Xin hãy quay về khi vẫn còn yêu

Có những điều mà người ta tưởng chừng như thật vô lý, ấy vậy mà theo một cách đặc biệt nào đó nó vẫn cứ xảy ra đối với tình yêu. Có hề chi, bởi muôn đời nay tình yêu vẫn là thứ tình cảm vô hình và không tuân theo bất kỳ một quy luật nào cả, hôm nay yêu lắm đấy nhưng chỉ ngày mai thôi đã có thể xa rời. Giống như hai đứa mình cũng vậy, tại sao vẫn yêu dù biết rằng thế nào ngày chia xa cũng tới, tại sao vẫn để cho nửa kia của mình ra đi, dù không chắc chắn về ngày mà họ quay trở lại với mình?!

Vậy là cái điều mà từ trước tới nay anh lo sợ nhất cuối cùng đã xảy ra, em bắt đầu chuyến đi đã được lập trình sẵn của cuộc đời mình và dĩ nhiên là bỏ anh ở lại. Lúc ở sân bay, nhìn theo bóng dáng người con gái mình yêu thương đang kéo chiếc vali từng bước, từng bước một rời xa, anh bỗng thấy lòng quặn thắt. Anh biết, hiểu theo một ý nghĩa nào đó thì hai đứa mình đã chính thức xa nhau. Một cuộc đưa tiễn thật đặc biệt mà ở đó người ra đi không hẹn ngày trở lại, còn kẻ ở lại là anh cũng chẳng hề hứa hẹn câu nhất định sẽ đợi em về.

 

Trong suốt cả khoảng thời gian mình quen nhau thì có lẽ đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy em khóc. Từng giọt nước mắt nóng hổi lã chã rơi xuống bờ vai anh lúc mình ôm chào tạm biệt nhau giữa phi trường. Những giọt nước mắt hiếm hoi của một người con gái vốn mang trong mình những suy nghĩ cứng rắn khiến cho bao thương yêu trong trái tim anh tan chảy. Tâm trí anh đang van xin, gào thét rằng em hãy ở lại, nhưng khi đối diện với sự tim lặng ấy, anh chỉ dám khẽ khẽ thốt lên câu: “Đi đường may mắn, sang bên đó nhớ học hành chăm chỉ nhé em!”.

Quay về nếu còn yêu
Quay về nếu còn yêu

Em ngước đôi mắt ầng ậng nước của mình lên nhìn anh đầy lưu luyến, quả thực lúc đó anh đã toan chạy lại để níu lấy tay em. Nhưng rồi sau ánh mắt lưu luyến ấy, em nắm chặt lấy chiếc tay cầm vali, quay lưng vội vàng và bước đi dứt khoát. Vậy là anh đành ngậm ngùi im lặng nhìn người con gái mình yêu cất bước ra đi chinh phục những giấc mơ chỉ là của riêng mình. Không có thề nguyền mà cũng chẳng có lời hứa hẹn, bởi em không dám chắc sau khi học xong sẽ trở về hay cùng gia đình ở lại, còn tôi thì chẳng muốn ràng buộc cánh chim nhỏ ấy bằng một lời hứa giống như sợi dây trói vô hình.

Bốn năm không phải là ngắn, liệu trên đời này mấy ai có thể giữ trọn vẹn yêu thương sau từng ấy thời gian đằng đẵng sống cách xa nhau. Anh không muốn níu kéo, bởi anh tin rằng nếu thật sự yêu thương nhau thì nhất định sẽ có ngày em quay trở về. Anh vốn thích những điều tự nhiên, bởi vậy nên anh cũng dẽ để cho mọi thứ diễn ra theo cái cách tự nhiên nhất. Dù cho mọi chuyện có diễn ra theo hướng nào thì anh cũng chẳng bao giờ hối hận, thay vào đó chắc chắn rằng anh sẽ mãn nguyện vì ít ra thì cả hai chúng mình cũng đã yêu rất thật trong từng khoảnh khắc có nhau.

Lúc từ sân bay trở về anh thấy trong lòng mình hẫng hụt. Anh cứ thế lái xe đi qua bao hàng cây, góc phố đã gắn liền với những kỷ niệm ngọt ngào của hai đứa chúng mình, rồi lại bùi ngùi chợt nhớ ra rằng vậy là từ nay bầu trời của anh đã chẳng còn bóng hình em nữa. Một thứ cảm giác gì đó vô cùng khó chịu cứ cố tình chen ngang vào tâm trí, thôi đúng rồi, hình như người ta vẫn gọi tên nó bằng hai chữ “cô đơn”.

Không có em bỗng nhiên anh trở thành người cô độc, chỉ còn lại một mình anh ở nơi này ngậm ngùi, tiếc nuối về nụ hôn chia xa vội vã lúc ban chiều. Tất cả giống như vừa mới diễn ra thôi bởi anh vẫn còn cảm nhận rõ bờ môi em thơm mềm hòa cùng vị mặn mòi của nước mắt. Bất chợt anh thấy mình đang lẩm bẩm trong miệng rằng: “Dù thế nào thì anh cũng sẽ đợi, bởi vậy nên nếu còn yêu thì em nhớ quay trở về!”

Nguồn eva.vn

Những vòng xe ký ức

Chiếc xe đạp cũ như một kỷ vật mà bố để lại. Nó theo mẹ trên những nẻo đường không có bố. Nó để tôi chập chững những vòng xe đầu đời, những lần biết ngã đau nhưng vẫn phải đứng lên tiếp tục.

19 tuổi xa nhà đi học đại học, tôi quen dần với cái cảnh đường phố đông người với phương tiện đi lại chủ yếu là xe máy và ô tô, đôi khi mới bắt gặp một vòng quay xe đạp chầm chậm, thong dong trên đường. Mỗi lần như thế, tôi như hòa vào trong cái vòng quay ấy, vòng quay đưa tôi trở về với những tháng ngày chưa xa với hình ảnh gia đình và chiếc xe đạp cũ.

Miền Trung nắng gió, cơ cực và những vòng quay xe đạp của mẹ là một dấu ấn khó quên trong ký ức tôi. Từ những câu chuyện mẹ kể mỗi đêm, ngày xưa bố mẹ lấy nhau trong cảnh khó khăn, mẹ chẳng có váy áo lung linh như người ta, bố chẳng có xe đẹp đến đón mẹ về, bố đạp xe hơn 30 cây số đón mẹ về bằng chiếc xe đạp cũ. Ấy thế mà bố mẹ vẫn sống với nhau hạnh phúc, thậm chí còn hơn nhà người ta nữa.

Tôi còn nhớ như in những lần cả nhà đi chơi trên chiếc xe đạp ấy, mẹ ngồi sau ôm anh trai tôi, còn tôi ngồi trên yên xe cùng với bố. Bố chỉ đạp những vòng xe chầm chậm, đi qua những con đường gió lộng, những cửa hàng ăn rồi bảo với tôi, với cả mẹ và anh trai: “Sau này có tiền nhà mình sẽ còn đi ăn ở những nhà hàng đẹp hơn thế, được không con gái”. Cả nhà cười lên thật vui, tiếng cười trẻ thơ của tôi và anh trai, tiếng cười của bố và mẹ thảnh thơi một chút sau bao nhiêu lo lắng cuộc đời. Tôi nhớ! Hạnh phúc 7 năm, rồi vì bệnh tật, vì cảnh nghèo mà bố đành bỏ mẹ lại một mình với hai đứa con thơ dại, bố về với thiên đàng.

Gạt đi nước mắt, mẹ từ một người yếu đuối bỗng trở nên thật mạnh mẽ. Mẹ từ chối những lời giới thiệu sang bên nước ngoài làm ăn, những công việc thật tốt với thu nhập ổn định vì thương hai đứa con còn quá nhỏ dại. Ngày nào mẹ cũng đạp xe đi qua không biết bao nhiêu con đường, bao nhiêu con phố để kiếm việc làm.
Ngày ấy, vì gia đình khó khăn nên tôi không đi học ở nhà trẻ, ngày nào tôi cũng bị nhốt ở trong nhà, anh trai thì đi học, còn mẹ tôi dong duổi trên đường. Mỗi lần mẹ về tôi lại leo lên xe, đòi mẹ lai tôi đi một vòng phố. 3 tuổi, nụ cười của tôi vẫn vô tư và hồn nhiên, ôm mẹ thật chặt từ đằng sau cho khỏi ngã, la lớn lên mỗi lần đánh rơi dép trên đường. Còn mẹ, có lẽ, mẹ đang khóc. Khóc thầm.

Chúng tôi sống chủ yếu dựa vào tiền trợ cấp xã hội và sự giúp đỡ của họ hàng, làng xóm, và lớn dần lên theo những vòng quay xe đạp của mẹ. Những tháng ngày đạp xe dong duổi tìm việc làm của mẹ được đáp trả bằng một công việc phù hợp, mẹ được người ta nhận vào làm may, mẹ xin về nhà làm để tiện trông coi nhà cửa và được chấp nhận.

Công việc vất vả và không ổn định lắm, mẹ phải cố gắng hết sức mới lo được cho tôi và anh trai ăn học. Dù bây giờ mẹ không phải ngày nào cũng đạp xe hàng chục cây số tìm việc làm nữa nhưng đôi khi tôi thấy mẹ lặng lẽ dắt xe ra đường, mẹ lại chầm chậm đạp những vòng xe, chầm chậm đi qua những nẻo đường ngày xưa, nơi mà bố mẹ vẫn đến.

Chiếc xe đạp cũ như một kỷ vật mà bố để lại. Nó theo mẹ trên những nẻo đường không có bố. Nó để tôi chập chững những vòng xe đầu đời, những lần biết ngã đau nhưng vẫn phải đứng lên tiếp tục. Mẹ đã chở tôi đi học, ngày đầu tiên đến trường ngồi sau xe mẹ, nghe rõ những vòng quay mệt nhọc mà đầy hy vọng về tương lai. Lên cấp 2, tôi tự mình đạp xe đến trường, bằng chiếc xe đạp ấy. Cấp 3, vẫn chiếc xe ấy, tôi thướt tha trong tà áo dài đến lớp. Mẹ không lai tôi được nữa, tôi là người lai mẹ trên chiếc xe đạp ấy.

Tôi không thể đếm được hết mẹ đã đi bao nhiêu vòng xe, đã đạp bao nhiêu cây số trong suốt cuộc đời mình. Tôi cũng không biết được mình đã gửi gắm vào những vòng xe bao nhiêu ước mơ, khát vọng về tương lai. Những vòng xe cứ nối tiếp nhau ngoài kia, những vòng đời cũng cứ thế trôi đi. Chẳng biết được sẽ có bao nhiêu lần nữa tôi có thể ngồi hồn nhiên mà nghĩ suy, mà hoài niệm. Nhắm mắt lại muốn mình còn bé thơ, ngồi sau lưng mẹ, nghe rõ tiếng bánh xe chầm chầm, tiếng đời cũng chầm chậm theo

Nguyễn Thị Hà

Vì mẹ mà một cô gái sẵn sàng bán thân

Đã một tuần ăn chực nằm chờ trong bệnh viện, nhưng tôi vẫn không thể nào thích nghi được với không khí ở đây. Từ khoa điều trị của mẹ muốn xuống căng tin phải đi qua lối vào nhà xác. Mỗi lần hai mẹ con dìu nhau đi, tôi cứ phải cố dấn bước cho nhanh và mắt nhìn thẳng tắp. Để bảo vệ chút mạnh mẽ còn lại mà không đổ gục. Nhà tôi, mẹ góa con côi, nếu tôi cũng quỵ, sẽ chẳng còn ai làm chỗ dựa cho mẹ.

Hết một tuần, tất cả kết quả xét nghiệm đều đi đến chung một kết luận: Khối u của mẹ lành tính nhưng bắt buộc phải phẫu thuật.

Bán thân cứu mẹ
Bán thân cứu mẹ

Nỗi vui mừng chưa kịp nhen nhóm thì số tiền dự tính phải chi trả đã tàn bạo bóp nghẹt trái tim tôi lần nữa.

Tôi có bán răng, bán tóc, bán máu, bán cả nhà cũng không thể đủ một nửa con số trăm triệu đồng. Huy động tất cả người thân, bạn bè quen biết được vỏn vẹn hai chục triệu. Cây vàng mẹ định để dành làm của hồi môn cho tôi phải bán đúng lúc giá chạm đáy cũng chỉ gom thêm được bốn chục triệu nữa. Con số sáu mươi triệu đồng còn lại cứ như cái thòng lọng treo lơ lửng trên đầu tôi.

Không có nó, mẹ không thể phẫu thuật được. Thời gian càng kéo dài, xác suất an toàn sẽ càng giảm. Chưa bao giờ tôi lâm vào tình trạng quẫn trí như lúc này.

Sao các đại gia không vào hành lang bệnh viện mà tìm tình một đêm? Năm trăm đô, hai trăm đô cũng được. Tôi cao 1m68, ba vòng đủ chuẩn, mặt xinh, da trắng. Tôi sẽ bán tôi ngay để đủ tiền phẫu thuật cho mẹ.

Mỗi buổi sáng, bác sĩ điều trị cho mẹ đi qua thăm khám đều hỏi han về tình hình chuẩn bị của chúng tôi. Tôi chưa bao giờ khóc trước mặt bác sĩ, nhưng sắc mặt tôi trông còn thảm hơn cả khóc, nên bao giờ anh cũng ái ngại quay đi.

Phòng bệnh của mẹ có mười hai người, chen chúc trong sáu cái giường cá nhân. Buổi sáng hôm thứ sáu, bác sĩ điều trị của mẹ đi vào, mang theo mười hai cái phong bì, bảo là của các nhà hảo tâm gửi tặng. Mười một cái đều chỉ có một triệu đồng, riêng cái của mẹ tôi là năm triệu đồng, kèm theo tín hiệu “bí mật”. Có nhiều tiếng khóc cùng lúc sụt sùi. Bác sĩ thấy ngại sao đó mà đi ra ngay, còn bảo tôi cuối giờ lên khoa gặp.

Ai đã từng vào chăm bệnh nhân trong viện mới cảm nhận được hết cái thấp thỏm trong câu hẹn gặp với bác sĩ. Thường là vì tình trạng bệnh tiến triển không tốt bác sĩ điều trị mới phải gặp riêng người nhà. Cũng có khi vì phí điều trị tự nhiên lại đội lên quá cao. Với người giàu mà nói, đây không phải là khó khăn gì ghê gớm. Nhưng với dân nghèo như chúng tôi, mức độ sát thương của nó như các cư dân mạng hay nói, đúng là “vô đối”.

Cho nên, suốt cả ngày hôm ấy tôi hết đi ra lại đi vào, giơ tay xem đồng hồ liên tục, đến mức chính mẹ cũng bị lây cảm giác căng thẳng. Khi kim giờ chỉ đúng số năm, tôi lao như tên bắn qua hành lang bệnh viện. Ngồi trong phòng của anh rồi, hơi thở vẫn chưa điều hòa nổi, lòng bàn tay tôi túa mồ hôi lạnh toát.

Không có tiên liệu xấu nào cả. Anh chỉ cho tôi thêm một con đường sống.

Tôi phải cấp tốc mua bảo hiểm cho mẹ, trước thời gian phẫu thuật. Anh thậm chí còn giới thiệu người có thể giúp tôi đẩy nhanh và hợp thức hóa các thủ tục. Tôi trào nước mắt cám ơn. Anh lại lúng túng: Cũng không giúp được gì nhiều đâu, vì ca mổ của mẹ em là tự nguyện, nên bảo hiểm chỉ trả giúp một phần viện phí. Giảm được khoảng 20% tổng chi phí là cùng!

Tôi lẩm nhẩm trong óc, 20% của 120 triệu nghĩa là hơn hai chục triệu. Nghĩa là nỗi lo của tôi giảm xuống chỉ còn hơn ba chục triệu nữa thôi. Một triệu đồng lúc này cũng quý, nói gì đến hơn hai chục triệu.

Nhưng một tuần sau đó tôi vẫn không biết làm cách nào để xoay ra hơn ba chục triệu đồng. Túng quá hóa liều. Tôi một lần nữa gõ cửa phòng bác sĩ điều trị chính. Trong tay là một hợp đồng đã soạn sẵn, ký sẵn. Tôi mạo muội đề nghị anh bảo lãnh cho ca mổ của mẹ tôi. Tôi biết điều này là bất khả thi. Trong bệnh viện lúc nào cũng có người nghèo. Mạng ai cũng quý. Ai cũng muốn nhờ bác sĩ bảo lãnh. Mà bác sĩ thì không là thánh. Nhưng tôi có một niềm tin mơ hồ: Hình như anh để ý đến tôi. Có để ý mới đưa phong bị dày hơn những người khác. Có để ý mới nói giúp việc làm bảo hiểm, không bác sĩ nào rỗi hơi lại đi mách bệnh nhân cách lách luật rắc rối và có phần trái quy tắc như vậy?

Trong hợp đồng thảo sẵn, tôi đề nghị làm giúp việc không công cho gia đình bác sĩ trong 3 năm, bảy ngày trên tuần, ba giờ mỗi ngày. Không ngờ, anh nhìn tờ giấy rồi cười, đẩy lại phía tôi không nói gì. Cuống quá, tôi nói thẳng tưng mà không hề đỏ mặt: Hay là anh mua em đi, toàn quyền sử dụng trong một năm. Em cam tâm tình nguyện! Lần này, anh đơ ra một lúc, mặt đỏ bừng.

Tôi gần như tuyệt vọng, thiếu chút nữa thì nằm lăn ra phòng anh ăn vạ. Một lúc sau anh bảo tôi chuẩn bị, thứ ba sẽ mổ cho mẹ. Tôi gần như bay ra khỏi phòng anh, bất chấp nỗi ê chề bán thân vô tiền khoáng hậu kia. Trước mắt tôi chỉ còn viễn cảnh mẹ sẽ được phẫu thật, sẽ khỏi bệnh, khỏe mạnh trở lại. Tôi làm gì còn người thân nào khác trên đời này!

Ca phẫu thuật của mẹ rất thành công. Lúc này tâm trí tôi mới trở lại trạng thái bình thường. Nghĩ đến cái hợp đồng vẫn bỏ lại trong phòng anh, không khỏi ngượng ngùng. Nhưng mãi vẫn không thấy khổ chủ đòi nợ. Gần ngày mẹ ra viện, tôi lần nữa vác mặt mo đi đề nghị người ta “nghiệm thu” mình.

***

Tôi ngoài ba mươi tuổi. Bác sĩ của một bệnh viện lớn. Độc thân nhưng hình như không có duyên lắm với phụ nữ. Lần đầu nhìn thấy em đã rung rinh. Em rất đẹp, lại hiếu thuận. Chăm chút mẹ từng li từng tí. Làm việc trong bệnh viện lâu rồi, tôi đã chứng kiến không ít cảnh các ông bố bà mẹ cô đơn vò võ điều trị nội trú, toàn bộ việc chăm sóc phó mặc cả cho điều dưỡng viên, con cái một tuần tới điểm danh một lần đã là nhiều. Thế nên, hình ảnh của em ngày ngày chăm chút mẹ tận tâm tận lực lại khiến tôi để tâm. Mẹ em phải phẫu thuật, lần lữa mãi mà không thu xếp đủ tiền, tôi cũng có chút động lòng.

Mẹ tôi năm nay ngoài bảy mươi tuổi. Bố tôi mất đã năm năm, sở thích còn lại duy nhất của bà là chăm tôi và làm từ thiện. Lương hưu của bà không đáng là bao, ngày ngày bà may áo, đan len, rồi cứ gom lại từng tí một, thành một chục là hớn hở mang cho trẻ con nghèo. Trước đây, mẹ cũng hay mang vào viện tôi nhưng từ khi tôi bảo: Bệnh nhân thường họ không thiếu mấy thứ mẹ cho, cái họ thiếu nhất là tiền, thế là mẹ chuyển mục tiêu sang mấy xã ngoại thành và các xã vùng núi theo chường trình của Hội Chữ thập đỏ.

Gần đây, mẹ vận động được cả các cô chú và bạn bè ở nước ngoài gửi tiền về làm từ thiện, thỉnh thoảng được một cục, mẹ lại tất tả đem cho. Tháng trước, mẹ đi đường bị xe tông gãy chân, thế là phải nằm một chỗ, không đi lại được. Cục tiền của mẹ, tôi phải làm nhiệm vụ mang vào viện phân phát. Thực lòng, tôi không quen làm việc này nhưng trước sức ép của mẹ, đành chia ra các phần bằng nhau, đem chia cho phòng điều trị của mình, năm phút là xong. Riêng phong bì của mẹ em, tôi cố tình nhét thêm bốn triệu đồng. Cũng như muốn bỏ bể mà thôi!

Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được em lại đề nghị “bán mình” cho tôi với cái giá như vậy. Nhất thời không biết phản ứng thế nào nên cứ ngồi ngậm hột thị. Nhìn gương mặt tuyệt vọng của em, tôi biết mình chẳng còn lựa chọn nào khác. Thế là rút tiền túi ra giúp bệnh nhân. Cũng chẳng phải vì lòng tốt như mẹ tôi, mà là vào cái thế không thể rút chân ra được nữa.

Ngày mẹ em ra viện, em lần nữa nhắc lại chuyện phải “thanh toán” hợp đồng. Tôi lại lần nữa bị ép phải nói rằng: “Cứ coi như nợ anh, khi nào có tiền thì trả!”. Không ngờ em “chốt hạ” ngay: Thế này vậy, nếu anh đã chê em thì làm theo phương án thứ nhất đi! Em biết mẹ anh đang ốm, cũng cần người giúp đỡ. Từ tuần sau, sau giờ làm em sẽ đến nhà anh giúp việc nhà. Em biết địa chỉ rồi, anh đừng ngại!

Em làm Ôsin cho nhà tôi được đúng sáu tháng thì mẹ tôi một hai đòi nâng cấp em làm con dâu.

Đến nước này tôi mà còn vờ vịt lập topic “có nên siết nợ bằng cách cưới con nợ hay không?” thì thật nhảm!!!

Theo – 24h.com.vn

‘Ông xã ơi, xin hãy cho em chuộc lỗi lầm’

Tôi gạt nước mắt thẫn thờ kiếm tìm anh, cuối cùng tôi nhận được tin báo là anh đã bỏ sang Thụy Điển mấy ngày trước. Đau đớn hơn là tôi và mẹ anh phải òa khóc khi phát hiện được giấy khám rằng anh đang mắc bệnh ung thư gan có dẫu hiệu di căn.

Tôi năm nay 32 tuổi, từng tan vỡ một cuộc hôn nhân bởi chồng cũ có quan hệ bất chính với người phụ nữ khác. Ngày ấy tôi rất căm ghét đàn ông bởi trong tôi luôn suy nghĩ rằng chẳng có người đàn ông nào sống tốt trên thế gian này; cho đến khi tôi gặp được anh, người đàn ông kém hơn tôi 2 tuổi, nhưng lại yêu thương tôi rất nhiều.

Anh luôn thấu hiểu cho nỗi lòng của tôi hơn bao giờ hết. Vì lẽ đó tôi đã quyết định cưới anh làm chồng thứ hai, chúng tôi từng chung sống rất hạnh phúc, và cứ mỗi khi tôi khóc anh lại lặng lẽ lau khô nước mắt cho tôi bởi anh nói chẳng có ai đáng để anh yêu thương hơn tôi trên thế gian này. Ngược lại tôi chẳng biết rõ cảm xúc của mình dành cho anh sẽ về đâu, đơn giản tôi chỉ cần bờ vai đáng tin cậy mà thôi.

Ngày đầu tiên tôi gặp anh, chúng tôi chẳng có chút gì là tâm đầu ý hợp, anh quá trẻ con, ưa nhảy nhót và hay chọc vui tôi nhưng trái lại tôi chỉ xem anh như một cậu em trai của mình ngoài ý nghĩ cùng là đồng nghiệp với nhau. Anh sống tự lập khá là giản dị, thậm chí chẳng màng vuốt ve sắm sửa gì cho bề ngoài làm cái nghề bán hàng của mình. Nếu càng quan sát kỹ thì anh cũng khá đẹp trai nếu không kể đến cái dáng cao gầy dong dỏng của mình.

Tính cách anh năng động hài hước bởi nhẽ trong anh có tố chất của một người lãnh đạo, biết cách truyền sự hứng thú công việc cho người khác. Dẫu vậy lắm lúc anh cũng bốc đồng với cấp trên của mình như một đứa trẻ con ăn vạ. Xung quanh anh có rất nhiều bạn bè quý mến không riêng gì các đồng nghiệp của tôi ngày ấy. Nhưng tôi không nghĩ anh lại dành cho tôi sự quan tâm đặc biệt sau những trận đùa cợt có phần thiếu ý tứ.

Ngày ấy, mỗi khi tôi buồn thì anh lại xuất hiện để mang lại những trận cười giải tỏa tâm trạng, cũng vì điều kiện kinh tế thường ngày mà tôi không thể dành nhiều thời gian hơn cho đứa con trai mắc chứng tự kỷ của mình nên đành đoạn gửi nội trú. Rồi thì nỗi buồn trong tôi lại càng nhân lên cùng nỗi nhớ con trẻ tha thiết.

Có lần tôi bị ngã cầu thang trong công sở khá nặng thì chính anh là người duy nhất chăm sóc vết thương cho tôi, rất tận tâm, thậm chí anh còn cõng tôi đi từng bậc thang kể chuyện dí dỏm luôn miệng. Anh dìu tôi mỗi ngày cho đến khi tôi lành lặn hẳn. Từng ấy những cử chỉ đó khiến tôi ít nhiều chợt nhận ra cậu em trai này có chút tình cảm nào đó dành riêng cho mình.

Ngày qua ngày tháng qua tháng, dẫu chúng tôi chỉ mới làm đồng nghiệp được 4 tháng nhưng cuối cùng anh cũng nói ra tâm trạng thật của mình rằng “em rất yêu chị, nếu chị không có gì chê em xin chị hãy cho em được cơ hội”. Dẫu rằng tôi không có chút bàng hoàng vì ít nhiều tôi đoán được tình cảm cậu em trai mình, nhưng rồi tôi cố tìm mọi cách để anh đừng tiến đến bên tôi bằng việc nói rõ đời chồng tan vỡ khi trước, và xa hơn nữa tôi chẳng muốn con riêng của mình làm gánh nặng cho đời anh.

Nhưng rồi anh bất chấp tiến đến bên tôi sau chuỗi ngày nặng lòng, càng gần bên anh tôi thấy mình có lúc thật quá đáng với tình cảm chân thành ấy của anh. Liệu có phải tiếng sét ái tình đến thật nhanh nhưng cũng mau chóng tan vỡ hay không? Tôi cũng không ít lần tự dằn vặt bản thân mình, càng mặc cảm thì anh lại càng yêu thương tôi nhiều hơn. Cuối cùng tôi chấp nhận tình yêu của anh và đồng ý để anh tiếp cận đứa con trai riêng của mình.

Anh hẹn mẹ con tôi đi chơi khu giải trí và kỳ lạ thay đứa con trai tôi luôn nắm chặt bàn tay anh không phút rời ra như thể nó thiếu đi tình cảm của một người cha đích thực. Rồi mỗi ngày trôi qua, cứ cuối tuần sang ngoại là con trai tôi lại không ngừng nhắc đến tên anh như thể anh là bố ruột của nó. Nhiều lần tôi bắt gặp anh lén ôm hôn con trai tôi vỗ về, tôi mới chợt nhận ra trong anh là một người đàn ông giàu lòng cảm xúc và khá nội tâm.

Khi tôi bắt đầu tìm hiểu về con người thật của anh thì mới thực sự ngỡ ngàng, anh là người đàn ông có cuộc sống cô đơn, trầm lắng hơn so với sự ồn ào thường ngày vốn có của anh. Anh sống tự lập trong căn nhà riêng không một bóng dáng phụ nữ nào, kiến thức anh vô cùng sâu rộng, am tường nhiều ngoại ngữ nhưng vẫn che lấp khả năng thật sự của mình. Đồng thời anh cũng là con trai duy nhất sinh ra trong gia đình giàu có được giáo dục một cách tử tế.

Anh từng là du học sinh giỏi đạt học bổng của trường đại học Mỹ, được rất nhiều công ty nước ngoài nhận làm việc với thu nhập cao, nhưng cốt cách anh giản dị đến độ lạ thường bởi anh ngại chạm trán trước thái độ người khác đối với mình, anh sợ bị đo lòng sẽ thiếu vắng mất sự hòa hợp chung. Anh cũng tan vỡ không ít cuộc tình cay đắng trước đó, nhưng so với anh thì tôi thấy mình thua đi sự lạc quan vốn có ấy.

Càng gần anh ngày ấy bao nhiêu thì tình cảm trong tôi bắt đầu nảy nở một cách nghiêm túc hơn rất nhiều. Chúng tôi thường lau khô cho nhau những giọt nước mắt đắng cay vốn dĩ chôn giấu nơi 2 tâm hồn, anh khóc cho vết thương lòng mỗi đêm còn tôi thì khóc cho chính thân phận bạc bẽo như bọt bèo trôi giữa dòng chảy ngược xuôi này. Anh luôn hôn lên khóe mắt tôi để nuốt thay những giọt lệ nhoà ấy.

Vì chúng tôi luôn tin vào số phận trời ban, bởi chúng tôi rất hợp tuổi nhau, kẻ Hợi người Dậu, không mấy khi chị em có sự mâu thuẫn quá gay gắt, anh luôn trìu mến hôn lên môi tôi mỗi khi cất tiếng gọi “chị ơi, em rất nhớ chị”. Sự dịu dàng ngọt ngào ấy khiến con tim khờ dại của mình được luôn được anh ấp ôm sưởi ấm.

Rồi chúng tôi trao thân cho nhau, nhiều đêm mặn nồng trước cái ngày anh mang tôi về ra mắt cha mẹ anh xin được cưới hỏi. Đôi khi sự chênh lệch về gia cảnh kinh tế, hoàn cảnh đổ vỡ của tôi khiến đôi lúc tôi có phần chột dạ sẽ chẳng môn đăng hộ đối. Thế mà điều đó cuối cùng chẳng tồn tại khi cả cha lẫn mẹ của anh chấp nhận tôi dễ dàng. Vốn dĩ họ xem trọng trí thức và tính nhân văn hơn bao giờ hết.

Chúng tôi sống rất hạnh phúc sau từ sau hôn nhân năm 2009, vậy mà anh vẫn không muốn có con với tôi vì sợ sẽ chẳng có thời gian để tôi chăm sóc cho đứa con trai riêng của tôi. Cũng vì anh cho rằng số phận vợ mình quá khổ nên không muốn người vợ đáng yêu phải chịu áp lực nào đè nặng lên đôi vai gầy yếu nữa. Ngược lại trong thâm tâm tôi thì luôn muốn có được đứa con chung với anh bởi đơn giản tôi hiểu không thể nào bất công với tình cảm của anh được dù cha mẹ chồng tôi không cất tiếng phàn nàn nào.

Anh không chỉ là một người chồng lý tưởng, luôn ôm ấp lấy thân thể tôi, chăm sóc dạy dỗ con trai riêng của tôi chu đáo, mà anh còn duy trì cho mình cách sống lặng lẽ, uyên thâm sách vở, không lao đầu vào thói hư tật xấu. Anh cư xử rất bình dị với mọi người, càng gần bên anh giây phút nào thì anh lại mang đến cho tôi những trận cười ngất ngây bằng những câu chuyện chia sẻ trong đời sống thường ngày.

Anh luôn muốn vợ chồng chúng tôi sống lạc quan hơn mỗi ngày, và dường như trong anh là cả một thế giới nội tâm mà tôi không thể nào thâm nhập được dẫu biết mình đã là vợ chính thức của đời anh. Công việc cá nhân thì không phải lúc nào cũng thuận lợi trong thời buổi kinh tế khó khăn như hiện nay, dù đã là một doanh nhân nhà cao cửa rộng, càng đứng trước khó khăn thì bản lĩnh gan góc trong anh lại trỗi dậy mạnh mẽ.

Anh không muốn dựa vào kinh tế cha mẹ để vượt khó nhưng mỗi khi anh buồn rầu thì lại lặng lẽ úp mặt vào lòng tôi để chờ những cái vuốt ve âu yếm. Tôi cứ nghĩ trách nhiệm làm vợ anh không nhẽ chỉ có thế thôi sao, cứ nghĩ nếu sinh cho anh một đứa con khôi ngô tuấn tú giống anh là tôi không kiềm được tâm trạng mình.

Nhưng bao lần tôi nài nỉ anh mà rốt cuộc anh vẫn không chịu sinh con. Anh bắt đầu có sự cáu gắt, giảm quan hệ chồng, áp lực công việc đè nặng lên tâm trí anh khiến nhiều lúc anh thu mình vào góc phòng trầm tư suốt đêm suốt hôm. Tôi thương anh quá nhiều vì anh ngày càng hốc hác gầy gộc đi, mỗi khi anh ôm tôi vào lòng thì anh lại rơi lệ rồi chìm say trong giấc ngủ rất lâu. Đôi lúc anh mê sảng lảm nhảm một mình trong cơn mê những điều kỳ quặc.

Chẳng biết làm gì được cho anh, tôi tìm đến những người bạn thân của anh để mong có chút sự khuyên nhủ, nhưng sự việc chẳng giải quyết gì được, tôi thấy trong anh đang hình thành sự cố chấp. Anh bắt đầu mặc kệ tôi đi đâu về đâu, ngược lại tôi không có quyền cáu gắt la mắng anh được bởi vì nhân cách sống của anh còn quá tốt với đứa con trai riêng của tôi, anh vẫn quan tâm ôm ấp con trai tôi ngủ say hằng đêm sau mỗi lần kèm kẹp.

Buồn rầu anh, vô tình trong buổi họp mặt công ty cũ ngày trước tôi gặp lại người cấp trên một thời đeo bám tôi. Sự dại dột ngu ngốc của tôi vô tình đã khiến suốt kiếp này tôi cảm thấy tội lỗi ân hận với tình yêu của chồng mình bấy lâu. Sau khi thăm hỏi cuộc sống của nhau, tôi liên tục bị chuốc rượu đến say khướt, và tôi đã trao thân cho ông sếp cũ trong khách sạn vào cái đêm nửa tỉnh nửa mê của mình.

Đến khi tỉnh rượu, tôi phản kháng quyết liệt như người điên dại, tôi đã phản bội tình yêu của chồng, tôi dằn vặt lương tâm mình ngu ngốc, tôi thấy mình là người vợ đốn mạt dễ dãi, tôi không dám đối diện với tình yêu thủy chung của anh lần nữa. Dù đã cố gắng che giấu chồng sự thật này vì sợ anh buồn, thậm chí tôi còn đến tận nhà hăm dọa ông sếp cũ của mình nếu có động thái gì với chồng tôi thì sẽ dùng cái chết của mình để tố giác hành vi đồi bại của ông ta.

Nhưng kết quả là lương tâm tôi liên tục bị cắn rứt trong khi mỗi ngày tôi thấy anh có dấu hiệu đỡ hơn, tinh thần phấn chấn để chăm sóc con trai tôi. Và hơn bao giờ hết anh vẫn luôn tiếp tục mang lại nụ cười san sẻ cho tôi, càng gặng cười cùng anh thì tôi càng đau đớn nhiều trong tim mình. Cuối cùng tôi đành lòng nói rõ sự thật để nhẹ lòng và để mong anh tha thứ lắng nghe.

Nhưng rồi đôi mắt anh thẩn thờ như người đã đánh mất linh hồn, anh đã linh tính từ cái ngày tôi đi qua đêm trong khách sạn nên anh không thể nào có phản ứng mạnh nữa. Tôi càng cầu xin anh mở lời thì anh lại càng lặng lẽ bỏ vào góc phòng, khi ấy tôi biết anh đang khóc thầm. Lần đầu tiên kể từ ngày tôi quen anh thì đây là lúc tôi không đủ nghi lực để xoa dịu điều gì trong anh, mà trái lại tôi làm tổn thương anh nặng nề hơn.
Dịp trước tết vừa rồi, anh dắt con trai tôi đi công viên, sau đó anh đi siêu thị mua những món ngon nấu cho tôi ăn. Lần cuối cùng ấy tôi thiết nghĩ đó là hành động tha thứ của anh nhưng sáng hôm sau tôi không còn thấy anh ngồi trong phòng thư sách nữa. Tôi nghĩ anh đi làm rồi về nhưng cứ chờ và đợi anh cả đêm dài lạnh giá. Tôi gọi điện cho anh liên tục thì chỉ nghe đầu dây báo thuê bao không thể liên lạc được, email cũng chẳng trả lời.

Tôi bắt đầu hoảng hốt hoang mang, tôi liên hệ cha mẹ chồng nhưng ông bà cũng không biết anh đã đi đâu, sợ rằng anh đang nghĩ quẩn nên tôi dò hỏi khắp chốn kể cả bệnh viện, thậm chí cả họ hàng nhà anh đổ xô đi tìm. Trong khi đó cha mẹ anh liên tục quở trách vợ chồng có chuyện gì mà cư xử với nhau như thế. Tôi gạt nước mắt thẫn thờ kiếm tìm anh, cuối cùng tôi nhận được tin báo là anh đã bỏ sang Thụy Điển mấy ngày trước. Đau đớn hơn là tôi và mẹ anh phải òa khóc khi phát hiện được giấy khám rằng anh đang mắc bệnh ung thư gan có dẫu hiệu di căn.

Giờ tôi không biết chồng đang phải sống ra sao, không biết tôi phải liên lạc anh ấy thế nào. Tôi đau khổ vô cùng, tự hành hạ bản thân mình mỗi ngày và cứ như thế tôi chỉ muốn được chết để chuộc lại lỗi lầm ngu ngốc của mình. Anh đã sống vì mẹ con tôi quá nhiều, thế mà tôi tự gây ra ngang trái ấy. Bây giờ chính là lúc anh cần sự quan tâm của tôi nhiều nhất thì anh lại ở phương trời xa.

Không biết anh có ngủ thật say như mỗi khi anh nằm ôm em vào lòng không? Liệu anh mặc áo có đủ ấm không anh? Em cảm nhận được anh đang rất tiều tụy. Viết đến đây em chợt nhận ra mình đã yêu anh quá nhiều và mãi yêu anh đến suốt kiếp này, con em vẫn thường nhắc đến anh mỗi đêm.

Các anh các chị ơi, tuy tôi dại dột, tuy tôi đã đốn mạt với chồng vì phút giây lọt vào cạm bẫy ấy nhưng tôi phải làm sao để gọi anh ấy trở về được đây? Tôi chẳng cầu xin sự tha thứ nào nữa mà đơn giản tôi chỉ muốn chồng mình quay về mà thôi. “Ông xã ơi, chị xin em hãy về bên chị”. Hãy cho chị cơ hội chuộc lỗi với em.

Bích

Vì mẹ, chồng sẵn sàng sỉ nhục tôi

Anh sẵn sàng xúc phạm tôi trước mặt mẹ anh những câu chửi bậy thậm tệ mà mẹ ngồi đấy cũng chẳng nói một câu gì. Trước đây nghe anh xưng mày tao tôi cảm thấy buồn và khóc, dần dần rồi nói những câu tệ hơn. Giờ đây những câu đó là thường ngày rồi nên tôi đã quá quen.

Tôi năm nay 29 tuổi, đã kết hôn được 5 năm, cuộc hôn nhân của tôi cũng kết tinh từ một tình yêu đẹp sau 2 năm yêu nhau. Hiện nay tôi đã có một con trai gần 2 tuổi, có thể nói rằng cuộc hôn nhân của tôi rất êm đềm và hạnh phúc được khoảng hơn 3 năm lúc đang là “vợ chồng son”. Nhưng từ khi tôi sinh con, có mẹ chồng tôi dưới quê lên trông con giúp để tôi đi làm, thì từ đó cuộc sống vợ chồng bắt đầu “cơm không lành canh không ngọt”. Trước đây cũng có cãi vã nhưng thỉnh thoảng thôi, rồi đâu cũng vào đấy. Vợ chồng mà, giận rồi lại thương.

Nhưng điều đó có lẽ sẽ khó để tôi tiếp tục thương chồng nữa. Tôi và chồng học vấn cũng ngang nhau, anh và tôi đều tốt nghiệp trung cấp. Chồng tôi học ngành điện công nghiệp, còn tôi theo kế toán và cả hai cũng đang là nhân viên văn phòng. Cuộc sống chỉ đủ ăn thôi chứ không có dư giả vì chúng tôi phải ở trọ còn nuôi con nhỏ nữa.

Nhà chồng tôi ở Đồng Nai còn quê tôi ở miền Trung, vì thế phong tục và cách sinh hoạt ăn uống cũng có nhiều điểm khác nhau. Nhưng tôi cũng cố gắng để nấu những món ăn theo sở thích của chồng rồi tôi ăn theo. Lâu lâu tôi lại thèm những món ăn của quê mình, tôi lại làm riêng ra để ăn vì chồng không thích ăn những món kho.

Trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày, tôi cũng luôn tránh nói những lời làm phật lòng người khác, tôi luôn sợ làm cho người khác buồn, làm gì tôi cũng nghĩ không biết người ta có hài lòng không, có lẽ vì thế mà tôi rất đa cảm, dễ xúc động. Từ khi quen chồng tôi, thấy anh thương yêu chăm sóc mình, tôi cảm thấy rất hạnh phúc.

Trước đây tôi tự hứa với mình sẽ không lấy chồng xa vì sợ lấy chồng xa lỡ sau này nếu không được chồng yêu thương tôi sẽ bơ vơ giữa đất khách quê người, tôi sẽ cô đơn như con chích lọt vào giữa bụi tre, rồi bố mẹ già “bát cơm, chén nước, ly trà ai dâng”. Bố mẹ tôi cũng mong cho con gái lấy chồng gần để lâu lâu cả nhà lại được đoàn viên sum vầy, bố mẹ tôi cũng lo cho tôi sẽ cô quạnh, lỡ khi ốm đau bệnh tật sẽ không ai chăm sóc tôi như bố mẹ tôi.

Nhưng điều gì đến cũng sẽ đến, chẳng ai nói trước được điều gì cả, như người ta nói do cái duyên số thôi. Có lẽ là như vậy, tôi lấy anh được 5 năm nhưng thỉnh thoảng ốm đau tôi cũng không được chăm sóc tận tình chu đáo, không chỉ riêng chồng tôi mà cả mẹ chồng đều không thích tôi bệnh. Có lần tôi bị viêm xoang nặng nên phải nằm viện mổ, chồng tôi cũng chăm sóc một cách hời hợt. Còn tôi vì mổ xong do mất máu nên đứng dậy hay bị xỉu, mẹ chồng tôi thấy vậy nói rằng “ốm yếu như thế thì lấy sức đâu mà đẻ”.

Bà cũng không hỏi tôi một câu là con khỏe chưa hay gì đó. Lúc này tôi mới nhận ra được câu nói “lúc hoạn nạn mới biết được lòng người ra sao”. Còn bình thường tôi ốm nhẹ, nằm ở nhà một chỗ mà mẹ chồng tôi đi qua đi lại với vẻ không vui mà cũng không thèm hỏi tôi một câu. Chồng tôi cũng thế, chỉ khi nào tôi nói anh cho con ăn, đi chợ giùm thì anh lẳng lặng làm còn tôi tự mò dậy đi mua thuốc uống.

Từ lúc đám cưới, tôi đã cảm thấy buồn về mẹ chồng, đám cưới hai vợ chồng tôi tự lo hết, vàng cưới chúng tôi cũng tự mua để mẹ đeo giùm cho đẹp mặt. Chúng tôi còn mua cho mẹ chồng một mặt dây chuyền vàng bằng đá, mẹ có dây chuyền to, bông tai, nhẫn. Nhưng cưới tôi mẹ không cho tôi một cái gì gọi là của mẹ kỷ niệm cho con dâu, mẹ còn lấy của tôi 2 chỉ vàng nữa, lúc này tôi chỉ biết ngơ ngác. Tôi thấy hơi kỳ cục nên nói với chồng nhưng anh không nói gì hết, vì anh rất có hiếu với mẹ, và mẹ là trên hết. Vì điều đó nên tôi cũng bỏ qua và luôn cố gắng làm hài lòng mẹ.

Cũng vì “mẹ là tất cả” mà anh không coi tôi ra gì, anh sẵn sàng xúc phạm tôi trước mặt mẹ anh những câu chửi bậy thậm tệ mà mẹ ngồi đấy cũng chẳng nói một câu gì. Tôi cảm thấy buồn đến tột cùng và không còn nước mắt để khóc cho những lần xúc phạm như thế. Trước đây nghe anh xưng mày tao tôi cảm thấy buồn và khóc, dần dần rồi nói những câu tệ hơn, giờ đây những câu đó là thường ngày rồi cho nên tôi đã quen với nó.

Tôi không hiểu nổi nhiều lúc đang nói chuyện vui vẻ, không có gì hết nhưng có một câu chuyện gì đó hai vợ chồng đang bàn luận thì anh ấy lại nổi nóng lên chửi bới. Hay những lúc anh ấy đang chơi với con mà tôi lại ùa vào chơi rồi con bị té mặc dù không phải lỗi của tôi, anh ấy cũng trợn mắt lên chửi. Cho con ăn cũng vậy, lỡ con bị ói anh ấy cũng không tha. Đôi lúc tôi bực mình quá, nói với anh ấy “con nít cho nó ăn rồi ói là chuyện bình thường, có gì đâu mà anh phải quát mắng như thế”. Anh ấy lại quay sang mắng tôi tiếp.

Tôi sinh con đầu lòng nên cũng luôn học hỏi những kinh nghiệm làm mẹ của mọi người , và tìm học hỏi trên sách báo, tôi thường lên mạng để tìm đọc những kinh nghiệm và cách chăm sóc con, nhưng chồng tôi với bản tính bảo thủ, cái gì anh ấy cũng cho mình là đúng. Anh ấy làm theo cách của mình, tôi có nói gì thì cũng bằng thừa.

Mặc dù đối với tôi như thế nhưng anh ấy rất thương yêu và chăm sóc con, cho ăn, tắm rửa, vì thế nên tôi cứ cho rằng tuy anh là một người chồng tồi nhưng là một người cha tốt, tôi cứ ngậm ngùi bỏ qua để giữ cho con một người cha. Nhiều lần tôi đã nói chuyện, tâm sự với anh, anh hứa, anh thề từ nay sẽ không chửi thề, xúc phạm vợ nữa, nhưng anh đã thề, đã hứa 1001 lần rồi.

Giờ đây tôi đã hết sức chịu đựng rồi. Đôi lúc tôi sẵn sàng đáp trả lại những lời xúc phạm của anh. “Tối ngày anh cứ xúc phạm bố mẹ tôi, anh có nuôi và cho bố mẹ ăn được miếng nào không? Ai cũng có bố mẹ, mẹ anh đấy, từ trước đến nay tôi chưa khi nào dám nói một câu gì làm phật lòng mẹ anh. Vậy mà bố mẹ tôi thì cứ bị anh lôi ra chửi hoài vậy? Giờ tôi xúc phạm mẹ anh như vậy anh nghe như thế nào hả? Anh là người có ăn có học mà sao anh ăn nói như kẻ vô học thế”.

Tôi vừa nói trong nước mắt tức tưởi, còn anh thì trừng mắt lên thách thức và không quên chửi câu cửa miệng. Nhiều lần anh ấy cứ xúc phạm, sẵn sàng chửi tôi bất cứ lúc nào nhưng tối anh ấy vẫn coi như không có chuyện gì, vẫn “làm chuyện đó” với tôi một cách bình thường. Còn tôi, tôi cũng phải âu yếm, làm cho vừa lòng anh, nhưng tôi không có chút cảm giác gì.

Hôm nay chủ nhật được nghỉ ở nhà, hai vợ chồng tôi đang nằm hai bên để dỗ cho con ngủ trưa. Do quá giờ ngủ mà con cứ mải chơi, tôi giấu đồ chơi để con ngủ thì nó lại khóc lên, trả đồ chơi lại mà dỗ cũng không nín. Tôi lại giả vờ hỏi chuyện để con nín khóc vì sợ mỗi lần nó khóc lên rồi ho và ói ra hết thì tôi lại bị một phen nữa, tôi định nói chuyện một lúc cho con quên đi rồi dỗ nó ngủ. Chồng tôi nằm một bên với mắt dim dim và lại chửi tôi.

Tôi ngồi đây để viết những dòng tâm sự này, xin những lời khuyên chân thành nhất.

Tuyết

Chồng muốn kết hôn với ‘gái già’ để có tiền trả nợ

Anh nói tôi hãy thông cảm cho anh, để anh phục vụ bà ta và làm tất cả những gì bà ấy yêu cầu, kể cả chuyện lên giường với bà ấy, anh cũng chấp nhận, miễn sao anh có tiền để trả nợ. Tôi như chết lặng, không nói được gì ngoài việc âm thầm chịu đựng.

Tôi năm nay 32 tuổi, sống và làm việc ở TP HCM, từng ly hôn 11 năm và có một bé trai 11 tuổi. Tôi một mình nuôi con cho đến một ngày cách đây gần 2 năm, khi tôi đi đám cưới một người bạn và quen biết anh, người hơn tôi 15 tuổi. Qua quá trình tìm hiểu tôi và anh rất hợp nhau. Sau 5 tháng hẹn hò, tình yêu đã nảy nở và chúng tôi đi đến quyết định về sống chung cùng nhau dưới một mái nhà.

Tôi thật sự cảm thấy rất hạnh phúc và cứ nghĩ rằng đã tìm thấy nửa kia của mình, nhưng thật không ngờ ông trời cứ trêu đùa tôi mãi. Qua quá trình chung sống, tôi mới phát hiện ra cách đây mấy năm, anh làm ăn thua lỗ nên bị vỡ nợ. Tôi đã hỏi anh tại sao lại giấu không cho tôi biết thì anh trả lời rằng anh sợ tôi bỏ rơi anh trong lúc khốn khó nhất, vì số nợ đó rất lớn, gần 3 tỷ đồng.

Tôi đã rất buồn và thất vọng nhưng nghĩ anh đang rất cần tôi bên cạnh nên tôi đã cố gắng động viên, cùng anh vượt qua từng bước và giúp anh lấy lại niền tin trong công việc, cuộc sống. Rồi chuyện gì đến cũng đến, vì lo công nợ anh thức trắng hàng đêm. Trong lúc buồn và thất vọng, anh đã đăng ký hồ sơ của mình lên mục kết bạn bốn phương, anh làm quen với một bà việt kiều Mỹ.

Kể từ đó hai người thường xuyên liên lạc qua mạng và qua điện thoại, anh bỏ qua những lời tôi can ngăn và vẫn tiếp tục duy trì mối quan hệ đó. Anh đã cầu xin tôi chấp nhận để anh giữ liên lạc với người đó, tôi thật sự đau đớn và thất vọng đến tột cùng nhưng vì quá yêu anh, hơn nữa tôi cũng không có đủ khả năng để giúp về mặt vật chất nên đành cắn răng chịu đựng, làm ngơ những chuyện đó.

Theo như anh kể lại cho tôi biết thì bà ấy làm nail ở Mỹ, rất giàu có, năm nay 45 tuổi, đã ly dị chồng và có một con trai đang học đại học. Bà ấy ra điều kiện với anh là kết hôn cùng thì bà ấy sẽ giúp anh trả nợ được phần nào, mặc dù bà ta biết anh đang sống cùng tôi. Còn về phần anh, anh thực sự không dám nói thật cho bà ấy biết số nợ chính xác của anh mà chỉ nói là số nợ đó khoảng 800 triệu.

Rồi điều tôi lo lắng nhất cũng xảy ra, cách đây mấy hôm anh cho tôi biết bà ta đã về nước. Bà nói với anh đợi bà ta về gặp mặt gia đình rồi sau đó sẽ gặp anh để làm thủ tục kết hôn. Vậy là hai người đã gặp nhau, anh ôm quần áo ra khách sạn ở cùng người phụ nữ đó, chỉ thỉnh thoảng mới điện thoại cho tôi.

Anh nói tôi hãy thông cảm cho anh, để anh phục vụ bà ta và làm tất cả những gì bà ấy yêu cầu, kể cả chuyện lên giường với bà ấy, anh cũng chấp nhận, miễn sao anh có tiền để trả nợ. Tôi như chết lặng, không nói được gì ngoài việc âm thầm chịu đựng. Một ngày trôi qua rồi hai ngày và giờ đã qua gần một tuần anh vẫn ở khách sạn cùng bà ấy. Tôi cũng thực sự không biết liệu bà ấy có giúp được anh như anh từng hy vọng không.

Còn tôi giờ đây lòng tin với anh đã bị sụp đổ hoàn toàn, trái tim tôi đã tan vỡ và rỉ máu thêm một lần nữa vì bị chính người mình hết mực thương yêu phản bội một cách tàn nhẫn. Tôi không biết phải làm sao trong lúc này, tôi thực sự đau khổ và dằn vặt không thể thoát ra được. Xin các anh chị cho tôi một lời khuyên, tôi phải làm gì trong lúc này, có nên chia tay anh không, làm vậy tôi có thể thanh thản không?

Liên

Gái đoảng ‘vớ’ được trai đảm

Thay vì chuẩn bị hành trang làm dâu, Hạnh đặt mục tiêu tìm một anh chồng đảm.

Gái “tiểu thư” quyết săn chồng đảm

Hạnh là gái Hà Nội gốc, nhà con một nên được chiều từ tấm bé. Việc lớn, việc nhỏ trong nhà Hạnh xưa nay vẫn mình mẹ lo cả. Rất nhiều lần mẹ Hạnh nhắc nhở: “Nhìn mẹ mà học tập, con gái lớn rồi, còn phải chồng con chứ”. Hạnh cười trừ: “Kiểu gì con cũng phải kiếm anh chồng khéo léo, chu đáo để lo hộ con mẹ ạ”.

Tưởng đùa thế mà Hạnh kiếm thật. Tuấn được lòng bố mẹ Hạnh ngay từ ngày đầu ra mắt. Anh cao to, đẹp trai, ‎ý tứ từ lời ăn tiếng nói cho đến hành động. Mẹ Hạnh mừng thầm cho con, nhưng cũng lo vì không biết khi về nhà chồng, cô có làm tròn trách nhiệm con dâu.

Ngày về ra mắt nhà Tuấn, mẹ Hạnh dặn dò từng ly từng t‎ý. Nhận nhiệm vụ rán nem, cô cẩn thận đổ dầu ngập chảo và đợi dầu sôi già mới cho từng chiếc nem vào nhưng cuối cùng, đĩa nem vẫn bị nửa cháy xém, nửa trắng trắng.

Đến lúc thái lá chanh, Hạnh loay hoay mãi mà không thể nào thái được thành sợi, cô quay ra băm băm chặt chặt khiến cả nhà tưởng Hạnh làm món thịt băm.

Từ ngày lấy nhau, giờ giấc đi làm của Hạnh thất thường nên cũng ít khi cô phải vào bếp. Những hôm hiếm hoi được thưởng thức cơm vợ nấu thì Tuấn biết trước kiểu gì mâm cơm cũng “nhất món”: rau luộc, thịt luộc, trứng luộc, đậu luộc… Vậy mà hôm thì Hạnh cho cả nhà ăn rau tái, hôm lại nát bét. Sở trường nấu ăn của Hạnh có lẽ là biến món kho thành món luộc, món xào lại thành món kho.

Ít nấu ăn nên Hạnh cũng chẳng để ‎ý lau dọn bếp núc bao giờ. Đợt nào Tuấn đi công tác là y như rằng gián, kiến, chuột được dịp hoành hành ngang dọc.

Đúng như mục tiêu đặt ra, Tuấn lo toan và đảm đang hết phần của vợ. Nếu lần nào Hạnh đi chợ cũng “tha” về rau héo, cá ươn thì Tuấn luôn biết lựa chọn từng mớ rau xanh, từng miếng thịt mềm… Đã thế, anh chẳng bao giờ mua đắt, có lẽ một phần cũng vì cả khu chợ, hàng nào anh cũng quen mặt.

Chồng đảm đang
Chồng đảm đang

Đi làm về, Tuấn cứ thoăn thoắt vừa cắm cơm, nhặt rau, thái thịt…, chỉ một loáng căn bếp đã thơm nức. Món nào đĩa nấy, mâm cơm vừa tươm tất, vừa đẹp mắt. Từ muối dưa, muối cà cho đến các món cầu kì… món gì anh cũng rành cả.

Chồng khéo đủ đường

Khác với Hạnh, thảm họa vụng về của Minh không phải nấu ăn mà là “chuyên gia đổ vỡ”. Không lúc nào đầu gối cô không có vết bầm tìm chỉ vì thói quen đá thúng đụng nia. Hễ Minh đi đến đâu là chồng lại nghe thấy những tiếng choang, keng… liên tục.

Cô thường xuyên phải mua sắm bát đũa mới cũng vì sở trường đánh rơi, đánh vỡ này. Toàn bộ vung nồi trong bếp chẳng chiếc nào còn tròn trịa.

Tính Minh xuề xòa, cô hay bê cả nồi canh đặt giữa mâm, chồng có thắc mắc thì Minh bao biện: “Đằng nào cũng ăn, có khác gì nhau đâu, lại đỡ phải rửa cái bát”.

Thời gian con còn bé, Minh có thói quen tống hết tã lót, quần áo, khăn khố cả nhà vào máy giặt. Có hôm khi phơi cô phát hiện cả cái bỉm tè dầm của con te tua sau khi bị quay nát.

Ngồi tán gẫu với bạn bè, Minh hay dí dỏm khoe món quà qu‎ý giá nhất đời mình đó là anh chồng khéo léo. Theo lời Minh thì anh Quân – chồng cô – cái gì cũng biết, cũng sành và còn làm rất giỏi. Từ nấu ăn, chăm con đến đối nhân xử thế hay cả… “chuyện ấy”, việc gì Quân làm Minh cũng vừa lòng.

Minh kể: “Ngay cả chuyện khâu vá, mình loay hoay đến lần thứ 3 vẫn chưa khâu kín được vết tuột chỉ, chồng cầm độ 2 phút đã xong, vết khâu còn chả nhận ra vì giống y đường may bằng máy”.

Riêng chuyện chăm con thì Minh phục chồng sát đất. Một lần, khẽ thấy con cọ quậy, vợ thì ngủ say không biết gì, Quân áp tai vào lưng con thấy tiếng thở nặng nặng, lọc xọc, đoán con bị viêm phổi anh gọi vợ dậy đưa ngay đi viện.

Từ từng chiếc tã, cái áo của con đến chọn sữa, mua nôi mình chồng Minh lo hết. Suốt thời gian con bé, cứ đêm thấy con ọ ẹ là anh biết con đói liền bật dậy pha sữa.

Minh ở cữ, nhà chỉ có hai vợ chồng, sáng sáng anh Quân dậy sớm đi chợ, nấu ăn sáng và chuẩn bị cơm bữa trưa tươm tất cho vợ rồi mới chỉn chu áo quần đến cơ quan.

Nhìn Quân đảm đang mọi việc trong nhà, chẳng ai nghĩ anh còn là phó giám đốc một công ty xây dựng tư nhân. Trong công việc, anh quan hệ rộng, bạn bè, anh em ai cũng qu‎ý, ở nhà, anh lại được lòng cả hai bên nội ngoại.

Lần nào đi công tác về, Quân cũng túi lớn túi bé quà cho vợ, không đồ ăn thì áo quần, mỹ phẩm.

Dù kém chồng 2 tuổi nhưng ai cũng khen Minh trẻ trung, xinh đẹp. Khi bạn bè hỏi nhỏ bí quyết làm đẹp, Minh chỉ hớn hở cười đùa: “Bí quyết lớn nhất là “vớ” được chồng “xịn” nên sướng thân”.

Theo TTVN

Ác mộng làm dâu

Tôi không ngờ cuộc đời làm dâu của mình lại trái ngang thế này.

Từ ngày về làm dâu đến nay đã hơn 1 năm, ấn tượng còn lại trong con là 1 con số 0 tròn trĩnh. Người ta nói gia đình là chốn bình yên để mọi người trở về sau lo toan mệt mỏi, nhưng mỗi khi về nhà mình con có cảm giác sợ hãi hơn là bình yên, sợ hãi cái ánh mắt soi mói, sợ hãi cái cách sống giả tạo, sợ hãi cách miệt thị vì con là gái miền Nam, con không có công việc ổn định…

Con sợ cái cách mọi người cười trước mặt mà đâm chọc sau lưng… Nhà có 2 chị em với nhau nhưng bố mẹ hãy nhìn xem, con dâu mẹ ai sẽ là người tốt. Con muốn sống tốt, muốn hòa hợp với gia đình mình, ai là người có trách nhiệm, ai là người sống dối trá, ai là người vòi vĩnh bố mẹ? Con sinh ra vốn dĩ là người tự lập, không việc gì con chưa trải qua, để có được ngày hôm nay con đã phải cố gắng rất nhiều sau bao năm bươn trải.

Con vì theo con trai mẹ mà bỏ công việc hiện tại của mình và trở thành người thất nghiệp. Có lẽ mẹ không hài lòng về con. Con lầm lũi đi làm ngoài, cuối cùng cũng tìm được việc như mình mong muốn, có mức thu nhập đủ nuôi sống bản thân con, cày ngày, cày đêm để kiếm thêm. Biết bao giờ mới thay đổi cái quan niệm làm nhà nước mới ổn định của bố mẹ? Chồng con, ngoài giờ hành chính ở cơ quan, 2 năm ròng rã, tuần nào anh cũng về phụ giúp bố mẹ việc vườn rẫy, nhà hết thuốc, hết cám, hết thức ăn, lúc nào mẹ cũng í ới…người đi mua là con, người mang về là chồng con.

Ác mộng làm dâu - Ảnh minh họa
Ác mộng làm dâu – Ảnh minh họa
Tôi không ngờ cuộc đời làm dâu của mình lại trái ngang thế này.

Từ ngày về làm dâu đến nay đã hơn 1 năm, ấn tượng còn lại trong con là 1 con số 0 tròn trĩnh. Người ta nói gia đình là chốn bình yên để mọi người trở về sau lo toan mệt mỏi, nhưng mỗi khi về nhà mình con có cảm giác sợ hãi hơn là bình yên, sợ hãi cái ánh mắt soi mói, sợ hãi cái cách sống giả tạo, sợ hãi cách miệt thị vì con là gái miền Nam, con không có công việc ổn định…

Con sợ cái cách mọi người cười trước mặt mà đâm chọc sau lưng… Nhà có 2 chị em với nhau nhưng bố mẹ hãy nhìn xem, con dâu mẹ ai sẽ là người tốt. Con muốn sống tốt, muốn hòa hợp với gia đình mình, ai là người có trách nhiệm, ai là người sống dối trá, ai là người vòi vĩnh bố mẹ? Con sinh ra vốn dĩ là người tự lập, không việc gì con chưa trải qua, để có được ngày hôm nay con đã phải cố gắng rất nhiều sau bao năm bươn trải.

Con vì theo con trai mẹ mà bỏ công việc hiện tại của mình và trở thành người thất nghiệp. Có lẽ mẹ không hài lòng về con. Con lầm lũi đi làm ngoài, cuối cùng cũng tìm được việc như mình mong muốn, có mức thu nhập đủ nuôi sống bản thân con, cày ngày, cày đêm để kiếm thêm. Biết bao giờ mới thay đổi cái quan niệm làm nhà nước mới ổn định của bố mẹ? Chồng con, ngoài giờ hành chính ở cơ quan, 2 năm ròng rã, tuần nào anh cũng về phụ giúp bố mẹ việc vườn rẫy, nhà hết thuốc, hết cám, hết thức ăn, lúc nào mẹ cũng í ới…người đi mua là con, người mang về là chồng con.

Con nghĩ đó là trách nhiệm nên không toan tính cho dù số tiền bỏ ra không ít đâu, dù vợ chồng con phải sống trong nhà trọ 30m2, sống thiếu thốn thế nào cũng không bao giờ kêu ca. Bố mẹ có nhà cho thuê, đi xe hơi… tiền vàng cất, bố mẹ có bao giờ biết công sức vợ chồng con bỏ ra.

Không có 1 xu cho vợ chồng con, nhiều khi cần gấp tiền để làm gì đó cũng không dám mượn, Tết đến, quần áo con mua mẹ lại bảo: “Mày mang của nợ này về làm gì” và chê không mặc. Con mua cái gì mẹ cũng chê. Con từ 1 đứa học hành đàng hoàng, về vườn con vẫn vác từng bao cà phê, nhặt từng hạt tiêu, thức cùng mẹ may bao may túi… băm chuối, chăm gà vịt, thức khuya dậy sớm.

Con đã cố gắng rất nhiều, bầu bì nhưng con vẫn vác bụng đi khắp nơi, đi gần đi xa, đường gập ghềnh ngồi cứ ôm bụng sợ ảnh hưởng em bé, con chui xuống gầm xe, đi vào kho bãi, đi đo đạc công trình, thức khuya dậy sớm xử lý hồ sơ để kiếm vài trăm ngàn đồng. Người ngoài còn xót cho con, lo cho sức khỏe của con, hỗ trợ con.

Con kiếm từng đồng và tích cóp, chi tiêu cho gia đình nhỏ của con. Tụi con cưới nhau 1 năm nhưng dư chừng đó là mãn nguyện lắm rồi, dù sao đi nữa con cũng chỉ mới đi làm 8 tháng. Chồng con, ngoài giờ làm, đêm anh còn đi kiếm việc làm thêm để cùng con lo cho em bé sắp chào đời, vợ chồng cật lực mẹ có hiểu đâu. Còn anh chị, họ dư giả, của ăn của để, nhà, đất…bố mẹ còn bỏ tiền xây nhà cho họ, xây xong nhà thật hoành tráng rồi để trống 1 năm nay. Trong khi tụi con, nay ở nhà trọ này, mai ở nhà trọ khác, vợ chồng ôm nhau khóc khi chủ nhà lấy nhà không báo trước, dầm mưa đi tìm nhà trọ.

Rồi con bị động thai, cái thai đã không còn nữa, con phải nằm viện một tuần mẹ cũng không hỏi con lấy một lời. Cuộc sống tần tảo, mẹ chưa bao giờ cho con một miếng ăn ngon lành. Mẹ cứ giáng cái tội lấy vợ nghèo của con trai mẹ thì phải tội, còn mẹ không liên quan gì.

Anh nhẹ nhàng ôm con vào lòng, một câu nói của anh làm con hạnh phúc và quan trọng hơn tất cả. Bố mẹ à, nước mắt chảy xuôi, hãy sống suy nghĩ sâu hơn sống tình nghĩa hơn để mai này khi nằm xuống, khi bệnh tật không phải nhìn con bằng ánh mắt hối tiếc. Cuộc đời này vốn là như vậy, để xem ai sẽ hơn ai? Ai sẽ là người cán đích trước, vợ chồng con và anh chị ai sẽ là người kề cận chăm sóc lúc bố mẹ nằm xuống. Giờ đây con đang suy nghĩ, mình sẽ làm gì tiếp theo?

Theo Eva

Sự cố thuê người yêu dịp Tết

“Ơ, thằng Hưng hôm qua còn gọi cho anh. Nó bảo em về quê nghỉ Tết rồi mà. Sao bây giờ em lại biến thành người yêu chú anh vậy?”.
“Em …” – mặt Huyền đỏ bừng, không biết nói gì, chỉ đưa mắt nhìn Mạnh Linh. Cả họ cũng đều đưa mắt nhìn anh, đợi 1 câu giải thích hợp lí.

28 tuổi nhưng Minh vẫn dửng dưng với chuyện chồng con. Đã có tấm bằng thạc sĩ kinh tế và công việc rất khá nhưng cô chưa thỏa mãn. Còn tấm bằng Tiến sĩ chờ cô kia, lấy chồng làm sao được? Cô thấy 1 mình thế này vẫn hạnh phúc vui vẻ chán, đâu cần chồng với con cho thêm nợ, ít ra là ngay lúc này cô chẳng thiết.
Cô không đoái hoài không có nghĩa là bố mẹ cô cũng vậy. 2 năm nay, bố mẹ cô đã như kiến bò trong chảo nóng. Mỗi tối họ không gọi điện nỉ non với cô thì sẽ ngủ không yên. Trăm phương nghìn kế không thuyết phục được cô, cuối cùng mẹ cô đưa ra tối hậu thư: Tết này mà cô không tự dẫn 1 chàng về thì mẹ cô sẽ ra tay quyết hộ cô 1 mối, không để cô thích làm gì thì làm nữa.

Cực chẳng đã, Minh bèn thuê 1 chàng người yêu để ra mắt bố mẹ, hòng yên thân được lúc nào hay lúc ấy. Cô đã nhanh chóng lựa được 1 anh ở công ty dịch vụ, khá đẹp trai, mau mồm mau miệng lắm. “Hơi có phần xởi lởi quá, nhưng như thế mới được lòng các cụ ở quê” – Minh thầm nghĩ.

Lúc nhìn thấy mặt mũi người có thể là chàng rể tương lai, bố mẹ Minh vui suýt khóc. Thế là sắp “đá” được quả bom nổ chậm ra khỏi nhà rồi. Tất nhiên, anh chàng kia được tiếp đãi thịnh tình hơn bao giờ hết.
Chàng “chém” rất nhiệt tình: “Cháu đang theo học Tiến sĩ ở Mỹ, sang năm về rồi sẽ tính chuyện 2 đứa. Bố mẹ cháu đều ở Hà Nội, có sẵn nhà rồi chỉ chờ cháu lấy vợ về ở thôi”. Chàng nói vậy, ý là thời gian tới có muốn cháu cũng chẳng về thăm 2 bác được đâu ạ!

Lại thấy chàng ăn nói mồm miệng, liên tục hỏi thăm bác thế này, bác thế kia, bố mẹ Minh đã vui càng vui thêm, chỉ thiếu nước đốt pháo ăn mừng.

Tối, ăn cơm xong, Minh đi rửa bát để bố mẹ ngồi tiếp chuyện chàng. Nhưng Minh đâu biết, anh chàng lại tót ra sân gọi điện cho bạn. Chả biết gọi cho bạn nào mà anh anh, em em ngọt xớt. Chuyện cũng chẳng đáng nói nếu như cái âm lượng của chàng không to tướng lên, bố mẹ Minh trong nhà nghe không sót câu nào. Nào là “Anh nhớ em quá”, “Ước gì được ôm em 1 cái”… “Tình chàng ý thiếp” chán chê mê mỏi gần nửa tiếng. Minh trong bếp ra cũng vừa kịp nghe rõ mồn một câu cuối: “Hôn tạm biệt cục cưng của anh nè! Chụt!”.

Sự cố thuê người yêu ăn tết
Sự cố thuê người yêu ăn tết

Cô chết đứng. Chỉ hận không ra “đập” te tua cái anh chàng vô duyên vô ý tứ kia 1 trận. Bố mẹ cô thì im lặng chẳng nói chẳng rằng, cứ nhìn cô chằm chằm.

Mẹ lôi cô lên lầu, thái độ sặc mùi thuốc súng: “Chuyện là thế nào? Nó không phải người yêu con hay nó là 1 thằng lăng nhăng mà con không biết?”

Minh ức lắm, chỉ tại cái tên chết tiệt vô duyên kia thôi. Cô đành cắn răng nhận rằng mình không có mắt, yêu nhầm tên đa tình, hứa hẹn lần sau sẽ xem xét kĩ càng hơn. Bố mẹ cô mà biết ông bà bị “lừa” thì coi như cô xong đời, sau này người yêu thật có khi cũng chẳng tin nữa ấy chứ.

Sáng hôm sau, Minh nhanh chóng tống tiễn anh chàng kia về, nhắn nhủ “tình cảm” rằng: “Tôi nhất định sẽ đòi bồi thường, dám cung cấp cho tôi hàng kém chất lượng!”.

Mạnh Linh cũng cùng cảnh ngộ chưa muốn lấy vợ mà ông bà ở quê cứ giục loạn lên. Ông bà đâu có nghĩ như bọn trẻ, rằng 33 vẫn thanh niên chán, rằng đàn ông con trai chưa có sự nghiệp thì ai thiết lập gia đình.
Vậy là để tránh đau đầu nhức óc với những lời khuyên bảo có, quát mắng có, giận hờn có của mẹ, anh cũng tập tễnh đến thuê 1 nàng người yêu cho mình.

Anh khôn đáo để, chọn 1 nàng nhìn trẻ trung, vẫn còn là sinh viên, để tiện đối đáp với bố mẹ: “Còn chờ cô ấy ra trường đã chứ!”. Mà nàng này cũng đúng là sinh viên năm 2 thật, Tết nhất đi làm thêm kiếm ít phí sinh hoạt mà!
Dẫn nàng về, Mạnh Linh hãnh diện lắm. Lại không à? Nàng xinh xắn, dịu dàng, lại rất ngoan ngoãn lễ phép. Ai cũng khen anh khéo chọn, rồi “chậm mà chắc”. Quả thực, anh cũng thấy thích nàng ấy. Nếu như không phải nàng bảo nàng đã có người yêu, có khi sau vụ này anh quay ra tán nàng cũng nên.

Anh em họ hàng nghe nói anh dẫn người yêu về ra mắt nên tụ tập rất đông ở nhà anh để chiêm ngưỡng chuyện lạ. Chả gì cũng là “ông chú già” trong họ sắp “xuất chuồng”!

Thằng cháu họ (đang là sinh viên năm 3) vừa đến đã kêu lên thất thanh: “Ơ, có phải Huyền không thế?”
Nàng bất ngờ, lúng túng: “Vâng… em…”.

“Ơ, thằng Hưng hôm qua còn gọi cho anh. Nó bảo em về quê nghỉ Tết rồi mà. Sao bây giờ em lại biến thành người yêu chú anh vậy?”.

“Em …” – mặt Huyền đỏ bừng, không biết nói gì, chỉ đưa mắt nhìn Mạnh Linh. Cả họ cũng đều đưa mắt nhìn anh, đợi 1 câu giải thích hợp lí.

Anh thì như bị nghìn mũi tên bắn vào người, tuyệt vọng không còn gì để mất. Làm sao mà anh ngờ được người yêu của Huyền lại là bạn của thằng cháu trời đánh của anh và bọn nó còn biết nhau nữa. “Mà cái thằng cháu mình cũng vô tâm, quá đáng thật đấy, nỡ đưa mình lên đoạn đầu đài thế này!” – Mạnh Linh nghĩ.
Thế là anh đành thành khẩn khai ra sự thật. Đấy, lại thêm thêm cái tội dối trá. Bao giờ mới gột được tiếng nhơ này đây?

Theo HPGĐ

Đau lòng chồng ngoại tình với vợ anh hàng xóm

Anh xin tôi tha thứ và làm lại cuộc đời, vì hai cháu nhỏ tôi đã cho anh cơ hội lần hai. Tôi không nghĩ anh lại lừa tôi lần nữa, ngày mà mọi nhà sum vầy cúng ông công ông táo thì tôi lại phát hiện ra một sự thật kinh khủng, chồng tôi và cô ta vẫn quan hệ với nhau.

Tôi không biết phải tin vào ai, bởi người mà tôi đầu gối tay ấp bấy lâu nay lại là người lừa dối tôi nhiều nhất. Tôi và anh quen nhau thời còn là sinh viên, anh học cùng lớp với tôi, nhìn bề ngoài anh không có gì hấp dẫn nhưng lại có tài tán gái rất giỏi và đeo bám hết mình. Chúng tôi lấy nhau sau 5 năm yêu. Mẹ phản đối cuộc hôn nhân này vì không muốn tôi lấy người bằng tuổi và đặc biệt mẹ không thích cho tôi lấy chồng xa, nhưng tôi bỏ ngoài tai tất cả để đến với anh.

Chồng ngoại tình với vợ hàng xóm
Chồng ngoại tình với vợ hàng xóm – Nếu bỏ chồng thì con không có bố, nhưng liệu tôi có thể lại tha thứ cho chồng lần lữa không?

Sau một năm lấy nhau tôi và anh đã sinh một cháu trai rất kháu khỉnh, công việc của tôi và anh cũng ổn định. Mọi biến cố xảy ra bắt đầu từ khi anh tham gia công việc kinh doanh bên ngoài, anh đi triền miên không nghĩ gì đến vợ con. Tôi một thân một mình làm mọi việc vì chúng tôi ở riêng và tôi hay càu nhàu khi anh về khuya.
Đến năm 2009 chúng tôi xây nhà và anh chơi thân với một anh bạn hàng xóm hơn 5 tuổi. Vợ anh cùng quê với tôi, rất xinh đẹp, chúng tôi chơi thân với nhau như chị em trong nhà. Một năm sau tôi sinh cháu thứ hai là năm 2010, tôi sinh mổ nhưng anh cũng chỉ vào thăm con mấy lần còn mặc kệ tôi và hai bà nội ngoại, anh tỏ ra thờ ơ.

 

Trong tôi lúc đó đã hoài nghi về một điều mà tôi không mong muốn là anh phải lòng vợ anh bạn thân, mọi chuyện sáng tỏ khi cháu thứ hai được 10 tháng thì chồng cô ta có mang đến cho tôi một đoạn chát của hai người. Tôi như người trên trời rơi xuống đất, gào khóc, mẹ chồng tôi biết chuyện đã sang tận nhà cô ta nói chuyện. Nhưng lạ thay không hiểu anh ta làm thề nào mà chồng cô ta lại phải xin lỗi tôi và nói anh ấy bịa ra đoạn chát đó. Tôi tin chồng mình đúng nhưng cũng từ đó tôi không qua lại nhà cô ta nữa.

Đầu năm 2012 vợ chồng anh bạn thân bỏ nhau không hiểu lý do gì vì kể từ ngáy đó tôi không qua lại nữa. Cũng trong thời điểm đó, trong một lần anh mở hòm thư quên không tắt, tôi đã tò mò mở ra xem. Tôi gần như ngạt thở và điên loạn. Tôi đọc được lá thư anh viết cho vợ anh bạn hàng xóm với lời lẽ yêu thương mà anh từng nói với tôi ngày còn sinh viên. Lúc này thì anh không còn đường chối cãi.

Anh xin tôi tha thứ và làm lại cuộc đời, vì hai cháu nhỏ tôi đã cho anh cơ hội lần hai. Tôi không nghĩ anh lại lừa tôi lần nữa, ngày mà mọi nhà sum vầy cúng ông công ông táo thì tôi lại phát hiện ra một sự thật kinh khủng, chồng tôi và cô ta vẫn quan hệ với nhau.

Tôi đã bình tĩnh lại và nhắn tin hẹn cô ta, cô ta đã thú nhận tất cả. Mỗi lời nói của cô ta như nhát dao cứa vào tim tôi, tôi không còn biết phải làm gì để thoát khỏi tình trạng này. Tôi thương hai con, nếu bỏ chồng thì con không có bố, nhưng liệu tôi có thể lại tha thứ cho chồng lần lữa không? Mấy ngày nay tôi như người mất hồn chẳng thiết ăn, chẳng muốn dọn nhà đón tết. Hôm nay là ngày bên ngoại tất niên nhưng tôi không về và nói bị ốm, nhưng liệu tôi có nói dối mãi được không, tôi sợ bố mẹ không có tết nên không dám về.

Theo HPGĐ

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống