Điều anh không nghĩ…

Trước đây, nếu ai đó nói rằng tình yêu có giới hạn thì anh sẽ không bao giờ tin. Đối với anh, tình yêu là vô cùng. Chính em đã cho anh thấy điều đó. Em yêu anh vô điều kiện và vô hạn.

Điều anh không nghĩ...
Điều anh không nghĩ… – Ảnh Minh Họa
Em có thể đội mưa đến tìm anh chỉ để trao cho anh một hộp xôi nóng và một nụ hôn. “Anh ăn đi cho có sức làm việc” – em cười và vội quay đi.
Lúc đó, anh không nhận ra đôi má em rất lạnh. Bàn tay em cũng lạnh. Lẽ ra anh phải bảo em vào nhà, lau khô đầu tóc, ủ ấm cho em trước khi để em về. Thế nhưng, anh không nghĩ đến điều đó mà chỉ sung sướng tận hưởng cảm giác, có một người yêu mình thật nhiều thì rất tốt.Có những đêm, đang làm việc, anh đói bụng và nhắn vu vơ cho em: “Đói bụng quá”. Vậy là chỉ lát sau đã thấy em xuất hiện với hộp cháo nóng hổi trên tay. Khi em quay đi, anh không hề nghĩ đến quãng đường rất vắng, mà em thì chỉ có một mình. Lúc đó anh bận xì xụp với tô cháo nóng hổi, thơm lừng…

 

Rồi lại có những lần không thấy em đến thăm, anh lại lo lắng nhìn đống quần áo đã mấy ngày không có người giặt giũ. Anh thầm trách móc em bận mấy thì cũng phải ghé qua xem anh có cần gì không chứ! Lúc đó, anh không hề nghĩ, em cũng có thể ngã bệnh như bao nhiêu người khác sau khi đã hứng trọn cơn mưa…

 

Anh đúng là một kẻ ngốc nghếch trong tình yêu. Thế mới biết, không phải học nhiều chữ, đọc nhiều sách thánh hiền mà có thể khai sáng được con tim. Nhưng anh chỉ nhận ra điều đó khi còn lại một mình trong căn phòng lạnh lẽo. Ngoài kia trời đang mưa. Ngồi trong nhà mà anh còn thấy lạnh. Thế mà ngày xưa, anh cứ vô tư để một người con gái đội mưa vì mình mà không hề biết rằng em đang buốt giá…

 

Giờ đây, anh ước có thể làm điều ngược lại với em nhưng đã quá muộn màng…

 

Theo Nhật Trung
NLĐ

Chồng Đòi “Yêu” Liên Tục Vì Ghen

Không biết ai ác ý, đã thổi bùng trong anh cơn ghen ngùn ngụt, đêm về nhà đã mỏi, anh còn đòi hỏi mình suốt hơn hai tiếng.

Chồng Đòi "Yêu" Liên Tục Vì Ghen
Chồng Đòi “Yêu” Liên Tục Vì Ghen

Giờ đây tôi thấm thía đòn bạo hành tình dục của chồng, có người bị chồng bạo hành bằng cách bỏ đói, còn tôi lại bị bội thực vì ăn quá no.

Tâm trạng tôi đang rất giằng xé và chán nản khi viết những dòng này. Bởi lẽ, tôi không ngờ người chồng thân yêu của mình lại có những hành động đáng sợ đến vậy.

Chúng tôi lấy nhau bằng tình yêu sét đánh, nhưng cũng kéo dài 1 năm trước khi cưới. Anh có một doanh nghiệp kinh doanh vật liệu xây dựng nhỏ, kinh tế khá vững vàng.

Giờ đây tôi thấm thía đòn bạo hành tình dục của chồng, có người bị chồng bạo hành bằng cách bỏ đói,
còn tôi lại bị bội thực vì ăn quá no…

Khác với những ông chủ khác, coi thương trường như là chiến trường, vì thế mà ganh đua, giành giật, ai cũng gớm ghê… Chồng mình vẫn giữ đức tính hiền lành, ăn ở đầu cuối có trước có sau, đối tác, bạn hàng ai cũng quí mến.

Bố mẹ mình cũng vậy. Ngay khi gặp mặt anh, bố mẹ mình quí anh hơn cả con trai. Nhà chỉ có hai cô con gái, vậy mà bố mẹ chê mình không thương tiếc, nào nũng nịu, không biết làm ăn… còn anh thì nào giỏi giang, nào tử tế.

Đúng là cuộc đời, không ai biết được chữ ngờ…

Cưới nhau rồi, vợ chồng ở riêng một nhà, kinh tế có, cứ nghĩ mình được sống cuộc đời sung sướng. Không thể ngờ được mình lại phải chịu sự đau khổ đến cùng cực này.

Trước đây chuyện gối chăn của chúng mình hết sức êm ấm, anh hiền lành ngay cả trên giường, thậm chí hơi khù khờ, nhưng nhờ tình yêu, mọi việc đều rất tuyệt vời.

Nhưng không biết nghe ai khích bác mà anh trở nên điên cuồng đến vậy?

Ở công ty, vốn nhờ thân hình cao ráo, cách ăn mặc có gu và sự linh hoạt trong giao tiếp mà mình luôn được giao cho nhiệm vụ đối ngoại. Vì vậy, đôi khi mình tiếp khách đến khuya mới về.

Không biết ai ác ý, đã thổi bùng trong anh cơn ghen ngùn ngụt, đêm về nhà đã mỏi, anh còn đòi hỏi mình suốt hơn hai tiếng.

Mình rã rời, nhưng không ngờ những ngày sau, chồng vẫn không dừng lại. Thậm chí, anh tìm đọc những sách báo và hùng hục làm theo.

Với đôi tay thô thiển, sự bắt chước nửa vời của anh, mình thấy buồn lòng vô cùng. Thấy vợ chán nản và không hào hứng, anh lại sáng tạo ra chiêu trò mới.

Nhiều hôm mình đang ở công ty cũng bị anh gọi về tra hỏi. Công việc của anh có thể thoải mái thời gian, chứ bắt mình thỉnh thoảng lại xin nghỉ việc, đúng là điều khó chịu.

Vợ về, anh cởi phăng quần áo mình, hít hà khắp vùng ấy xem vợ có lăng nhăng, có mùi lạ nào không… rồi hùng hục lao vào cuộc. Anh cư xử lúc ấy như một thằng điên, một người bấn loạn.

Để rồi, sau đó anh lại ôm ấp, lại xin lỗi, lại xoa dịu… và lại đòi hòi, lại đòi yêu mà không quan tâm gì đến tâm trạng của mình.

Mình buồn lắm, mình yêu anh và chẳng hề có ý nghĩ nào phản bội anh cả. Mình cũng biết anh rất yêu mình, nhưng anh lại đòi hòi mình đáp ứng để chứng minh sự chung thủy.

Mọi người giúp mình với!

 

Độc giả:  Bảo Nguyệt

Sắp Đám Cưới Với Người Không Yêu

Tôi viết ra những dòng tâm sự này bởi tôi chẳng thể chia sẻ với ai xung quanh mình lúc này. Tôi thấy có lỗi với người chồng sắp cưới, thấy có tội với chính mình khi không sống thật lòng với cảm xúc.

Sắp Đám Cưới Với Người Không Yêu
Sắp Đám Cưới Với Người Không Yêu

Tôi là đứa con gái gần 30 tuổi – một quả bom nổ chậm trong nhà, tôi phải lấy chồng để không ai phải suy nghĩ, lo lắng cho tôi.

Từ khi tôi nhận lời cầu hôn cũng là lúc tôi bắt đầu nói dối mỗi lần được ai đó hỏi: “Bạn đang rất hạnh phúc đúng không?”. Thật sự tôi cảm thấy lo lắng, căng thẳng và chán nản nhiều hơn là hạnh phúc, sướng vui. Bởi người tôi muốn kết hôn không phải là người chồng sắp cưới.

Tôi có một mối tình 5 năm với người bạn đại học và cả hai đều nghĩ rằng suốt cuộc đời này sẽ chỉ dành cho nhau. Nhưng rồi mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn sau chuyến đi du học 2 tháng của anh. Bây giờ thì anh chuẩn bị đón đứa con đầu lòng sau 7 tháng kết hôn, còn tôi cũng sắp lên xe hoa. Cuộc sống của tôi và anh dường như thế đã gọi là an bài nhưng trong lòng tôi vẫn nhức nhối không thôi.

Mấy ngày gần đây, nhìn bố mẹ tất bật quét sơn tường, sửa sang nhà cửa, đặt cỗ, sắm bàn ghế… mà nước mắt tôi cứ trào ra. Tôi không biết điều mình sắp làm có đúng hay không? Nhưng dù đúng hay sai thì cũng chẳng có nghĩa lý gì cả bởi mọi việc đã đâu vào đấy, người lớn gặp nhau rồi. Tôi như người “cưỡi trên lưng cọp” mà không tài nào nhảy xuống.

Tôi viết ra những dòng tâm sự này bởi tôi chẳng thể chia sẻ với ai xung quanh mình lúc này. Tôi thấy có lỗi với người chồng sắp cưới, thấy có tội với chính mình khi không sống thật lòng với cảm xúc. Nhưng tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường, là đứa con gái gần 30 tuổi của cha mẹ – một quả bom nổ chậm trong nhà, tôi phải lấy chồng để không ai phải suy nghĩ, lo lắng cho tôi. Thôi thì cứ tặc lưỡi mà làm. Bố mẹ tôi xưa kia cũng lấy nhau theo sự sắp đặt của ông bà mà vẫn sống chung ngần ấy năm, không một lời to tiếng.

Trong đầu tôi bây giờ, một cảm giác trống rỗng và uể oải. Tôi biết chắc chắn mình phải bước tiếp nhưng tôi muốn tìm sự sẻ chia của những người cùng cảnh đi trước để tôi biết tôi phải làm gì trong cuộc sống sau này. Tôi nghĩ hạnh phúc với mình thật quá xa vời nhưng xin hãy chỉ cho tôi cách sống bình yên bên cạnh người mình không yêu?

Teen… quá quy định!

Anh đi làm về trễ, em dọn vội mâm cơm. Ngồi chưa nóng chỗ, mới và vài đũa, em đã bỏ chén xuống: “Em no rồi, anh ăn một mình nha. Cứ để mâm cơm đó chút em dọn”. Nói xong, em lật đật chạy vào phòng mở ti vi. Khỏi cần xem đồng hồ, anh cũng biết đã 18g30, ti vi chuẩn bị chiếu bộ phim… hoạt hình em yêu thích. Thấy cảnh này, ai dám nói vợ anh đã 30 tuổi.

Teen qua quy dinh
Teen qua quy dinh

Hồi mới gặp nhau, anh bị thu hút bởi vẻ ngây thơ, hồn nhiên và trong sáng của em. Anh yêu em vì đôi môi lúc nào cũng cười chúm chím, đôi mắt lúc nào cũng lóng lánh niềm vui. Nhìn cứ như một đứa trẻ. Bên em, anh cũng thấy mình trẻ lại, quên hết muộn phiền. Rồi hai đứa thành vợ, thành chồng. Thời gian qua mau, 5 năm, 10 năm, anh dần chững chạc hơn xưa nhưng em thì ngược lại, dẫu đã “hàng băm” mà vẫn “teen” như thuở nào; thậm chí còn “teen quá quy định”, khiến cuộc sống vợ chồng nhiều khi lâm cảnh dở khóc, dở cười …

 

Sáng, em đi làm. Giờ nghỉ trưa, sống chết gì em cũng phải tạt về nhà một tí, bởi: “Tội nghiệp mấy đứa tụi nó không ai lo”. Nghe vậy, người không biết tưởng vợ chồng mình đông con lắm. Thật ra “mấy đứa tụi nó” là hai con chó, hai con chuột hamster và cả đống cá cảnh. “Mấy đứa tụi nó” làm em tất bật cả ngày với đủ thứ việc không tên: cho ăn, thay nước hồ cá, tắm chó và chuột… Nhiều năm qua, em chẳng đi đâu xa được, về quê cũng không, du lịch cũng không, bởi “không ai giữ giùm mấy đứa tụi nó”.

Ai cũng nói, chỉ cần lên chức mẹ em sẽ hết “teen”, nhưng vợ chồng mình hiếm muộn, chạy chữa mãi cũng chưa có con. Công việc của em cũng nhàn nhã, lại không vướng bận con cái, nên tính nhí nhảnh của em càng có cơ hội bộc lộ. “Teen” ở nhà còn chấp nhận được, đằng này ra đường em vẫn… “teen”. Tuổi đã 30 mà quần áo, trang sức, giày dép, kiểu tóc của em như mấy bé 16, 17. Đã vậy, em toàn đòi anh dắt đi ăn kem, đi xem phim hoạt hình, đọc truyện. Anh hơn em 10 tuổi, đã xấp xỉ 40, nhìn em “teen” như vậy, nhiều người cứ tưởng anh… dắt bồ nhí đi chơi.

Cái tính nhí nhảnh, vô tư của em nhiều khi cũng làm anh buồn. Hình như cuộc sống với em đơn giản lắm: đi làm, về nhà, chơi với “mấy đứa tụi nó”, cơm nước cho chồng, vậy là xong. Lương em một tháng chỉ có ba triệu, đủ tiền mua đồ ăn cho “mấy đứa tụi nó” và mua vé xem phim hoạt hình. Mọi gánh nặng cuộc sống đổ vào công việc kinh doanh của anh. Làm ăn không phải lúc nào cũng suôn sẻ, khi bị cạnh tranh giành khách, khi bị đối tác quỵt nợ… những lúc ấy, anh cần một người vợ chững chạc để chia sẻ, để nương tựa tinh thần. Nhưng nhiều lần, ôm một bầu tâm sự nặng trĩu tìm em, lại thấy cảnh em ngồi trước ti vi ôm bụng cười ngặt nghẽo cùng Tom và Jerry, hay đang tất bật “tắm cho bé chuột”, anh lại thôi.

Trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, anh cũng không nỡ phá đi cái nét “teen” của em. Thôi thì, đành xem đó như một phần của cuộc sống mình, vui cùng cái sự “teen” của em, vui cùng Tom và Jerry, cùng chó, chuột và cá…

Lê Thiên

Chẳng thích chồng đi công tác

Chồng à, sao anh hay phải đi công cán thế, một năm đi những hai lần, mỗi lần toàn hai đến ba ngày, thậm chí có đợt mất hẳn năm ngày em chẳng được ôm anh.

Nhớ chồng
Sao chồng hay đi công tác thế

Anh thừa biết em luôn lo lắng, buồn bã như thế nào mỗi khi chiều về chẳng thấy dáng anh quanh em, cho nhà cửa ấm áp, cho em thêm khí thế còn nấu ăn cho mấy bố con, để ăn uống xong xuôi thì cả nhà dắt nhau đi dạo bộ, tạt vào đâu đó uống nước, thư giãn. Em kể anh nghe những câu chuyện mà em thấy thú vị, em kể cũng truyền cảm, hấp dẫn hay sao mà chồng lúc nào cũng thích nghe, có khi lại trách “Sao hay thế mà giờ mới kể”.

Ở nhà vắng chồng em cứ loanh quanh mãi mới hết việc, thu dọn xong, cho con ngủ em chẳng còn việc gì để làm, lại lên giường ôm cái áo còn vương mồ hôi của anh dù cũng chả ngủ ngay nổi.

Vì vẫn nhớ cảm giác đang nằm lại “ra lệnh” cho chồng quay mặt đi, vài lần đầu chồng còn kháng cự yếu ớt kêu mỏi, nhưng sau vợ chỉ cần chẹp miệng một cái, chồng chẹp cái thứ hai là lại xoay người sang bên, tự giác vén áo lên phó mặc số phận, chấp nhận để vợ “tra tấn” bằng cách áp cái bụng bầu bỏng rãy vào phản lưng anh cho mát, anh làm bộ rú lên một tiếng thảm thiết rồi lại ngủ ngon lành. Nghe đâu thiếu cái bụng nóng như than hồng ấy chồng đâm khó ngủ.

Rồi em nhớ có những sáng chồng ra vẻ nghiêm khắc gọi “Dậy đi, không còn sớm nữa đâu” rồi nói như quát con: “Lớn bằng cái bồ rồi mà cứ để phải gọi mới dậy”, thấy vợ vẫn nằm im thì xông vào thơm cho tỉnh ngủ mới tót xuống dưới nhà.

Hôm qua tự nhủ thèm món cơm rang, em nấu nhiều cơm mà quên mất là anh đi công tác, vậy là thừa cơm rồi, ai sẽ rang cho mẹ con em ăn đây. Đó là món tủ của anh, lúc đầu anh còn giấu nghề không bày em biết, sau thì anh có hướng dẫn kỹ càng như thế nào thì em cũng không tài gì rang ngon được như anh.

Sau đó em nhớ cái vẻ mặt chồng thẳng băng khi vợ nói “Em yêu anh”, chỉ khách sáo đáp lại “Cảm ơn” và vợ thì cũng lạnh nhạt không kém trả lời “Không có gì” thế rồi hai đứa hâm cười phá lên.

Lại nhớ lần khi toàn bộ mọi người có mặt ở quảng trường đều nghểnh cổ xem bắn pháo hoa, thì đằng này hai đứa lãng mạn dở hơi tranh thủ thơm nhau chíu chít, dưới nền trời rực rỡ màu pháo đang bung ra lộng lẫy.

Bệnh “sến” tưởng theo thời gian sẽ thuyên giảm dần vậy mà càng ngày em càng thấy mình bi lụy hơn trong tình cảm, chồng đi vắng một cái là ủ dột, nẫu hết cả ruột.

Em tưởng chỉ có gái son mới nhớ chồng nhiều, trong khi em hai con rồi mà vẫn quay quắt mỗi khi anh xa nhà là sao?

 

TSL

Bạn gái bị anh rể cài camera quay lén lúc tắm

Vô tình tôi phát hiện đoạn clip của em đang tắm. Ông anh rể vào tắm rồi cài camera xong mới giục em đi tắm, vì thứ bảy, chủ nhật em xuống trông con cho chị. Đoạn video được giấu khá kỹ trong máy tính của ông ta.

 

Camera quay lén trong phòng thay đồ nữ - Ảnh minh họa
Camera quay lén trong phòng thay đồ nữ – Ảnh minh họa

Tôi năm nay 28 tuổi, em 23, quê em và tôi khác tỉnh nhưng đều làm việc tại Hà Nội, yêu thương nhau. Em là người xinh xắn dễ mến, được rất nhiều người tán tỉnh và theo đuổi. Mọi chuyện của chúng tôi sẽ tốt đẹp nếu như không có người anh rể em xen vào. Anh rể được mọi người trong gia đình em rất quý mến và kính trọng, bản thân em xem anh rể là thần tượng, mỗi khi đi chơi em thường nhắc đến anh rể làm tôi cũng có phần kính trọng dù chưa một lần gặp.

Tôi bắt đầu nghi ngờ tư cách ông anh rể này vì từ lúc yêu em ông thường gọi điện hay nhắn tin, tôi không để ý cho đến đợt nghỉ Tết nguyên đán, vì ở xa chúng tôi chỉ nói qua điện thoại trong khoảng 21h đến 22h tối, anh rể hay nhắn tin vào giờ đó, còn bắt xóa đi những tin nhắn mà ông cho là tình ngay lý gian. Tôi biết được vì em là người rất thật, mỗi khi nhắn tin với ai em lại nói dù tôi chẳng bao giờ để ý.

Chuyện cứ lặp đi lặp lại được một tuần, tôi quyết định khi xuống thủ đô làm việc sẽ âm thầm điều tra xem ông anh rể này thế nào. Mỗi khi có hai đứa ở bên, tôi lén xem tin nhắn trong máy em, dù việc này đối với tôi chẳng tốt đẹp tí nào, chủ yếu xem tin nhắn hay những cuộc gọi đều của anh rể gửi cho, có nhiều nội dung vượt qua tình thân trong gia đình. Nghi ngờ có cơ sở, tôi âm thầm theo dõi máy em và ở gần em nhiều hơn.

Em vô tư hay người trong cuộc nên không nhận ra, cứ nói về anh rể mà không biết tôi đang ngày càng khó chịu vì những lần ông gọi điện. Tôi âm thầm chịu đựng đến một ngày tháng 5 vừa rồi, mối nghi ngờ đã có cơ sở chắc chắn. Trong một lần máy tính em bị hỏng, mượn máy anh rể về làm việc, em đưa nhờ tôi cài hộ một số phần mềm. Theo thói quen tôi thường tìm tòi những phần mềm hay trong máy bạn bè, vô tình phát hiện đoạn clip anh rể gài camera trong nhà tắm, ông vào tắm rồi cài camera xong mới giục em đi tắm vì thứ bảy, chủ nhật em xuống trông con cho chị, được giấu khá kỹ trong máy tính.

Tôi không ngạc nhiên, một đêm không ngủ được tôi quyết định nói cho em biết toàn bộ vào sáng hôm sau. Em sốc và khóc nhiều, người run lên, tôi biết thần tượng trong em sụp đổ và bị tổn thương, với em anh rể là người tốt, lo liệu việc làm cho em. Em chỉ nói rất xấu hổ, không dám gặp tôi. Tôi ở bên cạnh động viên rất nhiều, nói hãy giữ bí mật này, xem như mình chưa biết về anh rể và nói với em cứ xuống nhà chị trông cháu bình thường, chỉ nên tránh khi có anh ở nhà khi không có chị.

Chuyện qua đi được 2-3 tháng nhưng lòng tôi không lúc nào yên, mỗi khi máy em có tin nhắn hay anh rể gọi đến tôi biết em khó xử. Em biết tôi buồn mỗi khi anh rể mời em uống nước những lúc đó cô chỉ khóc. Rồi một ngày em nói ý định chia tay làm tôi bất ngờ, em nói hai chị em ruột không bỏ được, sau này về sống với nhau chỉ sợ có chuyện gì tôi lại nói chuyện này ra.

Tôi biết nếu chia tay anh rể em sẽ phải chịu một phần hậu quả, tôi sẽ nói ra tất cả, đồng nghĩa với việc sẽ mất em. Khi viết ra những dòng này anh rể  em không còn gọi hay nhắn tin như trước nữa, có lẽ ông đã biết khi trong máy không còn đoạn video đó, nhưng với chúng tôi lúc này thật khó xử vì em rất yêu tôi và tôi cũng vậy. Mong mọi người hãy chia sẻ giúp tôi.

Thành

 

Muốn ly hôn vì lấy phải chồng đần

Anh nhu nhược và yếu đuối, vụng về và lười suy nghĩ, chỉ được cái chăm đi làm từ sáng sớm đến đêm khuya, được bao nhiêu tiền đưa cả cho vợ. Anh lấy việc đưa tiền cho vợ là niềm vui, không giữ lại cho mình chút nào.

 

Sau khi kết hôn tôi rất thất vọng nhưng sợ tai tiếng, ngày ấy ly hôn là chuyện rất lớn, nhất là vừa lấy chồng xong. Tôi lại là giáo viên, xuất thân trong một gia đình tuy nghèo nhưng khá nề nếp, vả lại việc chọn chồng do mình. Không hiểu tại sao khi yêu tôi cũng nhận ra phần nào sự thiếu quyết đoán, hiểu biết hạn chế nhưng vẫn nghĩ có thể thay đổi được anh. Mặc dù sau 20 năm chung sống anh cũng thay đổi rất nhiều, không thể hơn được nữa.

Trước đây khi thấy anh nhu nhược tôi cũng chán nhưng cuộc sống quá bận rộn tôi ít có thời gian để buồn hoặc cố tìm công việc để không suy nghĩ vẩn vơ. Một phần tự an ủi có lẽ đó là số phận, nếu lấy người khác có thể cũng như anh. Cũng may bù lại tôi có hai đứa con khỏe mạnh, ngoan ngoãn, học tốt, chồng hiền lành, do đó cuộc sống không sóng gió lắm, có chăng chỉ sóng gió trong lòng thôi.

Cách đây hơn chục năm, tôi định gửi thư lên báo xin một lời khuyên, vô tình anh đọc được, như người mất hồn suốt mấy ngày liền. Đi làm thì thôi chứ về đến nhà anh như cái bóng, tôi đi đâu anh theo đấy, anh năn nỉ cho cơ hội để thay đổi, thậm chí một câu nói của anh vừa làm tôi buồn cười vừa cảm động: “Nhà anh có phúc ba đời mới lấy được em”, vừa ngô nghê vừa thật thà. Tôi lại mềm lòng, anh và các con rất cần tôi.

Nếu thiếu tôi không biết anh sẽ sống ra sao. Anh nhu nhược và yếu đuối, vụng về và lười suy nghĩ, chỉ được cái chăm đi làm từ sáng sớm đến đêm khuya, được bao nhiêu tiền đưa cả cho vợ. Anh lấy việc đưa tiền cho vợ là niềm vui, không giữ lại cho mình chút nào nên mọi việc trong nhà cũng như sắm sửa cho anh, chi tiêu cho gia đình chồng đều do tôi hết.

Việc chăm và nuôi dạy con cũng do tôi. Anh an phận, ngại thay đổi những gì đang có. Mọi thay đổi trong công việc cũng như cuộc sống của anh đều do tôi quyết định. Tuy nhiên, có những cái tôi không thể thay đổi được anh, đó là tính cẩu thả, lười giao tiếp, ăn mặc luộm thuộm. Không biết từ lúc nào tôi coi anh như một đứa con để chấp nhận, chăm sóc, lo toan cho anh.

Nói thêm một chút, trước khi lấy tôi anh là lao động bên Đức về, cũng có chút vốn liếng, hy vọng anh biết làm ăn, sau kết hôn tôi để mặc anh xoay sở, nhưng vốn liếng cứ cạn dần. Tôi là giáo viên lương chỉ đủ nuôi mình, khi có con chúng tôi rất khó khăn. Không xin được về cơ quan cũ làm, anh phải chạy xe ôm kiếm sống, thu nhập chỉ đủ chi phí hàng ngày, không dư được tí nào. Thêm một đứa nữa ra đời, kinh tế càng khó khăn hơn, tôi phải xoay sở co kéo để nuôi con.

Do cơ quan tôi cách nhà hơn chục cây số, công việc buộc phải đúng giờ giấc, một phần vì buồn anh nên tôi và đứa nhỏ ở lại trường, anh và cháu lớn ở cùng gia đình, chiều thứ bảy anh vào đón mẹ con tôi về. Vắng vợ, lại làm xe ôm nên trông anh luộm thuộm và xộc xệch. Mỗi lần anh vào đón tôi thấy xấu hổ vì vẻ bề ngoài của chồng.

Rồi tôi chuyển công tác về gần nhà, công việc cũng có vị thế, anh vẫn vậy, tôi ngại mọi người trong cơ quan biết anh, tìm mọi cách xin cho anh một công việc ổn định nhưng không được vì anh không có trình độ, giao tiếp lại kém. Cuối cùng tôi quyết định cho anh đi học lái xe. Vay mượn tiền để kiếm được cái bằng lái, lại mượn tiền đặt cọc cho anh vào một hãng taxi.

Anh cứ mặc vợ lo liệu, bảo gì làm nấy, thậm chí đã vay tiền đưa anh để nộp cho công ty taxi anh cũng không nộp, để nguyên trong tủ đến khi tôi phải làm toáng lên và đưa đi nộp anh mới đi. Nhờ nghề lái xe, anh chăm chỉ nên kinh tế khấm khá dần. Tôi lại tích cóp vay mượn để mua trả góp một chiếc xe Matiz. Cứ thế, trả hết tiền xe tôi lại vay tiền đổi nhà, rồi đổi xe.

Hết lo toan việc này đến việc khác, giờ kinh tế ổn định, hai con đã vào đại học. Lúc chúng còn nhỏ tôi có chúng làm niềm vui, đi đâu cũng chỉ ba mẹ con. Giờ chúng không còn thích đi với mẹ nữa, tôi mới thực sự cảm thấy cô đơn mặc dù luôn tìm công việc để làm thêm, tránh nhàn rỗi.

Hiện nay ngoài công việc ở cơ quan tôi có một cơ sở cho mình, dù chưa có lãi nhưng công việc phù hợp và là niềm đam mê nên tôi rất thích. Cuộc sống không phải chỉ có công việc, còn quan hệ bạn bè, đồng nghiệp và hàng xóm láng giềng, anh cứ như ở một thế giới khác, chẳng quan hệ với ai, tôi có nhắc nhở anh cũng vẫn thế. Tuổi này rồi mà đi đâu tôi cứ một mình thì vô duyên quá. Những lúc mệt mỏi, khó khăn trong công việc anh không thể sẻ chia, nói anh cũng chẳng hiểu và chẳng thể tham gia góp ý được gì.

Chưa kể khi có vấn đề gì với gia đình chồng, tôi hứng chịu tất cả, anh chẳng thể bảo vệ hoặc che chở gì cho vợ. Trong mắt gia đình bên nội, chồng là người hiền lành, chăm chỉ làm ăn, chẳng có lỗi gì cả. Mà đúng thật, anh chẳng có lỗi gì ngoài cái lỗi “đần”. Mọi người xót xa vì thấy anh vất vả từ sáng sớm đến đêm khuya, họ chẳng hề biết tôi không chỉ vất vả về công việc mà còn lo toan mọi thứ. Tưởng rằng đã xác định chấp nhận số phận nhưng khi có khúc mắc với gia đình bên nội tôi chỉ muốn thoát khỏi anh, buồn không tả nổi.

Gần 50 tuổi, một lần nữa tôi lại muốn ly hôn. Hơn hai chục năm qua tôi luôn tự điều chỉnh, chưa một lần ai phải can thiệp, khuyên giải gì đến chuyện vợ chồng nhưng bây giờ tôi cần một lời khuyên. Chân thành cảm ơn.

Thùy / Theo Vnexpress

 

Tôi quyết định lấy gái bán hoa về làm vợ

Ngày còn thanh niên, tôi quyết tâm chỉ yêu và lấy gái trinh. Tôi đã làm như vậy, và đã bị chính cô gái trinh tiết của mình đẩy đời mình xuống vực thẳm. Thế rồi, tôi đã được một cô gái làng chơi không trinh tiết cứu vớt. Cuộc hôn nhân đầu tiên, tôi”lấy vợ về làm đĩ”. Cuộc hôn nhân thứ hai, tôi lấy đĩ về làm vợ.

Tôi đã từng qua một chuyến đò. Vợ cũ của tôi còn zin trăm phần trăm khi chúng tôi đến với nhau. Đêm tân hôn, nhìn giọt máu đỏ thấm trên ga giường trắng, tôi hạnh phúc vì mình đã lấy được người vợ trinh tiết, ngoan hiền đúng như ước nguyện.

Ôm em vào lòng, tôi thì thầm:”Cảm ơn em đã giữ gìn đến tận giờ phút này cho anh!”. Cuộc sống hôn nhân lúc đầu rất đầm ấm, vui vẻ. Buổi sáng tôi đèo em đi làm. Buổi trưa, cơ quan cách xa nhà không về được, em gọi điện hỏi tôi ăn gì chưa, dặn dò tôi không được bỏ bữa, nhớ ăn uống đủ. Chiều về hai đứa lại đèo nhau ra chợ, rồi cùng về nhà nấu nướng. Ngày ấy, cuộc sống của chúng tôi tuy đơn sơ, mộc mạc mà hạnh phúc biết chừng nào!

Giông bão xảy ra khi một ngày, tôi phải đi công tác xa nhà, lại đúng vào sinh nhật đầu tiên của vợ từ ngày chúng tôi lấy nhau. 12 giờ đúng ngày sinh nhật em, tôi gọi về chúc mừng. Nghe em thút thít nói nhớ tôi mà tôi nghẹn lòng. Sáng sớm hôm sau, tôi gọi điện nhờ thằng bạn thân ở nhà mua giùm tôi một bó hoa lớn đến tặng em để an ủi em đôi chút.

Chuyến công tác ấy tôi hoàn thành nhiệm vụ trước một tuần so với kế hoạch. Vì muốn vợ bất ngờ, tôi không chờ đến sáng để về xe cơ quan mà bắt chuyến tàu đêm chỉ để về bên em sớm hơn vài tiếng. 5 giờ sáng, tôi về đến nhà và bất ngờ khi xe máy của bạn tôi đang dựng trước cửa. Tôi nhẹ nhàng mở cổng và đi lên phòng hai vợ chồng. Tôi chết đứng khi thấy vợ tôi và bạn thân của tôi đang lõa lồ quấn lấy nhau ngủ say như chết. Tôi phát điên lên, nhảy vào dựng thằng bạn dậy và xông đến đấm nó. Vợ tôi lao vào can ngăn. Em quỳ xuống níu tay tôi khóc… Tất cả là do cái ngu của tôi đã nhờ bạn tôi đến tặng hoa và an ủi em hôm sinh nhật. Ngày hôm ấy, vợ tôi quá cô đơn và tủi thân, và hai người đã không cưỡng lại được.

Tôi đau đớn vô cùng vì bị hai người thân yêu nhất của mình phản bội. Đau khổ hơn nữa, cô ấy còn là mối tình đầu của tôi. Tôi đã đặt biết bao tin yêu vào tình cảm ấy, vậy mà… Tôi tìm quên trong cờ bạc,chìm sâu trong men rượu. Cuối cùng, vợ tôi không thể chịu được nữa và đưa đơn ly dị. Cuộc hôn nhân đầu tiên kết thúc khi tôi chỉ mới 27 tuổi, chỉ sau vài tháng chúng tôi kết hôn. Tôi càng thêm hận đời, chẳng quan tâm làm việc mà càng ngày càng đổ đốn. Ngày nào tôi cũng lang thang ở các quán bar chơi bời đến sáng.Một thời gian, tôi còn tìm quên đau khổ trong ma túy. Cha mẹ rồi bạn bè khuyên bảo nhưng tôi không đoái hoài, chẳng thèm để vào tai. Cuộc sống của tôi cứ chìm trong màn đêm như vậy…

Cho đến một ngày, tôi gặp L. Khi ấy, em đang bị một đám du côn đánh ở bên đường. Máu yêng hùng nổi lên, tôi lao vào cứu em. Sau đấy, tôi cũng bị một trận đòn thừa sống thiếu chết. L đưa tôi đang mê man vì trận đòn về nhà chăm sóc. Bàn tay em mềm mại vuốt nhẹ trên trán tôi. Đã lâu lẳm rồi tôi mới nhận được sự quan tâm của một người phụ nữ. Khi tỉnh dậy, câu chuyện của L làm cho tôi cảm động.

Em sinh ra trong một gia đình nghèo khó, lại đông con. Là chị cả, không được học hành tử tế, em phải ra thành phố làm việc giúp gia đình từ khi mới 15 tuổi. Cuộc đời xô đẩy em vào con đường nghiệt ngã, em trở thành gái làng chơi. Sau này, em gặp được một người khách nhân hậu giúp em thoát khỏi chốn nhền nhện, các em của L. cũng đã lớn, có thể tự lo cho bản thân. L bỏ nghề, làm công nhân cho một nhà máy ở vùng ven đô. Tuy cuộc sống có khó khăn nhưng trong sạch. Tối ấy, lũ du côn theo đuổi đánh em là do vợ của một khách cũ nghĩ em vẫn còn qua lại với chồng mình thuê để dọa em.

Đêm ấy, trong vòng tay của L, tôi tâm sự hết với em chuyện đời mình. Tôi khóc nức nở như một đứa trẻ, tâm hồn tôi cuối cùng cũng được xoa dịu. Tôi khâm phục L vì em đã dũng cảm bước ra từ bóng tối để sống tiếp. Nhìn lại mình, tôi thấy mình thật hèn hạ khi cứ mãi chìm trong đau khổ, tự mình chôn vùi cuộc đời. Những ngày tháng sau đó, tôi quyết tâm làm lại đời mình. L luôn bên cạnh tôi những lúc khó khăn ấy. Có những khi tôi lên cơn thèm thuốc, L ôm chặt lấy tôi khóc và luôn miệng an ủi. Đôi khi, em đưa bàn tay cho tôi cắn toét máu, cho đến khi tôi dứt cơn nghiện. Sau khi cai thành công, tôi và L dốc hết vốn liếng của hai đứa mở một quán cà phê nho nhỏ. Trời còn thương hai chúng tôi, quán ngày càng đông khách, cuộc sống cũng khấm khá dần. Hai đứa càng có động lực để cố gắng.

Tuy đã sống chung như vợ chồng từ lâu nhưng chúng tôi vẫn chưa kết hôn chính thức. Với L, tôi nảy sinh một tình cảm sâu đậm, vừa là yêu, vừa là thương, vừa là biết ơn, đồng cảm. Tôi quyết định cho em một danh phận, không muốn người ngoài dè bỉu chúng tôi cặp kè, bồ bịch. Ngày tôi dẫn em về nhà, mẹ tôi sau khi nghe câu chuyện của L đã thẳng thừng đuổi em ra khỏi cửa.

Mẹ tôi gào khóc chửi tôi ngu, rước”cave”về nhà. Tôi quyết tâm thuyết phục mẹ. Có những lúc rất căng thẳng, mẹ tôi nói sẵn sàng từ mặt tôi nếu tôi lấy L. Dù L nói em không cần danh phận gì, chỉ cần ở bên tôi cả đời, tôi vẫn không muốn để em bị thiệt thòi. Cho đến một ngày, tôi … cùn. Tôi nói với mẹ tôi:”Xin mẹ hãy xem lại con trai mẹ! Con đã từng cờ bạc, rượu chè, thậm chí hít ma túy! Mẹ nghĩ rằng con có thể lấy được những cô gái”trong sạch”như mẹ muốn ư? Có người chịu giúp con, bên con cả đời như L là con đã may mắn lắm rồi. Vả lại, L chính là người đã cứu vớt đời con. Con đã quyết rồi, mong mẹ đồng ý nhận L là con dâu”. Nói rồi, tôi dẫn L đi đăng kí kết hôn dù cho mẹ tôi vẫn còn phản đối kịch liệt. Hôn lễ của chúng tôi đơn giản, chỉ có vài người bạn đến chung vui nhưng thật sự rất hạnh phúc.

Một năm sau, L sinh cho tôi một bé trai kháu khỉnh. Mẹ tôi có thể từ mặt con trai, con dâu bà nhưng lại không thể nhẫn tâm từ mặt đứa cháu đích tôn. Bà chấp nhận hòa hoãn với vợ chồng tôi để được gặp cháu. Dần dần, sự tảo tần, hiếu thảo, biết cư xử của L đã lấy được cảm tình của mẹ tôi. Gia đình tôi cuối cùng cũng đã được trọn vẹn. Đến nay, nhiều năm qua đi, tôi đã làm bố của hai đứa trẻ. Cuộc sống của tôi tuy không dư dả nhưng đầm ấm. Quá khứ xa xưa của cả tôi và vợ đều đã lùi xa vào dĩ vãng…

Ngày còn thanh niên, tôi quyết tâm chỉ yêu và lấy gái trinh. Tôi đã làm như vậy, và đã bị chính cô gái trinh tiết của mình đẩy đời mình xuống vực thẳm. Thế rồi, tôi đã được một cô gái làng chơi không trinh tiết cứu vớt. Cuộc hôn nhân đầu tiên, tôi”lấy vợ về làm đĩ”. Cuộc hôn nhân thứ hai, tôi”lấy đĩ về làm vợ”. Và tôi đã hạnh phúc. Tôi nhận ra một điều rằng, khi còn trẻ, tôi đã quá ích kỉ khi nhất quyết phải lấy gái trinh. Bến đỗ của đời tôi đâu phải là cái màng mỏng manh ấy mà là một người chung thủy biết yêu thương, chăm sóc chồng con. Đó mới là điều mà một người đàn ông cần tìm kiếm!

Chị sui

Anh không tin vào mắt mình. Đúng là em rồi! Dẫu mái tóc huyền giờ đã ngả màu muối tiêu, dẫu cái đuôi mắt biết cười giờ đã hằn vết chân chim…, nhưng anh vẫn nhận ra cái thần, cái nét của cô nữ sinh ngày xưa. Đã 35 năm rồi, chúng mình không gặp nhau. Anh cứ ngỡ như mình đang mơ…

Hoa hồng - Ảnh minh họa
Hoa hồng – Ảnh minh họa

Em là mối tình đầu của anh, mối tình ngây ngô, hồn nhiên như bao mối tình tuổi mới lớn khác. Một chàng trai thầm mến cô bạn xinh xắn lớp bên, rồi thư bỏ ngăn bàn, rồi lẽo đẽo theo sau những chiều tan học. Anh vẫn còn nhớ như in cảm giác hạnh phúc khi lần đầu tiên em gật đầu đồng ý cho anh chở về nhà. Anh còn “ăn gian”, cố gắng đạp xe thật chậm, lòng cứ mong đường về nhà em xa mãi. Rồi những buổi hẹn hò, những chiều lang thang… dẫu đã 35 năm, nhưng anh chợt thấy như mới ngày hôm qua.

 

Nhưng tình đầu thường chẳng bao giờ có hậu. Gia đình em đột ngột ra nước ngoài định cư. Sau đó, gia đình anh cũng chuyển đi nơi khác sinh sống. Chúng mình bặt tin nhau. Nhớ em khắc khoải, anh thỉnh thoảng lại chạy về nơi cũ, dò hỏi người quen, chỉ mong được đôi chút thông tin về em… Nhưng tất cả chỉ hoài công. Rồi nhiều năm sau, anh cũng lập gia đình, sinh con đẻ cái. Dẫu lang bạt nhiều nơi, dẫu dòng đời xô đẩy, tim anh vẫn dành một phần chất chứa hình ảnh của em – mối tình đầu ngây thơ của anh.

Và giờ đây, sau 35 năm, chúng mình ngồi đối diện nhau, sững sờ vì gặp lại trong một hoàn cảnh oái ăm. Con trai em đang yêu con gái anh, và đây là buổi gặp gỡ đầu tiên của hai gia đình để bàn chuyện đám hỏi. Chẳng biết tạo hóa muốn trêu ghẹo hay muốn đền bù cho chúng mình? Nhưng thôi, anh kìm lòng khoan ôn lại chuyện cũ, mà mở miệng gọi em một tiếng: “Chị sui!”.

Nguyễn Minh

Những…nửa tấm hình

Hôm nay, tình cờ khi lục tìm một số giấy tờ cũ, một loạt những… nửa tấm hình ngày xưa của tôi rơi ra. Chỉ nửa tấm thôi, là hình một mình tôi, từng chụp chung với Hân thuở ấy, lúc hai đứa còn bên nhau dưới mái trường đại học.

Những nữa tấm hình
Những nữa tấm hình – Ảnh minh họa

Thời đó, để có một tấm hình chẳng dễ dàng gì. Mỗi lần muốn chụp hình phải mượn máy, hoặc nhờ máy của bạn bè, ké 1 – 2 pô, rồi hồi hộp chờ hình rửa ra… xem đẹp hay xấu, nhắm mắt hay mở mắt, rõ hay mờ. Hân tin là nếu tấm hình bị mờ hay nhắm mắt là xui lắm, phải xé bỏ, chỉ giữ lại tấm nào đẹp, rõ ràng, mở đủ hai con mắt… cho hên! Khi chụp chung với bạn bè, thỉnh thoảng chúng tôi cũng bạo gan nắm tay nhau chụp riêng cho hai đứa một tấm. Mỗi lần có được tấm hình riêng như vậy, tôi quý lắm, cẩn thận nâng niu, cất giữ. Hân cũng quý những tấm hình đó nhưng cứ mỗi lần có chuyện giận nhau là Hân lại… cắt đôi nó ra, trả lại cho tôi nửa tấm, là phần hình của tôi. Chưa đủ, Hân còn bắt tôi phải cắt đôi tấm hình tôi đang giữ, trả lại cho Hân nửa tấm, phần của Hân.

Tình yêu thời sinh viên tuy đẹp như thơ, nhưng cũng lắm chuyện giận hờn. Cứ nhìn mớ hình nửa tấm này, cũng đủ thấy chúng tôi đã giận nhau không biết bao nhiêu lần. Giận thì cắt đôi, hết giận lại chụp hình chung “hàn gắn”, rồi giận, rồi lại “hàn gắn”… Giờ tôi chẳng thể nhớ nổi chúng tôi đã giận nhau vì những chuyện gì, chỉ biết sau mỗi lần giận hờn, hai đứa như hiểu nhau, cảm thông và yêu nhau nhiều hơn. Và dĩ nhiên, những tấm hình chụp sau đó cũng tình tứ hơn.

Nhưng một lần, chúng tôi đã giận hờn không sao hàn gắn được! Khi đó, cả hai đã cùng ra trường. Tôi loay hoay xin việc, chỉ nhận được những lời hứa hẹn suông, đành đi phụ nhà hàng tiệc cưới, bưng bê, dọn dẹp… chờ thời. Hân thì được một người anh kết nghĩa giúp tìm việc làm ở chi nhánh công ty do anh ta làm giám đốc, ngay khi Hân chưa chính thức nhận bằng tốt nghiệp. Thời gian đầu chưa thạo việc, sau giờ làm là Hân chạy ngay đến nhà anh ta nhờ chỉ vẽ, cho ý kiến. Những lúc gặp rắc rối là Hân đều tìm đến anh ta. Thời điểm đó, những điều này đối với tôi là một sự xúc phạm, làm tổn thương lòng tự trọng vô cùng. Tôi ra tối hậu thư cho Hân: Nếu còn yêu tôi thì phải bỏ việc do anh ta giới thiệu, để khỏi phải nhờ vả và gặp gỡ anh ta; nếu tiếp tục “kết nghĩa” với anh ta thì chấm dứt với tôi!

 

Hân đã khóc và giải thích rất nhiều nhưng tôi khăng khăng bỏ ngoài tai. Cuối cùng thì một xấp… nửa tấm hình của tôi được gởi đến theo đường bưu điện. Tôi đau điếng, nhưng cũng đầy sĩ diện, gom ngay mớ hình chụp chung với Hân còn lại đem cắt đôi, gởi trả lại phần hình của Hân, cũng theo đường bưu điện.

Từ đó chúng tôi mất nhau. Tôi lập gia đình, bình yên, nhưng sâu thẳm trong tim vẫn là nỗi buồn cho người cũ, khi biết tin Hân theo chồng đi xa, sống không hạnh phúc. Người đó lại không phải là ông anh kết nghĩa đã làm cho tôi ghen tuông, tức tối ngày xưa!

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống