Cuộc đời tôi việc gì cũng suôn sẻ duy chỉ có đường tình duyên là lận đận. Anh và tôi gặp nhau bởi sự giới thiệu của bạn bè. Chúng tôi được xem là một cặp xứng đôi vừa lứa. Tôi yêu anh thật lòng nếu không phải nói là rất yêu, vì yêu anh tôi chấp nhận làm tất cả.
Tình duyên lận đận khi chồng không yêu thương
Cách anh đối xử với tôi bạn bè tôi đều không đồng tình. Có hôm cãi nhau anh bỏ tôi đi bộ về còn anh lấy xe máy tôi về dù lúc đó là ban đêm. Có lần bạn tôi thấy anh chở ai đó nhưng vì yêu anh tôi tin vào lời nói dối rằng đó chỉ là một người quen cũ. Mỗi lần đi chơi hay ăn đều do tôi trả tiền. Anh cũng ít khi muốn tôi về nhà anh chơi mỗi dịp đám hay lễ.
Nhưng cuối cùng chúng tôi quyết định cưới nhau. Sau bao lận đận tôi ngỡ mình tìm được bến đỗ của đời mình, cứ tưởng rằng sau bao cố gắng của tôi anh sẽ hồi tâm chuyển ý, sẽ yêu tôi nhiều hơn. Nhưng nào ngờ tất cả chỉ là bức tranh do tự tôi tô vẽ nên. Trước khi cưới dù được vài đồng nghiệp cảnh báo rằng anh lấy tôi vì muốn lấy tiền cưới trả món nợ 100 triệu mà anh nợ cá độ, nhưng tôi không tin cứ nghĩ rằng vì họ ác cảm với anh qua những chuyện anh đối xử với tôi. Có người còn bảo rằng anh có mối quan hệ thân thiết quá mức bạn bè với cô gái kia vì vài lần chứng kiến anh và cô ấy tình tứ bên nhau nhưng tôi vẫn bỏ ngoài tai và ngu dốt tin tưởng vào những lời nói dối nguỵ biện đầy ngọt ngào của anh.
Sau đám cưới hạnh phúc chưa đến thì thì tôi hụt hẫng phát hiện ra biết bao điều anh cố giấu giếm tôi. Tiền cưới anh đem đi trả nợ dù đa số là tiền ba mẹ tôi cho, tiền mừng cưới bên anh mẹ anh giữ hết. Tôi cũng an ủi mình thôi dù sao cũng là vợ chồng, anh ấy khó khăn mình nên giúp đỡ. Điều làm tôi bất ngờ và sốc nhất là anh công khai quan hệ với cô gái kia và nói nếu tôi muốn làm lớn chuyên thì sẽ ly hôn với tôi. Khi nghe nói những điều này tôi không đứng vững được, hai chân tôi rụng rời, trời đất như sụp đổ trước mắt và khi tôi tỉnh dậy đã thấy mình trong bệnh viện. Bác sĩ thông báo rằng tôi có thai được 6 tuần, cần phải nghỉ ngơi tỉnh dưỡng nhiều vì thai yếu. Cứ ngỡ rằng đứa con này đến để níu giữ hạnh phúc gia đình tôi, để tôi có lý do tha thứ cho anh, nhưng đáp lại những sự cố gắng vun vén của tôi, anh vô tư thốt ra câu nói “thai còn nhỏ, em bỏ đi, anh không muốn có đứa con này”. Một lần nữa, tim tôi như ngừng đập uất nghen không thành lời.
Tôi không ngờ người chồng mà trước đây tôi thương yêu lại có thể tàn nhẫn với tôi như thế. Tôi đã làm gì có lỗi với anh? Tôi yêu anh môt cách vô điều kiện, tôi sẵn sàng làm tất cả vì anh, tôi bao dung mọi lỗi lầm tày trời của anh đã làm với tôi. Nhưng đứa con này, sinh linh bé nhỏ vô tội này thậm chí còn chưa có hình hài này có lỗi gì với anh mà anh nhẫn tâm ruồng bỏ nó. Tôi là người vợ mà anh và ba má mang trầu cau sang hỏi cưới, là người đầu ắp tay gối với anh hằng đêm, là người yêu anh hơn bản thân mình, tôi làm sai điều gì, có lỗi gì? Nếu không yêu tai sao anh lại hại cả cuộc đời dang dở như vậy. Tại sao lại giéo rấc đau khổ cho tôi trong khi điều tôi muốn làm chỉ là muốn mang lại hạnh phúccho anh.
Có lẽ con tôi linh cảm được nó không được chào đón bới cha nó nên nó đã bỏ ra đi, nó bỏ cả tôi – người mẹ yêu thương nò vô hạn. Có lẽ nó không muốn chào đời để khổ, hoặc nó ghê sợ anh – người cha đan tâm ruồng bỏ con mình.
Vì giữ sỉ diện gia đình tôi không thể ly hôn anh ngay. Và vì tôi không muốn anh đạt đươc mục đích của mình quá dễ dàng là vắt chanh bỏ vỏ. Tôi hận anh đến tận xương tuỷ nhưng hàng ngày vẫn cố đối diện với anh. Tôi chờ đợi cái ngày mà anh gặp quả báo với nhưng việc anh đã gây ra cho tôi. Tôi chắc chắn cái ngày ấy sẽ đến dù không biết sớm hay muộn. Tôi sẽ không làm gì anh cả mà để cả xã hội phán xét anh, giờ đây cả anh và cô ta đều bị mọi người sỉ vả, công việc cũng không suôn sẻ vì mọi người ở cơ quan đều tẩy chay và xa lánh anh. Nhưng tôi vẫn không thấy vui mà chỉ xót xa cho cái phận bèo bọt của mình lên nhầm bến đỗ.
Một năm trước, anh đến, mang cho em và gia đình những nụ cười, chỉ cho em cách sống vui vẻ và lạc quan. Một năm sau, khi anh chọn con đường không còn bên em nữa, em sẽ vẫn giữ món quà về sự lạc quan mà anh đã mang đến cho em.
Một năm anh ạ, một năm cho một câu chuyện tình. Chúng ta đã đi với nhau trên một chuyến đò ngắn ngủi của cuộc đời. Có những lúc êm ả trôi, có những lúc cuộn trào sóng vỗ, có nụ cười và có cả những giọt nước mắt. Cám ơn anh ngày này một năm trước đã đến với em. Anh đến không mang ý nghĩa đem đến cho em một tình yêu, mà là làm lớn lên trong em một tình yêu với những cảm xúc thật lạ, biết đâu rằng em sẽ không có được lần thứ hai trong cuộc đời.
Một năm qua em luôn nhớ về anh, nhớ về hình ảnh người đưa cho em cây gậy trên núi, nhớ về cái nắm tay ấm áp suốt chặng đường dài. Nhớ lời mẹ anh kể về cậu bé chăn trâu 8 tuổi gánh lúa giúp người dưới đồng khi người ta chỉ có một mình mà trời sắp đổ cơn mưa. Nhớ về anh con trai, đi đâu xa việc đầu tiền khi trở về nhà là ôm lấy người mẹ thật chặt, xoa bóp cho mẹ khi mẹ đau, rất nhiều điều nữa mà hình ảnh anh trong tâm trí em luôn thật đẹp.
Em yêu quý gia đình anh, yêu cái cách mọi người sống với nhau thật tình cảm, em đã ước một ngày được ôm mẹ anh giống như mẹ của em, em vui khi bố anh gọi em bằng con thật ấm áp. Em đã tin rằng cuối cùng mình cũng gặp được người bạn đời là anh khi mọi người nói chúng ta giống nhau lắm.
Tình yêu là món quà đẹp nhất mà con người có thể mang đến cho nhau, em tin rằng anh từng yêu em, nhưng có thể do quá nhiều điều đến với anh, nên tình yêu đó đã dần biến mất. Chuyện gắn bó và chia ly trong tình yêu vốn là lẽ thường tình. Cớ chi vì gắn bó hay biệt ly mà những cảm xúc tốt đẹp từng có lại biến mất đi được.
Em vẫn luôn tin rằng trong tình yêu đích thực không có khoảng cách về địa lý, tuổi tác, giàu nghèo, địa vị, học vấn; chỉ có khoảng cách giữa những trái tim. Nhưng một mình em tin thì không đủ. Chỉ trách anh đã không cam đảm nói ra khi trái tim không còn có em, để em sống mãi trong ảo mộng về một tình yêu không còn tồn tại.
Ngay lúc này đây em không bắt mình phải cố gắng quên anh, anh từng nói khi chúng ta mới quen nhau rằng: “Em hãy để mọi thứ tự nhiên”. Tình cảm đã tự nhiên đến và rồi sẽ tự nhiên đi, vì vậy em vẫn cứ để cho trái tim em nghĩ về anh, vẫn nhắn tin chúc anh ngủ ngon mỗi tối trước khi đi ngủ. Nhưng chắc sau hôm nay em nên dừng lại, bởi em hiểu rằng khi anh yêu em, tình cảm và sự quan tâm của em sẽ khiến anh hạnh phúc; còn khi không còn yêu em, sự quan tâm của em chỉ trở thành gánh nặng khiến anh day dứt.
Một năm trước, anh đến, mang đến cho em và gia đình những nụ cười, chỉ cho em cách suy nghĩ mọi việc thật đơn giản, nhẹ nhàng để sống vui vẻ và lạc quan. Em thực sự thấy mình tốt hơn kể từ ngày gặp anh. Một năm sau, ngày hôm nay, khi anh chọn con đường không còn bên em nữa, em sẽ vẫn giữ món quà về sự lạc quan mà anh đã mang đến cho em. Món quà vô giá. Cám ơn anh thật nhiều. Nhưng khi em học được thì anh lại đánh mất.
Cậu bé ngày ấy giờ là chàng trai giỏi giang, hào hoa, đi trên những chiếc xe hơi sang trọng, ra vào những hộp đêm đầy ánh đèn màu, khói thuốc và tiếng nhạc; chàng trai tham vọng, ôm một giấc mơ lớn lao về làm giàu và thành đạt. Em chỉ xin giữ lại về anh hình ảnh cậu bé chăn trâu 8 tuổi tốt bụng mà em đã được nghe qua lời kể của mẹ, hình ảnh chàng trai xuống đầm hái những đóa sen giản dị tặng em, chàng trai mang trái tim ấm áp nhưng trong đó không còn có em. Một năm, anh xa em rồi, anh phải hạnh phúc nhé.
Tình yêu cũ ạ, hôm nay nói chuyện với anh, nghe anh tâm sự về tương lai giờ chỉ là của anh. Tự dưng kí ức xưa nó ùa về. Giờ đây em đã là mẹ của con người ta, đã có cuộc sống cho riêng mình và em hài lòng về cuộc sống đó. Giữa chúng ta chỉ có công việc và bạn bè, nhưng có lẽ chúng ta phù hợp ở vị trí đó.
Tình cũ vấn vương -Tình cũ à, anh phải hạnh phúc nhé – Ảnh minh họa
Ngày xưa em yêu anh nhiều lắm, có chút tôn sùng nữa cơ. Mỗi khi ai hỏi chuyện bạn trai em là y như em bắt được cứ bla bla huyên thuyên kể mãi không dứt. Anh trong mắt em rất tuyêt vời, anh không đẹp trai, anh không phải con nhà giàu nhưng anh có nghị lực và sự cố gắng. Chính vì vậy mà xung quanh anh có rất nhiều cô gái không chỉ riêng em. Dĩ nhiên anh có sự lựa chọn nhưng em lại không muốn mình là sự lựa chọn nên mỗi lần em cảm nhận được có sự xuất hiện của môt cô gái em đều lặng lẽ ra đi. Và chẳng biết vì anh yêu em hay vì lý do gì đó sau mọi chuyện bao giờ anh đều tìm về em. Em lại lăng lẽ đi bên anh….
Cứ thế mà dùng dằng mãi cũng 3 năm anh nhỉ? Biết bao nhiêu sóng gió, biết bao lần chia tay, em chứng kiến sự ra đi của những người phụ nữ ngang đời anh, họ có người học thức có, trẻ trung có, thành công có, xinh đẹp có…. nhưng cuối cùng anh vẫn tìm về bên em – một đứa chẳng có gì khi anh mệt mỏi để rồi lại tiếp tục cuôc hành trình chọn lựa đó khi anh khoẻ khoắn hơn.
Bạn bè có đứa chửi em ngu, có đứa bảo em khùng, có đứa ác mồm bảo em mê tiền của anh. Nhưng em chỉ cười thầm rồi quay lưng đi, Có đôi lúc em lại phải lắng nghe sự phân trần của những cô gái anh bỏ rơi, đôi lúc em tự cười chính em. Vì sao em lại yếu đuối và uỷ mị thế. Em cũng mệt mỏi lắm. Có đôi lúc em chỉ muốn sinh cho anh một đứa con và không cho anh biết. Chỉ em và con sống với nhau, em sẽ sống với hình bóng của anh trong con. Chắc anh cũng chẳng biết có quãng thời gian em tìm giấc ngủ bên nhưng chai rượu và lon bia hoặc khóc hết nước mắt đến mức mệt mỏi thiếp đi lúc nào không hay. Và em cũng có một hình xăm mà mãi đến giờ chắc anh cũng không biết vì sao em có nó. Buồn cười lắm cơ lúc đi xăm em còn khóc đấy, anh thợ xăm lại trêu “sợ đau thế sao lại còn đi xăm”. Em buồn bã trả lời “để nhắc mình đã từng đau thế nào”. Có những đêm em để cả căn phòng ngộp mùi thuốc lá không phải vì thích đâu, hút thuốc miệng đắng lắm, nhưng nhìn đời mờ mờ ảo ảo vậy mà vui chứ đôi lúc nó rõ ràng quá làm mình đau đến từng khúc ruột. Quãng thời gian em quyết định buông cuôc tình mình xuống khó khăn đến thế anh ạ!
Đời không như mình muốn, có lẽ em với anh có duyên không hề có nợ. Anh vẫn rong ruổi cuộc đời tự do với những lý tưởng của anh. Em tìm về bình yên với bến đỗ mới cho yên lòng mẹ cha. Không hẳn hết yêu anh, không hẳn em không yêu chồng em nhưng có lẽ như người ta nói chúng ta sẽ kết hôn với người cùng đúng thời điểm. Em biết ngày anh trách và giận em nhiều nhưng mừng vì sau bao chuyện đã qua chúng ta vẫn có thể trò chuyện như bạn bè và giúp đỡ nhau trong công việc.
Anh cũng hãy hạnh phúc cho em sáng mắt ra vì không chờ đợi đến ngày anh chọn lựa xong nhé. Cũng vui vẻ nhiều vào để em được yên lòng đặt chuyện tình này vào tận đáy sâu kín của con tim.
Qua bao nhiêu chuyện xảy ra nằm bên con giờ em lại cười chính mình khi nghĩ về ngày xưa. Anh mang đến cho em quá nhiều nỗi đau nên có lẽ vì vậy mà em biết trân trọng hạnh phúc của mình hiện tại.
Chúng tôi đã có 6 năm biết nhau, yêu nhau, làm sao có thể nói quên là quên được? Nhưng nếu không quên anh, tôi sẽ trở thành tội đồ…
6 năm yêu nhau sao quên được – Ảnh minh họa
Không biết tại sao tôi cứ bị ám ảnh mãi khi nhìn thấy cảnh Tuấn ngồi gục đầu bên giường bệnh của mẹ. Không biết anh đang nghĩ gì mà không hề hay biết tôi đã đứng ở cửa phòng rất lâu…
“Nếu con không nghe lời, mẹ chết cho con coi”. Cứ tưởng câu nói ấy chỉ là một lời đe dọa suông, nào ngờ bà đã làm thật. Tôi bàng hoàng khi nhận tin báo, mẹ anh đã uống thuốc ngủ quá liều, đang cấp cứu ở bệnh viện.
Mẹ Tuấn không ghét bỏ gì tôi nhưng bà đã hứa làm sui với một người bạn thân. Bà nói là người lớn thì không thể nuốt lời. “Con Vân đã chờ thằng Tuấn bao nhiêu năm qua, không thể để lỡ làng đời con gái của người ta”- bà nói với tôi như vậy và khuyên tôi hãy quên con trai bà đi.
Khi tôi nói với Tuấn điều này, anh nhăn mặt: “Anh lớn rồi chớ đâu phải con nít”. Sau lần đó, chẳng thấy Tuấn đá động gì đến chuyện ấy nữa. Tuy nhiên, anh không rủ tôi đến nhà chơi như trước. Tôi có hỏi thì anh gạt đi với câu nói quen thuộc: “Anh lớn rồi…”.
Cho đến một ngày, anh đột ngột bảo mẹ anh muốn gặp tôi. Vừa hồi hộp, vừa lo sợ, tôi đến gặp bà. Đón tôi vẫn với khuôn mặt nghiêm nghị như thường ngày, bà nói: “Bác sắp cưới vợ cho thằng Tuấn. Cháu lựa lời khuyên nó đừng có ngang ngạnh, bướng bỉnh nữa. Nó mà cãi lời, bác sẽ chết cho tụi bây coi”. Tôi điếng hồn. Tia hi vọng cuối cùng của tôi trước buổi gặp mặt đã tắt ngấm.
Tuy vậy, tôi cũng cố vớt vát: “Thật lòng là cháu không làm được chuyện đó. Bác cũng biết là chúng cháu rất yêu nhau… Cháu nghĩ, bác cũng đã từng yêu nên sẽ hiểu và thông cảm cho chúng cháu. Một cuộc hôn nhân không có tình yêu liệu có bền vững được hay không? Xin bác hãy thương chúng cháu…”.
Chỉ nói được bấy nhiêu rồi tôi bật khóc. Tôi biết Tuấn rất yêu tôi. Anh đã đưa tôi đến gặp cô gái kia và nói thẳng với cô ta rằng anh chỉ yêu duy nhất một mình tôi. Hôm đó, anh đã xin lỗi và mong Thu Vân cùng gia đình hãy quên lời hứa lúc trà dư, tửu hậu của người lớn. Anh bảo sẽ tự định đoạt tình yêu, hạnh phúc của mình chứ không để bất cứ ai xếp đặt…
Tôi cứ tưởng sau buổi gặp ấy, Thu Vân sẽ chủ động rút lui, không ngờ mọi chuyện hoàn toàn trái ngược. Cô và gia đình càng hối thúc mẹ Tuấn xúc tiến chuyện cưới xin. Kết quả là sau một trận gây gổ giữa hai mẹ con, mẹ anh đã uống thuốc ngủ tự tử…
Đắn đo mãi, cuối cùng tôi cũng quyết định vào bệnh viện thăm bà. Tuy nhiên, khi vào đến nơi, nhìn thấy cảnh bà nằm thiêm thiếp trên giường, còn anh ngồi gục đầu bên cạnh, tôi lại chạnh lòng. Họ chỉ có hai mẹ con… Nếu chẳng may bà có mệnh hệ nào thì liệu anh có thanh thản để sống với tình yêu của tôi hay không?
“Chiều nay em đã vào bệnh viện nhưng em không đủ dũng cảm để gặp mẹ. Anh hãy chăm sóc mẹ thật tốt và đừng làm điều gì khiến mẹ buồn lòng”. Tôi nhắn cho Tuấn như vậy rồi tắt máy.
Tôi quyết định sẽ rút lui để anh tròn chữ hiếu. Thế nhưng chỉ tắt điện thoại được một đêm rồi tôi lại phải mở máy vì tôi không thể chịu đựng được nỗi nhớ anh đang cào xé trong lòng. Anh nhắn lại cho tôi: “Em giữ sức khỏe, đừng nghĩ ngợi linh tinh. Mọi chuyện rồi sẽ qua. Yêu em nhiều”. Tôi cứ đọc đi đọc lại tin nhắn của anh mà chảy nước mắt.
Chúng tôi đã có 6 năm biết nhau, yêu nhau, làm sao có thể nói quên là quên được? Nhưng nếu không quên anh, tôi sẽ trở thành tội đồ chia cắt tình cảm của mẹ con anh. Tôi phải làm sao để giữ được tình yêu của mình mà không làm tổn thương những người chung quanh?
Tôi là một cô gái có thể gọi là đep và dễ nhìn. Tôi vốn thích chinh phục đàn ông và hình như tôi chẳng cần phải chinh phục vì họ cứ tự động đến. Tôi thích được họ chu cấp cho thói quen mua sắm của mình và tôi lấy đó làm thước đo cho sự hấp dẫn của bản thân. Lẽ dĩ nhiên tôi biết điểm dừng cho từng mối quan hệ chứ không ngu ngốc dùng thân xác mình ra hoán đổi.
Sợ làm người thứ 3 khi đã hiểu và cảm thông – Ảnh minh họa
Tôi cũng từng yêu thật lòng một vài lần nhưng thời điểm đó khi còn là sinh viên họ không có khả năng cung cấp cho tôi những thứ tôi cần. Tôi cũng từng có quãng thời gian tiếp xúc với những người có gia đình, dĩ nhiên tôi không muốn phá hoại hạnh phúc gia đình của họ vì tôi biết đánh giá mình xứng đáng với ai, với những gì…
Cuộc sống đẩy đưa tôi gặp anh – người đàn ông đã có vợ con. Lần này khác những lần trước không biết có phải vì sợ nhiệt tình của anh khi theo đuổi tôi hay vì lí do gì đó mà tôi mù quáng yêu anh. Bất chấp lời khuyên của bạn bè, mặc kệ sự kì thị của xã hội, tôi và yêu nhau, đâm đầu vào nhau như hai con thiêu thân.
Rồi anh và vợ ly hôn, tôi cũng có phần xót xa cho vợ anh nhưng với anh cuộc hôn nhân ấy cũng chả còn tình yêu nên giải thoát cho nhau là điều cần thiết. Tôi những tưởng chúng tôi sẽ hạnh phúc nào ngờ gia đình tôi ngăn cản, cũng không sao, tôi biết trước điều này. Nhưng điều mà tôi không ngờ là chính anh lại ngày càng xa rời tôi. Khi tôi chịu áp lưc của gia đình thì được hay tin anh vẫn đưa vợ về nhà vào dịp đám giỗ, lễ tết… Anh giải thích rằng đó là vì cô ấy muôn gặp con và đứa con lớn muốn gặp mẹ, nhưng không sự ích kỉ và ghen tuông của một đứa con gái đang yêu làm sao chấp nhận điều đó. Tôi và anh ngày càng cãi nhau nhiều hơn. Tôi thấy anh không còn là người tôi đã từng yêu như lúc đầu. Chúng tôi chia tay.
Sau một năm tôi cũng kết hôn với một người khác nhưng không khỏi lo lắng vì cái quá khứ của mình. Tôi cũng sợ chồng tôi và gia đình anh ấy biết sẽ khinh tôi, tôi còn sợ có một ngày mình sẽ bị quả báo vì những hành vi thiếu suy nghĩ của mình ngày xưa. Giờ đây khi đứng trên cương vị của một người làm vợ, làm dâu tuy chưa làm mẹ, với hàng tá thứ trách nhiệm trên vai tôi bắt đầu cảm thông cho người phụ nữ ấy nhưng tiếc là tôi không thể quay lại để thay đổi quá khứ.
Tôi cầu mong anh và chị có thể tái hợp để lỗi lầm của tôi có thể phần nào được vơi bớt. Tôi cố gắng làm tròn trách nhiệm với chồng và gia đình chồng để được yêu thương nhiều hơn nhưng trong tận đáy lòng lỗi lầm ấy vẫn cứ dằn vặt bản thân tôi.
Tôi và anh ấy quen nhau hơn 2 năm rồi, nhưng khi tôi nhận ra mình nhận được sự hạnh phúc là lúc tôi biết anh ấy ngoài tôi ra còn có nhiều cô gái khác, cảm thấy tình yêu của mình không xứng đáng, nhưng sao vẫn yêu, một điều khó nói đúng không,..
Tình yêu – Ảnh minh họa
Chiều thứ bảy, lang thang trên phố, điện thoại reo, một số điện thoại quen thuộc “Tối nay mình gặp nhau nhé”, lòng vui, nụ cười trên môi. Mình đã chia tay rồi mà anh? Hơn 10h đêm, vẫn không thấy người ấy liên lạc lại, một tin nhắn không thấy trả lời, một lần điện thoại chẳng ai nghe, mình chia tay rồi mà, tự dưng khóe mắt cay cay. Điện thoại lại reo “Anh ngoài cửa nè”, chỉ biết vội lau nước mắt, một gương mặt ai đó quen thuộc nhưng nụ cười và giọng nói không còn như xưa nữa, trông ngượng nghịu, vô tình.
Ký túc xá đêm về lặng lẽ, bước bên anh không hiểu tại sao cảm giác xa lạ, xa rất xa, vòng tay anh dành cho tôi không còn như xưa nữa, chẳng chút ấm áp, bước bên anh nhưng vô hồn, lạc lõng. Mình quen bao lâu rồi anh nhỉ, hơn 2 năm, nhưng thời gian đó có bao giờ anh thật sự yêu em chưa? Tôi từng hỏi như thế! Đối với anh, tôi chỉ là trò chơi thôi sao.
Mình chia tay nhưng vẫn hẹn hò, để làm gì nhỉ? Tôi không níu kéo dù tình yêu dành cho anh chưa từng thay đổi. Chiều nay, chủ nhật buồn, một người con gái đã kể cho tôi nghe câu chuyện về một người bạn của cô ấy: “Có cô gái đã yêu một chàng trai hơn 3 năm rồi, giữa 2 người có nhiều hứa hẹn nhưng không biết tại sao trong khoảng thời gian gần đây cô gái rất buồn. Có lẽ người con trai ấy không còn dành hết tình cảm cho cô, người ta còn bận bịu nhiều cô gái khác”. Bật cười hay bật khóc khi người con trai ấy chính là anh, người tôi từng yêu, vẫn còn yêu?
Sự thật không phải vô hình mãi, tôi chưa từng nghĩ anh là người như thế nhưng giờ đã thế, dừng lại hay đi tiếp? Nhiều người bảo tôi đã yêu lầm kẻ Sở Khanh, một người không đáng mặt đàn ông. Yêu người như thế thì yêu làm gì cho phí tuổi xuân. Ai cũng bảo một cánh cửa khép lại sẽ có những cánh cửa khác mở ra nhưng họ đâu biết khi yêu thật một ai đó khó để quên, cho dù họ người đó có tồi tệ như thế nào. Anh im lặng khi tôi hỏi đến những người con gái ấy. Tôi đã yêu lầm người yêu của người khác, lặng lẽ ra đi, không một lời oán trách.
“Mình chia tay rồi mà anh, em chia tay vì để anh trọn vẹn tình cảm với người ấy, để thoát khỏi cảm giác bị bỏ rơi. Em ghét và chán lắm rồi sự lạnh lùng, vô tâm từ anh. Chúng ta không có con đường chung thì quên nhau anh nhé cho dù em vẫn yêu anh. Trên con đường anh đi, một ngày nào đó giả sử không còn ai bên cạnh, hãy về lại bên em. Thà rằng đóng kín mình yêu lầm một người còn hơn mở lòng mình để lại yêu lầm lần nữa”.
Có lẽ vài bạn thắc mắc lắm vì sao “tôi lại là dì ghẻ của con mình” lại có chuyện nực cười như vậy. Nhưng có đấy bạn ạ! Theo như những gì những người thân của tôi miêu tả.
Chăm sóc con niềm vui buồn của bà mẹ trẻ – Ảnh minh họa
Con tôi hơn 5 tháng tôi đã cho vào địu đi chợ, đi chơi. Nhà chỉ có mẹ con. Cha đi làm cả ngày thử hỏi lúc bé bú mẹ thì còn nhịn ăn được chứ đến tuổi ăn dặm không vác nhau đi chợ thì nhịn đói sao.
Con hơn 6 tháng tôi vác ngay về nhà cái ghế ăn gỗ. Nội thì ca thán rằng “con người ta mười mấy tháng vẫn nằm ăn đấy thôi”. Ngoại thì bảo “mày chơi sang quá ha”. Thời gian đầu bé chưa chịu hợp tác nội thì bảo “con nít phải vừa ăn vừa vận động nó mới tiêu, cho nó chơi đi”. Ngoại thì “mở ti vi cho nó xem, mở nhạc cho nó nghe”. Với tôi thì không ngồi thì không ăn. Khi ăn thì chỉ tập trung ăn.
Bé không bú bình và bú đêm. Tôi đút sữa, nội bảo ” đây để mẹ tập, con phải canh chừng đêm kêu nó dậy bú, con cô X cháu chú Y đêm thức bú 5 lần luôn đấy”. Tôi thì “vâng, mẹ cứ tập. Đêm con sẽ kêu bé dậy để mẹ cho bé ti nhé”. Kết quả thấy bình sữa nó khóc thét, không thèm uống giọt nào dù bỏ 2 cử sữa liên tiếp. Con tôi từ bé dùng kháng sinh nên biếng bú lại có chứng trào ngược dạ dày nên hai vợ chồng tôi chẳng khi nào ép bé. Trộm vía bé vẫn tăng cân đều. Vả lại sau này tôi mới phát hiện ra là cô nàng không thích sữa chứ không do bình sữa vì bình nào cho nước vào nàng cũng ti nhưng sữa thì không. Ngoại thì “cứ cho nó ăn thay sữa”. Tôi thì dưới 1 tuổi sữa là thực phẩm chính, bé không thích thì uống ít, nhiều lần. Sau một tuổi không ép lúc nào muốn uống thì uống.
Con tôi ăn dặm nói KHÔNG với máy xay, làm bạn với rây, cối chày, thớt dao. Tôi tăng độ thô cho con sớm vì theo phương pháp ăn dặm kiểu Nhật. Tôi không chấp nhận hành vì 2 tuổi còn ăn cháo. Dù bé ăn ít sau mỗi lần tăng độ thô trộm vía bé lại biết nhai, không nuốt đồ ăn khi nó chưa nhuyễn.
Tôi tập cho bé ăn tất cả mọi thứ bé có thể ăn được như thịt heo, gà, cá lóc, cá diêu hồng, cá basa, cá bóp, cá hồi, gan gà, trứng gà, các loại rau củ kể cả bí đao. Tôi không chấp nhận cái lý thuyết cá hồi tốt nhất nên chỉ nên ăn cá hồi, bí đao có bổ gì mà cho ăn vì tôi từng đọc một tâm sự của một mẹ khi nuôi con kiểu “sang chảnh”, sợ lắm ân hận không kịp. Hơn nữa thực phẩm không bổ nhiều thì bổ ít. Xưa kia làm gì có cá hồi mà ăn dân mình vẫn khối người thành đạt, trẻ con chẳng khỏe mạnh ra. Chủ yếu bé cần ăn đủ vị để không kén ăn, đủ chất để phát triển.
Con bước vào giai đoạn biếng ăn chán sữa tôi thay bằng cháo, chán cháo tôi thay bằng sữa. Hỏi
ý kiến bé 3 lần nếu bé vẫn không muốn ăn tôi đem bỏ luôn chứ không phải cất để dành lát năn nỉ tiếp. Trẻ đói sẽ muốn ăn và thèm ăn. Cứ không ăn thì ép, thành sợ ăn, không ăn nên cho ăn vặt đầy bụng lại không ăn. Cái vòng lẩn quẩn biếng ăn đó bao giờ dứt.
Tôi tắm con bằng nước lạnh khi bé hơn 9 tháng vì vào đỉnh điểm mùa hè. Tắm nước lạnh còn không hạ hỏa, tắm nước nóng chắc bốc khói luôn.
Tôi không tập con ở điều hòa
như ý nội. Biết rằng con sẽ thoải mái nhưng sẽ thế nào nếu 1 ngày nào đó bé đi chơi xa hay cúp điện.
Tôi tập bé nằm giường ngủ thay vì ngủ võng như bà tập hồi nhỏ, đơn giản vì con tôi nó ngủ nằm sấp kể cả nằm võng nên mỗi khi cô nàng ngủ phải có người canh, mỗi lần đổi tư thế là y như rằng ” đất ơi, ta đến đây…”. Thời gian đầu bé ngủ không say giấc thậm chí khóc suốt đến 12h đêm. Nhưng khi quen bé không bị giật mình lúc bế từ võng xuống giường.
Cứ thế trộm vía con tôi không bú bình nên không cần cai bình sữa. 10 tháng tôi tập bé uống nước và sữa bằng ống hút. Mỗi khi ăn là ngồi vào ghế ăn xong mới bước xuống đi chơi không đi rong hay bưng chén cháo đến chảy nước.
Làm con tôi khổ lắm, không có đồ đẹp mặc mà chỉ có đồ thoải mái thôi.
Không có đồ ăn ngon mà chỉ có đồ ăn đủ chất.
Khi ăn không được đi chơi mà phải ngồi một chỗ.
Sữa không được bú bình mà phải hút bằng ống hút.
Không được ngủ võng lắc lư mà phải nằm giường nhưng đi đâu cũng ngủ được.
Điều tiếp theo tôi làm là tập bé tự xúc cơm ăn, tự tắm cho mình và tự xếp quần áo.
Dĩ nhiên không dễ, nếu dễ đâu ai sợ trốn tránh trách nhiệm làm cha mẹ. Nhưng đã làm con tôi là phải tự lập trước đã. Học có thể không cần giỏi nhưng phải biết tự lo cho bản thân, không ai đảm bảo bạn sống cả đời để lo cho con. Tôi muốn dạy cho bé kỹ năng sống trước khi học kiến thức sống.
Trong thâm tâm, đôi khi thấy thương ba má chồng hơn, vì ba má ở xa, con cái không ở cùng và lo lắng đầy đủ như ba mẹ mình.
Tôi có cô bạn cưới được 2 tháng, lúc nào cũng cảnh giác với mẹ chồng dù mình đã tiếp xúc với bác nhiều lần, khẳng định bác rất tốt. Cô nàng luôn phòng thủ và cảnh giác cao độ bởi cho rằng mình đã đọc nhiều thông tin, biết tỏng ý đồ của đa số mẹ chồng, nên tốt nhất đừng có thân quá, kẻo có ngày hối không kịp. Mình không nghĩ như vậy bởi quan điểm rất đơn giản, đã gọi là mẹ thì mẹ chồng hay mẹ mình cũng như nhau. Sống thật với tính mình là tốt nhất và quan trọng phải “biết điều”. Có lẽ mình may mắn khi có bà mẹ chồng hiền và dễ thương. Ngày đầu ra mắt má mình rất run, nhưng khi tiếp xúc rồi lại thấy thân thiện và dễ gần. Ngày đầu tiên làm dâu, mình mệt quá, ngủ luôn tới gần 8h sáng, mà ở quê giờ đó coi như gần trưa rồi. Mình run, rón rén đi ra phòng khách, định xin lỗi má nhưng vô tình nghe má với ba nói chuyện: “Bà đừng có kêu vợ chồng nó dậy, tội nghiệp tụi nó mệt, để ngủ thêm tí nữa”. “Tôi đâu có kêu chi, sáng giờ làm nhẹ nhẹ, sợ tụi nó giật mình, mà tí con nhỏ dậy, ông đừng có la. Dân thành phố chắc chưa quen, làm dâu xa lạ nó tủi thân”. Nghe ba má nói mình muốn khóc, tự nhiên thấy thương quá trời. Rồi bữa trưa, tranh thủ lúc má rảnh, mình nói: “Má, con xin lỗi, con mệt quá ngủ quên, có gì mai má kêu con dậy với nhé. Với lại con không biết nấu ăn, có gì má dạy cho con nhé”. Tưởng sao, má cười quá trời rồi nói luôn: “Giống má rồi, hồi đi lấy chồng, má cũng không biết nấu cơm, chiên trứng cũng không biết luôn, bà nội phải dạy đó. Không sao đâu con, từ từ học”. Mình đã ngạc nhiên quá cỡ, có ai đời má chồng đi khai hết tật xấu với con dâu không? Một điều mình thấy thú vị nữa là ba chồng rất thương con dâu nên sẽ là chỗ dựa vững chắc khi chồng làm sai. Có lần mình với chồng tranh cãi, tức quá không biết làm sao, mình gọi điện về tâm sự với má. 30 phút sau ông xã bị xử lý về tội không biết thương vợ, nói không biết nghe. Còn nhiều điều lợi từ việc hòa thuận với ba mẹ chồng. Với lại ông bà cũng không có kiểu mè nheo con cái phải chu cấp cái này hay cái kia. Thế mà bọn mình vẫn chu cấp cho ba má rất tự nguyện. Trong thâm tâm, đôi khi thấy thương ba má chồng hơn, vì ba má ở xa, con cái không ở cùng và lo lắng đầy đủ như ba mẹ mình. Một điều quan trọng nữa, mình thấy ông xã cũng tôn trọng và thương yêu ba má mình hơn. Vậy đó, có thể có những bà mẹ chồng kinh dị, những ông bố chồng hắc ám, những cô em chồng ghê gớm nhưng tựu trung, họ chỉ là số nhỏ, không phải toàn thế giới đều như thế. Cái quan trọng làm sao để thích nghi và tồn tại như câu “Định mệnh mang chúng ta đến với nhau, nhưng chính chúng ta làm cho định mệnh tồn tại”.
Ngày tôi cưới vợ, thằng bạn thân cảnh báo: “Mày lấy Linh, sau này là phải đánh bắt xa bờ, bi kịch lắm”. Linh bị bệnh tim nặng, bác sĩ khuyến cáo kiêng quan hệ vợ chồng, nhưng tôi đang “hừng hực” tin: yêu đâu cần tình dục!
Đánh bắt xa bờ vị vợ bị đau tim
Thể trạng Linh yếu ớt nên tôi tự nhủ, vợ càng bệnh tật, mình càng yêu vợ hơn để bù đắp. Chúng tôi đã có những tháng ngày hạnh phúc khi cả hai cùng chắt chiu sức sống, niềm vui theo hơi thở khó nhọc của Linh. Tôi hy sinh hết sở thích cá nhân, kể cả nhu cầu “chuyện ấy”, vợ ghi nhận sự hy sinh ấy, nên càng yêu tôi hơn.
Một năm, hai năm đầu là thế. Nhưng, ba năm, bốn năm trôi qua, mọi thứ “ngả màu”…
Một người đàn ông mạnh mẽ, nhưng lại phải thăm dò, nhẹ nhàng, từ tốn trong “hành vi” yêu đương với vợ, thường xuyên phải “cắt cơn ham muốn” do vợ không khỏe, đã không trụ nổi trước cám dỗ giăng kín bên ngoài. Lần đầu tôi phản bội vợ là lúc uống say khướt cùng đám bạn. Một người cao hứng: “Đi tăng hai cho đời khoái hoạt một chút”. Dù say, tôi vẫn nghĩ ngay đến vợ. Linh đang yếu hơn từng ngày, nhưng vẫn lo cơm nước đầy đủ, đang vò võ chờ chồng ở nhà. Nhịp tim yếu ớt có thể đang tạm trôi vào giấc ngủ nhẹ trong thời gian chờ đợi chồng về. Nghĩ xa hơn, tôi tự nhắc mình không thể phản bội tình yêu thánh thiện đã dày công vun đắp bốn năm qua. Đầu nghĩ vậy, nhưng xe đã đưa tôi theo đám bạn đến cửa một “nhà hàng đèn đỏ”. Những bước chân ngập ngừng lên cầu thang, vào phòng, ở đó có các cô “mặt hoa da phấn” đang chào đón không chút sượng sùng. Vì là lần đầu tiên nên tôi giằng xé cảm xúc nhiều lắm, ăn năn lắm. Và, tôi cũng quên mất một quy luật: “Một khi người ta đã đánh bắt xa bờ với mẻ lưới nặng trĩu, là người ta không còn muốn trở lại đánh bắt ven bờ nữa”.
Tôi tự nhủ, mình đến với Linh đã là một sự hy sinh, Linh không đáp ứng được “nhu cầu cơ bản” của mình, mình đi “cải thiện” bằng những “bữa ăn tươi” bên ngoài là bình thường. Cố vuốt xuôi sự áy náy bằng hai chữ “bình thường”, nhưng bản thân tôi cũng thấy nó chẳng bình thường chút nào.
Rồi những chuyến “đánh bắt xa bờ” sau đó càng dữ dội hơn và cũng no thỏa hơn. Tôi chẳng những buông thả “phần xác”, mà “phần hồn” cũng phiêu lạc theo. Tôi dần cảm thấy ít yêu vợ. Thậm chí, những lúc bực bội, tôi còn thấy vợ như một gánh nặng mà mình phải mang suốt cuộc đời.
Đến ngày, vợ tôi biết chuyện chồng vụng trộm, nghỉ làm mấy ngày, đóng cửa phòng nằm khóc. Cay đắng hơn, phút đầu tiên chạm mặt chồng sau trận khóc là Linh nhận lỗi về phần mình: “Là do em tất cả, nếu anh lấy một người khác, anh đã không thế…”. “Anh xin lỗi, chắc em không hiểu được đàn ông, họ có nhu cầu…”, tôi đã cố nói điều gì đó, nhưng không thể thốt thêm.
Vậy thì, một người phụ nữ nếu gặp lý do nào đó mà không thể đáp ứng nhu cầu gối chăn cho chồng là không nên lấy chồng? Nói thế thì quá dễ, ai cũng nói được. Nhưng, khi tình yêu đến, chẳng ai không muốn đi đến tận cùng của tình yêu là một cuộc hôn nhân. Tôi giày vò bản thân và cảm thấy có lỗi với vợ rất nhiều. Tôi biết, khó mà có tình yêu vĩ đại, tôi cũng chỉ là một người phàm chứ chẳng thể là vĩ nhân. Sai lầm của tôi là gieo yêu thương nhưng không đủ bản lĩnh để bảo vệ, chăm sóc “cánh đồng tình cảm” ấy. Là lỗi của tôi…
Dạo gần đây rất nhiều mẹ chuộng phương pháp ăn dặm kiểu Nhật vì nó khoa học và giúp trẻ thông minh nhưng thực tế chuyện bên lề cũng lắm điều bi hài.
Cho bé ăn dặm theo kiểu Nhật – Ảnh minh họa
Lang thang trên một số diễn đàn về mẹ và bé hẳn chúng ta dễ dàng tìm thấy chủ đề này. Hiện nay có 3 phương pháp ăn dặm phổ biến là ăn dặm truyền thống, ăn dặm kiểu nhật và ăn dặm bé chỉ huy.
Cá nhân tôi cũng là một người mẹ thì tôi thấy mỗi cái có cái hay và hại riêng.
– Ăn dặm truyền thống bé dễ nuốt hơn, mẹ đỡ lích kích hơn nhưng có nhược điểm là bé khó phân biệt mùi vị từng món và tập nhai lâu hơn.
– Ăn dặm kiểu Nhật thì bé ăn cháo ngay từ lúc mới ăn dặm nên dễ vướng vào sự phản đối của các cụ hơn nữa việc nấu riêng từng món lại rất mất thời gian và
công sức, nhưng bé nếm được từng mùi vị và mình dễ nhận biết bé thích và không thích loại nào. Ngoài ra ăn dặm kiểu nhật còn kiểm soát độ thô giúp bé tập nhai tốt.
– Ăn dặm bé chỉ huy đòi hỏi mẹ phải nghiên cứu kĩ “cách cấp cứu” khi bé họ hóc. Vì bé tự cầm nắm thức ăn, tự chọn thứ mình thích nên thời gian đầu hầu như bé không ăn được gì. Mẹ nào tiêu chuẩn con ăn ngày một , hai bát thì khó thực hiện. Nhưng khi con đã hợp tác thì phương pháp này
mẹ lại nhàn hơn.
Ấy thế mà nhiều mẹ dù cho con ăn dặm kiểu nhật từ bé nhưng bé vẫn không hợp tác lại phải áp dụng kiểu truyền thống, hay khi bé chán kiểu truyền thống lại phải cho bé tự chỉ huy.
Ai cũng thương con mình và muốn mình là mẹ tốt nhất nhưng một số trường hợp tiêu cực là mẹ lại quá sùng phương pháp ăn dặm kiểu nhật nên cứ yên tâm mua đồ đóng hộp cho bé mà quên mất thực phẩm tươi sống
xung quanh. Phương pháp ăn dặm kiểu nhật để tránh lích kích nên người ta lại hay trữ đông nhưng rất nhiều mẹ lại không biết trữ đông và rã đông đúng cách. Như một mẹ post lên diễn đàn hỏi “sao em xay bơ rồi trữ đông cho con ăn dần mà khi rã đông bơ lại bị đắng”.
Mà đáng buồn là một số mẹ lại lợi dụng điểm yếu này bán đồ và thực phẩm xách tay với giá trên trời. Như chúng ta đều biết mới đây khi dịch sởi bùng phát một số người lợi dụng sự lo lắng của các
mẹ mà tuyên truyền và bán hạt mùi già với giá lên gấp 10 lần. Ngoài ra khi các mẹ mua hàng xách tay thì cơ quan nào sẽ kiểm định độ an toàn cho các mẹ cũng như cách sử dụng đúng nhất. Tất cả chỉ là truyền miệng.
Chưa kể khi tranh luận nhiều mẹ còn bảo “cái kiểu nấu trộn lộn như cám heo ấy con thông minh nỗi gì” nhưng các mẹ quên hỏi lại rằng thế ngày xưa các cụ có cho các mẹ ăn dặm kiểu nhật không, vậy giờ các mẹ có thông minh không?
Muối cũng là một chủ đề khá hot khi cho bé ăn dặm. Rất nhiều mẹ tranh cãi về vấn đề này. Con còn cả một quãng thời gian dài để nếm thức ăn ngon nhưng dư chất thì ảnh hưởng nặng nề đến bé.
Ăn dặm theo kiểu Nhật
Bản thân tôi cũng là một người mẹ có con nhỏ, tôi chọn cho con tôi cách ăn dặm kiểu nhật từ bé. Nhưng tôi kết hợp cả truyền thống và để bé chỉ huy. Tôi ưu tiên sữa trong nước để có date mới nhất và giá bình ổn nhất. Tôi ưu tiên đồ tươi sống cho bé mỗi
ngày. Tôi ưu tiên trái cây theo mùa và trong nước để không có chất bảo quản.
Khi con biếng ăn tôi sẵn sàng cho bé nhịn cháo hoặc sữa vài ngày. Khi bé tăng độ thô tôi xót xa nhìn con trớ. Các mẹ cũng đừng quá theo tiêu chuẩn nào cho con mình vì mỗi bé một ý thích. Con tôi thích ăn không thích sữa nhưng kế bên nhà lại có đứa thích sữa không thích ăn. Theo phương pháp ăn dặm kiểu nhật thì lượng sữa và thức ăn do viện dinh dưỡng mình quá nhiều nên
các mẹ lúc nào cũng sợ con thiếu ăn, ép ăn, biếng ăn… Cái vòng lẩn quẩn đó cứ chạy mãi. Trẻ con không bao giờ để chúng chết vì đói, điều chúng ta cần làm là để chúng có cảm giác bị đói thì chúng sẽ muốn ăn. Nhàn cho mẹ, nhẹ cho con.
Ai làm mẹ cũng muốn làm điều tốt nhất cho con mình nên khi các mẹ chọn lựa cho con mình điều gì đó thì cũng đừng chỉ trích người khác. Mỗi người có một lựa chọn và bản năng làm mẹ của họ sẽ biết điều đó có tốt hay không?
Điều chúng ta cần làm là giúp họ hoặc khuyên họ chứ đừng lên án họ.
Hãy sáng suốt trong sự lựa chọn của mình để con có được điều tốt nhất mà mẹ vẫn không “viêm màng túi” nhé.
Chia sẻ của bà mẹ trẻ Hoàng Quyên
– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống