All posts by admin

Vì sao tôi điên

Tại bệnh viện tâm thần, bác sĩ hỏi bệnh nhân: “Đây là bệnh viện tâm thần, anh làm sao mà xin vào đây?”
– Tôi bị điên.
– Tại sao anh biết mình bị điên?
– Vợ tôi trước khi lấy tôi đã có một đứa con gái riêng, bây giờ đã là một thiếu nữ trưởng thành. Không ngờ bố tôi lại cưới nó về làm vợ, vì vậy, vợ tôi nghiễm nhiên trở thành mẹ vợ của bố chồng mình.
– Đúng, không cùng dòng máu có quyền lấy nhau.
– Và tôi đang là đứa con lại trở thành bố vợ của bố tôi.
– Đúng như vậy.
– Mới đây, con gái của vợ tôi, tức là mẹ kế của tôi, sinh được một đứa con trai. Tất nhiên thằng bé đó là em ruột cùng cha khác mẹ với tôi.
– Đúng vậy.
– Và đương nhiên vợ tôi và tôi đều là ông bà ngoại của nó.
– Đúng vậy.
– Sau đó một thời gian, vợ tôi sinh được một đứa con trai. Vậy là con ghẻ của tôi tức là mẹ kế tôi đồng thời là chị ruột của đứa con tôi, và cũng là bà nội nó. Nói cách khác: con tôi là em tôi và cũng là cậu tôi, vì là em của mẹ kế tôi.
– Có lý.
– Như vậy có nghĩa là vợ tôi trở thành con dâu của mẹ kế tôi, tức là con gái của vợ tôi trở thành dì của mẹ nó. Đương nhiên, đứa con tôi là cháu tôi và tôi là ông nội tôi và là anh của vợ tôi. Bác sĩ coi, chỉ luẩn quẩn trong cách xưng hô ở gia đình mà tôi phát điên lên!
– Nghe anh kể mà tôi cũng muốn phát điên lên đây!
=))

Chồng dắt gái về dạy vợ cách… “yêu”

Một tối, chồng tôi dắt một cô gái trẻ đẹp về nhà đòi ngủ chung. Anh mạnh miệng tuyên bố: “Cho cô biết thế nào là sự thèm khát của đàn bà”.

 

Chồng dắt gái về dạy vợ cách yêu
Chồng dắt gái về dạy vợ cách yêu

Phụ nữ không thể hoàn toàn dựa dẫm vào chồng, càng không nên để chồng dắt mũi trong mọi chuyện. Nhưng tôi lại sống vô nghĩa như vậy. Mọi việc tôi làm dù có hoàn hảo cỡ nào, tôi cũng vẫn bị chồng “bới bèo ra bọ”, bởi có một chân lý khó đổi dời, dù bị đối xử tệ bạc thì tôi cũng không thể rời xa anh. Bạn bè khuyên nhủ, tôi đều không nghe, thậm chí có người mách nước: “Sống không vui vẻ thì ly hôn”, tôi cũng bỏ ngoài tai. Tôi luôn phải nghe lời ong tiếng ve về chuyện chồng mình hay lui tới các quán bar nhậu nhẹt, “trêu hoa ghẹo nguyệt” bên ngoài, nhưng vẫn cố nín lòng, chăm lo nội trợ như một kẻ ngốc.

Chồng tôi là tổng giám đốc một doanh nghiệp nhà nước, nên thường xuyên bận rộn. Lâu dần, anh tự cho mình cái quyền độc tôn trong gia đình, không ai dám nói đụng. Thói trăng hoa của anh thậm chí nức tiếng trong giới kinh doanh. Anh đi tới đâu là vương tình tới đó.

Năm ngoái, trong chuyến công tác tại Quảng Châu, anh “lằng nhằng” với một bà chủ quán bar hơn mình cả chục tuổi. Một tháng sau khi trở về, người phụ nữ ấy còn bạo gan gọi điện tới thông báo đã mang trong mình “kết tinh tình yêu” của hai người. Tôi giận sôi lòng, nhưng đáp lại là thái độ thủng thẳng của chồng: “Cô tức nỗi gì, thứ tôi cần cô có đáp ứng được không?”.

Quả thực, trong chuyện chăn gối, tôi là kẻ thất bại. Vài năm trước, khi việc kinh doanh của chồng phát đạt, anh thường xuyên bận rộn bên ngoài. Khi về nhà, anh luôn có trạng thái uể oải, mệt mỏi. Lâu dần, cuộc sống sinh hoạt vợ chồng trở nên nhạt nhẽo, thưa thớt. Tôi trở nên lãnh cảm, không còn hứng thú với chuyện chăn gối.

Khi sự nghiệp đã ổn định, anh về nhà sớm hơn và lại có nhu cầu quan hệ vợ chồng. Nhưng tôi không đáp ứng nổi. Chỉ sau vài lần, lòng tự trọng của anh bị tổn thương. Có thể anh nghĩ tôi đã “vô dụng” nên từ đó không thèm đoái hoài. Có lần, tôi thực sự ham muốn chuyện quan hệ, thì anh lại gạt phăng từ chối. Cứ thế, cuộc sống của chúng tôi trở nên bất hòa.

Có lẽ đó là lý do lớn nhất mà anh thường xuyên tìm kiếm thú vui bên ngoài. Tôi hiểu nguyên nhân đầu tiên bởi tại mình, nên dễ dàng tha thứ cho anh. Một cuốn sách y học mà tôi từng đọc cũng chỉ rõ, sự thỏa mãn trong tình dục sẽ rất có lợi cho sức khỏe nam giới. Vì vậy, tôi không dám can thiệp vào chuyện “ngoài lề” của chồng. Đó cũng là nguyên nhân khiến bạn bè luôn chê tôi là khờ khạo.

Suốt những năm qua, tôi cắn răng chịu đựng, nhưng anh càng lấn tới. Một tối, anh về nhà khi đã rất khuya, theo sau là một cô gái trẻ trạc tuổi 23, trông rất gợi cảm. Thấy khách tới nhà, tôi vội thu dọn đồ đạc. Ai ngờ, chồng oang oang tuyên bố: “Không cần dọn nữa, để cô ấy ngủ trong phòng chúng ta”.

Tôi chết lặng khi nghe những lời sống sượng ấy, chân tay đờ đẫn. Anh lại bồi thêm câu: “Cô nghe rõ chưa? Dọn giường đi, rồi lấy thêm một cái chăn nữa”. Tôi lạc giọng hỏi: “Vậy em ngủ ở đâu?”.
“Ngủ trên giường! Chả nhẽ ngủ dưới đất?”, chồng tôi gằn giọng.
“Cả ba người ngủ chung một giường?”, tôi vặn hỏi.
“Vì tôi muốn cho cô biết thế nào là sự thèm khát của phụ nữ. Cô đúng là loại đàn bà biến thái”, anh ta đáp lời.
“Anh mới là loại biến thái!”, tôi hét lên rồi thẳng tay tát vào mặt chồng.
Không để anh phản ứng lại, tôi bỏ chạy ra ngoài, chạy thục mạng cho tới khi không còn sức. Tôi lặng lẽ ngồi trong vườn hoa, suy ngẫm về cuộc đời. Anh ta không thèm đi tìm vợ. Có lẽ tình cảm của chúng tôi đã cạn kiệt. Lòng tôi nguội ngắt, không còn cảm giác sục sôi như vài phút trước đây. Không thể chịu đựng thêm cảnh sống ê chề này, tôi quyết định ly hôn…

Lời bàn

Ly hôn là lựa chọn đúng đắn của người phụ nữ trong câu chuyện này. Theo nhiều nghiên cứu khoa học, cuộc sống chăn gối chính là sợi dây bền chặt gắn kết vợ chồng. Khi không còn sự hòa hợp trong chuyện này, hai người rất khó tìm được sự đồng cảm về tâm hồn.
Chính người vợ trong câu chuyện cũng nhận ra những vấn đề khó cứu chữa trong cuộc sống lứa đôi. Cô phụ thuộc quá nhiều vào chồng, cô tự cho mình là kẻ “vô dụng” và cắn răng chịu đựng lời lăng mạ của người đàn ông suốt nhiều năm qua. Vậy vì sao phải cố níu giữ cuộc sống địa ngục ấy?Về phần nhân vật nam, anh ta xử xự như một người mất hết nhân cách. Chuyện vợ nguội tắt “lửa lòng”, lỗi lớn nhất thuộc về chồng. Thay vì an ủi, động viên và tìm ra biện pháp để chữa trị cho vợ, anh ta quay sang chê trách và tìm cách trả thù. Một người chồng như vậy không đáng để níu giữ.

Theo Báo Đất Việt

Chuyện của người thu ngân

Một câu chuyện đơn giản của người thu ngân dành cho những ai đang cảm thấy chán nản và muốn từ bỏ. Thành công không dễ có, bởi thành công chỉ đến với những người có tâm.

Bạn nghĩ sao nếu tôi nói những câu chuyện thành công của những người nổi tiếng như Bill Gates, Steve Jobs đang góp phần tạo ra một thế hệ ảo tưởng. Nhiều người trẻ tuổi chỉ nhìn thấy mặt vinh quang của thành công, vội vàng cuống cuồng chạy theo thời đại, muốn nhanh chóng thể hiện mình để trở thành “ông nọ bà kia”.

Chân không tiếp đất, mơ hồ bay lên không trung, ta cứ tưởng trái thành công dễ hái, chỉ vươn tay là tới. Thế nhưng, không thành công nào không phải đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt, bằng sự nỗ lực và kiên trì gấp 10, gấp 100 lần bình thường. Làm việc này chưa xong, ta đã vội vã tìm cho mình cơ hội đổi mới. Đến khi gặp chút trở ngại hoặc thất bại, ta chỉ biết suy sụp, mất lòng tin và bỏ cuộc. Ta oán trách mọi người sao không ai nhận ra tài năng của mình, ta đổ lỗi ông trời sao không cho ta chút may mắn…

Bản thân tôi từng nôn nóng và từng gặp nhiều thất bại. Cũng có lúc tôi đã muốn bỏ cuộc. Một lần, tôi tình cờ đọc được câu chuyện của tác giả Haruhiro Kinoshita in năm 2008, được đăng trên blog One minute impressions và nhanh chóng được cộng đồng mạng tại Nhật yêu thích. Đó là câu chuyện của môt người thu ngân, đơn giản thôi nhưng khiến tôi suy ngĩ nhiều về tình yêucông việc và sựthành công. Tôi xin chia sẻ lại với bạn câu chuyện ấy.

Chuyện người thu ngân

“Sau khi tốt nghiệp đại học, như bao sinh viên mới ra trường khác, tôi hăm hở lao đi tìm việc làm. Thành tích khá cộng thêm chút may mắn nên tôi nhanh chóng tìm được việc làm đầu tiên tại một công ty chế biến sản xuất.

Tuy nhiên, sau 3 tháng thử việc, tôi cảm thấy không thể nào hòa hợp với vị sếp ở đây. Đơn giản thôi, không thích thì nghỉ. Tôi nhanh chóng chuyển qua làm tại một công ty phân phối sản phẩm, rồi làm nghề nghiên cứu thị trường, kiểm tra thông tin… Không công việc nào phù hợp với tính cách và nguyện vọng của tôi. Biết làm sao được, phải phù hợp mới có thể gắn bó lâu dài chứ?

Cứ thế, phần thông tin kinh nghiệm làm việc trong lý lịch của tôi ngày càng kéo dài, kéo dài. Một tỷ lệ nghịch cũng không mấy ngạc nhiên là càng nhiều “kinh nghiệm làm việc”, tôi càng khó kiếm việc làm. Không còn công ty nào muốn nhận một người nhảy việc nhiều như tôi.

Vậy là tôi đành xin việc làm dạng thời vụ và cộng tác. Tuy nhiên, ngay cả dạng công việc ngắn hạn này cũng không giữ được bước chân tôi. Hễ có rắc rối hay điều gì không vừa ý, dù là nhỏ nhất, tôi cũng nghỉ ngay. Cứ vậy, danh sách công ty thời vụ trong đơn xin việc cũng ngày một dài ra.

Một ngày nọ, tôi nhận được một công việc tạm thời là thu ngân tại một siêu thị nhỏ. Hồi trước, siêu thị không dùng mã vạch như bây giờ nên thu ngân phải tự nhập hàng, nhập giá bằng máy tính. Sau vài ngày được hướng dẫn cách đánh máy tôi bắt đầu ngán đến tận cổ công việc quá sức dễ dàng và nhàm chán này.

Không thể nào, tôi không thể nào làm công việc này được!

Thế nhưng, chán công việc ấy một thì tôi cũng ngao ngán chính mình đến mười. Tôi nhận ra việc gì mình cũng làm kiểu đại khái cho qua. Tôi tự giận chính bản thân sao không đủ kiên nhẫn để theo đuổi một công việc ổn định. Tôi phải thay đổi, tôi phải cố gắng tiếp tục công việc này, bởi có lẽ đây là cơ hội cuối cùng của tôi. Tuy nhiên, thật sự là cho dù có cố gắng đến thế nào đi chẳng nữa, tôi cũng không thể tiếp tục nổi với những con số khô khan, những gương mặt không thân quen lướt qua tôi mỗi ngày. Tôi quyết định sẽ thu dọn đồ đạc và về quê. Đơn nghỉ việc tôi để sẵn trên bàn, chỉ đợi ngày gửi.

Trong khi dọn dẹp, tôi vô tình tìm ra cuốn nhật ký thời thơ ấu đang nằm lặng lẽ trong góc của ngăn bàn. Tôi cứ tưởng đã lạc mất sau nhiều lần di chuyển, nhưng không ngờ nó vẫn còn ở đây.

Tôi bồi hồi giở ra những trang giấy còn ngô nghê nét chữ học trò: “Tôi muốn trở thành nhạc công chơi đàn dương cầm”. Đó là giấc mơ hồi trung học của tôi. Nhớ lúc đó, ngày nào tôi cũng chăm chỉ tập đàn piano. Tuy nhiên, không hiểu vì lý do gì rồi một ngày, tôi cũng bỏ ngang.

Càng nghĩ, tôi càng giận bản thân. Đâu rồi tôi của một thời đầy đam mê và mộng ước. Nhật ký của tôi bây giờ ư? Chỉ là danh sách những công ty tôi từng xin việc và nghỉ việc. Thay vì nuôi dưỡng những giấc mơ, tôi chỉ ghi lại những cố gắng nửa vời và những lần thất bại của mình.

Tôi đóng cuốn sổ nhật ký lại, gọi về nhà mà nước mắt dâng trào. Dẹp tờ đơn xin nghỉ việc sang một bên, tôi quyết định ngày mai sẽ tiếp tục đi làm. Đúng, phải tự tìm lấy cảm hứng làm việc cho dù bắt đầu cùng cái bàn phím chán ngán này.

Tôi nhắm mắt hồi tưởng lại những bài học piano ngày trước, mường tượng từng ngón tay mình đang lướt trên phím đàn. Tập piano rất khó, phải kiên trì luyện tập ngày qua ngày, sai hết lần này đến lần khác, tôi mới có thể nhớ hết các phím đàn cả tay trái lẫn tay phải và cuối cùng có thể đàn mà không cần nhìn đến bàn phím. Thế là… Tôi tự đặt ra mục tiêu: phải thuần thục bàn phím như ngày trước từng thuần thục các phím đàn.

Chuyện của người thu ngân - Ảnh minh họa
Chuyện của người thu ngân – Ảnh minh họa

Tôi tập nhớ những tổ hợp phím tắt, vị trí từng con chữ, sắp xếp làm sao để có thể đánh máy mà không cần nhìn xuống. Vài ngày sau, tôi đánh máy nhanh hơn hẳn, rồi dần dần tôi có thể hoàn toàn không cần nhìn đến bàn phím. Không cần phải cắm cúi xuống bàn phím, tôi có thời gian để quan sát thêm khách hàng của mình. Đây là quý cô Chỉ-mua-hàng-giảm-giá, kia là quý ngài Chỉ-đến-trước-giờ-đóng cửa. À, còn có cả quý bà Chỉ-mua-hàng-thượng-hạng nữa chứ?

Một lần, quý bà Mua-hàng-trước-khi-sắp-hết-hạn mang đến cho quầy tính tiền một con cá tươi ngon và khá đắt tiền. Tôi ngạc nhiên buột miệng hỏi: “Có dịp lễ đặc biệt gì hả bác?”. Bà trả lời: “Cháu tôi vừa đoạt giải thưởng bơi lội, tôi mua về ăn mừng”.

Tôi cười đáp: “Cháu bác giỏi quá ” và bỗng nhiên, tôi cảm thấy mình cũng vui lây khi nói chuyện cùng khách hàng. Sau một thời gian, tôi bắt đầu ghi nhớ từng gương mặt, tên của khách hàng và giúp họ có thể chọn mua hàng tốt nhất.

“Bà Tanaka ơi, bà có chắc là muốn mua loại chocolate này không? Còn một loại cũng ngon mà rẻ hơn ở dãy 3 đấy ạ”.

Tất cả khách hàng tính tiền ở quầy của tôi đều cảm ơn tôi vì những lời khuyên mua sắm hợp lý. Càng giao tiếp với khách hàng, tôi càng thích thú làm việc và không còn nghĩ đây chỉ là công việc thu ngân nhàm chán.

Một hôm, tôi cảm thấy quầy hàng của mình có vẻ đông hơn bình thường, nhưng bận tập trung vào công việc và trò chuyện với khách hàng nên tôi chẳng quan tâm. Tiếng người quản lý vọng lên trong loa thông báo: “Xin quý vị vui lòng chuyển sang quầy tính tiền còn trống để được phục vụ ngay”.

Lời nhắn ấy được nhắc đi nhắc lại, đến lần thứ ba, tôi mới ngẩng đầu lên nhìn. Cả 5 quầy tính tiền bên cạnh đều còn trống trong khi tất cả khách hàng tập trung chờ tính tiền tại quầy của tôi.

Vị quản lý chạy vội đến và nói với khách hàng: “Làm ơn chuyển sang quầy khác, như vậy các vị sẽ không phải đợi lâu”.

Bà Ito, vị khách chỉ mua sữa trong bình thủy tinh lên tiếng: “Lý do duy nhất tôi đến siêu thị này là để được trò chuyện với cô gái này đây. Tôi không muốn đến quầy thu ngân khác đâu”.

Tôi ngẩn người, ngân ngấn nước mắt vì xúc động.

Bà Ito tiếp lời: “Thật ra siêu thị ở đầu đường giá bán rẻ hơn ở đây, nhưng tôi đến đây để trò chuyện. Cảm ơn anh quan tâm, nhưng tôi sẽ xếp hàng đợi cô ấy ở đây”.

Đến lúc này, không nén nổi cảm xúc, tôi bật khóc. Lần đầu tiên trong được tôi mới hiểu được ý nghĩa công việc là thế nào”.

Thay lời kết

Như bao câu chuyện thành công khác với kết thúc có hậu, không lâu sau đó cô gái được đề bạt lên vị trí quản lý. Với cương vị mới, cô tiếp tục hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình hướng dẫn những thu ngân mới cách tìm niềm vui trông công việc cũng và quan tâm chăm sóc khách hàng.

Câu chuyện kể về một phụ nữ Nhật xa lạ nhưng mặt nào đó cũng rất quen thuộc với chúng ta. Trong thời đại này, ai cũng muốn có được kết quả càng nhanh càng tốt. Thế nên, đôi khi chỉ gặp một vài chướng ngại, chúng ta đã vội nản và bỏ cuộc. Chúng ta chỉ mải đi tìm đáp án ở đâu đó xung quanh, nhưng nào biết câu trả lời đã có ở đó, tận sâu trong chính ta. Khi trao trọn vẹn trái tim cho điều mình làm, chắc chắn chúng ta sẽ tìm được niềm vui và sự thành công ở đó.

Bàn tay đeo nhẫn

5 năm trước hai người họ quen nhau, sau đó anh phải đi Nhật du học. Trước khi anh đi một ngày, hai người họ cùng nhau tản bộ trên đường.

Nhẫn
Nhẫn

Góc phố có một cô bé bán nhẫn, cô cứ nhìn về phía đó. Anh bỏ tiền, mua một chiếc nhẫn đeo cho cô. Chiếc nhẫn đó chỉ có giá 8 tệ, nhưng cô cảm thấy chiếc nhẫn thần kỳ không gì so được.

Tháng 3, anh đi rồi. Trước lúc đi anh nói, mùa xuân năm sau sẽ trở lại thăm cô, nếu như cô đồng ý gặp anh, thì ngày 14 tháng 2 đứng đợi anh dưới gốc cây ở đường Tân Kiện. Anh nói, đừng đánh mất chiếc nhẫn đó.

Mùa thu, cô đánh mất chiếc nhẫn anh tặng. Cô từng hứa sẽ đeo nó mãi mãi, nhưng chớp mắt thời gian … cô trở thành một cô gái xinh đẹp, sau khi đánh mất chiếc nhẫn, trái tim cô dù không thay đổi, nhưng ngoài nó ra tất cả đều thay đổi.

Anh quả nhiên trở về. Ngày 14 tháng 2, đã hẹn cô. Đời người quan trọng nhất là lời hứa, nhưng cô không có dũng khi để thực hiện lời hứa đó. Cô không thể chịu đựng hơn được, cô nhờ bạn đi gặp anh. Bạn cô chưa gặp qua anh, sau khi trở về nói, nhìn thấy một người đàn ông mặc áo choàng đứng dưới gốc cấy, trên tay cầm một đoá hoa hồng, đêm hôm đó cô khóc, ướt đẫm cả khăn mùi xoa.

Lễ tình nhân thứ hai, cô vô hồn bước trên đường, không biết làm cách nào lại đi đến đường Tân Kiện.

Dưới gốc cây đó có một chàng trai đang đứng, trái tim cô đập loạn, không thể điều khiển được đôi chân mình, cứ thế đi về phía chàng trai. Chính là anh.

Anh đưa đoá hoa hồng ra trước mặt cô, anh nói: “Anh biết năm nay nhất định có thể đợi được em đến.” cô hỏi : “Nếu như em không đến?” anh cười rồi trả lời “Thì năm sau anh lại đợi”

Cô thuỷ chung không nhận hoa của anh. Lúc cô quay lưng ra đi thì nghe thấy anh hỏi : “Chiếc nhẫn ngày xưa em còn giữ không ?” – “Xin lỗi em đánh mất nó rồi “. Cô không dám quay lại nhìn anh.

Từ đó về sau cô không gặp anh nữa. Chớp mắt đã mấy năm qua đi. Cô nghe tin anh sắp kết hôn.

“Em yêu anh”, câu nói đấy cô đã giữ trong lòng bao năm nay, nhưng cô không có cách nào mở miệng nói cho anh. Có lẽ anh chỉ thỉnh thoảng mới nghĩ về cô, nhưng thực sự cô có nỗi khổ của riêng mình.

Mấy năm trước, trong lúc đi thực tập, cô mất đi không chỉ là chiếc nhẫn anh tặng, còn có cả một bàn tay trái.

Sưu Tầm

“Vợ giả”

Đàn ông có nhiều kiểu khổ vì vợ. Có người khổ vì vợ dữ, có người khổ vì vợ ghen, có người khổ vì vợ xấu. Vợ đẹp quá cũng khổ (vì suốt ngày lo ghen). Nhưng không biết có ông nào khổ cái kiểu kỳ cục giống tôi không: Khổ vì “vợ giả”!

Nghe đến đây, chắc nhiều ông nghĩ: “Chắc bà vợ cha này sống giả tạo lắm?”. Không hề, tính vợ tôi rất thật thà, dễ thương. Tôi nói “vợ giả” nghĩa là trên người vợ tôi, đồ… giả nhiều hơn đồ thật!

Vợ giả - Ảnh minh họa
Vợ giả – Ảnh minh họa

Cách đây 10 năm, lúc mới lấy nhau, vợ tôi là một phụ nữ bình thường, không đẹp cũng không xấu. Một ngày đẹp trời, chẳng hiểu nghe lời ai xúi dại, cô ấy đi sửa mũi với cái lý do hết sức dễ thương: “Em đẹp thì anh hưởng chứ ai hưởng”. Tôi không chịu thì cô ấy nhăn nhó, giận hờn đủ kiểu. Cuối cùng, tôi cũng phải xuôi.

 

Ai ngờ, sửa một lần rồi cô ấy đâm ra nghiện luôn. Từ đó, vợ tôi trở thành khách quen của nhiều thẩm mỹ viện trong thành phố. Có cái mũi mà cô ấy sửa đi sửa lại mấy lần. Hết mũi thì tới bơm môi, căng da mặt, độn cằm, hút mỡ bụng… Mà mỗi lần cô ấy sửa đâu có rẻ, bèo bèo cũng mất mười mấy triệu, còn mắc thì phải vài ngàn đô. Nếu giờ mà đếm đồ trên người cô ấy để tính tiền, chắc đủ để hai vợ chồng tôi xây căn nhà mới.

 

Tốn tiền thật ra cũng không quan trọng lắm, nỗi đau khổ của tôi là càng ngày càng nhìn không ra vợ mình. Cứ chiều chiều đi làm về, tôi nhìn ngơ ngẩn người phụ nữ đang tồn tại trong nhà, đang nấu cơm cho mình ăn mà chẳng biết đấy là ai. Nhiều lúc nửa khuya thức giấc, mở mắt thấy cô ấy ngủ quay mặt vào tôi, tôi giật mình, tưởng mình… ngủ lộn nhà.

 

Nỗi khổ lớn nhất của tôi là vợ tôi giờ đây như dán lên người một cái nhãn tổ bố: “Hàng dễ vỡ, xin nhẹ tay!”. Vui vui nhéo mũi cô ấy, cô ấy la: “Trời, sụp bây giờ”. Hôn môi, cô ấy đẩy ra: “Đừng anh, em mới bơm”. Tôi nhớ hồi xưa có đọc đâu đó câu chuyện thần thoại, đại khái có ông vua bị thần thánh phạt, đụng tay vô cái gì cũng thành vàng, kể cả đồ ăn thức uống. Tôi giờ cũng vậy, nhìn được mà “ăn”… hổng được.

 

Còn nữa, tôi nghe nói mấy cái vụ sửa sang như thế dễ xuống cấp lắm. Tôi coi trên mạng, thấy mấy tấm hình chụp các bà dạng “hồi trẻ sửa phà phà, về già bị xuống cấp”, tôi giật mình thon thót. Nghĩ tới cảnh tương lai vợ mình như vậy, tôi lo quá. Không biết có ông chồng nào cùng cảnh khổ giống tôi không?

 

Theo PNO

Chiếc phong bì bị từ chối

Nhân ngày lễ, có dịp gặp gỡ trao đổi với giáo viên của con, khi tặng hoa cho cô, một ông bố đã tranh thủ nhét thêm chiếc phong bì như một lời “gửi gắm”. Cuối giờ, khi anh chuẩn bị dắt xe ra về thì bất ngờ nghe tiếng cô giáo gọi lại…

Phong bì 20 - 11
Phong bì 20 – 11

1. Cuộc đối thoại của hai mẹ con họ diễn ra tại một nhà sách nằm trên đường Hai Bà Trưng (Q.1, TPHCM) ngay trước dịp lễ 20/11. Người mẹ dẫn con đi chọn quà cho cô giáo. Thấy mẹ con chọn sổ, cô bé tầm 9 – 10 tuổi lắc đầu quầy quậy rồi đưa thay chỉ về chiếc đồng hồ cát ở gian hàng lưu niệm: “Con thích tặng cô cái này. Cô hay chơi với tụi con nên con biết cô cũng… thích đồ chơi lắm”.

Người mẹ dường như không nghe thấy lời con, vẫn chăm chú vào việc của mình. Cô bé níu mạnh tay mẹ, lại chỉ về phía chiếc đồng hồ cát. Người mẹ… hồn nhiên: “Vớ vẩn, cô chẳng thích sổ mà cũng chẳng thích đồng hồ cát. Mẹ mua sổ là để kẹp phong bì tặng tiền cho cô, hiểu chưa?”. Cô bé vùng vằng bảo vệ quan điểm của mình: “Không, cô con không thích tiền, cô thích đồng hồ cát với hoa thôi”.

Sự nì nèo của cô bé làm người mẹ nổi cáu: “Con biết cái gì, cô nào mà chả thích… tiền. Đồng hồ cát có ăn được không? Ngày lễ này mẹ mất cả nửa triệu bạc để đi cô con đấy, hơi đâu bỏ tiền mà mua đồng cát nữa”.

Mặc cho sự thất vọng trên vẻ mặt của con, chị cầm cuốn sổ tay ra để tính tiền. Cô bé vẫn lắc đầu không chịu cho đến khi bị người mẹ kéo ra khỏi nhà sách…

2. Nhân ngày lễ, có dịp gặp gỡ trao đổi với giáo viên của con, một ông bố khi tặng hoa cho cô giáo đã tranh thủ… đút thêm chiếc phòng bì như một lời “gửi gắm”.

Trong đó có kèm tấm thiệp không chỉ để ghi lời chúc mừng tới giáo viên mà quan trọng hơn để ghi tên bé con nhà mình. Anh hoàn toàn tự tin với hành vi này đinh ninh cô nào chả… thích phong bì và còn biết có những phụ huynh khác cũng “nhắn nhủ” tới cô như mình.

Cuối giờ, khi anh chuẩn bị dắt xe ra về thì bất ngờ nghe tiếng cô giáo gọi lại. Cô tiến đến chỗ anh, gửi lại chiếc phong bì, nói rất nhẹ nhàng: “Giỏ hoa em xin nhận nhưng cái này em gửi lại. Anh không phải lo lắng quá, em sẽ chăm sóc các bé hết sức của mình”. Biết cô giáo không nhận, người đàn ông chỉ biết…. đứng gãi đầu và cười như đang chữa ngượng cho mình.

Câu chuyện về “chiếc phong bì bị từ chối” đó sẽ không ai biết đến. Cho đến một ngày người bố ấy không muốn im lặng, quyết định viết thư cảm ơn gửi lên ban giám hiệu kể về “bí mật” của cô giáo và mình. Hiệu trưởng xuống trò chuyện với giáo viên nọ, lúc này cô mới giải thích: “Em không thể nhận bồi dưỡng của phụ huynh để mong mình giữ sự công bằng, đối xử tốt nhất có thể với tất cả các trẻ”.

Lý do không kể chuyện này với ai, cô giáo công tác tại Trường Mầm non Vàng Anh (Q.5, TPHCM) bày tỏ: “Liệu khi mình kể ra có ai tin không?”. Nghe mà chua xót nhưng đúng là rất thật vì lâu nay nhà giáo thường đã bị “gán” với những điều không hay.

Việc phụ huynh đi quà phong bì cho giáo viên nhiều năm gần đâu không còn xa lại, nhất là ở thành phố. Thay vì phải vắt óc suy nghĩ tặng quà gì cho cô, nhiều phụ huynh gửi… phong bì cho tiện. Nhiều người mặc định “Cô nào chả thích… phong bì” như thể là một định luật – vừa gọn vừa tiện hơn bất kỳ món quà nào. Điều này đã “vơ đũa cả nắm” và đưa đến cái nhìn méo mó về hình ảnh người thầy.

Đau lòng hơn là có những phụ huynh còn áp đặt suy nghĩ theo hướng tiêu cực và toan tính của mình lên đầu con trẻ!

Hoài Nam

Tôi xinh đẹp lấy phải chồng nghiện

Khi yêu tôi anh là người nghiện ma tuý. Tôi bỏ ngoài tai những lời khuyên chân thành của gia đình bố mẹ, bạn bè. Ngày đó tôi còn quá non nớt để nhận biết được cuộc sống khó khăn khi làm vợ anh. Khi theo anh về làm vợ, tôi mới thấu hiểu cuộc sống không giống ai của mình.

Chồng nghiện - Ảnh minh họa
Chồng nghiện – Ảnh minh họa

Sinh ra ở thị xã vùng cao, bố mẹ tôi là công nhân. Tôi lớn lên nổi bật bởi nước da trắng, khuôn mặt xinh xắn. Mười tám tuổi, tôi biết yêu, tôi và anh đến với nhau bằng tình yêu thật sự, với tôi có tình yêu là có tất cả. Tôi tin với tình yêu của mình sẽ giúp anh làm lại cuộc đời.

Gia đình nhà chồng tôi có hai chị em, nên anh luôn được nuông chiều từ nhỏ. Ngày yêu tôi anh thề thốt yêu thương và chăm sóc cho tôi, anh đã cai nghiện thành công và tôi càng thêm tự tin ở bên anh. Nhưng cuộc sống của tôi hết màu hồng từ khi lấy anh, chồng tôi vốn muốn gì được nấy chỉ cần anh không đụng vào thứ bột trắng kia và tôi cũng phải chiều anh theo ý anh. Anh thể hiện rõ con người ích kỷ, anh bao bọc, kìm hãm tôi tuyệt đối.
Tôi về nhà anh cũng được 8 năm rồi, tôi không đi làm vì anh không muốn thế, anh không cho tôi đi đâu, anh luôn dùng vũ lực với tôi nếu tôi có ý nói lại hay anh chỉ vì anh ghen bóng gió nếu tôi đi chợ lâu về. Trước đây tôi vì tình yêu với anh mà luôn nhẫn nại, nghe tôi khuyên nhủ thì anh luôn tỏ ra hối lỗi, và hứa thay đổi. Nhưng rồi anh vẫn chứng nào tật ấy, anh không chịu đi làm mà dựa dẫm vào mẹ. Mẹ anh nuôi chúng tôi, và tôi cũng phụ thuộc hoàn toàn vào bà.

Quãng thời gian tôi chung sống với anh, tôi phải khổ sở giúp anh cai thêm 3 lần nữa. Khi anh sa cơ thì chỉ có tôi đủ kiên nhẫn để vực anh dậy, lúc đó tôi là vị cứu tinh của anh và gia đình anh. Khi anh cai xong thì tôi lại âm thầm trở về vị trí của một kẻ ăn bám, tôi không có quyền đi đâu nếu không được phép của anh. Cô con gái của tôi bây giờ hơn 6 tuổi, cháu rất quấn mẹ nhưng cả gia đình chồng tôi nuông chiều cháu làm cho cháu có tính ích kỷ giống bố.

Tình yêu của tôi dành cho chồng đã hết lúc nào tôi cũng không biết, tôi cảm thấy rất chán nản với cuộc sống hiện tại. Càng ngày anh ta càng ghen, mặc dù tôi gần như sống tách biệt, không bạn bè, nhưng chỉ cần thấy người đàn ông nào cười với tôi, là về nhà anh đánh đập tôi tàn nhẫn. Anh luôn nghĩ tôi không dám bỏ anh vì gần như bao lâu nay tôi đã quen sống dựa vào gia đình anh.

Mẹ tôi bị ốm nặng vì bệnh tim, tôi muốn được đi chăm sóc mẹ nhưng chồng tôi không cho. Không nén nổi những cảm xúc của mình tôi đã cãi lại anh và kết quả hôm đó tôi bị anh đánh đến ngất đi. Giờ đây tôi không còn chút tôn trọng nào với anh.

Tôi đang còn trẻ, mới chỉ 26 tuổi, lại không phải phụ nữ xấu, tôi sẽ làm lại được từ đôi bàn tay của mình. Tôi muốn ly dị nhưng tôi làm sao xa con được. Nếu ra toà có lẽ tôi sẽ thua, vì tôi không có công ăn việc làm. Hơn nữa gia đình chồng tôi có mối quan hệ lớn, chắc chắn tôi sẽ không được xử nuôi cháu. Cháu mới 6 tuổi thôi, còn bé quá và tôi sợ tôi sẽ cướp đi của cháu một gia đình – một gia đình nguyên vẹn với cái nghĩa của nó.

Tôi thấy hoang mang với chính cả cuộc sống của mình. Tôi phải làm sao đây?

Dương

Tưởng lấy vợ là xong

“Cậu mợ cứ nghe tôi, tìm đám nào vừa mắt thì gả quách nó đi cho xong. Vợ chồng bảo ban nhau dễ hơn, léng phéng vợ nó giở võ “giềng năm” nó khác phải kiêng dè. Sau có con, cuống quýt cho biết thân, mợ lo thì biết lo đến bao giờ”.

Tưởng lấy vợ là xong - Ảnh minh họa
Tưởng lấy vợ là xong – Ảnh minh họa
Đang đau đầu vì thằng con “phá gia chi tử”, vừa tốt nghiệp cấp ba mà chơi điện tử, cá độ, lô đề không thiếu thứ gì, “nướng” của mẹ vài chiếc xe máy, bà Thân thở dài sườn sượt khi nghe ông anh rể khuyên.
Thoáng chột dạ, “ngưu tầm ngưu mã tầm mã”, nó như thế thì chỉ giao du với những phường chơi bời mà thôi. Nhưng bà cũng thuận ý kín đáo tìm “mối” cho con, vì bức bách nghĩ chẳng còn cách nào khác.
Sau một thời gian bỏ nhà đi bụi nó “tha” về một con bé, muốn “cùm” chân con nên bà vội đồng ý cho chúng cưới nhau, dù có hơi phiền lòng khi tìm hiểu qua gia cảnh con bé. Mẹ nó “trót dại” có nó là quẳng về cho bà ngoại nuôi rồi đi biệt tích.
Con bé sống cùng bà, một chữ bẻ đôi cũng không biết, nhưng nom nó cũng hiền lành, đáng thương, lại có vẻ ngoan nên bà tặc lưỡi cho qua, cảm ơn ông anh vì đã có cao kiến.
Thằng con bà tu chí hơn chút ít, nghe lời vợ chăm chỉ đi làm công nhân cho một nhà máy, còn chịu khó tăng ca đêm hôm để dành tiền nuôi con. Con bé được bà xin cho vào làm công nhân may nhưng do quen thói vô tổ chức cứ tự ý nghỉ ở nhà do mệt, vài lần thế nên bị đuổi.
Bà liền bảo nó về giúp đỡ công việc bán hàng tạp hóa ở nhà, nhưng nó không biết chữ và số nên cứ ngờ nghệch nhầm giá nọ vào cái kia. Bà ngán ngẩm bảo nó đi bưng bê cho một quán phở sáng gần nhà.
Mải mê buôn bán làm ăn, cho đến một ngày bà tái mặt khi về thấy két sắt mở, đám vàng trang sức biến mất cùng cọc tiền chuẩn bị trả cho đám hàng vừa nhập. Chồng bà đi công tác xa, thằng con thì vẫn đang đi làm, bà nháo nhác tìm con dâu thì thấy tủ quần áo của nó lung tung, không thấy nó đâu, quán phở cũng gọi điện báo nó không đến làm.
Họ còn thẽ thọt cung cấp cho thông tin thấy con này hay thì thầm, thân mật với một tên khách hay ăn sáng ở đây, có hôm còn thấy hắn chờ để chở con này về, tưởng là anh em, họ hàng.
Bà tức tốc gọi con về sai đi tìm con “khốn nạn” tưởng nó nghèo khó mình cưu mang vậy mà giờ nó lại thế này, mày “nhặt” nó từ đâu? Tìm ngay nó về cho tao!
Thằng con bà lóc cóc đi Hà Nội tìm vợ, ba ngày sau thì lôi được con “mặt giặc” về, tay trắng, mặt câng câng không có vẻ gì là hối lỗi. Bà trợn mắt nhìn con bé như muốn nhai sống.
Nó loanh quanh chối tội, kêu bị bắt cóc. Bà rỉa rói: “Mày nói cho trẻ con nghe à? Nó bắt mày sao không mang sang Trung Quốc luôn đi còn để mày ở đây õng ẹo”.
Nó liền chuyển sang vẻ sợ sệt nói bị bỏ bùa, hắn dụ về mở két, như là ma làm, rồi hắn cướp hết… bà nghe mà lục phủ ngũ tạng lộn hết cả lên vì tức, ấy thế mà lý do đó lại khiến con giai bà tin.
Bà đuổi cổ nó ra đường và nói không cần thứ con dâu mất nết, con bà nhảy xổ ra: “Nó là vợ con”, thằng bé ngây thơ chẳng ghen tuông hay suy nghĩ gì, nó vẫn là thằng con nít.
Quá uất trước sự nhu nhược của thằng con, vẻ nhơn nhơn xảo trá và vờ ngoan hiền đạo đức giả của con dâu dạo trước nên bà thẳng tay tát con và đuổi cả hai cút khỏi nhà.
Vậy mà thằng con cũng kéo tay vợ lầm lũi bước đi thật. Bà ngã lăn ra tưởng như chết ngay được. Nó bỏ việc luôn, về nhà bà ngoại con bé tá túc. Đâu có một tuần sau thì nó gọi điện về báo vợ đang có chửa, bà gần như phát rồ khi dân phố vẫn đang đồn ầm lên vì họ biết chuyện con bé bỏ nhà theo giai, bị lừa lấy hết của nả nhà bà, giờ quay về “thó” nốt mất của bà đứa con duy nhất.
Tưởng nó lấy vợ là mình thoát nợ, vậy mà lại thêm cái nợ khác… Biết có phải cháu mình không?

Vết thương không liền sẹo

Ngay từ ngày đặt chân vào công ty, tôi đã bị vẻ lạnh lùng của anh chàng người Singapore tên James thu hút. Qua lời mấy bà tám, tôi biết James từng kết hôn khi ở Singapore nhưng chỉ sau 3 năm chung sống, anh và vợ đã chia tay.

Vết thương không liền sẹo
Vết thương không liền sẹo

Trong bữa tiệc cuối năm của cơ quan, khác với hình ảnh nghiêm nghị, khó gần thường ngày, James vui vẻ cụng ly với mọi người và chủ động mời tôi khiêu vũ. Đó là lần đầu tiên tôi đứng gần James đến vậy. Mùi cơ thể đàn ông pha với chút rượu mạnh phả ra từ người James khiến tôi bối rối. Điệu Tango bỏng cháy đã đưa tôi bước vào thế giới của James, một thế giới đầy những bí ẩn mà tôi luôn khát khao tìm được chìa khóa để mở nó.

 

Vợ chồng James từng có 4 năm yêu nhau ở đại học và tổ chức đám cưới ngay sau khi ra trường. Hạnh phúc bao nhiêu trong ngày cưới thì anh bàng hoàng bấy nhiêu khi vợ đề nghị chia tay. Cô ấy khát khao cuộc sống vợ chồng đúng nghĩa chứ không phải ở bên một ông chồng triền miên công tác xa nhà. James chấp nhận ký đơn ly dị để giải thoát cho vợ và nhận lời mời làm việc tại Việt Nam vì muốn chạy trốn cuộc hôn nhân thất bại.

 

Sau bữa tiệc cuối năm, tôi với James thành một cặp. Chúng tôi có thêm hơn một năm đầy ắp kỷ niệm và hạnh phúc trước khi James buộc phải vềSingapore theo yêu cầu của một dự án.

 

Giữa dòng người vội vã ở sân bay, trước khi bước về phía bàn làm thủ tục hải quan, James nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của tôi và nói: “Đừng khóc. Anh sẽ sớm về nhà. Đợi anh nhé!”. Nhìn bóng James ngày càng mờ dần sau cánh cửa sân bay, tôi bỗng có cảm giác sợ hãi, sợ về việc sẽ mất người đàn ông mà mình thương yêu mãi mãi…

 

Những ngày sau đó, tôi nhớ James vô cùng, nhớ hơi ấm từ bàn tay dày dặn, nụ hôn đầy đam mê hay cái ôm ghì chặt của anh. Nỗi nhớ được giải tỏa phần nào bằng những cuộc điện thoại động viên, những lời yêu của James. Chỉ cần nghe anh nói, tôi lại thấy ấm lòng.

 

Tôi đếm từng ngày đến thời điểm James kết thúc dự án. Cái suy nghĩ “James sắp về nhà” khiến tôi hoan hỉ và phấn chấn lạ thường. Tôi tin tưởng người đàn ông của mình tuyệt đối và khát khao lại được ở trong vòng tay ấm áp của anh.

 

Nghe James thông báo qua điện thoại về việc phải kéo dài thêm thời gian ởSingapore vì yêu cầu của dự án, lòng tôi nặng trĩu và hẫng hụt. Các cuộc điện thoại của James sau đó cũng thưa dần và luôn được anh giải thích một cách hợp lý: “Anh quá bận”. Không vui nhưng cũng không muốn bạn trai mệt mỏi vì sự đòi hỏi của mình, tôi chấp nhận tất cả những lý do mà James đưa ra bởi tôi quá tin yêu anh.

 

Muốn gây bất ngờ cho bạn trai, tôi lén vào hòm thư của anh để gửi một bức thư điện tử cho chính anh, một thói quen mà chúng tôi vẫn giữ kể từ khi hò hẹn. Một cái tên con gái xuất hiện dày đặc khiến tôi chú ý. Lần đầu tiên tôi nghi ngờ James và cảm giác tò mò đã thôi thúc tôi click vào bức thư James vẫn chưa kịp đọc từ cô gái có cái tên Joana xa lạ.

 

Bức thư được viết bằng tiếng Anh: “Cưng à, đây là hình chuyến du lịch mà anh dặn em gửi cho anh. Còn chuyện này nữa, hôm nay con chúng ta đạp cú đầu tiên đấy. Em phải kể cho anh nghe ngay. Hôn anh”. Chân tay tôi như rụng rời. Tôi gạt nước mắt và run rẩy click vào bức hình mà cô gái tên Joana gửi kèm. Thật trớ trêu, James của tôi đó, đang ôm một người đàn bà khác trong vòng tay. Ánh mắt anh hạnh phúc và Joana cũng vậy. Tôi lao vào giường, úp mặt xuống gối và bật khóc nức nở. James mà tôi hết mực thương yêu và tin tưởng đã phản bội tôi! Tôi muốn hét lên như vậy nhưng không thể bởi cổ họng khô rát.

 

Giữa tiếng nấc nghẹn ngào, những lời trách cứ, những câu hỏi tại sao của tôi, James nói rằng, anh yêu tôi nhưng không thể chịu nổi sự cô đơn khi phải sống một mình và quá cảm động trước sự chân tình, cử chỉ ân cần, những lời động viên khi mệt mỏi của Joana.

 

“Còn em không chân tình với anh? Em đã chờ đợi anh hai năm qua và đổi lại anh đã làm gì với em? Anh sắp có con với một người đàn bà khác còn em vẫn chờ đợi và tin tưởng anh!”, tôi hét lên trong điện thoại. Anh đáp lại tôi cụt lủn và lạnh lùng: “Anh xin lỗi”. Sau đó, tôi không liên lạc với James. Anh cũng hoàn toàn im lặng.

 

Chuyện tình của chúng tôi đã kết thúc sau một năm ngọt ngào, hai năm xa cách với những lời thề hẹn, nhưng lại chẳng có nổi một lời chia tay. Qua một vài người bạn tôi biết, James và Joana đã lấy nhau và có một cô con gái. Anh xin thôi việc ở công ty và không bao giờ trở lại Việt Nam. Còn tôi cho đến lúc này, đã ngoài 30 tuổi, vẫn là một cô nàng độc thân mang trong mình sự hoài nghi về tình yêu bởi vết thương lòng quá sâu. Tôi sợ sẽ lại phải nếm trải cảm giác đau đớn, tủi nhục của một kẻ “bại trận” trong tình yêu khi lỡ mở cửa trái tim mình.

 

Miu Khôi

Vẫn chờ anh, một nửa đích thực

Hôn nhân tan vỡ, cuốn đi trong em biết bao điều đẹp đẽ, bao niềm tin, hy vọng. Trái tim tê tái vì đớn đau, tổn thương, thất vọng và em hiểu ra rằng đã nhận nhầm một nửa của mình.

Em, một phụ nữ bắt đầu bước vào tuổi 30 với hành trang là cuộc hôn nhân đổ vỡ và gia tài vô giá là cậu con trai vừa lên ba. Em không phải là người xinh đẹp, giàu có về tiền bạc, chỉ đơn thuần là một người con gái được sinh ra trong một gia đình hạnh phúc nhưng sớm phải chịu cảnh mồ côi mẹ.

Em lớn lên, trưởng thành, được học hành đến nơi đến chốn bởi sự hy sinh vô bờ bến của người cha đã dành trọn cuộc đời chịu cảnh gà trống nuôi con. Em sống và lớn lên bằng tình yêu thương bất tận mà cha mẹ, gia đình đã dành cho mình và có lẽ chính nhờ thế mà em lúc nào cũng thấy yêu thương mọi người và cần được yêu thương.

Dẫu rằng cuộc sống đã cuốn đi bao điều đẹp đẽ trong em, dẫu rằng có những vết thương chỉ thành sẹo chứ chẳng hề biến mất theo thời gian. Dẫu rằng đôi khi em thấy mình đơn độc, lẻ loi, yếu mềm đến đáng thương. Em vẫn cảm ơn cuộc đời mỗi sớm mai thức dậy, bên em là con trai nhỏ đáng yêu, là sự quan tâm yêu thương của người thân, của bạn bè, của cả từng ngọn gió, từng hạt nắng bên hiên nhà.

Em đủ mạnh mẽ để sống đúng với bản chất và con người mình. Em đủ yêu thương để biết rằng con tim mình không một phút nào vô tâm, vô cảm trong cuộc sống bộn bề và dài rộng này. Em đủ lãng mạn để cảm nhận rõ bàn tay mình luôn cần một bàn tay. Em đủ yếu mềm để mắt lại nhòe ướt mỗi khi những nỗi nhớ tràn về, không đầu, không cuối. Em đủ tự tin với công việc mình đang có để xây dựng một cuộc sống không phụ thuộc, không thiếu thốn. Sẽ chẳng còn là em nếu thiếu đi những thái cực đó và dường như em cũng chưa bao giờ khác đi.

Không biết tự khi nào, em tin lắm câu nói “Mỗi người sinh ra trên cõi đời này đều có một người nào đó là một nửa đích thực”. Hôn nhân tan vỡ, cuốn đi trong em biết bao điều đẹp đẽ, bao niềm tin, hy vọng, bao công sức đắp xây. Trái tim tê tái vì đớn đau, tâm hồn khuyết bởi tổn thương, thất vọng và em hiểu ra rằng đã nhận nhầm một nửa của mình. Người đó chắc chắn không phải nửa còn lại mà cuộc đời dành cho em, vì thế nỗi đau nguôi đi và tuyệt nhiên em không hề ân hận, nuối tiếc.

Phải chăng trong cuộc sống này, nhầm lẫn là chuyện không tránh khỏi, quan trọng nhất là khi đã phát hiện ra nhầm lẫn, hãy biết trả mọi thứ về đúng chỗ của mình. Em vượt qua tháng ngày khủng khiếp ấy cũng nhờ vào những yêu thương còn lại và em biết những yêu thương ấy sẽ vĩnh viễn luôn ở bên.

Em muốn nhắn tới anh, một nửa đích thực của em, một nửa mà ta chưa hoặc biết đâu sẽ chẳng bao giờ gặp được nhau. Nhưng anh biết không, em vẫn luôn tin rằng anh đang ở đâu đó ngoài kia, lẫn trong dòng người xe tấp nập, lẫn trong hàng triệu người em chưa từng biết hay trong những người em từng biết. Biết đâu anh cũng đang kiếm tìm em, như em vẫn đang ngóng chờ và kiếm tìm anh bằng một niềm tin mỏng manh mà sao thật bền lâu đến thế.

Rất có thể một ngày nào đó, nhờ một sự kỳ diệu, ta sẽ nhận ra nhau và không còn chia xa, không còn tan vỡ, vì ta vốn sinh ra là hai nửa ghép nên một sự vẹn tròn, phải không anh? Chợt nhớ và muốn hát lên cùng với nhà thơ Xuân Quỳnh “Mây trắng bay đi cùng với gió. Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ. Đắng cay gửi lại bao mùa cũ. Thơ viết đôi dòng theo gió xa”.

Vi