Cậu! Nhỏ Phương Ngọc miền tây đáng ghét tới mức làm tớ không sao quên được và đôi khi không nhìn thấy khuôn mặt ấy có lẽ tớ nghĩ mình phát điên lên mất.
Giảng đường đại học – Ảnh minh họa
Giờ đây ngồi trên giảng đường đại học tớ chẳng biết mình còn nhớ bài vở không nữa nhưng tớ khẳng định rằng có một người mà suốt cuộc đời này tớ nguyện khắc sâu ấy chính là cậu. Cậu là gái miền tây sông nước mang trên mình làn da ngăm ngăm, khuôn mặt trái xoan trắng hồng rạng rỡ cùng đôi môi chúm chím đỏ như những cánh hồng đang đón chờ nắng sớm, không chỉ thu hút tớ ở đó mà cậu còn có chiếc răng khểnh duyên quá trời khiến tớ ghét tới độ thương cậu khi nao không hay. Cậu là cô bí thư thông minh năng động hài hước ngược lại tớ là chàng công tử đào hoa ham chơi quậy thì có tiếng trong trường. Tớ học thật tệ còn cậu thì giỏi khó ai qua được.
Cậu có biết tại sao tới giờ đã thấm thoắt một năm trôi qua tuy hai đứa ở mỗi phương trời nhưng bóng dáng cậu vẫn ám ảnh trong tâm trí tớ hay không đặc biệt tớ nhận ra mình yêu cậu mất rồi.
Tớ yêu sao cái ngày hai đứa đạp xe tung tăng trên nẻo đường từ nhà cậu tới trường mặc dù suốt chặng đường tớ nhận được những món quà từ cái lườm nguýt tới sởn “gai óc” của cậu. Tớ biết khi ấy cậu ghét tớ tới mức cậu mong sao có thể lao vào cắn xé tớ ra hàng trăm mảnh thậm chí nghiền nát ra thành từng miếng thịt bằm cũng nên. Tớ đã làm gì cậu nhỉ?
À! Đúng rồi hình như ngày 8/3 năm cuối cấp thì phải. Khi ấy cậu đóng vai trò khá thú vị: Mc kiêm luôn vai mẹ trong vở kịch “đứa con nghịch ngượm” còn tớ đảm nhận nam nhân vật chính. Quậy phá ham chơi lì lợm là tính cách của anh ấy , sao giống tớ thế nhỉ.
Nhớ lắm chứ khi bóng dáng cậu thướt tha trong chiếc áo dài tung bay trên mục giảng , hôm ấy cậu không phấn không son nhưng sao đẹp quá trời đến nỗi đôi lần tớ suýt khen” mẹ “đẹp thì tiêu.
– Mẹ đã bảo con nhiều lần mà sao con vẫn phá làng phá xóm vậy Long?
Tiếng cậu đó ư hay tiếng người đàn bà tội nghiệp trong kịch bị hàng xóm tới nhà mắng vốn đứa con trai hư thân phá phách của mình.
Tớ dửng dưng trước lời nói ấy chỉ mong sao tới cảnh tớ tự nghĩ ra cho màn diễn sinh động hấp dẫn. Cậu không cho tớ diễn cảnh đó vì lớp ta được dự giờ và trong kịch bản không có .
Mẹ đang khóc còn người hàng xóm vẫn ra sức sỉ vả . Tớ thích chí vì cả lớp sắp có trò hay để xem. Tớ tung trưởng liền :
– Rầm!
– Ui da!
Tớ khoái chí cười hả hê trong khi cậu từ đầu tới chân đỏ bê bết bởi cà chua. Cậu nhìn tớ với ánh mắt hình viên đạn. Tự dưng tớ chột dạ và biết mình nghịch hơi quá khi thấy cậu rơi lệ. Có thể cậu khóc không phải vì xấu hổ mà cậu khóc vì thằng Long siêu quậy này mãi chẳng hề thay đổi trước bao nhiêu công sức cậu bỏ ra. Cậu bỏ về trước ánh mắt nài nỉ của mọi người.Và khi ấy tớ biết mình phạm phải sai lầm. Bất chợt ánh mắt ấy hằn sâu vào tâm trí thằng con trai siêu quậy như mình.
Câu cũng ác lắm tới tận bây giờ vẫn không tha thứ cho tớ mặc dù tớ dùng rất nhiều cách hối lỗi. Biết rằng cậu đi du học bên sin nhưng cũng nên cho tớ chút tin tức chứ im lặng mãi như thế cậu sẽ vô tình làm tổn thương trái tim tội lỗi của tớ.
Trước và cho tới giờ tớ chỉ mong sao ở nơi nào đó xa xôi cậu có thể đọc được bài viết này xem đây thay cho lời xin lỗi, một lời xin lỗi đem cậu tới bên tớ suốt đời.
Đều đặn suốt nửa năm, tuần nào hắn cũng “đổ” 2 chỉ. Không biết bà chủ nói gì, chỉ thấy cô con gái xuất hiện nhiều hơn và thay mẹ thu tiền, giao vàng cho hắn.
Đổ vàng – Ảnh minh họa
Hắn hơn 20 tuổi, lên thành phố làm phụ hồ, trẻ khỏe và có nét rất đàn ông nên không ít cô gái ở thành phố dù biết hắn là thợ hồ vẫn chết mê chết mệt. Ở quê lam lũ từ nhỏ nên hắn rất chín chắn và khôn lỏi hiếm ai bằng. Lên thành phố với đồng lương chỉ dư dả chút ít, sau khi thuê nhà trọ, có sẵn cái xe máy mang ở quê ra, hắn chăm chỉ làm việc và nhận thấy người ở thành phố sướng thật, có đủ mọi thứ chứ không như ở quê. Hắn mơ ước đến một ngày nào đó “trời cho” một cô vợ con nhà khá giả, có nhà cửa đàng hoàng, vậy là mãn nguyện như gặp được tiên. Dù viển vông nhưng hắn vẫn ước mơ.
Điều đầu tiên để thực hiện mơ ước là hắn không ăn nhậu như đám thợ làm cùng, luôn chỉn chu sau giờ làm việc và đặc biệt là biết thu vén từ tiền lương không lấy gì cao cho lắm. Hắn không nói tục, chửi thề, càng không tham gia ba cái chuyện gái gú, cờ bạc mà mấy cha dù là lao động tiền lương còm cõi nhưng xa quê đều dính phải. Cuối ngày mỗi khi đám thợ cùng làm sát phạt đỏ đen mỗi ván vài nghìn hay chém gió nói tục, kể chuyện hoang, khoe khoang chiến tích tán tỉnh, lừa tình cô này cô khác, hắn đều im lặng, không tham gia hay kiếm cớ lảng tránh. Hắn nhận ra, đã “phàm phu, tục tĩu” thì khó mà bỏ được tính xấu, hễ mở miệng ra toàn những lời nói, câu chuyện, cười cợt người tử tế nghe khó mà “tiêu hóa” nổi.
Ở đời, cái gì cũng có cái giá cả. Hắn tu chí nên vài tháng đều tích lũy đủ tiền mua được chỉ vàng. Nhiều lần đến tiệm “đổ vàng” hắn phát hiện con bà chủ tiệm hiền và xinh thi thoảng xuất hiện, tự dưng hắn “chết” và ngày đêm mơ tưởng. Nhưng hoàn cảnh của hắn, làm sao có thể chinh phục nổi trái tim cô chủ tiệm nhà giàu luôn có cả tá “cây si” trồng quanh nhà, bà chủ tiệm còn khó hơn bởi đó cũng là “khối tài sản” mà vợ chồng bà tích góp được. Cái đầu khôn ranh của hắn nghĩ ra một kế rất hiểm. Cứ đều đặn vào cuối tuần, hắn đến tiệm “đổ” chiếc nhẫn 2 chỉ, với bà chủ có khách mua thì bán, miễn là có tiền.
Sau vài ba tháng, bà chủ dần quen và tò mò, thằng này có vóc dáng ngon lành, cao to đến gần mét tám chứ ít đâu, chí thú làm ăn và biết lo toan mới có tiền đổ vàng thường xuyên. Một bận bà hỏi: “Cháu làm nghề gì mà thu nhập cũng khá”, hắn đáp tỉnh rụi: “Thưa bác, con làm bên xây dựng, nhà con ở quê’. Bà chủ không hỏi nữa và tự dưng cảm mến hắn. Bà là dân kinh doanh nên tính rất nhanh, mỗi tuần “đổ” 2 chỉ, mỗi tháng có 8 chỉ, mỗi năm chục cây, không tài giỏi nhưng hiếm có đứa nào còn trẻ mà tu chí, không ăn chơi, tự lập, ở thành phố dễ gì tìm ra.
Đều đặn suốt nửa năm, tuần nào hắn cũng “đổ” 2 chỉ. Không biết bà chủ nói gì, chỉ thấy cô con gái xuất hiện nhiều hơn và thay mẹ thu tiền, giao vàng cho hắn. Hắn vẫn giả nai coi như chuyện bình thường, sau nhiều lần trao đổi vài câu giá cả, giao vàng, cảm ơn. Một lần cô chủ mạnh dạn hỏi: “Anh tên là gì” rồi như thân quen lúc nào không hay biết. Chỉ thời gian ngắn, cả hai quấn quýt, cà phê, pinic, đi chơi… tất cả đều được bà chủ “bao” hết vì nghĩ nhà mình giàu có, ai lại bắt nó trả tiền. Cô gái vui ra mặt, “lửa gần rơm lâu ngày ắt cháy to”, bà chủ phải tổ chức vội đám cưới.
Không có chỗ ở và vì là con một, bà chủ yêu cầu ở rể để tiện quản lý hắn và để hắn không “thoát” vì thời buổi này kiếm được chàng trai khỏe mạnh, có nét và giỏi thu vén như hắn đâu dễ, đám thanh niên ở thành phố bây giờ hầu hết ăn chơi, phá gia hay phụ thuộc hoàn toàn vào cha mẹ. Ở rể và khi đã là vợ chồng, một thời gian khi cái thai đã lớn, cô gái mới dám hỏi: “Anh ơi, nhà em tuy khá nhưng là của bố mẹ, vợ chồng mình cũng phải có trách nhiệm chuẩn bị, sắm sửa để sau này sinh em bé còn chăm sóc, nuôi nấng. Số vàng anh tiết kiệm lâu nay nên gửi mẹ kinh doanh, sinh lợi, gửi ở ngân hàng coi như đồng vốn chết”.
Ngẫm ra mấy năm qua, mỗi tuần “đổ” 2 chỉ, trong tay hắn ít nhất có dăm cây vàng chứ đâu ít. Hắn không từ chối, rất vui vẻ: “Ngày mai anh sẽ rút ở ngân hàng về, tùy em sử dụng. Của chồng công vợ chứ mất đi đâu”. Chiều hôm sau hắn mang về cho vợ đúng 4 chỉ vàng, cô vợ tròn mắt “Sao chỉ có vậy thôi anh, hơn 4 năm, tuần nào anh cũng đổ 2 chỉ, không lẽ anh cho ai hết”. Hắn tỉnh rụi: “Anh có cho ai bao giờ đâu, mỗi tuần đổ 2 chỉ là bị lỗ mấy chục nghìn, vì anh làm gì có nhiều tiền, vì yêu em nên mua của mẹ xong, ngày hôm sau anh mang qua tiệm khác, bán lỗ. Tuần sau phải thêm mấy chục, lại mua 2 chỉ. Vị chi hơn 4 năm lỗ mất một chỉ, nhưng được rất nhiều vì có em và con”.
Cô gái chết sững, không dám nói gì, lẳng lặng đem 4 chỉ vàng giao cho mẹ và nói dối, còn lại chồng con cho bạn vay làm nhà. Linh tính của người làm kinh doanh khiến bà mẹ lắc đầu, ngao ngán, hóa ra nó tinh ranh quá mức, lừa quá cao thủ. Rồi bà cũng ngẫm ra, nó hơn mình và cũng biết cách để đạt mục đích chứ đâu có trộm cắp của ai, lỗi do mình ảo tưởng, suy diễn mà ra. Dù có vẻ man trá nhưng còn hơn mấy đứa thanh niên suốt ngày ăn chơi, lêu lổng. Tự dưng hắn có vợ đẹp, nhà mặt tiền giàu có và cha mẹ vợ coi hắn như báu vật.
Ở đời có ai nghĩ anh thợ hồ giàu có lại chinh phục con bà chủ tiệm vàng dễ như vậy. Để giữ thể diện và danh giá cho con mình, ông bà chủ “nghiến răng” mua cho vợ chồng nó cái ôtô gọi là “thằng rể nó tự tích lũy, chỉ dám mua sau khi có vợ”, thi thoảng hắn lại chở vợ con về quê. Cả làng lác mắt, đám bạn hắn dù là kỹ sư, cử nhân cũng lắc đầu bái phục. Chỉ có hắn và gia đình vợ hiểu rõ nhất nhưng chẳng ai dại nói ra nên ở đời sẽ còn không ít cô gái chấp nhận “mắc lừa” chiêu độc của hắn.
Tôi và người yêu tôi là người cùng một huyện. Anh hơn tôi 8 tuổi, đã lớn và rất chững chạc. Vào đầu tháng 1 dương năm nay, hai chúng tôi quen nhau qua lần tôi đi ôn tập ở thị trấn huyện tôi. Ngay từ lần đầu gặp anh tôi đã rất ấn tượng về anh và mến mộ anh vô cùng.Hết tết âm lịch, tôi lại có đợt ôn tập mới và lại tiếp tục gặp anh. Lần này tôi phải đi cả tháng trời nên sau khoảng hơn 1 tuần chúng tôi bắt đầu tỏ vẻ mến nhau. Công việc của anh làm ngày nào cũng có mặt gần nhà tôi vào khoảng buổi trưa và tầm 12 rưỡi lại đi – công việc cứ đều đặn như vậy. Anh đi làm cùng hai anh nữa – tôi gọi họ là chú. Hai chú ấy cũng tỏ vẻ vun đắp cho hai đứa tôi, vì thế mà chúng tôi thực sự đến với nhau, vượt qua sự thẹn thùng mến mộ ban đầu. Hai chú ấy, một người là anh họ của anh ấy, cả hai đều có vẻ rất quý mến tôi. Tôi yêu anh nhiều vô cùng, thần tượng anh từ cái nhìn đầu tiên. Chúng tôi không đến với nhau kiểu vồ vập mà rất nhẹ nhàng, tự nhiên, cũng không hề có ngày nào là ngày bắt đầu yêu nhau vì mọi thứ cứ đến dịu dàng, không cần ai phải nói ra lời tỏ tình yêu đương gì cả.
Muốn cùng bước chân anh – Ảnh minh họa
Muốn cùng bước chân anh – Ảnh minh họa
Thời gian tôi đi ôn tập, ngày nào cũng được gặp anh, ở gần bên anh.
Nhưng rồi cũng kết thúc đợt ôn tập, hàng ngày tôi chỉ được nhìn thấy anh nhưng không được ở gần anh như trước nữa. Chúng tôi hồi mới yêu nhau – và kể cả bây giờ không bao giờ thể hiện về cử chỉ hành động, lời nói trước mọi người xung quanh.
Đến hôm cuối cùng kết thúc đợt ôn tập, ngồi bên anh, anh đã nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn và ôm chặt tôi trong vòng tay anh.
Tôi đã yêu anh bằng tất cả trái tim mình rồi.
Hàng ngày chúng tôi trò chuyện qua điện thoại vào buổi chiều và tối, sáng anh đi làm, đến trưa gặp nhau gắng nhìn nhau vậy thôi. Tuy công việc ở gần nhà tôi nhưng chiều là anh về với phòng ở của mình tận ngoại thành Hà Nội (cũng là do công việc). Dù xa cách thế nhưng tôi luôn tin tưởng anh, anh cũng chẳng mấy khi làm tôi phải nghi ngờ, ghen tuông. Chuyện tình của chúng tôi chẳng mấy khi phải buông lời cãi vã.
…Nhưng chuyện tình này vẫn có phần cứ mong manh dễ đổ! Chúng tôi vẫn thường hỏi nhau liệu mình có đến được với nhau không?
Cứ tầm vài tuần, hôm nào hợp lí chúng tôi lại hẹn nhau để gặp nhau tâm sự! Vì quá nhớ thương nhau, sau vài lần gặp gỡ, chúng tôi không thể kiềm chế và chúng tôi đã đi qua giới hạn. Lần đầu tiên – tôi đã rất hoang mang và lẫn chút buồn. Anh thường xuyên hỏi han, an ủi, động viên tôi và nói cảm ơn tôi khi đã dành tất cả những thứ đầu tiên cho anh. Vì tôi quá yêu anh nên tôi không thấy hối hận khi đã trao anh, và tôi quyết sẽ chỉ yêu mình anh. Dù sau này chúng tôi không đến được với nhau tôi sẽ sống đơn thân và ôm ấp bóng hình anh.
Mới thời gian gần đây, mẹ tôi biết chuyện chúng tôi yêu nhau. Mẹ tôi tỏ vẻ không thích anh nhưng tôi gặng hỏi thỉ mẹ tôi phủ nhận rằng bà thành kiến với anh ấy! Mẹ tôi muốn ngăn cấm chúng tôi khiến tôi vô cùng đau khổ. Thực tế mẹ tôi ngăn cấm phần nhiều là muốn tôi vài năm nữa mới lập gia đình. Mẹ tôi theo dõi liên lạc của tôi khiến tôi mỗi ngày chỉ có thể âm thầm chủ động gọi điện cho anh. Tôi nhớ anh vô cùng. Thấy giọng tôi buồn, anh luôn vỗ về tôi, hôm đang nói chuyện anh bỗng gọi tôi “Vợ ơi” khiến tim tôi như đứng lại, “anh chờ vợ nhé!”. Lời anh ngọt ngào làm lòng tôi điêu đứng, tôi cảm động vô cùng. Chúng tôi rất muốn gặp nhau nhưng sợ. Tôi sợ vì tôi lo nếu mẹ biết chuyện “chúng tôi”, nhỡ đâu mẹ làm tổn thương anh. Điều ấy khiến chúng tôi khó khăn hơn trong kết nối tình cảm, chỉ dám đứng nhìn nhau từ xa!
Có một vài lần anh kêu với tôi “Anh thấy cuộc sống này thật mệt mỏi” và thường xuyên thở dài. Cách đây hơn một tuần, anh nói rằng từ nay đừng gọi cho anh nữa, anh không nghe máy nữa đâu nhưng tôi biết giọng này có phần đùa, sau đó chúng tôi vẫn bình thường.
Mấy hôm gần đây vẻ anh rất mệt mỏi và buồn bã, tôi đã nghe mấy lần anh nói “Giá như mình chưa từng quen nhau”, “Giá như mình không yêu nhau”, “Giá như mình gặp nhau sớm hơn…để thành chú cháu luôn lại tốt” và “Cứ như thế này có khi càng khổ thêm”.
Hôm thứ tư vừa rồi, anh bảo tôi “Từ mai em đừng gọi cho anh nữa, anh không muốn nói chuyện với em nữa”…ngần ngừ hồi lâu anh lại nói “Anh có người yêu mới rồi”
Nhưng theo trực giác của tôi anh nói không phải thật lòng anh. Tôi gặng hỏi anh vì sao chứ, hỏi nhiều lần và trả lời quanh co mãi cuối cùng anh nói “Anh không muốn phải nhớ em như thế này nữa đâu, yêu nhau mà chẳng được ở gần bên nhau”. Với lí do này làm sao có thể thuyết phục tôi không gọi cho anh nữa! Hôm sau anh nghỉ làm, và hôm nay cũng vậy.
Bình thường anh đi làm rất đều đặn mà hai hôm nay anh nghỉ nhưng không nói trước với tôi lời nào khiến tôi vô cùng lo lắng. Hôm nay tôi gọi điện cho anh, cuộc nói chuyện rất lặng lẽ.Tôi hỏi anh có nhớ em không anh ngần ngừ chút rồi đáp cũng bình thường. Hồi lâu sau anh nói với tôi “Quên anh đi”, tôi đã trả lời “Em không thể làm thế, em không bao giờ làm thế”. “Anh không chờ được em đâu, em còn phải theo đuổi học thêm nữa, em còn tương lai của em, anh không muốn làm em phải khổ”. Tôi như muốn bật khóc ngay lúc đó thì anh có khách nên chúng tôi chào nhau.
Và bây giờ đây, tôi trong hoàn cảnh này tôi biết phải làm sao nữa.
Tôi không muốn mất đi người tôi yêu thương nhất trên đời nhưng anh lớn tuổi rồi tôi bắt anh đợi tôi hoài quả là một điều ác độc. Ba hôm nay trong lúc nói chuyện tôi biết anh thường hay nhắn tin (có đáp đi đáp lại), tôi lo lắng nhưng không thể hỏi anh được. Tôi tự vấn mình rằng “Nếu như anh đang có duyện với 1 người phụ nữ khác, tôi có nên để anh ra đi để anh đến với niềm hạnh phúc của anh đúng thời”.
Tôi thấy lòng mình rất đau.
Xin cho tôi một lời khuyên nên làm gì trong lúc này! (Nếu chia lìa nhau thực sự tôi muốn tìm 1 ngôi chùa để tọa thiền, đi tu để quên đi anh liệu có được không?) Hãy giúp tôi nên làm gì, giữ anh hay buông tay, tôi nên nói với anh thế nào đây?
5 năm tôi nỗ lực rất nhiều nhưng tình vợ chồng không hề cải thiện, thậm chí tệ hơn khi nhiều lần chồng nói thẳng không còn tình cảm với tôi. Tôi muốn phá rào, mong một cử chỉ âu yếm, chăm sóc, chia sẻ chân thành của một người đàn ông.
Tôi lấy chồng 6 năm, có lẽ chỉ được sống đúng nghĩa cuộc sống vợ chồng trong 3 tháng đầu tiên. Khi tôi sinh, lấy cớ vợ mới sinh phải ở phòng riêng, chồng hoàn toàn không muốn gần gũi, dù tôi cố gắng chăm sóc bản thân tươm tất, nhiều lần tâm sự thẳng thắn với chồng, mua thuốc tăng cường sức khỏe cho anh, vậy mà chỉ một cái ôm, cầm tay âu yếm cũng không có. Với tình cảm tẻ nhạt như vậy, dễ hiểu khi chẳng bao giờ anh quan tâm, hỏi han, chăm sóc gì vợ. Tôi ốm nằm một chỗ chồng đi ngang qua phòng cũng không ghé vào hỏi thăm.
Tôi rất yêu chồng, lo lắng chăm sóc anh từng chút một, kể từ những lần ốm đau vặt vãnh ngày thường cho đến công chuyện lớn của đời anh. Vậy mà, chồng nghiễm nhiên coi đấy là chuyện đương nhiên tôi phải làm, không một thái độ coi trọng.
Tình cảnh như vậy của vợ chồng kéo dài gần 5 năm, dù tôi nỗ lực rất nhiều nhưng không hề cải thiện, thậm chí tệ hơn khi nhiều lần chồng nói thẳng không còn tình cảm gì với tôi nữa. Chưa kể thỉnh thoảng có chuyện không vừa lòng, nhất là những lần mẹ chồng khó chịu với con dâu, anh sẵn sàng vung tay tát, mạt sát tôi nặng nề.
Dần dần tôi cạn dần tình cảm nhưng vẫn không muốn ly hôn vì con nhỏ. Chồng tôi mỗi ngày chỉ tiếp xúc với hai mẹ con không quá 15 phút, dù sao tôi vẫn muốn con có đủ bố mẹ. Hiện giờ cháu vẫn nhận được tình cảm và chăm sóc tốt của ông bà nội, nên bản thân đủ khả năng một mình nuôi con tôi vẫn chấp nhận cuộc sống này. Con rất yêu bố, yêu ông bà nội nên không thể đem con ra đi.
Tôi nghĩ mình nên sống, hy sinh vì con dù phải sống mãi trong cô đơn, lạnh lẽo thế này, nhưng không biết có chịu đựng được mãi không. Nhiều lúc tôi muốn phá rào, mong một cử chỉ âu yếm, chăm sóc, chia sẻ chân thành của một người đàn ông, liệu có quá tội lỗi khi bước chân vào thế giới gần giống với ngoại tình như thế này? Mong các bạn chia sẻ.
Các bạn thân mến, khi tôi đang viết những tâm sự này để chia sẻ với mọi người thì dưới phòng khách, hàng chục vị khách đang được mẹ tôi mời tới để giới thiệu dùng sản phẩm Amway và tham gia hình thức bán hàng đa cấp này. Nếu như trước kia, khi mẹ tôi chưa tham gia Amway, thì thứ 7 và chủ nhật là ngày mà gia đình tôi quây quần bên nhau dù cả nhà mới có 6 người.Và phòng khách là nơi chúng tôi cùng ngồi xem ti vi hay uống trà và bàn luận về mọi thứ, thì nay, cứ tối chủ nhật và thứ 7, nó trở thành địa điểm hội thảo của Amway.
Mô hình kinh doanh đa cấp
Gia đình nhà chồng tôi được xếp vào hàng khá giả tại Hà Nội. Vì sao ư, mọi người bảo rằng, bố mẹ lương cao, có địa vị; con cái học hành tới nơi tới chốn, xinh xắn, công việc ổn định, có thu nhập tốt; có 02 căn nhà 05 tầng rộng hơn trăm mét tại 02 quận lớn của thành phố; có vườn rộng hàng nghìn mét vuông tại Hòa lạc và có 02 chiếc ô tô dùng để đi lại; chưa kể còn có 4 chiếc xe máy và những mảnh đất mà bố tôi mua mà không cho chúng tôi biết.
Khi chúng tôi cưới nhau, bố chồng tôi bảo rằng, chỉ mong tôi có công việc nhàn nhã, có nhiều thời gian chăm sóc gia đình, hương khói cho tổ tiên. Bố tôi không muốn con dâu phải lăn lê kinh doanh kiếm tiền vì điều kiện gia đình tôi không phải là nghèo khó.
Tuy vậy, vợ chồng tôi vẫn đang nóng lòng muốn kinh doanh để tích cóp vốn cho gia đình nhỏ của mình. Và hàng tối trước khi đi ngủ, chúng tôi vẫn bàn luận với nhau.
Mẹ tôi tuy sắp nghỉ hưu nhưng là mẫu người năng động. Hầu như mẹ có ít thời gian cho gia đình. Ngày mẹ đi dậy học, tối mẹ đi dậy khiêu vũ cũng là để rèn luyện bản thân. Vì thế, hầu như tối nào nhà tôi cũng ăn uống tạm bợ, có gì ăn nấy. Và thường là mẹ ăn tạm đồ nguội trước hoặc ra ngoài ăn rồi đi làm. Ở nhà, mấy anh em lại tự nấu nướng còn bố tôi lại lên phòng 1 mình.
Tôi về làm dâu, thay mẹ làm việc gia đình. Dù vất vả, tôi chưa từng kêu ca hay phàn nàn gì cả. Tôi có chút hâm mộ mẹ tôi vì mẹ là người rất hiện đại và suy nghĩ thoáng. Mẹ hay ủng hộ tôi đeo đuổi những giấc mơ của riêng mình. Tôi và mẹ hay gần gũi nhau. Khi cuối tuần mẹ con tôi đi mua sắm, đi ăn uống. Đến bữa chúng tôi cùng nấu nướng. Buổi tối khi mẹ tôi đi dậy về là tôi lại chờ để hâm cơm cho mẹ ăn. Và những lúc cạnh nhau, Mẹ hay kể cho tôi nghe về cuộc đời của mẹ, về những chuyện buồn chuyện vui của mẹ. Thế nên trong gia đình này, tôi lại là người biết mọi chuyện. Tôi rất thương và yêu quý mẹ tôi.
Rồi dần dần, gia đình nhà tôi không còn êm đềm như trước nữa. Tôi cũng “sợ” ngồi với mẹ sau mỗi ngày làm việc mệt mỏi và vất vả. Bố tôi chẳng mấy khi về nhà. Trong nhà thường xuyên có lời trách móc và mắng mỏ của mẹ tôi giành cho tất cả mọi người. Tại sao chỉ trong 02 tháng mà gia đình tôi lại vậy? Không phải vì tiền, không phải vì chuyện gia đình mà là vì Amway. Mọi chuyện bắt đầu từ khi mẹ tôi tham gia Amway.
Trong khi cả nhà tôi, ai cũng từng hiểu về Amway và hình thức bán hàng đa cấp và ít nhất là tôi từng tham gia bán hàng đa cấp 1 lần cũng như có nhiều người bạn tham gia kinh doanh Amway. Chỉ riêng mẹ tôi là chưa hề biết tới nó cũng như hình thức kinh doanh này. Mẹ tôi lại không thích ở nhà khi nghỉ hưu, mẹ tôi muốn đi chơi, đi nước ngoài, muốn nâng mũi, mua xe….Nói tóm lại, nếu như bố tôi muốn mẹ có nhiều thời gian nghỉ ngơi, đi lễ chùa cầu phúc cho con cháu, tham gia hoạt động cộng đồng, là chỗ dựa tinh thần cho chồng con thì mẹ tôi muốn bản thân mình hoàn toàn ngược lại. Mẹ tôi thích làm việc, thích ra ngoài vì nghĩ rằng, ở 1 chỗ là ì trệ và không còn quan trọng với gia đình nữa.
Tôi tôn trọng suy nghĩ này của mẹ dù tôi biết nhiều người phụ nữ nghỉ hưu, họ rất hạnh phúc khi dành thời gian chăm lo cho gia đình mình sau hàng chục năm trời phải đi làm kiếm tiền nuôi con.
Khi mẹ tôi được giới thiệu tham gia Amway, bố con tôi không ngăn cản mà chỉ muốn mẹ biết những thông tin về nó. Chúng tôi lên mạng tìm các bài viết cả tích cực cả tiêu cực về Amway mang về cho mẹ đọc. Tôi gặp bạn bè tôi nghe họ nói về Amway và những vấn đề nguy hiểm khi tham gia Amway để về tôi kể cho mẹ tôi nghe. Bố tôi nói chuyện với mẹ tôi về nó…Tất cả chỉ để mẹ hiểu rõ những mặt được và chưa được của nó. Thế nhưng, sau hàng loạt các buổi đi nghe giới thiệu sản phẩm, các buổi gặp gỡ khách hàng, các buổi thuyết giáo của các bậc đã thành công rực rỡ với công việc kinh doanh này, các buổi giải thích vì sao nên tham gia Amway…vào các tối và ngày nghỉ trong tuần, thậm chí mẹ tôi xin nghỉ công tác để đi nghe giảng về Amway, mẹ tôi không hề tin những gì chúng tôi nói. Mẹ một mực cho rằng nó vô cùng tuyệt vời. Và với vài chục năm cũng tham gia kinh doanh của mẹ, mẹ biết nó là hình thức kinh doanh tuyệt nhất từ trước tới nay.
Mặc dù không hề muốn mẹ tham gia nhưng chúng tôi không phản đối và tỏ ra tôn trọng mẹ. Mọi thứ sẽ chẳng có gì nếu mẹ tôi không quay ra thuyết phục bố và chúng tôi mua hàng.
Ngay từ đầu, chúng tôi đã nói là sẽ không tham gia. Mà sẽ ủng hộ mẹ tôi bằng cách mua vài sản phẩm dùng, mặc dù hàng của Amway rất đắt!.
Hàng chất lượng – Ảnh minh họa
Tuy nhiên, mẹ tôi lại ngược lại, muốn cả nhà phải tham gia. Mẹ tôi nghĩ mọi cách để lôi kéo cả gia đình tham gia. Cứ gặp nhau, là mẹ tôi lại nói về Amway thao thao bất tuyệt dù chúng tôi đã thể hiện rõ quan điểm. Thay vì những câu chuyện tham hỏi nhau, tâm sự với nhau trước kia thì chỉ có mẹ tôi nói về Amway. Chúng tôi vô cùng mệt mỏi và thấy thất vọng.
Em gái tôi đang có người yêu. Mẹ tôi bảo rằng, nếu người yêu nó mà không tham gia Amway thì đừng hòng yêu con gái mẹ. Sinh nhật mẹ, 8/3, mẹ bảo là mẹ chẳng cần ai tặng quà; nếu không tham gia Amway ủng hộ mẹ. Ngày sinh nhật em trai tôi, mẹ không tham dự cùng gia đình vì nó trùng vào đúng dịp có hội thảo Amway. Ngày cuối tuần mẹ cũng đi Amway. Các buổi tối mẹ nghỉ dạy khiêu vũ để đi Amway. Có ngày thường, mẹ cũng xin nghỉ công tác để đi dự hội thảo Amway…cộng với việc chúng tôi sợ phải nghe mẹ nói về Amway; thậm chí vài ngày liền chúng tôi còn chả thấy mặt nhau.
Chúng tôi nghĩ có lẽ là mẹ thôi rồi, không còn thuyết phục chúng tôi tham gia nữa. Thì ngược lại, mẹ tôi quay ra trách móc và coi thường cả mấy bố con tôi. Mẹ tôi nói trước mặt con cái là để có ngày hôm nay, tất cả là công sức của mẹ. Mẹ tôi phủ nhận mọi công lao của bố tôi. Rồi mẹ tôi nói vợ chồng chúng tôi ăn bám, chỉ biết dựa dẫm vào bố mẹ, chỉ biết ở nhà cao cửa rộng, đi ô tô mà không biết làm ăn. Mẹ tôi bảo các em tôi lười biếng, chậm chạp và không biết cách chớp cơ hội. Mẹ bảo là bố con tôi quá chán, không nhạy bén và thông minh.
Mẹ tự động mua hàng chục triệu hàng mang về nhà vì bảo rằng hàng Amway sắp tăng giá, tăng vài chục phần trăm. Rồi số hàng đó, mẹ tôi phân cho bố con tôi dùng 1 phần. Bố tôi không dùng trả lại thì mẹ lại bắt đầu nói trách móc, giận dỗi và kêu ca bố tôi. Nếu ngày xưa mẹ dạy tôi tiết kiệm dùng nước rửa bát Mỹ hảo chỉ mười mấy nghìn thì nay mẹ bắt tôi ngày nào cũng phải xịt nước cọ nhà bếp Amway hơn trăm nghìn. Tất cả mọi sản phẩm của Amway đều đắt, theo như tôi biết, sản phẩm thấp nhất là kem đánh răng mà đã chín mấy nghìn rồi.
Mẹ biết dù nói nữa thì bố con tôi không tham gia, nên lại quay ra nhiếc móc tiếp và luôn khó tính. Hầu như lúc nào tôi cũng thấy khuôn mặt của mẹ như suy tính điều gì đó. Riêng tôi là con dâu, mẹ tôi càng thể hiện sự khó tính của mình. Tôi làm gì mẹ cũng không thích. Mua gì mẹ cũng chê. Nói gì mẹ cũng vặn vẹo. Trong khi tôi luôn được mọi người yêu quý và đánh giá là dâu hiền và thảo. Thâm tâm tôi luôn yêu quý và mong mẹ cũng yêu quý tôi vậy.
Chồng tôi luôn trăn trở để kinh doanh. Công việc căng thẳng vậy mà mẹ tôi toàn nói thẳng là chồng tôi chỉ biết ăn bám và dựa dẫm vào bố mẹ. Lương của tôi cũng không phải thấp, ngoài ra tôi cũng có vài dự án kinh doanh nên chẳng có lúc nào gọi là rảnh rỗi. Vậy mà mẹ toàn xen kẽ việc giáo huấn người vợ phải lao động kinh doanh ra sao với việc bảo tôi nên tham gia Amway.
Từ người trong gia đình, mẹ thuyết phục họ hàng tham gia Amway. Mẹ tận dụng các buổi giỗ chạp, cưới xin, đám hỏi, lên nhà mới…để mang hàng tới giới thiệu cho mọi người. Mẹ còn mang hàng đống hàng mang về quê để giới thiệu. Người ở quê toàn làm ruộng, theo như bố tôi nói là họ cần mẫn nắng mưa vài tháng mới bán được vài trăm nghìn một sào lúa. Ấy vậy mà mẹ tôi cũng không tha. Họ cũng không hiểu biết về Amway, về cái gọi là tuyệt vời mà mẹ tôi nói với họ. Họ hỏi mẹ tôi là, muốn da bớt nhăn và đen sạm đi thì nên uống gì. Mẹ tôi bảo rằng, cứ tin chị, uống vitaminC kết hợp với vitamin Daily (2 sản phẩm của Amway) là da hết luôn. Thế là họ đều tin và họ hứa về bàn với chồng để lấy tiền bán thóc mua hàng cho mẹ.
Rồi tới sinh viên. Mẹ bảo là sinh viên mà mẹ đã giới thiệu tham gia Amway thì chơi suốt mà 1 tháng cũng bán được 1 triệu tiền lãi. Trong khi thực sự là tôi chưa thấy sinh viên nào tham gia Amway và đã bán hàng. Mẹ khiến cho sinh viên, những đứa còn nghèo, muốn nhiều tiền để trang trải việc học, muốn đổi đời tin vào cô giáo của mình. Có những sinh viên tới nộp ảnh và 200.000 đồng làm thẻ cho mẹ tôi mà nó vẫn không biết làm thế để làm gì. Tôi hỏi biết để làm gì không, nó bảo là em không biết, cô bảo cứ mang sang, cô dậy làm giàu!. Mẹ tôi còn hứa, em nào tham gia Amway, mẹ tôi sẽ ưu tiên điểm học tập hơn.
Bố con tôi thấy vậy thì buồn lắm, nói thì mẹ tôi không nghe. Bố mẹ tôi suốt ngày cãi nhau vì bố tôi không đồng ý mẹ đối xử với người nông dân như vậy. Thậm chí mẹ còn tìm cách có số điện thoại của những người công tác tại cơ quan bố tôi để gọi điện mời họ tham gia Amway. Bố mẹ tôi càng căng thẳng hơn. Mẹ tôi bảo là, cả nhà tôi chả ai quan tâm mẹ. Ai cũng lười biếng và dựa dẫm. Mẹ tôi chả cần. Mẹ tôi bảo là quá buồn vì gia đình tôi đối xử với mẹ như vậy.
Giờ, gia đình chúng tôi chẳng còn như xưa nữa, có 2 tháng, từ khi mẹ tôi tham gia Amway mà đã trở thành vậy. Bố tôi ở luôn trên vườn và không về nhà. Chúng tôi thì không thích ngồi nói chuyện với mẹ. Tôi phải làm nhiều việc nhà hơn vì mẹ tôi không có thời gian cho gia đình nữa. Mẹ nói mẹ phải kinh doanh vì ước mơ của mình.
Mẹ nói chúng tôi rằng, tham gia Amway thì sau này chỉ chơi thôi mà vẫn có tiền. có thể vì thế, mà mẹ chấp nhận đêm ngày bỏ bê công việc giảng dậy, khiêu vũ và nghỉ ngơi cho Amway. Suốt ngày mẹ tìm cách làm sao để lôi kéo người tham gia Amway. Nhà tôi giờ chất đống hàng, tôi chưa thấy ai tới mua hàng cho mẹ. Cứ tháng nào Amway thông báo tăng giá là mẹ lại mua chục triệu tiền hàng thủ sẵn.
Bố tôi dạo này buồn lắm. Chúng tôi rất thương bố tôi mà chả biết phải làm sao. Bố tôi bảo là có cách nào để mẹ tỉnh ra không, không còn mê muội nữa không? Thì bạn tôi từng tham gia Amway và đã bỏ nói rằng, chỉ có cách là cứ để bác ấy làm, đến khi thất bại mới thôi mê muội. Vì bạn tôi trước đây cũng như vậy.
Chúng tôi đều làm kinh doanh, nên hiểu mô hình kinh doanh đa cấp. Chúng tôi đều biết bản chất của nó là hay nhưng tại VN, tôi thấy nó bị biến chất. Nó xâm nhập và thúc đấy người tham gia ngày đêm nghĩ cách bán hàng, tìm mọi cách để lôi kéo người tham gia kể cả hình thức khóc, trách móc và giận dữ người thân. Thậm chí, là lừa dối để lôi kéo người tham gia. Khi không tham gia thì ghét bỏ, coi thường người bị mời đó. Nó biến từng người tham gia trở thành 1 con thiêu thân tiêu hàng và là khách hàng trung thành của nó…
Ôi, tôi thấy thật là nguy hiểm. Giờ mấy bố con tôi thay vì bình thường đã quay sang ghét Amway. Chúng tôi đều cho rằng nó quá nguy hiểm. Nhà tôi giờ đã trở thành địa điểm tổ chức hội họp và giới thiệu sản phẩm.
Tôi buồn và ước một ngày mẹ tôi trở về ngày xưa, ngày gia đình tôi êm đềm, thật hạnh phúc và vui vẻ. Mẹ tôi lúc đó đáng yêu làm sao. Mẹ tôi cũng sắp 60 tuổi rồi. Rồi mẹ lại về với đất. Không biết lúc đó, mẹ có nghĩ gì về quãng thời gian này hay không? Lúc đó, biết trân trọng những thời gian bên gia đình thì có lẽ là đã quá muộn.’
Nguồn: ((( Đăng lại từ facebook … – các bạn tự điền tên vô, vì đây là chuyện không của riêng ai )))
Anh đến và đi như một cơn gió thoáng qua…nó vô tình hay vô hình như chính anh…
Cơn gió thoảng – Ảnh minh họa
Một ngày tình cờ 10 năm trước anh đã bước vào cuộc đời tôi lặng lẽ và nhẹ nhàng nhưng lại khiến trái tim tôi rung động…nhưng rồi một ngày anh bước đi mà không ngoảnh đầu quay lại không nhìn…rớt từng giọt nước mắt vì tình yêu hy vọng đã tan…cơn gió ấy đã đi, và tôi tưỡng nó sẻ ra đi mãi mãi…
Bốn tháng trong buồn nhớ tôi gặp lại anh trong lớp Orientation vào Trường Đại Học CSU Hayward, Tim tôi như muốn vở tung ra vì vui mừng hồi hộp. Tâm trí tôi đã không còn tỉnh táo, lòng ngực bỗng thoát ra một hơi nống làm tay chân run rẩy lên và toàn thân nống bỗng. Tôi vội vàng chạy trốn vào gốc tường cạnh đó vì không muốn gặp ánh mắt anh. Một cảm giác khó diễn tả và như mình đang mơ. Giật mình tỉnh giấc khi anh cất tiếng “Hi N., how are you?” anh đã nhìn thấy tôi, tôi lúng túng, ngượng ngùng tôi chỉ biết mĩm cười và nói “Hello T.”.
Sau lần đó tôi thật không thể không nghỉ về anh và luôn luôn tìm kiếm hình bống anh tuy đã biết ra rằng anh đã có tình duyên mới nên đã rời xa tôi từ lúc ban đầu kia. Tôi vẩn không hiểu lý do và cho rằng mình không phải là người mà anh tìm kiếm nên đành ngậm ngùi chấp nhận buồn đau.
Hơn hai năm chôn vùi mình vào sách vở tôi cũng đã bắt đầu quen dần và như lãng quên đi anh, tôi củng đã có người mà tôi yêu mến. Và tôi cũng rất vui vì tôi và anh giờ là đôi bạn và mình có thể chia sẽ một cách tự nhiên hơn tuy nhiên cái cảm giác đặc biệt kia dành riêng cho anh trong thâm tâm tôi luôn phải đè nén mổi khi tôi đối diện anh. Thế là tôi cũng đã đến lúc kết thúc cuộc đời Sinh Viên, lễ ra trường của tôi anh đã đến tham dự và rất vui vẻ cùng các bạn bè của tôi. Ai củng tham dự chỉ có anh ta người tôi đang yếu mến là vắng mặt, tôi thật thất vọng…nhưng ngược lại nhìn thấy anh những nổi buồn đã vơi đi. Tôi biết được anh vẫn còn rất quan ở trong trái tim tôi. Cám ơn anh đã mang niềm vui khi tôi rất cần đến, và cứ thế anh bắt đầu thay thế anh ấy xuất hiện trong tâm trí cũng như bên cạnh tôi.
Anh đã dẫn tôi cùng bạn bè chung nhà trọ đi ăn tối gọi là Graduation Dinner anh bao, và số rượu bia còn lại của buổi tiệc ra trường tất cả bọn mình đã uống và xĩn hết. Thế là tôi và nhóm ban không cho anh lái xe về khi tâm trí không tĩnh và cả nhóm đã nằm ở phòng khách nhà trọ anh còn nhớ không? Tuy tất cả nằm chung và đã ngủ say hết chỉ còn anh và tôi mình không chợp mắt được vì ngại ngùng và trong lòng còn nhiều thắc mắc muốn được hỏi rỏ. Vì tất cả đang ngu say mình không thể nói chuyện thành tiếng nên anh và tôi đã viết lên lòng bàn tay của nhau những câu hỏi và câu trã lời. Anh ơi, kỷ niệm đó tôi không thể nào quên được cho đến giờ và mai sau, anh đã hôn lén lên má tôi trong đêm và tôi làm như mình không biết đến và anh đã lặng lẽ ra về. Nghỉ đến là lệ rơi vì cả hai đang rơi vào con đường hầu như là không lối thoát. Yêu một người và không ở cạnh được người ấy, mãnh lực tình yêu đó rất mạnh và có thể thiêu đốt được mọi vật.
Sau khi anh ấy chơi trò chơi cút bắt tôi đã cho đó là một cuộc chia tay không lời. Và mùa Hè năm đó, anh đã làm người bạn thân và mình đã cùng trãi qua những buổi họp mặt bạn bè và những đêm vui nhảy ở vủ trường. Một đêm mình đã uống quá chén và anh đã hôn tôi, một nụ hôn nồng nàn lần đầu tiên. Tôi như đang trong m ơ, không tỉnh táo vì đã quá chén. Cho dù vậy tôi vẩn cảm giác được mình không thể làm điều này và tôi đã đẩy anh ra và chạy vào nhà. Tôi thật khó xử vì tuy anh ấy không bên cạnh tôi nhưng vì tui tôi vẩn chưa hề nói lời chia tay và anh, anh và cô ấy cũng không khá gì tôi và anh ấỵ Cả hai đều không rỏ ràng…
Tôi không biết cảm giác anh thế nào sau khi tôi bỏ đi, trong lòng cảm thấy khó chịu và lòng không ổn tôi đã gọi điện cho anh. Anh nhấc máy nhưng không nói một lời, làm tôi càng khó chịu hơn và tôi đã hỏi anh: “What just happened between us?” anh cười ngượng rồi hỏi: “Do you know I like you?” một câu hỏi rất quá đơn giãn nhưng trong tâm trí tôi nó thật phức tạp nó chứa rất nhiều sự thắc mắc, hờn dổi và oán tránh. Tôi đã lặng im một lúc và suy nghỉ…
Bao nhiêu năm quen biết anh, chưa một lần anh nói anh thích tôi và anh luôn dấu kính cảm giác của mình, tôi thật không hiểu được anh. Sự im lặng đến khó hiểu và anh đã làm cho tôi điên đảo mỗi khi nghỉ đến. Giờ này ở đây tôi đang có thể cho anh biết tôi thích anh biết nhường nào, tôi đã muốn nói điều nay bấy lâu nay để anh biết lòng tôi…nhưng tôi không nói nên lời…
Sao tôi phải giận hờn anh? Tôi không có tư cách đó, tự ái quá độ tôi bỗng cất lên: “Why now…?” Tôi chỉ nói được bấy nhiêu thôi, anh ơi lòng tôi đau nhói vì lời tôi muốn nói là tôi còn rất nhiều và rất nhiều điêu ngọt ngào để tỏ bày với anh nhưng tôi không thể nói được tôi quá yếu đuối…
Thôi thế đã hết rồi, tất cả những yêu dấu giờ đã tan thành mây khói, tôi đã đánh mất anh mất cái cơ hội được có anh bên mình. Anh đã ra đi sau cái đêm thơ mộng đến bão bùng đó. Hết thật rồi, anh đã không muốn gặp tôi nữa tôi đã làm anh đau và tổn thương đến tận đáy con tim và tôi lại chỉ biết khóc …
Đã hơn ba năm trôi qua, dòng đời vẫn êm trôi và hình bóng anh đã dần phai mờ theo thời gian. Vào một ngày kia tôi chợt nhận được một tin nhắn với số máy rất lạ, tin nhắn gọn ghẽ chỉ có mấy chử: “Do you want to go lunch sometime?” Tôi rất ngạc nhiên không biết có ai nhắn nhầm không? Thắc mắc đắn đo và tôi đã tìm hỏi mới giám gọi phone để tìm hiểu, tôi đoán biết sẽ không ai nhấc máy nếu tôi dấu đi số điện thoại của mình, đúng như sự suy đoán của tôi không ai trả lời chỉ nghe được giọng nói quen thuộc “please leave a message!”…
Thế là anh lại về bên tôi thêm một lần nửa, tôi đã gặp lại anh, anh gầy hơn xưa rất nhiều. Chuyện xưa kia như không còn là ngại vật giửa chúng tôi nửa. Đôi bạn lâu năm gặp lại rất quá nhiều điểu để chia sẽ. Thế là chúng tôi lại bắt đầu làm lại tình bạn từ đầu. Chúng tôi không hề mệt mỏi phải làm lại tình bạn từ đầu sau bao nhiêu năm, thay vào đó chúng tôi rất trân quý những cuộc bạn bè hò hẹn.
…Mang theo nhiều hy vọng khát khao và một tình yêu mãnh liệt. Dù bao năm cách trở nhưng ở một gốc nào đó ở trong tim, anh và tôi vẩn một lòng hướng về nhau. Nhưng vì nghiệt ngã của cuộc đời, tình ta không thể trọn vẹn trao nhau như mình mơ ước. Yêu anh từ ngày đầu mình quen biết, nếu anh không lặng lẻ ra đi thì tình ta không trái ngang như giờ đây…
Bao năm lòng an lặng, nay anh trở về lại sống gió lòng tôi. Ngã ba tình nghiệt ngã tôi biết đi về đâu? Tôi lại một lần nửa yêu anh và hơn lúc ban đầu tuy rằng tôi giờ đây đã có vị Hôn Phu và ngày lên xe hoa củng đã định sẳn. Tôi yêu cả hai người đàn ông, tôi thật tham lam và xấu xa. Trong suốt thời gian anh trở về, tôi sống trong hồi hộp và lo âu khó xử. Chọn lựa anh ấy là đúng nghỉa đúng tình, còn chọn anh thì cuộc đời tôi sẻ ra sao? Vì anh chưa hề cho tôi niềm tinh, và nếu chọn anh tôi sẻ là kẻ phụ tình…
Thế là anh lại đã không còn bên tôi, anh ra đi thêm một lần nửa và là mãi vỉnh viển. Tôi chỉ còn biết câm nín…. tôi đã khóc rất nhiều. Nổi đau ấy không có gì so sánh được vì tôi đã phụ anh, phụ tình yêu của anh. Tôi xin lổi, tôi phải một lần nửa mất anh.
Hôm trước gặp lại anh, anh đã có tình duyên mới, cô ấy rất dịu dàng đáng yêu. Tôi mừng hạnh phúc cho anh. Tôi giờ mới hiểu được lòng anh đau như thế nào khi tôi lên xe hoa trong khi anh đang rất muốn dử được lấy tôi trong vòng tay. Xin lổi nhé, vì giờ đây lòng tôi đang quoặn đau…
Như cơn gió kia, anh đến rồi đi để lại tôi chỉ còn mùi hương của gió. Chiều nay trên đỉnh núi kia cơn gió thoãng qua và mang anh về trong tâm trí tôi. Thổn thức của kí ức nồng nàn làm mắt tôi đẫm lệ, có yêu mới nhớ và nổi nhớ chỉ là niềm đau…Tôi nhắm mắt lại để nhìn thấy gương mặt và hình giáng thân quen, mỉm cười nhìn rồi chợt bay theo gió…
Em đang quen một người có gia đình nhưng anh ấy đã li dị vợ. Tụi em quen nhau gần 5 năm rồi chị ạ.
5 năm-đủ để tụi em nghi đến một mái ấm hạnh phúc. Nhưng điều đó quá xa xỉ đối với em vì nghèo là 1 cái tội chị ạ.
Trước đây thì không, nhưng giờ đây-trong hoàn cảnh của em thì em tin nó đúng là vậy.
Em quen anh ấy trong sự không hài lòng từ phía Nội và ba em. Chỉ có mẹ là người hiểu nhưng đôi khi trong lời nói mẹ cũng làm em rất buồn. Vì gia đình em không được khá giả như người ta nên ba mẹ em luôn mong em tốt.
Bỏ tình yêu để đi nước ngoài kiếm tiền lo cho gia đình
Và cơ hội đó càng nhen nhóm lên khi 1 lần cô em về nước nói sẽ lo cho em qua Mỹ để làm nuôi giúp gia đình. Ba me em mừng lắm, ba luôn khuyên bảo em nhưng em biết trong lời khuyên đó như khẳng định em phải đi, lòng em như rối bời.
Em đã nói chuyện với anh ấy và anh ấy nói bao lâu cũng sẽ chờ em về.
Nếu em đi thì có thực sự anh ấy sẽ chờ em không? Mà chờ sao được chị ơi! Khi bây giờ anh ấy đã 36 t rồi.
Còn nếu không đi thì gia đình em sau này sẽ ra sao khi mẹ em bị bệnh phải chắc chiêu mới có tiền mua thuốc, ba em tối nào cũng mất ngủ vì chuyện tiền nong?Rồi những người không ủng hộ tình cảm của em và anh ấy sẽ nói em ra sao?
Thật sự trong lòng em không muốn đi chút nào .Em không nghĩ có một ngày em phải bắt đầu lại từ đầu nơi đất khách.
Còn về phần cô em, kể từ khi cô đề cập chuyện đó tới nay cũng gần 2 năm rồi nhưng cô luôn nói em chờ! Em cũng đã 28 tuổi rồi còn gì, Chờ đến khi nào nữa đây. Mà mỗi lần chờ thì em chi muốn ở lại với anh ấy, sống một cuộc sống thật hạnh phúc cho dù là về tinh thần.
Như vậy không tốt sao chị? Cuộc sống bây giờ cua em thật vô vị. Sống không có định hướng, không có mục đích, sống như để tồn tai.
Chán lắm chị ơi!
Thời gian gần đây,sáng nào ngủ dậy mở mắt ra thì điều đầu tiên em nghĩ là em sống để lam gì??? Ba em lâu lâu cứ vì chuyện đó mà tạo áp lực cho em.
Không ai hiểu em và không ai biết nghĩ cho cảm giác của em chị ơi!em chỉ cần 1 cuộc sống đơn giản thôi!
Nhièu lúc e muốn cùng anh ấy bỏ đi thật xa nhưng anh ấy lại khuyên bảo em: đi như vậy rồi em có sống được thanh thản, bình yên không?
Em đau lòng lắm chị ơi! Mỗi lần nghĩ tới 1 trong 2 điều em phải lựa chọn là nước mắt cứ chảy không ngừng.
Xin chị giúp em, cho em một loi khuyen để em nhẹ lòng nha chị.
Đã không còn như trước nữa rồi, mình đã không còn như trước nữa, mình đã có thể định nghĩa về nó, điều tuyệt diệu nhất con người đã tạo ra trong cái thế giới này. Thứ làm thế giới này tuyệt diệu đúng vậy là tình yêu…
Tình yêu vĩnh cửu – Ảnh minh họa
Tôi yêu, yêu một cô gái, người con gái tôi cho rằng đẹp nhất trong mắt tôi hiện giờ, tôi sẽ làm mọi điều chỉ để được ở bên cô ấy, ngay lần dầu nói chuyện cùng cô ấy tôi đã bị cuốn hút ngay, giọng nói ấy, đôi mắt ấy, tiếng cười ấy.
Thế chuyện quái gì khiến tôi phải viết ra những cảm xúc của mình, nếu tôi đang có một cô gái và yêu cô ấy, hạnh phúc và vui sướng, tại sao tôi lại lập blog nói về những cảm xúc đau đớn của mình, chuyện gì đang xảy ra vậy chứ.
Có một điều duy, chỉ duy nhất có một điều tôi ghét về cô ấy đó là gã bạn trai cô ấy. Đấy mới là vấn đề, đó chính là mọi nguồn rắc rối, đó chính là lúc tôi bế tắc, đó là lúc tôi hờn tồi ghen, tôi giận dữ…
Vâng tôi là người đến sau, một điều chắc chắn kẻ đến sau sẽ gánh phần đau khổ, dễ dàng từ bỏ bị loại khỏi cuộc chơi. Không phải tôi không nhìn thấy điều đó ngay từ đầu, không phải tôi không biết cô ấy có bạn trai. Đây hoàn toàn là câu chuyện của những cảm xúc trào dâng của cả hai người, là tôi và cô ấy. Dĩ nhiên không phải tình đơn phương, không đời nào tôi lại lao vào một cuộc tình đơn phương như vậy, cô ấy và tôi yêu nhau. Và dĩ nhiên điều ngăn cách tôi lúc này là gã trai kia.
Nếu tôi là con người của trước kia, tôi sẽ bỏ cuộc ngay từ đầu, tôi sẽ không đấu tranh cho tình yêu của mình, tôi sẽ chạy thật xa, và nhanh quên đi. Nhưng tôi đã qua cái thời chấp nhận mọi chuyện rồi. Không tôi muốn có cuộc đời mà mình định đoạt, tôi muốn sống vì những thứ mình yêu qúy, và em là người tôi sẵn sàng dùng cuộc sống của mình để đổi lấy… lúc này xét về mọi mặt, tôi không có gì ngoài con tim rực cháy của mình, mọi người trong cái cộng đồng tôi đang sống sẽ quay mặt hoặc phản đối tôi, mọi thứ dường như đều đẩy tôi ra xa khỏi cô ấy. Từ bỏ ư, em kêu anh từ bỏ ư ? Quá dễ dàng, không gì khác dễ dàng hơn với người khác, không phải anh, anh sẽ không từ bỏ vì anh yêu em thật sự.
Ai cũng sẽ bảo anh đang phí thời gian của mình cho một cuộc tình không có kết quả, nhưng có phải con người ta đã trở nên quá thực dụng trong cái thời buổi hiện tại, và không còn quan tâm đến những điều lãng mạn, và vĩ đại nhất của chữ tình không ?
Có gì sai chứ khi ta bỏ ra thời gian dành cho tình yêu của mình, đấu tranh vì nó, sống vì nó.
Lý do ư ? Yêu mà
Tại sao ư? Yêu mà
Cái gì chứ ? Yêu mà
Em nói đúng, anh sẽ đau, rất đau, rất mệt mỏi, anh đã trải qua rồi, và đã tưởng như không thể chịu đựng thêm được. Anh muốn chấm dứt tất cả bằng mạng sống này cơ ( anh đã nghĩ như vậy, khi gặp một nỗi đau quá lớn mình sẽ có ý nghĩ muốn chấm dứt nó …. )
Nhưng không anh đã khác trước rồi, dĩ nhiên anh ghen, và anh rất muốn làm điều gì đó thật tồi tệ kìa… nhưng không ! Anh đã thấy con tim mình đã đổi khác rồi. Anh sẽ cho em thấy, tình yêu trong mình vĩ đại như thế nào, nó đã trở thành một biểu tượng rồi.
Anh ngưỡng mộ nó, một cách chân thành, vì tình yêu đó anh sẵn sàng châp nhận vượt qua tất cả mọi hờn dỗi ghen tuôn kia, vì anh đã quá yêu em rồi…
Bất chấp mọi con mắt nhìn của người đời, bất chấp tất cả mọi điều đang đẩy anh ra xa, anh vẫn sẽ yêu em. Trong ba năm, trong ba năm này hãy cũng xem mọi chuyện sẽ kết thúc như thế nào. Lời hứa anh giành cho em sẽ vẫn có giá trị trong ba năm này.
Sau ba năm, dù thế nào đi nữa vẫn sẽ có một kết cục, và anh hay em sẽ là người đặt kết cục cho nó ?
Anh vẫn yêu em dù thế nào đi nữa…
Tôi 1 phụ nữ đã ly hôn khá lâu, công viêc làm ăn khá tốt, một hôm rảnh rổi vui vẻ vào mạng tôi găp anh, môt doanh nhân thành đạt, lúc đầu chúng tôi chỉ vui vẻ trao đổi thông tin với nhau qua messege, những công việc làm ăn, chuyện tình cảm cá nhân riêng tư v.vvv. riết rồi tình cảm đến với nhau lúc nào không rõ, anh ấy nói thấy nhớ tôi mỗi khi lên mạng mà không thấy tôi và tôi cũng thấy mến anh đôi chút.
Tâm sự người tình tri kỷ – Ảnh minh họa
Nhưng tôi là 1 phụ nữ đã thất bại trong hôn nhân, nên rất cẩn trọng trong tình cảm, tôi lúc nào cũng giữ khỏang cách với anh, mặc dù trong thâm tâm tôi cũng mến anh, nhưng thực tế không cho phép chúng tôi được tọai nguyện. Vì anh đã có gia đình và có 1 đứa con. Qua trao đổi tôi biết anh rất quý gia đình của mình, còn tình cảm đối với tôi thì a không lý giải được.
Tôi quý anh, và cũng rất tôn trọng gia đình của anh, tôi không muốn phá vỡ nó, vì tôi không muốn gia đình anh tan vỡ giống như vết xe đổ của tôi ngày trước. Tôi chỉ muốn làm bạn với anh, và cùng chia sẻ vui buồn với anh qua tin nhắn messege. Thời gian qua đi anh nói anh càng mến tôi nhiều hơn, anh quý tôi vì tôi là 1 phụ nữ kiên cường, vượt qua nỗi đau của chuyện gia đình, mạnh mẽ thành đạt trong cuốc sống và nuôi dạy các con nên người. Mặc dù chúng tôi chỉ biết mặt nhau qua WC trên internet, chưa từng gặp nhau ngòai đời. Tôi đã từ chối gặp mặt anh, vì nhiều lý do… tôi sợ tôi không làm chủ được tình cảm của mình… tôi không tự tin vì tôi chỉ kém anh 1 tuổi ( riêng vợ của anh còn khá trẻ, nhỏ tuổi hơn anh nhiều)…và tôi sợ sự thật khi gặp nhau rồi, có thể làm thất vọng hình tượng của nhau và rồi tình cảm dành cho nhau trước đây sẽ không còn nữa….tôi không tự tin.
Tôi viện đủ lý do để từ chối gặp anh. Cho đến 1 ngày tôi không còn thấy anh lên mạng nữa, liên lạc với anh nhiều lần thì không được, tôi cứ tưởng anh cũng như bao người đàn ông khác, khi chinh phục phụ nữ không thành thì bỏ cuộc…nhưng sự thật không phải như vậy, thời gian qua lâu tôi có tìm hiểu, được biết rằng anh bị đột quỵ và tai biến nặng, không còn làm chủ bản thân mình được nữa.
Tôi hối hận vô cùng tôi trách móc mình đã nghĩ sai về anh và giờ đây tôi không biết phải giúp anh bằng cách nào để anh vượt qua khỏi cơn bạo bệnh. Tôi âm thầm lặng lẽ theo dõi anh từng ngày qua 1 người bạn, giúp anh điều trị châm cứu và chạy chữa nhiều nơi….. thời gian rồi cũng trôi qua trời thương cho sự vượt khó của anh và lòng kiên trì của tôi đã cho anh khỏi bệnh, a nói được nhiều hơn và tập đi lại dần dần… khi thật sự bình phục trở lại bình thường, a mới biết được sự thật, thời gian vừa qua tôi đã giúp anh tìm lại niềm vui sống.
Anh khát khao được gặp mặt tôi dù chỉ 1 lần, còn riêng tôi, tôi đã gặp mặt anh trong 1 lần đưa anh đi điều trị nhưng anh không hề hay biết. Đến lúc này đây tôi không thể từ chối anh được nữa, tôi cho anh cái hẹn. Chúng tôi gặp nhau, anh ôm chầm lấy tôi trong sự ngỡ ngàng của tôi và bao nhiêu người khác chung quanh, anh không hề mắc cở, còn riêng tôi cứ chết lặng trong vòng tay của anh….anh nói tôi ác với anh lắm đã 7 năm trôi qua rồi, sao bao nhiêu sóng gió xảy ra giờ tôi mới cho anh gặp mặt. Anh hiểu hết sự âm thầm lặng lẽ của tôi đã giúp anh 1 phần nào khỏi bệnh, anh quý và mến tôi nhiều hơn và nói không thể nào xa tôi. Còn riêng tôi, tôi đã buông xuôi tất cả, việc gì đến cứ đến tôi cũng không kiềm chế được tình cảm của mình.
Chúng tôi đến với nhau, thật sự tôi thấy rất hạnh phúc khi ở bên anh….chúng tôi chưa vượt qua giới hạn cho phép. Chỉ những cái ôm siết nhẹ và những nụ hôn cháy bỏng của anh khi chúng tôi gặp nhau thế là đủ.
Hai năm nữa trôi qua, tình cảm của anh và tôi không hề thay đổi và có chiều tiến triển hơn, tôi không biết phải làm sao để từ chối anh được nữa, trong tôi đang giằng xé rất nhiều nếu đến với anh tôi sẽ có tội rất lớn với gia đình anh, vợ anh, còn từ chối anh thì chắc chắn không thể.
Giờ tôi không biết phải làm sao? Riêng anh rất có trách nhiệm với gia đình của mình, với vợ của anh, anh rất tôn trọng. Chúng tôi không còn trẻ nữa (anh 45 còn tôi 44).
Hãy cho chúng tôi 1 lời khuyên chân thành nhất vì hiện giờ tôi đang từ chối anh. Anh thì không muốn mất tôi 1 lần nào nữa…..
Tôi hỏi: “Có phải vì em không còn? Em đừng lo, anh không để ý đâu”, thì em đã trả lời tôi như thế!. Có lẽ vì vậy, 4 năm yêu em, tôi thành hòa thượng đến giờ.
Tôi năm nay 28 tuổi và người yêu hiện tại kém tôi 3 tuổi. Chúng tôi yêu nhau được 4 năm và yêu trong sáng. Có thể nói tình yêu của 2 đứa chúng tôi hoàn toàn trong sáng (Ảnh minh họa)
Tôi năm nay 28 tuổi và người yêu hiện tại kém tôi 3 tuổi. Chúng tôi yêu nhau được 4 năm và yêu trong sáng. Có thể nói tình yêu của 2 đứa chúng tôi hoàn toàn trong sáng.
Có thể nhiều anh sẽ cười cho rằng tôi kém cỏi. Thời bây giờ có mấy ai yêu 4 năm mà chỉ yêu chay thế đâu. Ừ, đúng là buồn cười thật nhưng tôi lại vui (dù trước đây tôi cũng khá nổi tiếng đào hoa).
Người yêu hiện giờ của tôi thật sự rất đặc biệt. Cô ấy không xinh đẹp, không quá giỏi giang. Nếu đứng giữa 10 người thì chắc không ai ấn tượng với em. Nhưng nếu nói chuyện 1 lần thì có lẽ khó mà quên được.
Lần đầu tôi gặp em trong 1 lần sinh nhật bạn. Chúng tôi chơi trò “Ai nói thật”. Khi đến lượt em, có người đã hỏi :
– Em sẽ làm gì trước khi lấy chồng. Tại sao???
– Xây dựng sự nghiệp ạ. Để sau này ly hôn cho dễ, ít nhất sẽ không phải cắn răng chịu đựng vì phụ thuộc kinh tế.
Tôi đã ấn tượng mạnh và quyết tâm tán đổ. May mắn là tôi cũng đẹp trai, ăn nói có duyên và đặc biệt là kiên trì nên sau 1 năm tán tỉnh em đã thành người yêu tôi. Lúc ấy em còn là sinh viên.
Sau 1 thời gian yêu nhau, tôi đã từng ngỏ ý muốn vào khách sạn. Em đều thẳng thừng từ chối cho đến 1 lần em đến nhà tôi chơi đúng lúc bố mẹ tôi đi vắng.
Là thằng con trai bình thường, ai mà không muốn chứ. Vì thế sau khi hôn em, lại thêm thiên thời địa lợi nhân hòa nên tôi đã táy máy động tay. Thấy em không kháng cự nên tôi định đi tới bến luôn. Ai ngờ, em ôm tôi và nói nhỏ vào tai:
– Nếu anh không dừng lại thì hôm nay chúng ta vui vẻ song vài hôm nữa gặp nhau ở tòa.
– Ừ, nếu em nhẫn tâm.
Tôi cười vì nghĩ em đùa. Ai ngờ em buôn tôi ra và nằm xuống nhìn thằng vào tôi rồi nói.
– Anh thử thì biết.
Thật sự tôi tin em dám vì khi nhận lời yêu tôi, em đã nói trước mọi thứ để em tự nguyện. Nếu tôi dám, em sẽ cố gắng đầu tư lịch cho tôi bóc. Nhưng tôi vẫn cố gắng thuyết phục.
– Có phải vì em không còn? Em đừng lo, anh không để ý đâu.
– Được, nếu trong đêm tân hôn anh không thấy được cái thứ đỏ đỏ kia thì ngay hôm sau chúng ta sẽ ly hôn.
Tôi choáng, không ngờ em dám nói thẳng như thế. Nhưng cũng vì vậy mà tôi yêu em đến không thoát được. Và tôi thành hòa thượng đến giờ.
Có thể nhiều bạn nói người yêu tôi còn nên tôi nói gì chẳng được. Ừ, tôi thừa nhận. Thằng bạn tôi từng đùa: “Nhỡ em ấy vá thì sao, 5 triệu ném ra kia thành gái trinh luôn chứ gì”. Tôi cười, dù em có vá thật thì tôi vẫn yêu thôi.
Nên cánh mày râu đừng vội kết luận để rồi vác gạch về nhà. Cứ tìm kiểu gì chẳng có. Đừng vội kết luận mà không dám tìm hiểu vì ai cũng có 1 nửa của mình mà. Các anh mà ế kiểu gì cũng có đứa ế theo anh (đùa tý).
– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống