All posts by admin

Chạy trốn

“… Bên anh cô mới cảm nhận được dư vị của tình yêu. Đêm như ngắn lại, khắc khoải, mùi khăm khẳm của lũ vịt, mùi tanh tanh của bùn đất, mùi mô hôi khen khét… tất cả quyện vào nhau trong không gian chật chội của lều vịt…”

 Chiếc xe tốc hành lao nhanh dưới cơn mưa nặng hạt. Nhìn qua ô cửa kính, những cánh đồng ngập ngụa, lênh láng một màu trắng xóa, gương mặt Quyên cũng nhạt nhòa nước trong mưa.
“Tình yêu, tôi biết sức mạnh của nó nhưng cũng là thứ mơ hồ nhất và khi nó qua đi thì chỉ còn lại nghĩa vụ, sự chán nản và trống rỗng ghê gớm…”. Tiếng người đàn bà ấy như vẫn còn văng vẳng khiến trái tim cô buốt nhói. Chỉ ngày mai thôi cả cái xóm bãi bồi sẽ có vô khối chuyện để đàm tiếu về cô. 

Tại sao ông trời lại bất công thế? Cho cô những tuyệt đỉnh của mọi cung bậc cảm xúc trong cuộc tình éo le ngang trái rồi bất chợt giật phắt đi khiến cô rơi tõm xuống vực sâu của thực tại trong đau đớn nhục nhã thế này? Anh đến với cô bằng tất cả nồng nàn của tình yêu đã ngủ quên thêm một chút từng trải, một chút bụi bặm đầy bản năng của anh chăn vịt chạy đồng, bằng ấy thôi đã khiến cô ngây ngất.

 

Lúc đầu chỉ là cậu đến thăm cháu bị tai nạn, giúp đỡ cháu dâu trong cơn bĩ cực. Dần dà chính anh đánh thức cái bản năng đàn bà trong cô đã chết từ lâu…

Chạy trốn tình yêu
Chạy trốn tình yêu

 

Ngày Quyên về làm dâu của cái xóm bồi này, ai cũng ngoái đầu nhìn lại khi cô đi ngang qua. Quyên đẹp không phải từ mỹ phẩm hay ăn diện mà từ sự nền nã thuần khiết của một cô thôn nữ với gương mặt bầu bĩnh bĩnh phúc hậu, ngực nở eo thon, mái tóc dài đen nhánh. Những chàng trai lâu nay trồng cây si mà không được đáp lại giờ nhìn cô với Sơn tay trong tay mà nước mắt lưng tròng.

 

Sau tuần trăng mật ngắn ngủi Sơn hiện nguyên hình là một kẻ thích chinh phục và thích tiền. Với anh ta, tất thảy có thể quy thành tiền kể cả nhan sắc của vợ, danh dự của bản thân. Từ một đại lý vật tư nông nghiệp nâng cấp thành công ty nhằm dễ tiếp cận nguồn vốn và dĩ nhiên cái nét duyên dáng của cô là “mồi” cho những hợp đồng tín dụng bẩn, những đêm thức trắng cô thấy tởm lợm cho chính bản thân mình bên cạnh người chồng nồng nặc mùi bia ngáy như sấm rền, những trận đòn ghen trong cơn say Sơn không làm chủ được khiến cô tàn tạ như tàu lá úa. Thêm ba tháng trời chăm sóc gã bị tai nạn nằm liệt một chỗ khiến cô chỉ còn là cái xác không hồn, khô quắt.

 

Ngày Sơn qua đời cô như trút được một gánh nặng, tuyệt nhiên không một chút xót xa, thương cảm hay hụt hẫng. Thì ra khi con người ta rơi vào trạng thái vô cảm thật đáng sợ, dù yêu dù ghét còn có cái mà nghĩ về nhau, đằng này…

 

Căn nhà rộng thênh giờ lặng như nhà mồ. Sơn ra đi để lại cho cô khoản nợ khổng lồ, những gì có thể bán đã bán, kể cả miếng đất mặt tiền làm trụ sở và cửa hàng. Những lần mùa lụt cả cánh đồng nước ngập một màu trắng xóa, một mình ôm con dưới ánh chớp nhì nhằng, tiếng sấm rền âm u Quyên mới thấy hết sự trống trải và sợ hãi. Không biết từ bao giờ cô yêu thích tiếng lách cách mở khóa chuồng vịt. Tiếng đàn vịt quang quác đòi ăn, tiếng bì bỗm lội nước mỗi lúc một gần giúp cô đỡ cô đơn, sợ hãi hơn.

 

Bên cậu, không, bên anh cô mới cảm nhận được dư vị của tình yêu, dư vị mà mấy năm trời bên Sơn không hề có. Vượt qua rào cản luân lý, đêm như ngắn lại, khắc khoải, mùi khăm khẳm của lũ vịt, mùi tanh tanh của bùn đất, mùi mô hôi khen khét… tất cả quyện vào nhau trong không gian chật chội của lều vịt.

 

Cái lãnh địa tội lỗi chỉ là hư vô ảo ảnh. Quyên đợi chờ một trận đòn “ngứa ghẻ hờn ghen”, nhưng không. Người đàn bà ấy có gương mặt khá đẹp giờ đã chùng xuống vì những nếp nhăn còn ẩn chứa nét chịu đựng, nhẫn nhục. “Cô có yêu anh ấy không”, “ một câu hỏi xưa như Trái đất, bà cũng dám nói về tình yêu ư, nếu thế chắc hẳn anh ấy không sà vào lòng người khác”. Dường như hiểu được những ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu cô nhưng bà vẫn im lặng chậm rãi “ tình yêu, tôi hiểu sức mạnh của nó nhưng khi nó qua đi chỉ còn lại trách nhiệm, nghĩa vụ và sự chán nản. Cô còn trẻ, có sắc đẹp, cô thừa sức tìm kiếm một niềm hạnh phúc mới với tình yêu trọn vẹn chứ không phải mèo mả gà đồng trái luân lỗi đạo thế này”.

 

Bà còn nói nhiều nữa nhưng tai cô ù đặc, thì ra cái người đàn bà nhỏ thó quê mùa lúc nào cũng liêu xiêu trên cánh đồng theo đàn vịt này không đơn giản như cô nghĩ. Bao nhiêu khôn ngoan biến đâu mất khiến cô trơ ra như phỗng. “Thì ra mày cũng chỉ là con đàn bà hư hỏng, giật chồng người khác mà đó là ai, là cậu của chồng mày…”.

 

Đã ngớt mưa nhưng bầu trời còn nhuốm một màu u ám. Quyên mường tượng trên cánh đồng ấy có một người đàn ông liêu xiêu, co ro theo đàn vịt chạy đồng trong lòng trĩu nặng mối lo cơm áo và còn vương tơ một mối tình, một mối tình đáng bị nguyền rủa.

 

Chiếc xe dừng lại trước hàng rào chắn. Đoàn tàu kéo một hồi còi dài lanh lảnh, tiếng bánh sắt nghiến trên đường ray. Trong số những con người lố nhố đang ngồi trên kia có ai cùng tâm trạng chạy trốn như cô không? Chắc có vì ai cũng có tính ích kỷ của con người.

 

Đình Dũng

Chị dâu theo bồ tìm niềm đam mê tình dục

Chị bỏ anh tôi để chạy theo người đàn ông khác, chạy theo cái gọi là thỏa mãn tình dục. Rồi gia đình tan nát, anh tôi phải nuôi các con.

Hãy sống một cách khôn ngoan và biết chọn lựa điều quan trọng nhất trong cuộc đời của bạn. Trong cuộc sống của mỗi con người có rất nhiều điều quan trọng như: công ăn việc làm, tài chính, gia đình, cha mẹ, con cái, hôn nhân, tình yêu, tình dục, nhưng phải biết cái nào là quan trọng nhất. Ngày nay, con người thích dựa vào bản năng của mình nhiều hơn và chiều theo những tư dục trong lòng mình hơn là đặt những thứ tự ưu tiên trong đời sống.

Tôi để ý nhiều bài viết tâm sự của các bạn, đa phần các bạn chia sẻ: Tôi có gia đình, chồng vợ tôi rất tốt, xinh đẹp, con ngoan và dễ thương. Thế nhưng tình dục lại rất quan trọng đối với tôi, tôi không thể thiếu. Nếu xét về góc độ tình dục một cách rõ ràng và đúng nghĩa, thì tình dục chính là phần thưởng sau hôn nhân cho vợ và chồng. Có phần thưởng nào hay món quà nào mà chúng ta để dành xài đến trọn đời không? Lúc về già, sức khỏe kém và bệnh tật nan y, nó có còn quan trọng đến nỗi không thể thiếu không?

Nếu chúng ta bình tâm để có một sự suy nghĩ cặn kẽ, một cách khôn ngoan rồi cân nhắc chọn lựa điều quan trọng hay quan trọng nhất thì gia đình, con cái chính là điều quan trọng nhất các bạn. Chúng ta thường để ý những cái linh tinh, vòng vòng, làm và chọn lựa những thứ bên rìa cuộc hôn nhân của chính mình, tìm cảm xúc thăng hoa trong chốc lát. Rồi chấp nhận đánh mất cái quan trọng nhất là gia đình, hôn nhân của chính gia đình mình và con cái, vì vậy không bao giờ chúng ta tìm được một hạnh phúc trọn vẹn thật sự, vì con tim và tấm lòng đã bị chia đôi.

Người phụ nữ đam mê tình dục cao nếu không biết giới hạn trong hôn nhân mà ngoài luồng, thường không có kết quả tốt. Vì chính họ chọn lựa thú vui tạm bợ và đánh mất gia đình của mình khi nào không biết. Sẽ có một lúc người chồng không còn yêu mình như trước nữa, con cái khinh dễ, gia đình tan nát, đó chính là kết quả của chọn lựa sai lầm. Tôi từng chứng kiến rất nhiều người phụ nữ khi quan hệ ngoài luồng bởi tính dục mạnh.

Chị dâu tôi là người điển hình, chị ấy bỏ anh tôi để chạy theo một người đàn ông khác, bởi chạy theo cái gọi là thỏa mãn tình dục. Thế rồi gia đình tan nát, anh tôi phải nuôi các con. Những tưởng mọi thứ đều êm đẹp, rồi một ngày đẹp trời anh trai tôi lập gia đình và có một người vợ tốt hơn chị dâu tôi rất nhiều. Con cái luôn yêu thương ba nó, mỗi khi nhắc đến gia đình, dường như tôi thấy chúng nhắc đến ba nhiều nhất, thương ba nhiều nhất vì ba đã hy sinh nhiều cho con.

Khi anh tôi nằm bệnh viện, con cái quây quần chăm sóc và vợ hiện tại của anh chăm lo cho anh rất tốt, vào bệnh viện mà cứ đầy ắp tiếng cười. Ngược lại, thời gian sau này tôi được biết chị dâu sống rất khó khăn, cô đơn và lúc bệnh tật cũng không ai quan tâm, có lúc gặp anh tôi để xin tiền. Không biết lúc đó cảm giác thỏa mãn tình dục và giây phút thăng hoa còn ích lợi gì không?

Từ một địa vị cao mà giờ đây phải sống cô đơn không còn ai nhắc đến, mà có nhắc đến chỉ là những điều xấu mà chị đã làm. Tôi nói điều này để khích lệ các anh lẫn các chị, hãy sống khôn ngoan, chọn điều quan trọng nhất và đeo đuổi, nuôi dưỡng cuộc sống hôn nhân của mình. Nếu chọn sai, không chỉ ảnh hưởng cho mình mà cho gia đình và con cái.

Tội lỗi hay những lầm lỗi của chúng ta, người chồng hoặc vợ có thể tha thứ nhưng hậu quả thì chính chúng ta phải gánh chịu. Tôi chưa hề thấy một người nào làm điều trái đạo đức hay làm điều sai trật mà lại được sống trong sự bình yên, vì luôn có luật công bằng trên thế giới này. “ Gieo giống gì thì sẽ gặt giống ấy”.

Từ thế hệ này đến thế hệ khác, những đứa trẻ lớn lên trong một gia đình và xã hội có đời sống hôn nhân phức tạp, sẽ ảnh hưởng và tiêm nhiễm vào chúng và sẽ coi những việc chúng ta làm là bình thường, quen dần với nếp sống chạy theo cảm xúc. Rồi xã hội Việt Nam, một người phải trải qua ít nhất là hai đến ba cuộc hôn nhân như những nước tây phương, và bao giờ chúng ta mới tìm được hạnh phúc trọn vẹn?

Thương

Vợ lạnh nhạt gối chăn, ngoại tình được không?

Tôi năm nay ngoài 40, hơn vợ gần chục tuổi. Tôi là một người chồng, người cha tốt, vợ tôi cũng không vấn đề gì, chúng tôi ngang bằng nhau về mọi mặt, ngoại trừ những khúc mắc (chủ yếu là của tôi) về sinh hoạt vợ chồng. (Người chồng bất hạnh)

Vợ tôi luôn rõ ràng một thái độ rằng với cô ấy, tình dục “chẳng có gì quan trọng”, ngay cả khi tôi cố gắng lôi kéo cô ấy hay khi chúng tôi đang làm chuyện ấy với nhau. Cô ấy hoàn toàn không có phản ứng gì (cả về thể xác lẫn tâm hồn) mỗi khi vợ chồng gần gũi.

 

Vợ từng nói thẳng với tôi rằng sex với cô ấy không là gì, rằng không nên coi việc một người phụ nữ hoàn toàn không có hứng thú ân ái là điều gì đó bất thường, thậm chí việc ấy quá đỗi bình thường.

 

Bạn đừng nghĩ tôi không biết cách khơi gợi hưng phấn tình dục cho đối tác, hay tôi ích kỷ chỉ biết thỏa mãn mình. Tôi không phải người vội vàng, cục súc gì, tôi luôn để ý đến cảm giác của cô ấy, tôi sẵn sàng hôn, vuốt ve và tìm cách “khởi động” cho tới khi cô ấy đạt được khoái cảm – tôi luôn đặt ưu tiên thỏa mãn vợ lên hàng đầu.

 

Chuyện sinh hoạt vợ chồng giữa chúng tôi có cảm giác là một nghĩa vụ và cực kỳ thiếu ý nghĩa đối với vợ tôi. Giờ tôi xin hỏi, có chấp nhận được không nếu tôi đi tìm một người phụ nữ khác, một bạn tình có thể lấp đầy những điểm vợ tôi không làm được, những điều cô ấy cho là “không quan trọng” nhưng lại rất có ý nghĩa với tôi?

 

Nhà chồng ghét tôi – SOS!

Mẹ chồng từ lâu đã không ưa tôi nhưng giờ bà tỏ thái độ ra mặt làm tôi khó sống quá. Bà bảo với nhiều người xung quanh rằng cưới tôi về cho con trai là sai lầm của bà, và rằng tôi đang phá hỏng cuộc sống của chồng tôi (hailinh@…)

Tôi hiểu bà có suy nghĩ như vậy vì gần đây công việc làm ăn của chồng tôi gặp khó khăn. Anh ấy kinh doanh thua lỗ. Song thực tình tôi không có liên quan đến công việc của chồng. Tôi có công việc của riêng tôi, trước giờ chưa hề tham gia vào chuyện kinh doanh của anh ấy.

 

Khi anh gặp khó khăn tôi chưa hề nhiếc móc, mọi chi phí, sinh hoạt gia đình tôi cố gắng xoay xở bằng tiền của tôi, thậm chí còn đưa tiền cho anh tháo gỡ khó khăn… Những điều đó mẹ chồng tôi không biết. Tôi là người kín đáo về tình hình tài chính, càng không thích kể công, vì thế bà càng ghét tôi. Bà bảo tôi cành cao, tiểu thư, đã đành, nhưng bà còn trách tôi thiếu trách nhiệm với nhà chồng trong khi chiều tan làm về tôi vẫn lo đủ cơm nước.

 

Tôi làm gì mẹ chồng cũng không vừa mắt. Mới đây nhà có giỗ, bà chọn luôn ngày trong tuần (tôi phải đi làm) để mời họ hàng người thân đến dùng cơm. Bà không nói với tôi là con dâu lấy một câu. Họ hàng nhà chồng cũng có người không thích tôi, những người khác tử tế hơn thì chuyện trò với tôi nhưng phần nhiều vì nể chồng tôi hơn là thực tâm muốn đối tốt với tôi như vậy.

 

Tôi không biết mẹ chồng đã nói gì về tôi với mọi người, chưa hiểu mình đã làm sai chuyện gì. Chồng tôi dường như không giúp gì được tôi, anh rất nhường nhịn mẹ. Tôi phải làm sao bây giờ? Có nên mở lời nói chuyện với mẹ chồng không? Phải bắt đầu từ đâu để hóa giải mối quan hệ đang mỗi ngày một xấu?

Chấp nhận cho vợ ngoại tình vì không đáp ứng đủ sex

Khi người đàn ông kia buông ra, cô ấy đã lại lao vào mối quan hệ thân xác với một người khác. Mình cảm thấy ghê sợ hơn khi trong mối quan hệ với người mới này, thỉnh thoảng cô ấy vẫn lên giường với người đàn ông trước.

Mình với cô ấy quen nhau trên một diễn đàn mạng, ban đầu cũng chỉ là những lần chat nói chuyện, thấy hợp rồi gặp, yêu nhau lúc nào không biết. Qua tìm hiểu, nói chuyện, mình biết là trước cô ấy cũng có 3 mối tình, còn mình yêu cô ấy là lần đầu. Sau 5 tháng yêu nhau, lần đầu tiên bọn mình làm chuyện ấy, phải thú nhận là do quá trình trước đây thủ dâm rất nhiều nên mình bị bệnh xuất tinh sớm. Lần quan hệ đầu tiên này chỉ được ít phút nhưng do cảm xúc quá mạnh từ hai phía nên cô ấy vẫn thỏa mãn, mình còn bị sốc trước sự thuần thục và chủ động đến cuồng nhiệt của cô ấy.

Tuy nhiên sau lần ấy mình biết là cô ấy bắt đầu thấy chán và không còn cuồng nhiệt với mình như trước nữa. Những cuộc yêu của bọn mình thường không thành công với cô ấy và mình biết niềm khao khát, ham muốn lên đỉnh của cô ấy không được thỏa mãn. Xấu hổ về bản thân, đồng thời nghĩ cho cô ấy, mình đã chủ động nói lời chia tay và cô ấy chấp nhận mặc dù mình biết bọn mình rất đau lòng vì tình yêu của 2 đứa đều là thật. Được một thời gian, không có liên lạc và qua lại nữa, tình cờ mình và cô ấy gặp lại nhau. Biết mình vẫn chưa có người mới và vẫn yêu cô ấy tha thiết, cô ấy đã chủ động đề nghị nối lại và tất nhiên là mình đồng ý.

Một tháng sau mình ngỏ lời cầu hôn. Bất ngờ và vui sướng vô bờ vì cô ấy đồng ý. Cuộc sống sau khi cưới nhau mình thấy vô cùng hạnh phúc và rất chiều chuộng vợ. Tuy nhiên chính vì hạnh phúc và yêu quá, mình hoàn toàn tin tưởng ở vợ mà không để ý thấy những khao khát, những phút giây giấu diếm của cô ấy chat với người đàn ông khác. Những tin nhắn vụng trộm mà cô ấy rất khéo léo xóa đi không bao giờ mình đọc được. Rồi vợ sinh 1 bé gái kháu khỉnh, đó là thời điểm mình vui sướng vô cùng, càng yêu cô ấy và con lại càng tự nhủ phải cố gắng phấn đấu làm việc để chăm sóc tốt hơn cho vợ con.

Trong đời sống tình dục, như đã nói ở trên, mình hoàn toàn không làm vợ thỏa mãn, mình cũng rất day dứt và khổ tâm về điều này. Nhưng vì tự ái, cũng như sỹ diện của một người đàn ông, mình không dám trao đổi thẳng thắn với vợ, chỉ day dứt và âm thầm chăm sóc, yêu thương nhiều hơn mong bù đắp cho vợ. Tuy nhiên với những khát khao cháy bỏng về tình dục cộng với công việc trong nhà nước, rất nhàn và nhiều thời gian, cô ấy đã lao vào niềm đam mê thân xác với một người đàn ông khác.

Người này quen biết cô ấy từ rất lâu, trước khi quen mình, cũng có gia đình với một người vợ xinh đẹp và 2 đứa con trai kháu khỉnh. Khi con gái được 4 tuổi, mình mới biết về mối quan hệ ngang trái này, mình cũng biết được là hóa ra họ đã quan hệ với nhau từ rất lâu rồi, và chợt hiểu ra những lần cô ấy nói đi công tác vài ngày, những buổi trưa mình gọi điện không thấy nghe và được nói lại là do ăn sớm và ngủ nên không nghe máy là cô ấy lao vào nhà nghỉ với người đó. Thậm chí họ còn lao vào nhau ngay cả trong giờ hành chính những khi cô ấy rỗi việc, xin ra ngoài.

Ngày biết được chuyện này, mình như phát điên, gọi cô ấy về, đóng cửa chửi mắng, thậm chí tát và nói vào mặt vợ những lời lẽ thậm tệ nhất. Cô ấy cũng khóc rất nhiều và nói lời xin lỗi nhưng mình đã ngay lập tức viết đơn ly hôn, đưa cô ấy ký. Những ngày sau đó mình chìm vào đau khổ, uất ức và thả cuộc sống trong rượu, thuốc lá. Thế nhưng nhìn con gái, mình như tỉnh lại tất cả, đã có thời gian ngồi suy nghĩ lại về bản thân, về vợ con, 2 người mà mình vô cùng yêu thương. Sự đau đớn, tức giận, uất ức cũng giảm đi khi cảm giác hối hận, có lỗi của một người chồng không làm thỏa mãn được vợ trào lên.

Mình bỏ nhà đi một tuần lễ để suy nghĩ. Đau khổ, dằn vặt, buông xuôi, cay đắng là những cảm xúc trong suốt một tuần địa ngục ấy. Rồi mình quay về, nói chuyện với cô ấy là 2 vợ chồng sẽ sống vì bé con, mình cũng có lỗi một phần trong chuyện ngoại tình của vợ nên mình sẽ để cô ấy được thỏa mãn bên ngoài, nhưng sẽ không ly hôn vì còn xã hội nhìn vào, con mình cần một gia đình hoàn chỉnh. Cô ấy cũng khóc và hứa sẽ từ bỏ mối quan hệ ngoài luồng đó, tuy nhiên đã không thực hiện.

Sau này khi người đàn ông kia buông ra, cô ấy đã lại lao vào mối quan hệ thân xác với một người khác. Mình cảm thấy ghê sợ hơn khi trong mối quan hệ với người mới này, thỉnh thoảng cô ấy vẫn lên giường với người đàn ông trước. Tuy nhiên, về đến nhà vợ vẫn hoàn thành trách nhiệm với gia đình, với con cái và gia đình nội ngoại. Cuộc sống của mình bây giờ sống hoàn toàn vì con gái, mình dồn hết tình yêu thương cho nó, cho công việc, cho bạn bè. Mặc dù vẫn còn rất yêu vợ nhưng mỗi ngày hết giờ làm, nghĩ đến cảnh phải trở về gia đình ấy, phải nhìn thấy mặt vợ, phải giả tạo yêu thương trước mặt con gái, mình lại thấy vô cùng mệt mỏi, chán chường.

Có lẽ mình không thể tiếp tục cuộc sống đau khổ thế này nữa, khi viết lên những dòng này, mình đã quyết định sẽ chia tay để giải phóng cho cô ấy, mình sẽ xin nuôi con và sống một cuộc sống cho mình và con. Việc ngoại tình mình không dám phán xét, tuy nhiên khi nhận xét về chuyện quan hệ của đàn bà bên ngoài, mình mong mọi người hãy nhìn nhận một cách nhiều chiều, khách quan. Bởi từ kinh nghiệm bản thân, mình hiểu rằng chỉ có yêu mà không thỏa mãn được sinh lý cho phụ nữ, nhất là những người phụ nữ công việc nhàn hạ, thời gian rỗi nhiều thì việc họ đi tìm thú vui thể xác bên ngoài chỉ là sớm hay muộn. Rất cảm ơn mọi người đã bỏ thời gian đọc tâm sự của mình.

Hoàng

“Bí mật động trời” của bố chồng

Một ngày cả thế giới hoàn hảo trong tôi sụp đổ, khi tôi phát hiện ra một sự thật phũ phàng.

Gia đình chồng tôi là dân Hà Nội gốc với một nếp sống rất Tràng An như cách suy nghĩ của nhiều người về khái niệm điển hình của người Hà Nội. Khi biết tôi và anh yêu nhau, bố mẹ tôi rất yên tâm bởi lý lịch ổn như vậy.

 

Bí mật động trời
Bí mật động trời

Gia đình anh không phải dạng giàu có, nhưng gia phong rất nghiêm khắc. Và các thành viên trong gia đình đều là những người có học nên cách đối đãi với nhau cũng đàng hoàng, không phải hà khắc kiểu phong kiến.

 

Bố chồng tôi uy nghiêm nhưng cũng hết sức tình cảm, mẹ chồng thì giỏi giang nội trợ, tính cách cởi mở, tâm lý. Anh chị em của chồng, đều là những người có công việc ổn định, có chỗ đứng trong xã hội. Cả gia đình đoàn kết, đùm bọc và yêu thương nhau, tôn trọng dâu rể trong nhà.

 

Thời gian gần đây, chồng tôi thường xuyên đi công tác xa, nên mẹ con tôi về bên nhà ông bà nhiều hơn. Sang nhà ông bà nội, tôi có sự trợ giúp của mẹ chồng, bữa cơm trở nên ấm cúng hơn, các cháu có ông bà thì thích và ngược lại, ông bà có các cháu sang ở cùng cũng cảm thấy vui vẻ. Mọi chuyện chẳng có gì đáng nói, nếu một ngày tôi không vô tình phát hiện ra bí mật tày trời.

Hôm đó, bố chồng nhờ tôi lấy số điện thoại của một người bạn trong máy ĐTDĐ của ông. Đang bấm lấy số thì có tin nhắn đến, vì thế tin nhắn bị mở ra ngoài sự kiểm soát của tôi. Tôi hoa mắt vì không tin nổi vào những gì mình nhìn thấy trên màn hình. Đó là một tin nhắn rất mùi mẫn được gửi bởi một người xưng “em” đầy những nhớ nhung. Số điện thoại người gửi tin nhắn đó không được lưu tên trong danh bạ điện thoại nên tôi rất hoang mang. Bởi vì hiện tại bố chồng đang dùng sim điện thoại mà chồng tôi đã từng dùng.

 

Tim tôi bỗng dưng đập loạn xạ, phấp phỏng suy nghĩ. Kiểm tra kĩ lại hộp thư thì hàng loạt tin nhắn “ướt át” khác được gửi từ cùng số điện thoại, nên tôi không còn vin vào suy nghĩ vớt vát rằng đó là tin nhắn gửi nhầm. Tôi hoang mang đến sợ hãi. Chồng tôi hay phải đi công tác nên mặc dù rất tin tưởng chồng nhưng tôi không thể không nghĩ rằng chồng tôi ngoại tình và đó là tin nhắn của người tình gửi đến.

 

Nhưng rồi suy nghĩ đó lại nhanh chóng bị loại bỏ bởi chồng tôi dùng sim này từ rất lâu rồi, còn những tin nhắn thì lại mới. Và thật bất ngờ, khi ở mục gửi đi cũng đầy những tin nhắn hẹn hò được gửi trong quãng thời gian rất gần. Như vậy, chồng tôi không phải là người “dính dáng” gì đến sự khuất tất này.

 

Tôi dẹp hết những suy nghĩ khổ sở nhảy múa trong đầu, coi như không biết gì, để có thời gian xem xét. Sau đó, một loạt các cử chỉ lạ của bố chồng tôi xuất hiện. Ví dụ, bình thường nhận các cuộc gọi điện đến, ông đều nói to trước mặt mọi người, nhưng có một số cuộc gọi, sau khi ông cầm điện thoại lên nhìn số, thì ông đi về phòng, đóng cửa lại và nói rất nhỏ. Và số điện thoại kia dù không ghi tên, nhưng bố chồng tôi lại thuộc lòng. Mắt ông đã kém, nên mỗi khi cần gọi đều nhờ con tôi bấm hộ, và ông cứ thế đọc số cho cháu bấm mà không mảy may “đề phòng”.

 

Bình thường ông không khi nào rời tay khỏi chiếc điện thoại, nhưng một lần lúc ông đi tắm thì điện thoại réo liên hồi. Con trai tôi ngây thơ không biết những gì nên cầm lên nghe, vì tiếng phát ra loa ngoài nên tôi nghe được tiếng từ đầu dây bên kia. Tôi điếng cả người khi nhận ra đó là giọng nói của bà T – chủ nhân của số điện thoại “lạ” kia đồng thời cũng là bạn thân của gia đình chồng tôi.

 

Hóa ra bấy lâu nay, hai người đã lợi dụng vỏ bọc là chỗ bạn bè thân thiết để qua mắt mọi người. Trước mắt gia đình chồng tôi, họ diễn vở kịch bạn bè, tình thân, nhưng rồi họ hẹn hò, lén lút gặp nhau. Có lẽ nằm mơ tôi cũng không thể tưởng tượng nổi đến một ngày bản thân mình phải đối mặt với sự thật khủng khiếp này. Tôi miên man suy nghĩ, tôi cảm thấy bế tắc khi một mình phải gánh bí mật động trời này.

 

Tôi không thể kể cho chồng, dù anh luôn là người có thể tâm tình với tôi tất cả những vui buồn của cuộc sống. Chồng tôi luôn coi bố tôi là thần tượng, từ nghề nghiệp đến cuộc sống riêng tư. Trong mắt anh, bố mẹ đã chung sống với nhau hạnh phúc, êm ấm, biết nhường nhịn nhau trong suốt mấy chục năm qua. Tôi không muốn phá vỡ hình tượng đẹp ấy trong lòng chồng tôi về hình ảnh người cha đáng kính. Và tất nhiên, với bản năng đầy lo âu của một người phụ nữ, tôi cũng không muốn chồng tôi có một tấm gương “xấu” để đi theo vết xe đổ kia. Mẹ chồng tôi thì khỏi nói rồi, bà luôn sùng bái và thần tượng chồng mình.

 

Bà chăm sóc ông như chăm bẵm một đứa trẻ, bà chiều chuộng và phục vụ ông tận tình. Bà coi việc chăm ông là hạnh phúc của đời mình. Bà là người phụ nữ hay lam hay làm, khéo léo và giỏi giang trong khoản nội trợ, chiều chồng, thương con cái hết mực. Đặc biệt, bà luôn coi những điều đó là điều hiển nhiên một người phụ nữ cần phải làm, không bao giờ kể công, hay than vãn. Trong lòng bà, ông cũng là một bức tượng đài vĩ đại, giỏi chuyên môn, biết thương vợ thương con, biết cầm lái gia đình có được ngày hôm nay.

 

Và tôi có chết cũng không bao giờ dám nói với mẹ chồng sự thật phũ phàng và đau đớn này. Bởi vì tôi không thể hình dung nổi hậu quả gì sẽ xảy ra khi bà biết sự thật. Anh em của chồng tôi đều là những người tốt, nhưng tôi cũng không dám nghĩ mình sẽ nói chuyện được. Như tôi đã nói, gia đình chồng tôi luôn yêu thương và bảo vệ lẫn nhau, con cái đều rất kính trọng và ngưỡng mộ ông bà.

 

Tôi không muốn quyết định điều gì xốc nổi, thứ nhất chắc gì mọi người tin tôi? Thứ hai, nếu mọi người đã tin tôi thì sẽ đối mặt với nhau như thế nào trước câu chuyện đáng xấu hổ này? Chắc chắn một khi sự việc vỡ lở ra, gia đình chồng tôi ai cũng sẽ có vết thương lòng, gương vỡ không thể lành lại được, bát nước hắt đi sao còn lấy lại được, khi mà các thành viên đều tự hào, hãnh diện về gia đình mình?

 

Nhưng nếu tôi im lặng giữ lại bí mật này cho mình, để tránh làm tổn thương mọi người, để mẹ tôi có chút thanh thản những năm cuối đời, để nguyên vẹn hình ảnh tốt đẹp của một người cha, người ông đáng kính trong mắt con cháu, tôi có phải đang vô tình tiếp tay cho mối quan hệ bất chính kia? (Bởi vì sự thực bố chồng tôi chưa từng nói một câu nặng lời với mẹ chồng, ngay cả như bây giờ tiền lương hàng tháng ông vẫn đưa hết cho bà, ông vẫn lo lắng cho con cháu từ việc lớn đến việc nhỏ đúng trách nhiệm của một người ông). Nhưng nếu tôi không có những hành động kịp thời, tôi lại lo lắng một ngày nếu chuyện kia bị người ngoài phát hiện thì gia đình tôi sẽ sống ra sao, đối mặt với hàng xóm, với những người bạn của gia đình theo cách nào khi sự việc chẳng tốt đẹp gì?

 

Bố chồng tôi xưa nay luôn đàng hoàng, đĩnh đạc trong mắt bạn bè đồng nghiệp, trong mắt bạn bè của các con… tôi cũng không thể hiểu nổi tại sao ở tuổi xế chiều, ông lại “nảy sinh” ra những khuất tất đáng thất vọng như vậy, trong khi ở tuổi ông đáng lẽ vui vầy bên con cháu, vui thú điền viên, hưởng tuổi già trong thanh bình, yên ổn. Tôi thực sự rất khổ tâm.

 

Theo PL&XH

Quằn quại trong địa ngục sau lần bị làm nhục

Không đủ can đảm tố cáo kẻ cưỡng hiếp mình, tôi còn bị hắn khống chế, tiếp tục hành vi đốn mạt.

Kể từ đó, dù yêu ai hay đến lúc lấy chồng, sinh con, cuộc sống của tôi là một chuỗi những ngày khủng khiếp…
Kẻ cuồng dâm
Tôi sinh ra ở một làng quê nghèo ở miền Trung. Lúc vừa tròn 18 tuổi, tôi đã gặp một chuyện khủng khiếp đầu tiên và đó cũng là khởi đầu của cả một cuộc đời đau khổ đầy nước mắt.
Tôi vốn là một cô bé trắng trẻo, ưa nhìn, được nhiều bạn trai để ý. Trong số đó có một người lớn hơn tôi 5 tuổi, là hàng xóm cũng thích tôi và tôi cũng có cảm tình. Thế rồi, trong một lần cùng nhau ngồi hóng mát ở bờ đê, tôi đã bị anh ta chiếm đoạt. Đau đớn, thất vọng và khinh bỉ, nhưng tôi không thể tố cáo vì anh ta doạ, nếu tôi nói ra anh ta sẽ bảo với mọi người tôi là gái bán hoa.
Kể từ ngày đó, anh ta coi tôi như nô lệ tình dục. Bất cứ khi nào anh ta cần đến tôi, tôi đều phải đáp ứng. Kể cả những lần anh ta có công việc phải ra Hà Nội, tôi cũng phải “theo hầu”. Không chịu được, tôi bỏ quê ra Hà Nội đi làm thuê kiếm sống để thoát khỏi kẻ bệnh hoạn đó.
Rồi tôi gặp được một người đàn ông tốt. Anh ấy yêu thương tôi rất thực lòng và trân trọng tôi, gìn giữ cho tôi. Tôi vô cùng hạnh phúc những cũng rất lo lắng. Thỉnh thoảng, tên khốn kia vẫn ra Hà Nội, tìm gặp và đe doạ tôi, bắt tôi đáp ứng nhu cầu tình dục của hắn.
Tôi sợ hãi và định nói hết cho người yêu, mong anh ấy hiểu, thương và bảo vệ tôi. Nhưng trong những cuộc truyện trò, anh vô tình nói với tôi rằng anh yêu tôi vì tôi là cô thôn nữ trong trắng, ngoan hiền, điều mà anh khó tìm được ở những cô gái người thành phố. Tâm sự này của anh dập tắt ý nghĩ nói thật của tôi. Trong khi đó, gia đình anh cũng rậm rịch chuẩn bị chuyện cưới xin. Đúng lúc này, kẻ khốn nạn đã hại đời tôi cũng vào miền nam làm ăn, tôi thoát khỏi hắn và tưởng rằng từ đây mình sẽ có một cuộc đời mới an lành.
Thế nhưng, bất hạnh thay, vào thời gian chuẩn bị cho lễ ăn hỏi, một hôm, tôi và anh đã không kiềm chế được bản thân nên đã quan hệ. Đó cũng là ngày chấm dứt giấc mơ hạnh phúc của tôi. Phát hiện ra tôi không còn trinh tiết, anh lập tức huỷ bỏ đám cưới, mặc dù ngay lúc đó, tôi đã kể hết cho anh nghe về nỗi đau đớn mà tôi đã phải chịu trong bao nhiêu năm qua.
Anh bảo, anh coi trọng trinh tiết nhưng còn khinh bỉ sự dối trá hơn. “Nếu em thật thà nói với anh ngay từ đầu thì anh đã có thể tha thứ cho em và vẫn yêu em. Nhưng bây giờ thì không thể. Em đã lừa dối tình cảm của anh ” – anh ấy nói với tôi như vậy và không bao giờ còn liên lạc với tôi nữa.
Địa ngục trần gian
Đau đớn và tự trách mình đã không đủ dũng cảm, tôi trở về quê vì giờ đây không còn sợ phải đối mặt với con quỷ râu xanh nữa.
Ở quê nhà, tôi gặp lại người bạn trai từng theo đuổi tôi từ hồi còn đi học. Đó là người đàn ông thật thà, chất phác tuy hơi cục mịch. Sau tất cả những bất hạnh đã trải qua, và với kinh nghiệm từ tình yêu đã mất, tôi không còn dám nghĩ đến chuyện yêu đương hay lấy chồng nên đã quyết tâm từ chối, sau khi kể hết những nỗi đau mà tôi đã phải chịu đựng.
Thật bất ngờ, anh ấy ôm lấy tôi và nói rằng, anh ấy yêu tôi, thương tôi và chấp nhận tất cả. Sau một thời gian, tôi bị anh thuyết phục và tin tưởng trao gửi cả quãng đời còn lại cho người đàn ông này. Một năm đầu, tôi hạnh phúc với người chồng thật thà, cục mịch. Thế nhưng, đang yên lành thì kẻ đốn mạt từng hại đời tôi bỗng quay trở về trong dịp Tết. Hắn lại mon men đòi tôi phải chiều hắn, nhưng tôi cương quyết từ chối.
Thế là, hắn gặp chồng tôi và nói rằng, tôi đã lừa dối cả hắn và chồng tôi, rằng ngày xưa tôi chủ động gạ gẫm hắn, rồi lại bỏ rơi hắn để đi với người khác. Vốn là người thật thà, chồng tôi đã tin hắn và từ đây, một cuộc đời đầy bạo lực và nước mắt bắt đầu.
Cho rằng bị tôi lừa dối, từ một người hiền lành tử tế và yêu vợ, chồng tôi quay sang rượu chè, và mỗi lần say xỉn, anh ta lại mang tôi ra chửi, đánh. Không còn ngôn từ nào anh ta không dùng để mạt sát tôi. Kinh hoàng hơn, anh ta quay sang bạo hành tình dục vợ. Mỗi đêm, anh ta đều cùng các chiêu quái đản để làm tôi phải đau đớn.
Suốt 15 năm qua, không biết bao nhiêu lần tôi phải hét lên lao ra khỏi nhà giữa đêm tối vì bị chồng nhục hình. Đau đớn hơn, anh ta nhồi vào đầu 2 đứa con trai tôi rằng mẹ chúng là loại gái hư hỏng. Chưa hết, mỗi khi say rượu, anh ta bắt hai đứa con đứng giữa nhà chửi mẹ là đồ nọ đồ kia. Cả gia đình tôi (bố mẹ đẻ, các anh chị em tôi) đã ra sức khuyên can nhưng chồng tôi vẫn không thay đổi. Lúc tỉnh táo thì anh ấy cũng khá tử tế, nhưng chỉ cần một chén rượu vào thì chồng tôi lại biến tôi thành tội đồ.
Giờ đây, một điều ân hận nhất đối với tôi, đó là hồi ấy tôi đã không dũng cảm tố cáo kẻ đã làm hại đời tôi, và hơn thế, lại còn để hắn khống chế suốt bao nhiêu năm. Còn chuyện có nên nói thật với người yêu về chuyện đó hay không, đến giờ này tôi cũng vẫn chưa biết nên thế nào cho phải. Nhưng có lẽ, nếu đã không dũng cảm tố cáo thì tốt hơn hết là chôn chặt nỗi đau…
Theo Mỹ Hạnh – (Ghi theo lời kể của chị Nguyễn Thị H.)
VnMedia

Tâm sự của người vợ được đại gia “mua” về

Khi bắt đầu cuộc hôn nhân này, tôi không mong chờ mình sẽ nhận được hạnh phúc. Điều tôi làm đơn giản là trả ơn và trả nợ.

Người ta có thể mong chờ gì từ một cuộc hôn nhân đổi chác? Tôi không mong gì cả và cố hữu giữ ý nghĩ đó trong đầu…
Tôi lấy chồng năm 20 tuổi. Chồng tôi hơn tôi 22 tuổi, là một người giàu, rất giàu. Ông độc thân, vợ mất đã lâu, không có con cái. Năm ấy, mẹ tôi ốm nặng, cần tiền để chạy chữa. Em trai tôi lại vừa đỗ đại học, cần tiền để đi học. Nhà tôi nghèo. Cả nhà 4 người chỉ có mảnh ruộng con con làm kế sinh nhai. Lúc nông nhàn, tôi vẫn phải đi mót khoai ngoài đồng, đi làm thuê cho người ta để có thêm tiền sinh hoạt cho gia đình. Thế nên tôi lấy ông. Câu chuyện về cuộc hôn nhân của tôi chỉ đơn giản thế.
Tôi không biết vì sao mình được chọn, bởi tôi nghĩ, người giàu có như ông, để lấy một cô vợ, có gì là khó? Hơn nữa, trước đó tôi vốn không biết ông. Ông là người trên tỉnh, thi thoảng có về quê chơi để thăm mộ và họ hàng. Chuyện cưới xin của tôi và người đàn ông giàu có đó trở thành chủ đề bàn tán của những người trong làng một thời gian dài. Tôi về làm vợ ông trong nước mắt của bố mẹ và nước mắt của chính tôi.
Những cô gái yêu đồng dao là những cô gái thật đáng để yêu”.
Những cô gái yêu đồng dao là những cô gái thật đáng để yêu”.
Nhà nghèo nhưng tôi cũng được đi học hết cấp 3 nên ít nhiều cũng được đọc các câu chuyện về đại gia, tình, tiền. Tôi nghĩ, cuộc hôn nhân này sẽ chẳng mấy mà tàn, bởi đại gia, có mấy người có được một tình yêu tử tế? Sau đám cưới, ông mở cho tôi một cửa hàng đồ sứ và dạy tôi cách kinh doanh. Mọi doanh thu trong ngày, ông yêu cầu tôi phải ghi chép lại cẩn thận. Hàng tháng, ông trả lương cho tôi, còn hàng ngày, ông cầm tiền hàng cất vào két riêng của mình. Tất nhiên việc làm đó khiến tôi không mấy thoải mái, bởi nó thể hiện rõ sự không tin tưởng của ông đối với tôi.

Nhưng tôi có quyền gì để khó chịu ở đây? Ông đã cứu sống mẹ tôi, chu cấp tiền cho em trai tôi học và giờ thì còn tạo công ăn việc làm cho tôi nữa. Vậy nên, dù ông có coi tôi như một người làm trong hệ thống rất nhiều những người làm của ông, tôi cũng không có quyền tỏ thái độ. Tôi về nhà ông không phải để làm vợ mà để trả nợ.

Khi tôi đã quen với việc quản lý và điều hành cửa hàng gốm, ông đưa cho một chiếc thẻ ngân hàng nói rằng, bao nhiêu tiền lãi của cửa hàng từ trước đến nay ông đều gửi vào đây, và từ giờ, tôi sẽ thay ông làm việc đó. Ông nói thêm, tôi có thể tiêu số tiền trong thẻ tùy ý mà không phải hỏi ý kiến ông. Tôi không hiểu vì sao ông làm như vậy nhưng tôi không động đến một đồng nào trong thẻ. Tôi chỉ tiêu số tiền lương hàng tháng tôi nhận được.

Chúng tôi tiếng là vợ chồng nhưng kì thực không được gần gũi và tình cảm với nhau. Ông ít khi nói chuyện, tôi lại càng không. Ngoài chuyện ở cửa hàng gốm, chúng tôi gần như không có gì để chia sẻ với nhau. Một ngày, chồng tôi đến cửa hàng cùng một nghệ nhân, nói rằng nghệ nhân sẽ dạy tôi làm gốm. Từ đó, ông qua cửa hàng luôn và cùng tôi học. Sự gần gũi bắt đầu đến từ đó. Chúng tôi giao tiếp với nhau qua việc trao đổi ý tưởng, khung màu và tạo thành phẩm. Tuy nhiên, khi đó, trong ý nghĩ của tôi, ông vẫn là ông chủ, không phải là chồng của tôi.

Mỗi lần tôi về thăm nhà, mẹ đều nắm tay tôi khóc ròng nói là mẹ hại tôi, khiến tôi phải làm vợ của một người mà tôi không yêu thương và người đó cũng không yêu thương gì tôi. Mẹ luôn nghĩ bà đã bán tôi để đổi lấy mạng sống của mình. Tôi luôn động viên mẹ rằng tôi sống rất tốt, và thực tế, tôi thấy càng ngày tôi càng thích ứng hơn với cuộc sống hiện tại. Chồng tôi không bồ bịch. Tôi không điều tra ông nhưng những dự cảm của một người phụ nữ nói cho tôi biết điều đó. Ông là người nhiều tiền nhưng sống rất giản dị. Thi thoảng, ông có đưa tôi ra ngoài. Dù đi cùng nhau, không nắm tay nhau, nhưng tôi biết ông luôn có ý đi lên phía trước như để bảo vệ tôi, che chắn tôi khỏi những nguy hiểm không tên.

Kết hôn được 1 năm thì tôi mang thai. Khi nghe tin đó, chồng tôi mừng rỡ, nở nụ cười rạng ngời. Nghe bác sĩ nói, trong những ngày mang thai, tôi cần được ở trong tâm trạng thoải mái nhất, vui vẻ nhất nên ông đón bố mẹ tôi lên ở cùng. Cả cậu em trai cũng chuyển về ở cùng tôi. Tôi mừng lắm vì được sống cùng bố mẹ. Còn bố mẹ tôi quả thật vẫn có những ngượng ngùng. Bố mẹ gọi chồng tôi là ông chủ như một thói quen. Chồng tôi ngượng nghịu nghe những lời gọi khách sáo từ bố mẹ vợ. Phải đến gần 1 tháng sau, bố mẹ tôi mới quen chuyện đại gia giàu có đã lấy con gái họ và là con rể của họ.

Những ngày tôi mang thai, mẹ nấu rất nhiều món. Đa phần là món tôi thích. Chồng tôi giao việc công ty cho phó giám đốc rồi ngày ngày ở nhà học nấu ăn từ mẹ tôi. Mẹ bảo với tôi: “Chồng con hay lắm con ơi! Nó học nấu ăn rồi hỏi chuyện mẹ về con ngày xưa. Mẹ thấy có khi con lấy nó không phải là sai lầm”. Đến khi tôi mang thai tháng thứ 8 thì toàn bộ đồ ăn tôi ăn hàng ngày đều do chồng tôi nấu. Vú già, giúp việc lâu năm trong nhà chồng, nói: “Ông chủ mong có con từ lâu rồi. Giờ sắp được làm bố nên chắc hồi hộp. Lúc trước, bà chủ còn sống, ông còn chưa một lần vào bếp mà giờ thì ngày nào cũng lo nấu món này món kia”. Vú già rất ít khi nhắc tới chuyện cũ. Nghe vú nói, tôi chạnh lòng nghĩ những lo lắng mà chồng dành cho tôi đơn giản chỉ là vì tôi đang mang trong mình máu mủ của ông. Hóa ra, ông lấy tôi về chỉ để tôi sinh con cho ông. Suy nghĩ đó cuốn sạch những ngọt ngào tôi đã có trong mấy tháng vừa qua với niềm hạnh phúc được chồng yêu thương và quan tâm.

Tôi trở dạ, sinh con gái. Điều đầu tiên tôi nghĩ tới là có lẽ, chồng sẽ không vui. Ông cần con trai để nối dõi chứ cần gì đến một cô con gái. Nhưng biểu hiện của ông lại khác. Chồng tôi lóng ngóng đón con, luôn miệng hỏi tôi cảm thấy thế nào. Bất giác, tôi thấy ông vội vã lau nước mắt. Người đàn ông lần đầu tiên được làm cha xúc động đến nhường ấy. Những ngày sau sinh, chồng vẫn lo cơm nước cho tôi. Ông tuyệt đối không để mẹ tôi hay vú già làm. Nửa đêm con khóc, ông lục đục dậy bế rồi khe khẽ hát ru con. Chồng luôn nói: “Em cứ ngủ đi. Cứ ngủ đi. Con để tôi trông. Em vừa sinh. Sức đâu mà đòi thức đêm thức hôm”. Nghe những lời lo lắng của chồng, tôi thấy mình được chồng yêu thương thực sự, chứ không phải ông chỉ yêu thương đứa con của mình. Tôi hỏi chồng, tôi sinh con gái, ông có buồn không. Ông ngạc nhiên, rồi lắc đầu liên tục nói: “Không hề! Không hề”.

Con gái tôi giờ đã được hơn 1 tuổi. Chồng tôi ngừng việc kinh doanh. Hàng ngày, ông chỉ quanh quẩn bên tôi và con gái. 3 chúng tôi cùng ngồi ở tiệm gốm. Chồng tôi bán hàng. Khách nào đến, chồng cũng hớn hở khoe: “Con gái tôi kia đó. Xinh ghê không? Xinh hệt như mẹ của cháu vậy”. Những lúc như vậy, tôi chỉ cười. Tôi hạnh phúc thực sự. Tôi hỏi, vì sao chồng lại chọn tôi để lấy làm vợ vì tôi vốn chưa từng gặp ông cho đến khi ông cho người đến hỏi cưới tôi. Ông cười, nói: “Tôi thấy em rất nhiều lần. Những lúc em ngồi một mình ở cánh đồng, miệng đọc vang những bài đồng dao xưa cũ. Khi ấy, tôi ở bên này cửa bức tường ngăn phần mộ của họ tộc tôi với bên ngoài, còn em ở bên kia. Em không biết tôi ở đó nên em vẫn đọc. Tôi biết em không biết tôi ở đó nên tôi ngồi nghe. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng những cô gái yêu đồng dao là những cô gái thật đáng để yêu”.
Có những tình yêu bắt đầu trong lặng lẽ và rồi ta sẽ nhận ra nó dù sớm dù muộn, để thấy ta được yêu và đó là niềm hạnh phúc chẳng thể nào miêu tả bằng lời.

Trần Vy (Bình Dương)
Theo Đang yêu

Người tình “hiện đại”

Em buông từng từ rành rọt, trước khi bước đi: “Anh đang vi phạm thỏa thuận ban đầu đấy”. Tôi một mình ngồi lại, nhìn lên chiếc tivi đang có cảnh bữa cơm vợ chồng, con cái sum vầy, chợt đắng lòng nghĩ, điều đó với tôi và em là không tưởng mất rồi.

Người yêu hiện đại - Ảnh minh họa
Người yêu hiện đại – Ảnh minh họa

Tôi với em “sống thử” đã vài năm, dù đó không phải là điều tôi mong muốn. Em không thích ràng buộc bởi tờ giấy kết hôn, em chỉ muốn tận hưởng cuộc sống tự do bên người yêu, chẳng ham bị gò bó. Em hiện đại quá với những suy nghĩ mà một người đàn ông thông thường chắc sẽ vô cùng mừng rỡ. Nhưng sau những hồ hởi lúc đầu, tôi lại thấy băn khoăn.

Rạch ròi lắm chứ, khi em thản nhiên cho biết, không thể cùng chung mua căn hộ với tôi, vì sợ sau này phiền phức. Em bảo tôi cứ thoải mái đứng tên một mình, đâu có gì mà ngại. Vậy thì, giữa chúng tôi, dần dà, chẳng có điều gì chung sao? Tôi nhìn cuộc sống tưởng rất ổn mà ẩn chứa nhiều bấp bênh, nhìn năm tháng đi qua vùn vụt, công việc và mọi thứ đều đã ổn định, nhưng tình cảm có vẻ như ngày càng mòn đi, mòn đi đến tội nghiệp.

Sau chừng đó thời gian, tôi muốn cùng em thật sự là một gia đình, nhưng em vẫn luôn từ chối, không chút đắn đo. Tôi có mất gì đâu trong mối quan hệ này, để còn “đòi hỏi” này nọ? Đã có lần em bực bội hỏi thẳng tôi như thế. Tôi rất muốn chia sẻ cùng em ngay lúc đó rằng, vậy đã bao giờ em cân nhắc thiệt hơn được mất cho mình hay chưa?

Em tự tin và kiêu hãnh. Em không thích bị kiểm soát, càng không muốn ai can thiệp vào đời tư của mình. Cái tự do mà chúng ta đang cùng giữ gìn ngày càng đơn điệu và phù phiếm, với những lần đi vắng mà phía bên kia không được quyền hay chẳng buồn hỏi han. Là tiền ai nấy biết, khó khăn gì cũng gắng cắn răng chịu đựng, sợ phía bên kia biết mình cũng có lúc yếu đuối thất bại. Tại sao khi cuộc sống ngày thêm đủ đầy, văn minh hơn, thì sự chân tình lại không còn chút ý nghĩa nào thế này?

Tôi cổ hủ quá chăng khi thấy tình yêu ngày càng lỏng lẻo và tạm bợ, chẳng biết có thể đồng hành cùng em đến khi nào…

Tôi thật lòng không muốn xa em sau bấy lâu gắn bó. Nhưng một mình tôi, liệu có thể chèo chống bao nhiêu khi em chẳng mảy may muốn xây dựng, chỉ gặm mòn dần tình yêu có sẵn. Lấy gì nắm níu nhau đây?

An Nhiên / PhuNuOnline

Ai “bệnh”?

Vợ lầm bầm cố ý để tôi nghe thấy: “Con cái đề huề rồi mà còn giở chứng!”. Nghe cứ như thể hai vợ chồng đang sống ở thời xa xưa, với quan niệm, kết hôn là để sinh con đẻ cái, duy trì nòi giống vậy.

Vợ chồng ai bệnh - Ảnh minh họa
Vợ chồng ai bệnh – Ảnh minh họa

Mà không phải đến tận bây giờ vợ mới dị ứng với cái việc vợ chồng gần gũi nhau đó. Trước kia, vợ cũng luôn im ỉm như trả bài, cố lắm thì mới giả vờ thở dài vài tiếng cho có lệ. Khả năng “diễn” của vợ cũng ở bậc thường, nên tôi thừa biết, vợ chẳng hứng thú gì với những chiêu trò chồng cố sức để vợ được vui lòng. Thậm chí, trước sự lạnh lẽo của vợ và những nhiệt tình đổi mới của chồng, nhiều lúc tôi còn nhận được câu “phán” rằng, anh “bệnh” vừa vừa thôi, chắc lại tòm tem ở đâu về rồi bắt chước thực hành với vợ đây mà. Sao vợ cố tình không chịu hiểu, nếu người đàn ông đã rắp tâm “nộp thuế” ở ngoài, làm gì và lấy đâu ra hứng thú để chiều chuộng vợ nữa?

 

Bây giờ, vợ tuyên bố thẳng, anh cứ “xả rác” ở đâu cũng được, đừng làm phiền vợ, miễn sao không làm ảnh hưởng tới bản thân và gia đình, đừng mang bệnh về nhà là được. Vợ không muốn bị “hành hạ” nữa. Tôi nghe vợ nói mà buồn. Chẳng lẽ vợ coi thường chồng đến thế, nghĩ rằng để “giải quyết vấn đề” thì người đàn ông nào cũng sẵn sàng bóc bánh trả tiền, không chút đắn đo sao? Vợ tôi dường như càng chẳng nhận ra vấn đề, nếu như có sự xuất hiện của người thứ ba nào đó, tâm đầu ý hợp, nồng nhiệt chuyện đó, thì một kẻ “đói khát” thường xuyên như tôi chẳng biết sẽ sa ngã tới mức nào?

Người ta bảo, tình dục là sự gắn kết, là yêu thương, là liều thuốc giảng hòa, là niềm vui, là món quà tuyệt vời… Mọi ý trên đều vô nghĩa, nếu như người phụ nữ nào cũng như vợ tôi, khăng khăng từ chối chồng. Ngoại trừ những trường hợp bất khả kháng, có người đàn ông nào chịu đựng nổi cảnh cám treo heo nhịn đói thế này dài lâu được?

Tôi không biết chia sẻ việc nhà hay chẳng nghĩ tới cảm xúc của vợ ư? Hoàn toàn không phải. Tôi vụng về hoặc “bạo hành” vợ trên giường ư? Cũng chẳng đến nỗi. Vợ tôi có người đàn ông khác hay hết tình cảm với gia đình? Càng sai, khi cô ấy luôn chu toàn, chăm sóc chồng con hết lòng. Tất cả đều nằm ở quan niệm của cô ấy, rằng chuyện đó chỉ vô bổ, tốn thời gian, nếu không muốn nói nặng nề hơn, đó là tội lỗi, bệnh hoạn.

Tôi đã có lúc hoang mang, hay vợ mình les hoặc thuộc về giới tính thứ tư? Nhưng vợ tôi cũng không có biểu hiện gì lạ lùng, ngoài việc chẳng tha thiết gì chuyện “vợ chồng”. Biết có khuyên đưa vợ đi tư vấn tâm sinh lý gì cũng là vô ích, khi vợ khăng khăng bất hợp tác mà cho rằng, mọi thứ vẫn bình thường, chỉ có tôi là muốn “kiếm chuyện” thôi mà.

Hỡi ơi, nỗi lòng biết tỏ cùng ai bây giờ?

 

Hoàng Anh/  PhuNuOnline