Vật chất và tình cảm

Đàn ông dù có giàu có đến đâu, thành đạt tới cỡ nào, ăn chơi ra sao, đã từng đổ đốn và qua đêm với bao nhiêu người phụ nữ, thì cũng nên chọn cho mình một người đàn bà vì yêu thương mà ở lại bên cạnh lúc khó khăn. Bởi vì đời thì nhiều thứ phù du, hôm nay thành đạt đó, hôm nay giàu có đó, bạn bè đó, tình nhân đó, nhưng ngày mai lỡ 2 bàn tay trắng, thì còn lại được gì? Đời, chẳng ai học được chữ ngờ đâu.

 

Suy ngẫm vật chất và tình cảm
Suy ngẫm vật chất và tình cảm

 

Khi bạn có tiền, bạn có thể mua được tất cả. Mua được bạn bè, mua được những mối quan hệ, mua được một người đàn bà đẹp đẽ đi bên cạnh mình. Nhưng bạn chẳng thể mua nổi một người phụ nữ vì yêu thương mà hy sinh cả cuộc đời bên bạn, an ủi bạn lúc khó khăn, mỗi chiều chờ bạn về bên mâm cơm nóng. Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.

Đàn bà dù bao người đón đưa, bao người cung phụng. Nhưng nửa đêm gà gáy nếu bệnh hoạn nhấc điện thoại lên và gọi, ai chạy đến đầu tiên, thì nên gửi gắm cả đời cho người đó. Đàn ông bên bạn có thể giàu có, có thể phong lưu, có thể mua cho bạn những thứ hàng hiệu xa xỉ. Nhưng được gì khi đằng sau đó là sự cô đơn khi trái gió trở trời, không người bên cạnh.

 

Vật chất và tinh cảm
Vật chất và tinh cảm – Em lấy anh nhé

 

Vật chất vừa đủ thôi, vì tiền thì có thể làm ra, chứ người thật lòng yêu thương bạn thì có tiền cũng không mua được. Vật chất mà làm gì khi đêm về mình bạn cô đơn tủi thân rồi khóc rưng rức? Chỉ cần 1 người luôn đi bên cạnh, yêu thương và lo lắng, như vậy đủ rồi. Phụ nữ có mạnh mẽ tới đâu, đến cuối cùng vẫn là phụ nữ. Như những ngày đầu tạo hóa sinh ra, mong manh và yếu đuối. Vì vậy, họ vẫn cần đến 1 người đàn ông, để mỗi đêm về đưa cánh tay cho họ gối và ôm họ vào lòng.

 

Vật chất tình cảm
Tình yêu đáng giá bao nhiêu tiền?

 

Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều. Những người đến bên đời bạn cũng nhiều, nhưng được mấy người là yêu thương thật sự? Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người. Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.

 

Vật chất tình cảm
Anh không có lương nhưng anh trả lương cho người khác

 

Cuộc sống càng ngày càng có nhiều thứ làm tình yêu chao đảo, ừ đồng tiền, nó có sức mạnh rất lớn. Nhưng cuối cùng, nên trả tình yêu về với đúng ý nghĩa của nó.

Nếu có người yêu bạn thật sự, bạn nên trân trọng. Đừng vội buông bỏ, vì biết đâu trên đường sau này, bạn sẽ chẳng tìm được ai đó tốt hơn.

#SuyNgẫm

GócTâmSự sưu tầm

Hãy vun vén cảm xúc nhé!

Tôi muốn viết một cái note dài.. từ tuần trước, cái tuần đầu tiên đi làm lại sau Tết…bắt đầu từ những điều trong công việc ….rồi chần chừ…

Giữ mãi cảm xúc nhé - Ảnh minh họa: Amy Tran
Giữ mãi cảm xúc nhé – Ảnh minh họa: Amy Tran

Sáng nay, nhờ một bạn trên FB share bài “hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh” (hình như cái tựa là vậy vì tôi đọc đâu đó lâu rồi) thì lại muốn viết vì đoạn cuối họ nói rằng, hãy share nó vì biết đâu nó cứu được một cuộc hôn nhân nào đó. Tôi cũng viết bài này với một tâm thức như thế!

 

Khi tôi nghe tuồng cổ, họ hát rằng “… nhớ khi xưa chúng ta đã lạy nhau 03 lạy để gầy cuộc lương duyên”. Tôi mới nhớ ra nghi thức ấy trong ngày nên vợ nên chồng. Tôi là người theo Phật pháp, nhưng tôi vẫn nhớ lời Cha dạy trong ngày chị gái tôi lấy chồng và đọc lời thề trước Chúa. Cha nói: Con hãy giữ nụ cười đó, ánh mắt đó, niềm hân hoan đó cho mai sau, khi gian truân, trở ngại trong đời sống vợ chồng mà lấy ra dùng, mà vượt qua chênh vênh, mà đồng lòng đi với nhau đến ngày về với Chúa …

 

Vậy đó, … nhưng cuộc sống, thời gian đã làm biết bao người quên béng ngày đã “lạy nhau 03 lạy để gầy cuộc lương duyên” hay cái ngày mà họ đã đọc vang câu thề trước Chúa. Để rồi một hoặc 02 người trong họ đã ngoảnh mặt quay đi, bỏ lại sau lưng những ngày chung lưng lo toan cuộc sống, những tiếng cười trong trẻo, rạng ngời để dõi mắt theo một “chân dài” hoặc anh chàng đào hoa nào đó. Tôi – trong công việc – trong cuộc sống đã chứng kiến biết bao giọt nước mắt, những uất nghẹn đến nghẹt thở của người trong cuộc, khi họ phải bươn sức ra mà giữ cuộc sống chung, còn người còn lại thì dồn hết sức để quay đi cho kịp với nhân tình. Tôi quen đến mức khách hàng bước chân vào, nhìn cách họ kể, cách họ khóc cũng đoán được phần nào họ có đủ quyết tâm và mạnh mẽ để quyết định hay vượt qua hay không? Tôi đây, vẫn thường phải đóng vai của “chuyên gia tâm lý” trái nghề để động viên và chia sẻ khách hàng của mình nên tôi hiểu họ đã phải đau lòng như thế nào. Vậy mà, người phối ngẫu của họ lại không màng đến … vì họ đã quên tất cả. Không biết có nhà làm phim nào có thể chiếu lại được thước phim cuộc đời lúc họ đến với nhau với trọn vẹn cái cảm xúc ban đầu ấy …. để họ cảm… để họ nhớ ….

 

Thôi, dừng ở đây…… Chỉ mong sao ai đó nếu có lỡ thấy cuộc hôn nhân mình ngột ngạt, thấy vợ mình vừa mập vừa già, thấy chồng mình hỏng phẳng phiu như anh chàng đối tác thì hãy nhớ lại cái ngày đầu tiên đến với nhau, hẹn hò , chờ đợi nhau… cái ngày cùng nhau chọn áo cưới, thử nhẫn, thử giày… và cái phút giây “lạy nhau 03 lạy để gầy cuộc lương duyên” hay khi đọc lời thề trước Chúa!

 

Vậy nhé! Mong mọi người hạnh phúc!

Theo FB của LS Quỳnh Như

Có con, mẹ mất nhiều thứ lắm!

Có lẽ điều đầu tiên con nghĩ trong đầu khi đọc bức thư này là mẹ se dạy bảo con những điều gì hay sẽ kể cho con nghe mẹ yêu con đến nhường nào đúng không? Những điều ấy sau này con tự học lấy có lẽ sẽ giúp con ghi nhớ sâu hơn là mẹ viết sẵn cho con mà con chẳng có trải nghiệm nào.

 

Có con niềm vui của mẹ
Có con niềm vui của mẹ – Ảnh minh họa

 

Bức thư này mẹ sẽ kể lể thôi, để con biết có con mẹ phải mất nhiều thứ như thế nào:

Thứ nhất, mẹ mất tự do,  Kể từ khi mang thai, mẹ không còn được tự đo đi cà phê cùng bạn bè mà ông ngoại, bà ngoại con toàn bắt mẹ ở nhà, đi làm thì ba con đưa đón, hôm nào ba con bận thì ông ngoại lại xung phong làm “xe ôm cao cấp cho mẹ”. Từ khi sinh con xong, mẹ lại càng không có thời gian đi đâu vì con gái cứ quấn lấy mẹ như “keo dính chuột” mà không một loại hoá chất nào có thể thay thế được. Khi nào phải bỏ con ở nhà là mẹ đi mà đứng ngồi không yên. Nếu ngày xưa mẹ tìm mọi cách để đi khỏi nhà thì giờ mẹ chỉ muốn tìm mọi cách để ở nhà với con thôi.
Thứ hai, mẹ bỗng dưng bị béo phì, Con biết không chỉ cần lên 1 kg thôi là mẹ đã nhảy đổng lên rồi, từ khi có con mẹ lại bị ép ăn cho tăng kg vèo vèo hơn nữa. Mỗi ngày thay quần áo ra đường là ác mộng với mẹ. Ngày con chào đời mẹ nghĩ cái bụng mẹ sẽ xẹp xuống, khi còn nằm trên bàn mổ mẹ vui lắm, nhủ thầm có thể mặc lại đồ cũ rồi, nhưng ác mộng với mẹ là ngày hôm sau bước xuống giường vào nhà vệ sinh me thấy nó chẳng xẹp được bao nhiêu. Nói thật cảm giác của mẹ lúc đó như muốn đột quỵ luôn trong phòng tắm ấy. Rồi lại tiếp tục cái sự nghiệp ăn uốn để làm “bò sữa” cho con. Oà oà.
Thứ ba, nếu ngày xưa leo lên giường là mẹ ngủ ù ì một giấc đến sáng, thì từ khi có con mẹ y như cái đồng hồ “báo thức” rất đúng giờ lúc con cần mẹ, điều này thể hiện rõ hơn những khi con bệnh, con sốt.
Thứ tư, tiền của mẹ cứ vô tư “bay” đi, Con yêu, ngày chưa có con thì mỗi tháng mẹ đều sắm sửa cho mình một thứ như quần áo hay túi xách. Giờ thì mỗi tháng mẹ chả sắm được gì, lên mạng online cũng toàn để ý đồ trẻ con, mẹ học cách chọn lựa kĩ nguồn gốc mỗi món đồ cho con cũng như giá trị của nó sao cho phù hợp từng thời điểm và kinh tế của cha mẹ.
Thứ năm, mẹ bỗng dưng biết tất cả mọi thứ, Nếu ngày xưa chưa có con mẹ chẳng cần đụng đến móng tay thì giờ mẹ biết lau nhà cho con chơi được sạch mát, mẹ biết làm đủ món ăn không nề hà cực khổ chỉ cần nhìn thấy con mum ngoan là mẹ mãn nguyện. Mẹ học may, học làm từng thứ cho con bằng đôi tay mẹ để con có những thứ tốt nhất và an toàn nhất.
Thứ sáu, năng lượng của mẹ ngày xưa là thức ăn thì giờ được thay thế bằng những nụ hôn của con. Dù cho ngày hôm đó mẹ mệt đến cỡ nào thì chỉ cần con hôn mẹ, mẹ lại có thêm năng lượng để tiếp tục công việc.
Thứ bảy, cân nặng của con trở thành áp lực của mẹ và đôi khi điều đó lại trở thành mâu thuẫn của mẹ với nội và ngoại của con. Đối với mẹ chỉ cần con nằm trong chuẩn không suy dinh dưỡng, chơi vui khoẻ là mẹ vui, mẹ không chạy theo chỉ tiêu “bà hàng xóm” nào cả.
Thứ tám, mẹ không có quyền bị…. bệnh. Vì từ bé mọi thứ của con đều do chính tay mẹ làm, mẹ không yên tâm khi giao con cho ai chăm sóc. Mẹ luôn ám ảnh rằng không ai chăm sóc con tốt hơn mẹ.
Thứ chín, mẹ học làm tất cả chỉ cần việc đó kiếm được tiền mà không phạm pháp. Chính vì không yên tâm giao con cho ai ở cái thời đại mà chữ Tiền đặt trước chữ Tâm, nên mẹ quyết định thay vì gửi con đi làm để có thời gian nhàn hạ và thêm thu nhập, mẹ chọn cách ở nhà tìm đủ công việc làm thêm, tiền có ít nhưng mẹ có thời gian bên con. Tuổi thơ của con là thứ mà mẹ có nhiều tiền cũng không mua được.
Thứ mười, mẹ học cách mạnh mẽ vì ngoài bảo vệ mẹ, mẹ còn phải bảo vệ con. Mẹ không cho phép ai ức hiếp con, vì mẹ biết rằng sinh ra làm con gái ở một đất nước còn nặng tư tưởng gia trưởng, độc đoán này thì càng lớn con sẽ càng thiệt thòi, nên khi còn có thể mẹ muốn bảo vệ con một cách trọn vẹn.
Con yêu, mười điều này chỉ là cơ bản mà bất kỳ bà mẹ nào cũng sẽ phải gặp phải kể cả con sau này. Nhưng họ đều tự nguyện đón nhận và làm điều tốt nhất họ có thể để bảo vệ và nâng niu con của họ. Nên điều mẹ mong con là dù có chuyện gì xảy đến với con sau này thì hãy những điều mẹ đã làm, đã hy sinh cho con mà trân quý bản thân mình. Đừng để bất cứ ai bắt nạt và nhất là không được tự làm tổn thương chính mình vì những người không xứng đáng, bởi nếu họ xứng đáng thì con đã không cần làm vậy. Hãy học cách yêu thương mình và chia sẻ sự yêu thương với mọi người xung quanh và những người kém may mắn hơn mình.
Hãy sống có ích cho xã hội, không cần làm người phi thườn nhưng tuyệt đối không được tầm thường. Con là cuộc sống, là tất cả của mẹ. Mẹ cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường lần đầu có con nên đôi lúc những áp lực cuộc sống đè nặng lên vai mẹ, mà có lúc nào mẹ không dịu dàng với con thì con cũng hãy bỏ qua cho mẹ nhé! Có thể mẹ không thể hiện tất cả tình yêu thương với con vì nhiều lý do trong đó có lý do để con nên người nhưng trên hết con hãy biết rằng từng thứ mẹ làm đều là vì con.
Mẹ chúc cho con gái của mẹ thêm tuổi mới sẽ luôn hạnh phúc, khoẻ mạnh, vui tươi. Mẹ muốn cho con tất cả những thứ tốt nhất của mẹ, chỉ cần bệnh tật và buồn phiền hãy để phần mẹ con nhé!
Tâm sự của một bà mẹ trẻ sau khi có con tên dễ thương An Hạ

Có phải tôi là thằng đàn ông “lụy tình”?

Bạn bè nói tôi ngày càng “lụy tình” và có nguy cơ sau này sẽ rước về không phải một người vợ mà là một “bà” vợ!

 

Đàn ông lụy tình
Đàn ông lụy tình

 

Mẹ tôi hay nói đừng quá tin tưởng vào một điều gì bởi không có điều gì là tuyệt đối trong cuộc đời này. Ngay cả tình yêu cũng vậy. “Có thể tại thời điểm này, con thấy cô kia là phù hợp, đáng yêu nhưng vào một thời điểm khác, có thể con sẽ thấy một người con gái khác vượt trội hơn, phù hợp với mình hơn. Đó là vì cuộc sống luôn vận động, thay đổi nên chính chúng ta cũng phải thay đổi để thích nghi”- mẹ hay nói với tôi như vậy.

Thoạt đầu tôi không hiểu lắm và cũng không hoàn toàn đồng ý với mẹ. Tôi nghĩ, người đã trải qua nhiều đau khổ trong hôn nhân như mẹ tôi sẽ có cái nhìn khắc nghiệt hơn trong tình yêu. Và những điều mẹ nói chỉ là kinh nghiệm của riêng bà.

Còn tôi thì khác. Tôi yêu Thiên Lý ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đó là một cô gái thông minh, dễ thương, tài giỏi. Đặc biệt, Thiên Lý chính là hình ảnh người phụ nữ trong mơ của tôi. Nếu có được người ấy, tôi sẽ là người đàn ông hạnh phúc nhất trên trái đất này.

Tuy nhiên Thiên Lý không yêu tôi nhiều như tôi yêu cô ấy. Tôi nhận ra điều đó bởi nàng ít khi nghe theo lời tôi mà luôn có chính kiến và tôi phải phục tùng. Chẳng hạn, tôi thích màu vàng nhưng Thiên Lý lại yêu màu xanh. Và thế là, hầu hết những thứ gì thuộc về tôi từ quần áo, xe cộ đến các vật dụng khác nếu không có màu xanh thì cũng là một màu gì đó gần với màu xanh. Dần dần, tôi cũng thấy màu xanh rất đẹp, đẹp nhất là nó làm cho người yêu tôi vui thích.

Nói chung, tôi nghĩ, nhường nhịn người yêu và sau này là vợ mình một chút thì cũng… “chẳng chết thằng Tây nào”. Vì vậy, bạn bè nói tôi ngày càng “lụy tình” và có nguy cơ sau này sẽ rước về không phải một người vợ mà là một “bà” vợ! Đúng là cái bọn ganh ăn, tức ở. Có là cô hay là là bà thì cũng là vợ tôi chứ họ có liên quan gì…

Chúng tôi yêu nhau được gần 4 năm thì mẹ tôi bắt cưới. Mẹ nói: “Mẹ chỉ có một mình mày là con trai, cưới vợ đi cho mẹ yên tâm”. Khi mẹ nói điều đó, tôi nhớ ra tuổi mình đã xấp xỉ 30. Ừ, lấy vợ cũng là hợp lý. Tôi cũng đã nói với Thiên Lý nhiều lần nhưng lần nào nàng cũng từ chối với lập luận: “Em chưa chuẩn bị đầy đủ tâm lý để làm vợ, làm mẹ, làm dâu”.

Tôi có bắt nàng phải chuẩn bị gì đâu? Mọi thứ tôi và mẹ đã lo sẵn cho nàng từ một căn phòng đẹp nhất trong nhà, một bếp ăn riêng nếu nàng không muốn chung đụng… Nói chung là nếu nàng gật đầu thì sau đám cưới, điều thay đổi duy nhất là di chuyển địa điểm cư trú và tối tối không còn ngủ một mình.

Vậy nhưng Thiên Lý vẫn nhất quyết không chịu. Nàng đang nhắm đến chức trưởng phòng kinh doanh của công ty. Lý lẽ của nàng là nếu lấy chồng thì anh giám đốc sẽ không còn ưu ái nàng nữa, sẽ cất nhắc người khác… Tôi bảo Thiên Lý rằng nếu nàng thật sự có năng lực mà giám đốc không cất nhắc thì chính anh ta và công ty sẽ thiệt thòi chứ không phải ai khác. Thế nhưng người yêu tôi vẫn khăng khăng công việc là quan trọng nhất. Thì thôi, nếu người yêu tôi nghĩ vậy thì tôi cũng thấy đó là hợp lý, ít nhất là trong suy nghĩ của nàng lúc này…

Tôi cứ tưởng là mình sẽ mãi mãi là cái rờ-moọc chạy theo sau Thiên Lý cho đến lúc nào nàng dừng lại, gật đầu đồng ý theo tôi “về dinh”. Ấy vậy mà có một ngày, tôi đột ngột không muốn lủi thủi ở vị trí đó nữa. Đó là hôm tôi gặp Thùy Mai, cô bạn thân của em gái tôi.

Thật ra thì tôi biết Thùy Mai đã lâu nhưng tôi chẳng quan tâm đến em bởi trong tôi hình ảnh Thiên Lý đã choán hết chỗ. Trái tim tôi cũng phủ kín tình yêu dành cho Thiên Lý nên tôi không bận tâm đến bất kỳ một người con gái nào khác. Cho đến khi tôi tình cờ được ăn bữa cơm do Thùy Mai nấu khi em đến nhà chơi với em gái tôi.

Bữa ăn bình thường như mọi ngày mẹ tôi vẫn nấu nhưng hôm đó tôi bỗng thấy ngon cực kỳ. Canh chua cá bông lau, cá lóc đồng kho tộ do Thùy Mai và em gái tôi nấu; bữa ăn vui nhộn với những câu bông đùa của những người có mặt trên bàn ăn khiến cảm giác ngon miệng tăng lên gấp bội. Và cuối cùng, tôi giật mình khi nhận ra từ đó cho đến chiều, đến tối và những ngày sau, tôi hoàn toàn chẳng nhớ gì đến Thiên Lý. Trong tôi tràn ngập hình bóng Thùy Mai.

Chuyện đó xảy ra đã được 3 tuần. Trong 3 tuần lễ đó, tôi chỉ gặp Thiên Lý 3 lần chứ không phải 21 lần như trước. Ngược lại, tôi đã gọi, nhắn tin cho Thùy Mai với con số không thể nhớ nổi. Thùy Mai dường như cũng có cảm tình với tôi nên em trả lời rất vui vẻ, nhiệt tình và còn hứa hôm nào đến nhà đổ bánh xèo cho tôi ăn.

Tôi không biết chừng nào Thùy Mai sẽ đến để làm món bánh xèo cho tôi ăn nhưng tôi rất nôn nao chờ đến ngày đó. Còn người yêu 4 năm qua của tôi, dường như tôi chẳng còn nhớ gì đến nàng nữa. Do tôi thay đổi hay là do cái gì tôi không biết nhưng tôi luôn tự hỏi, nếu tôi không còn yêu Thiên Lý nữa thì điều đó có bình thường hay không?

Tôi có vấn đề trong tình cảm hay là do cuộc sống nó vốn dĩ luôn luôn vận động, thay đổi khiến con người ta cũng phải thay đổi cho phù hợp như lời mẹ tôi vẫn nói? Và nếu như sau này tôi yêu Thùy Mai thì chuyện đó có thể chấp nhận được không? Và tôi có thể lặp lại kịch bản “lụy tình” như với Thiên Lý trước đây hay không vì tính tôi vốn thế…

Lê Tuấn / NLD

Liễu

Tôi và Liễu ở gần nhà, học chung từ thời tiểu học. Tốt nghiệp trung học phổ thông, tôi không đủ sức đi tiếp con đường học vấn; Liễu vì hoàn cảnh gia đình cũng đành từ giã giấc mơ đại học.

Liễu - Tình cảm thời học sinh
Liễu – Tình cảm thời học sinh

Tôi biết Liễu thích mình từ cuối năm lớp 9. Chiều nào đi rẫy về, Liễu đều ghé ngang ngõ kêu bé út – em gái tôi – ra, gửi vài ba trái bắp, bảo luộc cho… tôi ăn. Những lần má sai tôi với Út đi hái rau trai về cho heo, thể nào dăm phút sau cũng thấy Liễu lò dò vác thúng đi theo. Nhưng, tôi không thích Liễu. Trục cảm xúc của tôi phải là những cô gái trắng trẻo, trẻ đẹp; đằng này Liễu trông già hơn tuổi, lại đen nhẻm, dáng dấp cục mịch.

Phần ở quê thất nghiệp, phần… ghét nghe ba má ghép đôi, thúc giục quen Liễu, tôi theo đám bạn vào Sài Gòn làm công nhân. Biết địa chỉ tôi ở trọ, Liễu gửi thư vào, khi thăm hỏi, lúc khoe thường được má tôi kêu sang trò chuyện. Tôi đâm ra… thực dụng, chỉ gửi lại Liễu một lá thư duy nhất nhưng đầy mệnh lệnh. Tôi dặn Liễu thường xuyên sang chơi với má cho vui, chỉ Út học bài, nhà cửa có chuyện gì thì phụ một tay quán xuyến. Út cũng gửi thư vào, bảo ba má coi Liễu như con cái trong nhà, “người gì đâu mà tốt, qua nhà chơi thấy cái chén dơ là đi rửa, phụ má hái rau rồi cho heo ăn, ba má nhờ chuyện gì, chị đều vui vẻ giúp đỡ” – thư út viết vậy. Mùa mưa năm 1997, má tôi trượt chân té khi leo chuồng heo lợp lại mái tôn. Suốt nửa tháng má nằm viện, chẳng những phụ Út coi ngó chuyện gia đình mà Liễu còn không ngại đường xa, ngày nào cũng đạp xe gần 20 cây số lên huyện, mang cơm và thuốc lá sắc cho má tôi. Mang ơn Liễu, nhưng tôi vẫn không thấy trái tim mình… rung động. Hai cái Tết về thăm quê, tôi đều tránh gặp Liễu.

Năm 1999, tôi bệnh thủy đậu. Được ba má cho hay, Liễu âm thầm bắt xe vào thành phố thăm tôi. Những ngày gần gũi, Liễu không ngần ngại dâng hiến đời con gái cho tôi. Rồi em có thai. Không xác định sẽ cưới Liễu làm vợ, tôi im lặng trước bao cánh thư em khoe những triệu chứng thai nghén, khoe cả việc bị gia đình la mắng, xóm làng chê cười, đàm tiếu nhưng em vẫn vui với quyết tâm giữ lại giọt máu này. Liễu khẳng định, nếu tôi không muốn, em sẽ không cho ai biết tôi là “tác giả” của đứa bé em đang mang trong bụng. Tết ấy tôi không về, cũng không buồn bận tâm hỏi han tình hình của Liễu. Nửa năm sau tôi lấy vợ, hai đứa con gái lần lượt ra đời. Hai lần vào thành phố chăm con dâu nằm cữ, má cứ bỏ nhỏ tai tôi rằng thằng con của Liễu trông… giống tôi như tạc. Má còn bảo, dù tôi có vợ nhưng ở quê, Liễu vẫn thường sang nhà tôi chơi, vẫn nhiệt tình giúp đỡ gia đình tôi mọi chuyện. Tôi ậm ờ cho qua.

Bốn năm sau ngày vợ tôi sinh tiếp đứa con gái thứ ba, có những bất hòa không thể hóa giải, chúng tôi ly hôn. Mái ấm chia đôi, tôi được tòa xử cho trực tiếp nuôi con gái đầu. Buồn cuộc hôn nhân đổ vỡ, tôi đưa con gái về quê sống, mở một cửa hàng buôn bán vật liệu. Thỉnh thoảng, Liễu lại sai con trai mang khi thì bát canh nóng, lúc dăm ba củ mì luộc, ít trái cây sang biếu ba má tôi. Tôi vờ ngạc nhiên, má cho biết: “Không phải đợi mày về con Liễu mới như vậy. Không có mày, nó vẫn sang đây thường xuyên, phụ tao không biết bao nhiêu là việc. Thằng con nó, từ nhỏ đến giờ đã theo ba mày quấn tay quấn chân, ổng thương nó lắm!”. Không yêu thương Liễu, nhưng hình ảnh đứa con trai 12 tuổi của em lại làm tôi xúc động. Bản năng người cha khiến tôi muốn nhận con. Tôi tin mình sẽ dễ dàng được Liễu cho phép nhận lại cốt nhục.

Nhưng, Liễu quyết liệt phản đối, không muốn tôi là cha của đứa trẻ. Em bảo, không phải vì buồn hay giận gì tôi, mà đơn giản là mọi thứ đang êm đẹp, không muốn bị xáo trộn. Dẫu vậy, Liễu không ngăn con trai “qua lại” với chúng tôi. Suốt hai năm kể từ ngày tôi ly hôn, thi thoảng tôi đưa con gái vào thành phố thăm mẹ, thăm các em; lần nào đi, Liễu cũng kêu con trai mang sang ít cá mực, rau củ để tôi mang làm quà. Tấm lòng ấy khiến tôi dần có cảm tình với em hơn. Ba má tôi một lần nữa ghép đôi tôi với Liễu. Cách đây hai tháng, trong lúc tôi cùng con gái vào thành phố thì ở nhà, ba tôi lên cơn tai biến. Cấp tốc trở về, gặp Liễu ngồi cạnh ba bón từng muỗng cháo, còn Quy – con trai em đang bóp chân cho ba khiến tôi rưng rưng. Miệng không nói được nhưng rất chậm rãi, ba nắm tay tôi đặt trên tay của Liễu, rồi ông vuốt tóc Quy. Liễu bất ngờ quay sang Quy, nghèn nghẹn: “Gọi ông nội đi con!”. Tôi thảng thốt nhìn Liễu, bật khóc thành tiếng. Một tuần nằm trên giường cho đến lúc mất, ba hết nắm tay Liễu đến ôm Quy vào lòng, miệng cười mà nước mắt lưng tròng. Cảm ơn Liễu, em đã cho chúng tôi giây phút hạnh phúc vô biên này, để ba tôi có niềm vui trước lúc đi xa.

 NHÂN QUÝ / Phụ Nữ Online

Con thấy quá mệt mỏi

Con thực sự cảm thây quá mệt mỏi rồi bố mẹ ạ!

Con không biết mình bị làm sao nữa …

Ước gì bố mẹ đừng bỏ rơi con một cách quá tàn nhẫn như thế .

Giờ đây con đang khóc , khóc một mình , trong chính ngôi nhà của chúng ta …

Ngôi nhà quá rộng còn con thì quá nhỏ bé , con cảm thấy quá trống trải .

Con biết bố mẹ đi làm kiếm tiền để nuôi nấng chúng con nhưng có khi nào bố mẹ quên mất là sự yêu thương quan tâm của bố mẹ mới là điều quý giá nhất không ?

Tất cả mọi việc trong nhà con điều biết , kể cả việc mẹ đang yêu người khác …

Mẹ ngoại tình …

Mắt con cay lắm , con không biết chia sẻ với bất kì ai .

Mẹ hôm nay lại không về , bố thì ở cơ quan , anh thì vẫn đi học ở Hà Nội và chẳng bao lâu nữa là anh sẽ bay sang Nhật .

Bố mẹ lúc nào cũng cãi nhau , tất cả con đều nghe thấy , con chỉ cố quên đi để đỡ đau trong tim những khó lắm .

Từ một gia đình quá đỗi hạnh phúc tại sao nó lại trở thành như thế này hả mẹ ơi ?

Hôm nay mẹ không gọi cho con một cuộc điện thoại nào , con đợi mãi nhưng có thấy đâu …

Con chỉ ước bố mẹ đừng như vậy nữa thôi , con buồn lắm , bố mẹ có biết không ?

 

Tâm sự của Tú Lê

Sữa mẹ là vạn năng? Sữa công thức là thuốc độc?

Sữa mẹ là tốt nhất cho sức khỏe và sự phát triển của trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ. Câu khuyến cáo trong bất kỳ quảng cáo nào về sữa trên truyền hình mỗi khi bạn xem TV với giọng đọc lướt nhanh trong mỗi TVC quảng cáo sữa.

Sữa mẹ tốt nhất cho bé
Sữa mẹ tốt nhất cho bé – Ảnh minh họa

Không ai phủ nhận điều này. Các loại sữa bột hay sữa bò khi quảng cáo đều phải kèm theo câu này. Vì loài nào thì uống sữa loài đó là tốt nhất. Cũng giống như khi bạn hiến máu, chúng ta được đều được học về những nhóm máu chuyên cho hay chuyên nhận, nhưng sự thật thì máu nào cho
máu đấy vẫn là lựa chọn hàng đầu của bác sĩ.

Nhưng nếu trường hợp các mẹ ít sữa không đủ nhu cầu của bé thì sao? Nói xui xẻo thì lỡ do đẻ khó mà mẹ mất thì sao. Trường hợp đó không cho bé dùng sữa công thức thì bắt ba em bé kích sữa à?

Không mẹ nào hoặc hiếm có mẹ nào muốn nuôi con bằng sữa ngoài. Đa số bản thân người mẹ đều muốn dành thứ tốt cho con nên không ai muốn dùng sữa công thức cho con mình cả. Trên
một số diễn đàn về Hội nuôi con bằng sữa mẹ luôn “thần thánh hóa” sữa mẹ và phát tán những thông tin gây hoang mang cho các mẹ. Hôm trước có một bài viết rằng “cho bé uống sữa công thức là hại dạ dày…” kèm theo những dẫn chứng hình ảnh không biết ở đâu làm một mẹ rất stress đến mức thà để con đói chứ không cho ti sữa công thức. May mà mẹ ấy tỉnh ngộ kịp thời không thì hậu quả khôn lường.

Có một lần khi có một mẹ hỏi “mình thiếu sữa thì nên bổ sung
sữa công thức loại nào?” thì nhận được một tràng xỉa xói “ác lắm mới cho dùng sữa công thức” “sữa công thức là bla bla bla dơ bẩn, độc hại…”.

Nhưng thử hỏi như trường hợp mình mẹ mình sau khi sinh bị băng huyết phải nằm viện không dùng sữa công thức không lẽ nấu cháo nuôi mình lớn sao? Nói một hồi chung quy rồi các mẹ ấy quay về chủ đề chính là bán thuốc nam lợi sữa, trà lợi sữa,  bla bla….

Mình luôn khuyến khích các mẹ
nuôi con bằng sữa mẹ, rất ngưỡng mộ các mẹ giúp đỡ nhau trong “cuộc chiến” kích sữa cho con, mình có bà chị đi làm còn vắt sữa ở nhà cho con đến một tuổi rất đáng quý nhưng xin các mẹ nếu chỉ vì lợi nhuận thì đừng tuyên truyền những thông tin độc hại gây hoang mang cho các mẹ bị thiếu sữa, gây stress và hoang mang chưa kể hại bé thì tội lắm.

Đồng ý sữa giờ bị giả rồi nhiễm khuẩn… nhiều lắm. Nhưng thay vì chọn các loại sữa đắt tiền tạo điều kiện cho bọn làm sữa giả có
lời. Hoặc nhập sữa ngoại rất đắt thì hãy tìm thương hiệu sữa phù hợp túi tiền mình mà lại có date mới nhất.

Ai cũng thương con nhưng hãy thương theo cách sáng suốt nhất của bản năng người mẹ nhé. Chúc cho các bé và mẹ luôn khỏe mạnh và vui tươi.

Đây là thông tin chia sẻ tham khảo từ bạn Liên Anh

Đàn bà!

Chúng ta vẫn thường được nghe những câu như “hôn nhân là nấm mồ tình yêu”, “thân gái mười hai bến nước…”, nhưng hiểu rõ những câu ấy hơn chỉ khi chúng ta thực sự lâm vào hoàn cảnh đó.

 

Đàn bà - Ảnh minh họa Ruthie Dean
Đàn bà – Ảnh minh họa Ruthie Dean
Bản thân tôi ngày trước chưa kết hôn cũng từng suy nghĩ về vấn đề này và vẽ vời rất nhiều về viễn cảnh ấy. Tôi luôn nghĩ rằng đàn ông ngoại tình không hẳn do họ lăng nhăng mà do họ quá quen nên chán vợ. Tôi luôn tự nhủ rằng sau này nếu kết hôn mình phải thật hoàn hảo vừa xinh đẹp trong mắt chồng mà phải vừa vun vén tốt mọi chuyện. Nhưng đó chỉ là một nửa của vấn đề.
Từ ngày còn độc thân tôi được tiếp xúc nhiều với người có gia đình và nghe họ tâm sự rất nhiều điều, nhưng chung quy lại “đàn bà phải chịu sự bất công đó như một lẽ dĩ nhiên”. Đến khi kết hôn rồi tôi mới lại càng vỡ lẽ là cuộc sống của một người đàn bà có gia đình có rất nhiều lẽ dĩ nhiên”.
Chồng ngoại tình thì ngoài việc nhận được những ánh mắt thương cảm của nhà chồng và những bạn bè chứng kiến thì chung quy lại sẽ có những câu như sau “đàn ông mà, kệ nó đi lo chăm con thui con ạ, chán rồi nó lại quay đầu về”, “có lẽ nó chỉ đam mê nhất thời, chứ nó cũng thương con lắm, điển hình là nó có bỏ con đâu”, “thôi đi mày ạ, còn con còn cái ba mẹ bỏ nhau chúng nó khổ chứ ai”…
Khi bị bạo hành vì ghen tuông hay nghiện rượu thì chúng ta lại nhận được câu “èo, nó thương nó mới ghen, nó đánh mày là sai nhưng nhìn lại thì cũng chỉ vì nó thương mày”, “nó nhậu thì mày cứ mặc nó ai bảo mày cằn nhằn chi cho nó đánh”….
Khi chồng vô tư, vô trách nhiệm thì lại được nguỵ biện bởi “ôi, đấy là việc đàn bà”, “nó đi làm cả ngày mệt thì phải cho nó nghỉ”, “ôi trời, bọn đàn ông coi vậy chứ nó còn trẻ con lắm, không được chín chắn như con gái bọn mình đâu, ráng đi biết đâu vài năm nó khác”….
Còn hàng tá, hàng tỷ vấn đề mà đây là ba chủ đề chính thường xuyên xảy ra. Nhưng xin thưa, vì hai tiếng “đàn bà”, vì con mà phải chịu lép mình cả đời sao? Muốn dạy con tốt thì phải cho nó môi trường phát triển tốt, cứ nín nhịn tâm lý không thoải mái thì làm sao mà làm tốt được.
Đàn bà ạ! Đàn ông đi làm, phụ nữ thì không chắc? Trong thời đại “bão giá” như hiện nay đa phần phụ nữ đều phải đi làm thì mới đáp ứng đủ nhu cầu sinh hoạt thì sau khi hoàn tất công việc ở công ty họ còn có một công việc “không lương” gọi là “việc nhà” mà phải làm không công lại còn phải xem đó là nghĩa vụ thì có đúng không?
Đàn bà ạ! Đàn ông ngoại tình là chuyện hiển nhiên, phụ nữ ngoại tình là chuyện động trời… Vậy nếu đứng trên cương vị là người vợ bị ngoại tình đó, đàn bà có mạnh miệng thế không?
Đàn bà ạ! Khi có vũ lực xuất hiện phụ nữ luôn là người thiệt thòi nhất, nhưng đáp lại những chuyện như thế bao giờ cũng là câu nói “bỏ qua đi, nó nóng quá nên thế….” sau một tràng bla bla lý do sẽ là “tại mày …. nên nó thế? Nhưng đàn bà ạ, sẽ ra sao nếu ngày mai người phụ nữ bị bạo hành ấy là con gái của đàn bà?
ĐÀN ÔNG ạ, kết hôn rồi phụ nữ gánh chồng trên cái trách nhiệm mưu sinh là trách nhiệm là dâu, làm vợ, làm mẹ. Hàng tỷ tỷ việc cần làm, cần nhớ. Họ cũng chỉ có một đầu, hai tay và hai chân thôi “đàn ông” ạ.
Đàn ông ạ! Ai cũng muốn xinh đẹp và tươi mới – đó là bản chất, bản năng của phụ nữ rồi, nhưng tại sao lấy anh về họ lại xuề xoà, họ luộm thuộm không có thời gian chăm sóc bản thân thì phải chăng đàn ông nên xem lại chính mình trước khi trách vợ trông phát chán.
Đàn ông ạ! Phụ nữ khi kết hôn rồi thì đàn ông chính là ông trời, là mái nhà của họ. Họ sống hy sinh tất cả cho gia đình thì đàn ông hãy cư xử sao cho xứng đáng với điều đó. Một cô gái đẹp giúp đàn ông thoả mãn trong việc “rung rinh bốn cái chân giường” dễ tìm lắm nhưng một người vợ biết vun vén gia đình thì không so sánh được đâu. Đàn ông bảo đàn ông “yêu” tình mới vì họ hiểu, họ chiều đàn ông, nhưng đàn ông không nghĩ lại ngày xưa trước khi lấy nhau hai người không có điều đó sao. Đàn bà kết hôn rồi phải yêu cha mẹ mình, cha mẹ chồng, con cái mình thì làm sao dành hết tình cảm trọn vẹn cho đàn ông được. Đàn ông có bao giờ tự hỏi là mình có còn yêu, còn hiểu, còn chiều vợ mình như ngày xưa không? Liệu cô ấy có cảm giác như mình lúc này không?
Đàn ông mỗi khi sai chuyện gì thì lại abc xyz nguỵ biện rằng mình là trụ cột gia đình nên có quyền làm thế. Nhưng đàn ông biết không trụ côt gia đình nghĩa là đàn ông phải gánh vác hầu hết tất cả những việc trong gia đình, có như vậy đàn ông mới có quyền áp đặt phụ nữ. Còn đàn ông mà chỉ biết mỗi tháng đưa cho vợ vài đồng làm vợ mình phải vắt trán suy nghĩ cân đối chi tiêu mà cứ vô tư hò hét vào mặt vợ thì chỉ là ĐÀN ÔNG THỐI.
Chợt buồn, không chỉ buồn vì mình có con gái, không chỉ vì cách đàn ông đối xử với đàn bà mà còn buồn vì cách đàn bà đối xử với đàn bà. Đàn bà với đàn bà mà còn đối với nhau như thế thì nói sao đàn ông không đối xử tệ với đàn bà.
Mỹ Châu

Chồng bận xem bóng bỏ mặc con cho vợ chăm

Thật là khốn khổ cho cuộc sống của tôi, các chị ạ. Hồi Đại học, tôi có nhiều anh theo đuổi lắm, thế mà chẳng hiểu sao tôi lại vớ ngay phải một anh chàng, vừa tỉnh lẻ lại vừa trẻ con, chẳng biết lo lắng thu vén cho gia đình.

Tôi là gái Hà Nội gốc, gia đình thuộc diện khá giả, lại xinh đẹp và giỏi giang. Sau mối tình đẹp với chàng người yêu bỗng nhiên sang Pháp định cư cùng gia đình, tôi lao vào cuộc tình say đắm với chồng tôi bây giờ – chàng trai quê Hải Dương, học trên tôi 3 khoá.

Chồng mê bóng đá
Chồng mê bóng đá – ảnh minh họa

Yêu nhau nửa năm thì chúng tôi kết hôn dù bố mẹ tôi đã ngăn cản nhưng tôi vẫn quyết tâm lấy cho bằng được. Đến khi tôi có bầu và sinh con thì anh ngày càng bộc lộ rõ là con người trẻ con, không biết chăm sóc vợ con và cố gắng.

Vì chồng không có nhà nên sau khi cưới, chúng tôi phải về ở nhà bố mẹ đẻ của tôi. Quá ỷ lại vào bố mẹ vợ và nhà vợ, chồng tôi chẳng mảy may lo lắng điều gì. Đêm ngủ trong viện cùng vợ, chồng cũng trốn về xem would cup.

Đến khi 2 mẹ con về nhà rồi vẫn vậy. Đêm nào chồng cũng ra ngoài quán cà phê xem bóng đá, chẳng giúp đỡ được vợ con điều gì. Sáng ra thì anh ngủ mê mệt, mãi gần đến giờ đi làm mới chịu dậy.

Mãi đến 8h tối anh mới trở về nhà, ăn uống và tắm xong anh lại ra quán xem bóng, trước khi đi thì vào ngó con được dăm phút.

Dù lười và không biết cách chăm sóc vợ con nhưng anh ngày càng tỏ rõ là người không biết điều và ỷ lại hết vào nhà vợ. Anh đi làm văn phòng, lương tháng được hơn 4 triệu, anh bảo anh chi tiêu cho bản thân còn thiếu, huống hồ là đưa cho em. Thôi em xin ba mẹ đi, ba mẹ giàu có tiếc gì mấy đồng cho cháu đâu em.

Hồi cưới xong, anh còn đưa vợ mỗi tháng được 1,5 triệu, ngày ăn đủ 3 bữa ở nhà. Thu nhập khá hơn chồng và cũng vì tình yêu nên hồi đó tôi cũng chẳng bận tâm, giờ mới thấy chồng mình sao mà chán thế.

Các bạn tôi, chồng lo lắng từng tí một không thiếu thứ gì. Vợ đẻ, chồng thức đêm trông con cho vợ ngủ, giặt cho con nào tã nào áo quần….

Ba mẹ tôi thương con gái nên càng chê chồng tôi. Về kinh tế thì ba mẹ chẳng để hai mẹ con thiếu thốn thứ gì nhưng tôi lúc nào cũng thấy rất buồn khi nghĩ về chồng mình.

Sao số tôi lại khổ thế? Có cách nào để trị ông chồng trẻ con thế này không các chị?

Lan (Hà Nội)

 

Bạn đọc có thể chia sẻ tâm sự của mình về các vấn đề gặp phải trong cuộc sống cho chuyên mục tình cuộc sống gia đình, tình yêu hôn nhân …

Anh à, người yêu cũ của em!

Đêm nay bạn gái anh lại điện thoại cho em hỏi anh có ở chỗ em không? Em ấy à, một khi em dứt áo ra đi thì không có chuyện quay lại đâu anh. Nhưng mặc em giải thích ra sao, cô ấy cũng luôn nghĩ rằng em là cục đá cản đường của cô ấy. Mà chủ yếu là anh ấy anh ạ, sống đốn mạt thì cũng vừa thôi. Có không giữ mất đừng tìm. Trân trọng hạnh phúc hiện tại đi, và đừng kéo tôi vào cái mớ bòng bong để che đậy cái bản tính tham lam, trăng hoa của anh, anh nhé!

nghen tỵ
Nghen tỵ – Ảnh minh họa

Ngày xưa tôi yêu anh, yêu hết lòng. Ừ thì do tôi ngu, tôi dại, tôi khờ, tôi không trách ai. Tôi im lặng rút khỏi cuộc đời anh. Ngày yêu tôi anh chưa từng tặng tôi được cái áo, cái nón dịp lễ, tết hay sinh nhật. Vậy mà khi chia tay sinh nhật tôi anh ôm con gấu bông to đùng đến tặng, còn đòi ăn vạ nếu tôi không nhận. Để làm gì vậy anh?

Ngày yêu tôi anh lời nặng tiếng nhẹ mỗi khi tôi nghi ngờ anh, dù chuyện đó là có thật. Vậy chia tay rồi, tôi refresh bản thân – năng động, xinh đẹp, cá tính đến mức bạn bè anh cũng phải ngước nhìn thì anh lại xin số điện thoại tôi, hẹn gặp tôi, đến công ty làm phiền tôi để bạn gái anh ghen với tôi rồi anh trả lời điện thoại cô ấy cáu gắt. Tôi trót thấy thương cô ấy, tôi thấy chính tôi trong đấy. Điềm nhiên tôi mang quà anh tặng vứt sọt rác và thì thầm với anh “về đi, đồ đốn mạt”. Nói thì thầm là để giữ thể diện cho anh đấy.

Ngày yêu tôi anh luôn bắt tôi phải xem gia đình anh là số một. Mẹ anh thương tôi khi thấy anh đối xử với tôi và bảo chỉ nhận tôi là con dâu thì anh bỏ nhà đi biềng biệc mấy ngày. Ừ thì chia tay anh bảo mẹ anh điện thoại kêu tôi xuống choi để làm gì?

Tôi có người yêu mới, anh cũng lại có thêm người yêu mới nữa, nhưng lần này cô ấy đanh đá hơn. Vi yêu anh mà khi cô ấy điện thoại giả lả với tôi, tôi bảo đang cùng bạn trai ở Sài Gòn, cô ấy liền điện thoại anh bảo tôi đang sống thử với trai…. bla bla. Để khi anh điện thoại chất vấn tôi thì tôi đành ừ vậy. Vì anh có còn là cái đếch gì mà tôi phải quan tâm anh nghĩ gì….

Anh biết không, ngày tôi phát hiện ra cô người yêu mà anh đang giấu tôi qua lại ấy, cô ấy ca thán với tôi về gia đình anh, kể xấu từng thành viên gia đình anh, nhưng tôi khộng nói gì, thậm chí đến bây giờ tôi cũng chưa hề kể xấu anh hay gia đình anh. Không phải vì tôi cao thượng mà đối với tôi việc nói xấu anh cũng làm tôi có cảm giác bị thối mồm.

Mà phải chi vì còn yêu tôi muốn quay lại mà anh làm những điều đó, tôi vẫn được mấy cô bạn gái hâm mộ anh kể rằng anh vẫn vô tư rung rinh bốn cái chân giường với mấy cô gái khác. Anh à, không còn yêu nhưng sao anh cứ để bạn gái anh hiểu lầm tôi mãi thế.

Anh làm ơn biến mất khỏi cuộc đời tôi được không? Chỉ cần nghe thấy sư tồn tại của anh cũng đủ làm tôi buồn nôn rồi. Cũng là đàn ông, nhưng loại đốn mạt, đê tiền, sống bằng tiền phụ nữ mà lại đi làm đau phụ nữ như anh thì so sánh với chó, chó nó còn tủi thân anh ạ!

Anh làm ơn sống cho tốt vào, không nghĩ cho bản thân, thì cũng nên nghỉ cho cha mẹ, con cái sau này, ăn ở để đức lại sau này con cháu nó còn biết ơn.

Minh Thương

 

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống