All posts by admin

Tính… đàn bà

Hồi mới cưới, vợ chồng mình đã thỏa thuận, việc nhà cả hai sẽ cùng làm. Anh phụ trách việc lau nhà, giặt giũ. Tới bữa, em nấu cơm thì anh làm cá, em rửa chén thì anh dọn bàn. Vợ chồng làm gì cũng có nhau, vui vẻ và hạnh phúc biết mấy.

Đàn bà
Đàn bà

Lúc em mang thai, thương em bụng bầu nặng nhọc, anh giành làm hết việc nhà để mẹ con em được an toàn. Em sinh, anh gánh luôn việc chăm con để em được nghỉ ngơi. Đêm đêm, anh thức pha sữa, thay tã cho con. Anh nghĩ mình sức vóc đàn ông, thức đêm mấy bữa sáng ra bước đi còn lơ mơ như người say rượu, người yếu đuối như em chắc không chịu nổi. Vì vậy, con gái quen hơi ba hơn mẹ. Phụ nữ nuôi con nhỏ thì da nhăn má hóp, em vẫn tươi mơn mởn đúng với câu “gái một con trông mòn con mắt”, chỉ tội cho anh mặt mũi cứ bơ phờ.

 

Con gái tới tuổi đi học, đường sá xe cộ đông đúc, anh phải đưa đón con cho an toàn. Mỗi chiều đón con, con bảo cô giáo dặn phải mua giấy vẽ, bút chì màu, khi thì con đòi mua kẹp tóc, băng-đô cho giống bạn, anh phụ trách luôn việc chở con đi mua sắm. Mỗi ngày nghe con kể chuyện trường lớp, bạn bè, anh trở thành nhà tư vấn tâm lý, dạy con phải ứng xử thế này thế kia. Có những chuyện tế nhị, anh bảo em trò chuyện với con, nhưng em luôn thoái thác, cho là chuyện nhỏ, con còn con nít, vội gì. Nhắc em chơi với con thì em bảo chán, đưa con đi mua sắm em nói không có thời gian. Con gái từ nhỏ đã quen việc gì cũng to nhỏ với ba, nhờ ba giải quyết giùm.

 

Thương vợ thương con, anh phải gồng hết sức. Việc cơ quan không xuể thì tranh thủ làm vào buổi trưa hoặc lúc hai mẹ con đã ngủ. Nhiều lúc cũng buồn, thấy mình tụt hậu, cu ky chẳng còn bạn bè gì. Nhưng, nhìn con gái mỗi chiều tan trường chạy đến sà vào lòng ba, toe toét cười hỏi ba chờ có lâu không, có mệt không, anh nghĩ sự hy sinh của anh là xứng đáng.

 

Mỗi năm anh đều được cơ quan thưởng một số tiền kha khá. Ba má cũng có cho anh ít tiền làm vốn. Anh bàn với em nên đầu tư vào cổ phiếu, nhưng em cực lực phản đối. Muốn chiều em cho yên cửa yên nhà, anh giao hết tiền dành dụm cho em giữ. Một bữa, bạn em tới nhà bàn việc hùn nhau mua đất. Em hào hứng cùng bạn lên kế hoạch sẽ góp vốn thế nào, lo giấy tờ, chia lời lãi ra sao.

 

Bạn bảo: “Hay cậu hỏi ý ông xã, đàn ông nhiều lúc sáng suốt hơn tụi mình”. Em buông một câu xanh rờn: “Ổng có tính đàn bà, chỉ giỏi việc nhà, đâu có làm được việc lớn, tớ tự quyết định được rồi”. Nghe em nói mà anh bàng hoàng. Hóa ra những hy sinh của anh đối với em đơn giản chỉ là vì anh… có tính đàn bà.

 

Càng nghĩ anh càng giận, muốn quẳng hết gánh nặng này để thong dong làm… một người đàn ông theo cách nghĩ của em. Nghĩa là, đàn ông thì phải nói chuyện quốc gia đại sự, chiều chiều vô tư đi nhậu, Chủ nhật vác vợt ra sân, chuyện nhà đều tự mình quyết định… Em có bao giờ nghĩ, liệu khi anh buông cái gánh nặng ấy xuống, đường xa gập ghềnh, em có mang nổi trên vai? Và, anh độc đoán như một người đàn ông gia trưởng, liệu em có hài lòng.

 

Ông bà ta hay nói “được đằng chân lân đằng đầu”. Có lẽ, ngay từ đầu anh đã sai khi lúc nào cũng cưng chiều em.

 

Theo PNO

Chị em dâu

Chị về trước, em về sau, nhưng vẫn là chị em một nhà.

Chị về trong cái năm đói quay đói quắt, chiến tranh giặc giã để chị phải xa chồng. Chị về trong cái ngày có rổ khoai lang mời bà con xóm giềng và mặc bộ quần áo nâu sòng đất mẹ. Chị về, trong xót xa của bố mẹ, trong xót xa của anh!

 

Dâu trưởng - Ảnh minh họa
Dâu trưởng – Ảnh minh họa

Em về trong thời bình, bồng bềnh váy trắng, phấn son loẹt lòe giữa ngày hè. Em về trong niềm vui sướng của gia đình, của bản thân và trong niềm hân hoan của chị.

 

Chị về làm dâu, dâu trưởng. Trăm mối lo, nghìn gánh nặng ập lên đôi vai gầy. Chị gầy. Bé. Nhanh thoăn thoắt. Họ hàng bên gia đình chồng không ai chê trách chị nửa câu. Nhưng số ở đời, mẹ chồng, em chồng, nàng dâu, nên chị khổ.

 

Em về làm dâu, dâu út trong nhà, trăm mối lo toan, em không phải động mối nào. Em chậm, béo. Họ hàng bên chồng không ưng, chê bai, so sánh đủ điều với chị. Chị nhẹ nhàng nhắc mọi người không như thế, em mới về nhà chồng.

 

Chị không khỏe mạnh mãi. Ròng rã 25 năm bên nhà chồng, chị yếu hẳn. Anh từ chiến trường về, thương binh hạng nặng, không còn giấy tờ, mất hết ưu tiên, một tay chị chăm, chị cáng đáng gia đình. Bà nội chồng, bố mẹ chồng, em chồng, anh và 4 đứa con thơ, gánh nặng này tưởng như chị gục ngã, nhưng như sức mạnh vô hình, trách nhiệm người con, người vợ, người mẹ còn dở dang, chị vùng lên, tiếp tục sống. Chị không hé răng kêu khổ, dù số chị có khổ.

 

Chị hi sinh vì gia đình, vì mọi người, vì anh em. Chị không vì chị. Vừa đẻ đứa lớn được 5 hôm, chị hùng hục tã lót, làm đồng áng. Mẹ đẻ thương, đón về, nhưng bố mẹ chồng không cho. Chị không dám cãi lời, ở lại. Đẻ đứa út hồi trưa, đang làm ngoài đồng chị trở dạ. Cố lết về đến nhà rồi chị vật vã, chị sinh.

 

Chị chạy vạy đôn đáo bầu bí to đùng, mưa gióp sấm chớp vẫn đi vay lấy vài trăm, bỏ cả vốn anh trai cho vay mua con lợn giống chạy việc cho chú út. Chị kể, ngày xưa có 30 nghìn 1 con lợn giống, 6 nghìn 1 thùng thóc, thế mà chị chạy việc cho chú út phải bán cái ao, vay mượn khắp nơi lấy 6 triệu đồng, lãi hàng tháng chị đóng. Chị không kể ra, nhưng bà con họ hàng ai cũng biết. Suốt cả chặng đường chú út đi có bước chị đỡ. Nhưng giờ, lên đến tá, chú út phụ công chị mất rồi.

 

Em về, bầu bí 3 tháng đầu kiêng khem, tẩm bổ đủ mọi thứ trên đời. Anh chị nghèo, làm trang trại, em không giúp đỡ. Tiền em có gửi tiết kiệm nhưng em không bỏ ra.

 

Chị để 4 đứa con thơ ở nhà, đi làm xa tít tắp. Chị làm ve chai, gánh đá, quán cơm, hầm gà… chưa nghề nào chưa qua tay chị. Chị ngã tím bầm dập, về nhìn 4 đứa con, chị cười xòa: “Mẹ không đau”. Đứa thứ 2 khóc nức nở, nó thương chị thật nhiều. Anh cũng thương chị, nhưng anh đau ốm, mắt kém, đau dạ dày, mảnh đạn vẫn còn ở đầu, không giúp gì được cho chị. Nhiều đêm thương con, thương anh, chị nức nở ướt gối. Anh nén nước mắt, ôm chặt chị vào lòng, xót xa thương chị.

 

Em gần con, 2 đứa bé quấn bác, em không cho. Sợ chúng thương anh chị nhiều hơn thương em. Em bán hàng ngoài chợ. Chỗ che mưa che nắng đàng hoàng, nhưng em vẫn than mình vất vả.

 

Bố mẹ chồng thương em, vì em có con nhỏ, vì em đi chợ hàng ngày có tiền, vì em có lương hàng tháng chồng gửi về, vì em giàu có hơn chị.  Chị không được bố mẹ chồng thương, vì anh đau ốm triền miên, vì chị không có tiền dư giả, vì lo cho bố mẹ chồng là nghĩa vụ của chị, vì chị là dâu cả.

 

Bà nội chồng què quặt, nằm trong buồng không đi lại được. Bà thương chị. Chỉ có chị mới tắm giặt, cơm cháo, hoa quả cho bà. Em không tắm, không chăm bà. Em sợ bẩn.

 

Con chị, đứa lớn đã lấy chồng, sắp có con. Chị sắp thành bà ngoại. Đứa thứ 2 đi học xa nhà, nhớ chị, khóc ròng từng đêm, tự hứa phải phấn đấu. Hai đứa bé ở nhà, chuẩn bị thi hết cấp hai, ba. Học trường chuyên lớp chọn nên chị vui lắm.

 

Con em bé. Học không tốt, chị bảo đưa ra chị cho anh chị dạy. Em không nghe, chị thương cháu, hờn giận em. Em không ra chị nữa, chị buồn.

 

Chị như gương sáng, bao người noi theo chị. Em sống không như chị, nhưng chẳng bao giờ chị so bì. Chị khổ, nhưng chị luôn mong em vui. Nhưng đã là chị em một nhà, cũng nên thương nhau chứ?

 

Gọng Vó

Hám chồng giàu, được mẹ chồng ki

Trong nếp sinh hoạt gia đình, chị Tú Phương (Bắc Linh Đàm, Hà Nội) luôn nhớ nằm lòng mấy nguyên tắc: mở vòi nước để rửa đồ phải nhỏ giọt, nước vo gạo phải giữ lại để rửa rau, nước rửa rau giữ lại để rửa bát, nước rửa bát giữ lại để… kỳ cọ toilet.

Chị Phương mới về làm dâu nhà bà Cầm chưa được một năm, nhưng trong thời gian đó chị đã đủ ngấm về “cái tội ham chồng giàu”. Từ ngày bước chân vào căn biệt thự to đùng của nhà chồng, chị mới thấm nhà chồng rất khá giả nhưng mẹ chồng thì quản lý tiền nong vô cùng chặt tay.

 

Ham chồng giàu gặp mẹ chồng ky bo
Ham chồng giàu gặp mẹ chồng ky bo

Viện lý do có thâm niên trong việc quản tiền, bà bảo hai vợ chồng phải đóng góp 50% tổng thu nhập hàng tháng để phụng dưỡng mẹ và duy trì gia đình.

 

Ban đầu chị cố được nhưng sau chị thấy không thở nổi với sự “kèn kẹt” của bà. Mâm bàn to mà đồ ăn thì gẩy đũa 3 lần là hết sạch.

 

Chị có mua thêm thì bà đay nghiến bảo: “Đúng là nhà quê lên tỉnh, dân Hà Nội có bao giờ ăn thúng ăn chậu như nhà cô”. Thế là chị chỉ còn cách ngậm bồ hòn làm ngọt, có gì ăn nấy. Chị nhìn chồng mà lắc đầu nghĩ thầm: “Bảo sao anh mới bé như hạt mít thế này”.

 

Hàng tối, anh chị lại trốn mẹ đi ăn đêm. “May mà anh cũng tinh ý và chiều vợ chứ không mình chẳng chịu nổi”, chị chia sẻ. Một tháng đầu, chị phát điên với những nguyên tắc của bà. Thi thoảng chị quên vo xong gạo không giữ lại nước, bà lại đứng ngay cạnh lườm nguýt, bóng gió.

 

Chị vừa lau nhà, mẹ chồng lại triết lý “miệng ăn núi lở”, rằng là đàn bà, là vợ thì phải biết chi tiêu, vun vén cho gia đình. Rất nhiều vật dụng nhà anh chỉ có tác dụng trang trí: máy rửa bát, máy giặt, máy hút bụi… bởi cái gì cũng phải làm bằng tay không thì tốn điện, phí nước.

 

Công việc của chị hay phải làm việc trên máy tính, thế nên đêm hôm chị vẫn phải lọ mọ ngồi vào bàn. Trước bà còn nhắc nhở: “Tối muộn, đàn bà con gái chẳng chăm sóc gia đình còn bày đặt công với việc”.

 

Không nhắc đến câu thứ 2, bà cắt luôn cầu dao điện vào 10 giờ tối hàng ngày để “cảnh cáo” con dâu. Chị khó chịu lắm, nói với chồng thì anh cũng bênh mẹ: “Mẹ chỉ muốn tốt cho sức khỏe của vợ chồng mình thôi mà”.

 

Không hiền như chị Phương, chị Thúy Hằng (Ngõ Gạch, Hà Nội) cũng ấm ức không kém về chuyện mẹ chồng ki bo. Nhà chồng chị rất khá giả và đây cũng là một lý do để chị chọn anh xã mình. Nhà mặt phố, bố mẹ chồng cho thuê hàng tháng cũng vài nghìn đô, chẳng ai đi làm cũng không lo chuyện chết đói.

 

Thời gian đầu, chị cũng thấy hài lòng khi thấy bố mẹ chồng thoải mái. Thế nhưng từ ngày sinh em bé xong, chị mới thấy nhà chồng có vấn đề thật. Mẹ chồng nấu được cho con dâu một bát canh chân giò là phải kể lấy kể để với mọi người. Rồi thi thoảng bà lại bóng gió với chị là: “Già như chúng tôi giờ lại phải nuôi vợ chồng anh chị”.

 

Rồi bà khoe với tất thảy mọi người là sắp đi du lịch nước ngoài, vừa móc ví trả hơn 2 ngàn đô để mua vé máy bay thế nhưng bà chẳng bao giờ mua nổi cho cháu được một lọ thuốc nhỏ mũi.

 

Cứ khi nào bố mẹ chị mang đồ ăn, hoa quả dưới quê lên cho con gái là bà cũng “nhảy” ra xem có thứ gì, có ngon không. Đúng lúc mệt mỏi vì vừa trải qua cuộc sinh nở, lại thêm chuyện mẹ chồng “củ chuối”, chị quyết tâm làm cho ra ngô ra khoai. Thấy nhiều lần con dâu “bật tanh tách”, bà thầm nghĩ “phải dạy con bé này mới được”. Thế là mẹ chồng nàng dâu nảy ra cuộc chiến tranh ngầm. Tuy chẳng ưng gì nhau nhưng trước mặt gia đình cả hai vẫn cười nói vui vẻ.

 

Thấy cô con dâu nấu cháo cho cháu hơi mặn, bà ngon ngọt: “Hình như con dâu sợ cháu bị bướu cổ, thiếu i-ốt hay sao ấy nhỉ?”.

 

Nghe thấy thế chị tức lắm, chị nhanh nhảu đáp lại luôn: “Hôm trước bà Bông hàng xóm có rỉ tai bảo ngày nào mẹ cũng sang kể với bà ấy là con nấu ăn không ra gì, nhạt toẹt nên giờ con cải thiện cho cháu ấy mà”. Nghe vậy bà giật mình thon thót.

 

Rồi bà khoe năm sau bạn bà lại rủ đi châu Âu một chuyến. Khi bà đang thao thao bất tuyệt, chị bảo: “Mẹ nhiều tiền nhỉ, suốt ngày đi du lịch mà việc gì với con cháu cũng tính từng hào”.

 

Thế là từ ấy trong nhà cứ lời qua tiếng lại suốt.

 

Theo TTVN

Giọt nước tràn ly

Cầm tờ quyết định ly hôn của tòa án, tôi thở phào nhẹ nhõm. Thú thật, ly hôn là sự giải thoát cho tôi. Tình yêu của tôi dành cho vợ đã bị giết chết từ rất lâu rồi. Tất cả cũng chỉ vì cái tật xấu không thể nào bỏ được của cô ấy: mê đánh bài…

Giọt nước tràn ly vì vợ cờ bạc
Giọt nước tràn ly vì vợ cờ bạc

Hồi yêu nhau, cô ấy cũng chưa mê mẩn bài bạc cho lắm, thỉnh thoảng mới ngồi sòng tứ sắc với mấy bà cùng xóm. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ người yêu giải trí cho vui. Ai ngờ, sau khi cưới nhau, tật đánh bài của cô ấy ngày càng nặng.

 

Tôi đi làm suốt ngày, đến tối mịt mới về, còn vợ tôi thì ở nhà quản việc nội trợ. Hai vợ chồng chưa có con nên vợ khá rảnh rang, thế là “nhàn cư vi bất thiện”, cô ấy rủ vài bà trong xóm lập hội đánh bài. Ban đầu chỉ là chơi cho vui, số tiền thắng thua mỗi buổi cũng chỉ bằng bữa đi chợ. Nhưng rồi, máu cay cú ăn thua nổi lên, thời gian vợ ngồi sòng càng lúc càng nhiều, tiền đặt mỗi ván cũng ngày một tăng.

 

Tôi giật mình phát hiện, vợ ngày càng bê trễ việc nhà. Nhiều khi, 18g tôi về đến nhà mà bếp núc vẫn lạnh tanh. Nhà cửa có khi cả tuần cô ấy mới quét dọn một lần. Rồi tiền tôi đưa cô ấy giữ đồng nào thì hết sạch đồng đó. Tôi nhớ có lần đưa vợ giữ giùm 20 triệu tiền của công ty, hai ngày sau tôi hỏi lại thì không còn đồng nào. Lúc ấy, tôi mới phát hiện cô vợ mình lún quá sâu vào bài bạc. Tôi làm dữ, cô ấy hứa sẽ bỏ, nhưng vẫn lén đi chơi lúc tôi vắng nhà.

 

Một ngày đẹp trời, tự nhiên có ba gã xăm trổ đầy mình vào nhà, vứt cái giấy mượn nợ cả gốc lẫn lãi 50 triệu của vợ tôi lên bàn, tôi mới tá hỏa. Bọn họ tuyên bố, không trả tiền thì “xin tí huyết của vợ ông!”. Thế là chồng phải cuống quýt, lật đật lo tiền trả cho vợ. Xong vụ ấy, nếu không nhờ cha mẹ hai bên đứng ra hòa giải, tôi đã ly hôn rồi.

 

Không ngờ, đấy lại là sai lầm lớn của tôi. Không đầy một tháng sau, có một gã ở Campuchia gọi về, bảo tôi mang tiền lên biên giới chuộc vợ đang thiếu nợ bị nhốt trong sòng bài. Lần này, họ không định “xin tí huyết” mà chỉ nói sẽ “gửi ngón tay về”. Thế là, tôi phải vay mượn nhiều chỗ, vác đủ 10.000 USD lên Mộc Bài đón “thần phá của”.

 

Giọt nước tràn ly. Vì nếu cứ dây dưa mãi, chắc chắn tôi phải đi ăn mày vì vợ…

 

Theo PNO

Ngậm bồ hòn làm ngọt

Hồi nhỏ, người tôi ngưỡng mộ nhứt là dì Sáu của tôi. Ai hỏi lớn lên muốn làm gì là tôi trả lời: làm dì Sáu. Chẳng phải vì dì đẹp hay tài ba lỗi lạc, mà chỉ vì tôi thường nghe ngoại, má, mấy dì, mấy mợ… khen dì có phước, được chồng cưng.

Nặng nợ chồng làm biếng
Nặng nợ chồng làm biếng

Dì Sáu tôi lấy chồng ngoài thị trấn, nghe đâu cũng con nhà nền nếp, gia giáo. Dượng làm công chức, đeo kính nhốp, đầu chải láng o, dáng dấp nho nhã, nói năng mềm mỏng, ăn mặc lịch sự. Với ai dượng cũng xởi lởi thăm hỏi rất chân tình. Bà con họ hàng đều quý mến dượng, nói ông ngoại ăn ở có đức nên con gái được tấm chồng hiền. Riêng bà ngoại thì mừng khấp khởi vì chắc mẩm con mình không chỉ được ăn trắng mặc trơn, không phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời như hầu hết đàn bà ở quê, mà còn tránh khỏi cảnh chồng chúa vợ tôi, sáng say chiều xỉn.

 

Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh mỗi lần dì dượng về thăm nhà bao giờ cũng quần áo thiệt đẹp, thơm tho. Hai người thả bộ trên đường làng, dượng một tay che dù cho dì, một tay xách giỏ, qua cây cầu khỉ bắc ngang con mương trước nhà, dượng nắm tay dì dìu từng bước, luôn miệng: Coi chừng té nha em, chừng, chừng em… y như trong phim, dù dượng thừa biết dì có thể nhắm mắt băng băng đi qua cây cầu dì đã từng qua gần 20 năm.

 

Thấy vậy ai không nghĩ Sáu sướng nhứt trần đời. Cho tới lần dì Sáu về nhà một mình, vô buồng ngồi khóc kể với ngoại chuyện làm dâu cực như người ở, thức từ bốn giờ sáng đến khuya cũng chưa ngơi tay. Chồng không đỡ đần được cho vợ, nhờ chuyện gì cũng nói anh hổng biết, từ nhỏ đến giờ chưa từng làm bao giờ, em sai anh, hư bột hư đường, ráng chịu nghen. Chịu hết xiết, Sáu đòi ra riêng, dượng trách Sáu không thương chồng, không phụ giúp chồng trả hiếu mẹ cha. Vậy là Sáu phải ngậm bồ hòn làm ngọt mấy năm qua. Sáu về, ngồi chưa nóng chỗ, dượng hớt hải chạy vô nhà, lớp năn nỉ ngoại, lớp năn nỉ Sáu… Giọng dượng nói giống như muốn khóc. Ngoại vốn xưa nay thương dượng cho nên thấy chuyện cũng chẳng có gì lớn lao, răn dạy con gái phải vì chồng mà ráng chịu cực, mà tính ra có thấm tháp gì so với người khác. Vậy là Sáu trở lại nhà chồng.

 

Lần thứ hai Sáu về khóc với ngoại có cả dượng. Đó là lần hai người mượn ngoại tiền để trả nợ do dượng dễ tin nên bị bạn lừa, giờ mắc nợ nhiều quá trả tiền lời chịu không thấu. Thương con, ngoại gom góp của cải lâu nay chắt chiu đưa cho Sáu. Dượng sụp lạy ngoại nói ơn này con nhớ suốt đời, hứa sẽ làm lụng để có tiền sớm trả cho má, hứa sẽ không làm cho con gái má phải khổ sở lần nữa vì chuyện tiền nong. Ngoại nghe mát bụng, không la rầy dượng tiếng nào.

 

Bẵng đi chừng mấy năm, ít thấy Sáu về thăm ngoại. Hỏi ra mới biết dì dượng đã dời nhà tới tỉnh khác để… trốn nợ. Dì dượng làm gì để đến nỗi phải mang nợ thì không ai biết, kể cả ngoại. Thương con cháu, ngoại đùm túm những gì có được lặn lội tìm thăm. Chừng về, ngoại thẫn thờ hai ba ngày chưa hết. Ngoại kể, dượng vẫn y như xưa, ông bà sui cũng vồn vã, kêu quán đem hết món này đến món kia đãi đằng ngoại phủ phê như hồi trước, chỉ có Sáu, quay như cái chong chóng, vừa chăm sóc con cái, vừa quán xuyến cái cửa hàng tạp hóa kiếm tiền lo cho cả nhà. Gặp ngoại, dượng cúi đầu chịu tội, nói con xấu hổ, nhục nhã quá, không dám về gặp má. Con làm đàn ông mà không lo được cho vợ con có cuộc sống sung sướng, con không xứng đáng làm rể má… Còn ông bà sui thì khen con dâu nức nở khiến ngoại muốn trách cũng không trách được, bị rào đường chặn ngõ hết ráo rồi.

 

Từ đó, cứ vài ba tháng ngoại lại cụ bị đi thăm Sáu. Đi vài chuyến, ngoại bắt đầu sinh nghi. Ngoại nói “hình như thằng dượng mày nó thất nghiệp. Tao thấy nó muốn ở nhà là ở nhà, muốn đi giờ nào là đi. Ở không ăn xài kiểu đó núi cũng lở, huống chi là…”. Thêm vài chuyến nữa, ngoại dứt khoát không bao giờ tới thăm Sáu, lý do thì chỉ mình ngoại biết. Chỉ một lần, lúc đó tôi đang đấm lưng cho ngoại, ngoại thủ thỉ, dặn dò: “Ráng mà tỉnh táo chọn chồng nghen con”. Tôi cắc cớ ghẹo ngoại: “Ủa, phải mê mới chọn, chớ tỉnh sao chọn được ngoại?”. Ngoại cười buồn hiu, “ờ, ngoại nhắc cho có chừng thôi, chớ ngoại biết khó, khó lắm, như Sáu mày…”.

 

Cũng hơn chục lần Sáu tính ly hôn. Giận, viết đơn, dượng ỉ ôi hứa hẹn, lại xé đơn. Cứ vậy mà làm riết. Dượng không cờ bạc, không rượu chè, không bạo hành vợ. Dượng chỉ làm biếng và nói dóc tổ. Lúc đầu, Sáu bỏ qua, tại thấy cũng không chết ai… Nhưng ngày qua tháng lại, niềm tin cứ lụi dần mà vẫn phải sống chung vì con cái, vì tiếng thơm… Sẵn đà được ngoại tâm sự, tôi thắc mắc: “Vậy tại sao ngoại không đi thăm Sáu nữa?”. Ngoại thở cái khì, “ờ tao thấy buồn, ân hận, lên xe đò ngồi mà tưởng tượng ông bà sui, thằng rể đang cười ngạo mình, già sắp xuống lỗ nghe nói nịnh mà cũng tin”.

 

Theo PNO

Ngày mai, bố con đi lấy vợ

Đêm nay, mẹ lại thức giấc giữa chừng, nhìn qua thấy con gái nằm yên ngủ, mẹ thấy lòng mình bình yên đến lạ. Với mẹ, chỉ cần thế này thôi, nhưng với con, mẹ biết, con đang chịu thiệt thòi.

Ngẫm lại, cũng tại mẹ không tránh được những dại khờ bản năng của một người đàn bà, để bây giờ cuộc sống của mẹ con ta chông chênh quá đỗi.
Hai mẹ con
Hai mẹ con

Mẹ gặp bố con sau những đổ vỡ của tình yêu đầu tiên. Mẹ và bố công tác cùng cơ quan, bố hay giúp đỡ, chia sẻ với mẹ nhiều điều. Trong mắt mẹ, bố là người chững chạc và đáng tin tưởng. Ban đầu cũng chỉ là bạn, sau tình yêu đến lúc nào không hay. Hai chín tuổi, mẹ hạnh phúc khi ngỡ đây là bến đỗ của đời mình. Mẹ yêu và sống hết mình với bố con. Ngày biết tin con đã đến trong cuộc đời của mẹ, mẹ mừng vui khôn xiết, háo hức thông báo với bố con. Trái hẳn với sự chờ mong của mẹ, bố con điềm nhiên lạnh lùng. Trách mẹ sao mà vội vàng, giờ chưa đến lúc.

 

Mẹ nhẹ nhàng khuyên nhủ bố, mẹ chẳng cần gì cả, chỉ cần sống với bố và con, ở đâu cũng được, cực khổ mấy cũng được, miễn sao chúng ta được sống cùng nhau. Bố con dẫn mẹ về nhà và thông báo mọi chuyện. Ông bà nội không chấp nhận.

 

Bước chân về căn phòng trọ chật hẹp, mẹ  chưa biết phải đối diện với phía trước như thế nào, niềm hạnh phúc có con còn quá ngắn ngủi mà sao mẹ thấy mọi thứ phía trước tối tăm. Mẹ không biết phải nói sao với ông bà ngoại. Cả gia đình đã xáo xào vì hai mẹ con mình. “Con dại cái mang”, bà ngoại nói mà ứa nước mắt.

 

Rồi cũng qua những đau đớn để đón nhận con đến với cuộc đời. Bố con không điện hỏi một câu, ông bà nội nghe tin con là con gái nên càng xem như không quen biết. Những ngày trong bệnh viện, thấy chồng vợ người ta bên nhau, nhìn lại hai mẹ con mình, chỉ có bà ngoại và các dì lủi thủi vào ra, mẹ chua xót.

 

Ngày đầu tiên trở lại cơ quan, nhìn bố con mà mẹ ứa nước mắt. Rồi bố con cũng hỏi con thế nào, mẹ nén lòng, cố gắng dùng tất cả những khôn khéo, mềm mại của phụ nữ để bảo bố hãy đến thăm con. Mẹ kể con đáng yêu thế nào, ngoan ngoãn ra sao. Mẹ tin nếu gặp con rồi, bố sẽ yêu con. Nhìn cử chỉ ngượng ngập của bố khi bế con, mẹ biết bản năng làm cha của người ấy đang tồn tại. Mẹ khấp khởi vui trong lòng, tự nhủ cứ từ từ, cứ cố gắng, cố gắng để cho con có bố.

 

Vậy mà, bố con bảo đã có người khác, sắp tổ chức đám cưới. Bố xin mẹ đừng nói ra chuyện này với ai ở cơ quan, hãy chôn chặt nó vào dĩ vãng và coi như chưa từng quen nhau. Mẹ bắt đầu suy tính để giành bố cho con, giành chồng cho mẹ.

 

Mẹ chụp ảnh của hai bố con đưa lên Facebook, cốt yếu để cho người đàn bà kia biết. Nghe đâu người ta cũng sốc, rồi hẹn gặp mẹ. Khi mẹ đang nói chuyện với người ta, bố con xuất hiện, bố con sỉ vả mẹ trước mặt người phụ nữ kia và khăng khăng khẳng định con không phải là con của bố, bố và mẹ chỉ là đồng nghiệp. Rằng mẹ là người phụ nữ lăng loàn. Giờ nghĩ lại, không hiểu sao mẹ có thể im lặng ngồi yên nghe bố con sỉ nhục như vậy. Mẹ chấp nhận để bố con không thừa nhận hay sỉ nhục mẹ, nhưng một khi ông ấy không thừa nhận con, chối bỏ con, thì mẹ chẳng còn điều gì để nói.

 

Mẹ từng nghĩ đến lúc phải kiện ra tòa, cùng là cán bộ nhà nước, dẫu gì cũng có chút thanh danh, bố con sẽ phải suy nghĩ lại, hơn nữa, mẹ phải đòi lại những quyền lợi cho con. Nhưng thật may là mẹ chưa làm. Bởi những điều đó rốt cuộc cũng vô nghĩa.

 

Bây giờ, mỗi khi đi làm về, nhìn thấy nụ cười và ánh mắt của con, mẹ biết thế là đủ rồi, dẫu chọn lại, mẹ vẫn không hối hận khi giữ lại con, có chăng là hối hận vì đã không đủ bản lĩnh để chọn cho con một người cha tốt.

 

Diệu Ái

Tôi vướng nợ nần, mẹ chồng yêu cầu ly hôn

Công việc làm ăn của tôi gặp thất bại nên nợ nần nhiều người và họ đến nhà đòi nợ, la lối, nói năng mất lịch sự khiến ba mẹ chồng rất thất vọng. Bà gặp riêng và yêu cầu tôi chia tay chồng sau khi đã yêu cầu chồng tôi trước nhưng anh không đồng ý.

Tôi là một phụ nữ đã 34 tuổi, cuộc sống không được êm đềm như mọi phụ nữ khác. 18 tuổi, qua mai mối tôi lấy chồng hơn mình 16 tuổi vì mong muốn có thể giúp đỡ được gia đình chút ít về kinh tế. Tôi là người chị cả trong gia đình có 4 chị em, hơn nữa gia đinh tôi lúc đó đang vô cùng khó khăn về kinh tế.

Lấy chồng được 2 năm và cũng là thời gian tôi sinh liền 2 bé trai kháu khỉnh. Những tưởng cuộc sống sẽ êm đềm như vậy trôi qua, nhưng qua thời gian chung sống, chồng tôi ghen kinh khủng, ghen cả với bạn gái của tôi và là người vô cùng chi li về tiền bạc. Anh quản lý toàn bộ chi tiêu, ngay cả việc đi chợ anh cũng tự đi.

Không chịu nổi cuộc sống quá phụ thuộc, hơn nữa anh luôn chì chiết tôi về những khoản tiền anh đã giúp đỡ cho gia đình tôi trước đó nên tôi đã đơn phương ly hôn và ra đi với 2 bàn tay trắng. Tôi mang theo 2 đứa con trai một đứa 2 tuổi và một đứa 1 tuổi. Năm đó tôi mới 20, thời gian cứ thế trôi qua, tôi cặm cụi làm việc, nuôi con một mình mà không có sự trợ giúp nào từ phía gia đình chồng.

Tôi tự nhủ sẽ sống như vậy suốt đời để nuôi con khôn lớn. Rồi số phận lại một lần nữa trêu ngươi, để tôi gặp và yêu anh sau 10 năm đơn độc. Anh là người đàn ông tuyệt vời với tôi, là con trai trong một gia đình gia giáo nên mẹ anh không tán thành cho anh yêu tôi. Nhưng chúng tôi quá yêu nhau và bất chấp tất cả, sau một năm tự ý chung sống, chúng tôi có với nhau một bé gái rất dễ thương.

Khi biết chúng tôi có con, mẹ anh đã qua nói chuyện với gia đình tôi về việc cưới hỏi nhưng với điều kiện đám cưới ngoài bố mẹ tôi, sẽ không mời bất kỳ bạn bè hay người quen nào bên nhà gái, vì bà sợ lộ chuyện tôi đã có chồng con trước đây. Vì thế khách mời chỉ có nhà trai và ngay cả con gái của chúng tôi cũng phải nói là con của chị gái anh gửi nuôi vì chị của anh sống ở Mỹ.

Tôi rất biết ơn ba mẹ chồng vì đã chấp nhận tôi về làm dâu. Tôi đã cố gắng sống thật tốt để tỏ rõ sự yêu kính đối với ba mẹ chồng. Thế nhưng mọi việc không như ý, 2 năm vừa qua, công việc làm ăn của tôi gặp thất bại nên nợ nần nhiều người và họ đã đến nhà đòi nợ, la lối, nói năng mất lịch sự khiến ba mẹ chồng rất thất vọng về tôi, vì ông bà nghĩ rằng mọi việc là do tôi gây nên. Rồi bà đã gặp riêng và yêu cầu tôi chia tay với chồng sau khi đã yêu cầu chồng tôi trước nhưng anh không đồng ý.

Hiện tại tôi rất rối trí, gia đình cũng đang sống rất ngột ngạt. Tôi không biết nên xử sự sao cho đúng. Tôi rất yêu chồng nên không muốn chồng khó xử vì anh ấy là một người con rất có hiếu. Hơn nữa mẹ chồng lại có bệnh trong người, nếu buồn bực quá độ sẽ nguy hiểm đến sức khỏe. Mong các bạn hãy giúp tôi một lời khuyên nên làm sao cho đúng.

Tôi xin chân thành cảm ơn chuyên mục Tâm sự đã giúp tôi trút được những day dứt trong lòng và mong nhận được những lời khuyên hữu ích từ phía các bạn, các anh chị. Xin chân thành cảm ơn mọi người.

Hoàng Thùy

Bà xã bắt tôi cưới vợ hai để trả thù

Nàng chủ động hẹn em và cùng tôi đến đình thần làng đốt hương, vọng chuông thề sẽ thương yêu bảo vệ em. Nàng đồng ý cùng em một chồng là tôi, bắt tôi và em phải thề cùng.

Tôi và nàng kết hôn gần 30 năm rồi, từ 2 bàn tay trắng, qua bao thăng trầm của cuộc sống, tôi bươn chải vật lộn, tiền làm được bao nhiêu tôi đều đưa hết cho nàng giữ. Bây giờ với tổng cộng 2 căn nhà, cửa hàng và 1 nhà nghỉ ở thị trấn nên cũng tạm gọi là có chút tiếng tăm, địa vị trong xã hội.

Tôi thú nhận cũng có tính trăng hoa, những khi vợ biết chuyện thì tôi chủ động cắt đứt để giữ mái ấm, gia đình là trên hết. Cho đến năm 2005, tôi quen một cô gái, gia đình cũng nghèo, trong một lần nghe lời bạn rủ đi làm tiếp viên nhà hàng ở Vũng Tàu, sang tháng thứ 2, sau khi lãnh lương xong, em gửi về nhà cho gia đình thì bị chủ quán bắt buộc phải ra ngồi bàn tiếp khách.

Em không chịu, chủ quán nhốt em lại, hoặc phải đền tiền, số tiền trời ơi từ đâu em không biết; hoặc phải tiếp khách thời hạn là 3 ngày. Tứ cố vô thân, điện về nhà thì ở nhà nghèo không có cách gì để lo số tiền đó, em chợt nhớ đến tôi trong một lần uống cafe ở quán em trước đó. Em biết số của tôi và em đã gọi điện cầu cứu. Tôi đã cho người ra tận Vũng Tàu cấp thời, đến quán đó thương lượng cứu em ra và đưa về nhà.

Từ đó em đến với tôi tự nguyện, tôi cho em học nghề tóc, em không chịu sự giúp đỡ của tôi mà tự lực đi học bằng cách vừa giúp việc nhà vừa học nghề. Năm 2008, có việt kiều Mỹ về xin cưới em, tôi đã khuyên em nên quên tôi để cùng chàng Việt kiều Mỹ xây đắp hạnh phúc và lo cho đình em.

Nhưng vợ tôi biết chuyện, nàng chủ động liên lạc với em, những lần điện thoại với nhau dài mấy giờ. Cuối cùng nàng tuyên bố chấp nhận em, khuyên em không nên lấy Việt kiều mà hãy về sống chung cùng vợ chồng tôi. Tôi không đồng ý, nàng chủ động hẹn em và cùng tôi đến đình thần làng đốt hương, vọng chuông thề sẽ thương yêu bảo vệ em, đồng ý cùng nhau một chồng là tôi, bắt tôi và em phải thề cùng.

Thời gian đầu, tôi chủ động xa lánh để em quay về nhà em còn kịp. Nàng đã tổ chức những buổi tiệc nhỏ chỉ có tôi, nàng và em tham dự và chuốc say tôi để tôi gần em. Nàng đã sang tận nhà em hứa hẹn với gia đình em sẽ bảo bọc, chăm lo cuộc đời em. Với tôi, nàng bảo: sau bao năm cùng cực, bây giờ anh hãy an hưởng đi.

Thế là mọi chuyện làm ăn, buôn bán tiền bạc nàng tiếp quản hết, chỉ mỗi ngày nàng cho tôi vài chục để uống cafe. Từ từ nàng bảo làm ăn khó khăn mà em thì cũng làm móng thuê đã có tiền rồi, nàng bảo: thôi anh hãy bảo nó đưa tiền cho anh xài. Tám tháng trời tôi không tiền trong túi, không dám đi uống cafe, chỉ khi nào em thấy tôi không đi, hỏi và biết tôi không tiền thì em đưa tiền cho tôi đi uống.

Tôi cầm thì không đành lòng, không thì nàng giận. Thương em, mới ra mua bán nên không lãi được bao nhiêu, trung bình tôi chỉ dám xài mỗi ngày một bao thuốc 4 nghìn đồng và ly cafe 4 nghìn thôi.

Mọi việc khi tôi có ý kiến gì nàng cũng bảo: bây giờ anh có vợ nhỏ rồi, anh nói con không nghe đâu, hay là anh hãy làm giấy để tài sản lại cho con hết đi, nó mới tin. Kẻo bây giờ nó sợ anh cho vợ nhỏ anh hết. Em cũng bảo tôi như thế: “em thương anh là thương con người anh, chứ em không thương tài sản của anh đâu. Thôi anh hãy làm giấy cho con anh hết đi, em không màng đâu, chỉ được sống gần anh như thế này là đủ cho em rồi”.

Và vợ tôi đưa cho tôi tờ giấy mà nàng đã nhờ người làm sẵn, khi nào tôi chết thì tất cả tài sản đều thuộc về 2 đứa con tôi, và tôi đã ký. Sau khi công chứng một tuần thì nàng bỗng kiếm chuyện, đòi tôi phải ký đơn ly dị. Gia đình om sòm lên nàng chửi, nàng rủa em, không khí căng thẳng vô cùng. Em buồn quá bỏ về gia đình, tất cả tiền bạc em để lại hết, khi đến em như thế nào thì khi đi em như thế đấy.

Tôi cảm thấy vô cùng có lỗi với em, vì vô cùng thương tôi mà em đã đánh mất đời người con gái, thương tôi mà em lỡ chuyến đò cuộc đời. Chàng Việt kiều nọ đã cưới một cô gái khác ở xóm em rồi. Tôi hối hận trong khi vợ cương quyết đòi ly dị, thậm chí nàng còn buông những câu vô cùng xúc phạm: “mày ly dị với tao, tao cho mày ra đường mình không, cho mày chết cũng không có đất chôn”. Vô cùng tức giận tôi đã đâm đơn ra tòa ly dị. Sau những cuộc hòa giải, tôi nhất quyết ly dị, gia đình, họ hàng khuyên giải, nàng đã khóc lóc van xin tôi, hứa sẽ sửa đổi tính tình và tôi đã chấp nhận không ly dị nữa.

Ba tháng sau nàng lại rước em về sống chung, trang bị cho em một sạp bán tạp hóa ở trung tâm thương mại. Em vẫn hàng ngày sáng ra chợ mua bán sạp tạp hóa, chiều về phục dịch tôi và nàng. Nàng và em vẫn vui vẻ hòa thuận, nàng vẫn chở em đi mua sắm, ai thấy cũng khen.

Một hôm nàng bảo: con trai lớn đã có vợ, có con, căn nhà cửa hàng mua bán hàng gỗ nội thất nó đang ở, anh hãy sang tên cho nó, để nó chuyên tâm làm ăn, không chơi bời cờ bạc nữa mà lo cho con nó. Hợp lý quá! Mình tạo dựng được thì cũng vì con, trong lòng tôi cũng tính sẵn như thế nên đặt bút ký luôn, và còn cho thêm vốn liếng để làm ăn.

Còn thằng út mới 14 tuổi, tôi cũng cho luôn cơ ngơi nhà nghỉ đúc sẵn, nền đất luôn rộng gần 1000 m2. Hai tháng sau, khi giấy tờ nhà đất đã chính thức mang tên chủ mới, nàng lần nữa lộ bộ mặt thật ra. Tôi đi uống cafe về cũng bị mang tổ tiên ông bà ra chửi. Nàng lại đòi ly dị, em thấy gia đình căng thẳng thì cứ khuyên tôi hãy nhịn chị đi, và đến phiên em bị những trận đòn vô cớ.

Gia đình em bị những lời mắng chửi không đâu, những đám xã hội đen hành hung cha mẹ em mà điện thoại báo, thưa gửi chẳng ai xử, không đủ chứng cớ. Mặc dù nhà cửa bị phá tan hoang, cha em bị đánh chảy máu, nàng cứ chối trách nhiệm. Một lần nữa em buồn quá nên về nhà cha mẹ sống, ra đi chẳng mang theo gì cả, chỉ xin nàng 300 nghìn đồng làm lộ phí.

Thời gian sau, con lớn muốn làm căn nhà cho bằng mọi người, xin tiền nhưng tiền bạc của cải đã cho hết, chỉ còn một căn cửa hàng nên tôi buộc phải cho ngân hàng mướn 10 năm để lấy tiền cho nó. Số còn lại thì gửi lại ngân hàng lấy lãi. Nhưng khi ký hợp đồng với ngân hàng xong, rút trước một phần để cho con sửa nhà thì vợ tôi đòi phải cho con tôi đứng tên số tiền còn lại. Tôi không chịu, bây giờ tôi chẳng còn gì thì phải đứng tên một phần tiền đó để lấy phần lãi ra xài.

Thế là tôi bị cấm vận, đúng nghĩa cấm vận về mọi mặt, hàng ngày vợ cho tôi 50 nghìn để xài thì nay bị cắt. Tôi đi làm thuê để có tiền xài thì về ăn cơm bị chửi, vừa ăn cơm vừa chan bằng nước mắt, thấy chửi mà tôi vẫn cố lỳ ăn, nàng phán một câu xanh rờn: Bây giờ mày có tiền rồi, tự sinh tự diệt đi. Mày bây giờ không còn nhà nào để ở nữa, tao như mày tao tự tử chết cho rồi”.

Con lớn thì nghe mẹ nó điện bảo vào, không cần biết đầu đuôi ra sau, đau lòng quá, hùa với mẹ nó chửi rồi xông vào đánh tôi. Tôi vẫn lặng im không phản kháng, trong lòng ngao ngán cho thế thái nhân tình. Tôi điện thoại báo công an thị trấn nhờ can thiệp thì vợ lại bao che và chửi tôi.

Đi làm mướn thì bị vợ tôi điện thoại hăm dọa nên bị cho nghỉ, đi uống cafe hay đến nhà ai chơi cùng cho giải khuây đến lần thứ 3 là bị điện thoại dọa nên chẳng ai dám gần. Đến nhà em ruột chơi thì em mình bị điện thoại dọa cả gia đình với nặc mùi xã hội đen. Tôi hoàn toàn bị cách ly với thế giới bên ngoài, chỉ được quyền tiếp xúc với những người ăn tiền nịnh theo vợ tôi mà khuyên tôi nên chết đi bây giờ cho rồi.

Tình cảnh của tôi bây giờ là vậy đó, suốt ngày cô độc, chỉ biết nói chuyện một mình. Với mọi người, nàng rêu rao là rất thương tôi, lo cho tôi từ miếng ăn giấc ngủ. Tôi tự ly thân suốt 8 tháng rồi nhưng về nhà gặp mặt là chửi xiên chửi xéo.

Bây giờ tôi rối lắm, chẳng biết nên làm gì cả, ly dị thì tôi chẳng sợ đói vì mình có bằng lái xe khách và nhiều tài lẻ cũng sống được. Nhưng chỉ có một câu hỏi mà mình tìm mãi mà chưa có câu trả lời: Tại sao vợ mình lại làm thế? Luật sư đã hiến kế cho nàng có nghĩ rằng gia đình này vậy là đã tan nát hết rồi? Vắng mình, nàng có trụ gia đình nổi không hay là sự nghiệp mình bỏ xương máu ra gây dựng cho con bỗng chốc tiêu tan, rồi đây con mình sẽ khổ.

Văn

Dâu tập hai

Sau khi chờ đợi mòn mỏi, hy vọng gần tan biến, thì bà Lê Hoàng Lan ( phường 15, Bình Thạnh) nghe con trai báo tin: “Tui lấy vợ đó nghen”. Bà mừng húm như trúng số. Nhưng niềm vui tắt ngúm khi con trai bà đưa về một cô gái đã có chồng từ lúc 17 tuổi, bây giờ đóng vai vợ “tập hai” với con bà.

Con dâu tập 2
Con dâu tập 2

Cậu con trai lầm lì không nói nhiều, nên mọi sự bà càng khó hiểu. Con trai bà không thuộc loại chơi bời, cũng chẳng quen linh tinh. Hồi nó 22 tuổi, nó có để ý một cô bé hàng xóm, nhưng không dám nói, rồi cổ đi lấy Việt Kiều, nó hơi buồn buồn…Hành trình trái tim của con bà đơn giản vậy đó, còn cô gái này thì khiếp: “Yêu từ lúc 15 tuổi, 17 tuổi có thai, sống thử không đăng ký kết hôn, chồng hờ bỏ đi, nuôi con một mình, quen biết nhiều anh…”. Nói chuyện với bà, cô gái tỏ ra rất hiểu biết, từng trải, có ý chứng tỏ mình chẳng ham lấy chồng làm gì, chẳng qua là gặp được… tình yêu đích thực.

 

Sao con trai bà lại là tình đích thực của cô gái đó, mà không phải là một cậu nào khác? Chắc cô ta quá chán, quá sợ loại đàn ông mồm mép, coi tán gái như trò giải trí…nên rung động trước những anh có trái tim… lành lặn. Thế thì con bà thiệt thòi rồi. Bà mang tâm tư nhỏ nhẹ nói cùng con. Cậu con bảo mẹ đừng lo, yêu là yêu chứ có phải kinh doanh mua bán gì mà sợ lỗ lã, thiệt thòi. Thôi thì bà đành dựa vào số phận, con trai cũng chẳng mất gì lớn, nhưng bà cũng chẳng có gì để khoe với hàng xóm, bà con về nàng dâu tương lai.

Thế nhưng, cô con gái kia ngày càng làm bà yên tâm. Điều làm bà hài lòng nhất là cô ta không hề “ghen tỵ” với bà. Bà cứ mặc sức chăm sóc cho con trai, mua quần áo, thức ăn cho con như hồi con trai bà còn độc thân mà không đá động gì đến con dâu. Hóa ra, làm mẹ trước khi lấy chồng khiến cho cô gái hiểu rõ tình mẫu tử như thế nào, nên không thể cắt đứt theo kiểu: “Sao mẹ cứ theo chiều chuộng chồng con” như các cô con dâu tập một, chưa hề có kinh nghiệm. Cô này cũng lạ, gặp chuyện gì bất trắc đều rất bình tỉnh. Như con trai bà bỗng nhiên bị công ty sa thải. Bà mẹ biết tính con, ăn nói cộc lốc, thẳng thắn, chắc là cự chuyện gì với sếp lớn. Nhưng cô vợ không than phiền chồng, chỉ bảo: “Chẳng sao cả, trong cái rủi có cái may”. Ít lâu sau, công ty chồng cô phá sản, không trả đồng lương nào cho nhân viên, ông chồng mới thấy mình may, vì còn nhận được tiền lương trước khi nghỉ việc. Dần dần bà nhận ra con dâu dù chưa nhiều tuổi, nhưng đã trải qua nhiều “biến cố to lớn” trong cuộc đời, nên bây giờ thấy chuyện gì “lộn xộn, bất thường” cũng là chuyện nhỏ hết.

Dâu tập 2 làm hài lòng mẹ chồng
Dâu tập 2 làm hài lòng mẹ chồng – Ảnh minh họa

Ngày đám cưới con trai, bà Trần Thanh Dung, mời khách hạn chế, không phải vì bà tiết kiệm mà vì con trai bà là “hàng mới chưa đập hộp” trong khi con dâu chẳng những là hàng… “second-hand”, lớn hơn con bà 3 tuổi mà còn khuyến mãi cho nhà chồng hai đứa con riêng. Phân tích ngăn cấm đủ điều không được, bà phải ậm ừ bỏ qua để con trai không ra ngoài mướn nhà trọ. Có người an ủi: “Thôi kệ, con nhỏ đó coi vậy mà dễ bảo, chứ những cô ưu tú coi chừng lại khó thích nghi với nhà chồng”.

Bà cũng hy vọng vậy, và từ từ bà nhận ra con trai bà biết nhìn người. Cô con dâu rất biết điều, biết thân biết phận. Bà mẹ chồng ở nhà nấu cơm, cô lãnh phần rửa chén, dọn dẹp. Ông chồng và hai đứa con của cô phụ trách trồng rau sạch trên sân thượng. Không bao giờ, cô dòm ngó chuyện gia đình chồng, không nhiều chuyện linh tinh. Cuộc hôn nhân đầu tiên tan vỡ dạy cho cô nhiều bài học về cách tổ chức gia đình.

Chẳng những vậy, càng ngày cô con dâu càng chứng tỏ là “người phụ nữ thời đại”. Cô ủng hộ bà mẹ chồng nhiều sở thích mà lâu nay bà cảm thấy ngại ngùng, như làm đẹp, mát xa, du lịch. “Má còn trẻ, mặc cái váy ngắn cho đẹp, má uốn cái tóc lên, nhuộm màu đi…”.

Ngoài mặt thì ít nói chuyện, chứ trong lòng bà thích cô con dâu…thoáng. Chưa hết đâu, chồng bà mất gần 4 năm, cô con dâu rất đồng cảm chuyện bạn bè của mẹ chồng: “Thấy ông nào được là má tiến tới luôn, không thì “nói chuyện cho vui”, khỏi cần kết hôn cho vướng bận”. Sao con dâu bà hiểu được lòng mẹ chồng nhiều đến thế. Có gì đâu, thì hồi sống với chồng trước, cô cứ hy sinh cho gia đình, hầu hạ bố mẹ chồng, cất hết sở thích của bản thân, cuối cùng chồng có bồ, bảo vợ nhạt, không có cá tính. Rồi khi sống một một mình nuôi con, cô ấy nhận ra phụ nữ cũng có quyền vui chơi miễn là lành mạnh, cũng có quyền sống như mình muốn…

Không phải cô nào qua đổ vỡ tan nát cũng rút kinh nghiệm một cách thành công, nhưng những bà mẹ hiểu con trai mình thì sẽ hiểu được vì sao con mình lại bỏ qua những “trăng tròn” để chọn một “vầng trăng khuyết”.

 

PHƯ CHU
(Tuổi Trẻ Cười)

Chồng chỉ gần tôi mỗi khi có ‘nhu cầu’

Mỗi lần đi ra ngoài, anh ta luôn đi trước, cách xa cả mấy chục mét, như thể chạy trốn khỏi tôi, cứ như tôi là con quái vật, không xứng đi cùng anh ta. Chúng tôi ở riêng phòng, chỉ khi có nhu cầu thì anh lên phòng tôi để được đáp ứng, xong lại trở về chốn riêng.

Hai đứa con đáng yêu là động lực duy nhất còn níu giữ tôi ở lại thay vì đi tìm sự bình an thanh thản trong chùa. Lâu nay, mong ước được quy y, nương nhờ cửa Phật thỉnh thoảng cứ ẩn ẩn hiện hiện trong đầu tôi, nhưng rồi, con trai và con gái còn quá bé nhỏ đã đẩy những ước muốn kia đi qua nhanh.

Lấy chồng gần 4 năm, nay tôi không cảm nhận được chồng là chồng, không cảm nhận được một gia đình như tôi hình dung và mong ước. Tôi không mong ước cao sang gì, chỉ là một gia đình hòa thuận và vui vẻ, đầm ấm. Chồng không yêu tôi, nên mặc dù đối xử với tôi không tệ bạc, không vũ phu, nhưng cũng thường cau có, khó chịu. Hơn thế nữa, anh ta khá ích kỷ và không có lòng bao dung độ lượng.

Có những lần anh ta xì mặt ra mà tôi không biết vì lý do gì, và khi giận nhau thường kéo dài vài ba tuần, hoặc hơn một tháng. Mỗi lần đi ra ngoài thì anh ta luôn đi trước, cách xa cả mấy chục mét, như thể chạy trốn khỏi tôi, cứ như tôi là con quái vật, không xứng đi cùng anh ta. Vì vậy tôi tự nhủ sẽ không bao giờ đi chung với anh ta nữa. Phía tôi, tôi có thể yêu thương, chăm sóc chồng nếu anh ta tử tế, nhưng vì không tử tế với tôi, nên tôi cũng cảm thấy chán ghét.

Thực sự bây giờ tôi hối hận vô cùng vì đã lấy anh. Tôi từng muốn ly dị nhưng anh ta không chịu, và khi đó thì làm ra vẻ yêu thương này nọ. Thật mệt mỏi! Tôi tự cho rằng mình bị quả báo khi trước đây đã từ chối một người mà tôi tự thấy rất hợp với mình, lại rất chân thành chỉ vì anh ấy quá thấp, và học vấn cũng không được như tôi mong đợi.

Hiện nay, chúng tôi ở mỗi người một phòng riêng biệt, chỉ khi anh ta có nhu cầu thì lên phòng tôi để được đáp ứng, xong lại trở về chốn riêng. Thực sự thì tôi cũng thấy thoải mái khi ở riêng vì chúng tôi có thời gian biểu sinh hoạt khác nhau, tôi thức khuya còn anh ngủ sớm, nên việc ở riêng trở thành giải pháp hữu hiệu do tôi không còn gây phiền hà cho anh nữa. Tôi không tự tin về việc chung sống lâu dài với chồng hiện giờ, mặc dù hiện tại tôi không yêu ai khác, và tôi cũng đã xác định rõ ràng sau khi lấy chồng thì không còn nghĩ đến người khác. Nhưng thực sự tôi chán nản với chồng mình.

Thực sự tôi rất muốn đi tu, nhưng như vậy thì vô trách nhiệm với con quá.

TH