All posts by admin

Hai người đàn bà trên đường đê

Ngày thằng Hùng dẫn bạn gái về nhà, bà Hồng như chết lặng khi cô gái nói “cháu chào bác!”. Bà không đáp lại mà chỉ mỉm cười chua chát. Trong nụ cười ấy có cả một nỗi đắng cay.

Cô gái dáng người dong dỏng, nước da bánh mật và mái tóc dài đen nhánh chấm vai như báo trước cả  một đời cơ cực. Rất lâu sau bà mới nói  được thành lời:

– Hai đứa ngồi chơi để mẹ ra chợ mua đồ.

Cô gái cười vui vẻ xách làn lẽo đẽo theo bà ra chợ.

Chợ chiều vùng quê nghèo xơ xác dấy lên chút giá lạnh của buồi ngày tàn. Bất giác bà Hồng run người lên trước một cơn gió lạ. Cô gái cởi áo khoác lên bà chiếc áo len nhẹ màu hồng:

Continue reading Hai người đàn bà trên đường đê

Mới cưới đã lục đục

Kỷ niệm một năm ngày cưới, chưa cái chén bát nào vỡ nhưng trong tim em một khoảng trời yêu thương cứ trực chờ vỡ tan. (Bằng Lăng tím)

Hai đứa cãi nhau, giờ vẫn giận, đến chán. Suốt ngày dỗi hờn toàn chuyện không đâu. Cả tuần nay chưa nói với nhau một câu. Biết thế em chẳng lấy chồng.

Continue reading Mới cưới đã lục đục

Lấy vợ tuổi 20

Nhìn hắn lôi thôi, lếch thếch tay xách mũ bảo hiểm tay xách túi trái cây đứng ngơ ngác trước cổng khoa sản bệnh viện tôi vừa thương vừa buồn cười: “Vợ mày mới mổ xong đã tỉnh đâu mà mua trái cây cho lãng phí!”.

Nhìn hắn quýnh quáng trước bậc cửa thấy thương vô cùng. Hai hôm nay hắn thức trắng, từ khi vợ chuyển dạ, một cảm giác vừa hồi hộp vừa lo lắng làm hắn mất ăn mất ngủ. Gương mặt bầu bĩnh hai má núng nính như trẻ em giờ đã tóp lại, da nhăn nheo, râu mọc tua tủa, trông hắn già hơn cả chục  tuổi.

Làm nhân tình chẳng dễ!

“… Đang bần thần cầm một chiếc giày bé xíu lên tay ngắm nghía, tôi gần như chết lặng khi nhìn thấy anh đang hớn hở dẫn vợ con đi vào. Điều khiến ngực tôi đau thắt chính là cái bụng nghễu nghện của vợ anh ấy…”

Bố mẹ tôi đều là giáo viên, vì thế, ông bà luôn uốn nắn, chỉ bảo tôi từng li từng tí. Từ bé, tôi luôn là niềm tự hào của gia đình. Không chỉ xinh đẹp, học giỏi, tôi còn luôn đứng đầu trong các phong trào văn nghệ của trường, lại ngoan hiền, lễ phép. Cấp ba rồi lên đại học, tôi còn là bí thư lớp, từng đi thi học sinh giỏi văn thành phố. Tôi được tuyển thẳng vào Đại học.

Cuốn nhật ký ai đánh rơi

Vợ lại có chuyện bực mình với em dâu, lúng búng trong miệng không ai nghe rõ mà mang vào phòng để trút lên chồng. Thôi mình hứng hết vậy, sau đó thì trút vào đây, xả stress ra phết! Giá mà vợ cũng biết viết nhật ký.

 

Mình hỏi dò thì được biết cô em dâu đi tắm lại lấy chiếc mũ chụp đầu và còn mượn cả sữa tắm của vợ nữa. Mình biết tính vợ tiểu thư, sạch sẽ từ bé, không thích dùng chung đồ với ai, và không thích ai đụng vào đồ của mình, cô em dâu “phổi bò” nên chắc vợ nói gần nói xa mà không hiểu cứ vô tư, tiện thể nên lấy dùng. Có thế thôi mà cả buổi tối mặt vợ cứ như đâm lê.

 

Ngày …tháng … năm…

 

Ngày trước còn tán tỉnh, nàng hay đến nhà chơi để lấy lòng bố mẹ, “mua chuộc” em dâu và cháu, giờ thì chẳng thấy nụ cười tươi roi rói và những món quà xinh xinh tới tấp ấy nữa. Mình bật cười khi nghĩ đến cái truyện cười chàng trai hỏi cô gái, khi câu được cá thì người ta còn nhét mồi vào miệng nó làm gì nữa. Giá mà những món quà ngày trước nàng tặng rải ra cho đến giờ thì hẳn mình tự hào về người vợ sống biết trước biết sau lắm lắm.

 

Ngày…

 

Nàng đang làu bàu vì em dâu lại trốn việc, nói phải bón cơm cho con để nhường việc rửa bát cho nàng. Ngày trước nàng rất vui vẻ làm cơ mà, sao giờ lại thay đổi thế nhỉ?

 

Vợ rất khó chịu với cuộc sống chung thế này và cứ làm như chính mình đẩy nàng vào việc “mất tự do” vậy. Nhà có hai anh em, thằng em tốt duyên nên lấy vợ sớm khi trong tay chưa có gì nên giờ vợ chồng nó cũng vất, đứa con hơn hai tuổi ông bà “gánh” hết, nuôi cho từ lúc lọt lòng, nên để ra riêng được thì xa vời lắm. Song chính vì nhìn gia đình nhà nó luôn ríu rít thế đâm ra mình mới quyết đoán trong việc lấy vợ liền tay đấy chứ, có ân hận không? Nam nhi, quyết rồi chẳng oán thán gì ai, chỉ tiếc giờ mình không biết làm thế nào để giúp vợ thích nghi với cuộc sống mới, nhập gia tùy tục do nàng có vẻ thiếu kiên nhẫn, không cầu tiến, lúc nào cũng muốn ở riêng, mà hỡi ôi, việc này có phải dễ quyết đâu.

 

Ngày…

 

Nàng lại đề cập đến việc để chú út sống cùng bố mẹ, còn vợ chồng mình đi chỗ khác.

 

Nhà nàng khá giả, bố mẹ vợ hứa sẽ cho tiền gần đủ mua mảnh đất, song đào đâu ra phần còn lại và phần xây nhà nữa? Nàng nhất nhất nói: “Ở chung cư không thích đâu. Thà ở trọ khi nào đủ tiền mua đất còn hơn”. Mình biết vợ đang nhòm vào mảnh đất mà bố mẹ mình để dành. Của đáng tội ngày trước bố mẹ cũng tích cóp được mảnh to ở quê cùng lời hứa với ông bà nội sau này về hưu sẽ vui thú điền viên nơi quê nhà. Năm tháng qua đi, ý định ngày nào đã bị vùi dập, bố mẹ quyết định ở lại thành phố vì bạn bè, con cái ở tất đây, quê chỉ còn ông nội và các cô chú, về đấy cũng chán. Nhưng vì trót hứa nên chưa dám bán đất, cũng do ông nội đang đau ốm, nhỡ ông biết bố mẹ sẽ không về, sinh buồn chán, rồi… thì phải tội. Đã nói với vợ thế mà mặt nàng vẫn xầm xì: “Bố mẹ tự mua chứ có phải xin xỏ, vay mượn ai đâu mà sợ bị bàn tán”. Mình chẳng buồn nói lại…

 

Ngày…

 

Em dâu vay tiền đóng học phí lớp liên thông, nàng lẳng lặng bảo: “Để chờ hỏi đứa bạn xem nó có trả chị không đã”, dù mình biết nàng còn tiền, có lẽ nàng chẳng thích cho cô em dâu nghèo vay, biết bao giờ mới trả. Mình bỗng thấy buồn, có lẽ vợ quen sống trong sự đủ đầy nên chưa biết khi phải đi vay tiền thì cảm giác thế nào.

 

Ngày…

 

Mẹ góp ý, mùa đông dùng ga trải lên đệm cho sạch và tiện giặt giũ, vợ lại không thích dùng, đó là sở thích hoặc thói quen của nàng mình chả phản đối, nhưng đằng này vợ lại có thái độ rất “trên tiền”: “Một đời ta muôn vàn đời nó, hỏng thì bỏ đi, đáng bao tiền mà mẹ phải xét nét”. Giống lần bố bảo nàng đi chơi đâu nếu cần thì lấy xe bố mà đi đừng chở ba kẻo nguy hiểm và hại xe, nàng lại nói câu đó và bảo, “mua xe là để ngồi lên nó chứ ai lại để nó ngồi lên mình”.

 

May mà nàng chỉ tỏ thái độ với mình, chưa khó chịu “bày tỏ thẳng quan điểm” với người khác chứ không thì bố mẹ sẽ buồn và khó nghĩ lắm.

 

Thế nên, càng ngày mình càng sợ khi sếp điều đi công tác, trước thì sợ buồn chán, cô đơn khi xa vợ, xa nhà… giờ thì mình lại lo ở nhà vợ bột phát nói những điều không nên không phải, thì mình về liệu có kịp cứu vãn? Có vẻ cam go ra phết rồi, quả bóng chịu đựng của nàng sắp bung ra… Mình cũng hồi hộp đến vỡ tim mất.

Triệu H.T

Nhật ký giận nhau

Giận một người quả thật rất mệt, những ngày giận nhau, em chẳng thấy được nụ cười anh, gương mặt của anh như thế nào, chỉ thấy được đúng màu áo anh mặc…

Ngày thứ nhất,

Em tự nói với chính mình, lần này, nếu anh không xin lỗi thì em cũng nhất quyết sẽ không chơi với anh nữa. Vậy nên, em đã thức tới tận đêm, nhìn chăm chăm vào cái điện thoại, chỉ mong một tin nhắn của anh. Nhưng cho đến khi em ngủ quên mất, sáng lồm cồm bò dậy tìm điện thoại, cũng chẳng thấy cái message nào. Bực.

Continue reading Nhật ký giận nhau

Những phút giây xao lòng

Tình cảm ấy đến với em và anh thật êm đềm ngọt ngào phải không anh? Nhưng nó lại không phẳng lặng như mặt nước mùa thu mà chính là một con đường có hai lối rẽ… Em và anh mỗi người đi một lối….

Thật tình cờ và cũng thật có duyên nên chúng ta gặp mặt và quen biết nhau. Ngay trong lúc em gặp rắc rối thì thượng đế đã soi đường cho anh đến với em, để rồi những ngày sau đó lúc gặp rắc rối là em lại đến tìm anh như một lập trình máy tính đã được cài sẵn từ bao giờ.

Continue reading Những phút giây xao lòng

Phải chi ngày xưa anh chấp nhận mang tiếng phụ bạc em

Nếu như có một điều ước, anh chỉ ước là phải chi trước kia anh dứt khoát trong suy nghĩ , không mềm lòng trước tình yêu mà em đã dành cho anh thì bây giờ anh không thành một thằng tay trắng như vậy.

Ngày đầu anh gặp em tại giảng đường đại học. Em, cô tiểu thư xinh đẹp và kiêu kỳ. Vây quanh em là biết bao chàng trai mơ ước chinh phục và chiếm trọn trái tim của em. Nhưng cũng vì em đẹp, em kiêu kỳ nên chưa có chàng trai nào có được diễm phúc lọt vào mắt xanh của em cả. Anh, một thằng con trai tỉnh lẻ ngổ ngáo và bất cần đời vì sự thách đố của đám bạn trong trường là phải quyết tâm cưa đổ em cho bằng được. Và cuộc đời anh đã thay đổi từ đó.

Continue reading Phải chi ngày xưa anh chấp nhận mang tiếng phụ bạc em

Thủy chung là nền tảng để xây dựng hạnh phúc gia đình

Người chồng thử giả thiết rằng vợ mình thỉnh thoảng đi vui vẻ với các chàng trai rồi về nhà vẫn nói: Chồng con gia đình là trên hết, giải trí một tý ấy mà hoặc là thỉnh thoảng vợ lại có trai nhắn nhe tán tỉnh thì các ông chồng có chịu đựng được không? (Hoa)

Continue reading Thủy chung là nền tảng để xây dựng hạnh phúc gia đình