Yêu từ xa

Hôm nay đã là ngày thứ ba trong chính sách “tuần cấm vận” của hai đứa mình: không gặp mặt, không đi chơi, chat yahoo hay video cũng không nốt, chỉ “được phép” thỉnh thoảng nhắn cho nhau một cái tin hay một cuộc điện thoại ngắn ngủi. Anh thực sự thấy hình như mình đang “đi tu toàn tập”. Ai bảo mình đang yêu nhau cơ chứ, phải cố thôi!

Yêu từ xa qua tin nhắn
Yêu từ xa qua tin nhắn

Hôm nay trời trở gió se se lạnh, lại thêm mưa phùn khiến anh càng nhớ những giây phút ấm áp ôm em trong lòng. Được ôm em và nhìn nụ cười rạng rỡ của em là giây phút anh cảm thấy rất hạnh phúc. Tuy mình ở cách nhau không quá xa, chỉ khoảng gần hai tiếng ngồi xe bus thôi thế mà hai kẻ si tình lại phải “xa nhau” như thế này sao?

Mỗi sáng thức dậy, anh lại nhận được một tin nhắn của em: “Anh ơi, dậy thôi! Ngày mới tốt lành anh nhé!” Bất giác, anh mỉm cười, nhìn vào từng dòng tin nhắn, trả lời lại em hoặc lấy máy gọi lại cho em. “Ơi anh!” – Giọng em nhẹ nhàng và dịu dàng quá! Anh thấy lòng mình thật ấm áp! Cũng có khi anh ngủ quên, hoặc mệt quá không muốn dậy, mãi gần trưa mới nhận tin nhắn của em. Chỉ biết nhắn lại: “Em của anh, em đi ăn trưa đi nhá, không được lười lại ăn mỳ gói đâu đấy!” Em gần như ngay lập tức reply lại, không trách móc, không giận dỗi vì em biết thói quen ngủ nướng của anh, nhất là đang trong giai đoạn tương đối rảnh rỗi này. “Vâng, em biết rồi, anh ăn ngon miệng nhé!” Anh biết, cũng có khi em lại lười hay để tiết kiệm thời gian làm việc mà không đi ăn. Ngốc ơi, thương ngốc quá!

Nhiều khi em hỏi, dạo này anh lười nhắn tin lắm nhé, toàn thấy gọi trực tiếp thôi. Anh cười: “Thì anh muốn nghe thấy giọng nói của em mà!”, còn em thì thích nhắn tin hơn vì “Em muốn lưu lại những tình cảm tốt đẹp của hai đứa mình.” Nghe đều có lý, em nhỉ? Anh đi tập thể thao mỗi buổi chiều cũng không quên gọi cho em, hoặc chúc em buổi tối vui vẻ. Anh tưởng tượng ra cảnh em đang tất bật với bài vở, công việc, không có thời gian tham gia hoạt động nào, ít nhất là môn chạy bộ hay đánh cầu lông mà em yêu thích, lòng anh lại như nghẹn lại. Em đang cố gắng vì ngày hai đứa gặp lại nhau!

Tối đến. Lên mạng. Anh tìm kiếm trên danh sách bạn bè nickname của em, hoặc là nó tối thui, hoặc là ở trạng thái bận, không sáng vàng rực rỡ như mọi khi. Anh chỉ dám nhìn đó thôi, không dám “nhảy vào” nói chuyện với em, với người mà mình yêu thương. Lặng lẽ. Một lúc sau, em thoát nick, “bỏ” lại anh một mình bơ vơ, cô đơn trong thế giới ảo. Công việc. Bài vở. Em đang cố gắng hết sức rồi! Và cứ thế, anh mở hết trang báo này đến trang báo khác, đọc hết tin tức này đến tin tức khác, hận một nỗi không thể lao ngay đến bên em được.

Em ơi, anh nhớ em rồi đấy! Em thường nhắc anh phải đi ngủ sớm, 12g đêm là muộn nhất anh nhé! Anh cầm điện thoại, buồn buồn nhắn cho em: “Em ơi, khuya rồi, em nghỉ sớm đi! Ngủ ngon tình yêu của anh!”. “Vâng, anh cũng ngủ ngon nhé, anh của em!”. Anh biết, sau tin nhắn đó là em lại lao vào công việc như con thiêu thân. Em mệt mỏi, em gầy đi rồi đấy. Em cần nghỉ ngơi! Uớc gì anh có thể giúp em được phần nào. Rồi anh lại chìm vào giấc ngủ, để sáng mai thức giấc điều đầu tiên anh bắt gặp là tin nhắn đầy yêu thương của em.

Em ơi, bao giờ cho hết “tuần cấm vận” này nhỉ. Anh thực sự rất nhớ em!

 

RGH

Chồng ‘ăn chả’, tôi cũng ‘ăn nem’

Sau đợt tập huấn trở về, chúng tôi nhắn tin hỏi han nhau, tôi thấy nhớ người đó vô cùng. Cứ thế chúng tôi lao vào nhau như điên dại, người đó cho tôi cảm giác hạnh phúc mà tôi chưa hề có được ở chồng, từ sự quan tâm dù là nhỏ nhất, chưa bao giờ làm cho tôi buồn.

Ông ăn Chả Bà ăn Nem
Ông ăn Chả Bà ăn Nem

Tôi năm nay 30 tuổi, có chồng và một con trai 8 tuổi. Cuộc sống của tôi vốn rất hạnh phúc trong 2 năm đầu, sau có những mâu thuẫn với mẹ chồng và em chồng nên tôi thường xuyên than phiền với anh. Chồng tôi rất thương và sợ mẹ nên tôi luôn phải sống trong chịu đựng. Anh chỉ khuyên tôi nên cố gắng sống chứ không có cách nào giúp tôi thoát khỏi những rắc rối đó.

Đời sống tình dục của tôi cũng không được mãn nguyện. Anh chỉ một mình hưởng hạnh phúc ấy, không cần biết cảm xúc của tôi ra sao. Có khi tôi chuẩn bị cho một buổi tối rất lãng mạn và hạnh phúc, anh lại từ chối với lý do mệt. Tôi phát hiện anh có người khác sau một lần đọc được tin nhắn từ điện thoại của anh.

Điều tra ngầm tôi biết anh và cô ấy đã đi quá giới hạn cho phép. Tôi rất đau khổ, hận anh, nghĩ sẽ trả thù anh vì tôi rất trẻ, xinh đẹp nên cũng có rất nhiều người đàn ông thích. Tôi chẳng bao giờ để ý đến họ vì chỉ yêu chồng. Nghĩ là thế nhưng thấy anh hối hận và chăm sóc mẹ con tôi nên lại quên ngay ý định đó. Sự việc diễn ra cách đây 4 năm, tôi đã quên đi quá khứ, tưởng chừng như thế là xong, ai ngờ số phận lại không buông tha tôi.

Trong một chuyến tập huấn 10 ngày, tôi ngồi cùng một người kém 3 tuổi. Chúng tôi chỉ nói chuyện xã giao, càng nói chuyện tôi và người đó càng thấy hợp về thói quen như: cùng đeo đồng hồ tay phải, cùng đọc báo từ cuối lên, cùng mặc quần áo của một hãng nổi tiếng. Khi nói chuyện người đó hay nhìn tôi rất lâu và cười, nụ cười làm tôi thấy vui.

Người đó gọi tôi bằng chị, sau đợt tập huấn trở về, chúng tôi vẫn nhắn tin hỏi han nhau, tôi thấy nhớ người đó vô cùng. Bất ngờ là người đó cũng nói rất nhớ tôi, nhớ nụ cười ánh mắt của tôi. Cứ thế chúng tôi lao vào nhau như điên dại, người đó cho tôi cảm giác hạnh phúc mà tôi chưa hề có được ở chồng, từ sự quan tâm dù là nhỏ nhất, chưa bao giờ làm cho tôi buồn. Tôi giận dỗi điều gì người ấy tìm mọi cách làm lành, lúc đầu tôi nghi ngờ tình yêu này, dần dần đã tin những lời người đó nói.

Có những hôm người đó đi 30 km chỉ để gặp tôi 5 phút. Người đó đang có vợ sắp cưới, nhưng bảo việc cưới vợ là nghĩa vụ và trách nhiệm, còn người yêu là tôi. Ngày cưới người ta tôi như chết, tôi thay số điện thoại, nhưng mỗi khi lắp sim cũ vào lại thấy bao nhiêu tin nhắn nói vẫn yêu tôi, không thể rời xa. Tôi lại tin vào những lời nói đó.

Biết bao nhiêu lần định chia tay vì cảm thấy tội lỗi với gia đình, có lỗi với vợ người ta, nhưng người đó không chịu và chính bản thân tôi thấy việc rời xa cũng khó quá. Cho đến hôm nay, gần một tháng không gặp nhau, người đó nhắn tin và gọi điện rất nhiều nhưng tôi không trả lời. Tôi muốn dừng lại trước khi quá muộn dù vẫn rất nhớ.

Ngày nào người đó cũng nhắn khoảng 15 tin nhắn kể cả tôi không nhắn lại với những lời lẽ rất ngọt ngào, cầu xin tôi đừng như thế nữa. Tôi đang giao động, muốn dừng lại nhưng có lẽ suốt đời này không quên được. Tôi phải làm sao để giữ vững lập trường, để có thể quên đi những điều tôi đã sai lầm. Mong các bạn hãy giúp tôi, xin cảm ơn các bạn rất nhiều.

Liên

Anh tìm mọi cách né đám cưới

Ban đầu anh bảo công việc không ổn định, sau thì nói bố phản đối, rồi em gái tôi mới cưới, nhà có hai chị em lấy chồng cùng năm sợ không tốt.

Tôi năm nay 24 tuổi, đã đi làm và anh 25 tuổi, vừa học liên thông cuối tuần vừa đi làm. Tôi và anh yêu nhau được gần một năm. Hai đứa đã về nhà nhau ra mắt và cũng xác định chuyện lâu dài. Mấy lần về nhà anh, tôi cũng đến nhà họ hàng mà không thấy có ý kiến phản đối hay mọi người có ý chê trách tôi điều gì. Cả hai đều xác định là cuối năm nay cưới.

Gần đây công ty anh gặp một số khó khăn nên phá sản. Anh đang phải làm thêm mấy việc linh tinh. Chúng tôi ít có thời gian gặp nhau nhưng tôi cũng hiểu và thông cảm cho anh. Mấy hôm trước anh có nói với tôi, không thể cưới nhau trong năm nay được vì công việc của anh như vậy. Lấy nhau bây giờ mà có con cũng khổ và bảo tôi đợi anh 2 năm nữa.

Anh bảo tôi cứ suy nghĩ kỹ rồi trả lời. Sau mấy ngày suy nghĩ, tôi trả lời anh rằng: “Thật sự em vẫn muốn cưới trong năm nay, khổ thì em có thể chịu cùng anh. Mình từ từ mới sinh con cũng không sao. Em sợ phải chờ đợi lâu, vì không ai có thể biết trước điều gì. Mình cứ để thêm 1-2 tháng nữa xem tình hình công việc như thế nào rồi quyết định sau.

Tránh né đám cưới
Tránh né đám cưới – Ảnh minh họa: Inmagine.

Lúc này anh lại bảo là năm nay chưa được vì đầu năm vừa rồi em gái em mới cưới, nhà có hai chị em cưới cùng một năm, sợ làm ăn không tốt. Hơn nữa, bố anh cũng phản đối hai đứa đến với nhau vì tôi công việc không ổn định. Anh bảo định nói từ lâu nhưng sợ tôi buồn, không dám nói và anh muốn kéo dài thời gian để thuyết phục bố. Nhưng cũng bảo tôi đừng hy vọng nhiều ở anh mà hãy nghĩ đến tương lai của mình. Anh không muốn tôi sau này phải khổ, hối hận khi đã yêu anh. Anh nói rất yêu tôi nhưng vì công việc như vậy, bố lại phản đối nên xin lỗi vì thời gian qua đã làm tôi buồn và suy nghĩ nhiều như vậy. Anh không nói hẳn nhưng có lẽ anh muốn chia tay tôi.

Thực sự tôi rất yêu anh. Tôi không muốn xa anh lúc này. Tôi phải làm thế nào đây? Thật ra tôi và anh xác định đám cưới nên có thời gian ở cùng nhau, tôi và anh đã đi quá giới hạn. Tôi nói với anh rằng tôi sẽ cùng anh trải qua giai đoạn này và hai đứa cùng cố gắng thuyết phục bố anh. Tôi phân vân không biết những gì anh nói với tôi có đúng không? Tôi chỉ sợ đây là cái cớ để anh rời xa tôi. Tôi không biết phải làm như thế nào nữa.

Hultra Nguyễn

Từ người yêu, tôi thành người thứ ba

Đang yêu tôi, anh nghe lời cha mẹ cưới một người cùng quê. Anh bảo: ‘Đợi anh, anh sẽ sớm chia tay người đó, một năm thôi em!’.

Người yêu bỏ rơi
Người yêu bỏ rơi – Ảnh minh họa: Inmagine.

Tôi biết mình yêu anh đến dường nào, và anh cũng yêu tôi, nhưng bỗng chốc tôi từ người đầu tiên của anh trở thành kẻ thứ ba, cướp hạnh phúc người khác. Nghe lời cha mẹ, anh đi cưới một người cùng quê. Tôi nghe tin như hụt hẫng, một năm trước anh yêu tôi và một năm sau anh lấy cô gái ấy, cả bầu trời tối đen trước mặt tôi.

Tôi và anh chia tay nhưng vẫn còn lưu luyến nhắn tin, gọi điện thoại nói chuyện cùng nhau. Rồi thời gian trước khi anh lấy vợ, tôi hận anh lắm nhưng không hiểu vì sao tôi lại không kiềm chế được cảm xúc. Và anh cùng tôi lại làm người yêu của nhau, hạnh phúc cùng nhau.

Mấy tháng trước khi anh lấy vợ, tôi không hề liên lạc với anh. Mặc dù thời gian đó anh gọi điện thoại bảo: “Nhớ em, nhớ từng kỷ niệm của hai đứa. Hãy đợi anh, anh sẽ sớm chia tay người đó, một năm thôi em”. Tôi biết là không thể nhưng lại tin vào điều mơ hồ ấy. Tôi ngốc đến mức độ như vậy, mù quáng.

Rồi anh cũng đám cưới, cuối năm tôi hay tin vợ anh có thai. Một lần mắt tôi như tối đen lại, cả bầu trời trong tôi sụp đổ. Tôi hận anh, căm thù con người ấy, người đã làm tôi đau từ lần này đến lần khác. Và giờ đây, trái tim tôi vẫn nhớ về anh, không chấp nhận một người nào khác. Dù nhớ nhưng tôi không chấp nhận anh, và không ngờ anh lại đối xử với tôi như vậy. Giờ đây có lẽ tôi không tin vào bất cứ thứ tình yêu ai dành cho mình.

 

Cách dạy con của bà mẹ phương Tây

Dâu Tây dạy con, mẹ chồng đại khai nhãn giới” với mong muốn chia sẻ cùng độc giả cách dạy con ở tuổi lên 3 của một bà mẹ nước ngoài.

Con trai tôi du học, sau khi tốt nghiệp thì định cư tại Mỹ, và đã kiếm cho tôi cô con dâu người Tây tên Susan. Hiện giờ, cháu trai Peter đã 3 tuổi. Mùa hè năm nay, con trai đăng ký visa “thăm người thân”. Thời gian 3 tháng tôi lưu lại Mỹ, con dâu Tây Susan có cách giáo dục con cái làm tôi đây – người mẹ chồng – phải đại khai nhãn giới.

Không ăn thì cứ nhịn đói

Mỗi buổi sáng, sau khi Peter thức dậy, Susan để phần ăn sáng lên bàn và bận rộn làm việc khác. Peter sẽ tự mình leo lên chiếc ghế, uống sữa, ăn bánh sandwich, sau khi ăn no, nó sẽ tự về phòng của mình, tự tìm quần áo trên tủ, rồi tự lấy giày, tự mình mặc lên. Bất kể chỉ mới 3 tuổi thôi, vẫn chưa phân biệt rõ ràng mặt trái hay mặt phải của bít tất, giày trái hay giày phải.

Có một lần, Peter lại mặc ngược chiếc quần lên người, tôi vội vàng chạy đến muốn thay lại cho cháu, nhưng đã bị Susan cản lại. Nó nói, nếu cảm thấy không thoải mái tự cháu sẽ cởi ra, và mặc lại; nếu nó không cảm thấy không có gì là không thoải mái, vậy thì tùy. Và nguyên ngày đó, Peter mặc cái quần ngược đó chạy tới chạy lui, Susan như không thấy gì hết.

Một lần nữa, Peter ra ngoài chơi với cháu nhà hàng xóm, chưa được bao lâu thì nó chạy thở hổn hển về đến nhà, nói với Susan: “Mẹ ơi, Lusi nói cái quần của con mặc ngược rồi, đúng không? Lusi là con nhà hàng xóm, năm nay 5 tuổi. Susan mỉm cười nói: “Đúng vậy, con có muốn mặc lại không?” Peter gật gật đầu, tự mình cởi quần ra, xem tỉ mỉ rồi, bắt đầu mặc lại. Từ lần đó về sau, Peter không bao giờ mặc ngược quần nữa.

Tôi đã không kiềm được mà nhớ lại, cháu gái ngoại của tôi lúc 5 – 6 tuổi chưa biết dùng đũa, lúc học tiểu học còn chưa biết cột dây giày, và bây giờ đang theo trung học dạng ký túc xá, mỗi cuối tuần là đem một đống quần áo dơ về nhà.

Có một buổi trưa, Peter giận dỗi, không chịu ăn cơm. Susan la rầy mấy câu, Peter giận hờn đẩy khay cơm xuống đất, thức ăn trên khay rớt đầy trên đất. Susan nhìn Peter, giọng nói nghiêm khắc: “Xem ra con đúng là không muốn ăn thật! Nhớ lấy, từ giờ đến sáng mai, con không được ăn gì hết.” Peter gật gật đầu, kiên quyết trả lời: “Yes!” Và tôi chợt cười thầm, hai mẹ con này cứng đầu như nhau!

Buổi chiều, Susan bàn với tôi, nhờ tôi nấu cho bữa tối. Tôi lại thầm nghĩ, nhất định Susan thấy sáng nay cháu không ăn gì hết, nên muốn buổi tối cháu ăn ngon và nhiều hơn. Tôi bèn trổ tài nấu ăn, làm món sườn chua ngọt mà Peter thích nhất, món tôm, và còn dùng mì Ý để làm món mì kiểu Việt Nam mà Peter rất thích, người nhỏ nhỏ như thế mà có thể ăn được một tô lớn.

Bắt đầu bữa cơm tối, Peter vui mừng nhảy lên ghế ngồi. Susan đến lấy đi dĩa và nĩa của con, nói: “Chúng ta giao ước rồi phải không, hôm nay con không được ăn gì hết, chính con cũng đồng ý rồi đó”. Peter nhìn nét mặt nghiêm túc của người mẹ, “òa” lên khóc, vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi, con đói, con muốn ăn cơm”. “Không được, nói rồi là phải giữ lời”. Susan không một chút động lòng. Tôi thấy đau lòng muốn thay cháu cầu xin, nói đỡ lời dùm, nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của con trai tôi. Nhớ lại lúc mới đến Mỹ, con trai có nói với tôi: “Ở nước Mỹ, lúc cha mẹ giáo dục con cái, người ngoài không nên nhúng tay, bất kể là trưởng bối cũng không ngoại lệ”. Không còn cách nào, tôi chỉ còn giữ im lặng mà thôi. Bữa cơm đó, từ đầu đến cuối, Peter tội nghiệp chỉ ngồi chơi với chiếc xe mô hình, mắt trừng trừng nhìn ba người lớn chúng tôi ăn như hổ đói. Đến đó tôi mới biết dụng ý của Susan khi nhờ tôi nấu. Tôi tin rằng, lần sau, trong lúc Peter muốn giận hờn quăng liệng thức ăn, nhất định sẽ nghĩ đến kinh nghiệm bụng đói nhìn ba mẹ và bà nội ăn cao lương mỹ vị. Bụng đói không dễ chịu tí nào, huống chi là đối mặt với món mình thích ăn.

Buổi tối, tôi và Susan cùng đến chúc Peter ngủ ngon. Peter cẩn thận dè dặt hỏi: “Mẹ ơi, con đói lắm, giờ con có thể ăn món Việt không?” Susan mỉm cười lắc đầu, kiên quyết nói: “Không!”. Peter nuốt nước miếng, lại hỏi: “Vậy để con ngủ dậy rồi khi mở mắt con được ăn chứ?” “Đương nhiên được rồi”, Susan thật dịu dàng khẽ đáp. Peter đã cười tươi hẳn ra.

Sau bài học này, Peter rất tích cực ăn cơm, nó không muốn vì “tuyệt thực” mà lỡ bữa ăn ngon, và chịu cực hình bụng đói. Mỗi lần nhìn thấy Peter ngoạm từng phần lớn thức ăn, lúc miệng và mặt dính đầy thức ăn, tôi lại nhớ đến cháu ngoại, hồi bằng tuổi Peter; mấy người cầm tô cơm đí theo sau đuôi nó, dỗ dành, mà nó còn chưa chịu ngoan ngoãn ăn, mà còn ra điều kiện: ăn xong chén cơm mua một kiện đồ chơi, ăn thêm một chén thì mua thêm một kiện đồ chơi…

Ăn miếng trả miếng

Có một lần, chúng tôi dắt Peter ra công viên chơi. Rất nhanh, Peter đã cùng hai cô bé chơi nấu ăn với nhau. Cái nồi nhỏ bằng mủ, cái xẻng nhỏ, cái thau nhỏ, những cái chén nhỏ xếp đầy trên đường. Bất ngờ, Peter tinh nghịch cầm cái nồi bằng nhựa lên, đập rất mạnh lên đầu một cô bé. Cô bé bần thần một lúc trước khi oà khóc thật lớn. Cháu gái kia thấy tình hình vậy cũng òa khóc theo. Đại khái, Peter cũng không nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng như vậy sẽ xảy ra, đứng qua một bên, trợn mắt nhìn. Susan đi tới. Sau khi hiểu được đầu đuôi sự việc, nó không quát nạt một tiếng, cầm lấy cái nồi ấy, gõ mạnh một cái lên đầu Peter. Peter không phòng bị, té ngã xuống bãi cỏ, khóc nức nở. Susan hỏi Peter: “Đau không? Lần sau có còn làm thế nữa không?” Peter vừa khóc vừa lắc đầu. Tôi tin rằng, lần sau nó sẽ không làm thế nữa.

Cậu của Peter tặng cho cháu một chiếc xe đạp nhỏ, Peter rất thích, khư khư giữ làm bảo bối không cho ai đụng vào. Lusi cô bé trong xóm, là bạn thân của Peter, đã mấy lần thỉnh cầu Peter cho chạy thử chiếc xe nhỏ này, Peter không đồng ý. Một lần, mấy cháu đang chơi chung với nhau, Lusi thừa lúc Peter không để ý, lén lén nhảy lên chiếc xe và đạp mau đi. Khi biết ra, Peter rất phẫn nộ, đến méc mẹ.

Susan đang ngồi nói chuyện và uống café với mẹ của những đứa nhỏ kia, liền mỉm cười trả lời con: “Chuyện của chúng con thì chúng con tự giải quyết, mẹ không xen vào được.” Peter bất lực quay đi. Một lát sau, Lusi chạy chiếc xe về. Vừa thấy Lusi, Peter lập tức chạy tới đẩy bạn té xuống đất, giật lại chiếc xe. Lusi ngồi bệt dưới đất, khóc ré lên. Susan ẵm Lusi dậy và dỗ dành một lát. Rất nhanh sau đó Lusi đã chơi vui vẻ lại với những bạn còn lại. Peter tự mình chạy xe tới lui một lát thì cảm thấy hơi nhàm chán, nhìn thấy những bạn kia chơi thật vui vẻ với nhau nên nó muốn tham gia chung. Nó chạy tới chỗ Susan, lầu bầu thưa: “Mẹ, con muốn chơi với Lusi và tụi nó”.

Susan không đả động gì và trả lời: “Con tự kiếm mấy bạn ấy vậy!” “Mẹ ơi, mẹ đi với con nhen”, Peter thỉnh cầu. “Chuyện này không được rồi, lúc nãy con đã làm cho Lusi khóc, giờ con lại muốn chơi với mọi người, vậy con phải tự đi giải quyết vấn đề”. Peter leo lên chiếc xe và chạy từ từ đến chỗ Lusi, lúc gần đến chỗ, thì nó lại quay ngược đi. Chạy tới lui mấy vòng như vậy, không biết từ lúc nào mà Peter và Lusi lại vui vẻ với nhau, hợp thành nhóm ồn ào.

Dạy dỗ chăm nom con cái là chuyện của cha mẹ

Song thân Susan biết tôi đang ở Mỹ, nên lái xe từ California đến thăm chúng tôi. Nhà có khách tới, Peter rất hào hứng, chạy lên chạy xuống. Nó lấy cái thùng đựng đầy nước, rồi xách đi tới đi lui trong nhà. Susan cảnh cáo nó mấy lần rồi, rằng không được làm nước văng lung tung trong nhà. Peter để ngoài tai. Cuối cùng Peter đã làm nước đổ hết ra nền. Chưa thấy mình làm sai, Peter còn đắc ý dẫm đạp lên vũng nước, làm ướt hết quần áo.

Tôi lập tức chạy đi lấy cây lau nhà để dọn dẹp. Susan giật lại cây lau nhà và đem đưa cho Peter, nói với nó: “Lau sàn cho khô, cởi đồ ướt ra và tự mình giặt sạch”, Peter không chịu vừa khóc vừa la. Susan không nói thêm lời nào, lập tức kéo nó đến phòng trữ đồ, đóng chặt cửa lại. Nghe từ bên trong tiếng khóc hoảng sợ của nó, tim tôi đau thắt lại, rất muốn chạy đến ẵm cháu ra. Bà ngoại của Peter lại cản tôi, nói: “Đó là chuyện của Susan”.

Một lát sau, Peter không khóc nữa, nó ở trong phòng trữ đồ hét thật lớn: “Mẹ ơi, con sai rồi!” Susan đứng ở ngoài hỏi: “Thế giờ con biết phải làm gì chưa?” “Con biết”. Susan mở cửa ra, Peter chạy từ phòng trữ đồ ra, nước mắt đầy mặt. Nó cầm cây lau nhà cao gấp đôi nó ra sức lau cho khô sàn nhà. Sau đó tự cởi quần áo dơ ra, xách trên tay, trần truồng chạy vô nhà tắm, hí hửng giặt đồ. Ông bà ngoại của nó nhìn vào thái độ kinh ngạc của tôi, thích thú mỉm cười. Sự việc này làm tôi cảm động vô cùng.

Ở rất nhiều gia đình Trung Quốc, cha mẹ giáo dục con cái thì thường phát sinh vấn đề “đại thế chiến”. Trẻ luôn luôn được ngoại nuông chiều, nội thì can ngăn, vợ chồng cãi nhau, gà bay chó chạy.

Sau này, tôi và ông bà ngoại của Peter trong khi trò chuyện có nhắc đến chuyện này, một câu họ nói đã gây ấn tượng sâu sắc cho tôi: “Con trẻ là con cái của cha mẹ chúng, trước tiên phải tôn trọng cách giáo dục của cha mẹ”.

Đứa bé tuy còn nhỏ, nhưng thường mang tính nghịch ngợm bẩm sinh. Nếu quan sát thấy các thành viên trong gia đình có mâu thuẫn, nó sẽ nhạy bén lợi dụng sơ hở. Việc này không cải thiện hành vi của nó, và chẳng ích lợi gì cho nó. Ngược lại còn làm cho vấn đề càng nghiêm trọng hơn, thậm chí còn gây ra những vấn đề khác.

Ngoài ra, nếu các thành viên trong gia đình xung đột, không khí gia đình không hòa thuận, trẻ sẽ có cảm giác bất an, sự phát triển tâm lý của nó sẽ bị ảnh hưởng bất lợi. Cho nên, dù ông bà cha mẹ bất đồng về cách giáo dục con cháu, hay là vợ chồng có quan niệm giáo dục khác nhau, cũng không nên để lộ sự mâu thuẫn trước mặt con cái. Ông bà ngoại của Peter ở lại một tuần và chuẩn bị về Cali. Hai ngày trước khi đi, ông ngoại của Peter rất nghiêm túc hỏi con gái mình: “Peter muốn chiếc xe đào đất, ba có thể mua cho nó chứ?”. Susan suy nghĩ rồi nói: “Ba mẹ lần này đã mua cho nó đôi giày trượt băng làm qùa rồi. Đợi đến Noel ba hãy mua chiếc xe đó cho nó!”

Tôi không biết ông ngoại của Peter nói như thế nào với thằng nhóc này, mà sau đó tôi dắt cháu đi siêu thị, nó chỉ tay vào món đồ chơi, khoe: “Ông ngoại nói, đến Noel sẽ mua tặng cháu cái này” với giọng thích thú và mong đợi.

Susan nghiêm khắc với con như vậy nhưng Peter lại yêu thương mẹ hết mực. Khi chơi ở ngoài, cháu hay thu thập một số hoa lá mà cháu cho là đẹp rồi trịnh trọng tặng mẹ. Người ngoài tặng quà cho cháu, cháu luôn gọi mẹ cùng mở quà; có thức ăn ngon, cháu luôn để phần một nửa cho mẹ.

Nghĩ đến nhiều đứa trẻ coi thường và lạnh nhạt đối xử đối với cha mẹ, tôi không thể không kính phục cô con dâu Tây này của tôi. Theo tôi, cách giáo dục con cái của bà mẹ Phương Tây này rất xứng đáng để các bà mẹ Phương Đông như tôi học theo…

(Sưu tầm)

Quả báo vì ngoại tình

Tôi bị lây nhiễm bệnh tình dục từ người tình, rồi bị u nang buồng trứng, u loét dạ dày và mới đây là ung thư tử cung. Tôi thất bại trong làm ăn, của cải và tiền tỷ nhanh chóng bốc hơi. Xưa nay tôi vẫn tự hào mình trẻ đẹp, giờ đây tôi bỗng xấu, già, da nhăn nheo.

Là người không theo một tôn giáo nào, xưa nay tôi chỉ tin vào chính bản thân và khả năng mình. Tôi luôn nghĩ chẳng có thần thánh, đấng tạo hóa và chẳng có luật nhân quả gì hết. Con người và tất cả vũ trụ vạn vật được sinh ra là do ngẫu nhiên. Con người cũng không khác gì các loài động vật khác, nhờ tiến hóa nhiều mà thông minh và thành người. Tất cả đều do con người nghĩ ra, chết là hết, miễn sao mình sống không cướp của, giết người là được rồi. Sống mà hiền lành quá để người khác chơi trên đầu mình là ngu. Nhưng giờ đây tôi mới biết mình nhầm to bởi bản tính tự kiêu và tự cho mình là hay là giỏi hơn người khác.

Trước đây tôi thường xuyên đọc những bài báo về chuyện gia đình, ngoại tình trong mục Tâm sự vì tôi cũng tò mò muốn tìm hiểu hoàn cảnh gia đình những người ngoại tình sẽ diễn tiến ra sao. Tôi cũng lỡ bước chân vào con đường ngoại tình mặc dù từ xưa đến nay rất ghét những người đã có gia đình mà còn có người tình ngoài hôn nhân.

Tôi không ngụy biện cho bản thân, tôi quá tham lam và ích kỷ vì đang có một gia đình hạnh phúc, một người chồng rất tốt khó tìm, các đứa con khỏe mạnh xinh xắn và cuộc sống vật chất đầy đủ mà còn đi yêu một người đàn ông khác đã có vợ. Lúc đầu bước vào quan hệ với người đàn ông khác tôi chỉ thấy mình như bị si mê bởi vẻ trẻ trung và sự hợp gu về sở thích cũng như tính tình. Tôi chẳng bao giờ nghĩ hậu quả sẽ đi đến đâu, cũng chẳng nghĩ mình sẽ gặp quả báo hay những gì mình lén lút chẳng có ai nhìn thấy được, vì thế chẳng lo lắng và sợ hãi gì cả.

Thật sự tôi không bao giờ muốn bỏ gia đình, cũng chẳng muốn bỏ người tình, tôi muốn có cả hai, có như vậy tôi mới thấy đầy đủ. Tôi muốn sở hữu tất cả vì luôn nghĩ mình đẹp, có tài và có khả năng điều khiển được những người yêu chiều mình như chồng hoặc người tình. Tôi thật sự đã nhầm to với những gì trước đây mình tưởng, nhầm to về chính mình và điều đau đớn hơn cả là nhầm to về những hứa hẹn của người tình sẽ yêu tôi suốt kiếp.

Nửa năm sau chồng tôi tình cờ phát hiện, gia đình nội ngoại hai bên cũng biết. Chồng vì quá yêu tôi nên không đòi ly dị, cho tôi sự chọn lựa giữa gia đình và người tình. Tôi vẫn còn thương chồng nhưng cũng có tình cảm sâu nặng với người tình, anh dám ly dị vợ để đến với tôi.

Cuối cùng tôi không sao quyết định được với chính mình, tôi nói với chồng sẽ chọn anh, chọn gia đình vì tôi không thể sống thiếu anh và các con. Bên cạnh đó tôi cũng không muốn chấm dứt hẳn quan hệ với người tình, anh ta cũng chấp nhận tôi vẫn sống với gia đình và đồng ý làm một người tình, một cái bóng bên lề cuộc sống của tôi. Từ đó đến nay gần 5 năm tôi là một con người có hai cuộc sống: một cho chồng con và một cho người tình.

Chuyện chẳng có gì đáng nói nếu không có những điều xui xẻo, những chuyện buồn phiền, những tai ương cùng bệnh tật đổ đến và đau đớn nhất là cuối cùng người tình cũng phản bội tôi để theo người con gái trẻ đẹp khác. Kể từ khi ngoại tình 5 năm về trước, những tai ương, xui xẻo và bệnh tật hết cái này đến cái khác đổ ập vào người tôi.

Tôi bị lây nhiễm bệnh tình dục từ người tình, rồi bị u nang buồng trứng, u loét dạ dày và mới đây là ung thư tử cung. Tôi thất bại trong làm ăn, của cải và tiền tỷ nhanh chóng bốc hơi. Hết chuyện không may này đến chuyện rủi ro khác. Sức khỏe xuống cấp nhanh và một điều làm tôi buồn thê thảm là sắc đẹp của tôi mà nhiều cô gái khác phải ganh tỵ bỗng một sớm một chiều chỉ trong năm nay xuống dốc kinh khủng. Xưa nay tôi vẫn tự hào mình trẻ đẹp rất nhiều so với tuổi, thế mà giờ đây tôi bỗng xấu, già, da nhăn nheo.

Tôi bỗng giật mình nhớ lại bao nhiêu lời xưa nay người thân từng nói, tôi không bao giờ nghe, chỉ thầm mỉa mai trong lòng cho sự “mê tín” đạo giáo của họ: “Gieo nhân gì gặt quả đó” hay đại thể: “Quả báo thời nay ứng đời này, không cần đợi đời sau kiếp nọ” hoặc: “Làm điều gì quấy cũng có cái giá rất đắt phải trả”. Giờ đây khi nghiệm ra mọi sự thì tất cả với tôi đều đã quá trễ. Chồng muốn ly hôn, người tình bỏ theo người phụ nữ trẻ đẹp khác, con cái và hai bên gia đình khinh miệt không nhìn mặt tôi nữa, tài sản tiền của gần như mất trắng hết, sắc đẹp bỗng nhanh chóng tàn phai và nhất là bệnh tật càng ngày càng nhiều trong đó có cả bệnh ác tính nữa.

Không biết tôi còn sống được bao lâu nữa, nhưng cái giá, sự quả báo đau đớn nhất mà tôi hiện phải trả là sống không có người thương yêu mình như ngày nào. Tôi phải sống trong cô đơn, ân hận, day dứt cho những gì mình đã làm sai. Tôi vất đi tất cả những gì quý giá mà ông trời đã ban tặng cho mình chỉ vì quá tham lam và sống ích kỷ. Đã hai lần quyên sinh nhưng tôi đều được cứu sống, mà sống như thế này quả thật bị dằn vặt đau khổ còn hơn chết.

Mỹ

Chuyến xe định mệnh

Tôi đang chờ đợi ngày tốt nghiệp, có công việc ổn định, chúng tôi sẽ sinh em bé. Tôi không có ý định ép anh rời bỏ gia đình, chỉ mong chúng tôi cũng là một gia đình nhỏ. Tôi tình nguyện cả đời này sống không danh phận, chỉ cần được bên nhau như vậy.

Tết dương lịch năm đó tôi gặp anh trên chuyến xe khách từ thủ đô về quê mình. Anh có gương mặt dễ nhìn, giọng nói êm dịu rất lọt tai. Lúc đó tôi nghĩ anh là phụ xe. Anh cởi mở hỏi han, nói chuyện với tôi như với những hành khách khác. Sau chuyến đi đó chúng tôi gặp lại nhau, tôi biết mình mến anh từ đó.

Một ngày không lâu sau đó anh đến tìm tôi, anh bảo: “Không được yêu anh, không được nhắn tin, gọi điện cho anh”. Tôi im lặng. Đột nhiên vài ngày sau đó anh nói đã có gia đình, con gái anh 5 tuổi. Anh nói yêu tôi nhưng sẽ không rời bỏ gia đình để đến với tôi.

Tôi bàng hoàng, đau đớn, trả lời anh trong nghẹn ngào nước mắt rằng tôi vẫn yêu anh. Từ đó tôi trở thành người tình bé nhỏ của anh. Tôi đã thay đổi rất nhiều vì yêu anh, chỉ mong không làm anh mệt mỏi. Tôi yêu anh bằng cả trái tim của đứa con gái mới ở tuổi đôi mươi.

Một ngày, vợ anh biết chuyện. Anh xin lỗi và hứa hẹn sẽ cắt đứt với tôi, chị cũng tha thứ cho anh, chúng tôi vẫn bên nhau như vậy. Một ngày trái tim tôi lần nữa vỡ vụn khi biết tin vợ anh đang mang thai. Tôi tưởng như mình đã chết đi, ngày nào tôi cũng khóc vì thương bản thân mình, vì trách anh sao tàn nhẫn với tôi như vậy.

Không lâu sau, chị nói đã biết về mối quan hệ của tôi và anh, chị muốn gặp tôi. Chị chẳng hề mắng chửi hay đánh đập tôi giống những người vợ khác, chị nhẹ nhàng, tế nhị và có chút yếu mềm. Tôi thương và có phần nể chị, nhận hết lỗi lầm về mình, chỉ mong chị tin và tha thứ cho anh. Tôi hứa sẽ rời xa anh, không bao giờ liên lạc với anh nữa. Thời gian sau đó anh luôn sống trong sự nghi ngờ của chị, mặt khác vẫn quan tâm, động viên tôi.

Tôi biết anh đã nói với chị rằng tôi là một đứa đáng khinh bỉ lắm, nhưng tôi chẳng thể trách anh; bởi tôi biết anh không muốn mất gia đình, tôi cũng không hề muốn điều đó. Tất cả những gì đã hứa với chị, tôi đều không làm được bởi càng ngày tôi càng thấy mình yêu anh nhiều hơn.

Tôi và anh cứ đi bên nhau như 2 cái bóng, giờ sắp được 3 năm. Quãng thời gian đó không dài nhưng cũng không phải ngắn, chúng tôi đã cùng nhau vượt qua bao sóng gió, tôi nhận ra anh cũng yêu tôi nhiều không kém những gì tôi trao đến anh, thế nên tôi cứ nuôi hy vọng.

Tôi trao đi tuổi xuân của mình mà chẳng hề toan tính. Tôi đang chờ đợi ngày tốt nghiệp, có công việc ổn định, chúng tôi sẽ sinh em bé. Tôi không có ý định ép anh rời bỏ gia đình, chỉ mong chúng tôi cũng sẽ là một gia đình nhỏ. Tôi tình nguyện cả đời này sống không danh phận, chỉ cần được bên nhau như vậy.

Đến giờ tôi vẫn nghĩ chúng tôi đến với nhau là do định mệnh. “Chuyến xe định mệnh” đó đã gắn kết tôi và anh để giờ cả 3 chúng tôi đều phải sống trong sự lừa dối, đau khổ. Có phải tôi ích kỷ quá không? Tôi biết mình sai, nhiều lần muốn rời xa anh, trả cho anh cuộc sống bình yên bên gia đình, nhưng tôi không làm được. Tôi phải làm gì đây? Rời xa anh hay cứ mãi sống trong dằn vặt?

Hoa

Yêu quá…làm bạn gái thấy áp lực

Em nhận ra bấy lâu nay em yêu cô ấy, nhưng tình cảm em dành cho cô ấy vô tình là gánh nặng đè lên vai cô ấy.

Áp lực tình yêu
Áp lực tình yêu – Ảnh minh họa

Hai đứa em yêu nhau đến giờ đã gần 4 năm, từ cuối năm lớp 9. Bây giờ 2 đứa chuẩn bị thi tốt nghiệp 12 với rất nhiều kỷ niệm. Cô ấy bây giờ đối với em rất quan trọng hơn bất cứ cái gì. Một tháng trước chỉ vì một vấn đề nhỏ mà hai đứa em cãi nhau, cô ấy nói với em hết những suy nghĩ của mình đối với em.

Em nhận ra bấy lâu nay em yêu cô ấy, nhưng tình cảm em dành cho cô ấy vô tình là gánh nặng đè lên vai cô ấy. Vì em luôn bảo vệ ý kiến của mình, rồi em đã tự ý vô yahoo của cô ấy. Em không cố tình làm vậy, em biết làm vậy là xâm phạm đến tự do cá nhân nhưng mà em chỉ muốn vào để xem tất cả những suy nghĩ của cô ấy đối với em. Và em nhận ra có lẽ là từ đó đến giờ hình như em đã kìm chặt cô ấy rất nhiều khiến cho cô ấy phải gồng mình lên chịu đựng. Cô ấy biết em tự ý vô yahoo của cô ấy.

Bây giờ em thật sự cảm thấy 2 đứa rất xa cách, nhắn tin nói chuyện không còn như trước nữa. Những câu nói của cô ấy rất lạnh lùng, em cảm thấy có cái gì đó miễn cưỡng. Em rất muốn 2 đứa làm lại từ đầu, em tự hứa với mình là sẽ thay đổi, nhưng mà cô ấy nói rất sốc sau việc này và không thể vượt qua, rất mất niềm tin ở em.

Em phải làm gì bây giờ? Em và cô ấy đang ôn thi tốt nghiệp và đại học. Hình như em không thể tập trung tất cả để ôn thi được, còn cô ấy em cảm thấy vẫn bình thường, vẫn vui vẻ với bạn bè, mọi việc làm của em làm cô ấy đều nói em không thay đổi. Tuần rồi em bị viêm mắt nói ra cô ấy nói: “Nếu anh thay đổi không muốn em lo thì anh đã không nói ra anh bị gì để em phải lo”. Rồi hôm chia tay lớp 12, em đi ăn liên hoan với lớp chiều em bị ngộ độc thực phẩm nằm bệnh viện. Em giấu cô ấy không nói ra đến khi cô ấy biết cô ấy lại nói em không thay đổi vì em đã giấu. Cô ấy rất mâu thuẫn.

Em hỏi cô ấy có nhớ, yêu em như trước nữa không? Cô ấy nói có nhưng không bằng lúc trước. Em bị thương ở chân, rồi bị ngộ độc cô ấy cũng chỉ hỏi vài câu, còn trách em sao em bị vậy làm gia đình em lo, nói em không thay đổi cứ như vậy…

Em phải làm gì bây giờ để hai đứa có thể như trước? 4 năm yêu nhau của 2 đứa đối với em bây giờ đã khắc sâu trong lòng của em, không bao giờ có thể quên được. Em không thể mất cô ấy được, em làm gì để có thể thay đổi suy nghĩ của cô ấy.

Tuấn Anh

Bạn đọc có thể chia sẻ tâm sự của mình về các vấn đề gặp phải trong cuộc sống cho GócTâmSự.com. Bài viết gửi về địa chỉ: info@goctamsu.com

Sắp cưới tôi, anh vẫn sống chung nhà với vợ cũ

Ít hôm nữa anh đã chính thức là chồng tôi. Tôi vẫn chưa thể xuất hiện, mỗi tối vẫn phải tiễn anh về “căn nhà của anh và chị”. Lấy lý do chưa mua được nhà mới, con gái đang bị khủng hoảng, chị nhất định không chịu đi.

Tôi gặp và yêu anh khi anh và vợ cũ không còn tình cảm, 2 người đã sống ly thân khá lâu. Lúc đầu đến với nhau, tôi và anh đều là 2 con tim cô đơn lạc lối, không xác định gì cả. Tôi chỉ nghĩ mình sẽ là một phần nhỏ bé trong cuộc sống của anh. Anh còn có con gái, nó là tải sản, là tình yêu lớn nhất trong đời anh, mọi thứ anh làm đều vì con gái. Nói có thể mọi người không tin, khi yêu chẳng có người phụ nữ nào không ghen, nhưng tôi khác, tôi chỉ muốn anh hạnh phúc, tôi yêu anh và yêu tất cả mọi thứ thuộc về anh, kể cả con gái anh và “chị ấy” nữa.

Dù anh kể cho tôi rất nhiều điều về chị, nguyên nhân anh chị ly thân. Cách đây 4 năm khi anh bị ung thư bàng quang, tưởng không qua khỏi nên chị muốn xa lánh anh, đã có những hành động chiếm tài sản. Thật may anh khỏi bệnh, tuy chữa khỏi nhưng nguy cơ tái phát bất kỳ lúc nào, 6 tháng anh phải đi kiểm tra một lần. Dù thế nào tôi vẫn luôn mong muốn anh và chị có thể quay lại tình cảm vợ chồng ngày xưa, mỗi lần tôi khuyên nhủ anh, anh lại trả lời câu duy nhất “Mọi thứ hết rồi em à”.

Thời gian cứ thế trôi đi, tôi càng yêu anh nhiều hơn, bắt đầu khóc thầm mỗi khi nghĩ anh đang hạnh phúc cùng gia đình. Tôi tự nhủ “Mình không được ích kỷ như vậy, mình chỉ muốn đem niềm vui đến cho anh mà thôi”. Một buổi tối, khi tôi và anh đang hạnh phúc bên nhau, anh đã hỏi: “Em có muốn làm vợ anh không?” Câu hỏi quá bất ngờ, tôi òa khóc, khóc như một đứa trẻ, tôi lắc đầu “Không, không, anh đừng bao giờ hỏi em câu hỏi đó”. Anh nói “Anh sẽ hỏi đến ngày em gật đầu đồng ý”.

Anh và chị ra tòa, chưa đầy 2 tháng sau đã có quyết định ly hôn nhưng con gái anh lại bắt đầu có dấu hiệu của bệnh trầm cảm. Anh rất lo lắng, tôi cũng vậy. Trước khi ra tòa, anh chị đã có thỏa thuận viết tay về phân chia tài sản, anh lấy lại căn nhà và tiền bạc, xe cộ để lại cho chị để chị có thể mua căn nhà khác. Lấy lý do chưa mua được nhà mới, con gái đang bị khủng hoảng, chị nhất định không chịu đi.

Vì con gái sức khỏe không tốt nên tôi chưa muốn xuất hiện, chúng tôi lại muốn đăng ký kết hôn luôn, ít hôm nữa anh đã chính thức là chồng tôi. Tôi vẫn chưa thể xuất hiện, mỗi tối vẫn phải tiễn anh về “căn nhà của anh và chị”. Vì sao trước kia tôi không có tâm trạng như thế này? Giờ tôi luôn cáu gắt với bản thân, không dám trách anh, anh đã cố gắng mọi thứ vì chúng tôi. Tôi phải làm gì khi anh ấy sắp trở thành chồng tôi mà vẫn sống bên vợ cũ. Mọi người hãy cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn.

My

Vợ ơi, anh là người lạ?

Đâu rồi vợ anh? Cô gái có khuôn mặt trái xoan, mái tóc dài buông xõa. Chỉ còn hình ảnh người phụ nữ cộc cằn, nóng tính, xuề xòa, tuềnh toàng trong ăn mặc. Anh thấy vợ như người lạ. Đi làm về, anh thường nằm dài trên giường để xem tivi giải trí sau một ngày làm việc mệt nhọc.

Vợ anh ngày xưa đâu
Vợ anh ngày xưa đâu

Trong khi vợ ở dưới bếp lụi cụi nấu nướng, dọn dẹp, tắm rửa cho con. Có hôm vợ về muộn, nghe tiếng vợ gắt gỏng anh chưa cắm nồi cơm, chưa nhặt mớ rau, chưa đi đổ rác, anh chỉ tặc lưỡi cho qua chuyện.

Vợ ơi, anh là người lạ?! – Gia Đình – Tình Yêu – Câu chuyện gia đình – Chuyện vợ chồng – Cuộc sống vợ chồng – Tâm sự gia đình

Có lần thấy vợ quần xắn ống thấp ống cao, mồ hôi nhễ nhại, làm hết việc nọ đến việc kia. Vừa lau nhà xong, con lại chạy khắp nhà, bẩn cả nhà. Vợ quát um lên, con sợ, anh chạy lại cằn nhằn: “Sao em lại quát con thế”. Vợ chỉ quay lại nhìn, có vẻ cáu giận lắm: “Vì ai mà ra nông nỗi này?”.

Vợ chỉ còn là người hay cáu giận. Anh lảng tránh vội quay lại chiếc giường, tránh cái nhìn “ngạt thở” của vợ. Chiếc giường không còn êm ái như mọi hôm. Anh ngồi cứ như trên đống lửa.

Đâu rồi vợ anh? Cô gái có khuôn mặt trái xoan, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt to tròn và tiếng nói dịu dàng. Chỉ còn lại hình ảnh người phụ nữ cộc cằn, nóng tính, xuề xòa, tuềnh toàng trong ăn mặc. Đâu còn cô gái lúc nào cũng thùy mị, nết na.

Anh thấy vợ như người lạ.

Ngẫm nghĩ một hồi, anh mới chợt nhận ra nguyên nhân. Có thể là cậu con giai nghịch như quỷ sứ, luôn bày bừa, cãi vã. Còn vợ anh vừa là quan tòa, cũng vừa là cai ngục. Có thể là những buổi ăn uống cuối tuần tụ tập, vợ một tay xào nấu. Thoắng một cái đã có một mâm nhậu toàn món ngon để anh hả hê với bạn bè.

Khi mọi người về hết, vợ lại là cô lao công, quét dọn từ nhà bếp lên tầng thượng, vừa ca cẩm vừa cằn nhằn. Có thể là tại anh. Ông chồng đểnh đoảng, quần áo và tất bẩn vứt khắp nhà, từ cửa ra vào tới đầu giường. Cứ về đến nhà là ôm cái tivi, tự cho mình ngồi thư giãn mà không biết làm hộ vợ việc gì. Vợ nấu cơm xong, mời anh ra ăn và sau đó phủi đít đi vào giường.

Anh tự thấy mình là người lạ. Chả mấy khi giúp vợ, chỉ miễn cưỡng làm những việc vợ sai bảo với thái độ khó chịu. Anh là người lạ nên mới không biết về nỗi mệt mỏi, vất vả của vợ.

Anh là người lạ nên mới chỉ biết ao ước: “Giá mà em như ngày xưa” mà chưa một lần tự vấn lại mình. Anh là người lạ nên không hiểu rằng anh đã góp phần vào những nếp nhăn, sự cáu kỉnh và tính tuềnh toàng của em.

Nguồn: Hanhphucgiadinh.vn

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống