Muốn quan hệ vụng trộm với người yêu của cô bạn

Chúng tôi đi quá giới hạn, biết mình sai nhưng tôi vẫn lao vào cuộc tình không đi đến đâu với anh.

Tôi 25 tuổi, ở một vùng quê, cách đây 2 năm tôi ra trường, bắt đầu đi làm ở một thành phố lớn, vào đó tôi gặp được anh. Lúc mới vào làm tôi ít tiếp xúc, chỉ gặp và cười chào anh, cũng không nói chuyện. Được một thời gian công ty tổ chức đi chơi mới nói chuyện với nhau rất vui. Thời gian đó tôi chưa yêu anh nên khi nghe anh nói chưa có người yêu tôi mới giới thiệu người bạn thân cho anh, hiện tại hai người đó yêu nhau. Không biết có phải muốn lấy lòng tôi để có được cô bạn thân không mà anh luôn quan tâm tôi từ những điều nhỏ nhất.

Vụng trộm quan hệ với người yêu của bạn
Vụng trộm quan hệ với người yêu của bạn

Lúc đó bạn thân tôi có rất nhiều người theo đuổi nên chưa để ý đến anh. Những lúc anh qua phòng tôi chơi, cô bạn tỏ ra thờ ơ, lạnh lùng hoặc đi chơi với người khác, nhìn anh buồn tôi quan tâm hỏi han, nói chuyện cho anh vui. Những lúc như vậy anh hay rủ tôi đi dạo hoặc cà phê đâu đó để ngồi nói chuyện. Đi với anh như vậy rồi tôi không biết đã yêu anh từ khi nào nữa.

Tôi im lặng vì anh đang theo đuổi bạn thân mình. Được một thời gian, do hoàn cảnh hay gì đó mà cô bạn chấp nhận làm người yêu anh. Lúc nghe anh nói hai người yêu nhau tim tôi như thắt lại. Nhiều khi nhìn họ thể hiện tình cảm trước mặt mình, tôi chịu không được phải ra ngoài lang thang khóc một mình.

Một lần đi chơi với công ty, tôi uống ít rượu, lúc anh chở về tôi đã ôm và nói là yêu anh nhiều. Anh dừng xe lại, nói với tôi tại sao không nói trước khi anh quen cô bạn kia, anh nói cũng rất thương tôi. Kể từ đó những quan tâm của anh dành cho cả tôi nữa. Tôi tự thấy như vậy là tốt.

Rồi điều gì đến đã đến, chúng tôi đi quá giới hạn, biết mình sai nhưng tôi vẫn lao vào cuộc tình không đi đến đâu với anh. Cuộc tình vụng trộm đó kéo dài được thời gian khá lâu, đến lúc tôi nghĩ mình nên kết thúc để hai bên đều được thoải mái. Tôi rời xa anh, được thời gian người yêu anh cũng đi làm xa, có khi một tháng gặp một lần.

Chúng tôi cắt đứt liên lạc được một thời gian, anh gọi điện, nhắn tin hỏi thăm, những lúc như vậy tôi dặn lòng không được trả lời nhưng con tim không nghe theo, dù không gặp mà chỉ nhắn tin qua điện thoại. Thời gian đó chúng tôi xảy ra hiểu lầm, anh đã nói những lời khiến tôi căm ghét và không bao giờ tha thứ được.

Gần đây không biết vì lý do gì anh hay gọi điện nói chuyện với tôi dù chúng tôi chẳng có chuyện gì để nói, toàn nói chuyện không đâu vào đâu, mọi căm ghét đối với anh trong tôi hoàn toàn biến mất. Tôi lại thấy tình yêu dành cho anh rất sâu đậm.

Chúng tôi gặp nhau, nói chuyện rất vui. Nhiều lúc vô tình gặp bạn, anh tránh mặt và tỏ ra không quen biết tôi, để bạn anh khỏi hiểu lầm, để người yêu anh khỏi biết. Tôi vẫn không ghét anh, thấy yêu anh nhiều hơn. Giờ tôi lại muốn tiếp tục mối quan hệ vụng trộm này nhưng không biết làm vậy có làm anh với người yêu gặp rắc rối không, hiện tại anh với cô ấy rất hạnh phúc. Mong các bạn cho tôi lời khuyên hữu ích.

Khanh

Thư gửi cháu yêu!

Hôm nay nđã chuyển sang ngày thứ tám rồi, còn 22 ngày nữa là cô sẽ được gặp cháu không biết cháu có nôn hay không nhưng sao cô nôn gặp cháu quá, cô ước ao giờ này được ẵm cháu hôn cháu cho thỏa thích.

Cháu yêu à!

Hôm nay là ngày tuần đầu tiên đánh dấu cháu trai cưng của cô cùng cả nhà đón ánh nắng mặt trời, cô cùng ông bà nội thấy vui lắm vì cuối cùng cũng có cháu trai, cô tin chắc rằng ba mẹ cháu còn hồi hộp hơn cả cô nữa thì phải, cô đi học xa nhà không có thời gian về thăm lúc cháu trào đời, cô thấy tiếc nuối lắm.

Không biết hôm nay về tới nhà cháu có khóc vì lạ chỗ không ta? Không biết mặt mũi cháu thấy ghét như thế nào nhỉ? Có giống cô hay giống ba con không, cô thấy hồi hộp vì đứa cháu cả nhà mong đợi này quá. Ngồi trong phòng mà cô nôn nóng tới ngày đầy tháng cháu để cô về.

Không biết lúc đó cháu có nặng thêm chút nào không, hay cháu có cho cô ẵm không nhưng cô biết cháu sẽ nhìn cô mỉm cười phải không nè.

Gia đình mình có ngũ long công chúa rồi, cháu là hoàng tử duy nhất đó cho nên cháu sẽ là cục vàng không chỉ của cô mà còn cả nhà mình nữa, mọi người thường ghẹo nhà mình sẽ không có cháu trai giờ thì mọi người cũng nhìn rõ rồi phải không cháu yêu.

Cô đang đau đầu suy nghĩ không biết nên đặt tên cháu là gì nữa, Bảo Bảo hay Thiên Bảo, hai cái tên ấy cô đều thấy rất hay và dễ thương. Cô nghĩ đặt cái tên thật là tuyệt vời để sau này cháu của cô sẽ trở thành một nhân vật nổi tiếng.

Ba mẹ cháu chắc vui lắm, cô sẽ dành tiền mua cho cháu một món quà thật là hoành tráng, cô đã nhắm mấy bộ quần áo của cảnh sát giao thông nhí cho cháu rồi đó. Cô thích lắm khi nhìn bộ quần áo này là nghĩ tới cháu liền.

Hôm nay đã chuyển sang ngày thứ tám rồi, còn 22 ngày nữa là cô sẽ được gặp cháu không biết cháu có nôn nóng không nhưng sao cô nôn nao mong gặp cháu quá, cô ước ao giờ này được ẵm cháu hôn cháu cho thỏa thích.

Cô cảm ơn ba mẹ cháu đã sinh ra đứa cháu cưng cho cô đi khoe với bạn bè, cô thấy vui và hãnh diện vì sự xuất hiện của cháu.

Cô cầu mong mọi điều tốt đẹp nhất sẽ dành cho cháu của cô từ ngày trào đời cho tới mãi mãi và cả kiếp sau kiếp sau nữa, cô yêu cháu nhiều lắm.

 

Theo tâm sự của Hoàng Anh

Cần một ai đó hiểu em hơn…….

Anh thừa hiểu em gái anh biết cách nói chuyện mà cho nên em biết nhỏ sẽ biết cách gỡ tình hình còn em thì một người con gái ngốc nghếch chỉ biết tự ái, chỉ biết khóc mỗi khi ai đó hiểu sai về em. Em cần anh, cần bờ vai anh an ủi em lúc này nhưng sao khó quá. Em biết anh đã không vui khi anh phải đứng giữa em và em gái họ của anh.

 

Anh à, có lẽ anh và em đã đi nhầm con đường thì phải, em biết tình cảm trong em dành cho anh rất nhiều anh cũng thế nhưng thật sự trong lòng cả hai đều biết mình không hiểu nhau.

Em mới đi làm được hai ngày rồi xảy ra chuyện mâu thuẫn trong công ty, mâu thuẫn đó liên quan tới em và em gái họ của anh.

Em biết tính của em rất nông nổi và bồng bột nhưng anh ơi sao anh không hiểu em thật tình em không muốn thế anh à, trong lòng em đâu cố ý khiến cho mọi chuyện rắc rối phức tạp lên đâu và nhất là em không hề muốn em họ anh bị ảnh hưởng. Sau khi em xin nghỉ việc em cũng nói cho giám đốc biết em không muốn làm ảnh hưởng tới em gái anh nhưng ai biết mọi chuyện tới nông nỗi này. Em gái anh đang thực tập có thể tới hoặc thực tập chỗ khác, em gái họ của anh cũng đâu phải là người chung sống cùng anh suốt cuộc đời này, người ngày ngày chung vui buồn với anh là em mà phải không? nhưng anh ơi có lẽ sau chuyện này em hiểu ra mình không phải là của nhau anh à.

Lẽ ra anh phải động viên an ủi em nhiều hơn trong lúc này thay vì anh trách em làm em gái anh ảnh hưởng này nọ. Anh ơi anh có biết không trong công việc sự ghen ghét nhau xảy ra là chuyện bình thường, anh thừa hiểu em gái anh biết cách nói chuyện mà cho nên em biết nhỏ sẽ biết cách gỡ tình hình còn em thì một người con gái ngốc nghếch chỉ biết tự ái, chỉ biết khóc mỗi khi ai đó hiểu sai về em. Em cần anh, cần bờ vai anh an ủi em lúc này nhưng sao khó quá. Em biết anh đã không vui khi anh phải đứng giữa em và em gái họ của anh.

Thì thôi tùy vào số mệnh anh à, nếu anh không hài lòng thì mình chia tay anh nhé, em thấy nản lắm nản cho cuộc tình chơi vơi không xác định, nản cho một người chồng không bao giờ hiểu em, cái em cần là một người đàn ông luôn cho em một bờ vai để những lúc này đây em cần em tựa vào mà khóc. Em cần câu động viên từ anh rất nhiều nhưng anh đã làm mặt lạnh với em.

Em thèm có ai đó hiểu em hơn hiểu chính bản thân họ anh à, tại sao trong lúc này em lại tìm đến anh ấy, một người cũng bằng tuổi anh, cũng thương em âm thầm tuy ở xa ít nói chuyện nhưng anh ấy rất hiểu em. nhờ có anh ấy em đã vững tin và thấy thanh thản hơn anh à.

Em thất vọng cho chính mình không biết anh và em có nên tiếp tục không anh nhỉ, hay mình dừng lại anh nhé. Em đã rớt nước mắt nghẹn ngào vì anh không hiểu em.

 

Theo tâm sự của Hoàng Linh (Sài Gòn)

Nỗi buồn miền Trung!

Để rồi giờ đây nghĩ về miền trung thân thương mà lòng chúng tôi nghẹn ngào. Tôi, các bạn và tất cả con dân Việt đều chung dòng máu con rồng cháu tiên để rồi nhìn miền Trung đau thương những người còn lại đâu sung sướng gì phải không.

Trở về phòng trọ giật mình nhận ra phòng mình ướt như ngoài trời, chúng tôi nhìn nhau cằn nhằn khó chịu khi sống chung với nước. Chúng tôi cùng nhau dọn dẹp bãi chiến trường sau một ngày trời mưa to, cả ba đứa vừa làm vừa ghẹo nhau” như thế còn chịu không nổi cho tôi ở miền trung chắc chết”? Tụi nó cùng nhau thở dài tiếp tục dọn dẹp, tôi bàng hoàng nhìn lại phía sau lưng, đúng rồi mình mới bị chút nước mưa làm ướt phòng đã khó chịu như thế thử hỏi xem những cư dân miền Trung thì họ còn khó chịu tới dường nào.

Nói tới miền Trung là nói tới nỗi đau vô hình của mùa nước lũ. Cư dân luôn phải chống trọi với dòng nước mạnh, một mùa cật lực làm việc để cho một mùa mưa cuốn trôi đi tất cả chỉ vì sức nước.

Nước- nuôi sống con người nhưng cũng nhấn chìm con người vào bể đau thương cho cuộc chia ly đau đớn ngập tràn mưa nước mắt của những đứa con không cha, những ba mẹ không con vân vân và vân vân khi người thân cảu họ bị dòng nước cuốn trôi về đất mẹ.

Tôi chợt thấy xót xa cho những con người ngày ngày phải sống chung với lũ, lúc nào cũng hồi hộp nghe ngóng khi mùa mưa ập đến. Và rồi một câu hỏi được đặt ra  là tại sao họ không dọn đi nơi khác hẳn cho khỏe mà họ vẫn sống ở đó, khi nào nước rút họ lại quay về để tới mùa nước họ lại ra đi. Có người còn nói “ Tôi là Miền Nam thẳng tiến”. Nói đi thì phải nói lại nếu như ai cũng có suy nghĩ như bạn liệu trên bản đồ Việt Nam còn có hai từ “Miền Trung” hay không? Liệu Việt Nam còn có thể có những nhân tài được sinh ra từ nơi nước lũ hay không? Tôi thì có suy nghĩ khác, sở dĩ họ không đi có lẽ vì nơi đây là mảnh đất sinh ra con người họ, là mảnh đất cha ông tổ tiên ngày xưa anh dũng đấu tranh mà có được, là mảnh đất họ gắn bó với bao kỉ niệm, nói đi đâu dễ, đi thì được nhưng vườn cửa ruộng nhà họ để cho ai, rồi đi vào đây họ ở đâu, đi hết cả tỉnh miền Trung thì miền Nam sao có chỗ cho họ sinh sống phải không.

Từ bao đời nay mảnh đất miền trung đã sản sinh ra nhân tài cho đất nước dấu ấn miền trung trong trái tim mọi người luôn vào một khuôn phép: Gái đoan trang hiền dịu nết na, trai tài giỏi thông minh thật thà.

Để rồi giờ đây nghĩ về miền trung thân thương mà lòng chúng tôi nghẹn ngào. Tôi, các bạn và tất cả con dânViệt đều chung dòng máu con rồng cháu tiên để khi nhìn miền trung sống trong đau thương những người còn lại đâu sung sướng gì phải không, chúng ta cùng một giống nòi sinh ra dĩ nhiên trong lòng chúng ta luôn có một tình thương dành cho nhau, “con đứt tay mẹ thấy xót.”

Một vài lời nhắn gửi, vài món quà nhỏ nhoi nhưng nó lại chứa sức mạnh siêu hình giúp người dân miền lũ thêm nghị lực để vượt qua. Riêng tôi, tôi thầm nguyện cho những mảnh người đã ngã xuống vì miền Trung thân thương, những người dân vô tình bị dòng nước cuốn trôi khi ập tới bất ngờ sớm được siêu thoát, những người còn lại hãy cố gắng chống cự cho tới phút cuối cùng vì xung quanh các bạn luôn có chúng tôi- những con dân Việt Nam, luôn hòa quyện là một.

Hoa Vũ

Mừng sinh nhật Mẹ yêu!

Mùng bốn tháng mười cái ngày bình thường hằng có của từng năm, ắt hẳn không ai chú ý tới nó, con cũng giống như họ lãng quên đi ngày này, để rồi hôm nay nghe bài hát “ Con yêu mẹ” con thấy mình lãng phí quãng thời gian khi xưa quá, con ước chi thời gian có thể quay trở lại con sẽ mang nụ cười dành cho mẹ nhiều hơn.

Sinh nhật mẹ
Sinh nhật mẹ – Ảnh minh họa

Mẹ thân yêu!

Không biết trên nhà mình có mưa không nhỉ còn Sài Gòn thì mưa lớn lắm mẹ yêu à. Ngồi nhìn mưa con thấy nhớ nhà da diết và dĩ nhiên con nhớ tới mẹ và cả ba con nữa.

23 năm mẹ dành cho con hết tình thương ấy vậy mà 23 năm qua con hờ hững không quan tâm tới mẹ. Con chỉ biết nghẹn ngào không dám đối mặt với mẹ khi con cãi lời mẹ quen bạn mà mẹ không thích, khi con lấy trộm tiền của mẹ mua điện thoại, để giờ đây con nhận ra trong 23 năm qua con khiến lệ mẹ rơi nhiều hơn nụ cười.

Người ta thường nói con gái là hiểu mẹ nhất nhưng dường như câu nói đó hoàn toàn ngược lại với con thì phải, làm gì có đứa con gái nào hợp mẹ mà lại hay cãi lời mẹ, hay hờn trách mẹ tại sao sinh ra mình khi mỗi lần mình thấy thua thiệt bạn bè, làm gì có đứa con gái nào chỉ biết nói cho hả giận để rồi đâu đó trong góc tối khi ánh đèn chợt tắt nước mắt mẹ đang rơi.

Tại sao giọt nước mắt đó 23 năm nay giờ con mới nhận ra, không biết nó đã trễ hay chưa nhưng con cũng mong mẹ tha thứ bởi giờ đây con đã hiểu vì sao khi xưa mẹ dạy dỗ nghiêm khắc như thế, con biết con đã sai rất nhiều.

Mẹ ơi! Mẹ có biết chăng giờ đây khi đi học xa nhà một mình con ngồi gặm nhấm nỗi đau ân hận dày vò trái tim, con thấy mình thật tệ khi để nước mắt mẹ rơi.

Chín tháng mười ngày mẹ mang nặng , để rồi mẹ nhớ từng ngày từng phút từng giây khi con chào đời, năm sau cũng vào giờ ấy mẹ dành cho con chiếc bánh sinh nhật thật to thế mà tại sao con lại không thể dù chỉ là lời chúc, con đã vô tình hay cố ý lãng quên nó.

Mùng bốn tháng mười cái ngày bình thường hằng có của từng năm, ắt hẳn không ai chú ý tới nó, con cũng giống như họ lãng quên đi ngày này, để rồi hôm nay nghe bài hát “ Con yêu mẹ” con thấy mình sao lãng phí quãng thời gian khi xưa quá, con ước chi thời gian có thể quay trở lại con sẽ mang nụ cười dành cho mẹ nhiều hơn.

Người ta thường nói ở đời có ba thứ không bao giờ lấy lại được đó là cơ hội, lời đã nói ra và thời gian trôi đi. Riêng con còn có thêm một điều nữa đó là nước mắt của mẹ.

Nước mắt của mẹ rơi ngay khi sinh con ra vì cơn đau, nước mắt mẹ rơi khi con trở bệnh, nước mắt mẹ rơi khi con trót làm sai, và nước mắt mẹ rơi khi mẹ mang căn bệnh gan nhiễm mỡ trong người. Con thấy đau lắm khi những gì đã qua con không bao giờ lấy lại được. Để giờ đây ngồi trong phòng trọ con thầm nguyện căn bệnh kia ơi mau tan biến hết đi hoặc chuyển sang con cũng được đừng để mẹ phải đau, vì mẹ đã đau suốt 51 năm qua rồi.

Nhân ngày hôm nay- ngày sinh nhật lần thứ 51 của mẹ, dù là sinh nhật thứ 51 nhưng con biết có lẽ mẹ cũng không nhớ nó bởi đây là lần đầu có người gửi lời chúc tới mẹ.

Mẹ yêu! Lẽ ra con nên làm điều này sớm hơn phải không ạ? Con biết tuy rất trễ nhưng con hiểu trong mẹ sẽ có một niềm vui, nhân đây con kính chúc mẹ mãi trẻ, luôn hạnh phúc bên ba con cùng anh em chúng con nhé, và dĩ nhiên chúng con sẽ đem niềm vui tới cho mẹ thay cho lời chúc- vì con mong những gì tốt đẹp nhất luôn dành cho ba mẹ kính yêu của con.  Con yêu ba mẹ nhiều lắm!

Vũ Thị Hoa

Gửi tới ba mẹ mình.

Xin lỗi…em không chủ động ngoại tình

Giờ đây giữa chồng và ảnh tôi không biết giải quyết sao cho êm dịu, dĩ nhiên con tôi cần có cha nhưng tình cảm tôi dành cho ảnh là có thật. Tôi đã hứa với con tim mình nên dứt khoát trước khi chồng tôi phát hiện.

Em không chủ động ngoại tình - Ảnh minh họa
Em không chủ động ngoại tình – Ảnh minh họa

Ông ăn trả bà ăn nem dường như trở thành quy luật tất yếu khi lí giải cho chuyện ngoại tình. Tôi tin chắc trong tâm mọi người không ai có ý nghĩ như thế nhưng ý nghĩ là một chuyện còn những biến cố, những sự đưa đẩy của cuộc sống làm sao tránh khỏi, nó là chất xúc tác khiến ta theo con đường tội lỗi.

Anh và tôi cũng thế. Chúng tôi đến với nhau một thời gian nói ngắn cũng không quá ngắn mà dài cũng chưa phải dài, 5 năm cho một chuyện tình đẹp, nhưng tới khi cả hai đều có công việc ổn định cũng là lúc chúng tôi thấy mình không còn là của nhau.

Anh- một người làm kỹ sư xây dựng với vẻ ngoài bảnh bao khá hào hoa, tôi- một cô giáo trẻ trung hiểu chuyện, cả hai chúng tôi hòa quyện vào nhau tình cờ tại bữa tiệc cưới của nhỏ bạn, đập vào mắt tôi là vẻ ngoài hào nhoáng của anh không biết đã làm siêu lòng biết bao cô gái.

Chúng tôi có với nhau 1 đứa con trai, lên 4, kháu khỉnh đáng yêu, lanh lợi. Tưởng chừng như cuộc sống không còn ai hạnh phúc hơn gia đình tôi ,vậy mà chuyện không ai tin được đã xảy ra. Dạo này chồng tôi hay đi theo công trình, ở ngoài nhiều hơn lúc trước, có những chuông điện thoại bí hiểm mà tôi không sao lí giải được. Lúc xưa anh không bao giờ khư khư giữ điện thoại của mình, vậy mà giờ đây anh cất nó một cách lén lút, khi tôi vừa đụng tới là anh chạy lại giằng lấy, nói tôi không tôn trọng quyền riêng tư.

Tôi kinh ngạc tự hỏi đã là vợ chồng rồi cũng cần có khoảng không riêng nữa hả? Tôi khó chịu quay về phòng với nhiều dấu chấm hỏi. Là một người chưa chịu thua ai bao giờ tôi tự mình tìm hiểu vì tôi biết anh đã không còn là anh, là người của 5 năm về trước.

Tôi bắt đầu tìm hiểu kĩ về công việc của anh, dò hỏi qua bạn bè anh về ngày phải đi, mối quan hệ bạn bè khác, cuối cùng ánh mắt tôi dừng lại trước một cô gái tên Nhi trên màn hình face mà bạn ảnh gửi cho tôi. Tôi clik vào nick nem đó, một dãy những sattus ngọt ngào mà cô ấy gửi cho người yêu, không hiểu sao lòng tôi rối bời có chút nghi ngờ, tôi không biết người con trai trong tấm hình chụp quay lưng kia là ai, có phải chồng tôi không, tôi không dám chắc, tôi chỉ biết một điều giờ đây trong lòng tôi một nỗi lo không tên ngày càng nhiều.

Tôi quyết định tìm gặp cô ấy, tôi gọi điện thoại cho cô ấy không liên lạc được, gọi cho chồng tôi cũng lại không,  tôi toan bước đi nhưng lại khựng lại, tôi không đủ can đảm để đối diện, lỡ như người đó là chồng tôi thật thì tôi phải làm sao không lẽ lao vào đánh cô ấy, còn lỡ như tôi lầm thì tôi mang tội nghi oan cho chồng, tôi thở dài quay vào giường nằm.

Nhưng ở đời sóng muốn lặng mà gió chẳng đừng, cô ấy chủ động tìm tôi, cuộc gặp gỡ giữa hai người đàn bà đã nói lên tất cả, tôi hoang mang khi biết hai người qua lại với nhau 1 năm, cô ấy là đối tác của anh khi anh nhận dự án gần đây.

Tôi lững thững trở về như người vô hồn, tiếng còi xe bên tai tôi không nghe rõ, tôi chỉ biết giờ đây trong tôi lòng đã chết.Tôi khựng lại trước cổng nhà, nhìn vào trong tôi thấy màn đêm ập xuống nhanh quá, tôi muốn tìm ánh sáng cho cuộc đời, tôi bước đi tiếp trên con đường hằng ngày đi nhưng hôm nay  nó dài và hoang vu quá.

Điện thoại rung, anh gọi cho tôi, tôi cười khảy cho cuộc đời, tôi tiếp tục bước đi. Tôi biết mình quay về sẽ là lúc anh thú nhận với tôi tất cả, tôi không đủ nghị lực khi chính tôi chưa chuẩn bị tinh thần cho đơn li dị. Ngồi một mình nơi ghế đá công viên, tôi rùng mình nhìn sang cặp bên cạnh đang tâm sự vui vẻ, sao giống hình ảnh khi xưa của tôi như thế. Trời về khuya càng trở lạnh, chỉ còn mình tôi ở đó, bỗng từ xa nhóm thanh niên chạy tới chêu đùa tôi chặn đường tôi, tôi sợ hãi chống cự bỏ chạy nhưng bất lực, đúng lúc tôi tưởng chừng như mình không còn lối thoát thì anh ấy xuất hiện , một mình anh đánh với 3 người thanh niên, anh kéo tôi chạy đi. Khi dừng lại tôi thấy mệt nhưng chuyện đau khổ của tôi dường như không còn. Tôi không muốn về nhà, ảnh dẫn tôi đi nhậu.

Tôi như người vô hồn uống say lúc nào không hay và rồi chuyện không muốn cũng xảy ra, chúng tôi là vợ chồng bất đắc dĩ một đêm. Sáng hôm sau bàng hoàng tỉnh dậy tôi thấy mình mắc sai lầm, tôi nói chấm dứt với anh và cho đó là tình một đêm, anh im lặng nhìn tôi bước đi. Trở về nhà chồng tôi ngồi nơi đó, ngoài sức tưởng tượng của tôi, anh chạy lại níu tay tôi và xin tôi tha thứ. Tôi hất tay anh, trở về phòng.

Ngồi một mình trong căn phòng vợ chồng, tôi thở dài chán nản, tôi đã khóc như chưa từng được khóc, tôi đứng giữa sự đấu tranh giằng xé, một là danh dự lòng tự cao của bản thân, hai là gia đình có đủ ba mẹ cho con tôi.

Bước sang phòng con trai, ngắm nhìn con ngủ, nét mặt gây thơ vô tội tôi không nỡ khiến con buồn, tôi trở xuống dưới nhà nói chuyện với anh. Tôi bỏ qua mọi chuyện và làm lại từ đầu.

Có khi nào quyết định đó trong tôi là hoàn toàn sai lầm. Sau đêm định mệnh ấy tôi luôn bị ám ảnh, rồi cho tới một ngày kia ảnh tìm tới trường học, chờ tôi cả một buổi trời, tôi bất ngờ pha chút xuyến sao khi nhận ra anh, chúng tôi tìm nơi nói chuyện.

Ảnh nói ảnh yêu tôi, ảnh nhớ mùi hương từ cơ thể tôi, tôi xin ảnh buông tha cho mình nhưng nhìn vào mắt ảnh tôi thấy lòng mình muốn sai phạm, phải chăng giờ đây tôi mới hiểu cảm giác của người mới là thế nào. Tôi quay về mà tâm trí đặt nơi đâu. Tôi không muốn mình phạm sai lầm giống chồng , tôi không muốn trở thành bà vợ không chung thủy nhưng con tim tôi đã đẩy tôi sa lầy, mỗi khi buồn tôi lại tìm đến ảnh, dần dà tôi thương ảnh khi nào không hay, tôi thương ảnh vì ảnh chưa có vợ mà lại lỡ thương nhầm người như tôi. Giờ đây giữa chồng và ảnh tôi không biết giải quyết sao cho êm dịu, dĩ nhiên con tôi cần có cha nhưng tình cảm tôi dành cho ảnh là có thật. Tôi đã hứa với con tim mình nên dứt khoát trước khi chồng tôi phát hiện.

Ngày ảnh ra đi mỉm cười chúc tôi hạnh phúc là ngày tôi thấy mình chết hoàn toàn, tôi trở về nhà với cái xác không hồn, nhưng tôi sẽ cố gắng sống vì ảnh, vì tôi và cả con tôi.Tôi chỉ biết cầu mong nơi phương xa mọi điều tốt đẹp nhất sẽ dành cho ảnh-  người con trai tôi thương.

Kim Hòa

 

Phải chăng em khờ dại?

Đôi khi em tự hỏi hai người quen nhau lâu chưa? Người ấy có xinh hơn em không, có giỏi hơn em không,vân vân và vân vân những câu hỏi không có lời giải đáp cứ hiện lên trong tâm trí em.

Có người từng nói

“Thêm một chiếc lá rơi sẽ tạo thành mùa thu

Thêm một người thứ ba chuyện tình đâm dang dở….”

Em không biết câu nói ấy có đúng với tất cả mọi người hay không nhưng với em nó hoàn toàn là như thế. Người thứ ba- người xen giữa vào cuộc tình đôi ta hay người thứ ba chính là em khi cô ấy trách em vì em mà hai người không đến được với nhau.

Anh có biết không trời hôm nay lại đổ cơn mưa như ngày nào, nhìn mưa rơi mà lòng em lạnh giá. Mưa giúp đôi ta quen nhau, giúp hai ta xích lại gần mỗi khi trời se lạnh và cũng chính là mưa khiến em gặm nhấm nỗi đau kỉ niệm.

Có lẽ anh không bao giờ thấu hiểu cảm giác con tim đang yêu nồng cháy bỗng chốc rỉ máu một cách bất ngờ nó đau như thế nào đâu anh nhỉ? Em không biết nó có đau không mà mỗi khi nhớ tới anh hay nghe ca khúc hai đứa từng thích là tim em lại nhói lên, giọt lệ tự tuôn trào. Có lẽ là do em không đau vì quá đau đau, một nỗi đau không lời lẽ nào diễn đạt trọn vẹn.

Ngay từ phút giây em đọc được dòng tin nhắn anh nhắn cho chị ấy là em biết con tim mình chết đi một nửa. Em yêu anh, yêu hơn bản thân mình, yêu đến nỗi em có thể không nghe lời cha mẹ để chạy theo anh để giờ đây kết quả em nhận được cho một cuộc tình là sự giả dối.

Sự giả dối khiến chính em nghi ngờ. Đôi khi em tự hỏi hai người quen nhau lâu chưa? Người ấy có xinh hơn em không, có giỏi hơn em không,vân vân và vân vân những câu hỏi không có lời giải đáp cứ hiện lên trong tâm trí. Em thật không ngờ chỉ cách đó hai ngày những câu hỏi ấy đã được thắt nút khi chị ấy gọi điện thoại nói với em rằng chị ấy rất yêu anh, sẵn sàng chết vì anh khi anh quyết định chọn em, em bàng hoàng nhận ra anh làm tổn thương không chỉ em mà còn có thêm chị ấy. Em lững thững bước đi trên con đường ngày hai đứa tình cờ đụng vào nhau khi trời đổ cơn mưa.

Không biết nơi anh ở có mưa không chứ trên con đường này trời lại mưa bất chợt anh à. Em loay hoay  tìm chỗ tránh mưa, tránh đi tránh lại cũng gặp chính nơi ấy, nơi mà hình ảnh ngày nao hiện về . Anh chỉ đứng cách em một ngang tay nhưng sao em không thể níu anh trở lại, em nuốt nước mắt chảy ngược vào tim mà thở dài lặng lẽ. Trời tạnh mưa bất ngờ. Em ngơ ngác không lí giải được vì sao mưa ngoài trời đã tạnh nhưng  mưa trong lòng em vẫn âm ỉ rơi, ngày càng nặng hạt như thế. Phải chăng là vì anh, vì người con trai em trao trọn cuộc đời, vì người mà em đặt lên vị trí quan trọng, vì người mà muôn ngàn câu hỏi “tại sao”, “tại sao lại như thế” hiện ra. Em lại bước đi và tự hỏi chính mình tại sao khi tình cảm đôi ta rất mặn nồng và hạnh phúc lại có thể xuất hiện người thứ ba. Lẽ nào tình cảm của anh là giả tạo, lẽ nào anh là người đàn ông không muốn yên phận với một người hay tất cả là do em, một người dễ tin người dễ khiến anh mau chán.

Dù tại ai đi chăng nữa thì đã đến lúc cũng phải có hồi kết rồi anh nhỉ, em không muốn anh phải khó xử khi đứng giữa hai con đường.  Là người đến trước, là người được anh dành tình cảm nhiều hơn em chấp nhận để chị ấy có được tình cảm thêm từ anh, em sẽ đi tiếp con đường em đã chọn cho dù mất anh là chuyện ngoài tưởng tượng. Em luôn hy vọng một ngày nào đó mưa giúp anh nhận ra ai là người quan trọng nhất: em, chị ấy hay là người thứ ba nào đó còn quanh quẩn trong câu chuyện tình yêu này.

Ngày em đi trời cũng đổ cơn mưa bất chợt giúp em gội rửa nỗi đau những kỉ niệm, em sẽ làm cơn mưa làm trôi đi những nỗi đau quá khứ để hướng tới con đường chông gai phía trước mình em đối đầu, vì em tin sau cơn mưa trời lại sáng.

Theo bạn đọc Kim Vũ

Đôi khi tôi tự hỏi trên đời này còn ai xui xẻo hơn tôi không?

NẾU NHƯ!

Phải chi thế giới này tồn tại từ nếu như thì tôi nếu như rất nhiều.

Nếu như tạo hóa không sinh ra tôi, nếu như tôi là một thằng con trai thì hay biết mấy, nếu như tôi có bạn trai giàu có giỏi giang cưng chiều…rất nhiều điều tôi muốn nếu như.

Đôi khi tôi tự hỏi trên đời này còn ai xui xẻo hơn mình nữa không? Có lẽ chỉ mình tôi là quá đủ. Sinh ra tại mảnh đất Đồng Nai gắn với cái tên “chó ăn đá gà ăn sỏi” này tôi chỉ biết mình phải cố gắng học thật tốt biết đâu ngày nào đó tương lai chào đón. Ngày tôi thi đậu đại học với biết bao niềm hy vọng hé mở, nhưng ngay khi những năm đầu tiên tôi thấy tương lai dập tắt hoàn toàn bởi chưa một ngày nào tôi thấy mình thật sự may mắn.

Dường như ông trời luôn bất công với tôi, khi những đứa bạn cùng trang lứa, cùng một xóm ai nấy đều thành công, người làm hướng dẫn viên du lịch người thì làm PR có bạn trai cưng chiều chăm lo từng chút. Còn với tôi ngay cả tình- tiền- lẫn công danh chỉ là con số 0. Tôi cũng thuộc vào loại học khá giỏi, ngoan hiền và thông minh nhưng sao cuộc sống không mỉm cười với tôi. Tôi khao khát có một công việc nhưng càng theo đuổi càng trở về cát bụi. Đôi khi tôi không may mắn khiến tính mặc cảm, căm ghét số phận trỗi dậy trong lòng. Tôi ghét chính bản thân mình, chỉ làm gánh nặng cho gia đình, chỉ khiến cho gia đình buồn và xấu hổ vì đứa con tệ hại này. Tôi hoang mang không biết dòng đời đưa tôi trôi về đâu, nhiều khi tôi thầm ước quay trở về với đất mẹ . Phải làm gì khi chính tôi không hề có một chút may mắn, có nên đầu hàng hay tiếp tục theo đuổi cuộc sống. Tôi tự hỏi như thế, nhưng theo mãi, theo mãi tôi chẳng có gì.

Phải chi thế giới này tồn tại từ nếu như thì tôi nếu như rất nhiều.

Nếu như tạo hóa không sinh ra tôi, nếu như tôi là một thằng con trai thì hay biết mấy, nếu như tôi có bạn trai giàu có giỏi giang cưng chiều tôi…rất nhiều điều tôi muốn nếu như. Nếu như ngày đó tôi không chọn anh là người đồng hành cùng mình trên con đường phía trước thì hôm nay tôi không phải đứng giữa hiếu và tình.

Tôi tự hỏi tại sao ông trời thích đặt bài toán khó cho tôi như thế. Tình- hiếu- một bi kịch muôn thưở của con người, khi đứng giữa hai bên tôi không biết phải làm gì, xa anh tôi thật sự không nỡ, nhưng cha mẹ tôi cũng không muốn họ buồn. Thôi thì tùy theo định mệnh anh à, số phận trớ trêu với em như thế ấy, em sẽ để anh đến bên người con gái khác may mắn hơn, em sẽ quay lại những tháng ngày đen tối xui xẻo của chính mình. Ở phương xa tôi hy vọng người tôi yêu luôn hạnh phúc. Và hy vọng cuộc sống này cho tôi hai từ “ nếu như”.

Theo bạn đọc Nam Nhật

Bạn trai giữ con để làm tiền

Xin chào GocTamSu.com mình tên Thanh, hiện mình có một gút thắt gỡ không được xin cho mình lời khuyên …!!

Lúc còn trẻ mình đã 1 thời bồng bột suy nghĩ thiếu chín chắn nên quen và có với bạn trai mình một đứa con, sau khi sinh vì mình chưa đủ tuổi nên không thể làm khai sinh cho bé thay vào đó là chị của bạn trai mình đứng ra làm giấy là mẹ ruột của bé vì gia đình bạn trai minh cũng muốn bé được lấy Họ cha nên đã nhờ chị của bạn trai minh, lúc ấy vì mình cũng giấu gia đình việc có bé nên không ai biết vấn đề này….

Ảnh baby - Hình minh họa
Ảnh baby – Hình minh họa

Sau một thời gian bạn trai mình nghe lời bạn bè rủ rê nên phải trả cái giá bằng 2 năm tù , cũng từ đó mình cảm thấy hụt hẫng không nơi nương tựa, con mình lúc đó chỉ vừa tròn 3 tuổi. Mình vừa làm công nhân vừa chăm con đưa rước bé … Bà Nội thì ở riêng ..

Trong thời gian đó cô của bạn trai bảo mình dọn về nhà cô cho có người nhìn ngó bé mình cũng tiện đi làm, nhưng khi về ở chung với cô gia đình cô tỏ vẻ khinh mình ra mặt, cô bắt mình và bé dọn lên lầu 3 ngủ chung phong với Ba của bạn trai minh …

Nhiều thứ bất tiện minh đã cố sắp sếp cho đỡ tránh gặp sự cố nhung những gìmình lo lắng đã xảy ra, Ba của bạn trai mình làm chuyện đó với mình nhưng trời thương mình thoát kịp…

Mình có nói với cô nhưng không ai tin mình ,bảo mình này kia , rồi sau đó mình cũng im lặng và quyết định thuê chổ ở và dọn đi, chưa dừng lại sáng hôm sau Ba bạn trai minh vào tận công ty mình làm nói mình mê trai khi chồng ở tù rồi bảo đừng ai giúp minh…

Sau đó ông ta nói riêng với mình đừng nói chuyện đó ra với bạn trai minh khi đi thăm tù và cũng đừng dọn đi, ông ta sẽ cho mình những gì mình thích…

Mình đã ra khỏi cái nhà đó, cái nơi đầy ký ức đáng sợ…

Tay không ra đi khi con mình bệnh không thể dắt con theo vì mình biết chỉ làm khổ bé buộc lòng để bé ở lại…

Ba tháng sau mình về dắt con đi theo, mặc cho nhà bạn trai mình đánh, mình chịu tất cả…

Những tưởng sóng gió đã qua khi ngày bạn trai mình mãn hạn tù..

Anh ấy thay đổi tất cả, mình lại một lần nữa hụt hẫng, cũng từ đó mình quyết định làm lại cuộc đời .. Mình giao con cho anh ấy ..

Vì sự bất đắc dĩ nhưng mỗi tháng mình cung cấp tiền đầy đủ, nhưng anh ta không làm như những gì đã nói, mà sài tất cả số tiên đó..

Giờ mình muốn con mình được sống sống đầy đủ và có lẫn tình thương của mẹ, hy vọng trở thành thất vọng khi anh ấy không đồng ý mà giữ bé với mục đích đòi hỏi tiền ở mình.

Giúp mình với giờ mình thật sự nhớ con và hy vọng bé được về với mình…

Rất mong thư từ GocTamSu

Cảm ơn rất nhiều vì đã lắng nghe những gì mình tâm sự.

Vì đứa con cô ấy…em sẽ đi

Nếu anh biết câu trả lời có lẽ anh không bao giờ làm em tổn thương như thế phải không anh? Giữa em, cô ấy hay một người con gái nào khác cũng thế, khi yêu là trao tất cả không hề hối tiếc, để giờ đây cô ấy đã mang trong mình dòng máu của anh, anh có thể cho em biết em nên làm gì lúc này.

Nếu ai đó hỏi tình cảm em dành cho anh nhiều như thế nào em sẽ tự tin trả lời rằng nhiều tới nỗi không từ nào diễn đạt được, nhiều tới nỗi em nguyện trao tất cả cho anh. Để rồi hôm nay đây khi em nhận ra anh có tình cảm với người con gái khác tình yêu trong em chết lặng.

Em- một sinh viên năm cuối đại học, cô ấy một công nhân tỉnh lẻ không hiền nhưng sao anh lại chọn cô ấy, phải chăng người mới lúc nào cũng hấp dẫn hay họa chăng chính tạo hóa đã đặt em vào bài toán không lời giải.

Em yêu anh không tiếc điều gì ngay cả thứ quan trọng nhất trong cuộc đời em cũng trao anh. Để ngày hôm nay em không biết phải đối đầu với cuộc sống khi mất anh, mất tất cả là như thế nào, em sợ một ngày nào đó người đến sau sẽ biết em không còn trong trắng, người ta sẽ chà đạp lên tâm hồn mỏng manh dễ vỡ như em, em sợ một ngày nào đó cả xã hội này nhìn em mà nói rằng em dễ dãi.

Vâng em chấp nhận tất cả những gì người ta nghĩ thậm chí chê bai em nhưng em hy vọng trong anh không hề có ý nghĩ nào. Nhưng hy vọng chỉ là hy vọng , em đã hoàn toàn không hiểu anh, không hiểu vì sao anh lại đem kỉ niệm đẹp của chúng mình kể cho cô ấy nghe.Để lúc này đây cô ấy- người con gái giống em 90 % như thế chẳng phải do anh sao. Nhiều lúc em giận anh lắm vì lời nói khinh thường em lại phát ra từ chính anh, thật tình trong trái tim anh em là người con gái hư hỏng như thế, vậy có khi nào anh tự hỏi em hư là vì ai…

Nếu anh biết câu trả lời có lẽ anh không bao giờ làm em tổn thương như thế phải không anh? Giữa em, cô ấy hay một người con gái nào khác cũng thế, khi yêu là trao tất cả không hề hối tiếc, cô ấy cũng thừa nhận cô ấy mang dòng máu của anh. Phải làm sao đây khi em còn yêu anh, khi 4 năm em sống với anh như vợ chồng để ngày hôm nay em nhận được là cái tin sét đánh ấy.

Hoang mang một mình trong bóng tối, em giở từng tấm hình kỉ niệm ra xem mà nước mắt nghẹn ngào. Vẫn là anh, vẫn là người con trai ngày nào cầm tay em thủ thỉ yêu thương, hứa lấy em làm vợ, anh vẫn hiện diện trong cuộc sống vẫn hiện diện trên tấm hình nhưng anh ngày nay không phải là anh của lúc xưa nữa rồi, anh đã khác hay chính em đã khác.

Làm sao đây khi ra đi thì em không nỡ nhưng ở lại thì đứa con trong bụng cô ấy lại không cha.  Phải chăng thương anh là cái tội, phải chăng em cãi lời mẹ cha để yêu anh là sai lầm, phải chăng và phải chăng nhiều lắm. Em ước chi trên thế gian này có tồn tại hai từ nếu như thì em muốn nếu như rất nhiều.

Nếu như ngày đó anh không xuất hiện, nếu như em không trao anh tất cả, nếu như cô ấy không phải là người thứ ba, nếu như em không vì đứa con cô ấy mà xa anh, và nếu như có hai từ nếu như.

Nếu như đó chỉ là hư ảo còn sự thật đã không có hai từ nếu như, mình phải đối diện phải không anh? Vì yêu anh, một lần nữa em sẽ đi, em đi không phải vì em thua cô ấy mà vì em là phụ nữ, là người cũng sẽ phải làm mẹ trong tương lai. Em không quay đầu nhìn lại vì khi quay lại em sợ mình sẽ giành lại anh. Anh hãy vì em sống tốt trong tháng ngày hạnh phúc cùng gia đình nhỏ của anh nhé, em sẽ xem anh là những vì sao trên trời, tuy ở gần nhưng thật sự rất xa, chỉ được ngắm chứ không được chạm. Nhưng câu nói yêu anh thì em vẫn có thể, một lần nữa cho em được nói “Em yêu anh!”

Nguyễn Thị Hòa Vũ

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống