Duyên nợ tình online

Vì những câu nói của anh mà cô cố gắng thay đổi bản thân, cố gắng theo đuổi ước mơ của mình. Cho nên dù anh có quên cô, không nhớ cô là ai thì cô cũng hy vọng một ngày nào đó sẽ được gặp anh để cảm ơn.

Tình online
Tình online

Chỉ một vài lần trò chuyện trên mạng nhưng cô đã thấy thực sự bị cuốn hút bởi anh. Không phải vì lời anh nói ngọt ngào, dịu dàng bởi cô đâu thích cái bản tính cố hữu đó của đàn ông. Trái lại, anh nói chuyện thẳng thắn, chân thành và đôi lúc có cái gì đó gia trưởng, độc đoán. Nhưng với cô đó lại là điểm thu hút nhất của anh.

Anh nói không thích con gái theo đuổi nghề du lịch nay đây mai đó. Anh thẳng thắn khuyên cô tìm một công việc ổn định hơn để sau này còn có thời gian lo cho gia đình. Một phần vì tự ái, một phần vì công việc lúc đó không đúng với chuyên ngành cô theo học, nên cô tự hứa với bản thân phải thi đậu vào một cơ quan nơi mà cô có thể phát huy được hết khả năng của bản thân mặc dù cô biết điều đó hết sức khó khăn. Cuối cùng sự cố gắng của cô cũng được đáp lại khi gần một năm sau cô thực hiện được ước mơ của mình. Cô đã thi đậu vào một cơ quan phát thanh trung ương. Đến giờ thì cô có thể tự hào khoe với anh về điều đó.

Cô biết anh qua mạng, một lần tình cờ cô vào chat room để giết thời gian tại công ty bởi vì công việc lúc đó quá tẻ nhạt, anh nhảy vào nick của cô để làm quen. Câu chuyện của cô và anh sau đó cũng chỉ xoay quanh về những mối quan hệ, về công việc, bạn bè, gia đình. Nhiều lúc đó còn là những tranh luận gay gắt khi hai người bất đồng quan điểm. Nhưng cô luôn có cảm giác tin tưởng anh. Sau này cô mới biết cô và anh ngày trước học chung trường cấp 3, lên đại học cô học trong Sài Gòn sau đó ra Hà Nội làm việc, còn anh thì ngược lại. Đó là khoảng thời gian một năm về trước, và giờ anh cũng đang làm việc tại Hà Nội.

Cô cũng được nghe kể qua về anh thông qua một người bạn học chung khóa với anh. Cô rất muốn gặp anh xem ngoài đời anh có giống so với hình dung của cô. Nhưng cô lại chưa đủ can đảm! Cô không đẹp, ngoại hình hết sức bình thường nên có lẽ cũng vì điều này mà cô không cảm thấy tự tin gặp anh, cô sợ sẽ trở thành con vịt xấu xí trong mắt anh và sợ sẽ làm anh thất vọng.

25 tuổi, trong khi bạn bè cùng trang lứa đã lần lượt lên xe hoa thì cô vẫn một mình rong ruổi trên hành trình của riêng mình. Chẳng phải vì cô không có ai theo đuổi, nhưng sao khi đi chơi, café, nói chuyện với họ mà cô không có một cảm giác gì khác lạ, chỉ có thể dừng lại ở một tình bạn theo nghĩa đơn thuần mà thôi. Chứ không như anh, chưa một lần gặp mặt nhưng đã làm cho con tim cô đập sai nhịp mất rồi.

Gặp anh ư? Có thể anh cũng đã quên cô rồi cũng nên. Anh chỉ xuất hiện một vài lần trên mạng, đem đến cho cô một luồng sinh khí mới, sau đó biến mất. Còn cô vì những câu nói của anh mà cố gắng thay đổi bản thân, cố gắng theo đuổi ước mơ của mình. Cho nên dù anh có quên cô, không nhớ cô là ai thì cô cũng hy vọng một ngày nào đó sẽ được gặp anh để cảm ơn. Bởi vì nếu không có những câu nói của anh thì giờ này cô vẫn đang loay hoay trong một mớ bòng bong của những sự lựa chọn, hoặc là đang an phận với một công việc nhàm chán và không phù hợp với chuyên môn, khả năng của mình.

Cô luôn tin vào chữ “duyên” trong cuộc gặp gỡ ảo của anh và cô, chỉ còn chờ xem liệu cái “nợ” kia có đủ để tạo thành một cuộc gặp gỡ thật sự cho cô và anh nữa hay không thôi. Nếu như anh vô tình đọc được tâm sự này của cô thì hy vọng anh hãy hiểu rằng, đôi lúc cô làm phiền anh bằng những câu chào trên yahoo, mà anh đã vô tình hay cố ý không trả lời thì đó cũng chỉ là sự cố gắng của cô khi muốn nói lời cảm ơn anh vì một điều mà có lẽ anh chẳng bao giờ bận tâm hay chẳng bao giờ biết tới.

Cô không phải và có thể sẽ mãi mãi không là gì của anh nhưng cô luôn mong anh luôn được hạnh phúc và hãy cứ sống thật tốt theo những gì anh đã nói. Nếu như thật sự ta có “duyên nợ” thì chắc chắn sẽ tìm thấy nhau. Vậy nhé anh.

Nguyên Hà

Tết nhà nghèo

Ba mươi Tết, ba tôi vẫn lọc cọc chạy chiếc xe cũ chở khách, má tôi vẫn lui cui bày quán bán hàng. Hai mươi năm qua, chưa lần nào tôi đón một cái Tết trọn vẹn.

Tết nhà nghèo - Ảnh minh họa
Tết nhà nghèo – Ảnh minh họa

Tôi về quê lúc Tết đã cận kề, ngày hai bảy tháng Chạp. Những gia đình khá giả trong xóm đã bắt đầu treo cờ, chưng mấy chậu mai hay cây cảnh được tỉa tót và chăm bón trước Tết cả tháng trời. Vài gia đình có con từ nước ngoài về, đang quây quần bàn bạc xem Tết này nên đi đâu, làm gì. Đâu đó nhà nào đang vo nếp, mùi đậu xanh thơm lừng, màu xanh tàu lá chuối bày la liệt giữa sân, mọi thứ được chuẩn bị chu đáo, sẵn sàng tạo ra món ăn không thể thiếu trong ngày Tết – bánh chưng. Dọc đường không ngớt người qua lại, bàn tán xôn xao, ai cũng háo hức chờ đón khoảnh khắc giao thời.

Ba má tôi không có ở nhà, mình thằng em đang ngồi xem phim. Thấy tôi, nó mừng như bắt được của vì khi nào về tôi cũng có quà cho nó. Thấy nó nhai ngồm ngoàm mấy cái bánh quy mà lòng tôi không khỏi xót xa. Vừa ăn, nó vừa tíu tít kể chuyện: “Chị ba biết không? Anh hai dạo này quấy lắm, ba đã xin cho chỗ đi làm vậy mà không lo làm, suốt ngày chỉ thấy đi chơi với mấy người bỏ học và tụ tập ăn nhậu thôi. Hai chẳng thương ba má chi hết”. Anh hai tôi hơn tôi một tuổi, từ nhỏ nổi tiếng quậy phá. Má tôi phải khóc lóc, năn nỉ lắm anh mới học hết lớp 12 mà không có nổi tấm bằng tốt nghiệp. Những năm anh tôi còn đi học, ba má phải chắt chiu từng đồng, làm ngày làm đêm. Đôi lúc má tôi mê sảng, khóc thét khi mơ thấy anh tôi chơi với kẻ xấu, bất chấp sự can ngăn của gia đình. Giờ anh tôi vẫn thế, chơi nhiều hơn làm. Tôi tự hỏi không biết ba má phải trăn trở, lo lắng cho anh đến bao giờ?
Tôi đảo mắt nhìn quanh, chợt giật mình nhận ra từ ngoài ngõ vào trong nhà, từ phòng khách xuống nhà bếp mọi thứ vẫn lạnh ngắt, không được làm mới cũng chẳng được trang hoàng gì thêm. Lòng tôi thắt lại. Tết đã về tận ngõ nhưng không gõ cửa gia đình tôi.

Năm nay em tôi không có quần áo mới. Ba má tôi quyết định hai năm mới sắm đồ Tết cho nó một lần, dành số tiền ít ỏi đó cho tôi ăn học. Ngày giáp Tết, ba tôi vẫn đứng ở cổng chợ, “bòn” từng người khách một; má tôi tranh thủ từng chiếc vé số kiếm thêm vài đồng cho mâm cỗ tối giao thừa. Vậy là Tết này không bánh chưng xanh, không quần áo mới, không phong bì đỏ, chỉ có tình yêu thương của ba má luôn đủ đầy, ấm áp.

Tôi không trách ba má tôi vô tâm, vì với gia đình tôi, Tết cũng như những ngày khác trong năm. Không, hình như có khác đấy! Khác là những ngày đó ba má tôi sẽ bận rộn hơn đôi chút, tất bật hơn đôi chút vì… công việc làm ăn. Bận đến nổi quên mất đứa con gái đi học xa đã về nhà từ hồi nào, để đến khi tôi khăn gói vào lại Sài Gòn, má chỉ kịp ôm tôi, bật khóc rồi giúi vào tay tôi mấy tờ giấy bạc, nói trong nghẹn ngào: “Tiền ba má kiếm được mấy hôm Tết vừa rồi đó, con giữ lấy mà tiêu”.
Ba tôi tủi thân, không ra tiễn tôi. Tôi đã bước đi khá xa, nước mắt lăn dài, phía sau vẳng lên tiếng thằng em tôi “Má ơi, hết Tết rồi hả má?”.

Theo THUÝ ANH / PNO

Giá trị của đồng tiền

Có lẽ ở sâu thẳm tâm hồn anh vẫn còn một chỗ trống cần được lấp đầy, khi mà cuộc sống đối với anh quá dễ dàng, kiếm tiền dễ, tiêu tiền dễ, bạn bè tôn sùng. Có lẽ vì những điều đó mà anh không còn thời gian để phát hiện ra, chỉ dành thời gian cho những thứ phù phiếm xa hoa.

Giá trị của đồng tiền - Ảnh minh họa
Giá trị của đồng tiền – Ảnh minh họa

Tại sao? Tại sao lại có sự thay đổi từ một con người vốn chỉ coi đồng tiền là công cụ để mua vui. Một con người có thể nướng hơn ba triệu cho một chai Chivas chỉ một đêm trong vũ trường để rồi sáng mai lại phải đi cày kiếm sống. Có phải chăng đồng tiền mà người ta kiếm quá dễ dàng thì người ta cũng dùng nó dễ dàng như thế. Cho dù đồng tiền ấy chính do tay người đó kiếm ra, đồng tiền ấy do mồ hôi, nước mắt mới có được.

Tại sao? Tại sao một con người khi đã dành dụm được hơn 40 triệu lại có thể nướng nó không thương tiếc vào bar, vào nhậu nhẹt trong vòng một tuần. Tại sao? Và càng khó hiểu hơn, tại sao bây giờ có thể ngồi để nói với người khác “thực sự bây giờ anh mới biết kiếm đồng tiền là như thế nào”. Đồng tiền của anh là những lần chạy xe đường rừng cả trăm km, là những lần vác mấy tấn nông sản, là những hôm trời mưa phải nằm ngủ ngoài rừng giữ xe với đàn muỗi, con nào con nấy to như con ruồi bay vo ve.

“Anh quý lắm, quý lắm em ơi” anh nói khi mắt rưng rưng như muốn khóc. Rồi anh tiếp, ngày trước làm ngoài Hà Nội một tháng anh có thể kiếm gần chục triệu, còn bây giờ chỉ hơn sáu triệu nhưng anh lại thấy nó khác. Sáu triệu của anh bây giờ anh vẫn còn thấy nó những ngày cuối tháng, không giống như những đồng tiền của 10 triệu ngày trước. Ngày trước anh chỉ biết là mình đã kiếm được nó, còn nó ra sao chỉ có thể hỏi những người chủ quán bar hay quán nhậu, những chỗ mà anh và bạn bè thường xuyên lui tới, chả kể cuối tuần hay đầu tuần, chỉ cần có tiền là anh có thể đến được.

Con người anh mạnh mẽ là thế, ngang tàng là thế, nhưng sau khi trải lòng mình với những ký ức mà anh từng xem là oai hùng thì lại mềm yếu, cứ như một cọng bún chỉ cần vẩy thêm vài giọt nước nữa là tan ra. Ăn chơi là thế, giang hồ là thế nhưng tại sao? Tại sao, điều gì làm một con người tưởng chừng cả đời chỉ biết chửi thề và đấm đá lại có thể khóc khi thấy hai đứa bé mặt mày nhếch nhác cầm túi vào mua gạo ở xứ người.

Có lẽ ở sâu thẳm tâm hồn anh vẫn còn một chỗ trống cần được lấp đầy, một điều mà anh không thấy trước kia, khi mà cuộc sống đối với anh quá dễ dàng, kiếm tiền dễ, tiêu tiền dễ, bạn bè tôn sùng. Có lẽ vì những điều đó mà anh không còn thời gian để phát hiện ra, mà chỉ dành thời gian cho những thứ phù phiếm xa hoa, những thứ mà anh tưởng anh chỉ cần bỏ tiền ra mua là được.

Nhưng anh nói anh đã lầm, những thứ như vậy không ai bán mà mua, có chăng do mình tưởng tượng ra hoặc nếu có ai đó bán đi nữa thì anh cũng không đủ tiền để mua và duy trì những điều đó. Anh càng chạy theo nó thì càng bị cuốn vào và lại càng không thể dứt ra được, cứ như thế anh phải cày, cày để có tiền đổi lấy sự tôn sùng, cày để có tiền và xài tiền để có được tiếng thơm “thằng này chơi đẹp”.

Mọi thứ với anh bây giờ đã khác. Khác thật sự, không phải khác cách kiếm tiền vì anh vẫn làm nghề lái xe. Điều khác ở đây là ở cách anh đối xử với đồng tiền, ở chỗ anh nhìn nhận đúng giá trị thực sự của mình, ở chỗ mỗi lần anh nghĩ mình không thể làm được, không thể vượt qua được, những lần như vậy anh lại tự nhắc mình “người ta làm được tại sao mình lại không thể”.

Rồi anh lại nghĩ đến người mẹ ở quê, anh lại chảy nước mắt. Anh khóc, không phải khóc vì tuyệt vọng, vì sự kém cỏi của bản thân mà khóc cho những quyết tâm cộng thêm hình ảnh người mẹ lam lũ “một nắng hai sương”. Những điều đó giúp anh có thêm động lực hơn. Những lần như vậy lại càng làm cho anh cảm thấy thấm thía ý nghĩa cuộc sống, ý nghĩa của đồng tiền. Đồng tiền không phải là những đồng tiền của 10 triệu, mà là đồng tiền của mồ hôi, của sự quyết tâm, của một ý chí kiên cường và cả của những giọt nước mắt anh rơi khi nghĩ về mẹ.

Anh nói “Cái số anh nó thế. Ban đầu trời cho sướng nhưng anh lại không biết trân trọng, khi mà mọi thứ đã vụt qua thì anh phải bắt đầu lại từ đầu với hai bàn tay trắng”. Có lẽ anh nói đúng nhưng trời không cho không ai cái gì, cũng không lấy mất đi của ai cái gì cả, mất cái này sẽ được cái khác.

Qua những việc trước đây mà giờ anh đã khác, khác theo nghĩa tích cực. Từ những thứ mà anh chưa bao giờ nghĩ tới và anh cho là những điều dở hơi. Giờ anh đã có một ước mơ, một ước mơ nghiêm túc, một ước mơ mà có nằm mơ trước đây anh cũng không mơ tới, một điều mà ngay cả khi nằm mơ anh cũng không dám nghĩ đến.

“Anh mơ sẽ có tiền mua con xe ben để chạy kiếm tiền, trước hết cho bản thân rồi sau đó mới tính tới chuyện khác”. Đối với nhiều người số tiền khoảng hơn 200 triệu là một việc “nhẹ như lông hồng” nhưng với anh và với nhiều người xuất thân ở vùng quê như anh thì đó là một “giấc mơ hạng sang”, một giấc mơ đáng phải mơ rồi.

Giờ anh đang từng bước hiện thực ước mơ của mình vì “Anh quý đồng tiền lắm em ơi”. Anh hỏi “Bây giờ có phải trễ không em, anh chuẩn bị 29 tuổi rồi, nếu thực hiện được dự định của mình thì anh phải mất hơn ba năm nữa”. Không có gì là trễ đâu anh, nhất là một người khi đã trải qua biết bao nhiêu thăng trầm, bao nhiêu sóng gió như anh. Như em đã nói, con người ta sống qua năm tháng không được cái này cũng được cái khác, ngày trước anh chỉ có sự trải nghiệm, kinh nghiệm sống, biết phân biệt được cái đúng cái sai, biết được giá trị thực sự của cuộc sống, giá trị của đồng tiền.

Còn ba năm tiếp theo đây của anh, nó giúp anh có tiền để thực hiện ước mơ, có thêm kinh nghiệm trong nghề lái xe, có được những bài học khi anh vượt qua những thử thách trong tương lai. Và có một điều quan trọng nữa là anh có cuộc sống cùng “một ước mơ sống”.

Trời đêm những ngày cuối năm ở Sài Gòn se lạnh, anh phải về để chuẩn bị chuyến xe đêm sang Campuchia. Anh từ biệt và không ngừng nhắc “anh thực sự quý đồng tiền”. Và tôi cũng chỉ kịp chúc anh một năm mới với những điều tốt đẹp và chúc cho ước mơ của anh sớm trở thành hiện thực.

Xuân Chung

Valentine và những viên chocolate không hoàn hảo

Thời gian sẽ xoa dịu mọi nỗi đau. Nỗi đau có thể được xoa dịu, nhưng nỗi nhớ anh thì vẫn cồn cào lắm!

 

– Này bé, Valentine này làm chocolate tặng anh đi.

– Gì cơ? Em với anh có phải người yêu đâu mà tặng chocolate chứ???

– Đâu cứ phải ngưởi yêu mới tặng chocolate cho nhau.

-Nhưng mà…

Nhưng mà… Chuyện tình yêu của nó và anh bắt đầu như thế. Thật giản đơn, giản đơn như chính tính cách trẻ con của nó vậy. Bây giờ nghĩ lại, mọi chuyện vẫn giống như một giấc mơ…

Sau một hồi năn nỉ ỉ ôi, anh đã “bắt ép” được nó làm chocolate tặng anh.

-Nhưng mà em ghét ăn chocolate lắm anh ạ!

– Em làm cho anh ăn chứ anh có bắt em ăn đâu mà.

– Nhưng em làm xấu lắm!

-Ăn rồi còn biết gì xấu với đẹp nữa mà lo.

-Nhưng…

Có vẻ như mọi sự khước từ của nó đều không có tác dụng với anh. Trước giờ vẫn vậy, nó chẳng bao giờ thắng nổi anh trong mấy cuộc đấu khẩu như thế. Nhưng nó lại chẳng bao giờ giận anh vì điều đó. Cũng đơn giản thôi, bởi anh chưa bao giờ làm cho nó buồn.

Valentine. Người ta nô nức kéo nhau đi mua quà, mua hoa, mua chocolate… Nhi cũng hì hục xắn tay vào bếp làm chocolate tặng anh. Cả buổi tối ngồi search Google về cách làm mà bây giờ vẫn thật lóng ngóng. Xoong nồi văng tứ tung, chocolate đen trắng bôi đầy lên quần áo, lên tóc, lên mặt. “Đồ sói già gian ác, anh sẽ phải trả giá vì đã hành hạ tôi như thế này” — nó cười thầm. Phải rồi, nó cũng có bao giờ chịu thua anh đâu…

Tối Valentine. Các con phố tràn ngập những đôi tình nhân nắm tay nhau, nhìn thật hạnh phúc biết bao! Nó ngồi sau xe anh, vẫn tức tối nghĩ cách cho “đồ sói già” kia phải “trả giá”.

– Bé muốn đi đâu?

-Em muốn đi ăn. (Hôm nay thì anh chết với tôi, hà hà)

– Biết rồi, nhưng mà muốn ăn gì mới được chứ ?

-Đi ăn bao nhiêu lần mà anh không nhớ à? Đi ăn kem trước đi, xong rồi đi ăn phở cuốn, xong rồi đến KFC này, cả bánh gối với bánh bột lọc nữa, với lại cả…

-Ôi ôi, mẹ trẻ đòi đi tour ấy hả? Chết mất…

-Hí hí, anh phải trả công em đã hì hục làm chocolate tặng anh chứ!

Ngày Valentine ấy với nó đã rất vui. Valentine năm đó cũng là ngày anh nói lời tỏ tình với nó. Chuyện tình của nó vẫn giản đơn như chính cuộc sống của nó. Không toan tính, không xô bồ, chỉ đơn giản là những khoảnh khắc ngọt ngào anh dành tặng cho nó, là những phút nó hờn dỗi vu vơ…

Đã 3 mùa Valentine qua… Những viên chocolate nó làm ngày một đẹp hơn, những tình cảm nó dành cho anh cũng ngày một tăng lên. Nhưng có lẽ, cuộc đời không để cho nó sống một cách đơn giản như vậy mãi được.

Valentine thứ 4 nó làm chocolate cho anh. Vẫn là những viên chocolate nhỏ xinh với đủ hình dáng ngộ nghĩnh, đó là cuộc sống thú vị khi nó có anh bên cạnh. Còn trái tim màu trắng ở giữa chính là tình yêu không bao giờ thay đổi của anh và nó. Những viên chocolate được gói trong chiếc hộp màu đỏ với chiếc nơ buộc kiểu cách. Nó hồi hộp chờ anh tới đón… 7 giờ… 8 giờ… Nó bắt đầu cảm thấy giận anh. Anh đã bao giờ để nó phải chờ như vậy đâu. Nếu bận thì anh phải gọi điện cho nó trước chứ. Nó không thể là người xuống nước trước được. Dù gì anh cũng là người có lỗi cơ mà.

8 giờ 25 phút. “Tình yêu em trao mãi không hề phai… Mà vì con tim nhân gian mãi như đùa vui…” Điện thoại reo. Là số của anh. Không kịp nghe anh nói, không nghe anh giải thích, nó đã buông lời trách móc anh ngay :

– Anh làm cái gì thế hả? Anh không đến được thì phải báo trước chứ? Để người ta chờ dài cổ như thế à???

– Alo, dạ thưa chị, chị có thể đến bệnh viện ngay được không ạ! Anh ấy vừa bị tai nạn…

– Anh… Anh nói gì cơ???

Sững sờ. Nó lao ngay đến bệnh viện — nơi anh đang cố gắng những giây phút cuối cùng chờ nó đến.

Giản đơn. Anh đã bỏ cô lại như thế. Lần đầu tiên, và có lẽ là lần duy nhất, lần cuối cùng anh làm nó buồn. Nó đã khóc, khóc nhiều… Mỗi buổi sáng, nó đến lớp với cặp mắt sưng húp. Người nó gầy rộc đi. Ba mẹ, bạn bè an ủi nó nhiều lắm! Nhưng có lẽ mọi sự cố gắng đều không thể thay thế được anh của nó.

Valentine goc tam su
Valentine goc tam su

Người ta nói, thời gian sẽ xoa dịu mọi nỗi đau. Nó cũng không phải là ngoại lệ. Nỗi đau có thể được xoa dịu, nhưng nỗi nhớ anh thì vẫn cồn cào lắm!

 Valentine thứ 5, nhưng lại là Valentine đầu tiên không có anh… Nó vẫn không thể bỏ thói quen làm những viên chocolate trái tim. Một mình lang thang dọc con phố cũ, ngắm nhìn những đôi tình nhân tay trong tay, nó lại nhớ anh. Từng kỷ niệm chợt ùa về, choáng ngợp trong suy nghĩ… Chợt, một bàn tay khẽ lau giọt nước mắt đang lăn trên má nó.

– Ơ, Nam Anh à? Sao Valentine lại đi một mình thế này?

– Nhi cũng thế còn gì?

-Ừ nhỉ. Nhi xin lỗi.

-Hãy mở cửa trái tim mình, Nhi à. Anh Huy sẽ không vui nếu Nhi cứ như thế này đâu…

Nó mân mê những viên chocolate nhỏ xíu. Đẹp đấy, nhưng lại thật dễ dàng tan chảy. Có lẽ anh nói đúng! Nó không nên cứ sống mãi trong mộng mị, trong giấc mơ về những viên chocolate ngọt ngào này nữa. Đã đến lúc phải đối mặt với sự không hoàn hảo ấy! “Anh à, có lẽ đó là điều mà anh luôn mong muốn ở cô bé của anh phải không?!?”

“Valentine và những viên chocolate không hoàn hảo” được chuyển thể từ email của Ngọc Ánh (Hà Nội).

Độc thoại Valentine

Em từng hãnh diện với bạn bè vì có anh, vì được anh yêu và vì những gì chúng ta đã có với nhau. Bên nhau em thấy mọi vật đều đáng yêu, cuộc sống không gì là khó khăn cả. Nếu có điều ước, em sẽ ước sao cho những đôi lứa yêu nhau sẽ mãi vui vẻ bên nhau và mãi mãi có nhau.

Valentine
Valentine

Hạt giống tình yêu em tặng anh ngày Valentine đã nảy mầm nhờ bàn tay anh chăm sóc, anh đặt nó trên cửa sổ cạnh bàn làm việc để xem như “sự hiện diện của em bên anh hàng ngày”. Tình yêu mộc mạc đơn giản là thế nhưng thật sâu đậm và hạnh phúc khi ta có nhau.

Cái ngày mà kẻ cô đơn sợ nhất đó là ngày tết, nhưng dù có sợ bao nhiêu đi nữa cũng không thể nào tránh khỏi. Tết và Valentine đã rủ nhau đến cùng lượt và nỗi buồn vì vô đơn cũng tăng lên gấp bội. Kể từ dạo yêu anh, em đã bắt đầu thấy sợ những ngày tết, không phải sợ vì “già thêm 1 tuổi” mà sợ vì những ngày ấy em phải sống trong cô đơn, vắng anh, anh ạ.

Valentine cách đây 6 năm, anh đã tỏ tình với em, theo cách nói của anh thì đó là “tình yêu công nghệ”. Anh đã ngỏ lời yêu em bằng cách nhờ tổng đài gửi tặng lời yêu thương, để rồi kể từ đó anh đã bứt em ra khỏi cuộc sống yên ả mà em vốn đang sống. Trái tim của em đã biết “loạn nhịp”, nó bắt đầu vui buồn theo nhịp điệu tình yêu, vui vẻ hạnh phúc cũng nhiều và đau khổ suy sụp cũng không ít. Đôi khi em nghĩ “giá có thể làm lại từ đầu, em sẽ chọn cách không yêu anh” để tránh cho mình không đau khổ như ngày hôm nay. Nhưng liệu có được không anh khi mà “định mệnh đã sắp đặt”.

Định mệnh đã đem chúng mình đến với nhau, nhờ đó em đã biết thế nào là cảm xúc rung động của tình yêu, thế nào là cảm giác hạnh phúc, điều mà trước khi yêu anh em không hề biết đến. Đi bên cạnh anh, em thấy tự hào khi chúng mình là 1 đôi không lẫn vào đâu được. Nơi nào chúng mình đến cũng để lại ấn tượng cho người xung quanh.

Em thắc mắc “tại sao” anh bảo rằng “vì mình vốn là 1 đôi” mà, còn em thì nói rằng “có lẽ tại vì anh giống người Hàn Quốc quá đó, người ta tưởng em là fan mê trai Hàn Quốc nên mới để ý thôi”. Khi phải đi 1 mình, em sẽ phải nghe hỏi câu quen thuộc “anh ấy đâu rồi”? Cho dù chỉ mới 1 lần gặp mặt mình cũng để lại ấn tượng đẹp cho người đối diện phải không anh?

Em từng hãnh diện với bạn bè vì có anh, vì được anh yêu và vì những gì chúng ta đã có với nhau. Bên nhau em thấy mọi vật đều đáng yêu, cuộc sống không gì là khó khăn cả. Em quan niệm “có tình yêu là có tất cả’ và mình đã làm được điều này phải không anh? Có nhau mình đã có tất cả: công danh, sự nghiệp, niềm vui và hạnh phúc. Còn gì hơn thế nữa chứ? Ước gì cuộc tình sẽ chỉ luôn mang 1 màu hồng anh nhỉ? Nếu có điều ước, em sẽ ước sao cho những đôi lứa yêu nhau sẽ mãi mãi vui vẻ bên nhau và mãi mãi có nhau.

Những ngày tết “cô đơn” em ngồi ngắm lại tấm ảnh “cây tình yêu”, tác phẩm của Valentine năm thứ 2 chúng ta yêu nhau: em đã tặng anh 1 hạt giống, em gọi nó là “hạt giống tình yêu” anh đem vô công ty trồng vào trong cái ly nhựa, tưới nước từng ngày và đợi nó nhú mầm, với niềm tin sẽ có điều kỳ diệu xảy ra. Và rồi khi 2 vỏ hạt tách làm đôi để nhú lên cây con đã có dòng chữ “I love you” trên thân hạt. Chúng mình đã cùng theo dõi sự phát triển của nó hàng ngày, anh đặt nó ngay bên cửa sổ cạnh bàn làm việc và bảo rằng “xem như có em bên cạnh” hàng ngày anh cho em xem qua webcam coi nó lớn được bao nhiêu.

Nhưng rồi dù có chăm sóc tưới nước hàng ngày, nó cũng không đủ dinh dưỡng để lớn thêm được nữa, chỉ vài tháng sau nó cũng tàn. Biết rằng đó là điều không tránh khỏi nhưng em vẫn thấy tiếc và luôn nhủ lòng “không được để tình yêu của mình tàn theo năm tháng”.

Trong 6 năm yêu nhau, tình yêu của mình đã có lúc tưởng rằng sẽ “tàn” như “cây tình yêu” kia rồi. Đã hai lần anh giết chết tình yêu của mình, em đã rất đau khổ đã suy sụp hoàn toàn về thể chất lẫn tinh thần trong mấy tháng liền. Nhưng rồi em cũng gượng dậy được và có lẽ do “định mệnh” đã an bài, mình vẫn là “một đôi” sau bao nhiêu giông tố. Cho dù trái tim em đã có “vết sẹo” do tình yêu gây ra nhưng em vẫn tha thứ, vẫn dành trọn tình cảm cho anh, chỉ vì một lẽ “em yêu anh quá nhiều”, liệu em có ngu ngốc quá không anh? Em đã vì tình yêu mà đánh mất lòng tự trọng rồi anh nhỉ?

Trước kia em đã nói “em không phải là người đàn bà dễ yêu” và giờ đây em có thể thêm vào câu đó rằng “khi đã yêu thì em cũng không dễ dàng để ai đó lấy mất tình yêu của mình”. Trước kia em có thể buông tay dễ dàng với ý nghĩ “để người mình yêu được hạnh phúc” còn bây giờ em không còn “cao thượng” đến vậy. Vì em nghĩ “hạnh phúc không dễ gì tìm được, vì thế phải biết giữ lấy”.

Có lẽ ở mỗi lứa tuổi khác nhau mà cách nhìn nhận cũng khác nhau. Giờ em đã tìm được tình yêu cho mình thì em phải biết trân trọng và giữ lấy nó chứ. Em phải biết sống cho bản thân mình chứ, đã 1 lần em đánh mất nó chỉ vì “cao thượng” rồi, giờ em đã có cách nhìn khác để bảo vệ tình yêu của mình.

Cuộc sống đã dạy em rằng “dù có sợ bao nhiêu đi nữa cũng không sao tránh khỏi.” vì thế em phải chọn biện pháp đối mặt thôi. Dù cho trái tim em yếu đuối, dù cho em là con bé “mau nước mắt” nhưng em vẫn phải đối mặt với những gì mình sợ. Vì bờ vai mà em cần chưa trọn vẹn là của em, vì thế em biết làm gì hơn là phải sống thật mạnh mẽ và tự đương đầu với sóng gió đây anh?

Em đã tin tưởng anh là người đàn ông mạnh mẽ, dám sống vì tình yêu và dám bảo vệ tình yêu của mình nên em đã trao trọn trái tim. Tuy niềm tin ấy đã đổ vỡ nhưng em vẫn hy vọng anh sẽ nhận ra rằng mình phải sống làm sao đừng để phụ lòng người đã thương yêu mình hết lòng. Em vẫn hy vọng tình yêu của em sẽ làm anh thay đổi.

Valentine lại đến, dịch vụ gửi những lời yêu thương qua tổng đài điện thoại đã không còn hoạt động, hạt giống tình yêu cũng đã lỗi thời, nhưng em vẫn mong rằng tình yêu chúng mình mãi mãi “xanh” như ngày mới bắt đầu. Vì bắt đầu cho một tình yêu đã khó, gìn giữ và bảo vệ tình yêu càng khó hơn phải không anh?

Tâm thư gửi vợ lúc tan ca

Anh thật lòng rất muốn để em sống một cuộc sống an nhàn, hạnh phúc, không có những lo toan tính toán, không có những phiền muộn. Anh chỉ muốn tất cả mọi vất vả khó khăn hãy chỉ để một mình anh gánh chịu, anh nguyện sẽ làm tất cả vì em.

Hân, vợ ngoan hiền của anh! Anh biết rằng từ ngày em theo anh, em đã phải chịu biết bao vất vả, thiếu thốn, khó khăn, mà đối với một người con gái hoàn hảo như em, thực ra, chỉ cần em muốn, em hoàn toàn có thể tìm được một người chồng tốt hơn anh, giàu có hơn anh, đẹp trai hơn anh rất nhiều. Em hoàn toàn không đáng phải chịu nhiều thiệt thòi như thế, không đáng phải hy sinh vì anh như thế.

Nói thật lòng, rất nhiều lúc anh cảm thấy thật có lỗi với em, dường như yêu em là anh đã hại em, đã để em phải khổ, đã làm lỡ cả cuộc đời của em. Anh đang từng bước cố gắng, học tập, lấy ngắn nuôi dài để chúng ta có một công ty cho riêng mình, cũng vì thế những công việc không tên luôn khiến em phải lo lắng vất vả.

Anh thật lòng rất muốn để em sống một cuộc sống an nhàn, hạnh phúc, không có những lo toan tính toán, không có những phiền muộn. Anh chỉ muốn tất cả mọi vất vả khó khăn hãy chỉ để một mình anh gánh chịu, anh nguyện sẽ làm tất cả vì em.

Có lần em từng hỏi anh, nếu như phải lựa chọn giữa em và sự nghiệp, anh sẽ chọn cái gì? Cả hai em à. Anh nghĩ rằng nếu muốn em được hạnh phúc, đầu tiên anh phải có sự nghiệp vững vàng, rồi anh mới có thể mang lại hạnh phúc cho em.

Vợ yêu của anh!

Giờ đây với anh, ngoài công việc, thì bất cứ lúc nào anh cũng chỉ muốn được ở bên em. Anh biết rằng cả cuộc đời này số mệnh của chúng mình đã được định đoạt sẽ ở bên nhau trọn đời. Nếu không có em, cuộc sống của anh sẽ không còn ý nghĩa gì nữa, anh sẽ vĩnh viễn cô đơn, vĩnh viễn khô cằn.

Em có biết, anh thích nhất là được ngắm nhìn lúc em đang ngủ say, anh sẽ nằm sát bên tai em, thầm thì nói với em rằng: “Anh yêu vợ lắm”. Dù em có nghe thấy hay không nhưng anh vẫn sẽ cảm thấy thật hạnh phúc. Có lẽ, yêu một người chỉ cần được ôm chặt cô ấy trong lúc ngủ say, nói cho cô ấy nghe rằng anh rất yêu cô ấy, đó có lẽ cũng là một niềm hạnh phúc ngọt ngào.

Sắp tan ca rồi vợ yêu của anh. Bây giờ anh lại muốn bay về thật nhanh với em, được nhìn ngắm em, ôm em vào lòng và nói: “Anh rất yêu em”.

Thành

Người tình của tôi có vài chục cô bồ

Người trẻ có, già hơn anh ta cũng có, trong Nam ngoài Bắc có, cách tỉnh trên rừng dưới biển đều có. Con số thực có lẽ phải đến vài chục người. Điểm chung của nạn nhân chúng tôi là đều ly hôn, trình độ đại học trở lên, thiếu thốn tình cảm và hầu hết ở rất xa anh ta.

Đã hơn tháng nay tôi hầu như thức trắng đêm tìm đọc các bài viết về kẻ Sở Khanh mà vẫn không tìm được câu trả lời cho mình. Đành chờ ngày Tết qua đi, mang câu chuyện buồn của bản thân ra để xin các bạn lời khuyên.

Tôi làm mẹ đơn thân đã vài năm rồi. Trong thời gian ly hôn tôi hết sức giữ gìn dù xung quanh là những lời tình tứ lịch thiệp hay thô thiển đều đủ cả. Khoảng nửa năm nay tôi quen một người đàn ông qua một trang web hẹn hò. Anh ta hơn 40 tuổi, nói rằng có con gái 10 tuổi và đã ly hôn 6 năm. Anh ta làm trong lực lượng vũ trang, lại là sếp ở một tập đoàn lớn.

Anh ta luôn tỏ ra nghiêm túc và rất quan tâm đến cả hai mẹ con tôi, có thể đến gặp tôi dù sau một chuyến bay dài. Vì chúng tôi ở rất xa nhau nên dù họp hành hay đi công tác, đi ăn nhà họ hàng, đưa con đi chơi, anh ta đều gọi điện, nhắn tin và chát rất nhiều với tôi, bất kể ngày hay đêm. Anh ta thực sự lấy được lòng tin ở tôi.

Rồi qua tìm hiểu tôi dần linh cảm điều gì đó không ổn. Tôi đã phát hiện anh ta nói đúng mọi điều trừ việc anh ta vẫn đang có vợ và có đến 3 đứa con mà hai đứa sinh đôi mới chỉ 5 tuổi. Sau đó tôi biết anh ta mang kịch bản lừa dối ấy diễn không chỉ với tôi mà với chục người khác, trẻ có, già hơn anh ta cũng có, trong Nam ngoài Bắc có, cách tỉnh trên rừng dưới biển đều có. Tôi nghĩ con số thực có lẽ phải đến vài chục người. Điểm chung của nạn nhân chúng tôi là đều ly hôn, trình độ đại học trở lên, thiếu thốn tình cảm và hầu hết ở rất xa anh ta.

Chúng tôi tin ở cương vị ấy anh ta phải gương mẫu, sự nghiêm khắc và tình yêu thương đứa con gái bé bỏng ở anh ta đã chinh phục được chúng tôi dù anh ta khá chặt chẽ trong chi tiêu. Hầu hết chúng tôi đã sẵn sàng tâm lý làm mẹ đứa bé ấy, sẵn sàng để ra mắt hai bên dịp Tết này .

Có thể nhiều người cho chúng tôi dễ dãi thì tôi cũng đành chấp nhận. Nhưng tất cả chúng tôi đều không lấy gì của anh ta. Thậm chí có người tin anh ta mà bỏ cả việc tốt để làm ở một chỗ tồi tệ khác gần nơi anh ta ở mà anh ta xin cho. Ngẫm lại thì anh ta chỉ là kẻ Sở Khanh chăn rau, luôn hứa hẹn để chúng tôi tin tưởng về một tương lai gần đẹp đẽ trong khi anh ta chẳng mất gì. Đáng kinh sợ hơn là anh ta đưa nhiều người đi ăn ở cùng một địa điểm rồi vào cùng một phòng nhà nghỉ.

Sau khi tôi cho anh ta biết chúng tôi đã phát hiện sự thật thì anh sợ mất địa vị, sợ bị khai trừ khỏi Đảng, sợ gia đình tan nát mà quay sang cầu cứu tôi giúp anh ta khuyên những nạn nhân khác dừng lại. Những người bị lừa giống tôi đang có kế hoạch trả thù để anh ta mất việc hoặc lừa anh ta quan hệ với gái mại dâm để mang bệnh vào thân. Anh ta bảo nếu giờ chuyện vỡ lở thì con anh ta sẽ khinh bố, cấp dưới sẽ coi thường, sống không bằng chết. Anh ta lộ rõ là một kẻ hèn nhát, luồn cúi, đáng khinh

Tôi chẳng quan tâm anh ta sống chết ra sao. Tôi đau lắm khi mình vô tình thành kẻ thứ ba. Nhưng thương và xót xa nhất là vợ con anh ta vì họ có tội gì đâu nên nén lòng để họ được ăn Tết yên bình. Anh ta vẫn vớt vát rằng vợ anh ta già, lắm điều, nhưng tôi nghĩ chị thật đáng thương. Tôi không hiểu nổi anh ta còn thiếu gì mà làm điều thất đức như thế. Biết được điểm yếu của tôi, anh ta lấy các con nhỏ ra van xin tôi hãy rủ lòng thương giúp bảo vệ gia đình yên ấm và hình ảnh người cha đáng kính cho chúng. Anh ta thề sẽ làm người tốt, sẽ không phụ công ơn tôi mà làm điều lương thiện để chuộc tội.

Tôi không tin anh ta, và tôi băn khoăn nếu im lặng thì anh ta có thể tiếp tục lừa hàng chục người khác nữa. Vì đọc nhiều bài viết thấy kẻ trăng hoa chẳng bao giờ chừa được tật ấy, rồi vợ anh ta sớm muộn cũng sẽ biết. Nếu cho chị vợ biết để chị ấy quản lý anh ta từ bây giờ thì chắc chị đau đớn lắm. Còn cách trả thù của những nạn nhân kia có thích đáng với anh ta không? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Thủy

Cả gan dẫn bồ về ở với… vợ

Bồ và vợ – 2 “phạm trù” tưởng như đụng nhau là sấm chớp giông tố nổi lên, thế mà nhiều chàng cao tay vẫn dẫn được bồ về gặp vợ, còn chung sống vui vẻ là đằng khác.

“Đây là em họ anh”

Một ngày cuối tuần, Hương đang hí húi lau nhà, dọn dẹp phòng thì Cường – người yêu cô dẫn theo 1 cô bé trẻ trẻ, xinh xinh đến.

“Em à, đây là Ngân mà anh kể với em đó. Con bé lên kiếm việc làm. Ở quê vất vả quá, học hành cũng phải bỏ dở. Em cho nó ở nhờ vài hôm nhé, tìm được việc là nó chuyển đi ngay”.

Ngân: “Em chào chị ạ!”.

“Chào em! Không sao, không sao! Em cứ ở đây với chị, ở bao lâu cũng được. Để chị xem có việc gì làm không chị giới thiệu cho. Hai anh em ngồi xuống đi. Vừa đi đường xa chắc mệt lắm hả em?”.

“Em cảm ơn chị! Em nghe anh Cường nói nhiều về chị, gặp mới biết chị xinh đẹp và dễ mến quá ạ!”.

Cứ thế, cả 3 người trò chuyện rôm rả. Để 2 anh em họ người yêu ở nhà, Hương đi chợ về làm cơm đãi khách. “Mấy khi có dịp người nhà anh ấy lên, phải tiếp đãi tử tế chứ!” – Hương nhủ thầm.

Từ hôm đó, Ngân ở với Hương. Con bé còn nhỏ tuổi, bình thường ra phải được ăn học, vui chơi. “Khổ thân nó, gia cảnh khó khăn phải ra đời kiếm tiền sớm!”. Hương thương Ngân lắm, chăm chút như em gái. Việc nhà cô cũng chẳng để Ngân phải đụng tay, quần áo của con bé cô cũng giặt hộ.

Con bé được cái ngoan, lễ phép lắm. Tự nhiên có nó đến ở cùng Hương thấy vui hơn hẳn. Biết con bé chẳng có tiền, Hương nuôi ăn nuôi ở, thi thoảng còn mua cho con bé bộ quần áo mới nữa.

Từ hôm Ngân đến, ngày nào đi làm về Cường cũng qua ăn cơm với 2 chị em, rồi lại chở Ngân đi loanh quanh xem có chỗ nào treo biển tìm nhân viên không, làm tạm đã rồi khi nào xin được ngon hơn thì chuyển.

Cuối tuần Cường cũng đến, đưa Ngân đi gặp mấy người quen của anh để nhờ họ giúp đỡ tìm việc cho. Những lúc ấy, Hương ở nhà lại chuẩn bị 1 mâm đầy món ngon để 2 anh em về bồi bổ sức khỏe.

Khổ thân Ngân, không có bằng cấp nên mãi chưa tìm được việc gì. Lần nào 2 anh em Cường về cũng đều mệt mỏi bơ phờ khiến Hương thương lắm.

Một ngày cuối tuần, cô đang ngồi bên mâm cơm đợi Cường và Ngân về ăn thì con bạn chí cốt của cô gọi điện, hốt hoảng: “Tao vừa thấy lão Cường nhà mày đèo gái đấy!”.

Tưởng chuyện gì, Hương cười tủm tỉm: “Ôi, cảm ơn bạn tốt nha. Đó là em họ anh ấy, con bé đang ở cùng tao đây này! À, mày rảnh thì qua ăn cơm với bọn tao luôn cho vui!”.

“Cái gì? Em họ mà đèo nhau vào nhà nghỉ à? Mày đến đây ngay đi, tao đợi. Chúng nó chưa ra đâu!”.

Hương sững sờ. Rồi như chợt bừng tỉnh, cô lao đến chỗ con bạn đang đợi. 1 tiếng sau, cô thấy Cường – người yêu cô và Ngân – em họ anh đang ôm eo nhau từ nhà nghỉ bước ra.

Sau này cô mới biết, người mà Cường bảo em họ ấy thực ra là 1 con bé phục vụ bàn ở quán bia. Cường “nhặt” về, hứa hẹn sẽ xin việc ngon nghẻ cho cô ta, rồi gửi ở chỗ Hương, vừa được “xài” thoải mái lại không phải nuôi.

Hóa ra là thế! Hương tự nhiên thấy rùng mình: “Thật quá ghê tởm cho cái âm mưu của 2 kẻ ra bộ đáng thương”.

Cả gan dẫn bồ về ở với… vợ 1

Hương chăm chút Ngân như em gái mà không hay biết rằng người yêu mình đang diễn kịch với cô em họ hờ ngay trước mặt

Cả gan dẫn bồ về ở với Vợ
Cả gan dẫn bồ về ở với Vợ

Nhờ bồ đến chăm sóc… vợ

Chị Loan đang mang bầu bé đầu lòng, nghén dữ lắm. Anh Hưng – chồng chị lại sắp phải đi công tác xa 2 tuần. Anh không yên tâm để chị ở nhà 1 mình, lại không muốn phiền đến các cụ 2 bên.

Anh bảo với chị: “Để anh nhờ cô bạn anh đến ở với em. Chứ anh đi thế này anh cũng chả yên tâm!”. Bạn anh, theo lời anh kể, là 1 chị cùng trường học đại học. Chị ấy lấy chồng Tây, ra nước ngoài ở, nhưng vừa li dị chồng, giờ về nước sinh sống. Bố mẹ chị đều ở quê, mà chị ấy lại muốn mua nhà, lập nghiệp ở thành phố. Hiện tại chị bạn anh chưa có chỗ ở nên anh muốn cho chị ấy ở nhờ, vừa trông nom Loan lúc anh đi vắng, vừa là giúp đỡ bạn.

Anh đưa chị bạn về, 1 người đàn bà mang vẻ đẹp mặn mà. Chị dễ mến lắm, cười nói trìu mến hỏi thăm Loan, còn truyền cho Loan bao nhiêu kinh nghiệm mang thai, làm mẹ nữa (chị ấy đã có 1 con trai đang ở với chồng cũ). Chị cũng mua bao nhiêu quà cho 2 mẹ con, nhiều đồ sơ sinh rất đáng yêu!

Loan vừa gặp đã thấy quý chị bạn của chồng ngay. 2 tuần chồng đi vắng, Loan với chị đã trở nên thân thiết như chị em gái. Có chuyện gì cô cũng kể cho chị nghe, cả chuyện giữa 2 vợ chồng. Chồng cô thường xuyên gọi điện cho chị ta hỏi thăm tình hình ở nhà, cô thấy vui vì chồng quan tâm, cũng chẳng suy nghĩ gì.

Ngày chồng về, chị ấy cũng tìm được chỗ ở nên dọn đi. Mới về nước nên cái gì cũng lạ lẫm, chị phải xây dựng lại mọi thứ từ đầu thật vất vả, nhất là chị còn mở cửa hàng kinh doanh nữa. Vì thế mà anh Hưng cứ lúc rảnh là qua giúp bạn.

Nhiều khi Loan cũng chạnh lòng, những nghĩ đi nghĩ lại: “Chị ấy tốt với 2 vợ chồng như thế, lúc chị khó khăn mình lại tính toán sao?”. Cô còn tự trách mình bầu bí không tiện đi lại hỏi thăm được chị ta nên điện đóm hỏi thăm liên tục. Cô làm sao biết được, đó là lúc chồng cô và người đàn bà đó đang “hú hí” với nhau!

Một tối, chồng đang tắm, thấy điện thoại chồng có tin nhắn, Loan tò mò mở ra xem: “Anh ơi, anh có biết mỗi lúc tạm biệt anh về là em đau lòng lắm không?”.

Nhìn lại số gửi tin, Loan bủn rủn, là chị ta! Cô run rẩy mở hết tin nhắn trong máy, toàn là SMS tình cảm của 2 người đó. Anh Hưng còn bảo chị ta: “Đợi Loan sinh xong đã em ạ. Giờ mà bỏ thì tội nghiệp cô ta quá! Em đành chịu thiệt một chút vậy!”.

Giờ cô mới nhớ ra, chồng cô đã từng có một mối tình hồi sinh viên. Thì ra chính là chị ta!

Mọi thứ trong cô bỗng chốc sụp đổ tan tành. Những người cô từng tin tưởng, yêu thương hết mực đã nhẫn tâm giở trò quái ác để phản bội chính cô sao?…

(Theo TTVN)

Mùa xuân hạnh phúc

Năm đó, tôi là sinh viên năm cuối của một trường đại học. Trường tôi cách nhà chỉ hơn 30 cây số. Chủ nhật nào tôi cũng về nhà. Tết năm đó, như mọi năm, tôi tranh thủ làm thêm đến tận chiều 30 mới nghỉ.

Mùa Xuân hạnh phúc
Mùa Xuân hạnh phúc

Định về nhà ngay. Nhưng nhỏ Hà và nhỏ Hạnh cùng nhà trọ cứ nài nỉ tôi ở lại ăn bữa cơm tất niên với chúng nó. Ăn xong, tôi vội vã phóng xe đi. Nghĩ bụng, túc tắc cũng thừa sức có mặt ở nhà trước giao thừa vài ba tiếng. Ai dè, mới đi được chục cây số, cái xe cối rệu rã của tôi trở chứng, máy kêu lập bập vài tiếng rồi tắt ngấm. Rất nhiều xe chạy ngang qua nhưng chẳng ai thèm để ý đến tiếng gọi cầu cứu của tôi. Cũng phải thôi ! Chỉ còn vài tiếng nữa là giao thừa. Ai cũng vội vã trở về nhà.

ôi đành lếch thếch dắt bộ chiếc xe phản chủ trong tâm trạng thất vọng và buồn bã, tự an ủi sẽ “xông đất” nhà mình. Đúng lúc đó, phía trước chợt sáng lóa. Lại một chiếc xe máy lao tới. Chắc chắn nó sẽ bình thản phóng ngang qua ? Ôi ! Không ! Tiếng máy tiến sát bên tôi rồi dừng lại. Tôi ngước lên. Dưới ánh đèn pha, tôi nhận ra một khuôn mặt đàn ông trẻ trong chiếc mũ bảo hiểm. Niềm hi vọng vừa lóe lên lập tức bị nỗi sợ hãi đè bẹp. Mình không gọi. Sao anh ta vẫn dừng lại?

“Chào cô gái! Sắp giao thừa rồi mà sao còn ở đây ? Xe hư à?”. Giọng nói điềm đạm, ân cần khiến tôi cảm thấy bình tâm. “Dạ! Tôi …Em …Dạ, nó không chịu nổ?”. Tôi đáp, vội vã, sợ nếu không nói nhanh, chiếc xe sẽ rồ máy, phóng vút đi, bỏ tôi lại với màn đêm mù mịt.
Người đàn ông dựng chiếc xe vẫn đang nổ, bước lại gần, đạp cần khởi động xe tôi. Chỉ có tiếng kích khô khốc. Anh lắc đầu, vẻ thất vọng: “Hết xăng rồi, cô gái ạ !”.

Tôi đứng lặng, sống mũi rân rân, nước mắt chực trào ra. Tức quá! Cái điều quan trọng như thế mà tôi cũng quên! Nằm lại dọc đường chỉ vì nguyên nhân lãng xẹt này ư? Tôi hít một hơi thật sâu, quay sang người đi đường tốt bụng: “Em cám ơn anh nhiều lắm! Thôi! Anh về đi cho kịp giao thừa!”. Anh nhướng mắt, ngạc nhiên: “Thế còn cô? Nhà cô ở đâu? Còn bao xa nữa?”. Tôi nhìn con đường hun hút đen như mực, thở dài: “Em về xã X. Cách đây quãng hai chục cây! Thì dắt bộ chứ biết làm thế nào? Dù sao cũng cám ơn anh!”. Anh lắc đầu, chắc lưỡi: “Chà ! Xã X hả? Vậy mà dám đi một mình! Gan thật!”. Tôi im lặng. Chẳng biết đó là lời khen hay chê. Nhưng khen hay chê thì cũng có ích gì trong lúc này? Lưỡng lự giây lát, anh nói: ” Hay là thế này ! Bây giờ chúng ta cùng về nhà tôi, gần đây thôi. Đổ xăng xong, tôi sẽ đưa cô về, được không? “. Không kịp nghĩ ngợi, tôi gật đầu lia lịa.

Anh để xe nổ máy cho có ánh sáng đèn, dắt đi bên cạnh tôi. Dù không quen biết, nhưng tôi vẫn cảm thấy bình an. Anh hỏi tôi là ai, vì sao lại “mắc cạn” ở đây? Như một cách trả ơn, tôi thành thật bộc bạch “hoàn cảnh”. Nào là tôi đang học năm thứ mấy, trường nào? Mấy đứa bạn cùng nhà trọ của tôi tội nghiệp ra sao, khi mà tôi được về quê ăn tết, còn chúng nó phải ở lại tranh thủ kiếm tiền. Rồi  tôi khoe đã mua những quà gì, cho ai? Thỉnh thoảng anh ồ, à hoặc cười khúc khích, kèm theo lời động viên: “Vui há !”. Tôi được trớn, cứ thế mà líu lo…

Chúng tôi rẽ vào một con đường đất. Qua vài con hẻm nhỏ với những bụi cây dại lùm lùm hai bên, anh nói: “Đến nhà anh rồi!”. Trong khi anh đổ xăng vào xe cho tôi thì mẹ anh loay hoay dọn mâm bát. Đã không nhận tiền xăng tôi đưa, mẹ và anh còn nhất định mời tôi, một người xa lạ, cùng ăn bữa cơm tất niên, với đầy đủ gà luộc, nem rán, giò, chả…Mẹ anh nói: “Nhà bác bao giờ cũng cúng tất niên sớm để chút xíu nó (bà chỉ anh) còn phải vào trực trong bệnh viện. Bác sĩ giỏi mà! Năm nào cũng phải trực đêm giao thừa !”. Ra vậy ! Phần thì đói, phần khác, tôi không thể từ chối lời mời nhiệt tình của mẹ và anh. Bữa cơm thật vui và đầm ấm. Tôi có cảm giác như đang ở nhà mình.

Có bạn đồng hành vừa đi vừa nói chuyện nên quãng đường về nhà tôi ngắn lại rất nhiều. Anh đưa tôi về tận ngõ, ngay khi trong xóm bắt đầu vang lên những tiếng nhạc rộn rã đón năm mới. Tôi mời anh vô nhà. Nhưng anh nói, anh phải về ngay cho kịp ca trực. Hẹn tôi khi khác.
Anh đã thực hiện lời hứa đó để giao thừa năm sau, tôi thành người trong gia đình anh. Cũng như năm trước, tôi cùng anh và mẹ đón giao thừa sớm. Cũng như năm trước, sau bữa cỗ tất niên, vào những khoảnh khắc trước giao thừa, anh đưa tôi về nhà. Nhưng không giống như năm trước, năm nay, tôi và anh chỉ đi một xe. Cũng không giống như năm trước, năm nay anh sẽ vô nhà cùng tôi, nói lời chúc mừng năm mới với mọi người trong nhà trước khi quay lại bệnh viện để vào ca trực đêm giao thừa.

Tôi ngồi sau anh, áp mặt vào tấm lưng rộng của anh, hít mùi mồ hôi quen thuộc của anh, lắng nghe niềm hạnh phúc dạt dào giữa mùi hương ngan ngát của mùa xuân …

Giao  Thủy

Lương 20 triệu, người yêu vẫn chê nghèo

Xung quanh cô ấy toàn những người có thu nhập cao, 40-50 triệu đồng một tháng, họ hàng cũng giàu có nên cô ấy cảm thấy ngại khi giới thiệu mình với người thân, bạn bè.

Lo lắng kinh tế ảnh hưởng tình yêu
Lo lắng kinh tế ảnh hưởng tình yêu

Mình 31 tuổi, cô ấy kém 2 tuổi. Hai đứa quen nhau hơn một năm. Mình thực lòng yêu và muốn lập gia đình với cô ấy trong năm nay. Gần đây tình cảm giữa chúng mình sứt mẻ và cãi nhau liên tục, nguyên nhân chính là cô ấy không an tâm khi mình kiếm tiền ít, sợ mình không làm trụ cột gia đình, không chăm lo được cho vợ con sau này.

Thu nhập của mình không cao (khoảng 20 triệu một tháng), nhưng mình tin tưởng với khả năng của mình thì việc lo cho vợ con một cuộc sống no đủ trong tương lai là hoàn toàn có thể.

Mình đã cố gắng thuyết phục cô ấy tin tưởng vào tình yêu của mình. Nếu 2 vợ chồng chăm chỉ làm ăn thì việc sống đầy đủ là không có gì khó. Chính việc tin tưởng và yêu thương nhau lúc cả 2 còn nghèo, vẫn trân trọng và quan tâm nhau mới đáng quý và sau này, khi có tiền bạc rồi, tình cảm sẽ càng bền chặt hơn.

Hiện mình có nhà ở Hà Nội nhưng chưa xây lên được. Dự định nếu lập gia đình sẽ xây để vợ chồng có chỗ ở và để cô ấy không ái ngại với họ hàng cô ấy (sẽ phải vay mượn thêm chút).

Mình biết cô ấy vẫn yêu mình, và không có người thứ 3. Dù nói chia tay nhưng cả mình và cô ấy vẫn không dứt được ra, vẫn liên lạc và nhớ về nhau, nhưng cứ nghĩ đến chuyện tiền bạc là cô ấy buồn chán và lại muốn chấm dứt. Cô ấy bảo mình phải kiếm nhiều tiền, để cô ấy không lo lắng gì thì mới tính chuyện lập gia đình. Mình không biết phải làm sao trong hoàn cảnh này. Mình không muốn chia tay. (Minh Hoàng)

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống