Ông bà chủ đề nghị tôi sex tập thể

Chị muốn tôi tham gia với vợ chồng chị trong chuyện ấy, bù lại chị sẽ trả công thêm cho tôi. Chị bảo anh chị thích sự đổi mới, nhưng ngại mọi người vì đều là người trí thức; chị thích em sạch sẽ, cẩn thận, nên muốn mời em.

Em năm nay 23 tuổi, đã tốt nghiệp đại học dân lập. Cha mẹ ly dị nên từ nhỏ em sống với mẹ, mẹ tần tảo làm thuê làm mướn nuôi em ăn học. Đến năm em 18 tuổi, em vào Sài Gòn học tại một trường đại học dân lập. Hành trang lúc ấy của em chỉ có vài trăm ngàn mẹ đưa cho, nhưng với ước muốn đổi đời, em quyết tâm học để sau này đi làm có thể đỡ đần và trả công cho mẹ.

Sau khi tốt nghiệp, cầm tấm bằng loại khá, cộng với ngoại hình trắng trẻo, cao ráo, em nghĩ sẽ dễ dàng nhận được một công việc văn phòng. Ai ngờ đâu em thử khắp mọi nơi, tất cả đều lắc đầu vì họ bảo em không có kinh nghiệm, và không có hộ khẩu thành phố.

Cuối cùng sau vài tháng đắn đo, em quyết định nộp đơn tại một công ty môi giới giúp việc nhà để có việc làm tạm thời. Em được một cặp vợ chồng nhận làm người giúp việc hàng tuần. Gọi là ông bà chủ chứ thật ra hai anh chị còn khá trẻ, khoảng ngoài 30 tuổi. Anh làm chủ một studio chụp hình riêng, còn chị cũng có kinh doanh riêng. Cách ngày, công việc của em là dọn dẹp nhà cửa, có khi cũng nấu cơm những lúc chị bận không về kịp. Hai anh chị rất tốt với em.

Thời gian gần đây, em để ý thấy ông chủ hay hỏi han em, rồi có lúc lại nhìn em bằng ánh mắt rất kỳ lạ. Dịp cuối năm vừa qua, hai vợ chồng ông bà chủ có mua tặng em một số quần áo, bảo là thấy em có vài bộ đồ đi làm, nên tặng thêm cho em để đi làm và đi chơi. Về nhà mở ra thì em thấy đa phần là váy ngắn, và áo hai dây nữa.

Cách đây khoảng ba tuần, em đang lau cầu thang, khi xuống nhà dưới thì thấy anh đang đứng nhìn em, rồi anh bảo em mặc váy đẹp lắm, vì chân em thon. Anh còn giải thích và hướng dẫn em cách ăn mặc sao cho đẹp. Em cũng thấy thích nhưng nghĩ lại thấy hơi sợ, không biết anh có ý định gì đen tối không. Chị chủ rất tốt với em nên em không muốn làm chị buồn.

Một chiều cuối tuần, em đang dọn nhà thì anh về, bảo là chóng mặt nên về nghỉ ngơi. Sau đó anh kêu em vào phòng cạo gió giúp anh. Như mấy lần trước, em từng cạo gió, thoa dầu cho anh lúc trước, em bước vào thì thấy anh nằm sấp, trên người chỉ quấn nguyên tấm chăn to. Anh bảo em cạo gió cho anh, rồi bất ngờ anh quay lại, nói cho anh nhìn em một lúc để anh hết chóng mặt. Rồi tay anh bắt đầu sờ dưới váy em, rồi anh bảo da em thơm quá cho anh hôn một cái. Em vội vàng chạy ra ngoài, lấy xe ra khỏi nhà mà tim vẫn còn đập thình thịch.

Em hoảng sợ và hôm sau liền nói với chị, chị bảo để chị nói với chồng. Sau đó em không thấy anh còn có những hành động như vậy nữa, nên em an tâm và tiếp tục công việc. Vài tuần gần đây, em để ý thấy hai người hay ở nhà hơn, họ còn làm chuyện ấy vào ban ngày, lúc em đang làm việc ở ngoài. Lúc đầu em thấy hơi ngại, nhưng vài lần sau em thấy thật là xấu hổ.

Có hôm em đang đứng ngoài thì chị nhờ mang nước vào hộ, em bước vào phòng thì thấy hai người đang hôn nhau, trên người không mảnh vải che thân. Em sợ quá để ly nước đó rồi ra ngoài ngay.

Cuối tuần vừa qua, trong lúc hai người đang làm chuyện ấy thì chị lại kêu em vào, rồi bảo em ngồi nói chuyện với anh chị. Chị đề nghị thẳng thắn là anh chị thích em, và mong muốn em cùng tham gia với anh chị trong chuyện ấy, bù lại chị sẽ trả công thêm cho em. Chị bảo anh chị thích sự đổi mới, nhưng ngại mọi người vì anh và chị đều là người trí thức, chị thích em sạch sẽ, cẩn thận, nên chị muốn mời em.

Chị còn cho em xem giấy tờ chứng minh anh chị không có bệnh tật gì, sinh hoạt rất điều độ, chuyện này chỉ là muốn tạo cảm giác mới. Chị cũng hứa nếu em tham gia với anh chị chắc chắn anh chị sẽ nhẹ nhàng và dùng các biện pháp bảo vệ. Chị nói em có thể về suy nghĩ thêm và cho chị hay.

Từ đó đến nay em không dám đặt chân vào ngôi nhà ấy nữa, nhưng thỉnh thoảng những hình ảnh ấy cứ bám lấy em, và thêm món tiền hậu hĩnh mà chị đề nghị nữa. Em đã không còn con gái nên nhiều lúc nghĩ có làm chuyện ấy cũng không có gì, miễn là mình dùng biện pháp đàng hoàng.

Chuyện xảy ra đã hai tuần, thỉnh thoảng chị vẫn gọi hỏi thăm và kêu em đi làm lại, nhưng em ngại không biết nói sao nếu chị hỏi tới nên em muốn tham khảo ý kiến của các anh chị trước. Xin anh chị vui lòng tư vấn giúp em.

Quỳnh Trang / VnEpxress

Làm ‘vợ hờ’ của tình cũ suốt 10 năm

16 tuổi, tôi đã biết chơi ‘trò người lớn’ với anh. Tôi nghiện sex nên học hành ngày càng sa sút.

17 tuổi, sau một năm quan hệ thì anh theo gia đình đi nơi khác. tôi buồn, nhớ anh nhưng tôi lao vào các mối tình khác. Tôi đã phải trả giá. 21 tuổi, tôi có thai nên phải lấy chồng, bắt đầu cuộc sống hôn nhân không tình yêu ở lứa tuổi non nớt chỉ vì muốn vứt bỏ đi vết thương tình cũ không trọn vẹn với anh.

Tôi chấp nhận cuộc sống hôn nhân để chôn vùi tất cả nhưng chuyện vợ chồng cũng chỉ kéo dài 7 năm do chẳng có tình yêu, bất đồng quan điểm. Tôi bị chồng và nhà chồng xem thường, đối xử không tốt. Chuyện gì đến cũng đã đến. Tôi ly hôn, ôm con về với gia đình. 28 tuổi, một đời chồng, hai đứa con và bao vất vả, buồn tủi. Sau khi ly hôn, nhiều người đàn ông đến với tôi nhưng cũng không thể có hạnh phúc.

Rồi người yêu cũ quay lại tìm tôi. Anh và tôi lén lút quan hệ với nhau, dù lúc đó anh đã có vợ con đàng hoàng. Cả hai lao vào nhau như con thiêu thân, không nghĩ đến ngày mai. Tôi cần người chia sẻ nên chấp nhận làm “vợ hờ” của anh hơn 10 năm với sự giúp sức che đậy của mấy đứa em gái anh. Cứ vậy, anh sống chơi vơi trong tình yêu của tôi, chẳng lo lắng kinh tế cho gia đình. Anh cứ tiết kiệm được ít tiền là lại tìm cách dối vợ con đến với tôi, ăn tiêu phung phí cho cuộc tình vụng trộm.

Vụng trộm với người tình cũ
Vụng trộm với người tình cũ

Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Vợ anh biết chuyện mà không nói được chồng nên buồn bã rồi sinh bệnh, qua đời. Giờ vợ anh không còn, tôi có thể ngang nhiên quan hệ với anh nhưng trở ngại là trước đây anh chẳng lo cho kinh tế gia đình nên vẫn sống nhờ nhà vợ. Tài sản của anh cũng không có gì, giờ lấy tôi thì phải mua nhà riêng để ở.

Tôi đã có ý bán nhà để vào với anh nhưng bán nhà đâu phải ngày một ngày hai mà được. Bán nhà thì phải chia cho con nữa. Giờ tôi đâu thể ôm hết để đi theo tiếng gọi tình yêu của riêng mình được. Hơn nữa, bắt tay xây dựng lại cuộc sống mới khi tuổi chẳng còn trẻ trung gì cũng khó khăn lắm.

Điều tôi rất sợ là khi con anh biết anh đã lừa dối mẹ nó bao năm để quan hệ với tôi, làm mẹ mất sớm thì liệu nó có chấp nhận tôi không? Hay nó sẽ xem thường tôi? Tôi sẽ phải đối diện với điều đó khi về làm dì của con anh.

Tôi cũng sợ tính lãng tử của anh lắm. Tuy anh nói yêu tôi nhưng vì tôi ở xa nên anh vẫn quen với nhiều phụ nữ khác. Liệu tôi có phải là người đàn bà cuối cùng của đời anh không? Khi yêu thì vậy, về sống với nhau được một thời gian, anh có lặp lại như những gì trước đây không? Liệu tôi có mắc sai lầm lần nữa không khi theo anh vào sống nơi đất khách quê người?

T.J

Anh giấu tôi quay lại với tình cũ

Tôi đã dẹp bỏ tự trọng để nhắn tin xin anh quay lại nhưng anh nói không thể và xin lỗi tôi.

Anh là mối tình thứ hai của tôi. Chúng tôi đến với nhau rất khó khăn vì anh là bạn học cùng lớp với người yêu cũ của tôi. Tuy nhiên, anh đã nói chuyện thẳng thắn với người yêu cũ của tôi và nhờ sự động viên của bạn bè, tôi nhận lời làm người yêu anh.

Anh là một người vui tính, dễ thương và đam mê bóng đá, nhiều khi vô tâm, không quan tâm tới tôi nên giữa chúng tôi xảy ra nhiều xích mích nhưng chúng tôi cũng đã có một khoảng thời gian hạnh phúc. Mới đây, khi chúng tôi về nghỉ Tết âm lịch, anh đã quay lại với người yêu cũ mà tôi không hề hay biết. Chỉ đến khi nghe một người bạn nói lại, tôi còn không tin đó là sự thật.

Tôi gọi điện hỏi anh và anh chỉ xin lỗi. Anh nói: “Anh không biết tình cảm của mình như thế nào nữa”. Tôi nghĩ đó chỉ là rung động nhất thời của anh khi xa tôi vì khoảng thời gian yêu nhau, tôi đã chăm sóc anh từng li từng tí, ở bên anh những lúc khó khăn nhất. Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy?

Anh giấu tôi quay lại tình cũ dù tôi cầu xin
Anh giấu tôi quay lại tình cũ dù tôi cầu xin

Tôi là một người ương bướng, ngang ngạnh. Người yêu cũ của tôi từng nói: “Bọn mình chia tay vì lòng tự trọng của em quá cao”.Vậy mà tôi đã nhắn tin xin anh quay lại, tôi sẽ tha thứ tất cả. Anh nói: “Bây giờ anh không thể. Em là một cô gái tốt, anh có lỗi với em”. Quãng thời gian đó, tôi suy sụp hoàn toàn, không ăn, không ngủ. Tôi không tin và nghĩ anh chỉ nói trêu tôi thôi. Nhưng không, đó là sự thật.

Người yêu cũ của tôi lúc này lại luôn ở bên tôi. Anh chưa bao giờ hết yêu tôi. Anh động viên và chăm sóc tôi từng chút một. Gia đình tôi cũng rất quý anh ấy và muốn chúng tôi quay lại với nhau. Nhưng tôi không còn tình cảm với anh nữa, có chăng chỉ là tình cảm bạn bè. Bây giờ tôi không biết phải cư xử như thế nào với cả hai người con trai đó. Tôi rất mệt mỏi. Tôi không biết phải làm sao? Xin mọi người cho tôi một lời khuyên. Tôi xin cảm ơn.

Lê Thi

Mặc cảm vì bị lạm dụng tình dục

Anh thường không biết cách an ủi. Những lúc sợ hãi do quá khứ ám ảnh, hay những lúc buồn, tôi tâm sự với anh, anh nói những điều ngược lại làm tôi buồn và chán nản thêm.

Tôi có một ký ức khủng khiếp thuở bé. Khi tôi 7, 8 tuổi về quê mẹ dự đám tang người họ hàng, do nghịch ngợm tôi đi rất xa trong khu vườn hoang vắng và thấy một căn chòi, tôi vào đó và bị một lão dí dao vào tay, vào cổ và làm những chuyện không nên làm đối với một đứa con nít. Dao vô tình đâm vào tay tôi lúc vùng vẫy, máu và nước mắt, tôi ngất đi. Hắn quẳng tôi ra xa căn chòi ấy. Tôi tỉnh dậy ráng tìm về nhà. Mẹ bị bệnh tim, tôi chỉ dám nói với mẹ là bị kẽm gai đâm.

Tôi trở thành con bé trầm cảm, bị ám ảnh cho đến bây giờ. Tôi luôn mặc cảm và tủi thân so với ban bè, luôn nghĩ mình chẳng bao giờ được như bạn bè sẽ được hạnh phúc. Đêm đêm tôi chỉ biết khóc một mình và bí mật này chỉ có tôi và anh biết. Anh là người yêu tôi và là chồng sắp cưới. Ba mẹ anh đã lên nói chuyện với gia đình tôi chờ ngày dạm hỏi.

Anh đẹp trai, hơi gia trưởng, ít hiểu tâm lý con gái. Anh quen tôi khi chia tay người yêu thanh mai trúc mã chưa đầy 2 tháng. Tôi là bạn học cùng, yêu anh nhưng anh có người yêu nên tôi chỉ im lặng và tâm sự với anh lúc đau khổ vì chia tay bạn gái.

Quen anh đến nay hơn 4 năm nhưng tôi chưa hề có cảm giác an toàn vì luôn nghĩ mình là người thay thế. Một phần tôi luôn có tâm lý mặc cảm vì quá khứ, một phần tính anh gia trưởng ít thể hiện cảm xúc. Những khi giận nhau, tôi luôn là người tự giận tự huề vì anh chẳng năn nỉ. Tôi chưa hề lợi dụng anh vật chất, đi chơi tôi giành việc chia tiền với anh vì sợ anh ở trọ không đủ tiền xài. Còn tôi gia đình ở thành phố, tôi làm 2 công việc nên không lo lắng nhiều về kinh tế.

Tôi đa số chủ động trong những việc hẹn hò, gọi điện thoại, nhờ chở đi làm. Anh không biết cách an ủi, những lúc sợ hãi do quá khứ ám ảnh, hay những lúc buồn, tâm sự với anh, anh nói những điều ngược lại làm cho tôi buồn và chán nản thêm. Tôi nhiều khi thấy ghen tị với người con gái khác được săn đuổi và chiều chuộng.

Tôi cũng nói cảm giác cho anh nghe, anh nói do tôi nhạy cảm còn anh thì gia trưởng, không quen năn nỉ hay chiều chuộng con gái. Nói đi cũng phải nói lại, anh cũng có những lúc chiều tôi nhưng phần lớn là tôi chiều anh. Tôi luôn sợ mất anh, sợ anh yêu người con gái khác. Trước đây tôi cũng có người yêu nhưng không hề có cảm giác bất an thế này do người ấy chiều chuộng tôi.

Tôi rất bất an, không biết người ấy sẽ thay lòng, có yêu tôi không, có là người chồng tốt hay không? Anh sắp qua công ty mới làm việc, môi trường mới có con gái theo anh ấy không? Thực sự trong lòng tôi có cảm giác chán nản vì tôi luôn chủ động, tôi sợ sự miễn cưỡng anh làm là vì tôi nhờ. Tôi muốn cảm giác được yêu và chiều chuộng. Các bạn hay ai đó có thể tư vấn giúp tôi không. Tôi có nên cưới không?

Nguyệt / VnExpress

Anh mong vợ đừng đòi hỏi nhiều quá

Anh thấy mình khổ, mệt mỏi và ngột ngạt quá vì tính ghen tuông, ích kỷ, sự đòi hỏi quá đáng và cách cư xử, ăn nói vô lối của em. Anh quá thất vọng, bởi em là người có học thức, con nhà gia giáo nhưng cư xử không công bằng, thiếu chuẩn mực.

Em à! Không biết anh còn đủ sức để gọi em hai tiếng “Vợ yêu” nữa hay không? Anh cảm thấy mệt mỏi và chán lắm rồi, những gì cố gắng làm cho em, anh đã làm hết. Có lẽ em không hiểu và cả cuộc đời này em sẽ không bao giờ hiểu cho anh. Em cứ bình tâm mà suy nghĩ thật kỹ rồi hãy phán xét anh. Anh không bao giờ là người đàn ông xấu và đặc biệt sẽ không bao giờ là người chồng, người cha thiếu trách nhiệm với vợ con.

Cuộc sống có bao nhiêu điều phải làm, phải lo nghĩ. Vậy mà em suốt ngày làm khổ anh và khổ cả em nữa. Em không biết trân trọng anh, trân trọng những gì chúng ta đã có với nhau trong suốt thời gian qua. Anh biết rằng so sánh sẽ là vô cùng nhưng em thử nhìn nhận một cách khách quan xem có kém bạn bè nào cùng trang lứa không?

12 năm lấy nhau, có hai cậu con trai khỏe mạnh, xinh xắn thông minh học giỏi, anh chưa một lần để em phải mất lòng tin về chuyện tình cảm. Hai vợ chồng tay trắng, anh và em đã cố gắng làm việc không ngừng nghỉ để đến bây giờ vợ chồng mình có một công ty làm ăn uy tín và không ngừng phát triển. Công ty ổn định anh lại tiếp tục con đường chính trị mà anh từng đeo đuổi. Chúng ta có nhà mặt phố, có nhiều đất và nhà chưng cư bậc nhất Hà Nội. Xe ô tô thì trước đây anh một cái, em một cái, bây giờ khó khăn và không có nhu cầu đi lại nhiều anh bán bớt đi một xe.

Kinh tế đang vào giai đoạn khó khăn nhất, vậy mà ngày nào em cũng bảo anh phải mua xe ô tô trả lại cho em. Rồi anh đã làm được việc đó trong khi đó mình vẫn còn nợ ngân hàng. Ai nhìn vào cũng nghĩ vợ chồng mình sung sướng và hạnh phúc. Vậy mà anh thấy mình khổ, mệt mỏi và ngột ngạt quá vì tính ghen tuông, ích kỷ, sự đòi hỏi quá đáng và cách cư xử ăn nói vô lối của em. Anh quá thất vọng bởi em là người có học thức, con nhà gia giáo nhưng cư xử không công bằng, thiếu chuẩn mực và chưa xứng với những gì em có.

Em có biết anh buồn và cảm thấy bị tổn thương như thế nào không khi Valentine năm trước anh đưa cả nhà đi ăn nhà hàng, rồi mua hoa, socola tặng em; nhưng em bảo không cần vì hoa xấu, nào là anh không dành thời gian đầu tư vào quà, em không cần hình thức. Mặc dù lời nói của em rất mâu thuẫn nhưng anh không cố chấp.

Rồi ngày 8/3 nữa, anh đã phải dậy sớm đưa con đi học, quay về tất bật chọn hoa thật đẹp tặng em rồi mới đến cơ quan Đại hội Đoàn thanh niên cho kịp thời gian. Vậy mà em cũng không hài lòng, em bảo là chỉ được cái hình thức còn thời gian và tâm hồn anh dành hết cho cơ quan và người ngoài. Nhưng em đâu có biết đó là công việc, là quan hệ ngoại giao tối thiểu của bất kỳ người đàn ông nào khi đang làm việc trong tổ chức, cơ quan Nhà nước, doanh nghiệp…

Anh nghĩ rằng có lẽ từ bây giờ những ngày lễ anh sẽ xin nghỉ làm ở nhà, không ra ngoài đường, không mua quà tặng em nữa và anh cũng sẽ không nên nhớ đó là ngày gì. Như vậy, em sẽ hài lòng vì có một thể xác là anh luôn bên em cả ngày. Em muốn như vậy đúng không? Anh không biết khi ngày lễ đó qua đi sẽ còn gì đọng lại trong em và anh, cảm giác của em có anh cả ngày đó sẽ thế nào? Có lẽ câu trả lời sẽ có vào ngày 8/3 năm sau.

Hùng

Tình Cũ Tình Mới

Trước đây, em là một cô gái trong sáng, ngây thơ, vui vẻ, yêu đời. Nhưng bây giờ em đã trở thành một con người hoàn toàn khác.

T. là mối tình đầu của em, chúng em yêu nhau từ ngày còn học phổ thông. Em tự nhận mình là người con gái kém may mắn. Mẹ em mất ngay sau khi em ra đời. Ba em một mình gồng gánh mưu sinh để nuôi dạy em lớn khôn.

Hiểu hoàn cảnh của em, T. yêu em hết mực. Em cảm nhận rõ tình yêu mà T. dành cho em.

Sau khi học xong đại học, T. đưa em về ra mắt gia đình. Ngày T. dẫn em về nhà anh là ngày định mệnh của đời em. Hôm đó, em mới biết nghèo đi đôi với hèn là thế nào, nhục nhã ra sao. Biết hoàn cảnh của em, gia đình anh khinh thường ra mặt và cấm đoán chúng em đến với nhau.

Nhìn anh vật vã khổ sở chẳng biết phải làm gì, em đau lòng lắm. Rồi một thời gian ngắn sau, anh thông báo phải cưới một người con gái khác. Nghe đâu đó là người mà mẹ anh chọn và rất môn đăng hộ đối với hoàn cảnh nhà anh.

Nhục nhã, chán chường, em quyết lên thành phố để quên anh và thay đổi cuộc sống.

Em phải làm sao với tình cũ và tình hiện tại
Em phải làm sao với tình cũ và tình hiện tại

Gặp lại tình đầu, những kỷ niệm xưa cũ lại hiện về, em nhận ra mình vẫn còn thương T. rất nhiều.

Em trở thành một người lầm lì, ít nói, chỉ biết đến công việc. Bằng sự cần mẫn, may mắn đã mỉm cười với em. Sau mấy năm chăm chỉ đi làm, em tích góp được số vốn kha khá và tự vay ngân hàng để mua cho mình một căn hộ chung cư trả góp.

Nhưng có được ngày hôm nay, em phải mang ơn của anh M. rất nhiều. Đó chính là đồng nghiệp cùng công ty em. Nhìn M., em lại thấy có hình bóng bố mình ở đó. Vợ anh mắc bệnh hiểm nghèo nên qua đời sớm. Một mình anh nuôi nấng và dạy dỗ đứa con trai bé bỏng.

Anh cũng khiến em thay đổi, cởi mở, tự tin hơn. Em thường xuyên đến thăm bố con anh. Bản thân anh và con trai anh đều thật lòng yêu mến em. Gần đây, khi nhận được lời cầu hôn của anh, em vô cùng hạnh phúc.

Anh nói với em nếu lấy anh, em sẽ thiệt thòi đủ đường nhưng anh hứa sẽ bù đắp mọi thứ.

Kế hoạch cưới xin sẽ diễn ra vào 2 tháng tới nếu không có ngày T. xuất hiện trở lại trong cuộc sống của em. Nhìn người cũ tiều tụy, em đau đớn vô cùng.

Qua những lời T. kể sau mấy năm xa cách, em mới biết cuộc sống gia đình anh không hạnh phúc. Vì bị ép cưới nên cả anh lẫn người phụ nữ đó đều sống trong hôn nhân không có tình yêu. Anh suốt ngày rượu chè chẳng mấy khi về nhà.

T. đề nghị em quay lại với anh và chờ đợi để anh giải quyết chuyện gia đình. Gặp lại tình đầu, những kỷ niệm xưa cũ lại hiện về, em nhận ra mình vẫn còn thương T. rất nhiều.

Em phải làm gì vào lúc này? Em phải đối diện với M. ra sao? Em biết, nếu em đến với M. em sẽ được hạnh phúc. Bản thân em cũng yêu và rất cảm phục M nữa.

Ngày không em…

Ngày không em, anh thấy nắng cũng bớt vàng. Những giọt nắng có vẻ cũng rơi chậm qua khe cửa, không còn nhảy múa như trước.

Ngày không em
Ngày không em

Ngày không em, bài nhạc xuân nhà hàng xóm cũng kém vui, những rộn ràng cười nói của ai đó trở thành thanh âm gợi cho anh nỗi buồn sâu kín. Cái ôm người yêu từ phía sau thật chặt của cô gái mà anh nhìn từ ban-công xuống làm anh se sắt nhớ em. Anh ghen với chàng trai đó vì anh từng có, từng được em thỏ thẻ gọi anh ngoái đầu lại rồi chậm rãi nói “em yêu anh”. Ba từ ấy anh nghe hoài không biết chán cho đến khi em rời xa anh, để rồi anh cứ ngẩn ngơ hỏi, rằng vì sao em xa anh?

Em xa anh, khi mình chưa thật sự hết yêu, mà có lẽ yêu nhau nhiều hơn những gì mình đã nói và hơn cả những ngày mới yêu. Anh biết, lựa chọn đó là khó khăn, nhưng nó là lựa chọn không đúng. Em rời xa anh trong khi mình chưa thật sự đấu tranh với tình yêu và hạnh phúc mà lẽ ra mình phải có. Vách ngăn tâm linh giữa hai tôn giáo và những định kiến sai lầm, những sự cố chấp của người lớn đã đẩy tình yêu mình vào ngõ cụt.

Em từng bảo, mình yêu nhau là một thử thách, anh cũng nghĩ tình yêu chúng mình sẽ đủ lớn để vượt qua những rào cản, nhưng rồi anh đã không thể tin được rằng em rời xa anh.

Anh không biết có những lý do nào khác khiến em phải xa anh như một “định mệnh” mà em nói không? Nhưng, nếu nó đến từ những điều như em đã sẻ chia thì anh thấy em yếu đuối và anh thực sự bất lực khi chỉ một mình mình chèo chống con thuyền tình yêu vốn cần hai tay lái…

Và em ạ, ngày không em, anh buồn không muốn nói. Nếu những đấng tối cao có nhìn thấy nỗi buồn này, chắc cũng sẽ nói với em rằng: đừng rời xa “một người khốn khổ” như anh!

TẤN KHÔI / PNO

Trinh tiết không phải là thứ quý giá nhất của đàn bà

Tôi muốn nói cho cả thế giới biết rằng “trinh tiết không phải là thứ quý giá nhất của đàn bà”. Thứ cần thiết và quan trọng nhất của một con người đó là nhân phẩm.

Đừng đánh giá ai đó khi nhìn bề ngoài của họ và cũng đừng bao giờ cho rằng trinh tiết là thứ quý giá nhất của một người đàn bà. Con người yêu nhau và đến với nhau một cách tự nhiên. Tình yêu luôn gắn liền với thể xác và tinh thần. Cho nên việc người phụ nữ dâng hiến cho người mình yêu là chuyện bình thường. Đó chính là cuộc sống.

Trinh tiết - Ảnh minh họa
Trinh tiết – Ảnh minh họa

Tại sao phụ nữ mất trinh luôn phải đối mặt với mặc cảm mình không còn xứng đáng với ai đó nữa?

Tôi không có ý xúc phạm ai cả nhưng những người phụ nữ tự hạ thấp mình như thế tôi thật sự khinh thường. Người tự khinh thường bản thân thì làm sao người khác tôn trọng bạn cho được. Không phải tôi kêu bạn phải sống bất cần đời, buông thả và trao thân xác cho bất kỳ người nào bạn muốn. Tôi chỉ muốn nhắc nhở bạn rằng chuyện bạn đã cho ai đó cài thứ mà bạn gọi là quý giá nhất ấy không phải là việc bạn nên cảm thấy xấu hổ. Người nhận được nó dù đang ở đâu đi chăng nữa thì đó mới thật sự là người nên cảm thấy có lỗi. Vì dù có lí do gì đi nữa thì người ấy đã cướp đi của bạn không phải chỉ là sự trong trắng mà còn cả sự tự tin của bạn về chính mình.

Một người đàn ông khi biết bạn gái mình “mất trinh” mà tỏ thái độ tức giận, thất vọng hoặc không thể chấp nhận bạn thì đó mới chính là người không xứng đáng ở bên cạnh bạn. Chẳng cần luyến lưu, thương tiếc hay đau đớn vì những người như thế. Một người thật sự yêu bạn thì cho dù bạn có tàn tật, xấu xí, tồi tệ, là người hiền lành hay hung ác đi chăng nữa thì người đó sẽ vẫn đứng bên cạnh bạn, ủng hộ và luôn làm chỗ dựa khi bạn cần.

Bạn chỉ cần sống đúng là chính mình thôi, phải tự tin, mạnh mẽ và biết yêu mình trước khi muốn dành tình thương cho ai đó. Đừng cố ép mình vào một khuôn khổ nào đó bạn không thích. Bạn cũng có quyền được yêu cho nên hãy yêu và sống theo trái tim của mình. Tôi còn muốn nói với bạn một điều nữa “đừng lấy người bạn không yêu”, có thể người đó yêu bạn và chẳng quan tâm đến quá khứ của bạn nhưng bạn vẫn có quyền lựa chọn người bạn yêu. Người lớn hay dạy mình rằng “thà lấy người yêu mình còn hon lấy người mình yêu” nhưng có thật sự hạnh phúc khi lấy người yêu mình? chỉ người trong cuộc mới biết được.

Xin nhắc với bạn“hạnh phúc” là thứ bạn cảm nhận được, còn thứ “hạnh phúc” trong mắt và sự hâm mộ của những người xung quanh đó chỉ là hạnh phúc ảo. Nếu bạn chỉ vì “mất trinh” mà chấp nhận sống trong cái hạnh phúc ảo ấy thì tôi không còn gì để phải nói nữa. Lần cuối cùng tôi xin khẳng định với bạn “trinh tiết không phải là thứ quý nhất của đàn bà”, “bạn vẫn có quyền yêu và được yêu như những người phụ nữ được cho là nguyên vẹn khác”.

Hãy luôn mạnh mẽ và yêu thương chính mình nhé!

Thanh Ngọc

Chồng Tôi Là ” Quỷ Dữ”

Mẹ của tôi và mẹ A là bạn bè thân thiết, hai người lại làm cùng cơ quan nên tình cảm bền chặt. Tôi và A biết nhau từ tấm bé, tình cảm cũng lớn dần theo thời gian vì luôn được hai bà mẹ tạo điều kiện để gần gũi. Vốn muốn thắt chặt tình thân nên khi chúng tôi bước vào tuổi trưởng thành, cả hai gia đình không ngại bày tỏ ý định kết thông gia.

Chồng tôi là quỷ dữ

Năm 2009, khi tôi chuẩn bị vào Đại học thì A chính thức ngỏ lời yêu. Tất nhiên, chúng tôi vốn “tình trong như đã mặt ngoài còn e” nên được dịp A mở lòng, tôi nhận lời ngay. Tôi yêu A vì anh luôn yêu chiều và chăm sóc chu đáo cho tôi dù anh ấy chỉ hơn tôi đúng 1 tuổi. Thấy tình cảm hai đứa tốt đẹp nên gia đình dự định ngày A ra trường sẽ cho chúng tôi cưới nhau. Vì nhận được sự ủng hộ của người nhà hai bên nên tôi và A không cố gắng “giữ gìn” làm gì.

Bởi thế, từ sau ngày chính thức quen nhau không lâu, tôi và A đã quan hệ thường xuyên như vợ chồng. Trong những phút mặn nồng, A luôn nhẹ nhàng, trân trọng cảm xúc của tôi nên hai đứa rất hòa hợp. Tình yêu nhờ thế mà thăng hoa. Có dạo, một tuần 7 ngày thì có 5 ngày A đòi gần gũi với tôi. Lúc đó, tôi không từ chối anh bất cứ điều gì vì nghĩ chắc anh ấy quá yêu mình nên mới thế…

Năm thứ ba đại học, tôi đăng ký tham gia chiến dịch tình nguyện ở Tây Nguyên. Lần đó, tôi đi xa cả tháng khiến A phát điên. Anh liên tục gọi điện bắt tôi về vì quá nhớ thương, trong một tháng đó, có hai lần anh tìm đến tận nơi tôi đang ở để “gặp nhau cho đỡ nhớ”. Ngày tôi về, A háo hức đón tôi ngay tại điểm tập kết của trường, rồi sau đó anh chở tôi thẳng vào khách sạn gần đó, ép tôi quan hệ. Lúc ấy tôi khóc vì mệt và đau nhưng rồi A lại xin lỗi dỗ dành, anh cứ bảo “vì quá yêu và nhớ em nên anh mới thế…”, nghe thế, tôi lại xuôi lòng bỏ qua.

Khi A ra trường, với quan hệ của mình, mẹ của A đã lo lắng cho anh ấy một “chân” kiểm toán viên ở một công ty kiểm toán có tiếng. Ít lâu sau, anh xin được làm đám cưới, nghe vậy, cả hai bà mẹ rất mừng rỡ và xúc tiến chuyện này. Mẹ A bảo, nhà neo người, ba A đã mất từ lâu, chị gái cùng mẹ khác cha của anh cũng đang sống ở nước ngoài nên bà muốn có dâu, có cháu để vui cửa vui nhà. Phần mẹ tôi, bà cũng nôn nóng tìm cái kết cho mối duyên này nên chưa đợi tôi trả lời, bà đã đồng ý. Cuối cùng, tôi cũng về làm dâu người ta và chẳng ngờ được “cuộc hôn nhân mơ ước” này lại chính là mồ chôn hạnh phúc của mình…

Từ ngày cưới nhau, chồng tôi có chút thay đổi trong “chuyện ấy”. Có đêm, anh muốn quan hệ với tôi hai ba lần, nhiều khi tôi chỉ chợp mắt được vài tiếng thì trời đã sáng nên phải đến trường trong trạng thái tinh thần, thể xác đờ đẫn, mệt mỏi. Nghĩ vợ chồng mới cưới, anh ấy “khỏe” được vậy là mừng nên tôi cũng cố gắng chịu đựng. Nhưng suốt một tháng sau đó, sức khỏe của tôi và anh đều giảm sút, tôi đến trường mà không tài nào tập trung được. Quá lo sợ, tôi đề nghị anh nên giảm tần suất quan hệ, rồi anh cũng nghe theo, nhưng chỉ được hai tuần, rồi mọi chuyện lại y như cũ.

Chẳng những thế, nhiều tháng sau, không biết anh học ở đâu mà tìm những loại thuốc “cường dương” về uống để quan hệ với tôi mãnh liệt hơn. Có khi anh còn bắt tôi cùng xem phim sex rồi làm theo. Khi thì anh lại bắt tôi… khẩu dâm lớn tiếng hay đổi chỗ quan hệ ở phòng tắm, thậm chí là… nhà bếp dù ở cùng nhà với mẹ.

Vốn là người tinh ý, mẹ chồng tôi nhanh chóng phát hiện “sự bất thường” ở đôi vợ chồng trẻ. Vì thế, bà gọi tôi lên phòng nói chuyện. Mẹ chồng tôi bảo, bà không muốn chuyện “tốt mái hại trống”, hơn nữa, tôi là con gái, nên ý tứ trong chuyện vợ chồng, không nên “bừa bãi” với chồng như thế. Nghe mẹ chồng la mà tôi chỉ biết vúi mặt khóc và xin lỗi. Tôi biết phải mở lời nói thế nào với bà về tình trạng này đây? Làm sao mà tôi có thể “tố cáo” chồng mình…

Không thể giải thích với mẹ chồng, tôi đành tìm cách lựa lời nói với chồng. Nhưng rồi, tất cả chỉ là vô vòng. Tôi càng tỏ thái độ không thích hay từ chối việc quan hệ thì anh càng hăng máu, có anh còn ép tôi quan hệ bằng những cách tra tấn đau đớn, chẳng khác nào cưỡng bức. Nhiều lần “nhắc nhở” nhưng thấy tình hình vẫn không cải thiện nên mẹ chồng đã nhờ mẹ tôi can thiệp. Bao nhiêu lỗi lầm cứ thế trút lên đầu người phụ nữ, tôi phải chịu áp lực từ nhiều phía nên gần như không thể học hành gì, nợ môn liên tục…

Tinh thần và sức khỏe sa sút, tôi không thể tiếp tục đến trường nên suốt ngày trốn biệt ở phòng và càng không thể chiều chồng như trước. Từ đó, anh bắt đầu cáu gắt, thay đổi thái độ với tôi…

Vậy rồi, chị chồng tôi đột ngột về nước chơi. Dù đã ngoài 30 nhưng chị ấy vẫn một thân một mình khiến mẹ chồng tôi lo lắng. Từ ngày chị ấy về ở, mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn. Tôi làm gì cũng khó làm hài lòng chị ấy, có khi chị còn mỉa mai rằng tôi là người kém cỏi, sống bám nhà chồng…

Nhưng có điều lạ là sau một thời gian chị ấy về nhà thì chồng tôi bỗng dưng đỡ “gắt gao” với tôi hơn, anh ấy cũng không đòi hỏi chuyện đó. Tưởng có chị gái về nên anh ý tứ hơn, chẳng ngờ được đằng sau đó là một bí mật kinh hoàng mà tôi vô tình biết…

Một tối, giật mình giữa giấc, không thấy chồng đâu nên tôi đi tìm. Bước lên tầng trên, gần phòng chị gái anh, tôi nghe thấy những “âm thanh tế nhị” phát ra. Dù hơi sợ vì những suy nghĩ thoáng qua nhưng thấy cửa không đóng kỹ, tôi vẫn lén nhìn vào để biết rõ thực hư. Nhìn qua khe cửa, tôi ngã khuỵu xuống nhà vì thấy rõ mồn một cảnh loạn luân giữa hai chị em họ…

Đã một tháng kể từ khi biết chuyện, tôi sống như kẻ vô hồn. Tôi không muốn “chịu trận mưa sex” của chồng, dù vậy, ly dị là điều quá sức đối với tôi. Nỗi đau của tôi không thể nói ra, nếu biết sự thật thì hoặc không ai tin tôi, hoặc cả hai bà mẹ đều suy sụp mất. Nhưng, tiếp tục sống trong cảnh này, làm sao tôi chịu được? Nếu sau này, chị gái đi, anh ấy lại hành hạ tôi nữa thì sao?

Chồng rất tôn trọng dù tôi không còn trinh tiết

7 năm cưới nhau, anh chưa một lần nói đến vấn đề đó. Công việc của anh rất tốt, mọi khoản thu nhập anh đều đưa tôi hết. Anh rất quan tâm và chiều chuộng tôi, đưa tôi đi xem phim, đi ăn những món ăn vặt.

Tôi là người hạnh phúc, chồng rất yêu thương và trân trọng tôi, anh ấy yêu hai con vô cùng, về đến nhà là hai con lại quấn lấy bố, tôi ngồi nhìn mà trong lòng rất hạnh phúc. Đọc những mục tâm sự trên báo, tôi so sánh và thấy mình rất may mắn, hạnh phúc.

Mối tình đầu kéo dài trong 6 năm, tình yêu sinh viên cũng rất trong sáng nhưng đến khi ra trường, trong một lần tranh luận với người yêu, anh ấy nói tôi là thực dụng. Tôi bàng hoàng trước câu nói đó, không thể chịu đựng được sự xúc phạm như thế, tôi chia tay anh ngay tối hôm đó.

Hàng đêm tôi nằm trong phòng trọ một mình, khóc thật nhiều, tôi thực dụng mà đi yêu một người như anh? Gia đình anh rất nghèo khó, chính vì cái nghèo khó đó mà anh phải quyết tâm thi vào trường quân đội để không phải mất chi phí học hành. Tôi còn nhớ, mỗi cuối tuần gặp nhau một lần, những lần đó hai đứa đi ăn, đều là do tôi trả tiền. Mỗi lần anh về tôi lại khéo léo để vào túi anh 20 nghìn đồng để có tiền đi xe buýt. Trong khi đó ở lớp học đại học của tôi, có những bạn người Hà Nội cũng rất quý mến nhưng tôi không hề có ý nghĩ yêu ai khác ngoài anh.

Tình yêu trong tôi thật trong sáng. Chúng tôi yêu nhau và cùng nhau mơ ước về một tương lai tốt đẹp, hạnh phúc. Đến năm thứ 3 đại học, tôi đã trao anh sự trinh trắng của mình. Lúc đó, hạnh phúc thì tôi chẳng thấy gì mà chỉ luôn nghĩ mình thật xấu xa, thật mạo hiểm. Anh động viên và nói đằng nào mình cũng cưới nhau, đừng suy nghĩ nhiều. Với những người con gái khác, khi đã trao sự trinh tiết cho người yêu thì không hề muốn chủ động chia tay, nhưng tôi khác.

Chia tay anh tôi rất buồn. Sau đó tôi yêu một người cùng làm nhưng chúng tôi chia tay nhau do không đồng quan điểm nhiều thứ trong cuộc sống. Còn chồng tôi, chúng tôi đã quen nhau từ khi còn là sinh viên năm nhất, nhưng lúc đó cả hai đều có người yêu nên chẳng ai để ý cả. Đến năm 2006 chúng tôi gặp nhau, sau thời gian tìm hiểu đã yêu nhau.

Tôi cũng thẳng thắn chia sẻ về việc tôi không còn trong trắng nữa. Anh nói anh không phải người cổ hủ. Điều tôi lo sợ nhất khi yêu người khác là sẽ bị người ta khinh bỉ, ruồng bỏ như những gì đọc được trên báo chí. Sau 7 năm cưới nhau, anh chưa một lần nói đến vấn đề đó. Công việc của anh rất tốt, mọi khoản thu nhập anh đều đưa tôi hết.

Anh rất quan tâm và chiều chuộng tôi, đưa tôi đi xem phim, đi ăn những món ăn vặt. Mọi người ai cũng khen tôi may mắn, hạnh phúc. Tôi muốn tâm sự lên đây để các bạn gái hiểu rằng, khi mình không còn trong trắng không có nghĩa là mình không tìm được hạnh phúc. Trên đời này vẫn có những người đàn ông rất cao thượng, họ hiểu rằng không còn trong trắng không có nghĩa là hư hỏng, mà khi yêu, khi kết hôn sống cùng nhau họ sẽ hiểu được con người của nhau.

Hằng / Vnexpress

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống