Không sinh được con, tôi muốn ly dị chồng

Không sinh được con cho chồng, tôi có nên ly dị để anh đi tìm hạnh phúc mới… để có con nối dõi tông đường

 

Tôi và chồng cưới nhau được hơn 10 năm nhưng vẫn chưa sinh được con. Chồng tôi lại là cháu đích tôn của một dòng họ và là con trai duy nhất của một gia đình có 5 người con.

Xin ly dị chồng vì vô sinh
Xin đơn phương ly dị để chồng có vợ khác có con nối dõi

Không sinh được con, bố mẹ và người nhà chồng luôn bóng gió bảo tôi ly dị để chồng đi tìm hạnh phúc mới. Chồng tôi thương vợ nên cũng tìm đủ mọi cách để có một đứa con, ai mách ở đâu làm được là vợ chồng tôi lại tìm đến, năm ngoái chúng tôi còn bỏ hết công việc để đi cấy ghép ở bệnh viện hàng năm trời, nhưng vẫn không đậu được thai.

Biết tôi không thể có con, bố mẹ chồng tôi giận lắm, tuy ông bà không nói thẳng với tôi nhưng cũng thường xuyên điện thoại gọi chồng tôi về và thúc giục chồng tôi sớm ly dị để cưới vợ sinh con.
Tôi cũng chẳng trách gì nhà chồng, mà chỉ trách số tôi không may mắn, nên đã không sinh được cho anh một đứa con. Tôi cũng thông cảm về sự sốt ruột của bố mẹ chồng tôi, vì chồng tôi tuổi cũng không còn trẻ.
Mỗi lần như vậy chồng tôi lại rất buồn, anh suy nghĩ đến rạc cả người. Tôi biết, anh đang rất khó xử vì không muốn bỏ tôi, nhưng lại cũng không muốn làm người con trai bất hiếu với gia đình, dòng họ.
Thương chồng, nhưng tôi cũng chẳng giúp gì được cho chồng. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tôi yêu cầu anh ly dị, nhưng chồng tôi không đồng ý, anh bảo làm như vậy thì thiệt thòi cho tôi. Tôi biết, anh vẫn con thương tôi, lo cho tôi, nhưng anh càng thương tôi, lo cho tôi bao nhiêu tôi lại càng cảm thấy mình có lỗi với anh, với gia đình anh bấy nhiêu.
10 năm làm vợ anh, anh chưa bao giờ đối xử tệ bạc với tôi, vậy mà việc đơn giản nhất của một người phụ nữ là sinh cho anh một đứa con tôi cũng không thể làm được. Tôi muốn đơn phương làm đơn ly dị với anh, để anh đi tìm hạnh phúc mới cho mình.
Huyền

Chồng vô sinh, tôi rối bời khi tình cũ đề nghị có con

Anh bảo rằng muốn có con với tôi, muốn trở lại vì không thể quên. Anh đang ly thân và nuôi con. Lý trí và tình nghĩa bảo tôi không chấp nhận lời anh nhưng ham muốn mang nặng đẻ đau giọt máu của mình đã khiến tôi bối rối.

Tôi đã đọc nhiều câu chuyện của người thứ 3 và người hiếm muộn, vô sinh, mong rằng có trường hợp nào đó giống mình để được chia sẻ và suy ngẫm cuộc đời. Giờ tôi thấy bối rối vô cùng, mong quý độc giả hãy hiểu, thông cảm và giúp một lối đi thay vì “ném đá” một người xấu xa như tôi.

Cách nay hơn 5 năm, trong lần đi làm thêm, tôi biết anh – người đàn ông chững chạc hơn 9 tuổi, có vợ con, lúc ấy tôi chỉ là sinh viên năm 3. Tôi xem anh như người anh đáng kính vì đã giúp tôi rất nhiều trong công việc làm thêm, anh thường chỉ dạy và khuyên nhủ tôi nên cố gắng trong việc học và cuộc sống.

Chúng tôi thường đi ăn sáng hoặc ăn trưa rồi cà phê vào những ngày nghỉ trùng nhau. Tôi biết anh đã có vợ con và bản thân cũng tự nhủ không muốn trở thành người thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình anh nên luôn giữ khoảng cách nhất định. Thời điểm đó con anh được 3 tuổi, vợ anh đi du học nước ngoài, hàng ngày anh gửi bé đi nhà trẻ hoặc nguời thân, anh đi làm chiều tối về với con.

Tình bạn, tình anh em chúng tôi thật đẹp và trong sáng. Thời gian trôi, anh trở thành một phần trong cuộc sống sinh viên của tôi và chúng tôi có tình cảm khi nào không biết. Đến khi chợt thấy anh đi rước con, tôi mới nhận ra mình đã sai và tự hỏi mình đã làm gì. Lúc đó tôi biết mình đã có thai với anh được 5 tuần, tôi nhẫn tâm tự ý bỏ nó mà không cho một ai biết kể cả anh.

Biết mình sai, tôi đã sửa. Tôi chuyển nhà trọ, đổi luôn số điện thoại, quyết không liên lạc với anh nữa vì biết anh còn có gia đình, vợ con, công việc, danh dự và vì anh không của riêng tôi. Tôi nhớ anh lắm, nhớ vô cùng nhưng không dám liên lạc.

Được khoảng một tháng tự dưng anh gọi vào số mới của tôi, tôi nhờ bạn học cùng lớp nghe hộ và nói là nhầm số. Sau này tôi mới biết anh gọi về quê gặp ba tôi để xin số điện thoại mới, anh không quên nói là người giới thiệu việc làm cho tôi khi ra trường nên ba mới cho (lúc đó tôi chuẩn bị báo cáo luận văn). Tôi cũng không hiểu nổi anh kiếm đâu ra số điện thoại của gia đình tôi ở quê.

Gọi không được, anh không dừng lại ở đó, anh mượn người rước con hộ và đứng đợi tôi ở cổng trường suốt mấy tuần, tôi đã gặp anh. Thời gian đó, tôi đang làm luận văn và chuẩn bị báo cáo nên muốn mọi việc suôn sẻ trước khi ra trường. Sau đợt “biệt tích” của tôi, anh quan tâm, lo lắng nhiều hơn. Anh còn chủ động làm hẳn một hồ sơ xin việc cho tôi một chỗ làm tốt gần trường để được ở bên anh.

Hiểu được dụng ý của anh, tôi mỉm cười chấp nhận và nguyện sẽ tự chọn cho mình một con đường riêng sau khi ra trường. Nói là làm, ngày tôi báo cáo luận văn xong anh đến chúc mừng tôi đạt điểm A và mời ăn cơm. Lần gặp đó là lần gặp cuối cùng của chúng tôi cho đến thời điểm này.

Ba tháng sau khi ra trường và xa anh, tôi đã làm đám hỏi với chồng hiện tại. Chúng tôi cùng tuổi, nhà gần nhau ở quê, trước đây tôi và chồng chỉ biết nhau qua loa thôi, sau khi ra trường về quê gặp lại, lúc đó chồng nghỉ phép về quê chơi. Vài ngày qua lại và biết tôi có ý định tìm việc nên đã mở lời với gia đình sẽ xin cho tôi công việc tốt. Trong khi đợi chờ công việc đó, tôi tự xin cho mình công việc ở thành phố bon chen, năng động và đầy cám dỗ cách xa anh 200 km, cũng là nơi chồng đang làm việc.

Gia đình chồng ban đầu thấy “chấm” tôi nên có ý muốn ràng buộc, họ không muốn có chuyện “công anh xúc tép nuôi cò” nên tôi đã đồng ý cưới. Gia đình chồng xem tôi là một cô gái ngoan, lễ phép, biết trước sau, có học thức, có gia cảnh tốt, tôi đã sống trong cái vỏ bọc hoàn hảo ấy cho đến bây giờ.

Họ đâu biết rằng tôi từng có tình cảm và qua lại với người đàn ông có vợ con, không còn trong trắng, từng phá thai. Hơn hết, vì trốn tránh mối quan hệ ấy, vì muốn có một công việc tốt sau khi ra trường, muốn có cuộc sống mới nơi thành thị, muốn làm lại từ đầu mà tôi chịu lấy con cháu họ.

Tôi thầm biết ơn vì những điều họ dành cho mình nên luôn làm tròn trách nhiệm của một người vợ đảm đang, người dâu thảo. Họ quý mến, yêu thương và tin tưởng một người không ra gì như tôi, điều đó khiến tôi cảm thấy áy náy. Giờ tôi 28 tuổi, có một công việc ổn, thu nhập tương đối, nói chung cuộc sống hiện tại rất thoải mái, hạnh phúc và vui vẻ.

Sau 4 năm bên cạnh người chồng tuyệt vời, yêu thương, chúng tôi quyết định có em bé nhưng đau đớn và trớ trêu, chồng tôi không thể có con vì trước đây anh bị bệnh quai bị, sau bao lần chạy chữa kết quả đều vô vọng.

Anh buồn và sa đà nhiều, tôi thấy anh tâm trạng lắm, thường khuyên chồng đừng buồn và thất vọng vì giờ y học phát triển sẽ có hy vọng, biết đâu có kỳ tích. Trong thâm tâm tôi vẫn muốn có con nhưng thấy chồng vậy nên không muốn làm chồng buồn hơn. Tôi yêu chồng và tự trách mình, sao lại là chồng mà không là tôi?

Tôi không gặp anh 4 năm, anh cũng không biết tôi làm gì, chỉ biết tôi có cuộc sống yên bình bên chồng và sống ở TP HCM. Lâu lâu anh cũng liên lạc qua điện thoại hỏi thăm sức khỏe, gia đình, công việc qua loa, có ý gặp mặt khi đi công tác ở thành phố nhưng tôi đều từ chối và nói rõ mối quan hệ giữa mình và anh đã là quá khứ và vì lịch sự nên tôi mới nói chuyện điện thoại với anh. Anh luôn nói rằng không quên được tôi, nhưng khi nghe anh nói những chuyện liên quan đến tình cảm tôi cúp máy.

Mấy ngày trước, anh lại liên lạc, điều làm tôi bất ngờ anh bảo rằng muốn có con với tôi, muốn trở lại vì không thể quên. Anh đang ly thân và đang nuôi con. Mọi ký ức ùa về, tôi đã đắn đo suy nghĩ, so sánh thiệt hơn, chấp nhận và không chấp nhận thì tôi và những người xung quanh được gì, mất gì, nhất là chồng tôi hiện giờ, tôi yêu chồng nhiều lắm. Lý trí và tình nghĩa bảo tôi không chấp nhận lời anh nhưng lòng ham muốn thiên chức làm mẹ, ham muốn mang nặng đẻ đau giọt máu của mình đã khiến tôi bối rối.

Đồng ý anh là tôi mất đi hiện tại những gì đã cố công gây dựng, cũng đồng nghĩa với việc tôi trở thành người phụ bạc vô ơn với gia đình chồng. Tôi đang trong một vòng xoay luẩn quẩn. Hãy cho tôi một hướng đi để được bình yên. Cảm ơn mọi người!

Ngân

 

Lột xác sau khi chồng ngoại tình với bạn thân

Chúng tôi yêu nhau cách đây 3 năm, khi tôi 24 tuổi còn anh lại vừa bước sang tuổi tứ tuần. Đó là một khoảng cách xa đủ để bất kỳ bà mẹ nào cũng xót xa con gái. Chúng tôi không được gia đình ủng hộ.

 

Thay đổi bản thân sau khi chồng ngoại tình
ôi biết tôi muốn cho người đàn ông tôi đã chọn thêm một cơ hội để chúng tôi lại có thể “đi xa” cùng nhau. Ảnh minh họa: Internet

Suốt một năm, tôi phải thề thốt, van xin, cự cãi tới mức suýt từ mặt gia đình. Mừng là cuối cùng, chúng tôi được bên nhau.
Cuộc sống hôn nhân hai năm đầu tiên rất hạnh phúc. Tôi nghỉ việc công ty, chuyển sang đi dạy, dành thời gian chăm sóc gia đình. Tôi lo cho anh từng chút một, từ cái áo, lịch hẹn khách hàng, đến bữa nhậu ở nhà. Bạn bè nói tôi đừng nên cung phụng chồng như thế, dễ sinh hư. Nhưng tôi luôn thấy đó là niềm vui lớn nhất của mình.
Rồi sóng gió ập đến. À không, thực ra là nó đến âm ỉ trong căn nhà này, đến từ lúc nào đó mà tôi chẳng hay biết. Anh ngoại tình với… bạn thân của tôi… Nỗi đau lớn chẳng phải là vì bị chồng phụ bạc, mà là bị chính người mình tin tưởng nhất phá vỡ hạnh phúc gia đình. Tôi gần như suy sụp hoàn toàn trong thời gian đó.

Tôi loay hoay tìm lý do: tôi không làm việc nhiều, không xao nhãng gia đình, không bạn bè ngày đêm… Thức khuya hơn để dọn nhà, dậy sớm hơn để chuẩn bị quần áo cho chồng. Tôi tuyệt đối là tuýp người chỉ biết có gia đình, vậy tại sao anh lại chọn người con gái kia, bạn thân của tôi? Phải rồi, hẳn vì cô ấy xinh đẹp. Cô ấy luôn là người biết cách chăm sóc vẻ ngoài của mình nên luôn luôn tươi trẻ. Mà đàn ông thì ai chả thích gái đẹp? Tôi đã tự dằn vặt mình như thế.

Suốt nhiều đêm, tôi không thể ngủ. Cứ nhắm mắt, những hình ảnh của hai người họ lại xuất hiện. Im lặng và tha thứ, chờ đợi anh quay về? Hay làm ầm lên một lần và kết thúc mọi thứ để giải thoát cho cả ba? Tôi đã nghĩ đến việc ly dị vì dù sao chúng tôi cũng chưa có con, không phải là quá ràng buộc. Nhưng ràng buộc vì… tôi biết mình còn yêu anh. Tôi hiểu mình cần có cách giải quyết thay vì nằm khóc một mình mỗi đêm hai vợ chồng nằm bên nhau. Nhưng càng nghĩ, tôi càng bế tắc. Gần như tôi đã rơi vào trạng thái trầm cảm.

Tôi không dám nói với ai cả. Bạn bè? Họ cũng là bạn của cô gái kia. Gia đình? Mặt mũi nào mà kể lể nữa. Với mẹ thì càng không, bà sẽ đau lòng lắm. Tôi chỉ dám nói đôi điều bâng quơ với mấy cô sinh viên nhỏ của mình. Nghĩ rằng sự non nớt của tụi nó sẽ giúp tôi thấy mọi thứ còn màu hồng.

Nhưng tôi nhầm. Bọn trẻ giờ hiểu nhiều quá. Tôi chỉ cần nói đôi ba câu, tụi nó đã hỏi dò lại tất cả những cảm giác mà tôi đang phải trải qua. Tôi òa khóc ngay trước 4 cô sinh viên của mình vì tìm được người để giãi bày. Những uất ức mấy tháng qua đột ngột vỡ ra thành nước mắt, tôi tạm quên mất mình là một giảng viên.

 

Chúng tôi đi mua sắm. Chưa bao giờ tôi mua nhiều thứ cho mình như vậy, mua cả những thứ áo váy xưa giờ chưa từng mặc. Ảnh minh họa: Internet

Bọn trẻ kiên nhẫn nghe tôi kể, nghe tôi hỏi, nghe tôi than thở. Một hồi sau, chúng nó khuyên tôi phải thay đổi, phải biết chăm sóc cho bản thân hơn, đừng chỉ lo cho gia đình. Tôi thấy ngờ ngợ, vợ vì chồng không phải là tốt lắm sao? Nhưng trong thời điểm đó, tôi gần như không có ai bên cạnh để dựa dẫm, nên tôi theo chúng.

Chúng tôi đi mua sắm. Chưa bao giờ tôi mua nhiều thứ cho mình như vậy, mua cả những thứ áo váy xưa giờ chưa từng mặc. Hóa ra mình có chồng rồi mình vẫn có thể xinh như thế! Rồi chúng tôi đi ăn ở hàng quán các nơi, lần đầu tiên, tôi gọi điện cho chồng và bảo anh ấy tự lo bữa tối.

Chúng tôi mặc đẹp, đi chơi phố đêm và cùng nhau làm vài dự án nhỏ. Mấy cô sinh viên còn mua cho tôi một lọ thuốc vitamin nào đó có tên Complebiol. Lúc đầu tôi nghĩ đó là loại đặc trị gì đó cho căn bệnh “suy sụp tinh thần”. Nhưng sau mới biết đó là thuốc lấy lại cân bằng dưỡng chất trong cơ thể, đồng thời giúp giữ vẻ ngoài trở nên tươi tắn hơn. Qua mấy tháng kinh hoàng vừa rồi, tôi mất ngủ, bỏ bữa đến mức da sạm đi, tóc rụng nhiều, dễ bị mệt mỏi đột ngột nên giờ tụi nó muốn tôi uống Vitamin để bổ sung.

Và… chồng tôi nghi ngờ tôi ngoại tình. Nhưng không tìm được bằng chứng, anh chuyển sang dò xét mọi việc làm của tôi. Suốt cả tuần, thay vì đi chơi với “ai đó”, anh ở nhà. Nghe tôi than chán, anh lại chở tôi đi dạo, cà phê cà pháo như hồi còn yêu nhau. Tôi bỗng nhận ra cũng lâu rồi, từ hồi trở thành vợ, tôi đã tước đi quyền được anh chiều chuộng. Có hôm vô tình gặp mấy anh bạn, họ khen tôi dạo này xinh hơn, chồng tôi xem ra tự hào lắm. Có vẻ mấy cô sinh viên của tôi “mát tay” quá. Không những quần áo mà tới thuốc thang cũng biết phải dùng loại gì cho bệnh gì.

Tôi không biết giờ chồng tôi đã dứt hẳn với cô bạn tôi chưa. Tôi cũng không có ý định hỏi dò thêm điều gì. Bởi tôi biết mọi thứ xuất phát từ đâu và làm thế nào để cải thiện tình hình. Ai cũng có những sai phạm: tôi bỏ quên chính mình để anh lãng quên gia đình. Vậy nên chúng tôi đều cần thời gian để tha thứ và tự sửa đổi. Người ta nói: “nếu muốn đi nhanh, hãy đi một mình. Còn nếu muốn đi xa, hãy đi cùng nhau”. Tôi biết tôi muốn cho người đàn ông tôi đã chọn thêm một cơ hội để chúng tôi lại có thể “đi xa” cùng nhau.

Tôi nhận ra, không phải cứ chăm lo cho chồng là tốt. Phụ nữ thông minh còn phải biết chăm sóc cho chính mình, khiến người ta dù có là chồng vẫn không mang cảm giác sở hữu, vẫn phải biết sợ mất. Vờ lơ làm việc nhà một tí cũng không sao, miễn bản thân biết mình đang làm gì và đâu là gia đình thực sự là được. Tôi không nghĩ là người đàn ông tôi đã và đang yêu sẽ từ chối cơ hội để được trở về yên bình trong căn nhà của chúng tôi, như ngày xưa… Tôi tin là vậy.

Theo Phương Lam
Eva.vn

Muốn giải tỏa nhu cầu vì xa bạn trai quá lâu

Nhiều đêm, tôi nhớ anh đến cồn cào, thèm được cảm giác âu yếm, yêu thương. Xa anh lâu quá, tôi muốn làm người thứ ba để thỏa mãn nhu cầu của bản thân. Tôi cảm thấy có lỗi với người yêu, xấu hổ với bản thân.

Tôi năm nay 27 tuổi, công việc tương đối ổn định, đang có người yêu. Tình cảm tôi và anh rất tốt đẹp, duy chỉ có việc anh công tác quá xa, chúng tôi thường xuyên không gặp gỡ, thời gian bên nhau quá ít ỏi. Có khi anh công tác liên tục 2 tháng liền mới về gặp tôi khoảng một tuần. Mọi chuyện cũng do tôi không thể kiềm chế được bản thân, chúng tôi đã quan hệ với nhau. Nên khi xa anh, cảm giác thiếu thốn chuyện đó với tôi quá kinh khủng. Tôi cũng biết anh đi là vì công việc để lo cho tương lai của cả hai, nhưng có lẽ phần bản năng trong tôi quá cao.

Tôi thật sự xấu hổ, có lúc tôi nghĩ tìm một người đàn ông để giải quyết nhu cầu, chuyện đó sẽ không có bất kỳ ràng buộc nào. Dù đó chỉ là suy nghĩ nhưng tôi cảm thấy xấu hổ vô cùng. Nhiều đêm, tôi nhớ anh đến cồn cào, thèm được cảm giác âu yếm, yêu thương. Xa anh lâu quá, tôi muốn làm người thứ ba để thỏa mãn nhu cầu của bản thân. Hiện tại, tôi còn chút suy nghĩ để không buông thả như vậy. Tôi chỉ nghĩ như thế thôi, những suy nghĩ đen tối, xấu xa và đầy nhục dục.

Tôi cảm thấy có lỗi với người yêu, xấu hổ với bản thân. Tôi cố gắng làm nhiều việc để quên đi chuyện đó nhưng không thể, bản năng của tôi quá cao. Tôi không biết mình sẽ chung thủy được bao lâu, thật sự yêu anh nhưng xa quá nhiều sợ mình bị cám dỗ. Tôi đang cố gắng để giữ lấy sự chung thủy nhưng mà đầu tôi cứ nghĩ vơ vẩn lung tung. Tôi có xấu xa quá không, có đáng bị khinh không?

Em chỉ là nốt nhạc trong bản nhạc tình yêu của anh

Chia tay đi anh, sẽ không còn những phút giây ta giận hờn hay trách móc nhau nữa. Chia tay đi anh, ta chỉ còn là những người bạn của nhau lướt qua nhau để hỏi nhau vài câu, anh khỏe không? Rồi lại lướt qua nhau như hai người xa lạ. Giờ đây em không còn là gì của anh nữa, chỉ là bạn thế thôi. Nhưng cớ sao anh lại muốn quay lại để trái tim em phải đau khổ nhiều hơn.

Hạnh phúc ai cũng muốn có được hạnh phúc, nhưng đâu phải ai cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc đâu đúng không anh? Hôm nay chỉ mình em ngồi chờ anh dưới cơn mưa, cắm tai phone em nghe những bản nhạc buồn của những cuộc tình chẳng đi về đâu, giống như đôi ta, lúc gần lắm, lúc lại xa vời. Hôm nay em thấy dòng người lướt qua vội vã, em mong trong đó có anh nhưng điều đó không đến, em vẫn chờ anh và rồi cơn mưa cứ như cô gái 18 lúc mưa,lúc tạnh làm em không thể đoán được nó sẽ tiếp tục đi đến đâu nữa. Em muốn dừng lại, sao anh còn đưa ra những thử thách, những thách thức mà chúng ta không nên có. Em biết khi chia tay nhau anh sẽ còn vô vàn niềm vui từ những người khác, những tình yêu mới mà anh ấp ủ bấy lâu. Em biết anh cần một người hoàn mỹ, nhưng em không thể bởi em chỉ là một cô gái quê mùa, song hành cùng nó là một trái tim biết yêu thương anh có thể hiểu được điều đó cho em chăng?

Dưới cơn mưa nặng hạt của tiết trời Hà Nội, em muốn được nắm tay anh thật chặt, muốn được cùng anh xây đắp những bến bờ hạnh phúc, nhưng điều đó chỉ là mong muốn “love Want” để rồi quay lại thực tại thì em đã mất anh, mất người em yêu thương nhất. Có chăng chỉ là những phút giây là kỷ niệm, là quá khứ chỉ còn lại mình em với cơn mưa chiều.

Nốt nhạc tình yêu - Góc tâm sự
Nốt nhạc tình yêu – Góc tâm sự

Những cơn gió mạnh mẽ đã vô tình cướp giật đi cành cây còn đang xanh tươi, còn đang muốn ở trên thân cây thêm nữa, nhưng có lẽ không thể bởi nó còn yếu ớt quá để rồi dễ bọ quật đổ bởi gió. Gió vô tình mang đi những yêu thương để lại hậu quả mà chẳng ai muốn. Có hàng trăm, hàng ngàn người qua lại nhưng chẳng có nổi một người cảm thấy xót thương và giúp cành cây ấy nằm gọn lại một  chỗ. Nó như tình yêu của em bị anh là gió vô tình cướp đi rồi anh để em bơ vơ giữa dòng đời xuôi ngược. Tình yêu đôi ta đã từng có lúc trầm, lúc bổng, có những lúc lại ngân nga rồi hòa quyện cùng gió. Mang hương sắc một cuộc tình để rồi lại bơ vơ, lạc vào giấc nơ không có thật. Giờ đây em như khúc nhạc ngày hè biến tấu sao cho hay, cho đi vào lòng người, nhưng thực tế trong lòng em chỉ còn những phút giât ngồi một mình và lắng nghe hơi thở của con tim, lắng nghe tiếng đập rộn rã trong lòng.

Lạnh quá anh ơi, em không còn đủ sức trong lời bài hát dài đằng đẵng của anh nữa người nghệ sĩ sáng tác của em à! Có những lúc em tưởng rằng em sẽ là một bản nhạc trong bài hát mà anh sáng tác, nhưng không anh ơi! Em chỉ là một nốt nhỏ của các nốt đồ, rê, mi, pha, son…. Nào đó nhưng chỉ được xuất hiện với tần suất 1 lần trong một bài. Anh đã mang đến cho em hạnh phúc vậy vì sao anh không tiếp tục? phải chăng với anh, em chỉ là cô bé khờ dại ngày nào, có những suy nghĩ còn chưa thực sự chín chắn, những bốc đồng của tuổi trẻ.

Em lại bước đi dưới cơn mưa rập rình muốn làm em ướt áo, lúc tạnh, lúc mưa rồi kèm theo đó là cơn gió lớn. Vậy là chia tay, chia tay rồi đó đúng không anh người nghệ sĩ tài ba.Tình yêu của chúng ta phải chăng nó giống như bản nhạc  tình yêu mà anh đã viết lên đó, anh chỉ mượn tạm em trong lời bài hát mà thực tế anh đâu có hoàn toàn thích, em chỉ giúp cho bài hát ấy được hoàn hảo hơn mà thôi. Trái tim em đã nhiều lần nhỏ lệ, vậy anh cũng sẽ buông tha  cho em anh nhé! Nốt nhạc ấy giờ đã vô tác dụng rồi đúng không anh? Vậy anh hãy mạnh mẽ từ bỏ em đi, để em tiếp tục mong muốn để mình là một bản nhạc hoàn chỉnh của ai đó, chứ không phải để rồi dấu chấm lặng đã mang anh đi xa mãi và mang cả trái tim của em đi về nơi xa ấy.

Vậy anh nhé! Sau hôm nay thôi chúng ta sẽ chỉ là bạn, sự vô tâm của anh ngày hôm nay sẽ cho em nhớ, em biết em là gì trong bản nhạc ấy. Kết thúc một bài hát sẽ là một dấu chấm lặng để kết một bản nhạc trầm lắng, lúc vui, lúc buồn. Bản nhạc tình yêu này sẽ cùng em đi đến hết cuộc đời. Trái tim yếu đuối hãy mạnh mẽ lên để bước tiếp, em sẽ luôn tự nhủ điều đó với mình. Chia tay thế là chia tay.

Nguyễn Văn Tiệp

Làm tình cũ có bầu, anh đòi chia tay tôi

“Mình không hợp nhau, vì anh không còn yêu em nữa”, tôi thực sự bị sốc vì tin nhắn vô tình đó, muốn gặp để nói cụ thể, rõ ràng, nhưng anh lại bảo không còn gì để nói hết.

Chia tay vì làm bạn gái cũ có bầu
Chia tay vì làm bạn gái cũ có bầu

Tôi mới biết anh đang rất buồn vì làm bạn gái cũ có thai nên không muốn tiếp tục quen tôi. Nếu anh nói trước thì tôi đâu có mặt dầy mà níu kéo. Anh sống buông thả, tôi đã cố gắng hết sức để níu kéo, nhưng tôi biết không còn kịp nữa rồi.

Tôi được may mắn sinh ra trong gia đình gia giáo, cha mẹ là viên chức nhà nước, lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, nuôi sáu chị em chúng tôi ăn học. Tất cả đều nối nghiệp cha mẹ, ra trường có công ăn việc làm ổn định. Tôi là con út trong gia đình nên ai cũng thương, cảm thấy hạnh phúc mới đúng, nhưng lại đau khổ về chuyện tình cảm.

Từ trước đến giờ, tôi không thể tìm được nửa kia của mình, 24 tuổi nhưng chưa một lần yêu ai, vì tôi ít nói, sống khép kín nên có rất ít bạn. Cho đến khi gặp anh, là bạn học chung lớp lúc đại học, chúng tôi hay trò chuyện, anh rất hiểu tôi và tôi cũng vậy, nhưng anh đã có bạn gái nên tôi chỉ xem là bạn thân để tâm sự chuyện vui buồn trong cuộc sống.

Thời gian một năm gần đây, chúng tôi mất liên lạc vì đã ra trường, ai cũng cố gắng tìm cho mình một công việc riêng. Một hôm, anh nhắn tin muốn tôi làm bạn gái, anh tâm sự rằng đã sống như vợ chồng với 3 người bạn gái cũ, đều chia tay vì không hợp. Anh nói sẽ giữ gìn cho tôi nếu làm bạn gái anh, những người bạn gái trước không còn trong trắng nên anh mới sống như vợ chồng với họ. Tôi tìm hiểu anh một thời gian, trò chuyện, nhắn tin thường xuyên, gặp gỡ được vài lần.

Tôi quyết định nhận lời làm bạn gái anh, vì thật sự cũng đang tìm kiếm nửa kia của mình, thấy rất hợp bởi anh sống tình cảm, ăn nói có duyên, lại rất chiều tôi, đối xử với bạn bè, người thân đều rất tốt. Gần đây tôi lại phát hiện một chuyện động trời. Hôm đó, anh đi chơi với tôi nhưng lại tắt điện thoại, linh tính mách bảo anh có chuyện giấu, lựa lúc anh sơ ý tôi đã cầm điện thoại, thấy hàng chục tin nhắn yêu thương của anh và người yêu cũ.

Tôi bật khóc, anh liền vỗ về và bảo: “Anh không còn tình cảm với người đó nữa, lúc quen em, anh đã chia tay, nhưng người đó không quên được anh nên đã chủ động nhắn tin đòi quay lại. Anh không thể không nhận lời vì người đó đã sống cùng anh một năm trước khi quen em”.

Tôi giận dữ bỏ về, nghĩ anh đã bắt cá hai tay nên quyết định chia tay. Anh ấy xin lỗi, năn nỉ tôi cho cơ hội. Anh nói thật sự đã yêu tôi, hứa sẽ không làm tôi buồn nữa. Rồi vài tuần sau đó, chúng tôi làm hòa, chúng tôi vẫn nhắn tin thường xuyên.

Có một hôm, anh bảo tối mai người bạn gái cũ sẽ qua nhà trọ anh chơi, sáng bữa sau mới về, em đừng nhắn tin cho anh nhé, lỡ cô ấy biết thì khổ. Tôi nói với anh, nếu anh yêu em thì nên nói dứt khoát với người bạn gái đó để đến với em, nếu anh không làm được thì mình chia tay thôi. Em không muốn cả 3 chúng ta đau khổ. Anh ấy nói: “Không được, nếu anh nói cô ấy sẽ không tha cho em đâu, cô ấy dữ lắm”.

Thật sự tôi đau khổ rất nhiều, vì đó là mối tình đầu nên không muốn mất anh, nhưng liệu tôi có thể tiếp tục hay không? Quá khứ của anh tôi không cần biết, nhưng anh trong hiện tại đã nói yêu tôi lại còn quan hệ với người yêu cũ. Tôi hỏi: Anh xem em là gì? Anh trả lời: Người đó là bạn gái cũ của anh và gần chấm dứt. Còn em là người yêu mới của anh.

Gần đây, anh lại nhắn tin cho tôi, đòi quan hệ, tôi đã nói rõ ràng cho anh biết tôi không muốn quan hệ trước hôn nhân, muốn làm chuyện đó trong đêm tân hôn. Anh nói trước sau gì em cũng là vợ anh, sợ đến lúc lấy em, anh không còn sức nữa.

Tôi không đồng ý, anh lại giận và không liên lạc với tôi nữa. Một thời gian sau, anh lại xin lỗi và mong tôi tha thứ, chúng tôi làm lành. Khi tôi biết mình đã thật sự yêu anh, yêu nhiều lắm, yêu tới mức lúc nào cũng nghĩ về anh, thì bỗng nhận được tin nhắn, anh nói: Mình không hợp nhau, vì anh không còn yêu em nữa”. Tôi thực sự bị sốc vì tin nhắn vô tình đó, muốn gặp để nói cụ thể, rõ ràng, nhưng anh lại bảo không còn gì để nói hết.

Tôi đau khổ biết nhường nào khi đặt hết niềm tin vào anh, chỉ một câu nói mà phải chia tay, không có lý do chính đáng. Chẳng lẽ anh đối với tôi không có tý tình cảm nào, trong khi anh là người chủ động ngỏ lời yêu tôi.

Sau đó, tôi mới biết anh đang rất buồn vì làm bạn gái cũ có thai nên không muốn tiếp tục quen tôi. Nếu anh nói trước thì tôi đâu có mặt dầy mà níu kéo. Anh sống buông thả, tôi đã cố gắng hết sức để níu kéo, nhưng tôi biết không còn kịp nữa rồi. Tôi khuyên anh nên lấy bạn gái cũ, là cách tốt nhất cho cả ba.

Tôi làm vậy có đúng không? Thật sự tâm trạng tôi rất rối bời, biết anh vẫn còn yêu và tôi cũng yêu anh nhưng phải làm sao khi người con gái kia có thai rồi? Các bạn cho tôi lời khuyên đi, tôi phải làm gì bây giờ.

Quân tử dùng dằng…

Họ là một cặp vợ chồng đẹp đôi và có vẻ hạnh phúc. Chúng tôi quen nhau tình cờ trong một bữa tiệc cưới, dần dà thành bạn bè. Thường lui tới với vợ chồng họ, tôi nhận ra câu ông bà nói “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh” là chẳng hề sai.

Bóng hồng - Ành Sơn Phạm
Bóng hồng – Ành Sơn Phạm

Vợ chồng họ dường như có đủ mọi thứ: nhà cửa, xe hơi, công việc thu nhập cao… nhưng hạnh phúc thì vẫn không với tới được vì đã năm năm chung sống mà không có con. Kiểm tra nhiều lần bác sĩ vẫn kết luận cả hai bình thường. Vợ chồng họ vô cùng lo lắng vì không hiểu nguyên nhân, lại vì anh là con một trong một gia đình giàu có, bên nội đang sốt ruột đợi một đứa cháu nối dõi

 

Cách đây khoảng một tuần, người vợ đột nhiên hẹn gặp tôi ở quán cà phê, những gì cô ấy nói đã khiến tôi mất ngủ mấy ngày nay. Cô ấy khóc, kể rằng gia đình chồng cho là cô ấy không hợp với chồng, yêu cầu họ chia tay, thậm chí đã tìm sẵn cho chồng cô một phụ nữ khác. Họ còn đang dự định tạo diều kiện để chồng cô ngủ với người phụ nữ kia xem có con được hay không. Cô nói, cô rất yêu chồng, không thể mất anh được. Theo cách nói của cô, cô nghi ngờ chuyện không có là do phía chồng cô, nhưng cô sẽ không bao giờ bỏ chồng vì điều đó.

Cuối cùng, cô xin tôi… cho cô một đứa con. Nói một cách thẳng thắn là cô muốn “thử” với tôi xem cô có thể có con được không. Cô nói, nếu cô có thai, chúng tôi sẽ tuyệt giao ngay và cô sẽ làm như đó là con của chồng cô. Còn nếu không thể có thai được với tôi, cô sẽ trả tự do cho chồng.
Đề nghị của cô khiến tôi vô cùng bối rối. Thật sự, tôi cũng muốn… giúp đỡ họ giữ gia đình vì nếu thành công thì quá tốt. Hơn nữa, suy nghĩ một cách đàn ông thì cô ấy cũng xinh đẹp, quyến rũ và … tự nguyện; bỏ qua … cơ hội thật tiếc.

Tuy bị cám dỗ nhưng tôi vẫn lo không biết sự việc có gây hậu quả gì không? Nếu phát hiện chuyện này, chồng cô ấy, cũng là bạn tôi, sẽ phản ứng thế nào? Vợ tôi liệu có thông cảm không nếu việc vỡ lỡ? Từ chối cũng… khó mà chấp nhận cũng không hẳn dễ dàng. Tôi cứ dùng dằng suốt mấy ngày qua…

THÀNH NAM

Phụ nữ “không phải là giẻ lau nhà”

Thằng bạn tôi từng tuyên bố chắc nịch thế này: “Quan hệ với phụ nữ có chồng giống như là dùng giẻ lau vậy. Lúc nào cần thì lôi ra quệt quệt vài cái, khi không cần thì vứt vào một xó”.

Thương thầm - Hình minh họa
Thương thầm – Hình minh họa
Nghe đến đoạn đấy nó nói, tôi bỗng tưởng tượng đến những người phụ nữ từng trải, rắn rỏi, nhưng đằng sau đó là sự khát tình đến cháy bỏng. Rồi tôi tưởng tượng mình là một trong những loại mồi mà những phụ nữ này thích: “Trai tơ”.Cái lý thuyết có vẻ trải đời của thằng bạn tôi đã từng là một mệnh đề toán học mà tôi tin tưởng vào cái thời trẻ tuổi, nông nổi. Nói đến mệnh đề nghĩa là những cái lý thuyết đéo cần phải chứng minh, đơn giản là nó đúng mẹ nó rồi.

Cho đến ngày tôi gặp chị Liên, người phụ nữ bước qua tuổi 28 với một đứa con 5 tuổi rưỡi.

Chị là sếp trực tiếp của tôi trong những ngày tôi bắt đầu làm công việc marketing online. Nếu dùng diều gì đó để miêu tả về chị thì chắc tôi chỉ cần dùng đúng một câu: ” người đàn bà nóng bỏng”. Chưa bao giờ tôi gặp chị mà thấy khuôn mặt chị không dùng đồ trang điểm. Chị có một nét đẹp á đông thuần khiết và phủ lên nó là di chứng của thời gian. Nhưng cái di chứng này chỉ khiến cho chị thêm mặn mà đằm thắm và quyến rũ hơn mà thôi.

Những ngày đầu làm việc với chị, cái câu so sánh về giẻ lau của thằng bạn tôi cứ hiện lên trong đầu liên tục và có lẽ vấn đề gì đó giữa tôi và chị xảy ra với nhau sẽ chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi. Bởi lẽ con mồi và người đi săn gần như không có khoảng cách về không gian và thời gian.

Thế nhưng, sự thực là… Phụ nữ một đời chồng lại khác hẳn những gì mà thằng bạn tôi từng nói. Họ không phải giẻ lau khi bạn cần mà thực sự họ khiến cho những thằng đàn ông non nớt như tôi trở nên bé nhỏ dưới đôi chân họ. Họ toát ra sự lạnh lùng, kiêu căng và ngạo mạn đến không ngờ. Có lẽ vì họ không biết sợ ai, không biết sợ cái gì. Họ là những pháo đài bất khuất, bất khả chiến bại. Họ chẳng dễ dàng siêu lòng, hay đối xử với một anh chàng nào đó đặc biệt hơn chỉ vì anh ý đẹp zai hoặc quá nhiều tiền. Thậm chí, con người họ còn từng trải với những kiến thức về cuộc sống phong phú hơn bất kỳ ông anh nào đó mà bạn biết trên đời…..

Điều khiến chị trở thành một người đặc biệt đối với tôi là vào đêm 20 tháng 10 năm ấy. Công ty tổ chức một bữa tiệc nhỏ cho nhân viên trong công ty. Trớ trêu thay, cả công ty có mỗi mình tôi độc thân nên tôi trở thành người đàn ông duy nhất vào đêm đó, bởi những ái lang khác đang đi chuẩn bị quà cho người yêu, bạn gái và vợ mình. Để rồi đến cuối bữa tiệc, tôi phải dìu chị về nhà trong tình trạng say lướt khướt.

Bắt cái taxi và đưa chị về một trung cư ở Trung Hòa Nhân Chính có 10 phút mà tôi đã nghĩ ra không biết bao nhiêu cảnh tượng đen tối. Dám cá với bạn rằng 10 thằng đàn ông đã từng tiếp xúc với chị có lẽ cả mười thằng đều chả bao giờ dám từ chối một người đàn bà hấp dẫn đến như vậy. Chị say khướt với đô má ửng đỏ, hơi ấm do rượu từ người chị khẽ làm tôi xao xuyến. Chưa để đến cái áo sẽ ngực sâu, lộ ra làn da trắng phập phồng trong đó…….

Đưa lên đến tầng 12 của tòa nhà, phải mất đến gần chục phút tôi mới tìm được cái chìa khóa để mở cửa. Và đằng sau cái cánh cửa đó là một bé gái, là con chị…. Mắt nó rơm rớm nước mắt:

– Mẹ ơi, sao mẹ về muộn thế

Con bé òa khóc, hình như là do nó nhớ mẹ, lo cho mẹ nó vì quá 11h mà mẹ nó vẫn chưa về nhà. Đưa chị vào phòng ngủ, tháo đôi giày cao gót ra, xong tôi quay ra hỏi con bé:

– Sao cháu chưa ngủ đi.
– Cháu nhớ mẹ, với cả cháu sợ ma.

Nhìn xung quanh đèn điện sáng choang, không có cái đèn nào tắt tôi mới buồn cười và nhớ đến thời mình là trẻ con.

– Thế giờ mẹ Liên đang mệt, cháu vào ngủ với mẹ đi, chú thức ở ngoài này canh ma cho cháu nhé.

Có vẻ như con bé cũng đã buồn ngủ đến díp cả mắt, nên nức nở một hồi nó vào phong chị Liên ngủ, còn tôi, quay ra xem tủ lạnh có gì uống để bớt cơn khát cổ do rượu gây ra không… Chiếc tủ lạnh nhà chị đầy ắp thức ăn, thức uống cứ như thể một kho tàng vậy, gần như chả thiếu gì cả, vội vàng uống hộp nước ép trái cây trong tủ lạnh, tôi trèo lên sofa ngủ một giấc thật đã do đã quá mệt.

Sáng sớm hôm sau, tôi bị thức bởi tiếng phụ nữ làm bếp, cảm giác giống như đang ở nhà vậy, sáng nào tỉnh dậy cũng là lúc mẹ tôi đang chuẩn bị thức ăn cho bữa sáng. Chị bước từ bếp ra, với khuôn mặt vẫn phấn phấn son son, cho dù đây là buổi sáng chủ nhật. Nhìn liếc qua tôi, chị vẫn lạnh lùng, không tỏ thái độ cám ơn hay thân thiện hơn so với hàng ngày tôi và chị đi làm.

Bê ra một đĩa bít tết cùng cái bánh mỳ, chị nói kiểu trách móc:

” Hôm qua, em vào nhà cũng chẳng chịu khóa cửa lại gì cả, sáng nay kiểm tra cửa không hề khóa, chẳng may trộm nó vào thì sao? Lần sau phải chú ý nhé”

Tôi khá tự ái vì việc tôi giúp chị đã chẳng được cảm ơn mà lại còn bị trách móc nữa. Nếu lần sau cũng như thế này thì thôi, kệ chị, chị tự đi mà về.

Nói rồi, chị đưa tôi một cái bàn chải mới toanh, và bảo tôi:

” Em vào đánh răng tắm rửa qua đi, từ hôm qua đến giờ không tắm, lại lăn lóc ở bộ sofa nhà chị, mồ hôi dầu bốc mùi lên cả rồi”

Quả thực là quá nóng và kèm theo cái thói quen đi ngủ toàn vén áo quá rốn của tôi mà cái sofa nhà chị cũng dinh dính và mùi mồ hôi của tôi bốc lên thật ngột ngạt. Xấu hổ quá, tôi cầm bàn chải và đi vào nhà vệ sinh, tắm rửa, đánh răng.

Lúc xong xuôi, ngồi vào bàn ăn sáng, tôi mới để ý thấy chị làm đồ ăn rất khéo, miếng bít tết dậy mùi, kèm những miếng sa lát và cà chua trang trí rất đẹp mắt và cầu kỳ. Thực sự chị rất khéo tay.

Cũng chính bữa ăn sáng này mà cảm giác lạnh lùng của chị dành cho tôi bắt đầu bị phá bỏ, còn những cái khó chịu của tôi về chị cũng dần mất đi. Chúng tôi nói rất nhiều chuyện, nào là tôi khuyên chị thay vì dùng ăng ten chảo thì chuyển qua dùng cáp truyền hình vì sau này nhớ mất sóng hoặc đi chỉnh hướng rất khó cho phụ nữ, Nào là cái điều hòa phòng khách bị hết gas, hôm nào nên gọi người vào bảo dưỡng và thay gas chứ không sẽ tốn điện và không hiệu quả. Rồi tranh thủ lúc ăn xong, tôi vào lắp nốt cái chắn sáng của chiếc đèn tròn trong nhà tắm, không ánh sáng của nó rất chói mắt.

Nhưng đề tài chị thích nói nhất là về con chị, chị khoe con chị rất tự giác, sáng dậy biết gập chăn màn, biết chuẩn bị sách vở đi học. Chiều tối bà ngoại sang trông cháu, đến 7h bà phải về nấu cơm cho ông thì cháu cắm cơm đợi mẹ v…v…. Chị kể nhiều lắm, qua lời kể tôi thấy chị thương con chị rất nhiều.

Những ngày sau đó, mối quan hệ của tôi và chị có vẻ tốt hơn nhiều, chị rất tin tưởng tôi, thi thoảng có việc đột xuất chị lại nhờ qua đón con bé tan trường về nhà. Thỉnh thoảng rỗi, chị rủ tôi lên mấy quán cafe sách, tôi lúi húi lấy máy tính chơi điện tử, còn chị thì mải miết đọc những quyển sách mà chị thích.

Tôi bắt đầu chuyển từ thái độ tò mò, sang ngưỡng mộ và dần tôi thích chị từ lúc nào đó không hay. Mỗi ngày được đi làm, được thấy chị, được ở cạnh chị là một ngày hạnh phúc của tôi. Có bất chợt hôm nào đó, chị đi gặp khách hàng hay bận chăm con bé ốm, tự dưng cả ngày hôm đó tôi cảm thấy nhớ nhung và hơi buồn trong lòng……

Thoắt một cái, đến cuối năm, do chỉ tiêu hoàn thành tốt, cả công ty được thưởng đi nghỉ mát ở Móng Cái, riêng về phần tôi do được chị nói đỡ nên dù là cộng tác viên, nhưng tôi hoàn toàn được miễn phí tham gia cùng mọi người.

Buổi tối đầu năm dương đó, chúng tôi khởi hành đi đến một trong những khu vực xa nhất của tỉnh Quảng Ninh. Do chị bị say xe nên đành phải ngồi đầu xe, trong khi con bé cũng bị say xe, nhưng lại thích ngồi gần cửa sổ ở cuối xe để chơi với mấy cô bạn đồng nghiệp tôi trong công ty.

Tôi nhớ nhất là khoảng thời gian đi xe ấy, chị dặn dò tôi rất cẩn thận khi tôi ngồi cuối xe với con bé. Vì sợ nó say xe, chị đưa tôi một vỉ thuốc chống say xe, một gói ô mai mơ, một bịch ny lon. Nghe chị kể mà tôi cũng lo cho con bé. Và thế là suốt cả 6 tiếng đồng hồ trên chuyến xe đó, kể cả khi mọi người đã ngủ hết vì mệt thì tôi vẫn ngồi chơi đồ hàng, đóng giả siêu nhân để lam con bé vui, quên đi cái chuyện say xe. Gần 6 tiếng đồng hồ trên xe, có những lúc buồn ngủ díp cả mắt, nhưng tôi vẫn cứ cố tỉnh táo để chơi với con bé.

Kết quả là khi xe đến Móng Cái, trong khi cả đoàn bắt đầu đi cửa khẩu mua sắm, đi tham quan xung quanh thì tôi ngủ liền một mạch từ 6 h sáng đến 9 h tối dậy. Bỏ lỡ cả một ngày trời đi chơi, tôi buồn bã bước ra bãi biển. Giá rét mùa đông làm tôi run cầm cập, nhưng do quá lười chạy về lấy thêm áo nên tôi cứ ngồi ngoài biển uống cốc cafe do mình tự pha.

Cũng lúc này, chị cũng ra biển,trên người chị khoác một chiếc chăn mỏng, tôi đoán một kiểu áo của nước ngoài, khá rộng, hơi giống một cái chăn. Chị nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh tôi, kéo cái chăn ra phủ qua vai tôi. Cái khung cảnh đó, sự gần gũi lúc đó làm tim tôi đập rộn ràng. Chị, người phụ nữ trong mơ của tôi đang ngồi cạnh đó. Nhẹ nhàng và tình cảm làm sao.

– Bé Min đâu rồi? ( tên cúng cơm con gái chị ) Tôi kể với một giọng run run một phần do cảm xúc lúc ấy, một phần do lạnh
– Nó đang ở trong kia, chơi với chị Bống rồi ( Một đồng nghiệp khác của tôi )
Chị nói với một giọng rất nhẹ nhàng, tôi chưa bao giờ thấy chị nhẹ nhàng và tình cảm với tôi như vậy
– Khổ chú Huy, cả mấy tiếng trên xe bị cháu hành hạ, mất toi cả ngày đi chơi… Nhưng mà được cái mấy em trong công ty khen chú Huy nức nở, bảo chú sau này mà lấy vợ thì chăm con phải biết.
– Em cũng ước có sau này con em xinh như bé Min, với vợ em được một phần như chị.

Với cái cái câu nói vuột từ mồm ra theo những gì tôi mong muốn. Tôi có cảm giác ngay lúc đó, chúng tôi gần như im lặng, không nói với nhau câu gì. Hình như, chị cũng có cảm tình với tôi….

Để phá đi cái ngại ngùng đó, chị khoe với tôi về những thứ chị đi mua được ở cửa khẩu hôm nay, chị còn khoe chị mua tặng tôi một chiếc khăn quàng cổ đẹp đang để trong phòng. Cả chiếc khuyên tai trong rất cả tính.

Cái lúc ấy, chị chìa khuyên tai ra cho tôi xem, tôi nhẹ nhàng chạm vào tóc chị, nó thật mượt, mềm và toát ra mùi thơm thật nhẹ nhàng, quyến rũ. Tôi lại buột mồm khen:

– Tóc chị đẹp và mượt thật đấy.

Lại thêm một khoảnh khắc gần gũi nửa của tôi và chị. Chị lặng im không nói gì, cái cảm giác 2 người quàng chung một cái áo 2 con người ngồi sát cạnh nhau thật lãng mạng hạnh phúc. Đời tôi có lẽ đó là một trong những khoảnh khắc hạnh phúc mà tôi không thể nào quên. ( mãi sau này tôi có đọc được ở đâu đó rằng: nếu phụ nữ không thích bạn, thì cô ấy sẽ không bao giờ cho bạn chạm vào tóc )

Đêm hôm ấy, một phần do đã ngủ đủ, một phần là tình cảm của tôi dành cho chị tạo thành một đống tâm sự chất chứa, khiến tôi lăn lộn mãi mà không tài nào ngủ được.
Có những lúc, tôi cứ cười một mình, vì hạnh phúc tôi đang có, vì sự gần gũi của hai chúng tôi, vì tình cảm của tôi dành cho chị tuy non nớt nhưng nó là thực sự, một tình cảm rất chân thành. Tôi thầm nghĩ đến cảnh tôi nắm tay chị dạo quanh bờ biển, cảnh tôi và chị đi chơi với nhau khi về đến Hà Nội, cảnh một gia đình hạnh phúc, trong đó có tôi, bé Min và và chị…..

Nhưng cũng chính những điều ấy lại tạo cho tôi một lo lắng. Liệu rằng, với việc tôi là nhân viên của chị, với mức lương 3 cọc 3 đồng, tôi có xứng đáng với chị không? Chị có thực sự thích tôi không, hay chị chỉ quý tôi như một đứa em? Rồi kể cả chị có thích tôi đi chăng nữa, rồi mọi ng sẽ đánh giá tôi thế nào? Một thằng lừa đảo tình cảm của một người phụ nữ đã từng tan vỡ trong hôn nhân? Cả gia đình tôi nữa liệu mọi người có chấp nhận cho tôi và chị đến với nhau khổng? Liệu một ngày nào đó tôi dẫn chị về ra mắt, mọi người sẽ ko xúc phạm chị chứ, liệu rằng sau đó cuộc sống của chúng tôi sẽ yên ổn hay đầy bão tố và sóng gió…..? Nghĩ đến đây, lòng tôi như thắt lại Tôi cố gắng gạt bỏ những vướng bận đó ra khỏi đầu, vì thực sự tôi thích chị, tôi không muôn nghĩ đến những điều khác vì nó thực sự đau khổ và mệt mỏi…. rất mệt mỏi

Trở về Hà Nội, bé Min do đã quá mệt vì những ngày nô đùa, đi bộ tham quan nên ngủ thiếp nhè nhẹ trong vòng tay tôi. Sự dễ thương của con bé, hoàn cảnh của chị tất cả tạo cho tôi một động lực mới. Tự dưng tôi cảm thấy có thêm sức mạnh có thêm động lực. Tôi sẽ chăm sóc chị, sẽ bảo vệ bé Min, Tôi sẽ cố gắng, cố gắng hết sức mình, và đây là sự lựa chọn của tôi. Tôi sẽ không bao giờ hối tiếc.
…………..

Tan làm tuần đầu sau khi nghỉ mát,chị phải ở lại công ty để viết kế hoạch đầu quý I, chị nhờ tôi đón bé Minh. Việc đầu tiên là tôi chạy ra Lương Văn Can, chọn một bộ đồ hàng rất đẹp. Bộ đồ chơi bằng nhựa màu hồng xinh xinh với những chiếc chảo, nồi và một số món ăn nhìn rất thích mắt để mua cho bé Min chơi.

Cứ nghĩ đến cảnh bé Min sẽ thích thú và yêu món đồ chơi mời này, mà tôi cảm thấy ấm lòng trong cái ngày lạnh giá đấy. Tôi nhẹ nhàng giấu món đồ chơi vào trong cặp. Và chạy qua trường đón bé Min về nhà.

Ngày hôm ấy trời lạnh như cắt da cắt thịt, như báo một điều chẳng lành.

Trước cửa nhà chị có một người đàn ông khoảng ngoài 30, ăn mặc lịch sự, cao ráo. Vừa nhìn thấy người đàn ông đó, bé Min chợt chạy đến và ôm lấy chân ông ta:

– Bố, bố về rồi, bố có mua quà cho con không.

Tự dưng tôi cảm thấy chột dạ, có gì đó linh tính mách bảo rằng có điều không ổn sẽ xảy đến.

Tôi nhẹ nhàng chào người đàn ông đó và mở cửa cho ông ấy vào nhà. Chồng cũ của chị bước vào căn nhà đó như thể nó rất quen thuộc. Ông ấy mở tủ lạnh, lấy một lon bia như thể nó đã nằm ở đó hàng năm trời chỉ để dành riêng cho ông ta mà thôi:

– Em là nhân viên của chị Liên à?
– Dạ vâng
– Chị Liên đâu?
– Hôm nay chị Liên ở lại công ty để làm kế hoạch quý I nên em đón bé Min về.
– Chắc là hai chị em quý nhau lắm, nên chị Liên mới đưa em chìa khóa nhỉ

Câu nói của người đàn ông làm tôi giật mình, uh, hình như chỉ là quý nhau như chị em thôi, hình như chỉ là ảo tưởng mà thôi

Tôi nhìn mình, rồi quay sang nhìn người đàn ông đó, Từ dáng vẻ, từ giọng nói, tất cả đều vượt trội hơn tôi. Đó chắc hẳn phải là người một người thành đạt, chín chắn còn tôi, tôi chỉ là một thằng non nớt đang học việc, với đồng lương ba cọc ba đồng.

Nối đi cũng phải nói lại, trong suốt quang thời gian thân thiết với chị, chị chưa bao giờ kể cho tôi nghe lý do vì sao chị đổ vỡ trong hôn nhân. Tôi cũng rất tôn trọng chị và chưa bao giờ có như cầu biết được lý do của lần đổ vỡ đó. Tôi sợ nó là một vết thương mà có thể chị không muốn nhớ, không muốn nhắc lại, hoặc nếu có nghĩ về nó chị sẽ rất buồn thảm và đau khổ.

Những ngày sau đó, tôi cảm giác giữa chị và tôi bắt đầu có những khoảng cách nhất định. Tôi và chị ngày một xa cách nhau hơn. Một tuần đi qua, số lượng câu nói của chúng tôi chưa vượt quá 7 câu. Đa phần còn lại chúng tôi làm việc qua mail. Kể cả khi tôi hỏi gì đó. Chị cũng trả lời một cách cho có lệ.

Tôi thực sự buồn rầu, và đau khổ. Nhưng có lẽ do tôi cũng đã xác định từ đầu rằng chúng tôi gần như sẽ ko có những kết quả tốt đẹp nên một phần nào đó trong tôi cảm thấy có gì đó thoải mái.

1 tháng rưỡi sau đó, tôi quyết định xin nghỉ việc và bắt đầu một cuộc sống mới. Biết tôi nghỉ việc, chị nhắn tin hẹn tôi đi cafe sách để tâm sự. Nhưng vì tôi không muốn biết chuyện chị và chồng chị đang tiến triển một cách tốt đẹp, tôi sợ cái cảm giác đau khổ và buồn tủi lúc đó nên tôi đã giả vờ bận việc để không gặp chị.

Nhưng kể cả sau này cũng thế, đối với tôi, một trong những cảm giác khó chịu va ray rứt nhất trong một cuộc tình là chứng kiến một người mình yêu thương từ từ rời xa mình, mà chẳng biết lý do .

Lần cuối cùng tôi liên lạc với chị là sáng mùng 4 tết, chị nhắn tin cho tôi:

– Cháu min đang hỏi chú Huy đâu, sao không sang mừng tuổi cháu này.

Tôi lôi bộ đồ chơi của bé Min ra ngắm và tiếc nuối. Sáng mùng 5 tết, tôi bọc món quà cẩn thận. Để trước cửa nhà chị, bấm chuông và lặng lẽ đi về….. Thế là một cuộc tình tưởng chừng như đẹp đẽ gữa một tâm hồn cô độc và một mảnh tình chắp vá đã không đến được với nhau.

………………

Cho đến sau này, tôi chưa bao giờ coi bất kỳ phụ nữ là một chiếc giẻ lau, dù họ có là ai ở vị trí nào đí chăng nữa. Đối với tôi mà nói, một mối quan hệ với người phụ nữ mình yêu luôn là một mối quan hệ thiêng liêng mà chúng ta phải biết trân trọng.

Và không phải có chuyện xứng đáng hay không xứng đáng mà chỉ có một chuyện, bạn có làm hết sức mình để giành được người mình thực sự yêu không

– Tác giả: Hwii Đường Tăng 

 

 

Cần tiền, tôi lên giường với sếp

Sếp hứa sẽ nâng đỡ, tạo điều kiện để tôi có cơ hội phát triển, rồi thăng chức, tăng thu nhập. Không muốn sống trong cảnh nghéo đói này hết kiếp nên tôi đã quyết định đồng ý…

Cần tiền tôi lên giường với sếp
Sếp hứa sẽ nâng đỡ, tạo điều kiện để tôi có cơ hội phát triển, rồi thăng chức, tăng thu nhập – Ảnh minh họa

Tôi năm nay 28 tuổi, đã kết hôn được 4 năm và đã có một cháu gái hơn 2 tuổi. Trước khi làm đám cưới chúng tôi cũng có khoảng 3 năm yêu nhau mặn nồng. Do cả hai cùng ở tỉnh lẻ lên học đại học ở Hà Nội, nay lại bám trụ để mưu sinh nên cuộc sống vô cùng khó khăn.

Mặc dù cả hai đã ra trường và đi làm gần chục năm nay nhưng thu nhập của cả hai vợ chồng cộng lại cũng chẳng được bao nhiêu. Sống xa quê nên phải tằn tiện vất vả, mưu sinh, thuê trọ và bao nhiêu khoản chi phí khác nữa.
Sau khi cưới xong có bầu rồi sinh con, đẻ cái nên kinh tế luôn rơi vào tình trạng túng quẫn. Hồi mới sinh do con còn nhỏ, ông bà ở quê cũng thương nên đã thu xếp công việc đồng áng, ruộng vườn để bà nội lên trông nom cháu một thời gian.

Vì vậy mà chi phí ngoài các khoảng cố định ra thì vợ chồng chỉ phải chi thêm ít tiền sữa bỉm thôi. Nhưng công việc ở quê không thể bỏ mặc mãi. Hơn nữa cũng không thể để ông ở nhà thui thủi một mình quanh ra quanh vào lâu.
Do hoàn cảnh gia đình như vậy nên mẹ chồng tôi phải về quê không thể ở thêm để trông cháu được nữa. Được cái giờ con cũng đã lớn hơn, cứng cáp hơn. Việc gửi nhà trẻ cũng đã có nơi nhận trông giúp, có điều chi phí sẽ phải chi thêm đáng kể.
Từ ngày gửi con đi học ngoài tiền sữa, thức ăn cho con nay lại phải thêm khoản trông trẻ. Thu nhập của cả hai vợ chồng vốn đã không có gì làm dư giả, nay lại phải thêm gắng nặng cho con đi mẫu giáo nên càng túng thiếu.
Mặt khác lại rơi đúng vào thời điểm suy thoái kinh tế nên lương cứ dậm chân tại chỗ mà chẳng có dấu hiện tiến triển gì khả quan. Trong khi cả hai vợ chồng làm lụng cả tháng mà thu nhập về không đủ chi tiêu cho sinh hoạt gia đình khiến nhiều khi tôi cảm thấy bị stress, căng thẳng…
Biết tôi vất vả, luôn phải xoay sở với cuộc sống mưu sinh, phải đối mặt với không ít khó khăn trong cuộc sống, sếp bắt đầu quan tâm đến tôi nhiều hơn. Mỗi khi có dịp đi công tác về là sếp lại có quà cho tôi. Do vô tư cứ nghĩ rằng sếp trong sáng nên tôi cũng vô tư nhận.
Bỗng nhiên con tôi ốm phải nằm viện cả tuần điều trị, tôi đành phải xin nghỉ làm. Mấy ngày chăm cháu trong viện, chi tiêu lắm nên càng bí bách hơn. Đến khi đi làm do không còn tiền để chi tiêu cho cuộc sống nên tôi đã gặp sếp để xin được ứng lương trước.
Sếp liền rút tiền đưa cho tôi và nói, em cần bao nhiêu tiền cũng được chỉ với một điều kiện thỉnh thoảng lên giường với anh. Khi nghe tới đó tai tôi như ù đi, cảm thấy sếp thật kinh tởm vô liêm sỉ.
Nhưng rồi anh ta lại tiếp tục nói những lời ngon ngọt vào tai tôi. Sếp hứa sẽ nâng đỡ, tạo điều kiện để tôi có cơ hội phát triển, rồi thăng chức, tăng thu nhập…Không muốn sống trong cảnh nghéo đói này hết kiếp nên tôi đã quyết định đồng ý.
Quả thực sau lần ấy tôi có được khá nhiều tiền để chi tiêu, trang trải cuộc sống. Có điều mỗi lần cầm những đồng tiền đó đi tiêu trong lòng tôi lại cảm thấy xấu hổ, cảm thấy mình thật ghê tởm. Chỉ vì muốn có tiền mà tôi đã bán rẻ lương tâm, bán rẻ hạnh phúc gia đình, phản bội lại chồng mình.
Tôi có nên thú tội với chồng mình để mong anh tha thứ, hay cứ sống trong rằn vặt, lương tâm cắn dứt, giằng xé và tiếp tục quan hệ với sếp để có tiền, để đạt được một chức tước trong xã hội, để gia đình sống trong đầy đủ vật chất hơn?
  • Huyền

Bị ám ảnh vì chồng ‘quấn riết’ lấy em họ

Tôi linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi vùng dậy chạy sang phòng em họ và tận mắt chứng kiến cảnh chồng mình cùng em họ nằm ngủ trên giường với nhau.

Chồng ngủ với em họ
Tôi vùng dậy chạy sang phòng em họ và tận mắt chứng kiến cảnh chồng mình cùng em họ nằm ngủ trên giường và đang quấn riết lấy nhau.

Tôi năm nay 32 tuổi, công việc của tôi cũng tương đối tốt, thu nhập có thể nuôi cả gia đình… Còn phần thu nhập của chồng tôi để dành mở sổ tiết kiệm. Nhìn bề ngoài ai cũng đánh giá chúng tôi là một gia đình hạnh phúc, một cặp trời sinh, trai tài gái sắc.

Vì đều là dân tỉnh lẻ chịu thương chịu khó từ nhỏ, lại biết cách chi tiêu hợp lý, tiết kiệm trong sinh hoạt hàng ngày. Chỉ có cái gì thực sự cần thiết cho nhu cầu cuộc sống thì tôi mới mua sắm. Còn những hàng hóa xa xỉ quá thì thôi.
Chính vì vậy mà năm ngoái vợ chồng tôi đã để dành được một ít tiền cũng tương đối, đủ để mua một căn hộ giữa chốn thị thành. Vậy là vợ chồng tôi quyết định mua một căn nhà nho nhỏ để sống cho thỏai mái, đỡ cảnh phải nay đây mai đó sống trọ lang thang.

Chuyển về đó sống một thời gian thì nhà chú ruột tôi lại có đứa em họ đỗ đại học đến ngày nhập trường, hơn nữa trường của nó cũng gần nhà tôi. Thế là bố mẹ nó nhờ vả vợ chồng tôi trông nom giúp thì gia đình mới yên tâm.
Mặc dù rất ngại nhưng vì xuất thân từ nông thôn nên cũng rất thông cảm với hoàn cảnh nhà chú ấy, mặt khác chồng tôi cũng tán thành việc đó nên tôi lại càng không thể từ chối được.
Từ ngày có em đến ở cùng gia đình cũng vui vẻ đầm ấm hơn nhiều. Con gái hơn 2 tuổi của vợ chồng tôi cũng có người trông nom để ý nhiều hơn. Nhất là những lúc bố mẹ bận lại được cô đưa đón nên cũng đỡ.
Vào đúng ngày sinh nhật con gái tôi tròn 3 tuổi, vợ chồng tôi cũng chuẩn bị bữa tươi tươi hơn mọi khi để tổ chức cho con gái. Bữa đó chúng tôi dùng một chút bia, cô em họ do lần đầu uống bia nên hơi say và về phòng đi ngủ trước.
Hôm đó tôi cũng uống hơi nhiều nên ngủ thiếp đi. Nửa đêm tỉnh giấc, quờ tay không thấy chồng đâu. Tôi linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi vùng dậy chạy sang phòng em họ và tận mắt chứng kiến cảnh chồng mình cùng em họ nằm ngủ trên giường và đang quấn riết lấy nhau.
Tôi thực sự tức giận, định sẽ đuổi nó ra khỏi nhà ngay trong đêm. Nhưng suy nghĩ kỹ càng lại thì tôi thấy mình vẫn còn rất yêu chồng, con gái tôi cũng cần có bố. Hơn nữa làm ầm ĩ lên cũng không giải quyết được vấn đề gì, thậm chí chuyện mà đồn về quê thì chú thím sẽ từ mặt tôi mất.
Chồng tôi biết lỗi cũng cầu xin tôi tha thứ. Sáng hôm sau tôi đành lựa lời nói với em để nó ra ngoài tìm trọ chỗ khác. Cứ nghĩ tưởng chuyện rồi sẽ êm xuôi, nào ngờ suốt thời gian sau, dù không ai nhắc đến chuyện cũ, cũng chỉ coi đó như một tai nạn, vậy mà từ đáy lòng mình tôi không thể nào quên được. Mỗi lần ân ái với chồng, âu yếm bên chồng là hình ảnh anh ôm ấp cô em họ lại hiện lên.
Tôi không thể nào xóa bỏ hình ảnh này ra khỏi đầu, thậm chí càng ngày tôi càng thấy chồng mình thật bẩn thỉu, ghê tởm, cảnh tượng đó hiện về khiến tôi bấn loạn, không tài nào có thể lấy lại được cân bằng cuộc sống. Hình ảnh chồng mình không còn được tôn sùng, kính trọng như trước nữa. Tôi có nên ly hôn để giải thoát cho mình hay cứ tiếp tục sống trong ám ảnh. Nếu tiếp tục sống thì lám thế nào để tôi có thể tìm thấy cảm giác hạnh phúc bên chồng con như ngày xưa? Hãy cho tôi một lời khuyên.
  • Việt

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống