chuyện. Anh đã rất tức giận và đau khổ, tra hỏi và đưa ra bằng chứng là một tập ảnh chụp lại những dòng chữ trong nội dung trò chuyện trên địa chỉ email của tôi. Tôi rất sợ và yếu đuối nhưng dám làm dám chịu, tôi đã thừa nhận tất cả mọi chuyện với chồng và quỳ lạy van xin sự bao dung của anh. Xưa nay tôi chưa từng nói dối chồng bất kỳ điều gì, nên tôi nghĩ chỉ có sự thành khẩn mới mong giảm nhẹ được tội cho mình.

Kể từ lúc đó tôi bỗng như người tỉnh mộng, tôi nhận ra anh và gia đình quan trọng với tôi đến nhường nào. Tôi đau đớn lắm, hận bản thân mình ghê gớm và cuộc sống của tôi đã hoàn toàn thay đổi, tủi nhục, ê chề lắm. Chẳng phải tôi đau vì bản thân mà vì nhìn người chồng thân yêu đã bao lâu nay hết lòng vì tôi và gia đình giờ đây chịu đau đớn khổ sở vì mình.

Anh từng nói với tôi rất nhiều lần rằng anh không thể tha thứ cho phụ nữ như tôi, sớm muộn gì anh cũng rời xa tôi, sẽ cưới vợ mới. Câu chuyện đau lòng của tôi giờ đây như mới thật sự bắt đầu: Sau một tháng, anh đã chủ động làm quen với những người phụ nữ khác trên mạng. Rất nhanh chóng anh đã tìm được người tâm đầu ý hợp, vì chồng tôi rất đẹp, phong độ, lại thành đạt.

Hàng ngày anh chát, gọi điện, nhắn tin cho cô ấy và không bao lâu sau họ đã là của nhau rất nhanh và còn rất say đắm nữa. Tôi biết rõ mọi chuyện nhưng vì là người gây ra lỗi nên với anh, tôi cũng không dám biểu hiện gì, chỉ biết rằng con tim đang tan nát từng ngày, từng giờ vì những gì đang diễn ra. Tôi đáng phải chịu như vậy, cho dù anh có như thế nào đi nữa tôi cũng không thể ngăn cản hoặc can thiệp được.

Nhưng tôi thật sự rất đau đớn, khi bị chồng phát hiện cũng là khi tôi thật sự nhận ra rằng, người tôi yêu và cần nhất là anh. Tôi đã mù quáng chạy theo những lời nói ngọt ngào, những cử chỉ âu yếm và cái cảm giác thật sự được “yêu” của người đàn ông kia mà ngộ nhận đó là tình yêu. Tôi đã sai, đã quá ngu muội để rồi giờ đây cái hậu quả tôi phải chịu nó ngang trái, đau đớn đến thế này.

Nỗi đau mà với tôi không thể nói ra bằng lời được và tôi cũng chưa từng nghĩ tới. Khi chồng có mối quan hệ với người đàn bà khác, cô này từng bỏ chồng và hiện sống một mình nuôi con, tôi không biết viết làm sao để miêu tả nỗi đau này vì tôi yêu rất yêu chồng. Chưa bao giờ tôi thấy sợ mất anh như bây giờ.

Anh đã nói với tôi, tạm thời hãy chấp nhận sống trên danh nghĩa để nuôi dạy con cái, mọi mối quan hệ của anh tôi không được phép can thiệp hay để ý, kể cả việc nếu anh ấy có con riêng với người đàn bà kia. Tôi biết thân phận mình nên không dám nói hay đòi hỏi gì ở anh, chỉ thấy lo lắng cho anh mà thôi. Tôi sợ lắm khi nhìn anh đau khổ, chán nản hay không vui vì tất cả cảm giác đó như đang xảy ra trực tiếp với tôi vậy.

Đến nay đã 6 tháng trôi qua rồi, mối quan hệ của anh với người đàn bà kia cũng rất sâu đậm. Tôi bây giờ sống mà như đã chết trong từng ấy ngày, tôi chưa một lần được ăn ngon, ngủ yên, phần vì lương tâm cắn rứt bởi lỗi lầm mình gây ra. Nhưng đau hơn cả là vì hàng ngày trước mặt tôi phải chứng kiến việc chia sẻ chồng mình với người đàn bà khác.

Khi về nhà anh nói với tôi “cô hãy tự lo cho bản thân, hãy đi tìm một người để đến với người đó đi. Cuộc sống của tôi với cô không còn tiếp tục hy vọng gì nữa”, đến chết anh cũng không chịu tha thứ cho tôi. Tôi đau lắm, biết chẳng có quyền gì mà ghen tuông hay trách móc anh cả vì tôi đáng tội. Nhưng bản thân anh cũng biết rằng tôi chỉ bị “tai nạn”, tôi ngu muội chứ có thật lòng yêu đương gì người đàn ông kia, và anh cũng biết rõ tôi yêu anh đến nhường nào. Nhưng không một lời quan tâm, chia sẻ, chỉ cho tôi những lời cay nghiệt làm bản thân tôi gục ngã.

Chuyện của tôi ngoài chồng ra vẫn chưa có một ai biết, nhưng mọi chuyện đúng là không thể giấu mãi được, cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra. Gần đây gia đình tôi nói nhiều vì chồng không chịu làm ăn gì cả, chỉ lo chơi bời hết ngày này qua ngày khác. Khi gia đình nói nhiều quá không chịu được, anh ấy nói có nỗi khổ riêng và đã nói ra tất cả mọi chuyện.

Ngày anh nói ra với bố mẹ cũng là ngày tôi quyết định thú nhận tất cả với gia đình, tôi biết chỉ có nói ra lương tâm tôi mới được thanh thản và nhẹ nhõm. Vậy là cả gia đình chồng đã biết, tôi luôn tưởng rằng khi gia đình chồng biết chuyện mọi người sẽ khinh rẻ, coi thường tôi. Nhưng không, giống như tôi đã nghĩ, gia đình có trách móc tôi nhiều nhưng cũng thương tôi không ít vì 10 năm sống cùng, tôi chưa từng có một điều tiếng gì và tôi thầm cảm ơn gia đình mình nhiều lắm.

Hiện tại chồng tôi vẫn sống như thế, không có gì quan trọng hơn tình yêu của anh, kể cả gia đình hay con cái, anh cặp bồ rất công khai, không một chút e dè hay giấu giếm. Bố mẹ chồng và cả gia đình tôi luôn góp ý, khuyên nhủ, thậm chí còn lên án gay gắt quyết liệt chuyện chồng quan hệ với người đàn bà kia, vì gia đình tôi không muốn vợ chồng tôi tan vỡ, vì con cái chồng tôi có thể quay đầu lại. Nhưng tất cả sự quan tâm đó chồng tôi không hề để ý, nó không thể tác động một chút nào đến suy nghĩ của anh.

Nhà tôi cách nhà người đàn bà kia gần 30 km nhưng chồng tôi không quản nắng mưa, thường xuyên đều đặn sang gặp người đàn bà đó. Ngang trái hơn là anh có thể kể mọi chuyện nhỏ nhất từ những lời nói của gia đình tôi, những cử chỉ hành động của tôi cho người đàn bà đó nghe.

Ngay cả việc tôi quỳ lạy van xin bố mẹ chồng và gia đình chồng tha thứ cho tôi như thế nào anh cũng kể tỉ mỉ cho người đó biết. Gần đây, khi bị tác động nhiều đến chuyện quan hệ yêu đương, anh ấy càng tỏ ra khó chịu, khinh ghét, ghẻ lạnh tôi, thậm chí chửi tôi không tiếc lời trước mặt người đàn bà đó. Còn tôi chỉ biết lặng im mà tâm can tan nát.

Không biết bạn đọc có ai từng chịu hoàn cảnh như tôi không, hãy giúp tôi, hãy cho tôi lời khuyên chân thành, tôi không biết mình phải làm gì bây giờ. Ngày nào, đêm nào cũng vậy, tôi chỉ biết oán hận bản thân mình trong sự dằn vặt, đau đớn, tôi suy sụp hoàn toàn, không còn đủ sức để nhìn về tương lai của mình nữa.

Tôi không muốn mất chồng, rất sợ mất anh ấy. Tôi từng nghĩ sẽ cam chịu tất cả ngay cả việc chồng không còn tình cảm gì với mình và bắt buộc mình phải sống chung chồng với người đàn bà khác. Tôi chấp nhận tất cả chỉ để được ở gần anh ấy và quan trọng hơn là các con của tôi không phải chịu cảnh bố mẹ chia lìa. Xin hãy giúp tôi. Cảm ơn các anh chị rất nhiều và mong được nhận những lời khuyên chân thành.

Ngọc

104 người đàn ông đi qua đời tôi

24 tuổi, tôi không bao giờ hài lòng với thứ tôi có, tôi vẫn muốn một thứ gì đó mới hơn. Tôi chơi đùa với tình yêu lẫn vật chất của những người đã qua đời tôi một cách táo tợn và tồi tệ.

24 tuổi
24 tuổi – Ảnh minh họa

Ký ức về một tuổi thơ không đẹp từng đẩy tôi vào một lối sống gian dối, tư lợi, xảo trá mà chính tôi đã sợ nó trong một thời gian dài. Và một con số may mắn đã đến cho tôi trở lại là chính tôi. Từ một con số 0 giờ tôi đã có được 104 người bạn thật sự, sống trên một đất nước văn minh và tôi biết thế nào là sự trân trọng nhiều thứ dù tôi có được nó hay không.

Tuổi thơ tôi là nắng, gió và sự lẻ loi, khi đến tuổi trưởng thành, được rời xa nó tôi cố gắng để không còn muốn nhớ đến nữa. Nhưng giờ này tôi lại thèm nghe lời gọi đánh thức vào mỗi buổi sáng của mẹ mà cách đây 24 năm tôi rất sợ. Bây giờ văng vẳng bên tai tôi như là một tiếng gọi thức tỉnh, khi tôi đang bước vào hố sâu của tội lỗi.

”Con gái ơi, 4h sáng rồi, dậy học bài rồi phải cho em ăn sáng, giữ em cho ba mẹ đi làm”. Tuổi thơ tôi chưa từng có một ngày nào được ngủ đến 6h sáng và được chơi đùa như các bạn cùng trang lứa. Cuộc sống nghèo khó đã làm cho ba mẹ tôi ít có thời gian cho gia đình, vì thế từ nhỏ cho đến tuổi trưởng thành tôi thiếu thốn từ vật chất lẫn sự chăm sóc.

Điều may mắn mà tôi có được đó là tri thức, ba mẹ tuy nghèo nhưng không quên cho tôi được đến trường vì thế tôi vẫn luôn thầm cảm ơn họ vì điều đó. Tôi không có gì hơn ngoài tri thức, không sắc, không tiền. Vì tuổi thơ tôi sống lặng lẽ, không bạn bè không có thời gian để mơ ước và vì thế tôi chỉ cố gắng làm sao để kiếm được nhiều tiền. Đối với tôi không phân biệt giữa ngày và đêm.

Đến lúc quay lại nhìn gia đình và những người cùng trang lứa thì ai cũng có một gia đình hạnh phúc với những đứa con xinh, và bản năng của một người phụ nữ cũng trỗi dậy trong tôi. Tuy có được tri thức nhưng tôi không phân biệt thế nào là tình yêu và tình dục. Tôi lao vào tìm kiếm một thứ mà tôi chưa từng có, tôi lầm tưởng ai âu yếm vuốt ve tôi là họ đã yêu tôi.

Lần lượt 104 lần tìm kiếm thứ mà tôi cho là tình yêu đã đi qua đời tôi và tôi chắc chắn là hơn một nửa con số này từng khóc vì tôi và thật sự yêu tôi nhưng tôi đã đánh mất nó. Bởi vì tôi không bao giờ hài lòng với thứ tôi có, tôi vẫn muốn một thứ gì đó mới hơn. Tôi chơi đùa với tình yêu lẫn vật chất của những người đã qua đời tôi một cách táo tợn và tồi tệ. Vì những người đi qua đời tôi chỉ là người nước ngoài nên trinh tiết đối với họ không quan trọng.

Tôi thấy mình dâm đãng và là thứ đã bỏ đi vì quanh tôi chỉ là sự nhơ nhuốc của giường chiếu và lừa dối, đó là một cuộc chơi do tôi bày ra và không biết ai là người thua cuộc. Những người đi qua đời tôi biết rõ đó chỉ là cuộc chơi và họ là người phải bỏ ra nhiều vật chất mà không có gì từ cuộc chơi này ngoài cái thứ gọi là tình một đêm.

Nhưng họ không bỏ rơi tôi, vẫn bên cạnh khi tôi cần, vẫn lắng nghe khi tôi muốn tâm sự. Họ vẫn sẵn sàng trở thành những người bạn thật sự bên tôi khi tôi thú thật với họ sự dối gian của mình. Người thứ 105 là người của tôi bây giờ. 105 đã làm cho tôi dừng bước và cho tôi thấy đời còn nhiều tốt đẹp ở phía trước, cho tôi biết được thế nào là yêu và thế nào là những giọt nước mắt chân thật. Tôi đã tìm lại tuổi thơ và gia đình dù nơi đó đã trải qua những chuỗi ngày cơ cực.

Một lời nói tôi đã nợ cần nói và nên viết lên: Cảm ơn và xin lỗi những người đã đi qua đời tôi.

Sao

Anh đột nhiên bỏ tôi vì không thể quên tình cũ

Đang vui vẻ, bình yên, anh bỗng dưng chia tay. Anh nói trái tim không còn từ khi bị người cũ bỏ rơi, anh mất hết cảm giác yêu ai khác và cố gắng yêu tôi nhưng không được. Chia tay tôi, anh bắt đầu liên lạc với người cũ và gặp nhau. Nghe người cũ nói sắp lấy chồng thì tim anh đau nhói.

Những tưởng hạnh phúc sẽ theo tôi đến suốt cuộc đời khi được quen anh và yêu anh. Thế nhưng tình yêu ấy chưa đơm hoa thì đã sớm vội tàn. Cả tôi và anh không phải là mối tình đầu của nhau, trước khi đến với tôi anh đã yêu một người, tình cảm anh dành cho người ấy rất sâu đậm nhưng cô gái bỏ rơi anh vì chê anh nghèo. Tôi và anh là người có đạo Tin Lành nên biết nhau từ thuở nhỏ nhưng không ai để ý đến ai.

Cùng quê, cùng đi nhà thờ nên ít nhiều chúng tôi cũng biết về hoàn cảnh nhau, yêu ai quen ai thì chúng tôi đều biết hết. Từ khi quen anh tôi mới biết yêu, biết hạnh phúc và biết chờ đợi, anh nói cố gắng chờ anh năm sau cất nhà xong sẽ cưới tôi làm vợ. Anh nói rất nhiều điều về tương lai của hai đứa, qua những hành động và lời nói tôi tin anh yêu tôi. Hai bên gia đình đều biết chúng tôi quen nhau và mẹ anh đã nói sẽ cưới tôi cho anh, vậy mà anh lại ra đi.

Những lúc tôi đau bệnh anh nhẹ nhàng chăm sóc, mua thuốc, lo lắng cả đêm không ngủ vì tôi, điều đó lại càng làm cho tình yêu tôi dành cho anh sâu đậm thêm. Tôi không cần vật chất chỉ cần anh yêu tôi, luôn bên cạnh tôi là đủ lắm rồi. Vì công việc nên anh phải ở trọ, mỗi khi thăm anh tôi như muốn thời gian ngừng lại, bên anh tôi quên hết ưu phiền trong gia đình, công việc.

Đang vui vẻ, bình yên, anh bỗng dưng chia tay, anh đưa ra rất nhiều lý do. Anh nói trái tim không còn từ khi bị người cũ bỏ rơi, anh mất hết cảm giác yêu ai khác và cố gắng yêu tôi nhưng không được. Anh nói về hoàn cảnh gia đình không hạnh phúc, công việc thì lương thấp, anh và tôi không hợp nhau vì tính anh khó khăn, tự ái cao lại sống nội tâm. Tôi như kẻ mất hồn không biết lý do anh muốn chia tay thật sự là gì.

Từ khi anh chia tay, trái tim tôi đau nhói, đau đến mức ăn uống không vô, công việc lại bị ảnh hưởng bởi tôi không có tâm trí để làm. Anh nói “anh không cho em được vui, hạnh phúc được đâu. Rồi sẽ có người khác cho em hạnh phúc và yêu em hơn anh, hãy quên anh đi”. Bạn bè thân thiết của anh thì nói anh rất thương tôi, thương tôi mà anh lại bỏ rơi tôi sao?

Yêu anh, tôi bây giờ không còn gì nữa, làm sao tự tin đến với người khác khi tôi không còn gì quý giá. Anh nói tôi đang đi trên con đường lúc trước anh đã đi, con đường đau buồn khi anh bị người yêu bỏ.

Chia tay tôi, anh bắt đầu liên lạc với người cũ và gặp nhau, khi nghe người cũ nói sắp lấy chồng thì tim anh đau nhói. Anh nói với tôi bây giờ anh không cần gì hết, anh muốn mất tất cả, không cần hạnh phúc cũng không cần ai quan tâm. Đọc tin nhắn của anh mà tim tôi quặn đau, đau đến mức tôi không khóc được.

Đôi lúc tôi ganh tị với người cũ của anh, tình cảm tôi dành cho anh bấy lâu nay cùng với sự quan tâm chẳng thể làm anh quên được. Anh hiểu tôi yêu anh thế nào, cũng như hiểu được tôi rất đau. Anh nói bây giờ tôi đau thì sau này tôi sẽ được sung sướng.
Tôi nói sẽ chờ đợi anh quay về, vì tôi biết suốt đời này tôi không thể quên được anh, đi đâu làm gì tôi đều nhớ anh. Anh cũng không kêu tôi là đừng chờ đợi anh gì hết, nên tôi nghĩ mình yêu và cần anh thì tôi sẽ mãi đợi.

Muốn gặp anh nhưng tôi lại không dám, tôi sợ phải đối diện với sự thật mất anh. Tôi đau buồn muốn tìm một nơi thật bình yên, nhưng nghĩ đến ba mẹ đành phải làm tròn chữ hiếu. Xin bạn đọc cho tôi lời khuyên, tôi có nên đợi chờ anh không?

Ngọc

Vợ Chồng Mỗi Người Một Nơi Tôi Phải Làm Sao

Tôi phải làm gì để có 1 gia đình hạnh phúc mà không gặp cảnh mỗi người một nơi như hiện giờ? Tôi năm nay 28 tuổi, chồng tôi cũng 28 tuổi, tôi lấy chồng đã được 1 năm rưỡi và có 1 con trai được 9 tháng tuổi. Tôi và chồng tôi tình cờ gặp nhau trong 1 lần tôi vào bến xe, anh làm ở đó, quen nhau được 6 tháng chúng tôi quyết định đi đến hôn nhân, anh đã nghỉ làm ở bến xe vì chỗ làm quá xa lương lại thấp.

Tôi biết phải làm sao khi chồng mình mãi không ổn định được công việc và chín chắn hơn?
Tôi biết phải làm sao khi chồng mình mãi không ổn định được công việc và chín chắn hơn?

Khi chúng tôi cưới nhau bố mẹ tôi có cho 1 mảnh đất gần nhà bố mẹ tôi để chúng tôi làm nhà, chúng tôi lấy tiền mà 2 bên gia đình cho và tiền dành dụm của tôi, tôi nói với anh là tiền đi mượn (tôi nghĩ nếu nói là tiền của tôi dành dụm được sau bao năm thì anh lại dựa vào đó không chịu lo làm ăn thì lại khổ nên tôi đành nói dối) để làm 1 căn nhà nhỏ vợ chồng tôi ở và 1 miếng đất ở xa để anh ở nhà làm vườn.

Tôi đã có công việc ổn định gần nhà, còn anh lúc rảnh ở nhà canh con, có việc thì lại gửi ông bà ngoại trông cháu rồi anh đi làm. Nhưng vì mặc cảm gia đình anh không khá giả bằng gia đình tôi, lúc nào anh cũng nghĩ anh không làm được gì ra tiền phải để vợ đi làm nuôi anh và nuôi con, anh phải ăn bám vào vợ, mặc dù vậy tôi cũng không bao giờ nghĩ hay nói những gì làm anh phải mặc cảm.Tôi cũng thường hay động viên anh giờ vợ chồng mình chưa khá giả cùng nhau làm để có chi tiêu trong nhà, sau này vườn tược có thu nhập thì vợ chồng mình cũng đỡ được phần nào. Rồi anh cũng cố gắng làm và làm rất chăm chỉ, tôi thấy vậy cũng mừng, nhưng rồi chẳng hiểu tại sao anh lại đổi ý đòi về quê Bình Định nhà anh sống ở đó và nuôi con nhưng tôi và gia đình anh cùng gia đình tôi cũng đã khuyên bảo anh về đó sẽ cực khổ hơn ở nơi tôi đang sống.
Dần anh cũng nguôi ngoai, tôi cứ nghĩ thế là đã ổn giờ chỉ lo làm ăn nuôi con, nhưng cứ mỗi lần vợ chồng xích mích là anh lại đòi về quê ở không thì lại nói không biết làm vườn đòi bán mảnh vườn đi không làm nữa. Sau nhiều lần như vậy tôi đã bán mảnh vườn ấy đi và nói lấy tiền đi trả nợ, anh nói muốn đi Sài Gòn làm, tôi cũng đành cho anh đi làm. Ban đầu anh nói về quê làm hồ sơ rồi đi thẳng vào Sài Gòn làm nhưng về quê thì ba chồng tôi và chồng tôi lại mâu thuẫn anh giận nên đã đi Kon Tum kiếm việc làm, tôi hỏi anh làm ở đâu thì anh lại nói anh qua bên Lào làm 5 năm mới về.

Tôi đã can anh đừng đi, tôi nói vào Sài Gòn làm cho gần nhà dễ thăm con, anh nói vòng vo đủ thứ lý do, cuối cùng anh cũng không đi. Nhưng rồi sự việc không như tôi nghĩ anh đã không đi Sài Gòn làm, mà anh lại tìm công việc tại 1 công ty ở Kon Tum và làm ở đó. Hàng ngày anh vẫn điện thoại về hỏi thăm tôi và con, đôi lúc lại nói những điều làm tôi đau lòng, giống như muốn tôi ở nhà quên anh đi và tìm chồng mới mà lấy, sau này tôi phân tích nhiều lần tôi nói với anh, anh đi làm có gọi điện về thăm, động viên mẹ con tôi thì được chứ đừng mỗi ngày gọi điện mà nói đủ điều làm tôi đau lòng thêm thì từ nay đừng gọi điện cho tôi nữa và tôi cúp máy. Từ đó anh cũng không nói gì làm tôi đau lòng nữa và tôi cũng có đề nghị với anh là kiếm việc làm bên đó cho tôi cùng qua làm cho có vợ có chồng cùng làm cùng nuôi dạy con khôn lớn. Anh lại bảo công việc của anh chưa ổn định anh chưa quyết định, vả lại công việc bên này làm cực khổ lắm em không làm nổi đâu, em ở đó công việc ổn định mà còn nhàn nữa cố gắng nuôi con, giống như anh đùn đẩy trách nhiệm nuôi con cho tôi thì phải. Rồi tôi nói với anh là tết này anh về nhà vợ chồng mình bàn bạc, anh lại nói với tôi xe đi về nhà không thuận tiện hay hai me con về quê ăn tết rồi anh sẽ về sau.

Tôi đã nhiều lần quyết định dù con tôi vẫn còn nhỏ nhưng tôi cũng cố gắng đi về quê để cho anh được gặp con cho đỡ nhớ, rồi vài hôm sau anh lại nói anh không về được. Trong lòng tôi rất buồn, tôi nói anh muốn ở đâu thì ở đừng có nói nữa tôi mệt mỏi lắm rồi, anh lúc thế này lúc thế nọ đổi ý liên tục tôi không biết anh nghĩ gì nữa. Theo tôi thấy chồng tôi lập trường không kiên định, 1 phần tuổi còn trẻ nên cũng chưa suy nghĩ chín chắn lúc quyết định thế này, mai lại quyết định thế kia, lúc thì nói mẹ con về quê ăn tết rồi anh về đó cho tiện, lúc thì nói con còn nhỏ mẹ con ở nhà ăn tết với ông bà ngoại. Tôi không thể hiểu nổi anh nghĩ gì nữa, hiện tại ý của tôi là sẽ qua bên đó làm cực khổ tôi cũng chịu để con tôi có 1 gia đình hạnh phúc và hoàn chỉnh, lúc đó tôi cũng có người chia sẻ mọi tâm sự. Mọi gánh vác trong gia đình cũng không thể thiếu người đàn ông, nhưng gia đình tôi thì lại khuyên tôi không nên đi theo chồng, đến giờ tôi cũng không biết tôi quyết định vậy có đúng không? Hiện tại công việc của tôi ổn định mà tôi còn đang theo học lớp Đại học tại chức 1 năm rưỡi nữa mới ra trường. Tôi rất phân vân, giờ bỏ hết tất cả để theo chồng lập nghiệp hay là ở lại gần bên ông bà ngoại làm ăn và nuôi con 1 mình các bạn cho tôi 1 lời khuyên để tôi có thể đưa ra quyết định đúng đắn nhất.
Cảm ơn các bạn nhiều.

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống