All posts by admin

Chồng gần không lấy…

Tối nay, chị hàng xóm lại nghêu ngao câu hát “Chồng gần không lấy em lấy chồng xa, giờ đây nhớ mẹ thương cha, còn đâu thong thả để về nhà thăm…”. Câu hát khiến em ứa nước mắt.

 Đêm nay anh lại về muộn. Em nằm nghe từng cơn gió rít trên hàng thông vi vút mà có cảm giác trong lòng mình, từng cơn lạnh đang ùa về. Ngày em theo anh lên vùng núi đồi heo hút này, mẹ đã khóc. Mẹ nói trên đó xa xôi lắm, mẹ nhớ con không biết làm sao mà tìm, con nhớ mẹ không phải muốn về thăm là được. Khi đó em cười: “Bây giờ đường đi thuận tiện rồi, từ Pleiku về Sài Gòn có máy bay. Nhớ mẹ, con sẽ bay vù về thăm”. 

Lấy chồng xa
Lấy chồng xa

Cứ tưởng là vậy mà nào có được đâu. Tám năm theo chồng làm dâu phố núi, em chỉ về thăm mẹ được 3 lần. Và lần nào cũng về rồi đi vội vã vì “chồng con mong”, “vì công việc không cho phép nghỉ lâu” và vì trăm ngàn lý do khác mà một đứa con gái đã lấy chồng phải chấp nhận…

 

Tám năm làm dâu phố núi, em vẫn chưa quen với những đêm gió thổi lạnh lùng, nằm một mình trong căn nhà gỗ, dường như cái lạnh càng lạnh thêm. Đàn ông phố núi hoang dại như chính núi đồi đã sinh ra họ. Em biết anh yêu vợ, thương con; biết anh không có người đàn bà nào khác bên ngoài nhưng vì trong anh có dòng máu phóng khoáng như cơn gió đang lang thang ngoài kia nên “mỗi khi ông mặt trời đi ngủ thì bàn chân anh cũng lang thang đi tìm những đống lửa”.

 

Chính vì vậy mà em rất sợ mỗi khi chiều về. Em có cảm giác mình đang bị bóng tối cầm tù. Ở Sài Gòn, buổi tối cuộc sống sôi nổi biết bao. Con người ta có thể kéo dài đời sống của mình ngay cả khi mặt trời đã đi ngủ từ lâu. Còn ở đây, ngày rất ngắn mà đêm thì quá dài.

 

Có lẽ, đến năm thứ 10 làm dâu phố núi, em sẽ lại ôm con về xuôi với mẹ…

 

Theo NLĐ

Ế chồng vì quyết giữ cái ngàn vàng

Tất cả cuộc tình đều kết thúc chóng vánh, tẻ nhạt trong thời gian ngắn. Lý do các anh chàng đó đến với tôi một thời gian thì ai cũng đòi hỏi chuyên kia, mà tôi không đáp ứng được yêu cầu của họ mặc dù tôi luôn chân thành, nhiệt tình.

Xin chào các bạn, hiện tại tôi đang rất mệt mỏi, bế tắc, tôi quyết định viết những dòng tâm sự của mình, mong các bạn cho tôi lời khuyên, lời an ủi chân thành nhất.

Năm nay tôi 31 tuổi, vậy cũng được coi là ế. Do cuộc sống khó khăn, tôi đã khăn gói từ Bắc vào Sài Gòn lập nghiệp. Sau bao năm cực khổ vừa đi học vừa đi làm, cuối cùng tôi đã kiếm được công việc ổn định, đúng chuyên ngành của mình. Tôi giật mình thấy đã lớn tuổi, cần lập gia đình. Mấy bạn bè trước kia để ý đến tôi thì giờ họ đã vợ con đề huề, nhìn đi nhìn lại không có đối tượng nào hợp với mình. Nghe theo lời người bạn tôi đã mở rộng quan hệ của mình bằng việc hẹn hò trên trang web diễn đàn kết bạn, facebook hay bạn bè giới thiệu.

Tôi không phải là một cô gái xấu, theo bạn bè nhận xét thì có khuôn mặt nét, có duyên, tuy chiều cao hơi khiêm tốn chỉ có 1m52, ăn mặc giản dị. Qua một thời gian vận động, tôi đã có một vài đối tượng làm quen và cũng có vài cuộc tình. Nhưng tất cả các cuộc tình này đều kết thúc một cách chóng vánh, tẻ nhạt trong thời gian ngắn. Lý do các anh chàng đó đến với tôi một thời gian thì ai cũng đòi hỏi chuyên kia, mà tôi thì không đáp ứng được yêu cầu của họ mặc dù tôi luôn chân thành, nhiệt tình.

Tôi biết chữ trinh bây giờ không còn nặng nề nữa, tuy nhiên mỗi người mỗi quan điểm khác nhau. Màng trinh là của tôi, tôi muốn cho ai là quyền của tôi, tôi muốn dành cho người sẽ làm chồng, làm cha của con tôi dù người đó có nghèo, xấu xí đến đâu chăng nữa.

Bước sang 31, cả nhà tôi ai cũng lo, ba mẹ thì như ngồi trên đống lửa. Nào là đi coi bói, đi cắt tiền duyên, làm đủ mọi cách để chống ế cho tôi nhưng vẫn không chống được. Thấy ế quá và không còn tin vào những cuộc hẹn hò với mấy anh chàng độc thân, tôi quyết định chuyển hướng. Đối tượng của tôi là anh chàng hơn 12 tuổi, đã ly dị, có một con trai 13 tuổi. Những tưởng mọi thứ sẽ tốt đẹp, ai ngờ sau 5 tháng quen anh ta lại giống mấy anh chàng trước đề cập đến chuyện kia, biết quan điểm của tôi anh ta dần dần lẩn trốn và mất hút.

Tôi rất buồn và thất vọng về đàn ông, phải chăng giờ chúng tôi ế là phải chịu như vậy? Tuy nhiên vẫn có những anh chàng tốt bụng nhưng có lẽ số tôi không có duyên để gặp họ. Tết này lại sắp bước lên một bậc cao nữa, lại đối mặt với việc về quê, với những lời hỏi thăm của mọi người khi nào lấy chồng đấy”. Nhưng những đối tượng mà tôi gặp là như vậy đó, tôi phải làm sao?

Huệ

Tôi có nên chờ đợi anh không?

Anh nói rằng 5 năm nữa anh mới lấy vợ, nếu tôi chờ được thì cứ chờ. Có nên tin vào tình cảm hời hợt đó của anh hay không? Tôi có nên chờ đợi hay không?

Em chờ được cứ chờ - Dường như đã trở thành một người khác hoàn toàn... (Ảnh minh họa)
Em chờ được cứ chờ – Dường như đã trở thành một người khác hoàn toàn… (Ảnh minh họa)

Tính đến nay mối tình này đã được gần 4 năm. Chúng tôi yêu nhau từ khi còn là sinh viên, khi đó tôi đã rất hạnh phúc, rất sung sướng khi được anh yêu thương, chiều chuộng. Ai cũng bảo chúng tôi đẹp đôi! Tôi đã đặt tất cả niềm tin vào anh, hy vọng sau này sẽ có được gia đình hạnh phúc với anh. Và chúng tôi đã đi đến quyết định sống chung với nhau như vợ chồng.

Rồi anh cũng đưa tôi về quê ra mắt gia đình anh, phải nói là tôi rất may mắn khi ba mẹ anh rất quý mến và yêu thương tôi. Sau rất nhiều lần tôi về nhà anh, cuối cùng ba mẹ anh đã xem tôi như là con dâu và cũng bàn đến chuyện đám cưới của chúng tôi.

Những tưởng đã có được hạnh phúc, nhưng khi anh ra trường về quê làm việc còn tôi vẫn tiếp tục học năm cuối ở đây thì mọi thứ đã thay đổi. Khi xa nhau như vậy, một mình tôi đối mặt với nỗi cô đơn, đi đâu làm gì cũng chỉ toàn hình bóng của anh. Tôi nhớ anh nhiều lắm! Nhưng anh dường như đã trở thành một người khác hoàn toàn. Anh thờ ơ, lạnh nhạt, hời hợt hơn.

Xin nói qua rằng khi yêu nhau tôi đã biết tính anh rất ham chơi, nhưng tôi cứ nghĩ đó chỉ là tạm thời khi còn là sinh viên mà thôi. Vậy mà lúc ra trường, đi làm anh lại càng ham chơi hơn. Rảnh rỗi là anh lại đánh bài, chơi game, nhậu nhẹt… Vì thế đương nhiên thời gian anh dành cho tôi càng ngày càng ít. Chỉ toàn là tôi gọi điện cho anh, nhiều lúc thậm chí anh còn không muốn nghe máy.

Anh hay nói dối tôi, viện lý do này nọ bận bịu để không nói chuyện điện thoại với tôi. Đã có lần vì quá nhớ anh tôi đã gọi cho anh và khóc, cứ tưởng sẽ được anh dỗ dành và an ủi tôi cố gắng, ngờ đâu anh lại quát tôi và nói rằng đó không phải lỗi của anh vì anh còn có gia đình, anh cho rằng tôi quá ích kỷ khi cứ muốn anh lên thăm tôi dù chỉ một lần.

 

Tôi rất đau khổ khi anh thay đổi như vậy, rồi niềm tin trong tôi cũng mất dần, mất dần… Cuối cùng tôi cũng đã quyết định chia tay mặc dù rất đau đớn. Lúc này anh cũng có đôi chút tỏ ra ăn năn hối lỗi và hứa sẽ quan tâm tôi nhiều hơn. Nhưng vì sau thời gian xa nhau anh thờ ơ với tôi, niềm tin và tình yêu trong tôi cũng cạn dần nên tôi vẫn cương quyết chia tay.

Khoảng thời gian sau đó là những chuỗi ngày khó khăn nhất mà tôi không bao giờ muốn nhớ lại. Chưa bao giờ tôi đơn độc như thế! Nỗi nhớ anh da diết, cồn cào. Mặc dù nói chia tay nhưng tôi vẫn rất hy vọng có ngày sẽ quay lại vì khoảng thời gian chúng tôi yêu nhau và chung sống với nhau không phải là ngắn mà có thể dễ dàng quên như vậy. Nhưng đó chỉ là những suy nghĩ của một người con gái như tôi, còn anh thì khác, từ lúc nói lời chia tay đến giờ chỉ mới khoảng 3 tháng mà anh đã dường như quên hết tất cả. Anh đi chơi nhiều hơn, ngày đi làm, tối về đi chơi hát hò, nhậu nhẹt. Anh chẳng có ý chí phấn đấu gì cho tương lai, sự nghiệp cả.

Chúng tôi cũng thỉnh thoảng liên lạc với nhau, anh nói anh vẫn còn thương tôi, bản thân tôi thì vẫn rất yêu anh, không thể nào quên anh được. Rồi ba mẹ anh nói chuyện khuyên tôi nên bỏ qua mà quay lại với anh. Và rồi tôi đã nói với anh về chuyện quay lại với nhau nhưng lúc này anh lại tỏ ra là người lạnh nhạt và không muốn quen tôi nữa.

Anh nói rằng chỉ thương tôi như một người bạn, không còn chút tình cảm yêu thương nào với tôi cả. Bây giờ anh chỉ muốn được rong chơi thoải mái, vô tư không phải suy nghĩ gì. Tôi đau đớn tột cùng khi anh đối xử với tôi như vậy. Cuối cùng tôi cũng quyết tâm gạt bỏ anh ra khỏi tâm trí để mọi thứ chìm vào quên lãng. Nhưng trớ trêu thay khi đó anh lại liên lạc và muốn quay lại với tôi. Tôi đã rất bất ngờ, cảm tưởng như anh đang đùa cợt tôi vậy. Nhưng ba mẹ anh lại khuyên tôi nên bỏ qua tự ái mà quay lại vì biết đâu nếu quay lại chúng tôi sẽ hạnh phúc hơn. Thế là tôi lại mềm lòng và chấp nhận yêu anh một lần nữa.

Nhưng vẫn ngựa quen đường cũ, anh vẫn cứ ham chơi và vẫn hời hợt với tôi. Anh ít liên lạc với tôi và chưa bao giờ tôi nghe anh nói được lời nào tình cảm cả. Anh nói rằng 5 năm nữa anh mới lấy vợ nếu tôi chờ được thì cứ chờ. Biết làm sao đây khi mà tôi đã quá yêu anh, qua thời gian dài chung sống với anh thì tôi không thể nào quên được, tôi vẫn duy trì mối quan hệ này nhưng thật sự tôi rất hoang mang, không biết có nên tiếp tục hay không? Có nên tin vào tình cảm hời hợt đó của anh hay không? Tôi có nên chờ đợi hay không?

Quái vật tình cũ

Những ngón tay của anh bứt tung từng chiếc cúc áo của tôi ra. Thúc vỡ mọi rào cản kiểm soát của tôi.

 

Tình cũ
Tình cũ

Thật ra là trước đó 2 tháng, bạn trai cũ của tôi bất ngờ trở về Việt Nam khi hay tin tôi chuẩn bị cưới. Việc anh ta bay nửa vòng trái đất và bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà tôi đã khiến tôi mềm nhũn lòng, mặc dù khi ấy trái tim tôi đã thuộc về người khác. Lại thêm một nụ hôn cưỡng bức của anh ta khiến tôi đứng hình. Tôi bị bất ngờ. Thậm chí còn suýt bị anh ta cưỡng bức. Anh ta đã lột phăng cả chiếc quần chip của tôi, đã dí sát tôi vào tường, đã suýt làm chuyện ấy. Lúc đó, ngõ nhà tôi vắng tanh. Tôi chỉ xô anh ta ra được vì điện thoại của tôi rung lên. Tin nhắn chúc ngủ ngon của chồng sắp cưới. Tôi đã bỏ chạy vào nhà ngay lập tức mặc anh ta đứng suốt đêm ngoài ngõ cùng với chiếc vali to đùng.

Mọi thứ hẳn sẽ chẳng ảnh hưởng gì đến đám cưới của tôi nếu như sau đêm đó, tôi dừng lại và tránh gặp mặt anh ta. Bởi lúc ấy, người tôi yêu là chồng sắp cưới của tôi chứ không phải anh ta. Tôi đã hết yêu anh ta rồi. Nếu có thì mọi thứ chỉ còn là những ký ức đẹp mà chúng tôi đã từng trải qua với nhau thôi. Vậy mà…

Tôi đồng ý gặp bạn trai cũ của mình lần thứ 2 ngay sau đó một tuần. Tôi giấu chồng sắp cưới của mình cuộc gặp này. Hai đứa đi uống nước với nhau ở chính cái quán mà ngày xưa chúng tôi hay ngồi cùng nhau. Quán cũ ấy chứa đựng bao nhiêu kỷ niệm đẹp đẽ của chúng tôi. Anh ta biết tôi đa cảm và mộng mơ nên cả cuộc nói chuyện, anh ta chỉ nhắc lại những kỷ niệm cũ. Nào là chỗ này tôi đã hôn anh ấy để lừa đẩy những viên thuốc vào miệng anh ấy lần anh ấy ốm. Chỗ này anh ấy và tôi đã khám phá thân thể nhau. Thậm chí còn có cả chiếc bao cao su anh ấy dùng xong nhét vào khe nứt ở một góc quán. Chỉ 2 năm trước chứ đâu xa…

Đây, nền gỗ này, nơi tôi áp tấm lưng trần của mình xuống và rung người theo từng nhịp yêu của anh. Kia, chỗ anh nuốt trọn nhịp đập trái tim tôi dường như vẫn còn hằn vết dấu răng anh. Nhớ đến tức ngực. Nhớ đến muốn mở toang cả mình ra để đón anh ta ùa vào. Vành tai tôi ướt rượt hơi thở gấp của anh. Chiếc váy tôi đang mặc như muốn nổ tung ra vì bức bối. Những ngón tay của anh bứt tung từng chiếc cúc áo của tôi ra. Đến tận cùng tôi. Chạm vào tận cùng tôi. Thúc vỡ mọi rào cản kiểm soát của tôi. Làm tôi tê giật với mùi hương cũ. Chảy xối xả vào trong tôi từng dòng cảm xúc. Lẫn cả vào nhau. Và thỏa thuê. Chuẩn xác là thỏa thuê. Anh ta nằm phủ phục trên người tôi. Còn tôi thì ngay sau khi vừa dứt trận cuồng phong ấy, lòng tôi lạnh ngắt, mắt tôi mờ đi, trái tim tôi chùng xuống và màn đêm buông phủ kín quanh tôi. Cảm giác như thể tôi đang rơi xuống vực thẳm không đáy vậy. Chỉ thiếu đường tôi sẽ tự tát vào tôi một ngàn lẻ tám cái tát. Tôi biết mình sai rồi. Sai rồi! Sai rồi!

 

Tôi đã cắt đứt hoàn toàn liên lạc với anh ta ngay sau buổi hôm ấy. Tôi nói dối chồng sắp cưới của tôi là tôi bị mất sim và đòi mua điện thoại mới. Tôi cũng rủ chồng sắp cưới của mình đi chơi xa cả tuần trời. Anh ta sau hôm đó còn cố liên lạc vài lần rồi cũng đau khổ mà thôi. Anh ta lại xách vali về nước Mỹ. Tôi cố gắng gột bỏ buổi chiều đáng sợ ấy ra khỏi đầu mình một cách khó khăn. Thậm chí trong suốt từ hôm sau đó, tôi với chồng sắp cưới của tôi không làm gì hết cả. Khi chồng sắp cưới của tôi đòi hỏi, tôi chỉ giúp anh ấy giải tỏa bằng cách khác. Tôi lấy lý do là tâm trạng lo lắng quá nên không hào hứng với chuyện ấy. Chồng sắp cưới của tôi cũng không đòi hỏi quá nhiều nên anh ấy cũng thôi. Đó là lý do khiến tôi biết chắc cái thai trong bụng của tôi là của ai. Tôi phát hiện ra điều đó khi vừa cách đám cưới 4 ngày.

4 ngày. Chỉ 4 ngày nữa thôi, tôi sẽ cưới một chuyên gia tâm lý của riêng tôi. Người đàn ông chỉ giỏi giang, tâm lý và còn yêu tôi hết mực. Toàn bộ lương của anh ấy, tài sản của anh ấy lẫn trái tim của anh ấy đều dồn cả cho tôi. Người đàn ông tuyệt vời này lẽ ra đã thuộc về tôi vĩnh viễn. Cái nụ cười mê hồn này của anh lẽ ra sẽ được gắn lên gương mặt của các con tôi. Những cuốn băng anh đã kỳ công ghi âm giọng đọc của anh để chuẩn bị cho con tôi sau này. Kế hoạch cải tạo cả một mảnh đất rộng hơn 3ha của bố mẹ anh tặng vợ chồng tôi thành một thiên đường cho hai vợ chồng và 4 đứa con (cả hai đều quyết định sinh 4 đứa con). Và cả việc anh đã bán hai căn hộ chung cư của riêng anh chỉ để lấy tiền mở một nhà hàng cho tôi quản lý. Anh muốn tôi làm việc bằng đam mê chứ không phải để kiếm tiền.

Rồi đám cưới của tôi 4 ngày nữa sẽ không chỉ là một đám cưới mà sẽ trở thành một bữa tiệc có một không hai với các phân khu theo các chủ điểm Xuân – Hạ – Thu – Đông. Đám cưới tiêu tốn đến nhiều tỉ đồng chỉ vì anh bảo: Chúng ta chỉ cưới có một lần trong suốt cuộc đời mình. Dù anh có bán hết cả gia sản thì anh cũng muốn đó sẽ là một đám cưới tuyệt vời nhất. Tất cả đều tan vỡ như bong bóng xà phòng.

Tôi phải bỏ đi. Tôi không thể đám cưới cùng anh với cái thai trong bụng. Một đứa con không phải là con anh. Bởi tôi yêu anh. Bởi bất cứ một sự tổn thương nào với anh cũng không được. Tôi không cho phép mình làm vậy. Không chỉ vì riêng anh mà còn vì cả gia đình của anh nữa. Một gia đình có ảnh hưởng đến xã hội. Tôi không thể lợi dụng tình yêu này để trục lợi cho bản thân. Tôi phải bỏ đi thôi. Tôi phải trốn chạy thôi. Và tôi đã quyết định trốn chạy ngay sau khi biết mình có thai.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn là một single mom, sống trong hối tiếc nhiều năm qua. Anh ấy – chồng suýt được cưới của tôi đã lấy vợ. Một phụ nữ thua kém tôi nhiều mặt nhưng hơn đứt tôi về liêm sỉ và đạo đức. Tôi nghĩ vậy. Bởi cô ấy không lừa dối anh. Bởi cô ấy trọn vẹn với anh không chỉ bằng tâm hồn mà còn cả bằng thể xác.

(Nguyễn Thanh P, Cà Mau)

“Cái ngàn vàng” là cái chi chi…

Có một điều “rất lạ mà quen” là hễ có ai đó nhắc đến “cái ngàn vàng” thì mọi người lại xôn xao bàn tán. Chuyện “còn, mất, dày, mỏng, méo, tròn…” luôn khiến người ta bận tâm, nhưng người bận tâm nhất dường như không phải chủ nhân của nó mà lại là các đấng mày râu.

Đa số cho rằng, điều quan trọng nhất trong tình yêu, hôn nhân là sự yêu thương, lòng chung thủy, hiểu biết, cảm thông và chia sẻ cùng nhau trên suốt con đường đời chứ không phải là cái màng mỏng manh kia.

 

Cái ngàn vàng
Cái ngàn vàng

Nói thì nói vậy, nhưng trong thực tế, đa số các anh vẫn xem cái ấy là một trong những tiêu chí hàng đầu khi chuẩn bị bước vào hôn nhân. Lý lẽ các anh đưa ra là “nếu không quý, người ta đã chẳng gọi đó là cái ngàn vàng”. Còn ai định giá cái đó “ngàn vàng” thì do tôi ít học nên không biết trước cụ Nguyễn Du, có ai đã từng trả giá cao ngất ngưởng như vậy chưa!

 

Một anh bạn của tôi làm bác sĩ thẩm mỹ đi du học bên Tây về, có lần nói nửa thật, nửa đùa: “Phàm ở đời, cái gì hiếm thì quý. Có khi vài năm nữa, cái ấy không phải ngàn vàng nữa mà là hàng vạn, hàng trăm ngàn mới mua được. Ở chỗ tôi, ngày ít thì vài chục, ngày nhiều thì cả trăm cuộc điện thoại gọi đến hỏi cách làm sao để vá víu, tân trang, thay thế lắp đặt hàng mới…”.

 

Chi mà khổ vậy trời? Tất cả chỉ là do cái quan niệm mà ra. Phương Tây họ không đặt nặng vấn đề này nên họ… khỏe re. Yêu nhau, hợp nhau thì sống chung, không muốn sống chung nữa thì chia tay. Xem phim, đọc báo thấy các đấng mày râu xứ họ chẳng bao giờ bận tâm “trước tôi, cô đã lên giường với thằng nào?”. Còn ở mình, do nghĩ rằng, cái đó đi kèm với “hên, xui, may, rủi” nên người ta mới cất công đi tìm.

 

Chính vì có cung nên mới có cầu. Và người ta bắt đầu nghĩ tới chuyện… làm cái ngàn vàng giả; kéo theo sự ăn nên làm ra của các cơ sở thẩm mỹ; các nhà sản xuất, nhà buôn. Hiện nay, trên thị trường, “cái ngàn vàng… giả” trôi nổi đủ cả Tây, Tàu, Nhật Mỹ… Các cô thì lắp ráp hàng giả, các anh thì xài hàng giả mà vẫn tưởng mình ngon.

 

Có ai dám khẳng định rằng, khi lên giường với cô gái còn trinh thì thấy “ngon” hơn, sung sướng hơn với người đã mất? Có ai nói khi cưới cô gái còn trinh về làm vợ thì “yêu” lần đầu tuyệt vời hơn, còn những lần sau thì tệ hơn? Tất cả những thứ đó đều do “cái đầu”, đúng hơn là cái suy nghĩ mà ra, còn thực thể thì quan hệ lần đầu chẳng bao giờ viên mãn cả.

 

Chúng ta không khuyến khích quan hệ tình dục bừa bãi nhưng “của người ta, người ta có quyền cho ai mà người ta thấy xứng đáng”. Một anh chồng quan hệ với không biết bao nhiêu cô gái nhưng khi lấy vợ vẫn muốn cưới gái trinh. Như thế thì có quá vô lý, quá bất bình không?

 

Tình dục, đó là cảm xúc, là nhu cầu của con người. Khi yêu thương nhau, ai cũng muốn ăn đời ở kiếp, muốn có nhau suốt đời; đâu có ai biết sau này mình không nên vợ nên chồng mà tính toán? Đặc biệt, đối với hầu hết phụ nữ, con đường đi đến tình dục phải qua tình yêu hay chí ít cũng phải có tình cảm nên một khi chị em đã “cho” tức là họ đã có sự lựa chọn chứ không phải “bạ đâu cho đấy”. Họ khác với đàn ông ở điểm này.

 

Chỉ có điều là những người nhận có khi lại chẳng ra gì. Nhận xong thì cho rằng cô gái ấy không biết giữ gìn nên bỏ, nhận xong thì chán nên bỏ, nhận xong thì “đi kiếm cô gái còn cái ngàn vàng để cưới làm vợ”… Nhưng ở đời, gieo nhân nào, gặt quả ấy. Anh bạn bác sĩ thẩm mỹ của tôi nói chắc nịch: “Khi gần con gái người ta, anh nào cũng tươm tướp muốn chiếm lấy, vậy thì còn đâu các cô trinh nữ mà các anh kiếm tìm chi cho mệt? Nếu tìm được thì hẳn là… kiếp trước có tu; còn không thì… vớ phải hàng giả là cái chắc!”.

 

Mới đây, anh bạn tôi đã “vá víu, tân trang” cho một “chân dài bán dâm” ở một tỉnh nọ. Cô bảo: “Tốn bao nhiêu cũng được, miễn sao như thật”. Chồng cô là con nhà danh giá. Vừa rồi thấy đám cưới họ tổ chức linh đình, anh cười mím chi cọp, phán luôn: “Trông mặt anh chồng thấy tội tội sao á…”.

 

Nói gần, nói xa cuối cùng cũng phải tóm lại: Cái gì mình cho là quý thì nó quý, cho là tầm thường thì nó tầm thường. Cũng giống như nước ở sa mạc thì quý, còn kim cương ở đó thì chẳng qua cũng chỉ là một loại đá…

 

“Ngàn vàng là cái chi chi; sao cho có nghĩa, có nghì thì hơn”…

 

Theo NLĐ

Chiều sếp, chồng hay phải đến ‘quán đèn mờ’

Nếu việc xây dựng quan hệ với cấp trên chỉ dừng lại ở việc quà cáp biếu xén hay nhậu nhẹt thì có lẽ không có gì đáng nói. Đằng này, như anh tâm sự, sau những cuộc nhậu, anh phải dẫn sếp đi massage hoặc bia ôm, karaoke ôm.

Trường hợp của tôi rất khác với những bài viết thường gặp trên mục Tâm sự. Vợ chồng tôi khá hòa hợp, yêu thương nhau. Vấn đề không nằm ở quan hệ giữa hai vợ chồng mà là ở công việc của anh. Anh là người có chí tiến thủ, có tham vọng trong sự nghiệp.

Làm việc trong cơ quan nhà nước nhưng anh rất có trách nhiệm. Anh cũng đang phấn đấu để được đi học, là cơ sở để phát triển hơn nữa. Tuy nhiên, trong ngành anh công tác, năng lực chưa phải là quyết định, mà các mối quan hệ chiếm vai trò cực kỳ quan trọng. Việc tạo dựng quan hệ với cấp trên là không thể thiếu. Bản thân tôi cũng rất ủng hộ và mong làm chỗ dựa vững vàng để anh yên tâm công tác và phấn đấu.

Nếu việc xây dựng quan hệ với cấp trên chỉ dừng lại ở việc quà cáp biếu xén hay nhậu nhẹt thì có lẽ không có gì đáng nói. Đằng này, như anh tâm sự, sau những cuộc nhậu, thỉnh thoảng anh phải dẫn sếp đi massage hoặc bia ôm, karaoke ôm. Anh nói mong tôi thông cảm, vì chẳng lẽ sếp yêu cầu mà mình từ chối. Anh cũng khẳng định bản thân chẳng thích thú gì, rằng anh không bao giờ làm gì có lỗi với tôi, anh rất trong sáng, biết cách tự bảo vệ mình.

Thực lòng tôi rất tin anh. Nhưng dù tin đến mấy tôi cũng không tưởng tượng nổi đã vào những chỗ như vậy thì còn giữ mình làm sao được. Mình có muốn không làm gì thì những người đi cùng có chấp nhận không? Các em tiếp viên lại thiếu gì cách để lôi kéo, chiều chuộng khách. Vào đó thì biết thế nào là điểm dừng. Ranh giới giữa “trong sáng” và “trong tối” có lẽ quá mong manh.

Chuyện đó lại không phải chỉ diễn ra một hai lần mà có thể còn nhiều lần khác. Anh có giữ mình được mãi không khi cuộc sống vợ chồng có rất nhiều điều không thể nói trước. Khi tình cảm vợ chồng dần trở nên nhàm chán, hay những lúc cơm không lành canh không ngot, những lúc vợ chồng xa nhau lâu ngày?

Thực sự, tôi không biết mình nên cư xử thế nào cho phải, để vừa không ảnh hưởng đến công việc của chồng, vừa không ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình. Khuyên anh bỏ việc là điều không thể, vì ngành của anh là ngành được đào tạo đặc thù. Bảo chồng đừng phấn đấu thì càng không được, vì đàn ông không thể không lo sự nghiệp, mà như đã nói, sự nghiệp của anh được quyết định rất nhiều bởi các mối quan hệ với cấp trên, có lẽ mọi người cũng không lạ.

Khuyên anh đừng đến những nơi như vậy? Chắc cũng không được nốt vì bản thân anh đâu có muốn, với anh, đó là một phần của công việc, một việc phải làm. Tôi cũng không muốn mỗi lần anh về muộn lại tra hỏi, chất vấn chồng. Có lẽ chỉ làm không khí thêm căng thẳng mà thôi.

Nhưng ngược lại, nến tôi chấp nhận “sống chung với lũ”, chấp nhận như đó là điều hiển nhiên thì bản thân tôi thấy không cam tâm, thấy mình quá thiệt thòi, cam chịu. Dù tin những lời anh nói, và biết không phải cứ vào những chỗ như vậy thì phải “làm gì đó” mới được, có thể chỉ đơn giản là thư giãn mà thôi, nhưng chỉ cần tưởng tượng việc chồng vào những nơi đó, ngồi cạnh một người phụ nữ không phải là mình, dù không làm gì thì tôi cũng đã đau thắt ruột gan.

Và cứ mỗi lần anh về muộn hay vắng nhà là tôi lại suy diễn ra đủ mọi viễn cảnh u ám. Sợ rằng nếu tiếp tục thì niềm tin và tình yêu tôi dành cho anh cũng bị tổn thương, sợ rằng tôi không đủ rộng lượng để có thể coi việc đó là bình thường.

Cõ lẽ, trong xã hội hiện nay, các anh coi việc này là bình thường, hiển nhiên, còn các chị thì phải thông cảm và chấp nhận. Tôi nghĩ không ít gia đình rơi vào hoàn cảnh giống mình. Vậy theo mọi người, chấp nhận hay không chấp nhận?

Thu

Mất chồng vì lỡ ngoại tình

Không có gì quan trọng hơn tình yêu của anh với người đó, kể cả gia đình hay con cái. Anh cặp bồ rất công khai, không một chút e dè hay giấu giếm. Thậm chí chửi tôi không tiếc lời trước mặt người đàn bà đó.

Tôi năm nay 33 tuổi, lấy chồng được 10 năm. Tôi từng có một gia đình hạnh phúc, chồng tôi là người tốt, tôi có 2 con trai, các con rất khôi ngô ngoan ngoãn, cuộc sống của tôi cả về vật chất lẫn tinh thần đều ổn. Tôi là người phụ nữ không xấu, cũng không phải quá đẹp nhưng sống hòa đồng, thân thiện, hiền lành và tốt bụng, có nhiều bạn và cũng có rất nhiều người yêu quý. Tôi từng là mẫu người phụ nữ rất chung thủy, mà hiện tại khi chưa có ai biết chuyện của tôi họ vẫn nghĩ tôi là người như vậy.

Nhưng sự thật không phải thế các bạn ạ, tôi đang trong tình trạng đau khổ đến tận cùng bởi chính lỗi lầm đã gây ra. 7 tháng trước, tôi có mối quan hệ với một người đàn ông khác, anh ta là bạn cũ từ rất lâu của tôi, chơi thân với anh ta. Cuộc sống của anh ta trong hạnh phúc hôn nhân gặp rất nhiều ngang trái, trắc trở và buồn, anh ta luôn thổ lộ, tâm sự với tôi. Ban đầu tôi chỉ quý anh ta như một người bạn và luôn chia sẻ, lâu dần cho tới một ngày anh ta nói đã yêu tôi nhiều và từ lâu lắm.

Tôi đã rất nghiêm túc từ chối nhiều lần vì hơn ai hết tôi từng có suy nghĩ không tốt về chuyện ngoại tình, nhất là phụ nữ, nhưng không hiểu vì lý do gì mọi chuyện lại đến với tôi tự nhiên như thế. Tôi đã thích anh ta và đã ngoại tình, gặp nhau rất ít nhưng khi có thời gian chúng tôi thường liên lạc qua hòm thư điện tử.

Vào cái ngày định mệnh ấy trong tháng 3 ấy, tôi cũng không hiểu tại sao chồng biết chuyện. Anh đã rất tức giận và đau khổ, tra hỏi và đưa ra bằng chứng là một tập ảnh chụp lại những dòng chữ trong nội dung trò chuyện trên địa chỉ email của tôi. Tôi rất sợ và yếu đuối nhưng dám làm dám chịu, tôi đã thừa nhận tất cả mọi chuyện với chồng và quỳ lạy van xin sự bao dung của anh. Xưa nay tôi chưa từng nói dối chồng bất kỳ điều gì, nên tôi nghĩ chỉ có sự thành khẩn mới mong giảm nhẹ được tội cho mình.

Kể từ lúc đó tôi bỗng như người tỉnh mộng, tôi nhận ra anh và gia đình quan trọng với tôi đến nhường nào. Tôi đau đớn lắm, hận bản thân mình ghê gớm và cuộc sống của tôi đã hoàn toàn thay đổi, tủi nhục, ê chề lắm. Chẳng phải tôi đau vì bản thân mà vì nhìn người chồng thân yêu đã bao lâu nay hết lòng vì tôi và gia đình giờ đây chịu đau đớn khổ sở vì mình.

Anh từng nói với tôi rất nhiều lần rằng anh không thể tha thứ cho phụ nữ như tôi, sớm muộn gì anh cũng rời xa tôi, sẽ cưới vợ mới. Câu chuyện đau lòng của tôi giờ đây như mới thật sự bắt đầu: Sau một tháng, anh đã chủ động làm quen với những người phụ nữ khác trên mạng. Rất nhanh chóng anh đã tìm được người tâm đầu ý hợp, vì chồng tôi rất đẹp, phong độ, lại thành đạt.

Hàng ngày anh chát, gọi điện, nhắn tin cho cô ấy và không bao lâu sau họ đã là của nhau rất nhanh và còn rất say đắm nữa. Tôi biết rõ mọi chuyện nhưng vì là người gây ra lỗi nên với anh, tôi cũng không dám biểu hiện gì, chỉ biết rằng con tim đang tan nát từng ngày, từng giờ vì những gì đang diễn ra. Tôi đáng phải chịu như vậy, cho dù anh có như thế nào đi nữa tôi cũng không thể ngăn cản hoặc can thiệp được.

Nhưng tôi thật sự rất đau đớn, khi bị chồng phát hiện cũng là khi tôi thật sự nhận ra rằng, người tôi yêu và cần nhất là anh. Tôi đã mù quáng chạy theo những lời nói ngọt ngào, những cử chỉ âu yếm và cái cảm giác thật sự được “yêu” của người đàn ông kia mà ngộ nhận đó là tình yêu. Tôi đã sai, đã quá ngu muội để rồi giờ đây cái hậu quả tôi phải chịu nó ngang trái, đau đớn đến thế này.

Nỗi đau mà với tôi không thể nói ra bằng lời được và tôi cũng chưa từng nghĩ tới. Khi chồng có mối quan hệ với người đàn bà khác, cô này từng bỏ chồng và hiện sống một mình nuôi con, tôi không biết viết làm sao để miêu tả nỗi đau này vì tôi yêu rất yêu chồng. Chưa bao giờ tôi thấy sợ mất anh như bây giờ.

Anh đã nói với tôi, tạm thời hãy chấp nhận sống trên danh nghĩa để nuôi dạy con cái, mọi mối quan hệ của anh tôi không được phép can thiệp hay để ý, kể cả việc nếu anh ấy có con riêng với người đàn bà kia. Tôi biết thân phận mình nên không dám nói hay đòi hỏi gì ở anh, chỉ thấy lo lắng cho anh mà thôi. Tôi sợ lắm khi nhìn anh đau khổ, chán nản hay không vui vì tất cả cảm giác đó như đang xảy ra trực tiếp với tôi vậy.

Đến nay đã 6 tháng trôi qua rồi, mối quan hệ của anh với người đàn bà kia cũng rất sâu đậm. Tôi bây giờ sống mà như đã chết trong từng ấy ngày, tôi chưa một lần được ăn ngon, ngủ yên, phần vì lương tâm cắn rứt bởi lỗi lầm mình gây ra. Nhưng đau hơn cả là vì hàng ngày trước mặt tôi phải chứng kiến việc chia sẻ chồng mình với người đàn bà khác.

Khi về nhà anh nói với tôi “cô hãy tự lo cho bản thân, hãy đi tìm một người để đến với người đó đi. Cuộc sống của tôi với cô không còn tiếp tục hy vọng gì nữa”, đến chết anh cũng không chịu tha thứ cho tôi. Tôi đau lắm, biết chẳng có quyền gì mà ghen tuông hay trách móc anh cả vì tôi đáng tội. Nhưng bản thân anh cũng biết rằng tôi chỉ bị “tai nạn”, tôi ngu muội chứ có thật lòng yêu đương gì người đàn ông kia, và anh cũng biết rõ tôi yêu anh đến nhường nào. Nhưng không một lời quan tâm, chia sẻ, chỉ cho tôi những lời cay nghiệt làm bản thân tôi gục ngã.

Chuyện của tôi ngoài chồng ra vẫn chưa có một ai biết, nhưng mọi chuyện đúng là không thể giấu mãi được, cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra. Gần đây gia đình tôi nói nhiều vì chồng không chịu làm ăn gì cả, chỉ lo chơi bời hết ngày này qua ngày khác. Khi gia đình nói nhiều quá không chịu được, anh ấy nói có nỗi khổ riêng và đã nói ra tất cả mọi chuyện.

Ngày anh nói ra với bố mẹ cũng là ngày tôi quyết định thú nhận tất cả với gia đình, tôi biết chỉ có nói ra lương tâm tôi mới được thanh thản và nhẹ nhõm. Vậy là cả gia đình chồng đã biết, tôi luôn tưởng rằng khi gia đình chồng biết chuyện mọi người sẽ khinh rẻ, coi thường tôi. Nhưng không, giống như tôi đã nghĩ, gia đình có trách móc tôi nhiều nhưng cũng thương tôi không ít vì 10 năm sống cùng, tôi chưa từng có một điều tiếng gì và tôi thầm cảm ơn gia đình mình nhiều lắm.

Hiện tại chồng tôi vẫn sống như thế, không có gì quan trọng hơn tình yêu của anh, kể cả gia đình hay con cái, anh cặp bồ rất công khai, không một chút e dè hay giấu giếm. Bố mẹ chồng và cả gia đình tôi luôn góp ý, khuyên nhủ, thậm chí còn lên án gay gắt quyết liệt chuyện chồng quan hệ với người đàn bà kia, vì gia đình tôi không muốn vợ chồng tôi tan vỡ, vì con cái chồng tôi có thể quay đầu lại. Nhưng tất cả sự quan tâm đó chồng tôi không hề để ý, nó không thể tác động một chút nào đến suy nghĩ của anh.

Nhà tôi cách nhà người đàn bà kia gần 30 km nhưng chồng tôi không quản nắng mưa, thường xuyên đều đặn sang gặp người đàn bà đó. Ngang trái hơn là anh có thể kể mọi chuyện nhỏ nhất từ những lời nói của gia đình tôi, những cử chỉ hành động của tôi cho người đàn bà đó nghe.

Ngay cả việc tôi quỳ lạy van xin bố mẹ chồng và gia đình chồng tha thứ cho tôi như thế nào anh cũng kể tỉ mỉ cho người đó biết. Gần đây, khi bị tác động nhiều đến chuyện quan hệ yêu đương, anh ấy càng tỏ ra khó chịu, khinh ghét, ghẻ lạnh tôi, thậm chí chửi tôi không tiếc lời trước mặt người đàn bà đó. Còn tôi chỉ biết lặng im mà tâm can tan nát.

Không biết bạn đọc có ai từng chịu hoàn cảnh như tôi không, hãy giúp tôi, hãy cho tôi lời khuyên chân thành, tôi không biết mình phải làm gì bây giờ. Ngày nào, đêm nào cũng vậy, tôi chỉ biết oán hận bản thân mình trong sự dằn vặt, đau đớn, tôi suy sụp hoàn toàn, không còn đủ sức để nhìn về tương lai của mình nữa.

Tôi không muốn mất chồng, rất sợ mất anh ấy. Tôi từng nghĩ sẽ cam chịu tất cả ngay cả việc chồng không còn tình cảm gì với mình và bắt buộc mình phải sống chung chồng với người đàn bà khác. Tôi chấp nhận tất cả chỉ để được ở gần anh ấy và quan trọng hơn là các con của tôi không phải chịu cảnh bố mẹ chia lìa. Xin hãy giúp tôi. Cảm ơn các anh chị rất nhiều và mong được nhận những lời khuyên chân thành.

Ngọc

Tạm biệt em, người con gái cuối cùng anh thương

Anh từng có một giấc mơ đẹp cùng em, nhưng dẫu sao giấc mơ nó chỉ mãi là giấc mơ thôi. Có lẽ yêu em cũng chỉ là một giấc mơ mà thôi. Bên cạnh em có biết bao người tốt hơn anh nhiều mà.

Anh đã hứa với bản thân là không bao giờ để một người phụ nữ nào khóc, ít nhất là khóc vì anh. Bây giờ em sẽ không phải buồn, mệt mỏi vì anh nữa. Vậy là cuối cùng chúng mình cũng xa nhau em nhỉ! Giờ anh chỉ biết ở đây viết những dòng tâm sự này chúc em hạnh phúc, mặc dù anh biết sẽ chẳng bao giờ em đọc được những lời tâm sự này của anh.

Em nói: “không muốn làm bất kỳ ai tổn thương và nhất là anh”. Anh thấy mệt mỏi và bị tổn thương nhiều lắm rồi. Em đã hứa sẽ mãi ở bên anh, sẽ luôn ở bên mỗi lúc anh cần, sẽ mãi là người con gái làm cho anh cười. Vậy mà chỉ sau vài tin nhắn em đã quyết định rời xa anh, chỉ trong có mấy phút thôi em nhỉ! Vậy có nhanh quá không em? Có lẽ với em là không, nhưng với anh nó quá đột ngột. Bỗng dưng anh thấy mọi chuyện, cuộc đời thật khó hiểu.

Ngày còn bên nhau mới hứa hẹn đủ điều, em hứa sẽ chờ anh lập nghiệp, em bảo sẽ chờ ngày trăng mật nơi ấy, vậy mà…! Mỗi việc anh buồn vì một vài chuyện đáng buồn thôi mà em. Đời ai có thể tránh được những nỗi buồn xảy đến đâu chứ. Có thể với em là ủy mị, bi quan; nhưng với anh đó là nỗi buồn khi mất đi một người từng cứu sống chính sinh mạng của anh.

Anh cứ tưởng nhìn thấy chính mình trong con người em, anh tưởng anh hiểu em lắm, và anh cũng tưởng em phải hiểu anh lắm chứ. Hóa ra chỉ là anh nghĩ vậy mà thôi. Có lẽ anh sẽ không mất em nếu bố mẹ anh không làm nông, nếu anh bắt đầu sự nghiệp sớm hơn. Giá như, giá như, muôn vàn cái giá như em nhỉ, nhưng muôn vàn thứ ấy nó vẫn chỉ là chính nó, là thứ sinh ra đã thế rồi làm sao còn có cái giá như nữa hả em?

Em quyết định ra đi. Anh tôn trọng em và tôn trọng cả quyết định của em. Nếu như em rõ ràng từ lúc ấy chắc anh bây giờ chẳng thế này. Anh từng có một giấc mơ đẹp cùng em, nhưng dẫu sao giấc mơ nó chỉ mãi là giấc mơ thôi em nhỉ? Có lẽ yêu em cũng chỉ là một giấc mơ mà thôi. Bên cạnh em có biết bao người tốt hơn anh nhiều mà.

Vì yêu em anh sẵn sàng làm tất cả, và giấc mơ của anh, anh dám tin rằng sẽ thực hiện nó. Nếu lúc đó có được một lời động viên khích lệ từ phía em thì giờ chắc không như bây giờ. Có thể anh yêu em nhiều hơn nên em đã cho mình được cái quyền làm như vậy, nói ra đi những lúc em thích, em có biết những lúc đó anh thế nào không? Có bao giờ em đặt em vào hoàn cảnh của anh không, chắc là không phải không em?

Tuổi thơ của anh không hạnh phúc như các bạn, không như những người cùng trang lứa, anh đã phải chứng kiến quá nhiều nỗi đau, quá nhiều nước mắt. Anh đã học được cách để gạt đi nó mà không bao giờ rơi nước mắt, có lẽ cũng vì thế mà từ hồi còn rất nhỏ anh đã không bao giờ khóc.

Em chọn cách ra đi nếu đó là cách để em được hạnh phúc. Anh từng hứa sẽ không để cho bất kỳ ai phải buồn, ít nhất là buồn vì anh. Chỉ còn mấy tháng nữa thôi anh sẽ rời xa nơi này, rời xa nơi đã có quá nhiều điều để anh lưu luyến, rời xa nơi từng đưa anh gặp em. Tạm biệt em người con gái cuối cùng anh yêu thương.

Nhật

Mất hai người đàn ông vì những cô gái trẻ

Cả hai người đàn ông đều nói rằng tôi là người phụ nữ của gia đình và chu đáo. Nhưng họ đều chạy theo những cô gái trẻ hơn tôi, có nước da trắng ngần và cơ thể đẹp. Họ đều cho rằng những cô gái đó dịu dàng hơn tôi.

 

Tôi là vợ cũ của anh LDD trong bài viết “Mất tất cả khi chung sống với bồ”, tôi cho là như vậy vì hoàn cảnh giống hệt hoàn cảnh của gia đình tôi và cái tên cũng là tên viết các chữ cái đầu của anh. Tôi ngạc nhiên là anh cũng vào chuyên mục Tâm sự này đọc và tâm sự, cái điều mà trước đây anh cười khẩy tôi và nói rằng tôi rỗi hơi, đọc bài “lá cải”. Có thể là liên quan đến câu chuyện mà tôi đã nói với anh rằng tôi gặp người đàn ông sau này của tôi cũng từ chuyên mục này.

Khi cuộc hôn nhân tan vỡ, tôi không cho là nguyên nhân hoàn toàn do chồng. Tôi cũng có lỗi khi thường xuyên phải đi công tác dài ngày ở nước ngoài. Tôi không muốn đi ăn nhà hàng quá nhiều lần trong tháng, bởi tôi cho rằng một bữa ăn đó cho khoảng 10 người ăn có thể lên tới hơn chục triệu, và số tiền đó là một khoản tiền không nhỏ trong khi ở quê chồng tôi còn rất nhiều khó khăn.

Chúng tôi muốn xây căn nhà ở quê, gần biển để hàng năm về nghỉ dưỡng. Trước đây những gì đẹp và ngon nhất tôi dành cho chồng con, tôi có thể mua chiếc áo hàng hiệu hơn 200$ cho chồng để chồng đi tiếp khách, đồ của chồng đều do tôi mua và là đồ xịn. Còn với bản thân, mua chiếc váy giá gần một triệu là tôi nâng lên đặt xuống vì cho rằng đặc thù công việc của tôi phải mặc đồng phục và khi đứng lớp thì phải ăn mặc kín đáo.

Tôi chưa từng dám đến spa hay các cơ sở làm đẹp để tự thưởng cho mình vì không có thời gian và tiếc tiền. Trong cách ứng xử tôi rất dứt khoát, tôi yêu cầu chồng không về ăn cơm thì điện thoại cho tôi một lần, hoặc đi qua đêm thì đừng tắt máy. Trong những lần tranh luận, chồng tôi có nói “nhà này chỉ có một ý kiến” và tôi dám cãi rằng “đồng ý có một ý kiến nhưng phải là ý kiến chung cuối cùng và hợp lý chứ không phải chỉ ý kiến của anh”.

Tôi đã không khép nép sợ chồng như người đàn bà sau này của anh. Tôi thẳng thắn chỉ rõ những điều chưa bằng lòng với anh bằng cách nói chuyện ngang hàng chứ không thỏ thẻ và anh cho đó là tôi không sợ và nể anh. Đó cũng là những nguyên nhân làm người đàn ông của tôi chán tôi. Sau này tôi có đọc bài báo, họ cho rằng đàn bà dù có thông minh đến đâu thì cũng nên giả vờ nhỏ bé và ngu hơn chồng một chút. Liệu điều này có đúng, có cần thiết cho xã hội chúng ta hiện nay hay không?

Tôi cũng là người viết bài “Chồng tôi đi karaoke ôm nhưng về nhà tỏ ra mẫu mực”và tôi đã gặp được người đàn ông sau này của tôi qua chuyên mục đó. Nhưng tôi cũng bị phản bội và họ nói dối cho dù tôi đã sống hết lòng với họ. Cả hai người đàn ông đều nói rằng tôi là người phụ nữ của gia đình và chu đáo. Nhưng họ đều chạy theo những cô gái trẻ hơn tôi, có nước da trắng ngần và cơ thể đẹp. Họ đều cho rằng những cô gái đó dịu dàng hơn tôi.

Điều đáng buồn là người đàn ông sau này của tôi lại yêu một người đang có chồng và hiện nay cô ta có bầu nhưng không biết là của chồng hay của bồ. Gia đình cô ta hãnh diện vì cô ấy “phải như thế nào thì mới được cả hai người đàn ông yêu”. Người đàn ông thì cho rằng anh ta yêu cô ta thật và chịu trách nhiệm. Có thể đó là tình yêu thật và tôi lần nữa bị thua.

Tôi đã qua giai đoạn suy sụp và hụt hẫng. Hiện nay tôi tập trung vào công việc và rất may mắn trong lĩnh vực này. Tôi đã xinh đẹp hơn, biết thương bản thân mình hơn. Tôi đã bỏ học bổng toàn phần đi Mỹ du học và chọn một nước Châu Á để có thể về với con bất cứ khi nào và có cảm giác được gần con hơn, hiện nay mẹ chồng cũ đang giúp tôi chăm cháu. Tôi vẫn được cả gia đình chồng thương yêu và coi như con gái trong nhà.

Tôi và chồng cũ vẫn giữ mối quan hệ như những người bạn. Anh vẫn đến nhà dạy con học toán, hết giờ thì về. Đôi khi cuối tuần con yêu cầu, chúng tôi vẫn cùng nhau đưa con đi ăn và chơi ở ngoài, nhưng hoàn toàn không còn cảm xúc. Tôi đã lựa lời giải thích cho con rằng bố mẹ đã chia tay và bố cần chăm sóc em. Con tôi hiểu và chấp nhận điều đó, cháu hiểu và không buồn vì trong cuộc sống của cháu vẫn hiện diện sự chăm sóc của cả hai bố mẹ và chúng tôi không hề nói xấu nhau với cháu.

Ly hôn không hẳn là phải kết thúc mối quan hệ mà chỉ là chuyển từ mối quan hệ này sang mối quan hệ khác, khi chúng ta cư xử với nhau một cách có văn hóa. Chỉ có điều nếu như đứa con sau này của anh không bị tự kỷ, nếu như tình hình bất động sản ăn nên làm ra như những năm trước, tôi cũng không dám tin rằng anh lại cần mẹ con tôi đến vậy.

Hiện nay tôi hài lòng với cuộc sống, có đứa con thông minh, nhanh nhẹn. Tôi có công việc tốt và đồng nghiệp tin cậy, bạn bè luôn bên tôi giúp đỡ. Tôi luôn gặp may mắn, chỉ trừ trong lĩnh vực tình yêu. Tôi không nghĩ rằng cuộc đời của tôi lại được đưa ra trên báo mạng thế này, hoặc hoàn cảnh của tôi là điển hình cho cuộc sống gia đình hiện nay ở Việt Nam? Hy vọng sai lầm của tôi và cuộc sống gia đình tôi có thể giúp ai đó tham khảo cách sống và làm cho cuộc sống hôn nhân tốt hơn.

Lan

Mất tất cả khi chung sống với bồ

Vẻ đẹp bốc lửa của người tình không lấp nổi nỗi cô đơn và mất mát trong tôi. Kể từ khi ly hôn, sự nghiệp của tôi xuống dốc, các mối quan hệ một mình tôi không cáng đáng nổi, điều mà trước đây vợ cũ tôi rất giỏi.

 

Tôi cũng là người đàn ông bị vợ ly hôn vì nhậu nhẹt. Ngày ấy tôi cho rằng đó là công việc cần phải giao tiếp, không có các cuộc nhậu ấy tôi sẽ không ký được hợp đồng. Vợ tôi là người có học, là giảng viên đại học. Cô ấy là một phụ nữ thuần Việt mà tôi nghĩ khó có thể tìm được ở những cô gái trẻ hiện đại thời nay.

Chúng tôi cưới nhau khi tôi hai bàn tay trắng, cô ấy đã bên tôi với lòng tin từ nghèo mà sau này ăn nên làm ra thì tôi biết quý trọng đồng tiền hơn. Tôi đã không phụ lòng tin cô ấy, sau 10 năm cưới nhau, chúng tôi đã có nhà lầu, ôtô và tôi là giám đốc của một công ty có tiếng.

Chúng tôi có đứa con chung rất thông minh mà vợ tôi đã phải hy sinh cả sự nghiệp để cho tôi có được hạnh phúc ấy. Nhưng tôi còn sai lầm nữa là đã có con riêng trong khi vợ đi tu nghiệp ở nước ngoài. Khi ấy tôi đã choáng ngợp bởi sự ngưỡng mộ của cô gái ấy, cô ấy rất dịu dàng và luôn luôn cần sự che chở của tôi, cả về kinh tế và tình cảm.

Tôi thường xuyên tặng hoa và đưa cô ấy đi ăn ở những nơi lãng mạn, cô ấy trẻ và đẹp hơn vợ tôi. Trong khi đó vợ tôi thường nấu ăn tại nhà, nhà tôi có bếp rất đẹp và phòng ăn tinh tế, sang trọng do vợ tôi bày biện. Các bạn bè tôi luôn được chào đón những khi có dịp gặp gỡ hay lễ tết. Nhưng tôi không có được cảm giác thăng hoa và thoải mái khi ra ngoài ăn trong không gian lãng mạn.

Kết thúc là vợ tôi quyết định ly hôn, tôi không đồng ý. Cô ấy nói đã tìm được hạnh phúc khác, là một nhà nghiên cứu trí thức, không nhậu nhẹt như tôi, biết yêu thương cô ấy. Tôi đành buông và chung sống với người tình.

Hậu quả là khi chung sống với người mà tôi có con sau này, tôi mới cảm nhận được sự chu đáo và đằm thắm của vợ cũ. Từ phòng ngủ đến bếp, một sự khác biệt quá lớn, sự dịu dàng cùng với vẻ đẹp bốc lửa của người tình không lấp nổi nỗi cô đơn và mất mát trong tôi. Kể từ khi ly hôn, sự nghiệp của tôi xuống dốc, các mối quan hệ một mình tôi không cáng đáng nổi, điều mà trước đây vợ cũ tôi rất giỏi. Cô ấy rất giỏi chuyên môn, có vị trí xã hội, nhưng cũng có thể đến nấu hơn 10 mâm cỗ cho đối tác của tôi ở quê.

Gần đây tôi biết vợ cũ đã bị người tình bỏ rơi vì vợ tôi phải làm nốt nghiên cứu ở nước ngoài và ở nhà anh ta đã có người khác. Nhìn vợ tôi đau đớn, tiều tụy và lặng lẽ, tôi không thể cầm lòng. Tôi muốn ôm chặt cô ấy vào lòng mà che chở, nhưng cô ấy lảng tránh tôi, có lần nói “tình yêu chết rồi, em không thể sống bên anh được nữa”. Tôi đau như bị đâm vào tim.

Bây giờ tôi thực sự ân hận và rơi nước mắt khi đọc bài “Hối hận sau ly hôn” của anh ĐG. Anh vẫn còn cơ hội vì anh chưa có bồ và con bên ngoài, vợ anh vẫn có thể tha thứ cho anh. Còn tôi, có lẽ tôi phải sống trong ân hận đến hết cuộc đời của mình. Tôi muốn nói với vợ rằng: hãy cho anh cơ hội, hãy vị tha, anh hứa sẽ làm sống lại tình yêu và lòng tin trong anh.

LDD