Nỗi đau âm ỉ khi bị xâm hại tình dục năm 10 tuổi

Đêm về, để chìm vào giấc ngủ đối với tôi là điều không dễ dàng, sáng thức dậy gối ướt, mắt sưng là chuyện bình thường. Đến bao giờ tôi quên được nỗi dằn vặt hàng đêm khi nghĩ đến thân xác mình bị xâm hại bởi gã đàn ông hung bạo?

Tôi năm nay 24 tuổi, có bạn trai gần 5 năm, gia đình tôi không được hạnh phúc vì luôn gặp khó khăn trong vấn đề tài chính, sự khó khăn đó đã bắt nguồn từ nhiều năm trước. Gia đình rời quê hương vào Tây Nguyên lập nghiệp khi tôi vừa bi bô tập nói, cả nhà phải ở nhờ, làm thuê cho một người bà con của ba. Cuộc sống vất vả nhưng tôi thấy vui vì được ở một vùng đất mới, không lũ lụt như ở quê nhà.

8 tuổi, người cô trong họ hàng ba bán cho mảnh đất giá 25 triệu nhưng không làm giấy tờ với lý do cho trả góp khi nào trả hết nợ làm giấy tờ sau. Nhà tôi tin cô như chính chị ruột của mình, cũng vì nhà cô là gia đình cách mạng được nhiều người biết và tôn trọng, đặc biệt là ba. Chưa bao giờ ba có ý định thúc giục cô phải làm giấy tờ. Suốt 4 năm trời ba mẹ tôi làm không công cho gia đình cô một cách phụ thuộc và trả ơn, nào gặt lúa, làm rẫy hay bất cứ công việc trong vườn nhà đều một tay ba mẹ làm vì vợ chồng cô cũng lớn tuổi.

Nhà cô có một người con trai, tôi nhớ lúc ấy anh ta hơn 20 tuổi. Mọi chuyện có lẽ đã suôn sẻ nếu như không có chuyện đó. Chuyện xảy ra khi ba mẹ đi tưới cà phê trong rẫy phải ở lại qua đêm, tôi ở nhà một mình, đó là hè chuẩn bị tôi vào lớp 5. Anh con trai cô sang chơi, cũng như bình thường tôi ngồi học bài và ngủ thiếp đi trên bàn. Cảm giác có người bế mình đặt lên giường, tôi vẫn ngủ mê man, khi bị sàm sỡ, tôi bừng tỉnh giấc, hắn ngay lập tức bịt miệng tôi lại “Mày mà la tao đòi lại nhà, đuổi nhà mày ra đường hết”. Tôi im lặng, một sự im lặng trong đau đớn. Hắn ta ra về không quên đưa ánh mắt đầy đe dọa, tôi vội vã ra sau nhà rửa mà không dám bật điện.

Sáng hôm sau mẹ về, tôi đã ôm chầm lấy mẹ khóc, tôi có nên nói không? Ba mẹ làm cực khổ không công chỉ ao ước có căn nhà để ở, dù là nhà ván có những đêm gió mưa xen qua những kẽ hở, mẹ phải lấy thau đặt mấy góc nhà. Tôi đã chọn cách im lặng vì sợ gia đình bị đuổi đi, bởi nhà cô chỉ có một đứa con duy nhất, lẽ nào cô không bênh vực mà đuổi nhà tôi đi thật?

Cứ như thế, bao nhiêu lần ba mẹ vắng nhà qua đêm là bấy nhiêu lần tôi bị đè ra trên chiếc giường của gia đình để làm chuyện đó. Tôi đau đớn, tủi thân, chỉ biết vùi khóc. Tôi còn nhớ có lần hắn dùng hai tay bóp mạnh miệng tôi, không quên đe dọa “Mày mà nói là ra đồng mà ở nha”. Tôi gật đầu không dám nhúc nhích.

Đỉnh điểm của câu chuyện là năm tôi chuẩn bị lên lớp 8, đêm đó ba đi đám cưới họ hàng xa nhà không về, hai mẹ con ôm nhau ngủ ngon lành, tôi bỗng nghe tiếng mẹ chửi ai đó là đồ mất dạy, tôi nhận ra hắn qua ánh đèn ngủ mờ mờ, mẹ gọi tôi dậy, nhưng sự sợ hãi đã khiến tôi giả vờ ngủ trong cơn mơ. Đến sáng hôm sau khi ba về, mẹ nói “Đêm qua thằng Minh mò sang nhà mình, lột đồ tôi, may mà tôi tỉnh dậy kịp, trói tay nó mà nghĩ tình họ hàng cho nó về, đợi ông về qua gặp chị nói chuyện”.

Ba mẹ tôi qua nhà cô, không rõ đã nói chuyện gì nhưng gia đình cô sau đó nói gia đình tôi là thứ vong ơn bội nghĩa, không biết phép tắc xử sự, dám bịa đặt chuyện đứa con trai có ăn có học làm chuyện không hay. Tôi đã thấy mẹ khóc rất nhiều, có lẽ nỗi đau trong mẹ còn lớn hơn nỗi đau của tôi những năm qua đã chịu đựng.

Gia đình tôi bị đuổi đi thật, không tiền, không nhà, ba mẹ rơi vào cảnh sáng cãi nhau, chiều đánh lộn. Tôi nhiều lần muốn nói ra sự thật để ba mẹ dỗ dành, nhưng nói ra để được gì khi sự thật trong mắt nhiều người chúng tôi cũng chỉ là kẻ bội ơn? Ba mẹ vay tiền mua được căn nhà nhỏ trong hẻm, tôi cảm giác từ nay mình sẽ quên hết, không còn chịu đựng hay nhớ đến những nỗi đau dằn vặt ấy nữa.

Cuộc sống dường như không buông tha cho gia đình tôi, họ hàng có những người ác miệng không rõ sự tình, chỉ muốn lấy lòng nhà cô để được nhờ vả. Dượng, chồng cô quen biết người có chức quyền, có lẽ tiếng nói sẽ có giá trị hơn ba mẹ tôi, những người phơi nắng dầm mưa. Kinh tế gia đình tôi cứ trượt dài như xuống dốc, mua được chiếc máy cày cho ba chở hàng thuê thì nay hư, mai sửa, cà phê khi thu được thì mất giá, lúc được giá lại mất mùa.

Ba lại một lần nữa tin lời người ta, vay 100 triệu mà không bàn với mẹ để mua xe tải nhỏ, những tưởng sẽ thay đổi cuộc sống khá hơn. Chạy được 3 tháng thì phát hiện ra dưới lớp sơn bóng bẩy phụ tùng đã rã rời, bán lại tính cả tiền sửa chữa, gia đình tôi mang khoản nợ gần 200 triệu. Từ đó trở đi, suốt những năm tôi vào Sài Gòn học, mỗi lần gọi điện thoại về nhà là giọng mẹ nức nở, khóc cho số phận, khóc cho những chiều người ta kéo đến nhà đòi nợ. Có năm tết đến, tối 30 còn có người đến nhà đòi tiền, tết năm đó đầy nước mắt.

Học năm 2, tôi có bạn trai, gia đình tôi cũng biết, những tưởng nỗi đau trong quá khứ đã qua. Tình yêu qua hơn 2 năm thử thách, tình cảm chúng tôi càng gắn bó thêm, chuyện quan hệ tình dục là điều không tránh khỏi, cả hai đều tự nguyện. Sau đêm đó, trên tấm ga trải giường màu trắng đã không có vết màu đỏ, tôi đã khóc nức nở, nhìn bạn trai mình sợ hãi, anh sẽ nghĩ gì về tôi, có cho tôi là loại con gái hư đốn không?

Tôi đã thành thật kể cho bạn trai nghe, đúng như tôi mong đợi, anh không chửi bới hay ghê sợ, ôm tôi vào lòng và bảo “Chỉ 10 tuổi mà em nghĩ đến gia đình, sợ bị đuổi đi mà em im lặng cho đến bây giờ. Anh thương em không hết sao trách em được, kẻ đáng trách là thằng cha kia, mình sẽ quên đi chuyện này nha em”. Sau chuyện đó, tôi càng yêu anh bao nhiêu thì càng tự trách mình bấy nhiêu, có những đêm cầm con dao đặt lên mạch máu muốn cắt cho chết đi, nhục nhã, nhưng chết đi rồi ai sẽ làm để trả nợ phụ ba mẹ, chính điều đó đã động viên tôi đi tiếp.

Sau những năm vừa học vừa làm thêm buổi tối, tôi đã có công việc ổn định, thu nhập mỗi tháng được hơn 5 triệu, gửi tiền về phụ gia đình 3 triệu nhưng lãi mẹ đẻ lãi con, mẹ bảo không biết đến khi nào gia đình mới hết nợ. Ba tôi tối nào cũng tìm đến men rượu để mong ngủ được mà quên đi chuyện nợ nần, mẹ hay cằn nhằn và xung đột cứ xảy ra kéo gia đình tôi xa dần cái gọi là hạnh phúc. Thỉnh thoảng về quê, lại nghe người trong họ hàng nói chuyện gia đình tôi, những trận đòn ba đánh mẹ, những lời trách móc mẹ dành cho ba, tôi chỉ biết lặng im nghe mà lòng thắt lại.

Đã biết bao lần khuyên giải cha mẹ mà có được đâu, chén vỡ có dán lại bao nhiêu lần rồi cũng vỡ ra. Tôi chán nản, chuyện có vui gì để kể cho người khác, cứ ngậm ngùi đi làm, tiết kiệm hết sức để gửi tiền trả dần những khoản nợ. Lòng bảo quên nhưng không dễ gì quên được, mỗi lần ở bên bạn trai là lòng tôi đau, lại càng thù hận khi về quê vô tình gặp gia đình người từng hại tôi. Hắn ta lập gia đình, có 2 đứa con một trai một gái, vợ làm giáo viên cấp ba, từng là cô giáo tôi, chồng làm cán bộ xã, sống trong căn nhà vào bậc giàu của xã. Ba mẹ tôi đã quên đi chuyện ngày trước, thậm chí khi dượng mất, nghĩa tử là nghĩa tận, chính ba đưa linh cữu, đào huyệt xây mộ phụ gia đình cô không một lời trách móc, ra ngoài đường vô tình gặp mẹ, cô cúi đầu lảng sang hướng khác. Là nhục nhã hay vô tình?

Mỗi đêm về, để chìm vào giấc ngủ đối với tôi là điều không dễ dàng, có hôm sáng thức dậy, gối ướt, mắt sưng là chuyện đình thường. Mong ước của tôi lúc này là có khoản tiền để tiếp tục học liên thông đại học, nhưng mẹ bảo tôi đi học thì ai lo, ai phụ mẹ trả nợ? Tôi đành gác lại việc học mà thèm thuồng nhìn bạn bè bước lên bục nhận bằng cử nhân, học ngoại ngữ, học những gì mà các bạn ấy thích.

Còn tôi, đến bao giờ quên được nỗi dằn vặt mỗi đêm khi nghĩ đến thân xác mình bị xâm hại bởi gã đàn ông hung bạo? Đến bao giờ gia đình tôi sẽ trả hết nợ nần, tôi được học cho thỏa ước mơ của mình? Đến lúc nào tôi không cảm thấy tội lỗi khi ở bên người yêu thương dù anh không trách móc? Người ta thường bảo luật nhân quả không trừ một ai, vậy tại sao gia đình hắn ta vẫn ngày một giàu hơn, đất cho thuê, đất bán, đất kinh doanh, còn gia đình tôi vẫn khó khăn với từng bữa cơm, ba mẹ thay nhau đau ốm phải vào Sài Gòn chữa trị?

Tôi phải làm gì, có nên kể sự thật với ba mẹ, có nên trả thù chuyện đã cũ? Có nên gặp vợ hắn ta, cô giáo cũ của tôi để nói hết những điều đau đớn trong lòng? Mong mọi người hãy giúp để tôi sống tiếp và không ngừng hy vọng rồi cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn. Chân thành cảm ơn!

Thảo

Mất trinh, tôi vẫn được chồng yêu

Chồng tôi bảo, cái quan trọng nhất của người phụ nữ không phải là trinh tiết mà là tính nết và tình yêu…

Mất trinh chồng vẫn yêu
Chồng tôi bảo, cái quan trọng nhất của người phụ nữ không phải là trinh tiết mà là tính nết và tình yêu…

Tôi là một người phụ nữ mất trinh, và cũng đã lấy chồng, nhưng cuộc sống vợ chồng tôi vẫn vô cùng hạnh phúc, chồng tôi vẫn yêu tôi, trân trọng tôi.

Tôi xin kể câu chuyện của mình, vợ chồng tôi cưới nhau đã được 5 năm, có một đứa con. Trước khi lấy chồng, tôi cũng trải qua 2 mối tình, tất nhiên, mối tình nào với tôi cũng có sex. Khi gặp chồng tôi và yêu anh ấy chúng tôi cũng “quan hệ” trước khi cưới.

Tôi cũng không giấu giếm chuyện trước đây mà rất thẳng thắn với chồng rằng tôi chẳng còn trinh tiết, nên nếu anh cần một người con gái trinh tiết cho đến tận đêm tận hôn thì chúng tôi nên chia tay. Nghe tôi nói thế, chồng tôi cười lớn và bảo, thời đại này ai còn soi mói trinh tiết của phụ nữ nữa mà em phải lo. Chồng tôi bảo, cái quan trọng nhất của người phụ nữ không phải là trinh tiết mà là tính nết và tình yêu của họ dành cho người đàn ông như thế nào.
Chúng tôi cưới nhau, và sống với nhau đến nay đã được 5 năm, chưa bao giờ chồng tôi nhắc đến chuyện trinh tiết với vợ. Anh ấy vẫn rất yêu thương, tôn trọng tôi.
Mấy hôm nay đọc chủ đề trinh tiết, tôi mở ra cho chồng cùng xem, đọc bài biết của anh Khang, Tuấn, Man,… chồng tôi cười và bảo: Mấy thằng đàn ông dỗi hơi. Thế ký 21 rồi không lo làm ăn, phấn đấu để lo cho vợ, cho con cuộc sống đủ đầy, sung túc lại cứ đi săm soi trinh với cả tiết của vợ.
Trinh tiết thì có mài ra được mà ăn không? Tất nhiên là không rồi. Trinh tiết mất đi rồi có lấy lại được không?. Tất nhiên là không rồi?. Đay nghiến trinh tiết có làm cho bạn hạnh phúc không?. Tất nhiên lại càng không?. Trinh tiết có hủy hoại hạnh phúc gia đình bạn không?. Có!
Bấy nhiêu câu hỏi và câu trả lời đủ để thấy rằng, đay nghiến trinh tiết với vợ chẳng có ý nghĩa gì, thậm chí nó còn làm cho con người ta thêm đau khổ.
Thanh

Vợ mê facebook, ngại “yêu” chồng

Chỉ vì facebook mà vợ tôi quên luôn cả trách nhiệm làm vợ với chồng. Mỗi khi tôi động vào người là cô ấy kêu mệt…

Vợ mê facebook quên chồng
Chỉ vì facebook mà vợ tôi quên luôn cả trách nhiệm làm vợ với chồng. Mỗi khi tôi động vào người là cô ấy kêu mệt…

Tôi chưa bao giờ tâm sự chuyện riêng của mình lên báo chí hay các trang mạng xã hội. Nhưng thời gian gần đây tôi cảm thấy buồn và bức xúc quá, tôi quyết định viết lên đây những dòng này để xin ý kiến độc giả.

 

Vợ chồng tôi cưới nhau được 3 năm, có con 2 tuổi. Từ sau khi làm đám cưới, chuyện “vợ chồng” của chúng tôi đều diễn ra rất đều đặn, vợ tôi cũng không mấy khi từ chối đề nghị “yêu” của tôi, nhìn chung tôi cảm thấy hài lòng về khả năng tình dục của cô ấy.

Nhưng thời gian gần đây vợ tôi bắt đầu thay đổi, khoảng 1 tháng nay cô ấy đi làm về muộn. Về đền nhà thì lại chúi đầu vào chiếc điện thoại chơi facebook. Nói như mọi người bây giờ là vợ tôi ăn facebook, ngủ facebook.
Đi làm về, là cô ấy bật facebook trên Iphone rồi chat với bạn bè. Ăn cơm xong, cô ấy không dành thời gian xem ti vi hay chơi với bố con tôi như mọi khi mà giao con cho ô sin và bà ngoại, chạy ngay vào giường nằm mở facebook ra và cười một mình. Cô ấy cứ như vậy cho đến 11-12 giờ đêm, có hôm đến 1 giờ sáng mới đi ngủ. Thế mà sáng dậy, cô ấy đã lại mở facebook trên điện thoại để xem.
Ừ thì thôi, đi làm cả ngày đây cũng là cách để vợ giải trí, thư giãn, nên tôi cũng chưa có ý kiến gì. Chỉ có điều, vì facebook mà cô ấy quên luôn cả trách nhiệm làm vợ với chồng. Mỗi khi tôi động vào người vợ thì cô ấy càu nhàu, kêu là cô ấy vừa mới đi ngủ, để yên cho cô ấy ngủ để mai còn đi làm. Tính tôi thì hay tự ái, và cũng không muốn cưỡng ép vợ, nên thôi luôn. Nhưng nói thật là tôi rất bức xúc, vì nếu cô ấy thức muộn do công việc đã đành, đằng này thức muộn để chơi facebook.
Tình trạng này đã kéo dài cả tháng nay làm tôi cảm thấy mệt mỏi và ức chế vô cùng. Tôi đã nhắc nhở cô ấy nhiều lần, nhưng vợ tôi chỉ nghe rồi bỏ đấy, không thực hiện. To tiếng cãi vã thì ngại với mẹ vợ, vì mẹ vợ tôi đang ở với vợ chồng tôi để phụ ô sin chăm cháu, mà im lặng thì không chịu nổi.
Bây giờ tôi không biết phải làm cách nào để vợ quên facebook và quay lại chăm sóc chồng con nữa.
Dương

Đánh bóng

Tôi gặp chị lần đầu tiên trong chuyến đi tặng quà cho một trường tiểu học vùng ven. Ngoài sách vở và dụng cụ học tập, còn có mì gói và bánh kẹo. Tôi được phân công mua bánh kẹo, chia thành từng phần.

Nhà tôi gần khu trọ sinh viên, í ới một tiếng là các em tụm lại chia chia gói gói một buổi xong mấy trăm phần. Hàng thì tôi tìm tận gốc để mua được rẻ nhất, hỏi han một lúc thì có người cho số điện thoại của chị. Chẳng những lập tức cho tôi số điện thoại của các nhà phân phối, chị còn hỏi tôi đang ở đâu để chị đến cùng đi chọn hàng cho vui.
Đánh bóng cá nhân bằng cách bỏ bê việc nhà chồng con lo làm từ thiện
Đánh bóng cá nhân bằng cách bỏ bê việc nhà chồng con lo làm từ thiện

Khi đã quen với việc mua hàng số nhiều, tôi có kinh nghiệm là người mua không cần đi mà bên bán sẽ cử nhân viên đem hàng mẫu tới cho, sau khi đã chọn lựa và ngã giá xong, họ cho xe chở hàng đến tận nơi mình yêu cầu. Sự thuận tiện này giúp tôi cân bằng được thời gian dành cho công việc ở cơ quan, việc chăm sóc gia đình và tham gia làm từ thiện trong những khâu mà tôi có thể.

 

Chị luôn khiến tôi khâm phục vì cũng có gia đình và hai con nhỏ như tôi nhưng luôn có mặt từ A đến Z trong mọi khâu, từ đi đến tận nơi để chọn lựa hàng cho đến việc có mặt ở nơi các em sinh viên đang gói hàng kiểm tra số lượng rồi hô hào chất hàng lên xe. Chị luôn là người có mặt sớm nhất trong ngày khởi hành ở mọi chuyến đi.

 

Ai cũng khen chị, đoán gia đình chị chắc hạnh phúc lắm khi có một người vợ, người mẹ việc gì cũng làm được. Vậy mà, đùng một cái, vợ chồng chị ly thân với lý do chồng chị không thích vợ đi làm từ thiện. Đàn ông gì mà ích kỷ, mọi người trong cơ quan đều nói vậy.

 

Đứa con lớn tạm ở với cha, phần chị là đứa con trai bằng tuổi con tôi, đang học lớp 3. Muốn chia sẻ với chị nhưng tôi chẳng biết mình có thể làm được gì. Một hôm, tôi hỏi chị cần tôi giúp gì không? Chị nói, ngày mai chị theo đoàn về vùng ven tặng quà, nhờ tôi đưa đón cháu đi học giùm.

 

Lúc đó chưa có lệnh cấm chở ba nên 6g30 tôi chở con ghé ngang nhà chị để cùng đi. Thằng bé vẻ mặt ngái ngủ đứng trước cánh cổng đã khóa. Tôi hỏi: “Cháu đợi cô lâu chưa?”. Thằng bé dụi mắt: “Từ lúc mẹ đi”. Tôi sững sờ, chuyến đi khởi hành lúc 5g sáng, chị đã khóa cổng để thằng bé bên ngoài đợi tôi từ khi đó. Sợ trễ học, tôi mua vội cho thằng bé ổ bánh mì ăn sáng, và kết quả là lưng áo của tôi dính đầy nước tương và xốt cà chua, cả áo trắng đồng phục của con tôi cũng bị dính. Con tôi phụng phịu: “Con không thích cho bạn đi chung xe nữa đâu”. Thằng bé òa khóc: “Cô chở cháu tới nhà ba đi cô”. Tiếng khóc càng lúc càng to, sợ thằng bé tự tuột xuống xe nguy hiểm, tôi đành chiều theo ý nó.

 

Chồng chị nhìn lưng áo lấm lem của tôi, thở dài: “Nếu vợ tôi lại nhờ thì cô có còn muốn giúp đưa đón con tôi đi học nữa không?”. Tôi lúng túng vì cứ như thế thì cũng ngại. Chồng chị chua chát: “Nói ra thì mang tiếng nói xấu vợ, nhưng cái áo nào của tôi cũng bị dính tèm lem như vậy đó. Cứ nhân danh đi làm việc thiện rồi bỏ mặc nhà cửa. Bao nhiêu lần tôi đi làm về thấy bếp núc lạnh tanh, trên bàn chỉ có mẩu giấy “Em đi theo đoàn từ thiện ngày mai về”.

 

Để hiểu được một người thật không dễ. Không tận mắt chứng kiến thì không thể tin một người hăng hái tham gia việc từ thiện lại xử sự với con mình như thế, nhất là khi con đang thiếu vắng sự chăm sóc của cha. Một lần đưa con chị đi học, suy nghĩ của tôi về chị đảo lộn. Nếu chị vắng mặt, hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến chuyến đưa hàng đi tặng, vậy mà chị nhất định phải có mặt, cho dù…

 

Chị luôn có mặt ở tất cả các khâu chỉ vì muốn ai cũng nhìn thấy mình, khen ngợi mình tốt bụng, biết quan tâm, chia sẻ. Nhưng, làm sao có thể nồng nhiệt làm việc thiện mà lại vô cảm với chính người thân của mình?

 

Theo Nguyên Hương
PNO

27 tuổi, chưa có bạn trai có nên học tiếp bằng 2 đại học

27 tuổi không còn sớm cho việc học hành. Và khi tôi tốt nghiệp thì cũng 30 tuổi rồi, hiện tại lại vẫn chưa có bạn trai, mặc dù ngoại hình cũng ưa nhìn…

 

Văn bằng 2 đại học
Văn bằng 2 đại học – Hình minh họa

Tôi đang rất băn khoăn về tương lai nghề nghiệp của mình nên mong nhận được những lời khuyên từ các bạn.

Năm nay tôi đã 27 tuổi, tốt nghiệp ngành kỹ thuật và đi làm 4 năm. Nhưng trong quá trình học thấy không phù hợp nên sau khi ra trường, tôi xin làm bên giao nhận thuộc bộ phận chứng từ.

Thời gian trôi qua, tôi thấy công việc đơn điệu nhàm chán và không phù hợp với mình. Ngày nào tôi cũng băn khoăn, tiếc nuối về quá khứ, về việc học sai ngành nghề. Gia đình cũng không khá giả, việc muốn phát triển bản thân và kiếm tiền luôn ám ảnh tôi. Khi thấy các bạn cùng lứa tuổi phát triển trong sự nghiệp, tôi luôn có cảm giác thua kém và tự ti với bạn bè.

Hiện tại tôi đang muốn học thêm văn bằng 2 của trường Đại học Ngoại thương để sau này có cơ hội làm công việc xuất nhập khẩu như: đàm phán, thương lượng hợp đồng, làm việc với đối tác nước ngoài.

Mong muốn là vậy, nhưng cái tôi băn khoăn và tiếc nuối là: 27 tuổi thì cũng không còn sớm cho việc học hành và bắt đầu những công việc mang tính thử thách nhất là công việc xuất nhập khẩu. Những nơi trên thì đòi hỏi năng lực cao và công ty tuyển dụng nào cũng đòi hỏi ứng viên có kinh nghiệm. Và khi tôi tốt nghiệp thì cũng 30 tuổi rồi, hiện tại lại vẫn chưa có bạn trai, mặc dù ngoại hình cũng ưa nhìn.

Tuy nhiên, ở thời điểm này, việc kiếm tiền, phát triển bản thân là mối quan tâm lớn nhất của tôi, có lẽ do ám ảnh về tuổi thơ nghèo khó nên tôi luôn khát khao được làm giàu. Tôi nhận thấy chỉ có học thêm văn bằng 2 mới giúp mình đạt được nguyện vọng đó. Sự thôi thúc phát triển bản thân và cảm giác tiếc nuối, thua kém luôn song song trong con người mình, khiến cho tôi mệt mỏi ngày qua ngày.

27 tuổi, tôi chọn con đường học lại từ đầu và đến 30 tuổi mới có cơ hội thay đổi công việc, liệu như vậy có là quá muộn? Giờ tôi rất băn khoăn về điều này, mong nhận được lời khuyên chân thành từ các bạn.

 

Xương Rồng

Khi vợ “vắng” nhà…

Đã bước sang buổi chiều thứ ba, anh ngồi một mình trong căn bếp lạnh lẽo. Một quả trứng, trái cà chua, nồi cơm nấu từ sáng dành cho cả ngày. Vậy là xong bữa tối.

Chiếc bàn ăn thường ngày vốn chật chội giờ bỗng rộng thênh thang. Chén đũa dồn lại 3 ngày qua không rửa. Tất cả mọi thứ trong nhà đều phủ trùm một lớp bụi chẳng ai lau chùi. Phòng ngủ vốn là nơi gọn đẹp nhất giờ cũng bừa bộn gối chăn. Giờ anh mới biết thiếu vắng bàn tay người phụ nữ là như thế nào…
Khi vợ vắng nhà - Hình minh họa
Khi vợ vắng nhà – Hình minh họa
Anh nhớ lại mọi chuyện. Ừ, có lẽ anh sai rồi. Ai lại đi chọn bạn, chọn rượu mà bỏ vợ? Nhưng lúc đó, có cái gì giống như là lòng tự ái trào lên lấy đi mất những điều sáng suốt nơi anh. Vợ thì có thể ly dị để cưới vợ khác nhưng bạn bè chí cốt thì dễ gì tìm được trong cuộc đời này? Người ta uống rượu với bạn bè chứ có ai uống rượu với vợ đâu? Vậy thì dứt khoát phải chọn bạn để có người cụng ly đối ẩm; có người vui vẻ tăng hai, tăng ba… Vậy là anh ưỡn ngực trả lời: “Bỏ vợ chứ không bỏ bạn, bỏ rượu!”.

Lúc đó, anh thấy mình giống như một người anh hùng, còn em thì như một kẻ bại trận. Anh hả hê nhìn em gạt nước mắt, quơ vội mấy bộ quần áo rồi lên xe bỏ đi. Anh biết em về nhà mẹ. Vậy thì chẳng có gì phải lo. Về nhà mẹ thì hôm trước, hôm sau mẹ sẽ dẫn sang trả lại cho con rể quý, lo gì?

Thế nhưng, lần này mọi sự không như anh dự đoán. Mẹ không dẫn con gái đem trả lại. Hay là mẹ cũng giận? Nếu vậy thì đáng lo thật rồi. Có lẽ anh phải qua bên ấy năn nỉ thôi, bởi năn nỉ tuy có hơi… mất giá một chút nhưng còn tốt hơn là mất vợ!

Đúng là không có suy nghĩ nào thấu đáo bằng khi ta ngồi ăn cơm một mình trong bếp nhà ta với những món ăn nhạt nhẽo, chán phèo không hề có chút gia vị thương yêu nào trong đó…

Nhật Minh

Vì em là Nguyệt…

Lãnh tháng lương đầu tiên, thay vì đưa hết cho mẹ như cách người khác hay làm, tôi lại đưa cho Nguyệt. Tôi bảo em: “Thích gì thì cứ mua sắm thoải mái đi”. Nhưng em lắc đầu: “Em không cần đâu, anh cứ giữ đó, sau này có chuyện gì thì có mà xài”.

Và em vẫn ngày ngày đẩy chiếc xe đi bán trái cây dạo kiếm những đồng tiền lời nhỏ nhoi để lo cho người cha già bị bệnh nằm một chỗ mấy năm nay. Những đồng tiền nhỏ nhoi ấy mấy năm qua cũng đã cho tôi cơm áo no đủ để hoàn thành tâm nguyện học hành. Tôi thấy mình thật may mắn khi gặp được Nguyệt giữa cuộc sống đầy bon chen, tranh giành này. Lòng tự nhủ, bao giờ ăn học thành tài, có công ăn việc làm ổn định, tôi sẽ bù đắp cho em.

Tôi đã thực hiện tâm nguyện ấy bằng cách đưa cho em tháng lương đầu tiên của mình. Nhưng em đã từ chối. Em bảo rằng, làm con, trước tiên phải lo cho cha mẹ. Em biết gia đình tôi ở quê còn rất khó khăn. Mẹ tôi lại nay đau, mai yếu. Em bảo những gì em làm cho tôi bao nhiêu năm qua chẳng qua chỉ là tình cảm giữa những con người nghèo khó với nhau chứ em không dám nghĩ đến việc sẽ lấy tôi làm chồng bởi em dốt nát, thấp hèn.

Lần đầu tiên khi nghe em nói đến mấy từ “dốt nát, thấp hèn” tôi đã cười trong bụng cho rằng em nghĩ quẫn. Thế mà sau này, khi đã đi làm, sống trong môi trường mới toàn những người học cao, hiểu rộng, tôi thấy đúng là giữa tôi và em có một khoảng cách vô hình. Tôi thuê nhà ở riêng, dần dần ít lui tới xóm trọ của em, không còn hứng thú với những món ăn em nấu vào những ngày cuối tuần… Và rồi tôi quên em lúc nào không hay…

Giờ nghĩ lại, có lẽ tôi quên Nguyệt từ khi Lan xuất hiện. Cô bạn đồng nghiệp xinh đẹp, duyên dáng kề cận hằng ngày đã làm lu mờ hình ảnh cô gái nghèo lam lũ đã đi cạnh tôi suốt 4 năm ở mái trường đại học và gần 2 năm sau khi ra trường. Tôi không gặp, không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn của em. Tôi muốn Nguyệt mặc nhiên chấp nhận một sự lãng quên khi tôi đã bước vào môi trường mới. Những tin nhắn của em thưa thớt dần rồi thôi hẳn. Thú thật, khi thấy tin nhắn của em, tôi không hề mở ra đọc mà vội vàng bấm xóa. Tôi không muốn có bất cứ một vướng bận nào về khoảng thời gian có em trong đời…
Vì em là Nguyệt
Vì em là Nguyệt – Hình minh họa
Rồi tôi cưới vợ. Tất nhiên là tôi cưới cô đồng nghiệp xinh đẹp đang kề cận mỗi ngày. Vợ tôi là người rất biết ăn ngon, mặc đẹp, biết tận hưởng những thú vui của cuộc sống, biết chiều chồng.
 Điều duy nhất nàng không biết là vào bếp nấu những bữa ăn ngon hoặc giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng. Tất cả những thứ ấy tôi đều phải làm. Tôi vui vẻ làm và thấy hạnh phúc khi vợ tôi hài lòng. Đổi lại, tôi chỉ mong nàng sinh cho tôi một đứa con vì mẹ tôi tuổi ngày càng cao, bà cụ muốn thấy cháu nội đích tôn trước khi nhắm mắt lìa đời… Thế nhưng Lan từ chối thẳng thừng: “Em chưa muốn vướng bận”. Tôi hết năn nỉ lại giận hờn nhưng cũng chẳng làm vợ tôi xiêu lòng. Riết rồi tôi không dám về quê vì sợ mẹ tôi lại hỏi han, thúc giục.

Tôi cưới vợ 10 năm nhưng căn nhà vẫn lạnh lẽo vì không có tiếng bi bô của con trẻ. Tôi và Lan như hai người bạn, trừ khi lên giường thì chúng tôi là vợ chồng, còn những lúc khác thì mạnh ai nấy đi, mạnh ai nấy làm… Đôi lúc tôi tự nhủ, vợ chồng như thế này thì thật chẳng ra làm sao…

Chẳng biết từ bao giờ tôi lại nhớ đến vầng trăng nhỏ của mình ngày xưa. Tên em là Nguyệt và lòng em cũng trong trẻo như ánh trăng rằm. Không biết bây giờ em sống ra sao…

Như một kẻ mộng du, một người mất phương hướng, tôi dò tìm trong ký ức những kỷ niệm về em. Tôi tìm về khu trọ cũ. Chẳng ai biết em vì mọi thứ đã thay đổi rất nhiều. Tôi nhớ mang máng đường về nhà em vì có lần đã theo em về thăm ba khi ông trở bệnh nặng. Tôi nhớ không sai. Nhưng con đường đất đỏ ngày xưa giờ đã là con đường trải nhựa. Ngôi nhà lá lụp xụp ngày xưa giờ thành ngôi biệt thự khang trang có hàng rào bao bọc… Tôi ngập ngừng gọi cửa.

Ra mở cửa cho tôi là một người phụ nữ mà thoạt nhìn tôi biết ngay đó là Nguyệt. 10 năm chưa đủ để làm đổi thay những nét thân quen của một thời yêu dấu. Chỉ có khác là bây giờ Nguyệt đẹp đằm thắm, sang trọng. Em ngỡ ngàng khi nhận ra tôi…

“Ba mất, anh thì biệt tăm, em đành phải về đây để chăm sóc mộ phần và nhang khói cho ba… Rồi người ta quy hoạch, giải tỏa, đền bù. Tự dưng có một số tiền lớn, em xây lại nhà, mua thêm mấy căn ở thành phố rồi tổ chức lại công việc làm ăn. Cũng chỉ quẩn quanh với chuyện buôn bán trái cây thôi anh à…”- em nhẹ nhàng kể.

Chúng tôi đang nói chuyện thì có tiếng gọi cửa. Em hơi sựng lại một chút rồi đứng bật dậy bước nhanh ra cổng. Khi quay trở vào, em đi cùng một đứa bé khoảng 9-10 tuổi. Thằng bé khoanh tay chào tôi trong khi Nguyệt giới thiệu: “Đây là chú Minh, bạn của mẹ. Thôi, con vô rửa tay ăn cơm đi, để mẹ nói chuyện với chú”.

Thằng bé đi rồi, Nguyệt nói luôn: “… Ngày biết có nó, em đã nhắn cho anh nhưng không thấy anh trả lời…”. Nói đến đây, giọng Nguyệt nghẹn lại.

Tôi ngó Nguyệt trừng trừng, không tin vào tai mình. Nguyệt không giấu giếm, không úp mở mà nói thẳng với tôi lai lịch của thằng bé. Tôi không ngờ lần gặp lại sau 10 năm xa cách tôi lại đón nhận một điều khủng khiếp như vậy…

… “Anh sao thế?”- vợ tôi dò hỏi khi thấy tôi cứ bần thần sau chuyến đi ấy. Tôi không biết trả lời sao, nửa muốn nói thật, nửa muốn che đậy.

Sau khi nói rõ mọi chuyện, Nguyệt cũng nói thẳng là không cho phép tôi nhìn con, không cho phép tôi làm xáo trộn cuộc sống của nó. “Anh đừng quên rằng em là Nguyệt. Em dám làm những chuyện mà người khác không dám làm. Nếu anh lộn xộn, em sẽ nói hết mọi chuyện với vợ anh. Khi đó thì anh đừng trách sao em lại chen vào hạnh phúc gia đình anh”- Nguyệt đe tôi.

Thật sự là tôi không hề sợ chuyện đó. Nhưng tôi là người có lỗi trong mọi chuyện. Tôi chỉ sợ cả Nguyệt và thằng bé sẽ không tha thứ cho tôi. Và như thế thì mọi chuyện sẽ càng trở nên tồi tệ…

Hiếu Minh

 

Có nên theo đuổi,hay dừng lại…?

Gia đình em rất ghét tôi, bắt em phá thai khi được 5 tháng, tôi có nên tiếp tục theo đuổi hay dừng lại?

Tôi và em tình cờ quen biết nhau trên Yahoo. Năm đó em 16 tuổi và tôi 18 tuổi. Thời gian đầu chúng tôi thường nhắn tin cho nhau.

Nhưng rồi cũng dần không liên lạc được gì.

Rồi tình cờ tháng 5 năm ngoái,  tròn 2 năm chúng tôi mới liên lạc lại với nhau qua Facebook.

Em mới bắt đầu vào học 12, tôi thì đi làm ở Sài Gòn. Chúng tôi bắt đầu liên lạc lại với nhau.

Rồi ngày cưới của anh trai tôi cũng tới.

Tôi quyết định rời sài gòn về lại Quảng Trị.

Thời gian ấy là tháng 12/2012. Mới về quê được ít ngày. Tôi liền gọi em để gặp mặt. Vào tối hôm đó. Giữa tháng 12 trời mưa phùn, lạnh.

Trong lúc em đi học thêm ở trường, tôi hẹn gặp em trước cổng trường.

Ngay từ lần đầu tiên gặp nhau. Chúng tôi đã thấy cảm tình với nhau rồi. Kể từ hôm đó. Tôi và e ngày nào cũng liên lạc cho nhau.

Nhà em cách nhà tôi 16km. Nên 1 tuần chúng tôi chỉ gặp nhau được 3 lần. Cứ thế thời gian trôi đi. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.

Tôi đòi hỏi quan hệ với em. Sau rất nhiều lần đòi hỏi em, cuối cùng em củng đồng ý. Với thằng con trai từng trải. Tôi thừa hiểu em là người như thế nào. đối với tôi trinh tiết không quan trọng. Tôi yêu em là từ tấm lòng chân thật của tôi. Tôi không trách gì em cả.

Đến một ngày. Hôm ấy là ngày 8/3/2013. Hôm ấy tôi rủ e đi chơi và sau khi uống say. Tôi đã quan hệ với em mà không biết gì.

Tới tháng sau em nói trong người em bất thường, Haiđứa đi khám thì phát hiện có thai. Tôi lo lắm.

Tôi là thằng không có gia đình. Thân lập thân. Tôi lo lắng cuộc sống sau này sẽ ra sao.. Bất ngờ em đòi phá. Tôi suy nghĩ nhiều lắm. Tôi thật sự không muốn phá.

Tôi hẹn em ngày này qua ngày khác. Rồi thai đến tháng thứ 3 tôi đã thuyết phục được em, 2 đứa vui lắm.

Lúc em đi ôn thi. Tôi cũng ở với em. Lúc e thi đại học, tôi nói với em là. E đi thi xong. 2 đứa bỏ trốn đi Sài Gòn.

Cuối cùng ngày ấy đã đến. Tôi và em quyết định đi Nam.

Tối hôm ấy.. Tôi có uống rượu ..tôi đánh liều gọi điện thoại cho gia đình e. Thật bất ngờ gia đình e chấp nhận tôi. Tôi vui lắm.

Tôi đưa e về lại nhà. Nhưng tôi k biết rằng nhà em đang lừa tôi.

Cuối cùng ngày ấy cũng đả tới. Đứa con của tôi và e đã bị chính ba mẹ của người yêu tôi bắt đi phá thai. Lúc đó được 5 tháng rồi.

Tôi đau khổ nhiều lắm.  Khóc nhiều lắm. Tôi đã mất tất cả.

Hiện giờ tôi và em vẫn liên lạc chui với nhau. E vẫn yêu tôi. Tôi cũng vậy. Nhưng gia đình e rất ghét tôi. Tôi phải làm sao?

Chung Tran

Tôi bị chồng phát hiện “tân trang” lại trinh tiết

Tôi đã sai khi đã yêu hết mình với mối tình đầu tiên, dể bây giờ tôi phải trả giá bằng chính cuộc hôn nhân của mình.

Chồng khinh khi biết tôi không còn trinh tiết
Tôi đã sai khi đã yêu hết mình với mối tình đầu tiên, dể bây giờ tôi phải trả giá bằng chính cuộc hôn nhân của mình.

Tôi và chồng cưới nhau năm tôi 25 tuổi, lúc ấy tôi là một cô gái đã không còn nguyên vẹn, cũng chỉ tại tôi nghĩ về hôn nhân và tình yêu khá đơn giản. Tôi cứ nghĩ trong tình yêu thì không nên ích kỷ, cứ yêu, cứ sống hết mình trong tình yêu thì sẽ được đền đáp. Nhưng chẳng phải như vậy.

Đàn ông không hề đơn giản như tôi nghĩ, khi yêu, họ muốn người con gái yêu họ phải hết mình, nhưng họ lại không đủ can đảm để cưới người con gái ấy làm vợ. Dù họ thừa biết rằng, cô gái ấy chỉ “hết mình” với riêng họ thôi.

Người đàn ông đầu tiên của tôi cũng vậy, anh ta không đủ can đảm cưới tôi làm vợ dù tôi đã trao cho anh tất cả những gì ngọt ngào nhất của tình yêu, và chẳng tiếc anh ta bất cứ thứ gì.

Anh ta bảo, anh hiểu tình yêu của tôi dành cho anh là có thật, nhưng cái thứ tình yêu “chẳng còn lại gì” ấy chỉ hợp để yêu, không phải để cưới. Anh quyết tâm chia tay với tôi cho dù tôi quỳ xuống van xin anh nghĩ lại, trước khi ra đi, anh tặng tôi một lời khuyên, anh bảo: “Nếu em muốn một người đàn ông cưới em làm vợ, thì khi yêu hãy giữ lại chút gì đó cho riêng mình”.
Tôi nhớ mãi câu nói hôm đó của anh, và suy nghĩ rất nhiều về nó. Có thể anh đúng, tôi đã sai lầm trong tình yêu nên đã yêu hết mình với mối tình đầu tiên và bây giờ phải trả giá. Thế mới biết, sự “nhiệt tình” của phụ nữ trong tình yêu đôi khi lại mang đến những phiền toái cho chính họ, bởi sự ích kỷ của người đàn ông họ yêu.
Cuộc tình đầu nguôi ngoai hơn khi người yêu tôi đi lấy vợ, vì lúc đó tôi biết tất cả đã chấm dứt, anh sẽ không bao giờ thuộc về tôi nữa. Tôi cũng bắt đầu mở lòng mình ra đón nhận tình yêu, nhưng rút kinh nghiệm tình yêu đầu, tôi kín đáo hơn và chín chắn hơn trong tình yêu. Tôi quyết nói không với sex trước hôn nhân, và cũng không dành sự nhớ nhung cho người yêu quá nhiều, vì tôi sợ anh sẽ lại bỏ tôi đi vì nghĩ tôi là người con gái dễ dãi, tôi sợ cho nhiều rồi lại mất đi nhiều.
Rồi tôi cũng “trói” được người đàn ông ấy. Để giữ được anh suốt cuộc đời mình, tôi đã phải đi “tân trang” lại trinh tiết. Nhưng mọi chuyện thật tồi tệ, khi đêm tân hôn anh phát hiện ra tôi là một cô gái chẳng còn trong trắng, anh bảo anh đã “qua tay” nhiều gái trinh, nên ai còn, ai mất anh biết hết, đồ giả, đồ thật anh biết hết. Nếu không khai thật với anh, anh sẽ đưa tôi trả về với bố mẹ sau đêm tân hôn.
Chẳng còn cách nào khác, tôi phải thú nhận với anh tất cả mọi chuyện. Anh đồng ý không trả tôi về với bố mẹ, nhưng từ đó luôn tỏ thái độ xem thường tôi. Anh bảo, cái loại con gái ngủ với trai trước khi cưới thì còn có giá trị gì?.
Tôi biết mình sai, biết mình có lỗi với anh nên cố gắng chịu đựng, tôi chỉ mong có đứa con là sợi dây gắn kết tình cảm vợ chồng thì chồng tôi sẽ thay đổi tính nết.
Nhưng có con rồi, mà chồng tôi vẫn chẳng buông tha tôi, mỗi khi cáu, khi giận, khi công việc không diễn ra theo đúng ý của anh là anh lại chửi bới tôi và coi thường tôi.
Nhiều lần quá mệt mỏi, tôi đề nghị anh hãy tôn trọng mình, nhưng anh bảo, con gái chưa chồng đã ngủ với đàn ông thì còn giá trị gì đâu mà đòi hỏi. Lẽ nào giá trị người con gái lại nằm ở màng trinh hay sao hả các anh?
Dịu

Chồng khen cave “chuyên nghiệp” hơn vợ

Anh đi cả đêm rồi sáng ra trở về trong bộ dạng thất thểu, tôi hỏi anh đi đâu, anh bảo anh đi ngủ với cave.

Anh đi cả đêm rồi sáng ra trở về trong bộ dạng thất thểu, tôi hỏi anh đi đâu, anh bảo anh đi ngủ với cave.
Anh đi cả đêm rồi sáng ra trở về trong bộ dạng thất thểu, tôi hỏi anh đi đâu, anh bảo anh đi ngủ với cave.

Tôi và chồng cưới nhau được hơn một năm thì sinh con, hiện con tôi mới được gần 1 tháng tuổi. Chồng tôi là người đàn ông có nhu cầu cao trong chuyện chăn gối, vì thế “chuyện ấy” của vợ chồng tôi diễn ra rất đều đặn.

Nhưng thời gian gần đây, do có thai, sợ ảnh hưởng đến sức khỏe hai mẹ con nên tôi thường xuyên phải từ chối chồng, khiến anh ấy không hài lòng.

Sau thời gian bầu bí lại là thời gian tôi ở cữ do sinh em bé, tôi mới sinh được chưa đầy một tháng, các vết khâu vẫn chưa liền, vì vậy không thể đáp ứng được nhu cầu của chồng. Tôi cũng nói để chồng thông cảm và đợi thêm một thời gian nữa cho các vết khâu lành lại, nhưng chồng tôi tỏ thái độ rất bực dọc.

Có lần, bị vợ từ chối, anh cho rằng tôi không còn yêu anh, tôi coi thường anh nên lặng lẽ bỏ đi trong đêm. Cả đêm hôm đó anh không trở về nhà làm tôi không sao chợp mắt được. Sáng ra, anh mới lò dò về trong bộ dạng thất thểu, tôi hỏi anh đi đâu, anh bảo anh đi ngủ với cave. Anh còn bảo, công nhận nó “chuyên nghiệp” thật, đáng để em học tập.
Tôi nghĩ chồng chỉ đùa tôi cho bõ tức, anh lại đang giận nên cũng chẳng để ý làm gì, nhưng thời gian gần đây anh hay bỏ đi qua đêm không về, thu nhập cũng không đưa đủ cho tôi như trước nữa. Anh cũng không đòi hỏi chuyện chăn gối với tôi, nghi ngờ chồng, thi thoảng tôi hay lén kiểm tra túi quần, túi áo của anh thì phát hiện vỏ bao cao su đã sử dụng.
Tôi làm ầm lên và bảo anh giải thích về chuyện này, anh bảo có gì mà phải ầm ĩ, vợ không chiều thì anh đi “bóc bánh” bên ngoài. Khi nào em hết thời gian ở cữ, các vết khâu lành lại anh sẽ chấm dứt chuyện “bóc bánh”. Tôi biết đây không phải là lời nói đùa, sự thật là chồng tôi đã “bóc bánh trả tiền”.

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống