All posts by admin

Nỗi nhục đàn ông: Nuôi con tu hú.

Tôi chỉ mong ngày có 24 giờ phải đến công sở, chỉ mong giờ cơm trưa cơm tối là những bữa nhậu, chỉ mong những thời khắc chính đáng bước chân ra khỏi nhà cứ kéo dài mãi. Với tôi, về nhà, là bước về địa ngục…

Nuôi con tu hú - Ảnh minh họa
Nuôi con tu hú – Ảnh minh họa

Ngôi nhà ấy, tôi đã từng yêu thương, nâng niu, trân trọng, chăm chút bằng tất cả tình yêu, tuổi trẻ, trách nhiệm của mình. Đó là nơi tôi đã dành dụm chắt chiu từng giờ từng phút, từng đồng từng hào, từng giọt nước mắt, từng nụ cười cho nó…

Thế mà giờ đây, nó chỉ còn là một khối bê tông trống trải với những bức tường, những đồ đạc vô tri, bếp nguội chăn lạnh. Ở trên mỗi viên gạch, mỗi lá cây đều có hình ảnh của vợ, của con tôi, vừa yêu thương vừa căm hận…

Nếu như những bí mật luôn được người trong cuộc đào sâu chôn chặt, thì cuộc đời tôi đã viên mãn biết bao nhiêu. Gần ba mươi năm nay, tôi đã luôn cảm ơn ông trời đối xử rộng rãi với mình khi không chỉ cho tôi một công việc tốt với những nguồn thu ổn định, vừa cho tôi một gia đình với người vợ hiểu chồng và đứa con gái ngoan như Tấm. Ấy thế mà…

27 tuổi, con gái tôi lần đầu tiên làm mẹ. Bất hạnh, ca sinh nở của cháu không được thuận buồm xuôi gió, con gái tôi băng huyết nặng vì bị nhau cài răng lược, phải cắt bỏ cả tử cung để giữ lấy mạng sống. Lúc ấy đã quá nửa đêm, bệnh viện đột ngột thông báo sắp hết máu dự trữ do con gái tôi phải truyền máu tiên tục, yêu cầu gia đình tôi xét nghiệm xem ai có cùng nhóm máu để truyền gấp.

Con gái tôi mang nhóm máu O. Trước kia tôi luôn nghĩ cháu cùng nhóm máu với mẹ vì tôi mang nhóm máu A, vì thế tôi giục vợ tôi xuống phòng xét nghiệm. Cả ông bà nội, chồng con bé, tất cả người nhà có mặt ở bệnh viện đêm ấy cũng đều đi cùng. Nhưng, lại nhưng, không một ai có cùng nhóm máu O.

Khi cả nhà tôi đang ngồi thẫn thờ trước tờ kết quả thì cô y tá ra hỏi “Có kết quả chưa ạ? Ai cho máu sản phụ nào?”, vợ tôi mếu máo “Tôi là mẹ cháu nhưng không cùng nhóm máu, bác sỹ ơi cứu con tôi với, làm ơn gọi Viện Huyết học gấp cứu con tôi với”… Cô y tá đã gần như gắt lên: “Chúng tôi gọi rồi nhưng người ta còn phải mở kho, rồi vận chuyển, mà có dám chắc 100% là người ta còn không. Bố đâu, gọi bố sản phụ đến Viện nhanh lên, không giống mẹ thì chắc chắn là giống nhóm máu của bố rồi, chị gọi nhanh lên”.

Ôi, đứa con tu hú, chẳng phải con đẻ cũng chẳng phải con nuôi, nó là con người ta… 

Cuộc đối thoại giữa vợ tôi và cô y tá khiến vợ tôi khựng lại. Rồi vợ tôi lập cập lôi trong túi ra cái điện thoại, run rẩy mò mẫm dòng danh bạ. Khi tôi phát cáu giật điện thoại của vợ: “Anh đây, bố nó đây chứ đâu, em định gọi đi đâu…” thì vợ tôi bỗng òa khóc nức nở, lẩm bẩm “gọi bố, gọi bố nó…” rồi đứng không vững, cô ấy khuỵu xuống dưới chân tôi.

Vợ tôi bị đưa đến phòng cấp cứu. Con gái tôi may mắn được một bác sỹ ở bệnh viện có cùng nhóm 0 cho máu nên đã đủ kéo dài chờ Viện Huyết học gửi máu sang. Tôi, và cả gia đình, trong cơn hỗn loạn, bối rối trước sự sống cái chết của con đã không nhớ, và cũng chẳng để ý gì đến những bất thường của buổi đêm hôm trước về cái nhóm máu, về những lời vợ tôi nói.

Nhưng cô y tá thì dường như không quên. Sáng hôm sau, khi gặp gia đình tôi yêu cầu đi đóng thêm mấy loại tiền, cô ta buông câu trách móc: “Bố sản phụ đâu mà đêm hôm qua mãi không thấy để cho máu con” khiến tôi giận tím mặt.

Tôi tự dưng giật mình, sao con bé không giống nhóm máu cả tôi, cả mẹ nó? Di truyền nhóm máu có chuyện ấy không? Chả nhẽ nó đột biến? Rồi tôi nghĩ đến vợ tôi, đêm qua, lo lắng cho con quá, cô ấy đã hoảng loạn đến mức không cả nhận ra chồng mình-bố của con mình-đứng bên cạnh.

Tôi tặc lưỡi, gạt lại những suy nghĩ đang bừa bộn, thở hắt ra. Dù sao con gái cũng đã qua cơn nguy hiểm, cháu tôi khỏe mạnh, đang được nuôi ở phòng dưỡng nhi chờ mẹ… nghĩ thế, tôi phăm phăm đi về phía phòng cấp cứu, nơi vợ tôi đang nằm.

Điều tôi hoàn toàn chưa một lần nghi hoặc, chưa một lần nghĩ đến, tôi không thể ngờ lại được vợ tôi tiết lộ trong một hoàn cảnh như thế này. Ngỡ rằng mọi bí mật đã vỡ lỡ sau giây phút thiếu bình tĩnh đêm hôm trước, vừa thấy tôi, vợ tôi đã òa khóc nức nở. Rồi cứ thế, vừa khóc vừa nói, và tôi ngã ngửa khi nghe được rành rành rằng: con bé tôi đã yêu thương 27 năm nay, yêu đến nỗi không nỡ sinh thêm một đứa nữa vì sợ nó bị sẻ chia tình cảm ấy – lại không phải là con đẻ của tôi!

Tôi đã không tin vào tai mình, tôi đã tưởng vợ tôi vẫn còn bấn loạn tâm thần. Nhưng vợ tôi đã rành rọt “thú tội” về cái lần “lỡ” ngã vào tay người đàn ông khác khi đi tu nghiệp ngắn hạn ở nước ngoài 27 năm trước. Rành rọt đến mức, tôi dù muốn gạt đi cũng không gạt đi được cái sự thật phũ phàng ấy.

Tôi phát điên… Tôi lao ra khỏi bệnh viện. Và trong những ngày nối tiếp sau đó, khi mỗi lần đứng nhìn con ở ngoài cửa phòng bệnh, cái sự thật ấy mới dần dần ngấm vào tôi. Không phải nỗi uất hận vì bị vợ “cắm sừng” mà là sự đau đớn khi đi nuôi con tu hú, khi không ăn ốc mà phải đổ vỏ; là cảm giác nhục nhã, ê chề khi lòng tự trọng bị chà đạp.

Tôi suy sụp hoàn toàn. Tôi không vào viện nữa, tôi vùi mình trong rượu. Lúc nào tôi cũng thấy có một cục gì chặn ngang cổ, uống hớp nước cũng cảm giác không nuốt trôi. Khi say, tôi cười, tôi khóc, tôi gào thét, tôi đập phá đồ đạc, xé toang những tấm ảnh in hình vợ, con mình…

Hễ tỉnh lại, tôi lại tưởng tưởng ra hàng triệu những con người bu quanh mình, bàn tán về mình, cười cợt mình, khiến tôi không dám ngẩng mặt lên nhìn ai.

Tôi nhận ra chỉ trong một tích tắc mình đã mất tất cả. Một cuộc đời vun vén, yêu thương, giờ cái tôi còn chỉ là một thân già cô đơn, còn gì đau đớn hơn. Cái thằng đàn ông kia, nó có ở đâu xa xôi, cùng ngay trong cơ quan với vợ tôi, nó biết đứa con gái tôi quý hơn vàng ấy là con nó. Nó mỗi ngày thấy tôi chăm con bé lớn lên, như một thằng mù không nhìn được tí ánh sáng nào của cuộc đời, chắc đều cười khẩy trong bụng.

Vợ tôi đã về nhà xếp quần áo để sang ở với con gái. Tôi thương con, nhớ cháu. Tôi thèm bàn tay chăm sóc của vợ… Nhưng, tôi không thể bỏ được cái ý nghĩ, gần 30 năm nay, tôi làm bù nhìn cho cả thiên hạ, cho cả những kẻ đốn mạt cười vào mặt nó nhục nhã ê chề thế nào. Tôi đã thực sự bị một cú lừa ngoạn mục, tôi viết đơn ly dị để cứu vớt chút sĩ diện cuối cùng của một đời làm thằng đàn ông. Vợ tôi cũng ký ngay, không dám van xin một lời.

Con tôi gửi tin nhắn: “Suốt cuộc đời con chỉ có một người bố, là bố ạ!”. Tôi òa khóc, tôi sống tỉnh táo hơn, nhưng cuộc sống vẫn chẳng còn ý nghĩa gì với tôi nữa; dù nó có nói nó yêu tôi đến bao nhiêu, thì sự thực nó cũng là con của người khác. Tôi muốn có vợ, có con, nhưng người đàn bà đã âm thầm lừa dối tôi mấy chục năm ấy, tôi không thể tha thứ; đứa con gái tôi yêu thương bằng tất cả máu thịt ấy của mình, tôi không đủ can đảm để nhìn nữa… Thử hỏi có thằng đàn ông nào nhục nhã, đau đớn hơn tôi ở trên đời nữa không? Người ta bảo dã tràng xe cát, giờ tôi mới thực hiểu là gì đây…

Nguồn: Kiến Thức

Tôi vẫn không tin nổi khi tận mắt thấy chồng lên giường với em gái ruột của mình.

Cho tới giờ tôi vẫn không thể nào tin nổi đó là sự thật dù cho tôi đã tận mắt chứng kiến chồng mình lên giường với một người đàn bà khác. Nó sẽ là điều dễ tha thứ hơn nếu như người phụ nữ mà anh ta lên giường, người mà khiến anh ta phản bội tôi không phải là…em gái ruột của tôi.

 

Chồng lên giường với em vợ - Ảnh minh họa
Chồng lên giường với em vợ – Ảnh minh họa

Đọc trên báo tôi cũng thấy đâu đó có những mối tình anh rể và em vợ vụng trộm với nhau. Nhưng có nằm mơ tôi cũng không thể nào tin được rằng nó lại xảy đến với gia đình tôi.

Em gái tôi không phải là một cô gái có ngoại hình ưa nhìn. Mọi người thường nói có bao nhiêu cái khôn ngoan, giỏi giang và xinh đẹp tôi dường như được ưu ái tất cả còn em tôi thiệt thòi hơn. Nó tuy không xinh xắn nhưng bù lại vô cùng ngoan ngoãn và hiểu biết. Nhưng có lẽ vì vẻ ngoài không gây ấn tượng nên dù đã tới tuổi lập gia đình nhưng em ấy vẫn chưa có người đặt vấn đề tìm hiểu.

Khi tôi sinh đứa con đầu lòng, vì công việc quá bận rộn lại không có người đỡ đần nên tôi đã chủ động bảo em gái lên sống cùng. Từ ngày có em gái lên vợ chồng tôi được rảnh rang hơn nhiều vì em ấy rất hoạt bát và đảm đang. Có vẻ như mọi việc bận rộn trong nhà được em ấy giúp đỡ nên chồng tôi cũng bớt mệt mỏi hơn. Tôi thấy chồng có vẻ quý mến em gái mình nên cũng vui vì dẫu sao tình cảm anh chị thân thiết mọi người cũng dễ sống hơn.

Tôi bắt đầu thấy em mình ăn mặc diện dàng hơn.Tôi chẳng nghi ngờ gì điều đó mà ngược lại tôi thấy đó là một dấu hiệu đáng mừng. Trước đây tôi đã từng nhắc nhở em mình nhiều về chuyên ăn mặc nhưng em ấy đều không bận tâm. Nó luôn ăn mặc rất đơn giản và có phần quê mùa. Từ ngày đến sống cùng vợ chồng tôi em ấy có vẻ quan tâm đến ngoại hình nhiều hơn.

Tôi bắt đầu quay trở lại với công việc khi hết kì nghỉ sinh con. Mặc dù vậy, em gái tôi vẫn quyết định ở cùng vợ chồng tôi thêm một thời gian nữa với lí do: “Giúp anh chị thêm chút nữa”. Tôi lấy làm mừng vì có người đỡ đần thêm mình. Nhưng rồi, cái câu chuyện y như những lần tôi đọc được đâu đó đã xảy ra.

Tôi trở về nhà giữa đợt công tác bất thường. Những âm thanh lạ lùng phát ra từ căn phòng của hai vợ chồng tôi khiến tôi giật mình. Linh tính mách bảo tôi điều gì đó chẳng lành nhưng niềm tin trong tôi không cho phép tôi nghĩ về một điều gì đó khó chấp nhận. Tôi rón rén lần mở cánh cửa phòng. Tất cả những gì tôi nhìn thấy là cảnh tượng quần áo vất hỗn độn dưới đất. Trên giường, người đàn ông cuồng nhiệt yêu đương là chồng tôi, còn người phụ nữ cùng anh ta làm “chuyện ấy” không ai khác là em gái tôi.

Chúng tôi ngồi đối diện với nhau trong căn phòng. Tôi chẳng thể khóc nổi. Nếu đó là một người đàn bà khác chắc chắn tôi sẽ lao vào mà cào cấu, chửi bới và nguyền rủa. Nhưng đó lại là em gái tôi. Nỗi đau đó nhiều hơn gấp bội nhưng tôi lại chẳng thể tát nổi em ấy dù chỉ một cái. Chồng tôi ngồi thu lu trên chiếc ghế sofa, anh né tránh cái nhìn của cả tôi và em gái. Tôi hận anh ta đến tận xương tủy. Giá mà anh ta làm cái trò mèo đó với một người đàn bà khác thì tôi còn có thể giải quyết mọi chuyện dứt điểm nhưng ngay cả cái chuyện như vậy cũng là điều tôi phải mong ước.

Tôi đau đớn không biết xử lí vấn đề của gia đình mình ra sao?

Chuyện giữa họ xảy ra trong khoảng thời gian tôi vừa sinh con xong. Họ cuốn vào nhau như kiểu trải nghiệm một điều mới mẻ và thú vị. Em gái tôi nói nó thần tượng anh rể. Nó thấy anh rể thật tuyệt vời, còn chồng tôi im lặng không một lời giải thích cho hành động đốn mạt của mình. Tôi nhắm mắt cho qua mọi chuyện dù tim tôi đau nhói. Nhưng tôi còn có thể làm gì hơn, lẽ nào làm ầm lên mọi chuyện để rồi cả gia đình tôi sẽ phải đối diện với sự khinh bỉ tới nhường nào.

Em tôi về quê sống cùng gia đình. Đó là cách tốt nhất để quên đi mọi chuyện. Tôi nghĩ thời gian rồi sẽ làm cho mọi chuyện rơi vào quên lãng. Nhưng rồi khi tôi nhận được cuộc điện thoại của mẹ tôi gọi lên với giọng thì thụp, tôi chết đứng người. Bà nghi em tôi có bầu vì những biểu hiện của nó như phụ nữ tới thời kì thai nghén. Tôi rơi phịch chiếc điện thoại xuống nền nhà trong trạng thái thất thần.

Tôi vội vã về quê không quên mang theo dụng cụ thử thai để bắt em tôi làm. Và kết quả như một đòn giáng mạnh vào sức chịu đựng của tôi. Em tôi có thai thật. Tất nhiên tôi biết ai là cha của đứa bé. Tôi cười phá lên như bị điên trước nghịch lí đó.

Giờ đây tôi không biết nên làm gì với đứa bé vô tội trong bụng em tôi. Cái thai đã khá lớn và chắc chắn em gái tôi sẽ gặp những nguy hiểm nếu như em ấy cố phá bỏ. Đứa bé cũng không có tội nhưng nếu nó được sinh ra đời, đó thực sự là một trở ngại lớn với cuộc sống của chúng tôi. Gia đình tôi cũng đã đoán được ai là tác giả của bào thai đó. Mọi người bắt tôi bỏ chồng vì anh ta là người không ra gì khi làm thế với em gái tôi. Bố mẹ tôi còn nói nếu tôi không bỏ chồng, sẽ từ mặt tôi.

Tôi nên làm gì lúc này với nỗi đau và bi kịch của gia đình. Mọi thứ cứ chất chồng lên tôi khiến tôi như muốn đổ gục vì kiệt sức.

 

Nguồn: Eva

Người tình giấu mặt là anh chồng.

Tôi làm sao có thể thú nhận tôi phản bội chồng với chính người anh trai của anh ấy.

 

Chồng tôi biết tôi đã ngoại tình. Anh cho tôi cơ hội được nói thật vì anh sẵn sàng bỏ qua. Nhưng liệu anh sẽ bỏ qua thế nào khi mà anh biết rằng người đàn ông khiến tôi phản bội anh chính là anh trai của anh.

Tôi nguyền rủa chính bản thân mình vì tôi là một người đàn bà đốn mạt. Tôi không chỉ phản bội lại chồng mình mà còn làm chuyện đồi bại ấy với một người mà lẽ ra không bao giờ tôi được phép: Anh trai chồng.

Chồng tôi đi xuất khẩu lao động nước ngoài 5 năm. Đó là khoảng thời gian khó khăn với tôi cả về vật chất lẫn tinh thần. Nhiều đêm dài nằm quay quắt nhớ chồng, nước mắt tôi không ngừng tuôn chảy. Tôi yêu thương chồng nhưng quả thật sự xa cách làm tôi hoảng sợ. Lúc nào tôi cũng mong ngóng chồng về cho khỏa lấp những ngày nhớ mong.

Thời gian đầu khi mới đi anh còn hay điện thoại về hỏi thăm vợ con nhưng lâu dần do bận rộn quá mà anh ít liên lạc với tôi hơn. Những cuộc điện thoại ít ỏi về của vợ chồng tôi không đủ để tôi vơi đi nỗi cô đơn, cô quạnh. Thật may khi chồng tôi đi vắng, gia đình bên chồng tôi luôn quan tâm, giúp đỡ tôi rất nhiều. Trong đó đặc biệt là anh trai cả. Lí do cũng vì anh sống khá tình cảm, hơn nữa nhà lại gần nhà vợ chồng tôi nên tiện giúp đỡ hơn. Mọi việc nặng nhọc, lớn bé trong nhà, hễ có việc cần là anh tới giúp chẳng nề hà. Tôi thực sự quý mến và tôn trọng anh, một tình cảm anh em trong nhà chứ tuyệt nhiên không có chút tà dâm nào ở đó.

 

Quan hệ bất chính - Người tình là anh chồng
Quan hệ bất chính – Người tình là anh chồng

 Sự cô đơn đã cuốn tôi và anh chồng vào mối quan hệ bất chính (Ảnh minh họa)

Nhưng rồi đúng như người ta nói, chỉ một phút yếu lòng cũng có thể khiến cả phần đời phía sau trở thành bi kịch. Đêm hôm ấy, dù đã rất khuya, tôi nghe thấy tiếng gọi giật giọng từ phía bên ngoài. Chỉ nghe giọng tôi cũng biết đó là anh chồng của mình. Quả thực trong lòng tôi lo lắng bất an, tôi sợ hàng xóm sẽ nghi ngại vì đêm hôm anh chồng lại gọi cửa em dâu khi mà em trai không có nhà. Cuống quá, tôi vội vã ra mở cửa, phần vì lo không biết có chuyện gì mà đêm hôm anh chồng tới tìm, phần vì ngại hàng xóm nhìn thấy.

Anh bước vào nhà, người thở ra một hơi nồng nặc mùi rượu. Có lẽ anh chồng tôi đã say. Vừa vào tôi nơi, anh bắt đầu câu chuyện bằng ngay một lời chắc nịch: “Con vợ anh nó ngoại tình. Nó cắm sừng lên đầu anh ngay trước mắt mà anh không biết. Giờ nó còn ngang nhiên đi với thằng đó”. Tôi nhìn thấy trong ánh mắt anh chồng mình sự tức giận không kiềm chế nổi. Tôi bình tĩnh rót cho anh ly nước để anh uống cho tỉnh rượu.

Anh tâm sự với tôi gần hết đêm đó. Tôi thực sự ngại ngần nhưng vì trước nỗi đau khổ của anh rể chẳng còn cách nào khác tôi phải tiếp chuyện anh với hi vọng anh vơi đi sự uất hận trong lòng. Đêm càng lúc càng về khuya, không hiểu vì rượu hay vì một lí do nào khác, anh chồng tôi bất ngờ lao vào ôm lấy tôi. Tôi đẩy mạnh anh ra và kháng cự nhưng vô hiệu. Sức mạnh của một người đàn ông khiến tôi không làm sao có thể vùng vẫy được. Vậy là điều gì đến cũng phải đến.

Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy khi mà anh chồng tôi đã đi rồi. Sau đó anh điện thoại để nói lời xin lỗi tôi vì những gì đã qua. Tôi khóc nấc lên. Anh càng ra sức động viên tôi và nói rằng chuyện này sẽ mãi là bí mật nếu không ai trong hai người tôi và anh nói ra. Tôi chỉ còn biết cầu vào vận may rằng nó sẽ không bao giờ bị tiết lộ.

 Liệu chồng tôi có thể tha thứ khi biết tôi quan hệ với anh trai anh ấy?

Tôi những tưởng mọi chuyện sẽ dừng lại ở đó. Nhưng rồi anh chồng tôi luôn tìm tới tôi mỗi lúc buồn. Tôi đã nói cả trăm nghìn lần là không được phép tái diễn điều đó thêm một lần nào nữa nhưng dường như sự cô đơn quá lớn trong anh và tôi đã không còn đủ để chúng tôi tỉnh táo. Giống như người ta đã trót một lần nhúng tràm thì những lần sau mọi chuyện chẳng còn gì để nói. Tôi và anh chồng còn lặp lại điều đó thêm vài lần nữa. Tôi cảm thấy được bù đắp sự cô đơn, trống vắng còn anh như khỏa lấp được sự căm hận do người vợ phản bội. Chúng tôi quan hệ với nhau trong sự xỉ vả chính bản thân mình nhưng có một cái gì đó cứ hút chúng tôi vào tội lỗi.

Anh chồng tôi và vợ ly hôn. Chị ta tình cở biết được chuyện của tôi nhưng trước khi ly hôn chị ấy có gặp riêng tôi và nói: “Chị biết em và anh ấy có chuyện. Chị chẳng muốn đánh giá làm gì vì bản thân chị cũng không tốt đẹp nhưng em nên dừng lại. cùng là phụ nữ với nhau chị khuyên em nên dừng lại vì dù sao họ cũng là anh em”.

Nghe những lời chị ấy nói tôi càng khinh bỉ chính mình. Tôi thấy mình là loại đàn bà vô liêm sỉ và nhục nhã. Sau lần đó, tôi và anh chồng quyết định chấm dứt mọi chuyện.

Chồng tôi trở về. Nhìn dáng vẻ và điệu bộ của tôi mỗi lần hai vợ chồng gần gũi anh ấy dường như đoán ra mọi việc. Anh từ tốn tới bên tôi, nói sẽ tha thứ và bỏ qua cho tôi nếu khi xa chồng tôi trót dại làm điều gì đó với người khác. Anh biết tôi cô đơn và thiệt thòi nên sẽ không chấp nhặt, chỉ cần tôi nói thật mà thôi. Trước sự bao dung của chồng, tôi càng thêm đau khổ và nhục nhã.

Giờ trong con người tôi đang có biết bao sự giằng xé nội tâm. Tôi đau khổ vô cùng, liệu tôi có nên nói ra sự thật hay không? Liệu chồng tôi có tha thứ cho tôi và anh chồng hay không? Nhưng nếu không nói, tôi sợ một ngày nào đó, khi người chị dâu của tôi nói ra sự thật, lúc đó chồng tôi còn đau đớn hơn gấp bội. Điều ấy thật quá tàn nhẫn với anh ấy. Tôi nên làm gì lúc này, xin hãy cho tôi một lời khuyên!

 

Nguồn: Eva


Vô tâm kiểu… đàn bà

Khi vợ bỏ chiếc váy ra rồi tuyên bố: “Em không mặc đâu, quê lắm”, thì anh mới biết mình dại.

“Trời mưa gió, em ngại ra ngoài, ở nhà còn nhiều việc quá, anh ra chợ mua hộ em nửa ký chân giò rút xương” – vợ đề nghị. Anh vùng vằng buông tờ báo, cố tỏ ra vui vẻ khi chạm mặt vợ, rồi mặc áo mưa lao đi. Trời vẫn mưa tầm tã. Anh thoáng nghĩ: “Mưa gió thế này, ăn tạm gì cho xong, hành hạ mình làm gì không biết”.

Vô tâm kiểu đàn bà
Vô tâm kiểu đàn bà
Nửa tiếng sau, anh về nhà với thân hình ướt như chuột lột, chưa cởi xong áo mưa, đã nghe vợ ầm ĩ: “Trời ơi là trời, anh mua thịt gì thế này? Mua phải thịt heo nái sề rồi, ăn uống thế nào được?”. Cơn bực bội dồn đến đỉnh điểm, anh buông: “Không ăn được thì vứt sọt rác đi”. Vậy là chẳng ai buồn ăn. Anh hờn, vợ lại bảo chồng tính như trẻ con, không thể chấp nhận được.
Sống với nhau hơn 10 năm, vợ vẫn không hiểu được rằng, người đàn ông đang cầm tờ báo trong tay mà bị sai đi làm việc gì đó là bực bội vô cùng. Đã dằn lòng, đội mưa đi chợ, về còn bị vợ mắng, anh không thể chịu nổi sự quá quắt ấy.

Anh còn nhớ, ba lần anh tặng quà sinh nhật cho vợ, thì ba lần đều bị vợ mắng. Lần đầu, biết vợ thích nước hoa, anh cố gắng dành dụm tiền mua cho vợ lọ nước hoa đắt tiền. Cứ ngỡ vợ sáng rỡ đôi mắt khi mở quà, nhưng vợ lại xụ mặt, bảo: “Anh bị lừa rồi, đã không biết mua thì đừng có mua”. Anh vốn không rành chuyện mua nước hoa, nên cứ tìm ra một cửa hàng chuyên bán nước hoa ở khu trung tâm. Cô bán hàng xinh xẻo, giọng nói ngọt ngào, tư vấn đến đâu, anh ngơ ngác gật đầu đến đó. Một lọ nước hoa giá gần bằng nửa tháng lương “cứng”, anh vẫn bấm bụng mua. Kết quả là bị vợ chê lên bờ xuống ruộng: “Anh mua mùi hoa hồng, quê lắm, giờ chẳng ai xài mùi quê mùa đó. Đã vậy, anh còn gặp phải lọ dỏm, bị pha loãng rồi. Xịt có chút xíu đã bay hết mùi, còn lại toàn mùi cồn. Anh thấy không?”. Anh thấy không ư? Anh chẳng thấy gì hết ngoài một cảm giác phũ phàng.
Có lần anh nghe vợ bảo thích hoa hồng màu cam. Đến sinh nhật, anh nỗ lực thể hiện mình cũng là người đàn ông lãng mạn, tìm ra chợ hoa nổi tiếng thành phố để mua một bó hoa hồng thật to. Trời nhập nhoạng tối, anh mua hoa màu cam, mà về đến nhà thì thấy nó màu phớt hồng. Vợ phán ngay khi cầm bó hoa trên tay: “Thật thua anh luôn, bao nhiêu năm qua, anh vẫn không biết vợ thích hoa màu gì sao?”. “Thì màu cam, anh biết chứ”. “Anh nhìn kỹ coi, đây là màu cam sao?”. Anh nóng bừng cả mặt, nghĩ: “Nếu mình được ai đó tặng hoa, hoa gì cũng được, miễn được tặng là vui rồi, sao còn chê ỏng chê eo?”. Vì là sinh nhật vợ, sợ mất vui, anh quay mặt, giấu vẻ bực bội.
Lần thứ ba, anh mua váy tặng vợ. Cho đến khi vợ bỏ chiếc váy ra rồi tuyên bố: “Em không mặc đâu, quê lắm”, thì anh mới biết mình dại. Mua quà lần nào bị chê lần đó mà vẫn hăng hái đi mua. Những lúc đó, anh thực sự cảm thấy ghét vợ, và tự hứa với mình, những lần sinh nhật sau, thà chịu tiếng “không quan tâm đến vợ” chứ không bao giờ mua quà tặng vợ nữa. Anh có lòng mới bỏ thời gian, công sức đi mua quà, để mong em nhoẻn một nụ cười vui sướng, mà khó đến thế sao? Anh biết em là người kỹ tính, thậm chí khó tính. Nhưng sao lại khó tính với những hành động xuất phát từ tình cảm của chồng? Em cứ hay bảo anh vô tâm, anh đồng ý. Nhưng quả thực, em ứng xử với anh như thế, chẳng phải quá vô tâm (thậm chí là vô cảm) hay sao?
Theo PNO

Em hết lòng yêu một người vô tâm

Cả tuần anh đi làm, chủ nhật lại về quê. Mỗi lần anh đến chỗ em chỉ để ăn với ngủ.

Em gặp anh khi em học cấp 3. Hồi đó, em nhút nhát với mái tóc dài tết hai bên nên chắc đã để lại ấn tượng trong anh. Anh là bạn thân học cùng cao đẳng với chú của em. Năm em học lớp 11 anh đã hỏi em: “Cháu học lớp mấy?” (do chú em bảo em cũng phải gọi bạn chú bằng cô chú). Em ngây ngô trả lời: “Cháu học lớp 11”. Anh cười hiền bảo: “Sao trông cháu như học sinh lớp 8 thế?”. Từ đó em ghét anh.

Mọi người nói ghét của nào trời trao của ấy chẳng sai. Cuối năm nhất, anh liên lạc với em. Hồi đó, em chẳng thích anh chút nào, thậm chí khó chịu vì bị làm phiền nhưng em vẫn cho anh cơ hội vì anh hiền, anh quan tâm, chiều em. Lúc đó, em đã nghĩ mình là người hạnh phúc nhất thế gian.

Từ khi biết nhận thức, em đã biết gia đình mình không hạnh phúc. Chính vì vậy, em luôn tạo cho mình vỏ bọc của một người ít nói, mặt mũi lúc nào cũng buồn thiu. Em yêu nhau đã được hơn hai năm rồi. Gia đình hai bên đã biết, chỉ còn chờ em học xong. Vậy mà giờ đây anh thay đổi rất nhiều khiến em buồn quá.

Em từng bảo anh rằng anh yêu em sẽ khổ lắm đấy vì tính em sáng nắng chiều mưa, buổi trưa có bão. Em thật sự sợ sẽ đi theo vết xe đổ của mẹ em ngày trước. Từ khi đi làm, anh không còn những tin nhắn yêu thương, những cái ôm mỗi khi em khóc. Anh bảo em không hiểu anh nhưng thực sự, điều duy nhất em không hiểu là tại sao anh đổi thanh nhanh như thế?

Bạn trai vô tâm
Bạn trai vô tâm

Trước đây, em khóc, anh khóc cùng em và nói: “Anh chỉ muốn cưới em để em đỡ khổ”. Nghe câu nói đó, em hạnh phúc lắm. Vậy mà giờ đây anh bảo em không được khóc, em làm anh mệt mỏi. Trước kia, anh chiều em lắm, lên thăm em, anh lại giúp em mọi việc. Còn giờ đây, anh ra chỗ em cũng chỉ để ăn cơm và ngủ. Cả tuần anh đi làm, chủ nhật về quê, vậy là chẳng còn thời gian nào cho em. Anh đến với em chỉ vì một nhu cầu thôi sao?

Em vì anh cũng thay đổi rất nhiều, đâu còn làm nũng anh, nhờ anh giặt giũ nữa. Em học cách tự lập khi không có anh ở bên. Vậy mà, với anh, em chỉ toàn có khuyết điểm. Người ta nói yêu nhau lâu không tốt, tình cảm sẽ nhạt nhòa dần mà giờ em mới biết. Em làm gì, nói gì không hợp ý anh là anh bỏ về, không nghe điện thoại.

Em sống nội tâm nên chẳng tâm sự với ai ngoài anh. Nhưng anh lại bảo: “Em là người chẳng ra gì, em xem lại xem em như thế nào mà để bạn anh nói thế”. Anh chỉ sợ làm người khác phật lòng, còn em thì mặc kệ. Em biết ngoại hình em không bằng anh nhưng em có nét duyên mà người ta thường khen con gái Bắc Ninh. Chính vì vậy cũng nhiều người có tình cảm với em nhưng em chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với anh. Giờ anh đã thay đổi thật rồi. Nhìn anh quát em và khó chiụ mỗi khi em không làm theo ý anh mà em thấy lòng đau quá.

Bạn bè đều khuyên em nên dứt khoát với anh vì anh vô tâm. Anh không còn yêu chiều em như ngày nào nữa. Nhưng em không biết phải làm sao bây giờ? Chia tay hay tiếp tục? Dù thế nào, em cũng vẫn mong anh như cây chờ nước. Em không biết anh còn yêu em không? Nếu còn yêu thì hy vọng anh quay về vì em yêu anh nhiều hơn chính bản thân mình.

Chu Thị

Cứ 10 giờ tối, chồng đòi ‘yêu’

Cứ gần tầm ấy mỗi ngày, tôi mang thân ặt ẹo về nhà để cốt trốn tránh chuyện ân ái.

Nói về chuyện chăn gối vợ chồng, nghĩ lại có lúc tôi vẫn thấy rùng mình. Nói ra thì người khác sẽ chê cười, cho rằng tôi đang bêu xấu chuyện gia đình nhưng thật sự, có lúc, tôi cảm thấy mình sống bên chồng, nằm cạnh chồng mà như đang sống trong địa ngục vậy. Trong cuộc sống của tôi, mọi thứ đều thoải mái, vui vẻ nhưng chỉ riêng chuyện ân ái vợ chồng, gối chăn không hòa hợp đã khiến tôi cảm thấy chán ngấy tất cả. Tôi trở nên lãnh cảm, lạnh lùng ngay cả khi đang nằm cạnh chồng.

Chồng tôi ra một quy định, có thể gọi là luật riêng của chồng là cứ 10 giờ tối, cả hai vợ chồng phải đi ngủ dù có việc gì bận, hai vợ chồng cũng không thể đi quá giờ đó. Có mấy lần tôi về muộn hơn 5-10 phút, chồng tôi đã gọi điện la lối, tôi ngại chín mặt với bạn bè. Anh hay nói những lời không hay, những câu khó nghe để bắt tôi phải tuân theo đúng luật. Ban đầu, tôi thấy việc đó là hợp lý, tôi hài lòng vì xem ra cũng quản lý được chồng. Nhưng lâu dần, quy định đó khiến tôi cảm thấy mệt mỏi, chán nản hơn bao giờ hết.

Yêu chồng lúc 10 giờ
Yêu chồng lúc 10 giờ

Cuộc sống của tôi ngoài việc đi làm, gặp gỡ bạn bè tranh thủ buổi trưa và về nhà nấu cơm thì tất cả là 4 bức tường và người chồng gia trưởng. 10 giờ tối, tôi phải lên giường và thực hiện “chức vụ” của người làm vợ. Nói là chức vụ của người làm vợ thì đúng hơn cả vì tôi giống như một kẻ làm công ăn lương, phải “yêu” chồng, “chiều” chồng ngay cả khi mệt mỏi, chán nản, không thiết gì.

Ngày nào cũng thế, chồng không ân ái, chiều chuộng tôi ban ngày, cũng không ép tôi phải “yêu” tùy ý hoặc chiều chồng theo cảm xúc. Ngay cả khi say rượu, chồng cũng không mượn rượu để yêu thương vợ. Đó là điều khiến tôi hơi ngạc nhiên ở chồng. Chuyện chăn gối vợ chồng thành thói quen, theo giờ giấc, điều độ mỗi ngày một lần. Tôi cảm thấy mình biến thành cái máy, làm việc theo sự chỉ đạo của người khác, không có chút cảm hứng nào.

Người ta yêu nhau là những lúc cần nhau, có cảm xúc thăng hoa, có sự vui vẻ. Nhưng dù vui hay buồn, dù mệt hay chán nản, chồng cũng không bao giờ để tâm. Hoặc có đôi khi buồn rầu, tôi cần chồng để nương tựa, cần những lời nói ngọt ngào yêu thương của anh, anh lại lảng tránh, không muốn gần gũi tôi. Có lần, vì buồn chán chuyện gia đình, công việc, tôi uống rượu say, về nằm vật ra giường, thấy chồng nằm bên cạnh, chỉ muốn quờ tay ôm lấy chồng, muốn được chồng vuốt ve như ngày mới yêu, nhưng chồng phũ phàng hất tôi ra vì mùi rượu, vì sự khó chịu khi vợ say. Tôi cảm thấy thất vọng vô cùng, đêm đó, chồng “quên yêu” tôi lúc 10 giờ như thường lệ.

Biết được lý do đó, từ ngày ấy, tôi triền miên trong rượu. Tất nhiên, tôi không về nhà sau 10 giờ nhưng cứ gần tầm ấy, tôi mang thân ặt ẹo về nhà để cốt trốn tránh chuyện ân ái. Tôi đã chán ngấy cái trách nhiệm phải yêu thương đúng giờ dù không có cảm xúc, chán ngấy người chồng gia trưởng, khó hiểu, vô cảm này rồi. Xin lỗi, tôi không phải cái máy tình dục. Chỉ vì còn yêu anh, còn thương chồng, không muốn mang tiếng ly dị nên tôi cố gắng dùng cách này để duy trì.

Nếu không bỏ được “luật” của chồng, có thể một ngày tôi sẽ chia tay và đường ai nấy đi chỉ vì chuyện chăn gối.

Ngọc Lan
(Theo Eva)

Tiền đã biến chồng tôi thành ‘quỷ dữ’

Anh nói rằng ác cảm với con vì nếu không có nó anh đã không khổ, đã có nhiều cơ hội đến với người khác. Nếu phải nuôi con thì anh sẽ vứt nó vào trại trẻ mồ côi ngay lập tức, vì không muốn bị ảnh hưởng đến tương lai.

Tôi là người đã đọc không biết bao nhiêu câu chuyện được chia sẻ trên mục Tâm sự của các báo. Có những câu chuyện dường như khiến người đọc như tôi cảm thấy chua xót về những cuộc hôn nhân đầy nước mắt của những người trong cuộc và tôi không bao giờ nghĩ mình lại rơi vào trường hợp chua xót mà chẳng ai có thể nghĩ được cả.

Chồng và tiền
Chồng và tiền

Tôi từng trải qua rất nhiều cuộc tình, nhưng luôn thiệt thòi trong chuyện tình cảm, dường như số phận tôi luôn gắn liền với hai từ “dại trai”. Mối tình đầu thời sinh viên cũng khiến tôi rơi nhiều nước mắt, rồi đến mối tình thứ hai cũng vậy. Cuối cùng khi ra trường, đi làm ở một số công ty nhưng cũng chẳng gắn liền lâu dài.

Tuy có tuổi nhưng sự từng trải của tôi lại rất ít, va vấp cũng ít. Rồi cuối cùng tôi nộp đơn vào một công ty Bất động sản. Tôi đã trúng tuyển và được làm vị trí trợ lý sàn. Ở đó tôi có môi trường làm việc khá thân thiết, nhưng tính tôi hòa đồng quá, sếp của tôi lại không thích có nhân viên như vậy. Ở đây tôi đã quen anh, anh có dáng hình xấu, thấp và đen, lại gầy nữa. Rồi ông trời sắp đặt thế nào tôi và anh lại có tình cảm với nhau sau một thời gian nói chuyện. Tôi nghỉ làm ở đó, sau vài tháng chúng tôi đã đi đến kết hôn với cái thai trong bụng.

Khi đến với tôi thì anh và người yêu cũ vẫn đang trục trặc vì anh muốn chia tay cô bé. Tôi cũng khá mệt mỏi và rất muốn chúc phúc cho anh, nhưng hồi đó tôi thấy anh tha thiết yêu, anh bắt người yêu cũ của anh phá thai để đến với tôi. Lúc đó tôi gạt bỏ tất cả những định kiến bạn bè và người thân khuyên can để yêu anh. Tôi nghĩ không cần gì cả ngoài một người chồng hiền lành và chân thành yêu tôi.

Nhà anh chẳng khá giả gì cả, căn nhà cấp 4 tồi tàn và bẩn thỉu ở trong con ngõ nhỏ và chẳng có gì giá trị ngoài cái xe máy mà anh đi. Khi đó người yêu cũ nói về anh rất xấu xa nhưng tôi đã nghe lời anh nói rằng cô bé ấy chỉ muốn phá hoại tình cảm anh dành cho tôi thôi, rằng anh yêu tôi chỉ vì nghĩ nhà tôi giàu có.

Cuộc hôn nhân của tôi chỉ vỏn vẹn gần 2 năm với đứa con trai giống anh y đúc từ đầu đến chân. Thời gian đầu tôi quyết định lấy anh cũng vì nghĩ tôi muốn dành trọn anh cho tôi và tôi chỉ cần một người chồng hiền lành, chịu khó. Tôi chẳng cần anh phải giàu có gì cả nhưng mà quên mất rằng anh lấy tôi cũng chẳng phải tình yêu mà anh hy vọng rằng tôi có thể giúp anh có căn nhà và cái ô tô để đi như mong ước của mẹ anh.

Trong thời gian ở với nhau, gia đình tôi giúp đỡ gia đình anh rất nhiều về tài chính nhưng tham vọng của mẹ anh còn lớn hơn cả sự giúp đỡ từ phía nhà tôi mang lại. Trong năm đầu tiên được mẹ tôi giúp đỡ thì nhà anh rất ngọt nhạt với tôi, nhưng sau đó thì mẹ anh đã trở mặt và luôn chê bai nhà tôi nghèo. Từ đó bà hình thành ý nghĩ muốn anh bỏ tôi. Thời gian mới sinh là lúc tôi trầm cảm và mâu thuẫn với mẹ anh nên tôi thường chat với những người bạn. Khi đó anh phát hiện và rất buồn.

Tôi cảm thấy có lỗi với anh, chúng tôi cãi nhau nhiều, chia tay nhiều. Cuối cùng thì những chuyện tồi tệ đã đến. Mẹ anh nói với tôi “chị tưởng chị chống đối lại tôi thì chị có thể sống yên với chồng chị à? Tôi sẽ dùng mọi cách để phá vỡ cuộc hôn nhân này”. Mẹ anh là giáo viên cấp I của trường Chu Văn An, bà bị bố mẹ bỏ rơi từ nhỏ nên luôn ghen tỵ với cuộc sống của người khác. Bà không bao giờ cho ai cái gì hết, họ hàng cũng chẳng ai chơi với bà.

Tôi chưa từng thấy người đàn bà nào độc ác như thế. Bà để cho mẹ chồng gần 100 tuổi nằm ở ghế gỗ ngay sát khu bếp nấu ăn toàn gián và chuột, không chăn không chiếu. Tôi bảo bà lên nằm với tôi thì bà cụ sợ mẹ chồng tôi nên không dám nói gì cả. Tôi rất thương bà cụ, đó là bà nội của chồng tôi nhưng bà ăn không dám ăn, ngồi không dám ngồi. Mẹ chồng tôi bắt bà chỉ được ở ngoài ghế, bắt ăn bát riêng, uống cốc nước riêng vì bảo bà bẩn thỉu không chịu tắm rửa.

Cả nhà chồng tôi không có ai có tiếng nói gì hết. Bà cụ đẻ ra 4 người con trai, đến khi về già thì 4 người con đó chia nhau mỗi người nuôi cụ 3 tháng. Mẹ chồng tôi luôn xúi giục chồng mình là đẩy bà cụ về quê rồi mỗi tháng đóng khoảng 200 nghìn để cho chú út nuôi, nhưng vợ chú cũng không thích như thế, rồi mấy anh em bị mấy chị em dâu đùn đẩy trách nhiệm nuôi bà.

Quay sang chuyện của tôi, khi toàn tâm chỉ lo cho chồng con thì lại là lúc chồng tôi đổ đốn sa ngã, suốt ngày rượu bia rồi đi lên bar với những thể loại bạn chỉ biết chơi bời gái gú, phong cách chồng tôi cũng thay đổi y hệt mấy người bạn đó. Anh ta lại còn đi cặp kè với những bà khách hàng lớn tuổi để có tiền. Từ lúc tôi cưới, chưa bao giờ anh đưa tôi đồng nào, vậy mà tôi phải lo cho anh từng cái quần, cái áo, đôi giày để khi đi làm người ta vẫn nghĩ anh có nhiều tiền.

Nhưng mẹ anh luôn nghĩ rằng vì tôi cầm hết tiền của anh rồi nên bà luôn ghét tôi vì thấy tôi cũng chẳng cho bà thêm cái gì cả. Bà luôn ao ước có một đứa con dâu có nhà lầu xe hơi dành cho con trai bà, nhưng vẫn phải biết hầu hạ, chiều chuộng bà. Chồng tôi trở nên hư hỏng và anh còn khoe quen được bà chủ của nhà hàng nổi tiếng ở Hà Nội. Anh còn kể cho tôi nghe về tiểu sử của bà chủ này thời ngày xưa làm gái bán dâm bên Hong Kong bây giờ về thành đại gia.

Anh đi đêm hôm và có lần 10h đêm nói rằng phải lên khách sạn Hanoi Tower để lấy bản hợp đồng của bà chủ này ký gửi bán căn hộ. Tôi thắc mắc rằng tại sao cả ngày không đi lấy mà lại đi lấy cái giờ đó rồi còn lên khách sạn nữa thì anh im lặng và nói giờ anh như thế đấy, giải tán đi cho anh tìm người khác. Rồi anh luôn tìm cách để chia tay, gây sự để được xa tôi, để anh ta thỏa sức đi chơi với mấy cô bồ. Tôi lên tiếng thì anh quay đi.

Rồi có lần anh đánh tôi, tôi chống lại thì bị bố anh túm chặt tay cho anh ta thỏa sức giáng những cái đấm, cái đạp thừa sống thiếu chết, trong khi mẹ anh ngồi đó nhìn và thêm phần công kích. Thật là cay đắng và nhục nhã, anh ăn bám tôi và gia đình tôi suốt thời gian qua, anh đi ô tô nhà tôi nhưng vẫn khoe với những người không biết rằng đó là xe anh tự mua.

Anh khoe khoang đến mức đồng nghiệp trên công ty luôn nói rằng tôi sướng khi lấy được anh vì nhà giàu, lại chiều vợ chiều con như vậy. Từ khi sinh con ra anh chưa biết chăm con là gì, anh ta nói rằng ác cảm với con vì nếu không có nó anh ta đã không khổ, anh đã có nhiều cơ hội đến với người khác.

Khi chúng tôi thỏa thuận ly hôn, tôi nói rằng giờ đây tôi chưa đi làm, nhà cửa chưa có, không có thu nhập liệu tòa án có để tôi nuôi con không? Thì anh trả lời rằng nếu tôi mà để cho anh ta nuôi con thì anh ta sẽ vứt nó vào trại trẻ mồ côi ngay lập tức vì anh ta không muốn bị ảnh hưởng đến tương lai của anh ta. Tôi không ngờ anh ta lại có thể dã man đến như vậy, anh ta nói nếu tôi thích nuôi con thì tự nuôi một mình, anh ta không thích phải có trách nhiệm gì hết.

Anh ta cũng là người rất thông minh và biết tính toán, anh từng nói với tôi rằng: “hãy biết chọn bạn mà chơi”. Ý ở đây là chỉ nên chọn những người nào có khả năng nhờ vả được thì hãy chơi, chứ đừng dành nhiều thời gian cho những loại bạn mà không thể giúp về điều gì trong cuộc sống. Khi đi làm anh rất thích chơi thân với lễ tân và bảo vệ của công ty vì hai người đó là người tiếp xúc với khách hàng đầu tiên và rất nhiều, rồi hai người đó sẽ chỉ định giới thiệu khách đến xem căn hộ cho anh.

Khi chồng lật bài ngửa, nói rằng ngay cả trong tình yêu, khi yêu ai cũng là một khoản đầu tư. Anh ta chấp nhận thiệt thòi và mang cái dáng vẻ yêu chiều, chịu khó đưa đón như một thằng xe ôm, nhưng trong ý thức anh ta không bao giờ cho không ai cái gì, cái anh ta cho thì anh ta phải tìm cách lấy lại nhiều hơn thế. Nếu người yêu hoặc vợ không còn giá trị có lợi về tài chính thì kể cả có con, anh ta cũng bỏ, những lời nói đó và kể cả tin nhắn về điều đó tôi vẫn lưu giữ cho đến bây giờ.

Lúc này anh ta đang quan hệ với cô gái trẻ nhưng vẫn cặp kè với bà chủ nhà hàng kia để có những khoản tiền bo mà bà ấy dành cho anh. Anh luôn ghen tỵ với những thằng con trai bằng tuổi anh nhưng có nhà lầu xe hơi, anh nói chúng nó may mắn sinh ra trong gia đình giàu có sẵn chứ nếu nói về trình độ nhận biết thì kém xa anh ta. Anh có tài, có chí, chỉ mỗi tội không có tiền thôi. Nên đồng tiền đã làm anh mất đi bản chất của một người đàn ông chân chính.

Giờ đây khi tôi và đứa con trai đang ở trong căn hộ nhỏ đi thuê thì anh ta đang bay lắc trên các quán bar. Anh ta luôn tự cho là mình có tài hơn người khác nhưng cái sự vô tâm và bạc ác của anh cũng hiếm những người đàn ông có học thức và nhận thức có thể so sánh bằng. Ngoài hình thức hiền lành, thân thiện và ít nói ra thì anh cũng đã lừa được người dễ tin như tôi. Và tôi biết có rất nhiều người không nghĩ rằng anh ta là loại coi đồng tiền hơn con cái như vậy, đi chơi với gái rồi về đánh đập vợ con, nhưng bề ngoài ai cũng nghĩ tôi đanh đá bắt nạt anh.

Giờ đây tôi coi như anh ta đã chết rồi, và đứa con tội nghiệp của tôi coi như không có bố. Tôi sẽ bù đắp tình thương gấp trăm ngàn lần cho nó dù biết một thân một mình nuôi con là rất khó khăn. Nhưng tôi cũng chẳng thích nó sống với người bố và người bà nội chỉ cần tiền mà không cần người như vậy.

Tôi chỉ khuyên những người đang yêu xin đừng vội vàng như tôi để giờ đây bị trả giá cay đắng. Yêu ai thì hãy tìm hiểu và có những thử thách thực tế về người mình yêu trước khi quyết định đi đến hôn nhân, dẫu biết rằng khi yêu thì chúng ta thường mù quáng.

Hằng / Vnexpress

Tâm sự của một ông chồng “lỡ ăn vụng”

Việc tôi ngoại tình, bị vợ bắt tại trận mới hai tháng mà tôi có cảm giác đã dài như thế kỷ. Không khí gia đình ngột ngạt.

Chồng lỡ ăn vụng
Chồng lỡ ăn vụng
Tôi đã cố quay về, chuộc lỗi nhưng vợ tôi lại không bỏ qua, cứ nghi ngờ, hạch hỏi, dằn vặt. Bị vợ “khủng bố”, tôi bí đường, chỉ biết chạy sang tình nhân để “tị nạn”.
Ngày bắt gặp tôi và “phở” tại nhà trọ, vợ tôi đùng đùng đi báo công an và gọi nhiều người thân đến làm chứng. Có thể mục đích của vợ là làm cho tôi không chối cãi được nữa nhưng tôi thấy sĩ diện của mình bị tổn thương nghiêm trọng.Một cái tát của vợ dành cho cô tình nhân chỉ càng làm cho tôi muốn bảo bọc cô ấy nhiều hơn và nghĩ “cô ấy đã vì tôi mà phải chịu nhục”. Từ ngày ấy, trong đầu tôi luôn hiện ra chữ “ly hôn”, dù trong suốt thời gian ngoại tình, tôi vẫn coi trọng gia đình, không hề có ý nghĩ đó.

Chữ ly hôn trong tôi ngày càng rõ khi vợ tôi suốt ngày “nhai lại” chuyện phản bội bằng thái độ đay nghiến, chì chiết rất khó chịu. Vợ tôi còn giữ điện thoại của tôi để tôi hết đường liên lạc hẹn hò. Tôi đi làm, vợ tôi cứ gọi điện thoại kiểm soát, dựng chuyện con bị sốt để giật một giật hai gọi tôi về.Có khi vợ còn đột kích đến công ty tôi để dò hỏi lịch công tác, lương bổng, các mối quan hệ khiến tôi ê mặt với đồng nghiệp. Chuyện nhà rùm beng, tôi bị cách chức trưởng phòng, xuống làm nhân viên với mức lương giảm nửa. Vợ tôi lại làm om sòm vì tưởng tôi “cho gái ăn” nên đem tiền về nhà ít lại.

Tệ hại hơn, vợ tôi cứ bêu xấu tôi trước họ hàng nhà tôi và đứa con gái tám tuổi. Lúc có mặt tôi ở nhà, vợ hay vô cớ đánh con và nói xiên xỏ những câu khó nghe dạng như: “Mẹ đã lo cho con như vậy, tại sao con đối xử với mẹ như vậy? Mấy đứa bạn con chỉ lợi dụng moi tiền của con chứ có yêu thích gì con. Mai mốt bỏ nhà đi theo nó một thời gian là biết đá biết vàng liền”.Vợ tôi còn áp dụng chính sách “bếp không giường trống”. Vợ không nấu ăn, lau nhà, ủi đồ; lại chì chiết: “Lo cho no đủ, bảnh bao rồi ra ngoài rửng mỡ”. Chuyện vợ chồng cũng bị phong tỏa luôn vì “cái thân anh dơ lắm”.

Hai tháng rồi, tôi cố “chịu đấm ăn xôi”, nhưng “xôi” đâu chả thấy, chỉ thấy… “sôi”! Rồi do lo rình rập, bắt quả tang chồng ngoại tình, giờ tiếp đến là gây chiến tranh dai dẳng vợ tôi hốc hác, mặt mày tái xanh, ăn nói chua ngoa, hung dữ hẳn lên. Không biết những chứng cứ vợ tôi thu thập có đủ để đạt được mục đích xử phạt tôi chưa, nhưng chắc chắn là hình ảnh vợ trong mắt tôi đã tuột dốc thảm hại.
Tôi nghĩ, luật dù có chặt chẽ, hữu hiệu đến mấy thì cái tình vẫn giữ vai trò quyết định trong hôn nhân. Nếu vợ luôn biết bao dung, tha thứ, cư xử đúng mực và có sức hút với chồng thì đó là động lực lớn để người chồng sửa chữa lỗi lầm.
Theo Thiên Tân
PNO

Vợ sắp cưới đi khách sạn với đàn ông khác

Tôi năm nay 30 tuổi. Cách đây gần 7 năm, tôi cũng trải qua một cuộc tình với người yêu cũ. Hai người quen nhau gần 6 năm: bốn năm sinh viên và hai năm đi làm. Vì tôi và cô ấy xác định sẽ đến với nhau nên hai đứa đã quyết định góp tiền mua đất ở Sài Gòn. Bạn trai bạn gái đường ai nấy điCô ấy đề nghị tôi góp tiền để mua đất mà tôi không hề nghi ngờ điều gì. Tôi đã chuyển lương hàng tháng và tiền của gia đình tôi cho cô ấy, cũng được khoảng vài trăm triệu. Nhưng thời gian sau đó, tôi không hiểu vì sao người ấy lại cắt đứt mọi liên lạc với tôi, chuyển chỗ ở… Sau cuộc tình đó, tôi cảm thấy không còn tin tưởng vào người con gái nào nữa và tôi cũng không đủ tự tin để yêu thêm lần nào nữa. Tôi sống mà không có cảm giác với con gái.

Đã hơn hai năm trôi qua từ khi chia tay mối tình đầu tiên đó, giờ đây, sau giờ làm việc, tôi cũng thỉnh thoảng tham gia các diễn đàn kết bạn, làm quen trên mạng. Sau gần một tháng lên diễn đàn, tôi đã nhận được rất nhiều lời làm quen và hẹn đi uống cafe. Tôi cũng chủ động gặp một vài người nhưng tôi chưa có sự đồng cảm với họ nên vẫn chỉ làm bạn. Tuy nhiên, gần đây, có một người con gái cũng ở Sài Gòn làm quen và sau vài lần chat, chúng tôi hẹn nhau đi cafe nói chuyện. Chúng tôi nói rất nhiều chuyện về tình yêu, về quá khứ của hai người. Người đó bảo trước đây cũng đã trải qua hai cuộc tình nhưng rồi chẳng đi đến đâu vì gia đình cô ấy theo đạo Thiên chúa giáo.

Hôm gặp nhau đó, gia đình cô ấy có đám giỗ. Cô ấy muốn tôi về tham gia. Tôi đã băn khoăn nhiều vì sự bất ngờ này. Tôi không nghĩ sẽ đến nhà người con gái nào khi mình chưa có bất kỳ ý định gì với người đó. Nhưng vì tôn trọng lời mời và không muốn làm cho người ta buồn nên tôi đã đồng ý đi với cô ấy. Cả nhà cô ấy, các cô, dì, chú, thím… ai cũng nghĩ tôi là bạn trai của cô ấy và cô ấy cũng muốn tỏ ra như vậy.

Sau đó, chúng tôi vẫn chat với nhau và vài ngày lại đi uống cafe. Lần này, tôi càng bất ngờ hơn vì tình cảm của cô cùng những cử chỉ, hành động như muốn gần gũi hơn. Lúc đầu, tôi cũng hơi lóng ngóng nhưng vì sự dạn dĩ và cởi mở của cô ấy, chúng tôi đã hôn nhau trong quán cafe. Và tiếp theo nữa là cả hai lao vào khách sạn. Mới có hai buổi cafe mà đã như vậy thì tôi cũng không xác định tình cảm lâu dài. Sau lần vào khách sạn đó, cô ấy nói tôi là một người ít kinh nghiệm và thiếu lửa và cô ấy muốn chỉ cho tôi thêm nhiều kinh nghiệm hơn. Tôi không nói gì và chỉ cười trừ.

Chúng tôi quen nhau chưa được một tuần thì người đó muốn xác định tiến tới hôn nhân. Thực sự trong con người tôi chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này. Cô ấy nói chủ nhật tuần này muốn tôi tới gia đình cô ấy nói chuyện về việc hôn nhân của hai đứa. Tôi bảo chuyện này hãy từ từ tìm hiểu và quyết định nhưng cô ấy giận hờn, nói tôi thế này, thế kia. Cuối cùng tôi cũng đồng ý tới gặp ba mẹ cô ấy nhưng tôi nói với người ấy rằng tôi chỉ đến để đặt vấn đề xin phép được tìm hiểu, chứ chưa muốn nói đến chuyện hôn nhân gì cả.

Đúng như đã hứa, tôi đến nhà cô ấy chơi. Sau buổi cơm tối, ba mẹ cô ấy và tôi nói chuyện với nhau. Vấn đề đầu tiên tôi nói với gia đình cô ấy là xin phép cho tôi được tìm hiểu cô ấy. Tôi cũng nói về hoàn cảnh của mình không phải là người gốc Sài Gòn. Tôi chỉ là một người dân tỉnh lẻ vào đây lập nghiệp. Tôi chia sẻ về quan niệm tình yêu, về gia đình, về sự chung thủy của người vợ và ghét nhất là sự lừa dối sau này… Sự trung thực và thẳng thắn của tôi đã làm cho ba mẹ cô ấy rất có cảm tình với tôi. Họ cũng nói nếu đã thực lòng yêu nhau thì nên xác định nghiêm túc và nếu hai đứa muốn cưới nhau trong năm nay, tôi nên nói rõ cho họ biết. Tôi thực sự vô cùng bất ngờ về quan điểm, thiện chí cũng như ý định của ba mẹ cô ấy. Tôi cũng không nói gì thêm, chỉ bảo: “Dạ, con sẽ suy nghĩ về vấn đề này”.

Sáng thứ hai đi làm, tôi nhận được một cuộc điện thoại của ba cô ấy. Ông nói rằng nếu tôi muốn quen lâu dài và định tiến tới hôn nhân thì hãy cho họ biết để sắp xếp trong năm nay hay là sang năm. Ba cô ấy cũng không quên an ủi tôi là gia đình cô ấy theo đạo Thiên chúa nên không có chuyện chia ly hay không chung thủy gì cả, bảo tôi hãy yên tâm. Ông còn bảo tôi sắp xếp cho ba mẹ tôi vào trong này nói chuyện. Tôi cứng họng không biết nói gì, chỉ vâng và dạ. Sau lần đó, cô ấy dẫn tôi về gia đình cô ấy nhiều hơn và họ muốn tôi tìm hiểu về đạo Thiên chúa, đi học lớp giáo lý hôn nhân. Đến nay, tôi đã học được một tháng.

Trong khoảng gần một tháng quen nhau, ba mẹ cô ấy đưa tôi về ra mắt gia đình, họ hàng bên đó nhân dịp giỗ bà ngoại. Họ giới thiệu với mọi người tôi là con rể tương lai. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì lăn tăn nếu tôi không vô tình đọc được tin nhắn của cô ấy còn lưu trong điện thoại. Cô ấy nhắn cho một người ở gần nhà với lời lẽ yêu thương và nhớ nhung khi được nằm trong vòng tay người đó. Xin nói với các bạn là trước khi về ra mắt gia đình cô ấy, tôi đã nói cô ấy hãy kể hết những chuyện quá khứ cho tôi nghe. Tôi muốn nghe một lần duy nhất và sau này không muốn nhắc lại, kể cả quá khứ của tôi. Cô ấy đồng ý và kể là đã trải qua hai mối tình. Mối tình thứ hai cách đây đã gần một năm rồi và bây giờ không có ai cả.

Đọc tin nhắn đó xong, tôi vô cùng thất vọng và tức giận. Tôi tiếp tục bảo cô ấy mở Yahoo của cô ấy lên. Lúc đầu, cô ấy không đồng ý nhưng vì sự cương quyết của tôi thì cô ấy cũng phải làm. Tôi xem lịch sử tin nhắn chat và vô cùng bàng hoàng xen lẫn thất vọng tận cùng khi biết cô ấy là người chủ động trong mối quan hệ này. Cô ấy cũng chủ động trong những lần đi khách sạn với người bạn gần nhà đó. Chuyện còn khủng khiếp hơn nữa khi tôi vô tình đọc được một đoạn chat của cô ấy với người bạn mới quen ở Hà Nội mà cô ấy lưu thành tập tin trong máy tính. Họ quen nhau vào tháng 3 và cô ấy còn ra Hà Nội để gặp người này. Những lần cô ấy ra Hà Nội và người đó vào Sài Gòn thì họ chỉ ở khách sạn với nhau.

Tôi rụng rời chân tay khi đọc những lời này. Vì hôm đó tôi đang ở nhà cô ấy nên tôi đã nói với cô ấy là mọi chuyện chấm dứt ở đây. Tôi sẽ nói chuyện với ba mẹ cô ấy vì dù sao họ cũng đã vun đắp tình cảm cho chúng tôi nên tôi muốn họ biết. Cô ấy van xin, khóc lóc và không muốn tôi nói cho ba mẹ biết vì hôm đó là sinh nhật của ba cố ấy. Tôi mặc kệ và lao ra khỏi phòng để gặp ba mẹ cô ấy nhưng cô ngăn tôi lại và van xin, khóc lóc. Cô ấy nói cô ấy sai rồi và xin tôi một cơ hội để chứng tỏ rằng cô ấy không phải là người dễ dãi. Lúc đó, ba cô ấy đi ngang qua phòng và tôi đã nói muốn nói chuyện với bác trai. Bác xuống phòng khách đợi tôi nhưng sau một lúc suy nghĩ, tôi lại không muốn làm mất mặt gia đình cô ấy vì dù sao họ cũng đã giới thiệu tôi với họ hàng và hôm nay cũng là sinh nhật của bác trai. Thế là tôi lại lảng sang chuyện khác.

Tôi đã không còn tin tưởng bất kỳ điều gì về cô ấy nữa nhưng vì những lý do khách quan phía gia đình bên đó và cô ấy muốn tôi cho một cơ hội nên tôi đã cố nhắm mắt bỏ qua. Tôi bảo với cô ấy là nếu chuyện này còn tiếp diễn thì sẽ không còn cơ hội nào nữa: “Em hãy xem lại lương tâm của mình đi, sống sao cho trong sạch với chữ tâm và với gia đình mình”. Tôi muốn cô ấy cắt đứt mọi quan hệ cũ và cô ấy đồng ý. Trong một tháng quen nhau đó, hai đứa đã đi đặt nhà hàng rồi chuẩn bị chụp hình, đi mua nhẫn cưới…

Nhưng trong lòng tôi cảm thấy có điều gì đó không an tâm và không tin tưởng nên tôi đã lập nick chat gần giống với nick chat của người ngoài Hà Nội và giả danh để nói chuyện với cô ấy. Tôi vào hỏi thăm một câu: “Em khỏe không?”. Và cô ấy nói ra một tràng là tại sao trong thời gian qua, cô ấy nhắn tin và gọi điện mà không thèm trả lời? Tôi bảo là tôi muốn quay lại và xin cho tôi một cơ hội thì cô ấy bảo là để cô ấy suy nghĩ, dạo này có nhiều chuyện xảy ra.

Tôi bảo tôi rất yêu và muốn quay lại thì cô ấy nói hãy để cô ấy suy nghĩ. Tôi hỏi vì sao và có phải cô ấy đang quen người mới đúng không? (vì cô ấy để avatar là ảnh của tôi). Cô ấy bảo là ừ, mới quen người mới. Tôi hỏi là người đó thế nào thì cô ấy bảo là không thế nào cả, chỉ trên mức bạn bè chút chút thôi. Cô ấy còn nói: “Nếu anh xuất hiện sớm hơn thì mọi chuyện đã khác”. Tôi nói thêm vài câu về ý muốn quay lại thì cô ấy bảo cần một tháng để suy nghĩ. Nhưng khi tôi kể là giữa tháng 9 này vào Sài Gòn và muốn gặp cô ấy thì cô ấy đồng ý ngay, hẹn tôi ở quán cafe cũ.

Tối hôm đó, tôi đã gọi điện cho cô ấy và nói muốn có thời gian suy nghĩ về chuyện hai đứa. Nghe thế, cô ấy biết có chuyện nên đã chạy tới nhà tôi. Tôi hỏi: “Bây giờ em có liên lạc với người cũ không?” thì cô ấy khẳng định là không. Tôi im lặng với sự giả dối đến xảo quyệt đó. Tôi nói muốn chấm dứt thì cô ấy bảo có chuyện gì nên nói ra để hai đứa giải quyết. Tôi biết nói gì đây khi cô ấy đã không cho tôi niềm tin hết lần này đến lần khác vậy?

Các bạn biết đó, với tôi bây giờ rất khó khăn để quyết định vì tôi đã một lần bị gái lừa rồi. Lần này, tôi cũng đã cho gia đình tôi biết là cuối năm nay cưới rồi. Bây giờ tôi nói không cưới nữa thì sau này ai còn tin tôi hay chỉ xem chuyện cưới xin của tôi là trò trẻ con? Tôi phải làm gì bây giờ?

Mưa rơi trên nỗi đau này

Kí ức hôm nào lại tràn về trong anh. Nó chợt ào đến rồi chóng đi cùng cơn gió lạnh. Và khi anh nhận ra bao tình nhân thắm thiết bên nhau, thì chỉ có mình anh lẻ loi trên con đường, con đường ướt đẫm sau mưa.

 

Con đường ngày xưa mình thường chung lối. Nhưng giờ đây thì chỉ còn mình anh với con đường xưa. Con đường chẳng thay đổi. Và anh cũng như thế.
Những âm thanh ồn ào xung quanh cũng làm khuấy động phần nào tâm hồn tĩnh lặng trong anh. Những âm thanh, hình ảnh ngày xưa thỉnh thoảng chợt ùa về. Đến nhanh rồi đi cũng nhanh như em vậy. Gợi cho anh nhớ về những ngọt ngào, cay đắng mà mình đã trải qua.

Mưa rơi
Mưa rơi

Anh lang thang đi đến những nơi mình đã từng ở cạnh nhau. Anh đứng lặng lẽ thật lâu ở mỗi nơi và tưởng tượng lại những hình ảnh mình ngày xưa. Em có từng một lần nghĩ đến những nơi đó khi mình xa nhau không? Mình sẽ còn gặp nhau ở những nơi này phải không em? Anh tin chắc là thế. Nhưng lúc gặp nhau anh chẳng cười, chẳng nói, nhìn em rồi đi. Và anh sẽ chẳng đến những nơi đó nữa. Bởi vì em đã dùng hạnh phúc cùng niềm vui mới xé nát những kỉ niệm của mình.
Anh vẫn sống như những ngày mình chưa quen biết nhau. Dù cuộc sống chẳng nhiều màu sắc khi mình còn bên cạnh . Cuộc đời này mình còn gặp lại không em? Gặp lại mình sẽ ra sao khi những cay đắng em dành cho anh nhiều hơn tình yêu anh trao em. Anh sẽ buồn và mãi buồn vì tình yêu này. Vì khi cây đinh rút ra tấm ván sẽ còn mãi sẹo. Dù ngày trước anh cố gắng bỏ qua vết sẹo đó để nhìn những bề mặt phẳng lặng. Nhưng dường như một vết sẹo với em chưa đủ. Và một nỗi đau em dành cho anh chưa làm em hạnh phúc.

Anh luôn tự hỏi sao anh vẫn luôn yêu em, nhớ em. Dù đôi lúc lí trí anh bị lấn át bởi những nỗi đau kia. Nỗi đau đầu tiên trong anh. Những hạnh phúc ngày nào tay trong tay tưởng chừng anh nắm chặt thì nay đã ra đi trong lặng lẽ. Những kỉ niệm đẹp anh ít khi nhớ mà giờ đây anh âm thầm tìm lại trên lối xưa.
Bốn năm, bốn tháng. 4 tháng trôi qua với anh dài vô tận. Vậy mà 4 năm yêu nhau vô tình trôi quá nhanh. Anh đã không kịp chuẩn bị nó. Giống như ngày trước em chưa chuẩn bị để yêu anh.
Mưa rồi sẽ ngừng rơi, nỗi buồn trong anh sẽ chóng phai. Riêng tình yêu anh dành cho em sẽ vẫn còn mãi nơi từng thuộc về đôi ta.

Theo Những truyện ngắn hay