Gánh giang sơn

Hai chị tôi đều đã lập gia đình, ra riêng. Một bữa nhà có tiệc, mọi người tụ họp đông vui. Trong bếp, má và các chị bày biện nấu thức ăn. Trên phòng khách, hai anh rể xem ti vi, bàn chuyện thời sự.

Gánh giang sơn nhà chồng - Ảnh minh họa
Gánh giang sơn nhà chồng – Ảnh minh họa

Tôi để ý, chỉ trong nửa giờ đồng hồ, anh Ba đã hai lần rời chỗ ngồi, lăng xăng chạy xuống hỏi vợ: “Phụ gì không em? Để anh giúp cho, nhặt rau hen!”. Chị Ba tôi trừng mắt: “Ông đi lên giùm, chuyện đàn bà, rớ vô chi, bầy hầy ra hết!” khiến cả nhà bật cười. Anh Hai cũng cười, một cái cười khinh khỉnh. Rồi anh chặc lưỡi: “Chuyện đàn bà, chú xía vô chi mệt vậy. Ngồi yên đây đi”. Anh Hai nói xong, tôi phát hiện nụ cười trên môi chị Hai tắt ngúm. Chợt nhớ có lần, má tôi vu vơ: “Con Ba ôm đồm, sợ chồng nhúng tay hư việc, còn con Hai ngược lại, thèm được chồng chìa tay san sẻ, giúp đỡ mà không được”.

Có lần ghé chị Ba chơi, tôi thấy chị áo quần xộc xệch, vừa nấu cơm vừa giặt đồ. Chồng chị đi làm về, liền nhào xuống bếp trở con cá đang chiên. Thấy vậy, chị Ba la lên: “Để đó em, anh lên nhà đi”. Muốn giúp vợ nhưng không biết làm gì, xớ rớ một lúc, anh lấy cây chổi định quét nhà, lại bị vợ nạt tiếp: “Trời ơi, mắc công em quét lại”. Vô bữa cơm, thiếu mất đôi đũa, anh vừa đứng dậy, chị đã chạy trước ba bước: “Em lấy cho nhanh”. Tôi hỏi sao không để chồng san sẻ bớt, chị cười trừ: “Đàn bà có “giang sơn” đàn bà. Mấy ổng mà chen vô, rách việc lắm”. Cứ thế, chuyện gì mặc định là của mình chị không cầu viện sự giúp đỡ. Tính chị lại cầu toàn, tự mình làm mới thấy ưng. Một hôm anh rể đi làm về, thấy vợ ngồi chồm hổm trên mái nhà, sửa lại ống thoát nước nên bực mình mắng vợ sao giành chuyện đàn ông, chị chậm mồ hôi, kêu: “Em làm cũng được vậy, chờ anh phải đến Chủ nhật mới rảnh”. Má tôi nghe chuyện, mấy bận kéo chị về nhỏ to: “Cứ chia việc cho chồng, để nó giúp mình mới có thời gian nghỉ ngơi. Con như thế là dễ làm hư chồng lắm đó nghen!”. Chị phân trần: “Nhìn ảnh làm, con ngứa mắt lắm, không ưng”.

Anh rể tôi cứ thế dần bỏ mặc vợ. Thời gian rỗi, lẽ ra về giúp vợ dăm ba chuyện nhà anh lại bù khú bạn bè. Suy cho cùng, có về nhà, anh cũng chỉ biết cắm mặt vào laptop, xem ti vi… Trong khi chị một bên việc công ty, một bên giành gánh cả “giang sơn” của mình, đầu bù tóc rối, bận bịu đến nỗi giấc ngủ mỗi ngày chỉ tròm trèm còn năm tiếng đồng hồ. Đến một ngày, chị nghe đồn anh thường đưa một cô gái đi dạo phố, cà phê, mua sắm sau giờ làm. Chị ngất xỉu, nhập viện nằm ba ngày, bác sĩ nói do thiếu ngủ, suy nhược, rối loạn tiền đình, cần nghỉ ngơi. Chị khóc hết nước mắt, trách móc chồng: “Em có cầu toàn, giành làm mọi việc cũng chỉ mong mọi thứ được tròn trịa, vun đầy trong mắt anh”…

Cũng áo quần xộc xệch, tóc tai rối bù nhưng chị Hai trông còn… thảm hơn vì gánh giang sơn nhà mình trong nỗi tủi thân. Ghé qua thăm chị, thấy chị chênh chao đứng trên hai chiếc ghế đẩu, vói tay lau từng cánh cái quạt trần. Chị giải thích: “Ngày mai giỗ ba chồng nên phải dọn dẹp”. Chị khoe, mạng nhện đã một mình quét xong, góc vườn cũng dọn sạch, cả buổi sáng còn đi chợ mua sắm đủ thứ. Tôi hỏi anh rể không giúp gì sao, chị cười mà ứa nước mắt: “Ảnh có bao giờ động tay vô mấy chuyện này. Đưa cho cục tiền rồi thôi, hết trách nhiệm”. Tính anh rể gia trưởng, quan niệm đàn ông có “giang sơn” của mình, chỉ cần kiếm tiền; chuyện bếp núc, thu vén cửa nhà, lễ nghĩa họ hàng, làng xóm là bổn phận của đàn bà. Anh bỏ mặc vợ như thế nên có hôm, chị gọi điện hỏi tôi cách thay cái cầu chì ổ điện. Xe hư, chị hì hụi đẩy ra tiệm, trong khi chồng ngồi khểnh đọc sách. Chị Hai nói tủi: “Chị cũng khéo léo, ý nhị nhờ giúp đỡ nhưng anh ấy cứ ậm ờ, kêu để đấy. Cái “để đấy” có khi kéo dài mấy tuần chưa xong”.

Chị Hai về chơi, nhấm nhẳng với má: “Điệu này chắc ly hôn. Chồng gì mà thờ ơ, vô tình với công việc của vợ quá”. Nói xong, chị búi tóc đứng lên, xin phép về vệ sinh cái tủ lạnh, chiều hôm qua chồng bảo hôi… Chị đi rồi mà má còn bần thần. “Đàn bà mà ôm đồm, cầu toàn như con Ba cũng khổ, bị “lâm trận” kiểu con Hai càng khổ gấp bội”. Má thở dài tiếp: “Vợ chồng phải san sẻ công việc nhà với nhau. Giang sơn của ai thì cũng vì cái giang sơn chung là hạnh phúc, đầm ấm, yên ổn của gia đình. Có vậy mới yêu thương, khắng khít hơn, hôn nhân mới không mỏi mệt”.

 NGÂN DU/ Theo PhuNuOnline

Chồng cầu xin đưa con riêng vào hộ khẩu

Chị cần một lời xác minh đích thực về đứa con riêng của anh rồi sẽ tính tiếp tương lai của gia đình này…

Chồng câu xin đưa con riêng vào hộ khẩu
Chính chị cũng không biết phải làm sao đây. Dù chị có hiểu cho anh thì liệu sau này, chị có thể bao dung để sống với con bé? (Ảnh minh họa).

Chưa bao giờ chị nghĩ mình sẽ lâm vào hoàn cảnh trớ trêu này. Chị đang phải nhìn chồng van nài, rơi nước mắt để xin cho đứa con ngoài giá thú của anh ta vào hộ khẩu gia đình. Một cảnh tượng mà trước giờ chị luôn nghĩ nó chỉ có trong phim. Nhưng chị đã nhầm, chị có một người chồng không những đã lừa dối mình, mà anh còn dám đem cái hệ quả cuộc mây mưa bên ngoài về xin chị tha thứ.

Không kìm nổi, chị gào lên: “Anh nghĩ tôi sẽ chấp nhận đứa con riêng của anh với người phụ nữ khác vào cái nhà này à? Anh còn chưa hỏi tôi có tha thứ cho chuyện anh lăng nhăng của anh hay không mà đã đòi hỏi. Anh nghĩ tôi ngu đến thế sao?”.

Chị vừa nói, vừa khóc. Chị biết lúc này mình không được quyền yếu đuối, nhưng sự thật đã vượt quá sức chịu đựng của chị. Trước giờ chị không dám nói chồng mình hoàn hảo, nhưng anh là người thật thà, chăm chỉ, thương yêu vợ con. Có thể anh kiếm không nhiều tiền như chồng người ta, nhưng với chị thế là đủ, chị cần nhất sự chung thủy, an toàn, và chồng chị cho chị cảm giác đó.

Chị còn nhớ như in ngày mới lấy nhau, anh đã nói với chị rằng: “Vợ chồng sống với nhau vì tình, vì nghĩa, nếu sau này em có chán anh thì cứ nói với anh, nếu không thay đổi được, anh sẽ để em đi. Anh không thể chấp nhận được cảnh vợ chồng bằng mặt mà không bằng lòng, rồi dan díubên ngoài…”. Tất cả những điều đó khiến chị tin tưởng chồng mình hơn bất kì ai.

Có lần anh kể chị nghe chuyện một cô gái trẻ ở công ty cố tình lôi kéo anh. Cô ta không yêu cầu danh phận mà chỉ cần anh. Chị ghen, tất nhiên vì chị là phụ nữ, nhưng trên tất cả, chị biết ơn vì chồng đã thành thật với mình. Và sau cái lần chị gặp mặt cô gái bám riết lấy chồng đó, chị càng có thêm niềm tin hơn ở chồng.

Chồng chị có thể không đẹp, không giàu nhưng anh ân cần, chu đáo, không bao giờ sỗ sàng, vồn vã, đó là điều mà bất kì người phụ nữ nào cũng cần và thấy ấm áp khi bên anh. Tuy nói vậy nhưng cũng từ dạo đó, chị để mắt đến chồng nhiều hơn, nhất là từ khi biết ông chồng khù khờ của mình cũng có sức hấp dẫn đến vậy.

Nhưng chưa bao giờ chị nhận thấy điều gì khác lạ hay thay đổi ở chồng. Anh vẫn đi về đúng giờ, vẫn đưa tiền lương đều đặn và luôn kể cho chị những câu chuyện hàng ngày xảy ra quanh anh.

Đúng là một tuần gần đây, anh có vẻ mệt mỏi hơn, anh thường ngẩn người trong cả bữa ăn và khuôn mặt hay đăm chiêu. Nhưng vì trong thời gian đó, anh bị viêm họng nên chị nghĩ bệnh tật khiến anh trở nên như vậy.

 

Rồi bỗng nhiên hôm đó, đang trong giờ làm, chị nhận được một tin nhắn của chồng: “Trưa nay, sau khi xong việc em về nhà được không? Anh có chuyện cần nói với em”.

Chị cảm thấy hoang mang vì tin nhắn của chồng, anh có vẻ rất nghiêm túc và chuyện hẳn phải nghiêm trọng lắm nên anh mới không thể nói với chị qua điện thoại. Hơn nữa, cách nhắn tin, ngôn từ trong đó khiến chị thấy lo lắng, bất an. Chị càng hỗn loạn hơn khi gọi điện lại cho chồng không được, ruột gan rối bời cứ mong hết giờ làm.

Về đến nhà, chị ngạc nhiên khi thấy chồng đang ngồi bên cạnh một bé gái. Chị bước vào và hỏi: “Con gái nhà ai thế anh? Mà anh gọi em về gấp có chuyện gì à? Em gọi sao anh không nghe máy…”, thì chỉ thấy một sự im lặng đáng sợ. Đến khi chị giục mãi anh mới nhìn thẳng vào mắt chị rồi trả lời. “Em hãy bình tĩnh, nghe anh nói hết rồi mọi quyết định là ở em, được không?”.

Thật sự chị thấy sợ, nhất là khi có sự xuất hiện của một bé gái lạ ở nhà chị, nhưng chị vẫn cố bình tĩnh đợi chồng nói. Chị bàng hoàng nghe từng từ anh nói: “Đây là con gái anh, anh cũng chỉ mới biết đến sự tồn tại của con bé cách đây 1 tuần. Mẹ con bé là người yêu cũ của anh, trước khi anh quen em, cô ấy và anh chia tay nhưng anh không hề biết là cô ấy có thai.

Anh thề với em là chuỵện xảy ra trước khi anh quen em. Một tuần trước, bà ngoại con bé gọi điện cho anh đến nhận con, vì mẹ nó đi xuất khẩu lao động, không ai chăm nom nó, bà đã già… Anh thật sự không biết phải làm sao, nhưng biết mình phải nói với em. Anh xin em, hãy tin anh”.

Chị nghe câu chuyện như diễn ra trong phim. Chị thường thấy cảnh này trong các phim Hàn Quốc và thường mỉa mai rằng sẽ chẳng bao giờ có chuyện đó xảy ra ngoài đời thực. Nhưng giờ như một cuốn phim quay chậm và chị đang diễn một vai trong đó. Chị ú ớ không nói nên lời, cũng không biết nên tra hỏi điều gì, bắt đâu từ đâu.

Chị phản ứng đúng kiểu người vợ khi biết chồng ngoại tình: “Tôi sẽ ly hôn, anh nghĩ tôi chấp nhận chuyện anh ngoại tình à? Anh nghĩ tôi sẽ chấp nhận đứa con riêng của anh gọi tôi là mẹ à? Anh đừng mơ…”.

Chị gào lên, khóc lóc. Còn anh quỳ sụp xuống trước mặt chị: “Anh xin em, đây là chuyện trong quá khứ, chính anh cũng không biết. Anh biết để em đồng ý chuyện này là yêu cầu quá đáng, nhưng con bé giờ không ai chăm sóc, anh là bố nó… Anh chỉ mong em tha thứ và hiểu cho anh”.

Chị đau đớn nhìn đứa bé với những đường nét giống chồng mình. Chính chị cũng không biết phải làm sao đây. Dù chị có hiểu cho anh thì liệu sau này, chị có thể bao dung để sống với con bé? Và đúng đây là chuyện quá khứ, nhưng liệu chị có tránh khỏi những ám ảnh mỗi khi gần gũi chồng. Chị hoang mang cực độ, chỉ muốn yên tĩnh một mình. Chị nói với chồng sẽ về nhà mẹ đẻ, đến khi nào có quyết định rõ ràng, chị sẽ nói chuyện với anh.

Ngước mắt nhìn chồng và con bé, chị bước đi. Trong đầu vẫn hình dung rõ ánh mắt như sắp khóc của con bé khi thấy chị gào lên mắng chửi anh.

Sau khi kể cho mẹ nghe, mẹ chị yên lặng hồi lâu rồi nói: “Mẹ biết chồng con, nó không phải là hạng người lăng nhăng, tất cả chỉ là quá khứ và nếu con yêu chồng, muốn gìn giữ gia đình thì con nên tha thứ. Nhưng trước mắt, mẹ muốn gặp chồng con, nói chuyện và bảo nó đi xét nghiệm ADN, nếu chắc chắn đó là con nó, chúng ta sẽ tìm cách giải quyết, con đừng giận quá mất khôn…”. Chị lặng thin nghe từng lời mẹ nói, lòng có chút dịu lại khi nghĩ đến cuộc sống vợ chồng chị bấy lâu nay.

Chị không biết có thể cho con bé vào hộ khẩu gia đình như lời chồng van xin không? Nhưng trước mắt, chị sẽ nghe theo lời mẹ. Chị cần một lời xác minh đích thực về đứa con riêng của anh rồi sẽ tính tiếp tương lai của gia đình này…

 

Thanh Thanh – Theo Trí Thức Trẻ

Mối tình đã qua thời sinh viên

Mình chia tay anh nhé, anh và em không thể đi chung trên cùng 1 con đường bởi em cũng đã có người khác rồi, anh quên em đi nhé”

Mối tình thời sinh viên
Mối tình thời sinh viên – Ảnh minh họa

Tôi còn nhớ năm đó, chúng tôi cùng đi thi đại học với nhau, mỗi người một quê, nhưng cùng nhau trọ chung 1 phòng trọ có khoảng 14 người cả phụ huynh và các sĩ tử. Chúng tôi đã quen nhau từ đó, mối người thi một ngành khác nhau, nhưng có chung một đặc điểm là dều tự đi thi mà không có ai đưa đi như các bạn khác, chính vì thế chúng tôi làm quen, nói chuyện.

Khi nhận được kết quả thi đại học, tôi vui lắm vì được học ngành mình yêu thích ngành Quản trị văn phòng của trường Đại Học Khoa học xã hội và Nhân văn – Đại Học Quốc Gia Hà Nội. Từ khi thi xong đến khi tôi chính thức nhập học cả tôi và bạn ấy đều không liên lạc và không biết thông tin thêm gìvề nhau. Nhưng có lẽ do ông trời đã se duyên kết phận chúng tôi đến với nhau, khi vào một ngày trờioi bức, tôi đang đi học từ đường Nguyễn Trãi về đến gần cung đường Ngã tư sở thì bỗng dưng một cơn mưa  lớn ập tới bất ngờ, làm tôi chạy vội vào một quán đóng cửa gần đó để tránh mưa, từ đằng xa có một cô gái đang cầm trên tay chiếc ô màu xanh cũng đang lại gần, tôi chợt nhìn thấy một bóng dáng quen quen như đã gặp đâu đó mà chưa nhận ra, thứ nhất là do cũng lâu không gặp, thứ hai tôi đang lau chiếc kính cận của tôi bằng chiếc vạt áo phông đang mặc trên người để lau đi những hạt mưa như chút nước ập đến đó.

Điều kỳ diệu đã đến khi tôi đeo lại cặp kính cận của mình thì cũng là lúc cô bé ấy đến gần bên tôi rồi nhẹ nhàng nói “bạn cho tớ đứng cùng nhé, trời mưa bất chợt mà to quá” tôi nhẹ nhàng cúi đầu xuống rồi gật nhẹ. Bỗng nhiên hai đôi mắt à không nếu tính cả 2 mắt kính nữa thì chắc được gọi là 6 mắt chứ nhỉ! (cười) chúng tôi cùng nhìn nhau rồi kêu tên nhau như bạn đã quá lấu không gặp, chúng tôi nhận ra nhau từ đó sau hết một học kỳ năm thứ nhất, Khoảng 1 tuần sau, do mấy thằng bạn tôi chúng nó chuyển đi sang ở cùng anh, sang ở gần trường ở bên Hoàng Quốc Việt… nên 4 thằng trọ cùng nhau cũng tách ra, tôi phải tìm phòng trọ ở một mình và cần một phòng giá rẻ, thật may mắn, tôi tìm đến xóm trọ cô ấy  và tìm với giá 800 nghìn đồng một tháng. Mặc dù với sinh viên như vậy cũng khá đắt nếu như ở một mình, nhưng không sao tôi vẫn ở. Vậy là một điều bất ngờ nữa lại đến khi hai đứa cùng xóm trọ. Tình bạn của chúng tôi ngày càng được vun đắp lâu bền, hàng ngày chúng tôi cùng nhau đi học trên chiếc xe đạp cảu tôi, rồi cùng nhau về phòng trọ, thật may mắn chúng tôi hầu hết lịch khá trùng nhau nên việc đi cùng không khó, sáng đi học, chiều chúng tôi lại được cùng nhau đạp xe ra Hồ Gươm tận hưởng những chiếc kem Tràng Tiền thơm ngon đặc trưng của thủ đô. Rồi cùng nhau đạp xe vòng quanh Hà Nội, từ đó tôi càng yêu cô bé ấy hơn, cho đến một ngày tôi quyết định tỏ tình cùng cô ấy. Thật hạnh phúc cô ấy đã nhận lời. Năm nhất trôi qua trong lòng của tôi và cô ấy với biết bao kỷ niệm vui, buồn, với biết bao nhiêu những điều thú vị mà sau này có thể kể cùng cho con cháu nghe về “thiên tình sử” của mình. Bước vào năm hai, tôi đi dạy thêm cho các bạn ôn thi Đại học, cô ấy thì được làm cho một nhà hàng gần trường. Kể từ đó chúng tôi ít liên lạc với nhau đi, ít khi nhắn tin cho nhau, khi cả hai về đến phòng là cũng đã muộn.

Cho đến hết năm  thứ ba, cô ấy chuyển phòng trọ đến ở cùng 1 người bạn nữa với lý do là “ở cùng bạn cho vui và đi làm cho tiện” Trên danh nghĩa chúng tôi vẫn là người yêu của nhau, nhưng thực tế dường như cô ấy đã có sự thay đổi, có khi tôi nhắn tin cho cô ấy cả ngày mà chẳng thấy hồi âm, gọi điện thì cũng không nghe máy. Những cuộc đi chơi, những tin nhắn thưa dần. Tôi quyết định nghỉ 1 ngày để xem cô ấy đang làm gì và cùng ai mà bận vậy, những thắc mắc của tôi được giải đáp khi xuất hiện ngay trước măt tôi, một chàng trai khoảng 27, 28 tuổi nhưng nhìn có vẻ là một chàng công tử, cô ấy ôm chặt lấy chàng trai kia, rồi phóng xe lướt qua tôi, có lẽ cô ấy không biết tôi đang xuất hiện ngay trước đó. Tôi đã có một cuộc hẹn riêng với cô ấy. Hai đứa đang ngồi trên tầng 2 của quán caphe như đã hẹn trước đó, chúng tôi nhìn nhau nhưng vẫn còn có điều gì đó vẫn còn e  dè, bỗng nhiên cơn gió lớn từ đâu tới đã thổi cuốn theo những chiếc lá không bay mờ ảo trên không trung rồi lại nhẹ nhàng hạ xuống ngay bên nhoài cửa sổ nơi cả hai đứa đang ngước mắt nhìn  tới điểm đích đó.

Gọi cho mình 1 cốc “đen đá” cô ấy nói với tôi những lời nói tôi chưa bao giờ nghĩ đến với hai chúng tôi “Mình chia tay anh nhé, anh và em không thể đi chung trên cùng 1 con đường bởi em cũng đã có người khác rồi, anh quên em đi nhé” tôi còn chưa kịp hoàn hồn định hình chuyện gì thì cô ấy vội vã với chiếc túi xách của mình rồi khuất sau bậc cầu thang, tôi nhìn xuống đường thì thấy một chiếc ô tô hạng sang đang đứng đỗ đó, sau đó tôi đã thấy cô ấy lên xe cùng chàng trai hôm trước. Vậy là chũng tôi đã chia tay kết thúc mối tình ngày còn sinh viên. Kết thúc để mong bắt đầu mới được hoàn hảo hơn nữa……

Nguyễn Văn Tiệp

 

Được tin chồng cũ bỏ vợ…

… Nó chẳng thấy mảy may rung động hay hả hê, chỉ thương cho đứa trẻ. Âu cô vợ hai cũng là kẻ nhìn xa trông rộng, rời bỏ gã chỉ sau có hơn một năm chung sống, còn nó thì phải nhùng nhằng mất những ba năm.

Chồng cũ bỏ vợ
Chồng cũ bỏ vợ – Ảnh minh họa

Ngày ấy giá nhà chồng được một ai đó đứng về lẽ phải thôi, nó chẳng cần họ đứng về phía nó, chỉ mong họ nghĩ cho con cháu mình, chống lại cái điều xấu xa ngày ngày vẫn hiển hiện, cố gạt bỏ đi, làm thui chột đi những giả tạo, vô học ấy, thì nó đã gắng ngậm đắng nuốt cay, nỗ lực hết mình để vực dậy gia đình nhỏ trên bờ vực thẳm.

 

Nhưng không, lúc nào anh ta cũng được cưng chiều vì có học hơn thằng em mải chơi, có công ăn việc làm hẳn hoi nhất nhà. Khi bắt được quả tang anh ta qua lại với một người, lừa họ là vẫn “độc thân vui vẻ”, nó chỉ ra, những mong người lớn phân giải, khuyên nhủ, thì họ quát nó “làm mất mặt chồng”. Mẹ anh ta bênh con, mắng nó xối xả: “Nó có trăng hoa thật thì cũng chỉ là ong bướm qua đường, tìm thú vui và những thứ ở nhà bị thiếu, còn cô đã trọn đạo làm vợ của mình hay chưa?” những lời cay nghiệt ấy nó chẳng thể quên.

 

Bởi lúc nào anh ta cũng huênh hoang, nói rằng nỗi đau khổ lớn nhất đời là không bỏ được vợ, vì thương con, nên giờ ước nguyện chắc thỏa gấp đôi…

 

Hồi đang yên đang lành ở thành phố, anh ta bắt nó về quê với bố mẹ chồng, hàng ngày bắt xe buýt đi làm, để có người trông con, dù nó gắng phản đối. Nó về đó càng thêm cám cảnh về người chồng độc đoán, lười biếng và người thân của anh ta.

 

Cô vợ hai này thì “có chết cũng không về làm dâu”, dù ở thành phố cô ấy chẳng có việc làm, cưới về cũng chửa đến năm tháng rồi. Nó cho rằng cô nàng can đảm, cương quyết hơn nó, thế là tốt, vậy mà rốt cục vẫn chung số phận bỏ chồng.

 

Giờ nó hiểu, ở chung hay riêng không quan trọng bằng việc người chồng của mình thế nào. Bố mẹ chồng tốt hay xấu chỉ là điểm để cộng hoặc trừ thôi, không hề có ý nghĩa tiên quyết.

 

Nghe nói anh ta cũng chẳng thèm nuôi đứa con thứ hai này để còn rảnh thời gian rong chơi, cặp kè với một chị cứng tuổi cũng hai đời chồng và hai đứa con, chung chí hướng “già nhân ngãi, non vợ chồng”, đỡ lằng nhằng về pháp luật. Có lẽ anh ta đã hiểu, chỉ tờ giấy mỏng manh đâu thể giúp được hai con người khác biệt cùng chung sống.

Thủy Hường / DanTri

Không phải tại em!

Hôm qua, vợ của anh ấy gọi. Chị giận dữ kết tội mình lừa gạt, dụ dỗ, quyến rũ chồng chị. Chị đe dọa nếu mình không dừng lại, chị sẽ làm tanh bành vụ này ra, sẽ đến tận công ty để dạy cho mình một bài học, sẽ làm cho mình thân tàn ma dại…

Mình hơi bị sốc, lo lắng, nhưng tắt điện thoại rồi lại muốn bật cười thành tiếng. Ôi chao, những trò tranh giành muôn thuở của đàn bà! Đe dọa ư? Mình mà thân tàn ma dại thì chồng chị ấy cũng thân bại danh liệt chứ hơn gì!

Không phải tại em
Không phải tại em – Ảnh minh họa

Dừng lại ư? Dừng cái gì lại? Chị đâu biết, nếu mình dừng lại, thì cũng sẽ có một cô khác tiến tới thôi. Cơ bản là người đàn ông kia không chịu dừng. Anh ta đã bước ra khỏi cái vòng mà chị vẽ, có thể do cái vòng ấy quá chật hẹp, cũng có thể là do quá vớ vẩn. Chị ấy nghĩ gia đình mình lung lay, sắp sửa tan vỡ là do một kẻ thứ ba nào đó ư? Không hẳn. Những rạn vỡ đầu tiên đã xuất hiện trong chính gia đình chị, những mầm mống ấy được nuôi dưỡng lớn nhanh mỗi ngày chứ không phải từ em, không phải tại em!

 

Đã từ bao lâu rồi, anh ấy không mê những bữa cơm nhà, dù cũng đã ngán tận cổ những bữa tiệc nhà hàng ê hề rượu thịt? Lẽ ra, nên dọn những món ăn giản dị với một tâm tình đơn giản, nhẹ nhàng, chị lại nêm vào đấy thứ gia vị cằn nhằn, nặng nhẹ, bốc mùi từ cách xa cả cây số bằng bộ mặt nặng như đeo đá. Đã bao lâu rồi tiếng cười hài hước, nhẹ nhàng trong câu chuyện ở nhà bị chị thay bằng chuỗi kể lể triền miên, quanh quẩn? Đã bao lâu rồi chị nhàu nhĩ, mệt mỏi trong cơn chờ chồng, trong khi đối với em, được đợi chờ anh ấy là trông ngóng, là hạnh phúc khi gặp gỡ? Những nghĩa vụ đầy lên theo ngày tháng, biến ngôi nhà mấy tầng lầu đầy đủ tiện nghi của chị thành một ốc đảo lạnh lẽo và vắng ngắt, nơi những dấu chân của tình yêu bị lau sạch bằng nước rửa sàn nhà, nơi anh không được phép sai, không được phép lầm lỗi, không được phép bày bừa, dù bản chất con người ta ai cũng muốn đôi khi được thế. Tự hào đã xây dựng một hình ảnh gia đình hoàn chỉnh, chuẩn mực, nhưng chị đâu biết, chính sự hoàn chỉnh đó đã giết chết tình yêu, vốn mỏng manh và chỉ có thể sống bằng những gì mới mẻ. Em chẳng có gì ngoài sự mới mẻ đó, phải không? Em quyến rũ, bởi chị đã bằng lòng không mới mẻ nữa, đã bằng lòng đóng khuôn trong sự hoàn chỉnh tẻ nhạt của mình.

Trong chuỗi ngày dự báo tan vỡ, dễ nhất và cũng dễ chịu nhất là đổ lỗi cho một người thứ ba nào đó, có tên có tuổi, có mặt mũi thật thì càng hay, có nhan sắc một chút càng tốt. Đó là kẻ chịu trách nhiệm thay mình mà! Chị săm soi cố tìm bằng được một kẻ chịu trách nhiệm như thế và em lọt vào. Càng tốt hơn (và đúng là thế rồi!) khi em chưa có gia đình, có nhiều tham vọng, có nhiều cơ hội để mồi chài, quyến rũ đàn ông… Bao nhiêu phẩm chất chưa có, thì các bà các chị đổ thêm vào cho nó. Một cách vô tình, các chị làm tăng thêm nhiều lần sức mạnh của kẻ thứ ba. Em tự nghĩ mình như một cái xà beng chèn vào giữa một khe nứt, chêm thành thế đòn bẩy vào một tảng đá chông chênh, thế rồi các chị nhất mực tin rằng cái xà beng ấy thế nào cũng sẽ nạy được tảng đá ra, làm cho đổ, cho vỡ. Các chị căm thù em – cái xà beng ấy, mà quên rằng em chỉ là một cái xà beng, không thể tự mình đóng sâu vào tình thế đó. Cái đáng lo là vết nứt gãy kia, là tình thế đòn bẩy kia và nên nhẹ nhàng rút em ra khỏi đó, thay vì đập chí tử vào em để rồi mọi việc đổ bể tan tành.

Thực ra, chúng em không mạnh đến thế. Hay nói đúng hơn, trong sức mạnh của chúng em có sức mạnh của tình thế, cái tình thế ấy là do chính chị tạo ra.

Đâu phải lỗi của chúng em khi gia đình các chị đã có một vết nứt sẵn, đâu phải lỗi của chúng em khi các ông chồng thường so sánh các em với vợ mình. Em trẻ trung bởi vì chưa đủ tuổi để già. Em phải làm việc, phải lấy lòng sếp vì như thế công việc của mình mới dễ dàng hơn – một loại xúc tác tất yếu để tiến về phía trước. Em nói cười, nhõng nhẽo, thậm chí có khi hơi õng ẹo một chút vì bản tính phụ nữ là thế, thử nghĩ ngày xưa còn trẻ các chị đã cười, đã hát, đã nhõng nhẽo như thế nào. Giờ tự các chị không muốn làm thế nữa thì thôi, sao lại ngăn cấm, lên án khi bọn em làm thế?

Chị biết không, hôm nay, em sẽ phải chọn một lúc nào phù hợp nhất, để yếu ớt kể lại chuyện chị đã gọi điện mắng em, để dỗi hờn, than thở với anh ấy, rằng “không phải tại em mà, phải không anh?”. Chắc chắn anh ấy sẽ trả lời: Ừ, đúng vậy, không phải tại em đâu.

Tại ai, chị biết rồi đấy!

 Bích Hiên

Vợ sếp ghen với tôi

Thời gian trước, tôi và sếp có đi công tác, tôi chạy sang phòng sếp để ngủ cùng, phòng có sếp và anh trợ lý. Anh này ngại nên sang phòng tôi, sếp cũng vậy. Chỉ vì tự nhiên tôi sợ ma quá nên chạy sang phòng sếp định ngủ cho đỡ sợ.

Tôi có chồng và một con, ngoại hình bình thường, rất năng nổ trong công việc. Tôi có duyên gặp sếp từ khi đang là đối tác, vẻ ngoài hiền lành, điềm đạm khiến tôi về làm việc cho anh. Trong thời gian mang bầu cũng gặp trục trặc với chồng nên tâm trạng không được tốt, tôi có tâm sự với sếp, được anh chia sẻ và động viên tôi lại càng quý mến và tôn trọng anh nhiều hơn.

Về công việc, tôi làm luôn hết lòng vì công ty, cố gắng kiếm hợp đồng, một mặt cho công ty và một mặt cố gắng kiếm tiền cho con, chồng lương cũng không dư dả gì. Trong sâu thẳm tôi vẫn thầm đố kỵ với vợ anh, chị ta luôn tỏ ra tự tin, kiểu như ta là vợ sếp thì phải như bề trên, mọi người trong công ty yêu quý chỉ vì chị ta khéo nói chứ thực ra có giúp gì được chồng trong công việc đâu. Ví dụ chị ta cảm ơn tôi kiểu: Chị và cháu rất biết ơn vì sự nhiệt tình và tài giỏi của em, anh nhà chị tìm được một người giúp việc và trợ lý như em thật là tốt.

Thực ra sếp cũng có những mối quan hệ ngoài luồng nhưng chị vợ lại luôn tỏ ra cho cả thế giới biết chồng rất yêu gia đình. Tôi nghĩ chị ta biết những chuyện như thế mà vẫn tỏ ra như không có gì thì không phải người chân thành. Những chuyến công tác được đi cùng sếp trong lòng tôi thấy thật bình yên và vô tư hết mình vì công việc, mặc dù có những lúc con sốt, thậm chí những ngày đầu khi con chưa đầy năm tôi vẫn lặn lội đi công tác xa cả tuần cho công ty.

Trong một lần công tác cùng anh, chị ta gọi điện nói chuyển máy gặp tôi, sau mấy câu xã giao chị ta nói: Em đi công tác với chồng chị nên giữ ý, đừng có thể hiện tình cảm vô tư quá đà không hay. Chị ta nói mấy tuần trước có nghe anh trợ lý nói. Thời gian trước, tôi và sếp có đi công tác, tôi chạy sang phòng sếp để ngủ cùng, trong phòng có sếp và anh trợ lý. Anh này ngại nên sang phòng tôi, sếp cũng vậy. Chuyện chẳng có gì chỉ vì tự nhiên tôi sợ ma quá nên chạy sang phòng sếp định ngủ cho đỡ sợ. Thế mà chị ta gọi điện nói rằng: Chị rất xấu hổ khi nghe được chuyện như vậy, em có thể ngủ với chồng chị ở đâu thì chị không biết nhưng làm như vậy có người biết nói lại chẳng ra gì.

Tôi cảm thấy bị xúc phạm và bức xúc với cách nói kẻ cả của chị ta, tôi nói tại sao chị không gọi thẳng cho tôi mà phải gọi cho anh? Chị ta nói không lưu số. Tôi nói khi đi công tác xong sẽ gặp chị để nói chuyện về cách cư xử hồ đồ đó. Ngay việc đi công tác thường xuyên cũng khiến cho chồng tôi suy nghĩ và luôn ghen tuông vì anh tự ti rằng mình nhỏ con và xấu, còn sếp thì quá đẹp. Bây giờ gặp thêm chuyện này, tôi mệt mỏi và muốn xin nghỉ việc tại công ty, nhưng không đành lòng vì anh và công ty đang gặp khó khăn. Tôi phải nói gì với chị vợ kia và có nên thôi việc ở công ty để gia đình được vui vẻ không? Xin chân thành cảm ơn mọi người.

Hoa / Vnexpress

 

Bạn trai không có nhu cầu tình dục

Khi ngủ bên cạnh vài lần, chưa bao giờ anh có hành động gì ham muốn, còn mặc luôn cả quần jeans-áo thun, chỉ ôm tôi suốt đêm. Anh chưa bao giờ nói “yêu” mà chỉ nói “thương”, dù vậy anh luôn quan tâm, chăm sóc tôi.

Anh là một người rất đẹp trai, cao ráo, phong độ, ga lăng nhưng ngay từ đầu gặp tôi đã nghĩ anh không phải là đối tượng của mình vì cảm giác anh “thiếu đàn ông”, có lẽ do tính cách anh quá hiền. Tuy nhiên, làm bạn với anh một thời gian, tôi có tình cảm lúc nào không biết, từ đó ngày nào chúng tôi cũng dành thời gian cho nhau. Chúng tôi có nhiều kỷ niệm rất đẹp và vui vẻ nhưng có một điều lạ là tuy có tình cảm nhưng hiếm khi đi chơi riêng, lúc nào cũng có thêm 1-2 người bạn đi cùng.

Từ khi làm bạn gái anh, cả năm trời chưa bao giờ anh “đụng” vào người tôi, chỉ ôm hôn dù chúng tôi đã gần 30 và tôi là cô gái có nhan sắc, quyến rũ, có nhiều đàn ông theo đuổi. Khi ngủ bên cạnh anh vài lần, chưa bao giờ anh có hành động gì ham muốn, còn mặc luôn cả quần jeans-áo thun, chỉ ôm tôi suốt đêm. Anh chưa bao giờ nói “yêu” mà chỉ nói “thương”, dù vậy anh luôn quan tâm, chăm sóc, đi làm về dành hết thời gian cho một người phụ nữ duy nhất là tôi và cũng rất ghen. Tôi cảm nhận anh thương yêu mình rất nhiều và tôi cũng vậy.

Tôi có nghe vài người bạn nam của anh nói mấp mé anh là gay kín, đồng tính, “vào bóng tối sẽ biết về anh”, đó là những người khá thân với anh. Thật sự tôi cũng không biết thế nào vì thỉnh thoảng đột nhiên anh có những ngôn từ và điệu bộ y chang như những người bạn gay của tôi, sau đó lại trở về bình thường, làm tôi giật mình. Anh chưa bao giờ có hành động “chốn 2 người” với tôi nhưng tôi quan sát rõ ràng thấy anh không “tia” đàn ông nào cả, chỉ ngắm nhìn phụ nữ.

Tôi nhờ bạn bè là đồng nghiệp của anh theo dõi từ lâu, thấy anh không có quan hệ thân thiết với nữ hay nam nào, đi làm xong là về với tôi, không la cà với ai. Lúc trước anh có mấy cô bạn gái, đa số đều xinh đẹp, tôi thương anh, nhiều lần giận dỗi, đòi đi chơi riêng nhưng cuối cùng chúng tôi vẫn đi đông người. Dù không nói ra nhưng tôi biết anh có ý định cưới tôi làm vợ. Anh rất hãnh diện về tôi, thường khoe ảnh và kể về tôi với bạn bè, đồng nghiệp. Mẹ tôi rất quý mến anh, gia đình anh cũng quý mến tôi. Mọi người đều nói chúng tôi đẹp đôi, là “cặp đôi hoàn hảo” và sẽ cưới nhau nhưng cuộc đời không ai biết được chữ “ngờ”.

Vì những giận hờn vu vơ và không duyên phận nên chúng tôi đã không đến được với nhau. Về sau tôi lấy chồng, có con nhưng còn nghĩ về anh. Chúng tôi là bạn. Khi biết tôi có bầu và lấy người khác, dù đau khổ nhưng anh vẫn quan tâm, mua thuốc dưỡng thai cho tôi, mua sữa, tã cho con tôi, chỉ tôi những quyển sách hay về nuôi dạy con. Bất cứ chuyện gì tôi nhờ anh cũng nhiệt tình giúp đỡ. Tôi cảm động lắm.

Từ đầu và cho đến bây giờ, anh là người đàn ông đặc biệt và luôn ở vị trí quan trọng trong trái tim tôi. Mặc dù chúng tôi chưa bao giờ quan hệ xác thịt nhưng tôi cảm thấy ở bên anh rất vui vẻ, hạnh phúc và bình an, chưa có người đàn ông nào đem đến cho tôi cảm giác đó. Trong mắt tôi anh giống như thiên thần với tâm hồn rộng lượng và đôi mắt rất hiền. Ngay cả chồng cũng không mang được cho tôi cảm giác yêu thương, bình an và đồng cảm về tâm hồn như vậy.

Tôi vẫn còn nhớ về những kỷ niệm với anh, nhớ những lúc đi ăn, dạo phố, đi lễ, nhớ những lúc anh ôm hôn và nắm tay tôi. Thật sự là cảm giác được anh ôm hôn, nắm tay còn hạnh phúc hơn cảm giác lên giường với người đàn ông khác. Có phải người tôi yêu là anh? Liệu có kiểu tình yêu không cần đến tình dục và anh có phải là gay không? Đến bây giờ tôi vẫn không biết anh có như người ta nói không nhưng tôi biết mình vẫn còn thương anh rất nhiều.

Ngân / Vnexpress

Tôi chưa dám ly hôn

Những ngày này, tôi đang ngược xuôi tìm mua căn hộ dạng nhà ở xã hội – tranh thủ cùng gói kích cầu 30.000 tỷ. Tôi đã nghĩ đến chuyện chuyển trường cho con và tìm thêm việc bán thời gian để có thể lo cho cuộc sống của ba mẹ con.

Tôi chưa dám ly hôn
Tôi chưa dám ly hôn – Ảnh minh họa

Nhưng, tính toán mãi tôi vẫn chưa đủ tiền mua căn hộ dù chỉ be bé vùng ven (cả tỷ đồng), đi vay dù được ưu đãi áp lực trả vốn lẫn lãi vẫn khó kham nổi khi tôi còn phải nuôi hai con nhỏ. Nghĩ đến việc tách hai con đang sống sung túc ở trung tâm thành phố dạt ra vùng ngoại ô thiếu thốn hoặc phải sống tạm bợ trong phòng trọ chật chội, tôi thật không cam lòng. Trụ cột kinh tế trong nhà là chồng tôi, nhưng cùng với đồng tiền đem về nhiều hơn anh ngày càng gia trưởng khiến tôi bị ức chế và tủi thân vô cùng. Tôi đã phải tập trơ lì cảm xúc để chịu đựng anh nhưng đôi lúc cũng muốn phát điên. Song, nhìn hai con đi mầm non về líu lo “con có ba, con có má…”, “bố là tất cả bố ơi bố ơi” là tôi lại như mềm rũ ra. Dù đối xử với vợ ngày càng tồi tệ nhưng anh vẫn là người cha yêu thương con cái và biết lo cho gia đình.

Tôi trăn trở đến trầm uất, nếu đưa đơn ly hôn chắc chắn anh sẽ ký ngay một cách ngạo mạn và giành nuôi cả hai đứa, có đấu tranh quyết liệt lắm, có thể tôi chỉ được nuôi một đứa. Hai chị em mới 3, 4 tuổi liền nhau, biết chia đứa nào? Nhiều đêm mơ thấy cảnh các con ngơ ngác gào khóc khi không thấy mẹ mà thay vào đó là người đàn bà khác trong nhà, tôi lại trào nước mắt buông xuôi. Không đành đoạn thôi thì nín nhịn mà chờ đợi, chờ phép màu thay đổi chồng tôi hoặc chờ đến ngày con đủ khôn lớn để tôi yên tâm rũ bỏ nợ nần. Nhiều người bảo tôi yếu đuối, cứ ly hôn rồi mọi thứ dần sẽ ổn, cuộc sống hậu ly hôn có khi sáng tươi vô cùng (?!). Có người nói tôi đa đoan, con gái sống với bố cũng tốt, thiếu gì cách chăm sóc con từ xa. Tôi xin nhận hết mọi chê bai, chỉ không chịu nổi cảnh con tôi thua thiệt. Chúng không thể là chuột bạch để tôi thử nghiệm cuộc sống ly hôn nếu chưa chuẩn bị sao cho cuộc sống mới không tệ hơn cái cũ. Chúng cần được sống xứng đáng mỗi ngày.

 

Ly hôn bây giờ sẽ giải thoát cho tôi khỏi người chồng độc đoán và ích kỷ nhưng là ngõ cụt cho cả ba mẹ con. Với hai con nhỏ, tôi không thể quay lại thời độc thân đua chen công việc để khẳng định mình. Các con bị tước đi quyền được chung sống với cả bố và mẹ, bị đoạt mất sự sung túc đầm ấm chúng đang và đáng được có. Chúng còn quá bé bỏng để phải chịu đựng và biết cảm thông. Cho dù cha chúng quan niệm ra sao, nhưng là mẹ, tôi không cho phép mình lấy đi của chúng hạnh phúc tuổi thơ đó, dẫu duy trì thêm nữa cuộc hôn nhân là rất bức bối cho bản thân tôi.

Duy trì hôn nhân là sống mòn, ly hôn là trốn khỏi chông gai này nhưng lại rơi vào gút mắc khác, thật bế tắc!

TRÂN CHÂU 

Bạn gái đòi chia tay vì sợ làm dâu

Sau hơn 3 năm yêu, chúng em chia tay mà không hiểu nguyên nhân tại sao. Em tìm mọi cách níu kéo nhưng không thành. Cuối cùng bạn gái bảo nguyên nhân là do cô ấy chưa đủ tự tin về làm dâu và vì sợ gia đình em.

Bạn gái sợ làm dâu
Bạn gái sợ làm dâu – Ảnh minh họa

Em và bạn gái đều 26 tuổi, quen nhau được hơn 3 năm. Năm nay em đã ngỏ lời bảo bạn gái cố gắng sang năm sau hoặc năm 2015 sẽ tổ chức đám cưới. Cô ấy cũng vui lắm, tưởng chừng tình yêu của hai đứa sẽ có một kết cục tốt đẹp.

Nhưng rồi chúng em chia tay mà không hiểu nguyên nhân tại sao. Em tìm mọi cách níu kéo nhưng cuối cùng cô ấy bảo nguyên nhân là do cô ấy chưa đủ tự tin về làm dâu và sợ gia đình em.
Về phần gia đình em có một giai đoạn (khoảng 3 năm về trước) gặp khó khăn về kinh tế. Em là con út trong nhà, khi đó em đang đi học và đi làm thêm được một ít tiền hàng tháng gửi về cho bố mẹ trang trải cho gia đình. Suốt 1, 2 năm nay em vẫn gửi tiền về nhà. Cho đến khoảng 6 tháng gần đây, kinh tế gia đình em đã ổn định, mọi khó khăn đã giải quyết xong.
Hiện tại em có công việc ổn định, lương tháng cũng đủ sống và để dành được một chút. Em định tiến đến hôn nhân với ban gái nhưng kết quả tình yêu lại “gãy gánh” thế. Mặc dù em đã nhiều lần níu kéo, nhưng câu trả lời của cô ấy vẫn là “Em không biết, em không dám chắc”.

Em rất đau khổ, không biết phải làm gì. Em đã thử chia tay 1 thời gian, nhưng sau đó em nhận thấy mình vẫn còn yêu cô ấy nhiều lắm. Em có hỏi thì cô ấy nói vẫn còn yêu,  nhưng sợ cảm giác về làm dâu trong gia đình em. Vậy em phải làm gì để không đánh mất tình yêu của mình? – (Tuân).

Lấy vợ ở trên trời

Lâu nay chỉ nghe chị em than trách đàn ông chúng tôi, nhưng không hẳn thế. Mời chị em xem chuyện tôi kể rồi cho tôi xin một lời khuyên!

Tôi năm nay 42 tuổi sinh ra ở miền Trung nơi quanh năm nắng gió, mưa bão, tuổi thơ tôi với lấm lem bùn đất với ngô khoai sắn, bữa đói bửa no. Năm lên 7 tuổi thì mẹ tôi mất để lại cho cha tôi 8 đứa con thơ, đứa nhỏ nhất 2 tuổi. 8 chị em đùm bọc nuôi nhau ăn học. 10 năm sau cha tôi mới được về hưu, dù hoàn cảnh khó khăn nhưng tất cả anh chị em trong nhà đều học hành đàng hoàng. Đến tôi thì quá khó khăn, tôi chỉ mong học nhanh ra trường kiếm cơm ăn nhưng sự đời không như mình nghĩ, học xong đi tìm việc khắp nơi, không được, tôi đi làm thuê khắp nơi để kiếm tiền xin việc, ở nhờ anh chị có khi ăn cơm chan nước mắt. Việc xin chẳng được, nợ tiền xin việc không có trả, tôi đành vào Nam kiếm việc làm hai bàn tay trắng. 4 ngày 4 đêm xe đò từ Tây Bắc vào Sài Gòn, không người thân anh em, tôi làm đủ các nghề từ bốc vác rửa xe, đóng hàng ở chợ, chạy xe ôm làm tiếp thị, vừa làm vừa học, làm ở đâu xin ở nhờ ở đó, vỉa hè hay chỗ rửa xe với tôi như thế đã hạnh phúc lắm rồi.
Trong quá trình đi học tôi quen anh bạn thành phố rất tốt vì cũng hoàn cảnh như tôi. Trong nhóm bạn của anh có vợ tôi. Do mặc cảm với hoàn cảnh nên tôi không dám nghĩ tới tình yêu, cũng không có nhiều khái niệm hay kinh nghiệm về tình yêu, chỉ lo làm kiếm tiền trả nợ, trang trải cuộc sống. Vì hai hoàn cảnh trái ngược nhau, tôi dân tỉnh, em dân thành phố, tôi nhà nghèo em nhà giàu, tôi lo làm ngoài đường, em ở nhà cũng có việc làm. Nói thật tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện yêu, lấy em, nhưng trong đám bạn trai xung quanh thì cô ấy lại để ý tới tôi, không biết tôi có gì khác người không. Cái gì tới cũng tới cô ấy chủ động yêu, chủ động dâng hiến. Tôi như mảnh đất khô cằn được vở hoang mù mờ với đầy cảm xúc. Khi tỉnh dậy, đã quá muộn tôi đã 31 tuổi em 32. Lúc này bỏ thì thương, vương thì tội dù trong suốt thời gian đó, không ít lần, em xúc phạm tôi gia đình tôi . Vì nghĩ mình cũng có một phần lỗi tôi bỏ qua, chuẩn bị làm đám cưới, trước ngày cưới 1 tháng cha tôi mất như báo trước một điều không tốt lành. Tôi bảo em về nhà tôi làm đám tang cho cha, em không về bảo nhà xa và chưa chuẩn bị được gì.
Tôi phải về 1 mình, lo việc cho cha xong tôi quay vào Sài Gòn đi làm, nói phải chịu tang cha 3 năm theo phong tục, bị ốm 4 tháng, em không hỏi thăm hay chăm sóc gì. Khi tôi nhờ nấu cháo thì em bảo: “Con này chết rồi nó không quen hầu hạ người khác”. Bó tay, tôi chia tay, cô ấy quen vài người rồi chán vì không có tương lai, quay lại năn nỉ tôi. Một lần nữa, tôi lai bỏ qua , làm đám cưới. Tôi góp vơi gia đình vợ một số tiền để vợ làm ăn, phòng khi thất nghiệp vẫn có tiền cho vợ con sống.
Địa ngục bắt đầu từ đây. Lúc này tôi đã có nhà riêng, một công ty, đã có hộ khẩu thành phố như bao người. Vợ nói có bầu nên ở nhà mình cho tiện, không phải đi lại, tôi thương con thương vợ nên đồng ý. Trong suốt thời gian mang bầu, vợ, anh vợ cãi nhau vợ, mẹ vợ cãi nhau. Cứ mỗi lần như thế anh vợ lại điện thoại, sĩ nhục tôi không thiếu thứ gì tôi yên lặng không nói lời nào cho nhà được yên vì nghĩ vợ đang mang bầu không nên xúc động có hại cho con, mặc dù tôi không lỗi gì.
Vợ sinh 1 mình tôi lo hết, mỗi lần mẹ vợ vô thăm cháu tôi phải cho tiền xe ôm mới đi. Vợ sinh mổ hết thuốc mê đau, vợ la mắng, tôi phải xin lỗi bác sỹ . Phòng có 6 sản phụ lúc vợ nóng thì cho mọi người mở quạt, lúc vợ lạnh vợ bắt tắt quạt , những người đi nuôi không chịu, họ phản ánh trưởng khoa, mọi người đòi cho vợ ra ngoài hành lang, tôi phải xin lỗi mọi người đi nuôi sản phụ. Vợ không có sữa, tôi mua móng heo nấu đu đủ năn nỉ vợ ăn được vài miếng rồi bỏ. Tôi mua móng dê nấu cháo đậu vợ không ăn, không có sữa vợ đổ thừa tôi. Vợ đi tắm nước lạnh, không kiêng một tuần sau vợ bị liệt dây thần kinh số 7 méo mặt, xếch một bên mắt, vợ cũng đổ thừa cho tôi. Tôi yên lặng chịu đựng, hàng đêm thức 4 lần pha sữa cho con, ngồi ru con ngủ, đau hết cả lưng.
Con bú sữa ngoài 1 tuần đi viện 3 lần nhưng sáng tôi vẫn dậy sớm, rửa bình sữa cho con, phơi nắng cho con, chở vợ đi châm cứu gần 2 tháng mới khỏi.
Nghĩ rằng khi sinh nở phụ nữ hay stress, vợ muốn đi xem phim, tôi ở nhà trông con, cho vợ đi xem với bạn. Thấy chân vợ có vết thâm có sẹo tôi mua thuốc bôi làm mờ sẹo cho vợ, vợ không dùng còn la chồng. Khi có bạn bè rủ đi ăn, tôi mang vợ đi nhưng đến nơi không hòa nhập được về nhà vợ cũng chửi tôi. Đi đường thấy cô nào ăn mặc đẹp , vợ bảo tôi liếc gái, về nhà lại chửi chồng.
3 lần tôi viết đơn ly dị, vợ đều xé. Đỉnh điểm lá mùng 7 tết 2010, mẹ vợ dựng chuyện tôi ôm người làm trong nhà. thế là vợ và mẹ vợ cãi nhau. Anh vợ được thể nhảy vào chửi tôi, xúc phạm cha mẹ tôi. Hết chịu nổi tôi nói anh không đủ tư cách nói chuyện với tôi. Khi tôi về nhà, đang bế con lúc này được một tuổi rưỡi, anh tay cầm kềm, tay cầm búa định hành hung 2 cha con tôi, đuổi tôi ra khỏi nhà nếu không cúp điện, nước nhà tôi.
Tôi mời mẹ vợ vô nói vài câu rồi ra đi về nhà mình ở, lúc này vợ thưa anh vợ ra công an, anh bị công anh kêu lên quạt một trận, làm chị dâu phải xin lỗi. Có lẻ, mẹ vợ cũng thấy mình quá đáng nên cũng bảo tô về, tôi không về ,vợ, mẹ vợ bảo mua hay thuê nhà gần đây cho con nó qua lại có cha có con .Tôi vay mượn mua một căn nhà gần đó nhưng vợ lấy cớ không ở chung cư quen nên không về. Hai mẹ con bảo tôi lấy cớ đó ra đi khỏi phải trông con, bắt tôi bán nhà. Tôi kiên quyết không bán, ở 1 mình từ dạo ấy chạy qua lại với con. Tôi cũng ly thân vợ từ đây, tôi vẫn có trách nhiệm đóng tiền ăn học hàng tháng cho con. Tết đến, tôi vẫn đưa cho vợ khi 10 triêu có khi 12 triêu, gửi cho bà ngoại chút tiền.
Mặc dù có tiền đóng góp cho gia đình vợ làm ăn nhưng tôi không quan tâm. Lần nào đưa tiền thì đối xử có vẻ tốt, chỉ được vài hôm lại như cũ. Có lần, vợ còn thuê thợ mở khóa nhà lấy hết hồ sơ giấy tờ quan trọng bắt tôi phải chuộc. Tôi rất thương con cũng bỏ qua, vì tuổi thơ tôi cũng đã mồ côi nên tôi hiểu sự thiệt thòi của đứa con không đầy đủ cha mẹ, rất nhiều lần tôi định bỏ ra đi xong nhớ con không chịu nổi lại quay về.
Con trai gần 5 tuổi rồi bây giờ không còn nhỏ để ốm đau mỗi ngày cũng chưa đủ lớn để biết đau khổ, tôi định ra đi làm lại từ đầu, không biết có nên chăng? Còn ở lại vớ một người vợ không chịu lớn, muốn có chồng không muốn làm vợ, làm dâu 6 năm chưa một lần về quê chồng, muốn có con không muốn làm mẹ, chỉ muốn được không muốn mất, muốn nhận không muốn cho, ích kỷ bảo thủ thà bắt con phải xa cha chứ không chịu leo mấy bước cầu thang. Liệu phần đời còn lại của tôi có được hạnh phúc? khi con trai giờ cũng biết hùa theo mẹ chửi cha.
Liệu sự hi sinh của tôi có được đền đáp? Tôi như người không nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm! Các bạn hãy cho tôi xin một lời khuyên!
Đỗ Ngọc Thành

 

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống