Xử lý sao khi con bạn bị ức hiếp?

Tôi có một con gái được 11 tháng tuổi, vì vài lý do nên phải về nhà mẹ đẻ sống. Nhà tôi có đứa cháu là con anh hai tôi, bé 3 tuổi nhưng được nuông chiều từ nhỏ nên hay ức hiếp các bé khác không riêng gì con tôi.

 

Trẻ nhỏ đánh nhau tôi phải làm sao
Trẻ nhỏ đánh nhau tôi phải làm sao? – ảnh minh họa
Dẫu biết trẻ con cũng không nên nói làm gì nhưng bé rất ngỗ nghịch, nhiều lần chỉ tay hay giơ tay lên đánh người lớn khi bị mắng vì làm sai, Mẹ bé thì rất bênh con, cho rằng ai chỉ thì bé mới làm theo, nên nhà tôi cũng ngại khi nói với mẹ bé những khi bé làm sai, mỗi lần nói như vậy chị dâu tôi lại lấy cây đánh lẫy bé và tỏ thái độ không hài lòng như là cả nhà tìm cách nói xấu bé.
Môt vài lần thì không sao nhưng gần đây bé có biểu hiện ganh tỵ và giành hết đồ chơi cho mình. Mặc dù khi mang con về ngoại tôi đã mua riêng đồ chơi cho con tôi nhưng bé cũng giành luôn. Hàng xóm ngày xưa rất hay rủ bé sang nhà chơi vì bé rất lanh nhưng gần đây không ai cho con chơi chung với bé vì bé hay đánh con họ.
Bé rất khôn “ranh”, mỗi khi muốn xin xỏ gì thì bé tỏ ra rất ngoan và nghe lời nhưng sau đó thì lại như cũ ngay. Quả thật thì là cháu ruột tôi cũng không muốn nhìn bé lớn lên như thế, nhưng giờ đây lại không dám dạy bảo cháu vì sợ mẹ cháu buồn và suy nghĩ này nọ.
Nhiều lần xót con tôi chỉ con biết ôm con mình đi chỗ khác và không báo giờ dám lơ là khi có sự xuất hiện của bé ở gần con tôi. Nhiều lúc con tôi đang ngồi chơi một mình bé chạy lại đẩy hoặc xô làm con tôi ngã.
Chiều nay có người bạn đến chơi nhà, mang theo con nhỏ, biết tính cháu nên tôi kêu bé ngồi tránh ra chơi để trúng em, bé càng cố sát lại rồi rình lúc không ai để ý đánh vào đầu bé kia. Cha bé cũng chỉ la nhưng bé không sợ, rồi lại đánh bé kia tiếp.
Các ban đã làm cha mẹ có kinh nghiệm trong chuyện này làm ơn chỉ mình với, làm sao để mình yên tâm vì còn phải làm việc không thể suốt ngày ngồi canh các bé, lại không muốn làm mất lòng người lớn và muốn tìm cách dạy cho cháu họ cách yêu thương mọi người xung quanh. Bởi vì nhiều lúc mình cũng bực lắm, con mình sinh ra nâng niu từng ly từng tý không dám mạnh tay mà cứ bị ăn hiếp vô cớ. Gần đây con tôi có biểu hiện bắt chước bé như la hét, ăn vạ, tôi bối rồi quá không biết làm sao?

Không phải bạn chẳng phải yêu là người dưng nhớ nhau trọn đời

Tôi và anh đều xác định chúng tôi không có happy ending. Chúng tôi quen nhau cũng rất tình cờ do bạn bè giới thiệu. Nói yêu thì nó quá sâu sắc nhưng nếu nói là bạn thì nó hơn rất nhiều. Mà chúng tôi cũng lười định nghĩa nó vì thời gian bên nhau rất ngắn ngủi.

 

Tình yêu chôn dấu
Tình yêu chôn dấu
Anh là một sinh viên du học về thăm nhà, tình cờ uống nước với bạn chúng tôi biết nhau. Khi đó chúng tôi đều mang cho mình một vết thương lòng. Bạn trai của tôi rất lăng nhăng, dù yêu anh rất nhiều nhưng lòng tự trọng tôi không cho phép mình trở thành sự lựa chọn. Anh yêu một người con gái từ thưở con đi học cấp ba nhưng người đó không yêu anh. Anh cũng không tỏ tình, chẳng theo đuổi, bình lặng đi song song bên cuộc đời người đó vì anh biết có cố gắng cũng chẳng đi đến đâu. Là con trai duy nhất trong gia đình, gánh trên vai trách nhiệm nặng nề làm vinh quang dòng họ anh không có sự lựa chọn của mình. Chúng tôi gặp nhau như chỉ để chấp vá vết thương cho nhau.
Đi bên nhau nhưng chúng tôi luôn kể cho nhau nghe về đối tượng của mình. Rồi chẳng biết từ lúc nào mà cứ quấn quýt nhau như vậy. Anh làm tất cả những điều có thể cho tôi như chở tôi đi đâu tuỳ thích, chở tôi đi ăn món tôi thích, đưa đón tôi đi làm mỗi ngày khoảng thời gian anh còn ở Việt Nam.
Tôi làm ở trung tâm Anh Ngữ, thường xuyên trực ca tối nên Hai, Tư, Sáu anh đi chọn đi học ở trung tâm để gặp tôi dù anh vào học cũng như giải trí, Ba, Năm, Bảy anh ghé đón tôi đi chơi. Chủ Nhật là ngày của gia đình nên chúng tôi không gặp nhau. Anh kể cho tôi nghe cuộc sống ở nước ngoài không đẹp như mơ như những gì chúng ta ở đây tưởng tượng, Dù được gia đình chu cấp nhưng anh vẫn đi làm thêm. Phải học cách cư xử và thích nghi với cuộc sống ở một nơi xa lạ không cùng ngôn ngữ, có lúc làm anh nhớ nhà quay quắt. Những cám dỗ làm anh vài lần suýt sa ngã khi không có ai níu giữ, nhưng cũng có những trải nghiệm mà những người bạn cùng tuổi anh không có được. Bỗng chốc tôi cảm thấy mình bé nhỏ. Tôi hỏi “bên cạnh hai người bạn của anh là những cô gái đẹp và teen sao anh lại làm quen với em?” Anh bảo rằng “Vì em không hỏi anh xài điện thoại gì, vì lần đầu tiên chúng mình gặp nhau, em sòng phẳng bảo tiền nước chia đều, vì anh muốn giữ em lại, không muốn buông bản thân mình nữa, anh nhìn thấy anh trong em…”.
Tuy vậy nhưng chúng tôi thống nhất với nhau là sẽ không yêu nhau, chúng tôi cũng không hề tặng quà cho nhau, không cho nhau chút kỉ niệm nào vì chúng tôi biết rằng anh sẽ lại phải đi du học tiếp, và anh không thể trái sự sắp xếp của gia đình. Có lần anh đón tôi trễ, khi gặp nhau anh tỏ vẻ rất bực, sau đó anh mới kể anh vừa ở nhà của người mà ba anh sắp xếp sẽ làm vợ anh sau này. Anh và cô ta không ưa nhau, nhưng ba bảo đến đón nên không thể từ chối. nhưng sau đó anh lại tìm cách về ngay để đến găp tôi. Lúc đó quả thật tôi có chút buồn và tủi thân nhưng thương anh hơn vì anh không có sự lựa chọn, trái ý ba anh thì mẹ anh sẽ là người buồn nhất.
Chi tay - Đừng quay lại
Chi tay – Đừng quay lại hãy cứ sống tốt anh nhé
Chuyện gì đến thì cũng đến, chúng tôi rời xa nhau, mà chính xác là anh rời xa tôi không một lời nói từ biệt. Một tuần trước khi anh đi, anh biến mất khỏi cuộc đời tôi, như khói không tung tích.
Nhưng sau này mới biết anh vẫn theo sau tôi mỗi tối khi tôi về. Có người quen của anh phát hiện anh chở tôi, anh sợ ba mẹ anh biết sẽ gây khó dễ cho tôi. Giữa chúng tôi chỉ còn 2 tháng ngắn ngủi bên nhau, không kỉ niệm, không chụp ảnh chung, không biết gì về nhau ngoài hai số điện thoại, không sex, không đòi hỏi…chỉ có những cái tựa đầu, những cái ôm siết khi tôi khóc, những cái nắm tay động viên khi tôi buồn… nhưng sự quan tâm, sự lo lắng anh dành cho tôi có lẽ sau này chồng tôi cũng không thể làm được. Chợt nhận ra mình có làm được gì cho anh đâu.
Ngày anh đi, anh cũng không để tôi biết. Tôi cứ trách anh mãi chắc anh tìm được người khác rồi nên không cần tôi nữa. Nhưng những gì tôi biết được là anh nhờ môt người bạn của anh ở thời điểm đó làm quen tôi, chăm sóc tôi, mà phải rất lâu rất lâu sau đó tôi mới được biết. Giờ thì anh có hạnh phúc không? Có người con gái nào mang sự ấm áp đến cho anh chưa? Cảm ơn vì anh đã đến, cho em khoảng thời gian quý giá nhất của cuộc đời… người dưng ạ.
Vĩnh Nguyên

Đáng hay không hai chữ “Ngoại tình”

Dạo này lên mạng lướt một vòng thấy toàn chủ đề ngoại tình. Bản thân tôi khi chưa lập gia đình cũng không nghiên về bên nào. Nhưng từ khi có gia đình tôi lại nghiên về phụ nữ hơn.

Tâm sự chữ Ngoại Tình
Tâm sự chữ Ngoại Tình – Ảnh minh họa
Đàn ông mà, có lập gia đình đi chăng nữa thì cái trách nhiệm duy nhất của họ vẫn chỉ là làm sao lấp đủ mấy miệng ăn trong nhà, nhưng phụ nữ thì khác, họ còn hàng tá công việc nhà sau khi tan việc ở công ty, còn đám giỗ cưới bên chồng, còn nghĩa vụ chăm con… hàng tá việc đè nặng lên vai họ.
Tôi không đồng ý chuyện ngoại tình mà tôi cũng rất sợ chuyện kết hôn. Tôi từng được tiếp xúc nhiều người, có gia đình cũng có, mà có người yêu cũng có, có vợ sắp cưới cũng có, nhưng tôi luôn phải chứng kiến chuyện ngoại tình của họ. Chính vì vậy mà tôi ngộ ra một điều, yêu đơn giản là yêu, lúc mới yêu luôn là giai đoạn đẹp nhất, đến khi họ khẳng đinh được chủ quyền họ sẽ lơ là ngay việc giữ nó.
Một câu chuyện có thật mà tôi từng chứng kiến: cô gái lấy chồng khi tuổi còn trẻ và còn rất đẹp. Sở hữu thân hình và khuôn mặt khá là ưa nhìn nên cô luôn được săn đón. Nghe đâu chồng cô là một giáo viên, họ yêu và lấy nhau bởi mối tình thầy trò. Sống chung thực tế chuyện xảy ra thế nào không biết nhưng một thời gian sau cô có bạn trai, những người bạn trai săn đuổi và chiều chuộng cô hết mưc khi cung cấp vật chất đủ đầy cho cô nhưng cô vẫn cảm thấy chưa đủ. Khi cô đi làm, có 1 anh đồng nghiệp cũng rất điển trai, phóng khoáng, dẻo miệng, tán đổ nhiều cô gái và cô không ngoại lệ, họ lao vào nhau như thiêu thân, nhưng anh chàng ấy cũng có vợ sắp cưới. Rồi thì dĩ nhiên họ cũng đường ai nấy đi như cái kết mà họ vốn dĩ cũng đã biết. Không ai đau khổ, không có sự luyến tiếc, chỉ có những ánh mắt ái ngại và những lời xì xầm bàn tán xung quanh.
Bản thân tôi là người ngoài cuộc và cũng là người có gia đình nhưng chưa bao giờ tôi chấp nhận được điều đó, Tại sao lại phải kết hôn khi bạn làm khổ người cùng đầu ắp tay gối với mình. Dục vọng – có đáng không? Nếu sự việc đổ vỡ thì anh chồng sẽ abc xyz hàng tỷ thứ như vợ hay cằn nhằn, vợ không lãng mạn, vợ hay xuề xoà… còn phụ nữ sẽ là anh ấy không còn chiều chuộng tôi, anh ấy ít dành thời gian cho vợ. Câu chuyện sẽ dừng lại ở đấy và họ bắt đầu hành trình mới. Nhưng nếu có sự ra đời của đứa con thì sao?
Nó chẳng có lỗi, cũng chẳng có tội nhưng vô tình nó lại bị tổn thương sâu sắc nhất. Bao nhiêu bi kịch gia đình chẳng phải do sự bồng bột, ham muốn nhất thời này gây ra sao? Tôi cũng từng suy nghĩ nếu chồng mình ngoại tình như vậy thì sao? Có lẽ câu trả lời cho tôi đó là ly hôn không lời giải thích.
Ngoại tình thì là ngoại tình. Giải thích chỉ là nguy biện, đù là nam hay nữ, do hoàn cảnh hay khách quan thì việc bạn ngoại tình cũng đã là có lỗi. Đôi khi nó lại gây cho đôi phương những vết thương in hằn theo thời gian. Hãy yêu thương nhau khi còn có thể, vì cuộc sống này có bao lâu mà hững hờ, chỉ cần dành thời gian cho nhau, đứng trên cương vị đối phương mà suy nghĩ, nếu đến sau cùng không còn yêu nữa thì hãy ly hôn chứ đừng ngoại tình, bạn nhé!
Minh Nguyên

Lần nào cãi vã chồng cũng thẳng tay ném đồ đạc

Mỗi khi cáu giận anh thích ném bỏ mọi thứ, kể cả những thứ mà bố tôi hay chính vợ chồng tôi bỏ mồ hôi, nước mắt ra mới mua được. Còn tôi chỉ được quyền im lặng, khóc và nhìn anh.
Ném đồ đập đồ mỗi khi cãi nhau
Ném đồ đập đồ mỗi khi cãi nhau – Hình ảnh minh họa

Tôi và anh yêu nhau một năm trước khi cưới. Cưới xong không ít lần chúng tôi xảy ra mâu thuẫn. Tôi không phải đứa quen được nuông chiều mà bản thân tự lập ngay từ bé, khi yêu anh không hiểu sao tôi lại cảm thấy mệt mỏi khi phải xoay xở mọi thứ một mình như trước kia. Tôi mong được một chút quan tâm, một lời hỏi han từ anh những lúc mệt mỏi, mong anh chia sẻ cùng dù chỉ là một câu hỏi thăm đơn giản, một câu “có cần anh giúp gì không?” dù thực tế tôi chẳng cần anh làm gì cả, có thể tự xoay xở được mọi thứ. Hay bởi lẽ tôi đòi hỏi quá cao, quá ích kỷ nên anh cho rằng tôi giận dỗi vô lý, chỉ biết nghĩ đến cảm giác của bản thân?

Anh thích ném bỏ mọi thứ, kể cả những thứ mà bố tôi hay chính vợ chồng tôi bỏ mồ hôi, nước mắt ra mới mua được. Còn tôi chỉ được quyền im lặng, khóc và nhìn anh ném phá đồ đạc, lắng nghe anh chỉ mặt tôi và quát tháo dù có là lỗi của tôi hay không.

Những chuyện mâu thuẫn gia đình liên quan tới hai nhà, tôi cố gắng bỏ qua mọi thứ dù có những chuyện sống để bụng chết mang theo, bởi tôi hiểu bản thân không phải là người sống hoàn thiện gì. Mỗi lần tranh cãi anh làm tôi phải sống lại với tất cả những ký ức tồi tệ ấy, phải tự hỏi mình: Tại tôi không phải gái Hà Nội, tại tôi tay trắng lấy anh nên đáng bị đối xử như vậy, đáng bị người nhà anh khinh thường và anh coi không bằng một người dưng nước lã? Tại anh thà tin tất cả mọi người còn hơn tin vợ nên hết lần này đến lần khác tôi đáng bị trừng phạt, đáng bị anh thả giữa đường không một xu dính túi, muốn đi đâu thì đi, đáng bị anh hét vào mặt bảo viết đơn ly dị? Đáng bị anh bảo thấy việc nặng nhọc thì mặt nặng mày nhẹ sau khi tôi cố gắng hết sức để hoàn thành trách nhiệm của một người vợ, một người con trong gia đình?

Có lẽ đây là quả báo mà tôi đáng nhận được. Tôi chấp nhận đối mặt với mọi thứ trong cuộc sống trừ việc tiếp tục phải chứng kiến anh phá đồ đạc trước mặt mình. Từ khi cưới nhau, dù tranh cãi nhau lớn hay nhỏ tôi vẫn luôn cố gắng quan tâm xem anh ở đâu, ăn uống gì chưa và tuyệt nhiên chưa bao giờ nhắc đến hai từ ly dị. Lần này là anh nói, anh yêu cầu tôi ly dị trước mặt mẹ anh – người tôi nhất mực tôn kính như mẹ đẻ. Anh đã cạn tình thì sao tôi phải cố chấp giữ lấy chữ nghĩa để rồi cảm thấy mệt mỏi và đau đớn giống như rơi xuống vực thẳm như thế này? Tôi mệt mỏi lắm rồi.

Tâm sự gia đình Phương Linh

Người yêu cũ “ám” tôi

Tôi và người yêu cũ đã chia tay, lý do là tình cảm không còn. Mặc dù thế, tôi nghĩ vẫn nên duy trì mối quan hệ bạn bè, chứ không nên vì đã hết yêu mà xem nhau như người dưng, ngoảnh lưng quay mặt.

 

Người yêu cũ ám tôi
Người yêu cũ ám tôi – Ảnh minh họa

 

Không biết có phải vì thế mà tôi tự đặt mình vào thế khó hay không, bởi người cũ cứ nhân danh bạn bè mà không để cho tôi yên. Mới đây tôi đã có đối tượng hẹn hò khác, người cũ đến tìm tôi nhiều hơn, như một vị khách không mời, thản nhiên bấm chuông, thản nhiên vào nhà tôi ngồi “ám”. Người cũ hỏi tôi nhiều chuyện liên quan đến đời sống riêng tư, đến tình cảm mới tôi đang có. Thái độ anh ấy nhiều lúc quá khích tới mức tôi buộc phải nhắc nhở giữa chúng tôi không còn gì, chỉ là bạn, mà với bạn bè thì tôi có thể chia sẻ có thể không, tôi không có nghĩa vụ phải kể hết chuyện riêng tư của mình với anh nếu không thấy thoải mái. Đáp lại thái độ của tôi, người cũ lại có những hành động bạo liệt hơn, cố tình chạm vào tôi và đẩy tôi lên giường.

Làm sao để rõ ràng được một lần với anh ấy rằng quan hệ của chúng tôi đã hết, anh ấy không có quyền cứ thích thì lại đến tìm tôi. Làm sao để người cũ hiểu rằng anh ấy cần buông tay, để cho tôi ra đi vì mọi chuyện đã chấm hết?

Bạn trẻ thân mến

Vấn đề đúng là nằm ở lựa chọn “không còn là người yêu thì làm bạn” của bạn đấy. Khi chia tay, người ta cần chia tay bằng cả hành động chứ không phải chỉ lời nói. Có những người nghĩ rằng duy trì mối quan hệ bạn bè là cách đối tốt với nửa kia, song thực ra, giải pháp đó có thể là con dao hai lưỡi, khiến người kia vẫn luôn nuôi hy vọng.

Bạn nên “chia tay lại” một lần nữa. Cá nhân tôi cho rằng, ngoài những cặp đôi đã có chung mối ràng buộc về con cái, không thể không liên quan đến nhau và nên duy trì mối quan hệ hòa hảo vì các con, thì những cặp đôi khác hoàn toàn không nên tiếp tục gặp gỡ nhau sau chia tay, ít ra là nên giữ khoảng cách một thời gian nhất định để hoàn toàn chấm dứt những dư âm do mối tình để lại. Bạn nên dành thời gian của mình cho những người bạn riêng, và chấm dứt hoàn toàn việc qua lại, gặp gỡ người cũ cũng như gia đình, bạn bè anh ấy, cả những người bạn chung…

Cả hai bạn bây giờ đều cần đưa ra những ranh giới rõ ràng về việc sẽ không xâm phạm vào cuộc sống của nhau, không đến nhà, không tìm cách lại gần nhau. Đừng đặt gánh nặng “buông tay và tiếp tục sống” lên một mình người cũ. Bản thân bạn cũng cần chắc chắn rằng bạn không bắn tín hiệu, không gieo thêm hy vọng.

Huyền Anh
Theo BodyandSoul

Chồng thừa nhận yêu bồ thật lòng

Những buổi đánh ghen, cãi cọ nảy lửa đã làm cả 3 mệt mỏi nhưng mọi thứ lại đâu vào đấy. Sao cô ta lại cứ dính vào chồng tôi làm gì chứ?
Chồng yêu bồ
Chồng yêu bồ – ảnh minh họa

 

Vợ chồng tôi yêu và cưới nhau khi tuổi đời còn khá trẻ, mỗi người cũng trải qua vài mối tình trước đó. Tôi và chồng đều khá thành công trong công việc nên kinh tế gia đình ổn định và dư dả. Chồng tôi chín chắn, khá nghiêm túc, chúng tôi có 3 đứa con gái xinh xắn và học giỏi, cuộc sống tưởng rất hạnh phúc khi tuổi tác cũng đã lớn và tôi tin tưởng ở anh. Thỉnh thoảng cũng có vài tin nhắn lạ nhưng chồng đều giải thích rất phù hợp rằng có vài cô cứ để ý và chủ động (tại các thời điểm khác nhau).

Cách đây một năm tôi phát hiện ra chuyện tày đình và nổi điên lên, chồng ngoại tình với đồng nghiệp rất lâu rồi. Tôi tự hỏi tại sao giờ mình mới biết. Tôi khổ sở vật vã, từ ghen tuông đến căm hận tột độ. Đau đớn ở chỗ, 2 con người vi phạm đạo đức đó còn dám phô bày ra với mọi người trong cơ quan, bạn bè của anh. Chồng tôi cũng thừa nhận yêu cô ta thật lòng và giờ họ vẫn công khai qua lại với nhau.

Anh nói sẽ không bỏ rơi mẹ con tôi và luôn có trách nhiệm quan tâm, yêu thương gia đình. Tôi nhiều lần gặp riêng cô ta chửi rủa và mỗi lần đó tôi lại biết thêm sự thật về mối quan hệ của họ, càng đau đớn hơn. Cô ta có vẻ yêu chồng tôi và không vụ lợi nên khá thanh thản, nói nhiều lần muốn chồng quay về với tôi nhưng 2 người sâu nặng quá nên lại quay lại với nhau. Giờ họ còn tính sẽ có con với nhau nữa. Ngày nào tôi cũng phải sống trong căng thẳng, mệt mỏi.

Tôi không thể tự giải thoát cho mình bởi các con đang trong tuổi lớn, sợ sẽ không nuôi dạy chúng được tốt và thời gian này chúng sẽ dễ bị sa ngã nếu bố mẹ bỏ nhau. Rồi danh dự của 2 gia đình, họ hàng nữa, mọi người đều rất ngưỡng mộ gia đình tôi. Tôi tuổi tác đã lớn, sợ phải sống một mình nuôi con, thấy mình rất yếu đuối nên cố gắng chịu đựng cuộc sống chung đụng.

Tôi biết hàng ngày 2 người họ làm gì, đi đâu. Chồng vẫn đối nhân xử thế rất đúng mực với tôi, gia đình và họ hàng, tôi cũng liên tục ra tâm thư cảnh cáo chồng để anh sẽ nghĩ lại và cô nhân tình sớm có cuộc sống khác vì cô ta còn trẻ, chưa lập gia đình và nhiều người theo đuổi. Sao cô ta lại cứ dính vào chồng tôi làm gì chứ? Những buổi đánh ghen, cãi cọ nảy lửa đã làm cả 3 mệt mỏi nhưng mọi thứ lại đâu vào đấy. Tôi bế tắc, tạm quên đi thực tế này, làm đẹp và chăm sóc 3 con yêu quý, được một thời gian lại thấy chẳng thể tiếp tục như thế, trong lòng đầy hận thù, chỉ muốn cô ta không còn trên cõi đời này nữa. Xin hãy chia sẻ cùng tôi.

Tâm sự của Thủy 

Bình yên tuổi học trò

Mùa hè lại đến, bao yêu thương trong ta chợt quay về. Hàng phượng vỹ ngẩn ngơ từng bông đỏ rực. Cánh bằng lăng tím ngắt vương vất vài xác ve khô. Mùa cũ qua đi ngỡ như là hơi thở. Nỗi nhớ đong đầy trang lưu bút thuở nào.

Hoa Phượng
Hoa Phượng – Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Quên sao được nét chữ bạn bè nghuệch ngoạc mang dấu tích tháng năm. Này là chữ tròn tròn beo béo tựa như thân hình của chủ nhân tên gọi Mai “lu”. Chữ xiêu vẹo, hàng nọ xọ hàng kia của Kiên “ngố”…Rồi chữ “bác sĩ” của Minh “quậy”. Mỗi người một vẻ, để làm nên tập thể 12C đa sắc màu, đa tính cách.

 

Nhớ lắm, chỗ thân quen tôi ngồi bên cửa sổ. Những chiều học mơ mộng thả hồn viết thơ. Để rồi thầy cô bắt gặp, chịu phạt, lại gãi đầu bối rối. Ta thẹn thùng cười, chữa ngượng bằng câu xin lỗi hồn nhiên. Cái mắt gỗ trên bàn nếu vô tình ai biết được. Chắc rồi cũng sẽ mỉm cười tha thức cho lũ “…thứ ba học trò”.

Tuổi học trò trong ta tựa như trang giấy trắng. Cầm bút viết vào nghuệch ngoạc mà chẳng sợ sai. Mái trường tiểu học tôi ê a “gạo” bài. Mắt cười tít lên khi nhận điểm 10 đỏ chót. Mỗi sớm mai, hiền ngoan ngồi trên yên xe mẹ. Đặt vô vàn những câu hỏi tại sao? Mẹ gằn giọng, nhắc nhở bảo ngồi yên. Mắt ta cười nhìn những đám mây bay!

Ta từng ao ước thời học trò là mãi mãi. Để sẻ chia bao buồn vui của bạn bè. Giọt nước mắt đứa bạn thân lần đầu thất bại. Tựa vai ta. Ôi! thiêng liêng lắm tình bạn thân! Rồi giờ ra chơi, cả lũ ùa chạy xuống căn tin. Me xoài, cóc, ổi dúi đầy túi cặp mang vào trong lớp. Thòm thèm mắt liếc..cô, trông tiết học qua mau.

Ta nhớ những lần nổi hứng làm “ca sĩ” lớp. Giọng vịt bầu khàn đặc trưng và duy nhất. Những tràng vỗ tay pháo ran kèm tiếng cười làm ta ngượng mặt gấc. Nhớ những lần cả lũ nằm bên nhau trong chuyến dã ngoại cùng ngước lên bầu trời. Chiều mùa hạ trong xanh quá đỗi. Gửi theo mây ước mơ về phía chân trời xa. Nhớ những buổi sinh nhật không quà. Ừ, thì thứ lỗi cho học trò nghèo khổ! Ta nhìn bạn cười khì, hứa hẹn: Mai này giàu có bù lại sau. Nhớ những “vụ” chỉ có ở tuổi học trò. Sổ đầu bài ai dấu đi để rồi nhờ cô phân xử. Bao lo lắng giờ chỉ còn trong quá khứ. Thoáng nghĩ lại ký ức bỗng âu lo!

 

Chợt hoen mắt thương học trò những mùa thi: thầm quầng, trũng đen con mắt. Ước mơ, vào đời, sự nghiệp còn trước mắt…Nhọc nhằn cóp nhặt kiến thức chạy đua với thời gian.

Tuổi học trò ơi, bình yên quá đỗi!

CAO VĂN QUYỀN

Ghê sợ khi bị anh chồng đề nghị làm ‘chuyện ấy’

Tôi không ngờ rằng anh trai chồng lại vuốt ve tôi và nói: ‘Cho anh một lần thôi, rồi anh sẽ không làm gì nữa đâu’.

Vợ chồng tôi mới cưới và vừa thuê một căn nhà nhỏ ở trên thành phố để ở. Vì gia đình cũng không khá giả nên anh trai chồng tôi quyết định đi xa lập nghiệp. Tôi và chồng cũng mừng vì anh ấy biết tu chí làm ăn, không như ngày trước lúc nào cũng xin tiền gia đình tiêu hoang phí.

Vì phải học tiếng hơn hai tháng nên anh ấy lên nhà vợ chồng tôi ở tạm trong thời gian học tiếng đó. Nhà tôi thuê cũng không được rộng cho lắm, chỉ có một phòng ngủ nên phải kê thêm giường ở ngoài cho anh ấy ngủ. Mặc dù rất ngại vì để anhh ấy ngủ ngoài như thế, nhưng vợ chồng tôi cũng thấy bớt lo lắng vì anh rất thoải mái, không nghĩ ngợi gì.

Thời gian học tiếng của anh ấy không cố định một buổi nào cả, học lúc sáng, lúc chiều nên thời gian chúng tôi tiếp xúc với anh cũng nhiều. Gia đình trở nên vui vẻ hơn vì có những câu chuyện của chồng tôi và anh ấy. Thời gian đầu vì nghĩ anh ấy lên đây chưa quen nên tôi hay hỏi han và nói chuyện cùng để anh trai không cảm thấy buồn trong thời gian ở nhà chúng tôi.

Nhưng mọi chuyện không có gì phải nghĩ hay khó xử khi anh ấy luôn có những lời nói và hành động thái quá với tôi. Nhiều lúc câu chuyện của chúng tôi ngắt quãng khi tôi bỏ đi ra ngoài vì lời nói của anh: “Nhìn em đẹp lắm”. Tôi không biết vì sao anh ấy lại có những lời nói như thế, tôi nghĩ chắc chỉ là câu nói xã giao thôi.

Tôi ghê sợ anh trai chồng
Tôi ghê sợ anh trai chồng – Ảnh minh họa: S.M.E.

Nhưng càng ngày hành động và tần suất anh ấy ở nhà càng nhiều hơn khiến tôi bắt đầu thấy e ngại với sự xuất hiện của anh chồng ở nhà. Không chỉ dừng lại ở lời nói quá thân mật mà anh ấy còn có những hành động thái quá.

Một hôm do chồng tôi đi làm về muộn hơn thường ngày nên chỉ có tôi và anh ấy ở nhà, nếu chỉ có tôi và anh ấy ở nhà thì sẽ rất bất tiện và tôi có linh tính chuyện không hay sẽ xảy ra. Dù đã biết trước như vậy nhưng tôi không thể ngờ rằng anh trai chồng lại có hành động vuốt ve tôi và nói: “Em có yêu thằng Hưng nhà anh không?”, tôi chưa kịp định hình chuyện gì đang diễn ra thì anh ấy lại nói tiếp: “Cho anh một lần thôi, rồi anh sẽ không làm gì nữa đâu”. Lúc này tôi thấy ghê tởm người anh trai này. Không chỉ diễn ra một hai lần như thế, mà trong suốt một tuần đầu tiên anh ấy luôn có lời nói khiêu dâm, và đề cập tới “chuyện ấy” rất nhiều lần.

Trong thời gian anh trai chồng đang ở nhà, tôi đã cố gắng hết sức né tránh ánh mắt lời nói và hành động của anh ấy. Thấy tôi càng né tránh thì anh ấy lại có hành động quá đáng hơn, có lúc anh trai chồng vào thẳng phòng ngủ của tôi nhiều lần, lúc thì hỏi mượn cái này, lúc hỏi xem cái kia ở đâu.

Càng ngày tôi càng thấy sợ người anh trai này, tôi không dám tắm khi chồng tôi không có nhà và mỗi lần chỉ có hai anh em ở nhà thì tôi luôn tim một lý do như đi chợ, đi có công việc… để không phải ở cùng nhà với anh ấy khi ông xã đi vắng.

Tôi rất ngại chuyện đồn thổi không hay nên đã không nói gì với chồng, tôi lo chồng sẽ nghĩ tôi không thích anh trai nên mới nói chuyện này chuyện nọ. Và tôi cùng lo rằng nếu mọi người biết chuyện thì chỉ có tôi là người thiệt thòi. Tôi phải nói như thế nào với chồng tôi để anh ấy hiểu và không mất lòng anh trai.

Tôi không muốn điều này diễn ra nữa, cũng không muốn vướng sâu vào thêm chuyện gì nữa vì nó có thể để lại tiếng xấu cho vợ chông tôi và cả gia đình nhà chồng. Bây giờ tôi phải làm thế nào đây? Mọi người hãy cho tôi lời khuyên với. Tôi xin cám ơn.

Fear

Đừng nhận lời yêu vì cô đơn

Tâm sự tình yêu – Đang mơ màng ngủ, chuông điện thoại di động đổ dồn. Theo thói quen, em chụp lấy cái điện thoại, nhìn ngấu nghiến màn hình. Một số lạ tiếp thị chăm sóc da. Em trả lời ậm ừ, tắt máy, đặt điện thoại xuống mà lòng buồn tênh.

Em thèm lắm cảm giác mỗi sáng mai thức dậy, có ai đó nhắn một cái tin nhỏ chúc ngày mới tốt lành. Hay những đêm dài sâu hun hút, khi ngủ gà gật bên máy tính, có ai đó nhắc nhở: “Ngủ sớm đi em”. Dường như đã rất lâu, em không nhận được những lời hỏi han, quan tâm của anh. Người mà từng một thủa, em tưởng là mối tình đầu và cũng là tình cuối của em.

Ở tuổi 29, không còn trẻ để đón nhận những tình yêu vồ vập, vội vã, lãng mạn như ngày đôi mươi. Em chờ đợi một bờ vai vững chãi, một người đàn ông đủ điềm tĩnh để bên em những khi em cô đơn, trống vắng, khi em quay quắt trong những mớ bòng bong rắc rối của cuộc đời. Và em đã gặp anh vào một ngày em đang thấy trống trải, cô đơn và buồn nhất.

Đừng nhận lời yêu vì cô đơn - Tâm sự tình yêu
Đừng nhận lời yêu vì cô đơn

Lần đầu tiên chúng ta trò chuyện, anh nhìn sâu vào mắt em, hỏi dò: “Mối tình đầu của em thế nào?”. Em bối rối, im lặng vài dây, cố lật lại ký ức để tìm xem mối tình đầu của mình ở đâu. Nhưng dàn trải trong trí nhớ rơi rớt ấy chỉ là những rung động thoáng qua của một thời vụng dại, xa vắng đã đi qua cuộc đời, tuổi xuân em từ rất lâu. Và em nhận ra mình chưa từng yêu ai thật sự. Anh đặt vào môi em một chiếc hôn nhẹ, thay cho một lời an ủi. Em cười buồn: “Thành phố giấu anh kỹ quá. Em tìm mãi không ra”. Anh bảo mình có trốn đâu, chỉ đi loanh quanh gần em. Em nghĩ đến những ngày cuối tuần sẽ không phải ngồi hàng giờ liền bên máy tình, gặm nhấm từng con chữ như loài dơi gặm nhấm đêm thâu. Em sẽ bước ra bên ngoài bằng những nụ cười hạnh phúc. Vì em tin có một người đàn ông đang lặng lẽ chờ em trước cửa nhà, đón em bằng những nụ cười dịu dàng.

Nhưng chính em để sự tưởng tượng nhấn mình xuống tận cùng nỗi cô đơn. Em nghe lòng thổn thức khi những chiều thứ bảy trôi qua trong cô quạnh. Điện thoại chẳng mấy khi đổ chuông, trừ những cuộc gọi hỏi thăm của ba mẹ và chị gái. Em chờ…trong một niềm tin mơ hồ.

Vì sao anh không nhắn tin, không điện thoại cho em? Em tự hỏi và dằn vặt mình bằng những câu hỏi ngốc nghếch và chợt nhận ra trong lòng mình cũng đang nhạt dần gương mặt anh. Nụ hôn hững hờ ngày nào đã loãng dần trong trí nhớ của em. Vì sao em luôn tự hỏi, anh không đến gặp em? Nhưng em không nhận ra từ rất lâu, thẳm sâu trong trái tim mình, em cũng không hề mong muốn gặp anh. Cảm giác cô đơn, trống vắng khiến em nghĩ đến việc phải trò chuyện với một ai đó nhiều hơn là việc để trái tim kiểm chứng nỗi nhớ ai đó. Một người bạn thân từng nói với em: “Đừng nhận lời yêu ai đó chỉ vì mình đang cô đơn”. Có khi nào buổi chiều mưa, khi anh đặt lên môi em nụ hôn nhẹ nhàng, lòng anh cũng đang khóc trong cô đơn. Và chính bây giờ anh nhận ra mình không còn cô đơn nữa nên tình yêu cũng đã tan theo nỗi buồn và sự trống vắng của anh.

 

Lần đầu tiên chúng ta trò chuyện, anh nhìn sâu vào mắt em, hỏi dò: “Mối tình đầu của em thế nào?”. Em bối rối, im lặng vài dây, cố lật lại ký ức để tìm xem mối tình đầu của mình ở đâu. Nhưng dàn trải trong trí nhớ rơi rớt ấy chỉ là những rung động thoáng qua của một thời vụng dại, xa vắng đã đi qua cuộc đời, tuổi xuân em từ rất lâu. Và em nhận ra mình chưa từng yêu ai thật sự. Anh đặt vào môi em một chiếc hôn nhẹ, thay cho một lời an ủi. Em cười buồn: “Thành phố giấu anh kỹ quá. Em tìm mãi không ra”. Anh bảo mình có trốn đâu, chỉ đi loanh quanh gần em. Em nghĩ đến những ngày cuối tuần sẽ không phải ngồi hàng giờ liền bên máy tình, gặm nhấm từng con chữ như loài dơi gặm nhấm đêm thâu. Em sẽ bước ra bên ngoài bằng những nụ cười hạnh phúc. Vì em tin có một người đàn ông đang lặng lẽ chờ em trước cửa nhà, đón em bằng những nụ cười dịu dàng.

Nhưng chính em để sự tưởng tượng nhấn mình xuống tận cùng nỗi cô đơn. Em nghe lòng thổn thức khi những chiều thứ bảy trôi qua trong cô quạnh. Điện thoại chẳng mấy khi đổ chuông, trừ những cuộc gọi hỏi thăm của ba mẹ và chị gái. Em chờ…trong một niềm tin mơ hồ.

Vì sao anh không nhắn tin, không điện thoại cho em? Em tự hỏi và dằn vặt mình bằng những câu hỏi ngốc nghếch và chợt nhận ra trong lòng mình cũng đang nhạt dần gương mặt anh. Nụ hôn hững hờ ngày nào đã loãng dần trong trí nhớ của em. Vì sao em luôn tự hỏi, anh không đến gặp em? Nhưng em không nhận ra từ rất lâu, thẳm sâu trong trái tim mình, em cũng không hề mong muốn gặp anh. Cảm giác cô đơn, trống vắng khiến em nghĩ đến việc phải trò chuyện với một ai đó nhiều hơn là việc để trái tim kiểm chứng nỗi nhớ ai đó. Một người bạn thân từng nói với em: “Đừng nhận lời yêu ai đó chỉ vì mình đang cô đơn”. Có khi nào buổi chiều mưa, khi anh đặt lên môi em nụ hôn nhẹ nhàng, lòng anh cũng đang khóc trong cô đơn. Và chính bây giờ anh nhận ra mình không còn cô đơn nữa nên tình yêu cũng đã tan theo nỗi buồn và sự trống vắng của anh.

Chiều nay, trời nắng hầm hập. Chậu hồng tỉ muội vặn mình ngoài cửa sổ đón nắng. Những bông hoa đã rũ xuống, cánh mềm nhũn nhẵn. Đất trong chậu khô rang, nứt xé. Đã lâu rồi, em không tưới nước cho chậu hoa. Khi đã trồng cây thì phải chăm sóc cây mới phát triển được. Màn hình điện thoại sáng lên. Không còn cảnh vội vã vồ lấy điện thoại như người câu cá nhanh tay giật cần khi thấy chiếc phao chìm đáy, em lắng nghe tiếng chuông đổ thật dài cho đến khi tắt hẳn. “Em đang làm gì vậy?”. Hai tuần rồi, em mới nghe giọng nói từng làm em chộn rộn, khát khao. “Lâu rồi, em không chăm sóc chậu hoa hồng. Nó chết rồi anh à! Từ ngày em trồng chậu hoa ấy, nó không lớn được chút nào. Vậy mà nay lại chết”, em buông giọng buồn bã. Ở đầu dây bên kia là một chuỗi im lặng kéo dai. Và đó cũng là lần cuối cùng, em nói chuyện với anh.

Sáng cuối tuần, không ai hẹn hò cà phê, không một tin nhắn hỏi han, quan tâm. Em đến quán cà phê quen thuộc, cùng cô bạn thân nhấm nháp li cà phê. Chiều cuối tuần, em lang thang nhà sách, cặm cụi bên những cuốn tiểu thuyết trữ tình lãng mạn. Tối cuối tuần, em đạp xe loanh quanh thành phố. Một cảm giác nhẹ nhàng, ấm áp lan tỏa khắp tâm hồn. Em không còn thấy nặng nề, buồn tẻ khi phải ngồi hàng giờ trong căn phòng vắng chỉ để chờ nghe những tiếng chuông điện thoại tin nhắn khô khốc. Giờ đây, em mới cảm nhận được sâu sắc điều cô bạn gái từng khuyên: “Đừng nhận lời yêu ai đó chỉ vì mình cô đơn”.

Tâm sự  TIÊN VÂN

Ở phương nào,anh có nhớ em không?

Ở phương nào,anh có nhớ em không?
Ngày xưa đó mỗi lần em giận dỗi
Anh ôm em vào lòng, lặng im không nói
Kỉ niệm ngọt ngào, em không thể lãng quên

Kể từ ngày anh hát khúc từ ly
Anh ra đi và bặt vô âm tín
Tiếng yêu thương từ đấy đành câm nín
Phút chạnh lòng, quay quắt một niềm đau….

Em nơi đây ôm kỷ niệm tình đầu
Con tim nhỏ nhói đau khi gợi nhắc
Kỷ niệm xưa bên nhau nồng môi mắt
Chẳng phai nhoà mặc phủ bụi thời gian

Gói yêu thương mặc ký ức chảy tràn
Em vá víu trái tim đang rỉ máu
Bởi em biết níu được gì? Ai thấu?
Người quên rồi câu ước hẹn ngày xưa…

Tình yêu vốn muôn đời không có tội
Có chăng là lòng dạ kẻ đổi thay
Em vẫn là em ,một áng mây bay
Tình dẫu lỡ, vẫn tin yêu cuộc sống………. !

Như Huyền 
p/s: Viết cho một tình yêu xưa cũ …

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống