Chọn gia đình hay sự nghiệp?

Trong xã hội ngày nay, người phụ nữ đôi khi phải đứng trước sự chọn lựa: gia đình hay sự nghiệp. Và sự chọn lựa nào cũng có cái giá phải trả dù nhiều hay ít.

1. Trước kia vì hoàn cảnh gia đình, chị Bích Ngọc học hết cấp 3 rồi phải đi làm để phụ giúp gia đình. Anh Minh, chồng chị làm công nhân trong xưởng mộc, văn hoá chỉ tới cấp 2. Ðược cơ quan khuyến khích, chị thi vào đại học khi đứa con thứ ba tròn 5 tuổi.

Trong thời gian vừa học vừa làm, chị được sự giúp đỡ nhiệt tình của chồng vì theo anh “con cái ngày càng lớn, cha mẹ cần phải có văn hoá kha khá mới dạy được con”. Tưởng như thế là đã đủ cho một gia đình hạnh phúc, thế nhưng một năm sau ngày tốt nghiệp đại học, chị quyết định ra nước ngoài học lấy bằng cao hơn để “cống hiến được nhiều hơn cho xã hội”. Ngày tiễn vợ lên đường, anh Minh thở dài ngao ngán. Không phải anh là người ích kỷ nhưng theo anh, người phụ nữ dù giỏi giang đến đâu, dù có làm bà này bà nọ ngoài xã hội vẫn phải xem gia đình là trọng khi hai đứa con đang tuổi mới lớn rất cần bàn tay chăm sóc giáo dục của người mẹ.

Vì cha mẹ hai bên đều còn ở quê, thế nên anh vừa phải đi làm kiếm tiền vừa kiêm luôn việc dạy dỗ ba đứa trẻ. Anh nói: “Cực khổ vì mưu sinh tôi không ngại nhưng để dạy bọn trẻ nên người, theo tôi đó mới là chuyện “đại sự”. Tôi học ít, lo quần quật kiếm tiền, thời gian đâu có nhiều để theo sát mấy đứa nhỏ, nhất là hai đứa con gái đầu lòng. Ở tuổi này chuyện riêng tư gì nó đâu có nói với tôi”.

Hơn hai năm xa gia đình, ngày trở về cũng là ngày chị biết một sự thật đau lòng: hai đứa con gái bỏ học theo đám bạn ăn chơi lêu lổng, thằng con trai thì cứ hai năm một lớp. Chị trách móc anh không biết dạy dỗ con cái nên người, anh bảo hậu quả này do chị gây ra bởi chị chỉ nghĩ đến sự thành đạt của mình mà lơ là trách nhiệm làm mẹ. Không ai chịu ai, hai vợ chồng cãi nhau suốt ngày. Cuối cùng anh đành khăn gói ra đi bởi không “đấu lại trình độ lý luận sắc bén của vợ”, điều này đồng nghĩa với chuyện con cái không ra gì là tại anh.

2. Chị Thu Ba là người không nhanh nhẹn cũng không thông minh, nhưng cái cần mẫn, chăm chỉ đã giúp chị vượt qua 4 năm đại học một cách dễ dàng.

Trở về nhiệm sở cũ công tác thêm hai năm, chị được cơ quan ưu ái cho cái học bổng ở Thái Lan. Nhiều người trong cơ quan bàn tán, đa phần là phản đối. Không phải vì họ ghen tỵ mà vì chị “không có năng lực, học làm chi cho tốn tiền, phí thời gian” và “hai vợ chồng đang lục đục, chị cần ở nhà để củng cố tình cảm chứ đi vài năm e mất chồng”… Với mong muốn bằng chị bằng em, Thu Ba gạt bỏ mọi trở ngại quyết tâm lên đường du học.

Ðối với người ta, thời gian học hành ở xứ người cực một, còn chị phải cực tới… hai lần. Bởi vốn liếng tiếng Anh không khá, lên giảng đường nghe tiếng được tiếng mất. Ðể khắc phục, chị phải thu băng tất cả lời giảng của giáo viên, tối rã băng nghe lại, phải tra tự điển từng từ, ráp nối câu cú. Dù cố gắng cách mấy thì cũng câu được câu mất. Ðã thế lớp học không có người Việt nào cả, vì thế việc trao đổi thông tin bài vở với nhau cũng hạn chế. Ðêm nào cũng vậy chị thức đến 3 – 4 giờ sáng, kể cả ngày thứ bảy, chủ nhật. Ðầu óc chị lúc nào cũng chỉ có một chữ học. Nó ám ảnh đến nỗi năm học thứ nhất vừa chấm dứt thì chị mắc luôn chứng bệnh tâm thần nhẹ cần được nghỉ ngơi hoàn toàn trong 6 tháng.

Tiếc công “gieo hạt gần tới ngày gặt hái”, chị vẫn tiếp tục học bất chấp lời khuyên của bác sĩ. Lần này còn dữ dội hơn bởi phải hoàn thành bài luận văn tốt nghiệp bằng tiếng Anh. Căng thẳng quá, thế là chị “bứt” luôn, trở nên người ngớ ngẩn phải bỏ ngang việc học về nước. Ở nhà, chồng chị đã có người phụ nữ khác. Mất chồng, việc làm cũng chẳng còn, chị phải về sống nương tựa vào ba má và mấy đứa em.

 

3. Khi con trai Minh Nhật được 6 tháng tuổi, hai vợ chồng chị Ánh Hồng gửi con cho ông bà nội để lên đường du học, anh học tại Mỹ còn chị làm nghiên cứu sinh ở Pháp. Bốn năm ở nước ngoài, hai lần về phép thăm gia đình vỏn vẹn 30 ngày. Ra trường, chồng chị trở về nước nhận công tác còn chị nhận lời mời cộng tác với một công ty tầm cỡ quốc tế bên đó ba năm. Thời gian xa cách đủ để chồng chị có vợ khác. Ðứa con trai sau bao nhiêu năm thiếu thốn tình mẫu tử nay được bù đắp từ bà mẹ kế.

Vì vậy khi chị trở về, đứa bé không gọi chị bằng mẹ, mà cái từ thiêng liêng này nó dành cho bà mẹ kế, người đã thương yêu chăm sóc nó trong những năm qua. Rất đau khổ nhưng chị không nỡ tách con mình ra khỏi cái nôi hạnh phúc mà nó đang hưởng.

4. Bạn tôi tháng trước nhận được học bổng nghiên cứu sinh ở Mỹ, chị đã mạnh dạn từ chối. Bởi theo chị, kiến thức có thể đến bằng nhiều con đường một khi mình có chí cầu tiến. Vả lại chị đang có hai cô con gái đang tuổi mới lớn cần có mẹ ở kế bên chăm sóc dạy dỗ. Không chút băn khoăn tiếc nuối về quyết định này, chị cho biết: “Mặc dù vị trí của người phụ nữ ngày càng được nâng cao trong xã hội, nhưng vai trò “nội tướng” vẫn được coi là nghĩa vụ quan trọng nhất của người phụ nữ. Vì vậy một khi mình thấy không thể chu toàn cả công việc xã hội lẫn gia đình một cách tốt nhất, là người phụ nữ, mình chấp nhận hy sinh cho gia đình.

Quyết định trên của chị bạn tôi chưa chắc đúng nhưng cũng có thể giúp bạn tham khảo, cân nhắc trước khi chọn lựa: sự nghiệp hay gia đình?

Ý HẢO

(*) Tên các nhân vật trong bài đã được đổi

Khổ vì gia đình vợ

Dường như chuyện các cô con dâu “ngại” gia đình chồng đã là chuyện bình thường, chẳng có gì để nói, riêng tôi – một người con rể – lại thấy “ngán” gia đình bên vợ. Nói cho ngay, chẳng riêng gì tôi mà chính vợ tôi cũng có vẻ ái ngại với những người thân của mình.

Gia đình vợ có tất cả năm người con, trong đó, bốn người đã lập gia đình, vợ tôi là trưởng nữ. Khách quan mà nói, vợ chồng tôi làm ăn tương đối “ngon lành” nhất. Theo quy ước mỗi tháng, bốn cặp vợ chồng đều gửi cho bố mẹ vợ của tôi một số tiền để lo cho ông bà và lo cho thằng em út đang đi học, số tiền đó tùy thuộc vào khả năng kinh tế của mỗi người. Chuyện đó là phải đạo, chẳng có gì đáng phàn nàn. Thế nhưng, cứ lâu lâu, tôi lại được ba vợ hỏi mượn tiền. Kể từ khi về hưu, chẳng biết có phải do rảnh rang mà ông bỗng sinh tật đỏ đen, ghiền đánh số đề như điếu đổ. Thỉnh thoảng ông cũng trúng, số tiền trúng ấy chẳng đáng là bao. Mấy người em vợ của tôi lúc đầu cũng dấm dúi cho ông chút đỉnh, nhưng về sau, họ nại lý do làm ăn thất bại, khó khăn này nọ để từ chối sự đòi hỏi liên tục của ông. Vợ tôi cũng biết điều đó, tội nghiệp, dù rất bực mình nhưng cô ấy chỉ biết khóc, biết ba mình làm như thế là sai trái nhưng con cái làm sao dám “góp ý” ? Mà ông nhạc khi cần tiền chỉ toàn gặp riêng tôi để hỏi chứ không hề nói qua vợ tôi. Ðã thế làm sao tôi dám từ chối ?

Chưa hết. Thằng em út của nàng vốn ham chơi hơn ham học. Nghĩ dù sao cũng là người một nhà nên tôi không tiếc những món tiền nho nhỏ lâu lâu dúi cho “cậu út” khi thì để đi sinh nhật bạn, lúc thì để đóng tiền học. Là đàn ông, tôi rất thông cảm với nó – một thanh niên mới lớn có biết bao nhiêu nhu cầu để tiêu xài. Thế nhưng nó chẳng biết nghĩ cho tôi mà thậm chí có lần còn đến tìm tôi với chiếc xe gần như nát bét để “mượn” tiền sửa lại, sợ về nhà sẽ bị mẹ mắng. Tôi thừa biết thói quen lạng lách của “cậu út” nên dù bực mình nhưng vẫn bấm bụng móc ra cho nó vài trăm ngàn kèm theo lời hứa sẽ không méc chị nó vì nó biết tính vợ tôi vốn nghiêm khắc, nếu biết được sẽ làm cho nó một trận ra trò.

Mới đây cô em kế của vợ tôi đến hỏi mượn một số tiền khá lớn để hùn hạp làm ăn gì đó và hứa hẹn sẽ trả “cả gốc lẫn lời” khi công việc đã xong đâu vào đấy. Biết chắc món tiền đó nếu cho mượn cũng sẽ một đi không trở lại hoặc có lấy lại cũng trầy vi tróc vẩy như những lần trước đây vợ tôi từ chối với lý do chúng tôi sắp sửa sang lại căn nhà nên không thể cho mượn. Vì giận hai vợ chồng tôi nên gặp ai cô em vợ đều nói: “Ổng bả giàu như vậy mà khi em út có chuyện cần đến nhờ vả một chút cũng không được. Tình nghĩa anh em đâu chẳng thấy”. Nghe vậy, vợ tôi giận lắm định gặp hai vợ chồng cô em mắng cho một trận, thà là “mất lòng trước được lòng sau”; cũng may mà tôi biết nên ngăn lại kịp.

Tôi quan niệm chẳng thà cho luôn chứ nói tiếng “mượn” mất công người cho mượn cứ nghĩ đến lúc trả. Mà phải đâu tôi chưa cho bao giờ? Cứ mỗi khi có người em nào của vợ có con bệnh, gia đình cần tiền gì đó là vợ chồng tôi lại bàn với nhau giúp cho một ít mà không hề mong được trả lại, nói gì đến chuyện ơn nghĩa. Với mỗi người, lập gia đình riêng đâu phải là đã đặt dấu chấm hết với những mối quan hệ ruột thịt máu mủ của mình, vợ tôi cũng cần sống với gia đình mình, tôi hiểu điều đó nhưng thú thật mỗi khi nghĩ đến những người thân của vợ, tôi chỉ thấy… sợ. Nhưng chẳng lẽ tôi bảo vợ mình đừng qua lại với họ nữa? Vợ tôi là một người giàu lòng tự trọng, nàng cũng rất hay tự ái nên việc gia đình mình “quấy rầy” tôi như thế thật sự làm mất mặt dù tôi không tỏ ra phân biệt “nhà em” hay “nhà anh” gì cả. Những rắc rối, hục hặc nho nhỏ như thế liên tục xảy ra giữa chúng tôi, vợ tôi bực mình vì gia đình mình, còn tôi bực mình vì những điều bức xúc nhưng không tiện nói ra.

Với không ít người, tiền là một công cụ để người ta làm đẹp lòng nhau nhưng với tôi, tiền chẳng khác nào một con dao hai lưỡi, sẵn sàng cắt đứt tình nghĩa giữa những ai không khéo cư xử. Tôi không muốn kể xấu gia đình vợ bởi tính tôi vốn chẳng nhỏ nhen, hẹp hòi nhưng trong một số trường hợp, chính quan niệm “cái gì của anh cũng là của em” đã hại tôi. Tôi không tiếc tiền mà chỉ khó chịu vì cảm giác bị làm phiền, bị lợi dụng lòng tốt quá nhiều. Nếu tôi là con ruột hẳn không có gì để bàn, nhưng đằng này, ở vào vị trí con rể tôi rất sợ “há miệng mắc quai”, sợ bị quy chụp vào cái tội bủn xỉn, hà tiện với gia đình vợ trong khi thực tâm tôi nào phải thế. Hơn nữa, nếu nói ra “xấu chàng” thì “hổ thiếp” chứ có được gì.

Tôi không biết mình còn phải sống trong tình trạng này đến bao giờ nữa…

V. N. T. L

Đòn ghen

Thanh suýt làm rơi điện thoại khi đọc tin nhắn mới được gửi đến từ một địa chỉ mail lạ. Vậy là việc Thanh và Dũng có quan hệ với nhau đã bị vợ Dũng phát hiện.

Đòn ghen
Vậy là việc Thanh và Dũng có quan hệ với nhau đã bị vợ Dũng phát hiện.

Là sinh viên trường nghệ thuật với ngoại hình xinh đẹp, ngoài giờ học, Thanh làm thêm công việc hướng dẫn viên cho một công ty du lịch rồi quen Dũng trong chuyến đi Quảng Ninh. Vẻ ngoài lịch thiệp, hào nhoáng và từng trải của người đàn ông thành đạt đã gây ấn tượng mạnh với Thanh. Trở về sau chuyến đi, Dũng thường xuyên liên lạc và thể hiện những hành động quan tâm khiến Thanh dù biết anh đã có gia đình mà không cưỡng lại được. Cô trở thành vợ bé chỉ để được bên anh. Đổi lại, Dũng chu cấp cho cô một cuộc sống đầy đủ. Mỗi tuần anh đến chung cư Thanh sống 3 lần, thỉnh thoảng đưa cô đi dự tiệc.

Cách đây không lâu, Dũng dẫn Thanh đến một nhà hàng nhỏ vùng ngoại thành. Đợi họ đã có 3 người đàn ông khác được Dũng giới thiệu là đối tác công ty. Bữa cơm diễn ra được nửa chừng thì Dũng có điện thoại. Anh cáo lỗi vì nhà có việc gấp, song nói rằng sẽ quay lại ngay. Có chút hẫng hụt nhưng vì là đang làm việc với đối tác nên Thanh vui vẻ ngồi lại. Không còn Dũng, những người đàn ông ấy trở nên bạo dạn hơn, họ nói cười vui vẻ, liên tục khen ngợi và buông lời tán tỉnh. Dù đã chuếnh choáng nhưng vì khó từ chối, Thanh vẫn phải uống cạn ly rượu mạnh những người đàn ông ấy mời. Chợt cô thấy trước mắt tối sầm, đổ gục xuống bàn và chỉ lờ mờ cảm nhận được cơ thể mình bị nhấc bổng lên.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô hoảng loạn khi thấy mình không mảnh vải che thân trong căn phòng lạ, ba người đàn ông kia đã biến mất. Suốt quãng thời gian sau cô đau đớn và nhục nhã. Đã mấy lần cô định nói cho Dũng biết nhưng khi nghe anh nói “đó là đối tác rất quan trọng” thì cô lại im bặt. Cũng bởi cô sợ khi anh biết chuyện sẽ không tin, hoặc có thể sẽ ghê tởm mà bỏ rơi cô.

Nội dung tin nhắn và file ảnh mà cô nhận được ngày hôm nay còn làm cô sợ hãi hơn. Những tấm ảnh chụp cô lõa lồ bên ba người đàn ông trong đủ mọi tư thế, có cả ảnh chụp bố mẹ và nhà cô dưới quê được gửi đến điện thoại kèm tin nhắn: “Hoặc chấm dứt với chồng tôi, hoặc cô sẽ được làm người nổi tiếng!”.

Toàn thân cô run lên, đau đớn và sợ hãi lấn át lý trí. Cô gọi cho Dũng nhưng không được. Bây giờ cô biết phải làm sao? Cô không thể báo công an bởi như vậy mọi chuyện sẽ vỡ lở, càng không dám tưởng tượng đến cảnh những tấm hình đáng ghê tởm ấy bị phát tán khắp nơi…
Theo Dân Trí

Khi tình cảm bắt đầu chông chênh

Trúc là giáo viên, chồng cô là một nhà kinh doanh lớn. Hai công việc của họ hoàn toàn độc lập nhau. Chuyện ai nấy làm nên vợ chồng chưa hề có mâu thuẫn trong công việc. Nhưng có phải vì việc ai nấy làm mà chồng của Trúc lại thực hiện luôn “tiền ai nấy giữ”? Hàng tháng, anh quy định đưa Trúc một số tiền vừa đủ chi tiêu trong gia đình mà anh đã ngầm cộng luôn tiền lương của Trúc vào.

Chông chênh
Chông chênh

Ban đầu, Trúc rất buồn nhưng rồi cô cũng dần quen. Vốn giàu lòng tự trọng, lại dễ tự ái, nên Trúc chẳng buồn bàn bạc vấn đề này với chồng nữa. Có lần, trong tháng đó, cô chưa kịp lãnh lương, mà số tiền chồng đưa hàng tháng thì đã hết, cô hỏi “mượn” chồng 500.000đ. Anh ta đưa mà vẻ mặt không được vui, lại còn hạch hỏi vài câu. Trúc giận quá. Ngay hôm sau, Trúc đi mượn tiền bạn trả lại cho chồng. Ðiều Trúc hơi bất ngờ là chồng cô đã đưa tay nhận lại số tiền ấy. Nỗi buồn càng lan rộng trong lòng Trúc. Tình yêu, lòng tôn trọng chồng hình như cũng vơi đi.
Trúc tâm sự với Mai, một người bạn thân, cùng là giáo viên trong trường. Mai tỏ vẻ ngạc nhiên. Gia đình của Mai cũng gần giống như Trúc, nhưng chồng cô đưa hết tiền bạc cho cô cất giữ. Thậm chí, chồng Mai, tuy làm ra nhiều tiền, nhưng hễ cần chi tiêu những khoản lớn nào đều hỏi Mai. Việc hàng tháng chu cấp cho cha mẹ chồng, cũng có sự bàn bạc, thoả thuận của cả hai vợ chồng. Trúc chạnh nghĩ tới hoàn cảnh mình, Trúc biết chồng mình nuôi cả nhà nhưng chưa bao giờ cô được biết cụ thể chút gì. Thực ra, Trúc chưa bao giờ có ý suy tính thiệt hơn với nhà chồng, nhưng việc Trúc không hề được biết sự gì đã khiến cô tủi thân. Mai chợt hỏi: “Có khi nào ổng cất giữ tiền để nuôi bồ nhí?”. Trúc giật mình, nghe nhói trong lòng. Mai kiên quyết: “Bạn phải đưa vấn đề ra, người vợ cất giữ tiền bạc là điều hợp lý, bình thường. Trừ phi vợ hoang phí, hoặc cờ bạc thì chồng mới cất giữ tiền. Nhưng bạn đâu phải là hạng đàn bà đó. Bạn còn quá tốt nữa là đàng khác. Kiểu sống như vậy là không bình thường đó. Cần phải xem lại, điều chỉnh lại!”.

Những lời nói của Mai làm Trúc suy nghĩ nhiều. Nhưng rồi cô chỉ biết im lặng chấp nhận sự việc. Trúc là người phụ nữ nhu mì, quen chịu đựng, sợ giông bão trong nhà. Trúc biết tính khí chồng nóng như lửa khó lòng mà có được cuộc trò chuyện ra đầu ra đũa… Hơn nữa, xưa nay, giữa vợ chồng chưa bao giờ cãi nhau về chuyện tiền bạc. Trúc vốn rất quý trọng đồng tiền, cô rất tiết kiệm trong chi tiêu, thế nhưng cô không bao giờ đặt đồng tiền lên trên tình cảm, trên giá trị con người. Cuộc sống gia đình cô vẫn tiếp tục như vậy, cô đành chấp nhận.
Có điều, tự đáy lòng, cô luôn cảm thấy buồn, cảm thấy mình không được tôn trọng, cảm thấy bất an về chồng. Và điều kinh khủng nhất là cô cảm thấy… dường như quan hệ giữa cô và chồng có cái gì đó chông chênh…

ÁI QUÊ

Người đàn ông muốn có con ngoài giá thú

Gửi các anh chị.
Thật sư giờ em đang rối bời không biết phải làm gì để thoát ra hoàn cảnh này.
Em xin nêu ngắn gọn như thế này.
Em đã có người yêu được 5 năm. Sau khi ra trường, cả 2 đều đang dần ổn dịnh công việc và dự định đi đến hôn nhân.
Nhưng trớ trêu thay, trong khoảng thời gian này, em bị 1 người đồng nghiệp cưỡng hiếp.
Anh ta đã có vợ và vợ chồng anh ta khá thân với em và người yêu của em.
Nếu chuyện diễn ra 1 lần thôi thì em ngậm miệng mà bỏ qua.
Nhưng do tính chất công việc phải thường xuyên đi công tác và anh ta cứ viện lí do để gặp em.
Em đã cố gắng để chuyện đó không xảy ra nữa. Nhưng những lần đi công tác đó, anh ta buông những lời nói em nghe mà rất bàng hoàng. Anh ta muốn em có con với anh ta.
Giờ em rất muốn tố anh ta ra ánh sáng nhưng nếu sự việc vỡ lỡ thì em thấy có lỗi với vợ anh ta va hạnh phúc của em sẽ biến mất.
Em đã nhiều lần muốn nghỉ việc nhưng cứ đắn đo mãi.
Nhờ anh chị cho em lời khuyên ạ.
Tâm sự của bạn Ch. Tran xin lời khuyên.

Tâm sự 8/3 vì em là đàn bà – nên em luôn muốn nghe những lời yêu thương

Vì em là đàn bà – nên em luôn muốn nghe những lời yêu thương. Cho dù những lời khen, lời yêu có được nói cả triệu lần thì em vẫn cứ muốn nghe trong từng giây từng phút.

Vì em là đàn bà – đàn bà nhiều khi như con nít, vẫn thường hay hỏi những điều ngớ ngẩn mà mình biết câu trả lời sẽ là gì – cho dù cũng biết câu trả lời đôi khi là gian dối nhưng vẫn muốn hỏi muốn nghe. Chẳng hạn “anh có thương em không?”. Dù lòng anh lúc ấy đang rối bời và tình yêu tình thương lúc nhiều lúc ít nhưng là đàn bà em vẫn cứ muốn được nghe một tiếng “rất nhiều”.
Vì em là đàn bà – nên em luôn cần những cử chỉ nhỏ nhoi thể hiện sự quan tâm. Em ngồi, anh kê cho em cái gối sau lưng. Em mải mê bên máy tính, anh lẳng lặng rót ly nước đặt trước mặt. Em cặm cụi trong bếp, anh nhẹ nhàng vòng tay từ phía sau. Em tung chăn tung gối vội vàng đến bàn trang điểm, anh gấp chăn gấp màn cho tinh tươm. Em loay hoay với dây kéo, anh đứng sau lưng tự bao giờ gỡ tay em ra dành cho mình “trách nhiệm” kéo lên ấy và không quên kèm theo nụ cười ma mãnh… Ấy đấy, những điều nhỏ nhoi thế làm trái tim em tan chảy!
Vì em là đàn bà – nên đôi khi em thích thú khi biết anh ghen tuông. Em kể vô tư có vài người nhắn tin gọi điện, em muốn thấy anh cau mày. Khi anh hỏi “cái này ai làm cho em” với một việc mà anh hay thường làm, em cảm thấy hả hê trong dạ. Anh nói bóng gió “em đẹp”, là em biết anh hàm ý “chắc có nhiều anh theo đuôi” dù có khi anh chẳng nghĩ vậy mà em muốn nghĩ vậy để biết anh còn ghen còn thương yêu mình.
Vì em là đàn bà – nên em cần quà dù em không đòi quà  Cho dù trong năm biết bao nhiêu lần chẳng có dịp gì anh cũng mua hoa mua quà cho em nhưng em vẫn muốn nhận hoa nhận quà trong những ngày cả thế giới người ta tặng cho nhau. Em không thích cách nói “ngày này có gì đặc biệt đâu” hay là “anh là quà của em rồi”, cách giải thích khôn khéo ấy nhiều khi em gật gật nhưng lại không vui vì thể hiện sự nhàm chán theo thời gian. Em luôn cần sự mới mẻ trong cuộc sống. Vậy nên em thích những món quà bất ngờ, như thỏi son đỏ tươi chẳng hạn, bó hoa gởi từ xa khi anh đi công tác, một chiếc ví tay, một bữa ăn lãng mạn cho cả hai – những thứ nhỏ và không cần đắt tiền nhưng làm em sướng tê dại!
Vì em là đàn bà – nên em cần những thứ trên và muôn triệu những thứ khác nữa


Mừng 8/3.

 

Theo FB: Le Quynh Thu

8/3, em không cần quà, em cần được yêu thương!

– Sau bao nhiêu yêu thương chóng vánh đã qua, sau những lần đỗ vỡ, người ta càng sợ tình yêu thì lại càng muốn được yêu thương nhiều hơn… lắp đầy những khoảng trống hụt hẫng vô hình trong tim ấy… Em cũng vậy! Nhưng em có đòi hỏi quá nhiều không anh?

8-3 em không cần quà
8-3 em không cần quà, em chỉ cần anh yêu chân thành

Từ khi em biết, tình yêu không thuộc thể loại cổ tích hay tiểu thuyết ngôn tình, em đã không mơ về chàng hoàng tử lí tưởng hay một tình yêu không tưởng nữa.

Từ khi em biết, tình yêu là sau rất nhiều lời yêu thương vẫn một người cất bước đi, một người đứng lại với những lời hứa chỉ còn trong quá khứ… Từ khi em biết, tình yêu không chỉ là những món quà, những đóa hoa, những buổi chiều hẹn hò nhau trên phố, mà lại là những giọt nước mắt thiếu mất âm thanh cùng nỗi đau chừng như tim vụn nát…. Em đã không cho phép mình đi quá xa trong bất cứ mối quan hệ nào, không đặt niềm tin quá nhiều, không cho yêu thương quá nhiều….

 

Và rồi khi sự mạnh mẽ cố hữu trong em không đủ sức bướng bỉnh, cứng đầu trước anh, em như chú mèo ngoan chỉ muốn nằm gọn trong vòng tay anh mà ủ ấm.
Sau bao nhiêu yêu thương chóng vánh đã qua, sau những lần đỗ vỡ, người ta càng sợ tình yêu thì lại càng muốn được yêu thương nhiều hơn… lắp đầy những khoảng trống hụt hẫng vô hình trong tim ấy… Em cũng vậy! Nhưng em có đòi hỏi quá nhiều không anh?!
Em bắt anh hát cho em nghe những bản tình ca ẩm ướt nước mưa giữa trưa Sài Gòn nắng nóng.
Em bắt anh thử nghiệm những món ăn em tự phát minh vì không nhớ cách làm.
Em bắt anh vượt xa xôi đến tìm em trong đêm mưa tầm tã… chỉ vì em bất cẩn bị ngã giữa dòng xe ồn ã nơi này.
Em không cho anh hứa hẹn tương lai, vì em sợ hy vọng quá nhiều rồi thất vọng bao nhiêu.
Em không cho anh mua hoa tặng em ngày 14/2, vì em sợ một ngày Valentine nào đó, nhìn thấy người khác cầm hoa, em sẽ khóc… Nhưng em chỉ bảo anh rằng “vì ngày đó hoa rất đắt” mà thôi…
Và em sẽ không cho anh mua hoa tặng em vào 8/3.
Và em sẽ bắt anh mua hoa tặng mẹ em, em cũng sẽ mua hoa tặng mẹ anh vào mỗi 8/3.
Vì con gái khi yêu không cần quà, không cần hoa đâu anh! Cái con gái khi yêu cần chính là yêu thương – cảm giác được yêu thương khi nhận những món quà yêu thương ấy!
Vậy nên, 8/3, em không cần quà, em cần được yêu thương! Anh có biết…?
Tiểu Linh Lung  – GocTamSu.com

Câu chuyện người Nhật quan niệm ăn mì sợi đón năm mới

Đó là câu chuyện về đêm giao thừa, người Nhật quan niệm ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của họ, cho đến ngày họ coi đó là một nghề kinh doanh phát đạt để kiếm tiền.

Chúc mừng năm mới Giáp Ngọ
Chúc mừng năm mới Giáp Ngọ

Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày cuối năm mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.

Ông chủ quán Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

– Xin mời ngồi!

Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

– Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.

– Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.

Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

– Cho một bát mì.

Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon quá” – thằng anh nói.

– Mẹ, mẹ ăn thử đi – thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon! Cám ơn!” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.

– Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ – ông bà chủ cùng nói.

Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.

– Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

– Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

– Cho một bát mì.

Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

– Vâng, một bát mì!

Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:

– Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

– Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.

Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”

Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

– Thơm quá!

– Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!

– Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.

– Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.

Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều.

– Mời vào! Mời vào! – bà chủ nhiệt tình chào đón.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

– Làm ơn nấu cho chúng tôi… hai bát mì được không?

– Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: “Hai bát mì”.

– Vâng, hai bát mì. Có ngay.

Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.

Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

– Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

– Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

– Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.

– Chuyện đó thì chúng con biết rồi – đứa con lớn trả lời.

Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

– Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

– Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

– Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

– Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

– Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!

– Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

– Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

– Có thật thế không? Sau đó ra sao?

– Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!”

Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

– Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

– Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

– Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”

Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

– Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

Lại một năm nữa trôi qua.

Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.

Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

“Việc này có ý nghĩa như thế nào?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.

Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.

Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.

Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.

Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:

– Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:

– Các vị… các vị là…

Một trong hai thanh niên tiếp lời:

– Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lực để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:

– Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!

Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

– Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

– Có ngay. Ba bát mì.

Sưu tầm internet

Tai nạn tin nhắn trong tình yêu hôn nhân gia đình

Dẫu biết rằng có rất nhiều người tai nạn vì tin nhắn, dẫn đến kết cục cuộc sống gia đình vợ chồng cơm không lành canh chẳng ngọt, thậm chí tan đàn sẻ nghé  và kết cục bi thảm cuối cùng là li hôn.

Hoàn cảnh của tôi hiện giờ cũng nằm trong tình trạng đó. Điều mà hoàn toàn tôi không bao giờ nghĩ nó lại xảy ra với mình, bởi điều đó chỉ là đùa mà thôi, nhưng chồng tôi đã nghi  ngờ và cho rằng tôi đã ngoại tình.

Vợ chồng tôi yêu nhau một tình yêu rất đẹp chúng tôi đã không thể sống thiếu nhau cho dù khi đang yêu cha mẹ người thân hai bên không đồng ý. Nhưng rồi sức mạnh của tình yêu chúng tôi đã vượt qua để đến với nhau thành vợ thành chồng sinh được 2 con một trai, một gái. Vợ chồng tôi thật sự yêu thương nhau tin tưởng tuyệt đối về sự chung thủy của cả vợ và chồng. Trong suốt 23 năm chung sống tuy có lúc sóng to, sóng nhỏ xô bờ nhưng về cơ bản vẫn là hạnh phúc.

Câu chuyện của vợ chồng tôi bắt đầu dạn nứt, chồng tôi nghi ngờ và hiểu lầm về sự chung thủy của tôi bắt đầu từ  khi chồng tôi đọc được tin nhắc của tôi với một người đàn ông khác. Thực sự giữa hai chúng tôi hoàn toàn không có một tình cảm, tình ý riêng tư nào cả. Nội dung tin nhắn đó chỉ là tếu táo đùa cho vui trên điện thoại, bởi người đàn ông đó ở cách tôi rất xa (khác tỉnh) cách nhau 700  km.

Trong tư tưởng tôi chưa làm một điều gì sai trái, hẹn hò vượt quá giới hạn của hai người khác giới, chứ chưa nói là thực tế đã đi đến đến đâu cả. Đúng là chỉ có hai chúng tôi người trong cuộc mới biết đó là những lời tếu táo đùa cợt trên điện thoại thực tế không có gì cả và chỉ có trời, có đất chứng giám cho việc này và cho sự trong sáng, thủy chung của tôi đối với chồng. Nhưng chồng tôi nào có hiểu cho tôi tất cả mọi việc chồng tôi đều suy diễn và tưởng tượng ra đủ mọi thứ của những đôi tình nhân mây mưa trăng gió để mà mắng nhiếc, sỉ nhục tôi.

Thực sự tôi không biết phải làm thế nào để chồng tôi hiểu được đó chỉ là đùa thôi và tôi cũng đã biết lỗi của mình là đùa như thế là không được xin chồng tha thứ rộng lòng độ lượng của người chồng để cho cuộc sống tình cảm vợ chồng vui vẻ trở lại nhưng cũng chỉ được vài hôm chồng tôi lại nhắc lại chuyện cũ và còn ghi lại tin nhắn hàng đêm khi vợ chồng lên giường ngủ là mở ra đọc, suy ngẫm, phân tích từng câu từng chữ để mà  tượng tượng để mà suy diễn cho rằng vợ mình là thế. Tôi thực sự hoang mang, lo sợ vì chuyện tưởng chừng là nhỏ mà giờ chồng tôi như người bị bệnh hoạn, hoang tưởng do ghen tuông mà nghĩ ra đủ thứ, cái gì cũng liên quan đến quan hệ trai gái, quan hệ tình dục để mà suy diễn, tưởng tưởng… thực sự tôi vô cùng hoang mang lo sợ chồng mình lại mắc bệnh hoanng tưởng đến như vậy. Đây cũng là bài học quá đắt cho tôi và cũng là lời nhắn nhủ của tôi đến với mọi người đừng bao giờ đùa giỡn như thế. Hãy cho tôi và chồng tôi lời khuyên để cứu vẵn hạnh phúc nhé.

Trân trọng cảm ơn./.

 

Đi thăm chồng ốm, thấy anh đang chăm bồ đẻ

Đến giờ tôi vẫn nhớ như in ánh mắt hốt hoảng của anh lúc đó. Anh đứng như trời trồng, miệng há hốc. Tôi cũng vậy.

Tôi nhớ cái ngày vét hết tất cả những thứ có giá trị trong nhà, kể cả cặp nhẫn cưới đem bán lấy tiền cho anh đi thành phố làm ăn, anh ôm tôi rất lâu: “Em ở nhà ráng lo cho mẹ, anh sẽ cố gắng làm kiếm thật nhiều tiền rồi rước em lên”.

Tôi nói rằng tôi không mơ giàu có mà chỉ muốn anh được thỏa chí bay nhảy và cuộc sống gia đình đỡ chật vật hơn. “Còn cái chuyện lên thành phố thì sau này tính vì em quen sống ở đây rồi, trên đó ồn ào lắm”. Tôi nói để anh đỡ lo chớ thật ra ai cũng bảo tôi chồng đâu thì vợ đó mới chắc ăn vì ở thành phố mọi thứ không đơn giản, nhất là đàn ông, không có vợ con bên cạnh, họ rất dễ sa ngã. “Nhớ là không được lo lắng bậy bạ nghe chưa. Anh chỉ có một mình em thôi”- anh ôm hôn tôi trước khi đi.

Anh lên thành phố hùn hạp với bạn bè mua bán phế liệu; được hơn 2 thành thì lập cơ sở gia công cơ khí. Có lẽ ông trời thương tình, cộng với tính tình chăm chỉ của anh nên chỉ 5 năm sau anh đã kiếm được 5 cây vàng mua miếng đất ở Bình Chánh cất căn nhà nhỏ. Khi nghe anh nói tôi rất mừng vì có nhà rồi, anh sẽ đỡ vất vả; hơn nữa có nhà rồi thì ngày vợ chồng sum hợp cũng không còn xa nữa.

Có lần mẹ chồng tôi bảo: “Hay là con dọn lên ở với nó, để mẹ về Cà Mau với con út chớ vợ một nơi, chồng một ngã như vầy, mẹ thấy không được”. Ý mẹ tôi nói chuyện con cái vì cưới nhau như vậy là đã được hơn 8 năm mà tôi vẫn chưa sinh cho mẹ thằng cháu nội. Đâu phải tôi không muốn có con mà vì thời gian đầu mới cưới còn nghèo quá nên vợ chồng kiêng cữ; còn kể từ khi anh đi Sài Gòn thì mỗi tháng anh về một lần rồi đi, tôi cũng van vái trời phật phù hộ cho tôi có một đứa con để hủ hỉ cho vui cửa, vui nhà nhưng mãi vẫn không thấy.

Cho đến một lần cách đây chưa lâu, anh gọi điện nói rằng anh bị bệnh nên không về được. Anh bảo tôi đừng lo, tiền chi tiêu trong tháng của hai mẹ con, anh đã bỏ vô thẻ cho tôi đầy đủ. Tự dưng tôi muốn khóc. Cái mà tôi cần là hơi ấm của một người chồng chứ đâu phải những đồng tiền vô tri mà tháng tháng anh gởi vào tài khoản cho tôi? Anh đâu biết rằng, tôi không hề đụng đến những đồng tiền đó. Lương giáo viên của tôi cộng với thu nhập từ tiệm tạp hóa của mẹ, hai mẹ con chi xài tằn tiện thì cũng đã đủ.

“Tháng này thằng Tuấn không về hả con?”- tối thứ bảy, mẹ tôi đột ngột hỏi. Tôi cứ tưởng mẹ quên, ra là mẹ vẫn nhớ. “Dạ, ảnh bệnh rồi mẹ”- tôi nói để bà đừng trông. Không ngờ bà bảo tôi: “Vậy thì con phải lên coi nó bị làm sao”. Bà giục tôi đi Sài Gòn. Thú thật nghe nói là tôi đã sợ. Tôi xem tivi thấy trên đó đủ thứ phức tạp thì rất sợ. Hơn nữa đường đi nước bước tôi đâu có biết, lỡ mà đi lạc thì không biết làm sao? “Đường đi trong miệng mình, cứ hỏi người ta thì ra hết”- mẹ tôi gắt.

Tôi biết bà nóng ruột con trai nên mới như vậy chớ trước nay lúc nào bà cũng nhẹ nhàng với tôi. “Dạ, để con đi thăm ảnh, mẹ đừng lo, mẹ ngủ đi”. Tôi trấn an bà trong khi cả đêm tôi gần như không ngủ được. Tôi cũng không dám gọi cho Tuấn vì biết tính anh, một khi anh đã nói không được làm thì không được cãi lời.

Sáng sớm, tôi đón xe đi Sài Gòn. Lên tới Bến xe miền Tây thì đã 11 trưa. Tôi đưa địa chỉ cho một anh xe ôm nhờ anh chở đi. Anh ta săm soi tờ giấy rồi lắc đầu: “Ghi vầy ông nội tui tìm cũng hỏng ra nói chi tui”. Nhưng có lẽ thấy vẻ mặt thất vọng của tôi, anh ta tội nghiệp nên lại nói: “Thôi thì để tôi chở cô đi tìm nhưng nói trước là tôi coi đồng hồ để tính tiền đó nghen”.

Đúng là cái địa chỉ mà Tuấn nói và tôi ghi lại chẳng tồn tại trên đời này. Nó là một khu nhà xây dựng trái phép, chẳng có số nhà, cũng không có tên đường. Tôi nói với anh xe ôm: “Thôi, anh để tôi đi hỏi từng nhà, thế nào cũng kiếm được”. Anh xe ôm có vẻ ái ngại cho tôi: “Lỡ cô kiếm không ra thì sao?”. Tôi bảo anh đừng lo, kiếm không được tôi sẽ đón xe ra bến xe để về quê. Anh chỉ lấy 50 ngàn tiền xe dù phải mất cả buổi trưa chở tôi đi vòng vòng.

Cuối cùng rồi tôi cũng tìm được nơi cần tìm. Đó là nhờ tôi nhanh trí, kiếm nhà tổ trưởng dân phố để hỏi. Nhưng bà tổ trưởng cũng nghĩ nát nước mới nhớ ra: “À, nhớ rồi, hai vợ chồng ông này ở tuốt luốt trong hẻm. Nghe đâu vợ mới đẻ. Cháu là em ổng hả? Dưới quê mới lên hả?”. Tôi nghe vậy thì tin chắc rằng bà tổ trưởng đã nhầm lẫn, thế nhưng đã lỡ nhờ người ta dắt đi tìm, thôi thì cứ đến rồi cảm ơn và đi chỗ khác cũng không sao.

Thế nhưng bà tổ trưởng không lầm, chỉ có tôi lầm. Nhà đó đúng là có một người tên Tuấn, đúng là họ có hai vợ chồng và đúng là vợ anh ta vừa đẻ… Đến giờ tôi vẫn nhớ như in ánh mắt hốt hoảng của anh lúc đó. Anh đứng như trời trồng, miệng há hốc. Tôi cũng vậy. Nhưng rồi chính tôi lại người giải vây cho anh. Tôi cố nén để đừng khóc: “Anh hai, mẹ nghe nói anh bệnh nên bảo em lên coi anh sao rồi”.

Bà tổ trưởng tươi cười: “Thôi, ở chơi với anh chị nghen, dì về đây”.

Khóc thâm trong nhà tắm khi chồng có vợ và con
Vào phòng tắm. Dường như sức chịu đựng của tôi chỉ đến đó. Tôi ngồi sụp xuống, ôm mặt bật khóc

Tôi chết sững nhìn chồng mình. Ra lý do anh không về là đây. Tôi nhìn vào buồng, nơi có tiếng con nít khóc oe oe rồi lại nhìn anh. “Ra là vậy!”. Tôi chỉ nói được có bấy nhiêu rồi quay lưng bỏ chạy. Anh đuổi theo kéo tôi lại: “Nghe anh nói, chuyện dài dòng lắm, không phải như em nghĩ đâu”. Tôi hất tay anh ra: “Tôi không muốn nghe”.

Tôi chạy như bị ma đuổi khỏi ngôi nhà không số, không có tên đường ấy. Đất trời như đổ sụp dưới chân. Đầu óc tôi quay cuồng.

Hôm đó tôi về tới nhà đã 11 giờ đêm. Mẹ chồng tôi vẫn còn thức chờ. Nghe tiếng kêu cửa, bà lật đật chạy ra: “Nó sao rồi con? Vô tắm rửa rồi ăn cơm. Để mẹ hâm đồ ăn”. Thấy mẹ luýnh quýnh, tôi thương bà đến nghẹn lời: “Ảnh chỉ bị cảm sơ sơ thôi mẹ”. Rồi tôi vào phòng tắm. Dường như sức chịu đựng của tôi chỉ đến đó. Tôi ngồi sụp xuống, ôm mặt bật khóc.

Giờ thì mẹ tôi đã biết. Bà nằm vùi mấy ngày. Bà khóc và xin lỗi tôi vì “con dại cái mang” nhưng trong chuyện này, tôi làm sao có thể trách mẹ? Nếu có trách là trách chồng tôi, anh đã không giữ được lòng mình, không giữ vẹn chữ thủy chung như đã từng thề thốt. Anh gọi điện về nói rằng, anh không dám về để gặp tôi, gặp mẹ. Anh nói do hoàn cảnh đưa đẩy chứ anh vẫn một dạ với tôi…

Thế nhưng giờ đây niềm tin trong tôi đã sụp đổ. Những tháng ngày trước mặt, tôi không biết phải làm sao với cuộc hôn nhân đã rạn vỡ của mình. Tôi phải buông bỏ để anh đi với người đàn bà kia hay là giành giật, níu kéo một con người đã không còn trọn vẹn thuộc về mình?

(Theo NLĐ)

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống