Khoảng trống

Khác với những lần trước, nhận được điện thoại hẹn gặp của Quân là cô tắt máy tính, hớn hở dắt xe rời công ty phóng nhanh đến đó. Lần này, cô uể oải dắt xe ra, chậm rãi nổ máy. Suốt chặng đường, cô cứ ước gì quãng cách xa hơn để cô có thêm chút thời gian suy nghĩ chuyện có đến hay không?

Khoảng trống
Khoảng trống – Ảnh minh họa

Cô cố xua tan cảm giác tội lỗi khi nhớ đến Tình – chồng cô. Bất giác, cô ứa nước mắt rồi rồ ga vọt lên khi nghĩ đến tin nhắn chiều nay cô gửi cho Tình, hỏi anh đang ở nhà hay ở đâu, Tình đáp: “Đi với bạn rồi. Cứ cơm nước trước đi”. Con gái đã về quê nghỉ hè, quyết định đến với Quân, là do cô sợ nỗi trống vắng nếu phải mở cánh cửa bước vào nhà lúc này.

Cô gặp Quân trong một chuyến từ thiện do hai công ty phối hợp tổ chức. Từ những chia sẻ ban đầu, lâu dần cô cho phép Quân bước vào cuộc sống của mình như một sự bù lấp, nhất là vào những buổi chiều tan sở, cô không biết làm gì để giết thời gian. Cô đã cố gắng “hâm nóng” cuộc hôn nhân, tìm cách kéo chồng về với gia đình, trở lại là người đàn ông cô say đắm trước kia nhưng đành bất lực. Cô làm sao có thể thành công được khi Tình không chịu “hợp tác”. Nhiều lần nghĩ đến chuyện ly hôn, cô sợ làm tổn thương con gái. Thế là, cô đành đến với Quân, tìm kiếm một thứ hạnh phúc phù du, thấp thỏm, tội lỗi, nhưng lại có sức mạnh nâng đỡ tinh thần giúp cô tiếp tục chịu đựng cuộc hôn nhân không hạnh phúc.

Gia đình đã cấm cản khi biết cô yêu Tình, một chàng trai ham chơi, lười biếng. Cô bất chấp mọi khuyên can, tin chắc mình đủ sức cảm hóa Tình, giúp anh sống có trách nhiệm hơn. Cô tin, tình yêu và những ràng buộc hôn nhân sẽ giúp Tình thay đổi. Anh thay đổi thật. Không còn tụ tập bạn bè ăn nhậu, cờ bạc trắng đêm, Tình lao vào công việc để chứng minh mình chơi thì chơi nhưng khi làm là luôn hết mình. Quan trọng hơn, anh không để cô buồn, muốn cô tự hào, nở mặt vì đã lựa chọn đúng đắn. Tình giỏi, cô yêu anh cũng vì lẽ đó. Đứng ra nhận thầu xây dựng cùng lúc mấy công trình, chỉ trong vòng bốn năm, Tình đã mua được nhà, lo cho vợ con đầy đủ. Cô sống trong hạnh phúc, sự bảo bọc, khiến nhiều người ghen tỵ. Đến một ngày, cô nghi chồng ngoại tình khi phát hiện chiếc áo anh thơm mùi nước hoa nữ. Cô hỏi, chồng giải thích là do bữa tiệc ăn mừng công trình hoàn thành của mấy anh em ở quán có tiếp viên. Cô tin. Thêm lần khác, nhìn lưng áo anh vương mấy sợi tóc dài mà cô dù cố tình đo ngửa đo nghiêng, vẫn thấy tóc mình ngắn hơn. Cô làm dữ, anh thừa nhận đang yêu một cô gái, hứa chấm dứt.

 

Cô dành nhiều thời gian hơn cho chồng, cho gia đình, mong kéo chồng quay về nhưng vô ích. Tình bắt đầu mượn cớ công việc, theo những chuyến công tác biền biệt. Nếu có về, anh cũng say bí tỉ. Năm con gái vào lớp 2, một hôm, Tình quỳ sụp xuống chân xin cô đồng ý bán căn nhà đền bù cho công trình thua lỗ. Tình hứa sẽ gầy dựng lại, đền cho cô căn nhà khang trang hơn, hứa là một người chồng, người cha tốt, không để cô đau buồn nữa. Tìm hiểu, cô ngỡ ngàng biết không phải do công trình thất bại, mà vì Tình đổ nợ từ những canh bạc lớn. Cô vẫn đồng ý cho anh thêm cơ hội nhưng lời hứa gió bay. Từ ngày chuyển sang sống cảnh nhà thuê, Tình không còn muốn làm ăn. Anh quan niệm té đâu, đứng dậy đó nên tiếp tục cờ bạc để gỡ gạc. Cuối cùng, vẫn là cô nài lưng làm việc để trả nợ cho chồng.

Tình thất nghiệp, quay lại cảnh sống hoang đàng lúc trước. Thời gian biểu của anh là ngày ngủ, đêm tụ tập đánh bài, ăn nhậu khiến cô chán nản, không khí gia đình nặng trĩu. Vợ chồng không còn dành cho nhau những lời dịu ngọt, tiếng “anh – em” trìu mến. Tình trở nên cộc cằn, thô lỗ. Đến với Quân là cách cô cứu rỗi tâm hồn mình, xóa nỗi buồn và khỏa lấp sự cô đơn, thiếu hạnh phúc khi sống bên chồng. Tất nhiên, lương tâm cô cắn rứt, cảm giác rất hối hận sau mỗi lần rời điểm hẹn quen thuộc. Nhưng, cô đã quyết, cuộc gặp với Quân chiều nay sẽ là lần cuối. Cô muốn chia tay, không để mình cũng trở thành người góp phần phá tan chính mái ấm của mình. Cô sẽ tìm một phép giải cho cuộc hôn nhân, vực nó dậy.

Dừng xe trước nhà, cô mừng thầm khi trong nhà sáng điện. Tình đã về. Cô nghĩ đến bữa cơm muộn màng sẽ nấu cho cả hai. Nhưng, bước vào nhà, cô khựng lại. Trước mắt cô, Tình và đám chiến hữu đang “sát phạt” nhau. Thấy cô, Tình giả lả: “Tụi anh kẹt quá nên mới kéo về đây, em thông cảm nhé”. Cô sững người, chảy nước mắt. Cô quay đi, những bước chân rất nhanh như muốn trốn chạy. Cô dắt xe ra khỏi cổng, quờ quạng gửi đi một tin nhắn: “Em cô đơn quá!”.

 TUYẾT DÂN

Yêu chân thành?

Lần đầu tiên nhìn thấy cô gái, tim bà nhói lên. Cô xinh đẹp và trong trẻo như một trang giấy trắng.

Người yêu chân thành
Người yêu chân thành

“Cô người yêu cũ nói với cháu là anh ấy nghiện ma túy nhưng cháu không tin”, cô thổ lộ với bà bằng ánh mắt tin cậy.

Bà nín lặng, giằng xé không biết có nên nói thật với cô hay không. Ngay cả trong mơ, bà cũng không dám mơ có được đứa con dâu như thế này. Dậy lên trong bà niềm hy vọng về một tình yêu tốt đẹp sẽ cứu vãn đứa con trai hư hỏng của bà, cứu gia đình bà khỏi vũng lầy của hổ thẹn. Có lần, con trai bà đã đưa về một cô gái cùng hội cùng thuyền. Trước sự phản đối kịch liệt của bà, cô gái cười khẩy: “Cháu với con trai bác xứng đôi vừa lứa mà”.

Từ đó, bà triền miên trong nỗi lo con trai mình nhất định đòi cưới cô gái “xứng đôi vừa lứa” đó. Vậy mà, giờ lại là cô gái trong sáng này đây. Chắc là ông trời đã thấu lời cầu nguyện của bà. “Mình nên nói thật không hả ông?”, bà hỏi chồng. Chồng bà nín lặng thật lâu: “Tùy mình!”.

Bà cám ơn trời, đổ thừa tại ông trời đã đưa đường dẫn lối cho cô quen với con trai mình. Ừ, thì vợ chồng bà im lặng chứ không lừa dối. Mà biết đâu… Bao lần bà tự trấn an mình như vậy khi thấy con trai mình cố gắng sống đàng hoàng hơn.

Nhưng, sức mạnh tình yêu không bằng sức mạnh của nàng tiên nâu. Không lâu sau ngày cưới, con trai bà quay lại đường cũ. Biết mình lấy phải người chồng nghiện, con dâu của bà không thốt lời oán trách chồng và nhà chồng lừa dối, chỉ lặng câm mà héo úa dần.

Đứa cháu nội sinh ra ốm yếu gầy gò bỗng trở thành vị cứu tinh. Con trai bà long trọng hứa “sẽ là người cha tốt để con không phải hổ thẹn”. Không khí gia đình bà đang vui vẻ hơn, ấm áp hơn thì con trai bà đột ngột bị hốt vào trại cai nghiện. “Sao lại vậy hả con?”. Câu trả lời “Con chỉ định hút lần cuối cùng”. Bà nghe câu này quá nhiều lần rồi.

Mỗi tháng một lần bà và con dâu vào trại thăm nuôi. Vẻ cam chịu của con dâu khiến bà thấy mình có lỗi. Bà chăm sóc cháu nội và con dâu hết lòng như để bù đắp. Nhưng, chẳng thể nào bù đắp lại tuổi xuân và niềm tin bị đánh cắp. Con dâu bà tìm niềm tin nơi khác. Bà cắn răng nhìn con dâu đi bên cạnh người đàn ông lạ, làm ra vẻ như không thấy con dâu dạo này chăm chút áo quần hơn, có nhiều lý do hơn để ra ngoài vào buổi tối.

Đến một ngày, con dâu bà lí nhí: “Thưa ba mẹ… con xin lỗi…”. Chồng bà thở hắt ra, quay mặt đi. Bà nuốt nước mắt cười: “Ừ, ba mẹ hiểu mà, con còn trẻ, đời còn dài… Con trai của mẹ vô phúc nên… Ba mẹ mong con được hạnh phúc”.

Yêu chân thành
Yêu chân thành

Người đàn ông đó đón con dâu bà đi vào một ngày cuối mùa mưa. Ông ta cũng tử tế khi đã đợi con dâu bà cho em bé bú được đủ hai năm, theo lời khuyên của bác sĩ. Thật ra là bà lấy cớ cho bé bú hai năm để kéo dài thêm thời gian, biết đâu con dâu nghĩ lại… Bà biết hy vọng đó là ích kỷ nhưng không thể không bám víu. Mai này vào trại thăm nuôi, không thấy vợ đi cùng mẹ, con trai bà sẽ ra sao? Rồi còn đứa cháu nội nhỏ xíu này nữa… Bà kiếm cớ kéo dài thời gian cũng là vì con dâu. Bà thương con dâu, thương phận đàn bà. Đau khổ nhiều thì phải bớt dại dột đi chứ. Nếm mùi giông bão rồi thì phải tìm bến bình yên chứ. Vấp ngã rồi thì phải thật cẩn thận. Nếu người ta thật lòng yêu mình thì họ đã thương luôn con của mình, sao chia cắt mẹ con mà nói là yêu chân thành?

Khi con dâu lau nước mắt xách túi áo quần bước ra cửa, bà bế thằng bé con đi theo một đoạn. Chồng bà trốn trong phòng. Đàn ông không đủ sức chào tạm biệt trong tình huống này. Thằng bé tưởng mẹ đi chợ như mọi ngày, nhoẻn miệng cười, vẫy vẫy những ngón tay bé xíu…

 Nguyên Hương

Hết dại?

Tôi và anh quen nhau khi còn là sinh viên; tôi năm nhất, anh năm ba. Anh làm thơ, viết văn, đàn hay nên nằm trong “tầm ngắm” của nhiều sinh viên nữ, trong khi tôi không được xinh xắn lắm. Tôi chủ động làm quen với anh và thường đến phòng trọ của anh, không ngần ngại trao cho anh tất cả. Tiền ba mẹ gởi lên, tôi cũng dùng sắm sửa cho anh.

Hoa Dại - Ảnh minh họa
Hoa Dại – Ảnh minh họa

Rồi tôi đau đớn nhận ra, anh không chỉ có mình tôi. Anh cặp bồ hết cô này đến cô khác. Tôi “đánh ghen” nhưng chỉ nhận được những gáo nước lạnh, bởi chẳng là gì của anh. Bạn gái và cả anh đều hỏi thẳng tôi: “Lấy tư cách gì mà ghen?” Tôi giận vài ngày, anh năn nỉ, thế là tôi lại xiêu lòng. Thậm chí, kẹt tiền bao gái, anh còn đến mượn với câu nói: “Cô ấy chỉ là trò vui của anh. Em mới là người anh yêu”. Nghe mát lòng, tôi lại móc hết tiền đưa anh.

Anh tốt nghiệp nhưng chưa tìm được việc làm. Để cung phụng anh, tôi nhận làm việc bán thời gian. Có lần anh điện tôi đến một quán nước, bảo tôi mang theo số tiền kha khá. Tôi đến, anh bỏ tôi ngồi ở quán nước bên này với vài người bạn của anh, sang một quán gần đó nói chuyện với một cô gái, rồi họ cùng lên xe đi với nhau, bỏ tôi ngơ ngác. Vậy mà sau đó anh năn nỉ tôi: “Anh nợ em nhiều, có gì anh dùng cả cuộc đời này trả em thôi”. Thế là tôi lại ngu muội tiếp tục vừa học, vừa “cày” để có tiền lo cho anh.

Ngày anh cưới vợ, tôi chạy xe qua hẻm nhà trọ của anh, nhìn những mâm quả mà khóc tái tê. Tôi đã ngã bệnh suốt mấy tháng, nhờ gia đình và cả các bác sĩ bệnh viện tâm thần, tôi mới dần hồi phục. Khoảng hai năm sau ngày cưới vợ, anh tìm đến phòng trọ xin quay lại với tôi, nói là đã chia tay vợ. Tôi không muốn một lần nữa phụ lòng tin của ba mẹ nên lẳng lặng dời phòng trọ.

Hiện tôi vẫn độc thân và có cuộc sống khá ổn định. Qua bạn bè, tôi biết anh đã ly hôn đang sống lang bạt cùng nhiều phụ nữ. Anh có điện và nhắn tin cho tôi nhiều lần nhưng tôi không bắt máy, không trả lời tin nhắn. Tôi không muốn là một món đồ chơi, một kho bạc nhỏ, một người phục vụ miễn phí cho anh. Một người bạn khuyên tôi biết đâu sau khi sống với nhiều phụ nữ, giờ anh đã thức tỉnh và biết trân trọng tình yêu của tôi? Tôi không tin được vào điều đó. Tôi chỉ muốn yên ổn.

LINH HỒNG

Bí mật về “phi công trẻ” của mẹ chồng

Tôi đang giữ một bí mật mà tôi rất bàng hoàng, chưa dám nói với ai: Mẹ chồng tôi ngoại tình với một người đàn ông trẻ hơn bà chục tuổi.

Mẹ chồng với phi công trẻ từng yêu tôi
Mẹ chồng với phi công trẻ từng yêu tôi – Ảnh minh họa

Sau khi lấy nhau và có một đứa con trai, chồng tôi bị tai nạn giao thông qua đời. Tôi muốn xin ba mẹ chồng cho về với cha mẹ ruột ở Vĩnh Long nhưng ông bà thuyết phục tôi ở lại. Họ không muốn đã mất con trai, nay phải xa lìa cháu nội. Tôi sống cùng ba mẹ chồng đã gần 5 năm. Có ông bà an ủi, lo lắng, cuộc sống của hai mẹ con tôi cũng bớt buồn đau.

 

Công ty tôi có Giám đốc kinh doanh mới, anh là sếp trực tiếp của tôi. Anh lớn hơn tôi một con giáp, chưa có gia đình, lối sống rất thoáng và cởi mở, xung quanh anh ta thường có nhiều cô gái trẻ đẹp. Thế nhưng không hiểu sao anh ta lại phải lòng tôi, quan tâm, săn đón tôi. Tôi chưa hề nghĩ tới chuyện đi bước nữa dù chỉ mới ngoài 30 tuổi, bởi tình yêu tôi dành cho chồng quá lớn, còn anh ta quá ngọt ngào và đa tình, khiến tôi cảm thấy sợ…

 

Lấy cớ là Giám đốc, anh ta thỉnh thoảng đến thăm nhà tôi. Ba mẹ chồng tôi tỏ ra quý anh vì sự chu đáo đó. Rồi bỗng nhiên tôi phát hiện ra mẹ chồng tôi đặc biệt… thích anh ta. Mẹ chồng tôi mới ngoài 50 tuổi, là người hiện đại, biết chăm chút nhan sắc nên trông khá trẻ. Bà cũng là một chủ cơ sở sản xuất hóa mỹ phẩm nên hai người nói chuyện kinh doanh rất hợp. Anh ta “quên” tán tỉnh tôi. Ban đầu tôi thấy mình được yên thì thở phào. Thế nhưng tôi lại linh cảm có chuyện khác thường giữa mẹ chồng tôi và anh ta.

 

Một hôm, phòng kinh doanh làm việc muộn để hoàn thành nốt dự thảo hợp đồng. Anh ta có vẻ nôn nóng và đòi về sớm, bảo tôi ở lại làm nốt. Trên đường về, tôi nhìn thấy anh ta chở mẹ chồng tôi quẹo vào một khách sạn. Khi tôi về nhà, ba chồng đang ngồi chơi với con trai tôi, ông nói mẹ đi tiếp khách hàng rồi, không hề nghi ngờ. Tôi cảm thấy thương ông nhưng không biết mình nên làm gì để ngăn cản mối quan hệ này.

Theo Việt Ngân

Không tin, có nên yêu?

GocTamSu – Tôi gặp cô ấy trên mạng khoảng 4 tháng trước. Hai người có vẻ hợp nhau nên chúng tôi bắt đầu hẹn hò. Tôi luôn có những quy tắc riêng trong chuyện hẹn hò, không tỏ ra quá vồ vập. Tôi thấy rõ là cô ấy có thích tôi.

Không tin có nên yêu
Không tin có nên yêu

Biểu hiện: Cô ấy sẽ làm mọi chuyện theo ý tôi, và cô ấy hay khen tôi thông minh trong cách trò chuyện. Những gì cô ấy nói thường chứng tỏ chúng tôi sẽ bên nhau suốt đời.

Nhưng gần đây hình như tôi đã phạm sai lầm. Tôi đưa Linh, cô gái tôi mới quen, đến gặp gỡ vài nhóm bạn của mình. Họ đều thích cô ấy, cô ấy tỏa sáng và cư xử rất khéo léo. 2 tháng trước, một người bạn của tôi tổ chức đi chơi xa mừng anh ấy lấy bằng thạc sĩ. Vì anh ấy cũng đưa bạn gái đi cùng nên tôi dắt Linh theo. Linh chưa hề gặp bạn tôi, nhưng tôi nghi ngờ cô ấy có tìm hiểu về anh bạn mình qua Facebook. Cô ấy bảo đã mơ thấy anh ấy. Tôi nghĩ chuyện này dị, nhưng tôi không tỏ thái độ khó chịu.

Lúc quen tôi, Linh ăn mặc rất bình thường. Nhưng trong chuyến đi chơi này, cô ấy lại thay đổi phong cách: Quần soóc ngắn, tóc hoàn hảo, sơn sửa móng chân móng tay. Tôi thì như kiểu: “Oa, cô ấy trông rất đẹp, nhưng trưng ra thế để rong ruổi trên ô tô à?”.

Cái điều lo sợ của tôi được xác nhận khi hai người họ gặp nhau. Linh rõ ràng là bị anh bạn tôi cuốn hút tới mức không giấu được. Cô ấy tung cho bạn tôi đủ loại tín hiệu “đèn xanh”, chăm chú tới mọi điều anh ấy nói, rồi hỏi han, đi theo anh bạn tôi… có lúc tôi còn bắt gặp cô ấy nhìn bạn tôi rất lâu nữa.

May mà chuyến đi cũng chỉ trong 1 ngày, nhưng tôi thấy tổn thương. Tôi giận điên lên vào cái buổi tối lúc đưa Linh về nhà, đến nỗi tôi nói chia tay chẳng cần lý do. Cô ấy khóc đôi chút. Cô ấy cũng chẳng hỏi tôi vì sao có quyết định như thế, còn tôi thì mặc định là cô ấy biết rõ vì sao.

Một tuần không liên lạc khiến tôi chẳng yên. Tôi tự hỏi mình có nên ngồi xuống cùng cô ấy để nói rõ vì sao mối quan hệ kết thúc hay không? Liệu cô ấy có biết rõ lý do như tôi vẫn nghĩ?

Sơn Tùng

Là trai tân, tôi cưới 1 “single mom” nạ dòng

Tôi vốn là một thằng đàn ông hơi cổ hủ. Từ khi còn choai choai, tiêu chuẩn của tôi về người bạn đời của mình là phải còn zin 100%, tôi phải là tình đầu cũng như tình cuối của người ấy. Vậy mà kết cục tôi lại lấy một người mẹ đơn thân, có 2 đứa con trai sinh đôi làm vợ.

Yêu gái 2 con
Yêu gái 2 con – Ảnh minh họa

Ở cơ quan tôi, ai cũng biết câu chuyện của Dung. Nghe đâu cô ấy bị người tình bỏ rơi, mang thai rồi nuôi 2 đứa con sinh đôi một mình. Mọi người xì xào nhiều lắm về cô ấy. Mọi người bảo “Chắc nó phải có cái gì đó thì người ta mới ghét rồi bỏ lúc đang bụng mang dạ chửa như thế!”, “Con đấy giỏi quá nên đàn ông sợ” rồi thì “Đàn bà mạnh mẽ quá không thu hút được đàn ông”.

 

Tôi thì chả thấy vậy. Tôi thấy Dung là gái 2 con mà thu hút chết đi được ấy. Không phải thu hút theo kiểu nam nữ, mà ở cô ấy có cái gì đó làm tôi trầm trồ và nể phục. Và tôi cũng tò mò tại sao một phụ nữ nhỏ bé, nhìn lại rất nữ tính như Dung lại làm được trăm công nghìn việc.

 

Khi tiếp xúc với Dung nhiều, tôi mới biết được thế nào là một “người đàn bà thép”. Cùng tuổi với nhau, cùng một vị trí như nhau mà tôi kém xa cô ấy về sự nhanh nhạy, tháo vát trong công việc. Doanh số của cô ấy cao hơn gấp rưỡi của tôi.

 

Công việc ở công ty đã đủ mệt, cô ấy còn chạy vạy bán hàng online trên mạng để kiếm sống. Giờ trưa mọi người nghỉ ngơi ngồi tám chuyện, Dung tất bật đi giao hàng cho khách. Lúc nào tôi cũng thấy cô ấy chạy tới chạy lui, quay cuồng việc này việc nọ, chẳng thấy có thời gian nghỉ ngơi.

 

Tôi bắt đầu để ý hơn đến Dung khi 2 đứa được phân đi tỉnh ký hợp đồng với đối tác. Tối hôm đó, tôi rủ cô đồng nghiệp cùng đi thăm thú chợ đêm và ăn thử đặc sản ở đó. Cô ấy vui vẻ đồng ý, nhưng cả chuyến đi lại chả thèm để ý đến tôi. Cô ấy còn bận gọi điện về nhà nói chuyện với con, hỏi han con, rồi hỏi các con thích mua gì để cô ấy mang về làm quà.

 

Giọng cô ấy dịu dàng và ngọt như đường làm tôi mê luôn. Nghe cô ấy nói chuyện, nhìn cô ấy cười khúc khích khi trò chuyện với các con mà tôi cũng chìm đắm vào câu chuyện của cô ấy.

 

Càng nhìn tôi càng thấy cô ấy đúng là mẫu phụ nữ mà tôi thích bấy lâu. Không điệu đà, giản dị, tháo vát, đảm đang, nói chuyện tình cảm, nhỏ nhẹ. Tôi chẹp miệng tiếc rẻ, giá như gặp sớm hơn vài năm có phải tốt hơn không.

 

Sau ngày hôm đó, tôi thân với Dung hơn và thi thoảng hỏi han nhau về công việc. Nhiều khi phải tăng ca, cô ấy mang luôn bọn trẻ đến chỗ làm. Tôi cùng bọn trẻ chơi đùa, rồi dẫn 3 mẹ con đi ăn khuya. Dần dần, tôi bị 3 mẹ con thu hút, yêu Dung lúc nào chẳng hay.

 

Khi biết chuyện, ai cũng bảo tôi điên. Thậm chí tôi cũng thấy mình điên, đường quang không đi lại đâm quàng bụi rậm. Nhưng tình yêu mãnh liệt quá không kiềm được. Tôi cũng từng thử lý trí, thử yêu vài người khác để quên đi. Nhưng càng làm vậy, tôi càng cảm thấy nặng nề, mệt mỏi hơn.

Sau hơn một năm vật vã trốn tránh, cuối cùng, tôi quẳng hết tất cả gánh lo, quyết định sống thật với tình cảm của mình.

 

Là trai tân, tôi đã yêu và cưới 1 "single mom" nạ dòng
Là trai tân, tôi đã yêu và cưới 1 “single mom” nạ dòng

Lời tỏ tình của tôi bị Dung từ chối đau đớn. Cô ấy còn hỏi thẳng tôi “Anh dở người à?”. Rồi cô ấy phân tích đủ kiểu để tôi nhận ra và từ bỏ cô ấy, nhấn mạnh vào “rào cản từ phía gia đình tôi” và “liệu có đủ bao dung để thương yêu 2 con trai cô ấy”.

 

Sau hơn 1 năm vật vã trốn tránh, cuối cùng, tôi quẳng hết tất cả gánh lo, quyết định sống thật với tình cảm của mình.

Tôi làm tất cả để chứng minh cho Dung hiểu sự chân thành của tôi. Tôi về nói luôn với mẹ về chuyện tôi đang yêu một single mom và bảo “Không phải cô ấy con chả cưới ai!”.

 

Mẹ tôi giận điên lên, còn xông đến tìm Dung định đe dọa. Sau khi hiểu ra tình cảm mới chỉ xuất phát từ 1 phía của tôi, mẹ càng bực tức. Một ngày bà phải hỏi tôi đến mấy chục lần câu “Mày điên hay sao mà đâm đầu vào gái nạ dòng. Đã thế nó còn xua như xua tà chứ có ham hố gì mày đâu. Rõ ngu!”.

 

Mẹ cũng tìm đủ cách để “cứu vớt” tôi nhưng chẳng được. Bà sốt sắng vì tôi đã già đầu mà còn thích chơi trò tình yêu vớ vẩn. Sau 3 năm dai dẳng, khi tôi vừa bước sang tuổi 30 âm thì mẹ tôi chính thức chịu thua.

 

Bà gọi tôi đến bảo “Thôi, mày thích lấy ai thì lấy. Duyên trời đã se duyên thì chẳng tránh được. Tao già lắm rồi, nhanh nhanh lấy vợ rồi sinh cháu cho tao. Thà mày lấy nạ dòng còn hơn mày không chịu cưới vợ!”.

 

Thế là nhờ lì đòn mà tôi đã thuyết phục được bà mẹ cổ hủ. Từ lúc có sự đồng ý của mẹ, Dung mới xuôi xuôi rồi chịu cưới tôi. Hơn 3 năm yêu và theo đuổi, tôi mới có được người phụ nữ của mình.

 

Mọi người biết chuyện đều bảo tôi hâm, không hiểu tôi thích Dung ở điểm gì. Bản thân tôi cũng không rõ, chỉ biết là lúc nào cũng yêu và sợ mất cô ấy.

 

Tôi sợ lắm, chẳng dám làm gì mếch lòng vợ. Vợ tôi tài giỏi, tự lập, chẳng cần có đàn ông cô ấy cũng sống tốt. Lỡ đâu có chuyện gì, cô ấy đá tôi không thương tiếc. Dung đã một lần chịu vết thương tình cảm nên nhạy cảm lắm, tôi không muốn để cô ấy buồn và thất vọng lần nữa.

 

Dung là người vợ đảm, tháo vát, lại biết điều. Nhà tôi chẳng chê được cô ấy điều gì ngoài cái tội “nạ dòng”. Nhưng thôi, kệ các cụ, các cụ lúc nào mà chẳng cổ hủ. Dung cũng chẳng bao giờ giận mẹ tôi vì thế, cô ấy còn bảo tôi “Em sẽ cố gắng hơn nữa để chuộc tội nạ dòng của em” .

 

Giờ gia đình tôi sắp có thêm một thành viên mới, cũng là 1 bé trai. Tương lai chắc chắn tôi sẽ rất mệt mỏi vì nhà có tận 3 quỷ sứ.

 

Tôi rất hạnh phúc và không bao giờ hối hận vì quyết định của mình. Đến tận giờ vẫn có nhiều người chọc ngoáy, buôn chuyện về gia đình của tôi. Nhưng ai nói gì kệ họ, chỉ cần chúng tôi sống vui vẻ bên nhau là được

Theo TTVN

 

Tâm sự khi có cảm xúc với single mom!

Chị 34 tuổi, là một người phụ nữ đã từng lỡ một lần đò. Lỗi là ở người đàn ông mà chị lấy làm chồng. Giờ chị đang nuôi con một mình.

Single mom  - Làm mẹ đơn thân
Single mom – Làm mẹ đơn thân

Tôi, một thằng con trai 27 tuổi, cũng đã từng yêu đôi ba lần nhưng kết quả đến giờ vẫn là một mình.

Tình cờ gặp chị, cảm giác rất lạ, hình như chưa xuất hiện bao giờ. Rồi thân nhau. Cho đến giờ khi biết nhiều hơn về chị tôi càng cảm thấy mình phải có một trách nhiệm gì đó với chị. Cũng không biết tại vì sao mà lại xuất hiện cảm giác đó nữa.

Chị nói với tôi là chán ghét và ghê sợ đàn ông. Trạng thái tâm lý đó cũng là do người chồng trước kia mang lại cho chị.

Tìm hiểu thêm tôi nhận thấy hầu như những mẹ đơn thân đều có thái độ phòng ngừa và xù lông nhím lên đối với những người tán tỉnh hoặc có ý định gì đó vượt quá giới hạn.

Càng tìm hiểu nhiều về single mom tôi lại càng không dám thể hiện nhiều ra bên ngoài bởi tôi biết phụ nữ khá nhạy cảm, đặc biệt là chị.

Tôi luôn cố kìm mình lại không thể hiện nhiều trạng thái, cảm xúc ra ngoài. Chỉ làm một người đàn ông đi song song với chị, giúp đỡ mọi thứ khi chị cần.

Không biết làm vậy có đúng không, nếu một ngày nào đó chị phát hiện ra được thì tôi cũng không biết phải xử lý thế nào.

Phân vân, lo lắng… cảm xúc lẫn lộn

 

Theo 100o.oman

Em là single mom đang mang thai 27 tuần mong được chia sẻ và giúp đỡ

Em hiện tại là single mom, ở TPHCM và đang mang thai baby được khoảng 27 tuần rồi ạ. Thời gian vừa qua lúc nào cũng chỉ có một mình, biết bao khó khăn và đau buồn, nhưng nghĩ đến con yêu nên em vẫn cố gắng giữ vững tinh thần từng ngày để con phát triển khỏe mạnh và vui vẻ Thời gian đầu khi phát hiện có thai em đã vật vã một thời gian dài vì áp lực từ phía gia đình em, mẹ em và cả bố của bé nữa đều bắt ép em phải bỏ thai, nhưng cho dù như thế nào em vẫn kiên quyết giữ con lại, vì em nghĩ cho dù mình có như thế nào thì con vẫn chỉ là 1 đứa trẻ không có tội gì cả, em không muốn đối xử với con mình như thế (cứ nghĩ tới là thấy đau lòng rồi ạ). Từ ngày đầu tiên có bé tới giờ, chưa 1 lần nào em được ai hỏi thăm hay hướng dẫn về cách chăm sóc mẹ và bé khi mang thai và cả những kiến thức cơ bản nhất về có thai và sinh đẻ em đều tự mình học hỏi qua mạng và sách vở. May mắn là sức khỏe của 2 mẹ con rât ổn định, em lên kí ít lắm nhưng lần nào đi khám bs cũng khen con khỏe hihi. Vượt qua gần 7 tháng nay tuy buồn nhiều hơn vui nhưng em vẫn chưa một ngày hối hận vì quyết định này.

Single Mom
Single Mom – Làm mẹ một mình – Ảnh minh họa

Chỉ có một vấn đề làm em hoang mang và lo đến mất ăn mất ngủ, vì ngay khi phát hiện có thai cũng chính là thời điểm em vừa nghỉ việc ở công ty cũ với ý định nghỉ ngơi khoảng 1 tháng và sau đó tìm 1 công việc khác tốt hơn, lúc đó lương em cũng khoảng 10tr, nhưng vì chưa có con nên còn ham hố phấn đấu quá, bây giờ thì lại ngồi hối hận và tiếc nuối kinh khủng. Lúc đó có thai rồi thì chẳng công ty nào chịu nhận nữa và em cũng không muốn giấu employer về việc mang thai của mình, nhỡ người ta nhận mình vào làm có vài tháng mình lại phải nghỉ sanh con thì cũng khó cho người ta quá. Em nghĩ thế nên 2 mẹ con em đã lăn lóc ở nhà ăn dầm ngủ dề từ cuối năm ngoái đến giờ đấy ạ. Những khoản tiền tiết kiệm của em dùng để lo mua sữa bầu và đi khám thai với mua thuốc từ từ cũng đã sắp hết rồi (em không có kinh nghiệm gì và cũng không quen bác sĩ nào nên toàn đâm đầu vào khám ở bên Phụ sản quốc tế thôi, một phần vì gần nhà, nhưng lần nào cũng hết tầm 1 triệu là ít cả tiền khám và thuốc hic hic) bây giờ nghĩ lại thấy cũng tiếc tiếc và đâm ra lo quá thôi vì sắp tới chắc là còn cần nhiều hơn thế nữa phải không ạ? Bên gia đình ông bà ngoại cũng không chịu lo giúp em 1 phần nào cả, chỉ bảo em tự làm thì em tự chịu… em cũng buồn ghê nhưng ko biết phải làm gì.. em đang hoang mang quá vì cái gì cũng tới tay mình tự lo.

Các mẹ có kinh nghiệm ơi có thể chia sẻ với em xem làm cách nào có thể tiết kiệm được tối thiểu chi phí cho những ngày sắp tới và khi đi sanh bé thì nên sanh ở đâu cho tiết kiệm ạ? Em cũng chưa dám mua sắm gì cho bé cả, vì cứ loay hoay mãi chả biết cái gì cần cái gì không cần trong khi kinh tế lại đang ko dư dả như trước nữa các mẹ nào nếu biết có thể chỉ cho em chỗ mua đồ cho con giá ok một chút không? mua sắm cho con trong khoảng 1-2 tháng đầu thì cần khoảng bao nhiêu tiền là vừa đủ các mẹ nhỉ? hoặc có mẹ nào có nhu cầu thanh lí đồ bé thì cho em biết với ạ, em 27 tuần rồi nhưng siêu âm bs vẫn ko nói là bé trai hay bé gái, lần nào cũng chỉ bảo nằm khép ko nhìn được… nhưng em nghĩ vài tháng đầu thì cũng không phân biệt đồ bé trai hay gái nhiều quá đâu các mẹ nhỉ? em cũng định bụng bé được khoảng 3 tháng thì chắc phải lăn đi làm lại thôi vì cũng ko muốn con phải sống thiếu thốn, nhưng không biết lúc đó tình hình sức khỏe mình thế nào và không biết nhờ ai chăm cho bé nữa, các mẹ có cao kiến gì không ạ?

Em mong nhận được chia sẻ và lời khuyên từ mọi người ạ. Em xin cảm ơn các mẹ lắm lắm

 

Baby Tulip

Rể thảo

Anh xuất thân từ một gia đình bề thế, em chỉ là một cô gái ngoại thành nghèo khó. Quyết định “ở rể”, anh chấp nhận sự “tẩy chay” của những người ruột thịt.

Rể thảo
Rể thảo – Ảnh minh họa

Với anh, yêu vợ là yêu cả gia đình nhà vợ. Ba vợ bị dị tật bẩm sinh, sức khỏe kém, trụ cột kinh tế thuộc về mẹ. Mẹ buôn gánh bán bưng, tảo tần cũng chỉ đủ sống qua ngày. Vợ anh theo chồng mà không đành lòng bỏ cha mẹ luôn ốm đau khiến anh thấy áy náy. Anh quyết định ở rể là muốn phụ một tay chăm lo cho cuộc sống những người thân bên vợ, dù bị cha mẹ ruột phản đối, thậm chí dọa “từ”. Cha mẹ vợ thì hạnh phúc khi có một chàng rể hiếu thảo, nhưng không khỏi ngại ngùng vì gia đình mình quá nghèo, con rể phải vác thêm gánh nặng trên vai. Nhìn anh tranh thủ làm thêm ngoài giờ, mang cả việc công ty về nhà làm để kiếm thêm thu nhập, em vừa thương anh, vừa mặc cảm mình nghèo đã khiến anh vất vả. Có anh về, nhà cửa được nâng cấp, nhiều vật dụng tiện ích xuất hiện trong nhà, ba mẹ vui và hãnh diện lắm. Anh thay ba làm những việc nặng nhọc giúp mẹ, lo lắng trong ngoài như người con trai cả.

 

Ở rể không có nghĩa là “mọc rễ” bên nhà vợ. Anh vẫn dành thời gian chăm sóc ba mẹ ruột, dù những việc anh làm không thể xoa dịu “nỗi đau” của cha mẹ anh khi con mình ở rể. Xưa nay người ta định kiến việc ở rể vì nhiều lý do, nhưng anh chấp nhận ở rể đơn giản vì nhà vợ neo người, hoàn cảnh khó khăn. Có anh về, ba vui lắm. Ba có người để đánh cờ, cùng xem và bàn luận về những trận bóng đá. Thỉnh thoảng hai cha con bày bàn nhậu, nói đủ chuyện trên trời dưới đất. Thấy ba vui và có vẻ mãn nguyện, em và má cũng vui lây. Tuy vậy, nỗi ray rứt lớn nhất của ba là “người ta cưới dâu, chứ ai lại đi… bắt rể”, dù ba không hề chủ động làm điều đó. Anh hiểu lòng ba và luôn khẳng định đó là việc làm tự nguyện của anh, động viên ba mẹ là một ngày rất gần ba mẹ anh sẽ hiểu, thông cảm cho anh và cho gia đình nhà vợ.

Khi về với gia đình mình, anh hết lời khen ngợi ba mẹ vợ, nói hộ nỗi lòng không muốn “bắt rể” của ba vợ, rằng họ cảm thấy áy náy, có lỗi rất nhiều với gia đình mình… Trước thực tế đó, cảm nhận của vợ là: ba mẹ hai bên đều không khổ sở và mỏi mệt bằng chồng, anh luôn phải nỗ lực vượt qua bản thân, tìm cách để hai bên gia đình xích lại gần nhau, hiểu và thông cảm cho nhau hơn. Đó không phải là việc làm dễ dàng hay một sớm một chiều. Em chẳng biết làm gì giúp anh ngoài việc cố gắng làm một cô con dâu tốt, để những việc làm của anh trong mắt ba mẹ là có lý, là đúng đắn và ý nghĩa.

“Có công mài sắt, có ngày nên kim”. Anh đã “địu” được ba mẹ qua nhà em. Hai bên gia đình đã ngồi lại với nhau, có những phút giây vui vẻ cùng nhau. Ba mẹ anh đã nhận ra việc con trai mình đã làm là đáng trân trọng, sau một thời gian dài họ phản đối.

 Nguyên Sa / PNO

Chú chưa kịp kéo khóa quần kìa!

Anh chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhìn xoáy sâu vào khuôn mặt xinh đẹp và quen thuộc nhưng giờ đang lảng tránh anh của vợ rồi quay sang chậm rãi nói từng từ với cậu thanh niên kia: “Chú chưa kịp kéo khóa quần kìa!”.

Khóa quần của chú chưa kịp kép kìa
Cái ngày anh bắt tận tay chị và bồ hú hí tại nhà riêng của chàng “phi công” kia, thế giới trong anh như sụp đổ (Ảnh minh họa).

Vậy là chị ngoại tình thật. Chị đã cắm lên đầu anh một chiếc sừng to tướng. Điều mà anh dù có nằm mơ cũng không bao giờ có thể nghĩ tới. Chị ngoan hiền, xinh đẹp và giỏi giang, anh tin vợ đến mức độ gần đây đã quên đi việc refesh lại tình cảm của hai người. Vậy là chị ngoại tình với một cậu thanh niên kém chị đến vài tuổi, người luôn quan tâm, săn đón và cho chị những phút giây hạnh phúc ngất ngây.

Cái ngày anh bắt tận tay chị và bồ hú hí tại nhà riêng của chàng “phi công” kia, thế giới trong anh như sụp đổ. Anh chàng kia ra mở cửa mà áo quần còn xộc xệch. Chị ở trong nhà, đầu tóc chưa kịp chải lại.

Chỉ cần liếc qua anh đã thấy chiếc khóa quần của cậu thanh niên kia chưa kịp kéo lên. Anh chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhìn xoáy sâu vào khuôn mặt xinh đẹp và quen thuộc nhưng giờ đang lảng tránh anh của vợ rồi quay sang chậm rãi nói từng từ với cậu thanh niên kia: “Chú chưa kịp kéo khóa quần kìa!”.

Rồi anh bỏ về, thản nhiên và bình tĩnh. Nhưng đó chỉ là anh cố tỏ ra cho hai người đó thấy. Khuất khỏi tầm mắt họ, anh không tự chủ được nữa. Cả người run bần bật, tưởng chừng không thể đứng vững. Có ai biết, lúc ấy anh muốn lao đến đấm nát mặt kẻ đã lên giường với vợ mình, muốn gào lên với vợ câu hỏi đang làm anh cồn cào: “Tại sao? Tại sao?….”.

Trong anh sôi sục ý muốn trả thù những kẻ đã phản bội và làm anh đau đớn dường này. Anh muốn phá đi tất cả để xây lại từ đầu. Bình thường anh là một người điềm đạm nhưng anh tin giờ anh khó có thể làm được những điều đó. Bởi con người ta lúc bị dồn vào đường cùng có thể trở nên rất nguy hiểm.

Anh lang thang vô định trên phố, bước chân đưa anh đến một quán rượu. Anh để bản thân đắm chìm trong men say, hy vọng tìm quên những nỗi đau đang dày xéo trái tim mình.

Anh chị yêu nhau từ hồi đại học, trước khi cưới đã có 4 năm yêu đương lãng mạn với bao kỉ niệm đẹp. Cưới nhau được gần 5 năm, có cô con gái nhỏ năm nay gần 4 tuổi, gia đình lúc nào cũng êm ấm. Hai vợ chồng yêu thương nhau, cùng nhau chung vai vun đắp cho tương lai.

Anh thừa nhận gần một năm nay anh mải mê làm ăn, chẳng còn quan tâm để ý đến những cảm xúc, suy nghĩ và chia sẻ với vợ. Cứ nghĩ mình chỉ cần kiếm được nhiều tiền là đủ. Điều đó làm chị cô đơn và chán nản… Lỗi một phần là do anh.

Nửa đêm, điện thoại anh đầy ắp cuộc gọi nhỡ và những tin nhắn của chị. Chị hỏi anh đang ở đâu, đang làm gì. Chị dặn anh không tha thứ cho chị cũng được nhưng mong anh đừng làm gì tổn hại đến mình!

Đọc những dòng chị nhắn, anh khóc – những giọt nước mắt hiếm hoi của người đàn ông nhưng một khi đã rơi thì cho thấy tổn thương trong lòng nặng nề và bị dồn nén. Sao vợ chồng anh lại đến nông nỗi này khi hai người vẫn còn yêu nhau nhiều như vậy?

Giờ đây anh còn yêu vợ vô cùng nhưng lại không biết cách nào để có thể quên được chuyện đang ám ảnh tâm trí mình. Có lẽ càng yêu nhiều thì càng khó tha thứ và quên?

Một phần con người trong anh đang lên tiếng thúc giục anh: “Ly hôn đi! Kiếm vợ khác! Hãy cho cô ta một bài học vì tội dám cắm sừng chồng!”. Nhưng một con người khác lại nỉ non: “Suy cho cùng thì lỗi cũng có phần tại anh mà, phải không? Cô ấy còn rất yêu anh, chỉ là một phút yếu lòng khi cô đơn thôi. Hãy tha thứ cho cô ấy một lần, hai người hãy làm lại, rồi sẽ hạnh phúc hơn xưa…”.

Đầu anh muốn nổ tung vì những day dứt, giằng xé và đấu tranh nội tâm. Hai luồng ý kiến chẳng cái nào chịu nhường cái nào, liên tục đưa ra những lí lẽ để biện luận cho quan điểm của mình. Tinh thần anh mệt mỏi rã rời, anh vẫn chẳng thể quyết định được mình phải làm thế nào mới phải. Và anh để mặc cho trái tim tự chọn lựa.

Trái tim anh muốn tha thứ cho vợ, muốn cùng chị xây dựng lại từ đầu, vì anh còn yêu chị rất nhiều. Lúc này đây anh thật sự muốn gột bỏ và quên tất cả. Anh muốn coi chuyện đó như một giấc mơ để khi tỉnh dậy chị vẫn là chị của ngày xưa và người thứ 3 ấy chưa từng tồn tại trên đời.

Hạnh phúc gia đình anh không đáng bị vứt đi một cách đơn giản như vậy. Tương lai của con gái anh, gia đình của con anh xứng đáng được cố gắng cứu vãn. Anh có thể chôn vùi lòng tự ái, ngồi nhìn nhận lại tất cả các vấn đề với chị để xây dựng lại những năm tháng đầm ấm yêu thương đã từng có khi xưa.

Không ai muốn gia đình mình tan vỡ, dù là đàn ông hay đàn bà, dù là người phản bội hay người bị phản bội. Không ai muốn con cái mình phải chịu những mất mát, những rủi ro, có cả bố lẫn mẹ sẽ mang lại cho con cái sự bình yên và bảo vệ tốt nhất. Con gái của anh chị chính là sợi dây ràng buộc vĩnh viễn giữa hai người, là cơ hội để anh và chị xây dựng lại gia đình một cách vững chắc.

Không có hạnh phúc nào mà lại không phải hy sinh và chẳng ai quyền hủy hoại cuộc sống của anh và con gái anh cả. Anh sẽ chiến đấu với những kẻ có âm mưu phá hoại gia đình anh và chiến đấu với chính bản thân mình để xây dựng lại cuộc đời anh, cuộc đời chị và vun đắp cho tương lai của con.

Qua đêm nay, sáng mai về anh sẽ nói với vợ rằng anh yêu chị không điều kiện, sẵn sàng tha thứ cho chị. Chỉ cần chị còn tha thiết với gia đình, anh sẽ nguyện quên đi tất cả, đón nhận chị trở về.

Biết rằng quên là rất khó, nhưng anh sẽ cố, cố hết sức. Cho vợ một cơ hội cũng chính là cho mình một cơ hội. Thời gian sẽ là phương thuốc mầu nhiệm mà chúng ta có thể cùng nhau sửa chữa lỗi lầm.


Dù đã tự tay xé bỏ tờ đơn ly hôn, và tha thứ cho chồng, chị Duyên – một người vợ từng bịchồng phản bội vẫn chưa thể xoá đi được những nỗi đau trong lòng.

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống